"Quân Triêu Mãn, nếu còn có lần gặp tiếp theo, ta sẽ nói cho cậu biết tên của ta."
----
Lộ Hồi lo lắng cho Diêu Hạo Hạo là có lý do, dù sao hiện tại phó bản đã dần chuyển thành một cục diện nhắm thẳng vào cậu, Bạch Thái Hành bọn họ đều từng phải chịu công kích, vậy thì Diêu Hạo Hạo tự nhiên cũng không thể tránh khỏi.
Dưới tay cậu tổng cộng chỉ có hai thần sứ cấp cao, hiện giờ một người ở trong cái gọi là [Thần Điện Chư Thần], người còn lại thì ở bên ngoài.
Nghĩ cũng biết chắc chắn sẽ có kẻ đi thử xem thực lực của Diêu Hạo Hạo rốt cuộc thế nào.
Nhưng kỳ thực Diêu Hạo Hạo cũng không cần cậu lo lắng đến vậy.
Minh Chiếu Lâm là trực tiếp biến mất ngay trước mặt Diêu Hạo Hạo.
Trước khi hắn biến mất, bọn họ vẫn đang trong buổi huấn luyện giáo viên, Minh Chiếu Lâm đối với mấy thứ này từ đầu đến cuối đều là một bộ mặt "tôi không nghe", sau đó cái biểu cảm không nghe ấy khựng lại một chút, trực tiếp nhíu mày, khí áp quanh người cũng theo đó mà trầm xuống.
Diêu Hạo Hạo liếc nhìn hắn một cái, liền thấy hắn dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, trông như là bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay, nhưng trong khoảnh khắc đầu tiên lại không hề động.
Khoảng chừng ba phút trôi qua, Minh Chiếu Lâm trực tiếp đứng dậy, vị giáo viên đang huấn luyện bọn họ trợn to mắt, định gọi hắn lại: "Minh Chiếu Lâm......"
Nhưng Minh Chiếu Lâm căn bản không để ý tới, nhanh chóng bước ra ngoài, sau đó Diêu Hạo Hạo mới đứng dậy đuổi theo, liền thấy hắn từ căn phòng bên cạnh lấy ra hai con dao găm, rồi trực tiếp biến mất.
Diêu Hạo Hạo không dám tin mà mở to mắt, cũng ý thức được khi nãy Minh Chiếu Lâm nhíu mày rất có thể là đã phát giác ra điều gì đó.
Còn sau khi Minh Chiếu Lâm biến mất, Diêu Hạo Hạo vẫn làm xong buổi huấn luyện một cách bình thường, rồi trở về khách sạn.
Nhưng ngay khoảnh khắc cô bước ra khỏi thang máy, đặt chân vào hành lang khách sạn, cùng với tiếng cửa thang máy khép lại, Diêu Hạo Hạo không hề do dự xoay người lùi về sau một bước, đồng thời hạ thấp eo người, tránh được nhát dao quét tới từ phía sau lưng mình.
Trong lúc hạ người, cô dang hai tay giữ thăng bằng, một chân trụ trên mặt đất, chân còn lại đột ngột đá mạnh lên trên, chính xác không sai lệch đá trúng tay đối phương, làm bay con dao.
Diêu Hạo Hạo lại nắm chặt chuôi dao đứng dậy, xoay tay dùng sống dao vỗ mạnh vào kẻ đang lao về phía cô, người đó lùi lại, ngay sau đó là càng nhiều người hơn nữa lần lượt tràn ra từ cửa sổ, từ đầu cầu thang.
Tín đồ, thần sứ cấp thấp, thần sứ cấp trung...... thậm chí còn có cả hai vị thần sứ cấp cao!
Chỉ nhìn trang phục thì hoàn toàn không thể phân biệt họ đang thờ phụng vị thần nào, nhưng hiện tại việc họ thờ phụng thần nào cũng không còn là trọng điểm.
Diêu Hạo Hạo nhìn đám người đã vây kín trước sau mình, siết chặt chuôi dao trong tay.
Nói không căng thẳng là không có khả năng, vừa rồi chỉ một đòn như vậy thôi mà tim cô bây giờ đã như muốn nhảy ra ngoài.
Huấn luyện trong Utopia và thực chiến hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.
"Lục Duyên Duyên."
Một vị thần sứ cấp cao lên tiếng.
Diêu Hạo Hạo quay đầu nhìn hắn, nhưng rồi lại nghe vị thần sứ cấp cao đứng trước mặt cô tiếp lời: "Thành chủ đại nhân nguyện ý cho cô một cơ hội."
Diêu Hạo Hạo lại nhìn về phía vị thần sứ cấp cao trước mặt, kết quả người nói câu tiếp theo lại là kẻ đứng phía sau: "Chỉ cần cô bây giờ lựa chọn lại, lựa chọn thờ phụng thành chủ đại nhân, cô sẽ trở thành đồng đội của chúng tôi."
Diêu Hạo Hạo: "......"
Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy cạn lời.
Nhưng đồng thời, phản ứng đầu tiên trong đầu lại là, nếu Lộ Hồi ở đây, hơn phân nửa sẽ nói một câu rằng mấy người không thể để một người nói hết sao, làm gì phải thần kinh thế này.
Nghĩ tới đây, Diêu Hạo Hạo bỗng dưng thả lỏng hơn một chút.
Cô bật cười, đôi mắt màu hổ phách như có lưu quang chuyển động.
"Rồi sao nữa?
Thành chủ đại nhân cần tôi làm gì?"
"Rất đơn giản."
Một vị thần sứ cấp cao nói, rồi vị còn lại tiếp lời: "Chỉ cần cô giúp chúng tôi giết Quân Triêu Mãn, hoặc là không làm gì cũng được."
Diêu Hạo Hạo cong cong đôi mắt, giọng nói vì mang theo ý cười mà nghe có vài phần ngọt ngào: "Quy tắc trong thành tôi vẫn còn nhớ đấy, [Không được phản bội thần]."
"Thành chủ đại nhân mới là thần duy nhất!" vị thần sứ nam cấp cao kích động nói, sau đó vị thần sứ nữ cấp cao cũng hô lên: "Thành chủ đại nhân mới là thần duy nhất!"
Hai người họ vừa hô xong, toàn bộ tín đồ và thần sứ đều đồng loạt hô lớn: "Thành chủ đại nhân mới là thần duy nhất!"
Vị thần sứ nữ cấp cao càng nói: "Cô cho rằng các người làm sao có thể sống hạnh phúc trong thành phố này được chứ?!
Nếu không có thành chủ đại nhân, mảnh đất an toàn cuối cùng này đã sớm không còn nữa rồi!"
Diêu Hạo Hạo: "?"
Có lẽ là bị "Quân Triêu Mãn" lây rồi, cô không nhịn được: "Vậy bà ta cũng đâu phải thần mà tôi thờ phụng.
Với lại, tôi cũng không định ở lại cái nơi rách nát này của các người."
Đối với cô mà nói, có lẽ thế giới hiện thực đúng là còn rất nhiều góc tối, rất nhiều nơi bị bóng đen bao phủ, nhưng đó mới là chốn an toàn của cô.
Gia đình của cô, những người cô quan tâm, những điều cô còn dang dở, những tiếc nuối của cô......
Diêu Hạo Hạo siết chặt con dao găm trong tay, ngay khoảnh khắc lời nói dứt xuống liền không nói thêm câu nào nữa----
[Thất Phách Đăng]!
Chiếc đèn kéo quân kiểu cũ đột ngột xuất hiện trước mặt cô, ánh đèn xanh trắng mang theo vài phần u tối.
Mặt đèn nhanh chóng lóe lên một cái, xoay tròn, sau đó dừng lại ở [Tước Âm].
[Tước Âm] kỹ năng chủ động--- Trấn nhiếp kẻ địch!
Đây là một kỹ năng phạm vi, trong phạm vi này vừa khéo trấn nhiếp toàn bộ mọi người.
Diêu Hạo Hạo không có tâm tư chém giết với họ, vừa rồi cô đã thử rồi, cô không làm được chuyện giết người.
Cho dù biết bọn họ là NPC.
Cho nên sau khi [Trấn Nhiếp] được kích hoạt, Diêu Hạo Hạo không do dự mà lập tức lao về phía cửa sổ.
Cô không chắc có người chặn đường hay không, chỉ có thể gọi người tới hỗ trợ trước.
May mà thiết bị liên lạc trong thành phố này có thể trò chuyện nhóm.
Trước đó thấy Minh Chiếu Lâm và "Quân Triêu Mãn" nhiều lần trèo cửa sổ, Diêu Hạo Hạo đã đặc biệt học lén một tay kỹ năng trèo cửa.
Cô vừa gọi cho Niên Bình Sơ bọn họ, vừa trèo xuống dưới, tuy có chút chật vật, thậm chí lúc tiếp đất vì quá gấp còn hơi trẹo chân, nhưng ít nhất cô cũng đã dựa vào chính mình thoát khỏi kiếp nạn này.
Sau khi nhận được tín hiệu cầu cứu của cô, người đầu tiên chạy tới là Lãnh Độ.
Lãnh Độ lén tháo một cái máy, tự cải tạo thành vũ khí, lúc Diêu Hạo Hạo nhìn thấy hắn chạy về phía mình, hắn không hề do dự mà nhấc ống lên, bắn hai phát về phía sau lưng cô.
Thứ bay ra là đá, nhưng lực xuyên phá thì không hề đơn giản.
Diêu Hạo Hạo khó tránh khỏi bị giật mình run lên một cái, nhưng bước chân lại vô cùng kiên định.
Lãnh Độ chỉ đơn giản cản người một chút, rồi túm lấy cánh tay cô ra hiệu: "Bên này."
Hắn dẫn người, quen đường quen nẻo xuyên qua các con hẻm, Diêu Hạo Hạo theo hắn vòng vèo mấy lượt, cuối cùng trực tiếp tiến vào một tầng hầm, nhìn thấy Bạch Thái Hành, Niên Bình Sơ, còn có......
Dương Tử Đàm. lledungg
Diêu Hạo Hạo lúc này mới thật sự trấn định lại, cũng buông con dao trong tay xuống: "......"
Niên Bình Sơ giải thích một câu: "Lúc cô báo chúng tôi, Dương Tử Đàm và đội của anh ta vừa hay tới tìm bọn tôi, nói muốn đưa bọn tôi đổi chỗ, an toàn hơn một chút, Lãnh Độ nói để hắn đi đón cô là đủ rồi."
"Tôi hiểu."
Diêu Hạo Hạo đương nhiên không phải trách bọn họ rút lui sớm, cô chỉ hơi bất ngờ: "......Quân Triêu Mãn đã đạt được hợp tác với anh rồi?"
Dương Tử Đàm giơ tay ra hiệu, sửa lời: "Là đạt được hợp tác với 'thần minh' mà tôi thờ phụng."
Diêu Hạo Hạo: "."
Có khác nhau à?
Thôi vậy.
Đám người này ai cũng quái quái, Diêu Hạo Hạo cũng lười hỏi thêm.
Cô cảm ơn Lãnh Độ xong, lại hỏi: "Quân Triêu Mãn có nói với anh tình hình hiện tại thế nào không?"
Dương Tử Đàm lắc đầu: "Tôi chỉ biết cậu ta đi tìm Chu Lục bọn họ, nhưng là Thiện Thần bảo tôi đưa mọi người tạm thời chuyển chỗ, tìm cách trốn đi trước, chứ không phải xé bỏ hợp tác với Quân Triêu Mãn, lại thêm việc thành chủ công khai ra tay với các người, vậy tôi nghĩ hẳn là phía Quân Triêu Mãn đã làm gì đó, khiến thành chủ vừa tức vừa tạm thời không động được tới cậu ta, nên mới bắt đầu bố trí trong thành."
Cách nói này, Diêu Hạo Hạo bọn họ đều tin.
Niên Bình Sơ cảm khái một câu: "Không hổ là cậu ta."
Nhưng Diêu Hạo Hạo vẫn phải hỏi thêm: "Anh xác nhận 'Thiện Thần' của anh là đáng tin chứ?"
Cô hỏi Dương Tử Đàm: "Những kẻ tôi vừa gặp cũng không biết có phải tín đồ của thành chủ hay không, bọn họ nói thành chủ mới là vị thần duy nhất của thành phố này."
Hơn nữa khí thế lúc đó, không giống nói dối, cũng không giống bị mê hoặc.
Dương Tử Đàm khẽ cười: "Thật ra trong loại phó bản như thế này, không có ai là thần chân chính cả, cho dù là thành chủ, đối với chúng ta mà nói cũng chỉ là NPC và BOSS, chỉ cần cố có thực lực, vẫn có thể giết.
Cái gọi là quy tắc không thể vi phạm, chẳng qua là do thực lực không đủ nên mới bị gò bó trong quy tắc.
Nếu cô có đủ thực lực, cô hoàn toàn có thể không cần để ý tới quy tắc của phó bản."
Dương Tử Đàm nói: "Hơn nữa khái niệm [Thần] này, vốn rất rộng...... huống chi chữ 'Thần' này, bản thân nó đã là do con người tạo ra.
Tất cả các vị thần, xét cho cùng cũng là vì con người mà được sinh ra, là sản phẩm tinh thần của loài người."
Diêu Hạo Hạo: "......"
Niên Bình Sơ: "......"
Bạch Thái Hành co người trong góc ho khan mấy tiếng, nói với bọn họ: "Mấy người không cần để ý đến hắn."
Mấy người bọn họ đều là người trên bảng xếp hạng, cũng coi như khá quen rồi, cho nên giọng Bạch Thái Hành tuy ôn hòa, nhưng lời nói lại rất thẳng: "Hắn vốn là kiểu như vậy, những người chơi đi theo hắn, cũng chỉ bị thuyết phục bởi kiểu đó."
Diêu Hạo Hạo: "?"
Cô không hiểu: "Vì sao?"
Cô cảm thấy Dương Tử Đàm giống như một số đàn ông trung niên, miệng đầy đạo lý lớn lao, thực tế thì...... dĩ nhiên, Dương Tử Đàm e là cũng có thực lực thật sự, mạch suy nghĩ phó bản của hắn cũng rất rõ ràng, vừa rồi một tràng phân tích kia là không có vấn đề.
Chỉ là cô sẽ không thích ở chung với loại người thỉnh thoảng lại nhét cho người khác một bát "canh gà" như Dương Tử Đàm.
Bạch Thái Hành có chút bất ngờ nhìn cô một cái, dường như muốn nói gì đó, nhưng không đè được cơn ngứa nơi cổ họng, lại ho khan mấy tiếng.
Vừa rồi hắn đâu có mở năng lực để chạy nước rút cùng Dương Tử Đàm, lúc này đương nhiên là có chút không chịu nổi.
Nếu không phải không biết Niên Bình Sơ lôi đâu ra một bình oxy cho hắn hít một hơi, giờ này có khi hắn đã ngất luôn tại chỗ, để năng lực của mình phát tác ở đây rồi.
Cảnh tượng đó có lẽ sẽ hơi khó khống chế.
Hắn không nói được, nhưng Dương Tử Đàm thì có thể: "Bởi vì phần lớn bọn họ đều là những người lạc lối, chỉ có đi theo tôi mới có thể tìm được phương hướng......"
"Dương Tử Đàm."
Lãnh Độ ngồi xổm một bên, cắt ngang lời hắn, ngẩng mắt nhìn về phía Dương Tử Đàm, đôi mắt kia thoạt nhìn thì có vẻ bình tĩnh, lạnh nhạt và bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ thì có thể cảm nhận được trong đó ẩn giấu ánh sắc bén.
Hắn dùng giọng điệu không có bất kỳ gợn sóng nào nói với Dương Tử Đàm: "Anh nói xem, nếu để Quân Triêu Mãn biết anh đang đào người trong đội của hắn, anh sẽ thế nào?"
Dương Tử Đàm khựng lại một chút, rồi mỉm cười: "Tôi có đâu, tôi rõ ràng chỉ đang giao lưu thân thiện với cô Diêu thôi mà."
Hắn thờ ơ nhìn sang Diêu Hạo Hạo, trong mắt lướt qua vài tia hứng thú: "Hơn nữa các cậu cũng thấy rồi đấy, cô ấy sẽ không bị ảnh hưởng."lledungg
Diêu Hạo Hạo: "?"
Cô theo bản năng cảm thấy không được ổn lắm, nhưng cô đoán chừng Dương Tử Đàm bọn họ chắc chắn cũng sẽ không nói rõ, cho nên tạm thời cũng không hỏi.
Mà bọn họ chờ thêm một lúc, Dương Tử Đàm liền nói: "Có động tĩnh rồi."
---
Quả thật là có động tĩnh rồi.
Lộ Hồi bọn họ vẫn đang nghỉ ngơi, hơn nữa lúc Lộ Hồi nghỉ ngơi còn đang sắp xếp lại mạch suy nghĩ, muốn xem có cách nào không cần khai chiến hay không.
Nhưng cậu còn chưa nghĩ ra, thì đã trực tiếp bị "ném" ra ngoài.
Trong khoảnh khắc đột ngột xuất hiện trong thành, nơi Lộ Hồi bọn họ xuất hiện không phải là đường phố gì, cũng không phải trong nhà, mà là ở quảng trường trước tháp cao, dưới chân bọn họ lại là một tế đàn mà trước đó chưa từng thấy, trên tế đàn còn vẽ đầy minh văn.
Lộ Hồi hít sâu một hơi, không phải vì những minh văn đó.
Mà là vì dưới tế đàn, từng vòng từng vòng người vây kín quanh tế đàn.
Tín đồ, thần sứ...... trang phục không giống nhau nhưng lại thống nhất một cách kỳ lạ, tràn ngập cảm giác áp bức.
Đặc biệt là từng đôi mắt kia nhìn chằm chằm vào cậu, giống như những con sói đói đang nhìn một miếng thịt béo bở, trong mắt đều lóe lên ánh xanh.
Điều này khiến Lộ Hồi cảm thấy không ổn chút nào.
......Thành chủ không đến mức tuyên truyền rằng ăn cậu là có thể đạt được sức mạnh chứ?
Cậu là Đường Tăng phiên bản vô hạn lưu sao?
Lộ Hồi cảm thấy thật hoang đường.
Cậu hạ thấp giọng: "Còn nhớ kế hoạch của chúng ta chứ?"
"Đừng có nói lời dư thừa."
Mai Đình thậm chí còn không đợi Lộ Hồi lặp lại lần nữa, liền trực tiếp kích hoạt năng lực---
[Huyết Nộ]!
Cô ta lập tức trở nên khác hẳn, không chỉ cơ bắp toàn thân phồng lên, mà ngay cả các ngón tay cũng giống như dài ra, nhọn hơn một chút.
Mai Đình dùng một chân đạp mạnh, hai tay thành trảo, xách theo con dao đặc biệt kia, trực tiếp lao ra ngoài!
Lộ Hồi hơi khựng lại, thầm nghĩ thôi vậy.
Cậu thích kiểu đồng đội thẳng thắn trực tiếp như thế này.
Minh Chiếu Lâm cũng trong khoảnh khắc Mai Đình lao ra liền bật người xuất phát theo, mục tiêu chính là những thần sứ cấp cao kia.
Bọn họ không đánh ván thấp, bởi vì mục đích thực sự của bọn họ là ép những "thần" đứng sau các thần sứ cấp cao này ra mặt.
"Sân khấu" đã chuẩn bị sẵn cho bọn họ rồi.
Là "Quân Triêu Mãn" chết để lấp đầy lượng thần lực mà phó bản này cần; hay là bọn họ giết đủ nhiều "thần" để lấp đầy lượng thần lực mà phó bản này cần...... thì phải xem bọn họ tự lựa chọn thế nào.
Trong tay Lộ Hồi đã không còn thẻ kỹ năng tấn công nào nữa, cho nên cậu chỉ có thể dùng con dao găm Minh Chiếu Lâm vừa đưa để chiến đấu.
Bọn họ là NPC......
Lộ Hồi dùng chuôi dao đánh ngất huyệt thái dương của một người, lặng lẽ thở ra một hơi.
Không được.
Những người này không giống Hứa Đình, Hứa Đình khi đó không có hình thái con người, cho nên cậu mới có thể tự thôi miên mình mà ra tay.
Bây giờ cậu cũng không giống như trong ảo cảnh của [Thôn Quyển Lâu], một là không có ký ức, hai là vì biết rõ đó là ảo cảnh, giống như đang nằm mơ......
Lộ Hồi nghiêng người tránh một đao, tự thôi miên lại bản thân: nơi này là ảo cảnh, là mộng......
Sau đó cậu ra tay, lưỡi dao xoay một vòng trong lòng bàn tay cậu, cuối cùng cậu vẫn nắm lấy lưỡi dao, nện mạnh con dao găm lên cổ đối phương, sống sượng đánh người kia ngất đi.
Không được.
Lộ Hồi tặc lưỡi một tiếng, muốn nhìn sang Minh Chiếu Lâm, lại sợ cảnh tượng đẫm máu do Minh Chiếu Lâm tạo ra sẽ quá mức kích thích não bộ của mình, cho nên không nhìn.
Nhưng trên thực tế, lần này Minh Chiếu Lâm thật sự không làm mấy chuyện xuyên thủng lồng ngực gì cả.
Hắn đều ra tay nhanh gọn chuẩn xác bằng tay, bằng đầu gối, bằng chân, hoặc là trực tiếp vặn gãy cổ người ta, hoặc là đá gãy xương đối phương, để xương đâm thẳng vào phổi, hoặc là nhắm thẳng vào tim, tạo ra đủ loại nội thương, cố gắng không để hiện trường trở nên máu thịt tung tóe.
Nếu hỏi vì sao, đương nhiên là có nguyên nhân ở chỗ Lộ Hồi.
Chỉ là chuyện này Minh Chiếu Lâm phải nói rõ ra. lledungg
Hắn sợ "Quân Triêu Mãn" trong thời khắc mấu chốt như thế này mà ngơ người, vậy thì chính là gánh nặng.
Còn Chu Lục ở bên cạnh tuy không trực tiếp [Thỉnh Thần], nhưng cũng tham gia vào trận chiến.
Năng lực cận chiến của hắn ta là trải qua thời gian dài huấn luyện, đương nhiên không tính là kém.
Chưa kể Dương Tử Đàm bọn họ cũng dẫn người giết tới, Hà Loan Kính cũng gia nhập trận hỗn chiến này.
Hà Loan Kính trực tiếp kích hoạt năng lực---
[Kính]
Năng lực của hắn là [Kính], cho phép hắn có thể tùy ý xuyên qua bất cứ vật thể nào chỉ cần có thể cấu thành kính, đối với việc giết người mà nói thì đúng là trợ giúp rất lớn.
Bởi vì mục tiêu của Minh Chiếu Lâm và Mai Đình vô cùng rõ ràng, chính là thần sứ cấp cao, Lộ Hồi còn lớn tiếng hô một câu: "Giết thần sứ cấp cao!
Những kẻ khác mặc kệ!"
Thế nên bọn họ đương nhiên không có gì phải do dự.
Năng lực của Bạch Thái Hành có thể chủ động sử dụng hai lần, hắn rút bút ra viết vào lòng bàn tay [Giết thần sứ cấp cao áo đen viền vàng] xong thì trực tiếp phát động năng lực.
Còn thần sứ cấp cao bên phía người chơi thì bọn họ tự biết tìm cách né tránh, không kịp viết thêm nữa.
Trong khoảnh khắc đó, Bạch Thái Hành cao lên hẳn một cái đầu, vóc người cũng trở nên vạm vỡ.
Khuôn mặt vẫn là khuôn mặt đó, nhưng khí thế áp bức và sắc bén lại tăng lên rất nhiều.
Hắn liếc nhìn dòng chữ trong lòng bàn tay mình, sau đó lao thẳng về phía thần sứ cấp cao.
Trong lúc hắn ra tay, tròng trắng mắt đã biến thành màu đen, con ngươi cũng chuyển sang màu đỏ, thế công vừa nhanh vừa tàn nhẫn, dễ dàng giết liền mấy thần sứ cấp cao.
Vì sao lại giết thần sứ cấp cao?
Đương nhiên là có lý do.
Thành phố này phân phối công việc theo cấp bậc, khác với tín đồ, những người nắm giữ kỹ thuật và tri thức đều là thần sứ cấp cao.
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, nếu thần sứ cấp cao đều chết sạch, thì những vị trí kỹ thuật trong thành phố sẽ buộc phải tiến hành tuyển chọn lại, theo logic bình thường mà nói, đương nhiên sẽ phải nghĩ cách cắt lỗ dừng tổn thất.
Một điểm nữa là thần sứ cấp cao rõ ràng có sức chiến đấu vượt trội hơn các thần sứ khác và tín đồ, nếu bọn họ đều chết rồi, vậy thì chỉ có "thần minh" đích thân ra mặt ứng chiến, nếu không thì làm sao đánh lại được bọn họ?
Chỉ là Lộ Hồi không ngờ rằng "thần minh" quả thật đã xuất hiện, nhưng lại là thành chủ đích thân dẫn theo "thần minh" xuất hiện.
Lộ Hồi khẽ chậc một tiếng.
Vị thành chủ này xem ra còn "có nghĩa khí" hơn cậu tưởng.
Cậu buộc phải quay đầu lại: "Chu Lục!"
Chu Lục đương nhiên biết mình cần phải làm gì--
[Vu nữ - Thỉnh thần]!
Đôi mắt của Chu Lục trong khoảnh khắc liền chuyển thành màu vàng nhạt, đôi mắt hồ ly vốn mang theo vài phần uể oải lạnh nhạt cũng theo đó trở nên thánh khiết, tựa như hồ tiên giáng thế.
Giữa hàng mày của cô còn lấp lánh những đường thần văn lúc sáng lúc tắt, toàn thân tỏa ra một quầng sáng khiến người ta không tự chủ được mà an tâm lại.
Lại là Minh Quang!
Tin tốt là lần này Minh Quang trực tiếp đối đầu với thành chủ, không tấn công Lộ Hồi.
Thành chủ mặc lễ phục khẽ rung bộ giáp xương trên người, một lưỡi hái được tạo thành từ xương cũng hiện ra trong tay bà ta.
Khoảnh khắc bà ta va chạm với Minh Quang, kình phong dữ dội lấy bọn họ làm trung tâm quét mạnh ra xung quanh, Lộ Hồi đã sớm né vị trí đó, nhưng vẫn có "thần minh" lao tới tấn công cậu.
Lộ Hồi không chớp mắt lấy một cái, trong lúc vặn eo lật người thực hiện một động tác xoay người trên không trung để né tránh, thì phía sau chính là Minh Chiếu Lâm đã quay lại bên cậu và ra tay.
Chiến lực của những "thần minh" này không thể so sánh với thần sứ cấp cao, cho nên Minh Chiếu Lâm trực tiếp mở năng lực---
[Cường hóa]
Thể năng tổng hợp vốn đã vượt xa người thường của hắn lại được nâng lên tới mức độ mà con người không thể chạm tới, động tác bắn vọt ra vừa nhanh vừa hung mãnh, tựa như một mũi tên đã lên dây.
Theo kế hoạch của Lộ Hồi, Chu Lục dùng [Thỉnh thần] để kéo chân thành chủ, những người khác trên tế đàn chém giết đủ số lượng "thần minh" để kích hoạt kết cục phó bản, như vậy là có thể kết thúc phó bản.
Còn khả năng thành công, Lộ Hồi cũng không dám nói là trăm phần trăm.
Nhưng khi từng con, từng con... máu và thi thể của "thần minh" rơi xuống tế đàn khắc đầy minh văn, khiến tế đàn dần dần phát sáng ánh vàng, bọn họ cũng có thể xác nhận tính khả thi của kế hoạch này.
Khi minh văn cuối cùng cũng sáng lên, thành chủ rốt cuộc vẫn dừng động tác.
Nhưng bà ta dừng lại, không có nghĩa là Minh Quang dừng lại.
Minh Quang lại ra tay lần nữa, ngay khoảnh khắc muốn xé nát bà ta, thân ảnh thành chủ liền hóa thành hư ảnh tiêu tán, chỉ còn lại giọng nói vang vọng giữa đất trời---
"Quân Triêu Mãn, nếu còn có lần gặp tiếp theo, ta sẽ nói cho cậu biết tên của ta."
Lộ Hồi hơi khựng lại.
Sau đó là một tiếng bíp dài.
"Bíppppp."
Lộ Hồi lại nhìn thấy Minh Quang đang phụ thể trên người Chu Lục trừng trừng nhìn hắn, khóe miệng cong lên nụ cười đầy máu tanh, chẳng có nửa điểm dáng vẻ của thần minh.
Ngài chỉ vào Lộ Hồi, rồi nắm tay đặt trước cổ mình, hung ác mà kiên quyết, chậm rãi dùng đầu ngón tay cái giả vờ rạch ngang cổ họng.
Ý tứ chính nhìn là nhất định sẽ giết hắn.
Lộ Hồi: "......"
Không phải chứ anh em, tôi với anh có thù oán gì đâu?
-----
lledungg: 1551221225
Tròn 200 chươnggg.
Đi chơi Noel đi mn ơiiii.
Hẹ hẹ