Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Phía sau hành lang nắng đổ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405695935-256-k631478.jpg

Phía Sau Hành Lang Nắng Đổ
Tác giả: halamtuyet
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tại ngôi trường Thanh Xuân rêu phong, có một dãy hành lang phía Tây luôn ngập tràn nắng muộn.

Đó là nơi trú ngụ của Vân Tịch - cô gái chuyên Văn mang tâm hồn lặng lẽ như mây chiều, chỉ muốn giấu mình sau những trang sách cũ.

Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy đã bị phá vỡ bởi Lam Hi Thần - chàng trai chuyên Lý rực rỡ như nắng hạ, người mang theo chiếc máy ảnh film và những định luật đầy mê hoặc.

Một người dùng ngôn từ để thêu dệt cảm xúc, một người dùng ánh sáng để đóng băng thời gian.

Giữa mùa hè cuối cấp đầy chênh vênh, liệu hai đường thẳng song song có thể vượt qua "giới hạn" để một lần chạm vào nhau?

"Vật lý nói ánh sáng đi thẳng, nhưng khi gặp cậu, mọi định luật trong tớ đều bị khúc xạ thành những dải màu không tên."



ngontinhnhenhang​
 
Phía Sau Hành Lang Nắng Đổ
Diệp lục trầm quang ( lá rơi trong ánh sáng tĩnh mịch)


Gia đình tôi sống trong một ngôi nhà gỗ hai tầng nằm sâu trong con ngõ nhỏ, nơi mùi trà nhài của mẹ và mùi giấy cũ trong xưởng đóng sách thủ công của cha luôn quyện vào nhau, tạo thành một thứ không gian tịch liêu đến lạ kỳ.

Cha tôi dành cả đời để khâu lại những ký ức rách nát của người khác qua những trang sách, còn tôi, tôi dành cả tuổi trẻ để đọc lại những ký ức đó trong sự im lặng tận hiến.

Mỗi buổi sáng, tôi thường đứng trước gương, thắt lại chiếc nơ đồng phục hơi lệch, nhìn ngắm sự tồn tại "không màu" của chính mình.

Tôi là Vân Tịch.

Cái tên vốn dĩ để chỉ một dải mây chiều lững lờ trôi về phía chân trời, không cưỡng cầu, cũng chẳng vội vã.

Tôi thích cái cảm giác mình là một kẻ vô hình, lướt qua những dãy hành lang rộn rã tiếng cười nói của trường Thanh Xuân như một làn khói mỏng.

Nhưng mùa hè năm lớp 12 ấy, sự tĩnh lặng nguyên sơ của tôi đã bắt đầu rạn nứt.

Giờ giải lao hôm ấy, khi sân trường rực lên cái nắng hanh hao của những ngày chớm hạ, tôi lại tìm về dãy hành lang phía Tây thư viện.

Đây là một thực thể nằm ngoài vòng quay hối hả của đám học sinh cuối cấp.

Nơi ấy, bụi bẩn nhảy múa trong những luồng sáng huyền ảo, và thời gian dường như cũng trở nên trì trệ, lười biếng.

Tôi ngồi xuống bậu cửa sổ gỗ đã sờn lòng, mở cuốn sách "Những thành phố vô hình" của Calvino, để mùi nhựa thông nồng nàn dẫn dụ tâm hồn mình vào những miền vãng vị.

Bất chợt, một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào da thịt.

Nó không phải là âm thanh, mà là một sự xao động rất khẽ của không khí.

Một mùi hương thanh sạch như hơi nước buổi sớm quyện với chút vị đắng nhẹ của vỏ cam bất ngờ xâm lấn không gian.

Tim tôi bỗng nhiên lỗi nhịp, một sự hồi hộp vô hình bóp nghẹt lấy lồng ngực.

Tôi không ngẩng đầu, nhưng đôi tai nhạy cảm nghe thấy tiếng một đế giày vải chạm xuống nền gạch nhẹ như một nốt nhạc trầm.

Cộc...

Cộc...

Mỗi tiếng bước chân chậm đến mức khắc khoải.

Nó thong dong nhưng đầy ngạo nghễ.

Một bóng đen dài dặc bắt đầu đổ lên trang sách của tôi, che khuất những dòng chữ về những thành phố của ký ức.

Tôi nín thở, ngón tay siết chặt lấy mép sách.

Một vệt áo sơ mi trắng tinh khôi lọt vào tầm mắt tôi.

Trắng đến mức nhức nhối, trắng như thể nó chưa từng vướng bụi trần.

Tôi chậm chạp ngước mắt lên.

Dưới quầng nắng vàng rực rỡ đang chiếu ngược từ phía sau, gương mặt của Lam Hi Thần hiện ra như một bức phù điêu được tạc từ ánh sáng.

Đôi mắt hổ phách của cậu ấy bình thản, sâu thẳm như một mặt hồ mùa thu vắng lặng.

Cậu không nhìn tôi như nhìn một người lạ, mà nhìn như thể tôi chính là một nốt lặng mà cậu đang tìm kiếm bấy lâu.

- "Cậu có nghe thấy không?"

- Giọng cậu thấp và trong, vang lên giữa hành lang u tịch.

Tôi mím môi, giọng nói run rẩy như cánh ve sầu vừa thoát xác:

- "Nghe gì cơ?"

Cậu ấy khẽ mỉm cười, ánh nắng chiếu rọi lên vầng trán cao và những sợi tóc mai đang bay nhè nhẹ:

- "Tiếng thời gian đang mòn đi trên những vệt nắng.

Nếu cậu ngồi đủ lâu, cậu sẽ thấy mình cũng đang tan ra cùng với chúng."

Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra mình không còn là một đám mây chiều đứng bên lề thực tại nữa.

Một sự rung cảm thiên tính khiến tôi bàng hoàng.

Cậu bước lại gần, đặt lên bậu cửa sổ cạnh tay tôi một chiếc kẹo chanh màu vàng óng.

- "Vân Tịch đúng không?

Tớ thấy tên cậu trên bảng danh sách học sinh giỏi Văn.

Đọc sách của Calvino mà không có vị chua của chanh thì hơi thiếu."

Dứt lời, Hi Thần quay người đi.

Bóng lưng cậu ấy tan dần vào quầng sáng rực rỡ cuối hành lang, bỏ lại tôi với một trái tim đang đập những nhịp thảng thốt và một mẩu kẹo mang theo hơi ấm còn sót lại.

Mùa hè của tôi, phía sau hành lang nắng đổ, đã thực sự bắt đầu bằng một cái nhìn trầm mặc như thế.

( vì đây là tác phẩm đầu tay của tui nên có gì không hay thì các bạn góp ý và thông cảm cho mình với ạ)
 
Phía Sau Hành Lang Nắng Đổ
Chương 2: Những dải màu tan trong thinh lặng


Thứ Hai trở lại bằng một vẻ u nhã đến nao lòng.

Bầu trời Thanh Xuân sau những ngày nắng gắt bỗng dịu đi, khoác lên mình lớp áo màu xanh ngọc bích nhạt, thứ màu sắc thanh khiết như trang giấy mới chưa vướng bụi mực.

Tôi ngồi trong lớp học, nơi mùi gỗ mục của bàn ghế cũ quyện với mùi phấn trắng tạo nên một thứ hương vị hoài niệm đặc trưng của tuổi học trò.

Nắng sớm không còn đổ lửa, nó chỉ nhẹ nhàng lách qua khung cửa sổ, vẽ lên mặt bàn tôi những đường kẻ sáng tối song hành.

Tôi khẽ đưa tay vào túi áo, chạm vào chiếc kẹo chanh mà Hi Thần đã tặng.

Lớp vỏ nilon sột soạt dưới đầu ngón tay tôi như một lời nhắc nhở rằng buổi chiều hôm qua không phải là một giấc chiêm bao phiêu hốt.

Tiết học trôi qua giữa tiếng giảng bài đều đều, nhưng tâm trí tôi lại đang mải mê đuổi theo một vệt nắng vừa đậu xuống mái tóc cô giáo trên bục giảng.

Cô đang nói về sự hào hoa của những tâm hồn nghệ sĩ, về cách mà cái đẹp cứu rỗi lấy sự cằn cỗi của nhân gian.

Tôi nhìn xuống trang vở, vô thức vẽ lại hình dáng chiếc máy ảnh film của cậu ấy – một vật thể mang trong mình sức mạnh thâu tóm cả thời gian.

— “Vân Tịch, trò đang tìm kiếm điều gì ngoài kia sao?”

Tiếng gọi khẽ của cô giáo khiến tôi giật mình.

Tôi ngước lên, bắt gặp ánh mắt hiền từ của cô đang dõi theo mình qua cặp kính lão.

Tôi bối rối lắc đầu, lòng bỗng thấy thẹn thùng như một đám mây vừa bị gió thổi tạt qua.

Giờ giải lao, tôi không tìm đến hành lang cũ nữa.

Tôi sợ rằng nếu gặp lại cậu ấy quá sớm, trái tim đang chao chát này sẽ không chịu đựng nổi.

Thế nhưng, định mệnh vốn dĩ là một kẻ thích đùa giỡn.

Khi tôi đang đứng lặng người bên ban công nhìn xuống sân trường, một bóng hình cao gầy bất ngờ xuất hiện ngay bên cạnh.

Lam Hi Thần.

Cậu ấy tựa đôi tay dài, thanh mảnh lên lan can, đôi mắt hướng về phía những tán xà cừ đang rì rào trong gió.

Dưới ánh nắng vàng nhạt của mười giờ sáng, gương mặt cậu hiện lên rõ nét với sống mũi thẳng tắp và bờ môi khẽ mím lại, tạo nên một vẻ kiêu bạc nhưng cũng đầy u hoài.

— “Vị chanh có giúp cậu thấy Calvino bớt trừu tượng hơn không?” — Cậu ấy không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm ấm đã len lỏi vào tai tôi, mát lạnh như một cơn gió mùa thu.

Tôi hơi ngập ngừng, rồi khẽ đáp:

— “Có vẻ như... vị chua khiến những thành phố ấy trở nên chân thực hơn một chút.”

Hi Thần khẽ cười, một nụ cười duyên dáng như ánh nắng tan trong nước.

Cậu quay sang nhìn tôi, đôi mắt hổ phách phản chiếu cả một khoảng trời xanh thẳm.

— “Vân Tịch này, cậu có biết tại sao tớ lại thích chụp ảnh film không?”

Tôi lắc đầu, chờ đợi một lời giải đáp cho những tò mò bấy lâu.

— “Bởi vì nó buộc người ta phải chờ đợi.

Giống như việc chúng ta gặp nhau ở hành lang ấy, nếu không có sự nhẫn nại của thời gian, chúng ta sẽ chẳng thể cảm nhận được cái đẹp của sự ngẫu nhiên.” — Cậu ấy nhìn xuống chiếc máy ảnh đang đeo trước ngực, ngón tay khẽ vuốt ve lớp da đã sờn. — “Văn chương của cậu là ngôn từ, còn thế giới của tớ là ánh sáng.

Nhưng cả hai đều đang cố gắng níu giữ những gì sắp tan biến.”

Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra Hi Thần không chỉ là ánh nắng.

Cậu ấy là một kẻ trắc ẩn, một tâm hồn đang cô độc đi tìm những mảnh ghép vỡ vụn của vẻ đẹp giữa dòng đời tất bật.

Chúng tôi đứng cạnh nhau, giữa hai dãy hành lang đầy bụi nắng và tiếng cười đùa xa xăm của bạn bè, tâm hồn bỗng chốc trở nên sóng sánh những nhịp đồng điệu.

Cậu ấy bất ngờ đưa máy ảnh lên, lần này ống kính hướng về phía chân trời nơi có một dải mây trắng đang lững lờ trôi.

— “Tách.”

— “Bức ảnh này, tớ sẽ đặt tên là 'Mây chiều tìm thấy nắng'.” — Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt chứa đựng một sự hứa hẹn mơ hồ.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, xé toạc không gian ảo mộng.

Hi Thần khẽ gật đầu rồi quay bước đi, vạt áo sơ mi trắng tung bay trong gió như cánh chim nhỏ hướng về phía mặt trời.

Tôi đứng đó, nhìn theo bóng lưng cậu dần khuất sau ngã rẽ của hành lang, lòng bỗng dâng lên một nỗi tương tư dịu ngọt.

Tôi biết, phía sau hành lang nắng đổ ấy, không chỉ có những bài học về sông Đà hay vật lý, mà còn có một bản tình ca không lời đang bắt đầu được viết lên bởi những dải màu tan vào thinh lặng.
 
Phía Sau Hành Lang Nắng Đổ
Chương 3: Những nhịp đập giữa quầng sáng hổ phách


Dư vị của chiếc kẹo chanh và câu nói “Mây chiều tìm thấy nắng” của Hi Thần vẫn còn lẩn khuất trong tâm trí tôi suốt cả buổi chiều hôm ấy, giống như một nốt trầm còn rung động mãi trên dây đàn dù người nghệ sĩ đã buông tay.

Tôi nhận ra, giữa tôi và cậu ấy đã bắt đầu hình thành một sợi dây liên kết vô hình, mỏng manh như tơ nhện nhưng lại bền bỉ đến lạ kỳ.

Tiết học cuối cùng của ngày hôm nay kết thúc bằng tiếng chuông vang dội, nhưng thay vì vội vã trở về ngôi nhà gỗ trong ngõ nhỏ, bước chân tôi lại vô thức dẫn lối về phía sân vận động phía sau trường.

Nắng chiều lúc này không còn dịu dàng như ban sáng.

Nó rực cháy, nhuộm đỏ cả những bức tường vôi cũ kỹ và đổ xuống sân bóng rổ một thứ ánh sáng hổ phách đặc quánh.

Giữa tiếng hò reo náo nhiệt và tiếng giày ma sát trên nền xi măng kít... kít..., tôi nhìn thấy cậu.

Lam Hi Thần trên sân bóng khác hẳn với một Hi Thần trầm mặc ở hành lang thư viện.

Cậu ấy giống như một ngọn lửa đang tự do bùng cháy.

Cậu đang dẫn bóng, đôi chân dài di chuyển linh hoạt và đầy ngạo nghễ.

Chiếc áo phông đồng phục trắng đã ướt đẫm mồ hôi, dán chặt vào lồng ngực vững chãi theo từng nhịp thở dốc.

Bất chợt, Hi Thần thực hiện một cú bật nhảy cao để lên rổ.

Trong khoảnh khắc cơ thể cậu vươn thẳng giữa không trung, vạt áo phông bị gió và đà nhảy kéo ngược lên, lộ ra những đường cơ bụng rắn chắc, rõ rệt như được chạm khắc từ đá cẩm thạch.

Ánh nắng chiều chiếu rọi lên làn da đang lấm tấm những giọt mồ hôi lấp lánh, làm nổi bật những múi cơ khỏe khoắn và rãnh bụng sâu hoắm – một vẻ đẹp vừa nguyên sơ, vừa đầy sức sống thanh xuân khiến tôi nghẹt thở.

Tôi đứng lặng người bên gốc đa cổ thụ, bàn tay vô thức bấu chặt vào quai cặp.

Trái tim tôi, vốn dĩ chỉ quen với những nhịp đập êm đềm của văn chương, giờ đây lại đập liên hồi theo từng tiếng bóng chạm đất.

Đó không còn là sự hồi hộp nhẹ nhàng nữa, mà là một sự xáo động mãnh liệt của một cô gái mới lớn lần đầu diện kiến vẻ đẹp đầy nam tính và rực rỡ của người mình thầm ngưỡng mộ.

Hi Thần đáp đất một cách hoàn mỹ.

Cậu đưa tay vuốt ngược mái tóc đẫm mồ hôi, để lộ vầng trán cao thanh tú.

Như có một sợi dây linh cảm, cậu quay đầu về phía gốc đa.

Ánh mắt chúng tôi lại một lần nữa giao nhau giữa quầng bụi nắng đang bốc lên từ mặt sân nóng bỏng.

Cậu nở một nụ cười rạng rỡ, khác hẳn với nụ cười kín đáo ban sáng.

Hi Thần vẫy tay về phía tôi, rồi chậm rãi bước lại gần.

Mỗi bước chân của cậu lúc này đều mang theo hơi nóng tỏa ra từ cơ thể và mùi hương của nhựa thông lẫn mồ hôi nồng nàn.

— “Vân Tịch, cậu vẫn chưa về sao?” — Giọng cậu hơi khàn đi vì mệt, nhưng lại mang một sức quyến rũ kỳ lạ.

Tôi bối rối, cúi đầu nhìn mũi giày vải:

— “Tớ... tớ định ra thư viện mượn thêm vài cuốn sách.”

Hi Thần đứng trước mặt tôi, hơi ấm từ cơ thể cậu phả vào không gian quanh tôi, khiến bầu không khí vốn đã oi nồng nay càng thêm đặc quánh.

Cậu lấy chai nước khoáng, đổ một chút lên tay rồi vỗ nhẹ vào mặt cho tỉnh táo.

Những giọt nước còn vương trên xương quai xanh của cậu lấp lánh dưới nắng, trượt dài xuống rồi biến mất dưới cổ áo.

— “Đừng đọc nhiều quá, nắng chiều hôm nay đẹp thế này, để mắt nghỉ ngơi một chút đi.” — Cậu khẽ nghiêng đầu, nhìn sâu vào đôi mắt tôi — “Cậu có muốn xem tớ tráng ảnh không?

Tớ vừa chụp xong cuộn film sáng nay, có cả dải mây của cậu đấy.”

Câu mời gọi ấy giống như một lời mở cửa bước vào thế giới bí mật của cậu.

Sự hồi hộp trong tôi lại dâng lên, nhưng lần này nó hòa quyện cùng một niềm hân hoan khó tả.

Tôi khẽ gật đầu, cảm nhận được nhịp điệu của chúng tôi đang dần hòa làm một, nối tiếp từ hành lang cũ đến sân bóng rực nắng, và chuẩn bị bước vào một không gian tĩnh lặng hơn – nơi những tấm ảnh film sẽ kể câu chuyện về chúng tôi.

Chúng tôi bước đi bên nhau dưới những tán xà cừ, bóng của hai người đổ dài trên mặt đất, đôi lúc chạm vào nhau rồi lại tách ra, giống như những nốt nhạc đang dạo đầu cho một bản tình ca trường cửu.
 
Back
Top Bottom