An Bình vừa nghe Dương nói chia tay thì gần như không giữ nổi bình tĩnh.
"Chị chỉ chấp nhận khi em không còn yêu chị nữa."
Giọng An Bình run run, mắt đỏ lên.
"Chị sẽ buông tay cho em hạnh phúc nếu đó là điều em thực sự muốn.
Còn nếu vì gia đình hay vấn đề gì khác mình có thể cùng nhau giải quyết."
Cô hít sâu, cố giữ giọng bình tĩnh, cố tin rằng đây chỉ là một cơn bế tắc nhất thời.
Con người mà ai chẳng có những lúc quá mệt mỏi thì chọn cách buông bỏ, nhưng đâu biết sau đó là bị chính những điều tưởng đã quên gặm nhắm mỗi lúc một đau đớn, mục ruỗng từ trong tâm.
Để không phải hối hận thì ngay từ bây giờ cố gắng hết sức, dù không đạt được thì trong thâm tâm cũng đã mãn nguyện rồi.
"Nếu không được gia đình chấp nhận, em có thể dọn qua ở cùng với chị.
Chị lo được cho em.
Hai đứa mình bây giờ cũng có công việc rồi.
Sau này mình ra nước ngoài kết hôn.
Rồi từ từ thuyết phục gia đình, một năm không được thì mười năm.
Chỉ cần cả hai còn yêu nhau là đủ rồi."
Dương cúi đầu.
Những lời ấy, từng chữ từng chữ đều là thứ nàng muốn nghe nhất, nhưng cũng chính là thứ nàng không dám nhận.
"An Bình à..."
Dương nghẹn giọng.
"Cảm ơn chị vì đã đối xử với em tốt như vậy."
Nàng siết chặt hai tay vào nhau.
"Ngay từ đầu em đã rất sợ.
Sợ một ngày bố mẹ biết.
Sợ phải chọn lựa.
Em không biết đứng về phía nào vì chọn ai thì người còn lại cũng đau, mà em cũng đau."
An Bình nhìn nàng không chớp mắt.
"Vậy tại sao bây giờ em lại chọn từ bỏ chị?"
"Bình, cho em nói hết đã"
Dương ngẩng lên, nước mắt trào ra không kìm được.
"Chúng mình hai mươi bốn tuổi rồi.
Không nhà, không dư dả.
Gia đình em không chấp nhận.
Mình tiếp tục thế nào?
Bao giờ cưới?
Bao giờ có con?
Rồi hàng trăm thứ phải đối mặt."
Giọng nàng vỡ ra.
"Em muốn có cuộc sống bình thường với Bình.
Nhưng cuộc sống này không cho hai đứa con gái yêu nhau bình thường.
Nếu không có tiền bạc, không có địa vị, không có nền tảng vật chất hai đứa con gái không thể sống như một gia đình bình thường.
Em mệt mỏi lắm, Bình.
Em cũng muốn phản bác lắm chứ.
Nhưng những gì bố mẹ em nói là hiện thực trước mắt.
Làm ơn hãy hiểu cho em."
Nước mắt hai người rơi nhiều đến mức trôi cả lớp trang điểm, lộ ra quầng thâm dưới mắt Dương.
Nàng cắn chặt môi dưới để không bật thành tiếng, nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn.
Một bàn tay nhẹ nhàng đưa khăn lên.
An Bình đã ngồi cạnh nàng từ lúc nào.
Một giọt nước mắt rơi xuống, An Bình lau đi một giọt.
Dù tổn thương, cô vẫn dịu dàng như suốt những năm tháng qua.
Cuối cùng, Dương không chịu nổi nữa.
Nàng choàng tay ôm lấy An Bình, khóc nức nở, giọng vỡ vụn:
"Bình à, đừng như vậy nữa mà.
Đừng tốt với em như thế, là em làm Bình khổ mà, sao chị còn đối xử với em như vậy, Bình à..."
Nàng lặp lại câu đó, khóc đến ướt đẫm một mảng áo trước ngực An Bình.
Còn An Bình, chỉ lặng lẽ ôm chặt nàng, như thể chỉ cần buông ra một chút thôi, người trước mặt sẽ biến mất mãi mãi.
Năm năm yêu nhau, làm bạn còn lâu hơn thế, cô làm sao không hiểu những lý do kia nghe thì hợp lý nhưng lại quá tuyệt vọng.
Chúng giống như lời nói của người đã bị dồn đến đường cùng.
An Bình hít sâu, buộc mình phải bình tĩnh.
Nếu Dương nói chia tay, nhất định phải có nguyên do mà nàng không thể nói ra.
"Lúc yêu nhau, chuyện lớn chuyện nhỏ em đều hỏi ý kiến chị."
Giọng cô khàn đi, nhưng rất chậm rãi.
"Vậy lần này cũng hỏi chị trước đã.
Để chị suy nghĩ.
Bây giờ... em vẫn là người yêu chị, cho đến khi chị thật sự đồng ý."
Dương bật cười, nhưng nước mắt lại rơi.
"Để được gì hả Bình?"
Giọng nàng mệt mỏi đến cùng cực.
"Một người níu giữ, một người cố buông.
Như vậy còn gọi là tình yêu sao?"
An Bình không trả lời.
Cô cúi xuống, hôn lên môi Dương.
Nụ hôn rất nhẹ, rất ngắn, như một lời van xin hơn là giữ lại.
Nhưng Dương lập tức đẩy cô ra, động tác gần như hoảng loạn.
"Đừng"
Nàng lùi lại nửa bước, tim đập loạn nhịp.
An Bình sững người.
Trong đầu Dương lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
Nếu bố biết.
Nếu người của bố đang ở gần đây.
Nếu họ nhìn thấy sẽ làm hại An Bình.
Chỉ cần một lần thôi, An Bình sẽ không còn an toàn.
"Bình, đừng làm vậy nữa."
Dương nói rất nhỏ, nhưng từng chữ đều đau.
"Em không chịu nổi nếu vì em mà chị bị tổn thương."
An Bình nhìn nàng, cuối cùng cũng hiểu.
Có điều gì đó mà khi Dương ở gần cô thì cô sẽ gặp nguy hiểm.
Vì an toàn của mình Dương mới làm vậy, chắc chắn Dương đang bị người nhà uy hiếp.
Ngoài khung cửa kính, dòng người vẫn qua lại như thường.
Chỉ có hai người họ, ngồi đối diện nhau, lặng lẽ nhìn tình yêu của mình từng chút một bị đẩy ra khỏi tầm tay.
"Em nghĩ rời đi là bảo vệ chị, đúng không?"
Dương không trả lời ngay.
Nàng cúi đầu, gật rất khẽ.
Một cái gật nhỏ đến mức nếu không yêu nàng đủ lâu, sẽ chẳng ai nhận ra.
An Bình bật cười, nhưng nụ cười vỡ ra ngay khi vừa xuất hiện.
"Vậy còn chị thì sao?"
"Chị ở lại năm năm nay... là vì điều gì?"
Dương cắn môi, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
Nàng biết câu hỏi ấy không cần trả lời.
An Bình rốt cuộc nắm lấy tay nàng.
Lần này rất chặt, không muốn buông ra dù bị giật lại, vùng ra, đẩy ra.
"Nếu hôm nay em buông tay chị," cô nói chậm rãi, từng chữ như khắc vào tim,
"Từ ngày mai, chị sẽ sống với điều gì?"
Dương bật khóc.
Tiếng khóc bị nén chặt, thở ra từng nhịp ngắn, đau đến mức cả người run lên.
"Em xin lỗi...Em không đủ can đảm.
Nên xin chị đừng nói nữa, đồng ý chia tay với em đi"
An Bình khẽ kéo nàng vào lòng.
Không hôn.
Không dỗ dành.
An Bình nhìn nàng rất lâu.
Lâu đến mức Dương bắt đầu thấy sợ.
"Em không chỉ sợ tương lai," An Bình nói chậm rãi.
"Em đang sợ hiện tại."
Dương siết chặt tay áo.
Không nói.
"Dương."
Giọng An Bình trầm xuống.
"Bố mẹ em đã nói gì?"
"Không có gì..."
Nàng lắc đầu, nhưng giọng vỡ hẳn.
An Bình nghiêng người tới, ép nàng phải nhìn mình.
"Có phải họ đe dọa em sẽ làm gì chị không?"
Câu hỏi vừa dứt, không còn kìm được nữa.
Dương bật khóc.
"Bố em nói..."
"Nếu tụi mình không chấm dứt... họ sẽ tìm người ngủ với chị."
An Bình chết lặng.
"Để chị bị vấy bẩn," Dương thì thào, nó đau đớn đến mức nàng không dám nói ra.
Chỉ nói ra thôi đã thấy dơ bẩn, cũng có bao nhiêu thất vọng về gia đình, những người từng yêu thương sớm tối bên cạnh nàng, những người cho nàng sinh mạng này.
"Để chị biết mùi đàn ông... rồi tự buông em ra."
Không gian im phăng phắc.
Một giây.
Hai giây.
Rồi An Bình bật cười.
Một nụ cười trắng bệch, không còn nhiệt độ.
"Vậy nên em mới chọn rời đi," cô nói.
Dương gục đầu vào ngực cô.
"Em xin lỗi..."
An Bình vòng tay ôm lấy nàng.
Lần này, rất chặt.
Như thể lần cuối được ôm nàng.
Trong mắt cô, có thứ gì đó đã bắt đầu vỡ vụn không thể cứu.
Có những thứ không thể dùng yêu thương để đối đầu.
Cô đã ảo tưởng rằng chỉ cần yêu đủ nhiều thì có thể bảo vệ được người mình yêu.
Nhưng họ có thể làm với cô nếu cô chống cự họ có thể làm nó với Dương không?
Cô và nàng có thể trốn đi đâu, trốn bao lâu?...
Không ai biết.
An Bình không nói thêm gì nữa.
Cô chỉ đưa tay lên, rất chậm, rất nhẹ, đặt lên mái tóc Dương.
Một cái chạm quen thuộc đến mức cả hai đều run lên.
Cô đứng dậy trước.
"Nếu em đã nghĩ kỹ rồi, chị tôn trọng."
An Bình mỉm cười.
Nụ cười quen thuộc, dịu dàng, giống hệt những năm tháng họ từng yêu nhau.
"Chăm sóc bản thân cho tốt.
Ăn uống đầy đủ."
Từng câu nói đều nhẹ nhàng.
Nhẹ đến mức Dương không nhận ra đó là lời chia tay.
An Bình bước đi.
Cô không khóc.
Không quay đầu.
Không cho phép mình nghĩ thêm điều gì nữa.
Chỉ đến khi đi thật xa, thật xa rồi, bàn tay cô mới run lên không kiểm soát.
Nhưng cô vẫn bước tiếp.
Không nhìn lại.
Nếu quay đầu, cô sợ mình sẽ không đủ mạnh để tiếp tục buông tay.
Nhìn bóng dáng An Bình đi xa bóng lưng cô đơn cùng thê lương.
Nàng muốn nhìn An Bình nhiều thêm một chút nhưng nước mắt đã làm nhòe đi bóng hình ngày càng xa.
Mắt nàng cay cay, cố dùng tay gạt nước mắt để nhìn rõ bóng người nàng yêu, yêu đến mức biết gia đình ngăn cấm nàng vẫn mở lời tỏ tình trước, để rồi cuối cùng nàng tự tay đào nó lên dù vẫn ăn sâu bén rễ trong tâm, những dòng nước mắt này có khác gì máu của nó đang chảy ra qua đôi mắt nàng.
Càng gạt càng mờ, nước mắt thi nhau rơi xuống nhiều đến mức gạt bao nhiêu cũng không thấy được dù là bóng lưng, cái đau đớn làm nàng dại ra.
Ngoài cửa kính, dòng người vẫn đông đúc.
Tiếng xe cộ, tiếng nói cười, mọi thứ vẫn vận hành như chưa từng có một tình yêu vừa bị chôn sống trong im lặng.