Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Truyện dài] Dưới nắng chiều, ấm thuốc đang sôi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401493022-256-k752556.jpg

[Truyện Dài] Dưới Nắng Chiều, Ấm Thuốc Đang Sôi
Tác giả: tuiheisu404
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Melatonin aka Itsuki

Thể loại: cổ đại (bối cảnh giả tưởng), kẻ mạnh x kẻ mạnh, 1x1, HE
Lời mở:
Ngày tỉnh lại dưới thân phận này, Hàn Anh chưa từng nghĩ mình sẽ đi một con đường dài đến thế.

Sinh lão bệnh tử, cứ thế hoàn thành một kiếp người.

Chỉ là trên hành trình đó, mỗi một mốc trưởng thành đều phải đánh đổi bằng một cái giá quá đắt.

Vài lời từ tác giả: Mọi thứ trong truyện đều thuộc về không gian giả tưởng, vì vậy, tên gọi, địa danh, xưng hô đều do tác giả tự định, không theo quy chuẩn nào cả.

Mọi sự trùng hợp nếu có đều chỉ là ngẫu nhiên.



xuyênkhông​
 
[Truyện Dài] Dưới Nắng Chiều, Ấm Thuốc Đang Sôi
Chương 1: Hoán hồn


"Chị ơi, cái brochure này đã sửa tới lần thứ 15 rồi.

Mãi vẫn chưa chốt được sao chị?"

Cậu nhân viên thiết kế đờ đẫn nhìn sản phẩm bị feedback dày đặc, thở dài nhìn đồng hồ.

Đã 8 giờ tối rồi.

Cả team đã tăng ca gần hai tuần cho dự án này, hôm nay vẫn tiếp tục ở lại đến giờ này mà thanh tiến độ vẫn không nhích lên được bao nhiêu.

Cái khiến cả team mệt không phải là khối lượng công việc, mà là cách làm việc của khách hàng mệt đến mức khiến bọn họ buộc phải dùng từ "chướng khí" để miêu tả.

"Thôi, em về đi.

Không sao đâu!

Mai lên sửa lại.

Bây giờ cũng muộn rồi, có ngồi mãi cũng không nghĩ ra idea nào khác."

Hà An cho phép cậu trai thiết kế về trước.

Cô quay lại bàn làm việc của mình, cảm giác mệt mỏi đến độ muốn gục ngã.

Hà An nhìn đống giấy tờ trước mặt, ngao ngán thở dài.

Ngồi ở vị trí này đã lâu, khó khăn khổ cực cũng trải qua ít nhiều, nhưng vị khách nước ngoài này lại khiến cô và cả team túng quẫn đến cực điểm.

Suy cho cùng, dù đã leo đến C-level thì cũng chỉ là người làm công ăn lương, vừa bảo vệ cấp dưới của mình, vừa phải gánh thái độ của cấp trên, khom lưng uốn mình đến sắp gãy cũng phải ráng mà uốn.

.

Hà An ngửa đầu uống ngụm rượu.

Những khi stress, cô lại có thói quen uống rượu một mình.

Dẫu biết thói quen này không tốt, cô vẫn chọn trả giá sức khỏe để tinh thần cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Không có bản lĩnh tổn thương người khác nhưng có khả năng để tự tổn thương chính mình, cô chính là một người như thế.

Hà An không thích ánh sáng, cô thích chìm trong bóng tối tĩnh lặng, căng hết các giác quan để cảm nhận mọi thứ quanh mình.

Đã 12 giờ đêm, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng gió bên tai xen kẽ tiếng kim đồng hồ tích tắc.

Cô ngồi ở ban công căn nhà thuê, vừa uống rượu vừa nhắm mắt tận hưởng những cơn gió thu se lạnh phả vào mặt.

Trước đây, cô là người mà dù chỉ một ngụm thức uống có cồn cũng không đụng đến.

Nhưng từ khi tốt nghiệp, từ khi bắt đầu đi làm, cô bắt đầu làm bạn với bia rồi đến rượu.

Sau đó bia rượu ngày càng nhiều, nhiều đến độ chiếc dạ dày tuổi 29 liên tục phát tín hiệu "ét o ét".

Hà An thậm chí còn chẳng nhớ rõ vì sao mình lại thành thế này.

Thỉnh thoảng, cô lại tự cười rồi khóc một mình.

Ở độ tuổi 20 phơi phới, cô không kết nối bạn bè, cũng chẳng kiếm người yêu.

Hà An tự nhận mình là một cá thể kỳ lạ, vừa thấy bản thân hay ho tài giỏi cũng vừa thấy mình thấp kém chẳng có gì, không so được với ai.

Đứng trước người khác, dù là ai cô cũng tự cảm thấy mình thua kém họ ở điểm nào đó.

Thuở bé từng mơ ước thật lớn lao, những ngày trên giảng đường đại học vẫn chưa thôi mơ mộng cuộc đời huy hoàng sau tốt nghiệp... thế mà, thời gian trôi qua, cô chẳng giữ lại được cho mình thứ gì.

Trong cơn say, Hà An mơ màng nhớ lại ngày mình còn nhỏ, hào hứng nói với ba rằng cô muốn trở thành một người thật ngầu, giỏi, mạnh mẽ, quyết đoán giống như những người đứng đầu trong mấy bộ phim từng xem, những cuốn truyện từng đọc.

Lúc đó ba cô chỉ cười rồi nói: "Con gái con lứa, muốn ngầu làm gì?

Đàn ông nó thấy nó sợ, ai thèm lấy con?"

Hà An còn nhỏ chẳng hiểu lắm, vì sao cô không được ngầu?!

Rõ ràng lúc đi học, vì có thể giải được bài toán khó, vì giải đề vật lý được điểm cao, bạn bè dù trai hay gái cũng rất thích bàn luận với cô cơ mà.

Ba mẹ cô từng nói, có lẽ vì hồi đó quá mong ngóng con đầu lòng là con trai nên khi sinh ra cô mới "nghịch" như thế.

Họ từng mong đứa con gái này lớn lên sẽ khác, nhưng Hà An vẫn luôn cố chấp nghĩ rằng, sự dịu dàng hay mạnh mẽ không chỉ thể hiện qua ngoại hình, tác phong hay những cái có thể dễ dàng nhìn bằng mắt thường, và dĩ nhiên cũng chẳng liên quan gì đến giới tính cả.

Cứ nghĩ cuộc đời sẽ yên bình như thế cho đến năm 16 tuổi, ba của Hà An qua đời trong một vụ tai nạn.

Cô nhận ra trong nhà chỉ còn mẹ thân mang bệnh nền và đứa em trai thua cô 10 tuổi.

Ngôi nhà mất đi cột trụ chính, cả mặt kinh tế lẫn tinh thần, trở nên chao đảo lung lay, tựa như lúc nào cũng có thể đổ sụp.

Thế là cô gái 16 tuổi ép mình chín sớm, muốn mình có thể thế chỗ của ba, tự lo thân, giúp đỡ mẹ, nuôi em lớn.

Nhớ lại những chuyện này, Hàn Anh bất giác bật khóc.

29 tuổi, cô là chỗ dựa cho gia đình, bản thân lại không biết dựa vào đâu, chỉ có cố kiếm thật nhiều tiền thì trong lòng mới yên tâm đôi chút.

Mỗi khi "lên cơn điên" với công việc, cô lại không tự chủ nghĩ về những chuyện này rồi lại khóc, chắc biết vì tủi thân hay sao, lần nào khóc cũng rất dữ dội, khóc cho đến khi đầu óc trống rỗng và lịm đi lúc nào không biết.

.

"Chiêu nghi, xin người nghỉ ngơi một chút đi.

Thái y nói tình hình tứ điện hạ đã ổn định rồi."

"Ngươi cứ mặc kệ ta.

Nó chưa tỉnh lại, người làm mẹ này có thể yên tâm được sao?"

...

- Là ai...

Là ai đang nói vậy?

- Là mẫu thân của ta.

Đã một đêm trường bà ấy không chợp mắt rồi.

Hà An cảm thấy xung quanh mơ hồ, cô muốn mở mắt, muốn đánh thức bản thân, muốn xác định rõ hoàn cảnh hiện tại nhưng cơ thể và tâm trí cô cứ như bị thứ gì đó ghìm chặt.

Hàng loạt nghi vấn nảy ra trong đầu cô, cho đến khi có tiếng ai đó đáp lại, bản thân mới cảm thấy bình tĩnh lại một chút.

- Ai vậy?

- Ta là Hàn Anh, hoàng tử nước Xuân Việt, à không, nói đúng hơn, ta đáng ra là một công chúa.

Nhưng ta lớn lên với thân phận là một hoàng tử.

Có vẻ như cô lớn hơn ta nhỉ?

Ta nên gọi cô thế nào đây?

- Cái gì?

Hoàng tử?

Công chúa?

Đây là triều đại nào vậy?

Tôi... tôi là Hà An, tôi 29 tuổi.

Làm sao tôi lại gặp cô được?

Tôi đang lạc trôi ở đâu đây?

- Vậy ta phải gọi cô một tiếng "chị" rồi.

Ta cũng không biết vì sao linh hồn của chúng ta lại gặp nhau ở đây.

Có lẽ là hữu duyên nhỉ?

Chắc là linh hồn của chúng ta lìa thân thể vào cùng một thời điểm nên mới tương ngộ tại đây.

Nhưng xem ra, có vẻ hồn vía của chị còn mạnh lắm đấy, tôi thì sắp không cầm cự được rồi.

Chỉ có giọng nói văng vẳng bên tai, Hà An cố gắng tìm xem người đó là ai nhưng không gian xung quanh vẫn tối như mực.

Trống ngực cô đập thình thịch, cảm giác bất an dấy lên, linh cảm cho biết dường như chuyện xấu gì đó đang xảy đến với mình.

Hà An cố giữ bình tĩnh, cô hỏi lại.

- Nói vậy là sao?

- Hồn lìa khỏi xác, chúng ta đều đã chết...

à không, gần như chết rồi.

Nhưng nếu định mệnh đã sắp đặt cho linh hồn chị trôi đến đây và gặp được ta, có lẽ ông trời sắp đặt cho chị một cuộc đời mới rồi.

Chỉ có ta là xui xẻo mà thôi...

Vậy ta mong chị hãy thay ta sống tốt cuộc đời này.

Đừng sợ, mẫu thân ta là một người rất tốt, bà ấy sẽ yêu thương chị.

Hoàng huynh của ta cũng là một người tốt, huynh ấy sẽ bảo vệ chị...

- Tôi...

Nhưng tôi có biết gì đâu.

Tôi đâu có thuộc về chỗ này.

Sống lại thì tốt nhưng mà phải sống lại với cơ thể của tôi chứ.

Sao tự nhiên tôi phải gánh trọng trách này vậy?

Tôi không biết ai trong số bọn họ cả...

Này, hoàng tử, à không, công chúa, à không...

- Đừng hoảng!

Chị không thay đổi được vận mệnh đâu, người ấy đã nói với ta như vậy đó.

Dù gì thì chị cũng sẽ được kế thừa toàn bộ ký ức của ta, câu chuyện và cuộc đời của ta.

Vậy nên, chị hứa với ta đi, ta không nỡ nhìn mẫu thân đau khổ như thế...

Hứa đi, chị hứa đi...

Giọng nói kia như bị lọc qua bộ biến âm, trở nên càng loãng, càng dị dạng.

Mặc dù vẫn chưa tiếp thu được tình huống hiện tại là thế nào nhưng đứng trước tình cảnh này, đắn đo một lúc, cuối cùng Hà An cũng mềm lòng đồng ý.

Ngay thời điểm đó, bóng tối đen đặc tan biến, cô bắt đầu cảm nhận được ánh sáng dưới mí mắt.

Những ký ức, thông tin về hồn phách đã tan biến kia một lần nữa tua chậm trong đầu cô như một cuốn phim dài tập.

Mãi đến khi mí mắt có thể cử động khép mở, Hà An của thế giới hiện đại đã trở thành tứ hoàng tử Hàn Anh của nước Xuân Việt dưới triều đại của Thành Vũ đế.

.

"Tứ đệ, em tỉnh rồi!

Người đâu, mau gọi Lan Chiêu nghi đến đây.

Còn ngươi, gọi Lâm thái y đến."

Hàn Anh nheo mắt vì chói, khung cảnh xung quanh và ký ức mơ hồ trộn lẫn vào nhau khiến y vô cùng đau đầu.

Dời tầm mắt nhìn người con trai trước mặt, người này là một chàng trai tầm 16 17 tuổi, dung mạo anh tuấn, khí chất bất phàm.

Đây hẳn là thái tử Ngân Túc, con trai trưởng của Thành Vũ đế.

Trong những ký ức truyền lại của Hàn Anh, hình ảnh của người này xuất hiện nhiều nhất, thậm chí còn nhiều hơn cả mẫu thân.

Đây là một người tốt.

Nếu không đã không lo lắng cho Hàn Anh như vậy.

Y thầm nghĩ.

"Hoàng huynh..."

Khi cất lên những tiếng đầu tiên, y mới nhận ra giọng mình rất khàn, cổ họng đau rát, phát ra tiếng cũng đau.

Thái tử nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Hàn Anh, vỗ vỗ vài cái an ủi.

"Yên tâm.

Không có gì nữa rồi.

Ta đã cho gọi thái y, em sẽ không sao đâu!"

Hàn Anh hết nhìn khuôn mặt tuấn tú kia lại liếc mắt nhìn đôi bàn tay bé tí của mình được bọc trong bàn tay to to đầy vết chai của thái tử.

Phải rồi, cơ thể này còn chưa tròn 10 tuổi, bình thường vẫn lẽo đẽo theo sau thái tử học kiếm học cung nhưng vẫn chưa thực sự gọi là rèn luyện.

Lần này xảy ra tai nạn là lúc trên đường về cung, không biết vì sao bị xô ngã xuống hồ Thanh Thủy.

Hàn Anh không biết bơi, suýt nữa là bị đuối nước bỏ mạng.

À không, thực chất đã là bỏ mạng, còn Hàn Anh bây giờ đã bị một linh hồn khác thay thế rồi.

"Hàn Anh...

Hàn Anh... con tỉnh rồi..."

Chẳng lâu sau, Hàn Anh đã nghe được âm thanh của một người phụ nữ vọng từ ngoài vào.

Bà ăn vận giản dị, trang sức cài đầu chẳng xa hoa, trên khuôn mặt hiện rõ sự lo lắng.

Có lẽ suốt đêm bà lo lắng cho y nên chẳng thể nào ngon giấc.

"Mẫu thân... nhi thần... không sao..."

Hàn Anh cố gắng nói chuyện, nhưng họng y quá đau rát, cho dù có cố gắng thế nào, giọng nói phát ra cũng khô khốc khó nghe.

"Ngoan, đừng nói gì cả, con cứ nằm đó.

Lâm thái y sắp đến rồi, hắn ta sẽ bắt mạch cho con.

Con tỉnh lại là ta mừng rồi!"

Thật ra Hàn Anh cũng chưa muốn nói gì.

Có rất nhiều thứ mà y đang trong quá trình tiếp thu, thông tin về không gian và thời đại này, thông tin về con người này và cảm xúc rối bời trong lòng y nữa.

Nhưng có lẽ do dung nhập vào cơ thể này rồi nên sẽ bị bản thể tác động không ít, vì vậy nên vừa rồi y mới phải cố gắng trấn an bà.

Y nghĩ, Hàn Anh thực sự là một đứa con rất hiếu thảo.

Chẳng mấy chốc sau, người tên Lâm thái y xuất hiện trước mặt y.

Có thể lục ra trong ký ức, đây là một trong số ít ỏi những người biết được thân phận thật sự của Hàn Anh.

Thái y Lâm Trạch Dương lớn hơn Hàn Anh 7 tuổi, từ nhỏ đã theo học thái y Trương Duy, người đứng đầu Thái Y viện và cũng là cậu họ của mẫu thân y.

Năm xưa Lan chiêu nghi mang thai long phụng, lại còn là thai đầu nên nàng sinh khó.

Vì thân phận thấp kém, hoàng đế lại lạnh nhạt trong thời gian dài nên nàng gần như vượt cạn một mình.

May nhờ Trương Duy thương xót cháu họ, đêm tối liều mình vào cung hộ sinh nên mới kịp thời giữ mạng cho nàng.

Bởi vì thời gian sinh quá lâu, thai phụng ra trước vẫn còn kịp, còn thai long thì đã chết non trước khi sinh ra.

Lần đầu sinh con lại là lần đầu mất con, đau đớn thể xác và nỗi đau trong lòng khiến nàng chết lặng.

Nhưng tiếng khóc yếu ớt của đứa trẻ khiến nàng cắn răng đưa ra một quyết định được cho là "khi quân phạm thượng".

Long thai đoản mệnh sẽ được thái y Trương Duy đem ra khỏi cung, thay nàng an táng ở quê nhà, còn phụng thai kia sẽ là hoàng tử duy nhất do nàng sinh ra.

Chuyện năm đó không có người ngoài biết, chỉ có cung nữ thân cận theo hầu, Trương thái y và cậu học trò nhỏ 7 tuổi Lâm Trạch Dương, tức là Lâm thái y của bây giờ mà thôi.

Sau khi Trương Duy cáo lão hồi hương, Lâm Trạch Dương trở thành thái y thân cận của Lan Chiêu nghi và tứ hoàng tử Hàn Anh.

"Bẩm thái tử, bẩm Chiêu nghi, sức khỏe của tứ hoàng tử đã không có gì đáng lo ngại.

Có điều do bị ngâm dưới nước lâu nên sinh cảm mạo.

Thần sẽ viết ra phương thuốc, nhờ người cử người đến y quán bốc theo, tứ hoàng tử uống vài hôm là khỏi."

Lâm thái y năm nay 17 tuổi, tướng mạo đoan chính, ưu nhã, nói năng từ tốn nhẹ nhàng.

Mặc dù tuổi đời còn trẻ nhưng kinh nghiệm về y dược đã được 10 năm.

Trong ký ức để lại của Hàn Anh, ngoài thái tử Ngân Túc thì Hàn Anh rất thích người này, bình thường cho dù có thương tích hay không cũng sẽ mò đến Thái Y viện tìm hắn nói chuyện.

Hà An, bây giờ là tứ hoàng tử Hàn Anh, lén thở dài.

Đời trước hay đời này, đời nào cũng khiến y thở dài mệt mỏi.

Sau khi mọi người xác nhận là y đã ổn thì cũng rời đi để y nghỉ ngơi.

Lúc này Hàn Anh mới có thời gian sắp xếp lại suy nghĩ của mình.

Y đờ người nhìn trần nhà, gian phòng im ắng tĩnh lặng, thi thoảng vọng vào tiếng cung nữ thái giám ngoài sân ríu rít bảo nhau làm việc.

Không biết mình ở thế giới kia thế nào rồi?!

Nếu đúng như những gì người đó nói ban nãy thì chắc là cũng không còn mạng nhỉ?

Mẹ sẽ thế nào đây?!

Làm sao mẹ có thể chịu nổi cú sốc này?!

Còn em mình, thằng bé vẫn còn đi học, nó phải làm sao đây?

Cũng may là mình mua bảo hiểm từ sớm, tiền tiết kiệm gửi vào tài khoản của mẹ cũng kha khá, nhưng không biết có thể cầm cự được bao lâu.

Bản thân không tận hiếu được với mẹ mình, giờ còn phải thay người khác báo hiếu.

Cái số gì không biết nữa...

Hàn Anh lẩm bẩm một mình tự trách, nhiều năm qua y vẫn luôn là đứa con cả, là chỗ dựa cho cả gia đình, thay ba chống đỡ căn nhà nhỏ của mình.

Giờ này, y ra đi đột ngột như vậy, không biết những người ở lại sẽ thế nào.

Mặc dù, cuộc sống trước kia luôn chìm trong stress và stress, khó khăn xui xẻo thay phiên đổ lên đầu, thi thoảng y cũng nghĩ đến "bái bai" cuộc đời.

Nhưng nào ngờ đời vô thường đến vậy, đi một cách đột ngột đến mức không ai kịp trở tay...

Y vốn là con người thuộc về thế giới hiện đại, tiếp nhận sự ngang hàng bình đẳng đã lâu, bây giờ lại rơi vào không gian tồn tại quân - thần, nhún nhường giữ lễ, đấu qua nghĩ lại.

Hàn Anh thầm nghĩ, không biết là bản thân sẽ vượt qua được mấy ngày.

Đấu đá cung đình y đã xem trên phim nhiều rồi, đấu trên tiền triều đấu cả hậu cung, đấu trong nhà đấu ra ngoài ngõ.

Phim ảnh tiểu thuyết về chủ đề này không thiếu nhưng dù gì đó cũng chỉ là lý thuyết thôi, từ lý thuyết đến thực hành cũng xa lắm chứ.

Hàn Anh càng nghĩ càng thấy tương lai mờ mịt, sợ rằng bản thân không sống nổi tới năm sau.

Nhưng y nghĩ mãi cũng chẳng được gì nên quyết định ngủ tiếp.

Đời trước thiếu ngủ như vậy, bây giờ tranh thủ ngủ bù một chút cũng được.

Hết chương 1.
 
[Truyện Dài] Dưới Nắng Chiều, Ấm Thuốc Đang Sôi
Chương 2: Thế sự


Sau khi chấp nhận bản thân sẽ thích nghi và sinh tồn ở môi trường này, Hàn Anh nhắm mắt, cho phép mình được ngủ một giấc thật ngon.

Suốt từ nãy đến giờ, đầu y vẫn đau như búa bổ.

Nếu như ở thế giới cũ y đã nuốt vội viên panadol rồi nhưng bây giờ y phải chịu đựng cơn đau đầu này thực sự quá mệt mỏi.

Khi Hàn Anh tỉnh dậy, trời đã ngả về chiều.

Gian phòng vẫn tĩnh lặng như thế, chỉ là đã được thắp đèn.

Có lẽ trong lúc y ngủ đã có cung nữ nào đó vào thắp đèn.

Đã lâu rồi không trải qua cái cảnh xung quanh chỉ có nến hoặc đèn dầu, cũng may là đôi mắt của chủ thể này chưa bị cận, nhìn vẫn còn rõ lắm.

Y gượng ngồi dậy, cảm thấy quần áo đang mặc trên người vướng víu không quen.

Nhìn xuống đôi giày-như-ủng ở thời này, đôi mày của Hàn Anh sắp hôn nhau đến nơi.

Sau khi đấu tranh nội tâm kịch liệt, y quyết định đi chân không sang chiếc bàn giữa gian, rót nước uống.

Trà ở thời này khá thơm, là mùi trà xanh hương nhài thoang thoảng mà y rất thích.

Có lẽ là được người trong cung đặc chế, có phần ngon hơn những loại trà được sản xuất đại trà mà y từng uống ở thời hiện đại.

Ngủ một giấc xong, đầu óc Hàn Anh cũng tỉnh táo hơn nhiều.

Cẩn thận suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra đối với tứ hoàng tử, cũng xét lại chuyện vì sao mình bị ngã xuống hồ nước.

Rõ ràng hôm đó từ trường tập võ về cung, vị hoàng tử này vẫn đi con đường vòng quen thuộc ngang qua đình Thanh Thủy để hóng gió.

Khi đó y đang ngồi trên thành hồ, tựa lưng vào cột son thiêm thiếp ngủ thì bất chợt bị đẩy xuống.

Đình Thanh Thủy được xây lên từ hồ nước tự nhiên, tương đối sâu.

Một Hàn Anh nhỏ bé chưa tròn 10 tuổi lại còn bị đẩy bất ngờ dĩ nhiên không phản ứng kịp, cứ vùng vẫy trong nước rồi đuối dần.

Bình thường, đình Thanh Thủy rất vắng người, hầu như không ai lui tới.

May sao lúc ấy gần đến giờ tuần tra, thị vệ trong cung đi ngang qua, thấy tứ hoàng tử đang chìm dần nên vội nhảy xuống cứu.

Với hầu hết những người trong cung thì xem như kịp lúc.

Còn với tứ hoàng tử Hàn Anh thật sự, thì đã muộn rồi.

Kẻ ra tay thật sự quá ác độc, một chiêu đủ để lấy cái mạng cỏn con của Hàn Anh.

"Điện hạ, người tỉnh rồi.

Người có muốn dùng vãn thiện không?"

Là tiếng của một cung nữ.

Có lẽ vì nghe tiếng động trong phòng, đoán chừng y đã tỉnh nên ngỏ ý hỏi dò.

"Đã là giờ nào rồi?"

Hàn Anh hắng giọng hỏi.

"Dạ thưa, đã đến giờ Dậu!

Chiêu nghi đang dùng bữa, người có muốn sang..."

Cung nữ bên ngoài nói vọng vào.

Giọng nàng không lớn, thanh âm vừa đủ nghe nhưng cũng rất mềm mại trong trẻo.

Giờ Dậu là mấy giờ y cũng không biết nữa nhưng hiện tại y cũng không đói bụng lắm, trong người cứ thấy mệt mệt oải oải, chẳng muốn ăn gì.

"Thôi không cần đâu.

Cứ bưng tạm vài món lên là được.

Ta muốn trà mật ong, không muốn ăn nhiều."

Cung nữ vâng dạ xong cũng lui ra chuẩn bị.

Hàn Anh khẽ nén một hơi thở dài, cơ thể này mới chỉ 10 tuổi nhưng linh hồn đang khống chế nó hiện tại là của một kẻ trưởng thành đến từ thời hiện đại.

Vậy nên y quyết định trong thời gian này, nên mượn cớ bị bệnh để hạn chế tiếp xúc với nhiều người.

Trong thời gian đó, y sẽ sắp xếp hệ thống lại tất cả những chuyện đã xảy ra, tìm hiểu lại một số chuyện và tính toán những bước tiếp theo.

Theo như những ký ức để lại, mối quan hệ trong cung có thể phân ra làm hai phe, phe thái tử - con trai của tiên hoàng hậu và phe nhị hoàng tử - con trai của đương kim hoàng hậu họ Phan.

Xét về thân thế, hai người có thể xem là ngang hàng nhau, đều là con của trung cung, thân phận cao quý.

Ngôi vị thái tử được lập khi hoàng hậu Tuệ Đức sắp không qua khỏi, hoàng đế vì muốn xung hỉ nên đã phong vị thái tử cho đại hoàng tử Ngân Túc.

Chỉ là sức khỏe hoàng hậu từ sau khi sinh con đã kém đi nhiều, trải qua nhiều năm gắng gượng, rốt cuộc bà cũng không cố thêm được nữa.

Khi đó, thái tử Ngân Túc cũng xấp xỉ tuổi Hàn Anh lúc bấy giờ.

Lan chiêu nghi, tức mẹ ruột của Hàn Anh, cảm thấy thương xót nên dù không được trực tiếp nuôi dưỡng Ngân Túc, nàng cũng cố hết sức thay người chị thân thiết chăm sóc đứa nhỏ này cẩn thận.

Vậy nên Hàn Anh với Ngân Túc mới thân nhau từ nhỏ và thân hơn những anh chị em khác.

Sau khi hoàng hậu Tuệ Đức qua đời được hai năm, trong triều bắt đầu xôn xao nghị luận, rằng ngôi hậu của nhà vua không thể để trống.

Hậu cung của Thành Vũ đế lúc đó đang có hai vị quý phi, Mẫn quý phi và Mai quý phi.

Mẫn quý phi có hai người con là nhị hoàng tử Càn Vũ và trưởng công chúa Lục Hoa.

Còn Mai quý phi thì có nhị công chúa Quỳnh Hoa và ngũ hoàng tử Vũ Phù.

Cuối cùng, người được chọn phong hậu là Mẫn quý phi.

Lý do rất đơn giản, nhà mẹ của Mẫn quý phi cao quý hơn so với Mai quý phi.

Một người là con gái trưởng của quan Thượng thư bộ Hộ hai triều, anh trai là đô đốc hải quân, còn người kia chỉ là con thứ của một vị quan thuộc bộ Lễ mà thôi.

Hậu cung của Thành Vũ đế không nhiều, ông trải qua bao tranh đoạt mới lên ngôi thành công vào tuổi tứ tuần, bên gối không nhiều thê thiếp.

Tuệ Đức hoàng hậu đã quy tiên là thê tử đầu tiên của ông, hoàng hậu họ Phan hiện tại và Mai quý phi là những người theo hoàng đế từ khi còn là thân vương.

Tận đến khi đăng cơ, hậu cung mới nạp thêm người mới, là Lan Chiêu nghi - mẹ của Hàn Anh, Liên Thục phi - mẹ của vị hoàng tử xấu số vừa hạ sinh đã không qua khỏi và những mỹ nhân mới nhập cung sau này.

Xét đi xét lại, dù đã hạ sinh một vị hoàng tử là Hàn Anh, phẩm vị của Lan Chiêu nghi vẫn bị xem là khá thấp, hoàng đế không để ý đến nàng, được phong vị cũng là vì đã sinh cho ông một đứa con trai.

Mà chuyện này cũng đã 10 năm rồi.

Bình thường Thành Vũ đế cũng chẳng yêu thương hay để ý đến Hàn Anh.

Nếu như những đứa con khác gặp nạn thế này thì người làm cha đã đến thăm hỏi từ sớm rồi.

Nhưng xui thay, đứa con gặp nạn suýt chết đó là Hàn Anh, nên ngoài người mẹ thức trắng đêm và người anh cả thấp thỏm không yên, thì chẳng còn ai lo lắng cho y cả.

Hàn Anh năm nay đã 10 tuổi, theo quy tắc thì không thể ở lại phòng phụ của mẹ ruột nữa.

Nhưng hoàng đế lại không có ý định phân chỗ ở mới cho y.

Y vừa rà soát lại những ký ức cũ vừa cảm thấy đau lòng.

Những gì mà đứa trẻ này phải trải qua không dễ dàng gì, chỉ mới có 10 năm cuộc đời thôi đã té lên té xuống, còn cả một chặng đường dài phía trước chờ nó tranh đấu.

Mà người sẽ thay nó đối mặt hết thảy, là mình.

.

Suốt mấy ngày cáo bệnh trốn trong phòng, Hàn Anh cũng không thể giả vờ được nữa.

Ngày hôm đó y dậy sớm, gọi cung nữ thân cận vào hầu hạ mình.

Cung nữ này tên Xuân Hương, theo Hàn Anh từ khi 5 tuổi, được Lan Chiêu Nghi tin tưởng giao trọng trách chăm sóc y.

Ngoài cô ra thì còn một thái giám thân cận tên Văn Phúc, là những người ít ỏi biết được thân phận thực sự của Hàn Anh.

"Điện hạ, người ăn một chút cháo nóng nhé!

Nô tì sẽ gọi người mang lên."

Hàn Anh gật đầu ra chiều chấp nhận.

May mắn là tính cách của bản thể và linh hồn hiện tại khá tương đồng.

Hàn Anh bình thường vốn cũng không nhiều lời, có lẽ vì chẳng mấy người thích chơi với y.

Nhiều lời líu lo nhất vẫn là khi ở cùng Lâm thái y.

"Điện hạ, có thái tử đến tìm."

Tiểu Phúc ở bên ngoài chạy vào báo tin, Hàn Anh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, nhìn sang Xuân Hương, cô hiểu ý vội lui xuống dặn dò chuẩn bị thêm phần ăn.

"Tứ đệ, em đã khỏe lại hẳn chưa?

Nếu không khỏe thì đừng cố..."

"Em khỏe hẳn rồi!

Hoàng huynh xem đi, thần sắc của em tốt mà!"

Thái tử vẫn luôn dành sự quan tâm chăm sóc đặc biệt cho Hàn Anh.

Trong những hoàng đệ hoàng muội, Ngân Túc thương Hàn Anh nhất.

Đứa trẻ này bị khó sinh, lúc mới sinh đã ốm yếu hơn bình thường, không được phụ hoàng thương yêu để mắt, vì vậy cũng bị ức hiếp không ít.

Lần đầu tiên nhìn thấy đứa trẻ này, không hiểu sao Ngân Túc đã rất có cảm tình.

Vậy nên suốt thời gian lớn lên cùng nhau, phần vì nhận được tình yêu thương từ Chiêu nghi, phần vì xuất phát từ bản năng tự nhiên, anh vẫn luôn san sẻ sự chăm lo, quan tâm của mình cho đứa em trai kém may mắn này.

Cháo sáng nóng hổi được mang lên, Hàn Anh chủ động lấy chén múc cho Ngân Túc trước.

"Hoàng huynh sang sớm như thế, hẳn vẫn chưa dùng tảo thiện đúng không?

Ăn đi rồi chúng ta cùng đi!"

"Hàn Anh, anh có chuyện này muốn nói với em..."

Ngân Túc cứ khuấy bát cháo trước mặt, ngập ngừng một hồi mới nói tiếp.

"Em cũng sắp đến sinh thần 10 tuổi rồi, theo lễ nghi không thể tiếp tục ở lại trong cung nữa.

Mấy hôm nay bá quan văn võ bắt đầu nghị luận trong triều chuyện em cứ ở điện phụ của Lan Chiêu nghi.

Phụ hoàng chưa nói gì nhưng nhìn sắc mặt thì... anh đoán chắc cũng đang suy tính.

Chi bằng... em dọn vào phủ của anh đi.

Em vẫn còn nhỏ, bên cạnh không có nhiều người, muốn học gì cũng khó hơn, vào phủ rồi thì anh cũng tiện chăm sóc cho em.

Nếu em đồng ý, anh sẽ tâu lại với phụ hoàng, nhé!"

"Hoàng huynh..."

Hàn Anh nhìn cách bày tỏ và thái độ của Ngân Túc, trong lòng y vô cùng cảm động.

Anh ấy là thái tử cao quý nhưng khi nói chuyện này với một đứa trẻ bị hắt hủi như y, thái độ hết sức cẩn trọng, không áp đặt, chỉ đưa ra đề nghị thôi, cứ như anh sợ nếu không cẩn thận, lời mình nói ra sẽ khiến đứa em này bị tổn thương.

Thực ra y cảm thấy hơi khó xử trước lời đề nghị này.

Thái tử Ngân Túc đã 16 tuổi, ở thời đại này và cương vị của anh ấy, chẳng bấy lâu nữa sẽ phải thành thân, rước người vào phủ.

Nếu có thêm một hoàng tử khác ở cùng trong phủ thì... lời người ta nói ra nói vào sẽ càng khó nghe hơn.

"Hoàng huynh... nhưng mà, nếu như vậy sẽ ảnh hưởng rất nhiều chuyện sau này của anh.

Em không muốn..."

Hàn Anh vòng vo muốn tìm cách nói ra suy nghĩ của mình.

"Tứ đệ, anh biết em muốn nói gì.

Một đứa trẻ 10 tuổi nghĩ làm gì mà nhiều thế."

Ngân Túc bật cười.

"Không sao, có anh ở đây, không ai dám dị nghị em cả.

Đó là quyết định của anh, dĩ nhiên anh đã cân nhắc những chuyện gì có thể xảy ra.

Nhưng em không cần lo lắng những chuyện này, hoàng huynh đây đảm bảo sẽ để em được bình an lớn lên, tự do theo đuổi điều mà em mong muốn."

Ngân Túc vừa ăn cháo vừa bình thản nói.

Có lẽ anh đoán được Hàn Anh sẽ đồng ý lời đề nghị của mình, và chỉ còn một vài nút thắt trong lòng cần gỡ bỏ mà thôi.

Lời đề nghị này của anh không hề mang ý đồ nào khác, càng không có ý nghĩ tìm người ủng hộ về phe cánh của mình.

Nó chỉ xuất phát từ tình cảm tốt đẹp giữa mẫu thân của cả hai người, và cũng là tình thương của bậc huynh trưởng dành cho đứa em kém may mắn mà thôi.

Đi theo phụ hoàng xử lý sự vụ từ sớm, thái tử Ngân Túc cũng đã nhìn ra được một số chuyện, càng hiểu rõ hơn những tính toán của vị thiên tử chí cao này.

Dù ngoài mặt đều tỏ vẻ con nào cũng quý nhưng thực chất trong mắt ông ta không hề có Hàn Anh, thậm chí trong lòng hoàng đế, Hàn Anh còn thua cả đứa con chết yểu của Liên Thục phi nữa.

Ngân Túc sợ rằng, những phiền phức xung quanh Hàn Anh nếu bị triều thần nghị luận ngày một nhiều, phụ hoàng sẽ càng không thích đứa con trai này.

Nên anh đã suy tính như thế, xem như vẹn cả đôi đường.

"Vậy thì...

đa tạ ý tốt của hoàng huynh!

Người em này cung kính không bằng tuân mệnh vậy!"

Hàn Anh đồng ý, cố thể hiện ra dáng vẻ ngây ngô của một đứa trẻ 10 tuổi.

Mấy ngày này đối với y tựa như đang là diễn viên đóng phim cổ trang.

Mặc dù phim này không có kịch bản, gần như là diễn viên tự ứng biến, nhưng cũng phải mất thời gian phân tích nhân vật để "diễn" cho ra.

Nhiều lúc y cảm thấy mình đang tham gia Ơn giời cậu đây rồi phiên bản nâng cấp,cứ diễn mãi mà không có trưởng phòng bấm chuông kết thúc vở kịch.

Sau mấy ngày suy nghĩ cẩn thận, Hàn Anh phần nào tự đắp nặn lên tính cách của vị hoàng tử này.

Tứ hoàng tử là một đứa trẻ chưa tròn 10 tuổi, vì thân phận đặc biệt nên rất biết điều, sẽ không bao giờ khiến mẫu thân phiền lòng.

Tuy nhiên, sức khỏe đứa trẻ này khá yếu ớt.

Vì sinh khó, điều kiện phòng mẹ và bé không tốt, thời xưa cũng không có vắc xin tiêm phòng nên đau ốm liên miên, người vừa gầy vừa bé, gọi thái y còn đều đặn hơn hậu phi của vua.

Theo tính cách của Hàn Anh, chắc chắn đứa nhỏ này sẽ lựa chọn đi theo thái tử.

Dù sao thì y cũng có thể cảm nhận được, đứa trẻ này rất thương huynh trưởng, nói một cách "khi quân" thì thái tử chính là "vua" trong lòng nó.

Vì vậy, y chấp nhận lời đề nghị này.

Bàn tay mà thái tử đưa ra, y phải nắm lấy, phải bám vào đó để tiếp tục sống và thay đứa trẻ kia phò tá người này làm vua.

Hết chương 2.
 
[Truyện Dài] Dưới Nắng Chiều, Ấm Thuốc Đang Sôi
Chương 3: Thay đổi


"Dạ bẩm Hoàng thượng, thái tử đang đợi truyền ngoài điện!"

Thái giám thân cận phủ phục bên cạnh bẩm báo.

Vị thái giám này tên Lộc, theo Thành Vũ đế từ khi mới đăng cơ, là thân tín mà ông thường hay tán gẫu cùng, cả quốc sự lẫn gia sự.

"Ngươi đoán xem, nó đến tìm trẫm vì việc gì?"

Thành Vũ đế vẫn bình thản đọc tấu chương, tựa như chuyện Ngân Túc đến tìm ông đã đoán trước được vậy.

"Nô tài ngu ngốc, thực sự nghĩ không ra..."

Lão Lộc rất biết ý đáp lời.

Lão bên cạnh hoàng đế lâu như thế, cũng phần nào đoán được ý của vua, biết lúc nào nên nói lúc nào giả ngu.

Hoàng đế không nói gì thêm, chỉ trao cho lão một ánh mắt, ý bảo cho truyền thái tử vào điện.

"Nhi thần bái kiến phụ hoàng!"

"Đứng lên đi!"

Ngân Túc được miễn lễ, đứng dậy, anh cẩn thận thăm dò sắc mặt hoàng đế, nhìn không ra những hỉ nộ ái lạc trong đó, Sau khi xem xét kỹ, anh quyết định lên tiếng.

"Thưa phụ hoàng, nhi thần có việc muốn xin phụ hoàng."

"Nói đi!"

Thành Vũ đế dời mắt khỏi bản tấu chương trên tay, tỏ vẻ kiên nhẫn lắng nghe.

"Phụ hoàng, tứ đệ cũng sắp đón sinh thần 10 tuổi, không thể cứ mãi ở lại cung Noãn Phong được.

Hiện đã bắt đầu xuất hiện nhiều lời dị nghị về việc này, con sợ rằng nếu càng để lâu người khác sẽ càng bàn tán, ảnh hưởng thể diện hoàng thất.

Con cảm thấy, tứ đệ dù sao cũng còn nhỏ, nếu phải cấp phủ đệ lúc này, cần mất một khoảng thời gian để chuẩn bị, tiêu tốn cả tài lực và nhân lực.

Nạn lụt phía Nam vẫn chưa xử lý xong, phần lớn quốc khố đều ưu tiên dùng cho việc cứu trợ, nếu đột ngột phải chi thêm một khoản, e là sẽ khiến lòng dân phẫn nộ.

Vậy nên nhi thần to gan, xin phép phụ hoàng ân chuẩn, cho tứ đệ được dọn vào ở cùng với con."

Thực ra hoàng đế sớm đã đoán được nguyên nhân thái tử cầu kiến.

Tính đến lúc này, ông vẫn chưa để tâm đến phe cánh quan hệ giữa mấy đứa con.

Công tâm mà nói thì ai cũng có thể thấy quan hệ giữa Ngân Túc và Hàn Anh rất tốt do mối giao hảo giữa hoàng hậu Tuệ Đức và Lan chiêu nghi.

Ông không để điều này vào mắt, vì xét về mặt nào đi chăng nữa thì đứa con thứ 4 này và thế lực nhà mẹ của nó cũng chẳng có uy hiếp gì đến cục diện trong triều.

Đó cũng là lý do vì sao suốt nhiều năm qua, cho dù ông có đối xử với mẹ con họ thế nào, cũng không ai thèm ý kiến.

Năm xưa, ông nạp Lan Chiêu nghi vào hậu cung một phần cũng vì sức khỏe của Giai Nghi, tức hoàng hậu Tuệ Đức, ông nghĩ nàng có người bầu bạn thì bệnh tình sẽ thuyên giảm.

Thực ra người phụ nữ này không có gì đáng chê trách, nàng ta sống an phận thủ thường, nói chuyện khéo léo, cư xử phải phép, không mất lòng ai.

Thậm chí nàng còn hạ sinh cho ông một hoàng tử.

Chỉ là con người nàng ta, vừa có tính trượng phu vừa không mặn mà chuyện tình cảm, cái tính mà hoàng đế vừa yêu thích vừa không ưng.

Không ghen ghét tranh sủng thì tốt nhưng không hứng thú với sủng ái của vua lại là chuyện khác.

Suy cho cùng nàng ta cũng không phạm phải lỗi lầm gì, nên hoàng đế ngoài lạnh nhạt với nàng thì cũng không thể bắt tội chỗ nào thêm.

Có khi, đây cũng là cách bảo vệ nàng và đứa con yếu ớt kia sống an toàn trong cung.

Vấn đề Hàn Anh 10 tuổi phải chuyển ra khỏi cung ở ông biết chứ, nhưng do tình hình hiện tại, quốc khố không cho phép nên Thành Vũ đế mới vờ như mắt điếc tai ngơ đến tận giờ.

Nếu như bây giờ Ngân Túc đã chủ động lên tiếng thì ông không cần phải lo nghĩ gì thêm nữa.

"Con đã suy nghĩ kỹ chưa?

Nếu một thời gian nữa con rước người vào phủ, chẳng phải tứ đệ của con lại phải tìm nơi khác nương náu à?

Con không sợ thiên hạ chê cười, nhưng con cũng phải nghĩ cho thể diện của trẫm chứ!"

Thành Vũ đế ra vẻ tức giận, giọng ông trầm xuống vô cùng nghiêm nghị.

Ngân Túc sớm đoán được tâm tư của phụ hoàng, phối hợp diễn với ông, vội vã quỳ sụp xuống sàn nhà giãi bày.

"Phụ hoàng, là nhi thần nông cạn, chỉ nghĩ được đến thế.

Nhưng thưa phụ hoàng, trên cả lễ nghĩa trước sau, con và tứ đệ vốn là anh em ruột thịt.

Nào có người cười cợt chuyện anh em ở cùng nhà chứ.

Huống hồ tứ đệ còn nhỏ, phân một chỗ ở cũng chẳng chiếm bao nhiêu, cho dù con có rước thê thiếp vào phủ thì cũng không có chuyện ra vào chạm mặt khiến đôi bên khó xử.

Chờ đến khi đệ ấy trưởng thành, lập công cán cho xã tắc, khi ấy được ban thưởng cũng không muộn."

Ngân Túc nói xong những lời này, nhìn vào ánh mắt và nét mặt của Thành Vũ đế, anh thừa sức hiểu chuyện này đã thành.

Lời mà anh nói ra đã thể hiện thái độ của anh đối với hoàng đệ này: người khác không thương thì ta thương.

Hoàng đế nghe xong cũng không nói gì khó dễ, dịu giọng lại.

"Thôi được rồi, con nói như vậy thì là như vậy đi.

Huynh đệ ở chung rồi thì nhớ chăm sóc tứ đệ con cho tốt, từ khi sinh ra nó đã không được khỏe mạnh rồi.

Mới đây trẫm nghe nói nó còn bị té xuống hồ nước ở đình Thanh Thủy.

Quốc sự bận rộn, ta vẫn chưa sang thăm nó được..."

Hoàng đế nói lời lẽ quan tâm nhưng trong giọng nói lẫn ánh mắt không hề lộ ra một sự ấm áp nào.

Bận rộn đến cỡ nào mà một người cha nghe tin con mình suýt chết đuối cũng chẳng thèm ngó lấy một cái?!

Đã đến lúc sống chết như thế nhưng vẫn chẳng mảy may động lòng thì tình cảm cha con này cũng chỉ là một lời nói suông trên miệng mà thôi.

Ngoài việc không khỏe mạnh như những hoàng tử công chúa khác, Hàn Anh đâu làm gì nên tội?

Để bị chính cha ruột đối xử như thế?!

Ngân Túc nghe những lời tình cảm chứa chan này từ chính phụ hoàng của mình nói ra, trong lòng anh thấy cảm lạnh hơn là cảm động.

.

"Lâm thái y, ta sắp dọn vào phủ đệ của thái tử rồi...

Nếu thái tử biết chuyện, liệu ta có mất mạng không?"

Có lẽ là bị ảnh hưởng bởi cơ thể gốc, cũng có thể do Trạch Dương là một trong số ít những người biết được bí mật tày đình kia, chiều tối trước ngày dọn ra phủ thái tử, Hàn Anh đến thái y viện tìm hắn nói chuyện.

Trong mắt người khác, đó là chuyện thường ngày, nhưng với Hàn Anh của hiện tại đó là do y lo lắng bất an.

Hàn Anh không biết, nữ tử ở thời đại này bao nhiêu tuổi sẽ bắt đầu dậy thì.

Nhưng y rất rõ, một khi bắt đầu, không chỉ ngực phát triển, giọng nói khác biệt mà kinh nguyệt cũng sẽ xuất hiện.

Đừng nói đến cả ba thứ này, một trong số chúng cũng đủ khiến cho việc che giấu thân phận nữ nhân trở nên khó nhằn.

Những chuyện liên quan trực tiếp đến sức khỏe thế này, người duy nhất có thể tìm là Lâm thái y.

"Người đang lo lắng điều gì?"

Trạch Dương lớn hơn Hàn Anh 7 tuổi, thời này đã được xem như một nam nhân trưởng thành.

Trong mắt Hàn Anh, người này rất thân thuộc, luôn bảo bọc y, lo lắng cho y.

Thậm chí đến những chuyện thầm kín khó nói nhất, Hàn Anh cũng chỉ dám tâm sự với người này.

Nói thế nào nhỉ?

Có thể là vì Hàn Anh được xem như lớn lên trên tay của hắn chăng?!

"Ta nghe nói nữ tử khi đến một tuổi nào đó sẽ có nguyệt sự, ngực sẽ to ra.

Vậy tuổi đó chính xác là khi nào?

Lỡ một ngày nào đó nó đến bất chợt, chẳng phải cả phủ thái tử đều biết ta là một nữ nhi sao?

Khi đó, không chỉ ta, mà cả mẫu thân cũng sẽ mất mạng..."

Hàn Anh dù ở thời hiện đại là một cô gái mạnh mẽ cương trực, xử sự mọi chuyện có phần liều lĩnh, thái độ cứng rắn chẳng thua bất kỳ người đàn ông nào.

Nhưng ở thời đại này, mọi thứ đều bị khống chế bởi hàng trăm hàng ngàn phép tắc, quy củ, lễ nghi, giáo điều.

Quan trọng nhất là, ngay từ đầu mẹ con y đã lựa chọn bước đi trên con đường chông gai hiểm trở đó, sẩy một bước chân cũng đủ mất mạng.

Do đó, mỗi một bước đi, mỗi một hành động đều phải tính toán hết sức cẩn thận, không nắm chắc thì không nên làm, bằng không cái giá phải trả không chỉ có cái mạng nhỏ của một người.

Lần đầu tiên trong đời, linh hồn đang khống chế cơ thể này cảm thấy mọi thứ bức bách ngột ngạt đến thế.

Trạch Dương là người kề cận chăm sóc sức khỏe của Hàn Anh từ khi còn đỏ hỏn đến tận giờ.

Thân thể bé gái vốn đã yếu hơn bé trai, công với việc năm xưa bị sinh khó, điều kiện sống không tốt, đứa bé này còn dễ mắc bệnh hơn những bé gái sống ở dân gian khác.

Lâm thái y đi theo ông cậu ruột của Hàn Anh từ nhỏ, do đó, gánh luôn cả trách nhiệm chăm lo cho sức khỏe ốm yếu cứ dăm ba tuần là phong hàn cảm mạo của y.

10 năm trôi qua, Hàn Anh còn đỏ hỏn năm nào đã trở thành một hoàng tử lanh lợi kháu khỉnh, còn cậu học trò thái y viện gầy gò năm xưa đã trở thành một chàng trai trưởng thành, nho nhã lễ độ.

Cuộc đời của Lâm Trạch Dương có hai điều mà hắn cho là quan trọng nhất, một là nghiên cứu y thuật chữa bệnh cứu người, hai là tứ hoàng tử Hàn Anh.

Hết chương 3.
 
Back
Top Bottom