Ngày 10 tháng 10, tiết Lập đông.
Đêm nay là một ngày lạ thường.
Bầu trời đêm sạch sẽ không một gợn mây, không sao, chỉ có một vầng trăng sáng treo lơ lửng giữa không trung.
Trăng tròn như chiếc mâm bạc, cảm tưởng có thể với tay là chạm tới, ánh trăng sáng vằng vặc.
.
Hắn mơ mơ màng màng tỉnh giấc.
Cảm giác tê buốt tràn ngập khắp thân thể, giống như có hàng ngàn hàng vạn mũi kim nhỏ cắm sâu trong da thịt.
Lạnh.
Lạnh quá đi mất.
Phải cố gắng lắm hắn mới nâng lên được hai mí mắt nặng trĩu.
Khung cảnh lờ mờ hiện ra trước tầm mắt, rồi dần trở nên rõ nét hơn.
Mái nhà tối tăm, thấp lụp xụp.
Bức tường vách đất xám ngắt, chằng chịt những vết nứt.
Ánh trăng sáng tỏ chiếu qua ô cửa sổ đang mở.
Từng đợt gió rét từ ngoài cửa sổ thổi vào lạnh buốt.
Vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, đầu óc hắn vẫn còn đang mông lung.
Mình đang ở đâu thế này?
Hắn hít thở một cách khó nhọc, lồng ngực đau rát vì khí lạnh.
Cảm giác khó chịu cực độ.
Cả người giá buốt, cái lạnh xuyên thấu tim gan giống như vừa được vớt lên từ hố băng.
Nhưng cũng vì thế mà hắn dần tỉnh táo hơn, trí não bắt đầu tăng nhanh tốc độ hoạt động.
- Aa..aaa..!!.
Vừa mới khẽ cựa quậy thân mình, các khớp xương trên người hắn liền như muốn gãy rời ra thành từng đoạn.
Cơn đau khủng khiếp bất ngờ ập tới làm hắn không nhịn được, bật phát ra tiếng rên rỉ đầy khổ sở.
Mình bị làm sao thế này?
Sao lại đau như vậy?
Đây là đâu?
Hắn hoang mang tột độ, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn, cùng với đó là một nỗi sợ hãi thổi bùng lên mãnh liệt.
Cơn đau hành hạ đến mức hắn không dám nhúc nhích.
Theo bản năng, hắn muốn kêu lớn lên để gọi người tới giúp đỡ, nhưng rồi lại bị lý trí kịp thời ngăn lại.
Nên giữ im lặng thì tốt hơn, cho tới lúc hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vả lại, cũng chẳng có sức để mà kêu.
Hắn nhắm mắt, cố gắng trấn tĩnh tinh thần, rồi kiên nhẫn điều chỉnh lại nhịp thở đang gấp gáp hỗn loạn.
Mãi một lúc lâu sau, cơn đau dần dần dịu đi, hắn mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Nhưng những cảm xúc lo lắng bất an trong đầu mỗi lúc một nhiều thêm, về một điều gì đó đã xảy ra với cơ thể của mình không ngừng thôi thúc hắn.
Sau khi hít sâu một hơi chuẩn bị tinh thần, hắn đánh liều thử cử động thân thể một lần nữa, bất chấp cơn đau đáng sợ kia có thể sẽ lại tiếp tục ập đến.
Bắt đầu từ một ngón tay, hai ngón, rồi bàn tay, cánh tay, tới tứ chi...
May mắn, lần này thuận lợi hơn nhiều.
Những cơn đau nhức ê ẩm vẫn lan truyền khắp người, dồn dập như sóng đánh, nhưng không còn quá mức dữ dội.
Ít nhất thì hắn vẫn có thể chịu đựng được.
Hình như xương cốt không bị gãy chỗ nào cả, cũng không có vết thương nặng.
Chỉ là cảm giác giống như cả người hắn vừa mới được rã đông sau một thời gian dài đóng băng, cần có thời gian để cho cơ bắp và các khớp xương đang tê cứng phục hồi hoạt động.
Những cử động càng lúc càng linh hoạt trơn tru hơn, cơ thể hắn cũng dần ấm lên thấy rõ.
.
Nặng nhọc quay cái cổ cứng đơ qua một bên với ý định quan sát kỹ hơn hoàn cảnh xung quanh, bất thình lình hắn chợt giật bắn cả người.
Một người phụ nữ nằm bất động ngay bên cạnh hắn từ lúc nào.
Đôi mắt nàng nhắm nghiền, mái tóc đen dài xoã tung che đi gần hết khuôn mặt hốc hác trắng bệch.
Suýt chút nữa thì hắn đã hét ầm lên vì sợ.
Cái miệng há hốc ra với vẻ mặt kinh hoàng cực độ, nhưng chưa kịp phát ra tiếng thì bỗng dưng ngập ngừng, rồi lại chậm rãi khép lại trong im lặng.
Người đàn bà bằng xương bằng thịt, không phải ma, hơn nữa vẫn còn sống.
Bởi vì ánh trăng rất sáng cho nên hắn có thể thấy được lồng ngực nàng đang khe khẽ nhấp nhô, vài sợi tóc đen vương trên mũi rung động nhè nhẹ theo từng nhịp thở nặng nề.
Xảy ra chuyện gì thế này?
Người này là ai?
Trong đầu hắn bây giờ có quá nhiều những câu hỏi mà không tìm được đáp án.
...
Đêm dài lặng lẽ trôi.
Hắn nằm ngửa bất động trên nền đất trải đầy rơm, giương đôi mắt vô hồn ngắm nhìn vầng trăng sáng bên ngoài cửa sổ, nhưng nội tâm thì đang nổi sóng mãnh liệt.
Sau khi qua cơn hoảng loạn, hắn dần dần bình tĩnh lại, cố gắng vắt óc suy ngẫm xem chuyện gì đang xảy ra với mình.
Đầu tiên là những tháng ngày dài đằng đẵng làm bạn với giường bệnh.
Rồi cái ngày cuối cùng đó, khi hắn cố hết sức vẫn không thể ngăn nổi hai mi mắt nặng nề sụp xuống, bên tai vẫn còn nghe loáng thoáng những tiếng gọi cấp cứu của đám bác sĩ y tá.
Những âm thanh vội vã hỗn loạn mơ hồ, càng lúc càng xa dần.
Hắn rất thường xuyên ngất đi như vậy, nhẹ nhàng như một giấc ngủ.
Chỉ khác là lần này hắn mơ hồ ý thức được rằng, mình đã ngủ rất lâu mà chưa có tỉnh lại.
Màn đêm lạnh lẽo bao phủ lấy linh hồn hắn trong một khoảng thời gian rất dài, rất rất dài.
Dài đến mức tuyệt vọng.
Hắn đã tưởng đó là cái chết, là điểm cuối trong cuộc đời ngắn ngủi buồn tẻ của mình, nhưng không.
Bây giờ thì hắn xuất hiện ở nơi đây, và vẫn còn sống.
Chuyện này tuy kỳ lạ nhưng không đáng sợ.
Điều đáng sợ nhất sau khi tỉnh dậy là hắn phát hiện ra cái cơ thể trưởng thành của mình bỗng dưng biến thành một đứa trẻ con chỉ cỡ chín, mười tuổi.
Thật sự quá mức kinh dị.
.
Bên cạnh, người đàn bà đang lên cơn sốt li bì.
Cơ thể nàng nóng hầm hập, đôi môi khô nứt nẻ, tái nhợt, những sợi tóc rối dính bết trên khuôn mặt lúc này đã chuyển sang màu đỏ bừng bệnh hoạn.
Quan sát kỹ người đàn bà, hắn mừng rỡ nhận ra vậy mà mình nhận biết nàng.
Cảm giác lúc này rất khó tả, vừa lạ, lại vừa quen.
Hắn đã từng gặp nàng rồi.
Đó là khi chìm trong giấc ngủ dài tưởng chừng như vô tận kia, hắn từng mơ thấy một giấc mơ rất thật.
Nàng là mẹ của hắn, người mẹ trong mơ.
Và rồi hắn bắt đầu lờ mờ nhận thức được, cái thân thể nhỏ bé của mình lúc này đây, cũng chính là hắn bên trong giấc mơ đó.
Hắn đã từng nghe qua về lucid dream - trạng thái khi mà người ngủ mơ tự ý thức được bản thân mình đang nằm mơ, và có thể tự do điều khiển giấc mơ theo ý muốn, nhưng rồi lại ngay lập tức gạt bỏ đi khả năng này.
Bởi vì hiện tại đầu óc hắn hoàn toàn tỉnh táo, và tất cả những gì mà hắn nhìn thấy, cảm nhận được - mọi thứ đang diễn ra đều hết sức chân thật.
Nhất là cơn đau khủng khiếp ban nãy...
Giờ nghĩ lại vẫn còn rùng mình.
Đây tuyệt đối không phải là mơ.
Nhưng nếu như là thực, vậy làm sao để hắn có thể lý giải về những chuyện này?
Và cả giấc mơ kia nữa?
Chuyện này càng nghĩ càng thấy bế tắc.
.
Bên ngoài gió vẫn rít lên từng cơn, tràn vào nhà qua ô cửa sổ.
Hắn rón rén với tay gỡ thanh chống, hạ tấm liếp che xuống, rồi nằm co mình trong ổ rơm, nép người vào sát chân tường.
Bóng tối bao trùm không gian.
Nhiệt độ trong nhà dần ấm lên, cũng trở nên yên tĩnh hơn.
Nhưng rồi tiếng rên hừ hừ nặng nề của người đàn bà bên cạnh làm hắn bỗng thấy bồn chồn.
Đắn đo một hồi, hắn lại lật người ngồi dậy.
"Mẹ" hắn đã sốt liên tục mấy ngày rồi, nếu cứ để mặc kệ thế này, rất có thể sẽ xảy ra chuyện không hay.
Những thứ chưa hiểu đành tạm thời gác lại một bên, cần phải làm chút gì đó giúp nàng cái đã.
.
Mở hé ra cánh cửa gỗ xộc xệch, cả người hắn run lên vì lạnh.
Bên ngoài heo hút trống trải, chỉ có tiếng gió thổi và cành lá khô xào xạc.
Ánh trăng yên lặng phủ lên vạn vật, lạnh lùng, ma mị.
Hít sâu một hơi, cố kìm nén cảm giác sợ hãi, hắn nhanh chân chạy về phía căn bếp gần đó.
Trong bếp tối thui.
Đợi cho đôi mắt quen dần với bóng tối, hắn dò dẫm tiến lại gần bếp lò.
Lò lửa đã nguội lạnh suốt mấy hôm nay, từ ngày mẹ bệnh trở nặng.
Mò mẫm lấy ra một cục đá lửa và con dao nhỏ bên trong đống củi, hắn vụng về đánh lửa.
Tia lửa loé lên, bắn vào nhúm bùi nhùi bằng sợi rơm xé nhỏ, tắt ngúm.
Liên tục lặp đi lặp lại động tác, tới khi sắp mất kiên nhẫn, rốt cuộc bùi nhùi cũng lưu lại được vài đốm lửa nhỏ xíu, trong bóng tối nhìn rất bắt mắt.
Hắn vội vàng chu môi, cẩn thận thổi từng luồng hơi thật khẽ vào bùi nhùi.
Những đốm lửa nhỏ loé lên đỏ rực, ban đầu chỉ bằng đầu tăm, rồi lớn dần bằng hạt đậu, to hơn nữa, rốt cuộc cũng bốc cháy thành một ngọn lửa nhỏ.
Ném bùi nhùi cháy vào trong bếp lò, thêm vài nắm rơm khô, ngọn lửa liền nhanh chóng bùng lên.
Tiếng củi khô cháy lách tách, hơi nóng và ánh sáng từ bếp lò toả ra làm hắn cảm thấy dễ chịu, tinh thần cũng bớt căng thẳng đi phần nào.
Ngồi đó sưởi ấm một lúc, hắn đi ra cái giếng nhỏ ngoài sân, hì hục kéo nước, rồi đun nóng trong một chiếc chảo sắt lớn.
.
Khệ nệ bưng chậu gỗ đựng nước ấm lên nhà trên, hắn thở hồng hộc vì mệt.
Vạt áo trước người bị nước sánh ra ngoài làm ướt hết cả một mảng lớn.
Chỉ riêng cái chậu to làm bằng những mảnh gỗ dày ghép lại với nhau không thôi đã rất nặng, đối với hắn bây giờ thật đúng là quá sức.
Hắn quỳ gối bên cạnh người đàn bà, hơi do dự, nhưng rồi vẫn đưa tay lay gọi nàng:
- M..mẹ...
Mẹ à...
Người đàn bà không tỉnh dậy, chỉ đáp lại bằng những câu ú ớ vô nghĩa, xen kẽ là tiếng hai hàm răng va vào nhau run cầm cập.
Không tốt, nàng bắt đầu mê sảng rồi.
Thử kiểm tra trên người nàng, cổ, trán, tay, chân, nơi nào cũng nóng bừng bừng, mồ hôi rịn ra ướt cả áo.
Nếu cứ để cơn sốt tiếp tục kéo dài, cho dù mẹ hắn còn sống cũng chỉ sợ đầu óc sẽ hỏng mất.
Lấy mấy mảnh vải vụn từ chiếc rương gỗ nằm trong góc nhà, hắn vội vò qua chúng vào chậu nước ấm, rồi dùng khăn ẩm cẩn thận lau khắp lượt mặt mũi, tay chân người đàn bà, hi vọng hơi nước có thể làm giảm bớt nhiệt lượng trên cơ thể nàng.
Lau người, thay khăn, nước nguội thì bổ sung thêm nước nóng, lại tiếp tục lau người, thay khăn...
Tới khi trăng dần lặn, thân nhiệt của mẹ hắn cuối cùng cũng giảm đi được đôi chút.
Nàng đã không còn nói mê, nhịp thở đều đều nhẹ nhàng, trông giống như người đang ngủ say.
Hắn nhẹ nhõm thở ra một hơi, nỗi lo lắng tạm vơi bớt, lúc này mới cảm thấy mệt rã rời.
Uể oải trở về lại trong ổ rơm, hắn nằm vắt tay lên trán, thao thức chờ trời sáng.
...
Thôn Tre Ngà là một thôn nhỏ nằm bên tả ngạn bờ Sông Cái, ba mặt còn lại bao quanh bởi núi đồi dày đặc.
Cả thôn rải rác có vài chục hộ gia đình, đa phần đều sống bằng nghề làm nông.
Nhà họ Tô là một hộ trong số đó.
Trước đây, cả gia đình chung sống coi như êm ấm hoà thuận, nhưng từ sau khi hai ông bà già qua đời, tên con trai là Tô Sinh dần trở nên sa đoạ.
Hắn nghiện cờ bạc, nghiện rượu, thường xuyên đánh đập vợ con.
Của cải trong nhà cũng vì thế lần lượt đội nón ra đi.
Mấy ngày trước, Tô Sinh uống rượu say, chẳng may trúng gió chết rồi.
Thi thể hắn chỉ được cuốn tạm bợ trong manh chiếu rách, chôn ngoài nghĩa địa.
Bởi vậy, hiện giờ trong nhà họ Tô chỉ còn có ba mẹ con.
Người mẹ trẻ họ Nguyễn, và hai đứa con nhỏ, một trai, một gái.
Đứa lớn mười hai tuổi, đứa nhỏ chỉ mới có hơn hai tuổi...
Vừa nhớ tới đây, hắn bỗng giật mình, hoảng hốt ngồi bật dậy.
Trăng lặn lâu rồi, cả căn nhà tối om như hũ nút.
Hắn bò trên nền đất rơm, hai bàn tay vội vàng mò mẫm trong bóng tối như tìm kiếm thứ gì đó.
Tới tận sát góc tường phía dưới chân, rốt cuộc tay hắn cũng chạm phải thứ mình cần tìm: một cơ thể nhỏ nhắn cuộn mình trong tấm chăn mỏng, bên trên phủ kín bởi một lớp rơm dày.
Bàn tay cảm nhận được nhiệt độ ấm áp và nhịp thở đều đều nhẹ nhàng, hắn khẽ thở phào, yên lặng nằm lại chỗ cũ.
Con bé tên là Tô Liên Hoa.
Hắn giơ cánh tay của mình lên trước mặt.
Bóng tối bao trùm khiến cho đôi mắt không thể nhìn rõ, đành phải dùng tay còn lại sờ nắn một hồi.
Cánh tay nhỏ hầu như chỉ có da bọc xương, gầy khẳng khiu như que củi.
Tên nhóc là Tô Tử Diệp à?
Hắn mỉm cười.
Thôn quê dân dã, ngay cả tên cũng đặt theo hoa cỏ trong vườn.
Vậy thì từ giờ mình tên là Tô Tử Diệp vậy.