Máu.
Đó là thứ duy nhất còn mang hơi ấm giữa cái lạnh âm 60 độ C của kỷ băng hà năm thứ ba.
Thiều Bảo Trâm nằm trên mặt băng nứt nẻ, đôi mắt mờ đục nhìn lên bầu trời xám xịt không còn ánh mặt trời.
Xung quanh cô, tiếng gió rít gào như tiếng cười nhạo của tử thần.
Chỉ mười phút trước, cô còn nắm chặt túi lương khô cuối cùng là hy vọng sống sót của cả nhóm.
Nhưng rồi, chính những người cô gọi là "chị em", những người từng cùng cô đứng dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, đã đẩy cô vào giữa bầy thực vật biến dị đang đói khát.
Cảm giác gai nhọn đâm xuyên qua lồng ngực không đau đớn bằng cái nhìn lạnh lẽo của kẻ đứng đầu khi đó.
“Trâm à, em vốn nhân hậu mà, chi bằng dùng chút hơi tàn này làm mồi nhử cho bọn chị chạy thoát nhé?”
Tầm nhìn của cô nhòe đi.
Trong giây phút cận kề cái chết, một luồng sáng xanh biếc bỗng bùng lên từ linh hồn cô.
Đó là "Thần Nông Linh Hệ" dị năng dược sư mà cô thức tỉnh quá muộn màng.
Nó rung lên đầy phẫn nộ, hút cạn sinh lực cuối cùng của cô để kích hoạt một cấm thuật mà chính cô cũng không ngờ tới: Hồi Quy.
"Nếu có kiếp sau... tôi sẽ không để lòng tốt của mình bị giẫm đạp thêm một lần nào nữa..."
Choàng tỉnh!
Trâm bật dậy, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo thun đắt tiền.
Mùi hương đầu tiên cô cảm nhận được không phải là mùi mục rữa của xác chết, mà là mùi tinh dầu xả chanh thanh mát.
Trước mắt cô không phải là địa ngục trắng xóa, mà là một căn phòng trang điểm lộng lẫy.
Gương mặt trong gương xinh đẹp, hồng hào, không một vết sẹo.
Trên bàn trang điểm, chiếc thẻ đeo cổ của Ban tổ chức nằm ngay ngắn: CHỊ ĐẸP ĐẠP GIÓ 2024 - ALL STARS.
Trâm run rẩy cầm điện thoại lên.
Ngày 15 tháng 10 năm 2026. Cô bật khóc, rồi lại bật cười điên dại.
Cô đã trở lại rồi.
Trở lại đúng thời điểm 30 ngày trước khi cơn đại địa chấn đầu tiên xảy ra, mở màn cho chuỗi thiên tai dịch bệnh quét sạch 90% nhân loại.
Hiện tại, cô cùng gần 60 nữ nghệ sĩ nổi tiếng nhất Việt Nam đang tập trung tại khu biệt thự biệt lập Grand Hill để ghi hình cho mùa giải đặc biệt nhất lịch sử Showbiz.
“Ký chủ đã kết nối lại.
Hệ thống Thần Nông bắt đầu khởi động...”
Một bảng điều khiển bán trong suốt hiện ra trong tâm trí cô.
[Nhiệm vụ khởi đầu: Thanh lọc cơ thể.
Thể trạng hiện tại: 3/10 (Yếu ớt).
Cần điều chế Dịch Thể Lực cơ bản.]
Trâm siết chặt nắm tay.
Kiếp trước, cô chỉ là một quân cờ bị sai khiến vì yếu đuối.
Kiếp này, với hệ thống kiến thức dược phẩm vượt thời đại và khả năng chế tạo thần kỳ, cô sẽ biến mình thành "nguồn sống" duy nhất mà bất cứ ai muốn sinh tồn đều phải quỳ rạp dưới chân.
Mạt thế thiên tai?
Kỷ băng hà?
Lần này, cô sẽ không chạy trốn.
Cô sẽ biến khu Nhà Chung xa hoa này thành một pháo đài thép, và cô sẽ là người nắm giữ quyền sinh sát trong tay.
Cốc, cốc!
"Trâm ơi, ra sảnh chính họp quân số em ơi!
Chị Mỹ Linh với chị Trang Pháp đang đợi kìa!"
Tiếng gọi của một người bạn đồng nghiệp vang lên từ phía sau cánh cửa.
Trâm đứng dậy, vuốt lại mái tóc, ánh mắt lạnh lùng và sắc sảo như một lưỡi dao vừa được mài sắc.
"Tới đây."
Cô khẽ mỉm cười.
Trò chơi sinh tồn rực rỡ nhất lịch sử chính thức bắt đầu.
Bước ra khỏi phòng trang điểm, luồng không khí náo nhiệt của sảnh chính Nhà Chung ập vào mặt Trâm.
58 người phụ nữ, 58 cá tính rực rỡ nhất của showbiz Việt đang tụ họp.
Tiếng cười nói, tiếng máy quay rè rè và mùi nước hoa đắt tiền đan xen.
Kiếp trước, Trâm từng ngưỡng mộ sự hào nhoáng này.
Nhưng bây giờ, dưới nhãn quan của một kẻ đã đi qua địa ngục, cô thấy nó mỏng manh như một bong bóng xà phòng.
"Trâm!
Lại đây ngồi với tụi chị!"
Minh Hằng vẫy tay, nụ cười rạng rỡ nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi vì lịch trình dày đặc.
Ngồi cạnh cô là Tóc Tiên đang chăm chú lướt kịch bản và Trang Pháp đang gõ nhịp tay trên bàn như đang sáng tác.
Trâm bước tới, ngồi xuống một góc khuất.
Cô bắt đầu quan sát. Ở phía bên kia, nhóm của Lệ Quyên và Mlee đang bàn bạc về trang phục.
Một câu nói của Mlee lọt vào tai Trâm:
"Chương trình lần này dài lắm, phải giữ sức để 'loại' bớt những người không cần thiết sớm."
Kiếp trước, Trâm chỉ nghĩ đó là chuyện cạnh tranh trong show.
Kiếp này, cô nhận ra cái liếc mắt của Mlee về phía mình đầy sự toan tính.
Lời nói đó không chỉ là về điểm số, mà là về sự đào thải.
Bản chất con người vốn dĩ đã có tính chiếm hữu và loại trừ, mạt thế chỉ là chất xúc tác khiến nó bộc phát tàn bạo hơn mà thôi.
"Hệ thống, quét trạng thái sức khỏe của Tóc Tiên, Minh Hằng, Trang Pháp."
Trâm thầm ra lệnh.
[Xác nhận quét.
Tóc Tiên: 5/10 (Thiếu ngủ trầm trọng).
Minh Hằng: 4/10 (Suy nhược nhẹ).
Trang Pháp: 5/10...]
Trâm thở dài.
Với thể trạng này, khi nhiệt độ giảm đột ngột xuống âm độ, họ sẽ là những người gục ngã đầu tiên.
Cô khẽ chạm vào túi xách, nơi có chai nước lọc đã được cô bí mật nhỏ vào hai giọt Dịch Thể Lực vừa điều chế.
"Chị Hằng, chị Tiên uống nước đi.
Em pha thêm chút trà thảo mộc giúp tỉnh táo đấy."
Trâm nhẹ nhàng đẩy chai nước tới.
Ngay khi buổi họp kết thúc, Trâm không về phòng nghỉ mà lập tức lái xe ra ngoài.
Cô không gọi cho quản lý, cũng không liên lạc với trợ lý thân thiết.
Ký ức về việc người quản lý cũ lén lấy đi toàn bộ số thuốc nòng cốt của cô để dâng cho kẻ khác ở kiếp trước vẫn còn khiến tim cô thắt lại.
Cô lái xe lên đỉnh đồi của khu Grand Hill.
Ở đây có một căn biệt thự thô chưa hoàn thiện, nằm biệt lập và có độ cao vượt trội so với mặt bằng chung.
"Chào anh, tôi muốn mua căn C-01 này.
Thanh toán ngay lập tức bằng tiền mặt."
Trâm nói với người môi giới, ánh mắt không chút do dự.
Người môi giới sửng sốt: "Nhưng căn này chưa hoàn thiện nội thất, thưa cô Thiều..."
"Không cần nội thất.
Tôi cần gia cố tầng hầm và lắp đặt hệ thống điện mặt trời độc lập.
Trong vòng 20 ngày, anh phải hoàn thành việc gia cố tường dày 50cm cho tôi."
Số tiền tích cóp cả đời của cô đang vơi đi nhanh chóng, nhưng Trâm biết, chỉ một tháng nữa, những con số trong ngân hàng sẽ chỉ còn là những ký tự vô nghĩa trên một cái màn hình đen tối.
Căn nhà này nằm ở địa thế cao, sẽ không sợ đại hồng thủy hay mưa axit ngập lụt.
Tầng hầm rộng lớn sẽ là nơi cô cất giấu hàng tấn lương thực và thuốc men mà hệ thống yêu cầu.
Trở về Nhà Chung khi trời đã sập tối, Trâm thấy Dương Hoàng Yến đang đứng đợi mình ở cửa.
"Trâm đi đâu mà tối muộn mới về?
Chị có để phần cơm cho em này."
Yến cười hiền lành.
Nhìn gương mặt thanh thuần của chị, Trâm bỗng cảm thấy một tia ấm áp.
Ở kiếp trước, chính chị Yến đã nhường chiếc áo khoác cuối cùng cho cô trước khi cả hai lạc mất nhau trong trận bão tuyết.
"Em đi lo một chút việc riêng thôi chị."
Trâm nhận lấy hộp cơm, ánh mắt thâm trầm.
"Chị Yến, sắp tới dù có chuyện gì xảy ra, chị nhất định phải đi theo em nhé."
Dương Hoàng Yến ngẩn người, chưa kịp hiểu ẩn ý trong lời nói đó thì Trâm đã bước nhanh vào bóng tối của hành lang.
Đêm đó, trong không gian yên tĩnh của phòng ngủ, hệ thống của Trâm lại vang lên báo động:
[Cảnh báo: Áp suất không khí đang thay đổi.
Mưa axit sẽ đến sớm hơn dự kiến 2 ngày.
Ký chủ cần tăng tốc tích trữ thực vật có tính kiềm.]
Trâm ngồi bật dậy, ánh sáng từ điện thoại hắt lên khuôn mặt đầy kiên định.
Thời gian của cô không còn là 30 ngày nữa.
Cuộc đua tử thần đã chính thức đẩy nhanh nhịp độ.
Việc mua căn villa C-01 bí mật tiêu tốn của Trâm gần một phần ba tài sản, nhưng cô không dừng lại.
Cô dùng danh nghĩa "kinh doanh mỹ phẩm cao cấp" để đặt hàng loạt máy chiết xuất, ống nghiệm và các loại thảo dược quý hiếm từ khắp nơi đổ về khu kho ngầm của căn nhà đó.
Tại Nhà Chung, nhịp độ luyện tập của All-Star bắt đầu trở nên nghẹt thở.
58 chị đẹp được chia vào các phòng khác nhau.
Trâm khéo léo dùng sức ảnh hưởng của mình để gom nhóm bạn thân vào cùng một khu vực hành lang.
"Trâm, em cầm gì mà trông nặng nề thế?"
Dương Hoàng Yến bước tới, tự nhiên đỡ lấy túi xách cho Trâm.
Bàn tay Yến hơi lạnh, Trâm bất giác siết nhẹ lấy tay cô ấy, cảm giác ấm nóng từ làn da Trâm khiến Yến hơi ngẩn ra, má hơi hồng lên vì bất ngờ.
"Chỉ là ít thực phẩm chức năng em đặt cho mọi người thôi.
Chị Yến, môi chị hơi khô, chị uống cái này đi."
Cô đưa cho chị Yến một bình nước nhỏ, bên trong đã pha Dịch Thể Lực cấp độ 2 và một giọt Dịch Thanh Tẩy.
Yến không nghi ngờ, uống một hơi hết sạch.
Ngay lập tức, cảm giác mệt mỏi sau 8 tiếng nhảy liên tục tan biến, một luồng khí ấm áp lan tỏa khắp tứ chi.
Yến kinh ngạc nhìn Trâm:
"Ủa, trà gì mà thần kỳ vậy em?
Chị thấy như vừa được hồi máu vậy!"
Trâm chỉ cười, ra hiệu giữ bí mật: "Công thức riêng của em, chỉ cho những người em quý thôi."
Ở phòng khách lớn, các cặp đôi khác cũng đang có những khoảnh khắc riêng.
Diệp Lâm Anh đang giúp Trang Pháp xoa bóp cổ tay bị đau sau khi soạn nhạc quá lâu.
Trong khi đó, Tóc Tiên và Minh Hằng ngồi sát cạnh nhau, thì thầm bàn bạc về việc nhóm Mlee và Lệ Quyên đang tìm cách cô lập những người mới.
Sự quan tâm của họ hiện tại chỉ dừng lại ở mức đồng nghiệp thân thiết, nhưng dưới con mắt của một kẻ đã sống qua mạt thế, Trâm biết những mối liên kết này chính là sợi dây cứu mạng sau này.
"Hệ thống, phân tích chỉ số của nhóm Mlee."
Trâm đưa mắt nhìn về phía Lệ Quyên và Mlee đang đứng ở ban công.
[Cảnh báo: Đối tượng Lệ Quyên đang nghi ngờ hành tung của ký chủ.
Đối tượng Phương Thanh đang có ý định kiểm tra kho thực phẩm chung của Nhà Chung.]
Trâm lạnh lùng thu hồi tầm mắt.
Cô biết nhóm phản diện đang cảm thấy khó chịu vì sự tự tin của cô.
Đặc biệt là khi Trâm bắt đầu thuyết phục các chị đẹp "chuẩn bị đồ dùng cá nhân".
"Chị Hằng, chị Tiên, mọi người có tin vào trực giác không?"
Trâm đột ngột hỏi khi cả nhóm đang nghỉ giải lao
"Gần đây em đọc được nhiều tin về biến đổi khí hậu cực đoan.
Em nghĩ tụi mình nên chuẩn bị sẵn mỗi người một bộ đồ bảo hộ, đèn pin và ít thuốc men để trong tủ đồ cá nhân ở Nhà Chung.
Phòng hờ thôi."
Minh Hằng nhướng mày, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trâm: "Em nói cũng có lý.
Dạo này trời nóng lạnh thất thường thật.
Thôi được rồi, để chị dặn trợ lý mua một ít cho cả nhóm mình."
"Đừng chị!"
Trâm ngắt lời ngay lập tức
"Để em mua.
Em có nguồn hàng tốt, mọi người cứ tập trung tập luyện đi."
Đêm đó, một sự kiện nhỏ đã xảy ra làm thay đổi không khí Nhà Chung.
Lan Ngọc trong lúc tập nhảy đã bị trượt chân ngã từ bục cao xuống.
Tiếng hét vang lên, mọi người hoảng loạn vây quanh.
Chân của Ngọc sưng tấy ngay lập tức, có dấu hiệu trật khớp nghiêm trọng.
"Gọi cứu thương đi!"
Lệ Quyên lên tiếng, giọng đầy uy quyền.
"Không kịp đâu, tối nay đường lên đồi đang bị sạt lở nhẹ do mưa, xe cứu thương mất ít nhất 2 tiếng."
Nhân viên ekip lo lắng báo cáo.
Trâm bước tới, gạt đám đông ra.
Cô quỳ xuống bên cạnh Lan Ngọc, tay luồn vào túi (thực chất là lấy từ không gian) một lọ cao dược màu xanh thẫm do chính cô điều chế chiều nay.
"Ngọc, tin em không?"
Trâm nhìn thẳng vào mắt Lan Ngọc.
Quỳnh Nga đang lo lắng nắm tay Lan Ngọc, thấy ánh mắt kiên định của Trâm thì gật đầu: "Ngọc, cho Trâm thử đi, em ấy có vẻ biết mình đang làm gì."
Trâm thoa thuốc, một mùi hương thảo mộc thanh khiết lan tỏa.
Cô nhẹ nhàng nắn lại khớp xương.
Hệ thống hiển thị:
[Điều trị thành công: Giảm sưng 80%, phục hồi dây chằng 50%].
Chỉ sau 5 phút, Lan Ngọc đã có thể cử động cổ chân trước sự kinh ngạc của gần 60 con người.
Những người đứng phía sau không khỏi cau mày.
Phương Thanh lên tiếng, giọng nửa thật nửa đùa nhưng đầy sự dò xét:
"Trâm à, em là ca sĩ hay là thần y giấu nghề vậy?
Thuốc đó ở đâu ra mà hay thế?"
Trâm đứng dậy, lau tay, điềm tĩnh đáp: "Chỉ là bài thuốc gia truyền thôi chị.
Trong cái thời buổi này, chuẩn bị một chút phòng thân cũng không thừa, phải không các chị?"
Sau sự cố chữa chân cho Lan Ngọc, cái tên Thiều Bảo Trâm bỗng trở thành chủ đề bàn tán xôn xao trong Nhà Chung.
Nhưng mặc kệ những ánh mắt tò mò hay soi mói, Trâm vẫn duy trì một lịch trình kỷ luật đến mức đáng sợ.
Sáng sớm, khi các chị đẹp khác còn đang chìm trong giấc ngủ sau một đêm tập luyện cường độ cao, Trâm đã có mặt ở sân sau của khu biệt thự.
Cô bắt đầu thói quen chạy bộ và tập những bài rèn luyện thể lực cơ bản mà hệ thống gợi ý.
"Trâm?
Em dậy sớm thế?"
Dương Hoàng Yến bước ra từ phía nhà bếp, trên tay cầm hai ly cà phê nóng.
Cô nhìn Trâm với vẻ mặt vừa khâm phục vừa lo lắng.
Dạo này Trâm gầy đi một chút, nhưng ánh mắt lại sáng và sắc sảo hơn hẳn.
Trâm dừng lại, nhận lấy ly cà phê, hơi ấm tỏa ra khiến cô cảm thấy thực tại này thật trân quý.
"Em muốn rèn sức bền thôi chị Yến.
Chương trình All-Star này chắc chắn sẽ vất vả hơn mùa trước nhiều."
Yến khẽ thở dài, đưa tay vuốt lại lọn tóc mai bị bết mồ hôi trên trán Trâm.
Hành động tự nhiên này làm cả hai khựng lại một giây.
Yến hơi bối rối thu tay về:
"Chị... chị thấy tóc em dính vào mắt thôi.
Uống đi cho tỉnh, lát nữa tụi mình có buổi tập nhảy với nhóm của chị Minh Hằng và Tóc Tiên đó."
Trâm mỉm cười, cảm giác ngọt ngào len lỏi trong lòng: "Cảm ơn chị.
Lát nữa chị uống hết chai nước em để trong phòng tập nhé, em có pha thêm vitamin cho chị đó."
Buổi tập nhảy của nhóm diễn ra trong không khí khá căng thẳng.
Sự kết hợp giữa dàn All-Star khiến áp lực chuyên môn tăng cao.
Minh Hằng và Tóc Tiên là những người cầu toàn, họ đòi hỏi từng động tác phải khớp tuyệt đối.
Ở góc phòng, Trang Pháp và Diệp Lâm Anh đang ngồi bệt dưới sàn để bàn về bản phối.
Trang Pháp mải mê viết đến mức quên cả uống nước, Diệp Lâm Anh chỉ lặng lẽ mở nắp chai, đưa tận tay rồi mới tiếp tục tập động tác giãn cơ.
Cách họ quan tâm nhau không ồn ào, nhưng lại vô cùng khăng khít.
Tranh thủ giờ nghỉ trưa, Trâm ra góc
hành lang vắng người, dùng điện thoại thực hiện một loạt giao dịch bí mật.
Cô không mua hàng tấn lương thực ngay lập tức vì sẽ gây chú ý.
Cô chia nhỏ ra.
Hôm nay cô đặt mua 200 bộ chăn bông lông cừu loại siêu nhẹ nhưng giữ nhiệt cực tốt, 50 bộ lọc nước cầm tay dùng cho quân đội, và hàng trăm hộp nến thơm (thực chất bên trong chứa tinh dầu xua đuổi côn trùng biến dị).
Tất cả được vận chuyển đến căn villa C-01 mà cô vừa mua dưới danh nghĩa "Quà tặng fan".
"Ký chủ, nguyên liệu cho thuốc 'Cường Hóa Thị Giác' đã đủ, có tiến hành chiết xuất không?"
Hệ thống vang lên.
"Có.
Thực hiện ngay trong lúc tôi nghỉ ngơi."
Trâm nhắm mắt, tựa lưng vào tường.
Cô cảm thấy một luồng năng lượng chảy từ lòng bàn tay vào không gian bí mật, nơi những ống nghiệm đang tự động vận hành.
Bỗng nhiên, tiếng cười nói từ phía sảnh chính vang lên.
Nhóm của Lệ Quyên và Mlee đang đi tới.
"Ơ, Trâm ngồi đây à?"
Mlee nhìn Trâm với nụ cười không chạm đến đáy mắt
"Nghe nói em mới mua rất nhiều đồ tặng cho các nhân viên hậu cần?
Em hào phóng thật đấy, nhưng mà chương trình mới bắt đầu, làm vậy có sợ mọi người nói mình đang 'mua chuộc' không?"
Trâm mở mắt, điềm tĩnh đứng dậy: "Em chỉ lo cho sức khỏe của mọi người thôi chị.
Nếu chị Quyên hay chị Mlee cần, em cũng có chuẩn bị phần riêng cho các chị mà."
Lệ Quyên chỉnh lại cổ áo, thản nhiên nói: "Chị thì không cần mấy thứ đồ bình dân đó đâu.
Nhưng mà Trâm này, lo tập trung chuyên môn đi em, đừng để mấy việc vặt vãnh làm ảnh hưởng đến tiết mục của đội."
Nhìn bóng lưng họ rời đi, Trâm khẽ nhếch môi.
Sự kiêu ngạo đó...
ở kiếp trước chính là thứ đã khiến họ thất bại đau đớn khi cái đói ập đến.
Cô không giận, cô chỉ cảm thấy nực cười.
Tối hôm đó, Trâm lẻn ra khu vườn phía sau Nhà Chung.
Cô phát hiện ra một vài bụi cây dại bắt đầu có những đốm đen nhỏ trên lá.
Đây chưa phải là mưa axit, nhưng là dấu hiệu của sự thay đổi nồng độ hóa chất trong đất điềm báo đầu tiên của chuỗi thiên tai.
Cô dùng dao nhỏ cắt một vài lá cây vào không gian để hệ thống phân tích.
"Trâm?
Em làm gì ở đây tối thui vậy?"
Giọng nói của Dương Hoàng Yến vang lên từ phía sau.
Trâm giật mình, nhanh chóng giấu con dao đi.
Cô quay lại, thấy Yến đang khoác một chiếc áo mỏng, tay cầm một chiếc khăn quàng cổ.
"Gió lạnh rồi, em đừng đứng ngoài này lâu."
Yến bước tới, tự tay quàng khăn cho Trâm.
Khoảng cách gần đến mức Trâm có thể ngửi thấy mùi sữa tắm dịu nhẹ trên người cô ấy.
"Chị Yến này..."
Trâm nhìn sâu vào mắt Yến.
"Nếu sau này thế giới không còn ánh đèn sân khấu, không còn khán giả, chỉ còn lại chúng ta... chị có sợ không?"
Yến hơi ngẩn ra trước câu hỏi kỳ lạ của Trâm, nhưng rồi cô mỉm cười, nắm lấy bàn tay đang lạnh của Trâm:
"Chỉ cần còn em và các chị em ở đây, chị nghĩ mình sẽ ổn thôi.
Mà em hay nói mấy chuyện xa xôi quá, đi vào nhà thôi, Minh Hằng đang gọi tụi mình vào ăn lẩu kia kìa!"
Trâm để mặc cho Yến kéo đi.
Cô biết, 30 ngày này là khoảng thời gian quý giá nhất để cô xây dựng niềm tin.
Cô sẽ không để cơn bão đến quá nhanh, cô cần mọi người phải thật khỏe mạnh và gắn kết trước khi địa ngục bắt đầu.
----------
Có dài quá không mọi người.