Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Bé Nô Lệ

Bé Nô Lệ
Chương 20 : sự hiểu lầm


Mắt cậu chớp động , trước mắt cậu thật mơ hồ .

Cơ thể khó cử động , xê dịch đôi chút cũng chẳng thể được .

Cố vùng vẫy xung quanh , như đang tìm kiếm thứ gì .

Mãi hồi lâu sau , cậu mới có thể ngồi dậy .

Nhìn nó xung quanh cậu thấy anh ta đang nằm trên ghế .

Bò lại gần , cậu khẽ cất giọng chất giọng vốn đã rất nhí nhảnh nay lại càng nhỏ nhẹ hơn chắc cũng vì đã không còn đủ sức nữa

Long : anh ơi , nhà vệ sinh ở đâu

Tphong : đá mạnh vào người cậu , tự ra mà hỏi quản lý hay nhận viên ấy , để yên tao ngủ

Long : vâng 🥺

Cậu đành vơ lại mấy đồ của mình , nhanh chóng mặc chúng lên rồi mở cửa ra ngoài .

Nhanh chóng hỏi một nhân viên thì cũng biết được nhà vệ sinh .

Cậu vốn tính đi WC rửa đi những vết máu , tinh về mồ hôi trên người .

Bước vào WC ánh đèn mập mờ chỉ đủ có thể bước đi mà không ngã .

Cậu chọn đại một phòng bước vô và khóa cửa .

Đang rửa thì lúc sau còn mấy giọng nói từ xa vang tới rồi hàng loạt bước chân đi vào .

Cậu hơi sợ nên chỉ lặng thinh không làm gì nữa giữ chặt lấy tay cầm cửa

Ngla 1 : ê bọn mày nãy có thằng nhóc kia nhìn ngon thật

Ngla 2 : đù má nhìn dáng đúng ngon tao mà bắt được tao địt nát

Ngla 1 : làm gì tới phần mày tao thử trước

Ngla 2 : Hai đứa địt chung làm gì căng

Ngla 1 : haha , nói tới cặc tao lại nứng rồi mẹ nó cay

Ngla 2 : tí ra kiếm đại đứa nào mà địt

Ngla 1 : chắc phải vậy thôi

Bộp bộp , đứa nào trong đấy đấy mở cửa ra coi .

Bộp bộp , mở ra không hay để tao phá .

Cậu cũng sợ liền bến lén mở cửa

Ngla 1 : á đù , thằng nhóc lúc nãy nè

Ngla 2 : phải không đấy , đù má thật này

Ngla 1 : mày có nghĩ giống tao không

Ngla 2 : nếu đúng thì nhanh tóm nó lại

Rồi hai người ấy lao đến bắt lấy cậu một người giữ hai tay một người giữa hai chân mặc kệ cậu kêu gào

Long : thả ra thả tôi ra các anh làm gì vậy

Ngla 1 : thả cái đầu lồn mày bố đang đứng nãy giờ để tao giúp mày sung sướng

Ngla 2 : để tao nữa hai cái cùng địt luôn cho sướng

Nói rồi hai người xé hết đồ cậu ra , cùng lúc cũng vạch quần mình ra để lộ hai con cặc to bự .

Nhìn chung cũng khá lớn một người 15 một người 16 .

Hai người bế cậu lên cao cùng lúc đưa cặc đến gần lỗ ass cậu .

Cùng nhét vô một lần ép cậu nuốt hết hai con cặc ấy .

Cậu la rất lớn nhưng vì bên ngoài có tiếng nhạc cũng khá to nên chẳng ai để ý đến

Long : a a a a a a a a ...

đau quá , đừng đừng làm nữa mà a a a ...

Ngla 1 : đụ má lỗ lồn nó ngon vãi thật sướng

Ngla 2 : má sướng thật thôi chơi tiếp đi mày

Ở một diễn biến khác anh ta cũng tỉnh dậy đảo mắt nhìn thì không thấy cậu đâu .

Liền đi tìm nhận được câu trả lời từ nhân viên anh ta đi vào nhà vệ sinh .

Càng tiến gần tiếng rên tiếng nói lại càng ven to , nghe thấy tiếng rên sắc mặt anh ta tối sầm lại .

Máu điên dồn tận lên não anh ta bước thật nhanh tới đập của cái rầm .

Tiếng động lớn ấy làm hai người kia dừng lại

Ngla 1 : cái éo gì vậy

Ngla 2 : sao tao biết

Tphong : địt mẹ thằng lồn mày dám phản bội tao

Nói rồi anh ta lao tới đấm hai thằng kia , đấm đất mạnh .

Hai người kia chỉ biết rên la ú ớ còn câu thì ngã quỵ đập đầu vào tường .

Anh ta đấm mãi đấm đến khi hai người kia máu chảy đầy mình mặt mũi bầm tím mới dừng lại .

Còn về phía cậu anh ta túm lấy tóc cậu liên tục vả mạnh vào hai má cậu .

Tiếng bốp bốp bốp vàng liên tục , cơn đau làm cậu rơi nước mắt nhưng không thể nói gì vì đã quá mệt .

Anh ta nắm tóc cậu đập mặt cậu xuống sàn rồi đạp lên đầu cậu .

Cơn đau mãnh liệt truyền tới làm câu lại ngất đi .

Mọi sự phó thác vào anh ta , anh ta cũng mang cậu về chỗ ở với tình trạng hôn mê .

Mặt mũi thì đỏ bừng vì tức giận

Hết chương

Vì mình khá bận , nên lâu lâu mới ra có thể là một tuần hoặc gần một tuần mọi người thông cảm nha
 
Bé Nô Lệ
chương 21 : hình phạt đáng sợ


Đưa cậu về nơi ở , mặt anh ta vẫn chưa hết đỏ bừng .

Gân xanh nổi lên trên mặt , vẻ cuồng nội khiến ai nhìn cũng muốn né xa .

Quăng cậu lên giường 1 cách thô bạo , rồi mặc cậu nằm đấy anh ta liền đi luôn .

Cũng chẳng biết anh ta đi đâu , nhưng khi cậu từ mê man tỉnh lại mặt trời cũng đã đứng bóng .

" Cạch cạnh " anh ta mở cửa bước vào .

Cậu thì chỉ biết nằm đó vì cơ thể đã kiệt quệ

Long : (nói khẽ) anh ... anh ơi

Tphonh : 😠 mày sủa cái lồn gì , tao nhân nhượng với mày quá rồi đúng không

Nói rồi anh ta lao đến tóm lấy cổ cậu bóp thật mạnh .

Cậu chẳng còn sức mà làm gì , chỉ lặng lẽ rơi lệ .

Anh ta thấy cậu có vẻ không chịu được nữa thì mới buông ra .

Khẽ nói thầm vào tai cậu

Tphong : mày cứ từ từ tĩnh dưỡng cho khoẻ lại

Cậu nghe thế thì cũng đỡ căng thẳng nhưng cậu nói tiếp theo của anh ta như làm cậu hoá đá

Tphong : nào khoẻ lại thì liệu mà chịu phạt , nó sẽ nặng đấy

Rồi cậu lại ngất đi chẳng biết qua bao lâu .

Cậu cứ chìm sâu trong cơn mê , chẳng tỉnh lại được .

Khi tỉnh lại cậu đã bàng hoàng khi biết mình đã ở nhà .

Đã về nhà từ bao giờ , chầm chậm ngồi dậy ngó xung quanh .

Cậu lại chẳng thấy hình bóng đáng kia , khẽ thở phào , nhưng niềm vui chưa được lâu

Tphong : 😏 mày chuẩn bị nhận phạt đi đĩ

Long : anh anh nghe em giải thích , đừng mà anh cho em giải thích

Tphong : câm mồm

Nói rồi anh ta tóm lấy cậu mặc cậu la hét xin tha .

Lôi cậu ra ngoài , anh ta ném cậu vào 1 cái xe hơi đậu sẵn ở trước cửa nhà cậu .

Ném rất mạnh , khiến cậu đập đầu vào thành xe .

Cậu thì đã quá mệt mỏi , bao ngày bị tra tấn hành hạ thế có ma cũng chớt lần 2 ấy chứ .

Đi cũng khá nhanh chưa tới 5p sau cậu lại bị lôi ra khỏi xe .

Đưa vào 1 căn phòng hay nhà gì đó không quá rộng nhưng có đủ tiện nghi .

Đi đến tủ anh ta mở cửa rồi đẩy tấm gỗ sau tủ ra , đó là 1 không gian khác rộng khoảng 3x5m chứa nhìn dụng cụ quen thuộc với cậu .

Anh ta trói tay cậu lại , rồi móc dây đó lên cao để dây ấy kéo tay cậu treo cả người cậu lên cao .

Chỉ để đầu ngón chân cậu chạm đất .

Rồi anh ta lấy cái roi da rất dày và cứng quất liên tục vào người cậu

Long : a...a...a...a...a...a...a...a...a

Mỗi lần quất lại là 1 lần kêu rống lên của cậu .

Anh ta quất như không hề mỏi tay , mãi đến khi người cậu đã chảy rất nhìu máu thì mới ngưng .

Chưa dừng ở đó anh ta còn dùng 1 cái ống nhựa khá đặc lại cứng cáp lắm .

Vụt mạnh vào chân cậu khiến chân cậu tím bầm lại .

Nhưng cơn đau liên tiếp làm cậu ngất đi , nhưng sao dễ vậy được , anh ta cưỡng chế làm cậu tỉnh lại , lại tiêm thuốc kích thích não để cậu khó mà ngất đi thêm lần nữa .

Để cậu từ từ trải nghiệm cơn đau, những cơn đau thấu tim gan .

Cởi trói để cậu nằm đó , ném lại 1 2 cái bánh rồi quay lưng bỏ đi .

Cậu nằm đó mà cơ thể dật rung , nhíc từng tí từng tí như muốn níu kéo anh ta ở lại .

Nằm ở đó khá lâu đến khi đã cử động được đôi chút cậu mới nhíc người về phía 2 cái bánh .

Nước mắt vẫn cứ rơi , rơi trên 2 gò má đã gầy hao vì bị đói quá lâu .

Cậu nhẽ động cách tay , cố gắn với lấy cái bánh .

Nhưng khi lấy được , cậu lại nhận ra mình chẳng thể xé bánh được vì chẳng còn miếng sức nào .

Đến đây cậu cũng thật sự bất tỉnh , lần nay là thật sự hôn mê sâu

Mãi đến tối hôm ấy , anh ta quay lại mới thấy cậu bất tỉnh ở sàn miệng vẫn cố cắn lấy lớp vỏ ngoài của bánh kia .

Bế cậu lên dòng máu đỏ nay đã đông đặc và đậm màu hơn chảy ra từ miệng cậu , cơ thể cũng rỉ máu .

Anh ta hoang mang bế cậu ra ngoài đưa ngay đến bệnh viện .

Đưa cậu lên giường của phòng cấp cứu anh ta mới yên tâm đôi chút

Mãi hồi lâu sau , bác sĩ mới đi ra nói

Bác sĩ : bệnh nhân bị thương quá nặm lại rơi vào tình trạng hôn mê sâu .

Cơ thể thì bầm tím như bị bạo hành , khắp tứ chi đều chảy máu .

Riêng ở 2 chân thì còn vị nứt xương .

Cơ thể yếu ớt suy dinh dưỡng và kiệt quệ .

Chốt lại câu cuối , cậu rất khó tỉnh lại

Hết chương
 
Bé Nô Lệ
chương 22 : sự ân hận tạm thời


Nghe bác sĩ nói vậy , anh ta hoang mang lắm .

Lòng đầy suy tư , nhưng tất cả đều bị những lo lắng cho cậu đánh bay .

Ngồi ngoài được 30p nữa , có 1 y tá đi ra

Y tá : ai là người nhà của bệnh nhân Hoàng Minh Long

Tphong : tôi tôi ạ , Long sao rồi ạ

Y tá : bệnh nhân tạm qua cơn nguy kịch rồi , người nhà không cần quá lo lắng .

Cơ thể bệnh nhân suy nhược lắm rồi , chân lại bị nứt xương .

Có khả năng không đi lại được trong 3 - 4 tháng .

Tâm lý cũng sẽ có phần bị khủng hoảng

Tphong : vậy khi nào tỉnh ạ

Y tá : dự đoán sớm nhất là 1 tuần nữa

Tphong : dạ cảm ơn các vị , tiền viện phí tôi sẽ thanh toán ngay

Y tá : cậu có thể vào xem bệnh nhân rồi

Tphong : vâng cảm ơn y tá

Cảm ơn rối rít , anh ta chạy vào phòng bệnh luôn , lúc này cậu đã được chuyển ra khỏi phòng cấp cứu .

Đến thẳng phòng vip do anh ta đặt sẵn .

Mở cửa đi vào , nhìn cậu nằm trên giường mắt nhắm tịt , mặt tái xanh tay chân bầm tím thương tích anh ta không khỏi sinh lòng đau đớn .

Bước tới nhè nhẹ vén chăn lên , anh ta liền dật mình lùi lại .

Bên dưới lớp chăn là 1 cơ thể tím đen lại , các vết thương vẫn còn rỉ máu ra phần băng gạt .

Anh ta tự hỏi mình là kẻ gây ra những điều này ư .

Trong lúc đó , anh ta không khỏi dật thót lần 2 .

Tiếng chuông đt của cậu vang lên .

Nhìn người gọi hoá ra đó là mẹ cậu

Mẹ cậu : alo long hả con

Tphong : ( ngập ngừng ) dạ không ạ , cháu là phong đây .

Em em long có chuyện rồi , hiện tại đang ở trong viện bác nhanh qua đi

Mẹ cậu : cái ... cái gì ?

Thằng long bị sao hả cháu ?

Có nguy hiểm không ?

Tphong : em nó qua cơn nguy kịch rồi ạ , không sao bác ạ

Mẹ cậu : vậy đợi bác vào ngay , bắn cho bác cái địa chỉ

Tphong : vâng bác

Nói rồi anh ta gửi địa chỉ cho mẹ cậu .

Khoan nói 1 chút , trong vài tháng quen cậu anh ta cũng tích cực làm quen với gia đình cậu , giúp đỡ gia đình cậu vươn lên trong giới kinh doanh nên khá dễ dàng để thân thiết với mẹ cậu

Thoáng chốc chỉ 20 phút sau mẹ cậu đã có mặt ở bệnh viện .

Anh ta sốt sắng ra dẫn đường .

Đưa mẹ cậu vào phòng bệnh nơi cậu đang nằm .

Thấy cậu như vậy mẹ cậu không khỏi rưng rưng nước mắt lăn dài .

Ôm lấy cậu đang nằm trên giường bệnh mà khóc lớn .

Mẹ cậu : Long bị sao vậy cháu ?

Tphong : em ấy bị người ta đánh vô tình cháu gặp được nên đưa vào bệnh viện

Mẹ cậu : cháu kể tường tận cho bác nghe xem

Tphong : vâng bác

Nói rồi , anh ta biện đại một câu chuyện kể lại sương sương rồi cho qua .

Để hai mẹ con cậu ở đấy Anh ta chạy đi mua đồ ăn .

Mẹ cậu thấy anh ta tốt bụng như vậy thì không khỏi cảm thán .

Mẹ cậu nghĩ rằng cậu đã quen được một người bạn tốt .

Cũng có vẻ mẹ cậu khá hài lòng với thái độ của Thanh Phong

Sau hôm đó 1 tuần 2 ngày , cậu đã tỉnh lại .

Tuy vậy cơ thể cậu vẫn còn khá yếu không thể cử động nhiều .

Mẹ cậu và anh ta luôn thay nhau trực chờ bên cạnh .

Chăm sóc cậu cẩn thận tỉ mỉ

Long : mẹ...mẹ ơi

Mẹ cậu : con còn tỉnh rồi , mẹ đi gọi bác sĩ

Long : con...con ko cần đâu khụ khụ

Mẹ cậu : nằm yên đấy mẹ quay lại liền

Mẹ cậu chạy ra ngoài tìm bác sĩ đến ngay .

Vừa chạy ra khỏi cửa thì anh ta cũng bước vào .

Nhìn thấy mặt anh ta cậu trở nên hoảng sợ .

Liên tục lắc đầu đảo mắt cố gắng vùng vẫy .

Thấy cậu như thế anh ta muốn tiến lại gần

Long : anh anh đi ra , cách xa tôi ra

Tphong : Em sao vậy , em sao vậy .

Anh anh Phong đây mà

Long : anh đi Ra đi đi ra đi để tôi yên

Tphong : anh anh xin lỗi mà anh đi ra anh đi ra em đừng quấy

Vừa kịp lúc ấy mẹ cậu đã gọi bác sĩ trở lại .

Theo lời bác sĩ nói cậu bị khủng hoảng về tinh thần nhưng sẽ sớm hồi phục nên không cần quà lo lắng .

Hiện tại cần chăm sóc và cho cậu ăn uống đầy đủ mới mong nhanh khỏe lại .

Nghe vậy mẹ cậu cũng thả lỏng cảm ơn rối rít bác sĩ rồi tiễn bác sĩ ra cửa

Từ lúc ấy , trong lòng anh ta sinh ra cảm giác tội lỗi nặng nề .

Thức tình cảm gì đó rất lạ đã nảy mầm trong tâm hồn thô cứng , băng giá của anh ta .

Anh ta cũng rất biết điều luôn giữ khoảng cánh với cậu , chỉ mua đồ ăn và hỏi thăm sức khoẻ cậu đôi chút rồi rời đi .

Cứ như thế ngày nào cũng như ngày nào , đã hơn tuần nữa đi qua .

Tinh thần cậu đã không còn hoảng loạn , mà đã thanh tỉnh trở lại .

Cơ thể cũng đã hồi phục không ít .

Vì vậy cậu cũng xuất viện về nhà .

Hôm ấy bạn bè cậu cùng gia đình cũng qua thăm hỏi và chúc mừng .

Và tất nhiên không thiếu anh ta được .

Chiều hôm ấy , có các bạn chung lớp của cậu qua thăm .

Cậu cũng vui vẻ đón tiếp , nhóm bạn gồm 2 nam 5 nữa .

Đều là các bạn rất thân của cậu .

Ngồi nói chuyện đến muộn khoảng 9h tối mọi người cũng dần ra về chỉ còn lại 1 cậu bạn tên Hoàng còn ở lại

Hết chương

Mọi người ơi thông cảm cho em , e bận quá , mọi người thông cảm .

Em sẽ cố ra sớm mà 💝
 
Bé Nô Lệ
chương 23 : nửa bước quỷ môn quan


Long : hoàng sao cậu không về , cũng muộn rồi mà

Hoàng : tớ có chuyện muốn nói

Hoàng : tớ tớ yêu cậu , tớ yêu cậu từ rất lâu rồi long ạ .

Cậu làm người yêu tớ được không

Không đợi cậu kịp phản ứng , hoàng đã lao đến đè cậu xuống sàn .

Ghì chặt tay cậu không để cậu giãy dụa gì cả .

Cậu chỉ có thể bất lực la hét , cử động cơ thể

Long : cậu làm gì vậy , tớ không thể .

Tớ không thể làm người yêu cậu

Hoàng : vì sao vì sao chứ

Long : vì...vì tớ đã...đã thuộc về...về người ta rồi

Hoàng : không thể nào , cậu nói dối đúng không tôi không tin

Long : hoàng tớ xin lỗi , cậu nên bỏ tình cảm này đi

Hoàng : không thể nào đâu , cậu đừng lừa tôi .

Chỉ cần cơ thể cậu là của tôi thì còn ai cướp cậu đi được haha

Hoàng cậu ta cứ cười điên cười dại lên .

Cậu thì sợ hãi , mà càng la lo thêm .

Không đợi cậu phản ứng thêm , hoàng đã kéo quần mình ra để lộ 1 con cu khá to 15 16 gì đó .

Cậu thấy thế thì mặt tái đi , mắt ngấn lệ không ngừng xin tha .

Hoàng chẳng để ý kéo quần cậu xuống nhét cu mình vào ass cậu .

Thục thật mạnh , nhanh như máy đập vậy .

Cậu thì rên ra đến khàn cả tiếng , hoàng cũng không thèm quan tâm .

Hoàng chỉ chăm chú đâm thật mạnh , đâm đến ass cậu chảy máu hoàng cũng không đừng lại tí nào .

Cậu thì chẳng làm gì được , nằm yên chịu trận .

Mãi gần 30p sau hoàng mới bắn ngay trong ass cậu , cậu thì chỉ ư ử chứ chẳng còn sức mà rên thêm .

Hoàng rút cu mình ra bỏ lại 1 cậu rồi rời đi

Hoàng : giờ cậu đã là của tôi , đừng hòng mà thoát được , nhớ đấy

Hoàng bỏ đi để lại cậu với quần áo không chỉnh tề , lại đầm đìa mồ hôi nằm bẹp trên sàn .

Cậu nhanh chóng ngất lịm đi .

Được lúc sau , anh ta đi vào thấy cậu như thế thì kịch liệt hoảng hốt .

Nhìn quần áo cậu bị lột ra , ass thì mở rộng chx khép lại được .

Còn chảy ra chất dịch trắng thì chuyển từ lo sang hận luôn

Anh ta chạy đến túm lấy cổ cậu , đập thật mạnh xuống sàn .

Rồi còn chẳng để tay tát cậu mấy cái đến mức máu chảy đầy mặt cậu mới đừng

tphong : mày mày phải bội tao à long , đmm mày dám phản bội tao , còn chó này đi chết đi

Anh ta càng nói càng đập mạnh thêm , khiến đầu cậu chảy vô cùng nhiều máu .

Hơi thở chở nên yếu dần đi , tay chân lạnh băng

Cảm nhận được sự khác lại của cơ thể cậu , anh ta mới sợ hãi .

Liền liên hệ các mối quan hệ đưa cậu đi cứu chữa .

Anh ta ôm lấy rồi cầm cái chăn phủ lên người cậu .

Bế cậu lên xe chất bản thân để cậu nép mình trong ngực anh ta .

Anh tăng tốc hết cỡ đưa cậu vào bệnh viện .

Trong lúc ấy , cậu liên lục phun máu , rất nhiều máu .

Máu thấm đầy và loang lổ trên cái chăn trắng .

Anh ta lại càng thêm sợ hãi mặt mày cau lại , tay có phần run rất , những cũng vẫn không giảm tốc mà càng đi nhanh thêm .

Chắc lâu sau cũng tới bệnh viện , chẳng quan tâm gì hơn anh ta bỏ xe ở cồng bệnh viện rồi bế cậu vào luôn .

Chạy vội đến 1 cô y tá

Tphong : cứu...cứu em ấy , nhanh...nhanh cứu em ấy

Cô ý tá ấy cũng rất mau lẹ gọi ngay cho bác sĩ khoa phẫu thuật .

Rồi bảo anh ta bế cậu ra gường nằm .

Anh ta cũng thành thật làm theo , không tới 2p sau bác sĩ cùng đội ngũ y tá cũng tới .

Đưa cậu vào phòng cấp cứu , anh ta thì bị chặn ở bên ngoài chờ đợi

..................................................................

Gần 30p sau có 1 y tá đi ra , vẻ hơi lo lắng .

Vẻ mặt nấy bị anh ta thu gọn trong mắt , anh ta rồ tới bắt lấy y tá liên tục hỏi

Tphong : em...em ấy sao rồi , em ấy sao rồi

Y tá : bệnh nhân đang rất nguy kịch cần phẫu thuật gấp , cậu ấy bị thương rất nặng ở phần đầu , cơ thể suy nhược nặng đến khó khôi phục .

Có 2 trường hợp sẽ sảy ra 1 là sẽ hôn mê sâu , 2 là tử vong .

Người nhà chuẩn bị tâm lý

Tphong : không... không điều jayf không được , các người phải cứu e ấy e ấy không thể chết .

Nhất định phải cứu e ấy , mời bác sĩ giỏi nhất nhanh...nhanh phẫu thuật cho e ấy .

Các người nhất định phải cứu em ấy , tôi sẽ cho các người 1tỷ nhất định phải cứu được

Y tá : tôi đã liên hệ cho viện trưởng , chúng tôi sẽ cố gắng , người nhà ở bên ngoài chờ đợi

Nói rồi y tá đấy đi vào lại phòng cấp cứu .

Anh ta thì khụy xuống đất với vẻ đau thương , nước mắt đã lăn dài .

Cả người run rẩy , lòng đầy lo sợ , sợ mất đi cậu , sợ cậu không còn ở cạnh mình nữa .

Cuộc phẫu thuật diễn ra rất lâu , gần 6h sau mới có 1 bác sĩ đi ra .

Thấy vị bác sĩ ấy anh ta như bắt được vàng mà lao đến

Tphong : em...e ấy sao rồi , sao rồi

Bác sĩ : bệnh nhân đã lâm vào hôn mê sâu , những không còn nguy kịch nữa , người nhà có thể vào xem

Tphong : cảm ơn bác sĩ , tôi sẽ tặng mỗi người trong cuộc phẫu thuật này 100triệu coi như cảm ơn , tôi đi trước

Và rồi rất may lẹ , anh ta lao vào phòng bệnh

Hết chương rồi , thêm 1 chương nữa sẽ hết truyện mọi người vui vẻ nha 💝
 
Bé Nô Lệ
chương 24 : đại kết cục


Sau ngày hôm ấy , anh ta luôn túc trực cạch cậu .

Hầu hạ cậu , chăm sóc , chiếu cố cho cậu .

Cậu thì vẫn hôn mê câu cơ thể vẫn yếu ớt phải dùng máy thở và truyền nước

- ngày đầu tiên ( hôm cậu được phẫu thuật ) :

Anh ta liên tục luẩn quẩn trong phòng cậu , đi qua đi lại lo lắng nhìn cậu đang nằm trên giường , anh ta cũng chỉ biết lau cơ thể chở cậu thay đồ cho cậu , chiếu cố cậu từng chút một .

Lâu lâu lại bật khóc như 1 đứa trẻ , nắm lấy bàn tay đầy những vết thương của cậu mà khóc

- ngày thứ hai :

Mẹ cậu đã biết tình hình , biết luôn cả những sự đau khổ con mình chịu là do ai , tức tốc vào viện

Mẹ cậu : mày cút đi , sao mày lại làm con tao ra thế này hả phong .

Nó làm gì nên tội

Tphong : ...thưa bác , tất cả là do con sai , xin để con lại chiếu cố em ấy ạ

Mẹ cậu : tao không cần , thằng bé cũng không cần mày cút đi

Nói dứt câu , mẹ cậu đã đẩy anh ta ra khỏi phòng .

Anh ta cũng không chống cự , mặc mẹ cậu đẩy đi

Rầm , khoá cửa lại ma

Mặc kệ anh ta đứng như trời trồng ở ngoài .

Mẹ cậu cũng không để tâm đến anh ta .

Anh ta quỳ ngay cửa phòng , vẻ hối lỗi nước mắt cứ thỉnh thoảng lại nhỏ giọt .

Liên tục quỳ ở đó

- ngày thứ ba :

Anh ta mệt thì ngủ trên ghế ở hành lang , đói thì vào căn tin bệnh viện ăn , vệ sinh thì ở nhà vệ sinh bệnh viện luôn

Qua mấy ngày anh ta cứ như người mất hồn .

Anh ta cứ lững thững đi nơi hành lang phòng cậu , có lúc lại quỳ gối trước phòng cầu .

Có vài lần mẹ cậu gặp anh ta quỳ ở cửa nhưng cũng mặc kệ .

Chỉ lẳng lặng đi qua , mặc dù anh ta đập đầu xin lỗi

- ngày thứ bốn :

Anh ta vẫn quỳ gối ở cửa phong ấy

Mẹ cậu : cậu về đi , đừng làm vướng đường của tôi

Tphong : ( giọng khàn đục ) bác cho cháu chiếu cố e ấy nhé , cháu sẽ không làm gì hết , chỉ mong được chiếu cố chăm sóc em ấy

Mẹ cậu : không dám , mời cậu về cho .

Nhà chúng tôi không cần , mời cậu về cho

Tphong : cháu xin bác , xin bác cho cháu được chiếu cố lòng

Mẹ cậu : đi đi , đừng làm phiền nó nữa , nó quá khổ rồi .

Cậu đi đi đừng để tôi nói bảo vệ bế cậu đi

Tphong : bác...bác ơi cháu xin bác mà

Kệ anh ta mẹ cậu cứ đi

- ngày thứ năm :

Nhìn anh ta của ngày hôm nay đã gầy đi đôi chút , quần áo thì luộm thuộm , mặt mũi thì vô hồn

Mọi người đi qua cũng hay chỉ chỏ vào , nhưng anh ta như không biết mà cứ quỳ đó

Đã mấy ngày anh ta chẳng tắm rửa gì

- ngày thứ sáu :

Mẹ cậu đi ra khỏi phòng , như mọi lần lại bắt gặp anh ta đang quỳ nơi ấy

Mẹ cậu : được rồi cậu về đi , tắm rửa ăn uống đi .

Rồi quay lại đây tôi sẽ cho vào

Anh ta hơi ngây ngẩn , những nhanh chóng vui mừng đến khóc

Tphong : ...dạ bác , cháu cảm ơn bác , cháu sẽ về tắm .

Tí cháu sẽ quay lại

Rồi anh ta chạy nhanh thật nhanh về , tắm thật sạch thay đồ khác rồi lạy nhanh nhẹn quay lại bệnh viện , vào thăm cậu

- ngày thứ bảy :

Anh ta liên tục túc trực bên cậu , gần như cả ngày chẳng đi đâu .

Chỉ khi đi ăn đi vệ sinh mới rời đi đôi chút

- ngày thứ 8 :

Nhìn anh ta đã gầy đi không ít , mặt thì vẫn vô hồn , tóc thì dài rũ xuống che đi mắt .

Nhìn luộm thuộm như những người vô gia cư vậy .

Bên ngoài là vậy , nhưng chỉ có đôi mắt vẫn là sợ mong trờ .

Ánh mắt si tình , đau khổ , ân hận ấy luôn hiển hiện nơi anh ta

- ngày thứ chín :

- ngày thứ mười :

- ngày thứ mười một :

- ngày thứ mười hai :

- ngày thứ mười ba :

Những ngày tiếp theo anh ta chẳng hề rời đi , vẫn luôn ở cạnh bên giường bầu bạn cùng cậu , giúp mẹ cậu chăm sóc lấy cậu

Khi này anh ta đã sút gần 7kg , tóc đã dài qua mũi che đi cả mắt .

Ai còn nghĩ mấy tuần trước anh ta còn là một phú nhịn đại đẹp trai phong độ đâu .

Anh ta ngủ cũng chỉ ngủ có 1 2 tiếng , thời gian còn lại là để chăm lo cho cậu

Cậu thì cũng đỡ hơn , các vết thương nhanh chóng lành lại .

Cơ thể đã chở lại hồng hào , các vết bầm tím đã ít đi nhiều

- ngày thứ mười bốn :

Sâu trong hôn mê , cậu thấy hình ảnh anh ta đang gầy gò , già đi .

Dáng vẻ rất đáng thương , hình bóng ấy lại tản dần đi .

Cậu cố chạy theo bắt lấy như hình ảnh ấy như không khí có hình không dàng mà tan biến

Long : ( thở đốc ) hờ hờ

Cậu thở dốc thật mạnh rồi mở mắt , anh ta thì từ giấc ngủ ít ỏi mà tình dậy

Tphong : em...em tỉnh rồi sao , em tỉnh rồi .

Để anh tìm bác sĩ

Anh ta liền chạy nhanh đi tìm bác sĩ , vội đến vấp ngã thật đau cùng không để tâm mà lao đi như bay .

Ít lâu sau anh ta đưa bác sĩ vào .

Bác sĩ khám lại cho cậu 1 chút rồi bảo cậu đã tỉnh nhưng cũng chưa khoẻ hẳn và cần được nghỉ ngơi .

Anh ta cũng vui vẻ hẳn ra , tiễn bác sĩ ra ngoài .

Rồi vớ ngay lấy cậu ôm thật chặt

Tphong : cuối cùng em cũng tỉnh lại .

Anh xin lỗi , anh xin lỗi 😞

Long : tôi không sao rồi anh bỏ tôi ra đi

Tphong : em là của anh đúng không , em là của anh , anh không cho phép em đi đâu hết

Long : tôi sẽ không đi mà

Cậu cũng ôm lấy anh ta mà an ủi

Tphong : em làm người yêu anh được không , anh sẽ không ép em nữa

Long : được , nhưng mau mau bỏ ra , e sắp ngạt chết rồi

Tphong : em không có được chết

Anh ta cũng nhanh chóng nới lỏng ra , đưa môi hôn lấy môi cậu

Hết truyện rồi nha , mình đang viết bộ mới .

Mn ủng hộ mình nha 😘
 
Back
Top Bottom