Cập nhật mới

Tiểu Thuyết | On2eus | Chúng ta vì nhau mà đau.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405153719-256-k768859.jpg

| On2eus | Chúng Ta Vì Nhau Mà Đau.
Tác giả: ozefadok7
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

- Là Oner yêu Zeus hay Moon Hyeonjun yêu Choi Wooje?

- Ta làm tất cả vì nhau... cuối cùng ta sẽ lại về bên nhau.



zeus​
 
| On2Eus | Chúng Ta Vì Nhau Mà Đau.
1. Im lặng là kết thúc.


- Anh không muốn làm đồng đội của em nữa.

Anh yêu em, Wooje à.

- Em cũng yêu anh.

- Đừng rời xa anh nhé.

- Chúng ta đừng rời xa nhau nhé...

_______________________________

- Anh còn nhớ đường về không?

- Mệt.

- Tôi cũng mệt, Hyeonjun à.

Hai tháng rồi anh mới bước vào căn hộ này—căn hộ này trước kia mỗi lần off-season là cả hai cùng nhau nấu ăn, xem phim, ngủ gục trên sofa sau khi phân tích trận game đến 3h sáng.

Nơi mà cả hai sống như hai đứa trẻ trốn chạy khỏi thế giới.

Bây giờ anh đứng đó như người khách lạc đường — cầm chìa khoá mà chẳng thấy đường về.

Sau một năm yêu xa — một người vẫn tiếp tục hành trình ở T1, một người sang HLE — khoảng cách giữa hai nơi không xa bằng khoảnh cách giữa hai lịch luyện.

Anh bận livestream đến tận đêm.

Bận quảng cáo,

bận luyện tập ở base camp,

bận đến mức quên rằng ngôi nhà này vẫn còn người chờ anh trước khung cửa sổ sáng đèn,

chỉ vì tin rằng anh sẽ về.

Anh bảo: "rảnh anh về".

Nhưng cái "rảnh" đó của anh mấy tháng trời dài như cả năm.

Choi Wooje có mệt không?

Có, rất mệt.

Em trở thành tâm điểm của sự chỉ trích sau khi rời T1 :

"Hám tiền"

"Không đủ trình"

"Không xứng đáng để ở lại"

Và những ngày em gục xuống, người dìu em đứng dậy vẫn là MoonHyeonjun.

Wooje đồng hành với Hyeonjun trong những năm tháng rực rỡ của sự nghiệp — những năm tháng mà hai còn là những cậu trai trẻ, ôm mộng vô địch trong đôi tay run vì áp lực và đôi mắt sáng vì niềm tin dành cho nhau.

Rồi những trận đấu lớn kéo đến.

Cả hai cùng nhau vượt qua những trận BO5 nghẹt thở khiến tim như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực.

Từng pha outplay của "Zeus", từng lần call quyết đoán của "Oner", từng cú marco hoàn hảo— người ta gọi họ là cặp đôi vàng.

Nhưng với riêng họ, đó là thời thanh xuân đẹp nhất.

Đỉnh cao nhất là năm họ vô địch CKTG— năm mà cả thế giới gọi tên họ.

Wooje vẫn nhớ khoảnh khắc đó: Sân khấu rực đỏ ánh đèn, khán giả gào đến khàn giọng, pháo giấy tung lên ngập trời và "Oner" nhào đến ôm "Zeus" ngay khi trận đấu kết thúc.

" Chúng ta làm được rồi"

" Ừ...cùng nhau"

Và có lẽ... cũng từ khoảnh khắc đó, từ cái ôm hôm đó, từ ánh mắt không thể dấu nổi tình yêu, tình cảm của họ đã bắt đầu đổi màu.

Từ đồng đội thành tri kỉ rồi họ yêu nhau lúc nào chẳng hay.

Một tình yêu đẹp nhưng phải cất giấu trong bóng tối.

Một tình yêu kiên định nhưng mong manh trước thực tại.

Nhưng rồi lịch thi đấu quay lại, anh cũng biến mất khỏi cuộc đời em lúc nào không hay.

Tin nhắn dài trở thành tin nhắn ngắn.

"Anh ngủ trước"

Còn gọi không?

Hầu như không.

Chúng ta dần nói chuyện như đồng đội cũ, chứ không phải là người yêu.

- Dừng lại đi.

Anh im lặng,

cái im sắc hơn lời nói.

Anh ngồi xuống sofa như người xa lạ tạt vào trú một đêm.

Không một ánh nhìn.

Không một lời giải thích.

Không níu em lại.

- Anh không đi, tôi đi.

Được thôi.

Nếu anh tuyệt tình, em sẽ là người rời đi trước.

Mối qua hệ mà chỉ một người giữ còn một người chỉ biết im lặng — kiểu gì cũng nứt toạc.

Phòng ngủ vẫn treo hình chúng ta chụp cùng nhau ngày tuyết rơi đầu mùa.

Tấm hình chưa công khai, cũng chưa từng ai biết đến.

Như kỉ niệm bỏ quên trong ngắn kéo, nằm im chờ ai đó nhớ đến.

Căn phòng không thay đổi.

Gối vẫn là loại anh thích: mềm và hơi thấp.

Chăn vẫn gấp theo kiểu anh từng khen em mỗi sáng sớm "thẳng nhìn như phòng khách sạn, wooje giỏi thật".

Cạnh cửa sổ vẫn còn cái ghế gỗ nhỏ anh mua vì nói muốn đọc sách vào cuỗi tuần — dù cuối cùng anh chỉ ngồi đó... ngắm em ngủ.

Tất cả vẫn còn ở đó.

Chỉ là... không còn anh.

Tủ quần áo mở ra, hơi lạnh từ bên trong phả ra.

Anh đã thu dọn quần áo từ lúc nào.

Em không hề biết.

Chỉ có vài bộ lẻ loi: một chiếc áo hoddie xám, cái áo thun đen và một chiếc quần thể thao còn sót lại như thể anh thu gom vội vã rồi quên mất.

Em gấp từng chiếc áo bỏ vào vali.

Không khóc.

Nước mắt đã cạn từ những ngày em nhắn và chỉ hiện hai chữ "đã xem", từ những tối em gọi và anh ta dập máy ngay lập tức.

Và khi chiếc áo cuối cùng nằm gọn trong vali... căn phòng nhìn trống trãi đến kì lạ—

Như thể những năm tháng bên nhau chỉ còn là giấc mơ bị ai đó đánh thức giữa chừng.

Kéo lê chiếc vali ra đến cửa.

Anh vẫn ngả người ra sofa, không nói một câu, một chữ nào.

Lạnh đến mức người ta phải bật cười—

Em ném mạnh chiếc chìa khoá lên bàn.

Tiếng "keng" vang lên khô khốc, dội thẳng vào người anh, đủ để anh giật mình— chỉ để thốt ra hai chữ :

- Sống tốt

...

Sau tất cả những tổn thương.

Sau cả năm trời bị bỏ mặc.

Thứ duy nhất anh ta để lại chỉ là hai từ "sống tốt".

Buồn cười đến mức muốn khóc.

À mà khóc cũng chẳng được nữa.

Cánh cửa khép lại sau lưng, khẽ thôi— nhưng đau như tiếng tim cuối cùng cũng vụn vỡ.

Em đứng lặng im một lúc lâu trong hành lang vắng.

Không gió.

Không tiếng động.

Chỉ có tiếng đập của nhịp tim trống rỗng... như nhịp cuối của bài hát đã đứt đoạn.

Vali nặng không phải vì quần áo, mà vì tất cả những gì em phải mang theo —

những năm tháng, những cái ôm, những lời hứa... và cả một người vừa lựa chọn rời đi.

__~~ end chap 1 ~~__

Cảm ơn mọi người đã xem xong chap 1 và mong mọi người tiếp tục theo dõi truyện của tớ nha
 
| On2Eus | Chúng Ta Vì Nhau Mà Đau.
2. Nỗi đau không tên.


- "Nếu một ngày, em rời xa anh, anh có níu em lại không?"

- "Tất nhiên là có, anh yêu em nhất trên đời, không bao giờ bỏ em"

- "Dẻo miệng"

________________________________

Trở về kí túc xá HLE sau ngày dài mệt mỏi, em cảm thấy cơ thể kiệt quệ hoàn toàn.

Mỗi bước chân đều nặng nề, tim đập chậm rãi nhưng đầy áp lực, đầu óc như muốn nổ rung sau những suy nghĩ áp lực.

Một ngày...

Hai ngày...

Ba ngày

Em đã khép mình vào căn phòng nhỏ bé, tránh xa mọi ánh mắt, mọi cuộc trò chuyện, để cho nỗi buồn, nỗi thất vọng và những hoài nghi tựa như bóng ma bủa vây thì thầm suốt đêm rằng:

" Có phải mình chưa từng là sự lựa chọn cuối cùng của họ hay không?"

Lee Minhyung — người đồng đội cũ cũng là người đồng đội hiện tại, là người hiểu rõ em hơn bất cứ ai— có lẽ anh là người duy nhất đọc được ánh mắt trống rỗng, nỗi lo sợ âm thầm ấy.

Anh biết rõ mối quan hệ giữa Choi "Zeus" Wooje và Moon "Oner" Hyeonjun.

Ba ngày liên tiếp, em gục trên giường, không nói, không ăn, không phản ứng.

Chỉ khi ấy, anh thật sự hiểu:

Mọi chuyện đã vỡ rồi.

Cốc...

Cốc...

Cốc

- Wooje, em nhốt mình trong phòng 3 ngày rồi.

Hyung lo cho em lắm đấy.

Tất nhiên là sẽ không có một tiếng động nào hồi âm.

Em chỉ miên man khi nghe giọng Minhyung— biết mình không thể cứ như vậy mãi, không thể sống trong quá khứ tối tăm đó.

Lê từng bước chân nặng nhọc.

Với tay mở cánh cửa đã cách ly em 3 ngày hôm nay.

- Này... em không sao chứ Wooje ?

- Hyung... em ổn

- ...

Nói dối

Đôi mắt em hiện rõ quầng thâm, sưng húp và khuôn mặt phờ phạc chẳng thể dấu bất cứ điều gì.

Ai mà tin được rằng em ổn cơ chứ?

Minhyung thở dài, mắt nhìn chăm chú vào người đồng đội nhỏ bé trước mặt, lòng lâng lâng cảm giác vừa lo lắng, vừa xót xa :

- Anh chỉ nhắc, tối nay em có lịch stream

- À dạ... em cảm ơn

- Ăn đi, nhìn em ốm lắm rồi

- Cảm ơn, hyung...

Em khẽ gật đầu, nhưng có lẽ Minhyung biết rằng lời cảm ơn của em chứa biết bao sự cô đơn và bất lực.

________________________________

Em ngồi trước màn hình máy tính, khuôn mặt phờ phạc chiếu ánh sáng xanh.

Ba ngày tự nhốt mình khiến cơ thể mệt rã rời, nhưng lịch stream thì không chờ ai.

Tay em bật thiết bị, mắt nhìn dòng chữ chờ sẵn trên chat— những bình luật sẽ xuất hiện khi stream bắt đầu.

HLE Zeus đang stream

Chat bùng nổ:

— Sao nay Wooje lạ thế?

— Cậu ổn không Wooje?

— Nay nhìn cứ khờ khờ, mất sức sống ấy.

— Cái má bư cũng bay đâu mất rồi??

Không chịu đâu!!

- Xin chào mọi người...

Wooje đây.

Giọng em đều đều, không cảm xúc.

Em đánh từng trận game như một cái máy— chính xác, lạnh lùng, không dư thừa.

Chỉ mong thời gian trôi nhanh hơn.

Kết thúc stream, em chỉ nói một câu tạm biệt ngắn ngủi rồi tắt máy, mặc cho khung chat vẫn đang nháo nhào.

Em không dám mở lại chat.

Không dám xem bình luận.

Không dám xem tin nhắn.

Vì em sợ... sẽ thấy tên người ấy.

Em tựa vào ghế, nhắm mắt thật chặt, cố nuốt xuống những cơn nghẹn ngào đang dâng lên:

- Chỉ là bến đỗ tạm thời...

Không phải là nơi người ta muốn quay về.

Có những người chỉ đến bên ta khi họ cần một nơi neo mình lúc mệt mỏi, chơi vơi.

Nhưng khi tìm thấy được bến đỗ mới rộng hơn, ấm hơn, sáng hơn...

họ sẵn sàng rời đi như chưa từng hẹn ước điều gì.

Còn em—

Vẫn đứng đó

Vẫn ôm sợi dây neo trống rỗng

Rồi tự hỏi tại sao tim mình lại đau đến thế.

Và sau 3 ngày tự nhốt mình, em bật cười—

một tiếng cười khàn đặc, đắng như cốc cà phê nguội trên bàn.

Không sao.

Không sao đâu.

Rồi sẽ ổn thôi.

Dù chính em...

cũng không biết phải mất bao lâu.

—~~ end chap 2 ~~—

Cảm ơn mọi người đã xem xong chap 2 và mong mọi người tiếp tục theo dõi truyện của tớ nha
 
| On2Eus | Chúng Ta Vì Nhau Mà Đau.
3. Quên anh là điều không thể.


- "Đừng rời xa Wooje.

Em không biết sống sao khi xa anh đâu."

- "Ừ.

Anh biết, biết nếu không có anh, Wooje sẽ không làm được gì mất..."

- "Choi Wooje yêu Moon Hyeonjun rất nhiều."

- "Moon Hyeonjun cũng yêu Choi Wooje rất rất rất rất rất rất rất rất nhiều."

________________________________

Một tháng trôi qua, không nhanh cũng chẳng chậm.

Chỉ là nối tiếp nhau bằng sự cố gắng rất nhỏ, rất lặng.

Em đã không còn ngồi lì trong phòng.

Em dậy đúng giờ, ăn đúng bữa, tập luyện không sót buổi nào.

Những ngày đầu, cơ thể tập cách quen với nhịp đập cuộc sống mới, còn trái tim thì học cách im lặng để không vỡ ra thêm lần nào nữa.

Không còn kiểm tra điện thoại chỉ để chờ một tin nhắn.

Không còn mở khung chat lúc nửa đêm, không còn tự hỏi "tạo sao hôm nay anh không về?"

Em bắt đầu nói chuyện nhiều hơn với đồng đội.

Cười khi cần cười.

Đùa khi cần đùa.

Trông em gần như đã ổn.

Mọi người nói vậy

"Wooje ổn hơn rồi"

Nhưng...

Chỉ có em biết—

mình chưa từng ổn.

Rồi khi đêm xuống... những âm thanh tắt đi,

Những suy nghĩ ấy lại trở về, lặng lẽ như dao:

- Bảo yêu tôi ... mà bỏ tôi đi.

- Không một lần níu tôi lại.

- Anh thật sự đã yêu tôi sao?

- Tôi yêu anh nhiều hơn tôi tưởng.

________________________________

Sáng nay, có một sự thôi thúc em dậy sớm hơn thường ngày.

Không phải lịch tập.

Cũng không phải vì quen giấc.

Giống như có thứ gì đó chờ em mở mắt để đối diện.

Phải...

Đón nhận

Và là sự thật...

Màn hình điện thoại sáng lên.

LoL News

— Tuyển thủ T1 Oner nghi vấn hẹ hò với nữ Streamer nổi tiếng!!!

Hiện tại, phía T1 chưa xác nhận bất cứ thông tin gì.

Bên dưới là loạt ảnh.

Rõ ràng.

Sắc nét.

Không còn chỗ cho hai chữ "đồn đoán"

Vẫn là vóc dáng cao đó

Vẫn là con người đó

Vẫn là nụ cười quen thuộc— nụ cười chỉ từng dành cho em trong những buổi sáng vội vàng, những lần cả hai bên nhau.

Chỉ khác một điều...

Người đứng bên cạnh anh...

Không còn là em.

Cả hai bước ra từ căn hộ.

Bài báo nói thêm: " Nghi vấn là nhà riêng của nữ Streamer"

Oang.

Điện thoại rơi xuống từ tay em, va xuống sàn nhà khô khốc.

Không một chút phản xạ.

Không kịp giữ.

Không kịp tránh.

Em ngồi bệt xuống, trong đầu là hàng trăm mớ suy nghĩ đổ ập xuống một lúc— rối răm, hổn loạn, đau đến tê dại.

Thật sự, một tháng nay em đã cố gắng gượng dậy.

Cố gắng ăn đúng bữa.

Cố gắng tập luyện.

Cố gắng tự nhủ: "Mọi chuyện sẽ qua thôi"

Nhưng...chỉ một tin tức mà nó kéo em lại vực sâu tâm lí khi em mới chỉ chạm tay thoát ra.

Khi bên nhau, em luôn mở lời công khai.

Em hiểu trong giới Esports khắc nghiệt này, công khai yêu nhau là điều không thể.

Áp lực dư luận.

Fan.

Hình ảnh đội tuyển.

Nhưng em vẫn tin rằng...

Khi nói ra,

mọi người sẽ ủng hộ chúng ta, đúng chứ.

Em không muốn phải dấu diếm nỗi nhớ nhung về anh.

Em muốn cho cả thế giới biết được Moon Hyeonjun là người yêu duy nhất và cuối cùng của Choi Wooje.

- Không được đâu Wooje, anh sợ em lại bị tổn thương.

- Em chịu được mà.

- Một lần là đủ rồi, Wooje.

À.

Anh sợ em bị tổn thương— nên không cho em một danh phận.

Còn cô ấy, anh muốn cho cô ấy danh phận, một cái tên rõ ràng:

"Người yêu tuyển thủ đường rừng T1"

Anh muốn cô ta hạnh phúc.

Nên anh đã đưa mọi thứ ra ánh sáng như thế.

Còn em...

Thì được cất trong bóng tối.

Năm năm bên nhau.

Ba năm làm bạn.

Hai năm gọi tên tình yêu.

Kết cục mình em đau...

Em ngẩng đầu lên, nhìn trần nhà trống rỗng.

Câu hỏi bật ra trong đầu:

- Anh đã từng... yêu em chưa?

Em nghĩ là mình biết câu trả lời rồi.

Chỉ là...

Tim vẫn đau vì từng nghĩ đến một điều khác.

________________________________

- Em đọc được bài báo chưa?

- Dạ... rồi

- Em ổn chứ?

- Em ổn.

- ...

Nói dối

Vẫn là người anh ấy

Vẫn là câu hỏi đó

Vẫn là câu trả lời mà em đã nói rất nhiều lần.

Chỉ khác một điều...

Bây giờ em rất đau, đau hơn rất nhiều.

Anh nhẹ nhàng đến gần, đặt tay vào lưng em, nhẹ thôi— như thể chỉ cần mạnh một chút, em sẽ vỡ ra ngay lập tức.

- Anh có hỏi Minseok về chuyện đó.

Em ấy chỉ nói Hyeonjun không muốn lên tiếng.

Bản thân Minseok cũng bất lực.

Từng chữ rơi xuống.

Không nặng

Cũng chẳng nhẹ.

Càng nghe, nước mắt em càng rơi xuống nhanh hơn, không sao ngăn lại được.

Cả thế giới của em...

bị người khác lấy đi mất rồi.

Không phải giật

Không phải cướp

Mà lấy đi một cách đàng hoàng, hợp lý và công khai.

- Wooje à... em cũng phải tiếp tục chứ.

Mọi thứ đã qua rồi.

Em khóc nấc lên.

Tiếng khóc vụn vỡ, không kìm được, hoà lẫn vào từng câu nói đứt quãng:

- Hyung.. anh ấy là người em yêu nhất thế giới này.

Ngày em quyết định rời đi... cũng là ngày em hối hận nhất.

Em chấp nhận để anh ấy đối xử tệ với em.. không cần quan tâm em như cách em quan tâm anh ấy.

Em chỉ cần... anh ấy còn ở đó thôi.

Em nấc lên, từng câu từng chữ như nghẹt lại trong cổ họng:

- Em chỉ cần anh ấy thôi.

Chỉ... cần... anh...

ấy... thôi.

- Đủ rồi.

Tỉnh lại đi, Wooje.

Câu nói ấy, cuối cùng đã đánh sập thứ em đang bám víu.

- Em xin lỗi.

Em quay lưng đi.

Mỗi bước chân như dẫm lên tim mình.

Bốn bức tường đang giam em lại

Không phải giam bằng không gian..

Mà giam em trong những kí ức về đôi ta.

Em ước được trở về hôm đó

Ngày trước khi mọi thứ tan vỡ.

Em ước mình đừng rời xa anh.

Để rồi nhận ra,

Em vẫn còn yêu anh...

Luôn luôn yêu anh

Và có lẽ...

sẽ mãi mãi yêu anh.

—~~ end chap 3 ~~—

Đôi lời tâm sự:

Bản thân mình rời đi không phải vì hết yêu, mà vì quá yêu nên muốn lùi lại.

Mình đã từng trong hoàn cảnh ấy— rời xa không phải để quên,

mà để người mình thương phải sống tốt hơn, nhẹ nhàng hơn.

Nhưng dù cho thế nào, chia ly vẫn là chia ly

Đau vẫn là đau.

Đừng ép bản thân mỗi ngày phải quên

Hãy cho phép mình nhớ,

cho phép mình buồn,

rồi từng chút một... học cách đứng dậy.

" Sau cơn mưa, trời lại sáng."

Dù cho cơ cơn mưa tiếp tục đổ xuống, thì mặt trời cũng trồi lên thôi—

Không vì ai cả

Vì bạn xứng đáng được đón nhận ánh sáng.

⛅️.

Cảm ơn mọi người đã xem xong chap 3 và mong mọi người tiếp tục theo dõi truyện của tớ nha
 
| On2Eus | Chúng Ta Vì Nhau Mà Đau.
4. Lý do quên anh.


- "Wooje không được hút thuốc nhé.

Đừng làm giống như anh kia."

- "Sao thế?

"

- "Thuốc hại sức khoẻ lắm.

Anh không muốn Wooje chạm vào, anh biết nếu ai đó quá mệt mỏi, họ mới hút thuốc.

Anh không muốn Wooje mệt đâu."

- "Anh đã nói thế thì em xin thề, em không bao giờ hút thuốc."

- "Wooje giỏi lắm.

Đúng là người yêu anh"

________________________________

Em biết mình phải sống tiếp,

Sống theo câu nói để lại của anh— "sống tốt"

Không phải là em quên,

mà không còn cách nào để khác ngoài việc phải bước tiếp.

Những ngày tháng gục xuống rồi tự kéo mình đứng dậy.

Em đã quen rồi.

Quen với việc đau một mình.

Quen với việc không còn anh kéo em dậy nữa.

Sau hai ngày suy nghĩ, em biết mình phải thay đổi.

Không phải vì để chứng minh bản thân với ai, mà để tự cứu lấy chính mình.

Rồi em dần làm quen với khói thuốc.

Không phải vì mệt.

Cũng không hẳn là áp lực.

Mà vì mỗi lần nhớ đến anh,

ngực em lại nặng đến mức không thở nổi.

Em đứng trên hàng lang sau giờ tập,

bật lửa lên trong vô thức.

Khói tràn vào phổi, cay xè,

nhưng ít nhất— nó khiến tim em đau chậm lại một chút.

Khói bay lên, tan rất nhanh.

Giống như anh vậy.

Từng ở đó, rất rõ ràng,

rồi biến mất không nói lời nào.

Đồng đội biết em stress.

Họ không hỏi lý do vì sao em hút.

Chỉ thủ sẵn kẹo bạc hà trong ngăn tủ em, bất cứ nơi đâu em đi qua.

- Này, ngậm vào.

Em gật đầu,

để vị the lạnh lan ra đầu lưỡi,

xoá bớt mùi khói,

nhưng không xoá nổi hình bóng anh trong đầu.

Em biết mình không nên.

Nhưng có những nỗi nhớ, nếu không đốt cháy thành khói, thì nó sẽ âm ỉ trong tim đến nghẹt thở.

________________________________

Hôm nay, HLE và T1 có trận đấu với nhau.

Em đã nghĩ đến khoảnh khắc này nhiều lần rồi, chỉ là... không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

- Bình tĩnh nhé, nếu không ổn cứ trốn đi một lúc cũng được.

- Vâng.

Anh bảo mọi người giúp em nhé.

- Vừa thôi đấy.

Có kẹo bạc hà đó chưa?

- Dạ rồi, cảm ơn anh.

Anh Minhyung vẫn luôn thế— nhẹ nhàng tinh ý và hiểu em hơn những điều em nói ra.

Cứ thế mà em đến tầng thượng.

Ngắm nhìn bầu trời sáng,

nhưng trong lòng em thì toàn bão dông.

Bật lửa lên,

cảm giác như châm vào cả trái tim.

Từng làn khói mỏng tan trong không khí,

khiến ngực nhẹ hơn một chút—

đủ để đối diện với anh,

đủ để nhìn anh mà không sụp đổ.

Em đứng đó,

tự nhủ mình phải bình tĩnh.

Rồi cánh cửa tầng thượng mở ra.

Em biết mà, biết thói quen của mình trước trận đấu là tìm đến một nơi hóng gió.

Biết chỉ có một người nhớ thói quen ấy.

Và em cũng biết.

Biết thứ anh ghét nhất chính là thuốc lá.

Ngày còn bên nhau, anh luôn cấm em chạm vào nó.

Không ngoảy ra vội.

Chỉ thả điếu thuốc đang cầm trên tay.

Dùng giày dẫm lên—

Như tất cả chưa từng tồn tại.

Hít một hơi thật sâu.

Chuẩn bị đối diện với điều mà mình chưa đủ can đảm.

- Choi Wooje.

Vẫn là giọng nói đó, chưa hề thay đổi.

Em từ từ quay người lại.

Bắt gặp ánh mắt thoáng khựng lại—

- Vâng.

Ánh mắt anh lướt xuống thứ em vừa giẫm lên.

Sự im lặng kéo dài, kèm theo dấu chấm hỏi không cần nói ra.

- Em... hút à?

- Vâng.

Em biết mình không nên trả lời như thế.

Nhưng đứng trước anh, bản thân em không muốn yếu đuối thêm lần nữa.

Ít nhất... là lúc này.

Rất lâu không gặp.

Anh dạo này thế nào?

Anh có nhớ em mỗi ngày, như cái cách em nhớ anh không?

Cô ấy chăm sóc anh tốt hơn em không?

Cô ấy làm anh cười nhiều hơn so với lúc bên cạnh em không?

Hàng vạn câu hỏi chen chúc trong đầu.

Nhưng... em không có một chút can đảm để hỏi, và cũng không còn tư cách để hỏi.

Anh vẫn đứng đó, tay đút vào túi quần.

Ánh mắt lặng đi.

Một lúc sau anh thở dài, khẽ nói:

- Anh tưởng em ghét mùi thuốc?

- Đã từng.

Em ghét mùi thuốc, rất ghét.

Ghét đến mức ngày trước cau mày khi có người hút bên cạnh mình.

Nhưng rồi vì anh, vì hàng ngàn nỗi nhớ không có chỗ đặt xuống, em lại tìm đến thứ mình ghét, và anh cũng ghét.

- Sống tốt chứ...

Wooje?

Em đã chậm một nhịp.

Nhẹ tênh như cách anh để lại cho em hai chữ "sống tốt".

Buồn cười thật.

Rõ ràng là anh biết

Biết em mệt đến mức phải chạm vào thuốc.

Vậy mà còn hỏi câu hỏi vô lý như thế.

- Chưa hề tốt.

Em đáp.

Không né tránh.

Không mềm giọng.

Anh ta rất giỏi.

Chỉ cần một câu hỏi thôi,

đủ để tim em đau lại từ đầu.

Em bước qua anh, tránh ánh mắt ấy.

Sau lưng, anh vẫn đứng im như thế.

—~~ end chap 4 ~~—

Cảm ơn mọi người đã xem xong chap 4 và mong mọi người tiếp tục theo dõi truyện của tớ nha
 
| On2Eus | Chúng Ta Vì Nhau Mà Đau.
5. Chúng ta chia tay rồi.


godthunderzeus

nay anh không về à

t1_oner

anh không

godthunderzeus

lâu lắm anh không về

khi nào anh về?

anh nói em,

em nấu đồ ăn anh thích nha

t1_oner

rảnh anh về

godthunderzeus

vâng.

em nhớ anh.

"đã xem"

________________________________

(*) Truyện sẽ rất dài nếu mình thêm các tình tiết lúc cả 2 chơi game.

Mình sẽ chỉ xoáy sâu vào tâm trạng nhân vật.

Ban đầu mình chỉ tính làm 5-10 chap.

Mọi người thông cảm ạ.

Các trận đấu sẽ không rõ.

Mình viết theo bản năng và thiết thực.

Mình đẩy nhanh cốt truyện vì nhìn 2 ẻm cứ buồn vậy t chịu không được cơ.

Đọc xong truyện này nếu có hứng thú mọi người theo dõi tui để tui có động lực update nhiều truyện hơn nha.

~ luv all ~

________________________________

Trận đấu kết thúc.

T1 là đội dành chiến thắng.

Hai đội sẽ bắt tay nhau theo thông lệ.

Từng người T1 đi ngang qua.

Những cái cụng tay ngắn ngủi, lịch sự.

Rồi đến anh.

Khi Hyeonjun đến gần, anh đưa tay ra trước.

Em theo phản xạ mà hơi rụt tay lại.

Anh khựng lại.

Nhẹ nhếch mày, ánh mắt rõ dấu hỏi.

Chưa kịp phản ứng,

một giọng nói nhẹ vang lên,

tiến sát vào tai em, hơi thở lướt qua làm sống lưng em tê dại.

- Đừng né anh.

Rồi anh cứ thế mà lướt qua, đi về phía đồng đội.

Em đứng yên thêm một nhịp.

Đến lúc đó mới nhận ra, tay em đang run.

————————

Sau khi rời sân khấu, Sanghyeok— người anh đồng đội cũ đã rũ Minhyung cùng đi ăn hadilao.

Minhyung tất nhiên sẽ đồng ý ngay, anh còn hào hứng kéo theo cả HLE đi nữa.

Lý do thì ai cũng biết, Minseok cũng ở đó.

Trong hậu trường, họ quấn quýt nhau chẳng rời.

Nhưng rồi, anh nhìn em.

Chắc chắn là cái kiểu "Đừng nói em không đi nhé."

Nếu em không đi, mọi người phải quay về trụ sở.

Vì chúng ta là một đội mà.

- Wooje, em có đi không?

- Không ạ.

- Ya, sibal.

Anh xa Minseok 2 tuần rồi, anh nhớ minseok lắm rồi!!!

Wooje đi đi mà.

- Không.

- Anh bảo lại với Sanghyeok-hyung là em không thích ảnh nên em không đi nhé?

- Waeee???

Anh trẻ con quá rồi!!!

- Đồng ý rồi đó nha.

- Vâng, vâng....

Cứ thế mà anh tung tăng báo cho mọi người.

Chưa bao giờ em thấy anh hớn hở như vậy.

Thôi thì cứ đi.

Dù sao ta đâu còn là gì của nhau.

Anh ấy cũng có người yêu rồi... không cần phải né tránh thêm làm gì.

————————

Quán ăn hôm nay đông người đến lạ.

Tiếng nói cười, tiếng bát đũa chạm vào nhau, mùi lẩu cay nồng nàn khắp không gian.

Anh Sanghyeok đã đặt bàn trước.

Lúc đứng chờ mọi người, anh có hỏi han em vài ba câu—

đại loại là em dạo này ổn không, tập luyện thế nào rồi?

Ừ thì... ai cũng biết câu trả lời của em rồi đấy.

Không vội, em chờ mọi người ngồi chỗ của mình trước, em sau.

Nhưng Minseok cứ thấy em lầm lì, anh liền kéo tay em về phía mình.

- Ngồi đây này.

Chắc anh ấy quên mất chuyện giữa em và Hyeonjun.

Hoặc... anh ấy không nghĩ nhiều như em.

Và thế là em ngồi giữa Minseok và Hyeonjun.

Giá mà lúc đó em từ chối thẳng.

Cho anh gấu thích làm gì thì làm.

Khổ cái thân em thật.

Anh bây giờ ngồi cạnh em

Không gần cũng không xa

Như một người đồng đội cũ, không hơn không kém.

Mọi người cứ thế mà tự nhiên nói về trận đấu vừa rồi.

Chẳng ai nhận ra em khó xử cả.

Anh ấy vẫn cười như vậy thậm chí... còn tươi hơn trước .

Anh vẫn nhớ thói quen của em, không thích ăn cay.

Đũa anh gắp vào bát em trước, rồi anh sau.

Còn em thật sự muốn giật luôn đôi đũa khỏi tay anh.

Em không muốn anh ta cứ vô tư như thế.

Không muốn anh cứ làm những hành động quen thuộc ấy.

Vì mỗi lần như thế,

tim em lại rung thêm một lần—

và em không chịu được nữa.

Mọi người vẫn nói chuyện vui vẻ.

Em chỉ nhẹ nhàng xin phép đi vệ sinh.

Ừ...

Không phải đi vệ sinh

Ra ngoài...

làm điếu đấy.

————————

Em bước ra khỏi quán.

Tìm một nơi đủ tối để chẳng ai thấy được.

Không khí bên ngoài lạnh hơn.

Yên lặng hơn.

Dễ thở hơn một chút.

Em tựa lưng vào tường.

Cứ như thói quen mà châm lửa,

đưa lên môi.

Hơi đầu tiền vừa kịp toả ra—

- Wooje.

Không đoán cũng biết giọng ai.

Tay cầm điếu thuốc khẽ nép vào cánh tay để che lại như một phản xạ vô nghĩa.

- Anh theo tôi làm gì ?

Chán thật,

vừa thở được một chút

tim lại đã siết chặt.

Bốn mắt nhìn nhau.

Không ai lùi.

- Vào trong đi.

- Lý do?

Nó vẫn cứng đầu, vẫn cứ cỏ lúa bằng nhau như thế.

- Em hút thuốc.

Không phải là câu hỏi, mà là câu khẳng định.

Em khẽ cười, không giấu nữa cứ thế hút thêm một hơi rồi phà ra không trung.

- Ừ, đang hút đấy.

- Anh ghét.

- Không liên quan đến anh.

- Đừng huỷ hoại bản thân, Wooje à.

- Tôi bảo rồi, tôi chẳng còn liên quan đến anh.

Anh lo cho tôi làm gì?

Anh ấy cứ úp úp mở mở, cứ gần rồi lại xa.

Bây giờ anh quan tâm em làm gì, mặc kệ em đi.

Cứ như vậy, em lại rung động, tội em lắm...

- Wooje còn yêu anh không?

Anh cứ dễ dàng mà nói ra những lời đó.

Hyeonjun à, chưa bao giờ em hết yêu anh cả.

Nhưng anh chẳng còn tí nào tình cảm với con người này rồi.

Một tháng không hỏi không han, bây giờ, chẳng có nghĩa lý gì nữa rồi.

Khói thuốc bây giờ cũng khó thở hơn rồi.

Cứ thế điếu thuốc từ tay em rơi xuống.

Hít một hơi thật sâu, thật sự không biết cách trả lời.

Em còn yêu anh, nhiều lắm.

Nhưng nếu nói ra, ta có quay lại như cũ, à không, chắc không, anh có bạn gái mới rồi.

Nát rồi...

- Không muốn trả lời.

Không một chút phòng vệ, anh tiến tới nép sát trán anh vào vai em.

Khung cảnh quái quỷ gì vậy?

Em chỉ muốn đẩy anh ra ngay lập tức.

Sau tất cả những tổn thương, em cũng có lòng tự trọng.

Còn chưa kịp đẩy ra, anh vòng tay qua em mà kéo sát em lại hơn.

Mọi thứ xung quanh im lặng, chỉ còn nghe rõ hai nhịp tim đang đập.

- Anh xin lỗi, Wooje.

Cho anh tựa vào em một chút, một chút thôi...

- Chúng ta... không là gì của nhau nữa, Hyeonjun à...

—~~ end chap 5 ~~—

Cảm ơn mọi người đã xem xong chap 5 và mong mọi người tiếp tục theo dõi truyện của tớ nha
 
| On2Eus | Chúng Ta Vì Nhau Mà Đau.
6. Chúng ta đau vì nhau.


- Viết cho tớ, viết cho cậu, viết cho Choi Wooje và MoonHyeonjun -

Anh yêu em, anh yêu em lắm Wooje à.

Không phải là "Oner" thầm thương đồng đội "Zeus"của mình.

Chỉ là Hyeonjun— một người đàn ông yêu Wooje nhiều hơn thứ gì trên đời.

Anh không muốn ai trong chúng ta phải đau.

Anh đứng nhìn dư luận làm tổn thương em, rồi tự thuyết phục rằng buông tay sẽ tốt hơn cho cả hai, tốt cho mọi thứ.

Anh nghĩ xa nhau là cách bảo vệ em.

Nhưng anh quên mất... chính việc xa em mới làm anh đau nhất.

Anh đã cố gắng sống những ngày không có em.

Cố gắng xa em, xa những cảm xúc khiến tim mình nhói lên mỗi ngày.

Những ngày thiếu em, anh sống như một cái xác biết di chuyển.

Ngày anh quyết định đối mặt với em, anh đã đắn đo rất lâu.

Anh sợ mình ích kỷ.

Sợ nếu giữ em lại, em sẽ đau thêm lần nữa.

Anh nghĩ mình chẳng cho em được gì, một danh phận, không bình yên, không một lời bảo vệ đúng nghĩa.

Anh nghĩ em sẽ sống tốt khi không có anh.

Anh nhớ em.

Nhớ đến mức tim đau mỗi đêm.

Nhớ đến mức không thể giả vờ ổn thêm lần nào nữa.

Wooje à...

Về bên anh, một lần thôi.

Cho anh một cơ hội để yêu em đúng cách.

- MoonHyeonjun 3:13AM -

________________________________

Vai áo em cứ thế ướt từ lúc nào.

Em biết, Hyeonjun đang khóc, việc mà em chưa bao giờ thấy cả.

Giọng anh bây giờ nhẹ lắm, cứ rưng rưng mà không nói nên lời:

- Cho anh một cơ hội, Wooje ơi...

Hỗn loạn, mọi thứ rối tung lên hết rồi.

Em chẳng hiểu con người này đang nghĩ gì.

Lúc buông bỏ em nhẹ lắm mà, sao bây giờ lại nặng lòng rồi...

- Anh nói gì vậy?

- Anh nhớ em...

Không có em...

Anh sống không được...

Giọng anh lại càng mếu hơn, trầm xuống hơn nữa, nước mắt lại nhiều hơn nữa.

- Anh để em đi dễ dàng thế cơ mà.

Em vẫn hoang mang lắm.

Anh chưa bao giờ như thế cả, kể cả khi em giận dỗi, muốn chia tay.

Đây là lần đầu em thấy anh như vậy.

Tay anh vẫn xiết chặt eo em.

- Anh xin lỗi Wooje nhiều lắm.

Anh sai rồi, Wooje về bên anh... cho anh cơ hội để yêu em đúng cách.

- Nếu không thì sao?

Mà có thì sao?

Em biết anh mềm lòng rồi.

Sở thích của em là giỡn với anh.

Em muốn thử...

Nghe xong, anh vội ngước mặt lên.

Khuôn mặt đẹp trai ấy cứ thế mà mếu mếu, mắt cứ rưng rưng.

- Wooje không thương anh nữa rồi...

Anh làm phiền Wooje rồi...

Nhưng—

Không để anh nói xong.

Em nhẹ nhàng đặt lên môi anh nụ hôn nhẹ như một lời đồng ý.

Anh vẫn bất ngờ lắm, hoá đá ngay lập tức cơ.

Ấy vậy mà sau nụ hôn nhẹ, anh liền tiến đến hôn mãnh liệt hơn.

Mùi thuốc xen lẫn mùi hương quen thuộc của anh đang thấp thoáng trong khoang miệng em.

Anh không chừa cho em chút không khí nào.

Em phải dùng tay đánh nhẹ lên bả vai em, lúc đó mới buông tha.

Môi em bây giờ đỏ ửng, sưng tấy lên.

- Ya, em khó thở lắm.

- Lâu rồi không được anh hôn à.

Gian xảo thật, giây trước vẫn khóc mếu mếu.

Bây giờ bày ra khuôn mặt bỉ ổi cơ đấy.

- Wooje bỏ thuốc nhé, anh không thích thuốc đâu.

- Kệ anh.

- Anh giận Wooje nhé.

Xa anh mấy tháng thôi mà hư quá.

- Là tại ai đấy?

Anh không nói nữa, anh đan tay dẫn em vào lại quán.

Lần này anh không ngại thứ gì nữa, anh đã sẵn sàng công khai em rồi.

Vừa bước vào phòng ăn.

Mọi người đã dán chặt mắt vào hai đứa tụi em.

Anh Sanghyeok như vớ được vàng mà liên tục cười hoá dại

- Cảm ơn Wooje, à không, anh đội ơn em đấy Wooje à.

Em còn hoang mang hơn lúc anh mở lời quay lại nữa.

Thằng cha 2k6 này nói cái gì đây trời...

- Ý anh là gì vậy Sanghyeok-hyung?

Em không hiểu...

- Em không biết đâu, lúc hai đứa không bên nhau.

Hyeonjun suốt ngày cáu bẩn với bọn anh, chẳng ai làm gì em ấy cứ nổi điên lên, nép mình trong phòng, chẳng ai nói gì được với em ấy.

À nữa, em ấy uống r—

- Sanghyeok-hyung.

Chưa để anh Sanghyeok xả xong khẩu súng của mình, Hyeon đã ngắt lời, có vẽ là điều gì đó nguy hiểm lắm.

Và cuối cùng.

Em nhận ra.

Anh cũng đau.

Không phải mình em đau.

—~~ end chap 6 ~~—

Cảm ơn mọi người đã xem xong chap 6 và mong mọi người tiếp tục theo dõi truyện của tớ nha
 
| On2Eus | Chúng Ta Vì Nhau Mà Đau.
endIloveyou3000.


Em cùng anh quen thuộc đi trên con đường về nhà— không phải trụ sở mà là ngôi nhà chung của hai đứa.

Con đường này từng rất quen, quen đến mức dù nhắm mắt cũng biết rẽ ở đâu, dừng ở chỗ nào.

Căn phòng vẫn như cũ, chẳng có gì thay đổi.

Chỉ khác là bây giờ, nơi này có đủ cả em và anh rồi.

Em đứng đó một giây, tự hỏi: "Liệu chúng ta, khi trở về bên nhau thêm một lần nữa, có thật sự hạnh phúc hay không?"

- Wooje, anh nhớ em điên lên được.

Vừa vào nhà, anh đã lên tiếng.

Giọng điệu nghe như thể em và anh xa nhau được cả chục năm trời, chứ không phải là vài tháng ngắn ngủi.

Anh từ từ quay người ôm em.

Cái lạnh ngoài kia chả thấy vương chút nào, chỉ còn hơi ấm lặng lẽ lan từ người này sang người khác.

- Em cũng nhớ anh.

...Ủa?

Khoan đã

Có gì đó sai sai?

Tin đồn?

Ôi em nhớ ra rồi, nhớ ra cái tin đồn với cô streamer nổi tiếng kia rồi.

Em lập tức đẩy anh ra.

- Ya!

Cô streamer gì đấy?

Chả phải anh yêu cô ta à.

Lấy tư cách gì mà quay lại với tôi?

ĐM.

Ừ thì giận lắm.

Giận đến mức đầu óc nóng lên luôn.

Anh còn hoang mang nhưng rồi lại khẽ cười, như mọi chuyện không nghiêm trọng như em nghĩ.

Anh bước tới, ôm em thêm lần nữa, lần này chặt hơn.

- Anh xin lỗi.

Đó là bạn của chị anh, anh chỉ giúp chuyển đồ.

Chị anh nhờ đấy.

- Không có tin!!!

- Gọi hỏi chị Hyejin nhá?

Em khựng lại.

Bây giờ đã gần 23h rồi, gọi sang chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận.

Nghĩ đến cảnh đó, em bĩu môi, quay mặt đi.

- Thôi, tin rồi.

Tin thì tin vậy thôi.

À, tạm.

Tạm tin đấy nhé!!!

Anh vẫn không buông em ra.

- Anh tính ôm vậy đến khi nào?

- Đến khi lên giường.

- Ya!!!

Nghiêm túc đấy.

Anh cười, cười rất quen.

Em nhận ra, dù giận đến đâu, chỉ cần anh ở đây— trong căn phòng này— mọi thứ dần dịu lại.

________________________________

Tui viết cuộc trò chuyện của 2 ẻm.

Vì có nhiều khúc mắc không thể giải quyết được nên tui phải để 2 ẻm nói chuyện với nhau.

note: in nghiêng là Moon Hyeonjun

" Yêu còn giận anh không?"

" Hừ!

Anh bỏ em lâu như thế, anh nghĩ em còn giận không?"

" Xin lỗi, anh xin lỗi yêu ơi.

Ở bên nhau, anh chỉ làm em buồn.

Anh không đủ tốt..."

" Anh điên à, ai bảo anh không tốt cơ?"

" Anh..."

" Có gì phải nói với em một tiếng.

Mình cùng giải quyết chứ không phải mình anh gánh."

" Wooje bên anh... em lúc nào cũng buồn thôi."

" Không có anh, em mới buồn."

" Anh xin lỗi yêu nha.

Anh hứa sẽ không có lần sau.

Anh hứa đấy."

" Vâng... biết rồi ông ạ."

" Hihi.

Yêu em Wooje nhất đời"

" Lại dẻo miệng rồi."

" Không, lúc nào cũng nói thật, không giỡn đâu.

Em không tin anh à..."

" Tin chứ.

Em cũng yêu anh nhất."

" Chúng ta công khai nha."

" Anh bị hâm à, sao nay muốn công khai?"

" Ơ... em không thích à?"

" Thích chứ.

Nói được làm được đó nha."

" Được chứ."

________________________________

Mình mong đây là cái kết ở đời thực... thật sự cái kết mà t muốn nhất đó, làm ơn đi mà🥹

t1 oner

🎵 I DO • 911

❤️312k 💬24k ↪️ 167k

t1 oner

I'll be by your side

Till the day I die

I'll be waiting till I hear you say I do.

my love, Choi Wooje.

____

Bình luận:

@gumayusi: hạnh phúc một mình à, đợi t công khai chung với

->@t1 oner: lẹ đi, t rước nàng dề dinh rồi

@faker: cảm ơn chúa!

-> @t1 oner: 😒😒

@godthunderzeus: ai thế kia?

-> @t1 oner: vợ anh.

@t1lol: chúc phúc!

-> @hle.offical: chào thông gia.

@hle.official: tốt!

-> @t1lol: cảm ơn t1 tốt.

@wanghohan98: chịu công khai rồi cơ.

@keria_minseok: @gumayusi đây cũng muốn

-> @gumayusi: thích thì nhích nha.

-> @t1 oner: ra chỗ khác chơi

@nguoidung1: vãi! real vãi!

đm! t! chờ! ngày! này! lâu! lắm! rồi!

@nguoidung2: các chị ơi em sướng...

@nguoidung3: hạnh phúc nha hai bạn nhỏ.

@nguoidung4: vãi? thể thống gì đây? cút khỏi lol hộ tao cái, đéo hiểu nổi giới trẻ?

-> @nguoidung5: có liên quan đéo con mẹ mày ko? người ta yêu nhau người ta hạnh phúc là được, cái này có ai cấm ko mà to mồm thế.

đm đéo hiểu thì mẹ mày cút, lol đéo cần người như m hâm mộ đâu con. họ hạnh phúc là được chứ có ăn cắp ăn trộm gì mẹ m à. cút.

-> @nguoidung6: hời ơi, hai anh nhà t hp là đc, t1 hle hay đéo gì đó còn chưa phản đối m lấy cme gì mà sủa bậy v. yêu nhau v là sai à. thằng nào phản đối lên đây t cắn chết mẹ cmayyyyyy!!!!!!!

-> @t1 oner: ủng hộ!

-> @ t1lol: respect!

@nguoidung7: trên quan điểm người theo dõi t1 lâu năm. t thấy cái này bth, t tưởng ai nhìn vào cũng biết oner thích zeus chứ. với lại thời đại nào rồi, chả ai cấm cản cả, người ta ủng hộ đầy đấy thây. nên là mấy người muốn toxic thì làm ơn suy nghĩ kĩ dùm, người ta ko cần mình để tâm đâu, người ta vui thế kia cơ mà.

@nguoidung8: otp của t là nhất. kiểu gì cũng real hjhj

@nguoidung9: chờ lễ đường thôi ❤️

~**~

godthunderzeus

🎵 I love you 3000 • Stephanie Poetri

❤️566k 💬97k ↪️ 378k

godthunrderzeus I DO.

____

Bình luận:

@t1 oner: anh yêu em.

->@godthunderzeus: vâng, em yêu anh.

->@t1lol: sến.

->@hle.offical: ok t1 sến.

@gumayusi: vịt yêu hổ 😒😒

->@godthunderzeus: @keria_minseok cứu pé

->@keria_minseok: gấu yêu cún

->@godthunderzeus: ???

@nguoidung10: đúng là sống chỉ để cảm nhận được cảnh này.

đmm

@nguoidung11: thấy họ yêu nhau mà ganh tị quáaaa

Lyrics bài hát để hiểu vì sao em Wooje để nhạc vậy nha. ❤️

Now we're having dinner

Chúng mình đang cùng nhau dùng bữa tối

And baby, you're my winner

Người yêu ơi, anh là người chinh phục trái tim em

I see the way you smile

Em thấy anh mỉm cười

You're thinking about the aisle

Chắc anh đang nghĩ đến lễ đường

You reach in your pocket

Rồi anh đưa tay vào túi

Emotion unlocking

Cảm xúc như vỡ oà

And before you could ask

Và trước khi anh kịp mở lời

I answer too fast

Em đã đáp lại thật nhanh

end.

mình chuẩn bị up 1 bộ truyện mới

mong moi nguoiii ghé lại đọc ạhhh ❤️
 
Back
Top Bottom