Vụ ẩu đả vừa rồi khiến hai đứa về trễ, Dương và Tú đành tấp vào quán bánh mì đối diện trường ăn tạm bữa trưa.
Quán chật cứng người, khói cay mùi dầu mỡ và tiếng xèo xèo từ chảo hòa lẫn với tiếng cười nói ồn ã.
Đang lách qua những dãy bàn ăn chật kín, Dương chợt dừng chân.
Ánh mắt cậu bắt gặp một bóng hình quen thuộc ngồi lặng lẽ trong góc - Hải Đăng.
Lâu lắm rồi họ không gặp, một thoáng ngỡ ngàng trong mắt Dương.
"Là cậu ấy."
Dương khẽ nói, chỉ đủ để Tú bên cạnh nghe thấy.
Chị chủ quán bận rộn với chảo dầu, quay sang cười: "Hết bàn rồi, ngồi chung với mấy bạn đi nhé!"
"Dạ, tụi em có bạn rồi ạ!"
Dương đáp, rồi gọi hai phần bánh mì chảo, bước từng bước chầm chậm về phía góc quán.
Hải Đăng ngồi đó, tay lướt điện thoại, trước mặt là hai chiếc đùi bánh mì đã ăn dở từ lâu.
Dương đến bên bàn, chân hơi chùng lại, cất giọng lên nhẹ nhàng: "Tụi tui ngồi chung được không?
Quán... hết chỗ rồi."
Hải Đăng ngước lên.
Ánh mắt cậu thoáng ngạc nhiên, rồi lặng lẽ quan sát Dương từ đầu đến chân.
Cái nhìn ấy khiến Dương hơi bối rối và tự nhiên thấy mình lúng túng.
"Té xe à?"
Hải Đăng bất ngờ hỏi.
Dương giật mình, vội nhìn xuống chiếc áo trắng còn vương vệt bụi đất, gãi đầu: "À... hơi bất cẩn thôi."
Hải Đăng nghe vậy chỉ nhẹ "Ừ" một tiếng, rồi cầm chiếc áo khoác đang đặt trên ghế kế bên dẹp sang một bên như ý bảo hai đứa ngồi xuống.
Vừa lúc đó, chị chủ cũng bưng đồ ăn lên.
Hải Đăng liếc nhìn rồi nhẹ nhàng bảo chị dọn phần của mình đi, cậu chợt với tay sang bàn bên cạnh lấy hộp đựng muỗng đũa, đẩy nhẹ về phía Dương.
Cử động bất ngờ khiến mấy cô gái bàn bên giật mình, cả Dương cũng ngơ ngác một giây.
"À... cảm ơn cậu."
Dương khẽ nói.
Hai đứa cúi đầu ăn, thỉnh thoảng lại đá chân nhau dưới gầm bàn, trao đổi bằng những ánh mắt và nụ cười khẽ.
Hải Đăng vẫn ngồi đó, tay cầm điện thoại nhưng mắt thỉnh thoảng lại nhìn lên, liếc qua Dương rồi lại cúi xuống, im lặng như một bóng hình cô độc giữa không gian ồn ào này.
-----------
Mới đó mà đã gần một giờ chiều, không khí lớp 10A4 dần nhộn nhịp trở lại, ồn ào chẳng khác gì một cái chợ vỡ.
Dương và Tú hớt hải chạy vào lớp.
Hai đứa trút phịch cặp sách xuống bàn, thở hồng hộc, mặt mũi đỏ gay vì nắng và vội vã, cố tìm chút hơi mát từ chiếc quạt trần đang quay ì ạch.
Gia Bảo ngồi phía sau thấy cảnh tượng ấy, khẽ bật cười.
Cậu vỗ nhẹ vào lưng Dương, đợi cậu quay lại thì đưa ra một chiếc quạt máy mini màu đen đang chạy êm ru.
"Cho cậu mượn nè.
Trông khổ sở quá vậy!"
Gia Bảo nói, giọng nhẹ nhàng.
Dương liếc nhìn cậu một cái, rồi nhanh tay đón lấy, nở một nụ cười tươi rói: "Cảm ơn nha!
Tự nhiên hôm nay thấy cậu đẹp trai ghê!"
"Tui ngày nào chẳng đẹp trai."
Gia Bảo bĩu môi, điệu bộ như thể đó là chân lý hiển nhiên.
"Cậu là số một luôn!"
Dương chẳng buồn cãi, quay lại trước, tay cầm chiếc quạt hớn hở như bắt được vàng, bật hết công suất và dí sát vào mặt mình cùng Tú để tận hưởng làn gió mát lạnh sảng khoái.
Đúng lúc ấy, không khí ồn ào trong lớp bỗng chốc tắt lịm.
Từ ngoài cửa, một tốp ba người xộc vào, dáng điệu ngông nghênh đá cửa rầm một tiếng.
Thái độ của chúng như một băng nhóm du côn thực thụ khiến cả lớp im bặt.
Trong số đó có Nhật và Đức với vết bầm tím trên môi còn mới tinh, đi cùng là một gương mặt lạ hoắc, dáng vẻ lớp trên, côn đồ hơn hẳn.
"Anh Sơn, lớp này nè!
Hai thằng ở bàn cuối hồi trưa dám không chịu đóng tiền bảo kê!"
Thằng Đức chỉ tay thẳng vào Dương và Tú, giọng đầy hằn học.
Tên Sơn từ từ đảo ánh mắt hung tợn về phía cuối lớp.
Hắn bước từng bước chậm rãi qua các dãy bàn, tiến lại gần.
Đi đến đâu, những ánh mắt ở đó đều vội vã né tránh, nhường đường trong sợ hãi.
Dương lúc này đã nhận ra mối họa lớn đang ập tới, cậu và Tú từ từ đứng dậy chuẩn bị đối mặt.
"Hai thằng mày gan to thật đấy!
Dám động vào đàn em của tao, không muốn sống yên ổn ở cái trường này nữa rồi à?"
Tên Sơn gằn giọng, từng lời như lưỡi dao cứa vào không khí.
Cả lớp nín thở, tất cả ánh nhìn đều dồn về phía cuối lớp, những tiếng thì thầm lo lắng lan truyền khắp nơi.
Dương hít một hơi, cố giữ cho giọng bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Tụi em đi học, đóng học phí chứ không có nghĩa vụ đóng tiền bảo kê."
"Má, thằng này láo thật!"
Tên Sơn bật cười, nụ cười lạnh lùng đầy mỉa mai, liếc nhìn hai tên đàn em.
"Cùng quê với tụi mày đúng không?
Đúng là dân núi chưa ăn đòn nên còn lì!"
Nụ cười trên mặt hắn tắt phụt.
Gương mặt trở nên lạnh băng, hắn tiến sát lại Dương.
Áp lực từ thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn như một bức tường đè nặng.
Dương cảm thấy tim mình đập thình thịch, một nỗi run sợ len lỏi trong lòng.
Bất ngờ, tên Sơn giơ tay nắm chặt cổ áo Dương, kéo cậu xích lại gần khiến vài tiếng hốt hoảng vang lên trong lớp.
Ngay trong khoảnh khắc Dương nghĩ mình sắp bị xách cổ lên, một bàn tay khác, rắn chắc và dứt khoát hơn đã nắm chặt lấy cổ tay tên Sơn.
Vũ Hoàng Gia Bảo bước lên, chen vào giữa.
Ánh mắt tinh nghịch thường ngày của cậu biến mất, thay vào đó là một sự sắc lạnh quét ngang đối phương.
Một cái giật mạnh khiến tay hắn buộc phải rời khỏi cổ áo Dương.
"Đừng có giang hồ ở đây."
Giọng Gia Bảo vang lên, cứng rắn và lạnh lùng chưa từng thấy.
Cậu bước thêm một bước, thân hình lập tức che khuất Dương ở phía sau.
Hai tay cậu cho vào túi quần, mặt khẽ nhếch lên một nửa, toát ra một vẻ ngang tàng, mạnh mẽ và đầy máu chiến.
Dương đứng nép sau bóng lưng rộng ấy, ngước nhìn lên với một mớ cảm xúc hỗn độn - vừa yên tâm lạ thường, lại vừa tràn ngập lo âu.
Mọi chuyện đang vượt xa những gì cậu tưởng tượng.
"Mày là thằng nào?
Không liên quan thì biến!
Đừng để bị đập oan!"
Tên Sơn tức giận đến đỏ mặt, hắn không thể chấp nhận bị một đứa lớp 10 thách thức.
Gia Bảo nghe vậy, khẽ nhếch môi cười.
Cậu đưa tay chỉ vào phù hiệu "10A4" in trước ngực áo, ánh mắt vẫn không rời kẻ đối diện: "Biết đọc không?
Đủ liên quan chưa?"
Tên Sơn tối mặt quay ra, hướng về phía cả lớp đang im phăng phắc, giọng nói vang rõ: "Ai không liên quan, cút hết ra ngoài lớp cho tao!"
Cả lớp 10A4 giật mình, như được lệnh, từng người vội vã ùa ra cửa.
Hai tên đàn em của Sơn cũng xua đuổi những đứa còn lề mề, rồi hăng hái xê dịch bàn ghế sang hai bên, dọn ra một khoảng trống rộng giữa phòng học, như một võ đài chuẩn bị sẵn sàng.
Bàn tay Dương vô thức nắm chặt lấy cánh tay Gia Bảo từ phía sau, ánh mắt đầy lo lắng.
Gia Bảo không quay đầu, chỉ khẽ đưa bàn tay còn lại ra, đặt nhẹ lên tay Dương, một cái chạm ngắn ngủi nhưng đủ để trấn an.
"Tay đôi, ok?"
Tên Sơn thách thức, giọng đầy tự tin.
"Chơi!"
Gia Bảo đáp thẳng, không chút do dự.
Cả hai cùng bước vào giữa vòng trống.
Không ai ra hiệu, cuộc đấu bùng nổ.
Những cú đấm nhanh như chớp từ hai phía.
Gia Bảo linh hoạt né tránh, những phản đòn của cậu chính xác và mạnh mẽ.
Tên Sơn cũng không kém, lợi dụng sức nặng cơ thể để áp đảo.
Một quả đấm trúng vào vai Gia Bảo, một cú đá trả lại vào hông tên Sơn.
Cả hai đều đã dính những vết thương đầu tiên - môi Gia Bảo rớm máu, mắt Sơn sưng lên.
Nhưng Gia Bảo dần lấy được nhịp, một đợt tấn công dồn dập, nhanh và hiểm khiến tên Sơn lùi dần.
Cơ hội đến, Gia Bảo dùng hết lực, ôm chặt lưng đối thủ, vật ngã hắn xuống nền gạch với một tiếng "ầm" nặng nề, tay khóa chặt.
"Anh Sơn!"
Thằng Đức thấy vậy, lao tới đạp mạnh vào lưng Gia Bảo đang ở thế trên.
Gia Bảo bị mất đà, lăn ra một bên.
Tên Sơn lợi dụng cơ hội, bò dậy, lấy lại thế chủ động, giáng một quả đấm mạnh thẳng vào mặt cậu.
"Bảo!"
Dương hét lên, tiếng kêu đầy hoảng loạn.
Không chần chừ, cậu cầm chiếc cặp đầy sách vở của mình phang mạnh vào nửa mặt tên Sơn khiến hắn đau điếng ngã sang một bên.
Ngay lúc đó, Tú cũng không chịu được nữa, xông vào chặn thằng Đức.
Thằng Nhật cũng nhảy vào, cuộc hỗn chiến bùng nổ thành một mớ hỗn độn giữa sáu người.
Đám đông học sinh đang co cụm ngoài hành lang chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn qua cửa kính, mặt không còn cắt máu.
Lúc này, một bóng người cao lớn đẩy đám đông ra, chen vào.
Hải Đăng - trên người vẫn bộ đồng phục phẳng phiu, khuôn mặt lạnh lùng khó đoán.
Cậu đứng trước cửa lớp, nhìn vào cảnh tượng bên trong, đôi mắt hẹp lại.
Rồi không một lời nói, cậu đạp mạnh cánh cửa đang khép hờ bước vào trong.
Giọng nói trầm, lạnh mang một uy lực khủng khiếp dội thẳng vào lồng ngực cả đám:
"Đ** mẹ, làm loạn à?"