Ba năm trước, thành phố bước vào mùa mưa sớm.
Những cơn mưa không lớn, nhưng dai dẳng, kéo dài suốt nhiều ngày, khiến bầu trời lúc nào cũng mang một màu xám nhạt.
Nam Sơn đứng trước cửa căn hộ của Nhật Hoàng rất lâu, đến khi đầu ngón tay tê dại vì siết chặt chiếc điện thoại trong túi áo.
Hắn đã đến đây ba lần trong tuần này.
Hai lần trước, hắn đứng dưới lầu rồi quay đi.
Lần này, hắn lên tận cửa.
Căn hộ nhỏ, cũ, nhưng luôn sáng đèn.
Nhật Hoàng thích cảm giác có ánh sáng, nói rằng như vậy sẽ không thấy cô đơn.
Anh sắp làm cho nơi này tối đi rồi.
Ý nghĩ ấy khiến tim Nam Sơn thắt lại.
Cửa mở.
Nhật Hoàng đứng trước mặt hắn, hơi ngạc nhiên, rồi mỉm cười rất tự nhiên:
- Anh đến rồi à?
Em tưởng hôm nay anh bận.
Giọng cậu nhẹ, không chút nghi ngờ.
Nam Sơn bước vào.
Mùi cà phê quen thuộc bao trùm căn phòng.
Trên bàn vẫn là hai chiếc cốc.
Một cốc cà phê đen không đường - của hắn.
Một cốc sữa ấm - của cậu.
Nhật Hoàng quay lưng rót nước, vừa nói:
- Anh ngồi đ-
- Chúng ta dừng lại đi.
Câu nói bật ra quá nhanh.
Nhanh đến mức chính Nam Sơn cũng không kịp chuẩn bị.
Không khí trong phòng như đông cứng.
Nhật Hoàng đứng yên, lưng quay về phía hắn.
Một giây.
Hai giây.
Rất lâu sau, cậu mới quay lại, trên mặt vẫn là nụ cười chưa kịp thu lại.
- Anh... nói gì vậy?
Nam Sơn không nhìn vào mắt cậu.
Nếu cứ tiếp tục, cả hai sẽ rất mệt.
Mệt?
Nhật Hoàng khẽ lặp lại, như đang thử hiểu ý nghĩa của từ ấy.
Hắn gật đầu.
- Anh mệt rồi.
Không phải vì hết yêu.
Mà vì mỗi ngày đều phải sống trong sợ hãi - sợ bị phát hiện, sợ bị phản đối, sợ một ngày nào đó Nhật Hoàng sẽ trở thành mục tiêu của những tổn thương không đáng có.
Nhưng hắn không nói ra.
Nhật Hoàng im lặng rất lâu.
Rồi cậu đặt cốc nước xuống bàn, tiếng chạm rất khẽ.
- Vậy...
- Cổ họng cậu khô lại.
- Anh không còn muốn ở bên em nữa sao?
Nam Sơn biết, chỉ cần lúc này mình nói một câu khác, mọi thứ có thể thay đổi.
Chỉ cần một câu: Anh yêu em.
Nhưng hắn không nói.
Hắn gật đầu.
Nhật Hoàng đứng yên, mắt đỏ dần, nhưng không khóc.
Cậu hít một hơi thật sâu, như đang cố giữ cho mình không run rẩy.
Em hiểu rồi.
- Cậu nói.
Không níu kéo.
Không hỏi lý do.
Chính sự bình thản ấy khiến Nam Sơn suýt sụp đổ.
Hắn quay đi, bước ra khỏi căn phòng đó, mang theo toàn bộ ánh sáng.
Sau khi Nam Sơn rời đi, căn hộ trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.
Nhật Hoàng đứng rất lâu trước cánh cửa đã khép lại.
Cậu không tựa vào đó, cũng không khóc, chỉ đứng như vậy, lưng thẳng, hai tay buông thõng, giống như nếu mình giữ nguyên tư thế này thêm một chút nữa, người vừa rời đi sẽ quay lại gõ cửa lần nữa.
Nhưng không có.
Âm thanh duy nhất còn sót lại là tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đều, nhắc nhở thời gian vẫn đang trôi, bất kể có ai bị bỏ lại hay không.
Cậu xoay người đi vào trong, nhìn thấy hai chiếc cốc trên bàn.
Cà phê của Nam Sơn đã nguội.
Sữa của cậu vẫn còn ấm.
Nhật Hoàng đưa tay chạm vào thành cốc, đầu ngón tay run rất nhẹ.
Cậu chợt nhận ra, từ đầu đến cuối, Nam Sơn chưa từng nói một câu nào giống như "Anh không yêu em nữa".
Chỉ là mệt rồi.
Một lý do mơ hồ đến mức không thể phản bác, cũng không thể níu kéo.
Đêm đó, Nhật Hoàng không ngủ.
Cậu ngồi trên sofa, đèn không tắt, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đặt trên bàn.
Không có tin nhắn mới.
Không có cuộc gọi nhỡ.
Mọi thứ yên lặng đến tàn nhẫn.
Rạng sáng, cậu đứng dậy đi tắm, nước nóng xối xuống, hơi nước che mờ gương.
Trong lớp sương mờ ấy, Nhật Hoàng nhìn thấy chính mình - gương mặt bình tĩnh đến lạ, chỉ có đôi mắt đỏ lên vì thiếu ngủ.
Cậu bật cười khẽ.
- Thì ra là thế này...
- Cậu tự nói với mình.
- Hóa ra bị bỏ lại... là cảm giác này.
Những ngày sau đó, cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Nhật Hoàng đi làm đúng giờ, hoàn thành công việc không sai sót.
Đồng nghiệp hỏi cậu có mệt không, cậu cười nói chỉ là thiếu ngủ.
Không ai nghi ngờ gì cả.
Cậu giỏi che giấu hơn chính cậu tưởng.
Chỉ có những buổi chiều tan ca, khi bước ra khỏi tòa nhà, cậu vô thức nhìn về phía con đường đối diện - nơi Nam Sơn từng đứng đợi cậu rất nhiều lần.
Không còn ai ở đó.
Cậu bắt đầu thay đổi thói quen.
Không mua thêm đồ ăn dự phòng.
Không nấu những món mất nhiều thời gian.
Không để đèn phòng khách sáng đến khuya.
Cậu dọn dẹp căn hộ, bỏ đi những thứ không cần thiết.
Áo khoác của Nam Sơn, bàn chải đánh răng dự phòng, một chiếc cốc sứ bị sứt miệng - cậu cho tất cả vào thùng giấy.
Khi nhấc thùng giấy ra ngoài, Nhật Hoàng đứng trước thang máy rất lâu.
Cuối cùng, cậu vẫn mang nó đi.
Đêm nọ, Nhật Hoàng mơ thấy Nam Sơn.
Trong mơ, họ không cãi nhau, không chia tay.
Nam Sơn chỉ đứng trước mặt cậu, nhìn cậu rất lâu, rồi hỏi:
- Em có ổn không?
Nhật Hoàng trong mơ gật đầu.
- Nếu anh không quay lại, em sẽ ổn.
Khi tỉnh dậy, gối đã ướt.
Cậu không khóc thành tiếng.
Chỉ là nước mắt tự chảy ra, không kiểm soát được.
Từ đó, Nhật Hoàng học cách im lặng.
Khi nhớ, không nói.
Khi đau, không kể.
Khi yếu lòng, tự nhắc mình rằng - đợi chờ một người không chọn mình là điều vô nghĩa.
Có lần, cậu mở khung chat với Nam Sơn.
Ảnh đại diện vẫn ở đó, tên vẫn quen thuộc như cũ.
Cậu gõ rất chậm:
Anh có từng yêu em không?
Ngón tay dừng lại rất lâu trên nút gửi.
Cuối cùng, cậu xóa đi.
Không phải vì không muốn biết câu trả lời,
mà vì sợ... dù câu trả lời là gì, cậu cũng sẽ đau.
Đến một ngày, Nhật Hoàng nhận ra mình đã thôi nhìn điện thoại mỗi tối.
Thôi chờ một tin nhắn không bao giờ đến.
Thôi hy vọng vào một điều không có lời hứa.
Cậu nghĩ: Có lẽ mình đã thật sự buông rồi.
Chỉ là cậu không biết, có những vết thương không đau nữa, nhưng chỉ cần gặp lại, sẽ rỉ máu lần nữa.