Hoắc Thời Châu đuổi theo ra ngoài mới nhận ra trời đang đổ mưa to.
Những hạt mưa nặng hạt rơi lộp bộp, từ mái hiên trút xuống, đọng thành vũng, xung quanh bao phủ một màn sương khói mờ ảo và hơi nước.
Dụ Trì đứng ở cửa, cúi đầu lướt điện thoại.
Thoáng thấy một cái bóng người xuất hiện bên cạnh, cậu ngước lên nhìn, buột miệng nói: “Cảm ơn nhé anh bạn.”
Ai là anh bạn của cậu chứ.
Hoắc Thời Châu đứng im, lùi lại một bước để nước mưa không làm ướt vai, “
Sau này cậu thật sự không làm ở đây nữa à?”
“Thế chứ sao nữa?” Lúc đầu Dụ Trì còn do dự, nhưng sau khi trút hết cơn tức vừa rồi, cậu quyết định dứt khoát không để lại đường lui.
Vương Quá Độ nổi tiếng là người hẹp hòi, tuyệt đối sẽ không giữ cậu lại.
“Tuy nơi này đãi ngộ cũng được, nhưng mấy chuyện như hôm nay không phải chỉ xảy ra một, hai lần, cứ có chuyện là đổ lên đầu mấy đứa phục vụ tụi tôi, còn ông ta thì ngồi mát ăn bát vàng.
Thật vô lý.”
Nghe rất hợp ý.
Hoắc Thời Châu cong môi, “Vậy sau này cậu định làm gì?”
“Tính sau.” Dừng một chút, Dụ Trì mới sực tỉnh, lườm hắn.
“Liên quan gì đến anh, giúp tôi một lần mà được đà lấn tới à.
Ra khỏi cửa Earth rồi, ai còn coi anh là ông chủ nữa.”
Đã thấy trở mặt không quen biết, chưa thấy ai trở mặt còn muốn nhổ nước bọt vào mặt người ta.
Hoắc Thời Châu lau nước mưa trên mặt, lùi thêm nửa bước nữa, giọng nói hết sức hòa nhã.
“Tôi có một phi vụ làm ăn này, cậu có muốn làm không?”
Phi vụ làm ăn?
Tiền!
Dụ Trì đột nhiên ngẩng đầu, cái đuôi phía sau lại vểnh lên, nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt nghi ngờ dán chặt vào người Hoắc Thời Châu.
Nhanh chóng lùi xa hai mét.
“Hoắc Thời Châu, anh còn chưa nói cho tôi biết…
Anh không phải trai thẳng sao, đến gay bar làm gì?”
“Cái phi vụ làm ăn này của anh, đừng nói là…”
Cậu rít lên một tiếng.
Vừa nghe Mai Khai Nhị Độ, Dụ Trì vội vàng ôm chặt ngực cảnh giác.
*"Mai khai nhị độ" dịch sang tiếng Việt thuần túy là "hoa mai nở hai lần".
"Mai" là hoa mai, "khai" là nở, "nhị độ" là lần thứ hai.
Câu này thường được sử dụng để chỉ một sự việc hiếm có, xảy ra hai lần hoặc lặp lại một cách bất ngờ, giống như việc hoa mai thường chỉ nở một lần nhưng lại nở thêm một lần nữa.
“Cậu nghĩ cậu là tiên giáng trần à, ai cũng phải để ý cậu.
Đừng có tự dát vàng lên mặt mình."
Hoắc Thời Châu cau mày, vẻ mặt lạnh lùng, như thể sắp bùng nổ.
“Tôi đi uống rượu cùng bạn thì có sao, cho phép cậu là trai thẳng đến đây làm việc mà không cho phép tôi đến uống rượu à?
Nhà cậu mở hả?”
“Haha, chỉ đùa thôi mà.”
Dụ Trì vỗ vai hắn, “Đừng nóng, đừng nóng, anh hấp tấp làm gì.”
“…”
Cuối cùng thì cũng hiểu vì sao Dụ Trì lại mang tiếng xấu như vậy, đến chó đi ngang qua cũng muốn sủa cho hai tiếng.
Cái điệu bộ đáng ghét này, ai nhìn mà không muốn đấm cho vài phát!
“Ở đây làm lâu quá, khiến tôi bị hoang tưởng luôn rồi.”
Dụ Trì cười tủm tỉm, chủ động rướn người tới gần, ngẩng mặt lên như một con mèo đang chờ được vuốt ve.
“Nhưng cái phi vụ làm ăn anh nói là gì vậy, nhiều tiền không?
Phúc lợi thế nào?
Nhưng mà phải nói trước nhé, giết người phóng hỏa thì tôi không làm đâu, tôi có đạo đức lắm.”
Quả nhiên chỉ có tiền mới khiến cho tên này ngoan ngoãn.
Hoắc Thời Châu liếc nhìn hai bờ vai kề sát vào nhau, thản nhiên nói: “Chuyện hơi phức tạp, chúng ta tìm chỗ nào ngồi xuống rồi nói.”
“Ai da, quả không hổ là Tổng giám đốc Hoắc, chu đáo thật.”
Dụ Trì tiện tay đấm một cái vào ngực Hoắc Thời Châu.
Bỗng một tiếng sấm vang lên, át đi giọng nói của Hoắc Thời Châu.
“Tôi thật sự muốn đánh chết cậu.”
Dụ Trì không để ý, suy nghĩ một lát rồi nói: “Hay là đến nhà tôi đi.
Anh có lái xe không, có thì mười phút là tới.”
“Được.”
Trên đường đi Dụ Trì nhắn tin cho Giang Hòa, nói rằng mình đi trước và dặn cậu ta về cẩn thận.
Hoắc Thời Châu biết Dụ Trì không phải loại người làm việc thiếu suy nghĩ, chắc chắn không thể không có chỗ ở.
Nhưng khi lái xe vào Ba Đạo Khẩu, hắn vẫn phải bất ngờ.
Nói nơi này là một đống đổ nát còn là nói quá.
Nơi đây còn tệ hơn cả công trình dở dang, đi vòng vòng nửa buổi, khung cảnh tồi tàn đến không thể nhìn nổi.
Lái vào trong mà còn không tìm thấy đường!
Hoắc Thời Châu trán giật giật, đánh tay lái rẽ vào con hẻm chật hẹp, có chút bực bội.
“Cậu ở cái nơi này à?”
Dụ Trì ngồi ghế phụ nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe vậy thì ừ một tiếng, “Có chỗ ở là tốt lắm rồi, không phải đi ăn xin ngoài đường là tôi đã đốt hương tạ ơn Bồ Tát phù hộ đấy.”
Một kẻ từng là con cưng của trời nay lại lưu lạc đến bước đường này.
Trong lòng Hoắc Thời Châu bỗng trào lên một cảm xúc khó tả, hắn thản nhiên nói một câu.
“Bây giờ người ta trả tiền bằng điện thoại hết rồi, ai đi ăn xin cho cậu tiền xu.”
"Vai ác" lại "Phản cốt"* sao?
* "Phản cốt" là phản cốt truyện gốc.
Cái miệng này như bôi son đỏ, liếm một cái thôi cũng đủ tự đầu độc chết mình rồi!
“Đến rồi, xuống xe đi.” Dụ Trì mở cửa xe ghế phụ, chạy vội vào trong tòa nhà, không ngại mưa ướt.
Hoắc Thời Châu bước vào, cái tính công tử bột của hắn lại bùng phát, lấy tay che mũi ho khan không ngừng.
“Nơi này bao lâu rồi không dọn dẹp, toàn là bụi.”
“Dân thường thôi mà, Hoắc tổng, anh chịu khó một chút đi.”
Dụ Trì lấy chìa khóa ra mở cửa.
Hoắc Thời Châu lại cảm thán: “Cậu nói có chỗ ở, là ở nơi này sao?”
Dụ Trì cảm giác hắn sắp nói “Còn không bằng cái WC nhà tôi”, liền nhặt đôi dép đi trong nhà trên tủ giày ném qua.
“Im miệng đi.”
Hoắc Thời Châu nhìn đôi dép bông màu hồng trên tay, trên đó đính hai cái tai thỏ ngốc nghếch, toàn thân hắn cảm thấy một luồng điện nhói lên vì ghê tởm, run rẩy.
Giọng thay đổi, “Đổi đôi khác được không, xấu quá.”
“Chỉ có đôi này thôi.”
Dụ Trì rót một ly nước ấm cho hắn, “Siêu thị mua một tặng một, xài tạm đi, mới đấy.”
Hoắc Thời Châu nhìn đôi dép bông thỏ màu xanh của Dụ Trì đang đi, rõ ràng là một cặp với đôi của mình.
Hắn đành miễn cưỡng xỏ vào.
Ngẩng đầu lên thì thấy Dụ Trì dứt khoát kéo dây kéo của cái áo phao, không hề do dự, dùng sức cởi ra.
“Cậu làm gì?”
Tim Hoắc Thời Châu hụt mất nửa nhịp.
“Thay quần áo chứ sao, áo hơi ướt.”
Dụ Trì quay mặt về phía hắn, khi kéo áo ra, để lộ một phần eo thon gầy nhưng săn chắc.
Hô hấp của Hoắc Thời Châu bỗng nhiên ngừng lại.
Hắn nhìn rõ hình xăm trên eo Dụ Trì.
Những cành cây đan xen cuồng dại, quấn quanh từ trên xuống dưới hông, trên cùng là một bông hoa rực rỡ, giống như một đóa hồng đang nở.
Một họa tiết cực kỳ khoa trương và gợi cảm.
Nếu nhớ không nhầm thì phải có hai bông…
Một bông quấn quanh cành lá mọc tùy ý, dáng vẻ ngang ngược, dừng lại ngay dưới hai tấc của ngực; bông còn lại thì kín đáo hơn, uốn lượn xuống từ vị trí xương hông.
Nụ hoa nở rộ một cách nồng nhiệt, đẹp đẽ như đang hôn lên dục vọng.
Bên trong Dụ Trì mặc một chiếc áo lót trắng, chớp mắt đã cởi áo khoác, tiện tay ném lên chiếc ghế bên cạnh.
Tim Hoắc Thời Châu co giật, giọng khàn đặc, “Trên eo cậu là cái gì?”
“Hình xăm chứ sao, hoa cát cánh.”
Dụ Trì không để ý sự khác thường của Hoắc Thời Châu, nghiêng đầu, “Làm sao vậy?”
Không phải hoa hồng, là hoa cát cánh.
Là hoa cát cánh…
Hoắc Thời Châu nghe thấy tiếng chuông nhỏ trong lòng reo lên hai tiếng.
Dụ Trì kéo cái đuôi giả ở thắt lưng xuống, xoay người lại gỡ chiếc kẹp tất bó chặt ở bắp chân.
Lúc này, cậu đang khom lưng, mông vểnh lên.
Hoắc Thời Châu nhìn chằm chằm đôi chân dài sáng loáng trước mặt, trắng đến phát sáng, cùng với vết hằn đỏ đáng ngờ do kẹp tất siết chặt và cái mông tròn trịa, nảy nở.
Thôi rồi.
Thôi rồi…
Thôi rồi!
Hoắc Thời Châu cảm thấy đầu nóng bừng, cái cảm giác nghẹt thở quen thuộc ập đến, cổ họng hắn khô khốc, khó chịu hơn cả nuốt một quả hồng xanh!
Câu dẫn tôi.
Dụ Trì với tư thế này là có ý gì?
Câu dẫn tôi…
Nhưng hắn không hề biết mình thích đàn ông…
Trai thẳng thì có thể ngang nhiên thay quần áo trước mặt một người đàn ông khác sao, tại sao không mặc thêm cái quần nào.
Tại sao, tại sao, tại sao…
Có phải cậu ta cố ý không, cố ý sao?
Không thể nào, không thể nào, không thể nào…
Dụ Trì, cậu có ý gì!!
Mắt Hoắc Thời Châu đỏ lên, hai tay buông thõng bên ống quần run rẩy khó nhận thấy, trong đầu hắn tua lại như một thước phim, từng hình ảnh lớn cứ hiện lên.
Dụ Trì…
Là Dụ Trì!
Một dây thần kinh trong đầu Hoắc Thời Châu điên cuồng giật nảy, thái dương hắn giật liên hồi không thể kiểm soát.
Hắn hít một hơi thật sâu, chửi thầm một tiếng “Chết tiệt”.
“Giữa đêm hôm thế này, mặc quần áo tử tế vào được không!”
Dụ Trì giật mình, ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông đứng ở cửa, vội vàng lục lọi trong túi tìm thứ gì đó.
Dụ Trì có chút không hiểu, “Ai cũng là trai thẳng mà, thay quần áo thì có sao, đâu phải ở nhà anh.”
__________
*Editor cười ỉa =)))))))) "nhều nhà nhai nhẳng nhới nhau" con mẹ chúng nó "trai thẳng" cỡ này 🙂) Cap màn hình chap này về sau chúng nó vả mặt còn biết đường mà capcut giật giật (´⊂_`;)