TẮT ĐÈN - hậu truyện (Chuyện chưa kể)
Từ cái khoảnh khoảnh khắc lão Nghị Quế ném rá cơm nguội đã cho chó ăn vào đôi tay gầy guộc của con bé và bắt nó phải ăn cho bằng hết, rồi đến cảnh chị Dậu dứt áo quay lưng sau khi nhận xâu tiền từ bà Nghị đã làm mọi đau đớn tưởng chừng như có thể nguôi ngoai nay đã đóng băng mãi mãi cảm giác ấy.
Cái cảm giác cô quạnh đến rợn người, nặng lòng đến tắt thở.
Tối ngày hôm đó nằm thu lu dưới nền gạch cạnh tấm phản ở nhà sau, nó ráo hoảnh nước mắt, không phải vì hết buồn tủi mà là tận cùng của cái khổ đau ít ai có thể khóc nổi nữa.
Đáng lẽ ở cái thời điểm bảy tuổi này nó phải được sum vầy cùng u thầy, được u nó ủ ấm trong cái vòng tay ấm áp chai sờn mỗi tối...
Chợt có tiếng mấy con chó sủa khan bên ngoài vách tường, tiếng sủa ngắt quãng như kiểu chúng dùng hết "trí tuệ" trong những cái đầu nhỏ xíu đó để nói chuyện với nhau bằng mấy tiếng sủa tru vậy.
Cái Tý trở mình vì lạnh.
Từ nhà trên, thằng nhỏ người làm đi xuống nhà dưới chỗ cái Tý đang nằm đưa vội cho nó tấm vải bố hơi sờn nhưng cũng nom sạch sẽ rồi bảo nó lót nằm cho đỡ lạnh.
Đoạn, thằng nhỏ toan bước đi.
Được vài bước nó ngoái đầu lại.
-Mày nằm đây nhớ đừng táy máy sang gian bên cạnh chỗ mấy cái tấm bình phong trong góc đấy nhé.
Không thì trách sao bà Nghị bả lột da sống mày.
Ngủ đi.
Con bé khẽ gật đầu rồi tránh cái ánh nhìn kì lạ của thằng người làm.
Màn đêm tĩnh mịch làm cho nó càng thấy cô độc hơn.
Trong giấc mơ chập chờn, tấm bình phong chạm hình hoa mai với nhánh khẳng khiu khẽ kẽo kẹt.
Mấy con chim chạm nổi trên tấm gỗ cựa mình và bắt đầu chuyền cành...
Những ngày sau đó là những ngày nặng nhọc với cái Tý.
Mang tiếng bên ngoài được "nhận" vào làm con nuôi cho cô Hai, con gái nhà Nghị Quế theo lời thầy bà để giải hạn cho gia chủ nhưng thực chất vị trí của nó trong ngôi gia này còn thấp hơn cả mấy con chó giữ nhà của lão Nghị.
Ăn cơm thừa và uống nước lã, lau chùi dọn dẹp, thậm chí việc ăn đòn oan từ mấy lần bà Nghị bỗng dưng nổi xung thiên vô cớ dần trở thành những sự quen thuộc với cái Tý.
Năm tháng trôi qua, tin tức từ u thầy của nó cũng im bặt như cái cách mà nó vẫn thường vậy.
Đã lâu lắm rồi nó cũng còn chưa nghe được giọng nói của nó, khan hiếm hơn cả mưa mùa nắng cháy dẫu cho người nhà Nghị Quế có cạy miệng nó để tra khảo mỗi khi trong nhà mất đồ đạc.
Nó chỉ im lặng và đón nhận đòn roi.
Ở cái tuổi mười sáu, nó đẹp như một giấc mơ.
Đám trai người làm trong nhà không ít lần tòm tèm nhìn trộm mỗi lần nó rảo bước ra cái giếng sau nhà gội đầu.
Thừa hưởng cái thông minh sắc xảo từ thầy, cái mặn mà trên gương mặt từ u nó thì phường là quan huyện cũng phải để ý đến huống hồ gì là đám dân đen đói gái đến xanh mặt.
Dịp là, vợ chồng Nghị Quế cùng lên Hà Nội đi dự yến của một quan trấn vừa thăng chức độ vài hôm.
Nên có căn dặn người hầu kẻ hạ phải trông nom nhà cửa.
Vốn dĩ lưu lại nhà Nghị Quế từng ấy năm nên độ cậy tin của vợ chồng lão dành cho Tý cũng gọi là có.
Nhưng tuyệt nhiên lão lại cho khóa chặt cửa ra vào của gian nhà bên cạnh, là nơi có đặt tấm bình phong chạm hoa mai nọ.
Cái Tý luôn cho phép tâm trí nó tò mò một cách lén lút về cái thứ mà lũ người làm luôn tránh xa ở gian nhà đang bị khóa chặt.
Nó chỉ biết được duy nhất một chuyện là từ ngày vợ chồng lão mua được tấm bình phong nọ thì cơ ngơi ngày một phát triển, may mắn thì như thóc được mùa mà đổ về.
Đêm đó, thằng người làm trước đây gặp nó ngày đầu tiên ở chỗ này bỗng dở chứng, thoái thác nhiệm vụ.
Hắn bỏ về phòng và treo cái chùm chìa khóa to uỵch ở góc cột cạnh chỗ ra vào giữa gian nhà chánh.
Cái Tý đứng nhìn lom lom một lúc lâu chiếc cột lim trơn láng.
Nó dợm bước chầm chậm vào gian nhà vừa mở ra.
Trên tay, xâu chìa khóa khẽ kêu lên khi va chạm vào nhau thành tiếng sau mỗi bước đi.
Nó đang đứng đối diện với tấm bình phong độ chừng năm bước chân.
Hình chạm hoa mai cùng nhành cây khẳng khiu có ba con chim đuôi dài đậu trên ấy.
Mùi gỗ thơm đến lạ kì khiến nó gần như chạm tay vào mặt bình phong bỗng nhiên có gì đó ngăn tay nó lại.
Thì ra tên người làm đứng từ sau lưng nó tự lúc nào.
Thổi vội cây đèn dầu cái Tý đang cầm trên tay, hắn ép con bé vào sát mặt tấm bình phong và toan xé áo yếm của nó.
Cái Tý la lên kêu cứu mọi người, gọi bớ cô Hai, nhưng chẳng có ai đáp lại ngoài tiếng chó tru.
Mồ hôi túa ra như tắm trên gương mặt dâm dục pha lẫn ánh nhìn khó hiểu của hắn làm cái Tý hoảng sợ hơn bao giờ hết.
Tên nọ lôi ra một đoạn dây chão ngắn rồi tròng vào cổ con bé mà siết.
-Mày phải ch...chết!
- hắn rền rĩ âm thanh quỷ quyệt đó trong cuống họng đồng thời siết chặt đoạn thừng.
Con bé chợt nhận ra tất cả chỉ là một cái bẫy, từ lão Nghị Quế cho đến vợ lão và tất cả mọi kẻ hầu người hạ đang diễn một vở kịch hoàn hảo để dụ nó vào tròng.
Trong cơn đấu tranh giành giật sự sống, nó vớ được chiếc đèn dầu đang nằm lăn cạnh đó, găm mạnh phần mảnh vỡ còn sót lại trên đèn vào mắt gã thanh niên man rợ kia, nó vụt thoát khỏi tử thần trong gang tấc.
Hắn lăn lộn và rên la trong đau đớn trước ánh mắt giận dữ của con bé.
Nó tháo đoạn thừng đang lủng lẳng trên cổ mình và lôi tên người làm mặt đầy máu me kia vào đằng sau tấm bình phong.
Nó biết nếu bây giờ còn mạng bước ra khỏi căn phòng này thì đến ngày lão Nghị Quế về đến nhà nó cũng sẽ chẳng thoát được tội giết người.
Nên ý nghĩ đó càng làm nó tuyệt vọng hơn để rồi sức mạnh đến từ cơn phẫn nộ đó siết chặt cổ tên lưu manh kia gần như gãy nát.
Hắn co giật, cào cấu bức bình phong độ chừng năm sáu lần rồi tắt thở.
Máu tươi trào ra từ vết thương của gã chảy đến đâu thì liền bị thấm vào mấy cái chân gỗ của bức bình phong.
Tiếng kẽo kẹt phát ra làm cái Tý run người.
Nó vội nhìn lên trên.
Một người con gái độ chừng tuổi nó, thân hình gầy guộc đang ngồi xổm vắt vẻo trên đỉnh của tấm bình phong, tóc tai rũ rượi nghiêng đầu nhìn nó với ánh mắt vô hồn.
Như có một quỷ lực vô hình dán chặt miệng nó lại, cái Tý chỉ ú ớ.
Tạo vật quái dị kia chồm xuống đặt lên đỉnh đầu nó một đồng hào dính máu rồi nhảy lên xà nhà, quyện vào bóng tối mà biến mất.
Đến ngày vợ chồng Nghị Quế trở về nhà, nó không ngờ thái độ của lão vẫn y nguyên như ngày lão ra khỏi nhà.
Xác của tên người làm được chôn cất cẩn thận ở mảnh vườn đằng sau.
Tất cả mọi người đều không mảy may bất kì một lời ra tiếng vào nào.
Rồi ngày tháng cứ thế mà êm đềm trôi qua.
Hôm nay, lúc đang ngồi hầu quạt cho vợ chồng lão ăn cơm trưa.
Một người đàn bà đến quỳ trước cửa để xin vay tiền nộp sưu.
Nom nhìn cái ngực áo bị lem thấm sữa ra bên ngoài của thiếu phụ kia, bà Nghị tóm tém bã trầu đã khô nước, mép miệng cắn chỉ:
-Con của mày bao tuổi rồi?
Cái Tý khẽ lấy tay chạm vào đồng hào trong túi áo, nó biết điều gì sẽ diễn ra tiếp theo cho người thiếu phụ kia.
Lão Nghị Quế đánh mắt nhìn nó rồi lầm bầm, trên môi hằn lên nụ cười quái gở.
"Đồng hào có ma, nhất mày rồi nhé"
*Bài viết được viết bởi admin Lee, quyền sở hữu thuộc về Creepypasta Holics Order • Hội Ghiền Creepypasta.
Nếu bạn muốn post lại ở bất kì đâu, vui lòng xin phép chúng tôi.
Xin cám ơn.
Lee,