Cập nhật mới

Tiểu Thuyết |SonDillan| Người ở lại dưới mưa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405818138-256-k873055.jpg

|Sondillan| Người Ở Lại Dưới Mưa
Tác giả: LyBch8
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ba năm trước, hắn rời đi.

Ba năm sau, họ gặp lại dưới bệnh viện.

Gần mà vẫn xa - Yêu không dám nói...



sondillan​
 
|Sondillan| Người Ở Lại Dưới Mưa
CHƯƠNG 1: Cơn mưa không chịu dừng


Mưa rơi từ trưa đến chiều, không có dấu hiệu ngừng lại.

Những hạt nước đập xuống mái hiên bệnh viện, kéo dài thành những vệt xám mờ, giống như một đoạn ký ức bị ai đó cố tình xóa đi nhưng vẫn còn sót lại dấu vết.

Nam Sơn đứng lặng ở đó đã rất lâu, đến mức áo khoác thấm nước lạnh, bám chặt vào da thịt.

Hắn không vào trong.

Cũng không rời đi.

Giống như ba năm trước - đứng giữa một lựa chọn, nhưng không đủ can đảm bước thêm một bước nào.

"Nam Sơn?"

Giọng nói vang lên phía sau, không lớn, nhưng đủ khiến tim hắn trật một nhịp.

Chỉ hai âm tiết thôi.

Nhưng lại là cái tên đã ba năm không ai gọi bằng giọng như thế.

Nam Sơn quay đầu rất chậm, như thể chỉ cần nhanh hơn một chút, mọi thứ trước mắt sẽ tan biến như ảo giác.

Nhật Hoàng đứng cách hắn không xa.

Cậu cầm một chiếc ô màu đen, nước mưa trượt dọc theo mép dù, nhỏ giọt xuống mũi giày.

So với trong ký ức, Nhật Hoàng gầy hơn, gương mặt có chút nhợt nhạt, nhưng ánh mắt thì vẫn vậy—dịu dàng, yên tĩnh, mang theo cảm giác khiến người khác vô thức muốn dựa vào.

Ba năm rồi.

Ba năm đủ để một thành phố thay đổi, đủ để hai người từng thân thuộc nhất trở thành người dưng.

"Lâu rồi không gặp."

Nhật Hoàng là người lên tiếng trước.

Giọng cậu bình thản, không trách móc, cũng không vui mừng, như đang nói chuyện với một người bạn cũ tình cờ gặp lại.

Chính sự bình thản đó khiến Nam Sơn cảm thấy ngực mình đau nhói.

"Ừ."

Hắn đáp, chỉ một chữ.

Hắn sợ.

Sợ nếu nói thêm một câu nữa, mọi cảm xúc bị chôn giấu suốt ba năm sẽ tràn ra, không kịp thu lại.

Hai người đứng dưới cùng một mái hiên, nhưng giữa họ lại là một khoảng cách vô hình, không xa về thể xác, nhưng đủ xa để không ai dám chạm vào.

"Anh đến đây... khám bệnh?"

Nhật Hoàng hỏi.

"Không."

Nam Sơn lắc đầu.

"Có việc."

Hắn không nói là việc gì.

Vì sự thật là - hắn cũng không biết mình đến đây để làm gì.

Có lẽ chỉ là muốn nhìn thấy một nơi quen thuộc.

Hoặc có lẽ... chỉ là trùng hợp tàn nhẫn của số phận.

Nhật Hoàng gật đầu, không hỏi thêm.

Cậu luôn như vậy, biết dừng đúng lúc, không ép người khác phải trả lời những điều họ không muốn nói.

"Tôi đi trước."

Cậu nói, giọng vẫn nhẹ.

Nam Sơn nhìn chiếc ô trong tay cậu, rồi nhìn màn mưa dày đặc trước mặt, cuối cùng buột miệng:

"Mưa lớn lắm."

"Ừ."

Nhật Hoàng cười khẽ.

"Nhưng quen rồi."

Ba chữ ấy như một mũi kim đâm thẳng vào tim Nam Sơn.

"Quen rồi'' - quen với mưa, hay quen với việc không còn ai che ô nữa?

Nhật Hoàng xoay người bước đi.

Chỉ đi được hai bước, cậu bỗng dừng lại.

"Nam Sơn."

Cậu không quay đầu.

"Nếu lần này chỉ là gặp tình cờ... thì coi như chưa từng gặp đi."

Nói xong, cậu bước vào mưa.

Bóng dáng ấy nhanh chóng bị màn nước nuốt chửng.

Nam Sơn đứng chết lặng tại chỗ.

Hắn nhận ra - điều đau đớn nhất không phải là bị oán trách,

mà là bị đối phương cho phép biến mất một lần nữa.

Mưa vẫn rơi.

Chỉ là lần này, không còn ai đợi hắn dưới mái hiên.
 
|Sondillan| Người Ở Lại Dưới Mưa
Chương 2: Không ai níu giữ


Ba năm trước, thành phố bước vào mùa mưa sớm.

Những cơn mưa không lớn, nhưng dai dẳng, kéo dài suốt nhiều ngày, khiến bầu trời lúc nào cũng mang một màu xám nhạt.

Nam Sơn đứng trước cửa căn hộ của Nhật Hoàng rất lâu, đến khi đầu ngón tay tê dại vì siết chặt chiếc điện thoại trong túi áo.

Hắn đã đến đây ba lần trong tuần này.

Hai lần trước, hắn đứng dưới lầu rồi quay đi.

Lần này, hắn lên tận cửa.

Căn hộ nhỏ, cũ, nhưng luôn sáng đèn.

Nhật Hoàng thích cảm giác có ánh sáng, nói rằng như vậy sẽ không thấy cô đơn.

Anh sắp làm cho nơi này tối đi rồi.

Ý nghĩ ấy khiến tim Nam Sơn thắt lại.

Cửa mở.

Nhật Hoàng đứng trước mặt hắn, hơi ngạc nhiên, rồi mỉm cười rất tự nhiên:

- Anh đến rồi à?

Em tưởng hôm nay anh bận.

Giọng cậu nhẹ, không chút nghi ngờ.

Nam Sơn bước vào.

Mùi cà phê quen thuộc bao trùm căn phòng.

Trên bàn vẫn là hai chiếc cốc.

Một cốc cà phê đen không đường - của hắn.

Một cốc sữa ấm - của cậu.

Nhật Hoàng quay lưng rót nước, vừa nói:

- Anh ngồi đ-

- Chúng ta dừng lại đi.

Câu nói bật ra quá nhanh.

Nhanh đến mức chính Nam Sơn cũng không kịp chuẩn bị.

Không khí trong phòng như đông cứng.

Nhật Hoàng đứng yên, lưng quay về phía hắn.

Một giây.

Hai giây.

Rất lâu sau, cậu mới quay lại, trên mặt vẫn là nụ cười chưa kịp thu lại.

- Anh... nói gì vậy?

Nam Sơn không nhìn vào mắt cậu.

Nếu cứ tiếp tục, cả hai sẽ rất mệt.

Mệt?

Nhật Hoàng khẽ lặp lại, như đang thử hiểu ý nghĩa của từ ấy.

Hắn gật đầu.

- Anh mệt rồi.

Không phải vì hết yêu.

Mà vì mỗi ngày đều phải sống trong sợ hãi - sợ bị phát hiện, sợ bị phản đối, sợ một ngày nào đó Nhật Hoàng sẽ trở thành mục tiêu của những tổn thương không đáng có.

Nhưng hắn không nói ra.

Nhật Hoàng im lặng rất lâu.

Rồi cậu đặt cốc nước xuống bàn, tiếng chạm rất khẽ.

- Vậy...

- Cổ họng cậu khô lại.

- Anh không còn muốn ở bên em nữa sao?

Nam Sơn biết, chỉ cần lúc này mình nói một câu khác, mọi thứ có thể thay đổi.

Chỉ cần một câu: Anh yêu em.

Nhưng hắn không nói.

Hắn gật đầu.

Nhật Hoàng đứng yên, mắt đỏ dần, nhưng không khóc.

Cậu hít một hơi thật sâu, như đang cố giữ cho mình không run rẩy.

Em hiểu rồi.

- Cậu nói.

Không níu kéo.

Không hỏi lý do.

Chính sự bình thản ấy khiến Nam Sơn suýt sụp đổ.

Hắn quay đi, bước ra khỏi căn phòng đó, mang theo toàn bộ ánh sáng.

Sau khi Nam Sơn rời đi, căn hộ trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.

Nhật Hoàng đứng rất lâu trước cánh cửa đã khép lại.

Cậu không tựa vào đó, cũng không khóc, chỉ đứng như vậy, lưng thẳng, hai tay buông thõng, giống như nếu mình giữ nguyên tư thế này thêm một chút nữa, người vừa rời đi sẽ quay lại gõ cửa lần nữa.

Nhưng không có.

Âm thanh duy nhất còn sót lại là tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đều, nhắc nhở thời gian vẫn đang trôi, bất kể có ai bị bỏ lại hay không.

Cậu xoay người đi vào trong, nhìn thấy hai chiếc cốc trên bàn.

Cà phê của Nam Sơn đã nguội.

Sữa của cậu vẫn còn ấm.

Nhật Hoàng đưa tay chạm vào thành cốc, đầu ngón tay run rất nhẹ.

Cậu chợt nhận ra, từ đầu đến cuối, Nam Sơn chưa từng nói một câu nào giống như "Anh không yêu em nữa".

Chỉ là mệt rồi.

Một lý do mơ hồ đến mức không thể phản bác, cũng không thể níu kéo.

Đêm đó, Nhật Hoàng không ngủ.

Cậu ngồi trên sofa, đèn không tắt, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đặt trên bàn.

Không có tin nhắn mới.

Không có cuộc gọi nhỡ.

Mọi thứ yên lặng đến tàn nhẫn.

Rạng sáng, cậu đứng dậy đi tắm, nước nóng xối xuống, hơi nước che mờ gương.

Trong lớp sương mờ ấy, Nhật Hoàng nhìn thấy chính mình - gương mặt bình tĩnh đến lạ, chỉ có đôi mắt đỏ lên vì thiếu ngủ.

Cậu bật cười khẽ.

- Thì ra là thế này...

- Cậu tự nói với mình.

- Hóa ra bị bỏ lại... là cảm giác này.

Những ngày sau đó, cuộc sống vẫn tiếp diễn.

Nhật Hoàng đi làm đúng giờ, hoàn thành công việc không sai sót.

Đồng nghiệp hỏi cậu có mệt không, cậu cười nói chỉ là thiếu ngủ.

Không ai nghi ngờ gì cả.

Cậu giỏi che giấu hơn chính cậu tưởng.

Chỉ có những buổi chiều tan ca, khi bước ra khỏi tòa nhà, cậu vô thức nhìn về phía con đường đối diện - nơi Nam Sơn từng đứng đợi cậu rất nhiều lần.

Không còn ai ở đó.

Cậu bắt đầu thay đổi thói quen.

Không mua thêm đồ ăn dự phòng.

Không nấu những món mất nhiều thời gian.

Không để đèn phòng khách sáng đến khuya.

Cậu dọn dẹp căn hộ, bỏ đi những thứ không cần thiết.

Áo khoác của Nam Sơn, bàn chải đánh răng dự phòng, một chiếc cốc sứ bị sứt miệng - cậu cho tất cả vào thùng giấy.

Khi nhấc thùng giấy ra ngoài, Nhật Hoàng đứng trước thang máy rất lâu.

Cuối cùng, cậu vẫn mang nó đi.

Đêm nọ, Nhật Hoàng mơ thấy Nam Sơn.

Trong mơ, họ không cãi nhau, không chia tay.

Nam Sơn chỉ đứng trước mặt cậu, nhìn cậu rất lâu, rồi hỏi:

- Em có ổn không?

Nhật Hoàng trong mơ gật đầu.

- Nếu anh không quay lại, em sẽ ổn.

Khi tỉnh dậy, gối đã ướt.

Cậu không khóc thành tiếng.

Chỉ là nước mắt tự chảy ra, không kiểm soát được.

Từ đó, Nhật Hoàng học cách im lặng.

Khi nhớ, không nói.

Khi đau, không kể.

Khi yếu lòng, tự nhắc mình rằng - đợi chờ một người không chọn mình là điều vô nghĩa.

Có lần, cậu mở khung chat với Nam Sơn.

Ảnh đại diện vẫn ở đó, tên vẫn quen thuộc như cũ.

Cậu gõ rất chậm:

Anh có từng yêu em không?

Ngón tay dừng lại rất lâu trên nút gửi.

Cuối cùng, cậu xóa đi.

Không phải vì không muốn biết câu trả lời,

mà vì sợ... dù câu trả lời là gì, cậu cũng sẽ đau.

Đến một ngày, Nhật Hoàng nhận ra mình đã thôi nhìn điện thoại mỗi tối.

Thôi chờ một tin nhắn không bao giờ đến.

Thôi hy vọng vào một điều không có lời hứa.

Cậu nghĩ: Có lẽ mình đã thật sự buông rồi.

Chỉ là cậu không biết, có những vết thương không đau nữa, nhưng chỉ cần gặp lại, sẽ rỉ máu lần nữa.
 
|Sondillan| Người Ở Lại Dưới Mưa
Chương 3: Ba năm xa cách


Ba năm trôi qua.

Thành phố quen thuộc, đường phố quen thuộc, những quán cà phê từng đến cùng Nhật Hoàng, tất cả vẫn hiện hữu, nhưng không còn chút ấm áp nào với Nam Sơn nữa.

Hắn đứng ở ban công căn hộ, nhìn xuống con phố mưa, tay cầm ly cà phê nguội.

Những quán quen vẫn sáng đèn, những người quen vẫn đi qua đi lại.

Nhưng không có cậu.

Không một ai.

Hắn từng nghĩ rằng, khi rời xa, hắn sẽ nhẹ nhõm.

Nhưng sự thật không phải vậy.

Ba năm qua, hắn học cách cười với mọi người, học cách trả lời cha mẹ về tương lai sự nghiệp, học cách giả vờ ổn, nhưng mỗi đêm, khi ánh sáng thành phố bật lên và những âm thanh xa lạ trôi vào căn phòng, hắn vẫn thấy tim mình trống rỗng.

Hắn nhớ Nhật Hoàng.

Nhớ từng chi tiết nhỏ: cách cậu cười, cách cậu cúi xuống rót cà phê, ánh mắt dịu dàng nhìn hắn.

Những ký ức ấy như dao cứa vào tim hắn, không làm hắn chết, nhưng làm hắn đau âm ỉ không ngừng.

-------------------------

Nam Sơn bắt đầu theo dõi từng thông tin về Nhật Hoàng—không phải qua mạng xã hội, mà qua những lần đi qua bệnh viện, quán cà phê cậu hay đến.

Hắn học cách giữ khoảng cách.

Không tiến gần, không gọi, không nhắn tin.

Chỉ đứng ở rìa, nhìn cậu từ xa.

Một năm.

Hai năm.

Ba năm.

-------------------------

Có lần, hắn vô tình gặp Nhật Hoàng trên đường.

Cậu đang che ô, bước chậm, mưa rơi trên tóc.

Hắn muốn tiến tới, muốn ôm lấy cậu.

Nhưng hắn không làm.

Chỉ đứng đó, nhìn, và rời đi khi cậu quay đầu, không một lời.

Hắn biết, nếu tiến tới, mọi thứ sẽ vỡ ra.

Nếu không tiến tới, hắn sẽ phải chịu đựng nỗi đau này suốt đời.

-------------------------

Sơn thường uống rượu vào những đêm mưa.

Mỗi ly rượu là một nỗi nhớ.

Mỗi hơi thở là một lời xin lỗi chưa kịp nói.

Hắn mở điện thoại soạn tin:

"Anh xin lỗi.

Anh đã sai.

Anh không nên đi."

Nhưng hồi lâu sau hắn vẫn xóa và tiếp tục uống.

Hắn biết, gửi đi là một canh bạc.

Có thể Nhật Hoàng sẽ ghét hắn, có thể cậu sẽ không bao giờ nhìn lại.

Và nếu điều đó xảy ra, hắn sẽ không thể sống nổi.

Ba năm, hắn chỉ biết đứng lặng, quan sát, đau mà không thể nói, nhớ mà không thể chạm.
 
|Sondillan| Người Ở Lại Dưới Mưa
Chương 4: Gặp lại ở bệnh viện


Mưa rơi dày đặc, rơi ào ạt trên những mái hiên bệnh viện, rơi lên mặt đường loang lổ, tạo thành những vệt đen loang lổ dưới ánh đèn vàng nhạt.

Nam Sơn đứng bên ngoài, chiếc áo khoác dài đã thấm nước, tóc dính vào trán, tay vẫn cầm ô.

Hắn nhìn Nhật Hoàng - cậu đứng dưới mái hiên, đầu hơi cúi, chiếc ô che một phần thân hình, gió mưa làm tóc cậu ướt nhẹp nhưng cậu không để ý, vẫn im lặng quan sát những người đi ngang qua.

Khoảnh khắc ấy, ba năm dường như ùa về.

Hắn muốn lao tới, muốn ôm cậu thật chặt, muốn nói: Anh chưa bao giờ quên em.

Anh xin lỗi.

Nhưng hắn không làm.

Hắn sợ, sợ một bước tới sẽ phá vỡ khoảng cách mong manh mà cậu vừa học cách dựng lên.

Hắn sợ, sợ Nhật Hoàng nhìn thấy nỗi yếu đuối của hắn và quay đi lần nữa.

Nhật Hoàng bước vào cổng bệnh viện, những bước đi chậm rãi, từng tiếng dép vang lên trên sàn ướt nước.

Nam Sơn theo sau, giữ khoảng cách, nhìn từng chuyển động của cậu.

Cậu quay đầu một lần, ánh mắt họ chạm nhau.

Khoảnh khắc kéo dài, nặng nề, đủ để cả hai nhận ra: ba năm xa cách chưa làm vơi đi tình cảm, nhưng đủ để hiểu, bất cứ lời nói bây giờ cũng nặng trĩu trách nhiệm và đau đớn.

Họ đi cạnh nhau trong hành lang, không nói một lời.

Chỉ tiếng bước chân, tiếng máy điều hòa hum hum, tiếng mưa rơi trên mái hiên... tạo thành bản nhạc u uất.

Họ cùng thở, cùng cảm nhận nhịp tim đối phương, nhưng không ai dám bước gần.

-------------------------

Nam Sơn nhìn Nhật Hoàng từ phía sau, nhận ra dáng người ấy vẫn quen thuộc, vẫn khiến tim hắn nhói đau.

Hắn nhớ những buổi chiều mưa trước đây, khi cậu che ô cho hắn, cười nở rộ và nói:

-Anh đừng đứng ướt thế, sẽ bị cảm đó.

Nhưng bây giờ, cậu không còn nhìn hắn như vậy nữa.

Ánh mắt dịu dàng vẫn còn, nhưng đã phủ một lớp cảnh giác.

Cậu dừng lại trước cửa phòng bệnh nhân, nhìn ra phía mưa.

Hắn đứng sau, cố giữ khoảng cách, nhưng có thể cảm nhận cậu run nhẹ dưới mưa.

Hắn muốn bước tới, muốn hỏi: Em có ổn không?

Anh xin lỗi vì đã đi.

Nhưng hắn không dám.

Chỉ đứng đó, nghe từng nhịp thở của cậu, cảm nhận từng rung động nhỏ của trái tim cậu, đau đến nghẹt thở.

Cả hai cùng đứng trong khoảng lặng.

Mưa rơi đều, ánh sáng vàng nhạt từ hành lang bệnh viện soi lên những giọt nước trên tóc Nhật Hoàng, trên vai áo Nam Sơn.

Cả hai cùng nhận ra: họ gần nhau đến mức có thể chạm, nhưng vẫn xa cách bởi nỗi sợ hãi, bởi vết thương chưa được chữa lành.

Nhật Hoàng cúi xuống, tay nắm chặt tay cầm ô.

Hắn khẽ nhích bước, muốn giơ tay ra, nhưng rồi lại dừng lại.

Khoảnh khắc kéo dài, âm thanh duy nhất là tiếng mưa rơi, tiếng tim họ đập trong lồng ngực.

-------------------------

Nam Sơn về căn hộ, mở rượu, nhắn tin trong đầu:

"Anh sẽ không bỏ em lần nữa."

Nhật Hoàng ở nhà, nhìn điện thoại sáng lên, nhưng không mở.

Cậu biết, nếu mở ra, mọi thứ sẽ vỡ ra: nỗi nhớ, nỗi đau, tình cảm chưa bao giờ nguội.

Cậu nhắm mắt, hít thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc.

Nhưng trong lòng, một phần cậu vẫn mong Nam Sơn sẽ tiến tới, dù chỉ một bước thôi, phá vỡ khoảng cách ba năm.

Mưa ngoài trời tạnh dần.

Nhưng trong tim họ, cơn mưa chưa bao giờ ngừng rơi.
 
Back
Top Bottom