Cập nhật mới

Tiểu Thuyết YÊU THẦM

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
341697795-256-k632866.jpg

Yêu Thầm
Tác giả: ki271292
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tình yêu đôi khi muốn bộc lộ cũng cần rất nhiều dũng khí, thương càng nhiều, dũng khí càng nhỏ, cứ như vậy ta đã bỏ lỡ đi cơ hội thổ lộ rất nhiều năm.



nguoc​
 
Yêu Thầm
Chập 1: Chiếc bóng dưới ánh mặt trời


Trong căn phòng ngủ rộng lớn của cung điện mùa hè, ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm voan mỏng, đổ những vệt vàng óng ả lên chiếc giường King-size.

Lâm Hạ Vũ nheo mắt, theo thói quen xoay người, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp bên cạnh.

"Nhược Hy... còn sớm mà, cho mình ngủ thêm chút nữa đi."

Thẩm Nhược Hy đã thức từ lâu.

Cô nằm im, hơi thở khẽ khàng để không làm xao động giấc ngủ của người con gái trong lòng.

Cánh tay cô bị Hạ Vũ gối lên đã bắt đầu tê dại, nhưng cô không nỡ rút ra.

Đối với thế giới ngoài kia, cô là thanh kiếm sắc bén nhất bảo vệ "công chúa"; nhưng tại đây, trong không gian riêng tư này, cô chỉ là một kẻ si tình hèn mọn, tham luyến chút hơi ấm phù du.

"Hạ Vũ, tám giờ có tiết học về Quản trị chiến lược.

Cậu đã trễ mười phút rồi."

Nhược Hy khàn giọng nói, bàn tay định đưa lên vuốt tóc Hạ Vũ nhưng rồi khựng lại giữa không trung, cuối cùng chỉ khẽ lay vai cô ấy.

Hạ Vũ rên rỉ một tiếng, dụi đầu vào cổ Nhược Hy, làn tóc thơm mùi tinh dầu oải hương cọ xát vào da thịt Nhược Hy khiến trái tim cô thắt lại.

Hạ Vũ ngước nhìn cô, đôi mắt to tròn long lanh: "Cậu đúng là cái đồng hồ báo thức đáng ghét nhất thế gian.

Sao cậu không bao giờ ngủ nướng cùng mình nhỉ?"

Vì mình phải tỉnh táo để canh giữ giấc mơ cho cậu.

Nhược Hy nghĩ thầm, nhưng miệng chỉ đáp: "Vì đó là nhiệm vụ của mình."

Hạ Vũ bĩu môi, ngồi bật dậy, kéo theo cả tấm chăn khiến bờ vai gầy mỏng manh lộ ra dưới lớp áo ngủ lụa.

Cô hồn nhiên ôm lấy cổ Nhược Hy, hôn chụt lên má cô một cái như một thói quen từ thuở nhỏ: "Cảm ơn Nhược Hy tốt nhất của mình!

Đi thôi, chúng ta đi ăn sáng."Cái hôn ấy nhẹ như lông hồng, nhưng với Nhược Hy, nó như một vệt lửa thiêu đốt.

Cô đứng dậy, nhanh chóng thu xếp lại biểu cảm lạnh lùng thường thấy, lẳng lặng đi sau Hạ Vũ.

Khoảng cách một bước chân này, cô đã duy trì suốt mười lăm năm qua.
 
Yêu Thầm
Chập 2: Bí mật trong chiếc di động


Bữa sáng tại hoàng gia luôn xa hoa và đầy đủ quy tắc, nhưng giữa Hạ Vũ và Nhược Hy, những quy tắc ấy dường như bị xóa nhòa.

Họ ngồi cùng bàn, Hạ Vũ thản nhiên gắp miếng sandwich cá hồi đặt vào đĩa của Nhược Hy.

"Ăn nhiều vào, dạo này cậu gầy đi đấy.

Vệ sĩ mà yếu quá thì sao bảo vệ được mình?"

Hạ Vũ cười khúc khích.

Nhược Hy cúi đầu ăn, che giấu sự xao động.

Đột nhiên, điện thoại của Hạ Vũ vang lên tiếng thông báo.

Cô ấy cuống cuồng cầm lấy, gương mặt ngay lập tức ửng hồng, đôi mắt lấp lánh thứ ánh sáng mà Nhược Hy chưa bao giờ có được.

"Nhược Hy!

Anh ấy...

Gia Khiêm vừa nhấn thích bài đăng của mình!"

Hạ Vũ nhảy cẫng lên, xoay điện thoại về phía Nhược Hy.

"Cậu xem, tấm ảnh mình chụp ở thư viện hôm qua ấy.

Có phải anh ấy cũng để ý đến mình không?" Trái tim Nhược Hy rơi rụng một nhịp.

Cô nhìn vào tấm hình – đó là tấm hình chính tay cô đã chụp cho Hạ Vũ.

Trong ảnh, Hạ Vũ đẹp như một nàng thơ, và người đứng sau ống kính là cô, đã dồn hết tình cảm vào từng góc máy.

"Chắc là vậy."

Nhược Hy đáp, giọng nói khô khốc như sa mạc.

"Nhược Hy, cậu giỏi quan sát tâm lý tội phạm và đối thủ mà, cậu chỉ mình đi!"

Hạ Vũ nắm lấy tay Nhược Hy, lắc mạnh.

"Làm sao để tiếp cận anh ấy mà không bị lộ liễu quá?

Mình muốn anh ấy mời mình đi dự buổi dạ tiệc từ thiện tuần tới.

Cậu giúp mình soạn tin nhắn trả lời được không?"

Nhược Hy nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt tay mình.

Hạ Vũ không hề biết, mỗi lời tư vấn tình cảm mà Nhược Hy thốt ra đều là một nhát dao tự đâm vào lòng mình.

Cô giống như một kiến trúc sư, tỉ mẩn xây dựng nên lâu đài tình ái cho người mình yêu... nhưng người ở trong đó lại là một người đàn ông khác.

"Cậu cứ nhắn là 'Cảm ơn anh, cuốn sách hôm qua anh giới thiệu rất hay'.

Đơn giản thôi, đừng vồ vập."

Nhược Hy nghe thấy giọng mình vang lên, xa lạ và bình thản đến đáng sợ.
 
Back
Top Bottom