Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BH] Tâm Hồn Rực Lửa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398145776-256-k698973.jpg

[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Tác giả: leowaslin
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Thanh xuân như lửa, cấp ba là độ tuổi đứng giữa trưởng thành và không trưởng thành.

Trong mắt bọn họ, bọn họ đã lớn đã hiểu chuyện nhưng trong mắt người lớn bọn họ vẫn là những đứa trẻ chưa trãi qua sự mài dũa của cuộc đời.

Ngông cuồng, ngang bướng, cố chấp, đố kị và thiện lương,... tất cả đều có ở độ tuổi này.

Năm đó, Trần Hân cũng gặp được một người như thế.

Vũ Huyền Lâm cô ấy hoàn toàn trái ngược với tên của mình, là một kẻ ngang bướng và kiêu ngạo đến đáng ghét.



nuathanhxuannuavuontruong​
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 1: Nhập học


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 1: Nhập học

Thanh xuân như lửa, cấp ba là độ tuổi đứng giữa trưởng thành và không trưởng thành.

Trong mắt bọn họ, bọn họ đã lớn đã hiểu chuyện nhưng trong mắt người lớn bọn họ vẫn là những đứa trẻ chưa trãi qua sự mài dũa của cuộc đời.

Ngông cuồng, ngang bướng, cố chấp, đố kị và thiện lương,... tất cả đều có ở độ tuổi này.

"Này, cậu nghe gì chưa?

Năm nay chúng ta lại học chung người đó đấy."

"Là ai cơ?"

"Vũ Huyền Lâm chứ ai?

Tớ hiện tại không biết nên vui hay buồn nữa."

"Ai nha, Vũ Huyền Lâm của trường Bắc Trung sao?"

"Chứ còn ai vào đây nữa.

Cái người mặt lạnh tối ngày gây sự đánh nhau đó."

"Tớ cảm thấy rất vui vẻ nha.

Vũ Huyền Lâm là người tớ vô cùng hâm mộ đó, thần tượng của tớ."

Trần Hân vừa bước vào lớp đã nghe cả lớp xôn xao bàn tàn về ai đó.

Cô vừa chuyển trường từ Tây Thành đến đây nên những lời bàn tán của bọn họ cô nghe không hiểu gì hết.

Cô tìm một chỗ trống gần bàn cuối cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống.

Cô chỉ mới đến Bắc Âu vào tuần trước do mẹ cô phải chuyển công tác đến nơi này.

Vừa đến nơi này cô đã bị thời tiết của nó làm cho sốc.

Chính là kiểu vừa nắng chang chang hơn ba mươi tám độ muốn nứt cái đầu thì đột nhiên có một trận mưa ào tới khiến bạn ướt nhẹp không kịp trở tay.

Trần Hân ngồi nghe các bạn bàn tán về ai đó mặc dù không hiểu nhưng cô vẫn nghe bọn họ nói.

Đó là thói quen của cô dùng để hiểu mọi người nhiều hơn.

Đột nhiên cả lớp đang ồn ào liền trở nên im bật, ai náy ngồi vào đúng vị trí của mình giống như giáo viên đến đến kiểm tra trật tự.

Trần Hân không hiểu gì cho đến khi cô nhìn thấy một cô gái tóc vàng mặc đồng phục nam, tay đút túi quần hênh hoang đi vào.

Đi theo sau cô ấy còn có hai người nữa trong bọn họ khá thân thiết nhưng nhìn thế nào cũng thấy là học sinh cá biệt.

Cô gái ấy bước đến bàn Trần Hân sau đó vô cùng thô bạo quẳng balo vào chỗ phía sau Trần Hân, sau đó liền ngồi xuống.

Hai người kia cũng nhanh chóng ngồi vào vị trí, có một người còn ngồi vào vị trí bên cạnh cô.

Trần Hân cau mày.

Cô cảm thấy bản thân vô cùng xui xẻo vừa chuyển cấp đã phải ngồi cùng học sinh cá biệt.

Không biết sau này bản thân sẽ phải sống thế nào.

"Lâm gia cậu không định nhuộm tóc lại sao?"

Chúc Dĩnh ngồi bên cạnh Trần Hân nhanh chóng quay xuống hỏi người tóc vàng.

"Tớ thấy tóc vàng rất hợp với Lâm ca, chi bằng cậu đừng nhuộm lại làm gì.

Màu đen xấu chết được."

Úc Đan Thần nhìn Vũ Huyền Lâm rồi cười.

Cô thật sự thấy màu này rất hợp với Vũ Huyền Lâm.

Vũ Huyền Lâm: "..."

Trần Hân ngồi bên cạnh cũng thấy hai người kia rất ồn ào chỉ có cái người tóc vàng là lúc nào cũng im lặng.

Cô không quan sát được nét mặt của người đó nhưng cô có cảm nhận người đó lúc nào cũng lạnh mặt.

Thậm chí là luôn đằng đằng sát khí.

Cô ngồi phía trước cô ấy luôn cảm thấy lạnh sống lưng.

"Cậu từ trường nào đến vậy?"

Chúc Dĩnh ngồi bên cạnh sau khi tranh cãi với Úc Đan Thần cũng chú ý đến người ngồi bên cạnh mình.

Lúc chú ý đến cô mới cảm thấy mình thật may mắn nha.

Vậy mà lại được ngồi cùng mĩ nhân.

Lúc trước luôn nghĩ Vũ Huyền Lâm đã rất đẹp cho đến khi cô nhìn thấy cô gái này.

Hai người họ không khác gì vòng tròn âm dương.

Vũ Huyền Lâm luôn lạnh mặt nên trước giờ cô luôn thấy cô ấy có mỗi một biểu cảm, còn cô gái này thì khác chỉ ngồi im thôi cô cũng thấy được cô ấy có rất nhiều biểu cảm linh động trong đôi mắt của cô ấy.

Một đôi mắt vừa xinh đẹp vừa linh động giống như biết nói.

"Tớ từ trung học Thất Trung của phía Tây tới."

Trần Hân nhẹ nhàng đáp.

Chỉ là sau câu trả lời của cô thì cô liền nghe Chúc Dĩnh và Úc Đan Thần ồ lên với vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên.

Đúng vậy, chính cô cũng không ngời bản thân lại chuyển đến một nơi xa xôi như vầy mà.

"Cậu đến từ phía Tây thật hả?

Tớ nghe bảo nơi nó có rất nhiều mĩ nữ, đúng là trăm nghe không bằng bản thân thấy, một đụng hơn vạn lần nghe."

Trần Hân: "..."

Cài thành ngữ gì vậy.

Cô đột nhiên cảm thấy bạn cùng bàn của mình rất bất ổn.

"Đã dốt thì đừng dùng thành ngữ.

Người ta là trăm nghe không bằng một thấy, một chạm hơn vạn lần nghe."

Úc Đan Thần nghe xong liền đánh vào đầu Chúc Dĩnh một cái.

Vũ Huyền Lâm cũng cảm thấy mất mặt thay.

Ăn học không tốt cũng đừng phô cái dốt ra cho người khác xem được không.

Thật là làm ảnh hưởng IQ của đồng đội.

"Rất vui được gặp cậu mĩ nhân.

Giới thiệu một chút nha, bọn tớ là nhóm FIRE, tớ là Úc Đan Thần là bộ não của nhóm, cậu ta là Chúc Dĩnh nữ quái chuyên làm giảm IQ của nhóm."

Úc Đan Thần nhanh chóng chỉ vào từng người mà giới thiệu.

Trần Hân nghiêm túc nhìn Chúc Dĩnh rồi bật cười.

Vừa tiếp xúc thôi cô cũng thấy giống như những gì Úc Đan Thần giới thiệu, đúng là làm giảm IQ thật.

"Còn người này là lão đại của bọn tôi Vũ Huyền Lâm chuyên đảm nhiệm nhan sắc của nhóm và kiêm kho bạc."

Trần Hân sau đó liền quay lại nhìn người ngồi sau lưng mình rồi.

Đúng là đảm nhiệm nhan sắc thiệt đẹp đến lung linh chỉ là có đều hơi lạnh.

Nhưng kiêm kho bạc là ý gì.

Cô thấy giống kho vàng hơn.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 2: Giới thiệu


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 2: Giới thiệu

Trần Hân liền mỉm cười chào lại bọn họ.

"Còn tớ là Trần Hân."

Mười sáu tuổi độ tuổi vô cùng xinh đẹp.

Đối với tình bạn cũng xinh đẹp và thiện lương vô cùng.

Ở họ không có quá nhiều toan tính, chơi với nhau cũng chỉ vì hợp và vui vẻ chứ không như thế giới của người lớn đầy rẫy cạm bẫy và mặt nạ.

Bọn họ nói chuyện với nhau một lúc thì giáo viên chủ nhiệm đi vào, tất cả bọn họ đồng loạt đứng lên chào vị giáo viên đó.

Giaó viên chủ nhiệm của bọn họ là một thầy giáo trẻ khi thấy bọn họ đứng dậy chào mình thì thấy cũng cúi chào lại bọn họ.

Đều này khiến cô cảm thấy có ấn tượng khá tốt với vị giáo viên trẻ này.

Bởi vì hầu hết giáo viên mà cô học chưa từng có ai có hành động như thế và cũng chưa từng có bạn học nào thấy giáo viên vào mà vẫn ngồi bất động như cái kho vàng sau lưng cô.

Chỉ là cô cảm thấy cái kho vàng sau lưng mình rất lạ.

Từ đầu đến cuối không có một chút biểu cảm, Úc Đan Thần và Chúc Dĩnh nói nhiều như vậy mà người đó đến mở miệng đáp cũng không có.

Từ đầu đến cuối như một bức tượng.

"Chào các em, tôi xin tự giới thiệu tôi là Tạ Lương chủ nhiệm lớp 10A5.

Tôi rất vui vì học kỳ này có thể cùng các em học tập."

Thầy Tạ giới thiệu bản thân xong liền ra hiệu cho cả lớp ngồi xuống.

Bọn họ bắt đầu bước vào tiết đầu tiên của năm học là tiết sinh hoạt lớp.

"Tiết của hôm nay mọi người tự đứng lên giới thiệu bản thân cho cả lớp biết, cùng nhau làm quen nhé.

Sau đó thầy và các em sẽ cùng nhau bầu ban cán sự lớp."

"Bắt đầu từ bạn đầu tiên bàn đầu bên tay trái, Em hãy giới thiệu về mình cho các bạn biết nhé."

Thầy Tạ nở nụ cười chỉ tay vào bạn ngồi bàn đầu tay trái là một ban nữ omega vô cùng xinh xắn.

"Chào các bạn.

Mình là Tôn Tuyết Linh đến từ trung học Bắc Trung."

Tôn Tuyết Linh rất xinh xắn nhưng lại khá rụt rè vì vậy khi nói được hai câu liền không biết nói gì nữa mà ngồi xuống.

Sau đó cứ thế mọi người liền lần lượt đứng lên giới thiệu cho đến lượt cô.

Trần Hân nhanh chóng đứng lên khẽ cười một cái với mọi người.

"Chào các bạn, mình là Trần Hân đến từ Thất Trung Tây Thành.

Mong thời gian sắp tới được mọi người chiếu cố."

Trần Hân vừa giới thiệu xong cả lớn đều quay sang nhìn cô rồi ồ lên.

Ngay sau đó đột nhiên có bạn nói giọng khá lớn hỏi cô.

"Bạn học Trần, bạn có phải là học bá đạt điểm tối đa tất cả các môn không?"

Ở tuổi bọn họ không hề quan tâm ai kiếm được bao nhiêu tiền mà chỉ quan tâm đến ai đạt bao nhiêu điểm.

Được giáo viên đánh giá thế nào.

Lời nói của bạn học vừa vang lên cả lớp lại ồ lên lần nữa.

Tất cả quay lại nhìn Trần Hân như nhìn ánh hào quang độc nhất của lớp.

Trung học Thất Trung ở Tây Thành đều là những con quái vật điên cuồng học tập trong đó có học bá cực kỳ nổi danh một năm học có thể giành cho trường rất nhiều huy chương vàng.

Cuộc thị chuyển cấp năm nay cũng là người duy nhất trong cả nước đạt điểm tối đa tất cả các môn kể cả môn văn.

Là quái vật trong quái vật.

Trần Hân cười cười rồi gật đầu.

Cô không ngờ danh tiếng của mình lại lan rộng như vậy.

Cả lớp lại được dịp ồ lên một tiếng nữa.

Không ngờ năm nay bọn họ có thể học cùng siêu cấp học bá.

Chỉ là bọn học chỉ được học chung năm lớp mười thôi.

Năm sau bắt đầu chia ban tự nhiên và ban xã hội sẽ không học cùng nhau nữa.

"Được rồi.

Bạn tiếp theo."

Thầy Tạ nhìn Trần Hân khá chiều mến.

Tuy không quá thể hiện nhưng từ sớm Trần Hân đã được liệt vào danh sách học sinh cần bảo vệ cộng bảo tồn của trường.

Hiệu trưởng đặc biệt dặn dò phải ưu ái học sinh này để tạo cho cô một môi trường tốt nhất.

Dù sao đó cũng là học bá trong học bá mà.

Sau màn giới thiệu của Trần Hân thì chính là Vũ Huyền Lâm.

Mọi người đều mong chờ màn giới thiệu của vị đại lão nhưng khác hoàn toàn với tưởng tượng của tất cả Vũ Huyền Lâm vẫn ngồi đó ung dung phun ra ba chữ.

"Vũ Huyền Lâm."

Giọng của cô trầm ấm nhưng khúc violin vô cùng ma mị giống như nhan sắc của mình làm người khác không thể cảm nhận được cô là người hay thần.

Trần Hân nghe xong cũng đơ người.

Cô không ngờ cái kho vàng bên dưới mình lại có giọng nói hay như vậy.

Chỉ là không phải quá kiêu căng hay sao.

Kiêu căng như cái màu tóc của cô ấy vậy.

Mỗi lần nhìn cái màu tóc vàng chói vô cùng nổi bật trong đám học sinh của cô ấy cô chỉ muốn hỏi cô ấy không thấy giống cái kho vàng hay sao.

Nhưng sau đó cô cũng không thấy bạn trong lớp tò mò hay nói gì thêm, có lẽ rất sợ người ngồi bên dưới cô.

Nói thiệt trong tiềm thức cô cũng sợ cô ấy.

Người giới thiệu cuối cùng là Úc Đan Thần, cũng như những gì cô ấy giới thiệu trước đó cô ấy là bộ não của nhóm FIRE và cũng là người có thành tích học vô cùng xuất sắc.

Bởi vì vậy mà thầy Tạ đã trực tiếp quăng chức lớp trưởng cho cô ấy.

Thầy Tạ lúc đầu muốn để cho Trần Hân làm lớp trưởng nhưng sau đó ông ấy đã bị từ chối với lý do cô vừa đến không thân thuộc nơi này.

Cô hiện tại chỉ muốn học tập và không có nhu cầu làm lớp trưởng.

Thầy Tạ tất nhiên phải ưu tiên Trần Hân nên đã thẳng thừng tống chức lớp trưởng cho người đứng thứ hai trong lớp Úc Đan Thần.

"Úc Đan Thần chúc mừng cậu lại làm lớp trưởng."

Chúc Dĩnh quay xuống hai tay chấp vào nhau làm bộ dạng cung hỉ cung hỉ.

Sau đó Chúc Dĩnh đã được đáp lại bằng cái nắm đấm yêu thương của Úc Đan Thần.

Cô cứ nghĩ bản thân đã thoát được ai ngờ vẫn phải làm cơ chứ.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 3: Cầm


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 3: Cầm

Lúc chuyển đến đây Trần Hân cũng không nghĩ bản thân sẽ hoà nhập nhanh như vậy.

Ngoài một số thành phần ra thì bạn bè tương đối nhiệt tình.

Tuổi của bọn họ hiện tại cũng là độ tuổi nhiệt huyết nhất.

Mọi thứ đều là màu hồng chưa nhuốm màu đen tối của cuộc đời.

Tuy không phải một trang giấy trang những đều là những trang giấy sạch sẽ.

Trừ người ngồi phía sau cô.

Cô đã vào học một tuần vẫn không nghe được người đó nói quá hai câu.

Mặc dù cô đã xác nhận được cô ấy không phải người câm hay bị tự kỉ nhưng cảm giác nó lạ lắm.

Chỉ là các bạn khác khi nhắc đến người này đều sợ.

"Chiều nay chúng ta đi dẹp bọn trường số hai đi."

Chúc Dĩnh vừa đi vào liền ngồi vào chỗ rồi trực tiếp quay ra phía sau nói với Vũ Huyền Lâm.

Vũ Huyền Lâm đang nhìn ra ngoài cửa sổ nghe Chúc Dĩnh nói xong cũng chỉ gật đầu nhẹ.

Chúc Dĩnh thấy Vũ Huyền Lâm cứ nhìn ra cửa sổ như đang xem cái gì đó liền tò mò nhìn theo.

Sau đó cô chỉ thấy Trần Hân và một số bạn trong lớp vừa đi vừa nói chuyện trong tay còn cầm rất nhiều sách hình như mới mượn từ thư viện về.

Trong bọn họ hoàn toàn là tuổi trẻ chứa đầy nhiệt huyết trên mặt ai cũng có nụ cười.

"Nhìn cậu ấy thật vui vẻ."

Chúc Dĩnh nhìn thôi cũng cười theo.

Vũ Huyền Lâm không nói gì trên mặt vẫn như thường lệ không có chút cảm xúc.

Cô trực tiếp đứng dậy rồi rời đi.

Trần Hân cùng mọi người đi cầu thang bộ đến tầng hai đã thấy Vũ Huyền Lâm đi xuống.

Tất cả bọn họ không tự chủ mà nép vào xác một bên nhường đường cho Vũ Huyền Lâm.

Vũ Huyền Lâm tay đút vào túi quần ung dung bước xuống.

Cứ tưởng hai người bọn họ sẽ như hai đường thẳng song song cho đến khi Vũ Huyền Lâm dừng lại trước mặt Trần Hân.

Cô mốc trong túi ra bao thuốc lá trực tiếp đưa cho Trần Hân rồi ra lệnh.

"Cầm."

Trần Hân thấy ánh mắt đáng sợ của Vũ Huyền Lâm liền ngoan ngoãn cầm lấy.

Chỉ là sau đó Vũ Huyền Lâm lại đi tiếp xuống cầu thang mà không nói thêm gì nữa.

Trần Hân nhìn theo bóng lưng của Vũ Huyền Lâm rồi nhìn bao thuốc trong tay mình trong đầu liền hiện ba dấu chấm hỏi to đùng.

Đừng nói với cô là Vũ Huyền Lâm cho cô cái này nha.

Cho xin đi cô không có nhu cầu hút thuốc lá cũng không biết hút.

Cái thứ này cô cũng không cần dùng tới.

"Cậu ấy cho tớ sao?"

Cô quay sang hỏi các bạn đi cùng mình.

Sau đó cô chỉ nhận được ánh mắt không biết gì, không hiểu gì của các bạn.

Bọn họ cũng không ngờ Vũ Huyền Lâm lại làm hành động như vậy.

"Cậu giữ đó đi, tốt nhất đừng làm phật ý Vũ Huyền Lâm."

Một bạn học nữ nhanh chóng nhắc nhở Trần Hân.

Sau đó mấy bạn tiếp theo liền gật đầu phụ họa.

Trần Hân không hiểu gì nhìn bọn họ.

Tại sao cô không được làm phật ý Vũ Huyền Lâm cơ chứ.

Học sinh cá biệt thôi sao họ lại sợ sệt như vậy.

"Cậu có biết Vũ Huyền Lâm có nhuộm tóc, hút thuốc, gây sự, đánh nhau mà đến hiệu trưởng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua là vì sao không?"

"Với cậu biết thư viện của chúng ta đầy sách mới, phòng học luôn khang trang đầy đủ, liên tục có những cuộc thi có giải thưởng lớn tất cả đều nhờ ai không?"

"Tất cả nhờ nhà Vũ Huyền Lâm tài trợ đấy.

Hiệu trưởng hiện tại chỉ hận không để cậu ấy lên đầu mà kêu cha gọi mẹ kia kìa."

"Người ta có làm gì cũng đã định sẵn ở vạch đích, chúng ta không so nổi đâu, cũng không đụng vào nổi."

Trần Hân: "..."

Đúng là kho vàng.

Cô không đụng vào nổi thật.

"Tớ cũng ước bản thân được sinh ra ở vạch đích như vậy.

Tập đoàn Vũ thị cẩu đầu xà Bắc Âu, con cháu đời đời thuộc hàng trâm anh thế phiệt.

Hâm mộ quá đi."

Các bạn đi xung quanh cô không ngừng bán tán về Vũ Huyền Lâm nên cô cũng được tiếp thu một ít về con người đó.

Nói chung là người ta giàu, người như cô không vớ tới nổi, cũng không thể làm đĩa đeo chân hạt, mặt dày mặt dạn được.

Nhưng mà giàu có như vậy sao lại tạo ra được kẻ có tính nết như Vũ Huyền Lâm vậy.

Cô cứ tưởng những cậu ấm cô chiêu sẽ nhìn đời bằng nửa con mắt hoặc trực tiếp đưa mặt ngước lên trời nhưng Vũ Huyền Lâm không như vậy.

Cô luôn cảm thấy người đó không như những cậu ấm cô chiêu khác, Vũ Huyền Lâm mang đến cho cô cảm giác nhàn nhạt giống như hư không.

Và thậm chí cô còn cảm thấy cô ấy không thuộc về thế giới này.

Trần Hân định giữ bao thuốc lại nhưng xui xẻo hay sao đó mà cuối tiết giáo viên lại vào kiểm tra.

Cô chỉ đành giữ mạng mình trước nên xin ra ngoài sau đó ném bao thuốc vào thùng rác.

Mẹ cô là giáo viên toán mới được bộ giáo dục chuyển đến trường này nếu để bà ấy phát hiện ra trong người cô có thuốc lá bà ấy không giết chết cô mới là lạ.

Thôi thì mạng mình mình giữ trước.

Huống hồ chỉ có bao thuốc nếu Vũ Huyền Lâm đòi cô sẽ mua trả lại cô ấy.

Nhưng mất mới gì cô phải mua trả lại chứ.

Là Vũ Huyền Lâm bảo cô cầm mà.

Có bảo cô giữ hộ đâu.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 4: Đánh người


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 4: Đánh người

Trần Hân phụng phịu trở lại lớp đã thấy giáo viên kiểm tra đến bàn mình cô nhanh chóng trở lại bàn mở cặp sách đồ cho giáo viên kiểm tra.

Có lẽ đối với người khác cái này sẽ làm ảnh hưởng sự riêng tư hay đụng chạm đến nhân quyền gì đó nhưng ở tuổi học sinh năm cấp ba của bọn họ việc này diễn ra thường xuyên.

Cô cũng quen rồi nên không thấy gì là sai cả cũng không cảm thấy có vấn đề gì khi bản thân mình làm đúng.

Giáo viên vừa kiểm tra xong lớp cô thì Vũ Huyền Lâm đi vào.

Cô ấy vẫn lạnh lùng như vậy trực tiếp đi đến bàn mình rồi ngồi xuống.

"Tiểu Bằng sao rồi?"

Úc Đan Thần thấy Vũ Huyền Lâm đã yên vị liền hỏi.

Cô chơi với Vũ Huyền Lâm từ nhỏ liền biết cô ấy có hai đứa em gái, một đứa mười bốn tuổi và một đứa bốn tuổi cùng cha khác mẹ.

Nhưng cô không cảm thấy Vũ Huyền Lâm ghét đứa em nhỏ cùng cha khác mẹ đó ngược lại còn rất yêu chiều nữa kìa.

Vừa nghe bé con đó phát sốt phải nhập viện cô ấy đã bỏ học mà chạy đến đó đủ biết yêu thương thế nào.

"Không sao."

Vũ Huyền Lâm nhớ đến đứa nhóc con bốn tuổi vừa phát sốt vừa ôm lấy chân mình khóc róng như sắp chết đến nơi liền thấy phiền phức vô cùng.

Chỉ là cô lại không thấy chán ghét đứa em đó.

Úc Đan Thần thấy Vũ Huyền Lâm trả lời cũng chỉ cười.

Chỉ khi nào cô nhắc đến hai đứa em của cô ấy thì Vũ Huyền Lâm mới kiên nhẫn trả lời.

Tâm tư của cô ấy hầu như đều dành hết cho hai đứa nhóc đó.

"Lâm ca, tớ nói này.

Cậu cũng nên cẩn thận một chút.

Dù sao hai người không cùng mẹ, mẹ kế có tốt thế nào cũng chỉ là mẹ kế, cậu hết lòng mới người ta như vậy coi chừng bị lợi dụng..."

Ầmmmm.

Chúc Dĩnh ở bàn trên quay xuống chưa kịp nói hết đã ăn ngay một đạp của Vũ Huyền Lâm.

Âm thanh vô cùng chói tai khiến giáo viên đang giải bài và bạn học cùng phải dừng lại nhìn bọn họ.

Giáo viên môn sử đang say sưa giảng bài bị âm thanh ẩu đả làm cho mất kiên nhẫn.

Vốn dĩ bà ta đã không thích học sinh cá biệt như Vũ Huyền Lâm.

Hôm nay còn gây chuyện trong tiết dạy của bà ta, bà ta không nổi sùng lên mới lạ là.

"Vũ Huyền Lâm, em làm trò gì vậy hả?"

Bà ta đi xuống nhìn Chúc Dĩnh ngã trên đất trên vai áo còn có vết giày liền cau mày.

Ngược lại với thái độ của giáo viên Vũ Huyền Lâm vô cùng bình tĩnh nhìn Chúc Dĩnh nằm trên đất với ánh mắt như muốn giết người.

Bạn bè là bạn bè nhưng nếu đụng vào gia đình cô, cô chắc chắn sẽ giết người đó.

"Im mồm."

Cô nhẹ nhàng thốt ra hai từ đó không biết đang nói Chúc Dĩnh hay nói vị giáo viên đang không ngừng chửi rủa kia.

Nhưng sau đó tất cả mọi người chỉ có thể trố mắt nhìn Vũ Huyền Lâm cầm balo, tay đút túi quần ung dung rời đi.

Giáo viên bộ môn thật sự đã bị Vũ Huyền Lâm chọc cho tức chết.

Bà ta chưa bao giờ dạy một học sinh nào cứng đầu như thế.

Trần Hân ngồi cạnh Chúc Dĩnh thấy cô ấy ngã trên đất liền đứng dậy đỡ người.

Nói thật cô cũng không muốn đỡ người cho lắm nhưng đã ngồi cùng bàn thì chuyện này phải làm tránh để mọi người xung quanh bàn tán.

Cô ngồi bên cạnh họ tất nhiên sẽ nghe được họ nói gì.

Lần này cô cảm thấy Vũ Huyền Lâm đánh rất đúng.

Mỗi nhà mỗi cảnh đâu phải cứ mẹ kế sẽ mặc định không thương con riêng của chồng.

Với lại cô cảm thấy Vũ Huyền Lâm là loại người ăn miếng trả miếng, nếu mẹ kế và cô em gái cùng cha khác mẹ đó không tốt với cô ấy mà cô ấy vẫn hết lòng hay sao.

Chỉ sợ lúc đó không nháo lên mới lạ.

"Cậu biết Lâm ca rất ghét ai bàn tán về gia đình cậu ấy.

Cậu nói làm gì?"

Úc Đan Thần nhìn Chúc Dĩnh có chút ghét bỏ.

Cô mới vừa mới nói được một chút Chúc Dĩnh đã phá hỏng hết.

"Tớ chỉ lo cho Lâm ca, sợ cậu ấy bị lợi dụng.

Lòng người vốn khó dò.

Huống hồ Lâm ca chúng ta còn sinh ra trong hào môn."

Chúc Dĩnh xoa xoa bả vai.

Cô cũng không ngờ bản thân lại bị đánh.

Đau chết đi được.

"Mỗi nhà mỗi cảnh, không ai nhà ai cũng như nhà cậu."

Úc Đan Thần trừng mắt với Chúc Dĩnh.

Đúng là đề phòng rất tốt nhưng không phải ai cũng là người xấu.

Nếu cứ sống trong sự đề phòng không chịu bỏ ra chân thành như vậy thì bao giờ mới nhận được chân tâm.

Chúc Dĩnh nghe xong chỉ im lặng quay lên.

Úc Đan Thần nói cũng không sai.

Không phải nhà ai cũng giống nhà cô.

Không khí giữ hai người đột nhiên tăng lên, Trần Hân ngồi cạnh bọn họ cũng cảm thấy áp lực vô cùng.

Cô đợi, đợi mãi cũng đợi đến lúc chuông reo báo tan trường liền xách balo chạy về.

Ở đó không khí toàn mùi thuốc súng, nếu ngồi một chút nữa không chừng trâu bò đánh nhau ruồi muỗi như cô lại bị bóp chết.

Trần Hân chạy đến trạm xe bus mới thở ra một hơi.

Cô chưa bao giờ đi học mà áp lực như vậy.

Đột nhiên có chiếc moto dừng lại trước mặt cô, người lái đến cả mũ bảo hiểm cũng không đội nên cô vừa nhìn liền biết là ai.

Người đó đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn cô rồi xè tay ra.

"Trả."

"Tớ quăng rồi."

Trần Hân nhìn Vũ Huyền Lâm liền thành thật trả lời.

Sau đó liền móc ra tờ tiền đặt vào tay Vũ Huyền Lâm trong không khác nào học sinh ngoan bị côn đồ học đường trấn lột.

"Cậu muốn bị quýnh sao?"
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 5: Bị đánh


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 5: Bị đánh

Cô cứ nghĩ sau khi nghe cậu đó Vũ Huyền Lâm sẽ bắt cô đền hoặc trực tiếp bỏ qua.

Nhưng nó khác như cô nghĩ, Vũ Huyền Lâm chỉ nhẹ nhàng thốt ra một câu dài.

Dài nhất mà từ lúc bọn họ quen biết đến giờ.

Phải bảo Vũ Huyền Lâm là loại người có thể dùng một chữ để nói ra vấn đề thì sẽ không dùng đến chữ thứ hai.

Tiếc chữ như vàng.

Vậy mà hiện tại còn có thể dùng giọng nói đầy ma mị của mình thốt ra hẳn năm chữ.

Chỉ là Trần Hân nghe năm chữ này liền khóc không ra nước mắt.

Cô có phải người có khuynh hướng bị ngược đâu mà thích bị đánh.

Thế là sau câu hỏi của Vũ Huyền Lâm cô liền lắc đầu như trống bỏi.

Sau đó cô chỉ nghe một tiếng xoảng phía sau mình mà trước tiếng xoảng đó ở bên mặt cô giống như có vật gì đó bay ngang.

Trần Hân mắt chữ O mồm chữ A không nói nên lời.

Cô trước giờ chưa từng gặp phải vấn đề như vày.

Ở trường Thất Trung Tây Thành là mưa làm gió được thầy cô và bạn bè yêu mến nhưng đến nơi này sao lại khác một trời một vực như vậy.

Có phải sau cái ném đó cô sẽ bị đấm một cái đúng không.

"Ở đâu?"

Ngược lại với tưởng tượng của Trần Hân, Vũ Huyền Lâm chỉ bước xuống xe rồi đi đến phía sau cô ấy nhặt chìa khoá xe lên giống như cái ném vừa rồi chỉ là trượt tay.

Khuôn mặt từ đầu đến cuối một chút cảm xúc cũng không có.

"Ở...ở trong thùng rác ở sân trường... nhưng mà... nhưng mà lúc nãy tớ thấy... thấy xe rác gom đi rồi."

Trần Hân lúc này đã bị doạ đến run rẩy.

Cô chưa bao giờ sợ một người như thế.

Chỉ cần nhìn đến ánh mắt khi nghe câu cuối của Vũ Huyền Lâm cô chỉ hận không thể tìm một nơi chôn sống mình.

Vũ Huyền Lâm nghe xong liền đá vào ghế đợi ở trạm xe bus một cái.

Cô sai rồi.

Đáng ra cô không nên nhờ cái loại học bá này giữ đồ hộ mình.

Đúng là không đáng tin mà.

Trần Hân nghe âm thanh mà cái ghế bị đá vang ra liền giật bắn người.

Cô khẽ cúi đầu cố nén nước mắt.

Vũ Huyền Lâm thật đáng sợ.

Có phải người bị đánh tiếp theo sẽ là cô không.

Vũ Huyền Lâm hít một hơi thật sâu.

Cô làm sao về ăn nói với Tiểu Âm đây.

Trong bao thuốc đó có tấm ảnh di nhất của mẹ ruột bọn họ.

Thứ mà Tiểu Âm đứa em gái cùng mẹ cùng cha của cô nâng niu như bảo vật cho dù chính bà ta là người bỏ rơi ba cha con bọn họ để đi theo người đàn ông khác.

Hôm trước phát hiện Tiểu Âm còn giữ ảnh của người phụ nữ đó nên cô mới bực tức mà tịch thu.

Tránh Tiểu Âm tìm được cô còn cẩn thận bỏ trong bao thuốc.

Tiểu Âm mà biết cô làm mất không khóc nháo lên mới là lạ.

Cô không nên tịch thu của em ấy mới phải.

Lúc sáng cô đến bệnh viện Tiểu Bằng không thích trên người cô có mùi thuốc lá cô vội quá chạy đến cầu thang mới nhớ.

Lại thấy học sinh giỏi ở đó nên nhờ cô ấy giữ hộ.

Ai ngờ học sinh giỏi lại là kẻ không đáng tin.

Cô mới nhờ cô ấy giữ hộ có bao lâu mà cô ấy lại vứt đi.

"Tớ... tớ mua cho cậu cái khác được không?"

Vứt đi thì cô đã vứt rồi.

Hiện tại người ta đáng sợ như thế cô cũng không thể lì lợm mà cứng lên bảo ai bảo cậu không nói tớ giữ hộ.

Trần Hân cô co được duỗi được.

Nhất định sẽ không bị ăn đấm.

"Vô dụng."

Vũ Huyền Lâm nhìn Trần Hân bằng ánh mắt ghét bỏ rồi leo lên moto trực tiếp đề ga chạy đi.

Trần Hân thấy Vũ Huyền Lâm đi rồi không khỏi chửi thề một tiếng.

Trên đời này cô lại không ngờ bản thân lại may mắn gặp loại người đáng ghét như vậy.

Tính cách còn thối hơn đậu hủ thối.

Cô ấy nghĩ bản thân sinh ra trong gia đình hào môn thì có thể lên mặt chảnh choẹ, ức hiếp người khác như vậy sao.

Cô càng nghĩ càng ấm ức mà ấm ức nước mắt liền không tự chủ được mà chảy ra.

Nhưng cái làm cô không ngờ tới lại chính là hôm sau cô đã bị fandom của Vũ Huyền Lâm hỏi thăm tại lớp.

Trần Hân nhìn ba cô gái đứng trước mặt mình liền không hiểu chuyện gì xảy ra còn cười hỏi bọn họ muốn giúp gì.

"Cô là Trần Hân?

Dạo này nghe bảo cô bận cua Lâm ca."

Trần Hân nhìn cô cái đang hỏi mình với ánh mắt tỏ ý cô nghe ai nói, cô bị ngu hả.

Cô tránh xa Vũ Huyền Lâm còn không kịp chứ ở đó mà cua.

"Được Lâm ca quan tâm chắc thích lắm?"

Trần Hân: "Quan tâm?"

Cô nghe đến hai từ quan tâm liền nghĩ đến chuyện hôm qua.

Có chỗ nào là quan tâm chứ.

"Nói đi, hôm qua Lâm ca tặng gì cho cô?"

Trần Hân lúc này mới ngộ ra.

Hoá ra lời đồn lại đáng sợ như vậy.

Đưa cho cô mỗi bao thuốc lá đã bị đồn đến tặng quà rồi.

Miệng lưỡi thiên hạ thật đáng sợ.

Cô lại nhìn cô gái trước mặt đang để chân lên ghế mình bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.

Vũ Huyền Lâm tính tình đã thối rồi đến fandom cũng y như vậy.

Nhưng cũng dễ hiểu, Vũ Huyền Lâm vừa xinh đẹp lại giàu có sinh ra đã ở vạch đích có người hâm mộ cũng dễ hiểu.

"Sao tôi phải trả lời câu đó?"

"Đương nhiên là phải rồi."

Cô ta vừa nói vừa thẳng chân đạp vào thành ghế một cái.

Trần Hân ngồi cạnh cửa sổ, khi bị đạp như vậy người theo quán tính liền va vào bức tướng ngang bên cạnh.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 6: Bạo lực


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 6: Bạo lực

Cô ta có vẻ như không hài lòng với cái đạp vừa rồi nên lấy trong túi áo ra con dao rọc giấy trực tiếp đè tay Trần Hân ra rọc vào đường dài vào cổ tay áo đồng phục.

Tuy có áo đồng phục che chắn nhưng vết rọc vừa dài vừa mạnh không khỏi cắt vào da thịt cô khiến máu bắn ra tung toé.

"Cô làm gì vậy hả?"

Trần Hân cầm lấy cổ tay đầy máu của mình.

Đối với người trước mắt vốn không có thiện cảm hiện tại càng trở nên chán ghét.

"Dám quyến rũ Lâm ca à?"

Cô ta thấy bộ dạng của Trần Hân, lại thấy sự xinh đẹp cùng đôi mắt linh hoạt như biết nói của cô liền cảm thấy khó chịu.

Vũ Huyền Lâm chưa bao giờ để ý đến bọn họ dù chỉ một chút.

Cho dù fandom bọn họ lập ra vì cô ấy thì cô ấy cũng không ngó ngàng tới.

Cô ta càng nghĩ càng tức giận vì vậy liền muốn rọc lên khuôn mặt Trần Hân một đường.

Trần Hân nhìn con dao rọc giấy trước mặt liền cau mày.

Cô run run đưa mắt cầu cứu mọi người nhưng hầu như không ai có thể đứng ra bênh vực cô.

Tất cả bọn họ đều dùng ánh mắt tò mò, hóng hớt xen lẫn sự vô tâm của bản thân đứng nhìn cô bị ức hiếp mà không hề có ý định can ngăn.

Con dao lạnh buốt đặt trước mặt cô, Trần Hân chỉ có thể vô lực ngắm mắt lại chịu đựng cơn đau đến.

Chỉ là sau đó cô cảm thấy con dao không còn đăt trên mặt mình nữa.

Cô từ từ mở mắt ra nhưng xuất hiện trong tầm mắt cô chính là màu đỏ, màu đỏ của máu tươi cùng tiếng hét hoảng loạn của mọi người.

"Úc Đan Thần, không muốn bị thương thì bỏ tay ra."

Cô ta trừng mắt nhìn Úc Đan Thần đang nắm chặt mũi dao con dao rọc giấy.

"Tôi là lớp trưởng, tất nhiên sẽ không để thành viên trong lớp mình bị thương, nếu cô không muốn chết thì biến đi."

Úc Đan Thần nhìn chằm chằm vào người đối diện bằng ánh mắt như muốn giết người.

Cô nhanh chóng mượn câu nói của cô ta rồi đáp lại.

"Tôi không thích biến đó."

Cô ta nhìn bộ dạng của Úc Đan Thần liền nhếch môi trực tiếp vung tay kéo con dao lại khiến vết đứt trên tay Úc Đan Thần trở nên dài và sâu hơn.

Vũ Huyền Lâm vốn là một alpha nữ vô cùng có sức hút, nếu cô ấy đi với Chúc Dĩnh cũng là alpha nữ thì sẽ không có chuyện gì nhưng tại sao cô ấy lại cho một omega như Úc Đan Thần gia nhập.

Và tại sao chỉ cho mỗi Úc Đan Thần mà không phải cô ta gia nhập vào cùng.

Trần Hân thấy Úc Đan Thần vì mình mà bị thương liền cau mày.

Cô vốn muốn chịu nhỏ hóa không nhưng hiện tại không được rồi.

Cô vừa đứng dậy đã thấy Úc Đan Thần dùng cái tay bị thương của mình bóp chặt cổ cô ta.

Úc Đan Thần lúc này không còn là Úc Đan Thần mà cô biết nữa, nó lạnh lùng và gai góc đến đáng sợ.

Cô cứ nghĩ một omega phải dịu dàng, phải thật yếu đuối nhưng nhìn Úc Đan Thần hiện tại cô cảm thấy cô ấy rất tốt.

"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt."

Úc Đan Thần nhìn khuôn mặt bị bóp đến xanh lè của cô ta liền buông tay ra.

Cô nhìn đồng bọn đi cùng cô ta với ánh mắt dữ tợn.

Chỉ thiếu việc hỏi các người có muốn chết cùng không thôi.

"Bớt điên.

Dơ quá."

Lúc này nhân vật chính gây ra bao nhiêu sóng gió mới xuất hiện.

Vũ Huyền Lâm ung dung đi vào, cô liếc nhìn vết thương trên tay Úc Đan Thần bằng ánh mắt ghét bỏ.

Úc Đan Thần nhìn vết thương trên tay mình lại nhìn cổ cái người mình vừa nắm liền cau mày.

Đúng là dơ thiệt.

Cô không ngờ mình lại chơi dơ như vậy.

Trần Hân thấy máu trên tay Úc Đan Thần chảy không dừng liền lấy trong túi ra cái khăn tay sơ cứu cho cô ấy.

"Dao."

Vũ Huyền Lâm bước đến đối diện cô ta khuôn mặt cô vẫn không chút biểu cảm mà đưa tay ra.

Cô ta thấy Vũ Huyền Lâm liền run run, đặc biệt là khuôn mặt không chút cảm xúc đó thật sự không đón ra Vũ Huyền Lâm sẽ làm gì tiếp theo.

Vũ Huyền Lâm cầm lấy con dao cô ta đưa cho liền bước đến gần cô ta hơn.

Hành động của cô vô cùng nhẹ nhàng lại dứt khoác đến đáng sợ mà cầm lấy tóc của cô ta và đồng bọn trực tiếp dùng dao rọc giấy cắt bỏ mỗi người một đoạn dài.

Bọn họ bị hành động của Vũ Huyền Lâm làm cho kinh sợ.

Tất cả bọn họ đều đã được nghe danh tiếng của Vũ Huyền Lâm cho dù là alpha hay omega nam nữ gì cô cũng đánh hết.

Bây giờ được chứng kiến toàn bộ mới thấy nó tàn bạo đến mức nào.

"Xin lỗi mau."

Vũ Huyền Lâm nhìn cô ta rồi trực tiếp ra lệnh.

"Lâm ca, hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm."

Cô ta nhìn khuôn mặt lạnh giá của Vũ Huyền Lâm liền không rét mà run nhưng muốn cô ta xin lỗi thì không thể nào.

Phải nói ở tuối bọn họ cái tôi vô cùng cao.

Nếu bắt cô ta xin lỗi một kẻ mình ghét là không thể nào.

Vũ Huyền Lâm dường như không có chút kiên nhẫn nào.

Cô vừa nghe cô ta nói xong liền tung cước đá vào cánh tay cô ta một cái.

"Tôi không thích đánh người, nhưng thói quen xấu thì phải được uốn nắn."

Vũ Huyền Lâm dùng giọng điệu ma mị của mình nói ra không khác gì một con quỷ dữ muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 7: Giải tán


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 7: Giải tán

Thấy cô ta bị đánh đồng bọn của cô ta sớm đã bỏ chạy hết.

Cô ta có muốn cầu cứu cũng không được chỉ có thể quỳ xuống cầu xin người đánh mình.

"Lâm ca, xin lỗi...tớ không làm vậy nữa đâu.

Cậu bỏ qua cho tớ...làm ơn."

"Chướng mắt."

Vũ Huyền Lâm không màn tới lời cầu xin đó mà đưa chân đạp thêm một phát nữa.

Cô ta bị đạp đến bên chân Chúc Dĩnh liền ôm lấy chân Chúc Dinh như ôm lấy phao cứu xin.

"Chúc Dĩnh, làm ơn, tớ không làm vậy nữa, làm ơn."

Chúc Dĩnh thấy cô ta ôm chặt chân mình liền ngồi xuống nhìn trực diện vào khuôn mặt đó.

"Đúng là một con rắn rết.

Sau này đừng hành động như thế, cắn bậy sẽ bị giết lấy nọc độc đó."

Chúc Dĩnh nói xong liền thoát khỏi cô ta.

"Chắc cô ta hiểu rồi.

Gỉai tán thôi."

Cô chỉ sợ để Vũ Huyền Lâm đánh người thì lát nữa nơi này có án mạng mất thôi.

Trong thời gian đó Trần Hân cũng tranh thủ đưa Úc Đan Thần đến phòng y tế.

Bác sĩ nhìn thấy vết thương trên tay hai người chỉ có thể mắng một tiếng.

Bọn trẻ hiện tại quá manh động rồi.Bây giờ không xem ai ra gì đã đành còn có thể hành hung người khác như vầy.

"Xin lỗi nhé."

Úc Đan Thần ngồi trên giường nhìn bàn tay bị khâu mấy mũi của mình liền thở dài.

"Có gì phải xin lỗi chứ.

Tớ phải cảm ơn cậu mới đúng chứ."

Trong lúc tất cả bọn họ chỉ đứng xem chuyện thì Úc Đan Thần đã không ngần ngại can ngăn bọn họ.

Cô phải cám ơn cô ấy mới đúng.

"Vì Lâm ca mà cậu bị liên lụy.

Cũng đừng giận Lâm ca, tính cách cậu ấy như vậy nhưng bình thường tử tế hơn cậu nghĩ đấy."

"Cậu thích Vũ Huyền Lâm?"

Trần Hân nhìn vào ánh mắt chứa đầy sao khi nhắc về Vũ Huyền Lâm của Úc Đan Thần liền phát giác ra có điều không đúng.

Cũng phải trước khi cô tới Úc Đan Thần vẫn luôn là học sinh đứng đầu thành phố này.

Một học sinh xuất sắc như vậy sao có thể đi chơi với học sinh đứng bét như Vũ Huyền Lâm.

Úc Đan Thần thấy Trần Hân phát giác ra liền cúi đầu ngượng ngùng.

Hiện tại tình cảm của cô chỉ là đơn phương mà thôi.

Cô cũng không hi vọng với tới vì với cô Vũ Huyền Lâm như ánh sáng không thể chạm tới vậy.

Trần Hân thấy bộ dạng ngại ngừng thiếu nữ của Úc Đan Thần liền cười.

Tuổi trẻ phải như vậy, phải có một người không với tới để cố gắng.

Và cô cũng định sẽ tránh xa Vũ Huyền Lâm một chút.

Cô không muốn gặp rắc rối.

Tin cô đi.

Ghét của nào trời trao của đó.

Buổi chiều tan học cô lại thấy Vũ Huyền Lâm đứng ở trạm xe bus bên cạnh là chiếc moto màu đen tuyền.

Trần Hân thấy vậy liền muốn quay đi đi ngược lại đến trạm xe bus khác.

Đáng tiếc cô lại bị Vũ Huyền Lâm phát hiện.

Cô ấy nhanh chóng đi về phía cô, không nói một lời trực tiếp vác cô để lên xe.

Trần Hân: "Vũ Huyền Lâm, cậu điên rồi hả?

Thả tớ ra."

Cả đời này cô cũng chưa thấy ai có thể bất lịch sự như thế.

"Tôi không phải bắt cóc, yên lặng đi, có chuyện muốn nói."

Trần Hân nhìn khuôn mặt lạnh băng của Vũ Huyền Lâm thì cảm thấy giữa hai người bọn họ không có gì để nói với nhau hết.

Thế là cô leo xuống khỏi moto.

"Rồi nói đi."

Tự dưng lôi cô lên xe làm gì.

Có biết gan cô nhỏ lắm không hả.

"Tôi nhất định phải bắt cóc cô."

Vũ Huyền Lâm thấy Trần Hân leo xuống liền vác người để lên xe thêm lần nữa.

Lần này cô còn trực tiếp ngồi lên vị trí lái.

"Bám vào."

Chưa đợi Trần Hân kịp phản ứng thì Vũ Huyền Lâm đã nổ máy, lên số chạy đi.

Trần Hân hết hồn giật bắn người ra sau, sau đó lại giật người trở lại đầu đập thẳng vào lưng Vũ Huyền Lâm.

Lần này xem như cô sợ rồi, trực tiếp ôm lấy Vũ Huyền Lâm cứng ngắt chỉ sợ sơ suất một chút mông mình sẽ ở dưới mặt đường.

Vũ Huyền Lâm chạy xe moto rất giỏi.

Cô ở phía sau cũng có thể cảm nhận được bản thân giống như đang bay đi gặp ông bà tổ tiên vậy.

Rõ ràng là một báo thủ chính hiệu.

Nhưng không phải nói vào những năm hai ngàn kinh tế còn khó khăn một học sinh cấp ba có thể lái một chiếc moto hiệu Ducati, sài điện thoại phím thương hiệu Sony phiên bản giới hạn, quần áo từ trên xuống đều là hàng hiệu thật sự không phải tầm thường.

Ít ra học không giỏi nhưng là thủ khoa ngành đầu thai.

Chỉ là vị thủ khoa này có quá khoa trương không.

Tự dưng nhuộm cái đầu vàng lè như vậy làm gì không biết.

Trong mắt cô nó không khác gì cái kho vàng.

Đột nhiên cô cảm thấy chiếc moto đang từ từ chạy chậm lại, Trần Hân tò mò nhìn xung quanh mới phát hiện Vũ Huyền Lâm đang chạy song song theo chiếc xe bus và cô ấy đang nhìn người đứng trên xe.

Cô gái trên xe bus có nước da trắng, khuôn mặt xinh đẹp mang phần diễm lệ mười phần, tùy còn nhỏ nhưng cô chắc chắn đó là một tuyệt sắc giai nhân.

Và đặc biệt là cô gái ấy đang cười nói với một chàng trai trên xe trong bọn họ vô cùng thân thiết.

Cô nhìn bộ dạng của Vũ Huyền Lâm không khỏi tò mò.

"Cậu thích cô bé ấy à?"

Cô nhìn đồng phục hình như là cấp hai nha.

Là học sinh thì không được yêu đương đâu.

Nhưng nếu cậu ấy thích cô bé kia thật thì Úc Đan Thần phải làm sao đây.

Tình cảm đơn phương rất đau khổ nha.

Trong khi cô nghĩ nhăn nghĩ cuội thì Vũ Huyền Lâm đã cho xe dừng lại bên đường.

Sau đó Trần Hân chỉ nghe được một câu vô cùng ghét bỏ nhưng với cô thì cô muốn đánh người hơn khi nghe câu đó.

"Xuống xe, cậu làm bánh xe tớ xẹp lép rồi."
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 8: Nói xấu


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 8: Nói xấu

Trần Hân ngơ ngác bước xuống xe rồi nhìn Vũ Huyền Lâm chạy đi không khỏi mang ba má vũ Huyền Lâm ra lần lượt hỏi thăm sức khỏe.

Úc Đan Thần có phải yêu đến lú rồi không.

Cô ấy dám bảo Vũ Huyền Lâm là loại người tử tế.

Tử tế ở chỗ nào vậy.

Tử tế mà bắt cô lên xe xong bỏ cô giữ đường với lí do đại loại là cô nặng như heo sao.

Cô nghĩ Vũ Huyền Lâm cũng tử tế nhưng mà là tử rồi tế đó.

Trong khi đó Vũ Âm ở trên xe lúc này mới phát hiện có chiếc moto điên đuổi theo xe bus.

Cô nhìn người lái là ai xem chút rớt hai con ngươi ra ngoài.

Chị cả cô điên rồi hả.

Như không đuổi theo xe bus làm gì.

Cô đợi đến trạm tiếp theo liền xuống xe quên cả tạm biệt bạn học.

Vũ Huyền Lâm thấy Vũ Âm xuống xe cũng dừng lại tấp vào lề rồi trừng mắt với cô.

"Không được yêu đương."

Vũ Âm nghe xong chỉ muốn hộc máu.

Yêu đương gì hả?

Con mắt nào của chị ấy thấy cô yêu đương vậy.

Cô bao nhiêu tuổi mà yêu đương.

Cái câu này cô nên nói với chị ấy mới đúng.

"Không được yêu đương."

Vũ Huyền Lâm thấy Vũ Âm dùng lời mình cãi mình liền đưa cái mặt phản đối ra.

Cô là đang cảnh cáo nó chứ không phải cảnh cáo cô nha.

Làm miết muốn giỡn mặt với cô đúng không.

"Lên xe không?"

Vũ Âm thật muốn đá cho Vũ Huyền Lâm một cái.

Cách chị cả nói chuyện có thể khiến người khác tăng xông ngay lập tức.

Nhưng cô đã xuống xe bus rồi, giờ không cần Vũ Huyền Lâm nói thì cô cũng leo lên mà thôi.

Đỡ phải đợi chuyến xe bus tiếp theo mà còn có thể về nhà thật nhanh.

Trần Hân vừa về đến nhà đã thấy mẹ mình ở trong bếp nấu ăn.

Cô nhanh chóng thu lại vẻ mặt bực bội rồi cười chào bà ấy.

"Noãn Noãn gửi quà cho con, mẹ để trong phòng đó."

Mẹ Trần thấy con gái về liền nói vọng ra.

Trần Hân nghe đến quà của bạn thân liền cảm thấy hết bực bội.

Cô dạ một tiếng rồi trực tiếp xách balo chạy lên phòng.

Noãn Noãn là bạn ở Tây Châu của cô, là bạn cực kỳ thân.

Lúc nghe bảo cô chuyển đến Bắc Âu cô ấy còn khóc một trận to.

Trần Hân cũng biết bạn bè theo năm tháng xa cách sẽ không còn thân thiết như vậy nữa.

Thậm chí sẽ không liên lạc nhưng cô tin Noãn Noãn không phải loại người như vậy.

Cô nhìn hộp quà nho nhỏ màu hồng để lên bàn liền cẩn thận mở ra.

Bên trong không phải là thứ đáng tiền nhưng nó là cả tấm lòng của Noãn Noãn đối với người bạn như cô.

Một cái móc khóa mica bên trong là quy hiệu của cuộc thi hùng biện tiếng anh quốc tế.

Trần Hân nhanh chóng lấy điện thoại bàn gọi cho Noãn Noãn.

Thời này mỗi nhà điều có điện thoại và gần như học sinh như bọn họ rất ít ai có điện thoại di động.

Không phải như ai kia thủ khoa đầu thai cái gì cũng có đâu.

"Tớ biết cậu gọi nên canh điện thoại sáng giờ nè."

Tiếng chuông vừa reo lập tức có người bắt máy.

Đầu giây bên kia có tiếng nói trong rất vui sướng và hồn nhiên của tuổi mới lớn.

Trần Hân nghe xong cũng cười theo.

Cô không khỏi nói chúc mừng với cô ấy.

"Chúc mừng cậu, thật giỏi nha."

Có thể tham gia cuộc thi hùng biện tiếng anh quốc gia lại còn đoạt giải thì đó chính là điều đáng chúc mừng nhất ở tuổi bọn họ chứ không phải là kiếm được bao nhiêu tiền, ký được bao nhiêu cái hợp đồng.

"Tại cậu không tham gia đó.

Cậu tham gia tớ có cửa giành giải nhất sao."

Noãn Noãn ở bên đầu bên kia còn cười hắc hắc trong rất vui.

Lúc trước có Trần Hân ở đây cô đều ở hạng hai.

Giờ Trần Hân đã đến Bắc Âu thì cô chính là bảo bối còn lại của Tây Thành nha.

Giờ hiệu trưởng cái gì cũng chiều theo cô, còn ưu tiên cấp cho cô rất nhiều học bổng chỉ sợ cô đi theo Trần Hân thôi.

"Mà Hân Hân cậu không tham gia cuộc thi lần này thật đáng tiếc?"

Trần Hân nghi ngoặc hỏi: "Tại sao?"

Năm nay không tham gia thì năm sau, có gì đáng tiếc chứ.

"Cậu biết cuộc thi lần này ai tài trợ không?"

Noãn Noãn ở đầu bên kia không khỏi tỏ ra bí ẩn.

"Ai hả?"

Trần Hân cũng phối hợp với cô ấy.

"Là chủ tịch Vũ của tập đoàn Vũ thị đó.

Ông ấy chi cực mạnh cho giải thưởng của năm nay giải nhất hẳn năm mươi vạn, ông ấy còn bảo nếu tớ cứ tiếp tục duy trì được phong độ thì sau này toàn bộ học phí của tớ Vũ thị sẽ tài trợ hết.

Thậm chí sau này có thể vào Vũ thị làm việc nữa."

Noãn Noãn nghĩ đến tương lai đầy rộng mở của mình liền háo hức.

Vũ thị là một tập đoàn lớn về điện tử nhân tài nhiều vô số kể, nếu đã được đánh tiếng như vậy chắc chắn sau này không phải lo lắng gì hết.

Trần Hân cười cười nói chúc mừng.

Chủ tịch Vũ khuyến khích học tập như vậy sao lại có đứa con như Vũ Huyền Lâm vậy.

Đột biến gen hả?

"Chủ tịch Vũ bảo con cả của ông ấy cũng bằng tuổi chúng ta?

Cậu gặp cậu ấy chưa?

Không biết chừng sau này là sếp của tớ đó."

Noãn Noãn nhớ về bài phát biểu của chủ tịch Vũ thị liền tò mò hỏi.

Trần Hân nhớ đến Vũ Huyền Lâm liền đưa ngón tay giữa lên.

Sau đó kể tội Vũ Huyền Lâm.

"Vũ Huyền Lâm ấy hả.

Cậu ta kẻ có tính tình thối nhất mà tới từng gặp.

Cái nết còn thối hơn ph**..."

Noãn Noãn nghe xong liền thấy.

Hay là thôi đi.

Cô không thể nào có một người sếp tính tình như vậy được.

Lỡ làm không vừa lòng cô ấy đánh cô thì làm sao.

Cô rất sợ bị đánh nha.

Còn nữa, dám chê bạn cô béo như heo.

Vậy cô là cái gì, voi hay hà mã.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 9: Thi chung phòng


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 9: Thi chung phòng

Trong khi bên kia đang chửi rủa mình cực kỳ thê thảm thì bên này Vũ Huyền Lâm đang ngồi trên moto nhìn một đám người mặc đồng phục học sinh xếp hàng nhảy cóc.

"Đ** m*, chúng mày có nhảy cho đều không?

Không đều thì làm lại cho bà."

Chúc Dĩnh giống như vị giáo quan khó tính vừa giám sát vừa quát tháo.

Nhưng mà bọn này không phải chung trường với nhóm của các cô.

Bọn này là học sinh của trường số hai lần trước thách thức muốn đọ sức với bọn họ.

Kết quả, bọn họ bị Vũ Huyền Lâm đánh đến kêu cha gọi mẹ và sau đó phải chấp nhận hình phạt như bây giờ.

Có những người thật sự chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Vũ Huyền Lâm trước giờ nổi tiếng với khả năng bạo lực còn có cái biệt danh hết sức oai là "nắm đấm sắt" là sự bất khả chiến bại của trường Bắc Trung.

Học hành cô ấy có thể không giỏi nhưng đánh nhau thì không ai là đối thủ.

"Xử xong bọn này chúng ta đến bar chơi đi."

Chúc Dĩnh khoác vai Vũ Huyền Lâm rồi đề nghị giống như việc cô mới bị ăn đấm của cô ấy không có nhầm nhò gì hết.

Vũ Huyền Lâm chừng mắt nhìn cánh tay Chúc Dĩnh khoác lên vai mình rồi nhanh chóng hắt xuống trong vô cùng ghét bỏ.

"Tuổi?"

Chúc Dĩnh thấy bộ dạng ghét bỏ của Vũ Huyền Lâm cũng không thèm chấp.

Cô nhanh chóng lấy trong túi ra ba thẻ căn cước đưa trước mặt Vũ Huyền Lâm với bộ dạng đầy tự hào.

"Thấy sao?

Tớ nhờ người làm giả đó."

Úc Đan Thần nghe xong liền đá vào chân Chúc Dĩnh rồi trực tiếp kéo tai cô ấy dạy dỗ.

"Cậu làm như vậy nếu bị phát hiện sẽ phải bóc lịch đó.

Cậu muốn bóc lịch cũng đừng kéo theo bọn này."

Vũ Huyền Lâm nhanh chóng cướp lấy ba tấm thẻ căn cước trong tay Chúc Dĩnh rồi trực tiếp lấy bật lửa ra đốt.

Cô nhìn Chúc Dĩnh bằng ánh mắt cảnh cáo.

Về gia cảnh nhà Chúc Dĩnh không thua kém gì nhà cô, chỉ là ông Chúc có rất nhiều vợ hiện tại các bà ấy đang tranh nhau đến sức đầu mẻ trán.

Chúc Dĩnh từ nhỏ thiếu thốn tình cảm và sự dạy dỗ của bậc trưởng bối nên con đường đi có chút sai lệch.

Bọn họ là bạn của cô ấy làm sao để chuyện này xảy ra chứ.

Hôm nay là ngày thi khảo sát đầu năm, buổi sáng tất cả mọi người đều trở nên nhốn nháo chạy khắp nơi tìm phòng thi, ai tìm được thì bắt đầu dò danh sách làm quen với người có khả năng ngồi gần mình nhất.

Đó cũng là lợi thế của thời học sinh, biết đâu được người bên cạnh đó sẽ cứu nguy cho mình.

Không giống như trưởng thành, không biết chừng người bên cạnh có thể triệt để đạp cho mình chìm xuống tận đáy đại dương.

Trần Hân vừa vào trường đã làm mưa làm gió về khả năng siêu cấp học bá của mình.

Những bạn cùng phòng thi chỉ cần nhìn thấy tên cô ở chung phòng của mình liền hét to lên vui sướng giống như chơi game được buff thêm sức mạnh.

Trần Hân nhìn mọi người quay quanh mình liền cười đáp ít câu cho có lệ.

Cô không phải thấy phiền nhưng nhiều người đến làm quen quá cô cảm thấy hơi sợ.

Ngoài những người đi làm quen với học bá ra thì còn lại một thành phần đặc biệt như Vũ Huyền Lâm và Chúc Dĩnh.

Hai người bọn họ cùng nhóm với Úc Đan Thần nhưng không giống chút nào hết.

Nói Úc Đan Thần là bộ não của nhóm bọn họ cũng không sai.

Vũ Huyền Lâm Và Trần Hân may thay lại thi cùng một phòng còn may mắn đến nổi bị xếp cùng một bàn.

Trần Hân nhìn Vũ Huyền Lâm ngồi bên cạnh cảm thấy có chút cạn lời với cái nhân duyên của bọn họ.

Cái này có phải ghét của nào thì của đó sẽ trực tiếp xuất hiện ở bên cạnh không.

Vũ Huyền Lâm dựa lưng vào ghế mắt nhìn chăm chăm vào bảng phía trên không hề có ý tứ muốn trao đổi với người bên cạnh.

Tờ đề thi trên bàn cô vẫn nằm im lìm giữ nguyên hiện trạng cho dù các bạn khác vẫn cậm cụi làm bài.

Trần Hân ngồi bên cạnh cô cũng không khác gì bọn họ, là một dạng học sinh ngoan điển hình.

Chỉ là Vũ Huyền Lâm cảm thấy cô mà giống bọn họ mới thật sự rất ngu ngốc.

Tại sao cô phải thể hiện cho bọn thấy để bọn họ đánh giá chứ.

Năng lực được đánh giá không thể nào nằm trên một tờ đề thi không chút giá trị, như thế đối với cô thật sự rất tốn thời gian.

Trần Hân làm bài thi lâu lâu lại quan sát người bên cạnh thấy người đó bình tâm như vạ liền bày ra bộ mặt không thể hiểu nổi.

Vũ Huyền Lâm này có vấn đề về não hả.

Ai cũng làm bài mà cô ấy ngồi nhìn lên bảng làm gì.

Trên đó có đáp án sao.

Chỉ là cô không dám nói ra, cô sợ bị đánh lắm.

Trần Hân vừa làm bài được một nửa thời gian đột nhiên ghế của cô có người đạp nhẹ.

Trần Hân chỉ nghĩ do bạn phía sau lỡ chân hay gì đó, cho đến khi bạn học phía sau đó khiều khiều sau lưng cô.

"Này, đọc đáp án."

Trần Hân: "..."

Cô không quan tâm đến người bên dưới.

Thứ nhất cô không phải tên này.

Thứ hai khi nhờ vả người khác cũng làm ơn phải ăn nói cho đàng hoàng.

Và cuối cùng là cô không có nghĩa vụ phải đọc đáp án cho cô ấy.

Người bàn dưới giống như không muốn buông tha cho Trần Hân, Trần Hân càng tỏ ra không quan tâm thì người bên dưới càng làm phiền với mức độ càng lúc càng quá đáng, hết đạp ghế rồi ném giấy.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 10: Tố cáo


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 10: Tố cáo

Sở dĩ bạn nữ sinh ngồi bên dưới không biết sợ là gì vì cô ta có cha mẹ giàu có, đã tài trợ không ít cho Bắc Trung.

Bình thường tác oai tác quái không coi ai ra gì.

Nhưng mãi cũng không thay thế nổi vị trí của Vũ Huyền Lâm ở Bắc Trung.

Hôm nay cô ta có gan làm phiền Trần Hân chỉ đơn giản là cô ta biết Vũ Huyền Lâm sẽ không quan tâm đến chuyện này.

Không biết chừng Vũ Huyền Lâm phải cảm ơn cô ta vì nhờ cô ta mà Vũ Huyền Lâm có thể làm bài thi tốt ấy chứ.

Đáng tiếc, đời không như mơ.

Cô ta vừa ném giấy lên bàn Trần Hân đã bị Vũ Huyền Lâm cướp lấy.

Cô cau mày mở tờ giấy chứa đầy lời hâm doạ ra rồi lạnh lùng đưa tay lên báo cáo với giám thị.

"Bạn ấy muốn chém bài của em."

Giám thị và mọi người nghe lời tố cáo của Vũ Huyền Lâm cũng đứng hình mấy ba giây.

Vũ Huyền Lâm ở trong trường học dốt có tiếng thì làm sao có vụ có người muốn chép bài cơ chứ.

Vì vậy ai cũng nhìn Vũ Huyền Lâm với ánh mắt giống như không thể tin được.

Bạn nữ kia không ngờ mình lại bị Vũ Huyền Lâm tố cáo, bản thân không kèm được tức giận mà chửi một tiếng m* nó.

Giám thị tưởng Vũ Huyền Lâm lại dở trò quỷ liền cau mày đi xuống chỗ bọn họ.

"Có chuyện gì?"

Vũ Huyền Lâm nhanh chóng ném tờ giấy có chứa những dòng chữ như gà bới đầy lời hâm doạ cho giám thị.

Giám thị mở ra đọc xong liền đen mặt nhìn người ngồi sau lưng Trần Hân.

Trong tờ giấy không có ghi tên ai hay muốn chép bài ai nhưng chỉ cần người có não sẽ biết phải chép bài ai mà.

Thử hỏi một học sinh thành tích đứng top một trăm toàn thế giới và một học sinh thành tích đứng nhất từ dưới đếm lên thì sẽ phải chép bài của ai.

Với lại ở trên bàn và dưới sàn chỗ Trần Hân ngồi có không ít giấy vụn đã vò tròn.

Đều này thật sự khiến giám thị như ông ta cảm thấy tức giận giống như có ai đó đụng vào quyền quy của mình.

"Cung Mễ Lai ra ngoài."

Giám thị trừng mắt trực tiếp đuổi người.

Nữ sinh ngồi sau Trần Hân thấy vậy liền phụng phịu đứng dậy đi ra ngoài.

Trước khi đi còn trứng mắt với Trần Hân và Vũ Huyền Lâm giống như đang hận bọn họ đến thấu xương.

Cung Mễ Lai có muốn trả thù tất nhiên sẽ không đi tìm Vũ Huyền Lâm.

Tìm Vũ Huyền Lâm không khác nào tự tìm đường chết nhưng nếu để im cho qua thì cục tức này cô ta nuốt không trôi.

Vì vậy, sau khi tan trường cô ta liền tìm một nơi lý tưởng kéo Trần Hân đến đó hỏi thăm.

Trần Hân nhìn người dồn mình vào hẻm liền muốn bỏ chạy nhưng cô không phải thổ địa nơi này chạy một lúc đã đến ngõ cụt.

Cô lại nhìn Cung Mễ Lai và đồng bọn đang hưởng thụ cảm giác của kẻ đi săn liền cau mày cố gắng nghĩ cách.

Cô trước giờ không phải người hay dùng đến nắm đấm để giải quyết vấn đề nên đứng trước trường hợp này đến cả cách thoát thân cô cũng không nghĩ ra được.

Trần Hân nhìn bốn người càng lúc càng áp sát mình chỉ muốn la lên kêu cứu nhưng trong hẻm này cô có hét đến khan cổ họng cũng không ai đến cứu.

"Học bá Trần, không phải giỏi lắm sao?

Có giỏi thì thăng thiên cho bọn này xem."

Cung Mễ Lai cười vô cùng hả hê, trên tay cô ta còn cầm theo khúc cây giống như hôm nay không đánh chết Trần Hân thì không thể hả giận được.

Trần Hân nhìn khúc gỗ Cung Mễ Lai liền run sợ càng thụt lùi về phía sau giống như muốn hoà mình vào bức tường phía sau lưng.

"Cung Mễ Lai, chúng ta có gì từ từ nói, đừng dùng đến vũ lực được không?"

"Tao thích dùng vũ lực đó thì sao?"

Cung Mễ Lai vừa nói vừa nắm chặt khúc gỗ trong tay vung về phía Trần Hân.

Trần Hân theo quán tính nhanh chóng đưa tay ra ngăn cản cho đến khi khúc gỗ giáng mạnh vào tay cô.

Lúc đầu do quá căng thẳng cô cũng không cảm thấy đau mấy nhưng Trần Hân vẫn ôm lấy tay bị thương của mình, mắt nhìn chăm chăm những kẻ trước mắt không hề có ý định nhân nhượng giống như lúc nãy nữa.

Và cô hiện tại cũng chỉ biết đưa ánh mắt kháng cự vì một mình cô không thể địch lại bố người.

Cung Mễ Lai thấy sự chống trả yếu ớt của Trần Hân liền nhếch môi ra lệnh cho ba người đi theo mình tiến lên.

Trần Hân trước giờ đều là con cưng trong mắt thầy cô, bạn bè đều không phải dạng thích đánh nhau gây sự nên những việc này cô ứng phó vô cùng kém.

Cho dù bốn người kia đánh thì cô chỉ có thể yếu ớt kháng cự giống như con chim non.

"Bỏ ra, bỏ ra."

Trần Hân nhìn ba người đi theo Cung Mễ Lai muốn lột quần áo của mình liền giãy giụa.

Sức của cô không thể bằng ba người họp lại vì vậy chỉ trong một phút chiếc áo sơ mi đồng phục của cô trực tiếp bị xé rách lộ ra chiếc áo lót nhỏ màu trắng tinh khôi.

Trần Hân cố gắng ôm lấy ngực không để lộ ra ngoài.

Ánh mắt cô nhìn chăm chăm vào kẻ cầm đầu đầy oán hận lại chứa đầy sự kiên cường không bao giờ khuất phục trước cái ác.

Cho đến khi cô nghe được tiếng moto chạy vào trong hẻm cụt.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 11: Cứu mỹ nhân


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 11: Cứu mỹ nhân

Một tiếng moto gầm lên giữa trời quang phá nát khung cảnh hỗn loạn giữa bọn họ.

Chiếc moto màu đen chạy như bay vào con hẻm rồi dừng lại phía trước bọn họ.

Người ngồi trên moto với mái tóc vàng và khuôn mặt không chút biểu cảm đặc trưng nhìn bọn họ giống như vị vua nhìn một lũ dân đen đang xảy ra tranh chấp vậy.

Trần Hân cũng phải đứng hình mất ba giây.

Cô thật sự không nghĩ Vũ Huyền Lâm lại xuất hiện ở chỗ này.

Còn xuất hiện với cái bộ dạng thiên tuyển chi tử như vậy.

Vũ Huyền Lâm ngồi trên xe tự đốt cho mình điếu thuốc.

Ánh mắt cô nhìn những kẻ bên dưới thật sự giống như không để ai vào mắt.

"Vũ Huyền Lâm nếu không có chuyện gì thì đi cho, chuyện này không liên quan đến cậu."

Cung Mễ Lai thấy Vũ Huyền Lâm không có dự định can thiệp lại luôn ở trong trạng thái im lặng liền cảm thấy vô cùng khó chịu.

Vũ Huyền Lâm từ trước đến nay luôn chiếm hết sự nổi bật của cô ta.

Cái gì cũng tốt hơn từ gia thế đến diện mạo chỉ cần chỗ nào Vũ Huyền Lâm xuất hiện liền không có chỗ của cô ta.

Vũ Huyền Lâm lúc này mới bước xuống xe.

Cô khẽ đưa mắt nhìn người nhếch nhát nằm trên đất với ánh mắt sắc lạnh.

"Tay?"

Cô bước đến trước mặt Cung Mễ Lai nhẹ nhàng ra lệnh.

Cung Mễ Lai tất nhiên không hiểu Vũ Huyền Lâm có ý gì.

Hành động của Vũ Huyền Lâm thật sự không khác gì kẻ lập dị.

"Đưa tay ra."

Vũ Huyền Lâm thấy Cung Mễ Lai không hiểu ý mình liền lặp lại lần nữa với bộ dạng vô cùng thiếu kiên nhẫn.

Cung Mễ Lai nhìn hành động của Vũ Huyền Lâm cảm thấy không ổn.

Cô ta nhanh chóng giấu hai tay ra phía sau, cũng học theo Trần Hân lui về sau.

Đối với cô ta Vũ Huyền Lâm như một con quái vật mà cô ta không thể nào kháng cự nổi.

Chỉ là sự phản kháng của Cung Mễ Lai càng khêu khích sự kiên nhẫn của Vũ Huyền Lâm.

Bọn họ đứng xem chỉ thấy sau đó Cung Mễ Lai hét lên một tiếng vô cùng thảm thiết.

Đầu lửa của điếu thuốc Vũ Huyền Lâm đang hút dở đang ở giữa trán Cung Mễ Lai tạo ra vết bỏng nổi bật.

Mọi người bị hành động dã man của Vũ Huyền Lâm làm cho run sợ.

Trước giờ bọn họ đều chỉ nghe qua chút danh tiếng của cô nhưng lần này được chứng kiến mới cảm thấy Vũ Huyền Lâm còn đáng sợ và tàn nhẫn hơn lời đồn.

Cô như con quỷ của địa ngục mang cho mình một khuôn mặt lạnh có thể bất cứ lúc nào cũng lấy mạng người khác được.

"Nếu lần sau để tôi bắt gặp một lần nữa, cô tự hiểu...

Cút."

Vũ Huyền Lâm vừa nói vừa đi lại chỗ Trần Hân trực tiếp cởi áo khoác đưa cho Trần Hân.

Mặc dù cô rất bực mình khi cô ấy làm mất đồ của cô nhưng những chuyện này tất cả đều vì cô mà ra.

Thôi thì xem như hòa đi.

Một người tử tế như cô sẽ không đi so đo với người khác.

Trần Hân nhìn chiếc áo khoác đua xe ở trên người mình rồi nhìn Vũ Huyền Lâm, nước mắt không tự chủ rơi xuống.

Cô hiện tại thật nhớ những ngày tháng ở Tây Thành ít ra ở đó cô sẽ không gặp phải những chuyện như vầy.

Mà tại sao cô phải chịu những thứ như vầy chứ.

Có công bằng không.

"Tớ đưa cậu về."

Trần Hân khẽ lau nước mắt rồi lắc đầu.

Cô đâu có ngu.

Leo lên chiếc xe đó rồi để Vũ Huyền Lâm bỏ cô giữa đường nữa hay gì.

Vũ Huyền Lâm vốn không thích tranh chấp cũng không giỏi ăn nói để dỗ dành người khác nên trực tiếp nắm lấy Trần Hân kéo lên rồi kẹp vào nách mình mang để lên xe.

Trần Hân: "..."

Cô thật sự không biết Vũ Huyền Lâm ăn cái gì mà mạnh như trâu.

Cô có giãy giụa cách nào cũng không thoát nổi cô ấy.

Vậy là lần nữa cô được ngồi lên trên chiếc moto đó.

"Cô muốn chết?"

Vũ Huyền Lâm thấy Trần Hân mãi không chịu ôm lấy người mình liền cau mày.

Cô ấy có phải lần đầu đi moto đâu chứ.

Bộ muốn bật ngửa rồi đập đầu xuống đường chết hay gì.

Trần Hân vô cùng ấm ức.

Cô không muốn chết nhưng cô không ôm được.

Vũ Huyền Lâm lúc này mới để ý Trần Hân nảy giờ đều ôm lấy cánh tay phải của mình.

Bộ dạng cau mày giống như rất đau đớn nhưng cô ấy chưa từng than vãn hay kêu ca gì.

Là một cô gái giỏi chịu đựng.

"Đau?"

"Hình như bị gãy rồi."

Trần Hân nhanh chóng gật đầu.

Lúc nảy do quá hoảng loạn cô không cảm thấy đau đơn mấy nhưng bây giờ bình tĩnh lại chỉ thấy nó đau đến thấu xương.

Vũ Huyền Lâm nghe xong chỉ chửi thề một tiếng.

Cô tại sao phải tham gia vào cái việc rắc rối vầy chứ.

Chỉ là nhìn thấy cặp mắt long lanh biết nói đang ngấm lệ của Trần Hân làm cô không đành lòng.

Cặp mắt của Trần Hân quả thật là thứ khiến người khác không thể cưỡng lại, vừa lấp lánh lại giống như biết nói vô cùng linh động không khác gì viên pha lê.

Vũ Huyền Lâm suy nghĩ một chút liền lấy điện thoại gọi cho tài xế nhà mình.

Chưa đầy mười lăm phút đã có một chiếc Bentley màu đen một trong những loại xe sang đứng top mười thế giới dừng lại trước con hẻm.

Tiếp đó là hai người mặc vest đen vô cùng nghiêm trang bước xuống rồi nhanh chóng chạy về phía bọn họ.

Trần Hân nhìn thái độ của hai người đó trước mặt Vũ Huyền Lâm liền cảm thấy Vũ Huyền Lâm không khác gì cái núi vàng.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 12: Tiểu Bằng


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 12: Tiểu Bằng

Trần Hân cảm thấy vô cùng xui xẻo.

Cô vừa chuyển đến đây chưa bao lâu đã gặp bao nhiêu chuyện.

Lần trước bị dao rọc giấy cắt vào tay vẫn chưa lành thì lần này trực tiếp gãy luôn.

Cô nhìn cánh tay bó bột của mình liền khóc không ra nước mắt.

Vũ Huyền Lâm đi lấy thuốc về thấy Trần Hân ngồi trên ghế cúi đầu, lâu lâu liền lấy tay lau nước mắt liền cau mày.

Sau lại thích khóc như vậy chứ.

Không phải chỉ gãy tay thôi sao.

"Nín."

Vũ Huyền Lâm bước đến mặt lạnh nhìn chăm chăm vào Trần Hân.

Trần Hân ngước lên nhìn kẻ đang nạt vào mặt mình nước mắt không khỏi rơi khóc to hơn.

Cô đã kiềm nén hết mức rồi nhưng Vũ Huyền Lâm lại chọc ngoáy vào nó.

Vũ Huyền Lâm: "..."

Cô cảm thấy Trần Hân này còn rắc rối hơn cả Vũ Yên Bằng.

Mà hình như con nhóc phiền phức đó hôm nay xuất viện thì phải.

Nghĩ đến Vũ Yên Bằng đang ở bệnh viện này Vũ Huyền Lâm liền muốn đi tìm cứu tinh.

Trần Hân khóc một hồi cũng không thèm để ý Vũ Huyền Lâm đi đâu.

Cô chỉ biết mình đã khóc đến không thở nổi cho đến khi có một cô bé vô cùng đáng yêu đến bên cạnh đưa cho cô chiếc khăn tay.

"Chị xinh đẹp, đừng khóc mà."

Vũ Yên Bằng lúc này mới bốn tuổi dáng vẻ vô cùng đáng yêu với bộ dạng mũm mĩm không khác gì cục bông.

Trần Hân nhìn cô bé trước mặt cô vội lau nước mắt.

"Cảm ơn bé nhé."

Cô nhìn thấy bé con trước mặt cũng phải cười một cái.

Cô chưa bao giờ nhìn thấy bé con nào đáng yêu như vậy.

Không chỉ đáng yêu ở vẻ bề ngoài mà cả giọng nói cũng làm người khác tan chảy.

"Chị xinh đẹp, chị thật đẹp nha, nhưng mà chị có chuyện gì buồn sao?"

"Không có chuyện gì, cảm ơn em.

Mà người nhà em đâu?"

Trần Hân khẽ quan sát bé con từ trên xuống.

Hiện tại cô đang ở khoa chỉnh hình nhưng bé con trước mặt này lại rất lành lặn, chứng tỏ một là đi lạc còn hai là từ khoa khác qua.

Chỉ là cô lại nguyên về vế một hơn vì nhìn cô bé này trong rất khỏe mạnh không giống bệnh nhân.

"Em đi với chị tới, chị em đứng đằng kia."

Vũ Yên Bằng vừa nói vừa chỉ tay đến người đang đứng bên cạnh chỗ thanh toán viện phí.

Vũ Yên Bằng còn sợ Trần Hân nhầm lẫn vì chỗ đó rất nhiều người nên bổ sung thêm.

"Là cái chị tóc vàng, mặc đồng phục giống chị đó.

Chị ấy là Vũ Huyền Lâm là chị cả của em.

Còn em là Vũ Yên Bằng, mọi người ở nhà hay gọi em là Tiểu Bằng..."

Trần Hân: "..."

Vũ Yên Bằng thật sự khác với Vũ Huyền Lâm một trời một vực.

Một người vừa mở miệng đã khiến người khác tan chảy nguyện dâng cả giang sơn còn một người mở miệng ra liền khiến người khác muốn đấm chết.

Khả năng ăn nói của nhóc con trước mắt thật sự rất ghê gớm, chính là kiểu có thể nói mà không cần nghỉ ngơi vậy.

Nếu không giới thiệu cô còn không nghĩ Vũ Yên Bằng là em của Vũ Huyền Lâm.

"Về thôi."

Vũ Huyền Lâm sau khi thanh toán tất cả chi phí liền đi lại chỗ bọn họ.

Vũ Yên Bằng thấy chị cả của mình đi tới liền chạy lại ôm chân Vũ Huyền Lâm như mọi khi.

Vũ Huyền Lâm thấy cục phiền phức dưới chân mình liền nắm lấy cổ áo Vũ Yên Bằng rồi bế lên.

"Tớ đưa về."

Cô vừa bế Vũ Yên Bằng vừa nói với Trần Hân.

Trước khi quay đi còn cố ý quan sát Trần Hân một chút.

Đến khi lên xe Trần Hân vẫn chưa quay về được thực tại.

Cô cứ cảm thấy mình giống như bị ảo giác vậy.

Vũ Huyền Lâm làm sao lại dịu dàng như thế.

Cô ấy đối xử với ai cũng như có địch ý với tất cả, nhưng đối với em gái lại ấm áp đến nổi khiến người khác cảm thấy như đang bị ảo giác.

"Chị xinh đẹp, cho chị."

Vũ Yên Bằng ngồi giữa hai người không khác gì xứ giả hòa bình.

Nhóc con rất tự nhiên lấy trong túi áo của Vũ Huyền Lâm ra một thanh socola đưa cho Trần Hân còn nở nụ cười hết sức đáng yêu.

Vũ Huyền Lâm thấy em gái rất tự nhiên lấy đồ trong túi mình cho người ta liền trừng mắt.

Bình thường cô cũng không mua những thứ này, tất cả đều là Vũ Yên Bằng tự lấy bỏ vào túi áo cho cô.

Bây giờ có người khác liền đòi lại.

Thử hỏi cô có giận không chứ.

"Cảm ơn em, Tiểu Bằng."

Trần Hân đối với Vũ Huyền Lâm có ghét cay ghét đắng xem như oan gia thì đối với Vũ Yên Bằng thật sự chỉ muốn moi hết ruột gan ra đối đãi.

Sao trên đời lại có bé con đáng yêu như vậy chứ.

Nếu được cô thật muốn trộm mang về nhà nuôi.

Trần Hân liếc nhìn Vũ Huyền Lâm thấy cô ấy đang nhìn ra bên ngoài không chú ý đến bọn họ liền đưa tay véo má Vũ Yên Bằng.

Nếu có cơ hội cô còn muốn ôm ôm và hôn hôn nữa kìa.

Chiếc Bentley nhanh chóng dừng lại trước nhà, Trần Hân nhanh chóng chào tạm biệt Vũ Yên Bằng rồi mở cửa bước xuống.

Chỉ là chưa vào nhà cô đã nhớ đến chuyện khác.

Trần Hân nhìn ra ngoài thấy xe của chị em bọn họ chưa di chuyển liền chạy ra.

"Vũ Huyền Lâm, đợi chút.

Tớ đưa cậu cái này."
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 13: Lên văn phòng


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 13: Lên văn phòng

Vũ Huyền Lâm nhìn bức ảnh trên tay mình ánh mắt có chút vui vẻ.

Cô không ngờ bản thân lại có thể nhìn thấy bức ảnh này lại lần nữa.

Cô lại nhớ đến lúc Trần Hân đưa cô bức ảnh này trong cô ấy có vẻ rất bối rối.

"Tớ đã cố phục hồi nó, nhưng chỉ được tầm này thôi.

Xin lỗi cậu."

Vũ Huyền Lâm cũng không xem bức ảnh này có gì quý giá.

Chỉ là bức ảnh của người phụ nữ nhẫn tâm chạy theo tình yêu mà bỏ rơi cha con bọn họ.

Nhưng mà Vũ Âm lại xem nó như tất cả dù biết người phụ nữ đó có lẽ đã không nhớ gì đến sự tồn tại của bọn họ.

"Huyền Lâm,Tiểu Bằng về rồi đó à."

Mẹ Vũ vừa mới mang đồ của Vũ Yên Bằng từ bệnh viện về đã thấy xe của chị em bọn họ liền mỉm cười.

Mặc dù là chị em cùng cha khác mẹ nhưng nhìn cách nào bà cũng thấy bọn họ thân thiết, hòa thuận hơn ở nhà khác.

"Mẹ, mẹ, nãy chị cả mới dắt con đi gặp chị xinh đẹp."

Vũ Yên Bằng vốn không giấu nổi cái miệng của minh, nhóc đang trên tay Vũ Huyền Lâm liền nhảy xuống chạy đến chỗ mẹ Vũ.

"Vậy sao?

Là Chúc Dĩnh hay Úc Đan Thần?"

Mẹ Vũ bế con gái xong liền tò mò hỏi.

Trong những người bạn của Vũ Huyền Lâm nhìn đi nhìn lại cũng chỉ có ba người đó thôi.

Vũ Huyền Lâm: "..."

Cô không muốn bị chọc ghẹo nên nhanh chóng bỏ lên phòng.

Dù gì cái miệng của mẹ Vũ cô không thể nói lại được.

Cô đi lên phòng nhưng vẫn nghe phía sau mẹ Vũ đang cố gắng khai thác thông tin từ con gái.

Năm cô năm tuổi, Vũ Âm ba tuổi mẹ ruột của hai đứa bọn họ đã bỏ bọn họ chạy theo người đàn ông khác mặc cho cô có đuổi theo khóc lóc van xin trong sự bất lực.

Cô vẫn nhớ khi đó cô chạy phía sau muốn níu kéo bà ấy ở lại, bà ấy đã nhìn cô chẳng khác nào nhìn thấy một thứ bẩn thỉu khiến bà ấy vô cùng chán ghét.

Sau khi mẹ ruột của cô đi ba cô đã một mình nuôi dưỡng hai chị em bọn họ, mặc cho Vũ gia liên tục sắp xếp cho ông ấy đi xem mắt.

Cô và Vũ Âm càng ngày càng lớn càng hiểu một điều, ba cô ông ấy sớm muộn cũng sẽ cưới thêm một người phụ nữ để cùng đi hết quãng đời còn lại.

Quả nhiên chỉ ít bốn năm sau ông ấy đã đưa một người phụ nữ về, người phụ nữ nhỏ hơn ông ấy tận mười bảy tuổi.

Lúc đó cô chẳng khác nào muốn phát điên, ông ấy có thể cưới bất kỳ người phụ nữ nào nhưng tại sao lại chọn cưới một người phụ nữ chỉ mới mười tám tuổi chứ.

Còn nữa, xuất thân người phụ nữ ấy không tốt, là gái làng chơi của phố trụy lạc, nói thẳng ra là ca kĩ.

Khi đó đã có rất nhiều người cười vào mặt bọn họ.

Nói rất nhiều lời khó nghe.

Chỉ là thời gian đã chứng minh, mắt nhìn của ba cô còn khá tốt.

Người phụ nữ mà ba chọn rất thông minh, bà ấy hiểu cái nào là giới hạn và thỏa mãn chưa hề có ý định muốn gây chiến với chị em bọn họ, thậm chí là nước sông không phạm nước giếng.

Đối với chị em bọn họ như vậy là đủ rồi.

Bà ấy tôn trọng bọn họ thì bọn họ cũng sẽ tôn trọng bà ấy.

Nếu nói mối quan hệ của bọn họ có thể có một bước tiến mới chắc là sự ra đời của Vũ Yên Bằng.

Một con nhóc thích đeo bám và dính chặt lấy người khác mè nheo.

Vũ Huyền Lâm chắc cũng không ngờ phụ huynh của Cung Mễ Lai thế mà dám đến trường an vạ.

Chỉ là nhân vật bị tố cáo lại là Trần Hân.

Trần Hân bị mời vào phòng giáo viên làm việc ngay ngày hôm sau.

Cô cảm thấy bản thân quá xui xẻo rồi.

Cô từ nạn nhân biến thành bị cáo chỉ trong một lời tố cáo.

Cô phụng phịu đi lên phòng giáo viên nhìn bọn họ đã có mặt đầy đủ liền gật đầu chào.

Dù sao cô không sai nên làm gì cô phải sợ bọn họ chứ.

Mẹ của cô là giáo viên toán vừa được bộ giáo dục điều đến trường này vì vậy chuyện có liên quan đến cô không cần phải thông báo cũng tự động đến tay bà ấy.

Nhưng cô không sai, hôm qua cô cũng có nói rõ mọi chuyện với mẹ rồi.

Bây giờ cô không cần sợ cái gì hết.

Hiệu trưởng thấy vậy chỉ có thể đứng lên giảng hòa.

Một bên là nhà tài trợ của trường, một bên đặt ở trường nào liền mang danh tiếng về cho trường đó.

Ông còn đang đặt niềm tin rằng sau ba năm học của Trần Hân ông có thể mang ra quảng bá rằng trường bọn họ đào tạo ra được thiên tài trong thiên tài, có thể tất cả các môn đều điểm tuyệt đối.

Hiệu trưởng nhìn người phụ nữ mũm mĩm ăn mặc sang trọng chỉ hận không thể đeo hết vàng lên người lên người liền cảm thấy đau đầu, đây là mẹ của Cung Mễ Lai một người phụ nữ huênh hoang, dạy ra con gái cũng không khác gì bà ta.

Mẹ Cung nhìn Cung Mễ Lai trên trán có thêm một vết đỏ ở giữa liền cảm thấy đau lòng.

Con gái của bà xinh ra đã là một alpha xinh đẹp nếu như vì vết thương này mà bị hủy dung thì làm sao.

Việc này bà ta nhất định phải khiến kẻ đã gây ra phải trả giá.

Vì vậy bà ta liên tục yêu cầu nhà trường phải đuổi học Trần Hân.

Trần Hân đứng trước những lời khó nghe đó chỉ cười nhạt.

Ở tuổi bọn họ bình thường đã rất nổi loạn chỉ là có người thể hiện ra bên ngoài, có người không mà thôi.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 14: Cùng một phe


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 14: Cùng một phe

Mẹ Cung thấy hiệu trưởng nghe mình chửi giống như ậm ừ cho qua không hề để trong lòng liền quát lên.

"Có phải càng người cùng một phe, bao che cho nhau, không muốn xử lý việc này đúng không?"

Thầy hiệu trưởng: "..."

Đúng rồi, là thật đó.

Suy đi nghĩ lại ông vẫn muốn bao che cho một học sinh xuất sắc hơn một học sinh tối ngày chỉ biết gây chuyện lại còn dốt đặc.

Tiền tài trợ cùng lắm năm nay mất một khoản, Trần Hân đi thi sẽ lấy về được thôi.

Ông cần gì phải sợ nên bà ta nói cũng không hề sai.

Nhưng ông là hiệu trưởng ông không thể nói những lời thật lòng đến phũ phàng như vậy nha.

Hiệu trưởng chỉ đành cười trừ.

"Phụ huynh Cung xin bà bình tĩnh, muốn giải quyết chuyện gì chúng ta phải nên nghe từ hai hướng đúng không?

Không thể nghe một bên được, nếu có chuyện gì hoặc đổ oan sẽ gây ra ảnh hưởng tâm lý đến các em học sinh.

Với lại ở đây còn có thể có vấn đề khác giữa các em."

"Có vấn đề gì, thầy bây giờ bênh cô ta muốn đổ hết lỗi lên đầu con gái tôi hết đúng không?"

Thầy hiệu trưởng cười cười, không nói gì.

Nếu nói chắc ông sẽ nói là con bà sai lè ra chứ ai.

Muốn chép bài người ta, không cho liền chặn đường đánh người ta gãy tay.

Ông không đứng về phía học sinh bị đánh chẳng lẽ đứng về phía con bà.

Còn nữa, việc này vốn không phải Trần Hân ra tay.

Rõ ràng là vị tổ tông kia.

"Nếu thầy không giải quyết được, tôi sẽ gọi cảnh sát và truyền thông tới, tôi sẽ không để cái trường này được yên ổn đâu."

Trần Hân nãy giờ im lặng nghe cũng không nghe nổi nữa.

"Bác gái, bác không thấy tay cháu bị gì sao?

Nhờ phúc phần của con gái bác mà tay cháu mới như vậy.

Bác có gọi thì gọi nhanh giúp, tốt nhất gọi cả người thẩm định thương tích đến.

Vết thương trên trán con gái bác có thể lành lại nhưng tay cháu hiện tại không chơi được vĩ cầm, cuộc thi vĩ cầm sắp tới cũng vì nó là bỏ lỡ.

Bác nghĩ xem ai mà là người đền bù cho ai."

Cô hiện tại đã hiểu câu nói nếu bạn hiền tự khắc sẽ có người leo lên đầu bạn ngồi.

Cô vẫn nên áp dụng những gì mẹ cô nói, thà để mình xin lỗi người khác chứ không cho người khác có cơ hội xin lỗi mình.

Bởi vi khi người khác xin lỗi mình thì mình đã trầy da tróc vẩy mình đầy vết thương rồi.

Thầy hiệu trưởng gật gật đầu.

Cái này theo ông thấy chính là đáng đời.

Bình thường không học hành tử tế, đến lúc thi lại muốn chép bài của người khác nhưng cái này thì thôi đi.

Học sinh giỏi sẽ cực kỳ chú tâm vào làm bài để có điểm số cao nhất nếu như lúc đó bị ảnh hưởng thì làm sao.

Phải nói cuộc thi này cũng sẽ được xếp hạng ở toàn thành phố, nếu như sơ suất một chút làm sai không phải vị trí nhất thành phố cũng mất luôn hay sao.

"Bác lớn tiếng lắm mà, bác tốt nhất nên gọi nhanh một chút để bọn họ đến đây làm lớn chuyện lên.

Khi đó cháu sẽ nói cho bọn họ nghe lí do tại sao con gái bác bị như vậy.

Tuyệt đối không nói dối nửa lời."

Mẹ Trần đứng ngoài cửa lần đầu tiên thấy đứa con gái luôn ẩn nhẫn chịu đựng của mình lên tiếng liền đứng im bên ngoài.

Lúc trước ở trường cũ Trần Hân luôn được bạn bè và thầy cô yêu thích nên chuyện ức hiếp gần như không xảy ra từ đó hình thành tính cách của cô giống như hoa hậu thân thiện, ai nói gì cũng không nổi giận, ai làm gì cũng không động thủ lại.

Có đôi khi thật làm bà tức chết.

Đứng cạnh mẹ Trần còn có một cô gái tóc vàng.

Cô mặc đồng phục nam sinh, tay đút túi quần trong bộ dạng rất ngông cuồng.

"Được, được lắm, tôi thật không ngờ cái trường này lại dạy ra được học sinh ưu tú như vậy, chẳng xem ai ra gì, tôi sẽ cắt tài trợ và tìm phóng viên vạch trần cái trường này để không có học sinh nào dám đến học nữa."

"Vũ gia chúng tôi không thiếu tiền, tôi cũng mời phóng viên giúp bà rồi."

Vũ Huyền Lâm lúc này mới lên tiếng.

Trường này hiện tại Vũ gia của cô nắm hơn năm mươi phần trăm cổ phần, nói đúng hơn Vũ gia nhà cô hiện tại là chủ.

Còn phóng viên muốn mời thì cứ mời, cứ hét lên như vậy làm gì.

"Con... con nhóc hỗn xược này là ai?"

Mẹ Cung bị hành động của Vũ Huyền Lâm làm cho tức tối.

"Mẹ, chính cậu ta là người đã làm trán con bị thương."

Cung Mễ Lai lúc này mới lên tiếng.

Có mẹ cô ta ở đây cô ta làm sao sợ Vũ Huyền Lâm nữa.

Vũ Huyền Lâm đi đến bên sofa trực tiếp ngồi xuống giống như ở đây cô là lớn nhất.

So về vai vế, tuổi tác thì không lớn hơn ai thật nhưng so về địa vị ở đây cô chính là người lớn nhất.

Cái này chính là quyền lợi của người sinh ra đã ở vạch đích, một cái kho vàng chính hiệu trong lời nói của Trần Hân.

"Nào, chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện."

Thầy hiệu trưởng thấy vị tổ tông của mình đi vào liền thở ra một hơi.

Có vị tổ tông này ở đây thì mọi chuyện dễ giải quyết rồi.

Dù gì chuyện này ông cũng nghe bảo Vũ Huyền Lâm gây ra mà.

"Nói đi, muốn bao nhiêu?"

Vũ Huyền Lâm không hề khách khí trực tiếp vào thẳng vấn đề với nhà họ Cung.

Mọi người: "..."

Đúng là tổ tông là họ Vũ.

Mở miệng ra cũng khiến kẻ khác muốn đánh chết.

Bọn họ cứ tưởng đến giảng hòa, ai mà ngờ vị này đến để lấy tiền đè người.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 15: Ăn vạ


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 15: Ăn vạ

Bên trong văn phòng với những người luôn chỉnh chu thì Vũ Huyền Lâm càng thêm nổi bật.

Nổi nhất có lẽ là cái đầu vàng khè của cô ấy.

Vũ Huyền Lâm chính là thiên tuyển chi tử trong truyền thuyết, bộ dạng muôn phần nổi bật khiến người khác không thể rời mắt.

"Muốn bao nhiêu?

Trước khi tôi đổi ý."

Vũ Huyền Lâm bộ dạng vô cùng bá đạo và ngông cuồng, ánh mắt của cô nhìn vào mẹ con Cung gia không khác gì nhìn lũ ruồi bọ.

Mẹ Cung nhìn Vũ Huyền Lâm với ánh mắt như muốn giết người.

Chính Trần Hân cũng cảm thấy muốn giết Vũ Huyền Lâm mà.

Cô ấy sinh ra trong biển vàng có lẽ chưa bao giờ biết hòa giải là gì, trong lòng cô ấy xưa nay chỉ có tiền mới giải quyết được vấn đề.

Mẹ Cung mím môi.

Muốn làm khó Vũ Huyền Lâm.

"Năm vạn."

Vũ Huyền Lâm nhếch môi.

Cô lấy trong túi ra một tấm séc trực tiếp viết vào đó năm mươi vạn.

Những con số không cô lần lượt viết vào khiến người ở đó phải trố mắt mà nhìn.

Bây giờ bọn họ cũng đã hiểu thế nào là phá gia chi nữ.

Vũ gia là cẩu đầu xà của Bắc Âu, Vũ Huyền Lâm là con lớn nhất của gia chủ Vũ gia, nếu tương lai không có chuyện gì xảy ra cô chính là người thừa kế chiếc ghế gia chủ tiếp theo.

Có lẽ vì vậy mà cô sinh ra đã không khác gì nữ vương ở trên ngôi cao luôn luôn nhìn người khác bằng ánh mắt cao cao tại thượng.

"Đủ rồi chứ?"

Vũ Huyền Lâm ký tên lên tấm séc rồi đẩy nó về phía mẹ Cung.

Ở những năm hai nghìn một học sinh có thể tùy tiện đưa ra số tiền này ngoài kẻ phá gia chi nữ như Vũ Huyền Lâm ra chỉ sợ không có một khác.

Chính mẹ Cung cũng không thể tin vào mắt mình.

Nhà bà ta từ làm ăn mà đi lên, số tiền này ít nhất nhà bà ta phải làm vất vả cả năm mới kiếm được.

Chỉ là Vũ Huyền Lâm dễ nói chuyện như thế khiến bà ta cảm thấy muốn móc từ cô thêm một ít nữa.

Biết đâu có thể một lần moi được cả trăm vạn từ cái núi vàng này.

"Trời ơi, khổ quá mà, mọi người đến đây xem, con nhóc này làm con gái của tôi bị hủy dung, tương lai cả đời khó mà kết hôn được vậy mà chỉ đưa năm mươi vạn là coi như xong...

ở đời còn thiên đạo không chứ?"

Mọi người: "..."

Bọn họ lần đầu tiên gặp phải loại người như thế.

Ăn tiền ngon quá bây giờ liền muốn ăn vạ.

Hôm nay bọn họ cũng xem như mở mang tầm mắt cái gọi là vô sỉ.

Chỉ là hành động sau đó của cô khiến ai cũng phải hết hồn.

Bọn họ chưa kịp làm gì đã nghe thấy tiếng hét thất thanh của Cung Mễ Lai.

Vũ Huyền Lâm cầm lấy gạt tàn thuốc ở trên bàn trực tiếp ném vào đầu Cung Mễ Lai như vận động viên ném bóng chày.

Vũ Huyền Lâm ném rất chuẩn, một lần duy nhất đã khiến đối phương gục xuống, tay cô ta ôm lấy đầu nhưng không thể nào ngăn được máu tươi từng đợt tuôn xuống.

Trong phòng sau khi hoàn hồn lại liền xuất hiện từng tiếng la hét thất thanh, mà tiếng la hét to nhất là của mẹ Cung.

"Giết người rồi, giết người rồi."

Vũ Huyền Lâm nhìn bà ta và Cung Mễ Lai liền nhếch môi.

"Giết người?

Bà muốn điều đó thành sự thật sao?"

Thầy hiệu trưởng và mẹ Trần không thể đứng xem được nữa.

Nếu như thật sự xảy ra án mạng thì sao bây giờ.

Bọn họ cảm thấy để Vũ Huyền Lâm vào đây thật sự là một sai lầm.

"Bạn học Vũ, bình tĩnh, bình tĩnh, đừng nóng nảy."

Mẹ Trần có lẽ là lần đầu gặp phải một học sinh như vầy.

Nói đánh người liền đánh người, một kẻ vô pháp vô thiên.

"Trò Vũ đừng manh động, có gì chúng ta từ từ nói, tôi gọi cho phụ huynh em đến."

Thầy hiệu trưởng lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán.

Chính ông cũng bị hành động của Vũ Huyền Lâm dọa sợ.

Ông đang hầu hạ phải vị tổ tông nào đây.

Bình thường hút thuốc, gây sự đánh nhau bên ngoài đã đành, bây giờ còn chuyển địa điểm đánh nhau vào cả phòng của ông ta.

"Không cần, tôi giải quyết được."

Vũ Huyền Lâm nghe đến gọi phụ huynh liền sầm mặt.

Nhưng thầy hiệu trưởng làm gì nghe lọt lời Vũ Huyền Lâm.

Rõ ràng chính ông ta cũng bị dọa cho sợ hãi.

Thầy hiệu trưởng đưa mắt ra hiệu cho mẹ Trần xem chừng vị tổ tông trước mặt rồi chạy ra ngoài gọi điện thoại.

Nhưng mà thầy hiệu trưởng không ngờ gọi cho ba Vũ rồi ông ấy nghe xong chỉ hết sức dửng dưng ừ một tiếng.

Sau đó lại nghe giọng một người phụ nữ vọng vào có vẻ như rất lo lắng, còn thành khẩn nhờ vả ông ta.

"Phiền thầy để mắt đến Huyền Lâm, giờ tôi sẽ đến trường ngay, thầy phải bảo vệ Huyền Lâm đấy, đừng để con bé bị đánh."

Tút...tút.

Thầy hiệu trưởng: "..."

Ông có nghe lầm không.

Lỗ tai ông có vấn đề rồi sao.

Ông đang nghe cái gì vậy.

Là ai đánh ai mà cần phải xem chừng và bảo vệ.

Bây giờ ông đã biết tại sao Vũ Huyền Lâm lại vô pháp vô thiên như vậy.

Mẹ Cung rõ ràng là người phụ nữ tham lam, thấy tiền ở trước mắt liền quên cả con gái.

Thấy đầu con gái mình chảy máu cũng không nghĩ đến việc gọi cấp cấp mà đang suy nghĩ xem dựa vào vết thương này có thể vòi được của Vũ gia bao nhiêu tiền.

Bà ta ở trong văn phòng liên tục la mắng, lời nói càng lúc càng khó nghe.

"Cái đồ mất dạy, không có giáo dục, có cha sanh mà không có mẹ dạy..."

Vũ Huyền Lâm nghe những lời mắng đó sắc mặt liền lạnh tanh.

Nếu không phải mẹ Trần và Trần Hân đang ngăn cô lại cô đã cho bà ta biết thể nào là có cha sanh mà không có mẹ dạy.

"Ai nha, bà nói như vậy không nghĩ đến người mẹ kế như tôi rất đau lòng đó nha."
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 16: Mẹ Vũ xuất chiêu


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 16: Mẹ Vũ xuất chiêu

Mẹ Vũ vừa đến nơi đã nghe những lời như vậy liền châm chọc.

Thật sự tức chết bà rồi.

Mắng con gái cả của bà như vậy có phải đang trù ẻo bà chết sớm đúng không.

Phải biết người mẹ kế như bà đâu phải dạng vừa gì.

Bà xuất thân từ gái làng chơi nên đối với loại người như mẹ Cung bà đã gặp đến phát chán.

Đừng tưởng bây giờ bà đã an phận về làm phu nhân hào môn thì lục nghề.

Chỉ là ở trong hào môn không ai chịu đấu với bà mà thôi.

Tính ra cũng nhờ bọn họ khinh thường loại phụ nữ như bà nên gần chục năm nay bà mới có thể an ổn không phải khẩu nghiệp.

Mẹ Trần nhìn sang thầy hiệu trưởng bằng ánh mắt như nhìn kẻ làm chuyện sai trái.

Ông ấy bảo đi mời phụ huynh Vũ Huyền Lâm.

Mời đâu thêm một quý bà rắc rối nữa vậy.

Cuối cùng chuyện này nhờ tay thầy hiệu trưởng mà càng lúc càng rối không biết đường nào gỡ nữa rồi.

"Mắng con gái tôi khó nghe như vậy, để tôi xem bà có bản lĩnh dạy con thế nào?"

Mẹ Vũ vừa nói vừa nhìn Cung Mễ Lai bằng ánh mắt hết sức đánh giá, sau đó chỉ thấy bà ấy chậc lưỡi rồi làm bộ dạng nghiêm chỉnh của trưởng bối.

"Huyền Lâm dì dạy con thế nào?"

Mọi người thấy vậy liền thở ra một hơi.

Đúng vậy, bọn họ cần phụ huynh đến là để quản thúc con em mình nha.

Phải như vậy mới đúng.

Nhưng sau đó ai cũng bị lời nói của mẹ Vũ làm cho bật ngửa.

"Đối với loại xấu xí còn ngu dốt thua cả bò chúng ta không nên nhẹ nhàng vì bọn chúng sẽ không thể nào thông được.

Con xem, cái gạt tàn này nhỏ quá rồi, ít ra phải dùng cái ghế ở phía bên kia."

Trần Hân nhìn Vũ Huyền Lâm bằng ánh mắt như thấu hiểu hồng trần.

Đúng là nồi nào úp vung nấy.

Cái Vũ gia cuối cùng có ai được bình thường không vậy.

Cái này là đến can ngăn hay cổ vũ vậy hả.

"Lâm ca, bình tĩnh, dĩ hòa vi quý..."

Cô sợ để mẹ kế của Vũ Huyền Lâm đứng cổ vũ một lúc nơi này sẽ xảy ra án mạng mất.

"Cô bị điên à?"

Vũ Huyền Lâm nhìn cái người ôm chặt lấy tay mình liền cau mày.

Dĩ hòa vi quý cái khỉ khô.

Để bọn họ leo lên đầu ngồi còn ở đó mà dĩ hòa vi quý.

Còn nữa, học ở mà gọi cô bằng Lâm ca.

Trần Hân: "..."

Cô thật muốn ôm mẹ mình khóc.

Cái người này sau cứ thích đánh người, chửi người vậy hả.

Làm cô đau tim chết mất.

Mẹ Cung chắc chắn đã bị mẹ Vũ làm cho tức chết nhưng nghĩ đến việc bản thân có thể moi được một đóng tiền từ chỗ Vũ gia liền cười hoà hoãn.

"Vị phụ huynh này, tôi tức giận có chút không kiềm chế được miệng của mình nhưng bà nhìn xem con gái bà đã đánh con tôi thành bộ dạng gì rồi.

Xem bộ dạng này chắc chắn đã bị huỷ dung, nếu sau này trở nên xấu xí không phải sẽ không thể kết hôn.

Ảnh hưởng đến nửa đời sau của con gái tôi hay sao."

Mẹ Vũ đưa mắt nhìn Vũ Huyền Lâm rồi vuốt vuốt mũi, sau đó thì đưa ngón út ngoáy tai.

"Bà đang nói gì vậy, tôi nghe không rõ, có thể nói lại lần nữa được không?"

Mẹ Cung thấy vậy liền chống nạnh nói to.

"Bà xem con gái bà đánh con gái tôi đến huỷ dung, bây giờ các người phải chịu trách nhiệm thế nào?"

Mẹ Vũ ngược lại rất ung dung ngồi vào sofa còn tự nhiên rót cho mình tách trà.

Bà như một quý phu nhân cao quý vừa thưởng thức trà vừa xem kịch hát rồi mỉm cười hoà nhã.

"Phiền bà nhắc lại được không?

Tôi nghe không rõ."

Mẹ Cung thấy vậy lại nhắc lại lần nữa.

Hai người bọn họ cứ như vậy đến mấy lần cho đến khi mẹ Cung cuối cùng cũng phát giác ra bản thân bị chơi xỏ liền quát lên.

"Bà là có ý gì?

Có phải không muốn chịu trách nhiệm đúng không?

Tôi nói cho Vũ gia các người biết nếu chuyện này không giải quyết thoả đáng tôi sẽ cho con gái bà đi tù mục xương, biết điều thì bà phải giải quyết cho thoả đáng, con gái tôi bị đánh thành ra như vậy tinh thần tổn hiện tại không ổn, các người cũng phải đền bù cả phí tốn thất tinh thần, phí nằm viện, phí điều trị, thẩm mị,..."

Bà ta rõ ràng đã bị mẹ Vũ chọc cho phát điên mà nói ra suy nghĩ cuối cùng.

Vũ Huyền Lâm nghe xong liền chậc lưỡi khinh thường.

"Tôi nghĩ tôi đã tính hết cả vào trong tấm séc này rồi chứ?

Nếu muốn nhiều hơn cũng được."

Vũ Huyền Lâm quơ quơ tấm séc có trị giá năm mươi vạn ở trước mặt.

Lời nói của cô khiến mẹ Cung không khỏi mừng rỡ.

Thấy chưa, nhờ bà mà Cung gia kiếm thêm được một ít đó.

"Năm mươi vạn một lần đánh rất đánh, rất xứng đáng.

Tôi không ngại dùng năm trăm vạn để đánh con gái bà thành đầu heo đâu."

Mọi người: "..."

Sao cứ mở mồm ra là giết chóc vậy.

Không phù hợp với độ tuổi đâu.

Trần Hân nghe xong liền rùng mình một cái.

Cô bất giác buông cái tay đang nắm tay Vũ Huyền Lâm ra.

Nói chứ cô sợ cô mà ngăn cản một lát nữa sẽ bị Vũ Huyền Lâm đánh thành đầu heo mất thôi.

Đáng sợ quá đi.

Mẹ Vũ cũng phụ hoạ theo Vũ Huyền Lâm mà nở nụ cười nhạo báng.

"Trước khi đến đây tôi còn nghĩ Huyền Lâm ít nhiều cũng có lỗi và cũng có phần nào trách nhiệm.

Nhưng bây giờ tôi lại cảm thấy nó không làm sai, ngược lại còn khiến người mẹ kế như tôi rất tự hào, giúp đỡ bạn bè khi họ bị ức hiếp, sẵn sàng hi sinh vì lẽ phải.

Tuổi trẻ phải nhiệt huyết và giàu lòng chính nghĩa như vậy mới đúng."

"Nhìn xem cô bé omega này đã bị con gái bà là một omega đánh thành bộ dạng gì?

Người ta là học sinh có thành tích đứng đầu một nước, tương lai có thể sẽ làm rạng danh tổ quốc, đưa đất nước sánh ngang với cường quốc năm châu...

Bàn tay con bé không những cầm bút mà đang cầm cả niềm tự hào của quốc gia.

Bây giờ bị con gái bà đánh gãy rồi, vận mệnh quốc gia trong tương lai phải làm sao đây.

Nhà họ Cung các người suy nghĩ xem có thể lấy gì mà đền đây?"

Vũ Huyền Lâm đã sớm biết mẹ kế của mình giỏi khoác lác đổi trắng thay đen nhưng ở trình độ không biết xấu hổ này là lần đầu.

Cô phải tách Tiểu Bằng ra nếu không sẽ bị bà ấy dạy hư.

Tương lai của Tiểu Bằng thật quan ngại.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 17: Giải quyết


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 17: Giải quyết

Mẹ Trần hiện tại là giáo viên mới của trường có những cái không thể nói nhưng mẹ Vũ thì khác.

Bà vừa đứng về phía con gái lại kẹt ở thế giữa chỉ có thể miệng khuyên can và lòng cổ vũ.

"Vũ phu nhân, chuyện này không được hay lắm đâu?"

Bà đặc biệt gọi mẹ kế Vũ Huyền Lâm một tiếng phu nhân đã đủ hiểu bà thật sự chỉ khuyên cho có.

Cái câu nói của bà chỗ hay lắm còn được nhấn mạnh như cố tình.

Mẹ Vũ rõ ràng vừa nghe đã hiểu.

Bà như được tiêm thêm máu gà cho cuộc chiến này.

Bà muốn làm gì thì làm đó, với thân phận quý phu nhân hào môn của bà có ai dám ngăn cản.

Bà ở đây chính là kế hoàng hậu nha.

Vì vậy với mức độ đổi trắng thay đen của mẹ Vũ thì mẹ Cung chỉ có thể ôm cục tức và thiệt thòi vào người.

Nhưng hành động sau đó của mẹ Vũ càng khiến mẹ Cung kinh hãi hơn, mẹ Vũ cầm lấy cái ghế gần đó đưa cho Vũ Huyền Lâm còn bình tĩnh nói.

"Nhắm cho chuẩn rồi phang, dù sao con cũng chưa đủ tuổi, bất quá không chết người là được, chút tiền như năm trăm vạn bỏ ra rất đáng."

Khoé miệng Vũ Huyền Lâm giật giật.

Đối với cái hành động này của mẹ Vũ rõ ràng bao năm qua vẫn không học được cách làm quý phu nhân hào môn.

"Biết rồi."

Trần Hân thấy Vũ Huyền Lâm sảng khoái đồng ý liền cảm thấy bất an.

Cô thật không thể đặt niềm tin vào mẹ con Vũ gia mà.

Sao cứ cổ vũ cho hành động bạo lực vậy hả.

Vậy là kẻ một tay như cô phải dùng hết sức bình sinh cướp lấy cái ghế từ tay Vũ Huyền Lâm.

"Các người có nghĩ đến bị hại như tôi không?

Đánh cái gì mà đánh, cổ vũ cho hành động bạo lực như vậy tốt sao?"

Cô thật sự chịu hết nổi rồi.

Chuyện này có thể dùng lời nói giải quyết mà.

Cưa đụng tay đụng chân như vậy không thấy đáng sợ sao.

"Không được, mọi người không được đánh nhau nữa, việc này vốn dĩ không nghiêm trọng như vậy, sao đến mức này rồi?"

Thầy hiệu trưởng cũng không nhìn nổi.

Nếu để đánh nhau không chừng phòng ông sẽ có án mạng.

Với lại phụ huynh kiểu gì vậy?

Không người nào chịu thua người nào.

Nhường nhau một chút để đạt được kết quả tốt được bộ không được hả.

Ông thật nghi ngờ không biết mấy vị phụ huynh này của phải giả mạo không.

"Con gái tôi bị huỷ dung, các người không chịu bồi thường còn muốn đánh người thì bắt tôi bình tĩnh thế nào?"

"Ỷ có chút tiền liền ức hiếp người khác, các người sẽ sớm bị quả báo."

"Con gái bà tốt lắm sao?

Tôi thấy nó bị Huyền Lâm đánh là đáng đời.

Cái nốt chu sa trên tràn con bà cũng đẹp lắm, phải cảm ơn Huyền Lâm có mắt thẩm mĩ tốt chứ ở đó chịu trách nhiệm cái gì.

Không lẽ giờ muốn Huyền Lâm cưới con gái cưng của bà mới vừa lòng."

Mẹ Vũ đâu có vừa.

Mẹ Cung vừa nói ít câu mẹ Vũ đã đáp lại một cái liên khúc.

Khung cảnh lại lần nữa trở nên náo loạn.

"Các người ngậm mồm.

Im lặng ngồi xuống."

Trần Hân thật sự không nghe được nữa.

Cô đã bị chọc cho tức giận.

Mọi người: "..."

Bọn họ đưa mắt nhìn về phía Trần Hân giống như không tin được vào tai mình.

Người vừa quát này thật sự là con gái ngoan, học trò ngoan của họ sao.

Chưa chuyển đến Bắc Trung được một học kỳ đã học được thói xấu của Vũ Huyền Lâm rồi.

Vũ Huyền Lâm mặt lạnh nhưng lại đưa ngón tay cái lên với Trần Hân.

Tốt, học ai thế không biết.

Có tương lai lắm đấy.

Mẹ Trần nhìn con gái bằng ánh mắt tự hào.

Như vầy rất tốt.

Làm người không được quá hiền lành.

"Việc này ai cũng có cái sai, cái sai của cháu là ngay từ đầu phải báo giáo viên và phải chống trả với hành động bạo lực chứ không phải chịu đựng, cái này cháu sẽ rút kinh nghiệm."

"Đánh người là sai, theo luật phải bồi thường, một lát nữa cháu sẽ đưa hoá đơn viện cho bác, mong bác Cung thanh toán cho cháu, nhà cháu cũng không dư giả gì."

Trần Hân nói xong liền nhìn Cung Mễ Lai bị Vũ Huyền Lâm đánh thành đầu heo rồi nhíu mày.

"Đã bị thương thì phải đến bệnh viện, thầy hiệu trưởng gọi giúp em xe cứu thương."

Thầy hiệu trưởng còn đang ngơ ngác chỉ có thể làm theo mệnh lệnh.

"Ai đánh thì người đó chịu, tiền viện phí năm mươi vạn đã coi như là một cái giá hờ rồi.

Bác Cung làm người tốt nhất đừng nên quá tham lam cẩn thận có tiền nhưng chẳng còn mạng để sài đâu."

Mẹ Vũ nhìn Trần Hân rồi khều khều tay Vũ Huyền Lâm.

"Con bé đó giống thật đó?"

Vũ Huyền Lâm nhìn bà ấy rồi nhíu mày giống như muốn hỏi giống ai.

Cô chưa kịp hỏi thì mẹ Vũ đã trả lời ngay lập tức.

"Giống ba con thật đó nha."

Một cô gái vừa quyết liệt vừa gai gốc lại xuất sắc như vậy.

Mẹ Vũ càng nghĩ càng cảm thấy đáng tiếc.

Nếu Vũ Huyền Lâm học được một nửa thì tốt rồi.

Đáng tiếc con nhóc này cả ngày chỉ biết đánh nhau, làm một phá gia chi nữ.

Nhưng không sao.

Nếu con mình không giống như những gì mình muốn thì mình cướp về là được.

Đột nhiên bà muốn ghép hai đứa nó lại với nhau.

Dù biết nhìn cách nào Vũ Huyền Lâm cũng không xứng với con gái người ta.

Vũ Huyền Lâm trừng mắt với mẹ Vũ.

So sánh như vậy chẳng khác nào muốn cô gọi Trần Hân là baba.

Không có cửa đâu, cửa sổ cũng không.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 18: Phạt


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 18: Phạt

Mẹ Cung vốn không chịu.

Làm sao bà có thể để một đứa nhóc lớp mười sắp xếp.

Đáng tiếc trước sự thống nhất của tất cả bà ta không thể làm gì hơn.

Hôm đó mẹ Vũ và Vũ Huyền Lâm về nhà đã thấy ba Vũ ngồi ở phòng khách đợi bọn họ với ánh mắt đầy sự yêu thương.

Vũ Huyền Lâm đưa mắt nhìn mẹ Vũ giống như cầu cứu.

Với cái ánh mắt yêu thương đó cô gánh không nổi.

Mẹ Vũ cười cười nhìn Vũ Huyền Lâm.

Bọn họ bốn mắt nhìn nhau sau đó ngoan ngoãn khoanh tay lại như hai đứa trẻ phạm lỗi.

Ừ thì đúng là có một người còn là đứa trẻ còn một người đã quá tuổi ngộ nhận mình là đứa trẻ.

Ngoại trừ cả hai đều làm ba Vũ đau đầu đến nổi bạc tóc.

"Đánh nhau, cổ vũ, vui quá nhỉ?"

Cả hai nghe giọng điệu nghiêm khắc của ba Vũ liền rùng mình một cái.

Kỳ này không biết sẽ bị phạt thế nào đây.

Phải nói ba Vũ là người bình thường nhất trong cái nhà này.

Chỉ là khi phạt ông ấy sẽ phạt cả đôi, không cho bọn họ kháng cáo lấy một chút.

"Không muốn kháng cáo?"

Ba Vũ nghiêm giọng nhìn hai người đứng trước mặt mình.

Một người thì có ba mươi chính sắc thái còn một người chỉ lạnh mặt.

"Hành lang tầng ba bên phải, quẹo trái."

Ba Vũ thấy bọn họ không còn gì để nói liền nói ra địa điểm nhận hình phạt.

Mẹ Vũ thật sự khóc không ra nước mắt.

Bà chỉ vui vẻ có một chút thôi mà.

Bà chỉ đành ngậm ngùi cùng Vũ Huyền Lâm đi nhận hình phạt.

Vũ Âm vừa về thấy ở tầng ba phía trước có hai người quỳ gối trên một cái vỏ mít khô, ánh mắt cả hai nhìn xa xăm như đang ngoài nghi cuộc đời liền bục miệng cười.

Cô không cần nghĩ cũng biết bọn họ lại gây chuyện để bị phạt.

Cái này cô có nên chạy lên đó rồi chống nạnh cười vào mặt bọn họ không.

Cô vừa đi vào đã thấy ba Vũ còn ngồi ở phòng khách liền dẹp ngay cái ý định đó.

Bản tiểu thư không muốn cùng cảnh ngộ với hai kẻ chuyên gây chuyện đó đâu.

"Con đi học về rồi, thưa ba."

"Ừ."

Ba Vũ ngồi đọc báo nghe tiếng Vũ Âm liền đáp lại.

Đối với Vũ Huyền Lâm ông vẫn yên tâm về Vũ Âm hơn.

Đứa con thứ hai này của ông tương đối hiểu chuyện nên ông không cần lo lắng gì nhiều.

Học hành không quá giỏi nhưng không phải dạng kém cỏi đứng thứ nhất đếm lên như Vũ Huyền Lâm.

"Hai kẻ phiền phức đó lại gây chuyện sao ạ?"

Vũ Âm đưa cặp cho người giúp việc rồi ngồi xuống sofa còn lấy miếng trái cây trên bàn bỏ vào miệng.

Đi học về được ăn uống còn được hóng chuyện như vầy đối với cô là quá sung sướng rồi.

Ba Vũ tất nhiên không cho Vũ Âm được toại nguyện, ông chỉ ừ một cái liền không nói gì thêm.

Vũ Âm không được như ý chỉ có thể nhai thêm mấy miếng trái cây rồi buồn bực đi lên lầu.

Cô vẫn nên đi tìm Tiểu Bằng chơi thì hơn.

Có vẻ như con nhóc ầm ĩ đó ngủ trưa vẫn chưa dậy.

Vũ Âm không có người chơi cùng càng thêm buồn bực trực tiếp lấy chân đá vào cửa phòng.

Chỉ là đá mạnh quá nên nó đã trực tiếp tạo ra cảm giác đau điếng khiến cô chỉ có thể ôm chân rồi nhảy cà tưng khắp phòng.

Ở tầng ba, mẹ Vũ nhìn bầu trời xa xăm liền phồng má.

Trong lòng không khỏi mắng ba Vũ bảy bảy tám mươi chín lần.

Lão già chết tiệt, lão già cố chấp, cực đoan,...

Tối đó, lão già nào đó chỉ có thể quỳ trên giường mát xa cho bà xã, còn phải nở nụ cười lấy lòng.

Ông mà không làm vậy chỉ sợ bản thân chỉ có thể dọn qua thư phòng ngủ.

"Bảo bối, đừng giận được không?

Em xem Huyền Lâm cứng đầu như vậy, nếu không nghiêm khắc với nó một chút, sau này nó sẽ lên trời ngồi cho xem.

Anh phạt cả hai mẹ con không phải để tình cảm cả hai tốt hơn sao."

"Bảo bối, xin lỗi, em đừng giận anh nữa."

Mẹ Vũ trừng mắt với ông ấy.

Bà là bênh con gái của bọn họ, vậy mà có kẻ còn nên mặt với bà, nghĩ xem có tức không chứ.

Xem đầu gối bà này, quỳ trên vỏ mít mấy tiếng đồng hồ đã làm nó bầm tím hết rồi.

Giờ bà làm sao mặc váy ngắn đây.

Lỡ ai nhìn thấy hai cái vết trên đầu gối này để cho ai thấy rồi nghĩ sang chuyện cầm thú kia thì mặc mũi bà để đâu.

Bà cấm lấy cái gối bên cạnh thô bạo nhét vào người ba Vũ.

"Đến thư phòng mà ngủ.

Ở đây không tiếp."

Ba Vũ: "..."

Trong khi đó ở nhà họ Trần, mẹ Trần ngồi trước bàn làm việc cặm cụi viết lên giấy những vấn đề hôm nay.

Ba Trần là thủy thủ quanh năm trên biển, thời gian ông ấy ở đất liền rất ít, thời gian về nhà với hai mẹ con bọn họ càng ít.

Vào những năm hai ngàn khi điện thoại di động còn chưa phát triển thì cách bọn họ liên lạc và biết tình hình của nhau chỉ có thể qua những bức thư như này.

Trần Hân ở trong phòng cũng viết thư cho ba mình, đợi lúc mẹ Trần mang thư đi gửi có thể kèm theo cả thư của cô vào đó rồi.

Hi vọng ba cô sớm trở về, cả năm nay cô chưa gặp ông ấy.
 
[Bh] Tâm Hồn Rực Lửa
Chap 19: Đổi chỗ


[BH] Thanh Xuân Như Lửa - Chap 19: Đổi chỗ

Trần Hân và Vũ Huyền Lâm sau việc đó cũng quay về trạng thái như ban đầu.

Không ai giao tiếp với ai.

Không phải Trần Hân ghét Vũ Huyền Lâm, chỉ vì cô thấy bọn họ không hợp làm bạn.

Với lại từ hối đến đây vì Vũ Huyền Lâm mà cô gặp toàn rắc rối nên trong đầu cô đinh ninh Vũ Huyền Lâm là sao chổi, toàn mang phiền phức đến cho cô.

Chỉ cần liên quan đến Vũ Huyền Lâm là máu cô lại đổ một cách vô ích.

Cô nhìn cánh tay vừa tháo bột liền cảm thấy quyết định tránh xa Vũ Huyền Lâm là vô cùng đúng đắn.

Vũ Huyền Lâm lâu lâu đi ngang bàn Trần Hân lại đưa mắt nhìn cô ấy, đến khi phát hiện Trần Hân không quan tâm đến mình thì nhíu mày.

Không hiểu sao khi cô ấy không quan tâm đến mình cô lại cảm thấy bực bội.

Nhưng mà tức thiệt chứ, cô có làm gì để cô ấy giận sao.

Xưa nay không có ai dám giận cô hết.

Vì vậy Chúc Dĩnh đang ngồi chơi lego đã bị Vũ Huyền Lâm trực tiếp nắm cổ áo xách lên quẳng xuống chỗ mình.

"Ngồi đó đi."

Cô ngồi vào chỗ Chúc Dĩnh còn mang cả ba lô của bản thân lên ý muốn đổi chỗ rất rõ ràng.

Chúc Dĩnh quay sang nhìn Úc Đan Thần với ánh mắt phức tạp.

Bình thường không phải cô không thích ngồi với Úc Đan Thần nhưng cô biết Úc Đan Thần thích Vũ Huyền Lâm nên mới cố tình tạo không gian riêng cho hai người họ.

Úc Đan Thần cũng nhìn Chúc Dĩnh rồi lại nhìn Vũ Huyền Lâm đang ngồi phía trên mình rồi cúi đầu không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Chỉ là Chúc Dĩnh cảm thấy trạng thái của Úc Đan Thần đang rất tệ.

Trần Hân nhìn Vũ Huyền Lâm ở bên cạnh cảm thấy như sao quả tạ đang chiếu xuống người mình vậy.

Không chừng sao quả tạ này còn có thể hại chết mình.

Vũ Huyền Lâm không biết suy nghĩ của Trần Hân nhưng cô ấy Trần Hân kéo ghế càng lúc càng dính vào tường liền lạnh mặt trực tiếp gục xuống bàn ngủ.

Để cô xem cô ấy có thể làm gì.

Cô ngồi ở đây Trần Hân muốn ra ngoài đều phải nhờ cô đứng lên mới đi ra được.

Cô không đứng lên để xem cô ấy làm được gì cô.

Có ngon thì đi xuyên tường đi.

Đúng như Vũ Huyền Lâm suy nghĩ.

Trần Hân không ra ngoài được.

Cô ngồi Vũ Huyền Lâm ngủ bằng ánh mắt muốn giết người.

Đến khi ra chơi cô liền quay xuống muốn đàm đạo với Úc Đan Thần.

"Úc Đan Thần cậu lên chỗ mình đi."

Cô mà ngồi đây thêm một chút nữa cô sẽ bóp chết Vũ Huyền Lâm cho coi.

Úc Đan Thần nhìn Trần Hân rồi nhúng vai như kiểu không liên quan đến cô ấy và cô ấy cũng không muốn đổi chỗ.

Đơn giản vì cô hiểu Vũ Huyền Lâm cứng đầu thế nào.

Trần Hân mà đi xuống thì Vũ Huyền Lâm cũng theo chân mà đi xuống thôi.

Làm tới làm lui chỉ tốn thời gian một cách trẻ con.

Chúc Dĩnh cũng làm bộ dạng như không liên quan đến mình.

Úc Đan Thần còn không tình nguyện đi lên thì cô có ngu mới đi lên đó thế chỗ.

Đi lên đó thế nào cũng bị ăn đấm.

Trần Hân: "..."

Xem ra cả lớp này không ai muốn đổi chỗ với cô.

Chỉ tại kẻ này tính nết tốt quá nên mới vậy.

Đến khi ra về Vũ Huyền Lâm vẫn duy trì trạng thái ngủ, mà đúng hơn là giả vờ ngủ.

Cô đang đợi Trần Hân chủ động mở miệng.

Nhưng mà Trần Hân lì lợm hơn cô tưởng.

Cho đến khi mọi người rời đi hết thì Trần Hân đến mở miệng kêu cô đứng dậy cũng không muốn.

Cô ấy bình tĩnh ngồi làm hết đống bài tập về nhà rồi lại thưởng thêm cho bản thân mấy tập đề thi thử.

Vũ Huyền Lâm: "..."

Đúng là học bá có khác.

Gặp người khác đã nổi đóa lên rồi.

Còn cô ấy vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.

Chỉ là cô sợ cô ấy rồi.

Cô có lì lợm cách nào cũng không thể nằm trên bàn không động đậy cả ngày được, người quen vật động như cô mà nằm ì như thế này sớm muộn cũng sẽ mệt chết.

Vậy là cô liền hập hực đứng dậy, còn trừng mắt với Trần Hân xong mới xách cặp bỏ đi.

Trần Hân bật cười.

Nếu muốn xem ai lì lợm hơn thì đừng có mà đi so với cô.

Nhưng mà Vũ Huyền Lâm đúng là đồ trẻ con.

Vũ Huyền Lâm đi ra đến cổng trường bất giác nhìn lên lớp học của mình.

Cô vẫn chưa thấy Trần Hân đi xuống liền nhíu mày.

Chỉ là bây giờ cô mà đi lên nói chuyện với cô ấy trước thì quá mất mặt rồi.

Sau khi làm xong hết bài tập và ba bộ đề thi thử Trần Hân mới quyết định đi về.

Cô nhìn ra cửa sổ đã thấy bầu trời chuyển sắc sang xế chiều.

Có vẻ trời sắp mưa nên mây trời u ám đến đáng sợ.

Cô thở dài rồi nhanh chóng dọn dẹp sách vở vào balo rồi đứng dậy.

Cô phải tranh thủ đi về mới được.

Hôm nay cô không mang theo ô, nếu mưa thì nguy to.

Chỉ là chuyện xui rủi ai mà tính toán cho kịp.

Trần Hân vừa đi đến trạm xe bus thì trời đổ mưa, một cơn mưa vô cùng lớn.

Cô đứng dưới trạm xe nhìn mưa liền cảm thấy bực bội.

Cô ghét mưa, cũng ghét cảm giác bị ướt nước mưa.

Nhưng mà cơn mưa này vô cùng lớn, còn tặng kèm gió to nên mái che của trạm xe bus không thể nào che chắn được cho cô.

Trần Hân đứng co vào gốc, cô nhìn phía bên đường có quán cafe liền muốn đi qua đó.

Vừa nãy lên ý định, tranh thủ cơn mưa đang dịu đi cô liền chạy qua đó.

Cơn mưa to vốn đã che khuất tầm nhìn phía trước, chiếc xe bán tải chạy với tốc độ khá nhanh đột nhiên thắng gấp ở trạm xe bus tạo ra âm thanh vô cùng chói tai.
 
Back
Top Bottom