[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Y/N X Rin
Chương 20
Chương 20
Rin sáng sớm chờ cô trở về nhà, đặt hộp quà lên bàn cà phê trong phòng khách, lần lượt cắm nến lên bánh.
Nhưng lại hoàn toàn khác với những gì hắn mong đợi, cô nhìn thấy cái bánh ngọt cũng không có phản ứng gì, vẻ mặt không chút dao động ngồi ở trên sô pha, Rin thắp nến rồi tắt đèn trong phòng khách.
Sắc trời bên ngoài vẫn là hoàng hôn ảm đạm, chỉ còn chút tia sáng yếu ớt chiếu vào từ cửa sổ, ánh nến mờ ảo trên chiếc bánh nhẹ nhàng đung đưa, ánh lửa mờ ảo.
"Cầu nguyện đi."
Hắn vừa cười vừa nói.
Y/n nhắm mắt lại, đan hai tay vào nhau, dù có hiệu quả hay không thì cô vẫn thử một lần.
Cô hy vọng mình có thể được nhận vào Đại học Tả Đô.
Sau khi thổi tắt ngọn nến mười tám tuổi, phía trước không có ánh sáng bỗng tối sầm lại, đèn trong phòng khách lại bật sáng, hắn lấy ra một cái váy màu vàng nhạt, cười còn vui hơn cô.
"Thích không?
Thấy mắt nhìn của tôi thế nào!"
Cô có chút ngạc nhiên, lần này không phải là đồ chơi tình thú.
"Thích."
"Vậy thì thay luôn đi."
Y/n nhận lấy, đặt ở trên đùi: "Ngày mai em mặc có được không?"
Rin nghĩ: "Ngày mai em đi thi phải không?
Vậy cũng được.
Mặc cái váy tôi mua cho em, em nhất định có thể thi tốt."
Hắn nói tràn đầy tự tin ngồi bên cạnh cô, không dịu dàng kéo tóc cô, có ý định hôn cô.
Y/n chưa bao giờ có cảm xúc muốn bài xích như giờ phút này, đầu lưỡi đan xen vào khiến cô chán ghét, muốn ói.
Váy trong tay bị cô dùng sức nắm chặt đến gấp thành nếp, cô cố gắng chịu đựng khó chịu, từng phút từng giây, cuối cùng cũng chịu đựng được cơn buồn nôn ghê tởm.
Lúc ăn bánh, cô không có cảm giác ngon miệng chút nào, cô kiếm cớ mở TV lên để rời lực chú ý, Rin không thích ăn đồ ngọt nên ngồi sang một bên chăm chú nhìn cô ăn.
"Thích không?"
"Ừm."
Hắn nhe răng cười rạng rỡ.
Một bộ phim ngôn tình được chiếu trên TV, trong phim là hình ảnh nam sinh nữ sinh ghé trên bàn nói đùa.
Rin hỏi: "Còn thích cái gì không?"
Cô thực sự không hiểu từ thích nghĩa là gì, giống như bây giờ cô không thích cái váy với cái bánh này, nhưng phải nói là bản thân thích, đây không phải là tự nguyện, cô cũng muốn biết mình thích gì.
Lại nhớ tới lúc Isagi đã tỏ tình với mình, "thích" trong nháy mắt cô có đáp án.
Nghĩ đến anh nói ra từ "thích" là thật, nhưng vì sao lúc ấy cô lại không nói ra?
Bây giờ nghĩ lại, có chút hối hận.
Y/n ngay lập tức còn mất cảm giác thèm ăn bánh, ăn không vô.
Rin không buông tha hỏi: "Thích cái gì?
Nói đi, tôi không tin em lại không thích cái gì!"
Tất nhiên là cô có thứ thích.
Nhiều lắm, cô nhớ không rõ, nhưng bây giờ chỉ có một yêu thích duy nhất: "Isagi."
"Em thích cậu ấy."
"Em nói cái gì?"
Giọng Rin đột ngột tăng lên, Y/n vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
"Em thích cậu ấy."
"Em nói lại một lần nữa xem!"
Rin xoay người đè cô, bóp cổ cô.
Bản thân Y/n cũng không biết mình lấy dũng khí từ đâu ra, sắc mặt không đổi, kiên định nói ra: "Em thích Isagi..."
Bang!
Hắn tát cô mặt lệch sang một bên, cô không thể tin được che mặt lại.
"Anh tát em?
Từ nhỏ đến lớn còn chưa có ai dám tát em!"
"Số lền tôi đánh em còn ít sao?
Tát mông, quất vυ'!
Hiện tại lại dám mở miệng nói thích thằng khác, đã bị tôi làm rồi mà còn không biết xấu hổ, thân thể em là của tôi, em lấy mặt mũi ở đâu mà đi thích thằng khác!"
Cô quay đầu đi chỗ khác bắt đầu khóc, Rin bóp cổ cô ấn trên ghế sô pha, hai mắt tức giận hiện ra tia máu: "Con chó, chán sống rồi à, dám ở trước mặt tôi nói thích thằng khác, có phải em thèm ăn đòn có phải không?"
Khuôn mặt cô đau đến mức không kìm được tiếng khóc ngày càng lớn, Rin hận muốn bóp chết cô, dùng sức bắt cô nói lại.
"Còn dám thích không?
Nói không thích, nói đi!
Nói em vừa rồi chỉ là chọc tôi thôi.
Sao không nói, chính là muốn ăn đòn phải không?
Nói không thích nó đi!"
Y/n khóc lớn, khàn cả cổ, khó khăn cất giọng nói: "Em thích..."
"Mẹ nó!"
Bang~
Lại bị ăn thêm một cái tát nữa, lại thêm một cái nữa, hai bên mặt sưng đỏ đối xứng nhau, cô vừa khóc vừa ho khan không thở nổi, đưa tay nắm chặt cổ tay hắn giãy giụa tuyệt vọng, Rin giống như phát điên hét lên.
"Nói không thích đi, mẹ nó!
Có tin hôm nay tôi đánh chết em!
Bị tôi đánh chết cũng không chịu nói không thích nó phải không?
Con kỹ nữ thiếu đánh!"
Hắn ghì chặt cổ cô rồi đè cô xuống ghế sô pha, Y/n gần như sắp tắt thở, vừa hét vừa ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ, dùng chân đá hắn muốn phản kháng, Rin hận không thể vặn đầu cô ra!
Đôi mắt đỏ bừng tức giận chứa đầy lệ khí, cuối cùng hắn đã hiểu ra điều gì đó.
"Em muốn vào đại học Tả Đô để ở bên cạnh nó đúng không?
Tôi phát hiện có rất nhiều chuyện em đã giấu tôi!
Em thích thằng đấu từ khi nào?"
Y/nkhóc không trả lời câu hỏi của hắn, Rin kéo quần cô xuống, cười lạnh đến cực điểm: "Không nói đúng không, ngày mai cũng đừng nghĩ muốn đi thi, từ giờ đến mai tôi một mực chơi em!
Không đem em thao chết, tôi không mang họ Kỳ."
"Ô, hức... anh dựa vào cái gì, tên điên, tránh ra, tránh ra!"
Hắn duỗi tay tát vào mặt cô một cái, cái tát này khá mạnh, Y/n lập tức choáng, bị đè lên sô pha không nhúc nhích được, Rin một tay bóp cổ cô, một tay cởϊ qυầи.
Ngay cả chất bôi trơn của màn dạo đầu cũng không làm, trực tiếp đem côn ŧᏂịŧ nhắm vào cửa huyệt xanh tím, tìm đến lỗ huyệt một đường dập mạnh vào.
"A a ~!"
Y/n run rẩy nắm chặt ghế sô pha, cơ thể không ngừng run rẩy, khóc lớn:"Đau, đau quá!
Rin, anh không phải là người, không xứng làm người, đồ khốn nạn, tại sao lại đối xử với em như thế này, huhu."
"Mắng, mắng nữa thử xem!
Em là của tôi, em có quyền gì thích người khác!
Tôi phải đem em chơi chết, ngày mai cũng không được phép đi thi!"