Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
234945526-256-k747295.jpg

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Tác giả: JocastaBP
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tiểu Đào Đào

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Hệ thống,

Trạng thái: Hoàn Thành

Mình là người REUP để đọc offline❤️
Có SỬA lỗi vặt trong truyện.

GIỚI THIỆU TRUYỆN

[Hệ Thống] : Sắc Nữ - Tiểu Đào Đào
Độ dài: 479 Chương (Đã Hoàn Thành)

Giới thiệu truyện ngôn tình pha chút yếu tố xuyên không này:

Huyên Huyên tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện.

Cô nhớ rằng bản thân mình rơi từ tầng 16 xuống, tại sao vẫn còn sống?

Cô nhớ rất rõ, Đêm đó là sinh nhật lần thứ 25 của cô.

Cô định giành cả thanh xuân này dành tặng cho Hạ vũ, người con trai cô yêu thương nhất.

Trên tay Huyên Huyên cầm bánh kem, chuẩn bị đẩy cửa vào, âm thanh người con trai đang cười cợt cùng ai đó vang lên.

Xoắn suýt từng dây thần kinh não Của cô.

" Mặc Nhiên à!

Anh chỉ yêu mình em thôi!

Cái người Huyên Huyên kia cả thân thể như cây củi khô.

Mông không có ngực càng không, quen nhau 5 năm mà chỉ cho anh nắm tay.

Cô ta không giống như em, xinh đẹp lại biết cách chiều chuộng anh .

Toàn thân cái gì cũng tốt hơn cô ta, anh chỉ yêu mình em thôi Mặc Nhiên.

Làm hiệp nữa nào.

" Ghét anh quá, để Huyên Huyên mà nghe anh nói lúc này, cô ta đau lòng chết thôi.

" em lo lắng cái gì!?

Hôm nay cô ta không về đâu, nghe anh chiều thêm một hiệp nữa đi.

Huyên Huyên, nghe được những lời mà người con trai cô yêu nhất nói về cô như vậy.

Còn đang đè dưới thân là cấp dưới của cô Mặc Nhiên.

Cô đau lòng không dám đẩy cánh cửa kia ra.

Chỉ biết ôm mặt khóc chạy ra ban công, hét thật lớn....chỉ muốn tâm trạng tốt hơn chút.

Có thể do cô bất cẩn dùng sức hơi lớn ngã về phía tr



xuyênkhông​
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
CHƯƠNG 1: MỞ ĐẦU


Huyên Huyên tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện.

Cô nhớ rằng bản thân mình rơi từ tầng 16 xuống, tại sao vẫn còn sống?

Cô nhớ rất rõ, Đêm đó là sinh nhật lần thứ 25 của cô.

Cô định giành cả thanh xuân này dành tặng cho Hạ vũ, người con trai cô yêu thương nhất.

Trên tay Huyên Huyên cầm bánh kem, chuẩn bị đẩy cửa vào, âm thanh người con trai đang cười cợt cùng ai đó vang lên.

Xoắn suýt từng dây thần kinh não Của cô.

“Mặc Nhiên à!

Anh chỉ yêu mình em thôi!

Cái người Huyên Huyên kia cả thân thể như cây củi khô.

Mông không có, ngực càng không, quen nhau 5 năm mà chỉ cho anh nắm tay.

Cô ta không giống như em, xinh đẹp lại biết cách chiều chuộng anh .

Toàn thân cái gì cũng tốt hơn cô ta, anh chỉ yêu mình em thôi, Mặc Nhiên.

Làm hiệp nữa nào.”

“Ghét anh quá, để Huyên Huyên mà nghe anh nói lúc này, cô ta đau lòng chết thôi.”

“Em lo lắng cái gì!?

Hôm nay cô ta không về đâu, nghe anh chiều thêm một hiệp nữa đi.”

Huyên Huyên, nghe được những lời mà người con trai cô yêu nhất nói về cô như vậy.

Còn đang đè dưới thân là cấp dưới của cô Mặc Nhiên.

Cô đau lòng không dám đẩy cánh cửa kia ra.

Chỉ biết ôm mặt khóc chạy ra ban công, hét thật lớn….chỉ muốn tâm trạng tốt hơn chút.

Có thể do cô bất cẩn dùng sức hơi lớn ngã về phía trước….

Rồi kết quả trong cái phòng bệnh trắng này!

Âm thanh máy móc lạnh tanh vang lên.

[…] Hệ Thống sắc nữ : “Xin chào ký chủ!

Xin chúc mừng ký chủ ký kết với hệ thống thành công.

Trãi qua rất nhiều sàng lọc.

Ký chủ có linh hồn thích hợp nhất để ký kết với Hệ Thống sắc nữ.”

Huyên Huyên: “Ta chắn là đang mơ rồi!

Phải ngủ tiếp thôi.”

[…] "ký chủ không mơ, đây là sự thật."

"Cho ta hỏi, linh hồn phù hợp là sao?"

[…] "Linh hồn phù hợp có nghĩa là.

– Thứ nhất: không tin vào tình yêu

– Thứ hai: Phải còn là xử nữ."

[…] "Bổn hệ thống thấy ký chủ, sống một cuộc sống nhàm chán, không biết tình yêu và tình dục.

Bởi vậy ký chủ có muốn trãi qua nhiều cảm giác mới lạ hay không?"

Huyên Huyên suy nghĩ một hồi, hỏi một câu cuối.

"Vậy ta phải làm gì?"

[….] "Ký chủ thật thông minh.

Không có bữa cơm nào là miễn phí.

Nhiệm vụ của ký chủ là hoàn thành tâm nguyện của nam chủ, sau đo lăn lộn cùng nam chủ cho tới khi nào đầy khí dương.

Lúc đó nghiệm vụ sẽ hoàn Thành, ký chủ được ở vị diện đó tới tận tuổi thọ."

Huyên Huyên đỏ mặt : "Có nghĩa ta phải lăn lộn với nam chủ?"

[…] "Đúng vậy.

Ký chủ quyết định ký kết hay không?"

"Được ta đồng ý"

(Đing — Ký kết linh hồn thành công —- mở ra thông tin ký chủ)

Tên : Huyên Huyên

Tuổi : 25 tuổi

Sở trường : không có

Dương khí : 0/100000

Ưu điểm. : không có.

Huyên Huyên nhìn bảng thông tin cá Nhân mà đau não.

Cái gì cũng không có ngoài số tuổi Ra.

Chẳng lẽ cô lại vô dụng tới vậy.

[…] "Ký Chủ có muốn mở quà tân thủ hay không ?"

"Có"

[ Ký chủ được nhận cặp ngực Cup D.

Tiểu huyệt se khít…. ]

Huyên Huyên nhìn quà tân thủ biến thái này, mặt mày đỏ như máu.

Cô sống 25 năm còn chưa biết qua mùi đàn ông là như thế nào a~~

[…] "Ký chủ, bước vào nhiệm vụ hay không?"

"Được vào thôi"

(Đang truyền tống tới ký thể — truyền tống thành công)
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 2: Nam Thần Kinh Tự Bế (1)


Huyên Huyên nhìn xuống dưới, bộ ngực sân bay của cô đã thay vào đó là cặp Ngực cup D.

Huyên Huyên trừng mắt giữa hư không, muốn mắng nhưng ngại, đã ký kết rồi biết măng ai đây.

"Cốt truyện đâu"

(Đang cập nhập cốt truyện --- cập nhập thành công)

•••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••

Nguyên Chủ tên là Lâm Huyên Huyên.

Là bác Sỹ tâm lý học, mới từ Anh trở về.

Nguyên chủ là cô nhi, cha mẹ đều mất từ khi Nguyên chủ còn nhỏ.

Nam chính là, Lăng Cẩm Dục, thiếu gia của Tập đoàn Lăng thị.

Từ khi Lăng Cẩm Dục đi học cao trung, đã được mọi người tung hô là nam thần.

Cũng vì cái mác danh nam thần này, nhiều kẻ ghen ghét.

Trong một lần Lăng Cẩm Dục cứu một cô bạn học chung lớp khỏi đám lưu manh.

Cô bạn May mắn thoát được, thì Lăng Cẩm Dục lại bị mắc bẫy.

Hắn bị Đánh thuốc mê, trói lại nhốt trong căn nhà hoang ba ngày.

Trong ba ngày này, Lăng Cẩm Dục.

Bị lăng nhục đủ kiểu, năm tên lưu manh biến thái, bạo hành lăng nhục từ tinh thần cho tới thể xác Của Lăng Cẩm Dục.

Khi hắn được người nhà tìm ra.

Thì bản thân đã để lại bóng đen tâm lý, đè nặng trong lòng như núi.

Dẫn đến bị trầm cảm và tự bế bản thân mình, không tiếp xúc với bất kì ai.

Cho tới bây giờ đã được 5 năm, hắn luôn nhốt mình trong căn phòng tối.

Lăng Gia tìm đủ mọi Bác sĩ tâm lý, nhưng không khá lên được.

Các bác sĩ được mời về còn bị thương.

Dần dần không còn ai dám đến khám cho Lăng Cẩm Dục nữa.

•••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••

Huyên Huyên tiếp thu xong cốt truyện cũng cảm thán.

Tên nhóc nam chủ này quá đáng thương rồi!

[...] "Đúng vậy ký chủ.

Nhiệm vụ chính tuyến, xin mời ký chủ hoàn thành tâm nguyện của Lăng Cẩm Dục.

Thu hoạch đầy dương khí của nam chủ."

"Hệ Thống có phải mi nhầm cái gì rồi không?

Nguyện vọng của hắn là cái gì làm sao ta biết được?"

[...] "Cái này thỉnh ký chủ tự mò...

Hệ thống Chỉ có phát nghiệm vụ mà thôi."

"Mẹ nó! bổn cô nương cảm thấy mình bị gài vào cái hố, không người lấp."

Huyên Huyên sắp xếp xong mọi chuyện ổn thỏa.

Cô thay đồ cố gắng nịt cái ngực lại cho khỏi bị bật nút áo.

Đóng viện phí, rời khỏi bệnh viên trong ngày hôm nay.

Nhờ Nguyên chủ có cái nghề bác sĩ tâm lý học.

Rất nhanh chóng cô đã xin vào Lăng Gia để được làm bác sĩ kiêm luôn người giám sát của Lăng Cẩm Dục.

Lăng phu nhân, đang lo lắng khi không có bác sĩ chữa trị cho Con trai của bà, nên khi thấy Lâm Huyên Huyên tình nguyện làm bác sĩ riêng của con trai thì bà thập phần vui sướng.

Huyên Huyên đi xe tới biệt thự Lăng Gia.

Nơi này rất rộng lớn và sa hoa.

Cô nhìn tòa nhà ở nước ngoài rất nhiều, nhưng nhìn tới biệt thự Lăng Gia nhịn không được mà dụi mắt.

[...] "Ký chủ...

Cô có cần mua khăn ướt lau mắt hay không!?

Thật không có tiền đồ."

"Bổn cô nương không cần "

Huyên Huyên sách theo vali hành lý nhỏ gọn.

Được người hầu dẫn cô tới phòng khách để cho Lăng phu nhân nhìn qua.

Lăng phu nhân thấy Huyên Huyên thì vẫy tay cô lại gần.

"Cô là Huyên Huyên phải không?

Nhanh Lại đây ngồi!"

Bà lên tiếng hiền hòa ôn nhu với cô.

"Chào phu nhân !

Tôi là bác sĩ Tâm lý học Lâm Huyên Huyên."

Cô hơi hơi cúi đầu mỉm cười với bà.

Lăng phu nhân liếc nhìn Huyên Huyên một vòng, tỏ vẻ rất hài lòng.

Cô gái này trầm ổn, không nịnh bợ không kiêu ngạo.

Bà chỉ sợ con trai bà lại nổi điên mà đuổi cô đi mà thôi.

"Ta rất mong, cô có thể giúp con trai ta qua khỏi giai đoạn khó khăn này rồi.

Cũng rất mong cô tận tình giúp đỡ..

Còn về thù lao, bao nhiêu cũng không thành vấn Đề."

"Phu Nhân không cần khách sáo,!

Tôi sẽ dốc lòng mà tận lực."

Lăng Phu Nhân, nhìn phong thái kiên cường rắn rỏi của cô.

Thì trong thâm tâm bà tỏ ra một tia hy vọng lóe lên.

Rất nhanh bà cho người hầu dẫn cô lên phòng của Lăng Cẩm Dục.

Tiện thể sắp xếp phòng ốc luôn cho cô.

Ngày đầu tới làm, Huyên Huyên không phải bắt tay vào công việc luôn, mà chỉ cần thuộc lòng lòng ghi chú hoạt động của Lăng Cẩm Dục.

Và quen thuộc địa hình của Lăng gia.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 3: Nam Thần Kinh Tự Bế (2)


Ngày hôm sau, Huyên Huyên thức dậy thực sớm.

Ăn mặc thỏa đáng mái tóc cột cao, ngực được nịt cỡ nào đi nữa thì vẫn to tới cao ngạo.

Huyên huyên thất vọng, cũng đỡ hơn là bị bật nút.

Cô đi theo người hầu lên lầu hai, nơi Lăng Cẩm Dục nhốt mình.

Lăng Phu Nhân, muốn con trai bà phong lưu tự tin như khi xưa, không muốn như bây giờ, giống như tên thần kinh.

Huyên Huyên nghe dặn dò của Lăng Phu Nhân, sau đó cô đẩy cửa vào, mục đích muốn nhìn rõ vị mà cô phải lăn lộn cùng.

Bất ngờ, một cái bóng vụt lóe nhanh chóng trốn vào trong tủ quần áo!

"Mẹ ơi!

Không phải là ma chứ? hay là chó mèo đâu….

Di chuyển nhanh tới tức không nhìn rõ a~~~"

[…] "Ký chủ, vật mới trốn trong tủ là nam chủ, không phải quỷ.

Càng không phải chó mèo như ký chủ nghĩ."

"Đệch!

Làm bổn cô nương đứng tim.

Không ngờ nam chủ thích dọa người như vậy?"

Huyên Huyên đánh giá căn phòng, bẩn thỉu hôi thối, còn tối tăm.

Không khác gì người cổ đại ăn lông ở lỗ.

Cô cất giọng lạnh lùng lên.

"Lăng Thiếu tôi là người chăm sóc cho anh thời gian này, nếu như anh không trả lời được coi là đồng ý nha."

"C..

út…

Cút" : Lăng Cẩm Dục, vốn dĩ đang ngây người như bình thường, thấy cô tiến vào liền trốn vào trong tủ.

Huyên Huyên nhíu mày, mặt mũi thì chẳng thấy đâu.

Còn dám ra lệnh đuổi Bổn cô nương đi?

Hắn nói cút cô phải cút Sao?

Cô còn phải vắt khô hắn đau có chuyện cút đi.

Huyên Huyên không thèm để ý Lăng Cẩm Dục đang trốn trong tủ tối, mà cô dọn dẹp bãi rác trong phòng.

Mở sáng rèm cửa ra, lúc này mới thấy căn phòng như cho người ở, chứ không phải là ổ chó như ban nãy rồi.

Lăng Cẩm Dục, nhìn qua khe tủ.

Thấy căn phòng mình sáng lên, hắn nhịn không được mà rùng mình lắp bắp sinh khí.

"T…a… ta nói cô cút!

Ai cho cô ở trong phòng ta mở rèm."

"Ồ!

Lăng Thiếu cứ việc sống trong tủ, tôi dọn phòng mặc tôi…."

"Tôi là được Lăng Phu Nhân thuê với giá cao.

Không phải người cổ đại ăn lông ở lỗ như Lăng Thiếu thuê.

Lăng Cẩm Dục toàn thân cứng đờ.

Đây là hắn lần đầu gặp người chọc tức hắn.

Còn mặt dày, hắn soái ca anh tuấn bao nhiêu, mà cô ta dám nói hắn là người cổ đại ăn lông ở lỗ!?

Bất quá mới năm năm hắn chưa tắm gội và Vệ sinh thôi mà.

Tóc có hơi dài chút, người có hôi một chút…

Không tới mức là người cổ đại như cô ta nói.

"Tôi xin giới thiệu!

Tôi Là Lâm Huyên Huyên, 25 tuổi từ bây giờ sẽ luôn bên Lăng Thiếu."

"Lăng thiếu là muốn tự ra hay bắt tôi trói đem ra ngoài."

"Nam Nhân gì chứ, chỉ bị sỉ nhục một chút đã tự bế bản thân.

Yếu đuối hèn nhát…"

Lăng Cẩm Dục giận thật sự.

Cô ta còn chửi hắn yếu đuối hèn nhát!

Nhớ ai khoảnh khắc năm đó, hắn lại rùng mình.

Khi đó năm tên lưu manh kia, nhét dưa leo vào cúc hoa của hắn, còn bôi cả ớt..

Đầu ngực hắn còn bị kẹp cho sưng.

Tới bây giờ hắn vẫn còn ám ảnh.

Tới nỗi một tuần mới đi vệ sinh một lần.

Huyên Huyên bực mình, nói hết lời mà hắn không ra.

Cô đành mở tủ lôi hắn ra ngoài.

Đập ngay vào mắt cô là, một người rừng….

đúng đúng là người rừng..

Mái tóc dài quá eo chỉa lung tung, râu ria còn dài thòn lòn, cả người tỏa mùi hôi thối, quần áo còn không thèm thay.

Rất có thể đã mấy năm không tắm rữa.

Huyên Huyên dùng sức lực quăng Tên Người rừng ra ngoài, còn trêu chọc.

"A~ Xin chào anh người rừng!

Bây giờ chúng ta bắt đầu từ mái tóc nhé."

Lăng Cẩm Dục Nhanh chóng chạy vào góc tường, ngồi co ro, run cầm cập… cố gắng mắng…

"A…

I.

Aiiii cho cô lá gan lớn tới vậy?

Cút ra khỏi đây."

"Ôh Lăng thiếu nói phải.

Tôi không những có lá gan lớn, mà ngực tôi còn rất lớn."

Nghe cô nói, hắn nhịn không được mà lén nhìn lên ngực cô.

Quả thật rất lớn.

Dưới bụng nhỏ hắn, nổi lên cảm giác nóng và ngứa…

Bất quá từ khi tự bế mình, khi đó hắn còn là thiếu niên chưa hưởng qua mùi vị trái cấm là như thế nào~~~

Huyên Huyên cầm lấy dây trói Lăng Cẩm Dục lại , tay cầm kéo và dao.

Lăng Cẩm Dục run rẩy… la hét… : "C..ô..cô định làm gì?

Mau thả tôi về tủ."

Huyên Huyên bực mình, nhét cái giẻ vào miệng Lăng Cẩm Dục cho bớt ồn.

[…] "Ký chủ, cô có thể ôn nhủ được không?

Hành động của cô dọa cho nam chủ sợ, tới mức súng không dùng được."

"Bổn cô nương là đang giúp hắn."

[…] "Ta đã ký nhầm với một ác nữ chứ không phải sắc nữ."

Huyên Huyên ghét bỏ mà nói: "Lăng Thiếu, anh không ngại mùi hôi, nhưng tôi rất lười ngửi hương vị hôi thối của anh.

Tóc và râu đều phải cắt hết.

Còn phải tắm rửa.

Anh không muốn tôi tiện tay mà đâm chết anh thì ngồ im."

Lăng Cẩm Dục sợ hãi ngồi im cho cô xử lý mình.

Hắn là lần đầu gặp cái ác nữ hung hãn như bây giờ.

Những bác sĩ hay người trị liệu trước kia, đều bị hắn dọa cho sợ mà chạy đi.

Còn cô nàng này.

Không biết thần kinh thô hay là không biết sợ đây?
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 4: Nam Thần Kinh Tự Bế (3)


Lăng Cẩm Dục, ngồi im ngoan ngoãn để cho Huyên Huyên cắt tóc cạo râu cho mình.

Trong đầu không khỏi suy nghĩ trách cứ mẹ mình.

'Sao lại đi tìm cái loại bác sĩ này, vừa bạo lực, lại không biết xấu hổ.

Tiết Tháo là gì?'

Rất nhanh cô xử lý sạch sẽ lông lá, tóc tai râu ria cho Lăng Cẩm Dục.

Lúc này cả gương mặt đẹp trai của hắn lộ ra.

Mặt phi thường tinh xảo, mày kiếm, mũi thẳng cao, hắn có nước da trắng, có thể ở trong phòng tối đã lâu.

Nên nước da của hắn trắng bệch, không chút huyết sắc nào!

Lăng Cẩm Dục thấy cô đờ người , lúc này không hiểu hắn lấy đâu tự tin mà châm chọc cô.

"C…ô…

Cô có phải là đang mê luyến trước sắc đẹp của tôi.

Tôi khuyên cô nhanh chóng cất suy nghĩ đó ở trong lòng.

Tôi sẽ không thích một ác nữ, vô liêm sĩ không tiết tháo như cô."

Bấy giờ Huyên Huyên mới hồi thần.

Chanh chua đáp trả lại, không ngại mà thọc cho hắn thêm một dao.

"Tôi không tiết Tháo thì đã làm sao?

Tôi chỉ đang suy nghĩ, khi tắm cho Lăng Thiếu phải tốn mấy chai dầu thơm đây?"

"Lăng thiếu…

Anh rất thối…

Phi thường thối.

Tôi không chịu được."

Lăng Cẩm Dục bị trói trên ghế, tức giận tới sinh khí, cả mặt đỏ hồng… kắp bắp.

"Cô…

C….ô cô dám nói tôi thối."

Huyên Huyên không thèm trả lời hắn.

Mà vác ngược Lăng Cẩm Dục vào nhà tắm, xác định là tự tay tắm cho hắn.

"Cô…c…

ởi.. cởi trói ra..

Tôi tự mình tắm được" : sắc mặt hắn tái xanh rồi chuyển đen.

Lần đầu tiên trong đời hắn, gặp nữ nhân mạnh bạo như vậy.

"Tôi sợ, Lăng Thiếu tắm không sạch, vẫn nên tôi tắm cho.

Bất Quá cái súng của Lăng Thiếu đâu có dùng được nên tôi thập phần yên tâm."

Lăng Cẩm Dục, bị nói đến điểm hắn xấu hổ nhất, từ vụ bạo hành đó xác định tiểu đệ của hắn không ngóc đầu lên được.

Cũng vì lí do này, mà hắn tự bế bản thân, rất sợ đàn ông."

Huyên Huyên tắm cho hắn, còn không quên nghịch tiểu đệ của hắn.

Xem xét tiểu đệ này vì sao lại không ngẩng đầu lên được?

Nhìn thương tiếc , chỉ có một nhúm ra nhăn nheo.

Lăng Cẩm Dục Nghiến răng nghiến lợi: "Cô..

Là đang làm cái gì ?

Buông nó ra."

Trong người Lăng Cẩm Dục ngứa ngáy, tê tê có dòng điện chạy khắp cơ thể.

Mỗi khi cô sờ lên tiểu đệ của hắn.

Nhưng bất quá, chỉ là khó chịu trong người, còn tiểu đệ vẫn ngoan ngoãn cúi đầu.

Không thèm cương lên một chút nào!

"Chậc~~ Xác định là hỏng thật rồi, Lăng Thiếu yên tâm tôi có cách giúp nó uy dũng lại nha."

Lăng Cẩm Dục đỏ mặt: "T…

A..

Ta bị điên mới tin cô..

Hừ"

"Oh Không thì thôi.

Tôi cũng không phải thánh mẫu, lòng tốt không rộng mở bao la."

Tắm rửa cho hắn xong, cô thay cho hắn một bộ đồ sạch sẽ.

Không quên cởi trói cho hắn.

Xong rồi cô quay lưng rời đi.

Còn không quên bồi cho hắn một câu quan tâm: "Tới bữa ăn, tôi sẽ mang cơm tới cho Lăng Thiếu.

Tắm rửa sạch sẽ rồi, thỉnh Lăng Thiếu đừng ngịch bẩn..

Lớn rồi hiểu chưa?

"Cô lăn…

Đi..

Tôi không phải con nít lên ba?"

"Ồh tự hiểu rõ là hành vi tốt.

Tiếp tục phát huy."

Huyên Huyên hài lòng rời đi.

Bước đầu như vậy coi như là tiến xa.

Tắm rửa cắt tóc tỉa lông sạch sẽ cho hắn rồi.

Ngày mai lại tính tiếp.

"Ta thắc mắc, nguyện vọng của hắn là gì nha?"

[…] "Ký chủ hỏi ta…

Không bằng cô đi hỏi nam chủ đi?"

"Bây giờ ta mới hiểu Hệ Thống mi rất vô dụng.

Không biết gì ngoài bạch bạch."

[…] “…”

Ta không chấp Ký chủ.

Cô nhanh ghi nhớ đơn thuốc phục hồi tiểu đệ của nam chủ lại, sau này cho nam chủ dùng.

[…] "lấy lại phong thái đàn ông."

"Sao mi không nói thẳng ra là để vắt cạn hắn đi."

[…] "Ừ!

Ký chủ thật thẳng thắn bổn Hệ Thống thích!"

“…”

Huyên Huyên, báo cáo mọi hoạt động của Lăng Cẩm Dục cho Lăng phu nhân nghe.

Lăng phu nhân, nghe thấy con trai bà đã chịu tắm rửa, cắt tóc tai.

Thì bà cho rằng Huyên Huyên có năng lực.

Tin tưởng cô sẽ giúp được con trai bà trở lại trạng thái như thời xưa .

Lăng phu nhân cảm ơn Huyên Huyên rối rít, còn không quên đưa cho cô một cái đại hồng bao.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 5: Nam Thần Kinh Tự Bế (4)


Tới giờ ăn, Huyên Huyên bưng bữa tối đi vào: "Lăng Thiếu tới giờ ăn rồi."

Hắn bây giờ làm gì có tâm trạng mà ăn uống, phòng đều bị vén hết rèm cửa lên.

Hắn đành chui vào tủ mà ngồi.

"Ta..

Taaa không ăn, cô đem ra ngoài đi."

Huyên Huyên cũng không phản bác lời hắn nói, lại gần tủ mở ra.

Cũng không lôi Lăng Cẩm Dục ra ngoài.

Cô ngồi đối diện trước mặt hắn.

Vừa gặm đùi gà vừa khen ngon, còn cố tình tạo ra tiếng nhai nuốt thật lớn.

"Chà…

Trương Thẩm nấu ăn thật ngon.

Đùi gà rất vừa miệng a~~~"

Quả thật, hắn nhìn cô ăn, bụng có hơi đói, nhưng ngại vì mặt mũi.

Vẫn cố gắng gồng mình nấp sát vào trong tủ….

"C…

Ô…

Cô…

Cô ra ngoài ăn, đừng ăn trước mặt tôi” : Hắn nhịn không được mà lên tiếng.

"Tôi ăn chỗ nào mặc kệ tôi.

Tôi cũng không có ép Lăng thiếu ăn nha, Lăng thiếu cứ yên tâm mà yêu thương cái tủ đi~~~~"

Đợi tới khi Huyên Huyên ăn xong.

Lăng Cẩm Dục tưởng cô sẽ đi.

Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm.

Đã bị một bàn tay túm lấy, vắt ngang trên người hắn là sợi dây thừng quen thuộc.

Lăng Cẩm Dục toàn thân cứng đờ, sợ tới quên thở.

Huyên Huyên liếc nhìn Hắn, cố nhịn cười: "Lăng thiếu không ăn được, thì tôi đút cho anh ăn~~~"

"Ngô…

Thả tôi ra…

Tôi sẽ nói với mẹ tôi…

Cô là ác nữ….

Cô muốn tiền chứ gì?

Tôi đều cho cô, cô cút khỏi đây cho tôi."

"Lăng Thiếu.

Đúng là tôi yêu tiền, nhưng rất tiếc tôi lại có đạo đức nghề nghiệp, nhận tiền của phu Nhân rồi, không thể nhận tiền của Lăng Thiếu!"

Trong quá trình đút cho Lăng Cẩm Dục ăn, nếu hắn mở miệng mắng cô.

Cô liền đút cho hắn ăn không kịp thở.

Sau cùng cô ép buộc hắn nuốt hết thang thuốc mà cô nấu…

Có vị tanh tưỡi hôi thối như chuột chết.

"Ực~~~ Ác nữ này, cô mới cho tôi uống cái gì" : Lăng Cẩm Dục sợ hãi run cầm cập trên Ghế.

Huyên Huyên mặt không đổi sắc, nói chuyện thong dong…

"Tôi là đang giúp Lăng thiếu lấy lại uy vũ của đàn ông nha.

Anh ngoan ngoãn phối hợp cho tôi.

Bằng không tôi đành phải trói anh lại."

Sắc mặt Lăng Cẩm Dục đen như đít nồi.

Không nói lên lời, bây giờ hắn như con cá nằm trên thớt, chờ người tới làm thịt.

Một lúc sau, Huyên Huyên ném hắn vào thùng nước gì đó, rất thối..

Làm xong các công đoạn, Huyên Huyên vẫn trói Lăng Cẩm Dục trên ghế.

Xác định hôm nay cô phải bằng mọi giá, lôi tên thần kinh này ra khỏi phòng.

Huyên Huyên có lòng tốt nhắc nhỡ trước khi hành động.

"Lăng Thiếu, bây giờ tôi dẫn anh đi ra ngoài dạo hóng gió?"

Mặt mũi Lăng Cẩm Dục xanh như con nhái : "T..

Oio…

Tôi không đi"

Huyên Huyên nhíu mày : "oh bất quá Lăng thiếu có thể tự nguyện đi dạo."

"Hoặc là tôi trói Lăng thiếu lại rồi vác đi ra ngoài…

Anh chọn đi?"

Toàn đại não hắn cứng ngắc.

Chọn cái gì nà chọn, hai cái kết quả đều giống nhau….

Tại sao hắn lại rơi vào tay ác nữ này.

Không giống một nữ nhân gì hết.

Lăng Cẩm Dục bất đắc dĩ.

Bước chân nhỏ đi chậm chậm ra khỏi phòng.

Còn túm vạt áo của Huyên Huyên nép sau lưng đi ra ngoài.

Huyên huyên dẫn hắn đi dạo xung quanh trang viên, rất rộng và đẹp.

Trồng nhiều loài hoa cô không biết tên.

Tới nỗi phòng cho người hầu ở đều rất xinh đẹp.

Huyên huyên thở dài, Cảm thán, nhà nhiều tiền mà tên thần kinh này, tự bế không biết hưởng a~~~

Cô liếc mắt quay lại nhìn Lăng Cẩm Dục, đang tham lam hít thở không khí trong lành.

Bèn hỏi hắn.

"Lăng Thiếu, tôi rất không biết.

Nhà anh giàu có như vậy, phu nhân yêu thương anh tới nhường nào.

Mà anh nhẫn tâm tự bế bản thân không gặp người thân sao?"

"Phải nói Lăng Thiếu ỷ bệnh hay vì tâm lý yếu đuối, hèn nhát đây… ?"

Lăng Cẩm Dục bị cô nói cho tỉnh.

Đúng thật là bấy lâu nay hắn luôn

trốn tránh, không dám gặp ai kể cả mẹ hắn.

Hắn cũng rất nhớ mẹ hắn..

Hazzz nhưng tiểu đệ hỏng hắn đâu còn là nam nhân !

"Cô Là quỷ tham tiền đâu thai sao?

Chuyện của tôi cô không hiểu cảm giác nó như thế nào đâu."

Huyên Huyên tiến lại gần thở hơi nóng vào vành tai của hắn.

Sắc mặt

Lăng Cẩm Dục đỏ hồng, toàn thân ngứa ngáy…

Hắn còn cảm giác được.. tiểu đệ có khuynh hướng ngốc đầu.

Lăng Cẩm Dục ngạc nhiên.

Muốn xác minh lại.

Lén lút khẽ đặt vào tay vào tiểu đệ…

Đúng là có hơi sưng một chút.

Lúc này Lăng Cẩm Dục nhớ ra, cô cho hắn uống cái thứ khó chịu buồn nôn đó.

Nay lại có tác dụng.

Hắn phải nhìn cô bằng cặp mắt khắc trước rồi. : "Có hay không là cô thích thầm tôi phải không?"

"Lăng Thiếu, anh quá đề cao bản thân rồi.

Tôi chỉ là người chăm sóc và chữa trị cho anh, không có tình cảm nào khác."

"Hừ…

Mạnh miệng" : dẫn tôi về phòng.

Huyên Huyên dẫn Lăng Cẩm Dục về phòng.

Cô cũng rời đi báo cho Lăng Phu Nhân biết.

Lăng Phu Nhân biết con trai bà chịu ra ngoài trang viên thì vui vẻ không thôi.

"Huyên Huyên, là tôi phải cảm ơn cô rồi.

Nhờ có cô mà con trai tôi tiến triễn nhanh tới vậy?"

"Lăng Phu Nhân, chê cười rồi.

Không lâu nữa Lăng thiếu sẽ chịu đi gặp Phu Nhân thôi."

Lăng Phu Nhân ngạc nhiên, mừng rơi nước mắt.

Bắt lấy tay Huyên Huyên mà lắc lắc.

"Huyên Huyên, cô nói thật sao?"

Huyên Huyên ưỡn ngực thẳng Lưng, nói : "Điều này là tôi chắc chắn với phu Nhân."

Nếu mà hắn không chịu gặp.

Thì bổn cô nương trói lại dẫn ra, thiếu gì cách.

[…] "Ký chủ, thỉnh ôn nhu, cô làm vậy nam chủ sẽ sớm đi đầu thai a ~~~"
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 6: Nam Thần Kinh Tự Bế (5)


Sáng sớm Huyên Huyên vào phòng Lăng Cẩm Dục.

Cô cũng cầm theo bát thuốc, còn có bỏ một chút dược vật vào trong bát.

Hệ thống nói cái này, giúp hắn nhanh chóng cương lên.

Còn khỏe hơn bình thường gấp 3 lần.

Nên cô không dám cho nhiều.

Lăng Cẩm Dục có tiến bộ hơn, đã biết chui vào góc tường ngồi, chứ không chui vào tủ nữa rồi.

Hắn nhìn thấy bất thuốc, lại nhớ tới mùi vị hôi thối của nó.

Nhưng vì tiểu đệ đệ khỏe mạnh, nhắm mắt bịt mũi tiếp bát thuốc mà uống cạn.

Tới khi tắm rửa, Huyên Huyên luôn tắm cho hắn, lấy lý do là trị liệu tiểu đệ.

Hắn không rõ cô là bác sĩ tâm lý hay bác sĩ nội khoa đây?

"Tôi thấy, có phải cô đã làm điều này với rất nhiều nam nhân rồi phải không!?

Động tác rất thuần thục?"

Lăng Cẩm Dục bâng quơ hỏi.

Huyên Huyên nhăn mày, quả thật đây là lần đầu cô cầm cái thứ đó của nam nhân.

Bất quá tại cái Hệ Thống kia bắt cô cả đêm xem tiểu yêu tinh đánh nhau, còn hướng dẫn cô mát xa đúng cách.

Xem nhiều thành quen luôn.

Không thể trách cô được.

Huyên Huyên cao giọng đáp trả: "Ôh Lăng Thiếu, tôi có làm với nhiều người hay không, thì cũng không liên can tới anh đâu?

Hay là Lăng thiếu đang ghen tị đấy à,?"

"Hừ có bị điên mới ghen tị, cô đừng tự luyến."

"Ồh" động tác tay của Huyên Huyên nhanh hơn, nắm chặt tiểu đệ nửa mềm nửa sưng lên.

Lăng Cẩm Dục khó chịu trong người ~~ miệng đắng lưỡi khô.

Hắn cảm nhận được tiểu đệ đang dần ngóc đầu lên.

Nhịn không được mà thở gấp.

"Ưmmm~~~"

Huyên Huyên Cảm giác được.

Côn thịt của hắn đang nóng dần…

Mặc dù chưa cương lên hết, nhưng ước chừng cũng rất to đi.

Động tác tay càng nhanh, cho tới khi côn thịt nóng hổi Huyên Huyên buông tay ra.

Lăng Cẩm Dục đang hưởng thụ, thì động tác của cô dừng lại, khiến hắn khó chịu lẩm bẩm

"Sao cô dừng lại~~ Tôi….

T..

Ôi sắp được rồi….

Sao cô lại dừng."

Huyên Huyên trêu trọc.

"Lăng thiếu là đang sắp gì nha, anh nói rõ xem nào?"

Mặt Lăng Cẩm Dục đỏ hồng….

Sao hắn lại có thể nói như vậy chứ.

Chắc chắn hắn bị điên rồi đi.

Huyên Huyên thấy hắn không trả lời, cô nhẹ nhàng lại gần giữa hạ bộ hắn, cúi đầu xuống.

Lúc này, Lăng Cẩm Dục tưởng cô sẽ giúp hắn giải tỏa bằng Miệng.

Thì bất giác côn thịt hắn trướng tới đau.

Hắn nhìn động tác môi của cô đang tiến lại gần côn thịt nữa mền nữa cứng kia.

Cả người hắn nóng như bị thiêu đốt.

Bất ngờ Huyên Huyên thổi hơi nóng vào côn thịt đang bành trướng.

1 giây

2 giây

3 giây………..

Một dòng khoái cảm ập tới.

Hắn cứ như vậy bị cô thổi hơi đã ra…

Còn ra chỉ trong ba giây?

Lăng Cẩm Dục xấu hổ che mặt.

Hắn là bị mất đi phong phạm đàn ông rồi.

Chưa tới 5 giây đã ra.

Nhưng mà dấu hiệu đó báo cho hắn biết.

Côn thịt của hắn còn dùng được.

Chỉ cần một thời gian nữa sẽ trở về

Trạng thái đàn ông sung mãn.

Lúc đó hắn sẽ bạo chết cô…

"Hừ"

Huyên Huyên không ngại mang đã kích: "ây zaa Lăng Thiếu…

Vừa tròn 3 giây…"

"Lần sau nhớ học cách kiềm chế nghe không?"

"Cô không cần đã kích tôi.

Có cơ hội thì cô thử dùng nó xem…

Tôi sẽ khiến cô hai ngày không xuống được giường."

Huyên Huyên: "Phải không?

Bất quá tôi chờ tới ngày đó, bây giờ Lăng Thiếu nghĩ ngơi đi, tôi xin phép."

"Hừ đồ nữ Nhân không có tiết tháo!"

Lăng Cẩm Dục bực mình mà hét to.

"Ôh Nhưng phía dưới của Lăng Thiếu thành thật hơn anh đấy?"

"Hứng tình với đàn bà không tiết tháo, hai ta là một đôi trời sinh rồi.

So ra chỉ có tôi mới chịu thỏa mãn một người yếu sinh và lý như Lăng Thiếu thôi."

Lăng Cẩm Dục mặt đỏ tía tai: "Cô….

Coo..cút ra khỏi đây ngay..

Hừ hừ biến khỏi tầm mắt tôi."

"Chậc~~~ Yên Tâm Lăng thiếu khỏi bệnh, tôi tự khác cút ngay thôi…"

Huyên Huyên tức giận xoay người rời đi.

Đóng cửa mạnh.

~~~~~Rầm ~~~~~

Lăng Cẩm Dục ngồi ngây ngốc.

Vẫn suy nghĩ câu nói của cô.

'Cô ấy nói thật?

Khi hắn khỏi bệnh cô ấy sẽ đi thật sau?'

'Khi nãy chỉ là hắn quá nóng giận mới hét lên thôi.

Không phải cô ấy giận thật chứ?'

Hắn cảm thấy từ tâm hồn cho tới thân thể đều không khỏe.

Cô ấy mở cánh cửa bước vào cuộc đời hắn…

Rồi tự nhiên rời đi….

Khiến hắn tâm trạng không vui.

Cũng không biết cảm giác này là cảm giác gì?

Thật khó chịu….

Chắc chắn cô ấy đang cố tình câu dẫn mình.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 7: Nam Thần Kinh Tự Bế (6)


Đêm trước khi đi ngủ, Huyên Huyên được hệ thống đưa cho một viên thuốc màu trắng.

Hệ thống nói cái này chỉ giúp cô bớt mệt mỏi đi mà thôi.

Tuy rằng có hơi nghi ngờ, nhưng Huyên Huyên vẫn nuốt vào.

Khoảng hai giờ trôi qua, cơ thể cô bắt đầu có phản ứng dị thường.

Cả ngực đau nhức, còn tiết ra sữa…

Toàn thân mẫn cảm tới mức áo ngực chạm vào cũng ướt đẫm.

Lúc này Huyên Huyên nhận ra, bản thân cô đã bị hệ thống troll.

"Hệ thống ra đây chúng ta nói về trái đất khi nào nổ tung ~~"

[…] "Oh ký chủ không cần lo lắng, chúng ta sống ở không gian khác, không có tên là trái đất.

Ký chủ đừng lo"

“….” ta muốn hỏi~~ mi đã cho ta nuốt cái gì?

[…] ah Ta chỉ muốn ký chủ không bị lầm đường lỡ bước, sa chân vào con đường bạo lực.

[….] Ký chủ cũng nên nếm thử cảm giác khó chịu như nam chủ.

Cái này gọi là khống chế hành vi ác nữ của cô nha.

"Đệch…

Ta biết ngay mà….

Cuộc đời phải đi theo con đường lăn lộn trên giường…."

Huyên Huyên cảm giác ngày càng ngứa ngáy.

Cặp nhũ hoa cứng ngắc tiết ra sữa ướt đẫm áo lót.

Cô vội chạy vào trong nhà tắm, đưa tay vân vê đầu ti mình, càng sờ sữa tiết ra càng nhiều.

Cả gương mặt đỏ hồng.

Hơi thở gấp gáp

Huyên Huyên cắn răng tắm nước lạnh cả đêm.

Đem cặp nhũ hoa mẫn cảm nịt chặt.

Khó khăn lắm mới chìm vào giấc ngủ.

——————————————————

Sáng hôm sau, vì ngủ không ngon, Huyên Huyên dậy rất sớm.

Đẩy cửa đi vào trong phòng của Lăng Cẩm Dục không quên bưng theo bát thuốc.

"Hôm nay cô tới sớm hơn nhỉ?

Sao mặt cô lại đỏ vậy nha" : Lăng Cẩm Dục tò mò.

Hắn nghĩ chắc là cô đang thẹn thùng.

Toàn thân Huyên Huyên cứng ngắc.

Không lẽ khai thật do cô tự mình xử lý, nên mặt đỏ…

Còn lâu cô mới nói thật.

"Khụ~~Tôi tập Thể dục..

Lăng Thiếu Uống thuốc đi.

Thuốc đắng dã tật."

Huyên Huyên nói xong.

Không đợi cho hắn uống xong mà xắn tay áo lên, tụt phăng cái quần của Lăng Cẩm Dục ra.

Hắn đã sớm quen với động tác vô sĩ lưu manh của cô, nên vẫn thản nhiên như không.

Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ bôi thuốc ở nơi này.

Lăng Thiếu đừng phấn khởi quá mà ra quá sớm.

Lăng Cẩm Dục đang cố nhịn mùi hôi mà nuốt thuốc.

Nghe cô không thẹn mà nói khiến hắn muốn phun trào.

"Phụtttttt….

Cô làm gì làm nhanh lên.

Nó muốn ra tôi không quản được."

Huyên Huyên vừa nói vừa thoa thuốc mỡ lạnh mất ở quy đầu.

Bàn tay mềm mại xoa dọc theo côn thịt dần trướng lên..

"Ây…

Của anh mà anh không quản được, chẳng nhẽ tôi quản được chắc."

Lăng cẩm Dục bị động tác kích tình của Huyên Huyên, làm hắn nhịn tới khổ.

Cộng thêm hắn ngửi thấy mùi lạ trên người của cô.

Lăng Cẩm Dục nhìn lên cặp nhũ hoa đày đặn rung rinh theo từng động tác xoa nắn….

Hắn không thẹn mà nuốt từng ngụm nước bọt xuống cổ họng.

"Huyên Huyên…

Hôm nay cô có mùi Lạ…."

Động tác của cô hơi dừng lạ, lo sợ.

Có phải hắn phát hiện ra cái gì rồi hay không?

Cô đã nịt chặt rồi mà.

"Đ…

Â…

Đâu có?

Không có gì lạ hết."

Lăng Cẩm Dục, cố hít mạnh một hơi.

Kéo ngược cô lên.

Đặt cô ngồi đè trên côn thịt chưa cứng hẳn.

Cúi xuống hôn cô nồng nhiệt…

Cạy khóe miệng cô ra, cái lưỡi nhanh chóng khuấy đảo bên trong….hắn cảm thấy rất ngọt..

Ngọt như mật..

Lăng Cẩm Dục hôn điên cuồng hơn.

"Ưm…..ô ô ……

Uông…

Ôi…

Aaaa"

"Đây là phạt..

Cô nói dối…"

Cái miệng hắn nhanh chóng di rời môi, trượt xuống cái cổ trắng tuyết..

Dần dàn tay cởi núc áo cô ra…

Đôi môi nóng rực đặt lên đầu nhũ hoa mà tham lam liếm mút, hút hút sữa ra…

Lăng Cẩm Dục vô cùng ngạc nhiên….

"Uy cô có thai?"

Huyên Huyên đỏ mặt , vì lần đầu bị nam nhân liếm mút nơi đó.

"Tôi không có, anh đừng nói lung tung, buông tôi ra."

"Không có?

Sao lại tiết ra sữa?"

"Là…

Là cơ thể tôi như vậy…

Ham muốn sẽ tự tiết ra sữa."

Nói xong Huyên Huyên, nhanh chóng rời khỏi người Lăng Cẩm Dục.

Xoay người chạy mất dạng.

Để lại hắn ngây ngốc.

Có phải hắn bị điên hay không, tự nhiên đè cô nàng ác nữ kia ra hôn hôn.

Còn liếm mút cặp nhũ hoa ngọt.

Và mềm mịn kia.

Thèm……… vị sữa ngọt ngào…

Hắn bị nghiện mất rồi.

Thôi ngày mai cẩn thận hơn một chút.

Lăng Cẩm Dục nhìn xuống nơi côn thịt.

Bị chất dịch làm ướt một mảng lớn.

Chắc chắn là nơi của cô ấy làm ướt.

"Ực~~~ cũng thật mau ướt quá đi."

Hắn đè bàn tay lên côn thịt của mình mà tự an ủi~~~~
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 8: Nam Thần Kinh Tự Bế (7)


Một tuần cứ thế trôi qua.

Huyên Huyên chăm chỉ dẫn Lăng Cẩm Dục đi dạo quanh trang viên.

Chăm chỉ bôi thuốc ở hạ thân của hắn.

Chắc chắn một điều rằng đảm bảo cho tiểu đệ khỏe mạnh cô không cho hắn mặc quần lót.

Khi hắn di chuyển, nơi đó cứ phình ra, lung lay theo bước chân, còn bị ma xát bởi quần vô cùng khó chịu.

Khắp người khi nào cũng bị ăn trúng hỏa dược.

Lăng Phu Nhân, nghe được hôm nay Huyên Huyên sẽ dẫn Lăng Cẩm Dục ra gặp bà.

Lăng Phu Nhân thập phần vui mừng.

Bà thức dậy thật sớm, sai người làm chuẩn bị ba phần đồ ăn.

Nghe theo sắp xếp của Huyên Huyên, nên bà đuổi hết nam nhân ra ngoài.

Không được ở trong phạm vi tầm mắt của Lăng Cẩm Dục.

Huyên Huyên đẩy cửa vào, lên tiếng nhắc nhỡ: "Lăng Thiếu mau dậy, tôi dẫn anh đi gặp Lăng Phu Nhân."

Lăng Cẩm Dục đang trầm ngâm suy nghĩ về nước mỹ ( -.-).

Đột nghe thấy cô muốn dẫn hắn đi gặp mẹ thì toàn thân chết lặng.

"Tôi..

Còn chưa chuẩn bị tâm lý không đi."

"Lăng Thiếu…

Anh còn chưa chuẩn bị tới khi nào?

Ngày mai hay 10 năm sau?"

"Tôi đã quyết, hôm nay anh không gặp mẹ anh thì tôi buộc phải trói anh lại… …Lăng thiếu anh chọn đi…. ?"

Hắn luôn cảm thấy, mình mất đi tư cách con người.

Từ ăn uống tắm rửa tới ý kiến của hắn.

Đều do cô quyết định.

Lăng Cẩm Dục tủi thân.

Chống người dậy, mặc cho cô thay đồ…

Huyên Huyên khi thay đồ cho hắn.

Có lén kiểm tra cây côn thịt kia, chắc phải ba hay năm ngày nữa sẽ dựng ngược lại thôi.

"Khụ~~~ cô thay đồ nhanh đi!

Đừng lợi dụng mà sờ nơi đó Của tôi" : Lăng Cẩm Dục cả mặt đỏ hồng mà nói.

"Tôi với anh, còn ngại cái gì?

Cái gì của Lăng thiếu tôi đều xem hết.

Từ chân lông tới kẽ tóc nha!"

"Hừ" Không biết liêm sĩ.

Hắn vừa sinh khí vừa thẹn thùng mà nói.

...............................đại sảnh…….................

Lăng Phu Nhân, ngồi sẵn vào bàn đợi Huyên Huyên dẫn con trai bà tới.

Chưa đầy năm phút, đã thấy hai thân ảnh tiến vào.

Một nữ dáng người nhỏ thó , no đủ.. dắt tay dẫn con trai bà đã năm năm chưa nhìn thấy.

Bà quan sát, con trai bà cao và gầy hơn xưa.

Nước da còn trắng bệch do thiếu tia nắng mặt trời.

Bước đi của hắn nhỏ nhỏ, líu díu theo sau Huyên Huyên.

Lúc này cô mới lên tiếng.

"Phu Nhân, tôi dẫn Lăng Thiếu tới gặp Phu Nhân.."

Lăng Phu Nhân, nhìn con trai với đôi mắt đỏ hồng hồng tràn đầy yêu thương.

Nước mắt tuôn rơi…

Lắp bắp.

"Tiểu Dục lại đây…

Cho mẹ ôm con..

Mấy năm qua mẹ rất nhớ con..

Tiểu Dục à."

Lúc này, Lăng Cẩm Dục nhìn kỹ người mẹ yêu thương của hắn.

Bà già đi nhiều.

Trên mặt còn hằn nếp nhăn trên khóe mắt.

Lăng Cẩm Dục bước chân nhỏ, nhìn xung quanh xem có nam nhân hay không.

Thấy an toàn mới nhẹ nhàng tiến lại gần bà.

"Mẹ!

Là con trai không tốt…

Làm mẹ lo lắng…

Con xin lỗi mẹ."

Bà xoa đầu con trai.

"Không sao!

Con chịu ra gặp mẹ đã là tốt rồi~~ tất cả phải cảm ơn cô rồi Huyên Huyên."

Huyên Huyên nhẹ nhàng gật đầu với bà.

Khác với hình tượng ác nữ vô liêm sĩ đối với hắn.

Khiến Lăng Cẩm Dục trợn ngược mắt không thôi.

'Giỏi lắm Lâm Huyên Huyên…

Cô diễn hay lắm.'

Cả ba người ngồi vào bàn ăn.

Huyên Huyên luôn đề cặp tới tình hình sức khỏe của Lăng Cẩm Dục.

Khiến Lăng phu Nhân hài lòng không thôi.

"Phu Nhân ~~ Tôi thấy tình trạng sức khỏe của Lăng Thiếu đã tiến triển tốt.

Tôi muốn xin nghĩ ngày mai, có được hay không?

Lăng Phu Nhân cũng nghĩ tới vấn đề này.

Mặc dù cô là bà thuê, nhưng đã nhiều ngày cô không đi đâu đó.

Nên bà liền đồng ý.

"Được Huyên Huyên..

Mai cô cứ nghĩ đi.

Còn Tiểu Dục để tôi lo."

Lăng Cẩm Dục, thì không nghĩ thoáng như mẹ mình.

Hắn cảm thấy cô xinh đẹp quyến rũ.

Lại còn không có tiết tháo.

Chắc chắn , là ra ngoài tìm một cái nam nhân để giải tỏa rồi.

"Hừ"

Huyên Huyên đưa Lăng Cẩm Dục về phòng thì.

Bất ngờ hắn nắm lấy tay cô.

Lên giọng chất vấn.

"Tự Nhiên cô xin nghỉ làm gì?

Có phải ra ngoài quyến rũ nam nhân phải không?"

Huyên Huyên cau mày, muốn đánh chết tên thần kinh này: "Lăng Thiếu, anh quản quá xa rồi!"

"Tôi là được phu Nhân thuê, không phải anh thuê .

Tôi có ra ngoài quyến rũ nam nhân hay không.

Cũng không tới lượt anh quản."

"Với lại, Lăng Thiếu lấy tư cách gì mà quản tôi?"

"Đồ thần kinh" nói xong cô xoay người bước ra.

Lăng Cẩm Dục, chết chân tại chỗ vì cô ấy nói chỗ nào cũng có lí.

Hắn lấy tư cách gì quản cô đây?

Hắn là bị thần kinh mới quan tâm ác nữ, không tiết tháo kia.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 9: Nam Thần Kinh Tự Bế (8)


Sáng sớm ngày hôm sau, Lăng Cẩm Dục, cố gắng chống cự cơn buồn ngủ.

Mà lê đôi chân ra cửa xổ.

Nhìn Huyên huyên, toàn thân váy đỏ bó sát, có bao nhiêu đường cong quyến rũ đều lộ ra, nhất là cái cúp ngực như ẩn như hiện.

Hắn nắm chặt thanh sắt ở cửa sổ.

Mắng thầm

'Ăn mặc như vậy, không phải đi câu dẫn nam nhân còn đi đâu nữa.

Đồ không có tiết tháo.'

Thấy cô khuất dần khỏi tầm mắt.

Lăng Cẩm Dục lấy điện thoại ra, gọi cho người mà mẹ sắp xếp cho hắn.

"A Phong ~~ Theo dõi cô gái này cho tôi.

Bất cứ cô ấy đi đâu làm gì?

Anh đều phải báo cho tôi biết."

Dặn dò xong.

Lúc này Lăng Cẩm Dục mới hơi yên tâm mà ngủ tiếp.

Huyên Huyên thì vui vẻ tung tăng chơi đùa, dạo phố.

Làm gì biết bản thân mình bị theo dõi đâu.

Cô dạo phố cả ngày, thấy trời đã vào tối, cô định vào quán Bar tìm anh chàng đẹp trai nào đó cưa cẩm giết thời gian.

Nếu mà may mắn, tìm được anh nào đẹp trai, thì bất quá xin luôn giống về, mai mốt lại có thêm cái tiểu bảo bảo đáng yêu cũng là chuyện tốt.

Tốt nhất là không bị thần kinh như tên Lăng Cẩm Dục kia.

Huyên Huyên bước vào quán bar.

Tất cả ánh mắt như sói đói của nam nhân, nhìn cô như muốn chọc thủng.

Huyên Huyên làm ngơ đi ánh mắt đó.

Lúc này A Phong gọi điện báo lại cho Lăng Cẩm Dục.

"Thiếu Gia Lâm tiểu thư cả ngày đi dạo phố.

Còn bây giờ đang ở quán Bar."

Lăng Cẩm Dục đang nằm, cũng bật ngửa người dậy….

Hét vào điện thoại.

"Theo dõi thật chặt cho tôi….thấy cô ấy đi với nam nhân lạ nào, anh vác cô ấy về đây cho tôi."

"Đã rõ thưa Thiếu Gia."

—————————————————

Một lúc Sau, Huyên Huyên đi ra cùng một nam nhân rất soái ca.

Còn theo hướng hotel mà vào.

"A Phong đứng trước mặt hai người ngăn cản."

"Lâm Tiểu Thư.

Thiếu gia có lệnh, cô không được đi theo nam nhân lạ."

Huyên Huyên bực mình chất vấn: "Thiếu Gia nhà anh là ai?

Tôi không có quen biết."

"Là Lăng Cẩm Dục.

Hôm nay Lâm Tiểu Thư không được đi theo vị này."

"Hừ, Hắn là gì mà quản tôi~~ Tránh ra… chúng ta tiếp tục đi nào!"

"A Phong…

Xin đắc tội."

Nói xong hắn vác ngược Huyên Huyên lên.

Vứt cô lên xe chạy thẳng về Lăng Gia.

Người nam nhân kia ngu ngơ tại chỗ.

Đây có phải là vụ bắt cóc người phải không?

'Có nên báo cho cảnh sát hay không?'

Còn Huyên Huyên thì bực mình.

Khó khăn lắm cô mới tia được một soái ca đẹp trai.

Chuyện tốt sắp thành lại bị tên thần kinh phá đám.

"Hừ Lăng Cẩm Dục…

Anh đủ Thần Kinh…..

đủ Bá đạo."

"Bổn cô nương đợi hắn khỏe hăng sẽ vắt cạn hắn…

Không vắt cạn hắn, tên Huyên Huyên này sẽ viết ngược."

[…] Ký chủ…..ta nhắc nhở chút…

Tên cô có viết ngược vẫn là Huyên Huyên nha!

"Hừ!

Hệ thống mi nhiều chuyện!"

[…] “””…..”””” ta có sao?

Chỉ nhắc nhở một chút thôi mà…..
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 10: Nam Thần Kinh Tự Bế (9)


A Phong dừng xe trước trang viên Lăng Gia.

Vác Huyên Huyên trên vai không ngừng dẫy dụa "Ô ô ô~~~ Thả tôi ra….tên Thần Kinh Lăng Cẩm Dục…

Ô ô ô"

A Phong ~~ "Lăng Thiếu, Lâm tiểu thư đây."

Lăng Cẩm Dục, thấy A Phong liền cách xa cự ly 100m thở dốc ra: "đem cô ấy xuống giường, còn anh nhanh ra khỏi đây."

A Phong nhíu mày, kỳ quái.

Nhưng anh không thắc mắc , trước khi ra khỏi còn có lòng tốt đóng chặt cửa lại.

Huyên Huyên bị quăng lên giường phát đau, cô xoa xoa cái eo.

Chống người ngồi dậy, đôi mắt lườm phóng dao về phía Lăng Cẩm Dục.

"Lăng Thiếu có phải anh bị bệnh rồi không?

Bị thần kinh nên gặp bác sĩ khoa não, bắt tôi về làm gì?

Tôi không phải chuyên khoa não."

Lăng Cẩm Dục, liếc nhìn cô.

Trên dưới toàn thân Câu Dẫn Người, khiến hắn càng bực tức hơn.

"Đúng vậy!

Tôi bị thần kinh mới quan tâm ác nữ không tiết tháo như cô."

"Bệnh của tôi chỉ riêng cô mới chữa được!

Tôi nói cho cô biết!

Cô muốn ra ngoài đi chơi, cũng phải đúng mực.

Không phải bảo cô ra ngoài đi tìm tình một đêm…

Cô hiểu chưa."

"Lăng Thiếu.

Anh lấy quyền gì mà cản tôi?"

Lăng Cẩm Dục phát giận thật sự, hung hăng nói: "Tôi không có quyền gì?

Nhưng tôi thích cô."

"Cô có thể tìm tôi để giải toả.

Tôi cấm cô tìm nam nhân nào khác ngoài tôi ra."

"Em nghe cho rõ, Lâm Huyên Huyên.

Tôi thích em, tôi vô cùng thích em."

Hai mắt Huyên Huyên trợn tròn, miệng há to nhìn Lăng Cẩm Dục.

"Lăng thiếu anh nói lạ lần nữa?"

Lăng Cẩm Dục, phát hiện mình lỡ miệng.

Nhưng bất quá đã nói rồi phóng lao phải theo lao.

"T..

Ôi nói tôi thích em!"

Huyên Huyên suy nghĩ, đã cho hắn uống nhiều thuốc như vậy rồi, Hệ thống cũng nói bây giờ cô có thể thu hoạch dương khí!

Bây giờ là cơ hội tốt.

"Nếu Lăng Thiếu đã thích tôi như vậy, đêm nay anh phải bồi tôi!"

Lăng Cẩm Dục nghe được lời cô nói.

Toàn thân như có dòng điện, hạ thân không hẹn mà bắt đầu trướng lên một cục.

"E…

Emm muốn anh bồi cái gì?

Đêm nay em muốn cái gì anh cũng sẽ bồi cùng em."

Huyên Huyên cười cợt nhã~~ "Được bắt đầu thôi."

Huyên Huyên nói xong dùng hai tay, kéo quần hắn xuống, lộ ra côn thịt đang chào cờ!

"Không tồi, đã cứng hoàn toàn rồi.

Huyên Huyên duỗi ngon tay thon dài, mà cầm lấy côn thịt đang trướng lên, cô nhịn không được mà xoa từ quy đầu xuống tận thân gậy.

Lăng Cẩm Dục thở hổn hển, khi bị cô xoa nắm niết côn thịt thô dài của hắn.

Lúc này hắn chỉ muốn nhanh chóng đè cô xuống dưới hạ thân của mình mà thao.

"Ưmm~~ Huyên Huyên….cho anh"

"Suỵt~~ Lăng thiếu anh đừng động để em tới" : nói xong cô từ từ cởi chiếc váy đỏ bó sát thân mình.

Lăng Cẩm Dục bị hình ảnh câu dẫn, kích thích này của cô mà máu mũi bắt đầu chảy xuống.

Hắn hung hăng, lấy tay nhanh chóng lau đi máu mũi của mình.

Tránh bị cô chê cười.

Lăng Cẩm Dục Nhìn toàn cơ thể của cô.

Gương mặt hồng hồng mị hoặc.

Làn da non mềm, trắng như tuyết, dọc dưới xương quai xanh là cặp nhũ hoa to đầy.

Hai viên đậu đỏ cứng ngắc không ngừng tiết ra sữa.

Cái eo nhỏ nhắn, không đầy một nắm tay.

Cặp mông no đủ, cong lên.

Nơi tiểu huyệt trắng hồng , điểm thưa thưa vài sợi long mềm mượt.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 11: Nam Thần Kinh Tự Bế (H)


Chân cô khép hờ hững, để lộ tiểu huyệt như hoa đẹp tới mê mẫn.

Hắn nhìn giữa tâm huyệt còn tiết ra mật dịch.

Lưỡi hắn khẽ liếm liếm cánh môi khô khốc.

Đây là lần đầu tiên hắn gần nữ nhân.

Lăng Cẩm Dục, nhìn xuống vật hạ thân của mình thì căng cứng, thập phần hưng phấn.

Hắn rất muốn làm thế chủ động nhưng không dám cãi lời Huyên Huyên.

Lăng Cẩm Dục cắn răng nhịn tới khổ sở.

Lăng Cẩm Dục, dùng ánh mắt nhiễm tình dục nhìn Cô: "Huyên Huyên, nên để anh chủ động."

Huyên Huyên thất thần, quả đây là lần đầu của cô, nhưng là hắn đang khinh thường cô sao?

Mặc dù là lần đầu tiên nhưng cô có xem tiểu yêu tinh đánh nhau nhiều.

Nên hiểu rất rõ.

Không cần tên nam thần kinh kia giúp đỡ.

Huyên huyên suy nghĩ, đau ngắn còn hơn đau dài.

Cô ngồi lên giữa bụng Lăng Cẩm Dục.

Banh hai mép tiểu huyệt ra.

Một tay cầm lấy côn thịt thô dài của hắn, cắm vào ngay chính giữa cửa tiểu huyệt.

Huyên Huyên hít vào một hơi, chậm rãi chịu đau đớn ngồi dần xuống.

"Ưmm~~" Lăng Cẩm Dục bị tiểu huyệt khít chặt ôm láy Quy đầu.

Mặc dù chưa vào hết nhưng hắn cảm thấy tiểu huyệt đang cố hắng bóp chặt lấy côn thịt của hắn.

Huyên Huyên giữa mi tâm nhíu chặt.

Mặc dù chưa vào hết nhưng cô cảm thấy một cỗ cảm giác đau đớn như đang xé cô thành hai mảnh.

Huyên Huyên cắn chặt răng...

Hơi thả lõng tâm một chút tiếp tục nhịn đau mà ngồi xuống.

"Ưm~~ Huyên Huyên...

Em từ từ thôi sẽ đau" : Côn thịt của hắn bị tiểu huyệt co thắt lại tới mức đau bụng nhỏ.

Huyên Huyên chịu đau đơn quát tháo: "Anh Câm miệng lại cho tôi..

Ưmm."

Côn thịt của hắn thâm nhập vào càng sâu, khi hắn cảm giác được đã phá rách được tấm chắn thịt mỏng.

Thì Lăng Cẩm Dục vui mừng.

'Nguyên lai

cô áy là còn xử nữ.

Đây là lần đầu của cô ấy và hắn!'

"Huyên Huyên ~~ Em đừng động vội sẽ đau...

Em chờ một chút sẽ hết đau nhanh thôi."

"Ân~~" Huyên Huyên bị phá thân, mà kêu rên ~~~.

Thiếu chút nữa không chịu được mà ngất đi.

May là ý trí của cô kiên cường, vẫn chịu được.

Mấy phút sau, cơn đau đã dịu dần.

Quy đầu chọc tới tận sâu bên trong, tạo ra cảm giác khoái cảm sung sướng....

Còn mềm mại.

Huyên Huyên, mặt không đổi sắc chậm dãi rút côn thịt ra, máu tươi và mật dịch theo đó mà chảy xuống dưới.

Lăng Cẩm Dục, vui mừng sau đó lại đau lòng cho Huyên Huyên vì phá thân mà chịu đau đớn.

Huyên Huyên trừng mắt nhìn hắn: "Sao côn thịt của anh lại thô, to như vậy?

Anh có còn là nam nhân hay không?"

Lăng Cẩm Dục nhịn cười: 'To cũng là lỗi của hắn sao?'

Huyên Huyên lại bắt đầu, đặt côn thịt ngay tiểu huyệt bắt đầu ngồi xuống, cảm giác đau đã qua đi.

Chỉ còn lại khoái cảm đê mê.

Lăng Cẩm Dục, sắc mặt nhịn tới đỏ hồng.

Hai tay nắm eo Huyên Huyên vật xuống lại, bản thân lấy thế phản công.

"Huyên Huyên, em hưởng thụ đi, việc này để anh làm là được rồi.

Bằng không em lại nói anh 3 giây đã ra...."

"Hôm Nay, tôi phải khiến em hai ngày không xuống được giường!"

"Hừ tôi xem Lăng Thiếu chịu nổi ba giây hay không?"

Lăng Cẩm Dục bị khiêu khích, gân xanh trên mặt nổi lên.

Hung hăng ép Cô xuống hai tai đè lên bã vai cô.

Hắn nhìn thấy cô nhịn đau tới nước mắt chảy ra từ khóe mắt.

Cúi đầu hôn lên cánh môi ngọt ngào của cô.

Tay kia hắn vân vê nhào nặn hai nhũ hoa đang trướng tới đau.

Ngón tay se se đầu hạt đậu cứng ngắc đang tuôn sữa.

Cái lưỡi nham nhám trượt từ cổ xuống xương quai xanh, rồi dừng lại điên cuồng liếm mút nhũ hoa.

Hung hăng hút hút sữa không ngừng chảy ra.

"Ân...

Ưmmm~~~~ư~~" Cô bị hắn liếm mút khiến cô sung sướng.

Không kiềm chế được mà rên rĩ kích tình.

"Cẩm Dục..

Anh cứ tiếp tục đừng phiền tới em."

Nói xong chân cô không hẹn mà kẹp chặt lấy eo của hắn.

Để cho côn thịt tiến vào nơi sâu nhất của cô.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 12: Nam Thần Kinh Tự Bế (H Cao)


Lăng Cẩm Dục bị Huyên Huyên kích thích, coi thường vật nam tính của hắn.

Lăng Cẩm Dục mạnh bạo tách hai chân cô ra, dút côn thịt trong tiểu huyệt ra máu chảy đầm đìa.

Hắn cúi đầu xuống, cánh môi điểm lên cánh hoa nơi tiểu huyệt, đưa cái lưỡi nhám nhọn thọc vào bên trong mà khuấy động.

Tạo khoái cảm giúp cô bớt đi đau đớn.

"Ân~~~ Ngô…

Cẩm Dục nơi đó rất bẩn…

Ưmmmm ưuu."

Huyên Huyên rên rĩ hệt như con mèo nhỏ, càng kích tình hắn hơn.

Chiếc lưỡi tham lam liếm mút sâu bên trong.

Hàm răng khẽ chạm nơi hạt đậu, tạo nên ma xát cực lớn.

Huyên Huyên bị sung sướng tới mức gồng mình, mật dịch tiết ra ướt đẫm cả gương mặt tuấn tú của Lăng Cẩm Dục.

"Huyên Huyên, của em thật thơm ngọt, em nếm thử của chính mình đi" : Cô bị cơn khoái cảm đánh mất đi lý tri, đưa chiếc lưỡi nhỏ xinh liếm ngón tay của Lăng Cẩm Dục, dính đầy mật dịch.

Hắn bị động tác của cô, làm cho côn thịt càng bánh trướng.

Không thương xót nơi tiểu huyệt nhỏ bé, mà hung hăng nhét vào lại, điên cuồng nhấp hông, tạ ra tiếng ọt bạch bạch theo đừng động tác.

"Ân ân……

Ngô……

Ngứa Quá~~ Ưummm ngứa~~" : Cô bị động tới kêu loạn, khoái cảm ập tới như thủy triều khiến toàn thân cô, run run tê, tự động uốn éo như một con rắn.

Lăng Cẩm Dục, bị tiểu huyệt của cô thắt chặt.

Đây là lần đầu hắn nếm qua tiểu huyệt cực kì chặt sung sướng tới vậy.

"Ân Huyên Huyên~~~ Của em thật chặt…. miệng nhỏ của em đang tham lam nuốt lấy anh ưmm~~~" : hắn bị tiểu huyệt cắn nuốt chặt tới mức.

Loại sung sướng tra tấn này.

Khiến hắn luôn muốn ra…

Nhưng phải cố nhịn.

"Ân……

Ân ân……

Của anh thật lớn ……

A……

Ân…..

Thao em đi….

Làm mạnh lên..

Ưmmm.”

Huyên Huyên rên rĩ thành tiếng.

Để mặc kệ Phía trên bị Hắn liếm mút nhũ hoa tới sưng đỏ, càng hứng nhũ hoa cô tiết sữa ra càng nhiều.

Khắp phòng một mảnh dâm uế kích tình.

Lăng Cẩm Dục, không hề nghĩ tới hắn là thích cô, còn là nghiện cô tơi điên cuồng.

Hắn nhìn cô bị nhục dục chiếm lấy.

Hai tay nâng mông cô lên, đút côn thịt thô dài vào trong tiểu huyệt lại.

Ngón tay quẹt qua mật dịch cho vào cúc huyệt mà điên cuồng khuấy đảo.

"Ân……

Ân ân……

A……Cẩm Dục ….

A……

Ân ân……Cẩm Dục…Ư…..Nhanh~~ thật nhanh." : Cô bị Hắn chơi đùa hai lỗ, sung sướng tới lên đỉnh…

Miệng không ngừng rên rĩ như mèo nhỏ kích dục.

Hắn nghe thấy cô rên rĩ, biết cô đã sắp lên đỉnh rồi.

Động Tác thao của hắn càng nhanh chóng và mạnh bạo hơn~~~

"Huyên Huyên~~~ Ư..

Ư…

Em em đang vắt cạn anh ưummmm" : cảm giác khoái cảm bao quanh quy đầu côn thịt.

Hắn điên cuồng thao mạnh hơn, miệng khô lưỡi đắng liếm mút cặp nhũ hoa đang tiết ra sữa ngọt ngào.

"Ân…

ưmmm Cẩm Dục Trướng trướng quá…

Mút mạnh vào ư ư.ưmmm" : Huyên Huyên bị chơi đùa tới thảm, tiểu huyệt không ngừng co giật.

Cặp vú thì trướng tới đau.

"Tiểu dâm đãng…. sau này anh sẽ hút cho em mỗi ngày" : động tác hút sữa của hắn càng mạnh hơn, không thương xót mà cắn mạnh lên đầu nhũ hoa tới sưng tấy.

"Ngô…..

ân ân~~~" : Huyên Huyên thỏa mãn thở ra.

Hông cô phối hợp theo từng cú nhấp của hắn.

Hai tay cào lên tấm lưng trần rắn chắc kia.

"Ân ân……

A a……

Nhanh nữa lên……

Ân……Cẩm Dục…..

Ân ân…" cô bị động tác thao càng lúc càng mạnh bạo….

Như muốn xuyên qua tử cung, bụng nhỏ trướng lên.

Một cỗ khoái cảm, ròng nước ấm tuôn ra…

Cô lên đỉnh…

Lên đỉnh thật sự.

Hắn thấy cô lên đỉnh.

Hắn càng chôn chặt côn thịt vào sâu bên trong, hung hăng khuấy độn.

Quy đầu chọc thẳng tới vách tử cung điên cuồng ma xát.

"Ân ân..ưmmm…

Cẩm Dục em mới ra…

Ưmm em.

Điên lên mất…

Ân ân.

Đừng dừng lại……

Ân ân….."

"Hôm nay anh phải thao chết em.

Phạt tiểu huyệt dâm đãng này"

Động tác thao càng mạnh bạo.

Hắn cho luôn hai ngón tay vào cúc huyệt mạnh bạo kéo dãn ra.

Khi chạm tới Cúc Huyệt.

Tiểu huyệt lại thắt chặt lấy côn thịt của hắn….

Hắn muốn ra.

Không thể chịu đựng thêm được nữa.

"Ngô ngô……

Không từ bỏ……

Ân……

Đừng đừng đi vào ưmmm….Cẩm Dục…. tên thần kinh nhà anh……

Sẽ xé rách mất ……” cô thê thảm rên rĩ cầu xin….

"Ân…ân..Huyên Huyên nhận lấy…. mang thai đứa con của anh đi"

Hông nhấp càng mạnh.

Quy đầu chạm thẳng vào tử cung.

Tiểu huyệt xoắn thật chặt cơn thịt to lớn bên trong… ra sức vắt kiệt….

Tinh dịch ồ ạt bắn thẳng vào bên trong của Huyên Huyên.

"Ân..

Cẩm Dục………bắn Tất Cả vào bên trong em đi." ~~~~hai thân thể lên đỉnh.

Quấn chặt vào nhau mà run run.

Lăng Cẩm Dục ôm chặt Huyên Huyên, hôn nhẹ lên mái tóc.

"Đồ Yêu tinh dâm đãng"
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 13: Nam Thần Kinh Tự Bế (12)


Sáng sớm ngủ dậy, Lăng Cẩm Dục phát hiện người bên cạnh đã rời đi từ lúc nào.

Hắn cũng chỉ nghĩ là cô ở dưới phòng khách với mẹ mình.

Lăng Cẩm Dục, vội vàng mặc lại quần áo, xuống gặp mẹ mình.

Lăng Phu nhân, đang nhâm nhi hồng trà, nở nụ cười về phía con trai mình.

"Tiểu Dục, con dậy sớm vậy?

Sao không ngủ thêm chút nữa!"

Lăng Cẩm Dục, nhìn quanh không thấy Huyên Huyên đâu, đành hỏi mẹ mình.

"Mẹ, có thấy Huyên Huyên đâu không?

Sáng giờ con không thấy cô ấy đâu hết?"

Lăng Phu Nhân, nhìn gương mặt lo âu của con trai mình, thì đã đoán ra được phần nào!

Bà không ngại mà thêm mắm dặm thêm muối.

"A, Sáng nay cô ấy đã xin nghĩ việc, con cũng đã tốt hơn.

Nên mẹ đồng ý cho cô ấy nghĩ rồi."

Lăng Cẩm Dục, hai mắt trợn tròn, trong bụng sinh khí.

'Nữ nhân đáng chết, ăn sạch hắn rồi chạy.

Em đừng để tôi bắt được em.'

Bà nhìn sắc mặt con trai bà, từ xanh chuyển sang đen.

Sau cung là nghiến răng : "Có phải con làm gì có lỗi với Huyên Huyên rồi hay không?"

"Mẹ cảm thấy, Huyên Huyên rất tốt.

Đa phần con khỏe mạnh đều do cô ấy cho, con nên quý trọng thứ trước mắt."

"Mẹ!

Con biết rồi.

Con sẽ bắt cô ấy về cho mẹ" : Lăng Cẩm Dục như kiên định, trịnh trọng mà nói với mẹ mình.

Sau đó, hắn quay lưng rời đi, bắt đầu cuộc hành trình truy đuổi Huyên Huyên.

"A Phong~~ Anh giúp tôi.

Tra xem Lâm Huyên Huyên đang ở đâu.

Nếu tìm ra, gửi địa chỉ sang cho tôi”

"Vâng!

Thưa Lăng Thiếu."

Lăng Cẩm Dục hài lòng, tắt điện thoại, chờ tin vui.

______________

Huyên Huyên nhếch môi cười câu dẫn: "Sao rồi!

Hắn lại gọi sai bảo anh theo dõi tôi?"

"Rất không may với anh rồi A Phong.

Hôm nay để bổn cô nương bắt được tận tay, đã là tới số của anh rồi."

Lúc này, A Phong bị trói lại nằm lăn trên giường.

Miệng còn bị nhét mớ giẻ vào.

Không nói lên lời.

"Ưm..

ô Ô ả…

Ôi..

Raa"

Huyên Huyên ghé tai sát vào A Phong: "Hả! anh nói cái gì cơ?

Thả anh ra hả….

Mơ đi."

"Thả ra rồi cho anh báo với tên thần kinh kia à..

Anh ngoan ngoãn ở đây.

"Điện thoại của anh, tôi tạm thời tịch thu, ừmmm nên ngược anh như thế nào đây?"

[…] Ký chủ.

Cô có thể đừng đi vào con đường bạo lực được không?

[…] chúng ta có thể văn minh mà vắt kiệt đối thủ.

"Bổn cô nương rất mệt.

Và còn lười."

[…] “..........”

Huyên Huyên chụp lại hình ảnh bị trói của A Phong, gửi sang cho Lăng Cẩm Dục.

Lúc này, Lăng Cẩm Dục nhận được tin nhắn của A Phong thì mừng như điên.

Nhanh chóng mở hộp thư ra, hắn đứng hình mất năm giây!

Hình ảnh A phong bị trói, còn trần trụi.

Kèm theo lời nhắn.

"Lăng Thiếu, anh nói sẽ cho tôi hai ngày không xuống được giường Nhưng rất tiếc tôi chỉ mất hai tiếng để xuống giường rồi."

"Tôi nên ăn từ đâu, ở trên người tên A Phong này đây?

AQA"

Lăng Cẩm Dục tức giận, đập nát điện thoại vào tường.

Rống giận.

"Lâm Huyên Huyên …

Em được lắm.

Em thành công trêu tức chết tôi.”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 14: Nam Thần Kinh Tự Bế 13


Huyên Huyên an ổn ngủ ngon lành, ngày kế cô dậy đã là 9 giờ sáng.

Cô nhìn sang A Phong~~ Vẫn bị trói nhét vào một xó.

Huyên Huyên dửng dưng như không thấy, ngồi trang điểm.

Mặc một bộ đồ đơn giản, nhưng khi cô mặc lên lại phá lệ câu dẫn người khác.

Lúc xin nghĩ, Lăng Phu Nhân trả tiền công cho cô rất lớn.

Cô dự định sẽ đi dạo phố, mua đồ xem như xả tress.

Huyên Huyên lại gần A Phong~~ .

Cởi dây trói ra, đem cho hắn một bồ đồ mới

"Mặc vào đi, hôm nay anh bồi tôi đi dạo phố, tôi sẽ trả lại điện thoại cho anh."

A Phong cắn chặt răng, ngoãn ngoan mặc quần áo vào. : Đây là lần đầu, hắn biết sợ loại ác nữ như thế này!

'Không hiểu Lăng thiếu, thích vị ác nữ này từ chỗ nào?

Ngực lớn sao?'

------ Trang viên Lăng Gia

Vũ Liên Hương, từ Mỹ bay về, cô ta là Thanh mai trúc mã của Lăng Cẩm Dục.

Khi còn bé rất thân thiết, Vũ Liên Hương thích Lăng Cẩm Dục từ lâu.

Khi cô ta nghe tin Lăng Cẩm Dục tự bế mình như tên thần kinh, thì trốn sang Mỹ lấy cớ du học.

Vũ Liên Hương sách vali vào Trang Viên Lăng gia, sau đó được người hầu dẫn vào gặp Lăng Phu Nhân.

Vũ Liên Hương, dùng gương mặt vui mừng kinh ngạc nhìn, Lăng Phu Nhân và Lăng Cẩm Dục.

Nhào vào người Bà Lăng mà ôm lấy.

"Dì...

Hương Nhi rất nhớ người...

Dì càng ngày đẹp ra rất nhiều."

"A, Dục Ca Ca anh khỏe lại rồi sao!

Tốt quá tốt quá rồi."

Bà Lăng, cảm thấy không vui với người cháu này.

Khi con trai bà gặp khó khăn, nó liền trốn đi nước ngoài.

Bây giờ thấy con trai bà khỏe mạnh lại muốn về làm gì đây?

Thà bà chọn Huyên Huyên, làm con dâu, mặc dù bối cảnh không tốt.

Nhưng lại hết mình vì con trai bà.

Bà Lăng vẫn niềm nỡ với Vũ Liên Hương, không nhìn ra tia chán ghét nào. : "Hương Nhi đã về sao, nhìn xinh đẹp hơn trước nhiều rồi."

Vũ Liên Hương, cười tươi nhìn chằm chằm vào Lăng Cẩm Dục.

Bước tới khoác tay.

"Cẩm Dục Ca ca, Hương nhi mới về, còn thiếu nhiều thứ anh có thể đưa Hương Nhi đi mua được không."

Lăng Cẩm Dục nhíu mày khó chịu, đẩy cô ta ra.

"Nói thì nói, lại gần như vậy làm gì?"

Bà Lăng muốn phì cười, nhưng vì giữ lịch sự, đành giải thích.

"Hương Nhi, đừng để ý, Tiểu Dục nó mới tốt lên, còn chưa quen để người lạ chạm vào.

Vũ Liên Hương, khó khăn nở nụ cười cứng ngắc.

Trong Lăng Gia này cô vẫn là người ngoài?

"Tiểu Dục, con đưa Hương Nhi đi mua đồ đi.

Con bé mới về nước còn chưa quen đường."

"Đúng vậy Cẩm Dục Ca ca, đưa em đi mua đồ đi" : Vũ Liên Hương cướp lời, vui vẻ vì mục đích sắp thành.

Lăng Cẩm Dục, khó chịu trong lòng.

Vẫn phải đưa Vũ Liên Hương đi mua đồ.

---------

Huyên Huyên dạo phố cả buổi, mua được rất nhiều thứ có ích.

A Phong lẽo đẽo theo sau sách đồ cho cô.

Tay cầm không biết bao nhiêu là túi đồ.

Cô tiến vào shop bán nội y.

Thử từng cái, Huyên Huyên bước ra ngắm ngía, còn không quên hỏi A Phong, đang nhìn cô muốn lồi con mắt ra ngoài.

"Anh thấy bộ này thế nào?

Đẹp đúng không?"

A Phong hồi Thần : "Lâm tiểu thư, cô nên mặc đồ vào.

Cài này rất kiệm vãi."

"Xì~~ Không có chút phong thái đàn ông nào!

Chán chết."

A Phong, chọn cách im Lặng không nói gì vẫn hơn.

Hai người mua đầy đủ mọi thứ, bước ra ngoài.

Thì đụng phải Tên Thần Kinh Lăng Cẩm Dục, còn đi chung với tiểu muội ngây thơ đáng yêu kia.

Biết Ngay, đàn ông không ai tử tế.

Mới lăn với cô bây giờ lại có em gái khác rồi nha.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 15: Nam Thần Kinh Tự Bế (14)


Lăng Cẩm Dục, không đợi để cho Huyên Huyên nói trước.

Hắn là dùng bộ mặt đen như than, bước đen ôm Huyên Huyên vào trong ngực.

"Đồ Không tiết tháo này, cô dám đi cùng tên A Phong này hừ"

Huyên Huyên đẩy hắn ra, hắng giọng lên : "Ồ, không phải là người anh cử theo bên cạnh tôi sao?"

"A Phong này, tôi rất thích ban ngày hay bất kể ban đêm.

Tôi dùng rất vừa lòng."

Nghe cô nói xong, Lăng Cẩm Dục tức giận lên, liếc xéo A Phong.

A Phong bị lấy ra làm lý do, sợ tới mức xanh mặt, lắc đầu xua tay như điên.

Huyên Huyên lại tiếp tục nói : "Không phải, anh đang đi với cô gái khác rồi sao?

Cô ta là Ai?

Bạn gái sao."

Vũ Liên Hương đang đứng hình, thì nghe Huyên Huyên nhắc tới mình.

Cô ta vội vàng chạy lên túm chặt lấy tay Lăng Cẩm Dục, định mở lời thì Lăng Cẩm Dục cướp mất lời.

"Cô nói gì thì nói, tới gần vậy để làm gì." : nói xong hắn đẩy Vũ Liên Hương ra.

Bế Huyên Huyên lên, trịnh trọng tuyên bố: "Lăng Cẩm Dục này, chỉ có một người bạn gái là Lâm Huyên Huyên, không ai khác nữa."

"Đáng chết nhà anh, thả tôi xuống” : cô đập tay ngực hắn mấy cái…

Nhưng vô dụng thôi.

"Thả?

Em nói thì tôi phải thả sao?

Em theo tôi về.

Tôi dạy em lại cách làm bạn gái của tôi."

Cô cố tính trêu chọc : "Anh định dạy như thế nào?

Anh vừa thần kinh lại bá đạo như vây?

Dạy nổi tôi không?"

"Hừ Tôi Dạy em trên giường, hai ngày hay ba đêm đều được.

Tới khi em ngoan ngoãn tôi mới cho em xuống giường."

Lăng Cẩm Dục, bế Huyên Huyên nhét vào trong xe.

Hắn khỏi động máy chạy mất dạng.

Để lại Vũ Liên Hương Và A Phong đang ngơ ngác.

Vũ Liên Hương giậm giậm chân…

Mặt tức giận tới đỏ hồng.

"Cô cần tôi đưa về không?"

"Không?

Ai cần anh thương hại, cút đi" : Vũ Liên Hương sinh khí trút giận lên đầu A Phong.

"Ồ Thế tôi cút.

Tôi cũng không có rảnh thế đâu" Nói xong hắn cũng chạy mất dạng.

Vũ liên Hương “…..”

———————-

Lăng Cẩm Dục, ném cô vào phòng bí mật của hắn, ở phía sau Trang Viên Lăng Gia.

Hai tay hai chân Huyên Huyên bị trói chặt, đồ bị vứt hết.

Nằm kiểu lộ liễu nhất trên giường..

Huyên Huyên gào thét : "Lăng Cẩm Dục, anh thả tôi ra….

Thả….ra"

Hắn tiến lại gần dùng tay nhéo vào đầu nhũ hoa đang rĩ sữa…

Dùng sức một chút hai nhũ hoa đã cứng ngắc.

"Ưmmm~~~~" Huyên Huyên bị véo mà rên rĩ lên.

"Tiểu Dâm Đãng.

Tôi thả em ra để em theo nam nhân khác sao?

Em chỉ được phép thở dốc dưới thân của tôi mà thôi."

Ngày hôm nay, tôi sẽ dạy dỗ lại cho em.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 16: Nam Thần Kinh Tự Bế (H)


Lăng Cẩm Dục, liếm ngón tay dính sữa, nếm đến thỏa mãn.

Huyên Huyên mùi vị vẫn ngon như vậy, quả thật mỹ vị.

Cô bị trói, hai chân banh rộng hết cỡ.

Bại lộ tiểu huyệt trắng nộn, cô uốn éo cái eo.

Nhưng vô dụng.

"Lăng Cẩm Dục mở trói cho em, anh muốn gì em đều cho, tất cả là Của anh…

Nhanh thả em ra."

"Hừm anh cảm thấy, như bây giờ cũng có cảm giác khác lạ, ừ hứng thú hơn rồi."

Hắn nhìn cảnh đẹp ý xuân trước mắt, Lăng Cẩm Dục không khống chế nổi dục vọng của mình.

Côn thịt nóng hổi giữa háng, đã sớm bành trướng, dựng ngược từ lâu.

Hai tay Lăng Cẩm Dục, tiến tới xoa nắn hai nhũ hoa căng tròn, trướng sữa.

Tùy ý hắn nhào nặn rung rung theo nhịp hắn xoa, sữa tiết ra ướt đẫm hai tay Hắn.

Huyên Huyên bị kích tình tiểu huyệt tiết ra dịch mật nồng ấm, toàn thân như bị ngàn con kiến cắn.

"Ưm..

Ân…..

Cẩm Dục, cởi trói cho em….

Nhanh động…

Nhanh…" : Huyên Huyên rên rĩ tới mệt~~~~

Hắn thấy cô rên rĩ…..

Hơi thở nặng nề.

Hắn cúi đầu xuống, dùng răng

cắn đầu nhũ hoa đang tiết ra sữa…

Tay bên kia xoa nắn mạnh hơn.

Lưỡi nóng nhám hết liếm rồi lại hút.

”Aaaa……”

Huyên Huyên bị mút tới mơ hồ, cả người xụi lơ.

Tiểu huyệt tiết ra dịch mật lênh láng, còn có thể ướt đẫm cả ga giường.

”Cẩm Dục…

đừng….

Không…. cần…

Em Chịu không được“ : Huyên Huyên miệng phát ra tiếng rên rỉ, thật sự cô cảm thấy thoải mái.

Đầu óc đã lên tận mây xanh.

Lăng Cẩm Dục , thấy cô rên rĩ mỗi lúc càng lớn tiếng.

Động tác xoa nhũ hoa càng nhanh hơn.

”Huyên…

Huyên…

Đêm Qua em ăn.

Chưa đủ sao….

Hôm Nay, anh sẽ cho miệng dưới của em ăn no…."

Hai thân thể như nằm trong lò bát quái.

Nóng rực quấn lấy nhau.

Hắn cầm côn thịt thô dài, cắm vào giữa tiểu huyệt như đang mời chào hắn.

Cô bị trói chặt chỉ có thể ưỡn hông, nâng cao Tiểu Huyệt mình lên .

Để giúp côn thịt tiến vào sâu.

Lút cán.

”Huyên Huyên….

Nơi này của em thật ướt….

Thật khít…

Nó muốn cắn nuốt luôn của anh vậy? ………

Ân~~~"

Lăng Cẩm Dục, một bên xoa nắn nhũ hoa căng sữa.

Hắng giọng nói : ”Huyên Huyên……

Anh rất thích em……

Anh sẽ làm em thoả mãn……”

”Ân~~ Cẩm Dục nhanh….. tới…

Nhanh động." : Huyên Huyên cả mặt đỏ hồng vừa nói vừa rên rĩ trong cổ họng.

”Uy Huyên Huyên…..

Em thả lõng chút….

Kẹp anh tới chặt như vậy.”

Côn thịt bị kẹp chặt khiến hắn càng hưng phấn.

Dục vọng xông lên tận đại não, như núi lửa bây giờ hắn chỉ muốn phun trào ra.

”Ưmm…

Đáng chết…

Em kẹp chết anh mất….." hai tay hắn ép chặt đùi của cô, côn thịt bắt đầu hung hăng.

Thụt ra đút vào, hông hắn động tới điên cuồng.

Tất cả cơ bắp rắn chắc đều hiện ra.

Mồ hôi lấm thấm nhìn rất mê người.

Côn thịt của hung hãn, thọc sâu tận bên trong tiểu huyệt làm cho toàn thân của cô run run như muốn nhũn ra.

Côn thịt to dài thao mạnh như muốn xuyên hoa điểm Hoa tâm, một luồn khoái cảm lan tỏa khắp hồn.

Làm cô như người mất hồn.

Huyên Huyên trong lòng tràn đầy nhộn nhạo.

Hắn quả thật về khoản. tình dục thật đáng kinh.

Hắn thao như muốn rách tiểu huyệt của cô, hận không thể đâm xuyên qua.

Lăng Cẩm Dục bắt đầu cởi trói cho cô.

Xoay người cô lại, chống hai tay xuống giường, mông được nâng lên cao.

Lăng Cẩm Dục, đột nhiên thọc côn thịt vào, nhét luôn hai ngón tay vào

trong tiểu huyệt.

Ngon tay cùng côn thịt thô dài, cùng thọc tới tận bên trong tiểu huyệt.

Tiểu huyệt nhỏ đột nhiên bị kéo căng ra, chưa kịp thích ứng.

Đã bị hắn thao tới mạnh bạo.

Khiến thân thể cô run rẫy tới kịch liệt.

”Ngô ngô……

A……

Ân ân……Không se rách ra mất…

CẨm Dục.... buông tha…

Sẻ Rách...."

Huyên Huyên hết sức.

Rên rĩ tới yếu ớt.

~~~~~~~~~~~

Lăng Cẩm Dục, càng nghe âm thanh rên rĩ.

Hắn như cắn phải cỏ mỹ.

Động tác thao càng mạnh bạo.

Côn thịt cứ cắm lên rồi thọt xuống, quy đầu chạm tới vách tử cung mà ma xát.

Huyên Huyên chịu không nổi, đỉnh Hoa tâm phun trào ra cỗ dịch phun tới vao quanh côn thịt.

”Aaa….

Ưmmm” : Hai chân cô chịu không nổi, run rẫy mà trượt xuống.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 17: Nam Thần Kinh Tự Bế (Cao H)


Lăng Cẩm Dục, nâng hai chân cô lên bã vai.

Hai tay hắn túm chặt hai nhũ hoa, hai tai hung hăng xoa bóp.

Hông hắn không ngừng động, côn thịt thao bên trong tiểu huyệt rĩ nước ướt át, tiếng dịch thủy từ tiểu huyệt rớt xuống sàn nhà, đỉnh quy đầu thọc tới tận sâu bên trong, khiến cô toàn thân thoải mái một mảnh.

”Huyên Huyên….

Em đúng là Vưu vật, tiểu huyệt cắn nuốt anh thật chặt, không muốn Buông ra” Lăng Cẩm Dục, đè lên người cô, hông và eo không đừng động, như cái máy khâu, rập cô tới tấp, thao tác càng ngày càng mạnh.

Khiến Huyên Huyên trong đầu chỉ toàn tình dục, tiếng rên rĩ không ngừng vang lên khắp phòng.

“Ân ân……

A a……

Ngô……..ưmm......

Tới nhanhhhh.......

Nhanhh"

"Huyên Huyên…

Em nói đi….là anh lợi hại hay A Phong kia hơn anh” : Huyên Huyên không còn lý trí, bất giác mà gật đầu.

Eo cô không ngừng uốn éo theo từng cái nhấp mạnh của côn thịt……

Mê tình loạn ý, sờ soạng khắp người Lăng Cẩm Dục.

"Hắn đắc ý, làm hung hăng mạnh bạo hơn, tiểu Huyệt nóng ấm, không ngừng mút chặt lấy hắn, tiết dịch thủy không ngừng.

Cỗ khoái cảm chạy dọc khắp thân thể hắn.

Lăng Cẩm Dục cắn răng mà nhịn tránh cho việc bắn ra.

"Huyên…

Huyên..ưm..

Em mau nói , là ai lợi hại hơn?"

Chưa nghe thấy câu trả lời hắn nâng cao chân cô lên.

Ép gập xuống mà mạnh bạo thao nát tiểu huyệt nhỏ bé.

Huyên Huyên bị hắn, mạnh bạo mà chạm tới điểm G nhiều lần, từng đợt khoái cảm sung sướng, cứ như thủy triều mà đánh úp lấy cô.

Nghe hắn nói, cô bất Lực mà rên rĩ.

”Ân… ~~ Ưmm cái kia A phong~~~ em còn chưa thử.

Anh mới là lợi hại nhất…

Ưmmmm” : Tiếng nói yếu ớt như mèo, pha lẫn rên rĩ kích tình.

Lăng Cẩm Dục nghe được câu trả lời, sung sướng trong lòng.

Hai tay bóp nhũ hoa cô mạnh hơn, cơ hồ còn có thể thấy dịch sữa bắn lên người hắn.

Hắn nâng lấy một chân cô , cho lên bã vai.

Còn hắn đứng trên giường, hì hục cho côn thịt thô dài, nóng như thanh sắt nung mà thao.

Giống hệt như, Phật tổ kéo chuông chùa. ~(^Δ^)~

Huyên Huyên cảm thấy đỉnh hoa tâm như muốn bị đâm xuyên.

Tứ chi cô đều bị khoái cảm, sung sướng làm cho mềm nhũn ra.

Toàn thân cao trào run rẫy kịch liệt, miệng mở to tham lam hít không khí.

Đôi mắt nhiễm đầy dục vọng.

Lăng Cẩm Dục, thấy vậy càng làm càng hăng say, mạnh bạo .

Chính hắn còn giật mình ,không ngờ hắn trâu bò tới tàn nhẫn như vậy.

Thấy cô nằm yên hưởng thụ.

Hắn bế cô lên, ép vào cạnh giường, lật người cô lại, thao từ đằng sau đâm sâu vào.

Huyên Huyên đang nằm bất động, bị côn thịt đâm sâu tới tận tử cung, làm cho hoảng….

Kích thích sung sướng hơn.

”Aaaaa….

CẨm Dục..

Em chịu không nổi, thao nát em đi…

Hự….

Ânnnnnn” : Tiếng cô năn nỉ xin xỏ khiến hắn đâm côn thịt vào mạnh bạo hơn.

Hắn lấy tay, đánh mạnh vào mông cô.

Liền hiện lên hằn đỏ.

Cô bị cảm giác vừa sung sướng vừa đau, tới không chịu nổi mà thét Lên…

”Cẩm Dục…. ngô…

Ân……" sữa tiết ra dính hết vào hai người.

Nước rãi không ngừng từ miệng cô nhiễu nhão ra một mãnh ở ga giường.

”Từ nay về sau, không được nhìn nam nhân khác ngoài anh.

Huyên Huyên em nghe cho rõ” : hắn bá đạo mà tuyên bố.

Lúc này, Huyên Huyên làm sao mà biết hắn đang nói cái quái gì?

Sung sướng khoái cảm đang cắn nuốt lấy cô.

Lăng Cẩm Dục, ép côn thịt vào sâu hơn, quy đầu lớn đâm qua vách tử cung, khiến bụng nhỏ của cô trướng lên, vừa sướng và thốn.

Hai mắt trợn trừng.

Không khép lại được.

Dưới kích thích mãnh liệt, tiểu huyệt bắt đầu co rút mãnh liệt, mạnh bạo mà cắn nuốt, quấn chặt thắt lấy côn thịt lớn của Lăng Cẩm Dục, toàn thân côn thịt bị thắt chặt đến hoảng.

Khoái cảm đánh úp, bao quanh lấy quy đầu, rốt cuộc hắn không khống chế được mà gồng mình một cái.

Hai tay ôm chặt nhũ hoa cô.

Côn thịt bị cao trào mà bắn hết tinh dịch vào sâu bên trong tiểu huyệt xuyên qua hoa tâm, lấp đầy tử cung.

Bắn tinh xong, Lăng Cẩm Dục không rút ra, mà vẫn để ở trong tiểu huyệt, ôm cô mà ngủ ngon lành.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 18: Nam Thần Kinh Tự Bế (Hoàn)


Lăng Căm Dục, nhoài người dậy, thấy cô đang an ổn ngủ ngon lành.

Hắn liền dấu đi đồ của cô.

Nhằm cho cô không trốn đi được.

Lăng Cẩm Dục, vừa xoay người bước chân ra cửa đã gặp mẹ của hắn.

Không biết bà đã đứng từ khi nào?

Đã biết cái gì hay chưa!

Bà Lăng nhìn con trai mình, với vẻ mặt đầy hứng thú.

Chăm chăm nhìn cười như không cười.

”Mẹ, sao mẹ lại ra đây?

Mẹ cười con cái gì vậy?"

”Mẹ cảm thấy, Huyên Huyên đứa bé này rất tốt . con ăn sạch người ta rồi bao giờ thì kết hôn đi?”

Chốc lát, bét mặt Lăng Cẩm Dục mừng rỡ.

Mẹ hắn cũng thích Huyên Huyên, như vậy đỡ tốn công hắn suy nghĩ nát óc từ đêm qua.

”Mẹ, Mẹ là đồng ý con với Huyên Huyên sao?

Nếu được thì hôm nay kết hôn luôn."

Bà Lăng muốn cười lớn, nhưng phải nhịn cười.

Vỗ vào vai con trai.

”Nếu được như vậy rất rốt.

Dù gì Huyên Huyên cũng là quý nhân của Lăng Gia, mẹ cảm thấy sắp được bồng cháu rồi."

Lăng Cẩm Dục, không nói chuyện với mẹ mình nữa, mà chạy thẳng vào trong phòng, kéo Huyên Huyên dậy.

"Huyên Huyên, em mau dậy…

Chúng ta đi kết hôn."

Huyên Huyên cả người mỏi nhừ sức đâu mà dậy, chỉ mơ hồ có người muốn kết hôn thôi.

———— Ba tuần sau

Huyên Huyên đã bị nhốt ở căn phòng này ba tuần.

Thời gian này Lăng Cẩm Dục không cho cô mặc quần áo.

Hắn dành thời gian cả ngày để cầy cuốc cô.

Nói muốn sinh ra cái tiểu bánh bao.

Lăng Cẩm Dục bưng đồ ăn vào, có món canh cá và đồ ăn cô thích ăn nhất.

Dạo này cô luôn thèm ăn cay.

”Bảo Bảo, em ăn thử canh cá đi.

Mẹ nấu đấy."

Huyên Huyên vừa múc muỗng canh lên, vừa nghe mùi đã nôn khan.

Lăng Cẩm Dục giật mình vỗ vỗ lưng cô.

”Bảo Bảo, em làm sao vậy?

Sao tự nhiên lại nôn rồi…” : không đợi cô trả lời hắn bế cô lên.

Bỏ vào trong xe một mạch thẳng tới bệnh viện.

Gương mặt của Lăng Cẩm Dục trắng bệch.

'Có phải là do hắn bắt cô lăn lộn trên giường quá nhiều khiến Bảo Bảo của hắn.

Sinh bệnh hay không?'

Bác sĩ : "Ai là người nhà của bệnh Nhâm Lâm Huyên Huyên."

Lăng Cẩm Dục , vội vã chạy tới : "Tôi là chồng của cô ấy."

Bác sĩ nhìn hắn một vòng, như để xác định, sau đó mới nói tiếp : "vợ anh mang thai đã một tháng rồi."

”Trong ba tháng không được làm tình, hay vận động mạnh sẽ dễ ảnh hưởng thai nhi."

Lăng Cẩm Dục nghe bác sĩ nói, mặt hắn ngệch ra, hắn là đang vừa vui vừa buồn.

Vui vì như ý của mẹ hắn, muốn có cháu bế.

Buồn vì hắn phải nhịn làm tình tới ba tháng….

'hừ…

Nhịn thì nhịn.'

Lăng Cẩm Dục đẩy cửa vào, hắn trừng mắt với Huyên Huyên.

”Bảo Bảo, em có thai rồi.

Em phải chịu trách nghiệm với anh, ngày mai chúng ta kết hôn."

Hai mắt cô trợn ngược, lần đầu trong đời, cô gặp phải tên thần kinh tới mức bá đạo như hắn.

Bất giác.

Cô xoa xoa cái bụng nhỏ,.

Lẩm bẩm : "Con à, sau này đừng bị thần kinh như ba của con nhé."

”Bảo Bảo, em vừa mới dạy hư con cái gì đó?" : nói xong hắn không nhịn được mà cúi đầu xuống hôn môi cô, tha hồ cắn gặm.

Hận không thể vật cô ra ngay lúc này.

“Ngô……

Từ từ……

Lăng Cẩm Dục, anh muốn làm gì em?"

”Bảo Bảo hỏi thừa, anh là muốn cưới em..

Muốn em chỉ được thở dốc dưới thân anh mà thôi."

Huyên Huyên đỏ mặt, cúi đầu : "Cưới là được chứ gì, Hừ đồ thần kinh"

”Thật sự?”

Lăng Cẩm Dục như không tin vào tai mình đành hỏi lại cô.

”Thật, nhưng em muốn ngủ một chút.

Mai dậy rồi kết hôn được không?

Lăng Cẩm Dục hào hứng phấn khởi bế cô lên, làm thủ tục xuất viện luôn.

Vừa đi hắn vừa hét : "Ngủ cái gì, đi kết hôn luôn….."

“…….”

Đồ Thần Kinh.

Hai ngày sau, hai người cử hành hôn lễ long trọng trên tàu biển, Lăng Cẩm Dục mời rất nhiều người trong giới thượng lưu.

Còn thuê cả dàn nhà báo.

Hắn hận không thể để cho toàn thế giới biết là hắn lấy cô làm vợ vậy

Vũ Liên Hương, không hiểu vì lí do gì mà đồng ý hẹn hò cùng A Phong.

Hai người cũng tham dự hôn lễ Của Lăng Cẩm Dục và Huyên Huyên.

Khi cha sứ hỏi cô nguyện ý gả cho hắn hay không, Huyên Huyên đột nhiên nói :

”Lăng Cẩm Dục.

Nguyện vọng lớn nhất của anh là gì?

Anh phải trả lời thật lòng."

Lăng Cẩm Dục, thấy cô hỏi chuyện khác trong lòng hắn hoảng sợ một mảnh : "Nguyện Vọng lớn nhất của Anh là được ở bên canh Bảo Bảo cho tới già."

Huyên Huyên mĩm cười xinh đẹp với hắn : "Được, em đã biết….."

”Cha Sứ con đồng ý lấy người đàn ông này làm chồng.

Dù ốm đau bệnh tật nguyện không xa."

”Ta Tuyên bố hai con chính thức lag vợ chồng."

Lăng Cẩm Dục ngọt ngào, ôm cô vào lòng.

Thì thầm vào tai cô.

”Vợ~~~ cả đời này….

Anh chỉ thao mình em.

Hì hì"

( Đã hoàn thành tâm nguyện nam chủ.

Dương khí thu thập 10/10 chúc ký chủ ở lại chơi vui vẻ, cho tới tận tuổi thọ)
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 19: Nam Thần Kinh Tự Bế (Ngoại Truyện)


Huyên Huyên, đang cầm tay một bé trai 4 tuổi, giúp bé tập viết .

Mắt cô thì liếc nhìn Lăng Cẩm Dục đang mặc tã cho con gái yêu.

5 năm này , Huyên Huyên thành công sinh ra một trai một gái.

Con trai được đặt tên là Lăng Cẩm Hạo.

Con gái một tuổi.

Tên là Lăng Như Ngọc.

Lúc này, cả hai mẹ con đang nhìn Lăng Cẩm Dục thay tả cho con gái.

Mặt Hắn vã mồ hôi đầy trán, như đang phải vác súng ra chiến trường không bằng.

Kiệt sức, vẫn không sao mặc được tả cho con gái.

”Bảo Bảo, sao tả của con gái lại không giống quần lót của em vậy?

Thật khó khăn."

Huyên Huyên tức giận, chu môi nhỏ lên phản bác!

”Lăng Cẩm Dục, tên thần kinh nhà anh.

Có con trai ở đây đừng nói bậy, không con trai sẽ học hư."

Con trai 4 tuổi ngơ ngác nhìn mẹ hắn: "mẹ, mẹ bệnh thần kinh của ba ba có bị lây nghiễm không?"

”Con đẹp trai như này!

Rất sợ lây bệnh của ba ba" : Đôi mắt đứa con trai nhìn cô đỏ hồng.

Huyên Huyên xoa đầu con trai nhỏ.

Sủng nịch: “Cẩm Hạo yên tâm, con trai thông minh như vậy?

Lớn lẽ sẽ không như ba ba con đâu."

Lăng Cẩm Hạo phụ họa gật gật đầu, còn bồi thêm một câu.



Sau này vẫn nên hỏi mẹ về bài tập, không nên cho ba ba chỉ, ba ba thật ngốc”

Huyên Huyên nhìn con trai nói, cô nhịn cười tới đau ruột.

Lăng Cẩm Dục bị hai mẹ con không nể tình mà phóng dao”

”Hừ” Bảo Bảo anh nghe thấy hết.

Tối nay không cơm nước gì nữa.

Lúc này Hắn không thèm mặc tã, cho con gái nữa, mà lấy sợi dây cột đại hai góc tã vào.

Tức Giận xoay người vào trong nhà bếp, Lăng Cẩm Dục đi vào trong bếp mở tủ lạnh ra.

”Cẩm Dục, anh bảo không nấu cơm mà, còn mở tủ lạnh làm gì nha?"

Lăng Cẩm Dục ho nhẹ hai tiếng.

"Khụ ~Khụ…

Anh nấu cho Cẩm Hạo ăn, không phải cho Bảo Bảo ăn."

”Ba Ba, con ăn cháo…

Không có ăn cơm” : Con trai thật thà mà trả lời, đôi mắt to tròn nhìn về phía Lăng Cẩm Dục.

”Hừ~~ Ba nấu cho con gái yêu ăn!"

“…..”

Ba Ba mẹ nói em gái chưa mọc răng, phải bú sữa của mẹ.

Không cần ăn cơm.

Lăng Cẩm Dục bị con trai phản bác tới cứng họng.

Đứa con trai này.

Luôn luôn giành Bảo Bảo với hắn, đợi nó 5 tuổi sẽ cho ngủ riêng.

Chỉ có con gái hắn ngoan ngoan nghe lơi hắn thôi. (con gái mới 1 tuổi thôi quý zị)

Lăng Cẩm Dục Liếc nhìn tủ lạnh trống trơn, nói vọng vào.

”Bảo Bảo, trong tủ không còn gì để nấu."

”Ồ, Thế hôm nay cả nhà đi ăn ngoài sao?”

Huyên Huyên tự nhiên mà hỏi lại.

”Không!

Còn một thứ mĩ vị…."

Huyên Huyên : “Thứ gì?"

Lăng Cẩm Dục, bất giác tiến lại gần Huyên Huyên, bế bổng lên

”Là Em.”

Huyên Huyên Đỏ mặt, cúi đầu xuống mặc kệ Lăng Cẩm Dục bế cô vào

phòng khóa trái cửa lại, còn không quên nhắc nhỡ con trai.

”Cẩm Hạo, con chơi với em đi.

Ba Ba giúp mẹ sinh thêm em trai cho con, sau này sẽ đủ một đội bóng chơi với con."

Hai mắt Cẩm Hạo sáng rỡ.

Tay vẫy vẫy chu nôi nhỏ lên : “Ba Ba đừng quá sức nhé.

Hãy Nhẹ nhàng với mẹ thôi"

Huyên Huyên: "Đồ Thần Kinh”
 
Back
Top Bottom