Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Sủng Thông Phòng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
337975877-256-k918217.jpg

Sủng Thông Phòng
Tác giả: ShinagamiEvie
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

🌺

Tác giả: Bạch Lộc Vị Sương
🌺Độ dài: 135 chương.
🌺

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Cẩu huyết, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Thiên chi kiêu tử, Cận thủy lâu dài, Kim bài đề cử, Kim bảng, Ngược tra, Thông phòng



ngontinh​
 
Sủng Thông Phòng
Văn án


Thân là thông phòng, A Lê tự nhận mình rất có đạo đức nghề nghiệp, lấy nguyệt ngân, làm công sự, không tranh không đoạt, ôn nhu hiểu ý.

Sau đó, Lý Huyền muốn cưới thế tử phi.

A Lê suy nghĩ, trước đây chỉ hầu hạ một mình Lý Huyền, về sau e là còn phải hầu hạ thêm cả thế tử phi, công việc khó khăn, bạc lại không nhiều, không có lời.

Bất kể Lý Huyền có cam đoan rằng thế tử phi sẽ rộng lượng thế nào, nàng cũng không cho rằng người ta sẽ bao dung nàng.

Cho nên, A Lê quyết định: Mang theo bạc, giả chết chạy trốn.

Ngọt văn song xử.
 
Sủng Thông Phòng
Chương 1


Phủ Võ An hầu.

Đêm qua tuyết rơi trắng nền đất, buổi sáng A Lê thức dậy, đẩy cửa sổ ra, liền nhìn thấy cây quế trong viện đã bị một lớp tuyết dày trắng phau phủ lên, cành cây trĩu xuống nặng nề.

Còn thấy cả Hỉ Thước quý hiếm đang đứng run cầm cập, đầu co quắp vào trong lớp lông vũ, nhìn thôi đã thấy buốt giá cả người.

Lúc này, nha hoàn của A Lê đẩy cửa bước vào.

Người mặt tròn tròn, trên miệng mang nụ cười, gọi là Vân Uyển, người còn lại dáng cao gầy, khí độ trầm ổn hơn, tên là Hương Uyển.

Vân Nhuận thích cười, vào cửa liền cười híp mắt nói, "Trên ngọn cây bên ngoài có Hỉ Thước đậu, Hỉ Thước doanh môn, vậy là chủ tử sắp có chuyện tốt!"

Hương Uyển tiến lên, muốn thay nàng đóng cửa sổ, cẩn thận dặn dò, "Trời lạnh, chủ tử mấy ngày trước đây còn ho khan vài tiếng, cẩn thận kẻo lại trúng gió."

Dứt lời, liền đóng cửa sổ lại.

A Lê không nói gì, đi đến trước gương trang điểm rồi ngồi xuống, để hai người chải đầu cho nàng.

Hương Uyển thận trọng khéo tay, Vân Nhuận đứng một bên làm trợ thủ cho nàng ấy, hai người phối hợp vô cùng ăn ý, trong thoáng chốc đã chải tóc xong cho A Lê.

Hương Uyển tri kỷ hỏi, "Chủ tử hôm nay muốn mặc bộ nào?

Chiếc váy gấm Tứ Xuyên tím nhạt thêu sen có được không?

Trước khi thế tử gia đi ra ngoài đã phân phó người đưa tới, chủ tử còn chưa mặc bao giờ đâu."

A Lê lười phải cầu kỳ, "Mặc đơn giản thôi, hôm nay cũng không xuất môn."

Hương Uyển nghe lời, đi lấy quần áo đến, A Lê cũng không cần người hầu hạ, tự mình mặc vào.

Mặc xong quần áo, từ trong phòng đi ra, hai người Vân Nhuận và Hương Uyển đều sửng sốt, hai người đều biết chủ tử nhà mình lớn lên xinh đẹp, bằng không cũng không thể chỉ dựa vào gương mặt này, liền bị Hầu phu nhân nhìn trúng, đưa tới cho thế tử làm thông phòng.

Nhưng mỗi khi nhìn thấy, vẫn không nhịn được mà cảm thấy trái tim run run.

Chủ tử tuổi tác không lớn, nghe nói trước khi vào phủ chỉ là con gái nhà nông, trong nhà thiếu nợ, mới phải bán mình đến hầu phủ làm nha hoàn, may mắn là tuổi nhỏ nhưng xinh đẹp hơn người, liền được Hầu phu nhân đặt ở bên người nuôi dạy, hạ nhân đều nói thầm với nhau rằng, Hầu phu nhân vốn là định đem chủ tử nuôi lớn, rồi cho thế tử gia hưởng dụng.

Người có thể được Hầu phu nhân liếc mắt đã nhìn trúng, dung mạo tất nhiên là thượng thừa, thậm chí có thể dùng từ kinh tâm động phách để hình dung.

Hôm nay A Lê chỉ mặc một bộ quần áo vô cùng đơn giản, nhưng cả người vẫn toát lên vẻ tuyệt sắc.

Trên người chỉ khoác một chiếc áo vải thô màu xanh, bên trong là lớp áo lót màu tuyết trắng, phía dưới là chiếc váy thêu màu xanh trúc, giày nàng đi còn chưa kịp đổi, vẫn là chiếc hài ngủ màu trắng.

Tóc nàng cũng không được vấn cầu kỳ, chỉ cắm một cây trâm, tóc mai còn vương vài sợi, tóc dài đen nhánh thả xuống trước ngực, nhìn qua vừa nhã nhặn lại vừa ôn nhu.

Vân Nhuận nhịn không được lặng lẽ nuốt nuốt nước miếng.

Ngay lúc này, trong đình viện truyền đến tiếng bước chân lộn xộn.

Hương Uyển đẩy cửa ra, liền thấy Tiểu Phúc đang dọc theo hành lang lát đá chạy vào, Hương Uyển vừa thấy hắn, vội vàng vẫy gọi, "Tiểu Phúc!"

Tiểu Phúc nhanh như chớp chạy tới, cả người bọc trong áo bông tròn vo, lúc nói chuyện còn thở ra làn khói trắng toát, "Hương Uyển. . .

Hương Uyển tỷ tỷ."

Hương Uyển nói, "Từ từ rồi nói, cứ thở xong đã."

Tiểu Phúc hổn hển hít một hơi, rồi nói, "Thế tử gia trở về, lúc này đang tới đây rồi!"

A Lê nghe xong, trong lòng liền nao nao, trên mặt lại nở một nụ cười dịu dàng, nhã nhặn, quy củ theo bản năng, ngược lại, Vân Nhuận và Hương Uyển có chút chân tay luống cuống, nóng nảy.

A Lê cười cười, "Ta đi đổi giày đã, các ngươi ở trong viện chờ một chút đi."

Dứt lời liền về phòng đổi giày, trên tay còn cầm theo một chiếc lò giữ ấm.

Bước ra ngoài liền thấy một nha hoàn đứng trong đình viện, chính là đại nha hoàn hầu hạ thế tử, tên là Tố Trần.

Hầu phủ chú ý quy củ, đúng hơn mà nói, là thế tử gia đặc biệt chú ý quy củ, mà đứng đầu là Thế An Viện, lại càng nghiêm khắc hơn.

Nha hoàn một năm bốn mùa đều phải mặc theo quy định, cho dù là Tố Trần, cũng phải thành thành thật thật mặc chiếc áo khoác màu xanh kia, áo khoác tuy ấm áp nhưng nặng nề, nhìn qua cũng không được thẩm mỹ cho lắm.

Tố Trần cũng không phải người có vóc dáng nhỏ gọn, mặc lên trông có chút mập mạp.

Nhìn thấy Tố Trần, A Lê bình tĩnh gật gật đầu, Tố Trần cũng trầm mặc nhún gối với nàng, rồi nhanh chóng xoay người, nhón chân nhìn bức bình phong bằng tường gạch phía cổng.

A Lê chỉ là thông phòng, không tính là chủ tử chân chính, nói đến cùng cũng là thân phận hầu hạ người khác, so người địa vị cao như Tố Trần cũng không có mấy phần mặt mũi.

Nàng lại dễ tính, người khác khách khí với nàng, nàng nhận.

Người khác không tôn trọng nàng, nàng cũng không để tâm.

Tóm lại cuộc sống của mình, mình tự sống, không cần bực bội, nghĩ nhiều lại thêm bệnh vào người.

Ngay cả Hầu phu nhân cũng khen nàng, nói nàng tâm tính tốt.

Đối với A Lê mà nói, có ai từ nhỏ mà đã dễ tính, ai mà không muốn sống tùy ý phóng túng, nhưng thế cũng phải xem mệnh.

Giống như Đại tiểu thư hầu phủ, đích nữ Lý Nguyên Nương của Hầu phu nhân, nàng ấy phát giận, liền có người đầy một phòng tới dỗ dành.

Nhưng đổi lại là nàng, ai tới dỗ dành nàng đây?

Người tới lau nước mắt cho nàng cũng không có.

Một mình như thế đã lâu, cáu giận không có, nước mắt cũng không, cho dù có, cũng đều phải nuốt ngược vào bụng.

A Lê cũng không cảm thấy chính mình mệnh khổ, nàng một mực cảm thấy, mình coi như gặp may mắn, có thể sống một cuộc sống đủ đầy.

Trong nhà thiếu nợ, nhưng không đem nàng bán cho kỹ viện.

Hầu phu nhân nhìn trúng nàng, không đưa nàng cho đại công tử tâm tư thâm trầm, cũng không thưởng nàng cho nhị công tử phong lưu thành tính, mà gọi nàng đến hầu hạ thế tử gia.

Cuộc sống này chỉ cần nhìn thoáng hơn là được, mỗi ngày mới lại là một ngày tốt hơn.

A Lê lạc quan nghĩ, vô thức nở một nụ cười.

Mà Lý Huyền vừa vòng qua bình phong tường gạch ở cổng, liền nhìn thấy một màn này, thông phòng nhà mình bên môi mang theo ý cười, nhã nhặn ôn nhu đứng ở trong hành lang đá hoa, quần áo giản dị càng làm nổi bật eo nhỏ da trắng của nàng.

Cách thật xa mà Lý Huyền tưởng như đã ngửi được mùi hoa lê nhàn nhạt trên người nàng.

Lý Huyền dừng bước chân, vẫy tay với thị vệ bên cạnh, thanh âm giống như kim ngọc nhân gian, "Đi ra ngoài chờ ta."

Thị vệ vâng lời đi ra ngoài, Lý Huyền liền tiến về phía trước.

Hắn nhậm chức ở Hình bộ, thân phận lại là thế tử danh giá, phá án thuận tiện hơn vài phần so với quan lại bình thường.

Hình bộ Thượng thư thấy thế thì thường xuyên đem án tử khó giải quyết giao cho hắn, Lý Huyền tuổi trẻ, lại không vợ không con, tất nhiên là sẽ không cự tuyệt.

Đến Thanh Châu mấy tháng, tra một vụ án tham nhũng, vừa đi là đi liền ba tháng, trước khi đi Quế Hoa trong đình viện còn chưa nở, bây giờ trở về, Quế Hoa đã rụng hết.

Hắn đi đường vội vàng gấp gáp, nhưng cũng không quá chật vật, hôm nay hắn mặc một bộ cẩm bào cổ tròn thêu trúc xanh, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng thêu mây xám, mặt như quan ngọc, thanh lãnh quý khí, giống như vân tùng sừng sững trên đỉnh núi, mây mù lượn lờ cũng không giấu được một thân quý khí.

A Lê đang muốn hành lễ, lại thấy Tố Trần bên cạnh đã cung kính quỳ gối, đầu gối ép tới rất thấp, lộ ra chiếc gáy trắng ngần, nhẹ giọng nói, "Nô tỳ bài kiến thế tử."

Bị nàng ta chặn lại như thế, A Lê cũng lười suy nghĩ lung tung, trực tiếp quỳ gối, nhẹ giọng nói, "Thế tử."

Lý Huyền "Ừ" một tiếng, thân mật đỡ A Lê lên, không biết có phải là không để ý hay không, cứ thế mặc kệ Tố Trần quỳ gối sau lưng.

A Lê và Tố Trần cũng không thân thiết, sẽ không lườm nguýt gì, nhưng cũng không chủ động tới giải vây giúp nàng ta, chỉ bắn tới một ánh mắt ướt át, quan tâm hỏi nam nhân trước mặt, "Thế tử trên đường cực khổ rồi, có muốn vào thay bộ xiêm y rồi nghỉ ngơi chút chăng?"

Lý Huyền lại nói, "Không cần, ta còn phải tới chỗ của mẫu thân."

A Lê hiểu thói quen của Lý Huyền, cũng không mời hắn ở lại, chỉ gật gật đầu, đưa lò sưởi tinh xảo trong tay cho hắn, dặn dò, "Thế tử mang theo cái này."

Lò sưởi bằng đồng chỉ lớn bằng nắm tay nữ tử, tinh xảo khéo léo, cầm trong tay rất ấm áp, A Lê thường ngày đi chỗ nào cũng mang theo, hiện giờ lại đưa cho Lý Huyền, cũng là vì lò sưởi này rất đẹp, muốn lấy lòng thì phải có thành ý, nhìn qua không chê vào đâu được.

Đưa lò sưởi xong, A Lê liền chờ hắn rời đi.

Lý Huyền lại không vội đi, nhíu mày mắt nhìn xiêm y mỏng manh trên người A Lê, liền cởi áo choàng thêu mây xám trên người mình xuống, khoác lên vai A Lê, dặn dò, "Không cần đứng bên ngoài chờ ta đâu."

Dứt lời liền xoay người, sải bước đi ra ngoài.

Chờ Lý Huyền đi ra cửa thùy hoa, nhìn không thấy thân ảnh nữa, A Lê mới nói, "Về phòng đi."

Vân Nhuận cùng Hương Uyển lập tức theo nàng về phòng, còn không quên đóng kín cửa phòng lại.

Vân Nhuận vừa vào phòng, liền tức giận lẩm bẩm, "Mới vừa rồi Tố Trần làm cái gì thế?!

Sao có thể chặn trước người của chủ tử!"

Hương Uyển nói tiếp, "Có cái gì đáng giận, trong mắt thế tử gia nào có nàng ta, không thấy thế tử gia không hề chú ý tới nàng sao?"

"Được rồi."

A Lê nhẹ nhàng cắt đứt lời hai người, đạo, "Về sau không được nói chuyện này nữa, truyền đi sẽ không tốt."

A Lê tính tình dịu ngoan, chưa bao giờ nói nặng lời, trước đây cũng cảm thấy Vân Nhuận cùng Hương Uyển tuổi còn nhỏ, cũng không muốn ước thúc hai người, chỉ khi thấy bọn họ nói chuyện liên quan tới Lý Huyền, mới lên tiếng ngăn lại.

Hương Uyển, Vân Nhuận liền im lặng, A Lê lại nói, "Giằng co hơn nửa cái buổi sáng, gọi phòng ăn đưa một ít thức ăn đến, muốn một phần bánh dày, thêm cả canh hạt sen nữa."

Hương Uyển nghe vậy, hỏi lại, "Chỉ vậy thôi sao?

Nhỡ đâu —— "

A Lê lắc đầu, "Vậy thôi, chỉ cần nhiêu đó."

Nàng biết Hương Uyển lo lắng cái gì, nàng ấy là lo lắng lỡ như thế tử qua đây, đồ ăn vậy là quá sơ sài, nhưng A Lê rất rõ ràng, Lý Huyền tuyệt đối sẽ không tới đây.

Ít nhất là ban ngày sẽ không tới đây, ba tháng nay hắn chưa về nhà, lúc này đi gặp Hầu phu nhân, tất nhiên là muốn ăn sáng cùng bà.

Với tình tình tự biết tiết chế của hắn, tuyệt sẽ không có chuyện vừa trở về, liền nhảy tới chỗ của thông phòng, để lại nhược điểm cho người khác nắm lấy, thậm chí e là đêm nay cũng không tới đây.

Cho nên, hôm nay nàng có một ngày thanh tĩnh.

Đúng như A Lê dự liệu, buổi sáng này, không hề thấy bóng dáng Lý Huyền đâu cả, tới tận bữa trưa hắn mới trở về Thế An Viện, sau đó liền ra ngoài luôn.

Hương Uyển cùng Vân Nhuận đều rất thất vọng, A Lê lại vô âu vô lo ngồi ngay ngắn, suy nghĩ xem tối nay muốn ăn gì.

Mấy ngày trước ăn thịt dê, trong người có chút phát hỏa, miệng cũng bị nhiệt luôn rồi, vài ngày nay đều không dám ăn cay, hôm nay thấy có chút thèm.

A Lê ngẩng đầu, dặn dò Hương Uyển, "Buổi tối muốn ăn canh cá chua cay, bảo phòng bếp làm một phần đi.

Thêm một phần mì nữa, bỏ cả vào đó mà nấu."

Nghĩ tới chuyện được ăn canh cá chua cay vô cùng hấp dẫn, A Lê liền không nhịn được nuốt nước miếng.

Hương Uyển có chút khó xử, "Chủ tử, có muốn đổi món khác ngoài cá không?

Đổi thành canh vịt nấu củ cái nhé?

Người phát hỏa còn chưa có khỏi hẳn đâu. . ."

A Lê nhanh chóng lắc đầu, kiên quyết nói, "Không được, ta không muốn ăn canh vịt, chỉ muốn canh cá chua cay thôi."

Bình thường nàng đều rất dễ nói chuyện, nhưng riêng ở phương diện ăn uống, lại vô cùng cố chấp, Hương Uyển khuyên cũng không nổi, chỉ đành đáp ứng.

Còn nghĩ tới số thuốc giải nhiệt lần trước uống chưa hết, cứ chuẩn bị sẵn từ bây giờ cho kịp.

Bữa tối, A Lê được ăn canh cá chua cay đúng như ý nguyện.

Đại sư phụ phòng bếp của Thế An Viện tay nghề tốt; là người Hầu phu nhân đặc biệt tìm đến để hầu hạ Lý Huyền, đáng tiếc Lý Huyền không có nhiều hứng thú với chuyện ăn uống, cuối cùng ngược lại là tiện nghi cho A Lê.

Ăn xong đầu cũng đổ đầy mồ hôi, trên người nồng nàn vị ớt, A Lê cảm thấy không thoải mái, vội vàng đi tắm, thay váy ngủ trắng tuyết, nghĩ muốn đan xong một chiếc túi lưới rồi đi ngủ.

Không nghĩ tới, túi lưới còn chưa đan xong mà Lý Huyền đã tới.
 
Sủng Thông Phòng
Chương 2


Lý Huyền bỗng nhiên ghé thăm, hai người Vân Nhuận và Hương Uyển vừa kinh ngạc vừa vui mừng, luống cuống tay chân muốn pha trà cho hắn.

A Lê đặt túi lưới còn chưa đan xong xuống, đứng dậy xỏ giày, tiến lên cởi nút áo khâm giúp Lý Huyền, dặn dò hai nha hoàn còn đang hoảng sợ, "Không cần pha trà, đêm rồi uống trà sẽ mất ngủ.

Sang phòng bên lấy hai muỗng Mật Hoa Quế lại đây, dùng nước ấm mà pha."

Hương Uyển thưa vâng, dẫn Vân Nhuận cùng ra ngoài.

Lý Huyền cao hơn A Lê một khoảng, lúc này thấy nàng phải kiễng chân, cúi đầu, chăm chăm phân cao thấp với mấy cái nút áo, hắn cũng cúi đầu, ánh mắt rơi trên cần cổ trắng nõn mềm mại của nàng.

Hình như nàng mới gội đầu, Lý Huyền ngửi được hương hoa lê nhàn nhạt, giống như tên của nàng, mang theo khói lửa của thế tục, khiến lòng người cảm thấy bình an.

A Lê cởi xong nút áo mà Hương Uyển và Vân Nhuận còn chưa quay lại, bèn thuận miệng nói, "Thế tử ngồi đi, thiếp đi hối bọn họ."

Lý Huyền ngồi xuống ghế, dặn dò, "Không cần vội."

Lại lấy từ trong tay áo ra chiếc lò sưởi tay bằng đồng mà A Lê đưa cho hắn, trả lại cho nàng.

A Lê sửng sốt một chút, vội vàng nhận lấy, lò đã sớm lạnh, cũng phải, lò sưởi tay nhỏ như vậy, có thể dùng được một buổi sáng đã là nhiều, bây giờ đêm đã xuống, sao còn có thể ấm áp được nữa.

Qua đó, cũng giải thích được nghi hoặc của A Lê, khó trách Lý Huyền lại đến, hóa ra là tiện đường đến trả lò sưởi.

Nghĩ như vậy, A Lê liền an tâm.

Vân Nhuận và Hương Uyển mang nước trà về, A Lê tự tay rót cho mình và Lý Huyền một chén, hơi nóng bốc lên, từ miệng ấm nước mà bay ra ngoài, Mật Quế Hoa được pha ra, nước có màu vàng nhàn nhạt, hương vị ngọt ngào phả lên.

A Lê nâng chén đưa cho Lý Huyền, ôn ôn nhu nhu nói, "Thế tử không thích ngọt, thiếp cố ý nói các nàng pha loãng một chút.

Uống rất thanh nhưng lại đã khát, gần đây thiếp mỗi ngày đều uống một ly, cảm thấy rất thoải mái."

Lý Huyền không từ chối, tiếp nhận chén nước, cau mày uống một ngụm, cũng không khó uống, lại nghĩ đây là tâm ý của A Lê, liền uống thêm một ngụm.

"Tự nàng làm sao?"

A Lê bị hỏi thì ngẩn ra, không nghĩ rằng Lý Huyền vẫn còn nhớ, ngày Lý Huyền rời nhà chính là khi hoa quế nở, nàng nhìn hoa quế trong viện hồi lâu, rốt cuộc vẫn không nhịn được, hỏi Lý Huyền, chờ sau khi hết mùa hoa, nàng có thể hái hoa quế kia không.

Lúc ấy Lý Huyền không để ý lắm, gật đầu đồng ý.

Ngày đó, trước khi hắn đi, nàng tiễn hắn rời khỏi Thế An Viện, hắn đi vài bước lại quay đầu lại, không yên lòng dặn dò nàng, "Hoa quế kia cứ gọi hạ nhân đến hái, đừng chính mình làm."

A Lê cũng không ngốc, sao có thể leo cây được, từ nhỏ nàng cũng chưa từng trèo cây, lỡ ngã thì sẽ rất đau đó.

A Lê vừa nghĩ tới đây liền vội gật đầu, "Dạ.

Ngài đi được mấy ngày liền mưa lớn, thiếp thấy hoa quế rụng quá nhiều, nên gọi người tới hái, chọn mấy ngày nắng để phơi khô, dùng mật mới của năm nay để ướp, tổng cộng được mấy bình."

Lý Huyền gật đầu, im lặng uống thêm một ngụm.

Hai người không có lời gì để nói, những chuyện mà Lý Huyền làm ở Hình bộ tự nhiên sẽ không thể nói với A Lê.

Về phần A Lê, mấy chuyện lông gà vỏ tỏi cỏn con cũng không thể nói cùng Lý Huyền, dẫu Lý Huyền không phiền thì nàng cũng thấy mình quá ầm ĩ.

May mà Lý Huyền thích yên lặng, không nói năng gì cũng không thấy quá ngượng ngùng, hắn tự mình đọc sách, A Lê ngồi bên cạnh, lại lấy túi lưới đan được một nửa lên đan tiếp.

A Lê vừa đan xong một cái, xoa xoa cổ tay có chút mỏi, Lý Huyền bên cạnh đột nhiên cử động, hắn đặt sách xuống, nhàn nhạt lên tiếng, "Nghỉ ngơi thôi."

Dứt lời, liền đứng lên.

Lý Huyền thân cao tám thước, dáng người cao ngất, nhìn qua thì có vẻ gầy, chỉ người cùng hắn thân cận da thịt như A Lê mới biết được, dáng người được bao bọc dưới lớp cẩm bào xanh ấy mạnh mẽ rắn chắc nhường nào.

A Lê có chút sợ hãi với chuyện chung giường, không phải sợ người bên cạnh, mà vì nàng thật sự có chút ăn không tiêu.

Nhưng ăn không tiêu cũng phải ăn, A Lê đứng lên, thay nam nhân kia cởi thắt lưng, đai lưng quý giá được khảm bạch ngọc, nàng cẩn thận đặt một bên, hầu hạ Lý Huyền cởi cẩm bào.

Hai người lên giường, A Lê vội vàng thả rèm xuống, tuy trong phòng không có ai, Vân Nhuận và Hương Uyển cũng sẽ không chọn lúc này để tiến vào, nhưng A Lê vẫn thẹn thùng hoảng sợ.

Thậm chí, ba tháng không làm, nàng có chút chân tay luống cuống.

Lý Huyền dường như nhận thấy nàng khẩn trương, vươn cánh tay mạnh mẽ ra, ôm thân hình dẻo dai vào ngực, hôn lên đôi môi mềm mại ướt át đỏ mọng của nàng.

A Lê vịn tay lên vai hắn, không dám dùng lực, chỉ khoác hờ, đầu ngón tay nhẹ nhàng run run, lòng bàn tay rịn ra lớp mồ hôi mỏng.

"A ___" A Lê bỗng rên một tiếng đau đớn, hẳn là do buổi tối ăn canh cá chua cay, miệng nàng bị nhiệt nên đau đớn, lúc nãy còn chưa phát hiện, đầu lưỡi Lý Huyền vừa đảo qua liền đau nhức một trận.

A Lê mềm mại gọ Lý Huyền, muốn kêu hắn nhẹ một chút, "Tam gia ..."

Một câu "Nhẹ một chút" còn chưa nói ra miệng, nam nhân này dường như cắn phải thuốc, hơi thở cũng nóng rực, cứ như muốn nuốt chửng nàng.

Màn ấm phù dung, một đêm xuân nồng.

A Lê cảm thấy mình như đóa hoa lê, để mặc gió táp mưa sa, cành cây run run rẩy rẩy, mãi không chạm đến mặt đất .....

Hôm sau, lúc A Lê tỉnh lại, bên gối đã không còn ai.

Nàng mơ mơ hồ hồ nhớ lại một chút, đêm qua tựa hồ là giày vò tới sau nửa đêm, nàng vừa khóc vừa cầu xin, nam nhân kia mới đem một bộ dáng chưa ăn no, ẩn nhẫn thu tay, bỏ qua cho nàng.

A Lê ngồi dậy, khàn cả giọng, "Vân Nhuận, Hương Uyển ...."

Hai người hình như đang chờ sẵn bên ngoài, nghe được tiếng liền lập tức bước vào, nhìn cả phòng nồng đậm ý xuân, mặt cũng không đổi sắc, vẫn bình thản hầu hạ A Lê như mọi khi.

Một người bưng nước ấm, một người cầm xiêm y, hai người cùng nhau bước tới, hầu hạ A Lê tới thoải mái vô cùng.

Vân Nhuận cười đến cong cong đôi mắt, một bộ dáng đắc ý, hỏi, "Chủ tử, sáng nay ngài muốn ăn cái gì?"

A Lê nhìn thần sắc nàng có chút kỳ quái, liền hỏi Hương Uyển, "Làm sao thế?"

Hương Uyển tâm tư tinh tế tỉ mỉ, lập tức hiểu được nàng hỏi cái gì, giải thích, "Vừa xong, lúc chúng nô tỳ đang đợi ngoài phòng, thấy Tố Trần tới gõ cửa phòng thế tử."

A Lê hiểu rồi, đêm qua Lý Huyền nghỉ tại nơi của nàng, Tố Trần lại không biết, sáng nay muốn hầu hạ Lý Huyền thức giấc, đúng lúc mất mặt lại bị hai nha đầu này nhìn thấy.

Vân Nhuận và Tố Trần không hợp nhau, tiểu ni tử này thấy người ta mắc nghẹn thì cao hứng không thôi.

A Lê lắc đầu, nhẹ nhàng gõ trán Vân Nhuận, "Đã nói ngươi mặc kệ chuyện của người ta đi, lần tới không cho để ý nữa."

Vân Nhuận ngoan ngoãn gật đầu, "Nô tỳ đã biết.

Bữa sáng nay chủ tử muốn ăn gì, nô tỳ đến phòng ăn lấy cho ngài."

A Lê không có khẩu vị, lắc đầu, "Gì cũng được ...."

Vừa dứt lời thì cửa bị gõ vang, Vân Nhuận cùng Hương Uyển bỗng tái mặt, như lâm phải đại địch, hai người lo lắng nhìn nhau.

A Lê có chút buồn cười, lại cảm thấy phần nào an ủi, nhẹ giọng nói, "Thất thần làm cái gì, mở cửa đi, đừng để người ta chờ lâu."

Hương Uyển khẽ cắn môi, ra mở cửa, một lát sau, một ma ma tiến tới, bà khoảng hơn bốn mươi, mặc một chiếc áo khoác dày, khuôn mặt trang nghiêm, trong tay xách theo một hộp đựng thức ăn.

Sau khi tiến vào, liếc mắt nhìn Vân Nhuận đang đứng cúi đầu một bên, thấy nàng vẫn như cũ liền thu hồi ánh mắt, khụy gối với A Lê, "Tiết nương tử."

Trước khi vào phủ, A Lê họ Tiết, thế nên ma ma gọi nàng là Tiết nương tử.

A Lê cũng gật đầu, khách khí nói, "Làm phiền lâm ma ma đi một chuyến rồi."

Lâm ma ma: "Vì lời của chủ tử, nên làm."

Hàn huyên vài câu khách sáo, Lâm ma ma lấy từ trong hộp đồ ăn ra một chén thuốc, A Lê hai tay nhận lấy, nín thở một hơi uống hết, trả bát về chỗ cũ, khẽ cười với Lâm ma ma.

Lâm ma ma thấy A Lê sảng khoái như vậy, cũng không đứng đây chướng mắt nàng thêm nữa, nói, "Vậy nô tỳ liền đi trước, về chuyển lời với phu nhân."

A Lê gật đầu, rất nhanh liền nghe được tiếng Lâm ma ma đóng cửa.

A Lê lúc này mới hết giả bộ, đắng muốn chết, nói với Hướng Uyển, "Mau mang hộp đường tới đây, thuốc này càng ngày càng đắng rồi ..."

Hương Uyển trầm mặc đem đường đến, A Lê không chê ngọt ngấy, khó khăn lắm mới hòa tan được vị đắng trong cổ họng.

Vân Nhuận không nhịn được, thấp giọng oán giận, "Là thuốc thì sẽ có ba phần độc, lúc nào mới có thể dừng uống cái này đây?"

A Lê cười tủm tỉm, nhìn gương mặt đau khổ của Vân Nhuận, bèn niết mặt nàng, "Đột nhiên ta lại có khẩu vị, sáng nay muốn qua bánh quy xốp, thêm trà xanh, vừa lúc giải ngán, mau tới phòng ăn lấy cho ta đi."

Vân Nhuận cúi đầu thưa vâng, đi ra ngoài.

A Lê không muốn Vân Nhuận thấy đôi mắt nàng đo đỏ, thu hồi tầm mắt, trong lòng nàng cũng không khổ sở như Vân Nhuận nghĩ.

Thuốc tránh thai mà thôi, thế tử phi còn chưa có, một cái thông phòng như nàng mà lại có hài tử, đó mới là xui xẻo thực sự.

Lại nói Vân Nhuận ỉu xìu đi ra ngoài, đi chưa được mấy bước liền nhìn thấy Lâm ma ma đứng cách đó không xa chờ nàng.

Vân Nhuận giận dỗi, xoay mặt đi, Lâm ma ma đi tới, hừ lạnh một tiếng, "Đã là người lớn rồi, còn giận dỗi cái gì."

Vân Nhuận trong lòng không thoải mái, bĩu môi, nức nở nói, "Cô cô ...."

Thấy bộ dạng cháu gái như vậy, Lâm ma ma cũng không phải ý chí sắt đá, vỗ vỗ đầu Vân Nhuận, chậm rãi nói, "Được rồi, cái tính tình này của ngươi, may mắn là Tiết chủ tử tốt tính, bằng không, đổi người khác, ngươi nhất định là chịu đủ khổ."

Nói xong, lại thở dài, "Thuốc là do Hầu phu nhân phân phó, thế tử gia cũng đồng ý, ai cũng không có cách nào.

Ngươi xem, chính Tiết chủ tử của ngươi cũng đã thông suốt, ngươi buồn cái gì?

Lại nói, Tiết chủ tử là do Hầu phu nhân một tay nuôi lớn, tình cảm không thể thiếu, thế tử gia cũng là người trọng tình trọng nghĩa, ngày sau Tiết nương tử không phải chịu khổ đâu."

Được an ủi câu này, Vân Nhuận mới thôi khóc, níu chặt tay áo cô cô, làm nũng, "Cô cô hầu hạ trước mặt Hầu phu nhân, nhớ phải thay chủ tử con nói nhiều lời hay đó."

Lâm ma ma lúc này cũng không tạt cho cháu gái gáo nước lạnh, gật đầu, "Ta biết rồi.

Mau lau nước mắt, đi làm chuyện chủ tử ngươi phân phó đi."

Viên Nhuận quay đầu lại đi tiếp, thấy nàng đã đi xa, Lâm ma ma mới không nhanh không chậm đi về chính viện.

Trở lại chính viện, Lâm ma ma vào phòng báo cáo với Hầu phu nhân.

Hầu phu nhân ngồi trên ghế, một thân cẩm y màu chàm thêm hoa văn như ý, tuy sống an nhàn sung sướng nhưng thời gian đã để lại dấu vết trên người bà, không tính là trẻ trung, trên mặt đã có vài nếp nhăn.

Lâm ma ma cúi người quỳ gối, tiến lên bóp bả vai cho bà, nói, "Thuốc nô tỳ đưa qua, Tiết nương tử đã ngoan ngoãn uống hết."

Lâm ma ma không ngu, nói tốt cũng phải có độ, nếu bà khen Tiết nương tử lên trời, Hầu phu nhân có tin hay không là một chuyện, nhưng chính bà đánh mất tín nhiệm của Hầu phu nhân là điều chắc chắn.

Nói một câu đơn giản, nói nhiều, không bằng được nói hay.

Quả nhiên, Hầu phu nhân nghe xong thì vừa lòng gật đầu, "Nàng đúng là ngoan ngoãn, được ta nuôi bên cạnh mấy năm, ít nhiều cũng có chút tình cảm.

Chờ sau này, sẽ không cho nàng dùng thuốc nữa, cũng nên cho nàng cái danh phận."

Lâm ma ma thấp giọng nói, "Phu nhân từ tâm."

Hầu phu nhân khoát tay, "Không có gì là từ với không từ, người ở lâu nhau, nói thế nào cũng có tình cảm, tim của ta cũng không phải bằng đá."

Dứt lời, Hầu phu nhân không khỏi nhớ tới những chuyện trước kia.

Bà vừa gả vào hầu phủ thì Võ An Hầu đã có một di nương, họ Liễu, Liễu di nương rất được Võ An Hầu sủng ái.

Bà khi ấy còn quá trẻ, đấu với Liễu di nương đến gà bay chó sủa, không quan tâm tới một trai một gái.

Chờ đến khi nhận ra thì trưởng tử Lý Huyền đã trưởng thành, là một thiếu niên lang nhẹ nhàng, lão thành quy củ, thanh quý trầm ổn.

Trưởng tử vào Quốc Tử Giám, đúng lúc bệ hạ tuần thi, giữa mấy trăm đệ tử tôn thất và tài tử muôn nơi, nhìn trúng văn chương của trưởng tử, biết được hắn là đích tử phủ Võ An Hầu liền ngay tại chỗ mà bổ nhiệm vị trí thế tử cho hắn.

Cứ như vậy, vị trí thế tử liền được định xuống, Hầu phu nhân mới mãnh liệt ý thức được, bà cần gì phải tranh với Liễu thị?

Cả hai đứa con trai của Liễu thị có cộng lại cũng kém Tam lang một vạn lần!

Sau khi hoàn toàn tỉnh ngộ, Hầu phu nhân bắt đầu đem lực chú ý đặt trên người con trai con gái, quan hệ với nữ nhi Lý Nguyên Nương cũng cải thiện được tốt đẹp, nhưng với nhi tử, từ đầu đến cuối vẫn cứ không lạnh không nóng.

Cũng chính lúc ấy, A Lê lọt vào mắt bà, Hầu phu nhân đem nha hoàn như hoa như ngọc này đặt bên cạnh mà nuôi lớn, thưởng cho nhi tử làm thông phòng.

Hiện giờ có A Lê ở giữa cứu vãn, quan hệ mẹ con so với lúc trước thân cận hơn một chút.

Cũng bởi vậy, Hầu phu nhân nhớ kỹ phần công lao này của A Lê trong lòng.
 
Sủng Thông Phòng
Chương 3


Yên lặng dùng xong đồ ăn sáng, A Lê đưa mắt nhìn canh giờ, dặn dò Vân Nhuận và Hương Uyển, "Tới chính viện một chuyến nào."

Hai người thưa vâng, chủ tớ ba người rời Thế An Viện, đi tới chính viện.

Vừa vào viện, đã có ma ma tới dẫn đường, A Lê sống tại chính viện gần ba năm, có giao tình với tất cả các ma ma, ma ma cũng nguyện ý cùng nàng nói mấy câu vu vơ.

Ma ma quay đầu, "Đại tiểu thư cũng ở đây, đang cùng phu nhân chọn của hồi môn đó, Tiết nương tử đến vừa đến lúc, cùng vào trò chuyện đi."

A Lê vừa nghe thấy Lý Nguyên Nương cũng ở đây liền muốn quay đầu chạy mất, sớm biết Lý Nguyên Nương có mặt, nàng tuyệt đối không chọn lúc này mà tới.

Sáng nay Hầu phu nhân mới ban thưởng thuốc tránh thai, nàng tới đây, còn nói mấy lời vui vui vẻ vẻ, để cho Hầu phu nhân an tâm, rằng trong lòng nàng không có nửa điểm bất mãn, càng sẽ không oán hận ai.

Nếu hôm nay nàng không đến, Hầu phu nhân bỏ qua thì tốt, nhưng nếu nhớ mãi chuyện này, không biết được trong lòng sẽ nghĩ thế nào về nàng.

A Lê không muốn làm mình làm mẩy, cứ trực tiếp qua đây.

Lại không nghĩ rằng, Lý Nguyên Nương cũng đang có mặt.

Lý Nguyên Nương cũng không phải đại ôn dịch gì, chỉ là có chút kiêu căng của quý nữ, nhưng điều này cũng chẳng ảnh hưởng đến A Lê, dù sao thì nàng là thông phòng của Lý Huyền, chứ chẳng phải nha hoàn của Lý Nguyên Nương.

Nhưng chẳng biết tại sao, Lý Nguyên Nương vô cùng chướng mắt nàng, từ lúc nàng tới Thế An Viện, vị chủ nhân này mỗi lần nhìn thấy nàng đều không nhịn được mà châm chọc khiêu khích vài câu.

A Lê không dư sức mà ầm ĩ với nàng ta, cũng không có hứng thú đứng đó cho người ta mắng nên chỉ muốn tránh mặt nàng ta, nhưng cũng có lúc chạy trời không khỏi nắng, tựa như hôm nay.

Hiện tại nếu nàng quay về, truyền tới tai Hầu phu nhân thì sẽ thành ra cái dạng gì.

Ma ma đi vào truyền lời, một thoáng chốc liền vén mành lên đi ra, thỉnh A Lê vào.

A Lê nở một nụ cười điềm đạm, đi vào trong.

Hầu phu nhân thấy nàng tiến vào, chờ nàng hành lễ xong, liền cười nói, "Tới thật đúng lúc, ta sắp bị Nguyên Nương làm cho đau cả đầu rồi, ngươi đến cùng nàng chọn đồ đi.

Đứa nhỏ này soi mói, cái này không thích, cái kia không ưa, may mắn là sinh ra ở hầu phủ, gia đình tầm thường nào mà cung phụng được nàng chứ."

A Lê nhận lời, mỉm cười nói, "Phu nhân một lòng thương nữ nhi, muốn cho đều là thứ thượng đẳng, Đại tiểu thư chắc chắn là thích hết, thế nên mới khó chọn lựa."

Lời này Hầu phu nhân thích nghe, được dỗ dành mà mặt mày hớn hở, "Đứa nhỏ nhà ngươi khéo nói nhất.

Tam lang vừa mới trở về nhà, năm nay Hình bộ sẽ không phái hắn ra ngoài nữa đâu, ngươi nhớ chiếu cố Tam lang cho tốt, ta thấy lần này hắn trở về, hình như gầy đi một chút."

A Lê không nhiều lời, nhu thuận thưa vâng, ngồi xuống một bên ghế thêu.

Trước mặt Hầu phu nhân, Lý Nguyên Nương coi như cũng thu liễm, chỉ chèn ép A Lê vài câu không đau không ngứa.

Có lẽ là sắp tới hôn kỳ, nàng ta một lòng một dạ đặt ở chuyện làm sao để chính mình gả ra ngoài thật long trọng.

A Lê ngồi tới giữa trưa, hai mẹ con muốn dùng bữa, nàng mới đứng lên thỉnh về.

A Lê vừa bước chân đi, Hầu phu nhân liền điểm vào trán nữ nhi, thở dài nói, "A Lê chỗ nào đắc tội với ngươi, nàng ta thế nào cũng là người của ca ca ngươi, ngươi nói ít đi vài câu."

Lý Nguyên Nương nhăn mũi, trong mắt bộc lộ khinh thị nồng đậm, khinh miệt nói, "Cái gì mà người của ca ca, không phải chỉ là một hạ nhân hầu hạ người khác sao.

Ỷ có vài phần nhan sắc, lợi dụng muốn lung lạc ca ca, đúng là mơ mộng hão huyền!"

Hầu phu nhân bất đắc dĩ, nhưng nữ nhi là do mình sinh ra, bà cũng không nỡ dạy bảo nàng chỉ vì người khác, chỉ nhắc nhở, "Nói sau lưng hai câu là được, trước mặt ca ca ngươi nhớ quản cái miệng cho tốt.

Hắn vốn dĩ quy củ, để hắn nghe được, nhất định là sẽ phạt ngươi."

Lý Nguyên Nương mất hứng đáp, "Biết rồi."

Hầu phu nhân thấy nàng nghe lời, không khư khư cố chấp thì quay sang dạy nàng phải sống chung với cô gia tương lai như nào, trong phòng không có ai, hai mẹ con nói chuyện riêng tư.

Nói xong, mặt Lý Nguyên Nương liền đỏ ửng, lộ ra thẹn thùng của nữ nhi.

*

Trở lại Thế An Viện, A Lê eo mỏi lưng đau, kêu Hương Uyển khéo tay xoa bóp giúp nàng mới bình thường trở lại.

Đợi khi đã bình thường, A Lê liền theo thói quen thường ngày mà tập viết chữ một lát.

Tiết gia vốn nghèo, nàng cũng không phải nữ nhi ruột của Tiết gia, tất nhiên không có cơ hội học chữ, sau khi vào hầu phủ càng không đến lượt.

Phải tận tới khi vào Thế An Viện, mới nhờ được người mua sách, mỗi ngày tự mình học một chút.

Cũng gần một năm, mới biết được ít chữ.

Vân Nhuận đứng bên cạnh mài mực, hâm mộ nói, "Chủ tử thật thông minh, chữ cũng viết rất đẹp."

A Lê lắc đầu cười xòa, "Chữ của ta đẹp sao?

Là do ngươi chưa nhìn thấy chữ của thế tử thôi, đó mới gọi là bút vận khí khái."

Lý Huyền cũng như các đệ tử tôn thất khác, sau khi vỡ lòng liền tới Quốc Tử Giám học, ngày ngày đều có đại nho danh sĩ giảng bài, chữ viết ra cực kỳ đẹp mắt, còn có người cố ý đến phủ thỉnh hắn đề chữ.

Vân Nhuận chớp mắt, thiên chân nói, "Vậy chủ tử có thể để thế tử gia dạy ngài rồi."

A Lê lắc đầu, không nói tiếp.

Vân Nhuận tính tình thiên chân, cũng may mắn có được một cô cô bao che khuyết điểm như Lâm ma ma che chở, là do nàng mệnh tốt.

Mỗi ngày sau khi tập viết xong, A Lê lại lấy sổ sách của mình ra, ngoắc ngoắc mấy nét, tính toán thu chi của mình.

Tối qua Lý Huyền để lại một cây trâm, là trâm bạch ngọc khắc hoa lê, chắc chắn không phải vô tình đánh rơi, hẳn là thưởng cho nàng.

Hôm nay Hầu phu nhân thưởng một tấm vải, khá lớn, bán đi rất có giá.

.....

Cứ nguệch ngoạc vài nét như thế, A Lê nhớ kĩ đồ mấy hôm nay, kỳ thật trong tay nàng cũng có chút bạc, Lý Huyền là một chủ tử rộng lượng, rất hào phóng với nàng, phía Hầu phu nhân ban thưởng cũng chưa từng ngắt nghỉ.

Chẳng qua, năm đó khi vào hầu phủ quen tích góp bạc để chuộc thân cho mình, còn bây giờ tích góp bạc, thuần túy là để mình an tâm.

Nghĩ nghĩ, A Lê lại lấy ra mười lượng, gọi Vân Nhuận đem hà bao đến, cất kỹ, đặt ở hộc nhỏ bí mật trong ngăn kéo.

Làm xong việc này, A Lê lại phân phó Hương Uyển, "Ngươi đến phòng ăn truyền lời, nấu một nồi canh thịt dê với gừng và đương quy.

Đợi lát nữa ta đem qua cho thế tử."

Hương Uyển nghe vậy thì vui mừng hớn hở đi xuống.

A Lê nhìn Hương Uyển đi xuống, lắc đầu.

Lời Hầu phu nhân vừa mới nói, nàng không dám không để tâm, chỉ sợ phía Hầu phu nhân sẽ mất hứng.

A Lê dùng xong bữa tối, chờ đến khi Vân Nhuận nhìn thấy phía phòng Lý Huyền đã truyền thiện mới bưng canh qua đó.

Nàng cố ý trì hoãn một lát, lúc đến nơi, Lý Huyền đang dùng bữa.

Hắn không để ai hầu hạ, Tố Trần đứng cách đó không xa không gần.

A Lê bưng canh đi vào, hôm nay, cuối cùng nàng cũng chịu lấy chiếc váy gấm Tứ Xuyên thêu sen màu tím nhạt bị ép tận dưới đáy hòm ra mặc, bên trên là chiếc áo đối xứng màu tuyết thêu hoa bách hợp, cổ áo màu trầm, trên cổ tay có một lớp lông xù, càng làm nổi bật những ngón tay tinh tế nõn nà.

Lý Huyền thấy nàng, dường như có vài phần kinh ngạc, vội phất tay để Tố Trần ra ngoài, nhìn về phía A Lê, "Ngồi xuống đi.

Nàng dùng cơm rồi?"

A Lê ôn nhu dịu dàng thuận theo đáp vâng, không ngồi xuống mà xắn tay áo múc cho Lý Huyền một chén canh, phòng ăn biết ý cho nhiều thịt, A Lê trực tiếp vớt non nửa bát thịt dê rồi mới múc tới nước canh, bàn tay trắng nõn đưa qua, giọng nói êm ái, "Thể tử dùng một chén đi."

Lý Huyền ghét nhất là canh, nhíu nhíu mày theo bản năng, đến lúc thấy nước căn trong chén không đầy bằng số thịt dê thì lại có chút buồn cười.

"Nàng là muốn ta ăn canh hay là ăn thịt không?"

Tâm tình Lý Huyền hôm nay hẳn là không tệ, mới mở miệng đùa một câu như thế.

A Lê mím môi cười, nhẹ giọng nói, "Muốn uống canh, cũng muốn ăn thịt, thế tử lần này trở về, gầy đi không ít, nên bồi bổ một chút."

Lý Huyền nghe vậy, trên gương mặt thanh lãnh lộ ra nụ cười, "Cũng chỉ có nàng mới biết được ta gầy mập ra sao."

Lời này của hắn vốn bình thường, A Lê nghe xong thoáng chốc mặt đã đỏ lên, ngay cả vành tai như ngọc cũng ửng hồng.

Cái gì mà chỉ nàng mới biết, rõ ràng là Hầu phu nhân nói cho nàng.

Lý Huyền thường ngày đều đứng đắn đoan chính, sao mỗi lần trước mặt nàng, đều nói ra vài lời khiến người khác ngượng ngùng như vậy?

Lý Huyền ngược lại không hề cảm thấy mình quá phận, trên giường có chuyện gì mà chưa làm qua, chẳng qua chỉ là vài lời nói thật mà thôi, thế mà khiến nàng thẹn thành như vậy?

Nhưng hắn cũng không nói tiếp, chỉ nhận lấy chén canh, cau mày, như uống phải thuốc đắng vậy, từng ngụm từng ngụm nuốt xuống.

Chờ sau khi ăn xong liền đặt chén canh xuống, Lý Huyền tiếp tục dùng bữa, A Lê ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho hắn.

Một bữa tối đã qua, A lê cảm thấy nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành, đồ ăn nàng gắp, Lý Huyền đều ăn hết.

Cảm thấy không còn chuyện gì nữa, A Lê muốn đi, gọi Vân Nhuận đem một mình mật quế hoa nho nhỏ đến, quay đầu nói với Lý Huyền, "Mật này có thể giải rượu, tốt cho dạ dày, thế tử gia đừng ngại ngán, mỗi ngày uống một chút, tốt cho thân thể.

Thiếp sẽ đưa cho Tố Trần giữ, thế tử nhớ uống."

Lý Huyền cũng không từ chối, chỉ là nói, "Cứ để ở đây đi, không cần đưa cho Tố Trần."

A Lê vui vẻ, không cần nói chuyện với Tố Trần thì quá tốt, mừng rỡ gật đầu, "Dạ, đều nghe thế tử."

Nói xong liền đứng dậy, chuẩn bị ra về.

Lý Huyền gọi A lê lại, từ trong tủ lấy ra một bình thuốc, là bình sứ có hình hoa sen, hắn đưa cho A Lê, dặn dò, "Thuốc thanh nhiệt kia nàng đừng dùng nữa, dùng cái này đi."

A Lê nhận lấy, ôn nhu dịu dàng cười, đáp, "Tạ thế tử ban thưởng."

Lý Huyền lại nói, "Cây trâm sáng nay để ở chỗ nàng là tặng cho nàng đó."

Hắn nói chuyện lúc nào cũng lời ít ý nhiều, A Lê đã quen, hiểu được đây là Lý Huyền muốn nàng cài trâm, liền hạ quyết tâm ngày mai sẽ cài lên, trên mặt chỉ ôn ôn hòa hòa cảm ơn Lý Huyền.

Hai người cũng không còn lời nào khác, A Lê thuận thế bước ra cửa, vừa trở về phòng mình liền xoa eo xoa cổ, hít sâu mấy hơi.

Hương Uyển lập tức tiến lên tháo tóc và cổ áo cho nàng, Vân Nhuận rón rén tay chân ra ngoài gọi nước nóng.

Hương Uyển vừa gỡ tóc vừa mệt lòng thay cho chủ tử, nàng còn tưởng chủ tử đi đưa canh cho thế tử là để tranh sủng, thuận tiện ra cái oai phủ đầu với Tố Trần tâm tư không thuần kia, không nghĩ rằng, chủ tử nhà mình đi một phen, thật đúng là chỉ đưa canh cho thế tử mà thôi.

Không tới nửa canh giờ, đã về.

Hương Uyển nhịn không được mà hỏi, "Sao chủ tử không mời thế tử qua đây?"

Thế tử lâu không ở nhà, lại đang lúc tuổi trẻ sung sức, hôm qua chắc chắn là đưa đủ sảng khoái, chủ tử lại không chịu chủ động, đúng là tạo cơ hội cho đồ đĩ Tố Trần kia bò lên giường thế tử, thế này thì khác nào chuyện cười cho toàn viện đâu.

Trong lòng Hương Uyển nghĩ thế nhưng lại không dám nói ra ngoài miệng, nàng vẫn là một hoàng hoa khuê nữ, tuy rằng hiểu được cong cong vẹo vẹo trong chuyện này, nhưng tuyệt đối không thể nói ra.

A Lê nghe vậy, cũng không đáp lời, chỉ nói, "Cổ đau, xoa bóp giúp ta một chút.

Đúng rồi, ngày mai cài cây trâm hoa lê kia, xiêm y cũng chọn bộ nào hợp với cây trâm ấy."

Hương Uyển tâm tư thông thấu, hiểu được chủ tử nhà mình không muốn nói ra, liền không hỏi nữa, chỉ thuận theo đáp lời.

Thấy Hương Uyển không nói tiếp, A Lê một lòng chăm chú nhìn mình trong gương, lăng kính phản chiếu rõ nét gương mặt của nàng, người trong gương có một đôi mắt đào hoa liễm diễm, đuôi mắt hơi xếch lên, không cần trang điểm đã có thể câu hồn người khác.

Nàng thường ngày đều cố gắng mở to mắt, đôi mắt sáng tỏ, ánh mặt dịu ngoan một chút, ăn mặc đơn giản một chút, liền che đi sự câu dẫn chết người, để giống một cô nương đứng đắn.

Sinh ra với gương mặt như vậy, đến tột cùng là phúc hay là họa, đôi khi chín nàng cũng không rõ.

Nói là phúc, lấy sắc hầu người, cũng không tính là cái phúc gì, nàng thà rằng sinh ra bình thường một chút, gả cho một nam nhân bình thường, không cần mơ ước vinh hoa phú quý nơi này.

Nói là họa, nhưng lúc trước nếu không có gương mặt này, vì gom đủ tiền trả nợ, có lẽ nàng đã bị bán vào kỹ viện Câu Lan, cuộc sống còn đau khổ hiện tại nhiều.

Chỉ là, nói đến cùng, lấy sắc hầu người, cuối cùng cũng không phải là chính đạo, nhưng cố tình nàng lại phải đi trên con đường này, không quay đầu được, cũng không thể đổi đường, chỉ có thể kiên trì đi tiếp.
 
Back
Top Bottom