Khi Hạ Anh lao tới phòng y tế, thiếu niên đang nằm trong buồng trị liệu đã bị bóp chặt cổ, treo lơ lửng giữa không trung.
Trước cửa phòng y tế, Hạ Lai và nữ chính vượt kịch bản – Hâm Lị – đứng trước sau như một cặp "combo phản diện".
Hạ Lai còn chưa kịp cởi quân phục, dáng người cao lớn thẳng tắp, đường nét gương mặt sắc sảo, đứng yên một chỗ cũng toát ra khí lạnh như gió bấc.
Hắn ta giơ một tay lên, tinh thần lực mạnh mẽ trực tiếp bóp lấy cổ thiếu niên từ xa, nhẹ nhàng nhấc bổng người lên không trung.
Phía sau hắn ta là một Omega nữ nhỏ nhắn xinh xắn.
Omega ấy da trắng như ngọc, mái tóc đen dài buông xuống như thác nước, ngũ quan tinh xảo đến mức mang theo vài phần mị hoặc – kiểu mà đàn ông nhìn vào là sẽ nảy sinh cảm giác "muốn ăn".
Chính là nữ chính của quyển "thịt văn" này – Hâm Lị.
Hạ Anh vừa bước tới cửa phòng y tế, nhìn thấy cảnh trước mắt liền nổi giận ngay lập tức.
"Anh làm cái gì vậy?!
Buông hắn ra!"
Cô lao tới trước mặt thiếu niên bị treo lơ lửng.
Cổ thiếu niên bị sợi tinh thần lực vô hình siết chặt đến mức sắp không thở nổi.
Nhưng hắn không giãy giụa, cũng không lên tiếng, chỉ dùng đôi mắt dị sắc lam – lục xinh đẹp kia, trừng trừng nhìn hai người đối diện, ánh mắt tàn nhẫn đến rợn người.
Hạ Anh còn phát hiện trên người hắn lác đác gắn đầy ống tiêm và thiết bị thuốc men.
Rõ ràng đang trong quá trình điều trị, vậy mà lại bị Hạ Lai – cái thứ người không ra người, chó không ra chó này – cưỡng ép treo lên!
"Tôi đã nói rồi, không được mang mấy thứ bẩn thỉu này vào Irlay."
Giọng Hạ Lai cao cao tại thượng, hoàn toàn không thèm để Hạ Anh vào mắt, ngữ khí đầy mệnh lệnh.
Nhìn tiểu BOSS mà mình vất vả lắm mới kiếm về, còn chưa kịp chữa trị xong đã bị người ta treo như treo gà, cơn giận trong lòng Hạ Anh bùng lên không ép nổi.
"Anh không phải cũng mang theo một Omega sao?!
Dựa vào đâu anh được mang, còn tôi thì không?!"
Cô chỉ thẳng vào Hâm Lị đứng phía sau Hạ Lai.
Hâm Lị vốn đứng sau lưng hắn, vẻ mặt chế giễu nhìn Hạ Anh.
Nhất là khi thấy Hạ Anh bị Hạ Lai áp chế, trên mặt cô ta càng không giấu nổi vẻ châm chọc.
Cô ta dĩ nhiên nhớ rõ nữ Alpha kiêu ngạo này là ai.
Sớm muộn gì cô ta cũng sẽ khiến Hạ Anh quỳ trước mặt mình, hèn mọn, bất lực, tuyệt vọng mà sám hối vì những chuyện dám làm với cô ta trước kia.
Trong lòng mưu tính độc ác, nhưng trên mặt Hâm Lị lại lập tức đổi sang biểu cảm sợ hãi đáng thương, vội vàng né tránh ngón tay Hạ Anh chỉ tới, giống thỏ trắng bị hoảng sợ, trốn về phía sau Hạ Lai.
Hạ Lai cũng giơ tay che chắn trước người cô ta, gương mặt lạnh lùng không biểu cảm, nhìn Hạ Anh bằng ánh mắt chẳng buồn che giấu khinh thường.
"Cô ấy không giống hắn.
Tôi làm vậy là đang giúp cô vãn hồi thể diện cho Irlay – thứ mà cô đã ném đi."
Buồn nôn.
Hạ Anh nghe mà muốn ói tại chỗ.
Cái logic quái quỷ gì vậy?!
Nguyên chủ Hạ Anh từng bắt nạt Omega nhiều vô số kể, nếu mỗi lần đều làm mất mặt Irlay thì tổ tông mười tám đời nhà Irlay đã sớm chẳng còn mặt mũi gì!
Trước kia có thấy Hạ Lai ra mặt quản đâu?
Giờ giả bộ hiền lành đạo đức cái gì?!
Hạ Anh lười nói nhảm với hắn, chỉ vào thiếu niên đang thở ngày càng yếu trên không trung.
"Anh có thả hay không?!"
Ai ngờ Hạ Lai thậm chí còn lười trả lời.
Hắn chỉ khẽ nhúc nhích tay, sợi tinh thần lực quấn quanh thiếu niên lập tức siết chặt hơn.
Rõ ràng là muốn giết người ngay tại chỗ.
"Đồ khốn!"
Hạ Anh chửi một câu, vội nhắm mắt, hồi tưởng lại cảm giác lúc sáng ở trường khi đối đầu với Kha thiếu.
Ngay giây tiếp theo, cô cảm thấy có thứ gì đó từ trong đầu mình cuồn cuộn trào ra!
Trong phòng, tinh thần lực của Hạ Lai vốn đã chiếm trọn không gian, bỗng bị một luồng tinh thần lực khác mang theo hương thơm thanh nhã, dịu nhẹ xâm nhập, nhanh chóng chiếm cứ một nửa, tạo thành thế giằng co!
Tinh thần lực đang siết chặt thiếu niên của Hạ Lai, sau khi bị luồng lực dịu nhẹ này xông vào, lập tức bị cắt đứt không ít.
Thiếu niên trên không trung chỉ cảm thấy cổ mình đột ngột được thả lỏng.
Luồng tinh thần lực khiến hắn ghê tởm và áp bức kia, trong chớp mắt đã bị hương thơm quen thuộc mà hắn từng ngửi qua không lâu trước đó xua tan.
Cái cổ suýt nghẹt thở cuối cùng cũng được hít vào không khí trong lành thơm mát.
Hắn rơi xuống từ không trung, nhưng không ngã xuống đất, mà rơi thẳng vào một vòng ôm mềm mại mang theo hương thanh nhã.
"Này!
Này!
Tiểu biến thái!
Còn sống không?
Còn thở không?
Đừng làm tôi sợ!"
Lại là giọng của người phụ nữ kia, ồn ào mà gấp gáp.
Hạ Anh ôm thiếu niên, nhìn vết siết đỏ hằn sâu trên cổ hắn, tay cô vô thức siết chặt lại.
Bên kia, gương mặt lạnh như băng của Hạ Lai cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.
Hắn không thể tin nổi nhìn Hạ Anh đang ôm người trong tay.
Luồng tinh thần lực xa lạ còn sót lại trong không khí nhắc nhở hắn rằng đây không phải ảo giác.
Hạ Anh... vậy mà phá được tinh thần lực của hắn?!
Cô có tinh thần lực mạnh như vậy từ khi nào?!
Phía sau hắn, Hâm Lị đã sớm tái mét mặt mày, đứng cũng sắp không vững.
Vừa rồi tinh thần lực của Hạ Lai chỉ nhắm vào thiếu niên, không ảnh hưởng đến cô ta.
Nhưng bây giờ tinh thần lực của Hạ Anh lại là công kích không phân biệt mục tiêu.
Dù tâm cơ có sâu đến đâu, trước khi có được quyền lực kia, cô ta vẫn chỉ là một Omega yếu ớt.
Áp lực tinh thần của Alpha, cô ta hoàn toàn không chịu nổi!
Chưa kể luồng tin tức tố Alpha xa lạ này dường như còn cực kỳ bài xích cô ta, khiến cả người đau như bị kim châm.
Hâm Lị yếu ớt nắm lấy tay áo Hạ Lai, như muốn nhắc hắn bảo vệ mình.
Nhưng Hạ Lai lại như bị đóng băng, hoàn toàn không phản ứng, chỉ bình tĩnh nhìn chằm chằm Hạ Anh.
Hạ Anh sợ tiểu BOSS mà mình vất vả kiếm được xảy ra chuyện.
Cô không thèm để ý hai người phía sau, bế thiếu niên quay lại buồng trị liệu.
Trong lòng cô, thiếu niên thở dốc ho khan, gương mặt tinh xảo vì thiếu oxy mà ửng đỏ, nhưng đôi mắt dị sắc kia vẫn không rời khỏi cô, chớp cũng không chớp.
"Cố chịu chút, sắp được trị liệu rồi."
Hạ Anh đặt hắn trước buồng trị liệu, vừa định cho vào thì—
Luồng tinh thần lực còn lại của Hạ Lai trong không khí đột nhiên trở nên cuồng bạo!
"Choang—!"
Trước mặt Hạ Anh, thiết bị trị liệu cơ bỗng nổ tung.
Tinh thần lực bạo phát dữ dội, vỡ vụn bắn tứ tung.
Cùng lúc đó, trong không khí còn có mấy luồng tinh thần lực khác đồng loạt đánh úp về phía cô.
"Đệt!
Anh đúng là thứ người không ra người, chó không ra chó!"
Hạ Anh siết chặt thiếu niên vào lòng, vừa che chắn vừa né những mảnh kính bay loạn, đồng thời xoay người, vụng về điều khiển tinh thần lực để chống trả Hạ Lai.
Nhưng vấn đề là — cô mới xuyên qua hôm qua.
Ngoài lần dùng thử ở trường hôm nay ra, đến khái niệm tinh thần lực là gì cô còn chưa kịp tìm hiểu cho tử tế.
Giờ lại vừa đánh nhau vừa bảo vệ người trong lòng, đúng kiểu bị động toàn tập.
"Khụ... khụ... cô... cô thả tôi xuống... khụ..."
Thiếu niên trong lòng cô cử động nhẹ, giọng nói vì bị thương mà khàn đặc.
Hạ Anh vừa né đòn vừa cúi xuống nhìn hắn, nghi ngờ hỏi:
"Cậu... cậu ổn không đấy?"
"Ổn... khụ khụ..."
Vừa dứt lời, thiếu niên đã tự giãy ra khỏi vòng tay cô, đứng sau lưng cô.
Không cần phải che chở thêm ai nữa, Hạ Anh lập tức thấy nhẹ người hơn hẳn.
Nhưng Hạ Lai ở đối diện lại cười khinh miệt, tinh thần lực trên không trung đột ngột tăng vọt.
"Hạ Lai... hộc... anh đúng là thằng chó chết!"
Hạ Anh chật vật chống đỡ.
Không kỹ năng, không kinh nghiệm, hoàn cảnh vốn đã bất lợi lại càng lúc càng bị ép.
Tinh thần lực tiêu hao thể lực cực khủng, mà cái thân xác này của cô thì khỏi nói — từ trước tới nay chưa từng tập luyện, chuẩn phế vật ăn chơi chính hiệu.
Chống được một lúc, Hạ Anh đã thấy toàn thân mềm nhũn.
Đệt!
Sau này cô nhất định phải tự cường!
Học hành đàng hoàng!
Rèn luyện mỗi ngày!
Chờ học thành quay về, nhất định đập cho Hạ Lai, thằng chó kia một trận ra trò!
Nghĩ vậy xong, Hạ Anh cũng vừa cạn sạch sức, trực tiếp thở hồng hộc rồi ngồi bệt xuống đất.
Trên không, tinh thần lực của Hạ Lai vẫn cuồn cuộn không dứt.
Hạ Anh nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần chờ cơn đau giáng xuống.
Coi như... lấy đau làm động lực phấn đấu tương lai vậy!
Nhưng cơn đau không tới.
Thứ cô nghe thấy, lại là giọng thiếu niên khàn khàn vang lên từ phía sau Hạ Lai —
"Đừng động nữa.
Không thì tôi giết cô ta."
Hạ Anh mở to mắt, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy thiếu niên vừa được cô buông ra, không biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng Hạ Lai.
Trong tay hắn là một con dao phẫu thuật không biết moi từ đâu ra.
Tay còn lại bóp chặt cổ Hâm Lị, lưỡi dao kề sát động mạch cổ, đôi mắt hai màu lạnh lẽo nhìn chằm chằm Hạ Lai từ dưới lên.
Tay cầm dao không hề run.
Cảnh tượng này làm Hạ Anh sướng muốn khóc.
Nếu còn chút sức, cô thật sự muốn giơ tay like cái cho hắn.
Đỉnh thật sự!
Không hổ danh BOSS!
Bị thương đến thế vẫn mò ra được sau lưng địch, còn nắm đúng động mạch!
Lại còn là động mạch của nữ chính bạch liên hoa!
Quá đỉnh!
"Hạ...
Hạ Lai... cứu... cứu tôi..."
Hâm Lị vốn đã bị tinh thần lực của Hạ Anh ép đến mặt mày trắng bệch, giờ lại sợ đến mức nước mắt trào ra, chẳng còn chút kiêu ngạo chế giễu ban nãy.
Cô ta cảm nhận rất rõ — thiếu niên bóp cổ mình mang theo sát khí của kẻ đã ngủ đông trong bóng tối nhiều năm.
Loại người này một khi phát điên thì chuyện gì cũng dám làm.
Ví dụ như hiện tại — chỉ cần Hạ Lai không dừng tay, cổ cô ta thật sự có thể bị đâm thủng ngay lập tức.
"Hạ...
Hạ Lai... cầu xin anh... cứu tôi..."
Cô ta run rẩy cầu khẩn.
Khuôn mặt xinh đẹp đẫm nước mắt, đúng kiểu hoa lê dính mưa, rất dễ làm người khác mềm lòng.
Nếu là đến giai đoạn sau của cốt truyện, khi Hạ Lai đã yêu cô ta đến mù quáng, thì không cần nói gì, hắn cũng sẽ cứu.
Nhưng hiện tại thì không.
Họ mới tiếp xúc vài lần, dù Hạ Lai có hơi đặc biệt với cô ta, nhưng chút đặc biệt đó vẫn chưa đủ để đánh bại lòng tự tôn cao ngạo của hắn.
"Muốn chết à?!"
Lúc này Hạ Lai mới phát hiện mình bị người khác đánh lén sau lưng.
Lại còn là một Omega thấp kém, yếu ớt mà hắn luôn khinh thường.
Bị xúc phạm lòng tự tôn, Hạ Lai nheo mắt, mặc kệ Hâm Lị cầu xin, tinh thần lực sắc lạnh lập tức đánh về phía thiếu niên.
"DỪNG LẠI!"
Hạ Anh nghẹn thở, dồn ép chút sức cuối cùng trong cơ thể, ép ra một luồng tinh thần lực chặn lại đòn tấn công đó.
Ngay sau đó, trong cơn lo lắng tột độ, cơ thể cô lại thuấn di một lần nữa, xuất hiện ngay trước mặt thiếu niên, bình tĩnh nói.
"Anh không phải muốn giúp tôi giữ lại mặt mũi cho Irlay sao?
Hạ đại thiếu gia!"
Hạ Anh chống thân thể rã rời, từ từ đứng dậy, ánh mắt mỉa mai nhìn Hạ Lai.
Cô cắn răng, ép đôi chân run rẩy bước tới vài bước, thẳng lưng, nâng cằm, lần đầu tiên dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng liếc hắn một cái rồi hừ cười khinh miệt.
"Còn nữa, Hạ Lai, anh đừng quên —nhà Irlay, tôi mới là dòng chính."
Hạ Lai nhìn Hạ Anh trước mặt, khí thế hoàn toàn khác hẳn trước kia, cuối cùng cũng khẽ nhíu mày.
Chẳng lẽ... trong lúc hắn coi thường, phế vật trong suốt này thật sự đã thay đổi?
Hạ Anh không thèm để ý ánh mắt hắn, xoay người, nhìn thẳng ra ngoài phòng y tế, nơi Fuss và đám người đã đứng hóng chuyện từ lâu, lạnh giọng quát:
"Còn đứng đó làm gì?!
Nhà Irlay rốt cuộc ai mới là chủ?!
Tối nay tôi tuyên bố —Irlay không tiếp bất kỳ ai không thuộc dòng chính!
Lập tức đuổi hết đám người không liên quan ra ngoài cho tôi!"
Fuss bị quát đến run cả người.
Sống từng ấy năm ở nhà Irlay, ngoài đời lão gia chủ đời trước, ông ta chưa từng cảm nhận khí thế đáng sợ thế này từ ai.
Mà giờ đây — khí thế đó lại xuất phát từ đại tiểu thư từng bị xem là vô dụng.
Đầu Fuss ong ong.
Mà câu làm ông ta choáng nhất chính là —
"Trừ dòng chính ra"...
Dòng chính nhà Irlay hiện giờ chỉ có mỗi Hạ Anh.
Ý này chẳng phải là... ngay cả Hạ Lai cũng bị đuổi sao?!
"Sao?
Hay trong mắt các người, tôi — dòng chính — còn không bằng một đứa chi thứ?"
"Có cần tôi đi gọi cha tôi tới dạy lại cho các người không?
Thế nào là đích!
Thế nào là thứ?!"
Nghe nhắc tới gia chủ đương nhiệm nhà Irlay, Fuss và đám người hầu lập tức sợ xanh mặt.
Hạ Anh thiên phú kém mà vẫn tung hoành khắp đế đô, tất cả đều nhờ gia chủ cưng chiều đến mức vô lý.
Trước đây Hạ Lai dám động tay, chẳng qua vì hắn nắm được điểm yếu của Hạ Anh.
Nhưng bây giờ...
Chỗ nào giống người sợ hắn ta chứ?
"Không dám không dám!"
"Đại tiểu thư bớt giận, là chúng tôi sai rồi!"
Fuss lau mồ hôi, khom lưng đi tới trước mặt Hạ Lai, hạ giọng nịnh nọt:
"Hạ đại thiếu gia, xin mời ngài về cho."
Hạ Lai chỉ nhìn chằm chằm Hạ Anh, không nhúc nhích.
Ngay lúc Fuss lo đến toát mồ hôi, sợ hắn không chịu đi —
Hạ Lai đột nhiên bước lên.
Hắn đứng trước mặt Hạ Anh, nhìn xuống cô, lạnh lùng nói một câu:
"Coi như cô... có tiến bộ."
Rồi xoay người, sải bước rời đi.
Đi ngang qua Hâm Lị đang khóc lóc, mềm nhũn dưới đất, hắn không thèm liếc một cái, như thể quên hẳn cô ta tồn tại.
Đến khi bóng lưng Hạ Lai biến mất hoàn toàn, Hạ Anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô vừa thả lỏng, cả người liền loạng choạng ngã về sau.
Fuss định đỡ, nhưng có một người còn nhanh hơn.
Thiếu niên ban nãy còn ngồi bóp cổ Hâm Lị, chẳng biết từ lúc nào đã đứng sau Hạ Anh.
Hắn vươn cánh tay thon dài còn dính vết thương, ôm trọn lấy thân thể mềm mại đang ngã xuống của cô.
___________
Lời tác giả:
Ha ha, Hạ đại tiểu thư nổi giận rồi đó~
Đỉnh ghê~ 😎
___________
Kem Kem:....má nó, chương này đọc hả dạ ghê á trời.