Sáng sớm, nơi ánh nắng vàng soi rọi xuống khung cửa lớn, đàn chim ríu rít đoán chào ngày mới, thây cây leo vương mình đoán nắng, tất cả đều đang tô điểm cho khung cảnh sớm mai.
Trong phòng, đồ rơi khắp tứ tung, chẳng nhìn ra hình dạng vốn có bang đầu, trên giường có thân ảnh lớn đang vặn mình thức giấc.
Dạ Thanh Thư mở ra đôi mắt sâu hung hút, chớp mở vài lần để thích ứng với ánh nắng chíu rọi.
Cô cựa người nhìn về phía bênh cạnh mình, nhưng chỉ là khoảng trống không, người kia đã đi từ lúc nào.
"Ôi, đệch.." nếu không phải trong phòng còn lưu giữ tuyết non thì cô có thể nghĩ mình đang nằm mơ, một giấc mơ đầy phóng đãng.
"Tiếc thật đấy, ăn ngon như thế, chưa kịp hỏi tên đã chạy rồi."
Cô lầm bầm khi đang vệ sinh cá nhân, thay quần áo, tâm trí lại đang đặc trên người con trai ngày hôm qua.
"Cô chủ."
"Ừm."
Cô bước xuống nhà với bộ đồng phục của trường Bắc Lăng, tay mang sách vai cặp, mắt vẫn còn lờ đờ chưa tỉnh ngủ.
"Ông Lý, người hôm qua tôi đưa về, đi rồi à."
"À, cậu thanh niên đó à, tôi có bảo cậu ấy ở lại chờ cô thức dậy.
Nhưng cậu ấy nói..." nói đến đây giọng ông có chút nhỏ lại...tựa như muốn nói nhưng ngại nói.
"Nói gì."
"Chơi qua đêm, cũng cần người thức giấc à?"
Phụt, Cô uống nước cũng phải sặc với câu trả lời đáo để đó, má nó nhìn mấy cô hầu đang cười khúc khích kia xem, cô là người ăn sạch cậu ta, mà giờ cậu ta bỏ đi như vừa ăn sạch cô vậy.
"Cô chủ, mà người đó là ai vậy," quản gia khó lòng kiềm chế hỏi.
"Không biết, hôm qua gặp trên đường cậu ta tới kì mẫn cảm hay gì đấy, tôi đưa về thôi."
"Đi học đây."
Dạ Thanh Thư ròi đi sau khi ăn xong buổi sáng, cô đang nghĩ không biết có nên điều tra cậu trai kia không.
Đáng ra hôm qua cô nên hỏi tên người ta trước, hỏi phromone làm gì, khi biết mùi mà chẳng biết người.
"Ôi anh bạn tôi ơi, cậu đac đi đâu vào tối hôm qua vậy.
Nhìn xem, đêm qua cậu bị đụ hay sao mà trong mắt thiếu máu thế."
Lục An khi thấy Nhất Lăng bước vào phòng học, không khỏi mỉa mai, khi tối hôm qua cô gọi cả chục cuộc gọi nhỡ mà không bắt máy.
"Mày đừng có mà mỉa tao, điện thoại hôm qua rớt ở đâu rồi, nên không nghe mày gọi."
Hắn bước vào bàn học với sắc mặt vô cùng thiếu ngủ, với những biểu hiện, mắt sâu má hóp, người xanh xao.
"Tối nay, đi bar không, tao mới tìm quán mới, có mấy em ngon lắm."
"Thôi tha, tối có việc bận rồi, hôm khác đi."
Nhất Lăng cậu, bây giờ còn dám đi bar sao?
Duy nhất hôm qua đủ để cậu sợ tới cuối đời.
"Ơ sao đấy, nay tập làm trai ngon à."
"Không có nhưng mà tối bận thật."
Cuộc trò chuyện chỉ kết thúc khi giảng viên bước vào, cả lớp im lặng bắt đầu tiếc học mới.
Phía bên kia, Dạ Thanh Thư đang đau đầu tìm kiếm hình bóng chàng trai kia, nếu không cảm thấy tiếc là nói dối, chuyện đó hợp nhau như vậy cơ mà.
Tiếc thật.
"Pro, làm gì mà lờ đờ vậy."
Diệp Tử đi đến, gõ một cái thật mạnh vào lưng Thanh Thư.
"Vừa mới bị ghost à."
Cô đùa.
"Không khác bị đá là mấy."
Dạ Thanh Thư kể một tràng dài từ việc tối hôm qua đến giờ, việc cô gặp người kia ra sao, quan hệ họ về thế nào, cô khá thích người đó vì trong chuyện làm tình rất hòa hợp, mùi cũng không quá nồng.
Kết thúc câu "Nhưng tao quên hỏi tên người ta rồi."
Cả hai rơi vào khoảng lặng, Thanh Thư muốn tìm người, Diệp Tử sốc nặng khi cô quan hệ chuyện đó nhưng người kia chưa đồng ý...dù cho người kia cũng rất thích trong lời kể của Thanh Thư.
Cái này có thể gọi là cưỡng hiếp không?
"Mày nói người kia có mùi gì cơ."
"Tuyết non."
"Vcl tuyết non....ổi, xoài, cóc, bưởi không thích, đi thích tuyết đầu mùa.?"
"Mày cho rằng cái mùi chi diên vĩ lạnh của mày chưa đủ độ lạnh à."
"Tao thích ăn nhạt, không thích chấm muối."
"Nhưng mà....tao biết có người có mùi này đấy, mùi này cũng không quá phổ biến trong giới Alpha, có thể dễ tìm đấy."
"Mày biết??"
Cô phấn khích, nghĩ rằng khi đã có thể tìm được người kia.
"Nhưng mà tao nghĩ rằng không phải,...nói sao ta, khá khó nói."
"Mày nói người trên giường mày là một Alpha rất...ừm ngon miệng...tiếng rên cũng ngon, người lại trắng trẻo, eo thon... nên tao nghĩ người tao sắp nói có thể không phải."
" mày đừng có dài dòng, 10 triệu, khai nhanh."
"Nhất Lăng."
Diệp Tử khi nghe đến tiền liền có thể tốc biến mọi vấn đề, điểm yếu này ai cũng biết, kể cả Thanh Thư.
"Cái thằng mới chuyển đến có đứa bạn học khoa thanh nhạc đó."
"Nó có phromone là tuyết non."
"Sao mày biết?
Tao nhớ mày đâu có hứng thú với nam Alpha."
"Giới cá biệt ai chẳng biết nó, nó đánh nhau ghê lắm, chẳng ai dám đụng vào nó đâu."
"Nhưng mà gia cảnh khá phức tạp, nhìn chung nó so với mày không thể chung một con đường, và tao cũng không mong người mày nói là nó."
Tối đó, các báo cáo về Nhất Lăng, kể cả là cha mẹ của hắn đều được Thanh Thư nắm rõ, sinh ra trong sự sai trái, cha không yêu mẹ không thương 15 tuổi cha mẹ ly hôn, không ai nuôi, nội ngoại không nhận, hằng tháng chỉ gửi ít tiền, coi như chu cấp, sống trong một môi trường toxic, tam quan cũng dần lệch lạc.
Thú vị thật đấy, ngồi trong thư phòng, Dạ Thanh Thư không khỏi cảm thấy phấn khích khi nghĩ về Nhất Lăng, đúng như Diệp Tử nói, Nhất Lăng chính là người đã ngủ với cô, cũng là người cả cô và hắn không thể chung một con đường, lối sống quá khác biệt, tư tưởng không giống nhau, gia cảnh càng không thể.
Nhưng ngay cả khi sống trong môi trường độc hại, từ nhỏ chẳng thể cảm nhận tình thương cha mẹ, lớn lên trong tiếng mắng chửi, trong tiếng đổ nát, nhưng hắn vẫn có thể ngạo mạn như vậy, như thể hắn đang đứng trên đỉnh cao chứ chẳng phải đống đổ nát.
Cô thật muốn xem xem, gương mặt đó nếu rơi vào tuyệt vọng cùng cực không biết sẽ như thế nào.
Một đứa trẻ không được cảm nhận tình thương thật sự nó sẽ lạc lối trên đường đời, nó sẽ nhận những bài học lớn do cuộc sống này mang lại, vậy hãy để cô là ' bài học ' của Nhất Lăng đi.
Hắn sinh ra không sai, cha mẹ không yêu cũng chẳng phải lỗi hắn, nhưng sự kiêu ngạo lúc này của hắn là do hắn chọn.
Và cô Dạ Thanh Thư, ghét sự kiêu ngạo không nên tồn tại ấy.
Hắn phải bật khóc, phải tuyệt vọng, phải chịu cảm giác như rơi xuống vực sâu, chỉ có như vậy, mới hợp với hắn.
Và cũng chỉ có cô mới làm được điều đó
"Nhất Lăng, tôi thích cái cơ thể mềm dẻo đó của cậu, nhưng tôi lại không thích sự kiêu ngạo đó, tôi thích kẻ ngạo mạn như cậu, phải yếu đuối tuyệt vọng, không còn ai ở bên chỉ có thể nép mình vào tôi, tôi thích đôi mắt đỏ hoe đó của cậu chỉ có hình bóng của tôi và tôi cũng thích giam cầm sự tự do của cậu.Nhất Lăng, hẹn gặp vào một ngày không xa."