Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Trấn Áp

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405503099-256-k208171.jpg

Trấn Áp
Tác giả: miangotngaoz
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Con mồi cho rằng mình mạnh chỉ vì chưa thấy tay thợ săn cầm súng.

Nhân vật chính.

Dạ Thanh Thư x Nhất Lăng



nữcông​
 
Trấn Áp
01


Ở Trường đại học nghệ thuật Bắc Lăng chưa từng có ai nói với ai về quy tắc ngầm của trường, nhưng ai cũng ngầm hiểu được, các học sinh ngầm tự phân chia tầng lớp với nhau khẳng định địa vị của mình trên trường, phân tầng lớp với nhau không phải vì học lực càng không phải địa vị mà giới tính, kẻ yếu chỉ có thể làm mồi cho kẻ mạnh, còn kẻ mạnh lại càng muốn mạnh hơn.

Thế giới này nơi mà giới tính quyết định cả mạng sống của con ngươi, danh hoa phú quý hay rách nát nghèo nàn cũng chỉ có thể quyết định qua kì phân hóa.

Tổng dân số cho thấy có đến khoảng năm mươi phần trăm thuộc Beta hai lăm phần trăm Omega mười chín phần trăm Alpha, chỉ có sáu phần trăm còn lại thuộc giới tính ẩn Enigma, con quái vật có thể xé nát cả một Alpha quyền năng, như con mảnh thú của thời cổ đại sống lại, bình thãn đi đến ngai vàng vốn chỉ dành cho kẻ mạnh nhất.

Buổi sáng Bắc Lăng hôm nay không khác mọi ngày.

Chuông vào lớp vang lên đúng giờ, học sinh tảng ra đi theo lối quen, hành lang tầng ba vốn dĩ từ trước đến nay đã rất ồn ào, nay lại náo nhiệt hơn thường lệ.

Tầng ba vốn dành cho kẻ thích dương oi thích thể hiện ta đây, nếu nói không sai ai rơi vào tầng ba chính là những kẻ không ra gì.

"Nghe nói hôm nay có thằng chuyển đến, không biết trường cũ làm sao lại giữ năm chuyển đến đây."

Vài cậu thanh niên bước đi trên hành lanh buông chuyện, tiếng giày va chạp với sàn dáy lên âm thanh chói tai.

Người nam sinh kia nghiêng đầu ánh mắt đầy hứng thú.

"Ừ" người đi bên cạnh hạ giọng gật đầu, " nghe nói nó quậy lắm, Alpha đấy"

" quậy cỡ nào,"

" cỡ không coi ai ra gì."

Thanh niên chỉ bâng vơ trả lời câu hỏi của người bạn, mặt không chút thay đổi.

" thằng đấy máu lắm, mày đừng có mà chọc nó, nó bị đuổi học do đánh nhau ấy, nghe bảo còn đánh cả giáo viên Beta." ...

Cả nhóm cười khẽ, nhưng cũng nhanh chóng im lặng khi thấy người con gái kia đi qua, chẳng ai nói ai một lời, xung quang im lặng như tờ.

Tóc mullet ôm xác cổ, dài hơn ngàn vai, vóc người cao đến đáng sợ, nếu có một omega 1m5 đứng gần, cũng chỉ cao hơn bụng của cô một chút.đuôi Mắt sắc xảo, như chỉ cần một lời nói dối cô cũng có thể nhận thấy.

Ai trong trường lại không biết đến Dạ Thanh Thư.

Người con gái độc nhất của gia đình nhà họ Dạ, với tổng tài sản có thể vô tư mua đứt cái trường này.

Nếu chỉ giàu thì chẳng đáng sợ như thế,cô là Enigma độc nhất của trường Bắc Lăng, đã 10 năm qua trường Bắc Lăng mới có một Enigma, phromone của cô ta như áp chế tất cả những ai lãng quãng bênh mình, đi cùng với cái học lực khiếp sợ đó.

Học sinh trường còn quý những ai trong suốt 3 năm học, chưa từng gặp, nghe mùi của Dạ Thanh Thư đã là hạnh phúc lắm rồi.

Thanh Thư đi nghe thấy hoặc cũng không cần nghe thấy, việc chẳng liên quan đến mình.

Từ lâu cô đã quen kẻ khác sợ hãi mình dù chưa làm gì như thể nó đã là quy luật từ lâu.

Trong trường thì rùng mình hoảng sợ người con gái kia, chứ bên ngoài trường thì đang có kẻ leo rào vào trường, tay quăn ba lô, tay thuần thục nhảy lên tường, trong rõ là đi học trễ.

" tao đã nói mày rồi, đm bảo dậy sớm không nghe đi học trễ rồi thấy không."

Người con gái nhảy qua vách tường miệng lẩm bẩm chửi cậu trai kế bên.

" Trễ thì Trễ rồi, nói làm mẹ gì nữa, ông đây chịu đi học đã là may mắn lắm rồi."

" ngày đầu đi học của mày đúng đỉnh Nhất Lăng ạ, đi trễ, trèo tường, tóc nhuộm, không áo đồng phục..."

" quá đỉnh."

"Thế khác-....."

"Hai em kia, giờ làm gì còn tụ tập yêu đương ở đây, lại đi học trễ đúng không."

Khi câu nói còn chưa dứt bên tai vang lên tiếng thét của thầy giám thị, trong mắt ông lúc này rõ là hai đứa này lén lén lút lút hẹn hò.

Hừ lũ quỷ ranh.

" lên phòng gặp tôi."

Dứt câu ông rời đi.

" đệch mẹ..."

Lục An đệch mẹ một tiếng cũng phải cung cúc đi theo thầy giám thị, Không quên trừng mắt Nhất Lăng khi hắn cũng đi theo.

Giờ đang là giờ nghỉ trưa phòng giáo viên khá đông người, thầy cô tụ tập bàn về giáo án với nhau, trau dồi kiến thức giản dạy từ những thầy cô có kinh nghiệm khác.

Cửa 'cạch' một tiếng mở ra, đi sau là thầy giám thị của trường, người được học sinh ưu ái gọi tên thầy Tầng, mắt cận, bụng bia, đầu hói đúng chất giám thị.

" làm sao đấy thầy Tầng, thầy lại bắt được học sinh đánh nhau à."

Một thầy khác lên tiếng.

"Nếu bắt đánh nhau đã khác, rõ là mấy nó đang âu yếm nhau qua mặt tôi."

" em đã nói với thầy rồi mà, bọn em là bạn rõ là bạn, chúng em đều là Alpha, sao có thể quen nhau được."

Lục An mặt nhăn lên tiếng giải thích với ông thầy không chịu nghe này.

Nhất Lăng mặc dù vẻ ngoài hơi khó gần, nhưng vẫn biết phép tắc, cuối chào các giáo viên ở đây.

Hắn chỉ khó chịu với những bề trên, chứ không hoàn toàn khó chịu với tất cả mọi người.

" Em còn dám nói à, em là Lục An của lớp 11-3 khoa thanh nhạc đúng không, tháng trước em đã dụ dỗ một Alpha khác vào nhà vệ sinh, tuần trước lại ve vãn một bạn học Omega khác, bây giờ còn dám nói chỉ là bạn?"

" Em cho rằng tôi bị ngu sao."

Tiếng cải vã cứ thế kéo đai suốt giờ nghỉ trưa, còn.

Hắn thì im lặng ngồi gần đó, các giáo viên khác cũng chẳng can ngăn, khi chuyện Lục An lên văn phòng như cơm bữa.

Câu chuyện chỉ dừng lại khi cửa lại một lần nữa được mở ra, mùi chi diên vĩ lạnh theo đó mà tràng vào khoang mũi, vô lướt mắt nhìn một lượt, như đang nhìn trò hề trong phòng, mắt lạnh lùng tay lãnh đạm, đầu khẽ cuối gọi tên.

" Thầy Tầng, cô Hà nhờ em đưa cái này cho thầy."

Trên tay cô là sắp giáo án được nhờ.

"À à em cứ để đó đi Thanh thư," Thầy tầng vội thay đổi giọng nói, gần như tưởng rằng hai người.

"Vậy em xin phép."

Quá lạnh lùng, trong mắt Nhất Lăng lúc này là như vậy, ít nói không cười, vóc người cao, thoan thoảng diên vĩ bên người, hẳn là phromone, mùi giống của mấy Omega nhưng khi quấn lấy cơ thể cô ta lại càng không giống Omega.

" Được Được rồi, cô cậu cũng về lớp đi, Em là Nhất Lăng mới chuyển đến đúng không."

"Tôi đã xem hồ sơ của em, trong cũng không sạch sẽ gì, đừng làm nó thêm bẩn nữa."

Nhất Lăng chỉ mấy móc vâng dạ một tiếng cũng chẳng biết ông thầy đang nói gì, tâm trí đang đặc trên người cô gái lạ mặt kia, trong thì Omega nhưng vóc dáng đó còn hơn cả Alpha như hắn, gọi Omega thì quá khó tin.

" Mày biết cô gái lúc này không."

"Biết, Dạ Thanh Thư con gái độc nhất Dạ gia con cưng của trường, người trong lòng của hàng triệu Omega."

"Sao thấy thích rồi à."

"Thấy cũng ok, ngon"

" Nhìn thôi đừng chạm, cô ta là quy luật của trường này, Enigma độc nhất của trường, tốt nhất đừng dây dưa với kẻ đó."

" Mày sợ tao ăn sống cô ta à, tao còn chưa nói gì đâu."

"Không, làm bạn đủ lâu để tao biết mày nghĩ gì, tao không sợ mày ăn sống cô ta, tao sợ cô ta nhai sống mày."

Cuộc trò chuyện kết thúc khi cả hai về lớp học, gác lại câu chuyện sau lưng kia, cũng chỉ là thoáng qua, không đáng để chú ý.

Nhất Lăng đã nghĩ như vậy.
 
Trấn Áp
02


Trong một góc khuất của quán bar, có độ nổi tiếng nhất nhì thành phố, có nhóm bạn đang nói chuyện rôm rả, Dạ Thanh Thư tay nâng rượu, tay ôm eo cô gái, nghe con bạn mình kể chuyện nó thất tình, khóc bù lu bù loa cả lên, trong chẳng ra thể thống gì.

" Khóc làm cái chó gì, đại tiểu thư Nhà Diệp cũng phải khóc vì gái à."

Cô hóp ngụm rượu nhướng mắt.

"Má 3 năm đó, 3 năm của bố."

Giọng cô bực tức nâng ly rượu uống một hơi thật sâu.

"Nghe bảo ông bà già đang tìm hôn phu cho mày à."

Diệp tử bỏ ly rượu xuống bàn vang lên tiếng 'cạch'.

Dạ Thanh Thư nghe hai chữ ' hôn phu ' một tay rót rượu, một tay xoa mắt vô cùng mệt mỏi.

Lại là hôn phu ông bà già thật biết cách làm khó cho cô, muốn tìm hôn phu thì ít nhất cũng có cảm xúc... còn cô Dạ Thanh Thư sáng học trưa học tối bar ôm nữ nhân thì làm gì có hôn phu cơ chứ.

Mấy Omega bé nhỏ nghe cô là Enigma đã chạy bạc vía rồi, còn Alpha thì càng chán chường, có Alpha nào chịu hạ thấp mình nằm dưới đâu chứ.

"Mặt này chắc là thật rồi.."

Diệp Tử nhìn sắc mặt cô phá lên cười.

Mười một giờ, không có cuộc vui nào không tàn, những người trong quán cũng ngã rạp vì men rượu.

Dạ Thanh thư bước về phía xe sau khi chào tạm biệt với Diệp Tử, lấy trong người điếu thuốc, bật hột quẹt cô húc một hơi thật sâu, phả ra khói bạc lơ lửng trên không trung, tay xoa trán đầy mệt mỏi.

Bỗng nhiên có người nhảy ào vào xe cô, trốn dưới bàn đạp, miệng thở hỗn hển, cô nhíu mày.

Trên đời này chưa từng ai làm điều thô lỗ này với cô hết, nếu có cũng chẳng dám.

" Này cậu trai, cút xuống khỏi xe tôi ngay."

Giọng cô điềm đạm không quá cấu gắt nhưng cũng có cái uy của riêng nó.

.....Không đúng, hình như có cái gì đó không đúng, trong khoang xe của cô có mùi gì đó lạnh lạnh, rõ là không phải mùi điều hòa....phromone?

"Này buông ra...."

Dạ Thanh thư giật thoát khi người kia nhào đến ôm lấy cổ cô, miệng mấm mấy đóng mở.

"Mát....mát quá."

Cái Đm thằng đàng ông này phát tình cmn, ngày dell gì ra đường toàn gặp cức chó.

Nhưng mà nhìn kĩ thì, cái khuôn mặt này cũng khá đẹp trai đấy chứ, sóng mũi cao da trắng má hồng, tóc xù xù, sờ khá thích.

Tự nhiên cô cũng muốn nổi máu trêu ghẹo.

Rõ là người đàn ông này tự leo lên xe cô, tự ôm cô, có chuyện gì thì cũng tại hắn mà thôi.

"Thích hả...." cô thầm thì vào tai Nhất Lăng.

"Vậy có muốn...mát hơn nữa không."

"Ưm..."

Giọng cô thều thào mà cuốn hút, làm cho người kia rên khẽ nhút nhích trong lòng cô.

Có người gõ vào kính xe, làm Thanh Thư khó chịu, đang lúc nóng người, kẻ nào lại không biết điều làm ồn bổn tiểu thư chứ.

Cô lấy áo khoát gần đó khoác lên người hắn, ôm chặc hắn trong lòng, người này cũng không cao cho lắm, ít nhất là thấp hơn cô.

Thả một chút phromone xoa dịu cho, cô nhìn tổng quát lại một chút mới quyết định mở cửa.

"Có chuyện gì."

Giọng điệu của cô đầy khó chịu.

" cô có thấy một chàng trai cao khoảng một m8 có dấu hiệu đang phát tình gần đây không."

Giọng kẻ kia tức giận.

Người trong lòng cô run lên bần bật, tay miết chặc lấy áo cô.

Nghe đến đây không nghĩ cũng hiểu kẻ ngoài cửa đang tìm người ngồi trong lòng cô.

Nếu như một giờ trước cô đã chỉ cho kẻ kia, đá tên này xuống xe.

Nhưng bây giờ phromone của hắn cũng ảnh hưởng ít nhiều đến cô, người rạo rực đến lạ.

Cũng không phải cô chưa từng quan hệ với ai, dạo gần đây mẹ cô quá hối thúc kiếm cho bà chàng rễ, vậy nên dạo gần đây rất không vui, cần giải khây.

"Người kia là Alpha, cô có thấy không."

Gã kia nhìn cô im lặng một lúc lâu, có vẻ gấp gáp.

"Có thấy."

Miệng nói tay xoa dịu người trong lòng, ngầm bảo im lặng một chút.

"Đi về phía bên kia."

Cô hất cầm về phía đường hẻm.

""Cảm ơn."

Hắn rất nhanh chạy đi.

Còn nói thêm câu."

Bạn trai cô phát tình rồi, rất thơm."

Mặt gã trong thật biến thái, cô thề nếu không phải đang ôm người thì cô đã đấm vỡ mồm.

Nhìn người đang ôm mình trong lòng, ôm lấy không buôn, vì được mùi chi diên vĩ xoa dịu mà đã ngủ, nhìn gương mặt này lại càng tra tấn cô hơn.

Má nó cô chửi thầm trong lòng, giúp người làm gì để giờ bị phromone của hắn ta ảnh hưởng.

Tay ôm chặc vòng eo kia, tay lái xe phóng nhanh trên đường, hôm nay cô không lột sạch người kia cô quyết không mang danh nhà họ Dạ.

Cho dù người con trai này gia phả có thế nào đi nữa, cũng không ngăn được cơn lửa bập bùng trong người cô, cảm thấy bây giờ bộ đồ này thật nhớp nháp, muốn cởi nó ra ngay bây giờ.

Muốn cởi đồ, muốn cắn lấy cặp đùi kia, muốn gặp nhấm cái cổ trắng sáng đó, để nó lưu lại dấu vết của mình, muốn thấy người này khóc, muốn thấy hắn rên rỉ, miệng thở hỗn hễn cầu dường lại....

Má nó thế mà cô cương rồi.

Chiếc Mercedes-Benz S-Class lã lướt trên đường lớn, nhìn vẻ bề ngoài sang trọng của nó, chắc ai cũng tin rằng người lái nó là người có tham vọng lớn, biết nổ lực, biết phấn đấu để được sở hữu con chiến mã này.

Nhìn từ bên ngoài người lái xe trong thật điềm tĩnh, rất có phong thái của người giàu.

Nhưng chỉ có người ngồi bên trong mới biết, Dạ Thanh Thư đang nôn nóng đến mức nào, cơn phát tình đang bùng cháy trong cô, muốn cô ăn tươi người con trai kia, Thanh Thư còn chẳng biết mình còn có thể gắn gượng đến lúc về nhà hay không.

Đường mỗi lúc một vắng, người mỗi lúc càng nóng, dương vật cương cứng đến đau.

Chiếc xe chỉ dừng lại khi đứng trước căn biệt phủ to lớn, nguy nga lộng lẫy, mới nhìn cũng đủ biết nó không chỉ dành cho người ăn chơi, nó thật sự chỉ dành cho người có tiền.

Dạ Thanh Thư chỉ là kẻ ăn chơi, nhưng người có tiền là ba của cô.

Khi cô ôm người bước ra khỏi xe,Quản gia sốc, người hầu sốc, tất cả những người làm ở đó điều sốc khi thấy cô chủ của họ bế ra khỏi xe là một chàng trai, lại còn được bế theo kiểu nữ giới?

Đùa nhau à, cô chủ của họ không bị ai nhập đó chứ?

Hôm trước phu nhân hối thúc cô tìm hôn phu, cô còn cấu gắt cơ mà, người cô yêu còn chả có, huống hồ cô đang ôm một chàng trai....?

Đang ngủ say được cô khoác áo trên người...bằng chính áo của cô?

"Cô chủ...."

Có sốc thì ông vẫn là quản gia lâu đời của nhà Dạ, nên rất nhanh lấy lại được bình tĩnh đi về phía cô.

"Ông Lý."

"Người này..."quản gia ngập ngừng muốn hỏi.

" Ông không cần quan tâm."

"Cha mẹ đâu rồi "

Thanh Thư vào nhà lớn, nhìn quanh cũng chỉ có giúp việc, nên mới buộc miệng hỏi.

"Ông bà chủ đã đi dự tiệc rồi thưa cô, có lẽ sáng mai sẽ về."

Cô cũng khá nhẹ nhõm khi cha mẹ không có ở nhà, nếu lúc này có họ cô cũng chẳng biết đối diện ra sao.

" Ông đi làm việc của ông đi."

Cô đi về phía thang máy, quay lại nói với quản gia, đến khi cửa thang máy đóng lại.

"Ông Lý, người vừa nãy là ai vậy,...cô chủ đang ôm cậu trai kia trên tay...tôi chưa từng thấy cô chủ đưa ai về nhà chính cả."

Khi thang máy rời đi vài cô hầu không ngăn được mình mà quay qua hỏi nhau, đầu dấu thắc mắc.

Ông Lý ngập ngừng một lúc lâu mới nói, "Có thể là tiểu phu nhân tương lai đấy."

Ông nói không chút ngượng miệng.

"Hảaaaaa"

"Tiểu phu nhân...."

Tối đó tại biệt thự nhà Dạ quan lên tiếng thét thất thanh của những cô hầu.
 
Trấn Áp
03


Dạ Thanh Thư bế thẳng Nhất Lăng về phòng của mình, ném mạng hắn ta xuống giường, nhìn hắn khẽ nhíu mày khi bị đặt thô bạo, Cô càng bực tức.

Rõ là hắn ta tự gây phiền cho cô, còn được cô ôm lâu như vậy, đây là phúc đức mười đời nhà hắn.

DẠ Thanh Thư đi về bàn, bình tĩnh rót nước ra ly, tay cầm cốc nước đi thẳng về phía giường, không do dự tạc thẳng vào gương mặt của thanh niên kia.

Nhất Lăng bị hất nước mà giật mình tỉnh dậy, đầu choáng váng khi kì mẫn cảm không hề vơi đi, nếu không phải lúc này hắn không còn tỉnh táo, hắn đã đem 18 đời tổ tông kẻ chuốt thuốc băm ra trăm mảnh.

"Tỉnh rồi."

"Tỉnh rồi thì làm chính sự đi nhỉ."

Cô nói không chút ngại ngùng, mà còn pha chút nôn nóng, nằm đè lên người đang ngơ ngác kia.

"Này cô đang làm gì vậy...buông tôi ra."

Dạ Thanh Thư nóng đến phát điên, chẳng còn chút bình tỉnh nào xé nát bộ quần áo trên người hắn, Nhất Lăng hoảng loạn giữ chặt, nhưng tay chẳng có lợi ích gì.

Tay người đàn bà kia nặng như chì, hai tay của hắn, cũng chẳng đủ ngăn cản bàn tay đang lột sạch quần áo của mình.

"Cô làm cái chó gì vậy...buôn tôi ra."

Trong cơn bực tức, hắn đạp một cái thật mạnh vào thân người kia, nhưng người kia không sao còn chân của hắn lại bị giữ chặt lại.

"Làm gì là làm gì, đương nhiên ăn sạch cậu, cậu hại tôi như vậy còn hỏi tôi muốn làm gì.?"

Cô nói không nhanh không chậm, tay đã lột đến lớp quần áo cuối cùng.

Căn phòng, ngập tràn mùi chi diên vĩ, giống như mọi ngóc ngách trong phòng đều có mùi của nó vậy.

Huống chi còn là mùi của Enigma, khắc chế cứng của Alpha, kể cả là Alpha không phát tình cũng buộc phát tình mà thôi.

Mùi tuyết non không ngăn được mà cũng phát tán trong căn phòng.

"Phromone của cậu là gì."

Cái tay không an phận, xoa nắn đầu vú của hắn, làm hắn lâng lâng như đang trên mây.

"Cô...buôn ra...tại..s-..sao tôi phải nói..ch- áaaa."

Khi đang làm tình, cô ghét nhất là bạn tình của mình không nghe lời, trước đây cũng vậy bây giờ cũng vậy.

Khi nghe hắn cứng miệng không nói,...Dạ Thanh Thư không nhanh không chậm cho một ngón vào nơi hậu huyệt ấm nóng kia, khi nơi đó còn chưa được mơn trớn.

"Chà..đúng là Alpha nhỉ, nơi này hẳn chưa bị chơi rồi."

Dạ Thanh Thư thở một hơi thỏa mãn, khi nơi đó thít chặc lấy tay cô.

"Con.....con kh-...khốn.."

đau thật đau, nơi đó của hắn chưa từng bị ai xâm phạm, giờ bị một con ả nhắt ngón tay vào,...thật nhục nhã.

"Ôi...ôi...ôi khốn gì chứ, người tốt đấy nhé, tốt lắm mới đưa cậu về nhà tôi đấy nhé."

"Có tin tôi chơi chết cậu ở đây luôn không."

Cô cắn lấy vành tai đỏ lự của hắn, đầy thích thú...

Nhìn phần sau gáy đang tỏa hương không ngừng kia, cô liền nghĩ ra trò đùa vơi cái cơ thể thơm ngon này.

"Nếu cậu không nói phromone của cậu là gì, tôi đánh dấu cậu vĩnh viễn đó nhé."

Thanh Thư đưa mũi ngửi lấy phần tuyến thể đang gồ lên vì trong cơn mẩn cảm kia.

"Nói cho cậu biết tôi là Enigma đấy nhé, tôi đánh dấu cậu thì tôi vui, còn cậu cả cuộc đời còn lại của cậu, chỉ có thể dựa vào phromone của tôi mà sống thôi."

"Cậu muốn cái nào."

Ánh mắt của Dạ Thanh Thư lúc này vô cùng sảo trá.

"Đừng....ức..đừng mà..."nghe đến cô con gái này là E cơ thể hắn run rẩy không thôi, như con mồi biết trước mắt nó bây giờ chính là gã thợ săn thực thụ.

"Tuyết....tuyết...non..hức."

"Đừng..đừng cắn mà..."

Nghe được câu trả lời, cô thỏa mãn đặt nụ hôn sâu, cái lưỡi tinh xảo luồng lách trong khoang miệng, vơ quét hết mật ngọt.

Khi cảm thấy phía dưới dần quen với ngón tay của mình, lại thêm một ngón, hay ngón rồi lại ba ngón.

Khi hậu huyệt chứa bả bốn ngón tay to dài thô bạo đó, Nhất Lăng chẳng còn đủ tỉnh táo để kháng cự, hắn lúc này không khác món ăn ngon đã được đưa lên bàn chờ người thưởng thức.

Trong cái lạnh thoan thoảng của tuyết non, chi diên vĩ quyến luyết lượng lờ quanh cái lạnh, không một chút bài xích đâu đó còn có sự hòa hợp đến bất ngờ.

Trong không gian rộng nơi tuyết đầu mùa với hòa lẫn với chi diên vĩ, có hai thân ảnh trên giường lớn, kẻ thỏa mãn người rên rỉ.

"Aa...ưm..ức..."

Khi nơi đó đủ rộng, cô rút tay ra khỏi nơi ấm nóng, khi nó còn chưa kịp khép lại, một cú thúc thật sâu được đẩy vào.

"Aa...a...hức...con mẹ nó..cô..."

Nhất Lăng đau đến cả người trắng bệch, cảm thấy dây thần kinh như bị đứt phanh.

"Ưm....aa."

"Cậu thả lỏng một chút, tôi còn chưa có vào hết, muốn kẹp đứt cu tôi sao."

Dạ Thanh Thư vỗ vào mông hắn một cái 'bốp' tiếng còn vang khắp phòng.

Sướng thì sướng thật đấy, nhưng mà cô còn chưa vào hết, vẫn còn một nữa đây này, hắn kẹp lại một cái, thằng em của cô tí thì bị cắt đứt...

"Đau...không..đau lắm.."

Nhất lăng đau đến rơi nước mắt, giọt lệ trong suốt cứ rơi theo từng tiếng nất.

"Mẹ..nó..có ai được đụ mà khóc như cậu chưa....mấy con ả khác được tôi đụ sướng đến rên rỉ đấy."

Hắn khóc đến không thể ngừng được, cơ thể co giật theo tiếng nất, Dạ Thanh Thư cuối xuống, dùng môi mình chặn lại tiếng nức nở kia.

"Ưm...ư...aaa." khi thấy hắn thả lỏng, mất phòng bị trong nụ hôn, cô thúc mạnh vào trong, một cái...lúc cán.

"Aaa...hức..rách..rách mất..."

"Rách cái gì...im lặng"

Cô đụ đến đê mê, cái lỗ này chơi sướng thế không biết còn khít hơn cả phụ nữ nữa....biết thế thì khi trước cô đã chọn chơi đàn ông rồi.

Những lần thúc thô bạo cứ thể được đẩy vào trong, nếu ví von Dạ Thanh Thư là nhà làm bếp giả moochi thì, lúc này cô là nhà làm bếp đại tài.

"Mẹ..nó...sướng chết được..."

"Tôi phải nhốt cậu lại để ngày nào cũng được đụ mới được."

".hức...nhanh...nhanh quá..hức."

"Aaa...tôi..ra"

Sau tiếng rên dòng tinh trắng phụt ra, hắn thở ra sự mệt mỏi...

"Mệt...ức..không...muốn.."

"Im lặng nào, tôi còn chưa phóng thích đâu.."

Hắn thì mệt lả như cọng bún, còn cô như con trâu nước miệt mài làm việc, không biết mệt, không nghỉ ngơi...

"Ưmm...aaa" hắn lên đỉnh đến lần thứ ba cô mới xuất tinh, gương mặt cô đều là sự thỏa mãn, các kì mẫn cảm trước đa số cô dùng thuốc ức chế, không chịu nỗi thì tìm gái... lần này, vừa trải qua được kì mẫn cảm, lại còn được ăn ngon...quá hời.

"Một lần nữa..."

Hiệp thứ nhất kết thúc, đến hiệp thứ hai, rồi thứ ba và rất nhiều hiệp sau đó....cô vẫn còn xung sức, còn người con trai kia...bất tỉnh rồi lại bị cô thúc đến tỉnh...giọng khàng, chẳng thể thoát ra được lời cầu xin nào nữa.

Đêm đó là một đêm thật dài, thật sướng trong mắt Dạ Thanh Thư, thật mệt mỏi trong mắt Nhất Lăng.

Cô và hắn đều sẽ nhớ về đêm hôm nay, nhưng sẽ là hai hướng khác nhau.
 
Trấn Áp
04


Sáng sớm, nơi ánh nắng vàng soi rọi xuống khung cửa lớn, đàn chim ríu rít đoán chào ngày mới, thây cây leo vương mình đoán nắng, tất cả đều đang tô điểm cho khung cảnh sớm mai.

Trong phòng, đồ rơi khắp tứ tung, chẳng nhìn ra hình dạng vốn có bang đầu, trên giường có thân ảnh lớn đang vặn mình thức giấc.

Dạ Thanh Thư mở ra đôi mắt sâu hung hút, chớp mở vài lần để thích ứng với ánh nắng chíu rọi.

Cô cựa người nhìn về phía bênh cạnh mình, nhưng chỉ là khoảng trống không, người kia đã đi từ lúc nào.

"Ôi, đệch.." nếu không phải trong phòng còn lưu giữ tuyết non thì cô có thể nghĩ mình đang nằm mơ, một giấc mơ đầy phóng đãng.

"Tiếc thật đấy, ăn ngon như thế, chưa kịp hỏi tên đã chạy rồi."

Cô lầm bầm khi đang vệ sinh cá nhân, thay quần áo, tâm trí lại đang đặc trên người con trai ngày hôm qua.

"Cô chủ."

"Ừm."

Cô bước xuống nhà với bộ đồng phục của trường Bắc Lăng, tay mang sách vai cặp, mắt vẫn còn lờ đờ chưa tỉnh ngủ.

"Ông Lý, người hôm qua tôi đưa về, đi rồi à."

"À, cậu thanh niên đó à, tôi có bảo cậu ấy ở lại chờ cô thức dậy.

Nhưng cậu ấy nói..." nói đến đây giọng ông có chút nhỏ lại...tựa như muốn nói nhưng ngại nói.

"Nói gì."

"Chơi qua đêm, cũng cần người thức giấc à?"

Phụt, Cô uống nước cũng phải sặc với câu trả lời đáo để đó, má nó nhìn mấy cô hầu đang cười khúc khích kia xem, cô là người ăn sạch cậu ta, mà giờ cậu ta bỏ đi như vừa ăn sạch cô vậy.

"Cô chủ, mà người đó là ai vậy," quản gia khó lòng kiềm chế hỏi.

"Không biết, hôm qua gặp trên đường cậu ta tới kì mẫn cảm hay gì đấy, tôi đưa về thôi."

"Đi học đây."

Dạ Thanh Thư ròi đi sau khi ăn xong buổi sáng, cô đang nghĩ không biết có nên điều tra cậu trai kia không.

Đáng ra hôm qua cô nên hỏi tên người ta trước, hỏi phromone làm gì, khi biết mùi mà chẳng biết người.

"Ôi anh bạn tôi ơi, cậu đac đi đâu vào tối hôm qua vậy.

Nhìn xem, đêm qua cậu bị đụ hay sao mà trong mắt thiếu máu thế."

Lục An khi thấy Nhất Lăng bước vào phòng học, không khỏi mỉa mai, khi tối hôm qua cô gọi cả chục cuộc gọi nhỡ mà không bắt máy.

"Mày đừng có mà mỉa tao, điện thoại hôm qua rớt ở đâu rồi, nên không nghe mày gọi."

Hắn bước vào bàn học với sắc mặt vô cùng thiếu ngủ, với những biểu hiện, mắt sâu má hóp, người xanh xao.

"Tối nay, đi bar không, tao mới tìm quán mới, có mấy em ngon lắm."

"Thôi tha, tối có việc bận rồi, hôm khác đi."

Nhất Lăng cậu, bây giờ còn dám đi bar sao?

Duy nhất hôm qua đủ để cậu sợ tới cuối đời.

"Ơ sao đấy, nay tập làm trai ngon à."

"Không có nhưng mà tối bận thật."

Cuộc trò chuyện chỉ kết thúc khi giảng viên bước vào, cả lớp im lặng bắt đầu tiếc học mới.

Phía bên kia, Dạ Thanh Thư đang đau đầu tìm kiếm hình bóng chàng trai kia, nếu không cảm thấy tiếc là nói dối, chuyện đó hợp nhau như vậy cơ mà.

Tiếc thật.

"Pro, làm gì mà lờ đờ vậy."

Diệp Tử đi đến, gõ một cái thật mạnh vào lưng Thanh Thư.

"Vừa mới bị ghost à."

Cô đùa.

"Không khác bị đá là mấy."

Dạ Thanh Thư kể một tràng dài từ việc tối hôm qua đến giờ, việc cô gặp người kia ra sao, quan hệ họ về thế nào, cô khá thích người đó vì trong chuyện làm tình rất hòa hợp, mùi cũng không quá nồng.

Kết thúc câu "Nhưng tao quên hỏi tên người ta rồi."

Cả hai rơi vào khoảng lặng, Thanh Thư muốn tìm người, Diệp Tử sốc nặng khi cô quan hệ chuyện đó nhưng người kia chưa đồng ý...dù cho người kia cũng rất thích trong lời kể của Thanh Thư.

Cái này có thể gọi là cưỡng hiếp không?

"Mày nói người kia có mùi gì cơ."

"Tuyết non."

"Vcl tuyết non....ổi, xoài, cóc, bưởi không thích, đi thích tuyết đầu mùa.?"

"Mày cho rằng cái mùi chi diên vĩ lạnh của mày chưa đủ độ lạnh à."

"Tao thích ăn nhạt, không thích chấm muối."

"Nhưng mà....tao biết có người có mùi này đấy, mùi này cũng không quá phổ biến trong giới Alpha, có thể dễ tìm đấy."

"Mày biết??"

Cô phấn khích, nghĩ rằng khi đã có thể tìm được người kia.

"Nhưng mà tao nghĩ rằng không phải,...nói sao ta, khá khó nói."

"Mày nói người trên giường mày là một Alpha rất...ừm ngon miệng...tiếng rên cũng ngon, người lại trắng trẻo, eo thon... nên tao nghĩ người tao sắp nói có thể không phải."

" mày đừng có dài dòng, 10 triệu, khai nhanh."

"Nhất Lăng."

Diệp Tử khi nghe đến tiền liền có thể tốc biến mọi vấn đề, điểm yếu này ai cũng biết, kể cả Thanh Thư.

"Cái thằng mới chuyển đến có đứa bạn học khoa thanh nhạc đó."

"Nó có phromone là tuyết non."

"Sao mày biết?

Tao nhớ mày đâu có hứng thú với nam Alpha."

"Giới cá biệt ai chẳng biết nó, nó đánh nhau ghê lắm, chẳng ai dám đụng vào nó đâu."

"Nhưng mà gia cảnh khá phức tạp, nhìn chung nó so với mày không thể chung một con đường, và tao cũng không mong người mày nói là nó."

Tối đó, các báo cáo về Nhất Lăng, kể cả là cha mẹ của hắn đều được Thanh Thư nắm rõ, sinh ra trong sự sai trái, cha không yêu mẹ không thương 15 tuổi cha mẹ ly hôn, không ai nuôi, nội ngoại không nhận, hằng tháng chỉ gửi ít tiền, coi như chu cấp, sống trong một môi trường toxic, tam quan cũng dần lệch lạc.

Thú vị thật đấy, ngồi trong thư phòng, Dạ Thanh Thư không khỏi cảm thấy phấn khích khi nghĩ về Nhất Lăng, đúng như Diệp Tử nói, Nhất Lăng chính là người đã ngủ với cô, cũng là người cả cô và hắn không thể chung một con đường, lối sống quá khác biệt, tư tưởng không giống nhau, gia cảnh càng không thể.

Nhưng ngay cả khi sống trong môi trường độc hại, từ nhỏ chẳng thể cảm nhận tình thương cha mẹ, lớn lên trong tiếng mắng chửi, trong tiếng đổ nát, nhưng hắn vẫn có thể ngạo mạn như vậy, như thể hắn đang đứng trên đỉnh cao chứ chẳng phải đống đổ nát.

Cô thật muốn xem xem, gương mặt đó nếu rơi vào tuyệt vọng cùng cực không biết sẽ như thế nào.

Một đứa trẻ không được cảm nhận tình thương thật sự nó sẽ lạc lối trên đường đời, nó sẽ nhận những bài học lớn do cuộc sống này mang lại, vậy hãy để cô là ' bài học ' của Nhất Lăng đi.

Hắn sinh ra không sai, cha mẹ không yêu cũng chẳng phải lỗi hắn, nhưng sự kiêu ngạo lúc này của hắn là do hắn chọn.

Và cô Dạ Thanh Thư, ghét sự kiêu ngạo không nên tồn tại ấy.

Hắn phải bật khóc, phải tuyệt vọng, phải chịu cảm giác như rơi xuống vực sâu, chỉ có như vậy, mới hợp với hắn.

Và cũng chỉ có cô mới làm được điều đó

"Nhất Lăng, tôi thích cái cơ thể mềm dẻo đó của cậu, nhưng tôi lại không thích sự kiêu ngạo đó, tôi thích kẻ ngạo mạn như cậu, phải yếu đuối tuyệt vọng, không còn ai ở bên chỉ có thể nép mình vào tôi, tôi thích đôi mắt đỏ hoe đó của cậu chỉ có hình bóng của tôi và tôi cũng thích giam cầm sự tự do của cậu.Nhất Lăng, hẹn gặp vào một ngày không xa."
 
Trấn Áp
05


Sau một ngày học rã rời, Nhất Lăng bước vào khu tập thể cũ của mình, hay đúng hơn căn nhà tồi tàn dành cho những tầng lớp dưới.

Không phải hắn không có tiền thuê trung cư, căn bản hắn có khá có tiền, hằng tháng người cha phụ bạc kia sẽ gửi tiền đến cho hắn, người mẹ lăng loàn cũng không quá thường xuyên. nhưng Nhất Lăng chưa từng dùng số tiền đó đúng với những gì hắn muốn.

Ngay cả chính đứa con của mình, ông bà ta còn có thể bỏ rơi như vật không cần thiết, vậy mấy đồng tiền đó hắn cũng chẳng thiết tha gì, tiêu những đồng tiền được đổi từ mình sao, vậy hắn thà làm kẻ nghèo thì hơn.

Đa số cậu sẽ dùng nó trong việc tiêu sài phung phí, dùng nó rượu bia gái gú mà thôi, những vô bổ, bởi nó chẳng xứng đáng làm việc có ý nghĩa.

Căn nhà này của hắn là của bà ngoại để lại, có lẽ trong suốt tuổi thơ của mình, bà ngoại mới thật sự cho hắn cảm thấy hạnh phúc gia đình.

Nhưng số phận của bà quá ngắn ngủi, bà rời bỏ hắn quá nhanh, nhưng đến mức hắn cảm thấy lạc lõng giữ thế gian vô vàng người này, đến người thân duy nhất của hắn cũng đã rời đi.

Trước khi từ biệt cõi thế bà đã giao ngôi nhà lại cho hắn.

Căn nhà này không còn quá mới không hợp với giới trẻ hiện đại, nhưng đây là cả quá trình nổ lực không ngừng của ông bà.

Hắn càng không nở bỏ nó.

"Về rồi à."

Một người đàn bà xa lạ ngồi trong bộ ghế sofa cũ, bộ quần áo sa hoa trên người bà, thật chẳng phù hợp với nơi tồi tàn này.

Nhất Lăng nhìn thấy, mắt còn chẳng thèm giao động, cứ như bà là người vô hình mà hắn chẳng nhìn thấy.

"Tao đang nói mày đấy, điếc à?"

"Thằng ba mày không biết dạy dỗ mày sao?

À, phải rồi nhỉ, mày làm gì có ba.

Hèn gì lớn lên mất dạy như vậy, cũng hên cho tao là bỏ thằng già đó sớm, không thì khổ cả đời."

Hắn chẳng thèm nghe lời bà ta nói, mắt để ý lướt đến người con gái ngồi bên cạnh bà ta.

Mỹ Y con gái của bà ta với người chồng sau này của mình.

Nói dễ hiểu hơn Mỹ Y chính là người em cùng mẹ khác cha của hắn.

"Bà đến đây có việc gì, nếu không về đi, tôi không tiếp kẻ hám tiền."

"Lâu quá không gặp, miệng lưỡi mày cũng sắt quá nhỉ."

"Đến nhờ mày chút chuyện thôi, mày đến trường Bắc Lăng học mà, em mày lại cũng học ở đó, tiện thể mày đi theo bảo vệ nó đi.

Dù sao con bé cũng là Omega."

"Chắc bà đã nhầm, đó là con gái của bà, không phải của tôi và tôi không có trách nhiệm phải bảo vệ nó, mà thời nay chẳng ai dám đụng đến Omega đâu, khi giới tính này được nhà nước bảo vệ nghiêm ngoặc."

"Trái lại, tôi nghĩ bà nên rời khỏi đây hoặc trả thêm tiền thuê một vệ sĩ bảo vệ đứa con quý hóa của bà.

Nó họ Mỹ lại may quá tôi lại chẳng phải họ đó."

"Và cuối cùng mời bà ra khỏi nhà thôi..."

"Anh...anh ơi, anh đừng lớn tiếng...mẹ mẹ không có ý đó đâu..không phải anh ở một mình sao, đến trường làm hộ sĩ cho em một chút thì đã sao..dù sao..em cũng là Omega."

Mỹ Y lên tiếng, cố biện minh bảo vệ mẹ mình, trong những giọt nước mắt đã rơi đó, Nhất Lăng không biết có bao nhiêu là thật bao nhiêu là giả.

Nhìn thấy nó, Nhất Lăng nói không gang tỵ chắc chắn là giả.

Làm sao có thể không ganh tỵ cơ chứ, nó sinh ra trong sự hạnh phúc của cha mẹ nó, xem nó như báu vật mà nâng niu.

Còn hắn sinh ra như một gánh nặng không ai mong muốn nhận, đắng cay thật đấy...

Đến khi mẹ con Mỹ Y rời đi, Nhất Lăng mới hoàn hồn trở lại, hắn không đồng ý, nhưng không thể từ chối...cuối cùng chỉ có thể cắn răng mà gật đầu.

"Căn nhà này của bà già cho mày mà nhỉ Nhất Lăng, nhưng tiếc quá, nó lại đứng tên tao...buồn thật đấy."

"Là bà..đã lừa bà ngoại..." hắn cuộn tay chặc đến trắng bệch.

"Dù gì mày cũng là con tao, nếu mày không đồng ý làm hộ sĩ cho em mày, vậy...tao đành bán nó vậy."

Đến cuối cùng hắn cũng chẳng thể từ chối yêu cầu vô lý đó, hắn cũng chẳng thể từ bỏ căn nhà dù đã cũ nát này.

Nơi này là tất cả những gì của hắn còn sót lại.

8 giờ tối trong hẻm tối, khu đường ít người qua lại, có một quán cà phê vắng người, dù còn khá sớm nhưng quá không quá đông, đây là một trong những nơi làm việc của Nhất Lăng, công việc nhẹ nên lương cũng không quá cao, cũng chỉ đủ hắn trang trải qua này.

"Nhất Lăng, có người đến tìm em kia."

Một chị nhân viên đi vào khu pha chế gọi hắn.

"Chị làm nốt cái này đem ra cho khác giúp em, em ra một chút rồi vào."

Bên ngoài Mỹ Y đang ngồi đợi hắn, cô mặc váy bó ôm body màu đỏ sặc sỡ, phô ra những đừng cong gợi cảm của thiếu nữ, trên người là mùi thơm nồng nàn của hoa hồng.

Nàng ta và hắn lúc này như hai người hai thế giới.

Nàng công chúa của quốc vương và...kẻ ăn mày thối nát.

"Có chuyện gì."

Hắn khó chịu hỏi.

"Em sắp đi sinh nhật bạn, nhưng mà trời khá tối rồi.

Anh có thể hôm nay theo em không, em hơi sợ gặp mấy Alpha biến thái."

"Cô ăn mặc như vậy, và lớp trang điểm đó lại bảo sợ mấy thằng biến thái?"

Nhìn thấy Nhất Lăng có vẻ khó chịu, định quay lưng đi vào trong tiếp tục làm việc, cô nói.

"Nếu anh không đi theo tôi, tôi sẽ nói mẹ..."

"Cô..."

"Sao căn nhà đó không phải rất quan trọng với anh sao...nếu bà mà biết căn nhà của bà cho anh đã bị bán đi rồi chắc bà thất vọng lắm nhỉ..."

"Ở đó đi..."

Không thể chối từ, đây là cảm giác hắn ghét nhất, cái cảm giác kẻ khác đang nắm thóp được hắn, lợi dụng điểm yếu duy nhất để đạt được điều mình muốn.

Trong một quán bar lớn, từng giai điệu lã lướt trên ánh đèn, pha lẫn với tiếng người ồn ào càng làm nơi này thêm sống động.

Mỹ Y đưa Nhất Lăng đến nơi mà bạn bè cô đang ở, hay đúng hơn chính là những kẻ được chiều chuộng đến hư.

"Mỹ Y cậu đến rồi à...

Trễ quá đấy nhé."một cậu bạn lên tiếng.

"Mỹ Y của chúng ta xinh đẹp thật đấy không hổ danh là hoa khôi ngành sân khấu điện ảnh."

Mỹ Y kiêu ngạo với từng lời khen dành cho mình, nàng ta từ nhỏ đã được nuông chiều, thích gì được đó, chưa từng có ai phản đối cô điều gì, bởi vì cô là Omega xinh đẹp nhất.

"Người ở sau lưng cậu là anh trai cùng mẹ khác cha mà cậu đã nói sao?"

Một cô bạn nhìn thấy hắn đi phía sau cô nên đã hỏi.

"Đúng đúng, chính là người anh của tớ đã kể với các cậu."

Trong cuộc trò chuyện này, hắn không tham gia dù chỉ một lời, chỉ im lặng ngồi ở cái ghế xa nhất, yên tĩnh nhất mà nhắm mắt.

Dạo gần đây hắn thường mất ngủ, sau cái đêm sự cố hôm đó.

Hắn không ngừng nghỉ về người kia, về đôi mắt đó, giọng nói đó kể cả mùi diên vĩ quẩn quanh.

Đêm hôm ấy thật sự rất khó quên, cái cảm giác nồng nàn, lâng lâng đưa ta vào chốn nhục dục, cảm giác cả thế giới này chỉ xoay quanh ta, thật sự muốn đắm chìm vào nó một lần nữa.

Hóa ra đây là cảm giác thiếu hơi ấm bên người, chỉ cần một chút giao động nhỏ trong cuộc sống cũng đủ để ta đắm say.
 
Trấn Áp
06


Đêm đã điểm, dòng người cũng vì men rượu mà say.

Khu phố đèn cũng chẳng còn lấp lánh như lúc ban đầu, chỉ còn đêm đen tĩnh mịch hòa cũng những ly cụng.

Nhất Lăng ngồi im lặng trong góc, mắt nhắm tịt chẳng mở nổi, đã quá khuya đám bạn kia vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, hắn bây giờ chỉ mong đám này kết thúc, để hắn được quay về bênh chiếc giường thân yêu của mình.

Nhanh thật đấy, hắn 21 sắp đến sinh nhật thứ 22 rồi, 21 năm vội vã sắp kết thúc.

Ai rồi cũng dần đổi thay, sống cứ sống, chết rồi chết, nhỏ rồi sẽ lớn, trẻ rồi sẽ già, nhưng sự cô đơn trong hắn là thứ duy nhất chưa từng mất đi.

Nhất lăng nhớ mấy năm trước khi còn bà ngoại, tuy có nghèo khổ nhưng ít nhất hắn không phải cô độc như bây giờ.

Nhớ đến cái năm khốn khó, bà vẫn tổ chức sinh nhật cho hắn với cái bánh nhỏ, nhớ đến cái áo bà mua chỉ để hắn được bằng bạn bằng bè...nhớ đến...từng hơi thở bà phả vào đêm đông trong căn nhà sập xệ.

Hắn bật mình thức giấc khi cảm thấy ghế mình ngồi bị lún xuống.

Quay mặt lại, chỉ thấy một cô gái đang nhìn hắn mỉm cười...người này trong quen quá, chắc hẳn đã từng gặp mà hắn lại không nhớ nổi người này là ai.

"Cậu tỉnh rồi?"

Dạ Thanh Thư mở lời, nếu chỉ nhìn hắn mà không nói chuyện thì kì lắm, con chó nhỏ này rốt cuộc cô cũng gặp được.

Mong chờ lắm rồi đấy.

"Cô là ai vậy."

"Cậu không nhớ tôi sao?

Buồn thật đấy đêm đó cậu rên nghe thích thế cơ mà."

"Này...đêm đó...đêm đó?... là cô?"

Hắn giật mình hét lên.

"Không là tôi thì cậu nghĩ là ai."

Cô mỉm cười.

"Hả, Nhất Lăng, cậu còn dám nghĩ đến ai khác ngoài tôi sao?."

"Không có...này bỏ cái tay của cô ra khỏi mông tôi nay."

Nhất Lăng hốt hoảng tay đẩy người con gái đang đè vào mình, tay đang cố gỡ cái tay hư hỏng kia khỏi mông mình.

"Mẹ kiếp, cô điên à?"

Nhất Lăng đi phắc dạy, đẩy Dạ Thanh Thư ra khỏi cơ thể, mặt đầy tức giận.

Vì lớn tiếng đã tạo sự chú ý đến buổi tiệc.

Có vài kẻ khó chịu nhìn hắn, trong đó có Mỹ Y.

Hôm nay là sinh nhật của cô, cô cố ý đến và đưa hắn theo nhằm muốn khoe mẻ khi có Alpha theo cùng, hay đúng hơn dùng sức của Omega chà đạp lên đứa không cha không mẹ như hắn.

Nhưng trong cả buổi tiệc, hắn không nói lời nào, tự thu mình trong góc, im lặng nhắm mắt, rõ ràng bạn của cô đang cố ý khích đểu hắn thậm chí gọi hắn là "chó hoang" nhưng cũng chẳng thấy sự tức giận nào.

"Anh la cái gì ...anh không thấy em và các bạn đang chơi sao...ồn ào như vậy."

Mỹ Y nói trong giọng đầy khó chịu.

"Mỹ Y, tôi nghĩ cậu nên coi lại vệ sĩ nhà mình đi, ngay cả chủ còn đang ở đây, còn dám la lối."

Một cô bạn ngồi cùng Mỹ Y lên tiếng, giọng mang ý khiêu khích.

"Vệ sĩ?

" Dạ Thanh Thư đầu đầy hỏi chấm quay sang hỏi hắn, khi nghe cô ả kia thốt ra, Nhất Lăng làm vệ sĩ cho con váy đỏ đó sao.

Trong hồ sơ chưa từng nhắc đến.

"Không phải..." hắn giải thích, nhưng cũng chẳng cần giải thích làm gì, nhưng đâu đó trong hắn không muốn cô hiểu lầm.

"Ơ kìa, con chó hoang của Mỹ phu nhân bỏ quên nay cũng đòi phản kháng cơ à?

Mày tên Nhất Lăng nhỉ, thằng mồ côi."

Thằng trai cảm thấy rất vui khi khiêu khích Nhất Lăng.

Hôm trước bọn nó có chơi các cược, Mỹ Y, cô ta chơi thua và phải thử thách, thử thách của cô ta là đưa Nhất Lăng đến đây.

Mỹ Y đã nói với bọn, hôm nay cô sẽ dẫn người anh trai này đến, mục đích cũng chỉ thích lấy uy thể hiện.

Thể hiện là chín thì lấy cớ sĩ vả là mười.

Cha cô ta luôn mắng mỏ mẹ khi sinh ra cô là một Omega chứ chẳng phải như Alpha mà ông ta mong muốn, đêm đêm khi đèn phòng đã tắt là bao giọt nước mắt vì tuổi hờn mà rơi trên đôi gò má kia.

Ông ta từng hỏi mẹ " mày có thể sinh ra một thằng Alpha cho thằng đàn ông kia mà lại không thể sinh cho tao à" khi đó cô biết thứ ông ấy cần là một thằng con trai nối dỗi, chứ không phải một gia đình.

Cô căm ghét, cô hận hắn khi bởi vì hắn mà mẹ đã khóc, nhưng cô lại chưa từng biết chính mẹ của cô đã bỏ rơi hắn trong đêm đông lạnh lẽo, một tuổi người ta có cha có mẹ bên cạnh.

Còn hắn ở lại giữa con đường chia hai, không cha, không mẹ chỉ có tấm thân nhỏ bé giữa đêm đông giá rét, gào khóc vì thiếu sữa, chỉ có bà ngoại cầu xin người đàn bà vô tâm kia đừng bỏ hắn...chỉ có thể xác kia còn trụ vững, tâm hồn vốn đã rời cõi thế từ lâu.

"Mày im ngay."

Nhất Lăng đi đến đánh một cú thật mạnh vào mặt tên kia, như bao ấm ức từ lúc đầu tiệc đến giờ đều tuông trào.

"Mày nghĩ mày đang nói gì, mày biết mẹ tao là ai sao.

Cái con đàn bà bỏ tao chính là con mẹ của bạn mày đấy, nếu mày thấy mẹ mày có một đứa con khác bỏ rơi mày, mày sẽ thế nào."

"Sẽ hạnh phúc khi bị bỏ rơi sao, lũ ác quỷ khát máu bọn bây tại sao không chết đi?

Hơi thở của bọn bây chính là đang làm ô nhiễm cái xã hội này."

Hắn ghét nhất ai đó gọi hắn là thằng mồ côi, thằng không cha không mẹ.

Chẳng có đứa trẻ nào thích điều đó cả, giống như sức chịu đựng đã đến giới hạn, bong bóng khi mà thổi quá căn cũng sẽ nổ tan, Ngay lúc này đây, Nhất Lăng cũng giống như bong bóng vậy, cũng sẽ kiềm nắn mà vỡ tan.

Sự tức giận của hắn mạnh mẽ đến mức chẳng ai trong bọn bạn kia có thể cản lấy hắn, tuyết non bùng ra như đang cố ý cảnh cáo nếu ai đó xen vào, chủ nhân không thể kiềm chế, phromone càng không thể, mấy Omega ở gần đang vì mùi của hắn mà sắp phát tình cả rồi.

Tay hắn được tay ai đó siết chặc, dù hắn cố vùng ra nhưng thế nào cũng không thể, hắn chưa bao giờ cảm thấy thiếu tự tin về khoảng sức khỏe, vốn dĩ thể chất của hắn rất mạnh.

"Đủ rồi, đừng đánh nữa."

Dạ Thanh Thư kéo hắn lại gần, giọng nói nhẹ không nhanh chẳng chậm, nói cũng chỉ vừa đủ hắn nghe, cô còn thả nhè nhẹ thả một chút phromone an ủi, nhẹ đến nổi nếu không dùng kĩ khướu giác cảm nhận, có thể sẽ chẳng nhận ra.

"Buông ra, con đàn bà như cô có tư cách gì chạm vào tôi,cô cũng lũ chúng nó thôi, chỉ muốn chà đạp tôi, thể hiện mình, lũ nhà giàu các người, đều là lũ khốn nạn, sao không chết hết mẹ đi."

Nhất Lăng hét thẳng vào mặt Thanh Thư khi tay mình không thể vùng ra khỏi bàn ray chắc khỏe kia.

"Em bướng quá nhỉ?

Thằng kia bị em đánh sắp chết rồi."

"Sao hay muốn đánh chết nó để được ngồi tù?

Ngồi tù thích quá nhỉ?

Được lo cơm nước ngày ba bữa cơ mà, bà ngoại em thích lắm đấy."

Dạ Thanh Thư cố ý, gằn giọng nói.

Giới hạn của Nhất Lăng chỉ có thể là bà ngoại của mình.

Đúng như cô nghĩ, Nhất Lăng khựng lại, không còn có ý muốn đánh người, mắt đăm đăm nhìn cô như có ý muốn hỏi tại sao cô lại biết về bà ngoại của hắn, biết cả tên hắn trong khi thứ duy nhất hắn biết về cô là cô gái của đêm hôm ấy.

"Chúng mày tốt nhất nên sống cho tốt vào, đừng có để cho tao gặp được."

Dạ Thanh Thư nói về phía bọn bạn đang xoa nắn cho thằng vừa bị Nhất Lăng đánh.

Tay cô kéo hắn đi ra khỏi quán, hắn như người mất hồn lờ đờ đi theo, chắc hắn biết nếu không đi theo cô hắn cũng chẳng biết làm gì, nếu không có cô cản lại, hắn đánh tên kia chết thật, nếu như những gì cô nói, bà ngoại sẽ thất vọng về hắn lắm.

Lại là một đêm dài của Nhất Lăng, cùng cô gái chưa biết tên này.
 
Back
Top Bottom