[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tht200
C40
C40
Muwon quay lại thì thấy Hae-wang đứng phía trước Geumseong, cất giọng run run.
Đám nhãi ranh lẽ ra phải đang giám sát Cheongyeon, cớ gì lại có mặt ở đây?
Trán Muwon liền hằn thêm một nếp nhăn khó chịu.
Hắn liếc ra sau lưng Geumseong, nửa chờ mong Cheongyeon sẽ xuất hiện, nhưng không thấy ai cả.
"Xin... xin lỗi, Hyung-nim!
Chúng em để mất dấu dược thương rồi!"(chương 39)
Hae-wang cúi đầu như dâng hiến cả cái mạng mình.
Trái ngược với Geumseong mặc áo cổ lọ, gã chỉ mặc áo ba lỗ, để lộ hình xăm bông hoa đỏ rực ở bên cổ.
"Chuyện này không phải lỗi của Hae-wang.
Là em rủ đi ăn tối... hơn nữa còn có Muwon hyung-nim ở đó nữa..."
Geumseong, với một vết sẹo to tướng bên đầu, lên tiếng che chở cho Hae-wang bằng giọng nói hơi ngập ngừng.
Ý của gã là vì Muwon đã ở cùng anh nên bọn họ lơ là canh chừng, để mất dấu anh.
Hae-wang đứng chắn phía trước, ra hiệu cho gã đừng lên tiếng nữa.
"Chúng em có ghé qua hiệu thuốc, nhưng hình như anh ấy chưa về hay sao mà cửa vẫn đóng kín."
Đã gần một tiếng từ lúc Cheongyeon rời đi, dù có bò thì giờ cũng phải về đến nơi rồi.
"Người cuối cùng thấy nói rằng... trông anh ấy lảo đảo dữ lắm..."
Vừa nói, Hae-wang vừa run rẩy.
Trong tình thế này, có thể nói dối để tránh bị trách tội, nhưng nếu bị phát hiện thì dù cùng tộc cũng sẽ không thoát khỏi trừng phạt.
Ngay cả Jang Ho-cheong - kẻ từng là tra tấn quan của Peira, bắt tay cùng bọn buôn lậu để phản bội - cũng là người Kwon tộc.
Và giờ gã đã biến mất khỏi thế gian.
"Có khi nào... anh ấy rơi xuống dòng kênh nào rồi không?"
Geumseong thản nhiên buông lời về cái chết của Cheongyeon.
Trong men say còn nặng, phản ứng của cậu ta rõ ràng chậm chạp.
Đúng lúc đó, Nachata bất ngờ bật dậy.
"Để ta!
Ta sẽ đi tìm Cheongyeon!"
Bước chân gã loạng choạng, suýt ngã sõng soài, nhưng rồi cũng gượng lại và lao ra ngoài.
Tiếng va đập loảng xoảng vang lên liên tiếp khi gã đụng phải hết thứ này đến thứ khác.
Muwon cũng liếc nhìn chiếc ly rượu trống mà anh để lại, rồi đứng dậy theo.
"Nơi cuối cùng có người nhìn thấy là ở đâu."
"Lối vào con hẻm dẫn đến hiệu thuốc, ngay cạnh chợ hải sản ạ."
Nếu đi theo hướng đó, sẽ gặp con kênh chảy về phía Unha.
Nhưng không thể nào Cheongyeon đã đi thuyền, bởi hiệu thuốc nằm ở cuối con đường rẽ trái, nơi ấy vốn không có kênh nước.
"Đồ chó đẻ...
Bọn mày đi thẳng đến hiệu thuốc.
Nếu tìm thấy thì lập tức bắn pháo tín hiệu."
Pháo tín hiệu là thứ mà bất kỳ thành viên Peira nào cũng luôn mang theo.
Dùng để báo động khi gặp nguy hiểm hoặc bị tập kích, nhưng lúc này chẳng cần nghĩ nhiều đến mục đích gốc rễ nữa.
Hắn nhanh chóng rời khỏi quán trọ, tiến thẳng về phía con kênh nơi người ta nói đã thấy Cheongyeon lần cuối.
Hình dung ra cái xác nổi lềnh bềnh trên làn nước đen ngòm khiến gáy hắn lạnh buốt.
Nếu anh thật sự là Hoa Tộc, lỡ như cái chết của anh khiến Cheonghwajin chìm xuống biển thì sao?
Có lẽ chính vì vậy mà sau gáy hắn run lên.
Nhưng nếu Cheongyeon có chết... mà Cheonghwajin vẫn không chìm xuống thì sao...
"Chết tiệt..."
Bước chân của Muwon dồn dập nhanh hơn bao giờ hết.
⭐️⭐️⭐️
"Anh ta là cái thá gì mà dám bảo tôi đừng ký hợp đồng chứ."
Cheongyeon hiếm khi nào lại bộc phát, bực bội như thế.
Vì không tìm lại được xe đạp nên anh chỉ còn cách đi bộ, mà từ quán trọ về đến hiệu thuốc cũng mất ít nhất 30 phút.
Bình thường thì hẳn anh đã rảo bước về thẳng hiệu thuốc, nhưng có lẽ vì men rượu dâng lên, bước chân cứ loạng choạng, lạc lối.
Anh vốn không phải kẻ không biết uống, nhưng chẳng phải đã nốc một đống whisky nặng đô đó sao?
Càng đi thì cơn say càng dâng lên, đầu óc dần trở nên mơ hồ.
Anh không nghĩ Nachata sẽ thực sự thuyết phục được Muwon.
Vậy nên, trước 10 giờ sáng mai, anh sẽ tìm Hwang-ran và nói sẽ ký hợp đồng.
Nhỡ đâu Tae Muwon lại đe dọa Hwang-ran thì sao?
Nếu vì vậy mà Hwang-ran quyết định không ký thì sao?
Những suy nghĩ tiêu cực cứ thế sinh sôi, càng khiến anh thêm ấm ức.
"Sức mạnh thì có ích gì.
Đúng là đồ khốn nạn, có tôi ở đây thì hắn mới có chỗ dung thân chứ."
Cheongyeon vừa lẩm bẩm vừa lê bước trên đường.
Nếu uống rượu lúc bụng rỗng, hẳn anh đã nôn thốc nôn tháo rồi, nhưng may thay, bụng no khiến anh chỉ lâng lâng dễ chịu.
Nghĩ lại, hồi mới làm ở quán rượu Mindulle(quan rượu Bồ Công Anh), cũng từng vài lần bị khách ép uống bia.
Chủ quán còn bảo anh chịu khó như thế thì mới kéo được doanh thu.
Càng nghĩ càng thấy uất.
Anh đã cố công xoay xở đủ cách để liên lạc với thuyền trưởng tàu vượt biên, vậy mà mọi nỗ lực đều hóa hư không.
Mọi chuyện từ đầu đến cuối, không gì khác ngoài lỗi tại Tae Muwon.
Chỉ mới ít lâu trước đây, Cheongyeon còn có chút thiện cảm với Peira.
Nhờ bọn họ mà tình trạng hải tặc hoành hành ở Cheonghwajin giảm đi phần nào.
Thế mà từ khi dính líu đến Tae Muwon vài tháng trở lại đây, anh bị nghi là Hoa Tộc, còn bị uy hiếp không ít lần.
Cuộc sống yên bình mà anh trân trọng hoàn toàn tan nát.
Anh vốn chỉ định sống lặng lẽ cho đến khi tìm được người thừa kế rồi nhắm mắt xuôi tay thôi mà.
Luật bất thành văn của Cheonghwajin: Đừng bao giờ dây dưa với Tae Muwon.
Một chữ cũng không sai.
Từ khi vướng vào hắn, chẳng có việc gì thuận lợi.
"......Nhưng ít ra mình cũng đã kiếm được 20.000 hoàn."
Cheongyeon lại khẽ cựa bàn chân, cảm nhận rõ mồn một xấp tiền kẹp trong đôi tất quấn chặt.
Anh chẳng bao giờ để tiền ở hiệu thuốc vì lo lắng, hễ ra ngoài là luôn mang theo thế này.
Mỗi lần đều giặt giũ sạch sẽ, tất cũng luôn thay kỹ lưỡng, nên những tờ tiền kia vẫn nguyên vẹn, chẳng hỏng hóc gì.
Chỉ có điều, đây mới là rắc rối thật sự.
Một khi đã nếm được hương vị món ăn ngon đến thế này rồi, liệu anh còn có thể bằng lòng với bát mì úp cơm chan canh nữa không?
Cheongyeon tự nhủ, từ nay sẽ dành riêng một ngày trong tháng làm ngày ăn sang.
Hôm đó nhất định phải tự thưởng cho mình một bữa thật thịnh soạn.
"Anh hôm nay không biết mình đã bị đối xử thế nào chứ?"
"Bị khinh thường đấy."
Anh tự thề, lần sau mà còn gặp cảnh như thế, tuyệt đối sẽ không nhịn.
"Chẳng phải chính hắn cũng từng coi thường mình sao."
Cheongyeon gắng gượng nhớ lại chuyện Tae Muwon đã khinh thường mình, nhưng cuối cùng trong đầu chỉ đọng lại toàn ký ức hắn ép anh là Hoa Tộc và hết lần này đến lần khác hành hạ.
"Nhưng mà... mình đúng là Hoa Tộc mà."
Một nụ cười tủm tỉm cứ thế rò rỉ ra ngoài.
"Brua-bo."
Định phát âm là "đồ ngốc" mà lời lại tự dưng kéo dài ra.
Dù sao thì về cơ bản anh đã thắng.
Tae Muwon đã thua anh rồi.
Sợ rằng có người của Peira đang giám sát, anh vội gắng tỉnh táo, không để buột ra mấy lời lảm nhảm vô ích.
Nhưng nụ cười bật ra liên tiếp thì chẳng cách nào kìm được.
Có lẽ đây là một tật xấu khi uống rượu mà chính anh cũng không hay biết.
Không phải ở đây...
Hiệu thuốc nằm khá xa con kênh.
Cheongyeon nhìn mặt nước đen kịt gợn sóng mà không khỏi bất an.
Nếu ban ngày, kênh nước là dòng chảy hiền lành đưa những bông hoa xanh ra đại vận hà, thì ban đêm nó lại giống như một dòng sông mờ mịt vạch ranh giới giữa cõi sống và cõi chết.
Khác với biển, không hề có lấy một ngọn sóng trắng xoá, chỉ cần ngây ra nhìn chằm chằm thôi là như bị bóng tối hút lấy.
Anh tuy sống cạnh biển nhưng chưa từng rời khỏi Cheonghwajin.
Chỉ thoáng nghĩ đến cảnh những người phải vượt khơi đêm tối, Cheongyeon thấy rùng mình thay.
Trên mênh mông đại dương, chỗ để đặt vững đôi chân hẳn chỉ có mỗi con thuyền mà thôi.
So với biển cả, chỉ mới nhìn cái kênh hẹp đen ngòm này thôi anh cũng thấy sợ hãi.
Lỡ sẩy chân thì biết đâu sẽ ngã lăn xuống nước.
Cheongyeon nép sát dãy cửa tiệm đã đóng im lìm, cố bước thật gần về phía tường.
Phải rẽ trái ngay đây thôi.
Anh rốt cuộc cũng tìm thấy con hẻm dẫn về hiệu thuốc, quay lưng lại với kênh nước.
Chính lúc đó, từ xa vọng lại tiếng bước chân.
Vui mừng vì có người, anh ngẩng đầu thì thấy một gã đàn ông đang đi ra từ con hẻm đối diện.
Bước chân lảo đảo, nụ cười nhếch mép hệt một kẻ say mềm.
Niềm vui nhanh chóng biến thành sự khó chịu.
Dù bản thân cũng chếnh choáng men say, nhưng Cheongyeon lập tức cảnh giác, chuẩn bị né tránh hắn ta thật khéo.
Anh bước sát hơn vào phía trong, song gã say kia vẫn loạng choạng chặn ngay trước mặt.
Muốn lách sang hướng khác cũng chẳng được.
Cheonghwajin vốn trị an lỏng lẻo, về đêm chuyện va chạm, đánh nhau rồi chết người vì rượu xảy ra như cơm bữa.
Vì thế Cheongyeon từ lâu đã hạn chế ra ngoài sau khi đóng cửa hiệu thuốc.
"Mẹ ơi!
Tao lần đầu tiên thấy đứa đẹp như mày đấy.
Sao cứ né hoài vậy?"
Hơi men nồng nặc phả ra.
Không phải dân ở đây, chắc chắn là mặt lạ.
Đối với kẻ say, tốt nhất đừng mở miệng, nên anh bặm chặt môi.
"Mày nhìn tao trước rồi cười còn gì.
Sao nhìn người ta xong lại chạy, hả?"
Cheongyeon dịch bước sang bên.
Ngay lập tức bàn tay gã quờ tới.
Anh chỉ vừa kịp né, tim đập thình thịch, men rượu tan sạch.
"Hử?
Sao không túm được nhỉ?"
Ngó bàn tay không, gã say lại chộp tới, lần này nhắm thẳng vào mái tóc anh.
Cheongyeon hoảng hốt lùi về phía sau, đảo mắt tìm lối thoát.
"Ê, đồ chó đẻ!
Tao đã làm gì mày chưa hả?!"
Hắn bực điên khi thấy Cheongyeon cứ thoát khỏi tầm tay.
Nhân lúc hắn áp sát, anh vội vàng quay lưng, co giò chạy thục mạng.