Băng qua khu rừng đầy sương mù, cậu theo ngay phía sau lưng Shinobu tiến sâu vào nơi được quạ Ksugai báo, con quạ của Kanae đã quay lại yêu cầu tiếp viện, đội hình di chuyển càng thêm phần khẩn trương.
Shinobu lướt đi như gió, đội ẩn theo sau không theo kịp bị tụt lại phía sau, lưỡi kiếm mảnh dài lóe .
Kocho Shinobu: Hơi thở côn trùng Thức thứ tư – Vũ điệu Rết – Trăm Chân Uốn Lượn.
Shinobu lao đi với tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã gần như biến mất ở phía trước.
Đội ẩn đuọc huấn luyện qua nhiều tình huống cũng không thể theo kịp, thở dốc cũng cố gắng duổi theo phía sau.
jitsuya dồn lực vào chân, hô hấp toàn tập trung vận chuyển bật một cái chạy theo một hướng khác biến mất, đội ẩn bị dọa cho kinh ngạc, hai mắt trợn trừng không khỏi thốt lên: Quái vật.
...
Không có lời chào, không có do dự.
Hô hấp Toàn tập trung được ép đến mức tối đa, phổi cô rít lên từng nhịp đau đớn.
Thanh kiếm vẽ ra những đường cong sắc lẹm giữa màn tuyết trắng — Hơi Thở của Hoa bung nở liên tiếp, nhanh đến mức cánh hoa chưa kịp rơi đã bị xé nát bởi gió lạnh.
Xoạt—!
Quạt của Douma mở ra.
Không khí đóng băng ngay lập tức.
Những bông tuyết hóa thành lưỡi dao băng, cuốn thành dòng xoáy lao thẳng vào Kanae.
Cô lách người, xoay kiếm, chém vỡ từng mảng băng trước mặt, nhưng hơi lạnh đã xé toạc phổi.
Một nhịp thở sai — máu trào lên cổ họng.
"Ôi ôi, nguy hiểm thật đó~"
Douma cười, giọng nhẹ tênh.
Kanae không trả lời.
Lúc này cô mới nhận ra, những mảnh băng vụn trôi nổi trong không khí đều có độc, hít sâu một hơi, thân hình cô xoay nhẹ theo gió, kiếm chém xuống,
Hơi thở của Hoa – Thức Tam: Hoa Vũ Tán Trảm
Từng nhịp thở đau như kim châm những cô vẫn không dừng lịa, trực giác cho cô biết chỉ cần dừng lại cô sẽ chết, cô phải có gắng, đội hỗ trợ sẽ sớm tới thôi.
Douma cười lớn, vui vẻ như một đứa trẻ.
"Ái chà."
Hắn xòe quạt, Huyết quỷ thuật - Băng Liên Hoa Hải bùng nổ, những đóa sen băng xoay tròn vây chặt Kanae.
Douma: "Cô có biết không?
Những người mạnh mẽ mà dịu dàng như cô... lúc vỡ vụn trông sẽ đẹp lắm đó."
Kanae thở dốc, thân thể phủ đầy băng vụn, nhưng vẫn mỉm cười dịu dàng.
Douma nhìn nụ cười ấy, lần đầu tiên giọng hắn chậm lại một nhịp:
"Thật là... lãng phí quá.
Một đóa hoa như cô, giá mà chịu ở lại bên tôi thì tốt biết mấy."
Giữa băng giá và tiếng cười nhẹ như gió lạnh của Douma, Kanae vẫn đứng vững — biết rõ mình đang đi đến đâu, và vẫn chọn nở rộ đến giây phút cuối cùng.
Douma: Thôi nào~ đừng cố nữa.
Thế giới này đau đớn lắm, đúng không?
Đến đây đi... tôi sẽ dẫn cô đến miền Cực Lạc.
Hắn tiến thêm một bước, băng giá tràn đến tận chân Kanae.
Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu nhàn nhạt.
Kanae đứng giữa bão tuyết, biết rõ kết cục đang chờ mình, nhưng vẫn không bước lùi.
Gắng chống đỡ cơ thể, Kanae vung kiếm, chuẩn bị dồn toàn lực vào chiêu thức cuối cùng.
Jitsuya: Hơi thở của nham- thức thứ năm: Phục Ma Nham · Địa Ngục Trấn Áp.
Nắm đấm thuần túy giáng mạnh vào đầu Douma, sương mù rung lên như bị xé rách.
Cú va chạm vừa rồi khiến cả khu rừng lặng đi một nhịp, rồi tiếng băng vỡ loảng xoảng mới chậm rãi vang lên từ nơi Douma bị đánh bay.
Hắn găm sâu vào vách đá, thân thể lõm xuống một khoảng rõ rệt, tuyết và băng vỡ rơi lả tả.
Jitsuya thở gấp.
Không phải kiểu thở gấp hoảng loạn, mà là hô hấp toàn tập trung bị ép quá giới hạn, lồng ngực phập phồng mạnh.
Hai chân cậu run lên, lớp đất dưới bàn chân nứt nhẹ, dấu hiệu quen thuộc mỗi khi cậu... không kiểm soát được lực.
Cậu luống cuống đỡ lấy Kanae, cả người nhỏ hơn cô nhưng lại rắn chắc lạ thường.
Cánh tay cậu vòng ra sau lưng cô rất cẩn thận, sợ chỉ mạnh hơn một chút thôi cũng sẽ làm cô đau thêm.
"Em..."
Kanae khẽ bật cười, hơi thở yếu dần, "đến nhanh thật đấy."
"Em xin lỗi..."
Jitsuya nói, giọng nghèn nghẹn, mắt tím hoảng hốt nhìn chiếc bị băng cứa đến rách tả tơi, máu thấm đẫm đỏ rực đến lóa mắt.
"Em đến muộn..."
Ở phía xa, Douma cười khẽ, thân thể hắn bắt đầu tái tạo, những mảnh băng vỡ lơ lửng quanh người như bị kéo ngược trở lại.
"Ồ—" hắn nghiêng đầu, giọng vui vẻ đến khó chịu.
"Thêm một vị khách nữa à?
Hôm nay đúng là náo nhiệt ghê."
Jitsuya ngẩng đầu.
Khoảnh khắc đó, hơi thở của cậu thay đổi.
Không còn bộc phát thô bạo như cú đánh vừa rồi.
Cậu siết chặt tay, Hơi thở của Nham được kéo về nhịp sâu, chậm, nặng — từng hơi như kéo cả trọng lượng mặt đất vào lồng ngực.
"Anh ta..."
Jitsuya nói nhỏ, không nhìn Kanae, mắt khóa chặt Douma, "...rất nguy hiểm."
"Ừ."
Kanae đáp, bàn tay lạnh dần nắm nhẹ vạt haori của cậu.
"Nên em phải cẩn thận."
Douma bước ra khỏi đám băng, thân thể gần như đã lành hẳn, ánh mắt lần đầu tiên mang theo chút... hứng thú thực sự.
"Thú vị ghê."
Hắn phe phẩy quạt.
"Một đứa trẻ dùng được Hơi thở của Nham sao?
Lại còn mạnh đến mức này..."
Hắn cười.
"Mặc dù ta không thích đàn ông lắm, nhưng giải trí mộ chút trươc khi ăn cũng tốt mà."
Cậu dịch người lên trước nửa bước, chắn hẳn Kanae sau lưng.
Khoảnh khắc ấy, bình minh bắt đầu rọi qua rặng núi.
Một tia sáng mỏng manh xuyên qua tầng mây dày, chạm vào lớp băng trong không khí phản chiếu ánh hồng nhạt, lung linh như thủy tinh sắp tan.
Douma chợt khựng lại.
"...A."
Hắn liếc lên bầu trời, nụ cười nhạt đi một chút.
"Sắp sáng rồi à?"
Jitsuya cảm nhận được điều đó.
Nhiệt độ đang thay đổi, không khí bớt lạnh, mặt đất dưới chân cậu không còn cứng băng nữa.
Cậu hít sâu.
Lần này, Hơi thở của Nham vận hành trọn vẹn, ổn định hơn rất nhiều.
Không phải để tung ra thêm một đòn liều mạng — mà là để giữ vững.
Douma nhìn hai người, rồi bật cười, tiếng cười nhẹ nhưng không còn vô tư như trước.
"Tiếc thật đó~" hắn nói.
"Một chút nữa thôi là cô đã được đến Cực Lạc rồi."
Bình minh bắt đầu lên.
Băng bắt đầu rạn nứt.
Douma lùi lại một bước, rồi hai bước, ánh mắt vẫn dán chặt lên Jitsuya như muốn khắc sâu hình ảnh đó vào trí nhớ.
"Lần sau nhé."
Hắn vẫy quạt, giọng như đùa cợt.
"Lần sau tôi sẽ nghe câu chuyện của cậu... kỹ hơn."
Gió thổi mạnh.
Khi ánh sáng tràn xuống hoàn toàn, Douma đã biến mất, chỉ để lại những mảnh băng tan chảy trên nền đất.
Jitsuya đứng yên thêm vài giây mới quay lại đỡ Kanae.
"...Chị Kanae."
Cậu cắn môi run rẩy,
Kanae nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng như cánh hoa mà ngất đi.
Ở phía xa, tiếng bước chân dồn dập vang lên — Shinobu và đội Ẩn cuối cùng cũng đến nơi.
"Chị Kanae...?"
Cậu gọi khẽ, giọng vỡ ra.
Không có đáp lại.
Đúng lúc đó —
"Buông ra."
Giọng nói vang lên phía sau, sắc và nặng như lưỡi dao ném thẳng vào lưng cậu.
Jitsuya quay phắt lại.
Kocho Shinobu đứng cách đó vài bước, Haori bay nhẹ trong gió sớm.
Khuôn mặt cô không cười.
Không mỉa.
Không giễu.
Chỉ có sự lạnh lùng căng cứng của một người đang cố giữ bình tĩnh.
"Em đang làm cái gì vậy hả?"
Shinobu tiến nhanh tới, ánh mắt lướt qua Kanae trong tay cậu chỉ một nhịp — nhưng chỉ một nhịp đó thôi cũng đủ để đồng tử cô co rút lại.
"Em... em đỡ chị ấy—"
"Không cần em đỡ."
Shinobu cắt ngang, giọng cao lên, gần như gắt.
"Em có biết chị ấy đang trong tình trạng gì không?!"
Cô bước tới, gạt tay cậu ra không chút do dự, tự mình đỡ lấy Kanae.
Động tác nhanh, dứt khoát, nhưng khi cánh tay cô chạm vào người chị gái, lực lập tức dịu xuống thấy rõ.
"Phổi bị tổn thương nặng, hàn khí ăn sâu, nhịp thở rối loạn."
Shinobu nói, như đang tự ép mình phải nói thành tiếng.
"Chỉ cần lệch tư thế một chút thôi là chị ấy có thể ngừng thở ngay tại đây."
Jitsuya đứng chết trân, hai tay vẫn còn dang ra trong không trung.
"Em xin lỗi..."
Cậu lắp bắp.
Cô chợt khựng lại: không sao, em đã làm rất tốt rồi.
Shinobu không nói thêm lời nào nữa.
Cô quỳ xuống bên cạnh Kanae, động tác nhanh đến mức gần như không để ai kịp phản ứng, tay kéo thẳng túi thuốc từ thắt lưng ra, từng lọ thủy tinh va vào nhau phát ra tiếng lanh canh nhỏ nhưng dứt khoát.
"Giữ gió."
Shinobu ra lệnh, giọng thấp.
Đội Ẩn lập tức tản ra, một người che phía đầu gió, hai người khác dựng tạm tấm bạt mỏng bằng vải chống lạnh.
Cả khu vực trong nháy mắt trở thành phòng cấp cứu dã chiến.
Shinobu cắt nhẹ lớp áo bị đóng băng ở vai Kanae, không chần chừ.
Da dưới lớp vải lạnh đến tái nhợt, những mạch máu nổi rõ vì hàn khí.
"...Quá nặng rồi."
Cô lẩm bẩm.
Cô đặt hai ngón tay lên cổ Kanae, bắt nhịp tim, rồi áp tai xuống ngực.
Nhịp thở mỏng, không đều, mỗi hơi vào đều có tiếng rít rất khẽ — dấu hiệu phổi đã bị tổn thương nghiêm trọng.
Shinobu hít sâu một hơi, Hô hấp Toàn tập trung lập tức được kích hoạt.
Nhịp thở của cô trở nên đều đặn, nhanh nhưng ổn định, như một chiếc kim đồng hồ không cho phép sai lệch.
"Chuẩn bị thuốc số ba."
Cô nói.
"Vâng!"
Shinobu dùng kim dài, đâm xiên vào huyệt dưới xương đòn, tiêm thuốc giải hàn độc trực tiếp vào dòng máu.
Kanae khẽ co người lại, hơi thở đứt quãng một nhịp.
Shinobu nói trầm giọng: "Chị nghe em không... hít vào... chậm thôi."
Cô đổi kim, tiêm mũi thứ hai vào cánh tay còn lại — thuốc này không để chữa, mà để kéo dài thời gian, giữ cho phổi không bị đóng băng hoàn toàn.
Bàn tay Shinobu run lên rất nhẹ.
Cô siết chặt hơn, ép bản thân không được run.
Jitsuya đứng cách đó vài bước, tim đập mạnh đến mức tai ù đi.
"Áp nhiệt."
Shinobu nói.
Một thành viên đội Ẩn đưa tới túi giữ ấm.
Shinobu đặt lên ngực Kanae, điều chỉnh cẩn thận để không cản trở hô hấp.
"Nhịp thở vẫn rối."
Shinobu lẩm bẩm.
"Chị đang chống lại thuốc..."
Cô cúi thấp người hơn, môi gần sát tai Kanae.
Giọng cô khàn đi.
"Chị mà dám bỏ em lại... em sẽ không tha đâu."
Không có đáp lời.
Nhưng rồi — một nhịp thở sâu hơn xuất hiện.
Shinobu khựng lại.
Cô áp tai xuống lần nữa.
Nhịp tim vẫn yếu, nhưng đã đều hơn.
"...Được rồi."
Shinobu thở ra, rất chậm.
"Giữ được rồi."
Cô ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua mọi người.
"Cáng.
Trở về Điệp phủ ngay."
Cô đứng dậy, nhưng vẫn không rời tay khỏi cổ tay Kanae, giữ mạch suốt cả quá trình.
Trước khi cáng được nhấc lên, Shinobu liếc Jitsuya một cái.
Ánh mắt vẫn nghiêm, nhưng không còn sắc như lúc quát.
Shinobu: Cảm ơn em.