Trong căn phòng ngủ rộng lớn của cung điện mùa hè, ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm voan mỏng, đổ những vệt vàng óng ả lên chiếc giường King-size.
Lâm Hạ Vũ nheo mắt, theo thói quen xoay người, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp bên cạnh.
"Nhược Hy... còn sớm mà, cho mình ngủ thêm chút nữa đi."
Thẩm Nhược Hy đã thức từ lâu.
Cô nằm im, hơi thở khẽ khàng để không làm xao động giấc ngủ của người con gái trong lòng.
Cánh tay cô bị Hạ Vũ gối lên đã bắt đầu tê dại, nhưng cô không nỡ rút ra.
Đối với thế giới ngoài kia, cô là thanh kiếm sắc bén nhất bảo vệ "công chúa"; nhưng tại đây, trong không gian riêng tư này, cô chỉ là một kẻ si tình hèn mọn, tham luyến chút hơi ấm phù du.
"Hạ Vũ, tám giờ có tiết học về Quản trị chiến lược.
Cậu đã trễ mười phút rồi."
Nhược Hy khàn giọng nói, bàn tay định đưa lên vuốt tóc Hạ Vũ nhưng rồi khựng lại giữa không trung, cuối cùng chỉ khẽ lay vai cô ấy.
Hạ Vũ rên rỉ một tiếng, dụi đầu vào cổ Nhược Hy, làn tóc thơm mùi tinh dầu oải hương cọ xát vào da thịt Nhược Hy khiến trái tim cô thắt lại.
Hạ Vũ ngước nhìn cô, đôi mắt to tròn long lanh: "Cậu đúng là cái đồng hồ báo thức đáng ghét nhất thế gian.
Sao cậu không bao giờ ngủ nướng cùng mình nhỉ?"
Vì mình phải tỉnh táo để canh giữ giấc mơ cho cậu.
Nhược Hy nghĩ thầm, nhưng miệng chỉ đáp: "Vì đó là nhiệm vụ của mình."
Hạ Vũ bĩu môi, ngồi bật dậy, kéo theo cả tấm chăn khiến bờ vai gầy mỏng manh lộ ra dưới lớp áo ngủ lụa.
Cô hồn nhiên ôm lấy cổ Nhược Hy, hôn chụt lên má cô một cái như một thói quen từ thuở nhỏ: "Cảm ơn Nhược Hy tốt nhất của mình!
Đi thôi, chúng ta đi ăn sáng."Cái hôn ấy nhẹ như lông hồng, nhưng với Nhược Hy, nó như một vệt lửa thiêu đốt.
Cô đứng dậy, nhanh chóng thu xếp lại biểu cảm lạnh lùng thường thấy, lẳng lặng đi sau Hạ Vũ.
Khoảng cách một bước chân này, cô đã duy trì suốt mười lăm năm qua.