Chuyện con thỏ đã nói xong, chờ La Tiêu bàn bạc ổn thoả với trong lâu sẽ tự đến Thanh Khê thôn tìm hắn.
Thẩm Huyền Thanh dừng lại một chút, có vài phần do dự hỏi: "Lúc ta mới đến nhìn thấy cô nương trong lâu đều cầm khăn tay, những cái đó ngày thường các nàng mùa ở nơi nào vậy?"
Lời này khiến La Tiêu có chút ngoài ý muốn, sao đang êm đẹp lại nhắc tới khăn tay, nhưng hắn ta vẫn đáp: "Ta không rõ ràng lắm, nhưng mà hai ngày trước ta nghe Hồng Dược nói cái gì mà phường thêu sai người tới đưa khăn tay, nàng bảo tiểu nha hoàn đến chỗ quản sự chọn lấy, chắc là từ phường thêu đưa tới."
"Thẩm nhị ca sao lại hỏi lời này?"
La Tiêu không nhịn được hỏi một câu, dù sao cũng là một đại nam nhân, đột nhiên hỏi chuyện khăn thêu thật sự rất lạ.
Thẩm Huyền Thanh cười một chút, nói: “Cốc Tử hay làm việc thêu thùa, lúc trước thường tới trấn trên bán một ít khăn tay cây quạt gì đó, rao hàng trên phố cũng rất vất vả, liền muốn hỏi thử trong lâu mua khăn tay đều là bao nhiêu tiền.”
Cô nương cùng song nhi trong lâu không ra ngoài được, chỉ có thể để người khác đưa tới.
Hắn muốn hỏi giá một chút, dù sao cũng chưa từng làm buôn bán đồ nữ nhân cùng song nhi, không rõ ràng lắm.
" Ta cho là chuyện gì, này có khó gì……"
Nhưng mà La Tiêu nói tới đây liền dừng lại, không có nói thêm nữa.
Hắn đã quen ở trong lâu, lời vừa ra khỏi miệng mới phản ứng lại được.
Gà vịt thỏ ở sau bếp không đáng ngại, nhưng khăn tay là đồ vật dùng bên người.
Bán cho người khác còn tốt, nếu trực tiếp bán cho cô nương thanh lâu, đối với thanh danh Lục Cốc cũng không tốt.
Hắn ở trong lòng thầm mắng một tiếng, thế nhân này thật quá đáng giận, cô nương cùng song nhi trong lâu liền không coi là người, lại ngầm bực chính mình nói lỡ, vội vàng nhấc ấm rót cho Thẩm Huyền Thanh thêm nước trà bồi tội: "Thẩm nhị ca đừng để trong lòng."
" Không sao."
Thẩm Huyền Thanh cười nói, cũng không có để bụng cái này.
La Tiêu nghĩ lại một chút, nói: "Đưa khăn tay tới chắc là phường thêu Dệt Vân, ta là tên quê mùa cũng không hiểu biết gì về thêu hoa tuyến, không thân quen gì với bên phường thêu cả.
Nhưng mà nghe Hồng Dược các nàng nói chuyện với nhau, một cái khăn đắt thì cũng không phải là đắt, mua trở về tám văn mười văn đều có."
"Được, ta đã biết."
Thẩm Huyền Thanh gật đầu nói, Lục Cốc bán một cái khăn tay mới có ba văn.
Đáng tiếc loại địa phương như thanh lâu này người gia đình bình thường không tiện dính đến, bằng không cái giá này cũng khá tốt.
Chuyện cần nói đã nói xong, hắn không ngồi thêm bao lâu liền đứng dậy cáo từ.
Đi trở về còn có các loại công việc phải làm, hiện giờ trời lạnh, nhà mới cùng nhà cũ đều phải chuẩn bị củi thật tốt.
Đến khi vào đông trời lạnh không thể để vật nuôi bị đông lạnh, cũng phải đốt lửa sưởi ấm.
Lúc gần đi hắn để lại cho La Tiêu bốn con thỏ kia, lúc cùng người trong lâu nói chuyện giá cả cũng có vật mẫu để xem.
Chờ sau khi hắn đi rồi, La Tiêu quay lại trong nhà, xách lên một con thỏ mập liền đi cửa sau vào thanh lâu.
Đã là chuyện Thẩm Huyền Thanh ủy thác, đương nhiên hắn ta muốn làm xong sớm cho thoả đáng.
Lại nói, ban nãy La Tiêu có thể vỗ ngực đảm bảo sẽ bàn xong chuyện này cũng bởi thân phận hiện tại của hắn ta đã khác lúc trước.
Có chút giao tình với chưởng quỹ tiên sinh cùng vài quản sự trong lâu.
Những lúc ra ngoài chạy việc cũng làm không tồi, có thể nói là rất được trọng dụng.
Vì vậy hiện giờ ở trong số các bảo tiêu trong thanh lâu, hắn coi như có chút địa vị nhất định.
Mà hết thảy những điều này có được đều là nhờ vào mười lượng bạc mà năm trước Thẩm Huyền Thanh cho hắn ta.
La Tiêu biết số tiền đó là để làm việc thuận tiện hơn, Thẩm Huyền Thanh tin tưởng mình như vậy, hắn ta đương nhiên không dám chậm trễ, mang hết toàn lực đi thăm dò sự tình của Lý gia.
Nhưng đó là tận mười lượng bạc, nếu chỉ dựa vào số tiền trong lâu trả cho, đôi khi có thưởng đôi chút thì có lẽ hắn ta phải tích góp một hai năm mới có được
Đúng là dựa vào số bạc này, La Tiêu mới có vốn liếng để mua lễ vật mua rượu thịt lôi kéo tình cảm, dần dần tạo ra chút địa vị.
Trước đây lúc nương La Tiêu sắp chết, Thẩm Huyền Thanh cho hắn ta hai cái bánh bao.
Hiện giờ lại dựa vào mười lượng bạc Thẩm Huyền Thanh đưa mới có thể xuất đầu lộ diện.
Chỉ dựa vào phần ân tình này, đừng nói là kéo Lý Minh Sơn xuống ngựa, cho dù hắn có lên núi đao xuống biển lửa cũng chưa chắc đã trả hết được.
Sở dĩ Thẩm Huyền Thanh có thể yên tâm đưa cho La Tiêu mười lượng bạc đó, cũng là vì hắn ta là người trọng nghĩa khí, có thể xử lý sự tình thoả đáng.
Nếu như là người khác chắc chắn hắn sẽ không đưa nhiều bạc như vậy.
**
Nhổ cỏ là việc mất thời gian tốn công sức, phải để ý lúa mạch non trong ruộng, đương nhiên không thể làm nhanh được.
Rất nhanh đã đến giờ Vệ Lan Hương về nhà nấu cơm trưa, Lục Cốc cùng Thẩm Nhạn ở lại tiếp tục làm việc.
Hai người họ ở cùng nhau không sợ đơn độc, huống chi ruộng đất quanh đây đều là người Thanh Khê thôn, tam thúc tam a ma cũng ở cách đó không xa.
Mặt trời lên cao chiếu xuống nắng vàng ấm áp, Lục Cốc đi đến bờ ruộng, nhấc ấm sành lên rót nước ra bát.
Y uống được nửa bát liền gọi Thẩm Nhạn lại đây.
Y đứng thẳng lưng, vừa lúc gặp cơn gió mang theo hơi lạnh thổi tới.
Nhìn từng mảnh từng mảnh ruộng trải rộng về phía xa, cho dù mùa đông rất nhanh sẽ tới nhưng trong lòng y đã không còn cảm giác lo lắng như trước kia nữa.
"Hết mất rồi."
Thẩm Nhạn uống xong nửa bát nước, định rót thêm một chút nữa thì phát hiện ấm sành đã cạn.
Nàng đành phải đặt lại bát lên miệng ấm, đứng ở trên bờ ruộng nghỉ ngơi.
"Được rồi, đi thôi, trở về lại uống thêm."
Lục Cốc thấy nàng vừa khát vừa đói liền xách ấm sành lên đi về nhà.
"Cốc Tử, Nhạn Nhạn.”
Hai người bọn họ còn chưa cất bước liền nghe thấy xa xa truyền đến tiếng Thẩm Huyền Thanh gọi, là tới kêu hai người bọn họ về nhà ăn cơm, Quai Tử cũng đi theo tới.
Thẩm Nhạn nhìn thấy cái đuôi xù xù của Quai Tử, nâng tay xoa xoa một hồi, còn vỗ vỗ thân hình rắn chắc của nó nói: "Mỗi ngày đều thấy nó nhảy nhót tưng bừng, cũng không thấy nó gầy xuống chút nào.”
Thẩm Huyền Thanh cười khẽ một tiếng, Quai Tử kỳ thật là kiểu thân mình rắn chắc.
Bởi vì được nuôi dưỡng tốt, trời lạnh da lông lại càng dày hơn, nên nhìn mập mạp hơn so với những con chó khác.
Lục Cốc bênh vực Quai Tử một câu: "Là do thay đổi da lông để qua mùa đông nên thoạt nhìn béo chút thôi.
Chờ đến mùa hè không còn nhiều lông nữa liền gầy xuống."
Nhưng y vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng vang khi Thẩm Nhạn vỗ lên mình Quai Tử, vừa nghe liền biết mập mạp rắn chắc.
Y lại tự mình xoa xoa cái đầu lông xù của nó, thầm nghĩ cái chữ "gầy" này có chút không đáng tin cho lắm.
Thẩm Huyền Thanh ở bên cạnh không còn gì để nói, lại không nhịn được bật cười.
Nghĩ thầm cho dù là mùa hè cũng không thấy Quai Tử gầy vào lúc nào.
Thế nhưng hắn vẫn quyết định không nói ra, không thể làm mất mặt Lục Cốc được.
Quai Tử nhìn thấy ở cửa thôn có hai chú chó liền nhảy nhót vọt qua đó.
Chờ ba người Lục Cốc đi tới gần, phát hiện Đại Hoàng của nhà Lâm Kim Hổ cũng đi ra chơi.
Bởi vì sinh chó con nên Đại Hoàng gầy hơn trước kia nhiều.
Dưới bụng rủ xuống vài đôi đầu vú lắc lư theo từng bước đi.
Chó con giờ đã được hai tháng, có khi chó mẹ cho bú thấy phiền sẽ chạy ra ngoài hồi lâu không về.
Mỗi lần như vậy tức phụ Lâm Kim Hổ đều phải chạy đi gọi nó mới miễn cưỡng đi về nhà.
Chó con bú sữa được ba tháng mang về mới dễ nuôi sống.
Trước đấy Lục Cốc cùng Thẩm Huyền Thanh ở lại trên núi hơn một tháng, lúc trở về đi qua nhà Lâm Kim Hổ chỉ thấy bốn nhóc cún con chơi đùa trong viện, chó mẹ lại không thấy đâu.
Đôi khi có người tới nhà muốn xem chó con, phải có người trong nhà của Lâm Kim Hổ ở bên canh chừng, nếu không chó mẹ sẽ thình lình cắn người.
Vì nhà bọn họ ở cuối thôn nên phải đi qua nhà Lâm Kim Hổ, Lục Cốc theo bản năng nhìn vào trong viện, nhưng hôm nay không có nhìn thấy bốn nhóc cún con kia.
Thẩm Huyền Thanh thấy ánh mắt y, liền nói: "Chờ cơm nước xong lại qua đây xem."
"Vâng."
Lục Cốc gật gật đầu.
Trong nhà Vệ Lan Hương đã bưng cơm lên bàn chờ bọn họ trở về.
Hiện giờ ít rau dại, nhưng lại có rau dại phơi khô lúc trước.
Chưng một nồi bánh bao rau dại, hương vị cũng không tồi.
Xào một bát rau mùa thu với một bát đậu đữa, đều là đồ trong nhà tự trồng.
Hôm nay không có thịt ăn, nhưng bà cắt ba quả trứng vịt muối, vừa đủ cho sáu người bọn họ chia nhau.
Thẩm Huyền Thanh chọn nửa trứng vịt muối có nhiều lòng đỏ đưa cho Lục Cốc, lúc cắt lòng đỏ dính vào phía trên lòng trắng trứng, nhìn rất ngon miệng.
Hắn hành động điềm nhiên như không, đến cả Vệ Lan Hương cũng không nói gì, còn vui vẻ bảo Lục Cốc mau ăn đi.
Trứng vịt dùng để muối trong nhà đều lấy từ chỗ của Lục Cốc, trứng vịt của Vệ Lan Hương đều dùng để bán.
Vì vậy những người khác cũng không thể nói gì Thẩm Huyền Thanh.
Nhà đông người nên bát để đựng đồ ăn nhà họ đều là bát lớn.
Nếu không có hai nam nhân thành niên ở đây, quá ít thì không đủ ăn.
Cả nhà đang ăn cơm thì Chiêu Nhi ở trong phòng tỉnh lại, thấy không có ai bên cạnh liền khóc lên.
Kỷ Thu Nguyệt vội vàng buông nửa cái bánh bao rau dại xuống chạy vào phòng dỗ hài tử.
Thẩm Nghiêu Thanh quay đầu vào trong phòng ngó một cái, còn chưa kịp nuốt xuống đồ ăn trong miệng, liền nghe Vệ Lan Hương nói: "Con cứ ăn đi, chờ ta ăn xong rồi đi đổi với Thu Nguyệt."
"Vâng, nương."
Anh ngập đồ ăn ậm ừ đáp.
Ăn cơm xong vẫn là Lục Cốc rửa chén bát, y đổ nước rửa nồi rồi đi vào bếp, Thẩm Huyền Thanh cũng đi vào cùng.
"Hôm nay huynh đi trấn trên thế nào?"
Y vừa rửa thớt vừa hỏi, ban nãy lúc từ ruộng đi về toàn nói những chuyện khác, cũng chưa hỏi qua chuyện này.
"Cũng không tệ lắm, bán được hai con thỏ mỗi con 45 văn."
Thẩm Huyền Thanh nói, móc túi tiền từ trong ngực ra, mở ra ngó một cái rồi đưa toàn bộ cho Lục Cốc, nói thêm: "Ngày mai hoặc là ngày kia ta lại lên núi một chuyến, có thể săn da hồ ly được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Bằng không cứ ở nhà chậm trễ thêm nữa, tuyết rơi xuống thì không thể lên núi tiếp được.
"Chỗ tiền đồng này đệ cầm để tiêu đi, ta lên núi cũng không cần tiêu đến tiền."
Nói xong thấy Lục Cốc không rảnh tay, hắn liền tiến lên một bước trực tiếp nhét túi tiền vào trong ngực áo y.
Hôm nay Lục Cốc còn chưa đi qua nhà mới bên kia, theo bản năng hỏi: "Còn bốn con nữa, huynh mang về rồi sao?"
"Không phải, ta đưa cho La Tiêu để hắn hỏi xem trong lâu có muốn thu mua con thỏ hay không.
Để bốn con kia lại cho đầu bếp nhìn thử, khoảng hai ngày nữa hẳn sẽ có tin tức.
Nếu trong lâu mua, về sau chúng ta sẽ giao tới đó, cũng là một khoản thu nhập ổn định.
Chắc bọn họ cũng không thể mua quá nhiều, nhưng như vậy thì sắp tới đây chúng ta cũng đỡ phải đi rao bán trên phố hơn chút.
Giao cho thanh lâu!
Tay Lục Cốc dừng lại một chút, ngước mắt nhìn về phía Thẩm Huyền Thanh.
Làm sao Thẩm Huyền Thanh không hiểu được y đang nghĩ cái gì, giải thích: "Tuy nói là thanh lâu, nhưng chúng ta là cùng sau bếp làm buôn bán, đi vào từ cửa nhỏ chứ không vào bằng cổng chính của thanh lâu.
So ra cũng giống với tửu lầu quán ăn thôi, không vấn đề gì."
Thì ra là thế, Lục Cốc gật đầu ra hiệu mình đã hiểu.
Y rũ mắt xuống ngẫm nghĩ một chút, lại ngước lên do dự mà hỏi: "Huynh, huynh đi tìm La Tiêu sao?"
La Tiêu ở trong thanh lâu làm bảo tiêu, nếu Thẩm Huyền Thanh đi tìm hắn ta, có phải hay không….
Lời này vừa thốt ra, Thẩm Huyền Thanh ngẩn người một chút mới kịp phản ứng, vội vàng giải thích: "Đúng là ta đi tìm hắn, nhưng không có tiến vào trong lâu.
La Tiêu hắn ở hẻm nhỏ bên cạnh thanh lâu."
Lục Cốc có hơi ngượng ngùng, không phải y ghét bỏ La Tiêu.
Hắn ta có thể khiến Thẩm Huyền Thanh nhận định là người tốt, vậy khẳng định không phải người xấu.
Chỉ là y vừa mới nghe đến thanh lâu, không hiểu sao lại có chút sợ hãi.
Bây giờ thấy Thẩm Huyền Thanh vội vã giải thích, càng thêm ngượng ngùng, nhỏ giọng nghiêm túc nói: "Đệ biết."
Biết huynh khẳng định không có đi vào.
Cho dù không nói ra hết lời phía sau, Thẩm Huyền Thanh cũng có thể hiểu.
Hắn cười véo nhẹ mặt Lục Cốc một chút, lại ngó ra phía ngoài nhìn nhìn.
Thấy trong viện không có ai, hắn nhanh chóng thò lại gần khẽ cắn lên miệng Lục Cốc một cái.
"Huynh..."
Lục Cốc sợ nhất là bị hôn vào ban ngày nên có chút nóng nảy.
Muốn mắng người nhưng lại không dám nói lớn tiếng, chỉ có thể cau mày nhìn Thẩm Huyền Thanh để bày tỏ sự bất mãn đối với hắn.
Hiện tại Thẩm Huyền Thanh đã sớm không còn là hán tử da mặt mỏng như trước kia nữa.
Hắn cười cười nhỏ giọng nói: "Ai bảo đệ nghi oan cho ta, đây là quà bồi tội."
Chỉ mới hai, ba ngày trôi qua mà thời tiết lại càng thêm lạnh lẽo.
Sau một đêm tỉnh dậy, lá cây cối trên núi đã rụng đi rất nhiều.
Dần dần, cũng không biết là từ khi nào, bỗng nhiên có một ngày ra cửa, nhìn lên triền núi cách đó không xa, cả cánh rừng đều đã trọc, không còn sót lại được bao nhiêu phiến lá khô.
Lá của cây hồng đã sớm rụng hết, những quả có thể hái đều đã hái xuống, chỉ chừa lại đầu cành bảy tám quả để dành cho chim tìm tới còn có cái ăn.
Bầu trời cuối thu từ xưa đến nay vẫn luôn không thể nói là tốt được.
Không thấy ánh mặt trời, cũng không hề đổ mưa, gió thổi qua quét lên tầng lá rụng trên mặt đất, nhìn qua vô cùng tiêu điều.
Những chỗ đất hoang đã còn cỏ xanh để cắt, Lục Cốc chọn một ngày rảnh rỗi ở nhà làm giày đông cho Chiêu Nhi.
Giày của đứa nhỏ làm nhanh hơn giày của người lớn nhiều.
Mấy ngày trước Thẩm Huyền Thanh đã lên núi, muốn săn nhiều thêm mấy tấm da lông hồ ly để đi phủ thành bán.
Ngày thường đều hay làm những thứ cần tốn công tốn sức, hiện giờ ngồi bên cửa sổ làm giày với y mà nói cũng được xem như là thời gian nghỉ ngơi.
Ngoài trời thỉnh thoảng lại nổi gió, vì vậy y không ngồi ở ngoài mà kéo bàn ghế tới bên cửa số ngồi xuống, cũng tiện mượn ánh sáng bên ngoài.
Đừng thấy trẻ con còn nhỏ như vậy, kỳ thật lớn lên cũng rất nhanh.
Không kể là quần áo hay là giày, dù lớn hay nhỏ cũng nên làm trước một chút.
Bông để làm giày mùa đông y đã chuẩn bị xong, trải phẳng ra ở trên bàn để tiện cho lúc may vào vải bố.
Đây là bông còn dư lại từ năm trước mà Vệ Lan Hương đã tìm ra, dùng để làm hai đôi giày nhỏ không thành vấn đề.
Đợi sau khi Chiêu Nhi lớn thêm một chút, giày nhỏ đi không vừa nữa thì lại tháo ra để lấy bông bên trong, có thể dùng làm lại giày lớn hơn.
Nhà bọn họ hiện giờ không thiếu bạc, không cần lấy giày đi không vừa mang bán để đổi tiền về nữa.
Đưa cho đứa nhỏ nhà thân thích cũng không phải là không thể.
Nhưng hiện giờ còn chưa có hài tử nào nhỏ hơn Chiêu Nhi được sinh ra.
Một trận gió thổi tới, thế gió không nhỏ, bông cùng vải dệt để trên bàn dù có bát trà ngăn lại vẫn bị thổi cho tốc lên.
Lục Cốc thấy vậy đành phải khép bớt cửa sổ lại.
"Cốc Tử, hôm nay đệ muốn ăn cái gì?"
Kỷ Thu Nguyệt còn chưa vào tới phòng đã nghe thấy tiếng của nàng vọng tới.
Chiêu Nhi đang ngủ, nàng nhàn rỗi không có việc gì, những người khác trong nhà còn có việc phải làm.
Nàng liền nghĩ trước tiên cứ thái rửa đồ ăn cho tốt, đến trưa không cần biết là ai nấu cơm thì chỉ cần xào nấu lên là được.
Lại nói ở trong thôn, cho dù là phụ nhân hay phu lang sau khi sinh hài tử, hai ba tháng sau đã phải cõng hài tử để làm việc.
Vô luận là nấu cơm hay xuống ruộng, căn bản không có thời gian rảnh rỗi để mà nghỉ ngơi.
Sau khi nàng sinh hài tử, cuộc sống so với người khác thoải mái hơn rất nhiều.
Việc đồng áng không phải làm, Thẩm Nghiêu Thanh cũng không cho nàng đi cắt cỏ, nói là hài tử quá nhỏ không thể xa người được, phải có nàng ở bên cạnh chăm sóc.
Nhiều lắm cũng chỉ cần nàng làm cơm hoặc là giặt tẩy xiêm y gì đó.
Lần trước nương nàng đến thăm nàng cùng cháu ngoại.
Thừa dịp trong phòng không có người khác còn nói nàng thật có phúc khí, so với phụ nhân trên trấn còn được coi trọng hơn.
Giờ đây trên mặt nàng luôn có ý cười, cùng người trong nhà càng thêm hoà hợp.
Mỗi người đều lo lắng giúp đỡ nàng, sao nàng còn có thể bất mãn chuyện gì cho được?
"A tẩu."
Lục Cốc ngừng việc trong tay, y cong cong đôi mắt cười nói: "Ăn cái gì cũng được ạ.”."
Kỷ Thu Nguyệt oán trách nói: "Còn không phải do ta không biết nên ăn cái gì mới đến hỏi đệ sao?
Đệ liền nói là đệ muốn ăn cái gì, hôm nay tẩu tẩu ta đây sẽ nấu cơm."
Lục Cốc đành phải suy nghĩ một chút, nói: "Trước đó thường ăn canh trứng, mấy ngày nay thu không ít trứng vịt, không phải hôm qua Đại Thanh ca còn mang dầu mè về hay sao?
Không bằng hấp một bát canh trứng vịt đi!"
"Cái này cũng hay."
Kỷ Thu Nguyệt gật đầu tán đồng, lại hỏi y: "Còn gì nữa không?
Ngày hôm qua nương hái được quả dưa*, thái ra sốt với cà chua ăn có được không?" (*Chỗ này ở Wikidich nó để là "điếu dưa", tui thật sự không rõ nó là dưa gì, sợt gu gồ thì nó ra dưa bở dưa gang, hụ hụ).
Người khác nấu cơm, Lục Cốc nào có chuyện không đồng ý.
“Đã có nước sốt cà chua, hay là chúng ta hôm nay liền hấp cơm ăn, ta đây liền đi vo gạo.”
Kỷ Thu Nguyệt nấu cơm vẫn luôn không tồi, nói xong liền xắn tay áo đi ra ngoài vo gạo rửa rau.
Không cần y phải phụ giúp, Lục Cốc tiếp tục ngồi trên ghế thêu thùa may vá.
Không lâu sau liền nghe thấy bên ngoài truyền đến vài tiếng chó sủa, vừa nghe là biết Đại Bạch.
Thẩm Nhạn đi cho vật nuôi ở bên nhà mới ăn đã trở lại, nàng vừa ngước mắt đã thấy Lục Cốc ngồi bên cửa sổ liền nói với y: "Cốc Tử ca ca, huynh còn chưa làm xong ạ?"
"Chưa đâu, đế giày phải làm tỉ mỉ chút."
Lục Cốc đáp, Đại Bạch thấy y liền nhảy nhót chạy vào phòng, không ngừng vẫy đuôi.
Trong tay y có kim chỉ, liền không cùng Đại Bạch đùa giỡn, tránh cho để kim đâm phải nó.
Thẩm Nhạn ngồi xổm ở bồn gỗ rửa tay, nói: "Muội vừa đi trở về từ phía sau, thấy Ngô Thái đang đào hang chuột ở chỗ đất hoang đấy, không biết có thể đào được ra được bao nhiêu lương thực?
Người nghèo không có đồ ăn, phải nghĩ đủ các loại biện pháp.
Hai năm trước nàng cũng từng cùng hai ca ca đi đào qua hang chuột.
Có khi vận khí tốt còn có thể đào được mấy cân lương, trở về tẩy rửa sạch sẽ là có thể ăn được mấy ngày.
"Cốc Tử ca ca."
Thẩm Nhạn đem khăn vải vắt lại trên giá gỗ, lại nói: "Hôm nay cũng không còn việc gì phải làm, hai ta đi xem thử náo nhiệt đi."
Lục Cốc có hơi do dự, hôm nay quả thật không có việc gì, nhưng vây quanh một hán tử xem người ta hang đào chuột, nghe qua không được tốt cho lắm.
"Đi đi mà, bà Ngô cũng ở đó đâu, khi trở về muội còn nhìn thấy A Hà cùng nhị đệ nàng ở bờ sông đào địa long, chúng ta tìm hai người bọn họ cùng rủ theo.”
Thẩm Nhạn cùng những người khác giống nhau, mỗi ngày đều có việc phải làm.
Nàng tuổi còn nhỏ có hơi ham vui một chút, đào hang chuột tuy nói là việc mà người nghèo mới đi làm, nhưng trước khi đào ra cũng không ai đoán trước được bên trong là cái gì, đương nhiên sẽ tò mò, liền muốn đi xem náo nhiệt đôi chút.
Kỷ Thu Nguyệt đang múc nước rửa rau, thấy cô em chồng thật sự muốn đi xem, liền cười nói với Lục Cốc: “Cốc Tử, đệ cùng nàng đi xem đi, bằng không trong lòng nàng không yên được.
Nếu người nhiều, Lục Cốc cũng không cần cố kỵ nữa, làm giày không phải việc cấp bách, liền cùng Thẩm Nhạn đi ra cửa.
Đại Bạch đi theo sau hai người bọn họ, hôm nay Thẩm Nghiêu Thanh ở nhà mới bên kia bổ củi, liền không có nhiều quản nó, kêu nó cũng ra cửa thông khí chút, chơi đùa một phen.
Trên khoảng đất hoang, Ngô Thái cầm xẻng đào hang.
Tính tình hắn trầm lặng, gặp người hiếm khi bắt chuyện, cũng không giỏi nói chuyện.
Nhìn thấy bốn người Thẩm Nhạn vây lại đây cũng chỉ coi như không thấy gì, vùi đầu xúc đất không nói một lời.
Thường có hán tử trong thôn mắng hắn là đánh một gậy cũng không đánh ra cái rắm gì.
Bà nội Ngô nắm chặt một cái túi toàn mụn vá trong tay, thấy người tới là Thẩm Nhạn ngược lại cũng trò chuyện với nàng đôi câu.
Có lẽ là do đều từng trải qua nghèo đói, mỗi lần bà gặp người của nhị phòng Thẩm gia, nhiều ít còn có thể tán gẫu vài ba câu.
Nếu là những người khác trong thôn thì bà cũng không dám cùng người ta bắt chuyện, tránh cho bị ghét bỏ.
Ngô Thái không để ý tới người khác, nhưng có bà Ngô ở đây, Thẩm Nhạn liền không đi, tò mò nhìn về phía hang chuột đang dần dần lộ ra tới.
Hai tiếng "chít chít" vang lên, nhìn thấy chuột đồng chạy vọt ra, Lục Cốc bị doạ cho nhảy dựng lên vội vàng né về phía bên cạnh.
Con chuột đồng kia chạy trốn cũng rất nhanh, mới chớp mắt đã không biết trốn tới nơi nào.
"Ái chà, không ít đâu."
Trên tay A Hà toàn bộ đều dính nước bùn, nàng nghểnh cổ ngó nghiêng vào bên trong hang chuột, thấy có không ít lương thực thì không khỏi cảm thán: "Chỗ này ít cũng phải được tới ba bốn cân."
Bà Ngô vui vẻ vô cùng tiến lên một bước, đôi tay run rẩy mở túi ra.
Ngô Thái liếc bốn người đang vây xem một cái, xác nhận bọn họ đều không có ý tới tranh đoạt mới buông xẻng trong tay xuống.
Anh ta ngồi xổm xuống gom lương thực lại, bên trong không chỉ có hạt thóc mà còn có cả hạt đậu cùng lạc.
Xem náo nhiệt xong, Thẩm Nhạn cảm thấy mỹ mãn, chào hỏi bà Ngô một tiếng, liền cùng Lục Cốc và tỷ đệ A Hà rời đi.
Đất hoang bên này cách nhà mới cũng gần, A Hà cùng nhị đệ lại đi đào địa long, Thẩm Nhạn liền nói: "Cốc Tử ca ca, chúng ta đi nhà mới nha, nhìn xem Đại Thanh ca bổ củi đến đâu rồi."
Lục Cốc hôm nay không quá nhiều việc phải làm, gật đầu đồng ý: "Cũng được, nói không chừng còn có thể thu mấy quả trứng gà."
Đại Bạch đã ở bên nhà mới lâu rồi, quen đường quen lối mà chạy phía trước, đi vào cửa sau đầu tiên.
Thẩm Nghiêu Thanh đang bổ củi, còn Vệ Lan Hương thì đang chăm sóc đất trồng rau.
Bà rút hết mấy cây bị khô héo rồi cầm cuốc xới lại đất, chuẩn bị cho tốt để trồng thêm mấy loại hành cùng cải thảo.
"Nương."
Lục Cốc gọi bà một tiếng.
Vệ Lan Hương giương mắt vừa thấy là hai người bọn họ, liền cười nói: " Không phải hôm nay ở nhà thêu thùa may vá à, sao lại qua đây?"
Lục Cốc thấy nàng lau mồ hôi, cái bát đặt ở cạnh luống rau đã cạn đáy nên vội vàng tiến lên vài bước vừa cầm bát vừa đáp: "Mới vừa rồi con cùng Nhạn Nhạn đi xem Ngô Thái đào hang chuột, ở ngay gần đây nên qua bên này xem thử, tiện thể thu trứng gà ạ."
Vệ Lan Hương gật đầu: "Gà quả thật có kêu, ta đang vội xới đất nên chưa đi xem."
Lục Cốc cầm chén đi đến phía trước rót cho nàng một chén nước bưng tới, lúc này mới đi về phía chuồng gà.
Thẩm Nhạn đã xách theo giỏ tre đi vào, nhặt được ba quả trứng gà trên mặt đất.
Y tìm được ở trong ổ gà hai quả, tìm kiếm thêm một vòng cũng không thấy quả nào nữa hai người mới đi ra ngoài.
Chỗ gà vịt non mà Vệ Lan Hương mới ấp lúc mùa xuân hiện giờ cũng bắt đầu đẻ trứng.
Mỗi ngày bọn họ có thể thu không ít trứng gà trứng vịt.
Vịt cái còn tốt, thường hay đẻ trứng vào ban đêm, buổi sáng chỉ cần tìm trong ổ chúng là được.
Còn gà mái đẻ trứng thì không cố định lúc nào cả, cũng may chúng thường đẻ ban ngày, rảnh rỗi tìm quanh chuồng gà là có thể thu được.
Chỉ cần ở trong nhà, mỗi ngày Lục Cốc đều ăn một quả trứng gà, căn bản là không có gián đoạn, có khi ăn ngán không muốn ăn, liền cách ra một hai ngày.
Thẩm Nhạn xách theo giỏ tre đi ra ngoài trước, y ở lại đóng kỹ cửa tre, tránh cho gà mái chạy loạn ra bên ngoài.
Còn chưa đi hai bước liền nghe thấy Đại Bạch ở tiền viện sủa inh ỏi lên, mấy người đều tò mò ngước nhìn qua.
Thẩm Nghiêu Thanh ở tiền viện ngừng lại động tác chẻ củi, anh quát bảo Đại Bạch ngừng sủa lại.
Nhìn kỹ một chút mới nhận ra người vừa tiến vào viện hoá ra là La Tiêu, vội vàng buông rìu dài trong tay đi qua đón tiếp.
"Thẩm đại ca."
La Tiêu cao giọng hô, trong tay còn cầm theo một vò rượu với một bao giấy dầu.
Thẩm Nghiêu Thanh tiếp nhận đồ vật, cười nói: "Đến là được rồi, sao còn mang theo lễ vật?"
"Rượu là cho hai vị ca ca, điểm tâm này là để biếu Vệ đại nương cùng mấy người tẩu tẩu ăn vặt."
La Tiêu tươi cười đầy mặt, nói xong tầm mắt dạo qua nhà chính một vòng, hiển nhiên rất tò mò với viện tử mới này.
Người thân quen tới, Vệ Lan Hương cũng không làm việc nữa.
Bà cũng quen biết La Tiêu, từng tới trong nhà một lần, quan hệ với Thẩm Huyền Thanh rất tốt.
"Vệ đại nương."
La Tiêu đối xử với người Thẩm gia rất có lễ độ, ngay cả gặp Thẩm Nhạn cũng chào hỏi một câu muội muội mạnh khoẻ.
Vệ Lan Hương đối với người trẻ tuổi lại ăn nói lễ phép như vậy vô cùng yêu quý.
Hơn nữa người ta còn cố y mang theo lễ vật, bà liền cẩm bát nước rót trà cho hắn ta rồi hỏi: "Hôm nay nếu cháu đã có thời gian qua đây chơi, nhất định phải ở lại ăn một bữa cơm nhé!"
"Tất nhiên rồi ạ."
La Tiêu cũng không cùng bọn họ quá mức khách sáo, cười đáp lời bà.
Thẩm Nghiêu Thanh biết hắn ta hôm nay đến đây có việc gì, trước khi lên núi Thẩm Huyền Thanh đã cùng anh nói qua.
Nhưng mà người ta vừa mới đến, cũng không tiện trực tiếp hỏi tới những cái đó.
Thấy La Tiêu có vẻ tò mò với trạch viện, anh liền dẫn người đến hậu viện tham quan một chút.
Ấn tượng của Lục Cốc với La Tiêu cũng không nhiều lắm, đây mới chỉ là lần gặp mặt thứ hai.
Nhưng nếu đã muốn giữ người ta lại ăn cơm thì hôm nay không thể chỉ làm có hai chén đồ ăn được.
Y nhận lấy rổ trứng trong tay Thẩm Nhạn, nhỏ giọng nói với Vệ Lan Hương: "Nương ơi, a tẩu nói hôm nay định làm điếu dưa xào, còn muốn chưng một bát canh trứng vịt, hai món này liệu có ổn không ạ?
Có cần làm thêm một món nữa không ạ?"
Vệ Lan Hương trầm ngâm một chút, nàng từng nghe Thẩm Huyền Thanh nói qua, La Tiêu làm người không tồi, đối xử với hắn vẫn luôn chân thành.
Vì vậy bà liền nói: "Như vậy đi, kêu a tẩu của con khi chưng trứng vịt thì đập thêm mấy cái.
Lại cắt chút thịt khô, ngâm thêm chút măng phơi, xào một đĩa thịt khô với măng.
Trong viện không phải còn có rau mùa thu sao, đào một cái ra xào."
Bốn món đồ ăn hai hai thành đôi cho dễ nghe chút, chỉ thêm có mình La Tiêu, không cần thiết nấu quá nhiều, có thịt có trứng đã rất không tồi.
" Vâng, con hiểu rồi ạ."
Lục Cốc xách theo giỏ trở về, vì có khách nhân đến nên Thẩm Nhạn cũng đi theo về nhà cũ.
Lúc này Đại Bạch cũng không đi theo hai người bọn họ nữa.
La Tiêu thăm thú một vòng lớn xung quanh trạch viện, trong lòng tràn ngập bội phục.
Trước đấy lúc Thẩm Huyền Thanh tìm hắn ta nói chuyện, có nói là nhà mình ở phía Đông Nam của thôn vây lại vài mẫu đất để nuôi cầm súc.
Bởi vì diện tích lớn, vây tường cùng xây nhà đều tốn một khoản tiền lớn.
Hôm nay được tận mắt chứng kiến mới thấy trạch viện này được xây quả thật không tồi.
Cứ như vậy vừa chăn nuôi lại vừa trồng rau, chí ít là trong nhà không phải lo chuyện ăn uống, còn có thể bán đi kiếm tiền trang trải.
Hôm này lúc hắn ta tìm đến đây liền đi thẳng về phía Đông Nam của Thanh Khê thôn.
Một toà nhà lớn như vậy đương nhiên là dễ tìm, liếc mắt một cái liền thấy được.
Nhìn gà mái đang ăn trong chuồng, La Tiêu vỗ vỗ rào tre một cái, cười nói: "Khó trách Thẩm nhị ca nói trứng gà vịt trong nhà cũng có thể bán cho trong lâu, nuôi được nhiều như vậy, thật sự rất tốt."
Đối với người khác thì không cần nói tới, nhưng đối với người của Thẩm gia hắn ta không có ý giấu diếm.
Nếu Thẩm Huyền Thanh không ở đây thì liền mang sự tình nói với Thẩm Nghiêu Thanh.
La Tiêu đã bàn bạc tốt với người trong lâu, về sau sẽ mua thỏ ở chỗ của họ.
Dựa theo độ lớn nhỏ béo gầy, giá bán khẳng định sẽ có sự thay đổi.
Giống như hiện tại vào cuối thu là thời điểm thỏ béo tốt, một con tính 45 văn.
Hôm nay hắn ta đến đây còn cần phải mang mười con về cho lâu.
Cái giá này khiến Thẩm Nghiêu Thanh có chút ngoài ý muốn.
Trước khi Thẩm Huyền Thanh lên núi đã nói với anh, những con thỏ mập mạp như này, chỉ cần không dưới 40 văn là được, không nghĩ tới La Tiêu có thể chốt được cái giá cao như vậy.