[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tht200
C20 - 2. Cá nhà táng
C20 - 2. Cá nhà táng
Chẳng phải một Hoa Tộc đang giả vờ che giấu thân phận trước mặt hắn, mà đúng là tên này đang ra mặt thách thức.
Trong cơn giận bốc lên, Muwon dùng đốt ngón tay của bàn tay đang băng lại mà ấn chặt vào thái dương.
Hắn đâu có già đến độ chỉ còn lại cái đầu cứng nhắc- cũng phải thừa nhận điều cần thừa nhận thôi.
Cảm giác của hắn đã hoàn toàn sai lệch, và tên này không phải là Hoa Tộc.
Vậy mà, bất chấp điều đó, Muwon vẫn lấy ra bông hoa lam hắn mang trong túi.(chương 19)
Ngay sau đó, hắn dùng ánh mắt sắc như dao mỏng rọc lướt qua gương mặt của Cheongyeon.
Anh chỉ trưng ra vẻ mặt kiểu "thằng điên này lại làm gì nữa đây" mà thôi.
Muwon đưa bông hoa còn tươi, vừa mới hái xuống, lại gần sát mặt Cheongyeon-như thể đang so sánh khuôn mặt anh với đóa hoa vậy.
Cheongyeon nhìn xuống bông hoa đang áp sát gần miệng mình với vẻ bất an.
Cộp, cộp, hắn dùng cánh hoa chạm nhẹ lên môi anh.
Cứ như cái ngày trong quán rượu, lại ra lệnh anh mở miệng.
Cheongyeon rụt rè hé môi.
Hắn bứt một cánh hoa, rồi như thể muốn ghim chặt nó vào lưỡi, hắn ấn nhẹ cánh hoa lên đó.
Đôi mắt vàng soi thấu tâm can dõi chặt vào bên trong miệng anh.
Cheongyeon không thể nhúc nhích.
Đến nuốt nước bọt cũng không dám, khiến cánh hoa nằm trên lưỡi càng lúc càng ẩm ướt.
"Sao không ăn?"
Giọng nói nghe có vẻ nhẹ nhàng đến mức lạ lùng.
Yết hầu anh vẫn không động đậy.
"Hay là cố tình không ăn?"
Cheongyeon đáp lại bằng ánh nhìn như muốn nói anh chẳng hiểu gì cả.
'Tên Tae Muwon vẫn còn nghi ngờ mình.'
Hắn biết việc Hoa Tộc có thể ăn được hoa Phục Thù.
Tim anh đập dồn dập vì sợ, đồng thời nước bọt cũng bắt đầu dâng đầy miệng.
Cheongyeon phải dốc toàn bộ sức chịu đựng để kiềm chế bản thân.
Bởi mùi hương ngọt ngào, đậm đặc của hoa Phục Thù còn mê hoặc hơn gấp bội lần so với sôcôla.
Anh cẩn trọng mở miệng, cố không để nuốt cánh hoa.
"...Tôi không ăn mấy thứ như hoa đâu."
Đột nhiên Muwon bật cười dữ tợn.
Hắn thò tay vào miệng Cheongyeon, lôi cánh hoa ra.
Rồi cùng với bông hoa Phục Thù còn cầm trên tay, hắn nuốt trọn vào một lần.
Trong lòng Cheongyeon hét to không thành tiếng, nhưng không có một âm thanh nào thoát ra khỏi miệng.
Nhờ đang giữ chặt môi nên anh không lỡ buột miệng.
Muwon nhai nát những cánh hoa mong manh và thân mềm giữa hàm răng, rồi chính hắn là người nuốt xuống thay anh.
Ực-bông hoa Phục Thù biến mất trong bụng Tae Muwon.
"À, giờ nghĩ lại mới nhớ..."
Ánh mắt hắn đảo một vòng, quét khắp thân người Cheongyeon.
"Tôi là vị khách đầu tiên của cậu, phải không?"
Cheongyeon cau mày thấy rõ.
"...Khách?"
"Vừa mở hàng mà kén chọn quá, bảo sao ế sặc máu."
"Anh đang nói gì vậy..."
"Số tiền tôi đưa-là tiền trả phí đấy.
Là giá cho việc cậu bị tôi lột sạch đồ."
Số tiền anh nghĩ là tiền bồi thường lại hóa thành tiền mua thân chỉ trong chớp mắt.
Khuôn mặt Cheongyeon đỏ bừng vì nhục nhã.
Anh siết chặt nắm tay như thể siết lấy đôi môi đang bị cắn đến bật máu.
"Thứ tôi nhận được... là cái giá của một sự hiểu lầm.
Chính Boss của Peira cũng đã nói rõ ràng như vậy."
"Thằng này dám lôi cả Tae Cheon-oh ra làm bình phong cơ đấy."
Hắn cắt ngang lời Cheongyeon, nở một nụ cười - lần này không phải cười khẩy mà là một nụ cười thật sự đầy thỏa mãn.
Mãi đến lúc đó, anh mới nhận ra hắn cố tình khiêu khích mình.
"Đệch, cái thằng lúc nãy còn run như cầy sấy giờ biến đi đâu rồi?"
Hắn nghi ngờ thái độ của anh đã thay đổi.
Dĩ nhiên, Cheongyeon vẫn sợ hắn như lúc đầu.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, anh không kiềm chế được cơn giận mà bật lại.
Bởi anh đã nghĩ rằng bản thân đã rũ bỏ được cái tiếng "Hoa Tộc", và vì Tae Cheon-oh đã đích thân hứa rằng Peira sẽ không động đến anh nữa, nên anh mới dám tỏ ra cứng cỏi hơn đôi chút.
Một phán đoán ngu ngốc.
Giá như anh cứ tiếp tục run rẩy, không cãi lại lời nào thì đã tốt hơn.
Sột soạt - Muwon đột ngột cúi thấp người xuống, áp môi sát bên tai anh.
"Này, cậu định làm gì nếu cái chỗ bám víu cũng sụp đổ luôn?
Tôi đây đâu có nghe lời Boss đâu."
Lời hắn thì thầm ngay bên cạnh khiến Cheongyeon không thể thở nổi.
Hương hoa Phục Thù phảng phất trong hơi thở của hắn khiến bản năng sống còn của một Hoa Tộc gào thét, đòi nuốt chửng hắn ngay tại chỗ.
Nếu không gượng ép giữ vững tinh thần, có lẽ anh đã lao đến hôn môi hắn để thỏa cơn đói khát điên cuồng đó mất rồi.
Nhất là khi chính hắn vừa ăn một đóa Phục Thù khác...
Khoảnh khắc hắn rút người ra xa sao mà kéo dài đến nghẹt thở.
Khi thấy anh đứng bất động, không nói nổi lời nào, hắn mới chán nản lấy thuốc ra hút.
"Muốn bị lột sạch lần nữa thì cứ tiếp tục hỗn láo đi."
Rắc!
Hắn bất ngờ làm động tác cắn từ trên xuống khiến Cheongyeon giật thót vai vì hoảng sợ.
Muwon phá tan lớp băng giá bao quanh anh, rồi quay người bỏ đi.
Ngay lập tức, Cheongyeon cắm đầu chạy trối chết về phía tiệm thuốc.
Túi nilon treo trên cổ tay rung lên xào xạc một cách vô tội vạ.
Tiếng bước chân của Muwon vang lên phía sau khiến anh sợ dựng tóc gáy, nhưng may thay, anh kịp mở cửa tiệm ngay trong một lần.
Vừa vào trong, Cheongyeon nắm lấy tấm rèm vẫn hé một bên và kéo mạnh nó sang.
Nghĩ rằng Muwon có thể đang nhìn mình qua khe hở đó, anh giật tấm rèm thật dứt khoát.
"Hộc...!"
Cheongyeon vừa che chắn toàn bộ mặt tiền tiệm xong đã thở dốc như sắp ngất, rồi vội vàng lùi về phía sau.
Cạch!
Đùi anh đập vào quầy thu ngân, khiến toàn thân rũ rượi.
Anh đặt túi nilon xuống quầy, vừa áp tay lên ngực vừa cố trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn xạ.
Khi bị hắn kéo đến tòa nhà ngoài biển, mùi hoa Phục Thù trên người hắn đã biến mất.
Nhưng lần này khi hắn quay lại, hương hoa ấy lại hiện hữu.
Tức là hắn đã hái một đóa khác.
Nếu khi nãy anh không phát hiện ra mùi hương ấy...
Chắc chắn vào khoảnh khắc hắn lấy hoa ra, anh đã không thể giấu nổi sự dao động.
Giống như lần ở bãi rác, anh hẳn lại bị hoa mê hoặc đến mức mất hết lý trí.
Tae Cheon-oh nói rằng Muwon đã hiểu lầm, nhưng ngược lại, chính Tae Cheon-oh mới là người sai.
Nhận định của Tae Muwon mới là chính xác.
Sự ám ảnh rùng rợn hắn dành cho Hoa Tộc khiến những sợi lông tơ trên cổ và cánh tay anh dựng đứng cả lên.
Dẫu vậy, lần này hắn chắc hẳn đã hoàn toàn tin rằng anh không phải là người của Hoa Tộc... phải vậy không?
Cheongyeon bắt đầu gom lại những hạt gạo rơi vãi từ túi nilon xuống mặt quầy.
Có lẽ kế hoạch chuyển nhà sẽ phải hoãn lại một thời gian.
Anh biết nếu cứ làm những chuyện không cần thiết rồi chọc giận Tae Muwon nữa, thì việc đáng ra suôn sẻ cũng sẽ thành đổ bể.
Anh đưa tay ấn mạnh vào vết thương rát buốt trên cổ.
May mắn thay, vết thương không sâu, chỉ cần bôi thuốc mỡ là đủ.
'Nhưng nếu hắn còn nghi ngờ đến mức này... thì tại sao hôm đó, sau khi cho mình uống máu, hắn lại chịu buông tha chứ...?'
Cheongyeon nắm lấy quầy tính tiền, đưa ánh mắt đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào tấm rèm chắn ánh sáng.
Cứ như thể ngoài kia, Tae Muwon đang đứng chờ sẵn vậy.
Và đúng lúc đó, ở tầng 5 của tòa nhà ngoài khơi.
Một phen náo loạn bất ngờ xảy ra.
Một thân cây khổng lồ bất chợt mọc vọt lên từ bên trong, xuyên qua cả sàn nhà.
Thân cây, lớn đến mức sánh ngang cơ thể người, lại mọc vươn về phía kho chứa bên trái - trông chẳng khác gì một cánh tay đang đe dọa ai đó.
Đám cấp dưới chỉ biết ngơ ngác nhìn cái cây lạ lùng mọc không báo trước, nhưng rồi cũng không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng mang cưa ra chặt nó đi cho khỏi chắn đường.
Thân cây sau đó bị xẻ ra làm củi.
Không ai nhắc đến nó thêm lần nào nữa.
Ít nhất là cho đến khi có người thật sự để tâm đến nó.
⭐️⭐️⭐️
Chương 2.
Cá nhà táng
[Báo cáo]
Muwon lật sang trang có tiêu đề to tướng được ghi trên đó.
[Đối tượng điều tra: Cheongyeon
Tuổi: 27]
Dù là báo cáo đã nhận từ lâu, nhưng mỗi lần lật đến trang đầu tiên, hắn đều thấy nực cười.
"Đông nhỉ."
"Ai?"
Lời lẩm bẩm của Muwon bị Tae Cheon-oh bất ngờ chen vào.
Gã trai xinh đẹp kè kè bên cạnh Tae Cheon-oh cũng kín đáo liếc nhìn Muwon.
Đôi mắt đầy ắp dục vọng muốn chiếm lấy cả hai người đàn ông và hút cạn họ.
Hoặc có lẽ cơ thể y đã bốc lửa đến cực điểm.
Khi Muwon giơ ngón giữa lên mút chùn chụt, gã trai tự kích động, khép chặt hai chân lại.
"Vứt đi, thằng chó."
"Sao, dễ thương thế mà."
Tae Cheon-oh xoa bóp mông gã đàn ông nhỏ con hơn mình cả khối.
"Mông nhẹ đúng gu của tôi còn gì."
Chỉ buồn cười cho tên chủ tiệm thuốc từng xem loại rác rưởi như thế là đấng cứu thế.
Vốn không cưỡng nổi vàng bạc hay mấy thứ xinh đẹp, nhưng lý do duy nhất khiến Tae Cheon-oh không thả thính tên chủ tiệm thuốc chính là vì anh ta thích những kẻ dơ bẩn y như mình.
Khi thấy gã đàn ông luồn tay vào quần mà khuấy hậu môn, Muwon liền chộp lấy gạt tàn rồi ném đi.
Trái ngược với thân hình vạm vỡ, Tae Cheon-oh ôm gã trai rồi né nhanh nhẹn.
Có lẽ bị bất ngờ lại càng hưng phấn, Tae Cheon-oh liền tụt quần gã và nhét thẳng cái củ khoai lang vào.
Trong lúc bị đâm tới tấp, gã đàn ông kia vừa khóc lóc vừa gọi loạn xạ: "Oppa, Cheon-oh oppa...!"
"Đm, chẳng khác nào chó lên cơn động dục."
Mặc cho lời chửi rủa của Muwon, Tae Cheon-oh vẫn thở hổn hển dữ dội.
"Haa...
Cưng à, chắc ghen với Muwon oppa nên thế hả.
Muốn thử bú cái của Muwon không?"
"Ưm... ha...
Em muốn bú dương vật của Muwon oppa..."
Bị giữ hai tay ra sau trong lúc bị đâm, gã đàn ông lè lưỡi ướt át ra.
"Hehe..."
Với ánh mắt lim dim, gã cố nặn ra gương mặt dâm đãng để câu kéo sự chú ý của Muwon.
Muwon cúi nhìn hạ thân mình vẫn im lìm.
Khi Tae Cheon-oh buông tay, gã trai liền ngã nhào về phía trước.
Tae Cheon-oh vẫn tiếp tục nhét mạnh, khiến gã đàn ông bò bằng bốn chân lại gần.
Bàn tay run rẩy vì kích thích, nắm chặt lấy bắp đùi cứng rắn của Muwon.
"Nếu làm bồn cầu cũng được thì tao cho mày bú cặc."
"Ha...
Đm!"
Có lẽ tưởng tượng cảnh bị đái lên mặt nên Tae Cheon-oh gầm lên.
Muwon thô bạo hất gã trai đang dụi mặt vào háng mình ra.
Tae Cheon-oh bóp mạnh núm vú căng mọng của gã đàn ông rồi hỏi:
"Đm... cưng là cái bồn cầu của bọn anh à?
Vậy oppa tè thẳng vào trong cũng được nhỉ?"