Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [NP] CHỊ DÂU NHỎ CÓ VỊ SỮA

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
287245805-256-k223634.jpg

[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Tác giả: salad-days-06
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 斯里
Editor: Salad days

Thể loại: NTR, không ngược, sinh đôi công x chị dâu nhỏ thụ, HE
Số chương: 56 chương

Văn án:
Anh trai bỗng nhiên mang về một bé con, bảo đây là chị dâu nhỏ, nhưng người đó lại là nam.

Chị dâu nhỏ hơi gầy.

Chị dâu nhỏ da trắng quá
Chị dâu nhỏ ngoan quá.

Chị dâu nhỏ chơi cũng thật vui.
*Không ngược, không cấu huyết, không ngược



đammỹ​
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
LƯU Ý


* Làm ơn đọc phần này trước khi vào truyện **

- Truyện này tên là "Chị dâu nhỏ có vị sữa", biết tại sao không.........

............tại vì thụ có sữa đó.

THỤ CÓ SỮA.

THỤ CÓ SỮA.

- Thụ chỉ có sữa thôi nha, chứ còn lại đều bình thường nha, không có ngực to luôn.

* Nên đọc chủ yếu giải trí nha m.n, đừng đào sâu quá!!

* Nếu ai thấy thích thì đọc giải trí cùng mình nha, còn không thích cứ lướt qua.

Xin cám ơn
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 1


*Note:

- Truyện được kể theo ngôi thứ nhất - là người em trong cặp sinh đôi nha.

+ Anh - Lăng Hạo

+ Em - Lăng Hãn

----------------------------------------------------------------------

Chương 1:

Editor: Salad days

Anh của tôi đột nhiên mang về một đứa nhỏ, tôi mới biết thì ra chị dâu của tôi là nam.

Cậu ấy rất gầy, chỉ cao tới bả vai anh tôi, hơn nửa người trốn sau anh tôi, chỉ lộ ra gương mặt nhìn tôi.

Đôi mắt như hai viên trân châu to tròn, cùng đôi môi hồng nhạt mấp máy càng làm cho cậu ấy nhìn như một con búp bê tình xảo.

Anh tôi nói cậu ấy tên là An Duyệt, sẽ ở chung nhà trong thời gian sắp tới.

Vì vậy tôi liền mở miệng chào hỏi, cậu ấy nhìn rất ngoan, vừa thẹn thùng nhưng cũng muốn nhìn tới, rồi lại như con ốc sên, rụt cả người lại.

Tôi nheo mắt cười nói - "Xin chào chị dâu An Duyệt, chào mừng em đến nhà"

An Duyệt nhìn hắn, hơi kinh sợ, sau đó nhẹ trả lời - "Lăng Hãn, chào anh...."

Âm cuối hơi kéo dài, tựa như đang làm nũng, tôi cũng chỉ cảm thấy cậu ấy bề ngoài vừa đẹp, tính tình lại ngoan ngoãn.

Buổi chiều đầu tiên đó, tôi ở cách một bức tường, chỉ có thể nghe được tiếng phát ra từ một chương trình hài kịch nào đó, cùng tiếng cười giòn tan như chuông bạc của chị dâu nhỏ.

Anh tôi cũng thật là, người đã ở trên giường rồi, mà cũng không chịu làm gì.

Tôi cười cười, rồi trở về khóa cửa phòng mình, tùy ý chọn một bộ AV (Adult Video - phim hêu), rồi đeo tai nghe vào, mò tay vào quần lót rồi bắt đầu sóc lọ.

Một lúc sau khi bắn ra, tôi mới ngồi thẳng người lại, dựa người vào ghế xoay.

Tiếng rên của nữ diễn viên kia nghe cũng chán quá, rút tai nghe ra, tôi lại nghe đươc phản phất tiếng cười của chị dâu nhỏ, còn thêm câu "chào anh" văng vẳng đâu đó.

Suy nghĩ một chút, sau đó tôi lại mặc quần vào, đi đến nhà bếp, rửa tay một cái, rót một ly nước đá, hàm răng bị cái lạnh kích thích đã làm giảm bớt phần nào ngọn lửa trong bụng tôi, một lát có thể ngủ ngon rồi.

Sáng ngày thứ 2, tôi bước ra liền nhìn thấy được An Duyệt đang đánh răng, cậu ấy mặc một bộ đồ ngủ màu xám, mí mắt hơi cụp, tóc tai còn rối bù.

Cho dù khóe miệng vẫn còn dính bọt kem đánh răng cũng không hề ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cậu.

Tôi duỗi một ngón tay, chọt chọt vào đầu xù lông đó.

Cái đầu nhỏ nghiêng qua, hai mắt mở to, trong miệng lên án nói - "Lăng Hạo, anh xấu..."

Hình như là còn muốn nói gì nữa, nhưng một miệng đầy bọt đã cản trở cậu ấy, cậu ấy liền ngậm miệng lại, sau đó cong lưng hớp một hớp nước súc miệng.

Chờ một việc làm xong, cậu chọt chọt tên cánh tay tôi - "Nhanh đánh răng, không đánh răng em không muốn thơm anh đâu"

Ánh nắng sớm chiều vào gương mặt cậu ấy như là một tầng nhung ánh sáng, có cảm giác cậu ấy một một quả đào mật tươi ngon, thật muốn cắn thử.

Đôi mắt trong suốt của cậu ấy nhìn tôi, tôi cũng cuốn lấy cái tay nhỏ của cậu ấy, lúc đó tôi mới có thể cảm nhận được rõ ràng sự gầy yếu của cậu ấy.

Tôi mím môi hơi cúi xuống nhìn cậu ấy, rồi lựa lúc cậu ấy chưa có phản ứng kịp mà hướng phòng khách la lên - "Anh, chị dâu nhỏ trêu em"

Sau đó, cả gương mặt cậu ấy liền biến thành màu hồng như quả đào được gọt vỏ, tưởng tượng đến ấn vào cũng có thể chảy ra dòng nước ngọt ngào vô cùng.
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 2


Chương 2:

Editor: Salad days

Từ trò đùa hôm đó, An Duyệt liền bắt đầu trốn tránh tôi.

Cậu ấy thích nhất là trốn vào một góc, còn tôi thì cứ thích cố ý xâm phạm vào đó mà trêu đùa đến khi cậu ấy xẩu hổ đỏ cả người.

Có hôm thấy cậu ấy đánh răng liền đến trêu - "Chị dâu, tôi đánh răng rồi, em có muốn thơm không?"

Cậu ấy sẽ đỏ mặt, dù sao thì chúng tôi cũng là anh em sinh đôi, rất giống nhau, tôi vẫn cứ tiếp tục trêu đùa - "Như vậy cũng tốt nha, lúc anh tôi ở nhà thì cùng em, còn lúc anh tôi không ở nhà, có tôi cũng sẽ không quá cô đơn đi"

Chị dâu nhỏ đẩy tôi ra, đẩy đến 3, 4 lần cũng không nhúc nhích được, tóc mai bên má rối tung, ngay sau đó đôi mắt nối lên một tầng hơi nước.

Đúng là, tôi liền không chịu nổi, lui về sau một chút, An Duyệt tức giận không thèm nhìn tôi, nghiêng người lách qua rồi đi ra ngoài.

Tôi ở phía sau lại như một tên lưu manh nói - "Chị dâu, em thơm quá nha"

An Duyệt cũng không dám quay đầu, chạy nhanh đi.

Đêm đó, tôi ở một góc nghe trộm, thật là không nhin được mà muốn đi nghe trộm.

Nghe xong liền hận không thể kéo anh tôi đi giáo dục một khóa.

Ai làm việc đó lại có thể nghiêm chỉnh như vậy chứ.

Ngoại trừ tiếng rên nhỏ của An Duyệt thì một tiếng anh tôi cũng không thèm nói.

Anh của tôi thực sự là xem chị dâu nhỏ như đồ vật dễ vỡ nha, cầm nắm một chút, hôn một chút rồi nhẹ làm một chút, thực sự là dịu dàng hết mức có thể.

Tôi ở gần cửa phòng ngủ, nghe một chút liền bất mãn mà muốn đi uống ly nước đá lớn.

Nếu không phải hiểu rõ Lăng Hạo, tôi thực sự sẽ nghi ngờ năng lực của hắn đó, tôi thầm nghĩ là ngày nào đó phải dạy dỗ một số kỹ năng cho anh mình một chút mới được, một bên lại quay về phòng muốn giải tỏa một chút.

Chị dâu nhỏ hôm đó đã thoải mái, cả người sảng khoái, vừa vặn là đến phiên cậu ấy nấu ăn, nên lúc sớm tôi dậy đã thấy cậu ấy đeo tạp dề, khẽ hát trong bếp.

Tôi nhìn đến cái eo nhỏ xíu đó, lại như hiểu được vì sao anh mình lại dịu dàng như vậy, nếu lỡ làm gãy mất thì đúng là hơi phiền.

Tôi thở dài một tiếng, An Duyệt hình như nghe được, đôi mắt như chú hươu con quay lại nhìn - "Lăng Hãn, chào buổi sáng, cơm sẽ có ngay, anh đi đánh răng trước đi"

Ha, anh tôi ở nhà cái là khác liền, nói chuyện cũng tự tin hẳn.

Tôi thu hồi ánh mắt lại, đi tới nhà vệ sinh, vừa mới bước vào liền nghe được mùi gì đó.

Chỉ là một mùi hương nhàn nhạt, nhưng cũng không thoát được mũi tôi, tôi ngửi đến khắp nơi cũng không phát hiện gì, sau đó vừa mới chuẩn bị đánh răng, lại phát hiện trên chỗ sạc điện của dao cạo râu có người đã động tới.

Tôi nhanh chóng lật tới lật lui tìm kiếm, hiển nhiên là tìm được cái gì đó.

Là một cái túi kín, bên trong lại có cái máy cũng mấy cái lọ gì đó, ban đầu tôi còn tưởng là dụng cụ giúp rửa chén, nhưng sau đó lại cảm thấy có mùi rất thơm.

Tôi liền mở túi ra, xem rõ đồ bên trong, nghi ngờ dò xét, đem mấy cái lọ đó ra ngửi lại, lúc này mới xác định được.

Nếu tôi đoán không lầm, đây chính là một máy giúp hút sữa.
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 3


Chương 3:

Editor: Salad days

An Duyệt sợ người lạ, mà tôi tốn không đến 1 tuần để phá vỡ sự đề phòng của cậu ấy, chủ yếu là do lớp dạy vẽ của cậu ấy khá gần chỗ công ty tôi làm.

Mà từ khi tôi phát hiện ra bí mật kia, tôi không thể khống chế được mà hay chú ý trên người cậu ấy, luôn tìm tòi và luôn muốn sờ sờ thử lên bộ ngực bằng phẳng kia.

Cậu ấy cũng nên mừng là cậu ấy là người của anh tôi, nếu không tôi thực sự không biết mình sẽ làm ra việc cầm thú gì.

Nói cho cùng thì tôi cũng không muốn đi trêu chọc cậu ấy đâu, dù gì cũng là người của anh tôi.

Nhưng thực sự là nhịn không được mà.

Công việc của An Duyệt khá thoải mái, hôm nay vẽ tranh phác họa thì mai vẽ tranh màu nước, mỗi ngày đều mang một cái túi khác nhau đi làm, tôi cũng không thể để dáng người nhỏ như chú gà con của cậu ấy xách nặng, nên đành làm trợ lý xách đồ cho cậu ấy vậy.

Như hôm nay, tôi đang tưởng cậu ấy vác thuốc nổ đến trường chứ.

Đem balo đồ tới ghế sau, anh tôi cùng cậu ấy còn đang lưu luyến đứng trước cửa thang máy, hình như cậu ấy nhón chân đang muốn hôn anh tôi một cái, anh tôi lại cười lùi lại, xoa xoa lên mặt cậu ấy.

Cái cục gì vậy?

Hôn đi chứ, cắn lấy cái miệng nhỏ đó, mút lên cổ cậu ấy.

Tôi nóng máu quá nên lỡ mạnh tay quăng cái balo, sau đó liền nghe 1 tiếng 'rắc', chắc là bút vẽ của cậu ấy gãy rồi, tôi liền mở túi ra định kiểm tra đồ bên trong.

Hình như tôi thấy có một cái túi nhung đen, tôi sờ sờ thì đại khái có thể đoán được nó là gì rồi.

Tôi thầm cười, chị dâu nhỏ hư quá nha.

Nhưng tôi không làm gì, chỉ đem đồ cất đi rồi nói với An Duyệt - "Chị dâu, hình như bút vẽ của em gãy rồi.

Em coi có cần lên nhà lấy cái khác không nha"

An Duyệt chuyển sự chú ý từ Lăng Hạo đi, chạy đến bên tôi, hai mắt hươu chậm rãi chớp hai cái, nhìn thấy cây bút bị gãy làm 2 liền nhẹ giọng nói - "Vậy anh chờ chút nha, tôi đi lấy cái khác"

Tôi nhìn thấy cậu ấy quay người chạy đi mà còn lẩm bẩm - "Xong rồi, bị trễ mất thôi"

Cậu ấy vẫy tay với Lăng Hạo một cái rồi đi vào thang máy.

Tôi nhìn anh mình - "Yên tâm đi anh, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ"

Anh ấy chỉ mím môi, không rõ là cười hay không, khẽ gật đầu.

Rõ ràng là tôi cũng anh tôi khác nhau nhiều mà, cậu ấy lại không nhận ra được, đúng là ngốc nghếch mà.

Cậu bé ngốc nghếch lúc sau đã lên xe, đem bút bỏ vào hộp, sốt ruột nên cũng chưa nhận ra là mình bị thiếu mất cái gì.

Tôi nhìn cái áo thun màu trắng đơn giản mà cậu ấy đang mặc, liền nói - "Hôm nay có một nhà hàng lẩu mới khai trương, chị dâu có muốn đi ăn thử không?"

An Duyệt ngồi kế bên chỗ tài xế đã cài dây an toàn, hai tay ngoan ngoãn đặt trên đùi nói - "Anh thích ăn lẩu hả?"

"Tôi đang hỏi em mà" - Tôi liếc mắt thấy cậu ấy lén nuốt nước miếng 1 cái - "Không thích thì thôi vậy, cứ coi như tôi chưa hỏi"

An Duyệt gãi đầu, giống như không nghĩ tới tôi sẽ nói như vậy, một lúc lâu mới nói - "Thích....."

Tôi liền tiếp lời - "Vậy được rồi, cùng tôi đi ăn, trưa em chờ ở ngoài, tôi liền đến đón"

An Duyệt cũng cười, giọng nói mềm nhũn, ngoan ngoãn đáp - "Cám ơn anh Lăng Hãn"
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 4


Chương 4:

Editor: Salad days

Đợi đến buổi trưa, tôi mới đi đến dưới lầu chỗ An Duyệt, từ xa đã có thể nhìn thấy bộ dáng ngóng trông của cậu ấy, y như một chú chim mắc mưa.

Tôi còn cố ý không mở khóa cửa xe, nhìn thấy cậu ấy cố mở cửa 2 lần vẫn chưa được, ngón tay nhẹ gõ lên cửa kính, cố gắng nhìn vào trong xe, miệng nhỏ mím lại rất ủy khuất.

Có thể nhìn thấy bộ dáng này, tâm tinh liền sung sướng rồi, nhìn thấy cậu ấy vừa ngoan vừa giận liền thấy ngon miệng hơn hẳn.

Tiệm lẩu mới khai trương nên làm ăn cũng khá, An Duyệt đi phía sau tôi vào chỗ, còn đang tò mò nhìn xung quanh, hình như là cũng thích kiểu cách trang trí ở nơi này.

Tôi liền đem menu đẩy đến trước mặt cậu ấy, gõ lên bàn - "Thầy An, gọi món đi nào"

Cậu ấy liền ngồi thẳng dậy, nhìn tôi cười nhẹ rồi cầm bút lên bắt đầu viết, còn hỏi tôi muốn tôi thích là gì.

"Em cứ chọn tùy thích" - Tôi ôm tay nhìn những ngón tay mảnh khảnh thon dài của cậu ấy viết, như đang phác họa một tác phẩm nghệ thuật nào đó vậy.

An Duyệt gật đầu, đem bút tùy ý đặt dưới cằm mà nghiên cứu menu, phía dưới là hầu kết tinh xảo, xuống nữa là mảng xương quai xanh trắng nõn, tôi không nhịn được mà nhìn đến.

Thanh giọng một chút, tôi quay lại hỏi nhân viên phục vụ - "Ở đây có món bánh bao hấp với sữa đặc không?"

Nhân viên phục vụ cười đáp - "Thật xin lỗi tiên sinh, không có, nhưng mà chúng tôi có trái cây thập cẩm"

"Được, vậy cho thêm một dĩa trái cây đi" - Tôi dùng chân dưới bàn đụng chân An Duyệt một cái - "Lần này liền ăn trái cây đi, lần sau sẽ cho thầy An ăn bánh bao hấp với sữa đặc"

"Hả?"

- Anh Duyệt nghi hoặc hỏi, nhưng dù là rất tò mò vẫn không dám hỏi nữa, chỉ như bé ngoan, cúi đầu lặng lẽ chọn thêm trái cây.

Chị dâu có sữa nên ăn bánh bao hấp với sữa đặc, không phải hợp lý lắm sao?

An Duyệt ăn lẩu như một ông cụ non vậy, loại nào nên nấu lâu, loại nào chỉ cần nhúng vào một chút, tôi gắp sai mà còn bị cậu ấy liếc mắt một cái nữa.

Ha....đúng là không sợ tôi hay gì!

Ăn một bữa gần xong, An Duyệt mới dừng đũa muốn đi vệ sinh, tôi liền trêu đùa - "Chị dâu còn trẻ mà một bữa cơm phải đi 2 lần hả?"

An Duyệt nhíu mày trả lời - "Tôi....tôi...là buổi sáng lỡ uống nhiều nước"

"Ồ. như vậy hả..."

- Tôi cười - "Vậy chị dâu đi đi, tôi cũng không gấp, ngồi ăn thêm chút nữa"

Chi dâu vừa đi, tôi liền bước theo sau, tiến vào phòng vệ sinh, tôi nhìn một chút thì quả nhiên, buồng vệ sinh cuối cùng đã bị khóa.

Tôi tò mò đi đến phòng kế bên, cách một vách ngăn lặng lẽ nghe tiếng An Duyệt.

Hình như nghe được một tiếng 'ưm', hẳn là âm thanh cố nén từ cổ họng nhịn không được mới phát ra, còn có tiếng quần áo ma sát.

Tư thế nào nhỉ?

Chắc là cậu ấy đang đứng thẳng, vén áo trên ngực, sau đó dùng hàm răng trắng để cắn lấy áo giữ lấy.

Sau đó chắc là dùng tay phải giữ lấy bầu ngực, tay trái dùng khăn giấy để ép sữa ra ngoài.

Vừa nghe có tiếng bước chân, An Duyệt liền im lặng, sau đó cởi dây khóa quần, bắt đầu giải phóng nước, mãi đến khi nghe tiếng bước chân rời đi, An Duyệt mới nhẹ thở ra một hơi.

Mở khóa cửa buồng riêng, nhẹ đẩy cánh cửa ra nhìn một cái rồi lại khóa cửa lại, sau đó mới cởi áo ra treo trên cửa buồng vệ sinh.

Nếu không phải không đúng lúc, tôi thực sự là muốn cười một tiếng, cậu bé ngu ngốc này, đúng là vừa đáng yêu vừa ngốc nghếch mà.

Tôi từ trong buồng vệ sinh bước ra cầm lấy áo cậu ấy hỏi - "Ui trời, chị dâu cởi áo làm gì đấy?"
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 5


Chương 5:

Editor: Salad days

Bên trong đột nhiên không phát ra âm thanh nữa.

Tôi cầm áo treo lại lên cửa, sau đó lại nghe được một luồng hương sữa bay tới, tôi mới gõ 2 tiếng lên cửa buồng.

Ở ngoài đợi chừng 10 phút, lúc này An Duyệt mới mở khóa cửa.

Tôi nhanh chân chen vào, thấy An Duyệt đang dùng tay che trước ngực, nhìn thoáng qua còn có thể thấy mảng hồng hồng trước ngực của cậu ấy.

Tôi dùng tay nâng cằm cậu ấy lên, mới thấy một tầng hơi nước động trong mắt cậu ấy.

"Này, đừng khóc, tôi cũng chỉ đến giúp đỡ" - Lời này tôi vừa nói ra, tôi cũng nghĩ là tai mình chắc đỏ lên rồi.

Duỗi ngón tay tới nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt của người đối diện, tôi dụ dỗ - "Thực sự, tôi nghe thấy tiếng em khó chịu, nên mới sợ em bị làm sao, vừa định xem thế nào liền thấy em cởi áo ném ra...."

"Tôi không có ném..."

- Chị dâu nhỏ khóc đến đỏ mắt, hai má ửng hồng như say rượu, môi mím lại trông rất uất ức - "Vậy tại sao anh đi vào không có tiếng động gì, hơn nữa còn không thèm gọi tên tôi thử trước...."

Chết rồi, sao tự nhiên đồ ngốc này suy nghĩ logic vậy?

Nhưng tất nhiên là tôi không thèm để ý mà cứ tiếp tục hỏi - "Chị dâu làm sao vậy?

Có chuyện gì sao?"

Quả nhiên, chị dâu nhỏ liền run nhẹ, lui về sau một bước, đôi mắt hoảng loạn, cắn lấy môi dưới của mình đến trắng bệch.

"Đừng sợ, chúng ta là người nhà mà, em có chuyện gì không giải quyết được, có thể nhờ người nhà giúp đỡ mà, đồng thời cũng sẽ được an ủi hơn..."

Tôi thực sự có chút tự khinh thường bản thân vì những lời đó.

An Duyệt nhìn tôi một cái, có lẽ là thái độ dịu dàng của tôi làm cậu ấy an tâm hơn, sau đó chậm rãi buông tay xuống, khóc nức nở nói như đang xin tôi giúp đỡ - "Tôi có bệnh......"

"Nơi này....chảy ra sữa....càng ngày càng nhiều...."

- Cậu ấy chỉ vào hai đầu vú, thực sự là hai viên ấy no tròn, đỏ tươi, nhìn qua hết sức là......

- "Tôi quên mang theo dụng cụ.......lại sợ sữa chảy ra sẽ ướt quần áo......cũng chỉ biết....."

Câu kế tiếp liền khóc nghẹn đến nói không được.

Tôi hít một hơi, đè nén cảm xúc ham muốn trong lòng, đưa tay giữ lấy tay cậu ấy - "Đừng khóc, mặt trăng nhỏ, đừng khóc...."

Tôi thực sự giống một tên lưu manh, lợi dụng tâm trạng hoảng loạn cùng gương mặt giống Lăng Hạo này để chị dâu nhỏ nói ra bí mật xấu hổ nhất của mình, nhưng đây không phải là kết quả mà mình chờ mong nhất sao?

Tôi kéo cậu ấy đến gần thêm một chút, một tay vòng lấy chiếc eo mảnh khảnh của cậu, một tay ấm áp mò lên ngực.

Giống như sờ lên một bông hoa, nhẹ miết lên nụ hoa đó, sữa thực sự là đang chảy ra từ đó.

Tôi nhẹ giọng an ủi, hơi cúi người xuống.

Cũng không có bất kỳ động tác thừa thải nào, thành thục mà ngậm lấy đầu vú, sau đó dùng sức mút vào, đầu lưỡi cuốn lấy viên nhỏ no đủ trước ngực cậu, một luồng sữa âm ấm liền chảy vào miệng.

Không ngọt như sữa bò, nhưng mùi thơm ngát lan tỏa khắp nơi, tôi cũng không rõ là nếm được vị ngọt từ sữa hay là từ thân thể của An Duyệt nữa.

Eo cậu ấy bắt đầu mềm xuống, người không ngừng run rẩy, lập tức lấy tay nắm lên đầu tôi.

Chị dâu thấp giọng gọi tôi một tiếng, âm thanh vừa mịn vừa ngọt, thực sự là yêu thích không thôi mà.
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 6


Chương 6:

Editor: Salad days

Tay trượt lên trượt xuống trên mảng thịt mềm mại, đầu vú hơi sưng, chất lỏng tràn ra toàn bộ được tôi hút hết, như một đứa trẻ sơ sinh mà ra sức múc vào, còn dùng sức cắn một cái, An Duyệt đã bắt đầu phản kháng, không ngừng đẩy đầu tôi ra.

Một tiếng 'chụt' vang dội, con mồi đã chạy thoát.

Đầu vú bị tôi mút đến ửng đỏ lên, phía trên còn dính lại nước miếng của tôi, thực sự nhìn qua có vẻ so với bên kia lớn hơn 1 vòng.

Đầu vú dần xẹp xuống, nhìn trên phần sườn bằng phẳng có hai núm nhỏ nhô lên thật đáng yêu, một tay tôi vẫn đang vuốt ve phía sau lưng cậu ấy, tiếng khóc dần nhỏ lại, răng cắn lấy môi dưới, mũi còn hơi hồng hồng, trên trán cũng rịn một lớp mồ hôi.

Tôi lấy khăn giấy lau chùi trên khuôn mặt cậu ấy - "Chị dâu cũng đừng cắn môi nữa, anh tôi sẽ biết đó"

Vừa dứt lời, An Duyệt lại rơi từng giọt nước mắt tiếp tục, nghẹn ngào vô cùng.

Đôi mắt hươu con hoảng hốt nhìn tôi, đôi con ngươi đen ánh lên sự tinh khiết ngây ngô, tràn ngập sự thiếu thốn tình yêu thương, tôi vừa nhìn vào liền như lạc trong đó, con thú trong người như muốn nhảy vào mà nuốt lấy ánh trăng sáng này.

Tôi thực sự không muốn làm người bảo vệ, tôi muốn làm người đi cướp mặt trăng.

"Ngoan.....Em chỉ cần nghe lời anh thôi, những việc em lo lắng đều sẽ không xảy ra"

Tôi vuốt ve lấy môi cậu ấy - "Em tin anh chứ?

An Duyệt?"

Lông mi của cậu khẽ run, mí mắt trong suốt đến có thể nhìn thấy cả mạch máu, nước mắt theo gò má chảy xuống, tích tụ dưới cằm.

Cậu gật đầu.

Thấy vậy tôi liền tiếp tục xoa lấy một bên vú, sờ lên gò núi nhô lên, rồi cúi xuống, dùng một tư thế thoải mái mà ngậm vào.

Sữa nhanh chóng chảy ra, vừa thơm vừa trắng mịn.

An Duyệt nắm lấy tay tôi, ngón tay mảnh khảnh, trắng hồng làm tôi muốn một ngụm ăn vào hết sức.

Nhịn không nổi nữa, cậu khẽ nức nở xin tha - "Lăng Hãn....xin anh đừng nhìn nữa....tôi không muốn bị nhìn thấy trong bộ dáng này....."

Vượt mức chịu đựng rồi sao, chỉ ăn được, chứ không được nhìn.

Tôi cười, cố tình thổi một hơi bên miệng nhỏ của cậu - "Tại sao không được nhìn?

Rất đẹp mà...."

"Đầu vú nhỏ đỏ mọng, đầu vú dựng lên như hoa đào mới nở vậy, còn có sữa nữa...."

- Tôi lại ghé sát vào liếm một cái - "Chỉ cần nếm qua thôi liền muốn nghiện...."

Chị dâu nhỏ bị bắt nạt sắp khóc nữa rồi, eo nhỏ trong tay tôi mềm nhũn, tôi không tiếp tục nói nữa mà mở miệng ngậm tiếp tục.

So với lần đầu tiên, lần này tất nhiên là hút có kinh nghiệm hơn, đầu lưỡi cuốn quanh cánh anh đào, hút vào, dòng sữa như đợi không kịp mà lập tức chảy ra, tôi mút đến vang lên âm thanh rất rõ ràng.

Tôi có thể cảm nhận được là phía dưới của An Duyệt đã cứng rồi, cậu phía trên thì vô cùng hưởng thụ nhưng bên dưới lại khổ vô cùng, hai chân liền kẹp lại, theo động tác muốn dùng ma sát vải vóc để giảm bớt khổ sở.

Tôi buông đầu vú ra, tay kéo sát cậu vào người, ôm lấy người trong lòng mà vô tội hỏi - "Chị dâu, em có phải là đang đùa giỡn anh....."

An Duyệt chống lên ngực tôi, muốn đẩy ra, nhưng sức lực của cậu so với tôi gần như là con số 0 - "Không phải, ý tôi không phải là vậy......."

Tôi lại hỏi - "Vậy em thấy có phải anh cố ý không?"

Chị dâu nhỏ đỏ mặt nói - "Anh...anh cũng không phải cố ý....."

Nhịp tim của cậu nhanh vô cùng, nhảy nhót tưng bùng như một chút thỏ con.

Tôi trượt tay xuống, ôm lấy mông cậu ấy, An Duyệt kinh ngạc la lên một tiếng, hoảng hốt mà quấn lấy cổ tôi.

Lúc này, tôi đẩy chị dâu dựa vào tường, chân chính đùa giỡn bây giờ mới chính thức bắt đầu
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 7


Chương 7:

Editor: Salad days

"Chị dâu, đừng sợ....anh không những đang giúp em giải quyết vấn đề mà còn có thể khiến em thoải mái hơn....."

- Tôi đến nói khẽ bên tai An Duyệt - "Ở bên cạnh anh, em có thể bày ra nhược điểm lớn nhất của mình, hơn nữa còn có thể thoải mái hơn nữa, em chỉ cần tin tưởng anh thôi"

An Duyệt vẫn nức nở như động vật nhỏ, một tay cậu theo bản năng mà che trước ngực, lắc đầu nói - "Tôi không làm được....tôi không thể...như vậy với anh....Lăng Hãn, anh là em trai của Lăng Hạo...chúng ta....chúng ta..."

Cậu còn muốn nói là bọn họ phải giữ khoảng cách, mà tôi đã vội ôm lấy cậu, đem hết âm thanh của cậu chặn lại.

"Ngốc quá đi, mặt trăng nhỏ, chính là bởi vì anh là em trai của Lăng Hạo, nên em phải tin anh chứ"

"Chuyện như này, em cũng không muốn cho anh của anh biết đúng không, nhưng nếu một người lạ khác giúp đỡ em, vậy thì em nghĩ anh của anh có dễ bỏ qua hơn hay không?

Hay là em có chấp nhận được hay không?"

"Tụi anh là sinh đôi, là có quan hệ huyết thống gắn kết nhất, bộ gen của tụi anh hoàn toàn tương đồng, con của anh ấy còn có thể gọi anh là ba, thậm chí giữa tụi anh còn có một mối liên kết cảm ứng kỳ diệu, có thể nói anh và anh ấy không thể tách rời"

"Từ sau khi sinh, tụi anh vẫn luôn cộng hưởng với nhau, bú chung vú mẹ, cộng hưởng tình thân, cùng nhau trưởng thành, hiện tại tuy là không có chung vợ....nhưng cũng có thể nói là anh là người thân cận nhất với anh ấy sau vợ là em"

"Em nghĩ thử xem?"

An Duyệt đột ngột bị dao động nên bối rối một hồi, hít hít đầu mũi, nhẹ gật đầu - "Tôi....tôi không có coi anh là người ngoài"

Chị dâu nhỏ đột nhiên phát ra tiếng khàn một chút, cả người như bị điện giật, lập tức theo đó bắn tinh ra, bắn đến gần 20 mấy giây mới kết thúc, tứ chi sau đó như vô lực ngã vào lòng tôi, cái miệng nhỏ nhắn thở hổn hển.

Đợi mọi thứ chậm rãi bình tĩnh lại, tôi mới thả tay An Duyệt ra, cậu cũng lảo đảo mà chống đở bức tường sau lưng để đứng thẳng dậy, miệng nhỏ vô thức mấp máy, đầu nhẹ ngước lên, phát ra âm thanh vừa uất ức, vừa bi thương.

Tôi thở dài, tay kéo nhẹ người đối diện lại vào lòng - "Đừng khóc mà bé ngoan, anh sẽ mua kẹo cho em, mua bút vẽ cho em, rồi mang em đi ăn lẩu, em muốn làm gì, đi đâu cũng được, anh đều chiều hết"

"Để anh xoa nước mắt cho chú mèo mướp nào, người khác không biết còn tưởng anh ăn hiếp em đó"

"Em xem...em làm bẩn hết khăn mùi xoa của anh rồi nè..."

"Anh và anh trai đều hy vọng nhìn thấy mặt trăng nhỏ được vui vẻ, hạnh phúc..."

----------------------

Gấp quá hình chưa đc thiết kế đẹp lắm, các cô đọc xem đc không nhé.

Nếu khó đọc hoặc chữ nhỏ quá thì nói để tui chỉnh lại
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 8


Chương 8:

Editor: Salad days

Buổi chiều lúc làm việc, tôi tranh thủ gọi cho An Duyệt, lần đầu cậu không bắt máy, tôi nghĩ đến việc lúc trưa lại thôi.

Qua mười phút hơn, tôi lại gọi lần nữa.

Bên kia bắt máy, có thể nghe thấy một ít tiếng nói chuyện nhỏ nhỏ, mà nhanh chóng đã nghe thấy tiếng đóng cửa.

"Thầy An tức giận sao?"

"Không giận...."

"Vậy thì một lát chờ anh đến đón, lại cho anh ăn thêm...."

"Phong Lăng Hãn"

Nhìn xem, cái miệng nhỏ này không ngoan như thân thể của cậu gì hết.

"Ha.....Đùa em thôi, anh vì ai mà cực khổ chứ?

Em đúng là đồ không có lương tâm mà, lại còn muốn nổi nóng nữa hả?"

"Em...em không có nổi nóng, nhưng anh cũng không được trêu em...."

"Được, được, ý anh chỉ là muốn hỏi coi em có chảy sữa nữa không?

Cần anh giúp nữa không?"

An Duyệt ngập ngừng nói, nhỏ giọng mắng tôi một câu - "Không biết xấu hổ...."

"Sao?

Vú lại sưng lên hả, sữa có chảy ướt áo không?

Chờ anh, anh tới ngay..."

"Đừng đến!

Em không có!

Anh đừng nói bậy!"

- (đọc tại Watt @salad-days-06) An Duyệt gấp đến cao giọng nói, sau đó ý thức được lại hạ giọng xuống - "Anh.....anh bắt nạt em, em không muốn nói chuyện với anh nữa"

Tôi sảng khoái cười một cái, hận không thể qua điện thoại mà trêu chị dâu nhỏ khóc - "Vậy em phải nói thật chứ, có sữa chảy nữa không?"

"Không có..."

- An Duyệt nói lí nhí - "Em cũng không phải có nhiều sữa như vậy.....1 ngày 3 lần....là được rồi..."

"Còn có....tan học hôm nay không cần đến đón em, em có chút chuyện phải làm"

"Sao vậy?

Đi mua máy hút sữa sao?"

An Duyệt run run ừ một tiếng, rồi lại nói - "Không liên quan đến anh....em làm gì..."

------------(đọc tại Watt @salad-days-06)

An Duyệt mua đồ không tốn bao nhiêu thời gian, chắc cũng sợ anh tôi về sớm, lúc về nhà cũng không thèm chào hỏi gì mà xông vào nhà vệ sinh.

Tôi đang cầm chìa khóa dự phòng mở cửa vào, liền nhìn thấy phía trên cậu ấy trần trụi, phía trước ngực có một cái lọ nhỏ.

Chính giữa lọ là cái núm vú hồng, diễm lệ đang thong thả nhỏ từng giọt sữa xuống.

Bụng tôi ngay lập tức liền căng thẳng, cảm giác máu mũi như sắp trào ra đến nơi.

Không nghĩ tới chỉ là động tác hút sữa thôi, mà có thể dâm mỹ đến vậy, hoặc là do khí chất của An Duyệt, từ đầu đến chân đều mang một vẻ hồn nhiên, ngây ngô đến lạ thường.

Cảm giác như sự thuần khiết cũng dâm mỵ hòa lẫn, vừa xung khắc cũng vừa bổ sung nhau, thắng bại khó phân.

Mặt trăng nhỏ của tôi.(đọc tại Watt @salad-days-06)

An Duyệt từ kinh ngạc đến hoảng loạn, theo bản năng mà quay lưng lại với tôi.

Trên cánh lưng là hai mảnh xương nhẹ nhô lên, phảng phất như cánh bướm, chạy dọc theo đường sóng lưng xuống dưới đến phần eo lại thắt lại tạo một độ cong uyển chuyển, sau đó là cái mông vểnh ra.

Lý trí đang có ngăn cản tôi lại, hiện tại không phải là thời điểm thích hợp.

Nhưng dục vọng lại mãnh liệt hơn hết, tất cả từ hai bên xương sườn căng mịn đến cái eo nhỏ đến không tưởng, tất cả đều như đang dụ hoặc tôi.

Cuối cùng, tôi tiến đến, đưa tay chèn vào thắt lưng, hoàn toàn đưa vào trong quần, bàn tay đóng mở, nắm lấy cánh mông nhỏ của chị dâu.
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 9


Chương 9:

Editor: Salad days

"Lăng Hãn" - An Duyệt lấy một tay ngăn cản tôi lại - "Anh định làm gì"

Tôi cũng không trả lời cậu, chỉ cách một lớp quần lót đem quả thịt mông nhồi đến đủ hình dạng.

Cậu vẫn đang dùng hết sức lực né tránh, muốn trốn thoát, đáy mắt tràn ngập sự đề phòng, người căng thẳng như một chú mèo xù lông.

Dụng cụ hút sữa cũng bị quăng qua một bên, trên phần ngực trắng tuyết có thêm một vòng tròn hồng nhạt, một giọt sữa vẫn đang tràn ra.

"Chị dâu, mông em mềm quá, anh của anh có phải cũng rất thích nó không?"

"Anh đừng nói bừa nữa" - An Duyệt trợn mắt, một bộ dạng rất tức giận, nhưng vẫn đáng yêu đến chết người.(đọc tại Watt @salad-days-06)

Tôi lại nhéo một cái, cảm giác tốt quá.

"Em là bạn trai của anh của anh, anh không được đối xử với em như vậy" - An Duyệt lại hướng qua một bên muốn chạy trốn - "Lăng Hạo nhất định không muốn anh làm việc này"

Tôi cười rồi dừng lại, vài động tác đã nắm được cằm của An Duyệt - "Việc anh ấy không muốn còn nhiều lắm"

"Em cho rằng Lăng Hạo là người đứng đắn sao?"

- Tôi thấp giọng nói, An Duyệt liền sợ hãi muốn trốn về phía sau.

"Anh ấy từng thóa mạ em trai của mình vì là đồng tính, còn cố gắng tìm đủ mọi cách che giấu, nhưng kết quả thế nào?"

"Còn không phải mang về một chị dâu là nam sao..."

- Tôi cười, nhưng trong mắt lại không hề có ý cười.

"Anh ấy lúc ở cùng với em có từng sờ ngực em chưa?

Có từng chạm vào dương vật nhỏ của em chưa?"

- Tôi thực sự đã trở thành một nhân vật phản diện rồi, nhưng tôi lại cảm thấy sảng khoái một cách kỳ lạ - "Không ai hiểu rõ Lăng Hạo hơn anh đâu"

An Duyệt lại chực khóc,(đọc tại Watt @salad-days-06) nhưng cậu vẫn ngước mặt lên tranh cãi với tôi - "Mới không phải, là em không muốn cởi quần áo, không muốn cho anh ấy biết bệnh tình của mình.

Anh ấy tốt với em, em tin tưởng anh ấy là thật lòng"

"Ai, đúng là bé ngu ngốc...."

- Tôi than một câu - "Em còn nghĩ là có tình yêu là có tất cả sao?"

Hai hàng nước mắt trong veo liền chảy dài trên hai má An Duyệt, cậu vừa nói vừa mang theo tiếng khóc nức nở - "Anh....Anh chính là một tên lưu manh!

Em muốn đi tìm Lăng Hạo"

Vừa nói vừa giãy dụa muốn trốn đi, nhưng không có kết quả còn bị tôi đè vào tường.

"Tìm anh ta?

Em muốn dùng bộ dạng này đi tìm anh ta?"

An Duyệt khóc đến đỏ cả mũi, miệng nhỏ ủy khuất, phía dưới hai đầu vú vẫn còn sưng nhô lên, tựa như búp măng non mới nhú.

Hai quả anh đào như đang chảy mật ngọt, chỉ cần hơi dùng sức chút thôi là đợi không được mà tí tách chảy nước ra.

An Duyệt rên một tiếng, muốn tránh nhưng tránh không được, lại nghiêng đầu sang một bên không ngừng gọi tên Lăng Hạo.

Thực sự là làm tôi cứng hết rồi.

Tôi đem người khống chế trong tay, khom người hút lên đầu vú mềm mại của chị dâu.

Sữa không ngừng chảy vào miệng tôi, tôi liền thay phiên hút bên phải rồi hút bên trái.

An Duyệt vùng vẫy đến không còn sức lực, cuối cùng bỏ mặc tất cả, thậm chí đến khi tôi liếm cắn hai đầu vú cứng lên, cậu ấy cũng chỉ biết mím môi nghẹn ngào, sớm bị tôi khống chế đến không cử động được.(đọc tại Watt @salad-days-06)

Tôi cười cười, đưa ngón tay lên xoa nắn trên đôi môi no đủ của An Duyệt.
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 10


Chương 10:

Editor: Salad days

"Lăng Hãn...."

- An Duyệt nói rất nhẹ, lại mang theo tiếng nức nở - "Đừng trêu đùa em như vậy....em không muốn phải ghét anh...."

Hai cánh môi hồng nhuận đóng mở, trên mặt đều là nước, không khác nào một đóa hoa vương đầy sương sớm, trong vắt lại tràn ngập vị thơm ngọt.

Tôi nghe mà chỉ muốn đè cả người cậu ấy xuống và làm đến chết.

Ngay sau đó, liền dùng hàm răng hôn lên cái miệng nhỏ đó, hút hết nước bọt, đến khi cậu rầm rì xin tha, môi lưỡi cũng có vị tanh ngọt tôi mới thu hồi động tác và nói:

"Chị dâu nhỏ, anh và anh của anh không giống nhau, anh ấy có thể xử xự nghiêm túc, nhưng anh lại tùy hứng, làm việc không để ý hậu quả, nhưng điều đó không chứng minh là anh muốn tổn thương em...."

"Anh sẽ chú ý, không cưỡng ép em nữa, cũng sẽ luôn đứng ra giúp đỡ em, luôn bảo vệ em, cho nên, không cần sợ anh...."

Chị dâu nhỏ chớp mắt hai cái, rồi trả lời - "Em...em cũng không phải có ý....em chỉ là....có chút không quen những hành động thân mật quá...nói chung....vẫn cám ơn anh..."

Vừa nói hai câu liền quên mất hung ác lúc nãy của tôi rồi, (đọc tại Watt @salad-days-06) An Duyệt sao có thể vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu đến mềm mại như vậy chứ.

Tôi nhẹ xoa đầu cậu, mới trả lời - "Không có gì, chúng ta là người một nhà mà, không cần phải suy nghĩ nhiều"

Vừa mới dụ dỗ được vài câu, bên ngoài liền truyền đến một âm thanh.

"An Duyệt" - Lăng Hạo gọi từ bên ngoài vào - "Anh về rồi nè"

Chị dâu nhỏ lại hoảng sợ rồi. lôi kéo muốn mặc lại quần áo.

Tôi lại giành lấy quần áo của cậu, đem đẩy cậu vào buồng tắm - "Anh, anh đúng là bên trọng bên khinh đó" - Tôi cũng hướng ra ngoài nói, tiện tay đem vòi nước vặn xuống.

"Chị dâu đang tắm rồi, không cần gọi nữa"

Lăng Hạo bước vào nhà, vừa cởi áo khoác vừa cởi tất, lại nói - "Vậy sao em cũng ở trong đó?"

Tôi nháy mắt với An Duyệt một cái - "Đi tiểu"

An Duyệt như bé ngoan đúng trong góc ở buồng tắm, tôi thử nước trong bồn tắm rồi mới vẫy vẫy ra hiệu An Duyệt bước vào, sau đó tôi mới ra bồn cầu tiểu. (đọc tại Watt @salad-days-06)

"Em mau ra đây đi"

"Ha...anh cũng phải cho em đi xong chứ" - Tôi ấn nút xả nước, quay đầu nhìn chị dâu đang cuộn trong người trong bồn tắm, biểu tình ngốc nghếch đang nhìn ra ngoài.

Rồi lại nhìn thấy dương vật của tôi vẫn chưa kịp kéo quần, liền đỏ mặt xoay người đi.

Tôi mở cửa nhà vệ sinh đi ra, nhìn thấy Lăng Hạo một thân áo sơ mi thẳng tấp, chỉ mở một nút phía trên đang đứng đó, mới nói - "Lần sau không nên như vậy, nếu em gấp thì gần đây có nhà vệ sinh công cộng mà"

Tôi nhìn gương mặt y chang mình phía đối diện - "Anh cũng quá thiên vị rồi, đều là con trai thì có gì đâu, hơn nữa là em đã xin phép chị dâu rồi mới đi vào mà...đúng không chị dâu?"

Mấy giây sau chị dâu nhỏ mới đáp một tiếng.

Lăng Hạo liếc nhìn tôi một cái rồi quay người đi vào phòng ngủ - "Xem ra nên đổi một căn nhà lớn hơn một chút"

Tôi câu môi cười - "Tốt nhất là căn nào mỗi phòng đều có nhà vệ sinh riêng"

Lăng Hạo ừ một tiếng, hình như còn liếc nhìn tôi một chút như có điều gì muốn nói, (đọc tại Watt @salad-days-06) tôi vung tay một cái - "Anh, tha cho em đi, em hiện tại trong máy tính còn nhiều AV chưa xem, em đã nhượng bộ như vậy rồi, hay là anh còn muốn em dẫn bạn gái về mới an tâm đây"

"Lăng Hãn, anh sau này sẽ không ép buộc em nữa" - Lăng Hạo nhìn tôi nói - "Khi cùng với An Duyệt, việc đầu tiên anh nghĩ đến là những gì đã ảnh hưởng với em....đồng thời cũng rất hối hận..."

"Anh vì những lời độc đoán lúc trước mà xin lỗi em, Lăng Hãn, em có thể trách anh, nhưng mà cũng đừng vì thoải mái mà gây khó dễ cho người khác"

"Anh, anh nói gì đó..."

- Tôi cong mắt cười - "Em sao có thể trách anh....cũng không khó dễ An Duyệt đâu, có trêu chọc gì đứa nhỏ đâu, không tin tối anh hỏi chị dâu thử đi"

Lăng Hạo cũng thả lỏng một chút, rồi anh ấy cầm quần áo cho An Duyệt, khóe môi hơi xong, nói với tôi - "Trưởng thành rồi nhỉ...."
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 11


Chương 11:

Editor: Salad days

Lúc nửa đêm, tôi trở mình trên giường, cổ họng bỗng thấy khát khô, rồi chợt nhớ đến món cơm chiên bị mặn lúc tối của An Duyệt.

Tôi và anh tôi khi nhìn gương mặt ngây thơ đó không nhịn được mà thấy nghẹn lời, sau đó cúi đầu ăn hết cơm.

Ai, nam nhân Phong gia đúng là điển hình của loại bị sắc làm mờ con mắt mà.

Tôi xuống giường, chân trần mà đi từ phòng ngủ ra nhà bếp, tôi lấy nước lọc, trong tủ lạnh còn nhìn thấy một lọ sữa chua còn ăn dở của An Duyệt.

Lọ làm bằng thủy tinh, bên trong là chất lỏng màu trắng đục, vừa nhìn thấy xong là gần như ngay lập tức một ý nghĩa lóe lên.

Nếu như dùng sữa của chị dâu mà làm sữa chua, thì sẽ có vị gì nhỉ?

Sợ là không cần bỏ đường vào cũng có vị ngọt ngon miệng đi.

Tôi cười cười, ngửa đầu uống nước, lại suy nghĩ hình như gần đây mình như bị mê hoặc, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sữa của chị dâu.

Ra khỏi nhà bếp, (đọc tại Watt @salad-days-06) nhưng cũng không đi về phòng ngủ của mình, mà trái lại bất chợt đứng trước cửa phòng ngủ của Lăng Hạo.

Bây giờ đã gần 12 giờ đêm, theo lẽ thường thì giờ hai người nên ngủ rồi để ngày mai còn đi làm, mà giờ khi tôi đi đến gần cửa phòng lại nghe được một chút âm thanh nho nhỏ.

Tôi nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa, cửa vừa hé một khe hở, âm thanh thân thể va chạm liền truyền ra.

Đèn đầu giường tỏa ra ánh sáng mờ ảo khắp phòng, tạo một không khí ám muội trong phòng.

Tủ quần áo đã cản mất tầm nhìn, tôi bèn đẩy cửa ra thêm một chút, mở đến khoảng cách có thể nhìn thấy người bên trong được.

Anh tôi đang nửa quỳ, hai tay nắm lấy eo An Duyệt mà di chuyển dịu dàng, vật cứng bên dưới đang được tiểu huyệt mềm mại nuốt lấy, còn phát ra tiếng nước va chạm nho nhỏ.

An Duyệt rất trắng, dù là trong ánh đèn mờ ảo nhưng bờ mông cong và cái eo đang lún xuống đó trong không khí âm u vậy lại như đang phát quang.

Chỉ cần nhìn một góc thôi mà tôi lập tức cứng rồi, một dòng khí nóng mãnh liệt tụ xuống nửa thân dưới của tôi.(đọc tại Watt @salad-days-06)

Sinh đôi luôn có một sự cảm ứng tâm linh kỳ diệu, ví dụ như lúc học tiểu học tôi bị đụng vào sống mũi, tôi thì chỉ bị đau nhưng Lăng Hạo lại bị chảy máu mũi, anh tui nói là đột nhiên cảm thấy có một luồng khí nóng trong mũi, rồi máu mũi chảy ra.

Hay như lúc học trung học, bị bệnh đều bị giống nhau, cùng lúc, thậm chí là đến lần mộng tinh đầu tiên cũng là cùng nhau.

Loại cảm ứng kỳ diệu này luôn làm cho tôi và Lăng Hạo thường có thể cảm nhận được cảm xúc của nhau.

Hay như bây giờ, tôi chỉ đơn giản là nhìn động tác anh tôi ra vào tiểu huyệt đó thôi cũng biết là tiểu huyệt của An Duyệt hút nhanh cỡ nào.

Vật dưới thân của tôi đang ngày càng hưng phấn, mà có lẽ do tâm trạng của tôi đã ảnh hưởng đến Lăng Hạo, động tác của anh ấy trở nên hung ác thêm một chút, cắm thêm mấy chục cái nữa, anh ấy vỗ mông An Duyệt một cái rồi nói - "Duyệt Duyệt, đổi tư thế nào"

Chị dâu nhỏ đang nắm lấy chăn, 'a' một tiếng rồi dùng hai tay chống xuống và ngồi dậy, sau đó cái eo nhỏ lộ hết trước mặt tôi, vòng eo của cậu ấy vô cùng đẹp.

Eo thon gọn, xương hông hai bên lại mở rộng, tiếp đên là hai ụ mông đầy đặn nhô cao.(đọc tại Watt @salad-days-06)

Lăng Hạo rút ra, sau đó chị dâu nhỏ quỳ úp xuống, hơi run rẩy, trong họng còn phát ra tiếng rên rỉ mềm nhuyễn, áo ngủ lúc nãy bị cuốn lên ngực giờ theo động tác của cậu đã rớt xuống lại bên hông, Chờ Lăng Hạo nằm thẳng xuống, sau đó cậu leo lên quỳ trên phần dưới của Lăng Hạo.

Lần này, nửa người trên của Lăng Hạo đã bị tủ quần áo che mất nhưng chị dâu nhỏ lại lộ ra toàn bộ, cậu đang cầm lấy dương vật của anh tôi, đang nổ lực ngồi xuống.

Miệng nhỏ của An Duyệt đang cố gắng nuốt xuống, nửa ngày chỉ mới nuốt được quy đầu, Lăng Hạo cũng không gấp, chỉ cố gắng khống chế để không làm tổn thương chị dâu nhỏ.(đọc tại Watt @salad-days-06)

Anh tôi không gấp nhưng tôi gấp, tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ bé trơn bóng của An Duyệt, khóe đuôi mắt còn có vươn chút hơi nước, tôi chỉ muốn lập tức nắm lấy cái eo nhỏ đó rồi mạnh mẽ mà kéo xuống, làm cho cậu ấy vừa ngậm lấy của tôi vừa xin tha, vừa khóc vừa dâng vú lên cho tôi.

Tôi nắm lấy dương vật mình, không phải muốn làm gì, chỉ muốn giải tỏa bớt để ngăn cản sự kích động đến đáng sợ này.

Đang lúc tự giải tỏa, tôi phát hiện ra rằng chỉ cần tôi nghĩ đến lúc An Duyệt mặt mũi đầy nước mắt, hai mắt ửng đỏ, cực kỳ ủy khuất nói câu "Em không muốn phải ghét anh....", điều đó thực sự làm tôi thêm kích động. (đọc tại Watt @salad-days-06) Tôi không nhịn được mà lui lại một bước, vừa nhìn An Duyệt chập chùng lên xuống ở một bên, vừa vói vào quần lót ra sức tuốt.
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 12


Chương 12:

Editor: Salad days

Áo ngủ của An Duyệt chỉ mới mở có 2 nút, cổ áo chịu không nổi sự rung động nên đã trượt xuống lộ ra đôi bờ vai gầy gò.

Hai tay cậu chống lên bụng Lăng Hạo, cả người lộ ra một vẻ yếu đuối đến mỏng manh, vòng eo linh hoạt lại có sức sống mà không hề keo kiệt để lộ ra trong không khí.

Lăng Hạo dương vật vẫn còn đang ẩn hiện bên trong An Duyệt, toàn bộ không gian bao trùm bởi một mùi hơi tanh của dịch thể và cả mùi mồ hôi, mà tôi cảm nhận được rõ mùi vị của chị dâu nhỏ trong đó.

Cậu di chuyển nhanh chóng, âm thanh rên rỉ ngọt mịn phát ra, mà cái miệng nhỏ bên dưới cũng như có dây thần kinh cảm giác, không ngừng cắn nuốt.

Thân người cậu hơi ngả về phía sau, hai tay chống lên bắp đùi của Lăng Hạo, (đọc tại Watt @salad-days-06) lớp vải áo trước ngực cũng mơ hồ nhìn thấy được hình dáng của 2 viên núm vú căng cứng.

Hai viên nhỏ vừa tinh xảo lại vừa ngon miệng, chắc chắn là vô cùng ướt át nếu được lộ ra ngoài ánh sáng.

Mà An Duyệt trong lúc đông tình vẫn không quên kéo vai áo bị trượt xuống, như muốn che đi hai viên no đủ trước ngực, nhưng vẫn nhẹ xoa xoa thông qua lớp vải vóc.

Rồi những âm thanh rên rỉ liên tục phát ra từ cậu, Lăng Hạo cũng vươn tay giữ lấy mông cậu, cánh tay hơi dùng lực muốn khống chế tốc độ di chuyển.

"Lăng Hạo......chậm một chút.....Ah.....không được.....không..."

- An Duyệt rên rỉ ngày một lớn.

Dương vật của cậu cũng đã cương cứng, trên đỉnh đầu còn tí tách chảy ra dịch trắng và đang đung đưa theo cử động của cậu.

Rồi nhịn không được nữa, cậu đã dùng một tay để nắm lấy tay của Lăng Hạo - "Lăng Hạo.....anh sờ em đi....em muốn bắn...." (đọc tại Watt @salad-days-06)

An Duyệt dâm đãng thế này, khác hoàn toàn với một An Duyệt vừa bị trêu chọc đã đỏ mặt khóc xin tha.

Nhưng cố tình là bộ dáng yêu tinh dụ người này, càng làm cho tôi thêm say đắm.

Tôi vẫn đang ra sức mà tuốt lấy dương vật của mình, mắt thì dán lên An Duyệt vừa ẩm ướt, vừa mê người.

Lúc này, Lăng Hạo đã ngồi thẳng người dậy, đẩy An Duyệt nằm xuống, rồi đem hai chân An Duyệt mở rộng hơn để tiện cho việc đâm vào, sau đó liền thu lại bộ dạng chính nhân quân tử của mình, hung hăng mà dùng lực eo để chịch tới.

An Duyệt cũng bắt đầu vừa khóc vừa rên rỉ, cậu mở hai tay ra với tư thế cầu được ôm và liên tục làm nũng - "Lăng Hạo....ôm một cái......muốn ôm một cái...."

Rõ ràng là bị đối phương bắt nạt đến thảm thương, vậy mà vẫn không nhịn được cầu yêu thương, đúng là ngốc nghếch mà, (đọc tại Watt @salad-days-06) chân thành đến khiến người khác xấu hổ.

Một tay của Lăng Hạo đã kiềm lại hai tay của An Duyệt, sau đó nhẹ nhàng mà nói - "Bây giờ thì không được"

Nói dối.

Lăng Hạo rõ ràng là so với tôi càng muốn nghiền nát mặt trăng nhỏ ngây thơ này, muốn dung hợp đến xương cốt của cậu vào người, chiếm lấy cậu đến từng lỗ chân lông.

Cho dù tôi không nhìn thấy được biểu cảm lúc này của Lăng Hạo, nhưng tôi vẫn biết được là anh ấy đang hết sức kiềm chế lại ham muốn đó của mình.

Nhưng tôi vẫn không hiểu, tại sao anh ấy lại phải làm như vậy?

An Duyệt tuy không phải có sức khỏe như chúng tôi, nhưng mà vẫn là một người con trai bình thường, chắc chắn là cậu ấy không dễ bị chơi hỏng như vậy được.

Lăng Hạo đúng là sống quá câu nệ rồi, anh ấy thậm chí còn không nỡ nói những lời tục tĩu với cậu ấy, mà thân thể chị dâu nhỏ chắc chắn là vô cùng thích hợp để có vài dấu răng đỏ hồng trên đó, vậy mà trước giờ tôi chưa hề thấy qua.

Có lẽ mọi kích động của Lăng Hạo đều cố phát tiết hết vào cái miệng nhỏ đó của cậu.

An Duyệt bắt đầu cảm thấy ý thức mình mơ hồ rồi, hai chân bị tách ra gác lên vai Lăng Hạo, ngón chân vì sướng mà cuộn tròn lại, nước mắt thì không ngừng tuôn ra.(đọc tại Watt @salad-days-06)

"Lăng Hạo....em không được rồi.....anh chậm chút đi mà...."

- Vừa nói mà đầu nhỏ liên tục lắc lắc.

Mà đang lúc lắc đầu, cậu đã vô tình quay lại hướng của tôi, sau đó hai mắt trợn to kinh ngạc, đôi ngươi đen nhánh đó trong bóng tối lấp lánh như vì sao đêm.

Cậu bị sợ đến không dám nói gì nauwx, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ.

Lăng Hạo lúc này thở bắt đầu hổn hển, ra sức mà đâm vào miệng nhỏ của cậu, khắp nơi tràn ngập tiếng động dâm mị.

An Duyệt vẫn còn đang trong dư vị của cao trào, một bên là do Lăng Hạo mang lại, một bên là sự xấu hổ do biết được em trai của Lăng Hạo đã nhìn thấy bộ dáng dâm đãng của mình.
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 13


Chương 13:

Editor: Salad days

Tôi khép cửa lại và rời đi, trở lại phòng ngủ, cởi quần lót ra liền nhìn thấy quần đã dính đầy chất lỏng trắng tinh.

Đem quần lót giặt sạch rồi phơi lên ngoài ban công rồi đi vào, lúc đi qua phòng khách đến nhà vệ sinh thì đèn cảm ứng sáng lên.

Tôi quay lại, liền nhìn thấy một đóa hoa quỳnh tuyệt sắc, vừa yếu đuối lại vừa hấp dẫn lòng người.

An Duyệt đang mặc một bộ đồ ngủ màu ngà, da dẻ trắng như tuyết, tóc đen ngắn, đôi môi vừa hồng vừa nhỏ.

Cậu ấy yên tĩnh mà đứng đó nhìn tôi.

Trong phút chốc tôi đã liên tưởng đến Medusa, một yêu nữ dùng sắc đẹp của mình mà quyến rũ biết bao người.(đọc tại Watt @salad-days-06)

An Duyệt im lặng mà đi vào trong phòng vệ sinh, tôi cũng đi theo.

Trong đó có ánh đèn sáng hơn, thậm chí tôi còn nhìn thấy rõ lớp mồ hôi mỏng trên trán của cậu ấy, như lớp sương sớm đọng trên cánh hoa.

"Lăng Hãn..."

- (đọc tại Watt @salad-days-06) An Duyệt thấp giọng kêu tên tôi, sao đó quay người lại nhìn tôi - "Anh làm vậy....lẽ nào không sợ Lăng Hạo biết sao?"

Tôi khẽ cười - "Nói thật thì anh không có sợ......giữa hai bọn anh thì không nhất định phải che giấu bí mật"

"Mà ngược lại là em.....tại sao lại sợ anh bị anh ấy phát hiện?"

An Duyệt cắn môi, nhìn tôi chăm chú - "Đây là chuyện của em và Lăng Hạo, không quan hệ với anh"

Đúng là không ngoan chút nào.

Tôi đỡ trán cười nói - "Vậy nếu anh nhất định phải thò một chân vào thì sao?"

An Duyệt ngập ngừng nói, cứ liên tục giải thích hai người là không được, là này là kia....

"Chị dâu, anh nhìn thấy được là người anh trai nhẫn tâm của anh cũng không thèm ôm em..."

Vừa nói tôi cũng vừa tiến tới quấn lấy eo An Duyệt, đem người đối diện kéo vào trong lòng, thân thể vừa mềm vừa nhỏ, hoàn toàn vừa khít cái ôm của tôi.

"Anh ấy không ôm em, vậy anh ôm em nhé, được không?"

- (đọc tại Watt @salad-days-06) Tôi còn cọ cọ cằm lên An Duyệt, và nhẹ nhàng dụ dỗ - "Đừng nóng nảy, mặt trăng nhỏ"

"Chỉ ôm một chút thôi mà, không phải là em đòi, mà là anh kiên quyết muốn..."

"Là anh cưỡng ép em, em có thể đánh anh, có thể mắng anh, có để đẩy anh ra....nhưng mà anh không nghĩ đó một quyết định sáng suốt đâu...Bởi vì sự phản kháng của em chỉ làm cho anh càng có thêm nhiều dục vọng chinh phục hơn thôi, rồi anh sẽ lại cưỡng ép em, tổn thương đến em...."

"Em chỉ cần ngoan một chút, anh đảm bảo sẽ không có bất kỳ việc gì xảy ra hết"

An Duyệt vẫn đang giãy dụa nãy giờ nhưng không hề hấn gì, lúc này cậu như một chút chim bị thương, mệt mỏi mà chỉ biết đứng trong lòng hắn mà thở.(đọc tại Watt @salad-days-06)
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 14


Chương 14:

Editor: Salad days

Từ cái ôm của đêm hôm đó, An Duyệt bắt đầu dần xa lánh tôi, ở nhà thì cố không ở một mình cùng tôi, đi làm cũng đổi giờ không cùng giờ với tôi.

Nhưng cũng không ai biết là, vào lúc tối khuya, chị dâu nhỏ của tôi sẽ mặc quần áo ngủ chỉnh tề mà đi đến phòng của tôi.

Cậu ấy sẽ đứng đó như một cậu bé ngoan rồi vén áo mình lên, lộ ra hai đầu vú còn ửng hồng vì dụng cụ hút sữa.

Tôi sẽ ngồi đó, một tay giữ lấy cậu ấy, còn một tay thì mò lên vò vú của cậu. (đọc tại Watt @salad-days-06) Rồi tôi sẽ bắt đầu ngậm lấy mà mút hết những gì còn xót lại của cậu.

Cậu quay mặt sang một bên, lỗ tai đỏ chót, rồi màu đỏ kéo dài suốt một đường từ chiếc cổ thon dài đến đôi xương quai xanh nhô lên.

Lúc đầu, cậu ấy sẽ cố gắng ít tiếp xúc thân thể với tôi, dù rằng tôi có cố sử dụng hết mọi kỹ năng để trêu chọc cậu thì cậu cũng chỉ cố chịu đựng hoặc chỉ nhẹ nỉ non một chút.

An Duyệt cũng nói rằng cậu có đến bệnh viện khám, và có uống thuốc vì cậu không muốn làm phiền tôi.

Tôi vẫn còn đang mút lấy mút để đến kêu thành tiếng, vừa nghe xong đã ngẩng đầu lên và ôm sát eo cậu, rồi vỗ lấy mông cậu một cái như trừng phạt - "Nếu vậy vẫn phải đưa vú đến cho anh"

Đầu mũi chị dâu nhỏ đã tích đầy mồ hôi rồi, cậu dùng tay đẩy đầu tôi ra - "Đừng trêu đùa em nữa, Lăng Hãn..."

"Anh có chỗ nào là trêu em, hử?"

An Duyệt mơ hồ đến không biết trả lời thế nào, không biết cậu có nhận ra được không, nhưng mãi đến khi tôi dùng tay kéo nhẹ núm vú rồi nút mạnh lên lỗ nhỏ trên đó một cái, cậu mới run lên rồi hô nhẹ một tiếng. (đọc tại Watt @salad-days-06)

Cậu nhanh chóng dùng tay che miệng lại, quay đầu về hướng cửa phòng nhìn một cái, thân thể vì cậu di chuyển mà một bên núm vú khác tự nhiên dâng đến bên miệng tôi, tôi tất nhiên là không khách khí mà sờ nắn lấy.

Âm thanh dính nhớp vang khắp nơi, An Duyệt hai chân mềm nhũn đứng sắp không nổi, tôi liền thô bạo mà chen vào giữa hai chân cậu, một tay sờ lên đùi, theo phản ứng cậu liền muốn tránh đi đã bị tôi cắn một cái lên đầu vú trắng tuyết.

Cách một lớp vải, tay tôi đã sờ đến cây dương vật nhỏ nhắn, ấm nóng của cậu, nhưng có lẽ vì bị cảm giác đó hù dọa, ngay lập tức đôi mắt trong trẻo của cậu ngập nước.

"Lăng Hãn,...anh......buông em ra..."

"Em có thể gọi to một chút, để anh trai anh nghe thấy và biết được người bên gối của mình lúc này đang đứng đây để em chồng bú sữa...."

"Anh...."

- An Duyệt không biết nói gì, gấp đến độ nước mắt không ngừng rơi.

"Được rồi, bé nhát gan, sao lại đáng yêu đến thế?"

- Mu bàn tay của tôi cũng đã bị nhiễu đầy nước mắt của cậu, thấp giọng ôn nhu nói - "Anh cũng chỉ là một thằng con trai bình thường thôi, đối với một bầu vú ngọt ngào mềm mại thế này, (đọc tại Watt @salad-days-06) tất nhiên là sẽ kích động rồi..."

"Lần trước trong phòng vệ sinh anh còn giúp em giải quyết, lần này không lẽ anh không được đòi lại?

Hử?"

Vừa nói tôi đã dùng tay ấn vai chị dâu nhỏ đang có ý đồ giãy dụa xuống, chuyển chân một chút, chị dâu nhỏ đã vững vàng ngồi xuống trên đùi tôi, sau đó ngẩng đầu tựa lưng vào ghế ngồi mà đợi người đến chăm sóc.

Chị dâu nhỏ đúng là quá nhát gan, tôi chỉ cần mềm nhẹ dụ dỗ hai câu rồi lại mạnh mẽ cưỡng ép 2 câu thì đã ngoan ngoãn mà đồng ý dùng tay giải quyết cho tôi.

Chị dâu nhỏ hai mắt đỏ ửng, hít hít mũi cố gắng nén lại, nhắc nhở tôi - "Chỉ lần này thôi, lần sau dù cho là nói hết mọi chuyện cho anh trai anh thì em cũng không làm nữa..."

"Được thôi"

Chậc, đúng là thật hung dữ. (đọc tại Watt @salad-days-06)

Nhưng hiện tại, tôi cũng không có tâm tình trêu đùa tiếp nữa.
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 15


Chương 15:

Editor: Salad days

An Duyệt lúc này đã vào thế bị ép buộc, tay tôi vẫn còn đang trêu đùa trên vú cậu, còn bàn tay nhỏ bé của cậu đang cởi đai lưng quần của tôi.

Cậu cúi đầu, hơi nhíu mày, đôi mắt chớp chớp, lông mi như hàng lông vũ mỗi lần chớp là như quét ngang trái tim tôi vậy, ngưa ngứa lại tràn đầy kích động.

Dưới thân cảm thấy một luồng mát lạnh, sau đó là căn dương vật của tôi liền bật ra, tôi thở hắt một hơi, căn dương vật bật ra trúng ngay mu bàn tay của An Duyệt. (đọc tại Watt @salad-days-06) Tôi nhìn lên đã thấy chị dâu nhỏ ửng đỏ từ đôi gò má kéo dài đến lồng ngực đang trần trụi của cậu, phía dưới là bàn tay nhỏ trắng nõn của cậu đang sờ trên căn dương vật của tôi, tôi liếm môi ra lệnh - "Chị dâu, nắm chặt một chút..."

Khuôn mắt của cậu càng thêm đỏ, đỏ đến tưởng như có thể chảy mật đào từ đó ra, hấp dẫn tôi đến cắn một cái để giải khát.

Ngay sau đó, đôi bàn tay luôn cầm bút vẽ nay đã nắm lên âm hành của tôi.

Đỉnh đầu lỗ nhỏ đã chảy một ít chất lỏng, giúp cậu bôi trơn dễ dàng hơn, cậu nắm chặt hơn âm hành của tôi, ngón tay bắt đầu trượt lên xuống, tôi cũng theo đó mà bật ra tiếng thở nặng nề. (đọc tại Watt @salad-days-06)

Bàn tay linh hoạt, lực đạo cũng thích hợp, mà đòi mạng hơn hết là tay cậu quanh năm cầm bút nhiều nên có một lớp chai mỏng, lúc quét qua quy đầu liền kích thích khu vực nhạy cảm đó.

Hai tay tôi vẫn ôm lấy eo của cậu, nơi đó da dẻ mềm mại lại dẻo dai, quả thực là cảm xúc tốt đẹp vô cùng.

Cảm xúc thoải mái đến tôi không muốn buông tay, theo động tác tuốt lên xuống của cậu, tôi cũng xoa xoa lấy eo của cậu.

Tôi than nhẹ một tiếng, nghiêng người cọ đầu mũi vào hỏm cổ của An Duyệt - "Chị dâu,.....em làm sao lại như vậy?

Hử?

Lúc bình thường không giải quyết cho mình sao.....có phải là anh của anh không thỏa mãn được em không, sao nửa đêm lại lén lút trốn đi tuốt dương vật cho anh rồi?"

An Duyệt trốn tránh - "Đừng nói vậy, không có mà..."

"Không phải sao?"

- (đọc tại Watt @salad-days-06) Tôi nhếch mép, rồi cắn một cái lên chiếc cổ trắng muốt thon dài của cậu, để lại một dấu răng ướt nhẹp - "Em không muốn sao?

Muốn anh giúp một chút không?"

An Duyệt dừng lại một chút, rồi rất nhanh đã nhẹ nhàng cự tuyệt tôi - "Không cần, em không có cảm giác"

Tôi không nghe lời mà sờ lên phía dưới của An Duyệt một cái, rồi ôm lấy mông cậu kéo lại gần hơn, An Duyệt muốn chống cự, cậu cố dùng 1 tay để đẩy ra, muốn đứng lên nhưng tôi đã giữ eo cậu lại để kéo xuống.

Cậu và tôi vô tình nhìn nhau một cái, tôi nói - "Không nên lộn xộn......để anh giúp em...lấy ra nhé..."

Tôi đổi một giọng nói càng thêm dụ dỗ, nhanh lấy tay kéo đầu gối cậu ra, còn nắm lấy mông cậu mà nắn.

Cậu thấy vậy càng thêm cố gắng tuốt lấy cái của tôi, bộ dạng chăm chú như là đang vẽ tranh vậy, cậu khẽ mím môi làm đôi môi càng thêm đỏ thắm, đôi khi vì bất mãn mà cậu hơi chu miệng ra làm lộ hàm răng đều, trắng tinh. (đọc tại Watt @salad-days-06) Thực sự là hấp dẫn đến tôi chỉ muốn cạy mở cái miệng nhỏ đó ra rồi đâm thẳng cả căn dương vật vào mà nghiền nát đầu luõi nhỏ của cậu.

Qua một lúc nữa, động tác của cậu dần chậm lại, giọng nói giận dỗi nhẹ nói - "Tay mỏi quá rồi....anh có thể nhanh lên chút không..."

Ánh mắt tôi vẫn dán chặt vào đôi môi của cậu, nghĩ đến lúc trước làm chuyện xấu có giọt sữa trắng đục đọng trên đó, quả thực là vừa thanh khiết vừa dâm loạn.

Âm hành của tôi vẫn đang được nắm chặt, tôi vẫn đang xoa nắn mông cậu mà nói - "Muốn anh bắn cũng không phải không được, bé ngoan......"

Vừa dứt lời, tôi liền nâng người từ trên đùi bế nhấc lên, An Duyệt vì bất ngờ mà quàng tay ôm cổ tôi - "Buông em ra....anh muốn...."

Câu nói tiếp theo chưa kịp nói ra đã bị tôi nuốt vào miệng, tôi mút lấy mút để những gì ngọt ngào nhất trong miệng cậu, sau đó quay người áp cậu lên giường, so với cái ôm thì việc giam cầm cậu trên giường càng làm tôi hưng phấn hơn cả, tôi cũng không thèm để ý việc cậu đang cố vùng vẫy, còn cố ý dùng hàm răng cố cắn lấy tôi, mà trong lòng tôi lúc này chỉ đầy một sự khát vọng.

Giữ lấy cậu ấy, đem cậu ấy hòa tan vào người. (đọc tại Watt @salad-days-06)

Môi lưỡi giao nhau, tôi ra sức càng quét bên trong cậu, vẫn mặc kệ sự chống cự của cậu.

Phía dưới của tôi đang trống không, cái thứ nóng hổi đó đang cọ lên bụng của cậu, không ngừng ma sát.

Tôi mút mạnh lấy cái lưỡi nho nhỏ mềm ngọt của An Duyệt, vì sợ hãi mà bụng nhỏ dưới của cậu co rút rất nhanh.

Da đầu tôi vì sướng mà tê hết cả, lỗ nhỏ trên quy đầu vì thoải mái mà nở to hơn, tôi gầm nhẹ rồi bắn ra một đợt trắng đục trên bụng cậu.

Chất lỏng dính đầy trên eo An Duyệt, tôi cúi đầu cười hai tiếng, không thèm để ý khóe môi bị cắn đau mà vẫn hôn xuống An Duyệt 1 cái.
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 16


Chương 16:

Editor: Salad days

Sáng ngày hôm sau, Lăng Hạo phát hiện bên mép của tôi có một vết thương, tôi duỗi đầu lưỡi liếm nhẹ một cái - "Tối hôm qua gặp phải một yêu tinh nhỏ nóng bỏng thôi"

Nói xong còn đưa ánh mắt xẹt qua chị dâu nhỏ.

An Duyệt làm rơi đôi đũa, Lăng Hạo đưa đôi đũa của mình cho cậu, sau đó đứng dậy vào bếp - "Em bị như vậy thì đừng đến công ty, nhìn thấy không tốt"

"Không sao, giải thích một chút là được, nói là do chơi đùa với con mèo hoang làm bị thương thôi"

Đã yêu tinh lại còn mèo hoang, (đọc tại Watt @salad-days-06) An Duyệt tức giận đến muốn bỏ đũa, cậu ấy hung hăn trừng tôi một cái, còn ở dưới bàn dùng chân đá tôi một cái nữa.

Chờ Lăng Hạo quay lại, cậu đã tăng tốc độ ăn cơm lên, sau đó cũng không thèm chào hỏi mà đi.

Sau đó kết cục của việc chọc giận chị dâu nhỏ đó là bị cho cai sữa.

Tôi bắt đầu sốt ruột đợi chờ, vốn nghĩ rằng đợi chị dâu nhỏ nguôi giận rồi sẽ dỗ dành vài câu nữa, ai ngờ lại phải đi công tác mấy 1 tuần liền. (đọc tại Watt @salad-days-06)

Thực sự là vô cùng khó chịu, khó chịu, giống như là đang bị bắt cai thuốc vậy.

Khóe miệng kết vảy đã lành từ lâu rồi, tôi sau khi cố gắng thoát khỏi nhóm đi để về nhà sớm 1 hôm, ai ngờ trong nhà lại không có ai.

Tôi liền gọi cho anh trai, còn cố ý hỏi xem có phải hắn đang ăn bữa tối lãng mạn với chị dâu nhỏ không.

Lăng Hạo bên kia nghe như có nhiều người đang nói chuyện, chắc là đang trong cuộc họp - "Anh hôm nay phải họp trễ rồi, em về nhà rồi sao?"

"Vừa đến, thấy trong nhà không có ai nên em gọi hỏi"

"Ừ, An Duyệt hôm nay có liên hoan, hình như là trong trường muốn chúc mừng cuộc thi nghệ thuật của mấy thầy cô, có thể sẽ uống rượu đó, em nếu rảnh thì tý đi đón em ấy dùm anh đi"

"Được chứ, chuyện nhỏ này giao cho em là được rồi, anh yên tâm làm việc đi"

Anh ấy vẫn không yên tâm nên tiếp tục dặn dò tôi vài câu rồi mới tắt, tôi sau đó liền đi xuống hầm lấy xe.

Không bao lâu đã đến trước cửa quán lẩu, (đọc tại Watt @salad-days-06) nhớ tới Lăng Hạo dặn dò, tôi liền cầm điện thoại lên chơi trong lúc chờ đợi.

Chờ đến hơn 1 tiếng, đoàn người cuối cùng cũng từ bên trong đi ra, liếc nhìn một cái tôi đã biết, tôi mới mở cửa xe đi ra.

Thân thể An Duyệt nhỏ bé đi phía sau, mà còn đang không phòng bị được một người đàn ông đở đi.

Tôi bước nhạnh đến - "An Duyệt"

Khuôn mặt đỏ hồng của An Duyệt ngẩng lên, đôi mắt long lanh hơi mông lung mà nhìn, sau khi nhìn thấy tôi, cậu ngay lập tức thẳng người dậy, nhếch mép cười rồi nói - "Anh tới rồi"

Tôi vội vàng đi về phía trước chút nữa để tránh cậu chạy ra bị xe đụng phải, sau đó mới ôm người vào lòng, cũng không quên chào hỏi đồng nghiệp của cậu. (đọc tại Watt @salad-days-06) Rồi cuối cùng mới đem ma men nhỏ này lên xe.

Cậu nhóc vừa lên xe đã hưng phấn hẳn, ngồi xong đã dựa vào gần tôi, còn miên man nói chuyện bên tai tôi - "Em biết chắc là anh có thể đến đón em mà, em không uống nhiều đâu, bé ngoan lắm, chờ anh đến đón đó..."

Tôi cũng vòng tay qua eo An Duyệt, rồi vói vào sờ sờ phần thịt mềm trước ngực - "Còn nói không uống nhiều?

Em biết anh là ai chứ?"

"Anh....anh là chồng em mà, là chồng của Duyệt Duyệt...."

- Cậu vùi mặt vào hõm cổ tôi, hơi thở mềm mại ấm nóng còn lẩn mùi rượu cứ phả vào tôi - "Cám ơn anh....đã tan làm...để đến đón em..."

Tôi xoa nhẹ hai cái rồi lại nói - "Lại nhìn kỹ một chút"

Cậu nâng mặt tôi lên, mông lung mà nhìn một hồi, rồi hơi nghi ngờ hỏi - "Lăng Hãn?"

Tôi ừ một tiếng xác nhận, rồi mới cài dây an toàn cho cậu - "Về nhà rồi phạt em sau"

Cậu vẫn sững sờ nhìn tôi, còn cố chống đối tôi - "Phong Lăng Hãn....Em không để anh ăn sữa nữa đâu...."

Tôi đã nổ máy xe chạy đi, (đọc tại Watt @salad-days-06) rồi mới liếc nhìn chị dâu nhỏ đang đỏ ửng như quả cà chua lúc này - "Tại sao?

Vẫn còn giận anh sao?"

Cậu lắc đầu, lại dùng giọng điệu rất bình thản nói - "Em cảm giác anh đang làm trái tim em rối bời..."

----------------------------

Ngủ rồi đó mà tự nhiên giật mình nhớ ra chưa đăng, phải ngồi dậy đăng rồi mới ngủ tiếp được =)))
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 17


Chương 17:

Editor: Salad days

Tôi siết tay vào vô lăng, tự mắng mình một câu, mới nghe có vậy mà suýt nữa đã trượt tay lái.

An Duyệt đang khó chịu, cậu đem mặt kề sát cửa kính rồi bắt đầu nói lảm nhảm - "Thầy Trương giỏi quá....đã dạy học sinh thi đại học..."

"Tôi...tôi....cũng chỉ dạy học sinh trung học...yếu quá..."

"Lăng Hạo...chồng ơi...em khó chịu quá.."

"Không muốn ăn rau mùi...Không thích..."

Tôi ngồi một bên nghe cậu ấy nói chuyện đứt quãng từng câu, cũng tự trấn an sự nóng nẩy trong người, chờ đến đèn đỏ, tôi mới duỗi tay nắm lấy tay của An Duyệt, (đọc tại Watt @salad-days-06) cảm thấy lòng bàn tay của cậu toàn là mồ hôi.

Tôi cũng chỉ đành lấy khăn giấy lau khô cho cậu, còn hỏi - "Mặt trăng nhỏ, anh đưa em đi tìm Lăng Hạo có được không?"

Mắt cậu hơi nhắm, vừa nghe vậy liền dùng sức gật đầu - "Đi gặp Lăng Hạo, muốn đi tìm Lăng Hạo"

Đèn đỏ vừa chuyển xanh, tôi đã chạy lẫn vào dòng xe cộ mà đi tiếp.

—------------(đọc tại Watt @salad-days-06)------------------

Mùi sơn tường đã tan rồi, tôi cõng An Duyệt đi vào, bày trí bên trong rất đơn giản lại gọn gàng, không bao giờ vui như bây giờ vì bận rộn mà chưa cho thuê căn hộ này.

Trên giường đôi vẫn còn tấm ga giường mới tinh, cởi ra lớp áo khoác ngoài làm lộ ra lớp áp sơ mi trắng cùng cà vạt xanh đậm bên trong, nếu không phải là đi công tác hoặc có hội nghị thì tôi cũng không thường mặc thế này.

Mở nút áo trên tay áo ra, tôi quỳ trên giường, xoa lấy khuôn mặt mềm mại của chị dâu nhỏ, hình như cậu đã say quá rồi nên vẫn nằm im đó mà mơ màng ngủ.

Cậu ngủ là không hề đề phòng, cũng không biết rằng mình đang ở trong sào huyệt của ác ma.

"Duyệt Duyệt, tỉnh lại nào" - Tôi tận lực bắt chước giọng điệu của Lăng Hạo.

Lại gọi thêm 2 tiếng nữa, An Duyệt mới xoa xoa mắt muốn tỉnh lại, (đọc tại Watt @salad-days-06) cậu sau khi nhìn thấy tôi thì liền duỗi tay nhỏ bé ra vòng qua ôm cổ tôi, giọng nói nho nhỏ làm nũng nói - "Lăng Hạo, đầu em đau quá...buồn ngủ quá...em ngủ được không..."

"Đương nhiên là được" - Tôi hôn một cái lên đôi môi ngọt ngào của cậu, lại kéo tay cậu mò xuống phía dưới của tôi - "Chồng em đã thế này rồi, Duyệt Duyệt không muốn giúp anh sao?"

Cậu cau mày mà rên rỉ, nằm trên giường bất mãn cử động - "Vậy....anh phải nhanh một chút đó..."

Tôi dịu dàng hôn lên chóp mũi cậu - "ừ, nghe lời em"

Cậu lắc lắc đầu, trở mình nằm xụi trên giường, tay phải duỗi xuống kéo quần, tôi sờ lên bụng cậu, rồi nhấc eo cậu kéo lại gần, có tôi trợ giúp, (đọc tại Watt @salad-days-06) rất nhanh phía dưới của cậu đã trống không.

An Duyệt quỳ nằm sấp xuống, hai cái đùi hơi tách ra, cậu nhịn không được mà tự mình mở rộng, còn một bên khóc nức nở xin tôi giúp đỡ - "Chồng ơi....đau...."

Tôi từ trong xe lấy ra một bình bôi trơn, nhanh chóng mở nắp ra, nhưng vẫn không quên trêu cậu - "Muốn được bôi trơn hay là muốn dương vật to của chồng đây?"

Cậu chôn mặt của mình vào khuỷu tay, mềm mại trả lời - "Đều muốn..."

Dâm đãng.

Tôi đổ dịch bôi trơn lên mông cậu, vì hơi lạnh nên làm cậu rùng mình một chút, sau đó cậu dùng ngón tay của mình đẩy dịch vào trong.

Tôi thực sự là không kiềm chế được nữa, nhanh chóng cầm điện thoại mở máy ảnh, trong đầu chỉ có một suy nghĩ rằng cảnh đẹp thế này nếu không ghi lại thì thực sự là tiếc quá.

Hai ngón tay của cậu ra vào trong tiểu huyệt phía sau, tôi quẹt lấy chút dịch lên ngón tay rồi cũng bắt đầu gia nhập. (đọc tại Watt @salad-days-06) An Duyệt được đút no chịu không nổi mà rên rỉ lên, nhiệt độ bên trong truyền đến ngón tay tôi rồi truyền thẳng xuống dưới làm dương vật của tôi căng đau.

Cũng không thèm để ý đối phương bên dưới cựa quậy, tôi vẫn bỏ thêm 1 ngón tay vào.

Chỉ dùng ngón tay mở rộng thôi là chưa đủ, tôi còn lấy ngón tay mà ấn lên thành ruột, trên chọc cậu, trêu đến An Duyệt khóc thành tiếng, hét lên.

Tôi rút tay về, sau đó kéo dây kéo quần xuống, âm hành đang bị chèn ép trong phút chốc được giải phóng, căn dương vật đă căng cứng, bao quanh còn có đầy những đường gân nổi lên, tôi đặt nó lên bàn tay cậu càng làm lộ rõ sự nhỏ bé của tay cậu.(đọc tại Watt @salad-days-06)

Cậu vẫn không biết tình huống của mình, giờ đây cậu chỉ biết quay lại rồi lấp bắp nói - "Chồng ơi....anh nhớ phải nhanh một chút đó...."

Tôi nhanh chóng đổi tay cần điện thoại, rút ngón tay khỏi tiểu huyệt của cậu, rồi thay bằng căn dương vật của tôi chặn lại cái miệng nhỏ bên dưới của cậu.

--------------------------------

Cảnh H rồi, tới rồi =)))))
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 18


Chương 18:

Editor: Salad days

Tôi từng chút từng chút tiến vào, tôi có thể cảm nhận rõ từng cử động bên trong của An Duyệt.

Tôi lui ra một chút, rồi lại đâm vào, làm nhiều lần như vậy để cậu thích ứng một chút.

Tiểu huyệt khao khát mà ngậm lấy dương vật tôi, như vừa tham ăn lai vẫn thẹn thùng, nhưng vẫn cố mà bao lấy căn dương vật của tôi.

Tham lam đến đáng yêu.(đọc tại Watt @salad-days-06)

Cho vào được nửa cây, cái miệng nhỏ của bé ngoan vẫn luôn ngậm nuốt, vừa nhanh vừa nóng, tôi thầm thở hắt một hơi, đem điện thoại quăng xuống, chuẩn bị eo rồi không kịp chờ mà đâm vào một cái.

An Duyệt hoảng sợ mà bật khóc, lại hoảng loạn muốn chạy trốn về phía trước theo bản năng, nhưng làm sao thoát được, tôi đã kịp nắm lấy eo cậu kéo về, lại đâm vào sâu hơn một chút.

Loại cảm giác mỹ diệu này làm tôi không thể nói nên lời, cảm giác giống như là từ rất lâu rồi đang tìm điều gì đó giữa vũ trụ bao la, trong vô vàn điều trong thế giời này thì đến giờ phút này, tôi bỗng có được đáp án của mình, tìm được kho báu của tôi.

An Duyệt đau đến phát run, (đọc tại Watt @salad-days-06) cậu bị đẩy đến cong người lại, eo lõm sâu xuống, trên lưng lộ rõ đôi xương cánh bướm tuyệt đẹp, cậu ngửa cổ lên, chiếc cổ tinh xảo phát ra âm thanh nỉ non như đang cầu cứu nhưng lại không thành lời.

Thực sự là....mỏng manh quá.

Mỏng manh, yếu đuối đến mức làm tôi không nỡ phá hủy.

Nhưng tôi vẫn kéo An Duyệt lại gần, mặc kệ hết mà dùng cái vật hung hãn bên dưới bắt nạt cậu, thỏa sức mà trừng phạt cậu.

An Duyệt bắt đầu khóc, sau đó lại nỉ non, tôi vẫn không ngừng ra vào bên trong cậu, thỉnh thoảng vuốt eo cậu, hôn lên môi cậu làm cậu vừa đau vừa sướng.

Cảm giác bắn tinh làm tôi sướng đến tê hết cả người, toàn bộ giác quan như đạt đến cực đại rồi bùng nổ.

Nghỉ ngơi một lúc, (đọc tại Watt @salad-days-06) tôi mới nằm nghiêng xuống rồi ôm lấy An Duyệt đã mệt mỏi ngủ mất vào ngực, chốc chốc hôn lên môi cậu một cái.

Bàn tay vẫn nhịn không được mà mò lên đùi cậu, rồi gác lên eo tôi, sờ thử vào cái miệng nhỏ bên dưới của cậu, vẫn còn ướt át.

An Duyệt 'ưm' một tiếng như muốn tỉnh lại, đôi lông mi hơi run nhẹ vài cái rồi mở ra, một đôi con ngươi trong suốt nhìn thẳng vào tôi - "Không muốn nữa được không.....Lăng Hạo...em không muốn mà..."

Nhìn cái miệng nhỏ mềm mại của cậu cử động mà căn dương vật của tôi lại muốn tỉnh dậy, tôi mò tay vào áo cậu, xoa xoa lên đầu vú làm cậu không chịu được mà rên rỉ.(đọc tại Watt @salad-days-06)

Tôi cười cười, nhẹ giọng hỏi - "Mặt trăng nhỏ....em nhìn một chút xem anh là ai?"
 
Back
Top Bottom