Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Xuyên không về cổ đại làm ruộng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
365225138-256-k812828.jpg

Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Ruộng
Tác giả: NguyenKaKa3112
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại cổ đại, xuyên không, điền văn.



xuyênkhông​
 
Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Ruộng
Chương 1: Sống lại


Ngày 10 tháng 10, tiết Lập đông.

Đêm nay là một ngày lạ thường.

Bầu trời đêm sạch sẽ không một gợn mây, không sao, chỉ có một vầng trăng sáng treo lơ lửng giữa không trung.

Trăng tròn như chiếc mâm bạc, cảm tưởng có thể với tay là chạm tới, ánh trăng sáng vằng vặc.

.

Hắn mơ mơ màng màng tỉnh giấc.

Cảm giác tê buốt tràn ngập khắp thân thể, giống như có hàng ngàn hàng vạn mũi kim nhỏ cắm sâu trong da thịt.

Lạnh.

Lạnh quá đi mất.

Phải cố gắng lắm hắn mới nâng lên được hai mí mắt nặng trĩu.

Khung cảnh lờ mờ hiện ra trước tầm mắt, rồi dần trở nên rõ nét hơn.

Mái nhà tối tăm, thấp lụp xụp.

Bức tường vách đất xám ngắt, chằng chịt những vết nứt.

Ánh trăng sáng tỏ chiếu qua ô cửa sổ đang mở.

Từng đợt gió rét từ ngoài cửa sổ thổi vào lạnh buốt.

Vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, đầu óc hắn vẫn còn đang mông lung.

Mình đang ở đâu thế này?

Hắn hít thở một cách khó nhọc, lồng ngực đau rát vì khí lạnh.

Cảm giác khó chịu cực độ.

Cả người giá buốt, cái lạnh xuyên thấu tim gan giống như vừa được vớt lên từ hố băng.

Nhưng cũng vì thế mà hắn dần tỉnh táo hơn, trí não bắt đầu tăng nhanh tốc độ hoạt động.

- Aa..aaa..!!.

Vừa mới khẽ cựa quậy thân mình, các khớp xương trên người hắn liền như muốn gãy rời ra thành từng đoạn.

Cơn đau khủng khiếp bất ngờ ập tới làm hắn không nhịn được, bật phát ra tiếng rên rỉ đầy khổ sở.

Mình bị làm sao thế này?

Sao lại đau như vậy?

Đây là đâu?

Hắn hoang mang tột độ, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn, cùng với đó là một nỗi sợ hãi thổi bùng lên mãnh liệt.

Cơn đau hành hạ đến mức hắn không dám nhúc nhích.

Theo bản năng, hắn muốn kêu lớn lên để gọi người tới giúp đỡ, nhưng rồi lại bị lý trí kịp thời ngăn lại.

Nên giữ im lặng thì tốt hơn, cho tới lúc hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Vả lại, cũng chẳng có sức để mà kêu.

Hắn nhắm mắt, cố gắng trấn tĩnh tinh thần, rồi kiên nhẫn điều chỉnh lại nhịp thở đang gấp gáp hỗn loạn.

Mãi một lúc lâu sau, cơn đau dần dần dịu đi, hắn mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Nhưng những cảm xúc lo lắng bất an trong đầu mỗi lúc một nhiều thêm, về một điều gì đó đã xảy ra với cơ thể của mình không ngừng thôi thúc hắn.

Sau khi hít sâu một hơi chuẩn bị tinh thần, hắn đánh liều thử cử động thân thể một lần nữa, bất chấp cơn đau đáng sợ kia có thể sẽ lại tiếp tục ập đến.

Bắt đầu từ một ngón tay, hai ngón, rồi bàn tay, cánh tay, tới tứ chi...

May mắn, lần này thuận lợi hơn nhiều.

Những cơn đau nhức ê ẩm vẫn lan truyền khắp người, dồn dập như sóng đánh, nhưng không còn quá mức dữ dội.

Ít nhất thì hắn vẫn có thể chịu đựng được.

Hình như xương cốt không bị gãy chỗ nào cả, cũng không có vết thương nặng.

Chỉ là cảm giác giống như cả người hắn vừa mới được rã đông sau một thời gian dài đóng băng, cần có thời gian để cho cơ bắp và các khớp xương đang tê cứng phục hồi hoạt động.

Những cử động càng lúc càng linh hoạt trơn tru hơn, cơ thể hắn cũng dần ấm lên thấy rõ.

.

Nặng nhọc quay cái cổ cứng đơ qua một bên với ý định quan sát kỹ hơn hoàn cảnh xung quanh, bất thình lình hắn chợt giật bắn cả người.

Một người phụ nữ nằm bất động ngay bên cạnh hắn từ lúc nào.

Đôi mắt nàng nhắm nghiền, mái tóc đen dài xoã tung che đi gần hết khuôn mặt hốc hác trắng bệch.

Suýt chút nữa thì hắn đã hét ầm lên vì sợ.

Cái miệng há hốc ra với vẻ mặt kinh hoàng cực độ, nhưng chưa kịp phát ra tiếng thì bỗng dưng ngập ngừng, rồi lại chậm rãi khép lại trong im lặng.

Người đàn bà bằng xương bằng thịt, không phải ma, hơn nữa vẫn còn sống.

Bởi vì ánh trăng rất sáng cho nên hắn có thể thấy được lồng ngực nàng đang khe khẽ nhấp nhô, vài sợi tóc đen vương trên mũi rung động nhè nhẹ theo từng nhịp thở nặng nề.

Xảy ra chuyện gì thế này?

Người này là ai?

Trong đầu hắn bây giờ có quá nhiều những câu hỏi mà không tìm được đáp án.

...

Đêm dài lặng lẽ trôi.

Hắn nằm ngửa bất động trên nền đất trải đầy rơm, giương đôi mắt vô hồn ngắm nhìn vầng trăng sáng bên ngoài cửa sổ, nhưng nội tâm thì đang nổi sóng mãnh liệt.

Sau khi qua cơn hoảng loạn, hắn dần dần bình tĩnh lại, cố gắng vắt óc suy ngẫm xem chuyện gì đang xảy ra với mình.

Đầu tiên là những tháng ngày dài đằng đẵng làm bạn với giường bệnh.

Rồi cái ngày cuối cùng đó, khi hắn cố hết sức vẫn không thể ngăn nổi hai mi mắt nặng nề sụp xuống, bên tai vẫn còn nghe loáng thoáng những tiếng gọi cấp cứu của đám bác sĩ y tá.

Những âm thanh vội vã hỗn loạn mơ hồ, càng lúc càng xa dần.

Hắn rất thường xuyên ngất đi như vậy, nhẹ nhàng như một giấc ngủ.

Chỉ khác là lần này hắn mơ hồ ý thức được rằng, mình đã ngủ rất lâu mà chưa có tỉnh lại.

Màn đêm lạnh lẽo bao phủ lấy linh hồn hắn trong một khoảng thời gian rất dài, rất rất dài.

Dài đến mức tuyệt vọng.

Hắn đã tưởng đó là cái chết, là điểm cuối trong cuộc đời ngắn ngủi buồn tẻ của mình, nhưng không.

Bây giờ thì hắn xuất hiện ở nơi đây, và vẫn còn sống.

Chuyện này tuy kỳ lạ nhưng không đáng sợ.

Điều đáng sợ nhất sau khi tỉnh dậy là hắn phát hiện ra cái cơ thể trưởng thành của mình bỗng dưng biến thành một đứa trẻ con chỉ cỡ chín, mười tuổi.

Thật sự quá mức kinh dị.

.

Bên cạnh, người đàn bà đang lên cơn sốt li bì.

Cơ thể nàng nóng hầm hập, đôi môi khô nứt nẻ, tái nhợt, những sợi tóc rối dính bết trên khuôn mặt lúc này đã chuyển sang màu đỏ bừng bệnh hoạn.

Quan sát kỹ người đàn bà, hắn mừng rỡ nhận ra vậy mà mình nhận biết nàng.

Cảm giác lúc này rất khó tả, vừa lạ, lại vừa quen.

Hắn đã từng gặp nàng rồi.

Đó là khi chìm trong giấc ngủ dài tưởng chừng như vô tận kia, hắn từng mơ thấy một giấc mơ rất thật.

Nàng là mẹ của hắn, người mẹ trong mơ.

Và rồi hắn bắt đầu lờ mờ nhận thức được, cái thân thể nhỏ bé của mình lúc này đây, cũng chính là hắn bên trong giấc mơ đó.

Hắn đã từng nghe qua về lucid dream - trạng thái khi mà người ngủ mơ tự ý thức được bản thân mình đang nằm mơ, và có thể tự do điều khiển giấc mơ theo ý muốn, nhưng rồi lại ngay lập tức gạt bỏ đi khả năng này.

Bởi vì hiện tại đầu óc hắn hoàn toàn tỉnh táo, và tất cả những gì mà hắn nhìn thấy, cảm nhận được - mọi thứ đang diễn ra đều hết sức chân thật.

Nhất là cơn đau khủng khiếp ban nãy...

Giờ nghĩ lại vẫn còn rùng mình.

Đây tuyệt đối không phải là mơ.

Nhưng nếu như là thực, vậy làm sao để hắn có thể lý giải về những chuyện này?

Và cả giấc mơ kia nữa?

Chuyện này càng nghĩ càng thấy bế tắc.

.

Bên ngoài gió vẫn rít lên từng cơn, tràn vào nhà qua ô cửa sổ.

Hắn rón rén với tay gỡ thanh chống, hạ tấm liếp che xuống, rồi nằm co mình trong ổ rơm, nép người vào sát chân tường.

Bóng tối bao trùm không gian.

Nhiệt độ trong nhà dần ấm lên, cũng trở nên yên tĩnh hơn.

Nhưng rồi tiếng rên hừ hừ nặng nề của người đàn bà bên cạnh làm hắn bỗng thấy bồn chồn.

Đắn đo một hồi, hắn lại lật người ngồi dậy.

"Mẹ" hắn đã sốt liên tục mấy ngày rồi, nếu cứ để mặc kệ thế này, rất có thể sẽ xảy ra chuyện không hay.

Những thứ chưa hiểu đành tạm thời gác lại một bên, cần phải làm chút gì đó giúp nàng cái đã.

.

Mở hé ra cánh cửa gỗ xộc xệch, cả người hắn run lên vì lạnh.

Bên ngoài heo hút trống trải, chỉ có tiếng gió thổi và cành lá khô xào xạc.

Ánh trăng yên lặng phủ lên vạn vật, lạnh lùng, ma mị.

Hít sâu một hơi, cố kìm nén cảm giác sợ hãi, hắn nhanh chân chạy về phía căn bếp gần đó.

Trong bếp tối thui.

Đợi cho đôi mắt quen dần với bóng tối, hắn dò dẫm tiến lại gần bếp lò.

Lò lửa đã nguội lạnh suốt mấy hôm nay, từ ngày mẹ bệnh trở nặng.

Mò mẫm lấy ra một cục đá lửa và con dao nhỏ bên trong đống củi, hắn vụng về đánh lửa.

Tia lửa loé lên, bắn vào nhúm bùi nhùi bằng sợi rơm xé nhỏ, tắt ngúm.

Liên tục lặp đi lặp lại động tác, tới khi sắp mất kiên nhẫn, rốt cuộc bùi nhùi cũng lưu lại được vài đốm lửa nhỏ xíu, trong bóng tối nhìn rất bắt mắt.

Hắn vội vàng chu môi, cẩn thận thổi từng luồng hơi thật khẽ vào bùi nhùi.

Những đốm lửa nhỏ loé lên đỏ rực, ban đầu chỉ bằng đầu tăm, rồi lớn dần bằng hạt đậu, to hơn nữa, rốt cuộc cũng bốc cháy thành một ngọn lửa nhỏ.

Ném bùi nhùi cháy vào trong bếp lò, thêm vài nắm rơm khô, ngọn lửa liền nhanh chóng bùng lên.

Tiếng củi khô cháy lách tách, hơi nóng và ánh sáng từ bếp lò toả ra làm hắn cảm thấy dễ chịu, tinh thần cũng bớt căng thẳng đi phần nào.

Ngồi đó sưởi ấm một lúc, hắn đi ra cái giếng nhỏ ngoài sân, hì hục kéo nước, rồi đun nóng trong một chiếc chảo sắt lớn.

.

Khệ nệ bưng chậu gỗ đựng nước ấm lên nhà trên, hắn thở hồng hộc vì mệt.

Vạt áo trước người bị nước sánh ra ngoài làm ướt hết cả một mảng lớn.

Chỉ riêng cái chậu to làm bằng những mảnh gỗ dày ghép lại với nhau không thôi đã rất nặng, đối với hắn bây giờ thật đúng là quá sức.

Hắn quỳ gối bên cạnh người đàn bà, hơi do dự, nhưng rồi vẫn đưa tay lay gọi nàng:

- M..mẹ...

Mẹ à...

Người đàn bà không tỉnh dậy, chỉ đáp lại bằng những câu ú ớ vô nghĩa, xen kẽ là tiếng hai hàm răng va vào nhau run cầm cập.

Không tốt, nàng bắt đầu mê sảng rồi.

Thử kiểm tra trên người nàng, cổ, trán, tay, chân, nơi nào cũng nóng bừng bừng, mồ hôi rịn ra ướt cả áo.

Nếu cứ để cơn sốt tiếp tục kéo dài, cho dù mẹ hắn còn sống cũng chỉ sợ đầu óc sẽ hỏng mất.

Lấy mấy mảnh vải vụn từ chiếc rương gỗ nằm trong góc nhà, hắn vội vò qua chúng vào chậu nước ấm, rồi dùng khăn ẩm cẩn thận lau khắp lượt mặt mũi, tay chân người đàn bà, hi vọng hơi nước có thể làm giảm bớt nhiệt lượng trên cơ thể nàng.

Lau người, thay khăn, nước nguội thì bổ sung thêm nước nóng, lại tiếp tục lau người, thay khăn...

Tới khi trăng dần lặn, thân nhiệt của mẹ hắn cuối cùng cũng giảm đi được đôi chút.

Nàng đã không còn nói mê, nhịp thở đều đều nhẹ nhàng, trông giống như người đang ngủ say.

Hắn nhẹ nhõm thở ra một hơi, nỗi lo lắng tạm vơi bớt, lúc này mới cảm thấy mệt rã rời.

Uể oải trở về lại trong ổ rơm, hắn nằm vắt tay lên trán, thao thức chờ trời sáng.

...

Thôn Tre Ngà là một thôn nhỏ nằm bên tả ngạn bờ Sông Cái, ba mặt còn lại bao quanh bởi núi đồi dày đặc.

Cả thôn rải rác có vài chục hộ gia đình, đa phần đều sống bằng nghề làm nông.

Nhà họ Tô là một hộ trong số đó.

Trước đây, cả gia đình chung sống coi như êm ấm hoà thuận, nhưng từ sau khi hai ông bà già qua đời, tên con trai là Tô Sinh dần trở nên sa đoạ.

Hắn nghiện cờ bạc, nghiện rượu, thường xuyên đánh đập vợ con.

Của cải trong nhà cũng vì thế lần lượt đội nón ra đi.

Mấy ngày trước, Tô Sinh uống rượu say, chẳng may trúng gió chết rồi.

Thi thể hắn chỉ được cuốn tạm bợ trong manh chiếu rách, chôn ngoài nghĩa địa.

Bởi vậy, hiện giờ trong nhà họ Tô chỉ còn có ba mẹ con.

Người mẹ trẻ họ Nguyễn, và hai đứa con nhỏ, một trai, một gái.

Đứa lớn mười hai tuổi, đứa nhỏ chỉ mới có hơn hai tuổi...

Vừa nhớ tới đây, hắn bỗng giật mình, hoảng hốt ngồi bật dậy.

Trăng lặn lâu rồi, cả căn nhà tối om như hũ nút.

Hắn bò trên nền đất rơm, hai bàn tay vội vàng mò mẫm trong bóng tối như tìm kiếm thứ gì đó.

Tới tận sát góc tường phía dưới chân, rốt cuộc tay hắn cũng chạm phải thứ mình cần tìm: một cơ thể nhỏ nhắn cuộn mình trong tấm chăn mỏng, bên trên phủ kín bởi một lớp rơm dày.

Bàn tay cảm nhận được nhiệt độ ấm áp và nhịp thở đều đều nhẹ nhàng, hắn khẽ thở phào, yên lặng nằm lại chỗ cũ.

Con bé tên là Tô Liên Hoa.

Hắn giơ cánh tay của mình lên trước mặt.

Bóng tối bao trùm khiến cho đôi mắt không thể nhìn rõ, đành phải dùng tay còn lại sờ nắn một hồi.

Cánh tay nhỏ hầu như chỉ có da bọc xương, gầy khẳng khiu như que củi.

Tên nhóc là Tô Tử Diệp à?

Hắn mỉm cười.

Thôn quê dân dã, ngay cả tên cũng đặt theo hoa cỏ trong vườn.

Vậy thì từ giờ mình tên là Tô Tử Diệp vậy.
 
Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Ruộng
Chương 2: Ngày đầu tiên


Tuy không chắc chắn về những gì đang xảy ra, nhưng Tô Tử Diệp biết mình gần như đã chết đi một lần.

Cái chết không quá đáng sợ như trong tưởng tượng, nhưng hắn vẫn luôn khao khát được sống.

Sống như một người bình thường chứ không phải đấu tranh từng ngày với bệnh tật.

Bởi vậy, khi bắt đầu chấp nhận thực tế rằng mình bỗng dưng tỉnh dậy ở một nơi xa lạ, trong một thân xác khác, tuy nỗi sợ hãi vẫn còn ít nhiều, nhưng nó dần được che lấp bởi niềm vui sướng vô bờ.

Hắn thật sự đang sống.

Tô Tử Diệp nhắm mắt, tận hưởng cảm giác hưng phấn mãnh liệt len lỏi trong từng tế bào, cảm nhận trái tim mạnh mẽ đập loạn nhịp bên trong lồng ngực.

Hai cánh mũi hắn nở phập phồng, tham lam hít lấy những luồng hơi thở thật sâu.

Mùi rơm, mùi đất, mùi ẩm mốc, mùi của sự sống ngập tràn lá phổi.

Tiếng gió thổi heo hút trong đêm tối mùa đông lạnh lẽo, sao mà nghe du dương hấp dẫn như vậy.

Chẳng cần biết đây là mơ hay là thực, mặc kệ chuyện gì sẽ xảy đến, chỉ cần hắn được sống, tất cả đều đáng giá.

...

Đa số những giấc mơ thường bị người ta quên lãng ngay sau khi thức dậy, Tô Tử Diệp cũng không ngoại lệ.

Giấc mơ dài mười hai năm cuộc đời của đứa trẻ này giống như một bộ phim nhàm chán mà hắn từng xem từ rất lâu, chẳng để lại chút ấn tượng gì, đến bây giờ nội dung phim thế nào cũng chỉ nhớ mang máng mơ hồ.

Thêm một lý do quan trọng, tất cả mọi thứ bên trong giấc mơ được nhìn từ góc nhìn thứ nhất, qua đôi mắt của Tô Tử Diệp nguyên bản - cứ tạm gọi nó là Tiểu Diệp, nhưng vấn đề là thằng nhóc này bị mắc chứng bệnh tự kỷ bẩm sinh.

Thế giới quan của một đứa trẻ chậm phát triển thực sự rất khó hiểu.

Vất vả sắp xếp lại những hình ảnh hỗn loạn trong đầu, cuối cùng Tô Tử Diệp cũng phác hoạ ra được cuộc sống của Tiểu Diệp, người mà từ nay về sau cũng chính là hắn.

Đại loại, từ nhỏ, Tiểu Diệp đã bộc lộ bản tính khác người.

Thằng bé chậm nói, cứng đầu, lúc nào cũng ngẩn ngẩn ngơ ngơ.

Tiểu Diệp thường xuyên tha thẩn cả ngày dài trong rừng trúc phía sau nhà, chỉ trừ những lúc đói bụng phải về ăn cơm.

Khu rừng là thế giới riêng của hắn, chẳng bao giờ bị ai làm phiền.

Theo như những gì Tô Tử Diệp nhớ được, tình cảnh nhà họ Tô hiện giờ khá ngặt nghèo.

Sau khi lo chôn cất cho Tô Sinh xong xuôi, nhà cửa kiệt quệ, Nguyễn thị trong một lần đi mót lúa chẳng may bị trúng gió, mấy ngày nay nằm li bì không gượng dậy nổi.

Mẹ ốm nặng, nhưng Tiểu Diệp cũng chẳng chút bận tâm, vẫn đi chơi cả ngày trời, đói thì về nhà bốc gạo sống mà ăn.

Trẻ con nhà khác sáu bảy tuổi đã thành thạo vo gạo thổi cơm, còn thằng nhóc này thì chẳng làm được gì cả, may mà vẫn biết chia gạo cho em gái ăn cùng.

Hai anh em nhai gạo sống uống nước lã cầm hơi như vậy đã hai ngày liền.

Cho tới hai hôm trước, hũ gạo trong bếp trống trơn, khoai sắn cũng chẳng có, Tiểu Diệp không còn biết làm gì khác hơn ngoài việc nhịn đói.

Chịu đựng hơn một ngày vừa đói vừa lạnh khiến nó kiệt sức, đến nửa đêm thì không trụ nổi nữa, cả người dần lịm đi.

Chuyện sau đó thì Tô Tử Diệp rất rõ ràng: hắn đột nhiên tỉnh lại ở nơi này.

...

Tới gần sáng, Tô Tử Diệp nghe thấy tiếng gà gáy.

Hắn ngồi dậy, dí sát mắt vào lỗ thủng trên tấm liếp cửa sổ, lén lút nhìn ra bên ngoài.

Trời tờ mờ sáng.

Tiếng gà vang lên rải rác, nghe có chút xa xôi, không biết là gà rừng hay gà nhà.

Tô Tử Diệp rón rén bò qua người Nguyễn thị đang nằm, dò dẫm đi về phía cửa.

Sắc trời âm u lạnh lẽo.

Mảnh sân vườn trước nhà trống trải, chẳng trồng trọt gì, để mặc cho cỏ dại mọc dày đặc từng mảng loang lổ.

Hai căn nhà đất, một là nhà ở, căn bên trái nhỏ hơn là bếp, ở giữa có giếng nước.

Mái rạ thấp lụp xụp chỉ cần với tay là chạm tới, nhiều chỗ đã mục nát, có lẽ lâu rồi không tu sửa.

Mọi thứ trông thật chẳng khác gì căn nhà hoang.

Tiêu điều, xơ xác.

Tô Tử Diệp nép mình sau cánh cửa gỗ mở hé để tránh gió lùa, dựa vào ánh sáng lờ nhờ bên ngoài hắt vào, quan sát một lượt bên trong gian nhà chính.

Trong nhà chẳng có đồ đạc gì nhiều.

Nổi bật nhất là chiếc chõng tre thấp phủ vải trắng đã ố vàng, bên trên xếp ngay ngắn ba tấm bài vị, một mới hai cũ, chữ viết cổ ngoằn ngoèo như giun bò.

Phía trước đặt ba bát nhang bằng đất nung, tàn nhang vương vãi.

Mấy cái ghế đẩu bằng gỗ ngã chỏng chơ trên mặt đất.

Một chiếc rương gỗ đựng quần áo trong góc nhà, màu sơn đen đã trở nên bạc phếch.

Bỗng nhiên, hai mắt Tô Tử Diệp hoa lên, choáng váng.

Khuôn mặt hắn nóng bừng, tim đập thình thịch, tay chân run rẩy.

Hai tay vội bám lấy cánh cửa cho khỏi ngã, Tô Tử Diệp hạ người ngồi bệt xuống đất, dựa lưng vào tường thở hổn hển.

Chết tiệt, hắn đói đến nỗi bị tụt đường huyết.

Ngồi đó một lúc cho tỉnh táo lại, Tô Tử Diệp mệt mỏi lê thân người xuống bếp.

Hình như dưới bếp vẫn còn bó lúa mà Nguyễn thị đi mót được.

.

Bó lúa khá to, nhưng chẳng có được mấy hạt.

Ngồi bên cạnh bếp lò đang đỏ lửa, Tô Tử Diệp kiên nhẫn lấy tay tuốt từng hạt thóc.

Hắn rang thóc lên cho khô, vò thật kỹ cho sạch bụi đất, rồi mới bỏ chúng vào cối giã cho bong hết vỏ trấu, cuối cùng gom được lưng bát gạo lứt vỡ vụn màu nâu đỏ.

Bốc một nắm gạo bỏ vào trong cái niêu sành đang sôi nước, Tô Tử Diệp cất chỗ còn lại vào trong hũ.

Phía sau nhà cũng là một mảnh vườn rộng, nhưng bị bỏ phí gần như toàn bộ.

Chỉ có mỗi khoảnh đất nhỏ vuông vức nằm cạnh bờ ao là được canh tác tử tế, bên trong trồng mấy luống rau vẫn đang phát triển tốt.

Cháo chín, Tô Tử Diệp xắt nhỏ hành lá và tía tô mới hái ngoài vườn cho vào, thêm vài hạt muối trắng, rồi bưng niêu cháo lên trên nhà.

.

Đang múc cháo ra bát, Tô Tử Diệp bỗng nghe tiếng rưng rức nho nhỏ.

Tiếng khóc thút thít phát ra bên trong ổ rơm nơi góc nhà, bị tấm chăn che đậy bên trên.

Hắn vội vàng tiến đến, ôm Tô Liên Hoa vào lòng, luống cuống: - Ngoan nào ngoan nào.

Không khóc, không khóc.

Tô Liên Hoa mở to đôi mắt nhìn Tô Tử Diệp, hiện rõ trong ánh mắt con bé là vẻ ngạc nhiên pha lẫn với chút sợ hãi.

Nó không chịu để cho hắn bế, vội giãy ra rồi bò tới bên cạnh Nguyễn thị đang nằm, ngồi đó khóc nhè tiếp, tiếng khóc ỉ ôi đứt quãng chẳng ra hơi.

Cái miệng nhỏ của Tô Liên Hoa méo xệch, khuôn mặt đầy bụi đất bị nước mắt làm cho lem luốc.

Tô Tử Diệp không biết dỗ dành trẻ con, hắn vụng về gỡ mấy cọng rơm khô bám trên mái tóc rối bù của con bé, rồi dùng tay áo lau sạch mặt mũi cho em gái.

May cho hắn, Tô Liên Hoa đang mếu máo bỗng dưng nín thinh.

Con bé ngừng khóc, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào nồi cháo thơm lừng bốc khói nghi ngút giữa nhà, chốc chốc lại ngước nhìn Tô Tử Diệp với vẻ e dè, vừa thèm thuồng vừa sợ sệt.

- À, Hoa đói lắm rồi phải không?

Ngồi yên đây, để anh múc cháo cho Hoa ăn nhé.

Tô Tử Diệp đặt em gái ngồi trên chiếc ghế đẩu.

Hắn múc cháo ra cái bát sành sứt mẻ, đút cho con bé.

Tô Liên Hoa ngoan ngoãn ngồi im, há to miệng như con chim non, nuốt ừng ực từng thìa cháo loãng.

Niêu cháo nóng thơm phức mùi rau thơm làm bụng Tô Tử Diệp cảm thấy cồn cào.

Thấy Tô Liên Hoa ăn ngon lành, hắn cũng thử một miếng.

Tàm tạm.

Không ngon, cũng không dở.

Một nắm gạo đem nấu với nước lã chỉ ra được thứ nước cháo đùng đục màu nâu nhạt, loe ngoe vài hạt gạo chìm dưới đáy.

Có lẽ do hắn vội nên ninh chưa đủ nhừ, hạt gạo mềm, nhưng không nở lắm.

Húp cháo nóng làm cơ thể của Tô Tử Diệp dần ấm lên, cả người như được tiếp thêm sức sống.

Hai đứa trẻ cứ thế lần lượt mỗi người một thìa, rất nhanh đã ăn hết hai bát cháo loãng.

Còn lại chừng một bát trong nồi, hắn chậm rãi đút cho Nguyễn thị.

Nàng đang mê man, nhưng may là vẫn nuốt được đồ ăn theo bản năng, có lẽ tình hình không quá mức đáng ngại.

...

Tô Tử Diệp đứng ngây người bên giếng.

Hắn cười một mình, vẻ mặt ngô nghê.

Cứ nghĩ tới chuyện mình chắc chắn đã sống lại rồi, Tô Tử Diệp lại thấy lâng lâng như người vừa trúng số độc đắc, cảm giác mãi không tiêu tan.

Không phải, còn hơn trúng xổ số gấp chục lần.

Trên người Tô Tử Diệp chỉ mặc một bộ quần áo đơn sơ bằng vải thô nhuộm nâu.

Phần tay áo và ống quần ngắn cũn cỡn quá mắt cá, lộ ra tứ chi xương xẩu vừa gầy vừa đen, trông thật chẳng khác gì đứa ăn xin.

Nhưng mà những cái đó chỉ là vẻ bề ngoài, thứ thực sự khiến cho hắn vui sướng nhất còn đang ẩn giấu ở bên trong, một kho báu vô giá.

Trước đây, cái cơ thể ốm yếu tới cực độ do trải qua thời gian dài bị bệnh tật giày vò, giống như là khối động cơ liên tục phải hoạt động quá công suất - cũ nát và rệu rã không chịu nổi - bây giờ bỗng nhiên biến thành một cỗ máy móc mới tinh.

Đôi mắt trước kia bị cận nặng, chỉ có thể nhìn đường trong vòng vài ba mét nếu không đeo kính, thì giờ đây mọi thứ trong mắt hắn tựa như một thước phim với độ phân giải cao cấp nhất - sống động, sắc nét và ngập tràn màu sắc.

Các giác quan trở nên thính nhạy hơn, hai lá phổi không còn đau rát khi hô hấp, những khớp xương cử động trơn tru như vừa được tra dầu, và trái tim thì mạnh mẽ đẩy từng dòng máu nóng chạy rần rần trong cơ thể.

Tô Tử Diệp ngồi xổm, trầm mặc cúi đầu nhìn không chớp mắt vào trong chiếc chậu gỗ như bị thôi miên.

Mặt nước trong như gương phản chiếu bầu trời xám xịt, cũng soi rõ gương mặt hắn.

Một khuôn mặt thiếu niên hốc hác vẫn còn vẻ non nớt.

Mái tóc ngắn lởm chởm, rối bù xù như tổ quạ.

Làn da bắt nắng đen nhẻm, nhem nhuốc bẩn thỉu.

Duy chỉ có một đôi mắt rất sáng.

Đôi mắt dài, với hai con ngươi to tròn đen láy, lấp lánh bên dưới hàng mi dày cong vút.

Nếu để ý kỹ thì đường nét mặt mũi tiểu Tử Diệp trông không đến nỗi nào, còn có vẻ thanh tú khá dễ nhìn.

Sống mũi cao thẳng tắp, xương quai hàm thanh thoát, khuôn miệng cân xứng, và đặc biệt hai lúm đồng tiền bên má mỗi khi cười.

Tô Tử Diệp tin chắc rằng tiểu Tử Diệp chính là hắn, có lẽ là hình chiếu ở một thế giới khác, hoặc cũng có thể là kiếp sau của mình.

Bởi vì gương mặt này giống y hệt như hắn hồi còn nhỏ, thậm chí tới cả nốt ruồi nhỏ xíu bên tai trái cũng không chút sai lệch, chỉ là gầy và đen hơn nhiều.

Phát hiện bất ngờ này làm cho Tô Tử Diệp cảm thấy vững tâm hơn.

Hắn không biết vì sao mình lại ở đây, nhưng hiện tại, hắn có thể tiếp tục sống với đúng "bản thể" của chính mình, cả về thể xác và tinh thần, chứ không phải núp trong "vỏ bọc" của người khác.

Đương nhiên, ngoại trừ cái tên ra.

.

Vừa rửa bát, Tô Tử Diệp vừa nghĩ ngợi lung tung.

Phép màu nào đã đưa mình tới nơi này?

Đây là thời đại nào?

Mình sẽ sống an ổn đến hết đời, hay chìm nổi trong chiến tranh loạn lạc đây?

Hoặc là thời đại phi thiên độn địa, phép thuật đầy trời, tu luyện vài ngàn năm, giết người ngoài ngàn dặm, mạng người như cỏ rác?

Có trời mới biết.

Những suy đoán có phần viển vông, nhưng cũng không thể bác bỏ khả năng này được.

Nghĩ tới đây, Tô Tử Diệp bèn nhắm mắt lại, cẩn thận dò xét một lần nữa trạng thái cơ thể.

Nếu như vận mệnh đã sắp đặt, vậy thì cũng nên thiên phú cho hắn một vài dị năng khủng bố nào đó mới phải.

Cái đó gọi là hào quang nhân vật chính, thế mới giống với những nội dung xuyên không mà hắn thường đọc.

Chả thấy gì, chỉ thấy lạnh!!!

Nén tiếng thở dài thất vọng, Tô Tử Diệp cúi mặt, tiếp tục rửa bát, trong đầu vẫn suy nghĩ miên man...
 
Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Ruộng
Chương 3


Trời lúc này đã sáng rõ, nhiệt độ cũng ấm hơn so với lúc sáng sớm, nhưng vẫn rất lạnh.

Chim chóc ở đâu bay tới mỗi lúc một đông.

Chúng bay nhảy bên trong những tán cây xanh, cất tiếng ríu rít gọi nhau khiến cho ngôi nhà nhỏ có thêm chút sinh khí.

Tô Liên Hoa sau khi ăn no lại chui vào trong đống rơm ngủ tiếp.

Tô Tử Diệp đứng tần ngần giữa nhà.

Hắn không biết bây giờ mình nên làm gì.

Đúng ra là không biết bắt đầu từ đâu.

Những việc cần phải làm có rất nhiều: nhà cửa thì bề bộn, chum nước trong bếp cạn thấy đáy, củi đốt cũng gần hết, hũ gạo trống không.

À, vẫn còn đôi nắm gạo, nhiều lắm thì cầm cự được nốt ngày hôm nay.

Chuyện cấp thiết nhất lúc này là phải đi kiếm cái ăn.

Tô Tử Diệp ngẫm nghĩ, có lẽ nên học theo Nguyễn thị, ra ngoài đồng xem thử có còn sót chút lúa rơi rụng nào hay không.

Nghĩ là làm, hắn với tay lấy chiếc nón rơm treo trên tường, khép cửa, rảo bước ra khỏi nhà.

...

Cả thôn Trúc Lâm có hai cánh đồng lúa, gọi là đồng trước và đồng sau, phân biệt nằm ở đầu và cuối thôn.

Đồng sau nhỏ hơn, cách nhà vài trăm bước chân, trải dài tới chân dãy núi đá phía trước mặt Tô Tử Diệp.

Mới độ nửa tháng trước, cánh đồng vẫn là ruộng lúa chín vàng, nhưng bây giờ còn trơ lại những thân rạ khô ngã rạp nằm la liệt.

Đất ruộng bằng phẳng màu xám nâu, khô nứt nẻ vết chân chim.

Rải rác xa xa có mấy người đang lúi húi đốt gốc rạ, tạo thành những vệt cháy đen lan rộng trên mặt ruộng.

Khói trắng theo gió toả ra mù mịt khắp cả cánh đồng.

Đội cái nón rơm sùm sụp trên đầu, Tô Tử Diệp bước qua cây cầu ghép tạm bợ bằng mấy đoạn thân tre bắc ngang mương nước, đi xuống ruộng.

Hắn cúi người, lom khom lấy tay vạch từng gốc rạ cao ngang đầu gối, tìm xem có bông lúa nào gặt sót nằm lẫn vào trong đó hay không.

.

Chỉ một lúc sau, Tô Tử Diệp buộc phải ngừng lại.

Mùi khói đốt đồng khét lẹt làm hắn khó chịu hắt xì liên tục.

Đôi mắt hắn cay xè, nước mắt nước mũi chảy tèm lem.

Tốn công như thế mà chỉ nhặt được có mỗi ba bông lúa lép.

Có vẻ không ổn rồi.

Cứ theo tốc độ này, cho hắn mò tới tối cũng chả nhặt được bao nhiêu.

Mà cũng phải thôi.

Cánh đồng ngay gần nhà, chắc hẳn Nguyễn thị đi mót lúa sẽ tới đây đầu tiên, làm gì còn phần của hắn.

Có lẽ ở đồng trước cũng như thế này, Tô Tử Diệp nghĩ vậy, nhưng hắn vẫn muốn thử tới đó xem xem, biết đâu lại gặp may.

Dù sao thì cũng mất công đi ra đây rồi.

.

Tô Tử Diệp thong thả bước, vừa đi vừa tò mò ngắm nhìn quang cảnh mọi thứ xung quanh.

Dưới đôi bàn chân trần là con đường đất uốn lượn trải đầy rơm vàng lẫn lá cây rụng.

Trên đầu, tiếng chim hót líu lo ẩn hiện bên trong những ngọn tre cao vút.

Tô Tử Diệp nhớ về những ngày mình còn bé tí, sống với ông bà nội, nhà hắn cũng ở một vùng nông thôn cây cối um tùm như thế này.

Xa quê hơn hai mươi năm, số lần quay trở về chỉ đếm được trên đầu ngón tay, quê nhà cũng thay đổi chóng mặt.

Người nhiều hơn, cây cối ít đi, bê tông sắt thép dần thay thế cho những mái ngói nâu nhuốm màu rêu phong.

Quê hương gắn liền với Tô Tử Diệp bằng những ký ức của thời thơ ấu, về ngôi làng nghèo nhưng yên bình, khi ông bà nội vẫn khoẻ.

Giờ đây, ông bà đã mất, còn hắn thì...

Chắc mọi người nghĩ hắn đã chết rồi.

Liệu hắn có được đưa về quê chôn cất không nhỉ?

- Nàyyy!!!

Đang lúc đi ngang qua con ngõ trên, một tiếng gọi đột ngột làm Tô Tử Diệp giật thót người.

Hắn đứng khựng lại, theo bản năng quay đầu nhìn qua.

Trong ngõ, một người phụ nữ đứng trước cổng nhà đang giơ tay vẫy hắn lại, cách không xa lắm.

Không thể giả vờ như không thấy, Tô Tử Diệp đành phải đi tới.

Hắn ngẩng đầu nhìn người đàn bà lạ mặt, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: - D..dì à, dì vừa gọi cháu hả?

- Đúng rồi.

Người phụ nữ mỉm cười đáp lại.

Thấy Tô Tử Diệp có vẻ ngơ ngác, nàng bèn chủ động hỏi:

- Mày có phải là Tiểu Diệp, con nhà mẹ Sinh ở ngõ dưới đúng không?

Lâu lắm không thấy mặt, đã lớn thế này rồi cơ đấy.

- Phải ạ!

Tô Tử Diệp nhẹ gật đầu.

Hắn có chút căng thẳng, không biết người này gọi mình lại có chuyện gì, nhưng bề ngoài vẫn giả bộ thản nhiên.

Người đàn bà khoảng chừng hơn ba mươi, vóc người cao ráo thon gọn, gương mặt trắng trẻo đầy đặn, cũng gọi là có chút nhan sắc.

Nàng mặc một bộ quần áo bằng vải bông dày thêu hoa, màu sắc nhã nhặn, kiểu dáng vừa vặn, vừa nhìn đã biết gia cảnh khá giả.

Qua cách nói chuyện, Tô Tử Diệp đoán đây là người cùng thôn, nhưng không biết quan hệ với nhà mình là như thế nào.

Nhìn kỹ thì đúng là trông nàng có hơi hơi quen mắt, chắc hẳn đã rất lâu rồi không gặp mặt.

Trong lúc Tô Tử Diệp quan sát người đàn bà, người này cũng đang yên lặng quan sát hắn.

Họ Tô là một trong mấy dòng họ định cư lâu đời nhất ở thôn Trúc Lâm, nhưng bây giờ chỉ còn lác đác vài gia đình.

Ông bà Tô trước đây từng là phú hộ, tính tình hiền hoà nhân hậu, chỉ tiếc là nhà cạn phúc, đã đẻ ra một tên con trai phá sản Tô Sinh rồi lại đến thằng cháu đích tôn Tô Tiểu Diệp này.

Người trong thôn đều biết Tiểu Diệp có bệnh, đầu óc không được tốt lắm, cứ hễ gặp người lạ là sợ.

Bởi vậy mặc dù hai nhà sống gần nhau, nàng cũng rất hiếm khi nhìn thấy nó.

Nhìn mấy bông lúa Tô Tử Diệp cầm trên tay, người đàn bà biết ngay hắn muốn làm cái gì.

Đúng thật là thằng ngốc mà.

Ruộng nhà ai thu hoạch muộn lắm cũng đã gặt hái xong hết từ vài ngày trước rồi, giờ ngoài đồng thì còn gì nữa để mà nhặt cơ chứ?

Chỉ có điều, thằng bé này lớn lên trông cũng thật là lừa người.

Tuy nhìn nó có hơi gầy yếu tiều tuỵ, cái này là bình thường, nhà họ Tô bây giờ đã sa sút tới mức không thể kém hơn được nữa rồi, nhưng từ cái bộ dáng kia mà xem, ai không biết thì tuyệt đối không ngờ được đầu óc nó có vấn đề.

Nàng bị thu hút bởi đôi mắt của đứa nhỏ đối diện.

Đôi mắt đen láy, trong suốt, lấp ló dưới vành nón rơm đang tò mò dò xét nàng.

Tuy rằng có vẻ thận trọng, nhưng tuyệt đối không bối rối hay sợ sệt.

Đám trẻ con nhà nghèo quê mùa gần như chẳng có đứa nào giữ được vẻ bình tĩnh khi nói chuyện với người lớn như thế cả, lúc nào cũng lấm la lấm lét chỉ sợ bị trách mắng.

Nếu không phải Tô Tử Diệp lên tiếng xác nhận, nàng còn sợ mình nhận nhầm người.

Mặc dù nhận thấy thằng nhóc con nhà họ Tô có cái gì đó là lạ, nhưng trong nhà đang có khách, người đàn bà không muốn mất nhiều thời gian ở đây.

Nàng đắn đo vài giây, rồi nói thẳng: - Tiểu Diệp à, là thế này, dì muốn mua mấy thứ, nhưng bây giờ lại không tiện ra chợ.

Mày không có việc gì thì giúp dì chạy xuống chợ bản một chuyến, có được hay không hả?

Thật ra thì người đàn bà không muốn giao việc này cho một đứa trẻ ngốc như Tô Tử Diệp lắm.

Quá rủi ro.

Có điều mấy người ở đều bận việc hết cả, định qua nhờ hai đứa cháu nhà lão Trương thì chúng nó lại trốn đi chơi đâu mất, đúng lúc thấy Tô Tử Diệp đi ngang qua ngõ, nàng tưởng nhầm là trẻ con nhà khác, cho nên mới gọi hắn lại.

Thêm nữa, nàng bị thuyết phục bởi thái độ điềm tĩnh của Tô Tử Diệp, thầm nghĩ chắc là nó cũng không quá ngốc nghếch, có lẽ không đến mức chuyện đơn giản như vậy cũng không làm được.

Chuyện này đúng là không khó khăn lắm.

Chợ bản có hình dáng lớn nhỏ ra sao Tô Tử Diệp còn chả rõ, nhưng đường đi thì hắn lại biết.

Cũng chẳng có gì đặc biệt.

Thôn Trúc Lâm và thôn dưới đều nằm một bên bờ Sông Cái, cách nhau bởi mấy ngọn đồi nhỏ.

Nếu như đi bộ thì chỉ có một con đường đất duy nhất nối liền giữa hai thôn với nhau.

Chợ bản họp ở ven đường, nhưng thuộc về địa phận của thôn dưới.

Đường xuống chợ thì dễ rồi, vấn đề là cũng khá xa, cho nên Tô Tử Diệp đương nhiên không muốn đi.

Nhưng mà câu nói tiếp theo của người đàn bà làm hắn không thể từ chối: - Mua đồ xong, cho mày một đồng đi mua đường ăn.

- Dì muốn mua gì?

Tô Tử Diệp bèn hỏi.

Người đàn bà mở túi tiền đang cầm trên tay ra, vừa đếm tiền vừa dặn dò kỹ càng:

- Xuống chợ rồi, tới quán lão Mạch rượu mua cho dì một vò ba cân rượu nếp.

Sau đó tìm Khâu đồ tể, bảo hắn là quả phụ Dương ở thôn trên sai mày mang lòng heo về.

Dì đã dặn trước hắn rồi, hắn sẽ biết.

Quả phụ Dương cẩn thận buộc tiền thành hai xâu, một nhỏ một lớn, rồi mới đưa chúng cho Tô Tử Diệp:

- Tiền này để mua rượu, này để trả tiền thịt, một đồng riêng này là cho mày mua đường.

Nhất định không được làm mất đâu đấy, đã nhớ chưa?

- Nhớ rồi ạ.

Tô Tử Diệp nhận lấy tiền, nhưng rồi lại đưa một đồng lẻ trả lại cho nàng:

- Dì Dương, cháu không cần một đồng này.

Dì trả công cháu bằng ít gạo được không?

Hay là khoai sắn gì cũng được cả.

Quả phụ Dương cảm thấy hơi bất ngờ.

Mùa đông ít hoa quả, bọn trẻ con thèm đồ ngọt rất khó từ chối sức hấp dẫn từ vị ngọt lịm của đường.

Bởi vậy, hiếm có đứa nào lại ưu tiên việc mang lương thực về cho gia đình hơn là cầm tiền đi mua vài viên đường nhấm nháp.

Nàng hỏi dò: - Mấy nay sao không thấy mẹ mày đâu?

- Mẹ cháu đang ốm.

- Ấy chết!

Ốm thế nào?

- Bị sốt ạ.

- Có nặng lắm không?

- Cũng đỡ đỡ rồi.

Chắc là không sao...

Tô Tử Diệp hơi ngập ngừng.

Hắn cũng chưa hết lo cho bệnh tình của Nguyễn thị.

- Ở nhà hết gạo rồi à?

- Vâng.

Quả phụ Dương nghe vậy thì hiểu rồi, nàng nhẹ gật đầu:

- Ừ.

Vậy lát nữa mày về đây, dì trả công cho mấy nắm thóc, được chứ?

- Được ạ.

Tô Tử Diệp vui vẻ đồng ý ngay.

Hắn toan quay lưng định chạy đi, nhưng quả phụ Dương vẫn chưa cảm thấy an tâm:

- Tiểu Diệp, từ đã.

Dì dặn mua những thứ gì đã nhớ kỹ chưa?

Nói lại một lần xem nào.

- Mua ba cân rượu nếp ở tiệm lão Mạch, lấy lòng heo đặt trước của Khâu đồ tể, xâu nhỏ trả tiền rượu, xâu lớn trả tiền thịt.

Lúc này quả phụ Dương mới cười hài lòng: - Tốt lắm.

Mau đi đi, nhanh chân lên đấy nhé.
 
Back
Top Bottom