Cập nhật mới

Tiểu Thuyết LỆCH MỆNH

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405149845-256-k430718.jpg

Lệch Mệnh
Tác giả: AnDinh_
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Lệch Mệnh

Tác giả: ĐỊNH

Thể loại: Bách hợp, xuyên không, trọng sinh



bhtt​
 
Lệch Mệnh
Chương 1: Phải lòng từ bao giờ


Trời chiều thành phố dần buông như ai đó kéo tấm màn màu tro phủ lên cả thành phố.

Đèn đường chưa kịp sáng, lòng người thư thả ngắm nhìn cái thành phố không ngủ này dần chìm vào đêm.

An Bình đứng tựa vào lan can khu chung cư cũ, bên cạnh là tách cà phê nghi ngút khói, liều thuốc giúp tỉnh táo cho deadline buổi đêm, ánh mắt lặng nhìn đường hẻm nhỏ tấp nập bên dưới.

Ở đâu đó dưới con hẻm vọng lại tiếng những người trọ chuyện của gánh hàng rong, dưới tầng là tiếng vợ chồng cãi nhau, tiếng con nít khóc, xa xa là tiếng chó sủa,...tất cả hòa vào nhau như một bản nhạc hỗn loạn mà cô đã quá quen.

An Bình mồ côi từ nhỏ, sống ở cô nhi viện nên hình thành ý thức tự lập rất sớm.

Sau mười tám tuổi An Bình ra ngoài sống ở khu chung cư cũ này, giờ rảnh thì đi làm thêm, tối chạy Deadline freelance để có tiền học Đại học.

Ngồi cùng bàn năm cấp Ba là Thùy Dương.

Hai người là bạn bè thân thiết, một người hoạt bát, một người thì điềm tĩnh.

Ai nhìn vào cũng không hiểu sao hai người lại có thể là gần gũi là bạn tốt sớm tối có nhau cả ba năm Cấp Ba, chính hai người cũng chẳng bao giờ nghĩ mối quan hệ này sẽ khác đi.

Tình cảm ấy lặng lẽ lớn lên như một cái cây mọc sau lớp tường, không ai thấy, không ai nhận ra, nhưng mỗi ngày lại dài thêm một chút, rễ ăn sâu vào đất thêm một chút, nếu có muốn nhổ nó đi sẽ để lại một lổ hổng thật lớn dưới đất và mảnh tường trống trải màu xanh đầy sự sống.

Tận đến năm nhất Đại học, Thùy Dương mới hiểu thế nào là lớn lên.

Lịch học nhiều, bài tập chồng chất, bạn bè mới ở trường ai cũng bận rộn theo cách riêng của họ.

Không ai luôn ở bên như An Bình, không ai quan tâm là nàng không ăn cay, không ai mỗi sáng sẽ đi qua cùng nàng đạp xe đến trường.

Ngược lại, cũng không có ai để nàng mỗi sáng mua đồ ăn sáng hoặc chai sữa, nhà có món gì ngon đều sẽ mang lên trường cho An Bình.

Những điều nhỏ xíu mà từ hồi cấp Ba hai người đã thuộc nằm lòng như vô thức, không cần ai nhắc ai đều sẽ muốn tốt cho đối phương và biết đối phương cần gì, thích gì, không thích gì.

Chiều hôm đó, trời bất chợt đổ mưa to, Dương không nghĩ trời sẽ mưa nên không mang áo mưa và cả dù.

Ngồi ngoài căn tin nhìn mưa như trút nước, trời thì ngày một tối, rối rắm không biết làm sao.

Nàng dễ bệnh dính mưa một chút về sẽ cảm ngay.

Tin nhắn của An Bình: 'Về chưa?

Cô nàng hậu đậu hôm nay có mang áo mưa không?'

Thùy Dương: 'Tớ chưa, chàng đoán đúng hôm nay nàng quên mang áo mưa rồi.

Phải chi chàng có ở đây như năm cấp Ba thì nàng được về rồi.'

An Bình: 'Nàng ở đâu, hoàng tử đến nè'

Thùy Dương: 'Mình đang ở Căn tin.

Thôi cậu đừng qua, mưa chắc sắp tạnh rồi, chút xíu rồi về được á mà.

Không thì đỡ mưa mình ra trước cổng mua áo mưa'

"Hoàng tử đến rồi đây" An Bình từ phía sau đang mặc áo mưa trong tay cần một áo mưa khác hướng Thùy Dương nói: "Áo mưa nè, Dương mặc rồi về nhà đi"

"Sao Bình ở đây?"

"Mình có việc đi ngang qua, nghĩ đem thêm một cái áo mưa biết đâu cậu quên.

Ai dè cậu quên thật".

Dương nhìn An Bình lâu hơn một nhịp.

Vậy đó cũng không bất ngờ mấy vì có vài lần thế rồi, lúc thì bất chợt mua trà táo đỏ đường nâu đúng ngày đèn đỏ, lúc thì tặng quà vì có tháng lương làm thêm đầu tiên.

Quen thuộc, chu đáo đúng kiểu An Bình.

Khi xung quanh chẳng còn ai đủ kiễn nhẫn để ở bên mình đúng cách, điều đó dừng như quý giá theo cách nào đó không còn là tốt tính.

Mỗi lần như thế lần sau rung động hơn lần trước một chút.

Khoảnh khắc đó đến rất tự nhiên.

Lúc Thùy Dương nhận ra mình đã lớn một chút để đủ hiểu rằng cảm xúc âm ỉ từ những năm cấp Ba chưa bao giờ là sự ngưỡng mộ.

Nó dường như đã thành một điều sâu hơn mềm hơn và khiến nàng chạy về phía An Bình.
 
Lệch Mệnh
Chương 2: Những lời trong lòng


Đầu năm hai đại học, thời tiết đầu hạ, những ánh nắng cuối cùng trong ngày chiếu lên những ngọn cây phượng hoa đỏ thắm.

An Bình và Thùy Dương hẹn gặp mấy người bạn cũ cấp ba để dự sinh nhật một cô bạn chung trong nhóm là Ngọc Trâm.

Trâm vốn là kiểu con gái năng động, đôi mắt lúc nào cũng cong cong như đang cười.

Từ cấp ba, ai cũng thấy tình cảm cô ấy dành cho An Bình nhiều hơn mức bạn bè.

Trừ chính An Bình luôn nghĩ Trâm vì thương hoàn cảnh của mình, vốn An Bình được các chàng trai theo đuổi cũng không ít sao lại nghĩ đến cả con gái cũng thích mình.

Buổi tiệc diễn ra tại nhà Trâm, trôi qua trong rộn rã tiếng cười, không uống ít cũng uống nhiều ai cũng chếch choáng say.

Tàn cuộc, bạn bè tản dần.

Thùy Dương cũng bước ra định đón xe về nhà.

An Bình đang định đi theo thì Trâm nắm nhẹ tay áo:

“An Bình… cậu rảnh không?

Ở lại với tớ chút được không?”

Giọng cô ấy run run, tay phải nắm chặt tay trái có vẻ rất khẩn trương, nhưng cố giữ bình tĩnh.

An Bình nghĩ Trâm có việc nhờ giúp mà không tiện đông người nên đồng ý.

Bên trong chỉ còn ánh đèn vàng yếu ớt, bàn ghế đã được dọn bớt.

Trâm đứng đối diện cô, hai tay siết chặt gấu váy, hít sâu.

“An Bình…cậu thấy tớ hôm nay có xinh không?”

Trâm run dữ dội hơn cuối cùng hỏi

“Xinh, cậu lúc nào cũng xinh, cũng hoạt bát, luôn tỏa sáng và thu hút người khác mà” An Bình cũng trả lời nhưng có cảm giác vào đây không chỉ để trả lời những câu như thế.

Quả nhiên…

“Vậy Trâm có thu hút được Bình không?

Bình, tớ thích cậu.”

An Bình giật mình.

Tim cô đập hơi nhanh, nhưng không phải vì cảm xúc đáp lại mà vì lo sẽ làm Trâm tổn thương.

“Trâm, tớ xin lỗi.

Tớ chỉ xem cậu là bạn.”

Trâm cắn môi, mắt đỏ ửng:

“Có phải… có phải là cậu sợ.

Cậu ngại đồng tính, đúng không?

Nhưng không đáng sợ như cậu nghĩ đâu.”

Trâm đang cố thuyết phục thì An Bình ngắt lời.

“Không phải vậy, mình không có cảm giác đặc biệt với cậu, mình…”

Chưa để cô nói hết, Trâm bất ngờ kéo cổ áo cô xuống, giọng lạc đi, đôi môi rất nhanh áp đến:

“Không tin thì hôn tớ đi.

Bình, cậu thử đi, tớ không ép, nhưng cậu có thể thử, thử hôn tớ, thử yêu tớ.”

Cô ấy định cưỡng hôn.

An Bình né sang một bước và giữ vai cô ấy lại, hơi mạnh hơn bình thường:

“Trâm!

Dừng lại.

Tớ không phải sợ đồng tính.

Tớ không thích cậu.

Tớ xin lỗi.”

Đúng lúc đó, Thùy Dương xuất hiện.

Trên tay là ví, điện thoại và chìa khóa của An Bình.

Lúc nãy Bình gửi nhờ vì không mang túi.

Lúc ra đến lề đường lấy điện thoại đặt xe thì mới nhớ chưa trả đồ lại cho An Bình nên quay lại tìm.

Khoảnh khắc ánh mắt Thùy Dương chạm vào cảnh trước mặt.

Ánh mắt Dương thoáng chững lại, dịu đi nửa giây rồi tối sầm lại như bị ai bóp nghẹt.

Đến khi nghe được câu nói cuối An Bình nói không thích Trâm, nàng mới hoàn hồn thở ra một hơi.

Bước vào trong.

Trâm cúi đầu, tay vẫn còn nắm chặt cổ áo Bình.

Ngón tay trỏ vuốt ve bên cổ cô.

Còn An Bình thì đang hơi cúi xuống, cố thoát khỏi.

Cả hai đông cứng lại.

Không đợi An Bình giải thích, Dương bước thẳng tới, nắm cổ tay Bình kéo ra ngoài.

“Đi về.”

Giọng cô gái ấy lạnh đến mức khiến An Bình thoáng rùng mình.

An Bình chưa kịp phản ứng thì phía sau vang lên một tiếng gọi nhỏ, nghẹn như vừa bị dập tắt hơi thở:

“Bình…

đừng đi.”

An Bình khựng lại nửa bước.

Ngọc Trâm khựng lại nơi mép cửa, tay nhẹ nắm ống tay áo An Bình.

“Cậu…

đừng đi như vậy…”

Trâm lắp bắp, đôi mắt đỏ hoe, Ánh mắt Trâm ngước lên đau đớn, không cam tâm rồi nhìn thoáng Thùy Dương đứng ngay đó.

Nhưng Thùy Dương không dừng lại.

Cô chỉ quay đầu một chút, gật nhẹ như một lời chào tối thiểu.

Nhưng ánh mắt mắt rơi vào ngón tay trỏ cô ấy lúc nãy vuốt ve cổ An Bình sát khí thoáng xẹt qua.

Cổ tay An Bình bị Thùy Dương kéo đi thẳng, mạnh hơn nãy giờ đi một mạch.

An Bình đượm buồn thuận theo mà bước đi cùng Thùy Dương.

Họ không bắt xe như thường lệ.

Dương đi bộ, sải bước lớn đến mức An Bình phải chạy theo.

“Dương sao đi nhanh thế?”

“Đang không vui, đi nhanh về nhanh cho rồi.

Lỡ đâu đứng đó cản mũi ai kia.”

Đi bộ tận hơn ba mươi phút.

Cô dừng lại đúng một hẻm tối cạnh nhà mình, chỉ có ánh đèn đường vàng hắt xuống vai.

“Sao cậu không về nhà cậu đi, nhà cậu đâu phải đường này.

Theo tớ làm gì?”

“Mình thấy Dương giận nên mình lo.”

“Khỏi lo.

Có là gì đâu mà lo.

Lo cho Trâm kìa chắc giân lắm vì tớ lôi cậu đi đó.”

Giọng Dương vẫn bình tĩnh.

Nhưng bàn tay trái nàng nắm chặt thành đấm.

Gió đêm hơi lạnh.

Dương nhìn xuống đất một lúc lâu, như đang đấu tranh với bản thân.

Rồi cuối cùng, nàng ngẩng lên, đôi mắt ngập đau lòng và ghen tuông mà chính nàng cũng không muốn lộ ra.

“Bình, khi nãy tớ không nên nổi nóng.

Tớ chỉ… chỉ sợ cậu bị người ta lợi dụng.

Cậu tốt quá nên dễ bị kéo đi.

Tớ xin lỗi.”

Cô cắn môi, giọng nhỏ lại:

“Lúc nãy ngoài cửa tớ đã nghe cậu vừa từ chối Trâm.

Giờ tớ nói ra… như thể tớ đang chen ngang.

Nhưng tớ không chịu nổi nữa.”

“Bình à”

Dương hít sâu, run đến mức phải siết chặt tay áo mình.

“Tớ thích cậu.

Lâu lắm rồi.

Từ trước cả khi tớ nhận ra đó là thích.

Nhưng tớ sợ nói ra rồi tụi mình không còn là bạn.

Tớ sợ lắm.

Cho đến hôm nay tớ mới biết mình sợ mất cậu như thế nào, mình không muốn ai chạm vào cậu dù một đầu ngón tay cũng không.”

Nàng không muốn phải thổ lộ trong tình cảnh thế này.

Bố mẹ nàng kì thị đồng tính đến cực đoan.

Nhưng nàng không giấu nổi tình cảm này nữa.

Nó lớn lên từng ngày đến mức trái tim nhỏ bé của nàng không chứa nổi nữa, đến hôm nay như một tàn lửa nhỏ mồi lên sự rực lửa thôi thúc nàng thổ lộ.

Nàng biết khi thổ lộ sẽ đương đầu với rất nhiều thứ, lôi kéo cả An Bình chịu khổ vì cuộc tình này nhưng nàng vẫn muốn nói một lần.

Không cưỡng cầu đáp lại cũng sẽ không hối hận.

Nàng cúi đầu, vội nói nhanh:

“Cậu không cần trả lời.

Tớ xin lỗi vì để cậu khó xử…” cậu cứ xem như chưa nghe gì chúng ta tiếp tục là bạn bè như trước nay.

Chưa kịp nói hết câu, An Bình bước đến, nâng mặt cô lên và hôn.

Một nụ hôn dài, sâu, mạnh mẽ, như thể bao nhiêu dồn nén từ nhiều năm cuối cùng cũng tìm được đường thoát ra.

Không phải vì an ủi.

Không phải vì bất ngờ.

Mà là Bình đã thích Dương từ rất lâu, chỉ kém Dương một bước dũng khí.

Cô không tiền bạc, gia đình Dương còn kì thị đồng tính, cô thậm chí không có bố mẹ, thậm chí một mái nhà cô không có.

Cô làm sao có tự tin nói mình thích Dương đây.

Cô chỉ có thể âm thầm chăm sóc, yêu thương Dương từ năm này qua tháng nọ.

Hy vọng một ngày Dương đến với ai đó Dương yêu và hạnh phúc là cô sẽ an lòng chúc phúc.

Khi môi chạm nhau, Dương khẽ dùng lòng bàn tay siết nhẹ sườn cổ An Bình đúng cái nơi lúc nãy Trâm dùng ngón tay trỏ vuốt ve.

Khi tách ra, An Bình cười khẽ, cúi đầu chạm trán cô:

“Tớ không chỉ thích cậu, tớ thích từ lâu lắm rồi, Dương làm bạn gái mình nha.”

Đèn đường vàng hắt lên hai bóng người sát vào nhau.

Hẻm tối bỗng trở thành nơi có ánh sáng dịu nhất.

Đêm hôm đó, hai người lần đầu tiên thổ lộ với nhau.
 
Lệch Mệnh
Chương 3: Bi kịch


Thoáng chốc, đã năm năm.

Năm năm đủ để hai cô sinh viên non nớt ngày nào bước vào đời, đi làm, tự nuôi sống bản thân, tự xây cho nhau một thế giới nhỏ lặng lẽ mà vững vàng.

Họ không phô trương, không ồn ào.

Chỉ nắm tay nhau qua từng giai đoạn khó khăn, từng lần xin việc thất bại khi vừa ra trường, từng buổi tăng ca muộn, từng việc khó khăn trong đời nhưng quay sang thấy người kia vẫn còn ở đó.

Chỉ có việc sẽ công khai với gia đình Thùy Dương mỗi lần nhắc đến là không khí sẽ nặng nề, dần cả hai đều hiểu ý mà lờ đi.

Hôm nay sau khi tan làm An Bình nằng nặc đòi mãi Thùy Dương mới cho nàng chở về đến nhà.

Vốn biết ba mẹ Thùy Dương không chấp nhận tình yêu đồng giới, Dương còn là con duy nhất trong nhà nên càng khó khăn khi chấp nhận tình cảm này.

Có lần trong bữa cơm, Tivi bật bản tin về chấp nhận hôn nhân đồng giới ở Thái Lan.

Mẹ Dương nhăn mặt:

"Loạn hết rồi.

Con người như vậy là trái tự nhiên"

Bố Dương gật đầu:

"Đã vậy mà còn lên Tivi mà cổ xúy.

Chấp nhận gì cái loại này.

Mất dạy."

Hôm nay cũng vì chuyện này mà cả hai gây nhau, sau khi làm hòa thì An Bình chở nàng về.

Sau mỗi lần gây nhau là cả hai cứ quấn quýt tình cảm lại càng đậm sâu hơn, hôm nay cũng vậy chở đến dưới nhà thoáng thấy ít người cầm lòng chẳng đặng nên cô và nàng hôn nhau.

Chỉ là khi đang mơ màng không ngờ họ lại bị phát hiện, mọi chuyện tồi tệ cứ thế mà đến.

An Bình từng nghĩ, chỉ cần thời gian, mọi chuyện rồi sẽ ổn.

Cô chạy đua để mau thành công để sau này một ngày công khai chuyện tình với gia đình Thùy Dương trường hợp xấu nhất là bị ngăn cấm hai cô vẫn có thể có tổ ấm riêng, cũng có lí do thuyết phục gia đình hoặc ít nhất là tổ ấm riêng để cô che chở bảo vệ Thùy Dương.

Nhưng không kịp…

Ngay lúc ấy, mẹ Thùy Dương đang bưng tô hủ tíu từ đầu ngõ đi vào.

Bà đứng sững lại.

Một tiếng Bộp

Rồi tô hủ tíu rơi xuống đất bể tan nát.

Mọi thứ sau đó diễn ra nhanh đến mức Dương không kịp hiểu mình đã bị kéo vào phòng từ lúc nào.

Tiếng mắng nhiếc cay nghiệt, những lời nặng nề như trút hết sự ghê tởm lên hai chữ “đồng tính”.

Trên mặt nàng đau điếng do cái tát lúc nãy của mẹ Dương, mạnh để nỗi tai ù đi, mặt nóng bừng lên.

An Bình bị đuổi ra ngoài.

Còn Thùy Dương, đêm đó, bị nhốt trong phòng.

Khi nhà đã yên, bố Dương đứng ngoài cửa, giọng hạ thấp nhưng lạnh đến rợn người:

“Nếu tụi bây không chấm dứt, bố sẽ cho người ngủ với con nhỏ đó.

Để nó bị vấy bẩn, để nó biết mùi đàn ông rồi tự khắc buông con ra.”

Câu nói không cần hét lớn, nhưng đủ khiến Dương chết lặng.

Nàng ngồi co ro suốt đêm, tim đập loạn, trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh An Bình người luôn nghĩ cho người khác trước bản thân mình, không gia đình, không chỗ dựa sẽ bị tổn thương đến mức nào nếu lời đe dọa kia trở thành sự thật.

Vài ngày sau, Dương hẹn gặp Bình.

Thùy Dương hẹn gặp An Bình ở một quán cà phê quen mà hồi Đại học hai người hay đến đó hẹn hò, nơi trải qua biết bao chuyện vui buồn của hai người.

Thùy Dương đến từ sớm ngồi ở chỗ quen nhớ lại hồi ức của hai người, rồi nước mắt chực trào tuôn ra.

Nàng cũng không lau đi mà cứ để nó chảy đến cạn khô.

Gần đến giờ hẹn Thùy Dương vào nhà vệ sinh chỉnh trang lại để An Bình không thấy được vẻ chật vật lúc nãy của nàng.

Từ xa An Bình đã thấy Thùy Dương ngồi ở chỗ cũ của cả hai người.

Nàng mặc một chiếc áo sơ mi trắng với một chiếc váy đen dài, tóc dài được thả dài đến thắt lưng tay chống cằm vì vậy không nhìn được biểu cảm của nàng lúc này.

Thoáng cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình quay mặt sang nở một nụ cười nhẹ.

Vẫn là hình dáng thanh thuần có chút yếu đuối, ánh mắt thăm thẳm buồn làm cho An Bình thêm chạnh lòng, không nỡ để ai tổn thương cô gái này, cô gái mình yêu.

Sau nụ cười đó cô không biết nàng phải chịu bao nhiêu đau lòng trong những ngày qua nhưng chắc chắn là không dễ dàng gì với nàng, cô ước rằng mình gánh được tất thảy những việc đó thay nàng.

An Bình hôm nay cũng mặc sơ mi trắng nhưng cô mặc quần tây, tóc dài đến chấm vai vẫn mạnh mẽ đứng đắn như mọi ngày.

Cô vội vàng đi đến ngồi đối diện, dù lòng rất gấp nhưng cô không nói gì trước tiên chỉ chăm chú nhìn Thùy Dương đợi nàng mở lời.

Người vốn gầy giờ nàng lại càng gầy hơn, son môi đỏ nhìn thoạt có khí sắc nhưng đôi mắt hơi sưng đỏ rõ ràng mấy ngày vừa qua nàng khóc rất nhiều, không nhìn kĩ sẽ không biết nhưng cô đã thấy dáng vẻ nàng khóc trong lòng mình trăm lần rồi vừa nhìn là An Bình đã biết nàng vừa mới khóc.

Cô nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay nàng, đau lòng mà nắm chặt tay nàng.

“Trông em gầy đi rồi, chuyện không dễ dàng đúng không?

Dạo này em có ăn uống đầy đủ không?

Bố mẹ có làm khó em nhiều không?”

An Bình bây giờ không thể kìm nổi xúc động nữa muốn biết mọi chuyện, muốn biết dạo này tâm trạng Thùy Dương như thế nào nhưng cô sợ Thùy Dương áp lực nên bao nhiêu câu hỏi đến miệng cũng chỉ nói được bao nhiêu đó.

Cô đứng dậy muốn đi vòng qua ôm Thùy Dương vào lòng để an ủi nàng cũng là muốn xua đi nỗi nhớ mong mấy ngày nay của cô.

“Bình, chị ngồi đó đi, em có chuyện muốn nói” giọng nói nàng lạnh lùng, nghiêm túc không chút độ ấm làm cho An Bình có chút bất an.

Sâu trong lòng Thùy Dương đã dậy sóng, nước mắt chực trào lại sắp rơi nhưng nàng nhắm mắt hít thật sâu kìm lại.

Không khí trầm lặng một cách ngột ngạt.

Tiêu Mẫn hai tay dưới gầm bàn siết chặt, móng tay cắm vào lòng bàn tay để nàng bình tĩnh và cái đau giúp nàng cứng rắn hơn.

“Mình chia tay đi”
 
Lệch Mệnh
Chương 4: Đoạn cuối Bi kịch


An Bình vừa nghe Dương nói chia tay thì gần như không giữ nổi bình tĩnh.

"Chị chỉ chấp nhận khi em không còn yêu chị nữa."

Giọng An Bình run run, mắt đỏ lên.

"Chị sẽ buông tay cho em hạnh phúc nếu đó là điều em thực sự muốn.

Còn nếu vì gia đình hay vấn đề gì khác mình có thể cùng nhau giải quyết."

Cô hít sâu, cố giữ giọng bình tĩnh, cố tin rằng đây chỉ là một cơn bế tắc nhất thời.

Con người mà ai chẳng có những lúc quá mệt mỏi thì chọn cách buông bỏ, nhưng đâu biết sau đó là bị chính những điều tưởng đã quên gặm nhắm mỗi lúc một đau đớn, mục ruỗng từ trong tâm.

Để không phải hối hận thì ngay từ bây giờ cố gắng hết sức, dù không đạt được thì trong thâm tâm cũng đã mãn nguyện rồi.

"Nếu không được gia đình chấp nhận, em có thể dọn qua ở cùng với chị.

Chị lo được cho em.

Hai đứa mình bây giờ cũng có công việc rồi.

Sau này mình ra nước ngoài kết hôn.

Rồi từ từ thuyết phục gia đình, một năm không được thì mười năm.

Chỉ cần cả hai còn yêu nhau là đủ rồi."

Dương cúi đầu.

Những lời ấy, từng chữ từng chữ đều là thứ nàng muốn nghe nhất, nhưng cũng chính là thứ nàng không dám nhận.

"An Bình à..."

Dương nghẹn giọng.

"Cảm ơn chị vì đã đối xử với em tốt như vậy."

Nàng siết chặt hai tay vào nhau.

"Ngay từ đầu em đã rất sợ.

Sợ một ngày bố mẹ biết.

Sợ phải chọn lựa.

Em không biết đứng về phía nào vì chọn ai thì người còn lại cũng đau, mà em cũng đau."

An Bình nhìn nàng không chớp mắt.

"Vậy tại sao bây giờ em lại chọn từ bỏ chị?"

"Bình, cho em nói hết đã"

Dương ngẩng lên, nước mắt trào ra không kìm được.

"Chúng mình hai mươi bốn tuổi rồi.

Không nhà, không dư dả.

Gia đình em không chấp nhận.

Mình tiếp tục thế nào?

Bao giờ cưới?

Bao giờ có con?

Rồi hàng trăm thứ phải đối mặt."

Giọng nàng vỡ ra.

"Em muốn có cuộc sống bình thường với Bình.

Nhưng cuộc sống này không cho hai đứa con gái yêu nhau bình thường.

Nếu không có tiền bạc, không có địa vị, không có nền tảng vật chất hai đứa con gái không thể sống như một gia đình bình thường.

Em mệt mỏi lắm, Bình.

Em cũng muốn phản bác lắm chứ.

Nhưng những gì bố mẹ em nói là hiện thực trước mắt.

Làm ơn hãy hiểu cho em."

Nước mắt hai người rơi nhiều đến mức trôi cả lớp trang điểm, lộ ra quầng thâm dưới mắt Dương.

Nàng cắn chặt môi dưới để không bật thành tiếng, nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn.

Một bàn tay nhẹ nhàng đưa khăn lên.

An Bình đã ngồi cạnh nàng từ lúc nào.

Một giọt nước mắt rơi xuống, An Bình lau đi một giọt.

Dù tổn thương, cô vẫn dịu dàng như suốt những năm tháng qua.

Cuối cùng, Dương không chịu nổi nữa.

Nàng choàng tay ôm lấy An Bình, khóc nức nở, giọng vỡ vụn:

"Bình à, đừng như vậy nữa mà.

Đừng tốt với em như thế, là em làm Bình khổ mà, sao chị còn đối xử với em như vậy, Bình à..."

Nàng lặp lại câu đó, khóc đến ướt đẫm một mảng áo trước ngực An Bình.

Còn An Bình, chỉ lặng lẽ ôm chặt nàng, như thể chỉ cần buông ra một chút thôi, người trước mặt sẽ biến mất mãi mãi.

Năm năm yêu nhau, làm bạn còn lâu hơn thế, cô làm sao không hiểu những lý do kia nghe thì hợp lý nhưng lại quá tuyệt vọng.

Chúng giống như lời nói của người đã bị dồn đến đường cùng.

An Bình hít sâu, buộc mình phải bình tĩnh.

Nếu Dương nói chia tay, nhất định phải có nguyên do mà nàng không thể nói ra.

"Lúc yêu nhau, chuyện lớn chuyện nhỏ em đều hỏi ý kiến chị."

Giọng cô khàn đi, nhưng rất chậm rãi.

"Vậy lần này cũng hỏi chị trước đã.

Để chị suy nghĩ.

Bây giờ... em vẫn là người yêu chị, cho đến khi chị thật sự đồng ý."

Dương bật cười, nhưng nước mắt lại rơi.

"Để được gì hả Bình?"

Giọng nàng mệt mỏi đến cùng cực.

"Một người níu giữ, một người cố buông.

Như vậy còn gọi là tình yêu sao?"

An Bình không trả lời.

Cô cúi xuống, hôn lên môi Dương.

Nụ hôn rất nhẹ, rất ngắn, như một lời van xin hơn là giữ lại.

Nhưng Dương lập tức đẩy cô ra, động tác gần như hoảng loạn.

"Đừng"

Nàng lùi lại nửa bước, tim đập loạn nhịp.

An Bình sững người.

Trong đầu Dương lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất:

Nếu bố biết.

Nếu người của bố đang ở gần đây.

Nếu họ nhìn thấy sẽ làm hại An Bình.

Chỉ cần một lần thôi, An Bình sẽ không còn an toàn.

"Bình, đừng làm vậy nữa."

Dương nói rất nhỏ, nhưng từng chữ đều đau.

"Em không chịu nổi nếu vì em mà chị bị tổn thương."

An Bình nhìn nàng, cuối cùng cũng hiểu.

Có điều gì đó mà khi Dương ở gần cô thì cô sẽ gặp nguy hiểm.

Vì an toàn của mình Dương mới làm vậy, chắc chắn Dương đang bị người nhà uy hiếp.

Ngoài khung cửa kính, dòng người vẫn qua lại như thường.

Chỉ có hai người họ, ngồi đối diện nhau, lặng lẽ nhìn tình yêu của mình từng chút một bị đẩy ra khỏi tầm tay.

"Em nghĩ rời đi là bảo vệ chị, đúng không?"

Dương không trả lời ngay.

Nàng cúi đầu, gật rất khẽ.

Một cái gật nhỏ đến mức nếu không yêu nàng đủ lâu, sẽ chẳng ai nhận ra.

An Bình bật cười, nhưng nụ cười vỡ ra ngay khi vừa xuất hiện.

"Vậy còn chị thì sao?"

"Chị ở lại năm năm nay... là vì điều gì?"

Dương cắn môi, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

Nàng biết câu hỏi ấy không cần trả lời.

An Bình rốt cuộc nắm lấy tay nàng.

Lần này rất chặt, không muốn buông ra dù bị giật lại, vùng ra, đẩy ra.

"Nếu hôm nay em buông tay chị," cô nói chậm rãi, từng chữ như khắc vào tim,

"Từ ngày mai, chị sẽ sống với điều gì?"

Dương bật khóc.

Tiếng khóc bị nén chặt, thở ra từng nhịp ngắn, đau đến mức cả người run lên.

"Em xin lỗi...Em không đủ can đảm.

Nên xin chị đừng nói nữa, đồng ý chia tay với em đi"

An Bình khẽ kéo nàng vào lòng.

Không hôn.

Không dỗ dành.

An Bình nhìn nàng rất lâu.

Lâu đến mức Dương bắt đầu thấy sợ.

"Em không chỉ sợ tương lai," An Bình nói chậm rãi.

"Em đang sợ hiện tại."

Dương siết chặt tay áo.

Không nói.

"Dương."

Giọng An Bình trầm xuống.

"Bố mẹ em đã nói gì?"

"Không có gì..."

Nàng lắc đầu, nhưng giọng vỡ hẳn.

An Bình nghiêng người tới, ép nàng phải nhìn mình.

"Có phải họ đe dọa em sẽ làm gì chị không?"

Câu hỏi vừa dứt, không còn kìm được nữa.

Dương bật khóc.

"Bố em nói..."

"Nếu tụi mình không chấm dứt... họ sẽ tìm người ngủ với chị."

An Bình chết lặng.

"Để chị bị vấy bẩn," Dương thì thào, nó đau đớn đến mức nàng không dám nói ra.

Chỉ nói ra thôi đã thấy dơ bẩn, cũng có bao nhiêu thất vọng về gia đình, những người từng yêu thương sớm tối bên cạnh nàng, những người cho nàng sinh mạng này.

"Để chị biết mùi đàn ông... rồi tự buông em ra."

Không gian im phăng phắc.

Một giây.

Hai giây.

Rồi An Bình bật cười.

Một nụ cười trắng bệch, không còn nhiệt độ.

"Vậy nên em mới chọn rời đi," cô nói.

Dương gục đầu vào ngực cô.

"Em xin lỗi..."

An Bình vòng tay ôm lấy nàng.

Lần này, rất chặt.

Như thể lần cuối được ôm nàng.

Trong mắt cô, có thứ gì đó đã bắt đầu vỡ vụn không thể cứu.

Có những thứ không thể dùng yêu thương để đối đầu.

Cô đã ảo tưởng rằng chỉ cần yêu đủ nhiều thì có thể bảo vệ được người mình yêu.

Nhưng họ có thể làm với cô nếu cô chống cự họ có thể làm nó với Dương không?

Cô và nàng có thể trốn đi đâu, trốn bao lâu?...

Không ai biết.

An Bình không nói thêm gì nữa.

Cô chỉ đưa tay lên, rất chậm, rất nhẹ, đặt lên mái tóc Dương.

Một cái chạm quen thuộc đến mức cả hai đều run lên.

Cô đứng dậy trước.

"Nếu em đã nghĩ kỹ rồi, chị tôn trọng."

An Bình mỉm cười.

Nụ cười quen thuộc, dịu dàng, giống hệt những năm tháng họ từng yêu nhau.

"Chăm sóc bản thân cho tốt.

Ăn uống đầy đủ."

Từng câu nói đều nhẹ nhàng.

Nhẹ đến mức Dương không nhận ra đó là lời chia tay.

An Bình bước đi.

Cô không khóc.

Không quay đầu.

Không cho phép mình nghĩ thêm điều gì nữa.

Chỉ đến khi đi thật xa, thật xa rồi, bàn tay cô mới run lên không kiểm soát.

Nhưng cô vẫn bước tiếp.

Không nhìn lại.

Nếu quay đầu, cô sợ mình sẽ không đủ mạnh để tiếp tục buông tay.

Nhìn bóng dáng An Bình đi xa bóng lưng cô đơn cùng thê lương.

Nàng muốn nhìn An Bình nhiều thêm một chút nhưng nước mắt đã làm nhòe đi bóng hình ngày càng xa.

Mắt nàng cay cay, cố dùng tay gạt nước mắt để nhìn rõ bóng người nàng yêu, yêu đến mức biết gia đình ngăn cấm nàng vẫn mở lời tỏ tình trước, để rồi cuối cùng nàng tự tay đào nó lên dù vẫn ăn sâu bén rễ trong tâm, những dòng nước mắt này có khác gì máu của nó đang chảy ra qua đôi mắt nàng.

Càng gạt càng mờ, nước mắt thi nhau rơi xuống nhiều đến mức gạt bao nhiêu cũng không thấy được dù là bóng lưng, cái đau đớn làm nàng dại ra.

Ngoài cửa kính, dòng người vẫn đông đúc.

Tiếng xe cộ, tiếng nói cười, mọi thứ vẫn vận hành như chưa từng có một tình yêu vừa bị chôn sống trong im lặng.
 
Lệch Mệnh
Chương 5: Khép Lại


Đến khi rẽ vào con hẻm quen, bàn tay cô mới run lên không kiểm soát.

An Bình dừng lại, dựa lưng vào bức tường loang lổ vết ẩm, hít một hơi thật sâu.

Ngực đau tức, cổ họng nghẹn lại không thở nổi, một ngày phải chịu quá nhiều đả kích, lại còn đưa ra quyết định mà cả đời này không bao giờ nghĩ tới.

Lần đầu tiên trong đời, cô không còn biết mình đang cố gắng vì điều gì.

Không phải cô không muốn sống.

Chỉ là mọi con đường cô nhìn thấy đều dẫn đến cùng một chỗ:

Nếu cô và Dương trốn đi, gia đình Dương sẽ không buông tha.

Nếu cô ở lại, Thùy Dương sẽ luôn sống trong sợ hãi và cô trở thành nơi uy hiếp của Dương.

Nếu cô phản kháng, họ có thể làm tổn thương Dương bằng những cách khác.

Cô có thể chịu đau.

Nhưng cô không chịu nổi việc nhìn Dương vì mình mà từng ngày bị bóp nghẹt.

Hoặc bố Dương làm gì đó thì chính Dương sẽ trở nên thù hận gia đình mình.

Đêm đó, An Bình không ngủ.

Cô ngồi rất lâu bên cửa sổ, nhìn ánh đèn đường tắt dần, nhìn bầu trời chuyển từ đen sang xám nhạt.

Trong đầu không còn là tương lai, cũng không còn là hy vọng.

Chỉ còn một ý nghĩ u uất, mịt mờ, lặng lẽ thành hình dần rõ ràng đến lạnh người:

Nếu mình biến mất, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Dương sẽ đau nhưng rồi cũng sẽ sống tiếp.

Những kí ức về cô sẽ dần phai theo năm tháng thôi.

Dương còn có gia đình, có tương lai, có bạn bè.

Còn cô... ngoài Dương ra, chẳng còn gì để níu lại.

An Bình luôn là người mạnh mẽ.

Mạnh mẽ đến mức, khi tin cô qua đời truyền đến tai mọi người, không ai tin đó là sự thật.

Không ai nghĩ một người luôn đứng vững trước mọi sóng gió, luôn là chỗ dựa cho người khác, lại có thể chọn cách kết thúc như vậy.

Cô vẫn gọn gàng.

Vẫn trật tự.

Vẫn nhắn vài tin nhắn dặn dò rất bình thường.

Cô luôn là người như thế mạnh mẽ, kín kẽ, không để ai thấy mình sắp vỡ.

Và rồi, An Bình đã không còn.

_______________________________________

Cái chết của An Bình đến với Thùy Dương như một nhát cắt không tiếng động.

Nàng sững sờ, nghe như không hiểu mà hỏi lại “Gì cơ?”.

Sau khi nghe lại câu trả lời mặt nàng tái đi, cả thế giới như bị rút âm thanh, tâm trí trống rỗng như thể có một phần linh hồn bị rút đi, để lại một khoảng trống không thể nào lấp được.

Từ hôm đó, ánh mắt nàng không còn dừng lại ở bất cứ đâu quá lâu.

Bố mẹ Dương không biết hai đứa đã yêu nhau bao nhiêu năm.

Họ chỉ biết An Bình và Dương gắn bó từ cấp ba đến tận bây giờ khi yêu nhau bị họ phát hiện và uy hiếp mới dẫn đến kết cục này.

Cái chết ấy khiến họ sợ, họ sợ chính những gì mình đã nói, đã làm.

Họ sợ đả kích tinh thần Dương nên chỉ lặng lẽ khuyên nhủ, lặng lẽ ở bên, mong nàng dần nguôi ngoai.

Nhưng cú sốc này quá lớn nàng sao có thể nguôi ngoai.

Có những ngày nàng ngồi hàng giờ bên cửa sổ, không làm gì cả.

Có những ngày nàng quên ăn, quên ngủ.

Khi bố mẹ xuất hiện, nàng lảng đi, tránh ánh nhìn của họ như tránh một vết thương chưa kịp khép miệng.

Điều đó còn đau hơn cả trách móc.

Họ thà rằng nàng cứ trách họ, đập phá đồ đạc, trút ra bên ngoài còn hơn cứ im lặng và tránh né họ.

Cho đến một buổi chiều, nhà im ắng lạ thường.

Dương vào phòng tắm rất lâu.

Mẹ nàng gõ cửa, không có tiếng trả lời.

Bố nàng đứng bên ngoài, tim đập mạnh bất an.

Khi phá cửa xông vào thì không có ai.

Họ tìm nàng suốt một ngày trời.

Và rồi, tìm thấy nàng trong căn trọ cũ của An Bình.

Cửa không khóa.

Ánh nắng hoàng hôn rơi nghiêng qua khung cửa sổ.

Một căn phòng nhỏ có giường, bếp, ban công.

Đứng từ ngoài cửa có thể nhìn rõ ràng mọi ngóc ngách bên trong.

Thùy Dương vừa nấu ăn, vừa nói chuyện khe khẽ, thỉnh thoảng quay sang bên cạnh hỏi.

“Món này Bình hay ăn nhạt, em nêm vừa thôi nhé.”

Nàng hỏi, giọng dịu dàng.

Khi nấu ăn xong xuôi nàng ngồi bên bàn nhỏ, trên bàn có vài món ăn và hai chén cơm, hai đôi đũa.

Nàng vừa ăn, thỉnh thoảng gắp món ăn vào chén, nói rất nhiều chuyện vụn vặt thường ngày, nhưng chỉ có mình nàng động đũa.

Nàng quay đi khẽ lau nước mắt tiếp tục ăn.

Sau bữa ăn nàng pha hai tách cà phê, hai cái ly đặt song song như thói quen cũ.

Nàng nhìn ly cà phê của mình thật lâu, rồi nhìn sang bên cạnh mỉm cười rất nhẹ, nụ cười bình yên đến đau lòng.

Không ai đáp.

Chỉ có nàng nghe thấy, nhìn thấy Bình của nàng vẫn ở đó.

Cô cười với nàng, ánh nắng hoàng hôn chiếu lên mái tóc đen của cô, thường thì Dương sẽ xoa lên mái tóc ấy.

Lần này nàng không dám, nàng sợ đưa tay lên Bình của nàng sẽ biến mất.

Mẹ nàng đứng chết lặng ở cửa, đưa tay che miệng để không bật thành tiếng.

Bố nàng quay đi, đôi vai run lên.

Họ chưa từng nghĩ có một loại tình cảm khiến con người ta điên dại dịu dàng đến thế.

“Dương ơi…Bố xin lỗi nhưng An Bình thật sự đã chết rồi con.”

Bố gọi nàng.

Muốn đánh thức nàng quay về hiện thực.

Thùy Dương quay đầu lại, ánh mắt rất tỉnh táo.

“Con biết mà,” nàng nói chậm rãi.

“Con chỉ giữ lại chút kỷ niệm cuối thôi.”

Bố mẹ nàng sững sờ.

Một tia hy vọng yếu ớt lóe lên có lẽ con gái họ sắp trở lại.

Nhưng rồi, Thùy Dương khẽ đặt tay lên ngực.

Ly cà phê đặt trên bàn đã cạn.

Hơi thở nàng chậm dần, môi nhạt màu, cơ thể mất dần sức lực, trượt khỏi ghế ngã xuống nền nhà.

Bọt trắng trào ra khóe môi, thân thể co lại trong cơn run yếu ớt.

Mẹ nàng hét lên.

Bố nàng lao tới.

Trong khoảnh khắc ý thức mờ dần, Thùy Dương mở mắt.

Ánh nhìn nàng dịu đi, sáng lên một cách kỳ lạ.

“Con bất hiếu… nhưng con không thể sống tiếp như vậy.”

Giọng nàng rất nhỏ.

“Mỗi ngày đối diện với bố mẹ… mỗi ngày phải gạt bỏ hình ảnh của Bình… con làm không nổi.

Không phải con muốn sống tiếp vì bố mẹ nhưng thân thể không nghe theo con muốn nữa.”

Âm thanh xung quanh tan ra như sương.

Thân thể nhẹ bẫng.

Và trong khoảnh khắc mơ hồ ấy dáng vẻ thân thuộc hiện lên.

Nàng chỉ biết mình muốn bước theo An Bình.

Thùy Dương mỉm cười.

“Con hạnh phúc rồi,” nàng thì thầm.

“Con sẽ đi đến nơi rất hạnh phúc.

Bố mẹ tha thứ cho con và đừng áy náy.

Hãy sống thật tốt.”

Liệu chết rồi có phải là hết…

hay chỉ là cách số phận buộc con người phải đi tiếp ở một nơi khác?
 
Lệch Mệnh
Chương 6: Cuộc đời khác


Bóng tối vốn tưởng đã khép lại, nhưng lại không hề như nàng nghĩ.

Ý thức của Thùy Dương trôi bồng bềnh, mơ hồ như bị đặt giữa một làn nước lạnh, nước tràn vào mũi vào phổi đau không thở nổi.

Đôi mắt đau rát thấp thoáng thấy gương mặt An Bình bơi đến ôm nàng.

Có lẽ nàng An Bình đến đón nàng rồi, qua cái đau đớn này cả hai sẽ hạnh phúc.

Không đau nữa, chỉ có cảm giác rất xa, rất xa.

Những âm thanh cuối cùng của nhân gian dần tan, thay vào đó là nhịp đập chậm rãi, đều đều, như vọng lên từ một thân thể khác.

Nàng khẽ nhíu mày.

Ngực nhói lên một nhịp lạ lẫm, hơi thở nặng nề, cổ họng khô rát.

Mi mắt muốn mở ra nhưng nặng như đeo đá.

Bên tai vang lên tiếng người thì thầm, vừa xa vừa gần, giọng run rẩy đầy kính sợ:

“Nương nương, Tam công chúa tỉnh rồi!”

Một tiếng “nương nương” khiến tâm trí nàng chấn động.

Ký ức hỗn loạn tràn đến như thủy triều: căn phòng trọ cũ, mùi cà phê, ánh mắt cha mẹ đỏ hoe, bóng dáng An Bình mờ dần trong ánh sáng cuối cùng,…

Tất cả còn rõ ràng đến đau lòng.

Cơn đau qua đi, Thùy Dương mở mắt.

Trước mặt nàng là trần lụa thêu hoa văn cổ, màn trướng buông rủ, hương trầm nhàn nhạt.

Một nữ quan quỳ bên giường, nước mắt chưa khô, gương mặt vừa mừng vừa sợ.

Xa hơn là vài cung nữ cúi đầu, không dám thở mạnh.

Nàng không phải sống như trước.

Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

Thùy Dương chậm rãi đưa tay lên, bàn tay này trắng hơn, thon dài hơn, trên cổ tay còn vết kim châm mờ chưa tan.

Ký ức dội về: bị đẩy, nước lạnh, nàng kêu cứu, bóng An Bình ôm lấy nàng…

Ngực nàng siết chặt.

“Tam công chúa” nữ quan run giọng, “người còn đau chỗ nào không?

Thái y nói người may mắn giữ được mạng”.

Thùy Dương không nói gì khẽ nhắm mắt lại, trong đầu bỗng hiện lên một gương mặt quen thuộc đến nhói tim An Bình.

Vẫn là đường nét ấy, Nhưng ánh mắt, vóc dáng, cử chỉ khi ôm nàng dưới nước.

Giống… nhưng không phải.

Người kia có thật không hay nàng mơ tưởng.

Nàng có thể sống lại ở đây liệu An Bình có như thế không?

Ý nghĩ ấy khiến hơi thở nàng khẽ loạn.

Tim đập nhanh, vừa hoảng sợ vừa mừng rỡ.

Nỗi tuyệt vọng từng khiến nàng buông tay bỗng chốc bị xé ra một khe sáng mong manh.

Nhưng rất nhanh, cảm giác ấy bị một tầng u ám khác bao phủ.

Một dòng ký ức khác , xa lạ mà sống động ập tới, chen ngang, ép buộc dung nhập.

Tam công chúa Thùy Dương.

Cung điện.

Hoàng thành.

Lễ nghi.

Thân phận cao quý nhưng bị ghẻ lạnh từ chính cha nàng – Hoàng Thượng.

Từ bé đã bị Nhị công chúa – Hạnh Dương ức hiếp, vì Nhị công chúa được Hoàng Thượng yêu thương nhất nên nàng bị những người khác kéo theo ức hiếp.

Một cái chết, một âm mưu nào đó.

Và hơn nữa một cảm giác quen thuộc đến rợn người: số phận này vốn không thuộc về nàng.

Thùy Dương chậm rãi hiểu ra.

Nàng không chỉ đơn thuần sống lại.

Nàng bị kéo vào một vòng nhân quả khác, một mạng sống khác, một bi kịch khác vốn dành cho người khác.

“Hoàng hậu nương nương đã đợi người bên ngoài rất lâu ” có người khẽ nói.

Hai chữ hoàng hậu khiến tim nàng thắt lại.

Một mảnh ký ức mơ hồ lóe lên: máu mỗi khi trăng tròn mười lăm từ khi nàng mười lăm tuổi đến hiện tại, nghi lễ quỷ dị, ánh mắt điên cuồng vì chấp niệm, và một lời thì thầm lạnh lẽo - trùng sinh Hiền phi.

Thùy Dương mở mắt nhìn lên nóc màn, trong con ngươi chậm rãi lắng xuống một tầng tỉnh táo xa lạ.

Nếu đây là cái giá của việc sống lại.

Nếu số phận đã ép nàng bước vào thân xác của Tam công chúa.

Vậy thì lần này, nàng sẽ không chết trong vô thức nữa.

Dù trước mắt là âm mưu, dù có phải là An Bình hay không thì nàng vẫn muốn tìm.

Nàng vẫn muốn sống.

Nàng muốn biết rốt cuộc, cái gọi là “trùng sinh lệch mệnh” này đang dẫn về đâu.

Nếu không thể tìm thấy An Bình, hoàng hậu đã trùng sinh được nàng thì nàng cũng sẽ trùng sinh được An Bình.

Hoàng hậu ngồi xuống cạnh giường, bàn tay bà đeo đầy hộ giáp vàng ròng, nhưng hơi lạnh từ kim loại ấy lại không lạnh bằng ánh mắt bà lúc này.

Bà nhìn Thùy Dương lạnh lẽo, căm phẫn sau đó là bi thương tột cùng.

“Ngươi tỉnh rồi...không phải nàng” Thùy Dương cảm thấy lồng ngực mình nghẹn đắng.

Nàng thấy xót xa cho nguyên chủ - vị công chúa tội nghiệp đã chết đi mà không ai thương tiếc, chỉ có người ta mong đợi một linh hồn khác sống lại trên xác nàng.

Hoàng hậu nghiên mặt đi nhẹ dùng khăn tay chấm nước mắt.

“Từ lúc nàng rời đi, đến cả trong mơ ta cũng chưa gặp nàng một lần”.

“Nhưng tại sao ánh mắt ngươi lại lạ lẫm đến thế?"

Bà thầm thì, ngón tay vuốt ngược những lọn tóc bết mồ hôi trên trán Dương.

"Ta đã dùng bao nhiêu máu của ngươi, dùng bao nhiêu cấm thuật, mà nàng ấy cũng không trở về.

Nàng có lẽ rất hận ra đã ích kỷ làm vậy với con gái nàng.

Nên nàng không muốn xuất hiện dù một lần.”

"Mẫu hậu..."

Thùy Dương khó khăn cất tiếng, giọng nàng khản đặc vì nước hồ còn đọng trong phổi.

"Dừng lại đi.

Người mà người tìm vĩnh viễn không thuộc về nơi này nữa."

Hoàng hậu sững người.

Bà đã quen với một Tam công chúa nhút nhát, luôn cúi đầu run rẩy mỗi khi thấy bà cầm lấy chiếc kim bạc.

Nhưng người con gái trước mặt lại nhìn thẳng vào bà, không có oán hận, chỉ có một sự tỉnh táo đến tàn nhẫn.

Bà chợt nhớ lại ba năm trước, Hiền phi trước khi tắt thở đã nắm lấy tay bà, van xin: "Đừng để con bé phải đi theo vết xe đổ của ta, hãy để nó sống như một đóa hướng dương, tự do và hướng về ánh sáng."

Bà đã làm gì suốt ba năm qua?

Bà biến con của nàng thành một vật sẽ chứa linh hồn Hiền phi.

Bà biến đứa trẻ ấy thành vật tế cho một tình yêu đã chết.

Nếu Hiền phi thật sự trở lại thì linh hồn tam công chúa sẽ chết đi vĩnh viễn.

Hoàng hậu bật cười, tiếng cười méo mó rồi chuyển dần thành tiếng nấc: "Thất bại rồi, ta thật sự mất nàng ấy rồi."

Bà đứng dậy, tà áo phượng bào quét qua sàn điện lạnh lẽo.

Trước khi đi, bà không nhìn lại, nhưng giọng nói đã mất đi vẻ uy nghiêm thường thấy: "Từ nay, không lấy máu của nàng nữa.

Nếu ta không thể đưa Hiền phi trở về, ta sẽ bảo vệ thứ duy nhất nàng để lại trên đời này."
 
Lệch Mệnh
Chương 7: Kí ức cũ


Hoàng hậu về đến tẩm điện đứng lặng hồi lâu trước bức chân dung cũ trong tẩm cung riêng.

Người trong tranh có nụ cười như nắng mùa thu, dịu dàng và thanh khiết đó là Hiền phi, người phụ nữ duy nhất khiến trái tim người đứng đầu hậu cung này biết rung động.

Trớ trêu thay cũng là người duy nhất hoàng đế rung động.

Ngày ấy, họ là đôi bạn tâm giao thanh mai trúc mã, cùng lớn lên với những lời thề hẹn dưới tán hoa tử đằng.

Nhưng số phận trớ trêu, lệnh tuyển tú đưa cả hai vào cung.

Một người buộc phải khoác lên mình phượng bào để bảo vệ gia tộc, một người trở thành phi tử bị Hoàng thượng chiếm hữu.

Hoàng cung là một chiếc lồng vàng, nơi Hoàng hậu dùng quyền lực để che chở cho Hiền phi khỏi những âm mưu thâm hiểm, còn Hiền phi lại là nơi duy nhất bà tìm thấy sự bình yên giữa những toan tính đế vương.

Hoàng thượng vu tội Hiền phi hại chết Qúy phi tranh giành địa vị mà ban chết cho nàng.

Nàng sao không rõ Hiền phi hai người nếu không vì gia tộc phía sau chỉ hận không thể cùng vào lãnh cung bên nhau nhàn tãn hết quảng đời còn lại.

Cái chết của Hiền phi ba năm trước là nhát dao chí mạng đối với bà.

Bà hận sự bất lực của chính mình.

Chính vì vậy, khi nghe về cấm thuật trùng sinh, bà đã bám lấy nó như kẻ sắp chết đuối vớt được cành cây khô.

Bà cần Hiền phi trở về, dù phải dùng đến máu mủ của đứa trẻ này, giọt máu duy nhất của người quá cố bà cũng chẳng màng.

Đối với bà, thế gian này nếu không có nàng ấy, tất thảy đều vô nghĩa.

Nhưng bây giờ mọi thứ sụp đổ, hy vọng không còn.

Bao lần thất bại rồi, lần này tìm hiểu kĩ thì cần kiếp nạn thập tử nhất sinh linh hồn trùng sinh mới có thể nhân lúc cơ thể nguy cơ hoán vào.

Nhưng việc tam công chúa rơi xuống nước không phải do bà gây ra.

Có lẽ nào là do cấm thuật.

Đến lúc này bà mới tỉnh ngộ vì suýt chút nữa đã hại chết đứa con duy nhất, thứ mà duy nhất Hiền phi gửi gắm cho nàng.

Bà bước đi, tà áo phượng bào quét trên sàn đá lạnh lẽo, lòng thầm gọi: “Nàng chờ ta, chỉ một chút nữa thôi, chúng ta sẽ lại cùng nhau ngắm hoa tử đằng...”

Sau khi Hoàng hậu rời đi, không gian tẩm điện lại rơi vào sự im lặng đến đáng sợ.

Thùy Dương nằm đó, nhìn những hoa văn trên trần lụa, ký ức của nguyên chủ lại hiện về rõ mồn một, đặc biệt là cái buổi chiều định mệnh bên bờ hồ sen ấy.

Mấy hôm trước, Tam công chúa nhận được lời hẹn của Nhị công chúa Hạnh Dương.

Hai người gặp nhau ở lương đình khi nắng hạ đang dần tắt.

Thật hiếm khi thấy Nhị công chúa lại ngồi an tĩnh ngắm sen như vậy, ngữ khí ôn hòa lạ thường của nàng khiến Thùy Dương cảm giác nàng đang mang nặng tâm sự.

“Ngươi có biết tại sao ta lại hay ức hiếp ngươi không?” – Hạnh Dương bỗng cất tiếng.

Thùy Dương thật lòng đáp: “Vì mẹ của muội đã hại chết mẫu phi của tỷ.

Nếu làm thế khiến tỷ giảm bớt đau khổ, muội chấp nhận.”

Từ khi còn nhỏ, nàng đã nghe vô số lần câu nói ấy:

‘Nếu không phải mẫu phi ngươi, mẫu phi ta đã không chết.’

Không ai nói rõ, cũng không ai giải thích.

Chỉ có ánh mắt Hạnh Dương mỗi lần nhìn nàng lạnh lùng, căm ghét.”

“Đó chỉ là một phần thôi.”

Hạnh Dương cười nhạt, ánh mắt thẩn thờ chìm trong nỗi buồn của buổi hoàng hôn.

“Ta ganh tị vì mọi người luôn yêu thương ngươi thật lòng, dù ngươi bị ghẻ lạnh.

Ta ngưỡng mộ tại sao trong hoàn cảnh ấy ngươi vẫn không hận thù, vẫn có thể thanh thản mà sống.

Còn ta, tẩm cung càng nhộn nhịp, ta càng thấy cô đơn.

Không một ai thật lòng với ta, ngay cả phụ hoàng yêu thương ta cũng vì xem ta là quân cờ mẫu tộc.”

Giọng nàng nghẹn ngào, môi dưới rung rung kiềm chế cảm xúc.

Lần đầu tiên, hai chị em trút bỏ lớp vỏ bọc.

Thùy Dương thương xót đưa tay áp nhẹ lên mặt tỷ tỷ mình: “Nếu tỷ muốn, hãy đến tâm sự với muội.

Muội sẽ luôn lắng nghe.”

“Thật không?

Đừng lừa ta nhé?” – Hạnh Dương nhìn nàng, đôi mắt đã không còn giọt buồn nào, chỉ còn sự khát khao tình thân.

Nàng cười tươi, nắm lấy tay em gái: “Thì ra nói ra thế này cũng không mất mặt lắm.

Từ giờ, ngươi phải hay đến cung của ta chơi đấy!”

Hồi ức tươi đẹp ấy vừa hiện ra thì thực tại tàn khốc ập đến như một gáo nước lạnh.

Ngay sau khi Hạnh Dương rời đi, bi kịch đã xảy ra.

Lúc Tam công chúa vừa chìm xuống làn nước buốt giá, một bóng người cao lớn đã lao xuống.

Là Thường Lạc.

Hắn bế xốc thân thể tím tái của nàng lên bờ, gương mặt vốn dĩ cương nghị giờ đây vặn vẹo vì lo lắng xen lẫn giận dữ.

Nhị công chúa Hạnh Dương đứng đó, gương mặt cắt không còn giọt máu, đôi bàn tay run rẩy đưa ra định giúp sức: "Thường Lạc, ta không có, ta thực sự không đẩy..."

"Tránh ra!" – Thường Lạc gầm lên, một cái gạt tay mạnh bạo khiến Hạnh Dương ngã nhào xuống nền đá sắc lạnh.

Hắn ôm chặt lấy nàng, ánh mắt nhìn Hạnh Dương đầy ghê tởm: "Cả hoàng cung này ai cũng biết người ghét nàng ấy nhất.

Nhị công chúa, người có trái tim sắt đá đến mức nào mới có thể ra tay với chính muội muội của mình?

Nếu hôm nay nàng ấy có mệnh hệ gì, thần dù có chết cũng không bao giờ nhìn mặt người nữa!"

Hạnh Dương sững sờ.

Nàng nhìn nam nhân mình thầm thương bấy lâu, người mà nàng luôn tìm cách gây chú ý bằng sự kiêu ngạo, giờ đây lại dùng những lời lẽ cay độc nhất để găm vào tim nàng.

Nàng muốn khóc, nhưng uất nghẹn khiến cổ họng đắng ngắt.

Nàng vừa mới làm hòa với muội muội, vừa mới tìm thấy một người để tin tưởng, vậy mà trong chớp mắt, nàng đã hoàn toàn bị kết án bởi chính người mình yêu.

Giữa lúc Hạnh Dương sụp đổ nhất, một bóng đen thầm lặng bước đến phía sau nàng.

Thi Nhan – nữ hộ vệ thân cận nhất.

Thi Nhan không nói một lời, chỉ lặng lẽ cởi tấm áo choàng còn vương hơi ấm của mình khoác lên bờ vai đang run rẩy của Nhị công chúa.

Bàn tay Thi Nhan đặt nhẹ lên vai nàng, một lực nhấn rất nhẹ nhưng đủ để Hạnh Dương không ngã gục.

Ánh mắt Thi Nhan khi ấy không nhìn về phía đám đông hỗn loạn, mà chỉ dán chặt vào gương mặt đầy tổn thương của chủ nhân, trong đáy mắt ẩn chứa một nỗi xót xa vô hạn mà không ai nhận thấy.
 
Back
Top Bottom