Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Tôi Không Kết Hôn! Tôi Muốn Về Nhà!!!(Sanemi x Jitsuya)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404493051-256-k972197.jpg

Tôi Không Kết Hôn! Tôi Muốn Về Nhà!!!(Sanemi X Jitsuya)
Tác giả: LinhPham041080
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

T chưa có ý tưởng, lần đầu viết nên liều, có sia thì mìn từ từ sửa nha.



đồngnhân​
 
Tôi Không Kết Hôn! Tôi Muốn Về Nhà!!!(Sanemi X Jitsuya)
Chương 1: Xuyên


- Huhuhuhuuuuhuuhuuhuuhuuuuuu

Ba người ngồi xung quanh lần lượt bên phải qua là Hương, Nhi, Lâm ba mặt đều có chung biểu cảm khinh bỉ đối với con người đang nằm gục trên bàn khóc tu tu.

- N...nó...hic...SAO NÓ BỎ TAO CHỨ!!!....huhu

Hương quen tay gắp rau cuộn miếng thịt bò vừa chín tới thổi phù phù cẩn thận đút cho Giang.

- Nó bảo tao nhạy cảm...nó bảo tao nhạt...hic...nó bảo nó muốn tự do...huhuhuhu

Hương: Cái đồ não lọt gió, đã bảo thằng đó đểu rồi mà cứ đâm đầu vào, khóc lóc làm gì, đi, tao kiếm thêm mấy đứa đi tính sổ.

Tín ngó đồng hồ trên tay: mày đã khóc gần 1 tiếng 17 phút tốn mất hai bịch khăn giấy, cộng cả chủ quán nhìn bàn mình nãy giờ rồi.

- huhu, mấy đứa tồi, chúng mày an ủi tao một chút không được à, chúng mày còn ân ân ái ái trước mắt tao nữa huhuhu...

Nhi xấu hổ đẩy mặt Hương càng lúc càng sát vào mặt mình ra an ủi.

Nhi: khụ, chúng tao đều lo lắng cho mày mà,..ấy, ấy đừng uống nữa, mày say lắm rồi đấy.

Hương không nhìn nổi kéo Nhi lại về bên mình, Tín quen tay xách cổ An dậy, mặc cậu lèm bèm.

Tín: Vợ tớ gọi rồi, Hương, cậu đưa Nhi về trước đi, An để tớ lo.

Hương: Được, về cẩn thận, cất điện thoại của nó không nó lại gọi cho người yêu cũ.

An: Mau thả tớ ra, tớ không muốn về, để tớ uống tiếp, ọe........

Tín : Rồi rồi rồi, mai chúng ta uống tiếp, vợ tớ gọi rồi, cậu ngủ đi nhá, nước tớ đặt ở đầu giường khát thì tự uống nha.

Tín đắp chăn cho cậu, bất lực nghe cậu lầm bầm một lúc, tắt nguồn giấu điện thoại vào trong tủ rồi về nhà....

Xẹt!

Xẹt xẹt...

Xin...xin chào!

Trong đầu cậu bỗng vang lên tiếng tiếng xẹt xẹt như loa phường cậu mỗi sáng, rồi một giọng nói máy móc vang lên, cậu mơ màng đáp lại.

- Cậu có muốn tìm một người yêu cậu bằng cả tấm lòng không?

Mơ màng trong men say, giọng nói máy móc một phát chọt ngay chỗ đau của cậu, nước mắt lại ào ạt trào ra.

An: Hu hu, đồ đàn ông tồi tệ, tên đó còn ôm phụ nữ nữa, hức hic...

Giọng nói máy móc như ma âm cuốn lấy lí trí cậu.

- Cậu có muốn tìm một người chỉ nhìn cậu không?

Có muốn một người yêu trung thủy chỉ yêu mình cậu ko?

Giọng nói máy móc vẫn vang vọng trong đầu như đa cấp thôi miên tâm trí cậu.

An: Tao muốn, tao phải kiếm người đàn ông đẹp trai hơn nó, giàu hơn nó, mạnh hơn nó!

Đing!

- Đã xác nhận những yêu cầu của khách hàng bắt đầu truyền tống sau 10 giây.10...9...8...7...3...2...1...0

- Chúc khách hàng hạnh phúc!

...Hả?

hai mắt cậu díp lại, ý thức trực tiếp biên mất.

Tách!

Ưm?

Có giọt nước nhỏ lên mặt cậu, cậu khó chịu mà lau đi, trở mình một cái.Dưới lưng hơi cộm khiến cậu khó chịu, vừa quyết tâm khi dậy phải đổi một cái đệm khác thì những giọt nước khác lại nhỏ lên mặt cậu, tiếng rì rầm bên tai vô cùng khó chịu.

Cậu bực bội quơ tay tát một cái trời giáng quát lên.

An: Có để yên cho người ta ngủ không hả?

Thứ gì đó bị cậu quơ một cái như diều đứt dây mà lao đi, rầm rầm cán đổ hai cái cây, mạnh mẽ đập vào cây thứ ba mới dừng lại.

An bị doạ đến tỉnh cả ngủ, mắt cậu trợn to nhìn vầng trăng khuyết trên đầu, xung quanh cây cối rậm rạp, còn cậu đang ngồi trên mặt đất.

Bụi mù tan đi, một cái lưỡi dài ngoằng đập vào mắt cậu, nước dãi trên cái lưỡi vẫn đang nhỏ giọt, làn da xanh tím thiếu sức sống.Trên mặt thứ kia có hai con mắt trắng toát không khác gì zombie, một nửa mặt bên trên vặn vẹo, treo lủng lẳng bằng một miếng thịt, máu vẫn không ngừng phun tung toé từ phần đầu còn lại.

An: Má ơi, cái vòi xịt đít kinh dị này ở đâu ra vậy!!!!!

An kinh hoàng hét toáng lên, mặt tái mét vắt chân lên cổ mà chạy.

- khặc!!!

Hai con mắt văng ra khỏi hốc mắt, ánh nhìn dính chặt trên người cậu, vết thương dữ tợn trên mặt thứ đó nhanh chóng liền lại, bằng mắt thường có thể nhìn thấy máu thịt không ngừng sinh trưởng nối ghép đến hoàn hảo.Cái miệng rộng ngoác đến tận mang tai há to, cái lưỡi dài ngoe nguẩy đầy nước bọt khàn khàn nói.

- Chết tiệt!

Chết tiệt!

Chết tiệt!!

Tao phải giết mày!

Tao phải nuốt chửng mày!!

Cái đồ đáng ghét dám làm tao bị thương!!!!

Nó lao nhanh đến trước mặt cậu, mắt cậu không thể theo kịp đã bị cái lưỡi dài của nó quấn lấy cổ nhấc bổng cậu lên.

An: Hương ơi!

Nhi ơi!

Tín ơi!!

Cứu tao, tao thề từ giờ tao không uống rượu nữa !!!

Cảm nhận chiếc lưỡi dài quấn quanh cổ càng lúc càng siết chặt, sắc mặt nhanh chóng bị tức khí mả đỏ bừng lên, không khí bị rút cạn, nước mắt nước mũi cậu càng trở nên mất kiểm soát.

Con quỷ nhìn cậu gào thét cười khằng khặc, cảm giác sợ hãi vì bị cái tát của cậu thổi bay nửa cái đầu cũng tan biến hoàn toàn.

Nó đắc chí: Con người yếu ớt, da trắng thịt mềm chắc chắn ăn rất ngon, ha ha ha....

Đầu lưỡi của nó liếm lên mặt cậu để lại tầng nước miếng trên mặt không ngừng chảy vào trong áo cậu.

Sắc mặt cậu đen xì, đánh cái rùng mình, da gà nổi lên, cáu kỉnh giật mạnh cái lưỡi con quỷ mà đấm đá túi bụi.

An: CMN, có biết cái áo này tao phải để cả tháng lương mới dám mua không hả?

Vậy mà mày dám để nước dãi bẩn thỉu của mày làm bẩn nó, tao không đánh chết mày tao không mang họ Phạm nữa!!!!

Con quỷ bị cậu túm lưỡi, chẳng biết cái con người nhỏ bé kia lấy sức mạnh ở đâu, tay không kéo nó phải lảo đảo.

Từng nắm đấm như nhát chùy đập mạnh vào người nó, tấm da cứng như sắt thép mà nó tự hào không khác gì quả hồng mềm, bóp một cái nát bấy.

Nó tự hỏi nhân sinh, có đúng cái con người kia là quỷ không vậy!!!!Con người như quái vật này ở đâu chui ra vậy????Công lý ở đâu!!!!

Nhân quyền....nhầm, quỷ quyền ở đâu!!!!

Nó muốn khiếu nại!!!!!

Tiếc là nó chưa kịp nói thêm lời nào đã bị đánh đến không nói nên lời, mặc dù không chết nhưng nó cũng biết đau chứ bộ!!!!hic hic...

Tất cả tình hình là con quỷ bị một đứa nhóc nhỏ con đè dưới thân đấm đến bẹo hình bẹo dạng, máu me be bét.

Uzui Tengen mở to hai mắt đứng một bên, hai mắt tràn ngập kinh ngạc nhìn con quỷ vươn bàn tay cầu cứu chính mình.

Đứa nhóc kia đánh đến thở hồng hộc mới dừng lại, con quỷ hai chân nhanh chóng hoạt động lắc mình đến chỗ Uzui Tengen.

Bản năng hành động, kiếm vừa dơ lên con quỷ liền đâm mạnh vào trực tiếp thực hiện một màn tự cắt đầu mình.

Quỷ: Cuối cùng... cũng được giải thoát...

Hắn giật mình kinh ngạc, nhìn đứa bé trước dưới ánh trăng.

Mái tóc đen óng dưới ánh trăng bàng bạc trở nên lấp lánh, đôi mắt tím có thần mang vẻ hờn dỗi như vừa bị cướp mất đồ chơi, máu bắn đầy trên mặt, trên quần áo cũng không che lấp được vẻ xinh đẹp đó.

Uzui Tengen: Thật hào nhoáng.

Hắn từ tận đáy lòng tấm tắc thốt lên.Đứa bé nhìn hắn, có thể do mệt mỏi mà khụy xuống ngất đi.

....

Uzui Tengen: Hah!

Ta đã nhặt được một thứ vô cùng lộng lẫy, hào hoa, mỹ mãn!

Đúng chuẩn phong cách của một trụ mang đẳng cấp thượng lưu như ta — Uzui Tengen đây!

Giọng nói sang sảng của Uzui Tengen vang khắp điệp phủ, khiến bất cứ ai nghe cũng phải ngoái nhìn, vùa choáng ngợp vừa cảm thấy người này đầu óc kkhông được bình thường!

Kocho Shinubu đứng trước mặt Uzui Tengan bị trấn muốn bay cái mạng nhĩ, nhìn cậu nhóc trên vai Uzui Tengan không khác gì món đồ trang trí mà hoảng hồn.

Kocho Shinubu: Uzui Tengan, mau đưa cậu ấy đến giường bệnh nhanh lên!!!

Uzui Tengan cũng hợp tác đặt cậu bé xuống đất, luôn miệng kể lại tình hình lúc đó.

Kocho Shinobu bất ngờ, trên người cậu nhóc ngoài xây xát nhẹ thì hầu như không có một vết thương nào cả, kết hợp với lời kể có phần khoa trương của Uzui Tengan thấy chắc chắn là tên này bị quỷ đánh đến lẫn rồi.

Cô cười tủm tỉm đuổi Uzui Tengan về viết báo cáo, mặc cho hắn liên mồm khẳng định lời mình nói là sự thật.

...

Cậu ngồi bật dậy, mắt mở to, cả người run lẩy bẩy, vừa lau mồ hôi vừa lẩm bẩm.

- Huhuhuhu... tao... tao vẫn sống... phải không...?

Không phải... không phải mình vừa bị... quỷ... hic hic...

Cậu loạng choạng vươn tay nắm lấy cạnh giường... hụt!

Tựa như cả thế giới đang đảo ngược.

Mũi hít mùi gỗ nâu ấm áp, ánh nắng vàng nhẹ chiếu vào mắt cậu, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Rầm!

Tiếng bước chân nhanh, nhẹ mà chắc, cánh cửa phòng mở ra.

Một giọng nhẹ nhàng nhưng âm sắc không hiểu sao lại mang chút châm chọc.

- Nên kê thuốc gì cho âm trụ đây nhỉ?

An: Ch...chị ơi??!!

Cô gái đột nhiên xuất hiện trước mắt cậu thật xinh đẹp, nhưng mà...sao có cảm giác phúc hắc quá vậy!!!!!!

Kocho Shinobu: Ồ... cậu tỉnh rồi.

An giật mình lùi ra xa sát đầu giường, miệng méo xẹo!!!

An: C...chị là ai vậy?

Đây là đâu?

Kocho Shinobu: Cậu tỉnh lại mà không hét lên, không đập đồ, không làm sập giường... cũng khá bất ngờ đấy.

Tôi cứ tưởng cậu sẽ gây thêm vài thương tích để tôi có việc làm tiếp cơ.

An: Em...em có làm thế sao?

Cô cười toe rất... lịch sự.

Kocho Shinobu: Cậu suýt đá bay một thành viên đội ẩn, làm rớt ba lọ thuốc và phá banh chành mất 6 cái giường trong 3 ngày nay đó.

An quỳ xụp xuống đất, đầu gối lên hai tay ép mình sat đất: Em...em rất xin lỗi, em thật sự không hề cố ý!!!!

Kocho Shinobu: Tôi biết, nếu cậu cố ý tôi đã bắt cậu làm vật thí nghiệm rồi, hưng mà cậu tỉnh lại nhanh như vậy, tôi mừng lắm đấy.

Vì tôi vẫn còn vài câu hỏi chưa hỏi xong cậu cứ ngồi trên giường đi, tôi rất thích những đứa trẻ ngoan nha.

An: Chị ơiii... chị đừng cười như vậy e.. em muốn ngất thêm lần nữa quá... hic...

Kocho Shinobu lấy tay che miệng, cô khẽ cúi sát bên tai cậu: Ồ?

Vậy à?

Nhưng mà nếu cậu ngất nữa, tôi đành phải dùng biện pháp mạnh a.

An nuốt nước bọt, ôm chăn như ôm mạng.
 
Tôi Không Kết Hôn! Tôi Muốn Về Nhà!!!(Sanemi X Jitsuya)
Chương 2


Đang lúc cậu còn đang run lập cập, cửa phòng mở tung như nhà không có bản lề.

Uzui Tengen ló đầu vào, tóc bạc long lanh, Haori phất phới, đứng tạo dáng giữa phòng.

Uzui Tengen: Ồ!

Con nhãi – à không, cậu bé hào nhoáng đã tỉnh!

Tengen chắp tay sau đầu, cười sang sảng, ánh mắt sáng lên như nhìn thấy kho báu.

Uzui Tengen: Ta quyết định rồi!

Ta sẽ nhận cậu làm đệ của Uzui Tengen đây!

Một sự vinh hạnh không phải ai cũng có!

Shinobu quay đầu lại, mỉm cười tươi rói: Tengen-san, tôi nhớ bảo anh không được làm ồn trong khu y viện mà?

Jitsuya: ....Ủa?

Shinobu nhíu mày: ai cho anh quyền nhận tùy tiện vậy?

Đây là điệp phủ y tế, không phải chợ tuyển người.

Tengen phẩy tay như xua ruồi: Đừng ghen, Shinobu!

Ta thấy người có tiềm năng thì ta giành trước.

Thật hào nhoáng!!!

Tengen không ngừng nói chuyện bị Shinobu móc mỉa liên tục.

Kocho Kanae: Shinobu, Tengen cả hai lớn tiếng quá đó.

Tiếng gõ cửa từ tốn vang lên phá tan không khí căng thẳng trong phòng bệnh, một cô gái có đến 8 phần giống Shinobu bước vào, trên người khoác chiếc Haori hoa tiết cánh bướm tuyệt đẹp, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại.

Shinobu nhìn thấy chị mình, cảm xúc trên mặt cũng thay đổi, có chút hờn dỗi lùi lại phía sau nhường chỗ cho Kanae.

Kocho Shinobu: Em chỉ hỏi cậu ấy thôi mà.

Kocho Kanae: Em ổn chứ?

Chị là Kocho Kanae.

Em đang ở Điệp Phủ.

Hôm qua, Tengen-san mang em về, người em đầy máu, nhưng may là không sao.

Kocho Kanae?

La..là chị Kanae thật sao?

Trong tích tắc, mọi ký ức về Thanh gươm diệt quỷ tràn ngược về như thác lũ — anime, manga, fanart, spoiler, tất cả.

Và đặc biệt...cả cái đêm Kanae chết vì Douma.

Tim Jitsuya siết chặt như ai bóp.

Và trong nửa giây, cậu hiểu một điều: đây chính là nơi thanh gươm diệt quỷ bắt đầu.

Cậu hít mạnh, cố giữ giọng không run: D... dạ em ổn...

À... em tên...

Jitsuya.

Kanae vốn rất nhạy cảm với cảm xúc người khác.

Chị nhìn là biết cậu đang che giấu điều gì.

Kocho Kanae: Jitsuya... tên rất đẹp.

Cậu có thể nói thật?

Không.

Không thể!

Không thể nói mình biết trước tương lai.

Không thể nói rằng "chị sắp... chết"

Jitsuya cúi đầu, bàn tay siết tấm chăn đến nhăn nheo: Em... nhớ có quỷ tấn công em.

Em sợ lắm...

Em chỉ... cố sống...Ký ức của em... nửa như em, nửa như ai khác.

Mọi thứ hỗn loạn lắm...

Kanae khẽ đặt tay lên đầu cậu.

Ấm thật.

Ấm đến mức cậu muốn khóc.

Kocho Kanae: Ở đây em an toàn rồi.

Trong lòng cậu lúc này đã chém giết Douma cả vạn lần: Mình sẽ cứu Kanae.

Bằng mọi giá.

Uzui Tengen: Nói chuyện đủ rồi, từ giờ cậu ấy sẽ là đệ tử của ta vị thần lễ hội hào nhoáng là ta!!

Kanae bật cười nhẹ: Tengen-san, cậu bé còn yếu mà.

Shinobu thì đứng sau, tay khoanh lại, môi cong cong kiểu "nãy giờ chị tôi hiền lành chứ tôi thì không": Tôi vẫn nên nói chyện với ba cô vợ của anh vậy!

Uzui Tengen là trụ nhưng vẫn run rẩy.

...

Sau một tuần ở lại Điệp phủ trong yên bình, Jitsuya đã quen dần với cuộc sống cũng khá yên bình ở nơi này.

Thỉnh thoảng giúp Kocho Kanae và Kocho Shinobu chữa trị cho các đội viên sát quỷ đoàn, dù là một thanh niên thế kỉ 21 cũng đã dần quen với cảnh máu me này.

Kocho Kanae: Ồ, thì ra là em ở đây.

Kocho Kanae vừa từ phòng bệnh đi ra liền kéo cậu đến sân luyện tập.

Kanae từng nói: Nhưng em biết đấy...

để ở lại trong Điệp phủ, cần phải chứng minh bản thân không phải gián điệp, không phải quỷ, không phải kẻ thù ....

...

Kocho Shinobu và Uzui Tengen đã sớm có mặt tại sân tập.

Kocho Shinobu ánh mắt cong cong: Ôi biết cậu sắp khổ, tôi khá tận hưởng đấy.

Uzui Tengen nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, ngồi vắt chân lên tảng đá, Haori lấp lánh tung bay trong gió.

Nham Trụ – Himejima Gyomei.

Jitsuya muốn xỉu tại chỗ: Đ-đấy là... người em phải...

đấu... thử...??

Kanae đặt tay lên vai cậu, giọng cực dịu: Ừ, cố lên nhé, Jitsuya.

Shinobu mỉm cười như một đóa hoa độc: Không sao đâu.

Dù em có bị đánh bất tỉnh, bầm tím, hay— nói chung là bất kỳ thương tích nào, chị đều có thể chữa.

Cảm ơn chị, nhưng đó không phải động viên đâu...!

Himejima Gyomei dừng trước mặt Jitsuya, bóng ông che phủ cả mặt trời.

Ông chắp tay như đang cầu nguyện, nước mắt lăn dài: Đứa trẻ tội nghiệp...

Giọng ông trầm vang như sấm, nhưng lại chan chứa buồn thương:...Ta nghe nói... con tự nguyện... thử sức với ta?

Jitsuya: Tự... tự nguyện????

Ai nói ạ??

Ai—

Ánh mắt cậu liếc qua sau.

Shinobu giả vờ nhìn mây trời.

Tengen huýt sáo nhàn nhã.

Kanae cười hiền hậu nhưng lảng tránh ánh mắt cậu.

Trong đầu Jitsuya:" AAAAA, đồ phản bội!!!!"

Gyomei chắp tay cầu nguyện: Xin các vị thần phù hộ cho đứa trẻ này... nó có ý chí thật cao đẹp...

Jitsuya: K-không phải, ngài nghe con nói đã----

Himejima Gyomei kết luận nhẹ nhàng: Nào, bắt đầu.

Trận đấu kinh hoàng giữa Nham Trụ và...

Jitsuya chạy như bị chó dí.

Ngay lập tức, Jitsuya bật khỏi vị trí như con thỏ bị sét đánh, phóng đi với tốc độ khiến Tengen phải đứng lên... chỉnh lại băng đầu.

"Ồ~ tốc độ cũng đáng khoe đấy!"

Uzui Tengen hét theo đầy giải trí.

Kocho Shinobu khoanh tay trước ngực có chút kinh ngạc: Thật muốn nghiên cứu!

ẦM!!!!

Cái danh Nham trụ cũng không phải là để không, ông ật khỏi mặt đất, mặt đất nứt toác như động đất cấp 8.

Jitsuya hét lên như linh hồn rời khỏi xác, đổi hướng chạy không kịp phanh: SAO LẠI ĐI THEO CON?!

Shinobu đáp nhẹ như gió: Vì đó là bài kiểm tra của em mà.

Jitsuya muốn hộc máu gào lên: ĐÂY LÀ KIỂM TRA CÁI GÌ?

ĐÂY LÀ GIẾT NGƯỜI !!!!

Himejima Gyomei vẫn rơi nước mắt ào ào như thác, tay chắp lại cầu nguyện... nhưng chân không hề ngừng lại, chùy và xích va nhau leng keng như chuông tử thần:...Hỡi đứa trẻ đáng thương... hãy thể hiện cho ta thấy nghị lực của con...

Jitsuya vừa chạy vừa gào thét: CON ĐANG THỂ HIỆN NGHỊ LỰC ĐỂ CHẠY ĐÂY Ạ!!

Jitsuya lao vòng quanh sân, bẻ cua gấp đến mức để lại một vệt bụi hình xoắn ốc như đường đua xe.

ẦM!!!

Khói bụi vừa tan, nơi cậu vừa quẹo xuất hiện một cái hố to đùng, Jitsuya còn đang run lẩy bẩy, thì tiếng cười của Tengen vang lên đầu tiên—lớn đến mức chim trên cây bay tán loạn.

Uzui Tengen: Chạy loạn xạ như vậy mà vẫn lộng lẫy thoát khỏi bàn tay của Nham Trụ, chạy đẹp lắm!!Thật hào nhoáng!!!

Kocho Kanae mỉm cười dịu dàng: Jitsuya thật đáng yêu.

Kocho Shinobu: Chị chưa từng thấy ai được Gyomei-san 'chiếu cố' như thế đâu.

Jitsuya lúc này đã không còn tâm trí để ý đến lời nói xung quanh, tiếng xe gió của chiếc chùy gai lao vun vút bên tai, cậu chỉ có thể miễn cưỡng né tránh.

Chỉ một cú quét ngang.

ẦM————!!!

Cả một đường đất bị xới tung lên như cày ruộng trên diện rộng.

Cậu hét: CON XIN LỖI NẾU ĐÃ LÀM GÌ ĐẮC TỘI NHÉ NGÀI!!

CHO CON SỐNG THÊM CHÚT NỮA ĐI!!

Himejima Gyomei rơi nước mắt: ...Ta chỉ muốn... kiểm tra khả năng của con...

Jitsuya: KIỂM TRA GÌ MÀ MUỐN TIỄN CON VỀ GẶP TỔ TIÊN VẬY!?

Gyomei vung xích tiếp, lần này nhẹ hơn, nhưng vẫn đủ sức cắt ngang một gốc cây to bằng vòng tay.

Cái cây đổ ầm xuống, Jitsuya trượt người lăn 3 vòng để né.

Shinobu híp mắt ghi chép: Khả năng sinh tồn...

100 điểm.

Sau năm phút chạy đến muốn xỉu, Jitsuya cuối cùng bị dồn vào góc sân.

Phía sau là tường.

Phía trước là một Gyomei cao như... hai cái tủ lạnh chồng lên nhau.

Gyomei nhẹ nhàng nâng chùy, không khí rung lên từng hồi chuống cảnh báo.

Jitsuya tuyệt vọng.

Cậu dồn hết sức tung một cú đấm thẳng về phía trước.

Nhưng Jitsuya... nhắm trật.

Cú đấm không trúng Gyomei.

Nó trúng bức tường đá bên cạnh.

RẦM!!!!!!!!!!!!

Tường nổ tung.

Một cái lỗ lớn hơn cả... cửa chính.

Uzui Tengen: "Ô—HOOOOOOO!!

HÀO NHOÁNG!!"

Kocho Shinobu: Ồ?

Phá tường à?

Ghi vào nhé.

Kocho Kanae cười hiền: Em ấy mạnh thật.

Himejima Gyomei đứng đơ người, cảm động mà rơi nước mắt:...Đứa trẻ này... mang sức mạnh quá lớn... nhưng lại...

đáng thương vô cùng...

Jitsuya gào: CON KHÔNG ĐÁNG THƯƠNG!!

CON CHỈ ĐÁNH TRẬT!!

Sau đợt kiểm tra cực hạn, cả người cậu ê ẩm muốn chết, Shinobu rất trân trong những khoảnh khắc này giúp cậu " điều trị".

Còn Kocho Kanae nghiêm túc báo cáo tình hình với Chúa công Kagaya.

Kết quả: vì...

Tengen, dù hào nhoáng và phong cách, nhưng quá "không đáng tin" trong việc rèn luyện sức mạnh thô sơ của một cậu nhóc kiểu Jitsuya nên Chúa công quyết định phân cậu cho Nham Trụ Himejima Gyomei, người duy nhất có thể "kiểm soát được sức mạnh của cậu để không phá nát cả Điệp Phủ".

Kocho Kanae đưa cho Jitsuya một túi nhỏ chứa vài bánh mochi – quà chào sư phụ mới – đồng thời mỉm cười hiền lành: Jitsuya-kun, đây là bánh mochi để em chào sư phụ mới.

Chị tin rằng ngài Gyomei sẽ...Giúp em ít gây thiệt hại hơn Tengen.

Shinobu đứng cạnh, tay chống cằm, nụ cười phúc hắc: Vâng, ít phá tường thôi nhé.

Jitsuya nghe mà muốn khóc: Chị Shinobu đừng cười như vậy được không.

Trước khi lên núi, Jitsuya được Shinobu "nhét" vào một buổi huấn luyện hơi thở toàn tập trung, đó là phương pháp bất kì ai muốn trở thành trụ cũng đều phải học.

Nghe thì cao sang đó nhưng thực chất chính là thổi bầu.

Cậu ngồi lom khom, tay cầm bầu to bằng chai nước, cố hít thở theo nhịp, trong khi Shinobu đứng cạnh, tay chống cằm, ánh mắt vừa sắc bén vừa hiền: Không phải kiểu hít thở loạn xạ đâu.

Nếu không tập trung, lên núi gặp sư phụ, em sẽ bị hành tan xác đấy.

Jitsuya thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, Kocho Shinobu bên cạnh làm mẫu, trái bầu cô cầm trong tay to ngang ngửa người cô.

Chỉ thấy cô hít một cái, một hơi thổi vào, trái bầu nổ tung trong chớp mắt.

Shinobu nheo mắt, hơi nhếch môi: Thấy chưa?

Jitsuya nuốt nước bọt, run run gật đầu: D-dạ... em... hiểu...

Không biêt có phải vì cậu phá nát bức tường không mà cậubị Shinobu huấn luyện đến mức đêm nào cũng bị đánh cho tỉnh dậy.

Với vài kỹ thuật thở cơ bản trong tay, Jitsuya bắt đầu hành trình leo núi Đông.

Mỗi bước chân là một trận chiến: ba ngọn dốc dựng đứng, suối nước lạnh buốt, vách đá dựng thẳng tắp.

Túi bánh mochi trong tay run bần bật, tim đập rộn ràng như trống trận.

Nhưng nhờ Shinobu dạy thở, cậu vẫn sống ít nhất là... chưa lăn xuống núi.

Cuối cùng, khi màn trời ngả về chiều, Jitsuya đã đến nơi.

Hình ảnh khiến cậu đứng sững: Himejima Gyomei – ngồi thiền dưới dòng thác đổ xối xả, cơ bắp căng cứng, nước văng tung tóe, ánh mắt nhắm nghiền nhưng uy lực vẫn tỏa ra như núi rừng đang cúi mình.

Jitsuya run rẩy, tay vẫn ôm túi bánh mochi, tim đập mạnh: D-dạ... con... là người được phân cho... ngài dạy!

Himejima Gyomei mở mắt, giọng trầm vang giữa tiếng nước thác: Ta biết con sẽ đến.

Khi Jitsuya đưa bánh mochi ra, cung cung kính kính được Gyomei nhận lấy.

Gyomei đứng dậy, chậm rãi chắp tay: Từ hôm nay, ta sẽ dạy con cách kiểm soát sức mạnh.

Trước hết, học cách... không phá nát mọi thứ con chạm vào.

Jitsuya ngồi bệt trên đất, lòng đầy mong ngóng mà không hề biết những bài tập kinh hoàng phía sau.
 
Tôi Không Kết Hôn! Tôi Muốn Về Nhà!!!(Sanemi X Jitsuya)
Chương 3


Buổi sáng ở ngọn núi của Gyomei có sự yên tĩnh khiến người ta không dám... ho mạnh.

Sương sơma tan dần, cảnh vật trên núi cũng dần rõ ràng, cây cối đứng nghiêm chỉnh, mọi sinh vật đang dần thức dậy trong không gian yên tĩnh.

Jitsuya: ỐI–ỐI–ỐI–DA LẠNH QUÁ–A–A–A–A–A!!!!

...

Lúc mới đến nơi, cậu nhìn thấy Himejima Gyomei ngồi dưới thác, dáng ngồi vững chãi đến mức trông như một pho tượng.

Gyomei không nói.

Thác nước không nói.

Cây cối cũng không nói.

Nhưng Jitsuya nói: Con... con chắc không phải tắm chỗ đó đâu nhỉ?

Himejima Gyomei mỉm cười hiền đến mức muốn khóc: Thác nước là nơi thanh lọc thân – tâm.

Jitsuya: Dạ... con hiểu...

Jitsuya sững người:...D...

DẠ!?

Và thế là...Cậu bước vào thác nước thanh tẩy- thanh tẩy luôn cả linh hồn.

Nước đập xuống lưng như một lời cảnh báo: Mày sẽ chết.

Cậu hét một tiếng khiến chim trên ngọn núi bay tán loạn rồi bị xối bay xuống đáy nước.

Himejima Gyomei nhíu mày: Jitsuya.

Con thở sai rồi.

Jitsuya: Con... con thở không nổi...!!

Himejima Gyomei: Vậy thì càng phải thở đúng hơn.

Cả đỉnh núi ròng rã suốt một tháng chìm trong cảnh tượng gà bay chó sủa không khi nào yên bình.

Trước khi lên núi, Shinobu đã giao cho cậu một cái bầu hơi.

Giọng nàng nhẹ như hoa rơi: Hít sâu, thổi đều.

Mạnh đến đâu cũng được.

Nhưng đừng làm nổ nó sai cách nha?

Jitsuya lúc ấy đâu biết Shinobu nói câu cuối vì...

đã từng chứng kiến cậu thổi nổ ba cái liền chỉ với sức mạnh cơ bắp bình thường.

Chính cậu cũng chả biết cái tên yếu nhớt trước kia là cậu lấy đâu ra sức mạnh kinh khủng vậy, hoặc có thể do cậu là một Buff ở Trái Đất mà nơi này khác Trái Đất thì sao?

Bụp!!!!

Himejima Gyomei nước mắt rưng rưng ngồi một bên: Đứa trẻ đáng thương...Con thở sai cách rồi.

Đêm đầu tiên trên núi:

"...PÓC!!!"

Một tiếng nổ nhỏ vang lên.

Kết thúc một đêm: Bầu nổ, bụng cũng bị đánh đến đau...

Ngay tối hôm sau, Shinobu gửi thư: Jitsuya-kun, bầu hơi dùng để tập thở, không dùng để hóa thân thành vũ khí công phá.

Jitsuya che mặt, trực tiếp bị Himejima Gyomei đánh đến tỉnh, bắt đầu một chu kì luyện tập tiếp theo.

Có lẽ do sự uy nghiêm (bị đánh đau) của Himejima Gyomei cậu đã trực tiếp thành thạo toàn tập trung hô hấp.

Hôm ấy, Gyomei nói: Con đứng dưới thác đến khi nghe ba hồi chuông.

Jitsuya nghĩ: "À, chắc chừng 5 phút."

Himejima Gyomei nhẹ nhàng nhấc chiếc chuông đá nặng cả tấn tới nói: Ta chỉ đánh chuông... khi mặt trời lặn.

Jitsuya nhìn thẳng vào thác nước.

Nó đổ xuống với tốc độ có thể nghiền nát mọi hi vọng sống.

Jitsuya: Thưa Gyomei-sama... nếu con chết-

Himejima Gyomei: Con sẽ không chết.

Jitsuya: Nhưng nếu lỡ chết?

Himejima Gyomei đặt tay lên đầu cậu, nở nụ cười như mẹ hiền: Thác sẽ nói cho ta biết.

Sau ba tiếng...

Jitsuya ngã như cây bị bão quật, trèo lên lại bị dập xuống đáy hồ, lại tiếp tục leo lên và bị dập xuống...

Himejima Gyomei chính tay bê cậu ra như bế một bao gạo.

Cậu dần "nghe" thấy nhịp của chính mình.

Không phải nhịp tim—mà là nhịp sống.

Có nhịp đậm nóng như ký ức thật của cậu.

Có nhịp mỏng thoảng qua mơ hồ như ký ức của người chủ thân xác cũ.

Hai luồng kí ức đan vào nhau, không biết cái nào là thật, cái nào là giả.

Nhưng cậu hiểu một điều:

Tất cả đang nằm trong một cơ thể.

Cơ thể này muốn sống.

Còn cậu... muốn cứu người.

Chị Kanae...

Himejima Gyomei cảm nhận được từng hơi thở rối ren của cậu đang theo nhịp.

Đêm hôm ấy trôi qua thật yên bình.

Himejima Gyomei: "Con đã học Hô hấp Toàn Tập Trung rất tốt, nhưng Hơi thở của Đá là sự mở rộng của nó.

Ông đặt bàn tay lên lưng cậu: Hít vào thật sâu—hít vào bằng lòng chân.

Cậu méo mặt:...Thầy ơi lòng chân làm sao thở được?

Himejima Gyomei: Hơi thở của Đá là sự duy trì, không phải bùng nổ.

Gyomei bước ra, đặt hai cọc gỗ xuống đất: Đứng vào giữa.

Jitsuya nhảy vào.

Thầy dùng một ngón tay ấn nhẹ vào trán cậu.

Cậu ngã ngửa ngay lập tức.

Jitsuya: Thầy!?!

Himejima Gyomei: Con không đứng.

Con chỉ... dựng lên.

Đứng lại.

Lần này Gyomei đặt tay vào vai cậu.

Chỉ một cú chạm nhẹ, cơ thể cậu như bị chỉnh lại từng chút một, hông hạ xuống, vai mở ra, lưng thẳng, trọng tâm dồn xuống lòng bàn chân.

Himejima Gyomei: Khi con đứng đúng, đất sẽ nâng con lên.

Hai chân cậu run bần bật: ...Đất không nâng được con đâu thầy ơi...

Himejima Gyomei: Cảm nhận

...

Gyomei lấy ra một tảng đá lớn như cái bàn: Khi tâm con giao động, đá sẽ rơi.

Jitsuya ngơ ngác: Rơi ở đ—

ẦM!!

Tảng đá đánh "rầm" ngay bên cạnh Jitsuya, đất nứt đôi.

Cậu hét: THẦY ƠI THẦY GIẾT CON À!

Himejima Gyomei: Nếu con sợ, con không thể bước vào hơi thở của ta.

Một tảng đá nữa được nâng lên... bằng một tay.

Jitsuya quắn quéo, đứng nghiêm ngay lập tức.

Himejima Gyomei: Đá không tấn công con.

Nỗi sợ bên trong con mới là thứ muốn nghiền nát con.

Ông kéo vòng xích qua không khí, tạo ra tiếng rít nặng nề: Hơi thở của Đá không tụ ở vung, nó dẫn lực.

Cậu cầm kiếm học cách di chuyển của Gyomei.

Himejima Gyomei: Cảm nhận mặt đất nâng con.

Khi đó con mới có thể điều khiển trọng lực.

Cậu hít sâu, tập trung đúng điểm thầy chỉ, mũi kiếm run lên, rồi ổn định... vung xuống.

Một nhát chém đầu tiên—gọn, chắc, không dư lực.

Gyomei khẽ mỉm cười.

Trong một tháng trời, không ít lần cậu phải về Điệp phủ nhận sự chữa trị của Shinobu, nhưng số lần bị thương ít dần, năng lực tiến bộ thần tốc cũng khiến Gyomei rưng rưng nước mắt.

Gyomei bình thản quan sát: Ta cảm nhận được... con có thể mô phỏng được các Thức.

Jitsuya thở dốc, mồ hôi vã như tắm, hai cánh tay run lẩy bẩy vì vung quá nhiều lực: T-thật ạ?

Nghĩa là... con hợp với Hơi Thở Của Đá?!

Gyomei lặng im.

Ông thành thật: Hoàn toàn không.

Jitsuya đứng hình.

Không khí im lặng đến mức có thể nghe tiếng lá rơi xuống móng chân mình.

Gyomei tiếp tục, giọng buồn nhưng rất hiền hòa: Thân thể con mạnh như đá... nhưng tâm con thì...

Jitsuya chớp chớp mắt: Con thì sao ạ...?

Gyomei nghiêng đầu: Con chạy... nhiều quá.

Jitsuya: "..."

Ủa, thầy đang khen hay chửi vậy?

Gyomei đặt tay lên đầu cậu, dịu dàng mà trang nghiêm: Trong từng nhịp thở của con... ta nghe được tiếng gió.

Sức mạnh của con không nén xuống... mà bắn ra tứ phía như cơn lốc.

Gyomei chậm rãi nói tiếp: Ta sẽ gửi con đến Phong Trụ – vị trụ mạnh nhất về tốc độ và cơn lốc khí lưu.

Jitsuya nuốt nước bọt cái ực.

Người mà Gyomei nói đến...

Không phải là...

Cậu vừa siết túi đồ vừa run run: Ơ... phong trụ là...?

Gyomei hướng mặt về phía gió thổi: Sanemi Shinazugawa.

Jitsuya:...

...

...CHO CON GỬI LỜI TỪ BIỆT TRƯỚC ĐƯỢC KHÔNG Ạ?!?!

...

Jitsuya gật gù, vừa bước vừa lẩm bẩm tự nhủ: "Sống sót... học thêm một hơi thở nữa... mà sao tim mình lại đập nhanh thế này..., cố lên tôi ơi!!!!!"

Gió núi rít thổi tung tóc đã dài quá vai, vừa lo vừa buồn cười, trong đầu cứ vang lên ký ức hài hước: cảnh Tan bán than bị Sanemi "bón hành" không thương tiếc.

Chưa kịp hồi hồn, Jitsuya đã thấy Sanemi đứng giữa điệp phủ, áo Haori trắng phất phơ trong gió, tay cầm kiếm chỉnh tỉ mỉ, ánh mắt sắc lẹm, những vết sẹo trên người dữ tợn càng làm vẻ ngoài của hắn thêm phần đáng sợ.

Jitsuya lí nhí, tay siết chặt kiếm: "D-dạ... em... em đến... học Hơi Thở Phong..."

Và chưa kịp định thần, cậu đã nhận một cú đẩy mạnh từ Sanemi, ngã lộn vài vòng, bụi bay mù mịt.

Shinazugawa Sanemi: " Tao không có thời gian cho mày đâu!

Đồ cản đường!"

Sanemi gầm lên, giọng khàn khàn cộc cằn.

Jitsuya vừa tức điên muốn cãi lại nhưng bị Sanemi lao tới ép cho phải né tránh.

Gân xanh trên trán Sanemi cộm lên, ánh mắt càng trở nên bung dữ: Cái đồ vô dụng, mày chuẩn bị cút ra khỏi Sát quỷ đoàn cho tao!!

Tuần đầu, cậu cùng chung hoàn cảnh với Tanjiro, mặt mũi bị đánh sưng vù, thật ra là do cậu tục té sấp mặt.

Sanemi quá mạnh, quá nhanh, nhưng rất vui vẻ vì cậu cũng đấm được một phát vào mặt Sanemi khiến hắn cũng phải nằm trên giường như cậu.

Shinobu có vẻ rất thích thú vì lâu rồi không có ai bị thương đến tìm cô, nên cô rút mỗi người hai bịch máu đem đi nghiên cứu, đỡ phải nghe hai người cãi vã.

Tuần thứ hai, vẫn là đơn phương bị đánh, nhưng cậu đã cảm nhận được những cơn gió.

Sanemi tấn công liên tục, mỗi cú vung kiếm đều chém sượt qua người cậu, bộ đồ trên người không khác gì ăn mày, đến tóc tai cũn bị hắn cắt cho lởm chởm.

Jitsuya thở hổn hển, bụi đất bám đầy mặt, không dám gào thét trước mặt: Ông kẹ này muốn giết mình sao!!!!

Cậu lăn qua lăn lại, câu nói nhiều nhất của Sanemi: Mày có biết phản đòn không đồ ngu!

Tập trung vào tao ném mày cho quỷ ăn bây giờ!!!

Sanemi dần nhận ra sức mạnh tiềm ẩn của cậu, càng quát lớn hơn, động tác trên tay càng có lực.

Jitsuya bị bầm dập liên tục, mồ hôi nhễ nhại, bụi bẩn phủ đầy người, nhưng cuối cùng cũng hoàn thành Hơi Thở Phong.

Cậu thở hổn hển, bụi bẩn và máu vấy đầy người, Sanemi chỉ liếc nhìn cậu một cái.

Làn da trắng nõn lộ ra khỏi bộ đồ rách rưới như tấm ngọc mịn, gương mặt ửng hồng, mồ hôi nhễ nhại vì luyện tập...

Hắn rời tầm mắt, chả hiểu sao lại chú ý đến tên nhóc thúi này nữa.

Hắn cũng không nán lại lâu bỏ đi làm nhiệm vụ, còn mình cậu nằm trên sân tập được Shinobu vui vẻ chữa trị.

Kocho Shinobu: Chữa trị cho cậu xong tôi cũng đi hỗ trợ đây, chị Kanae đã đi trước ba ngày rồi, hình như điều tra cái gì mà giáo phái cực lạc ...

Tim cậu bỗng đánh cái thịch.

Chết rồi!

Cậu quên mất lúc này hình nhưcungx là lúc điều tra về giáo phái cực lạc...

Cậu gượng gạo cười: Chị Shinobu, cho em đi cùng được không?

Kocho Shinobu: Không được đâu, cậu đi theo chỉ làm vướng chân chị.

Jitsuya nài nỉ: Shinobu, cho em đi chung với, em hứa không tham gia vào trận chiến, em chỉ đi cùng hỗ trợ thôi!

Kocho Shinobu bình tĩnh thu dọn: Không được là không được.

Jitsuya: Chị ơi, cho em đi cùng đi mà, nhiệm vụ nhỏ này cho em đi tiện kiểm tra sức mạnh của em, huống hồ chị Kanae rất mạnh mà.

Kocho Shinobu suy xét rồi cũng ra quyết định: Đi theo thì được, nhưng em phải đảm bảo, lúc nguy hiểm nhất việc đầu tiên em nghĩ tới phải là chạy trốn , rõ chưa?

jitsuya cười toe toét: Rõ ạ.

Kocho Sinobu: À, còn nữa.

Nếu em làm chị vướng tay chị sẽ tiêm gấp đôi lượng độc lần trước nhé!

jitsuya:...
 
Tôi Không Kết Hôn! Tôi Muốn Về Nhà!!!(Sanemi X Jitsuya)
Chương 4


Băng qua khu rừng đầy sương mù, cậu theo ngay phía sau lưng Shinobu tiến sâu vào nơi được quạ Ksugai báo, con quạ của Kanae đã quay lại yêu cầu tiếp viện, đội hình di chuyển càng thêm phần khẩn trương.

Shinobu lướt đi như gió, đội ẩn theo sau không theo kịp bị tụt lại phía sau, lưỡi kiếm mảnh dài lóe .

Kocho Shinobu: Hơi thở côn trùng Thức thứ tư – Vũ điệu Rết – Trăm Chân Uốn Lượn.

Shinobu lao đi với tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã gần như biến mất ở phía trước.

Đội ẩn đuọc huấn luyện qua nhiều tình huống cũng không thể theo kịp, thở dốc cũng cố gắng duổi theo phía sau.

jitsuya dồn lực vào chân, hô hấp toàn tập trung vận chuyển bật một cái chạy theo một hướng khác biến mất, đội ẩn bị dọa cho kinh ngạc, hai mắt trợn trừng không khỏi thốt lên: Quái vật.

...

Không có lời chào, không có do dự.

Hô hấp Toàn tập trung được ép đến mức tối đa, phổi cô rít lên từng nhịp đau đớn.

Thanh kiếm vẽ ra những đường cong sắc lẹm giữa màn tuyết trắng — Hơi Thở của Hoa bung nở liên tiếp, nhanh đến mức cánh hoa chưa kịp rơi đã bị xé nát bởi gió lạnh.

Xoạt—!

Quạt của Douma mở ra.

Không khí đóng băng ngay lập tức.

Những bông tuyết hóa thành lưỡi dao băng, cuốn thành dòng xoáy lao thẳng vào Kanae.

Cô lách người, xoay kiếm, chém vỡ từng mảng băng trước mặt, nhưng hơi lạnh đã xé toạc phổi.

Một nhịp thở sai — máu trào lên cổ họng.

"Ôi ôi, nguy hiểm thật đó~"

Douma cười, giọng nhẹ tênh.

Kanae không trả lời.

Lúc này cô mới nhận ra, những mảnh băng vụn trôi nổi trong không khí đều có độc, hít sâu một hơi, thân hình cô xoay nhẹ theo gió, kiếm chém xuống,

Hơi thở của Hoa – Thức Tam: Hoa Vũ Tán Trảm

Từng nhịp thở đau như kim châm những cô vẫn không dừng lịa, trực giác cho cô biết chỉ cần dừng lại cô sẽ chết, cô phải có gắng, đội hỗ trợ sẽ sớm tới thôi.

Douma cười lớn, vui vẻ như một đứa trẻ.

"Ái chà."

Hắn xòe quạt, Huyết quỷ thuật - Băng Liên Hoa Hải bùng nổ, những đóa sen băng xoay tròn vây chặt Kanae.

Douma: "Cô có biết không?

Những người mạnh mẽ mà dịu dàng như cô... lúc vỡ vụn trông sẽ đẹp lắm đó."

Kanae thở dốc, thân thể phủ đầy băng vụn, nhưng vẫn mỉm cười dịu dàng.

Douma nhìn nụ cười ấy, lần đầu tiên giọng hắn chậm lại một nhịp:

"Thật là... lãng phí quá.

Một đóa hoa như cô, giá mà chịu ở lại bên tôi thì tốt biết mấy."

Giữa băng giá và tiếng cười nhẹ như gió lạnh của Douma, Kanae vẫn đứng vững — biết rõ mình đang đi đến đâu, và vẫn chọn nở rộ đến giây phút cuối cùng.

Douma: Thôi nào~ đừng cố nữa.

Thế giới này đau đớn lắm, đúng không?

Đến đây đi... tôi sẽ dẫn cô đến miền Cực Lạc.

Hắn tiến thêm một bước, băng giá tràn đến tận chân Kanae.

Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu nhàn nhạt.

Kanae đứng giữa bão tuyết, biết rõ kết cục đang chờ mình, nhưng vẫn không bước lùi.

Gắng chống đỡ cơ thể, Kanae vung kiếm, chuẩn bị dồn toàn lực vào chiêu thức cuối cùng.

Jitsuya: Hơi thở của nham- thức thứ năm: Phục Ma Nham · Địa Ngục Trấn Áp.

Nắm đấm thuần túy giáng mạnh vào đầu Douma, sương mù rung lên như bị xé rách.

Cú va chạm vừa rồi khiến cả khu rừng lặng đi một nhịp, rồi tiếng băng vỡ loảng xoảng mới chậm rãi vang lên từ nơi Douma bị đánh bay.

Hắn găm sâu vào vách đá, thân thể lõm xuống một khoảng rõ rệt, tuyết và băng vỡ rơi lả tả.

Jitsuya thở gấp.

Không phải kiểu thở gấp hoảng loạn, mà là hô hấp toàn tập trung bị ép quá giới hạn, lồng ngực phập phồng mạnh.

Hai chân cậu run lên, lớp đất dưới bàn chân nứt nhẹ, dấu hiệu quen thuộc mỗi khi cậu... không kiểm soát được lực.

Cậu luống cuống đỡ lấy Kanae, cả người nhỏ hơn cô nhưng lại rắn chắc lạ thường.

Cánh tay cậu vòng ra sau lưng cô rất cẩn thận, sợ chỉ mạnh hơn một chút thôi cũng sẽ làm cô đau thêm.

"Em..."

Kanae khẽ bật cười, hơi thở yếu dần, "đến nhanh thật đấy."

"Em xin lỗi..."

Jitsuya nói, giọng nghèn nghẹn, mắt tím hoảng hốt nhìn chiếc bị băng cứa đến rách tả tơi, máu thấm đẫm đỏ rực đến lóa mắt.

"Em đến muộn..."

Ở phía xa, Douma cười khẽ, thân thể hắn bắt đầu tái tạo, những mảnh băng vỡ lơ lửng quanh người như bị kéo ngược trở lại.

"Ồ—" hắn nghiêng đầu, giọng vui vẻ đến khó chịu.

"Thêm một vị khách nữa à?

Hôm nay đúng là náo nhiệt ghê."

Jitsuya ngẩng đầu.

Khoảnh khắc đó, hơi thở của cậu thay đổi.

Không còn bộc phát thô bạo như cú đánh vừa rồi.

Cậu siết chặt tay, Hơi thở của Nham được kéo về nhịp sâu, chậm, nặng — từng hơi như kéo cả trọng lượng mặt đất vào lồng ngực.

"Anh ta..."

Jitsuya nói nhỏ, không nhìn Kanae, mắt khóa chặt Douma, "...rất nguy hiểm."

"Ừ."

Kanae đáp, bàn tay lạnh dần nắm nhẹ vạt haori của cậu.

"Nên em phải cẩn thận."

Douma bước ra khỏi đám băng, thân thể gần như đã lành hẳn, ánh mắt lần đầu tiên mang theo chút... hứng thú thực sự.

"Thú vị ghê."

Hắn phe phẩy quạt.

"Một đứa trẻ dùng được Hơi thở của Nham sao?

Lại còn mạnh đến mức này..."

Hắn cười.

"Mặc dù ta không thích đàn ông lắm, nhưng giải trí mộ chút trươc khi ăn cũng tốt mà."

Cậu dịch người lên trước nửa bước, chắn hẳn Kanae sau lưng.

Khoảnh khắc ấy, bình minh bắt đầu rọi qua rặng núi.

Một tia sáng mỏng manh xuyên qua tầng mây dày, chạm vào lớp băng trong không khí phản chiếu ánh hồng nhạt, lung linh như thủy tinh sắp tan.

Douma chợt khựng lại.

"...A."

Hắn liếc lên bầu trời, nụ cười nhạt đi một chút.

"Sắp sáng rồi à?"

Jitsuya cảm nhận được điều đó.

Nhiệt độ đang thay đổi, không khí bớt lạnh, mặt đất dưới chân cậu không còn cứng băng nữa.

Cậu hít sâu.

Lần này, Hơi thở của Nham vận hành trọn vẹn, ổn định hơn rất nhiều.

Không phải để tung ra thêm một đòn liều mạng — mà là để giữ vững.

Douma nhìn hai người, rồi bật cười, tiếng cười nhẹ nhưng không còn vô tư như trước.

"Tiếc thật đó~" hắn nói.

"Một chút nữa thôi là cô đã được đến Cực Lạc rồi."

Bình minh bắt đầu lên.

Băng bắt đầu rạn nứt.

Douma lùi lại một bước, rồi hai bước, ánh mắt vẫn dán chặt lên Jitsuya như muốn khắc sâu hình ảnh đó vào trí nhớ.

"Lần sau nhé."

Hắn vẫy quạt, giọng như đùa cợt.

"Lần sau tôi sẽ nghe câu chuyện của cậu... kỹ hơn."

Gió thổi mạnh.

Khi ánh sáng tràn xuống hoàn toàn, Douma đã biến mất, chỉ để lại những mảnh băng tan chảy trên nền đất.

Jitsuya đứng yên thêm vài giây mới quay lại đỡ Kanae.

"...Chị Kanae."

Cậu cắn môi run rẩy,

Kanae nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng như cánh hoa mà ngất đi.

Ở phía xa, tiếng bước chân dồn dập vang lên — Shinobu và đội Ẩn cuối cùng cũng đến nơi.

"Chị Kanae...?"

Cậu gọi khẽ, giọng vỡ ra.

Không có đáp lại.

Đúng lúc đó —

"Buông ra."

Giọng nói vang lên phía sau, sắc và nặng như lưỡi dao ném thẳng vào lưng cậu.

Jitsuya quay phắt lại.

Kocho Shinobu đứng cách đó vài bước, Haori bay nhẹ trong gió sớm.

Khuôn mặt cô không cười.

Không mỉa.

Không giễu.

Chỉ có sự lạnh lùng căng cứng của một người đang cố giữ bình tĩnh.

"Em đang làm cái gì vậy hả?"

Shinobu tiến nhanh tới, ánh mắt lướt qua Kanae trong tay cậu chỉ một nhịp — nhưng chỉ một nhịp đó thôi cũng đủ để đồng tử cô co rút lại.

"Em... em đỡ chị ấy—"

"Không cần em đỡ."

Shinobu cắt ngang, giọng cao lên, gần như gắt.

"Em có biết chị ấy đang trong tình trạng gì không?!"

Cô bước tới, gạt tay cậu ra không chút do dự, tự mình đỡ lấy Kanae.

Động tác nhanh, dứt khoát, nhưng khi cánh tay cô chạm vào người chị gái, lực lập tức dịu xuống thấy rõ.

"Phổi bị tổn thương nặng, hàn khí ăn sâu, nhịp thở rối loạn."

Shinobu nói, như đang tự ép mình phải nói thành tiếng.

"Chỉ cần lệch tư thế một chút thôi là chị ấy có thể ngừng thở ngay tại đây."

Jitsuya đứng chết trân, hai tay vẫn còn dang ra trong không trung.

"Em xin lỗi..."

Cậu lắp bắp.

Cô chợt khựng lại: không sao, em đã làm rất tốt rồi.

Shinobu không nói thêm lời nào nữa.

Cô quỳ xuống bên cạnh Kanae, động tác nhanh đến mức gần như không để ai kịp phản ứng, tay kéo thẳng túi thuốc từ thắt lưng ra, từng lọ thủy tinh va vào nhau phát ra tiếng lanh canh nhỏ nhưng dứt khoát.

"Giữ gió."

Shinobu ra lệnh, giọng thấp.

Đội Ẩn lập tức tản ra, một người che phía đầu gió, hai người khác dựng tạm tấm bạt mỏng bằng vải chống lạnh.

Cả khu vực trong nháy mắt trở thành phòng cấp cứu dã chiến.

Shinobu cắt nhẹ lớp áo bị đóng băng ở vai Kanae, không chần chừ.

Da dưới lớp vải lạnh đến tái nhợt, những mạch máu nổi rõ vì hàn khí.

"...Quá nặng rồi."

Cô lẩm bẩm.

Cô đặt hai ngón tay lên cổ Kanae, bắt nhịp tim, rồi áp tai xuống ngực.

Nhịp thở mỏng, không đều, mỗi hơi vào đều có tiếng rít rất khẽ — dấu hiệu phổi đã bị tổn thương nghiêm trọng.

Shinobu hít sâu một hơi, Hô hấp Toàn tập trung lập tức được kích hoạt.

Nhịp thở của cô trở nên đều đặn, nhanh nhưng ổn định, như một chiếc kim đồng hồ không cho phép sai lệch.

"Chuẩn bị thuốc số ba."

Cô nói.

"Vâng!"

Shinobu dùng kim dài, đâm xiên vào huyệt dưới xương đòn, tiêm thuốc giải hàn độc trực tiếp vào dòng máu.

Kanae khẽ co người lại, hơi thở đứt quãng một nhịp.

Shinobu nói trầm giọng: "Chị nghe em không... hít vào... chậm thôi."

Cô đổi kim, tiêm mũi thứ hai vào cánh tay còn lại — thuốc này không để chữa, mà để kéo dài thời gian, giữ cho phổi không bị đóng băng hoàn toàn.

Bàn tay Shinobu run lên rất nhẹ.

Cô siết chặt hơn, ép bản thân không được run.

Jitsuya đứng cách đó vài bước, tim đập mạnh đến mức tai ù đi.

"Áp nhiệt."

Shinobu nói.

Một thành viên đội Ẩn đưa tới túi giữ ấm.

Shinobu đặt lên ngực Kanae, điều chỉnh cẩn thận để không cản trở hô hấp.

"Nhịp thở vẫn rối."

Shinobu lẩm bẩm.

"Chị đang chống lại thuốc..."

Cô cúi thấp người hơn, môi gần sát tai Kanae.

Giọng cô khàn đi.

"Chị mà dám bỏ em lại... em sẽ không tha đâu."

Không có đáp lời.

Nhưng rồi — một nhịp thở sâu hơn xuất hiện.

Shinobu khựng lại.

Cô áp tai xuống lần nữa.

Nhịp tim vẫn yếu, nhưng đã đều hơn.

"...Được rồi."

Shinobu thở ra, rất chậm.

"Giữ được rồi."

Cô ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua mọi người.

"Cáng.

Trở về Điệp phủ ngay."

Cô đứng dậy, nhưng vẫn không rời tay khỏi cổ tay Kanae, giữ mạch suốt cả quá trình.

Trước khi cáng được nhấc lên, Shinobu liếc Jitsuya một cái.

Ánh mắt vẫn nghiêm, nhưng không còn sắc như lúc quát.

Shinobu: Cảm ơn em.
 
Tôi Không Kết Hôn! Tôi Muốn Về Nhà!!!(Sanemi X Jitsuya)
Chương 5


Kanae đã sống sót.

Đó là nỗ lực sau nhiều ngày giằng co giữa sự sống và cái chết, dưới bàn tay không nghỉ của Shinobu.

Một bên phổi của Kanae bị hủy hoàn toàn bởi hàn độc của Douma — được giữ lại bằng thuốc, bằng kỹ thuật, bằng ý chí, nhưng không bao giờ còn có thể chịu nổi Hô hấp Toàn Tập Trung nữa.

Kanae chấp nhận điều đó rất bình thản, như thể cô đã đoán trước được điều đó.

Shinobu thì không nói gì.

Cô chỉ lao đầu vào nghiên cứu nhiều hơn trước.

Còn cậu cũng đến lúc bước vào cuộc tuyển chọn cuối cùng.

Cuộc Tuyển Chọn Cuối Cùng năm đó có một người giám sát đặc biệt.

Shinazugawa Sanemi.

Hắn đứng trên một thân cây cao, khoanh tay, gió đêm thổi tung Haori trắng để lộ thân hình rắn chăc loang lổ sẹo.

Ánh mắt sắc như dao, lạnh lùng quét qua từng thí sinh bước vào rừng — không phải để khích lệ, mà để cân nhắc xem ai sẽ gãy trước.

Quy tắc rất đơn giản.

Kẻ nào bỏ chạy, khóc lóc, đông cứng vì sợ hãi —hắn liền ném thẳng ra ngoài rừng.

Không cảnh cáo.

Không thương hại.

Ra ngoài đồng nghĩa với mất tư cách vĩnh viễn.

Giọng hắn vang lên khàn đặc: Muốn sống thì giết.

Không chịu nổi thì cút.

Đây không phải chỗ cho mấy đứa ngu.

Đêm đầu tiên đã có người gào lên vì kinh hoàng suýt bị quỷ giết.

Sanemi xuất hiện như cơn gió dữ.

Hắn nắm cổ áo, nhấc bổng người đó lên, rồi ném thẳng ra rìa rừng như quăng một bao rác.

Sanemi: Cút về nhà mà trồng khoai.

Không ai dám cãi.

Jitsuya nhìn thấy cảnh đó từ xa.

Cậu vừa rút kiếm khỏi cổ một con quỷ, máu nóng bắn lên tay, mắt tím khẽ nheo lại.

Không sợ — chỉ là hiểu rõ.

Sanemi không tàn nhẫn.

Hắn đang cứu mạng họ theo cách của mình.

Trong rừng này, kẻ không dám cầm kiếm sẽ trở thành con mồi.

Đến đêm thứ hai, tiếng khóc giảm hẳn.

Đêm thứ ba, không còn ai kêu cứu.

Những kẻ yếu đã bị ném ra từ sớm.

Những kẻ còn lại hoặc cắn răng chịu đựng, hoặc điên cuồng giết để sống.

Sanemi dõi theo tất cả.

Và rồi ánh mắt hắn dừng lại ở một điểm.

Jitsuya.

Thiếu niên với một tay kiếm, một tay chùy, bước đi giữa rừng như thể nơi này là sân tập.

Quỷ tránh xa cậu một cách kỳ quặc bản năng của chúng phát ra tiếng thét sợ hãi như bản năng nhớ đến "hắn".

Sanemi nhếch môi: Tch

Một con quỷ đói khát từ bụi rậm lao ra trước cả hai.

Sanemi không ra tay.

Hắn muốn xem.

Jitsuya dừng lại nửa nhịp, không hô thức, không gầm.

Chỉ là chùy giáng xuống.

Ầm.

Con quỷ biến mất khỏi thế giới này như thể chưa từng tồn tại.

Sanemi nhìn mảnh đất nứt toác, rồi nhìn sang cậu bé gầy gò trước mặt.

Ánh mắt hắn sắc hơn, nhưng trong đáy mắt — có chút hứng thú rất khẽ.

"Hừm..."

Hắn quay lưng, gió cuốn haori bay mạnh: Nếu chịu nổi đến sáng...Thì mày đủ tư cách.

...

Mặt đất rung lên, một thứ gì đó rất lớn... vừa đập xuống.

Sanemi vừa ném một thí sinh ra khỏi rìa rừng, cú chấn động dữ dội đến mức Sanemi khựng lại nửa bước.

Con quỷ với hàng chục cánh tay chắp vá, thân hình dị dạng khổng lồ, trườn ra khỏi bóng tối.

Mỗi bước đi của nó khiến mặt đất lún xuống, mùi máu và oán khí dày đặc đến mức cả không khí cũng trở nên nhớp nháp.

Những thí sinh còn lại đông cứng.

Có kẻ đánh rơi kiếm.

Có kẻ run đến không đứng vững.

Jitsuya cũng giật mình, vậy mà cậu lại có thể gặp được bài thử thách của Tanjiro ở đây.

Một con quỷ chuyên săn thí sinh, sống sót qua không biết bao nhiêu kỳ tuyển chọn, tích lũy sức mạnh bằng nỗi tuyệt vọng của kẻ yếu.

Nó ngẩng lên, cái cổ vặn lệch kêu răng rắc, ánh mắt dừng lại ở Jitsuya — rồi chậm rãi chuyển sang Sanemi đứng phía sau, ánh mắt hơi khựng lại nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.

"Ha... ha ha ha—!"

Giọng nó khàn đặc, vang dội trong sương: Lại thêm một đứa nhóc nữa à?

Nhỏ thế này mà cũng dám đứng trước tao sao?!

"À~ lại một đứa nữa..." giọng nó khò khè, khoái trá.

"Ta nhớ từng có một thằng nhóc tóc đỏ đứng chắn trước mặt ta.

Kiếm nó múa đẹp ghê—đẹp đến mức tay run vẫn không chịu lùi."

Không khí đông cứng.

Quỷ Tay cười lớn, những cánh tay đập xuống đất thình thịch.

"Ta bẻ gãy kiếm nó trước.

Rồi từng khúc xương—rắc, rắc—cho đến khi nó không còn kêu nổi."

Nó nghiêng đầu, giọng chậm lại, như thưởng thức.

" À, còn một con bé đeo mặt nạ nữa, đều được ta chăm sóc hết."

Một luồng sát khí dâng lên.

Trên vách đá cao, Sanemi đứng giám sát khựng lại.

Hàm răng hắn nghiến chặt, gân cổ nổi lên.

Bàn tay đặt trên chuôi kiếm siết mạnh đến mức kêu răng rắc.

"...Câm mồm."

Giọng hắn trầm và khàn, như bị ép nén.

Quỷ Tay quay đầu lên, cười hềnh hệch."

Ồ?

Trụ à?

Ta chỉ kể lại thôi mà~ bọn chúng chết đẹp lắm"

ẦM—!

Mặt đất nổ tung khi Jitsuya lao tới.

Một tay cầm kiếm, tay kia nắm chặt chùy đá Gyomei trao.

Hô hấp Toàn tập trung gầm lên trong lồng ngực.

Quỷ tay cười méo mó: Ha ha—!

Ánh mắt đó... giống hệt thằng tóc đỏ trước khi chết!

Hàng chục cánh tay đập xuống cùng lúc, như mưa đá giáng thẳng vào Jitsuya.

Sanemi siết chặt tay: Đồ ngu.

Đừng đỡ trực diện...

Nhưng Jitsuya không lùi.

Cậu xoay người, kiếm kéo thành một đường chém thấp để phá nhịp, đồng thời chùy vung ngược lên.

ẦM!!

Hai cánh tay quỷ bị đập lệch hướng, đất đá tung tóe.

Phản lực dội ngược khiến vai Jitsuya rít lên đau đớn, xương kêu lạo xạo.

Quỷ Tay gầm lên, cười khặc khặc: Đau không?

Đau thì la lên đi!

Tao thích nghe lắm!

Một cánh tay khác bẻ ngoặt từ góc chết, quật thẳng vào sườn cậu.

RẦM—

Jitsuya bị đánh bay, lăn dài, máu bắn ra khỏi miệng.

Sanemi bước lên nửa bước rồi khựng lại: Đứng dậy.

Jitsuya chống tay xuống đất.

Cậu gạt máu nơi môi, ánh mắt tím ngước lên không có lấy một tia run .

Quỷ Tay khựng lại trong miệng nó lẩm bẩm, giọng lộ sợ hãi: Mùi của mày... mày không giống người—!

Cả đám tay chụp xuống, muốn nghiền nát.

Jitsuya hít sâu.

Chân cậu đạp mạnh, mặt đất nứt ra.

Chùy giáng xuống.

ẦM—!!!

Không phải một cú.

Ba cú liên tiếp.

Mỗi lần giáng, không khí vỡ ra, thân thể Quỷ Tay chao đảo, tiếng xương gãy vang lên rợn người.

Một mảng thân thể bị đập lõm, cánh tay văng tung tóe như rác.

Quỷ Tay rú lên: Đau—!!

Mày là cái quái gì vậy hả?!

Quỷ Tay điên cuồng phản công, các cánh tay quấn chặt lấy chùy, kéo mạnh.

Jitsuya bị giật về phía trước, ngực đập thẳng vào lớp thịt lạnh tanh.

"Mày sẽ trở thành một phần của tao!"

Quỷ gào lên, hơi thở tanh tưởi phả thẳng vào mặt cậu.

Jitsuya thả chùy.

Ánh nhìn điềm tĩnh đến đáng sợ.

"Hơi thở của Cường Thể Thức thứ nhất: Nham cốt phong trảm."

thân hình nhỏ nhắn lơ lửng trong không khí, cơ hông và cơ lưng căng cứng, phần eo vặn xoắn đến cực hạn, kiếm trên tay như mềm ra hóa thành chiếc roi quất ngang qau cổ quỷ tay.

ẦM—!!

Cả khu rừng im bặt.

Jitsuya đứng giữa bụi đất, vai run lên, hai tay tê dại đến mức suýt tuột vũ khí.

Hơi thở cậu rối, nhưng vẫn giữ được nhịp.

Sanemi nhìn thấy rõ: Ít nhất là còn biết sống.

Quỷ Tay rên rỉ, giọng nó khàn đi: Chưa xong đâu... tao sẽ—

Đầu quỷ lăn ra đất.

Thân thể chậm rãi tan rã thành tro bụi, gió thổi qua cuốn đi, để lại khoảng trống im lặng đến rợn người.

Jitsuya đứng yên rất lâu.

Hơi thở chậm dần.

Cơ bắp xả lực, hai chân run lên, cậu quỳ một gối xuống đất, tay chống kiếm.

Trên vách đá, Sanemi im lặng nhìn tất cả:...Tự sáng tạo Hơi thở.

Điên thật.

Nhưng khóe miệng hắn nhếch lên một chút—rất nhỏ.

Ánh sáng ban mai tràn xuống chân núi Fujikasane xua tan lớp sương tím cuối cùng còn sót lại.

Những người sống sót quần áo rách nát, gương mặt ai nấy đều mang dấu vết của bảy ngày sinh tử — có kẻ vẫn còn run, có kẻ cúi đầu bật khóc, có người nhìn chằm chằm vào bàn tay mình như thể không tin nó vẫn còn ở đó.

Jitsuya cũng không thoát khỏi có chút luộm thuộm, trận chiến với quỷ tay tưởng như rất dễ dàng nhưng cú đánh của quỷ tay đã làm cậu bị thương không ít.

Giữa rừng cây hoa tử đằng nở rực rõ, hai cô bé xuất hiện, khuôn mặt giống hệt nhau, bộ Kimono cũng giống hệt nhau, mái tóc dài ngang vai một người tóc đen, một người tóc trắng, đôi mắt họ đều rất đặc biệt, nod trống rỗng vô hồn đến lạ.

Hai cô bé đứng song song, giọng nói vang lên gần như cùng lúc, đều đều không mang theo cảm xúc.

"Chúc mừng các vị...

đã sống sót."

Âm thanh đó không phải niềm vui, cũng không phải sự an ủi.

Những thí sinh trên sân khẽ rùng mình.

Jitsuya ngẩng đầu lên.

Ánh sáng ban mai rọi xuống gương mặt cậu, vết máu đã khô loang trên cổ áo.

Đôi mắt tím vẫn tỉnh táo, nhưng sâu bên trong là mệt mỏi nặng nề, thứ mệt mỏi chỉ những kẻ đã đứng sát ranh giới cái chết mới hiểu.

Hai cô bé giới thiệu tên mình Kanata Ubuyashiki và Kiriya Ubuyashiki rồi bắt đầu gọi tên.

Tên người được gọi vang lên giữa rừng hoa tử đằng.

Khi đến lượt—

"Jitsuya."

Âm thanh ngắn gọn.

Không ai reo mừng.

Không ai quay sang nhìn.

Chỉ có một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hoa tử đằng dịu ngọt, đối lập hoàn toàn với mùi máu vẫn còn vương trong trí nhớ.

Jitsuya đứng thẳng người.

Đầu gối đau nhói khi chịu lực, nhưng cậu không để lộ ra ngoài.

Cậu chỉ khẽ cúi đầu, như đã quen với việc bước qua sinh tử mà không cần chứng kiến.

Trên cao, giữa những tán cây, Shinazugawa Sanemi vẫn đứng đó.

Hắn không xuống.

Không nói lời nào.

Ánh mắt hắn lướt qua Jitsuya lần cuối—đánh giá nhanh, lạnh, nhưng không còn coi cậu là một đứa trẻ bị ném vào rừng nữa.

"Ít nhất... mày không chết."

Chỉ thế thôi.

Rồi hắn quay lưng, biến mất giữa gió sáng.

Sau đó là phần chọn quặng.

Những khối quặng sẫm màu được bày ra, mỗi khối kim loại đặc biệt đều mang một sứ mệnh chung cao quý.

Jitsuya bước đến, cậu không hiểu biết về đá, hô hấp toàn tập trung vận hành, cậu cầm lên một viên quặng có vẻ đầm tay, đặt vào khay rồi về vị trí.

Kanata và Kiriya: Một người sẽ có một con quạ dẫn đường.

Phành phạch, phành phạch

Một đàn quạ đen lao xuống, đáp lên vai từng người sống sót.

Rất chuyên nghiệp đáp lên vai nhũng người có mặt.

Một con quạ kêu oang oang, đứng trên đầu một kiếm sĩ khác, mặc kệ mọi chuyện hống hách mà rỉa đầu người kia thành cái tổ cho nó.

Một con quạ bay tới, lượn một vòng quanh đầu cậu, ó đáp xuống... trước mặt cậu.

Nhìn.

Nghiêng đầu.

Nhìn tiếp.

Nó nhảy lên một bước, định đậu lên vai Jitsuya—rồi khựng lại, nghiêng đầu nhìn vết thương ở vai.

Nó đổi ý.

Đậu sang... vai còn lại.

Jitsuya cúi mắt nhìn nó: "..."

Con quạ im lặng.

Một thí sinh đứng gần đó thì thầm:...Con này hiền ghê.

Con quạ quay ngoắt sang: KHÔNG HIỀN.

Jitsuya thở ra một hơi rất nhẹ, như vừa kết thúc thêm một bài kiểm tra nữa.

Cậu đưa tay lên, chạm nhẹ vào lông cánh nó.

"...Ừ."

Sanemi đứng trên cây nhếch miệng cười, nhìn đám người được đội ẩn đưa về nơi ở cũng ng thả rời đi.
 
Back
Top Bottom