Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BHTT] Cô Ba

[Bhtt] Cô Ba
Chương 118: Sáng tỏ.


Diệu Thanh phải dùng sức lắm mới vừa kéo về một bước chân, thì lúc bấy giờ thứ ở bên dưới giếng liền kéo lê nàng về tận hai bước lớn.

"Bà đồng Đa, có thứ gì đó ở bên dưới sao?"

Diệu Thanh cắn chặt răng, cố giữ vững gót chân.

Bà đồng Đa lau đi dòng máu tươi nơi khoé môi, lật đật chạy tới phía sau hỗ trợ Diệu Thanh.

Trong hơi thở nặng nề, bà khàn giọng hô: "Tôi muốn mang vong hồn tên Linh ở bên dưới giếng về tu tập, mang danh chủ nhà nhờ cô Ba lên tiếng khuyên nhủ một câu."

Linh, Linh là cô bé hầu chuyên phụ trách thu dọn áo quần của Diệu Thanh, chẳng hiểu làm sao mà lại trở thành người tình vụng trộm của Quang, lần đó bị Mỹ Hạnh phát hiện rồi bị đánh cho một trận tơi tả, sau đó chôn thây tại giếng này.

Sợi dây bỗng nhiên giật một cái, Diệu Thanh bị kéo đến cả hai bàn tay đều tê dại hết cả rồi.

Nhờ vào sự trợ giúp của bà đồng Đa, Diệu Thanh xoay cánh tay vòng qua sợi dây thừng, chuyển thành một thế khác, máu mũi cũng bắt đầu chảy xuống.

Nàng nhìn về miệng giếng kia rồi hét lớn: "Linh à!

Về đi em!"

Thuận đà, sợi dây thừng bắt đầu nhẹ bẵng đi một cách thần kỳ, bức tượng gỗ cuối cùng đã được kéo lên, nó bay giữa không trung, vừa vặn được Diệu Thanh bắt lấy, vào thời điểm ấy cũng là lúc dòng lệ ấm nơi đáy mắt Diệu Thanh tuông trào.

Trái tim của Diệu Thanh nàng...

Chẳng hiểu sao lại ê ẩm khủng khiếp.

"Mời cô đi theo tôi, tôi còn có một chuyện muốn nói."

Bà đồng Đa mang bức tượng gỗ cẩn thận cất vào bên trong túi vải, dây trói hồn vừa bị bà đồng Đa vứt xuống mặt đất thì ngay lập tức bốc cháy thành tro.

Diệu Thanh nhìn sang dì Tứ, thấy sắc mặt dì Tứ sớm đã chẳng còn một giọt máu, cũng biết dì Tứ đã bị doạ sợ rồi.

Những chuyện tâm linh cổ quái này vẫn thường xuất hiện bên trong giấc mơ của Diệu Thanh, cho nên ngày hôm nay tận mắt chứng kiến cũng không doạ nàng sợ hãi như dì Tứ bây giờ vậy.

"Dì Tứ đưa bà đồng về nghỉ ngơi trước giùm con.

Hôm nay dì không cần làm việc đâu, dì nghỉ ngơi một ngày cho khoẻ."

Diệu Thanh dùng khăn tay lau sạch máu trên gương mặt nàng, vừa nói.

Dì Tứ gật đầu, đáp: "Dạ cô Ba."

Dì Tứ ngày hôm nay đã chứng kiến quá nhiều cảnh tượng ly kỳ rồi, bây giờ ngay cả hít thở thôi bà cũng cảm thấy mình đang làm phiền bọn họ.

Ngày hôm nay sau khi kết thúc cuộc họp thông báo liên doanh cùng với anh chị em bên trong nhà máy, Diệu Thanh đã nhanh chóng quay trở về nhà.

Hỏi thăm người làm mới biết dì Tứ đã đưa bà đồng Đa đi đến vườn xoài, Diệu Thanh nàng vốn dĩ chỉ muốn đi tới hỏi thăm một chút, không ngờ lại gặp phải tình huống như thế này đây.

Xem ra nhà họ Đình của nàng thật giống như lời đồn đại ở bên ngoài rồi, làm nhiều chuyện thất đức cho nên mới bị ma quỷ nguyền rủa ư?

Nghe sao thật bẽ bàng mà.

Diệu Thanh muốn trở về phòng tắm rửa tẩy uế sạch sẽ, sau đấy mới quay lại tìm bà đồng Đa hỏi chuyện.

Thời điểm nàng đang đi tới ngã tư thì chạm mặt phải Đoan và một gã trai lạ.

Đoan đang dựa vào hắn ta, hình như chân Đoan có vấn đề thì phải.

"Chân của em bị trật, thành ra mới nhờ người ta dìu về nhà."

Không đợi Diệu Thanh phải tốn công mở miệng hỏi, Đoan đã chủ động mang sự tình giải thích với cô Ba rồi.

Diệu Thanh nhìn xuống cổ chân đã được băng bó của Đoan, sau đó lại nhìn lên gã trai xa lạ ấy, mắt thấy hắn đang mỉm cười gật đầu với nàng, trông bộ dạng ăn mặc của hắn, có lẽ là nhân viên của Đoan...

Nhưng tại sao Đoan kia lại để một gã trai chạm vào thân thể của mình đây chứ?

Trông mới khó coi làm sao.

Diệu Thanh không có hồi đáp, chỉ liếc mắt nhìn sơ Đoan một cái rồi gật đầu quay đi.

Phú nhìn theo bóng lưng của Diệu Thanh cho đến khi khuất hẳn, hắn lúc này mới thu lại ánh mắt.

Không giấu được sự ái mộ, hắn sáng mắt hỏi Đoan: "Chị Đoan với cô Ba ở chung một nhà sao chị?"

Bị Diệu Thanh lạnh nhạt, tâm hồn Đoan bây giờ đều bị sự thất vọng nhấn chìm.

Nàng lắc đầu, lời nói mang theo tia buồn bã: "Chuyện tư của chủ còn phải báo cáo cho cậu biết sao?"

Bị người đẹp quở trách, Phú trong lòng cũng lấy làm vui vẻ.

Hắn gãi đầu, xấu hổ đáp: "Em không có cố ý, xin lỗi chị Đoan nghen."

Bắt gặp Lu từ xa đang đi tới, Đoan ra hiệu ngoắc nàng tới gần.

Biết mình có hơi lớn tiếng, Đoan lúc này mới hạ giọng nói: "Cậu Phú đưa tôi tới đây được rồi, cám ơn cậu nhiều."

Mặc dù có tiếc nuối, Phú đây cũng phải lấy lui làm tiến, dục tốc bất đạt.

Hắn giao Đoan vào tay Lu, sau đó mới dịu giọng chào: "Vậy... chào chị Đoan em về."

Đoan không có trả lời, chỉ gật đầu rồi biểu Lu dìu nàng trở về phòng nghỉ.

Chẳng phải cũng tại vì tên Phú này mà nàng mới bị trật chân hay sao?

Cả ngày cứ lẽo đẽo theo phía sau nàng, làm đổ trà nóng lên người nàng hại nàng giật mình trượt chân té ngã.

"Chân chị Đoan chắc có tì rồi, bị trật y chang chỗ hồi lúc luôn nè chị."

Lu nhìn xuống cổ chân Đoan, thầm tặc lưỡi một tiếng.

Đoan cười khổ: "Phiền em Lu quá, em Lu mắc công chuyện tùm lum mà phải kè thêm chị nữa."

Lu lắc đầu, nàng thật thà đáp: "Dạ đâu có, cô Ba kêu em lại đây để kè chị Đoan về phòng đó chứ."

"Cô Ba kêu em kè chị hả?"

Đoan ngạc nhiên mở to đôi mắt.

"Dạ."

Lu lia lịa gật đầu.

Đoan nghĩ tới gương mặt lạnh lùng nọ của Diệu Thanh, lại không khỏi mỉm môi cười lên một cái.

Trong lòng nàng thể như vừa được chảy qua một dòng suối ấm vậy, vô cùng ấm áp.

Sực nhớ ra một chuyện quan trọng, Lu hớn hở cho hay: "Chị Đoan... chị Đoan, chị biết bà đồng Đa không chị?"

Đoan gật đầu, nàng hỏi: "Sao đó em?"

Nhìn quanh một vòng, Lu nhỏ giọng nói vào tai Đoan.

Nghe xong hết thảy lời Lu nói, Đoan không nhịn được mà hô lớn: "Cô Ba mời bà đồng Đa về nhà lớn đặng bắt vong hả Lu?"

Lu đưa ngón trỏ lên đôi môi nhỏ, nàng tái mặt khẽ hô: "Nhỏ nhỏ thôi chị, cô Ba nghe được là em bị quở chết."

"Vậy... bà đồng Đa đang ở đâu?

Em đưa chị tới gặp bà một chút đi."

Đoan thấp giọng nói.

Lu rầu rĩ đáp: "Chị Đoan cũng muốn coi bói hả?

Mấy người kia cũng muốn gặp bà đặng xin một quẻ bói, mà bà không tiếp chị Đoan ơi."

Đoan khẽ cười, nàng dịu giọng nói với Lu: "Chị không coi bói, chị có quen biết bà đồng Đa, Lu kè chị tới chỗ bà đặng chị hỏi thăm bà một tiếng nghen."

Hết cô Ba nhà bọn họ có thể mời được bà đồng Đa tới nơi đây, ai có dè Đoan cùng bà đồng Đa cũng có quen biết.

Lu dìu Đoan rẽ sang một lối khác, nàng cười tít cả mắt: "Hỏng mấy chị Đoan nhờ bà đồng Đa coi giùm em một quẻ được không chị?

Mấy rày em ngủ không có được ngon chị à."

Ngủ không được ngon thì đi hốt thuốc bồi bổ khí huyết, đứa nhỏ này cũng mê tín quá trời đi.

Đoan nhìn Lu coi bộ rất là háo hức, bèn phì cười một cái.

Nàng lại không nỡ dập tắt niềm vui nhỏ ấy, đành gật đầu đáp ứng yêu cầu của Lu.

Đoan và Lu lúc này đã đứng trước cửa phòng của bà đồng Đa, bỗng nhiên có luồng gió lạnh từ bên trong phả tới, khiến các nàng không khỏi rùng mình.

"Em về trước đi, một lát chị tự về sau."

Biết Lu đã bắt đầu sợ rồi, Đoan mới khẽ giọng nói với nàng.

Lu bấy giờ cũng chẳng dám giả mù sa mưa nữa, nàng bây giờ sợ dữ lắm rồi, tự vì nghe đâu những người thầy bà đều có phần âm dựa vào và dĩ nhiên bà đồng Đa cũng thế nữa, vả lại bà đồng Đa tài giỏi như thế thì con ma dựa vào bà sẽ còn ghê gớm cỡ nào.

"Vậy...

Em về mần công chuyện khác nhen chị."

Lu nói xong cũng chạy đi mất dạng, nàng sợ đến mức hai chân đã sắp co rúm lại vào nhau cả rồi.

"Cạch" hai cánh cửa đột ngột mở toang, như thể đang chủ động mời Đoan vào bên trong vậy.

Đoan thầm đổ một tầng mồ hôi lạnh, bất quá vẫn cố gắng lê từng bước chân khó nhọc vào bên trong.

Đợi nàng vừa ngồi vào bàn trà, vô thanh vô thức "Ầm" một tiếng, hai cánh cửa đã được thế lực nào đấy đóng chặt.

Đoan nhẹ thở ra một hơi dài, nàng ngước nhìn bà đồng Đa.

Ngày hôm nay trông bà đồng Đa có chút khác biệt, bà đồng Đa thường ngày luôn lạnh mặt xa cách, hiếm khi cười với nàng, ngày hôm nay cớ vì sao lại nhìn nàng rồi tươi cười miết vậy chứ?

Dẹp bỏ nghi vấn ở trong lòng, Đoan lễ phép cất giọng thưa: "Hay tin bà đồng Đa về đây làm khách, cho nên con tới đặng hỏi thăm bà một tiếng."

Bà đồng Đa cười hì hì rồi gật đầu: "Vậy hả?

Bả mệt nên nghỉ ngơi ời, nào bả dậy tôi nói cho bả hay nhen."

Đoan nghe tới đây thì đã muốn khóc không thành tiếng rồi.

Bất quá bề ngoài vẫn rất là điềm tĩnh, nàng vẫn vô cùng lễ phép nhưng lại không thể che giấu được run rẩy trong lời nói: "...Cho con hỏi bà là ai ạ?"

Ngạ Quỷ cong cong mắt cười, thấy Đoan sắp xỉu tới nơi bèn rót đầy một ly trà nóng đặt trước mặt Đoan.

Nàng chậm rãi đáp: "Tôi là người nhà của bả, kêu tôi bằng bà Út đi."

Hiếm khi được trò chuyện cùng con người, Ngạ Quỷ vui lắm, vả lại đây là người thương đệ tử Diệu Thanh của nàng, dĩ nhiên đều là người một nhà cả thôi mà.

Ngạ Quỷ thắc mắc hỏi Đoan: "Bộ con dọn về đây ở với Diệu Thanh luôn rồi hả?"

Được hỏi trúng điểm yếu, Đoan không khỏi ngại ngùng gật đầu: "Dạ... cô Ba chỉ cho con ở lại nơi này một tháng mà thôi bà Út."

Nghĩ ngợi một hồi, Ngạ Quỷ bèn nhíu lại đôi mày: "Rủi nó không nhớ lại, con tính ở vậy hoài luôn hả?

Có muốn bà đây tặng cho một món quà hay không?"

Thấy Đoan chỉ lặng im cúi gầm mặt mà chẳng hồi đáp một lời nào, biết Đoan ôm nhiều khổ tâm, Ngạ Quỷ không tiếp tục ghẹo Đoan nữa.

Nàng chu chu môi nói: "Con làm nó thương con lại cũng được mà."

Đoan lắc đầu, nàng chống cằm rồi lại thở dài một hơi: "Cô Ba thấy vậy mà khó ưa lắm bà Út ơi, con thử đủ cách rồi bà ạ."

Ngạ Quỷ nhướn mày, sắc diện nghiêm túc hơn bao giờ hết: "Con nhỏ em gái của Diệu Thanh nó không có thiện đâu, phải tách nó ra khỏi Diệu Thanh, để nó ở gần là gặp nạn nữa đó nghe không?"

Đoan thẳng lưng, nàng cũng là nghiêm túc gật đầu với Ngạ Quỷ.

"Diệu Thanh nó sắp tới đây rồi."

Ngạ Quỷ nhìn ra hướng cửa, nàng phất tay một cái, cánh cửa lập tức bật mở, giống như cái cách nàng vừa chào đón Đoan vậy.

Quả nhiên đúng như những gì Ngạ Quỷ mới nói, Diệu Thanh thật sự vừa vặn đã đến nơi.
 
[Bhtt] Cô Ba
Chương 119: Quỷ che mắt.


Ngày hôm nay Diệu Thanh mặc một bộ bà ba trông vô cùng đằm thắm, áo bà ba màu hồng ngọc, quần phi trắng, chân mang đôi guốc mộc, mái tóc đen dài được vén gọn sau vành tai.

Đã từ rất lâu rồi Đoan mới có thể nhìn thấy lại một cô Ba thướt tha cao ngạo đến như thế.

Biết Diệu Thanh đang nghi hoặc nhìn nàng.

Không đợi hỏi, Đoan đã ngoan ngoãn khai báo: "Em có quen biết với bà đồng, nay hay tin bà tới đây làm khách thành ra mới tới hỏi thăm bà một câu."

Nghe Đoan giải thích, Diệu Thanh mới thôi thắc mắc ở trong lòng.

Nàng bắt đầu ngồi vào bàn, hỏi han bà đồng Đa: "Bà thấy sao trong người rồi thưa bà?"

Ngạ Quỷ lắc đầu, chẳng muốn giấu giếm Diệu Thanh, nàng thẳng thắn cho hay: "Bả còn yếu lắm, mệt nên ngủ rồi."

Diệu Thanh: "..."

Mắt thấy Diệu Thanh cũng bị doạ giống như nàng ban nãy, để tránh phải trường hợp cô Ba sẽ ngất xỉu cho nên Đoan đành lên tiếng giải thích thay cho Ngạ Quỷ: "Bà Út là người nhà của bà đồng Đa, đi theo đặng hộ độ cho bà đồng.

Bà Út là người tu, cô Ba đừng có sợ."

Diệu Thanh vốn định sẽ mời Đoan đi chỗ khác để nàng và bà đồng Đa dễ dàng bàn chuyện trong nhà, ai mà có dè lại phát sinh loại chuyện kinh dị như thế này đây?

Ngẫm đi nghĩ lại, nàng cảm thấy thật may mắn bởi vì Đoan vẫn còn ở đây.

Bầu không khí trở nên trầm lắng đi rất nhiều, thậm chí tinh ý một chút sẽ có thể nghe ra tiếng hít thở của nhau.

Ngạ Quỷ chịu không nổi nữa bèn lên tiếng phá bỏ bầu không khí ngột ngạt này: "Ngày hôm nay kêu cô Ba tới đây chính là muốn thông báo vài chuyện.

Thứ nhất, nữ oan hồn tên Linh dưới đáy giếng đã được bà đồng nhà tôi mang về.

Thứ nhì vẫn còn sót lại nơi này một vài thứ không sạch sẽ."

Ngạ Quỷ uống vào một ngụm trà nóng, nàng lúc này mới tiếp tục cho hay: "Chuyện quan trọng nhất chính là gia tiên của cô đã bị bùa trấn yểm che mắt rồi."

Giật mình, Diệu Thanh cao giọng cảm thán: "Bùa trấn yểm?"

Ngạ Quỷ gật đầu, nói: "Bàn thờ gia tiên nhà cô bị kẻ khác làm bẩn rồi."

Sực nhớ, Đoan lập tức nói với Ngạ Quỷ: "Bà Út, lúc đó tụi con đã nghi có thứ gì đó ở bàn thờ gia tiên... nhưng mà con chưa kịp kiểm tra thì bị bà Huyện bắt trói đem đi rồi."

Diệu Thanh ngạc nhiên hỏi: "Má tôi bắt cô Đoan sao?"

"Dạ."

Đoan gật đầu, nàng nhỏ giọng nói: "Mang danh phòng thờ Phật của bà Huyện Đình nhưng thật ra bà Huyện vẫn còn một căn phòng bí mật ở bên trong đặng lén nuôi quỷ luyện bùa.

Em biết được bí mật của bà, bà bắt trói em vào trong đó."

"Vậy...

Làm sao cô Đoan có thể chạy thoát được?"

Diệu Thanh khẽ nhíu mày, bàn tay ở bên dưới mặt bàn bắt đầu nắm chặt.

Đoan có lưu lại ánh mắt trên người của Diệu Thanh được một lúc, nàng sau đó mới chậm rãi trả lời: "Thật ra từ khi bước vào nhà họ Đình làm người ở, khi ấy em đã có thể nhìn thấy được hai linh hồn.

Một là Linh, oan hồn nơi đáy giếng mà bà Út đã vừa nhắc tới."

Diệu Thanh nhướn mày, môi hồng mấp máy: "Còn thứ hai là của con quỷ mà má tôi nuôi sao?"

Đoan lắc đầu, nàng mỉm mỉm đôi môi: "Sau khi cô Ba gặp nạn rồi bất tỉnh, em mới có thể gặp gỡ được vong linh thứ hai ấy, chính vong linh ấy đã cứu em thoát khỏi bà Huyện Đình."

Diệu Thanh bỗng dưng đảo mắt nhìn xung quanh một vòng.

Nàng hỏi Đoan: "Người ấy còn ở nơi này hay không?"

Đoan lắc đầu, trong ánh mắt thoáng qua một tia buồn bã: "Dạ không, người ta đi rồi cô Ba ạ."

Lấy làm tiếc, Diệu Thanh gật nhẹ đầu.

Nàng cũng muốn nói một lời cảm tạ với vong linh nọ, hồn ma cũng giống như con người ở trên cõi đời này, có kẻ xấu xa, có người lại vô cùng tốt đẹp.

"Bùa che mắt tạm thời cứ để đó, bọn tôi vẫn còn chuyện chưa làm xong."

Ngạ Quỷ ngáp một cái, nàng phẩy phẩy bàn tay với hai người họ: "Hai cô đi về đi, tôi mệt rồi."

Thấy Ngạ Quỷ nói vậy, Diệu Thanh cũng không nán lại ở đây để làm gì nữa.

"Cô Ba ơi..."

Đoan nhỏ giọng kêu.

Thấy Diệu Thanh ngoái đầu, nàng lúc này mới xấu hổ chỉ xuống cổ chân của mình: "Cô Ba cho em quá giang một đoạn được không cô?"

Nhìn thấy người gặp nạn, Diệu Thanh dù có không thích Đoan đến đâu cũng chẳng nỡ nhắm mắt làm ngơ.

Để tránh làm phiền Ngạ Quỷ, Diệu Thanh rất nhanh đã dìu Đoan rời khỏi căn phòng ấy.

Xem bộ dạng chật vật này của Đoan, Diệu Thanh lại không nhịn nổi mà khẽ giọng quở một câu: "Sao cô Đoan để trật chân hoài vậy cô?

Lần trước cũng bắt tôi kè, lần này cũng vậy."

Đoan không tiếp tục di chuyển nữa, nàng ngước mắt nhìn lên Diệu Thanh, nhìn thật lâu.

Diệu Thanh bị nhìn đến không được tự nhiên.

Nàng nâng tay xoa xoa gò má của mình, hỏi: "Cô Đoan nhìn tôi kì cục vậy cô?"

"Lần trước em trật chân...

Cô Ba vẫn còn nhớ hay sao?"

Đoan hỏi, vành mắt nàng đã sớm đỏ hồng, như thể bất kì lúc nào cũng có thể đổ lệ vậy.

Diệu Thanh nhíu mày, tựa như không chắc chắn lắm, nàng lắc đầu: "Giống như nằm mộng thì đúng hơn."

Bàn tay khẽ siết chặt góc áo của Diệu Thanh, Đoan bất giác bật cười thành tiếng, người cũng vô thức tựa vào Diệu Thanh nhiều hơn.

Mặc dù Diệu Thanh không thể nhớ ra nàng nhưng có lẽ hình bóng nàng vẫn hiện diện ở bên trong tâm thức của Diệu Thanh, nàng vui lắm, thật sự vô cùng vui vẻ.

"Nếu không xích ra thì cô Đoan tự mà đi về."

Diệu Thanh nhíu mày, đầy vẻ chán ghét nói.

Đoan lần này thật sự nghe lời, bất quá ở góc độ Diệu Thanh không thể nhìn thấy được âm thầm bĩu môi một cái.

Cùng nhau đi được một lúc, lần này Diệu Thanh là người chủ động lên tiếng trước: "Cô Đoan có thể nhìn thấy được linh hồn người đã khuất sao?"

Đoan khẽ lắc đầu, nàng nhẹ giọng giải thích: "Em không phải là người sở hữu đôi mắt âm dương, sở dĩ em có thể nhìn thấy được vong linh người đã khuất chính là do em và vong linh ấy có căn số tương hợp cho nên mới có thể nhìn thấy.

Tỉ như nữ hầu tên Linh...

Và một linh hồn đã từng cứu giúp em."

Diệu Thanh lại hỏi ra thắc mắc: "Vậy chứ linh hồn mà cô Đoan nói có phải là người hầu của nhà lớn hay không?"

Nghĩ ngợi một lát, Đoan gật đầu, Diệu Thanh cũng là người của nhà lớn, nàng xem như không có nói dóc.

Nếu như thật sự nói ra không khéo lại làm nghịch ý trời, ông trời sẽ thật sự cắt đứt duyên nợ giữa Đoan và Diệu Thanh thì nàng phải làm sao đây?

Nàng thật tình không dám nghĩ tới kết cục đó.

Vẫn còn chưa ở bên cạnh cô Ba đủ lâu, thoáng chốc vậy mà đã đến nơi rồi.

Đoan đứng nơi bật thềm, lẳng lặng nhìn Diệu Thanh dần dần rời khỏi nàng, trong lòng lại thoáng lên một tia mất mát.

Trải qua nhiều biến sự, có người rời đi, cũng có người trở lại.

Nếu Diệu Thanh biết được nàng Linh âm hồn đã được bà đồng Đa cứu giúp, chắc chắn sẽ rất vui vẻ...

Còn nếu Diệu Thanh biết được chính bản thân mình lại xua đuổi người mình yêu mến, thì khi ấy chẳng biết Diệu Thanh sẽ cảm thấy ra sao nhỉ?

Rủi Diệu Thanh thật sự quên mất đi nàng, nàng lại cưỡng ép người ta vào con đường yêu trái ngả này, khi ấy nàng là người sai, nàng quấy hoàn toàn.

Đoan trở vào căn phòng lạnh lẽo của mình, bỗng buồn bã phì cười một cái.

Diệu Thanh thật sự không có thích nàng, ngay cả phòng ngủ cũng sắp cho nàng một căn xa xôi hẻo lánh nhất, hại nàng mỗi đêm đều phải chạy thật xa mới có thể tới được phòng của Diệu Thanh.

Đêm nay nàng không muốn tới đó nữa, chân của nàng đau lắm, trái tim cũng vậy, nàng muốn nghỉ ngơi một hôm, muốn tự mình vỗ về trái tim nhỏ bé của nàng.

Giữa đêm khuya, Đoan mơ màng tỉnh giấc bởi tiếng gõ bên ngoài cánh cửa.

Đây là giờ nào rồi?

Ai đó tại sao không ngủ đi chứ?

Còn tới đây tìm nàng làm cái gì?

"Ai ngoài kia đó?"

Dụi mắt, Đoan khàn giọng hỏi.

Bên ngoài kia vẫn im phăng phắc.

Lấy làm lạ, Đoan rón rén đi vào đôi dép, nàng chậm rãi bước tới cánh cửa, trái tim lại không ngừng đập loạn.

Là người đã từng trãi qua đủ thứ chuyện linh dị kì quái, thế nhưng lòng Đoan vẫn còn nguyên một nỗi sợ, nàng sợ ma.

"Là ai?"

Đoan hỏi, trong hơi thở mang theo run rẩy.

Ngoài kia vẫn là một màn đêm tĩnh lặng.

Bấm bụng Đoan hé nửa cánh cửa, gương mặt quen thuộc hiện ra sau kẽ hở, người nọ chính là Diệu Thanh!

Đoan lập tức mở ra cánh cửa, muốn hỏi vì sao giữa đêm thanh vắng Diệu Thanh lại xuất hiện trước phòng của nàng đây?

Tuy nhiên vẫn còn chưa kịp nói ra thắc mắc thì Diệu Thanh đã tự động bước vào căn phòng của nàng, tiến thẳng đến giường ngủ rồi chậm rãi nằm xuống, đôi mắt vô hồn lúc này mới khẽ khép lại.

Cô Ba cứ như vậy mà ngủ rồi ư?

Đoan ngoái đầu vì tiếng gió rít ngoài kia, hai cánh cửa dựa vào thế lực vô hình nào đó mà tự khép lại, giống như cái cảnh ban ngày nàng gặp gỡ Ngạ Quỷ vậy, tuy nhiên lần này nhẹ nhàng hơn rất nhiều, thể như e sợ Diệu Thanh sẽ giật mình thức giấc vậy.

Nghĩ ngợi hồi lâu Đoan mới sực nhớ một chuyện, ban ngày Ngạ Quỷ đã nhắc qua sẽ tặng nàng một món quà, bất quá khi ấy Đoan lại không để tâm quá nhiều vào đề nghị ấy.

Lẽ nào...

Sự tình đêm nay chính là món quà mà Ngạ Quỷ nhắc tới ư?

Đây có phải gọi là quỷ che mắt như lời dân gian vẫn truyền miệng?
 
Back
Top Bottom