Lục Cảnh Thâm quả thật đã say, nhưng chưa say đến mức không phân biệt được người trước mặt mình, kẻ đang thủ thỉ những lời trêu ghẹo nhưng hành vi thì cực kì xấu xa này là ai.
Bị Phong Tứ giam cầm trong khoảng không chật hẹp chỉ bằng một gang tay, ngập tràn hơi thở nóng bỏng từ cơ thể đối phương, Lục Cảnh Thâm cảm thấy vô cùng khó chịu.
Hoàn toàn trái ngược với ý chí của anh, cơ thể anh đang gào thét đòi phát tiết, đến nỗi đầu ngón tay vô tình bị Phong Tứ chạm vào cũng run rẩy không ngừng.
Thế nhưng Phong Tứ chỉ cười cười, đầy thích thú mà thưởng thức dáng vẻ khát tình lộ rõ của anh.
Cách một lớp áo mỏng, bàn tay hắn dán sát bên hông anh khi nặng khi nhẹ trêu đùa, dường như mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn, thong dong tự tại, nhàn nhã ung dung.
Lục Cảnh Thâm ngửa đầu ra sau, cơ thể dán chặt trên bức tường gạch men.
Khi bàn tay Phong Tứ vén vạt áo sơ mi của anh lên mà vuốt ve, da thịt trực tiếp tiếp xúc, tiếng thở dốc của anh tràn ra khỏi khóe miệng, không thể kìm nén thêm nữa.
Bàn tay từng cầm súng, từng nắm cần lái máy bay mang theo lớp chai mỏng dán sát bên hông Lục Cảnh Thâm, phóng túng vuốt ve, giống như đang âu yếm một món bảo vật khiến hắn yêu thích không nỡ buông tay.
Lục Cảnh Thâm chỉ cảm thấy nóng, không biết là do nhiễm sức nóng từ lòng bàn tay dán sát của Phong Tứ, hay là do ngọn lửa đang bùng lên bên trong cơ thể.
Anh nghe thấy tiếng kim loại va chạm, là âm thanh phát ra khi Phong Tứ tháo thắt lưng của anh.
Trước mặt mọi người, Lục Cảnh Thâm luôn đóng bộ tây trang giày da, nghiêm túc đứng đắn.
Bộ tây phục ấy bao bọc lấy cơ thể anh, đồng thời cũng che giấu đi những dao động bất an và khát vọng bỏng cháy nơi anh.
Giờ phút này, chính tay Phong Tứ đang lột bỏ lớp lớp phòng vệ này xuống.
Chỉ còn lại chiếc áo sơ mi bị Phong Tứ hành hạ đến nhăn nhúm là đang treo lỏng lẻo trên người Lục Cảnh Thâm, tất cả khuy áo trên dưới đều mở tung, phơi bày cảnh tượng càng thêm ái muội tình sắc, đúng ý tên đàn ông ác liệt này.
Khi căn nguyên đàn ông bị nắm lấy, tiếng thở dốc của Lục Cảnh Thâm đột nhiên trở nên nặng nề hơn, đôi mắt hoen đỏ trừng người đàn ông trước mặt – kẻ đang nở nụ cười đến là trêu ngươi.
Đáp lại cái trừng mắt của anh chỉ là những hành động càng lúc càng vô sỉ của hắn.
Đầu óc Lục Cảnh Thâm một mảnh trống rỗng.
Kích thích trên cơ thể đã vượt quá giới hạn chịu đựng.
Anh dùng một tay bịt chặt miệng mình mới miễn cưỡng kìm nén được những âm thanh đáng xấu hổ ấy thoát ra.
Phong Tứ nhìn sâu vào mắt anh, hứng thú dạt dào.
Dục vọng chồng chất hòa quyện cùng cơn giận bùng phát khiến đôi mắt đen láy của Lục Cảnh Thâm phủ kín một tầng hơi nước, đuôi mắt hẹp dài hơi xếch nhiễm vẻ mê hoặc quyến rũ đầy diễm lệ.
Ngày xưa ấy, chính đôi mắt này đã câu lấy tâm hồn Phong Tứ.
Đợi đến khi hắn nếm đủ vị ngọt như thấm vào tận xương tủy, người này lại bỏ chạy mất dạng.
Giờ đây, hắn tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra lần thứ hai.
Lục Cảnh Thâm đã hoàn toàn đầu hàng trước dục vọng, gần như trần trụi trong bộ dạng chật vật không chịu nổi.
Còn Phong Tứ thì sao?
Từ đầu đến cuối, hắn vẫn mang thần sắc bình thản, quần áo chỉnh tề không một nếp nhăn, dễ dàng như trở bàn tay mà ép anh đến tận cùng giới hạn.
Khoảnh khắc cao trào ập tới, Lục Cảnh Thâm cắn mạnh lên tay mình.
Dưới ánh mắt trêu ghẹo của Phong Tứ, anh nhắm chặt mắt lại, không muốn nhìn hắn nữa.
Người giam cầm anh lui ra phía sau, Lục Cảnh Thâm thở dốc từng hồi, bên tai vang lên tiếng nước chảy róc rách.
Mi mắt anh khẽ run run, vừa mở mắt ra đã thấy Phong Tứ đang vặn vòi nước nơi bồn rửa mặt.
Dòng nước chậm rãi rửa sạch những ngón tay thon dài của hắn, cuốn đi hết những dấu vết ái muội sắc tình.
Lục Cảnh Thâm chỉ liếc nhìn một cái đã như phải bỏng, vội vàng dời mắt đi.
Lát sau, tiếng nước dừng lại.
Anh ngẩng đầu nhìn hắn, Phong Tứ quay lại nhìn anh và nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Dư âm dục vọng trong cơ thể hãy còn chưa tan, Lục Cảnh Thâm có lỗi giác như cổ họng mình nghẹn cứng lại.
Anh bị người trước mặt hoàn toàn khống chế, đại bại thảm hại đến mức triệt để buông vũ khí đầu hàng, còn Phong Tứ từ đầu chí cuối vẫn ung dung đến vậy, ánh mắt cũng chẳng hề thay đổi chút nào.
Hắn cố ý.
Phong Tứ chậm rãi đánh mắt quanh người anh, chép miệng bình phẩm: "Lục tổng, còn muốn tiếp tục không?"
Thần trí Lục Cảnh Thâm dần trở lại, anh hoảng loạn tránh ánh mắt của hắn, giọng nói khàn khàn đè nén cảm xúc: "Anh đi ra đi."
"Được."
Phong Tứ cười cười nhún vai, quay người rời đi.
Hắn rời đi rất dứt khoát.
Lục Cảnh Thâm ngẩn người một hồi rồi mới bước vào dưới vòi sen.
Mở nước to hết cỡ, anh lần nữa nhắm mắt lại, để dòng nước từ trên dội xuống không ngừng tẩy rửa cơ thể.
Chưa đủ, chưa hề đủ.
Sự chán ghét trong lý trí không thể che lấp phản ứng bản năng của cơ thể.
Nếm được một chút vị ngọt sẽ chỉ khiến con người ta càng thêm thèm khát.
Chưa hề đủ chút nào.
Hôm sau là thứ Bảy, Lục Cảnh Thâm vẫn đúng bảy giờ sáng thức giấc.
Sau khi rời giường, anh đi thẳng lên phòng tập gym.
Khi Phong Tứ bước vào, Lục Cảnh Thâm đang chạy chậm trên máy chạy bộ.
Nghe thấy tiếng bước chân đi tới, anh cũng không hề quay đầu lại.
Phong Tứ dừng bước phía sau anh, ánh mắt lướt qua vòng eo thon gọn.
Đợi đến khi Lục Cảnh Thâm từ máy chạy bước xuống, hắn mới lười biếng lên tiếng: "Thứ Bảy mà cũng dậy sớm thế?"
Lục Cảnh Thâm chỉ đáp một câu: "Anh cũng vậy đó thôi."
Sáng nay vốn dĩ anh có lịch trình đi xã giao, cũng không quá quan trọng, anh không nhất thiết phải tham gia.
Hôm qua, khi sắp xếp lại lịch trình cho anh, Phong Tứ đã hủy luôn buổi hẹn này, giúp Lục Cảnh Thâm anh hiếm hoi có được một cuối tuần trọn vẹn.
Thái độ của Lục Cảnh Thâm dường như càng rét lạnh hơn, hoàn toàn tránh né chuyện tối qua.
Phong Tứ cũng không nhắc lại, chỉ bảo anh đi ăn sáng.
Trong khi dùng bữa, Phong Tứ thuận miệng hỏi xem chốc nữa Lục Cảnh Thâm có ra ngoài không.
Anh nhàn nhạt đáp: "Hôm qua anh chẳng phải đã nghe thấy hết rồi sao."
Phong Tứ: "Sang nhà bố mẹ à?"
Lục Cảnh Thâm gật đầu: "Hôm nay anh có thể nghỉ."
Phong Tứ cười: "Nghỉ á?
Công việc của tôi không phải là túc trực hai tư trên bảy sao?"
Lục Cảnh Thâm vô thức nhíu mày: "Tôi không phải Chu Diên Bì."
Phong Tứ: "Tôi thì chẳng ngại.
Dù sao cũng rảnh rỗi, Lục tổng đưa tôi theo ăn chực một bữa đi."
"Sinh nhật mẹ tôi, không tiện dẫn theo người ngoài."
Nói xong, Lục Cảnh Thâm cúi đầu tiếp tục ăn.
Phong Tứ nhìn anh, nụ cười trên mặt thu lại đôi chút, không kì kèo gì thêm.
Ăn sáng xong, Lục Cảnh Thâm về phòng đọc sách, nhưng tâm trí anh nào có yên, chẳng tập trung nổi dù chỉ một chút.
Nghe thấy tiếng đóng cửa chính truyền tới, anh ngước mắt nhìn đồng hồ – mới chín giờ sáng.
Phong Tứ đã ra ngoài trước.
Lục Cảnh Thâm khi thay đồ còn thất thần một lúc, cuối cùng cũng rời nhà sớm, tự lái xe về nhà cha mẹ.
Biệt thự nhà họ Lục nằm ở khu vực trung tâm, gần hồ nước, là một nơi yên tĩnh giữa chốn phồn hoa.
Ba chị em họ đều đã lần lượt dọn ra ở riêng, chỉ cuối tuần rảnh rỗi mới về nhà ăn cơm.
Sau nửa tiếng lái xe, Lục Cảnh Thâm vừa xuống xe đã thấy em trai mình – Lục Trì Hiết – đang cùng với bạn trai nhỏ của cậu tắm cho con chó mẹ họ nuôi ở sân trước.
Lục Trì Hiết xắn tay áo ngồi xổm dưới đất, ngẩng đầu nhìn thấy anh thì hơi bất ngờ, giơ hai ngón tay vẫy vẫy, cười hì hì:
"Đại nhân bận rộn hôm nay đến sớm thế."
Ngược lại, Lăng Chước bên cạnh cậu đứng dậy, ngoan ngoãn chào: "Anh Thâm."
Lục Cảnh Thâm khẽ gật đầu, đi thẳng vào trong nhà.
An Hâm đang cắm hoa trong phòng khách, thấy con trai lớn về, bà nở nụ cười đến là rạng rỡ:
"Hiếm quá ta ơi, hôm nay con lại về sớm hơn cả chị con đấy."
Lục Cảnh Thâm ngồi xuống, hỏi bà: "Ba thế nào rồi ạ?"
An Hâm: "Vẫn vậy thôi, nói chung là không được để bị mệt."
Từ sau ca phẫu thuật bắc cầu động mạch vành hai năm trước, sức khỏe của ba Lục đã yếu đi nhiều.
Tuy vẫn giữ chức chủ tịch công ty, nhưng trừ việc lớn thì không ai tới quấy rầy ông tĩnh dưỡng.
Ông cũng chẳng mấy khi ghé qua công ty, giao toàn bộ cho chị em Lục Cảnh Thâm và Lục Cảnh Thanh quản lý.
Lục Cảnh Thâm nhắc: "Mẹ cũng phải chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn."
An Hâm cười cười, bà biết chứ.
Trong ba đứa con, Lục Cảnh Thâm tuy là đứa trầm tính nhất, nhưng về sự chu đáo tinh tế thì Lục Cảnh Thanh và Lục Trì Hiết đều không bằng anh.
"A Thâm, con cũng vậy, đừng suốt ngày tăng ca.
Có thời gian thì đi yêu đương đi chứ, nhà mình giờ chỉ còn mỗi con độc thân, sao lại không có tí ý thức tự giác nào thế này?"
An Hâm trêu con trai, Lục Cảnh Thâm lập tức đánh trống lảng: "Ba đang ở thư phòng phải không ạ?
Con qua tìm ba, có chuyện muốn nói."
Người đi rồi, An Hâm bất đắc dĩ lắc đầu.
Mong Lục Cảnh Thâm khai thông đầu óc, e là cả đời này cũng khó.
Mười một giờ rưỡi, Lục Cảnh Thanh dẫn bạn trai đến.
Đang nói chuyện với mẹ Lục, thấy Lục Cảnh Thâm cùng ba Lục từ thư phòng bước ra, ánh mắt Lục Cảnh Thanh có điểm khựng lại, tầm nhìn lướt qua giữa Lục Cảnh Thâm và ba Lục như đang suy nghĩ điều gì.
Lục Trì Hiết bước vào, thuận miệng hỏi: "Người đến đủ cả rồi chứ?
Có thể ăn cơm chưa?"
An Hân mỉm cười đáp: "Được rồi, vào bàn đi."
Tuy là sinh nhật, nhưng bữa tiệc cũng chỉ có người trong nhà.
Bạn trai của Lục Cảnh Thanh là một tinh anh trong giới tài chính ngân hàng, tốt nghiệp trường đại học danh tiếng.
Gia cảnh không có gì nổi bật, anh hoàn toàn dựa vào năng lực của bản thân để gây dựng sự nghiệp đến ngày hôm nay.
Hai người quen biết nhau trên thương trường, mưa dầm thấm lâu rồi nảy sinh tình cảm.
Anh ta có ngoại hình ưa nhìn, tính cách ôn hòa nhã nhặn, khiêm tốn kín đáo, rất được lòng ba Lục.
Lục Trì Hiết và bạn trai của cậu — Lăng Chước — đều lăn lộn trong giới giải trí.
Gia đình không hề có định kiến với chuyện này, dù sao năm xưa An Hâm cũng từng là ảnh hậu vang danh.
Chỉ có điều, do hai người đều là nhân vật của công chúng, lại là một cặp đồng tính luyến ái, nên vẫn chưa từng công khai mối quan hệ này.
Dù vậy, An Hâm vẫn rất yêu mến Lăng Chước, cả nhà cũng đều chấp nhận chuyện của họ.
Chỉ có Lục Cảnh Thâm là không thấy lạc quan.
Trong tiềm thức, anh nhận định rằng kiểu quan hệ như này quá thiếu tính ổn định, rắc rối vô cùng, lại dễ gây ảnh hưởng tiêu cực đến sự nghiệp và cuộc sống của đương sự.
Bởi vậy, dù chưa từng ra mặt cản trở hay gây khó dễ gì, anh cũng không mấy tin tưởng vào tương lai của em trai mình và người yêu của cậu.
Còn về phần anh, anh không thể hoàn toàn khống chế những ham muốn thể xác khiến anh khinh thường chính bản thân ấy, nhưng về mặt lý trí, anh lại không muốn thừa nhận trong mình lại tồn tại một mặt trái như vậy.
Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí vui vẻ, mọi người trò chuyện rôm rả, chỉ riêng Lục Cảnh Thâm hầu như không nói mấy câu.
Cho đến khi Lục Trì Hiết đột nhiên quay sang hỏi anh:
"Anh, chiếc Bombardier của anh cho em mượn vài ngày được không?"
Cậu cười, chỉ về phía mình và Lăng Chước ngồi cạnh:
"Bọn em sắp bắt đầu kỳ nghỉ rồi, định ra Nam Thái Bình Dương tìm một đảo quốc nào đó chơi vài hôm."
Lục Cảnh Thâm đáp ngắn gọn: "Được."
Lục Cảnh Thanh tiện đà hỏi thêm: "Không thì cho Trì Hiết mượn luôn trợ lý mới của em đi?
Cậu ta là phi công riêng của em mà, đúng không?"
"Trợ lý mới nào cơ ạ?"
Lục Trì Hiết tò mò nói leo "Phi công lại còn kiêm trợ lý cho anh á?
Anh à, anh đâu cần tiết kiệm đến mức dùng một người làm hai việc như thế?"
Lục Cảnh Thanh bật cười, trêu cậu: "Em mà còn nói nữa, coi chừng A Thâm quay xe, không thèm cho em mượn máy bay."
Mọi người mỗi người một câu, nói xong cả rồi, Lục Cảnh Thâm mới chậm rãi lên tiếng:
"Anh sẽ nói với anh ta."
Dứt lời, anh không nói thêm gì nữa.
Rõ ràng, Lục Cảnh Thâm không định giải thích chi tiết với người nhà về chuyện liên quan đến Phong Tứ.
Lục Cảnh Thâm ở lại bên này trọn một ngày.
Sau bữa tối, anh ngồi uống trà với ba Lục một lát, sau đó lái xe về Vịnh Minh Nguyệt.
Trong nhà vắng lặng như tờ, Phong Tứ vẫn chưa về.
Anh vào phòng tắm rửa rồi mở laptop xử lý công việc thêm một lúc.
Hơn mười một giờ, chuẩn bị đi ngủ, anh ra phòng ăn rót một cốc nước.
Vừa quay người lại, Lục Cảnh Thâm đã nghe thấy tiếng động nơi cửa ra vào — là Phong Tứ.
Lục Cảnh Thâm không bật đèn, Phong Tứ cũng không.
Trong bóng tối, mang theo mùi thuốc lá, mùi rượu và mùi nước hoa lẫn lộn, người kia bước vào nhà, đi thẳng về phía phòng ăn.
Không biết từ hướng nào ngoài cửa sổ, ánh đèn xe leo loét lướt qua trần nhà, loé lên trong chốc lát rồi tắt hẳn.
Phong Tứ đã thấy người đứng trong phòng ăn, đôi mắt hẹp dài khẽ nheo.
Hắn ta tiến đến, đứng sát Lục Cảnh Thâm trong bóng tối, khẽ bật cười:
"Nửa đêm đứng đây làm gì?
Bắt gian à?"
Lục Cảnh Thâm không đáp, chỉ lạnh nhạt buông một câu:
"Đừng làm bẩn nhà."
Nói xong, anh quay người trở về phòng.
———
Tôi nhắc sếp Lục, không có xu hướng tính dục nào là hèn hạ hết.
Đường quang không đi, sao sếp cứ đâm quàng bụi rậm thế 🥲 Để rồi xem anh Phong ảnh dùng mỹ nam kế để đả thông tư tưởng cho sếp Lục như nào 😌