Cập nhật mới

Tiểu Thuyết NHỮNG NÔ LỆ TRAI THẲNG - STRAIGHT SLAVES

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
338348044-256-k23173.jpg

Những Nô Lệ Trai Thẳng - Straight Slaves
Tác giả: wilson__13579
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Những chàng trai làm việc trong những lĩnh vực khác nhau như: giảng viên, sinh liên, luật sư, cầu thủ,...bị bắt và thuần phục thành một nô lệ thực thụ...



slave​
 
Những Nô Lệ Trai Thẳng - Straight Slaves
Chương 1: Bắt cóc


Định An là một chàng trai thẳng và là một cậu sinh viên luật năm ba của một trường đại học ở Sài Gòn.

Từ nhỏ, cậu đã luôn thể hiện mình là một người tài giỏi thông qua việc luôn luôn đừng nhất nhì lớp suốt 12 năm học, cho đến lên đại học cậu vẫn giữ một thành tích xuất sắc.

Ngoài ra, song song với thành tích xuất sắc trong việc học, cậu còn giỏi cả thể thao, môn thể thao mà cậu cảm thấy tự đắc nhất đó là cầu lông.

Cậu còn sở hữu một thân hình cực chuẩn, dù không gym như một người mẫu chuyên nghiệp hay các nam diễn viên nổi tiếng - chiều cao 1m78 và cân nặng khoảng 63kg.

Những điều này đã giúp cậu lọt vào mắt xanh của biết bao cô gái trong trường, kể từ cấp hai cho đến hiện tại.

Tính tình luôn năng động, hoạt bát và nhiệt tình hay giúp đỡ bạn bè đã giúp Định An rất được lòng với những người xung quanh.

Hôm nay, cậu có một tiết học về môn Công pháp quốc tế tại trường.

Thời điểm hiện tại rơi vào độ cuối tháng ba, thời tiết khá nóng nực, Định An chọn mặc một chiếc áo thun và quần jogger xanh rêu nhằm tránh bớt cái nóng nực lúc này.

Cậu đang đi trên hành lang để tới lớp học thì gặp một người bạn tới bắt chuyện với cậu.

- Này, An.

Bài tập môn logic học hồi qua tao học khó quá, chiều nay học xong mày qua nhà chỉ tao với.

- Vậy hả, coi có ai như mày không?

Năm ba rồi mới học môn đó.

- Đi mà, mày giúp tao đi, muốn gì tao cũng chiều.

- Được rồi.

Tao sẽ giúp, trả công thì tao không cần.

Chiều tao qua trọ mày.

- Oke, cảm ơn mày trước nha.

Người bạn này là Thiên Minh, cùng khóa với Định An, cả hai người là đôi bạn rất thân từ năm một đại học cho tới giờ.

Học lực dạng trung bình nhưng ngược lại, cậu chơi thể thao rất giởi, cũng ở bộ môn cầu lông như Định An.

Do đó, cả hai người rất thân với nhau, thường hay nói chuyện thể thao là chính, mà việc học thì lâu lâu Thiên Minh nhờ cậy đôi lần.

Song song đó, Thiên Minh sở hữu một thân hình gym hoàn mỹ và chiều cao ấn tượng, vượt trội hơn Định An hai, ba phần.

Song, theo sau cuộc trò chuyện của hai người lúc nãy đã khiến cho một đối thủ đáng gờm của Định An chú ý - Minh Khang.

Đây là một đối thủ đáng gờm của Định An, Minh Khang có tính kiêu ngạo và đố kỵ cực lớn, luôn tìm cách hạ bệ Định An mọi lúc.

Dạo trước, thành tích của cả hai không cách xa nhau lắm, song, vào kỳ này, Định An đã vượt xa cậu, làm nảy sinh sự căm thù Định An và cậu tìm cách hạ bệ Định An cho bằng được.

Đi theo sau hai người đó, trên tay Minh Khang đang cầm điện thoại, cậu ta đang gửi tin nhắn cho một ai đó, trong có vẻ rất mưu mô và đầy toan tính.

Và từ đây, cuộc sống của Định An chính thức bắt đầu sang trang mới.

Sau khi kết thúc tiết học ở trường, thời gian cũng là buổi chiều, do Thiên Minh và Định An ở gần nhau (Thiên Minh trọ cùng anh họ đã đi làm của cậu, còn Định An lại chọn việc tự túc một mình) nên bình thường Thiên Minh sẽ đưa rước Định An đi học cùng.

Do đó, lúc này cũng là Thiên Minh chở Định An về chỗ mình học cùng.

Ngay lúc gần học xong - thời gian lúc này là 19h30, Thiên Minh nhận được cuộc gọi từ anh mình.

- Alo Minh, nay anh phải ở lại công ty giải quyết chút công việc, tầm 8h15 anh mới về tới nhà, em chuẩn bị cơm nước giúp anh nha.

- Dạ, em biết rồi anh.

- Oke em.

Lúc này, cả hai người cũng học gần xong, trời cũng đã khá tối, Định An vốn sẽ được Thiên Minh đưa về những cậu lại không thể vì phải chuẩn bị bữa tối cho anh cậu.

- Thôi, mày ở lại lo cơm nước đi, tao tự đi bộ về trọ tao cũng được. (Định An nói)

- Thôi, sao được, mày đã chỉ bài cho tao mà.

Tao tình rủ mày ở lại ăn cùng luôn

- Không sao, mất có 15p thôi, còn nếu ngại thì mai mày mua đồ ăn sáng cho tao cũng được.

- Ừa, vậy cũng được.

Thôi cảm ơn mày nha.

Sau đó, Định An cũng rời khỏi nhà Thiên Minh.

Đây cũng chính là lúc mà sự lựa chọn này đã đưa cậu bước vào một thế giới tăm tối nhất.

Đi được tầm 10p, chỉ cách trọ khoảng hơn 400 mét nữa, Định An đi qua một con hẻm tăm tối, vắng vẻ.

Một bóng đen cũng lặng lẽ đi theo sau cậu, tuy nhiên, Định An lại không hề hay biết điều tồi tệ đang đến với cậu.

Bỗng nhiên, bóng đen đó di chuyển nhanh hơn áp sát phía sau cậu, một cơ thể to cao, hơn hẳn Định An.

Tay trái hắn ta ôm chặt lấy người Định An, còn tay phải cần chiếc khăn bịt lấy mũi và miệng cậu, khiến cậu không thể kêu la thành tiếng.

Định An cố gắng vùng vẫy để thoát thân, những không, cơ thể của cầy yếu dần, mắt nhắm dần lại, chiếc khăn có tẩm một loại thuốc gây mê mạnh, ngay lập tức, cơ thể của Định An đã nằm gục xuống đất ngay dưới chân kẻ lạ mặt kia.

Chàng trai trẻ đó đang dần tỉnh lại sau cơn mê.

An đang cố lấy lại ý thức của mình, mắt cậu cố mở những thứ duy nhất mà cậu có thể thấy được đó chính là một mảng màu đen tối.

Đúng vậy, mắt cậu đã bị bịt kín, cả miệng cậu cũng bị dán băng keo lại nên không thể thấy hay la lên để kêu cứu.

Cậu cũng cố vùng vẫy tay chân nhằm thoát thân nhưng lại không thể, tay chân cậu đã bị cột chặt vào bốn góc của một chiếc giường.

Lúc này, cậu cảm hấy thực sự lo lắng và sợ hãi.

Cậu đã bị một kẻ lạ mặt tấn công và bắt cóc.

Bỗng nhiên, tiếng cửa phòng mở ra, An có thể nghe thấy điều đó, cậu liên tục vùng vẫy mạnh hơn, miệng mặc dù không thể cất thành lời những cậu cố kêu lên.

Người vừa đi vào là một chàng trai trẻ, tuổi độ chừng 20, mặc một bộ đồ đá banh màu trắng, trên tay cậu cầm theo một cái túi màu đen.

Chàng trai đó tên Tuấn Hưng.

Ngay khi vừa vào phòng, Hưng lập tức đi đến bên cạnh giường, đặt túi đồ kia xuống, cậu tháo băng keo dán miệng An ra, cậu cũng tháo luôn cả bịt mắt.

An từ từ mở mắt và bất ngờ khi thấy người đang đứng trước mặt mình mà thốt lên rằng:

- Hưng hả?

Sao ông lại ở đây?

Ông là người bắt tui tới đây sao?

Mau ...mau thả tui ra...

Hưng vốn cùng An không thân thiết gì nhau, họ chỉ là những sinh viên của một trường đại học đa ngành và quen biết nhau khi học một môn chung bắt buộc.

Hưng tuy không đẹp trai bằng An nhưng cũng thuộc dạng khá ổn và học khá giỏi.

Hưng cũng tỏ ra sự bất ngờ khi nhìn thấy An trong bộ dạng này và đang đứng tại đây.

Hưng trả lời:

- Tui...tui cũng không...ngờ rằng...người đó lại là...ông.

- Ông nói như vậy là sao?

Mau thả tui ra.

- Tui không thể...vì tui có bí mật riêng...không thể nói ra.

- Bí mật gì?

Rốt cuộc ông muốn....

Chưa kịp dứt lời, Hưng liền lấy băng keo dán miệng An lại, An cố gào lên nhưng tất cả đều vô dụng.

Hưng lấy từ trong túi ra một cây kéo, cậu lấy kéo rê theo những đường chỉ may của chiếc áo thun mà An đang mặc trên người, quần cũng vậy.

Sau đó, Hưng quăng quần áo của An xuống dưới đất, và giờ thì An cũng không còn đường thoát vì cậu chỉ còn độc mỗi chiếc quần sịp boxer màu đen và không thể chạy ra ngoài dù cho có cởi trói được.

Mặc dù An cố chống cự hay phản kháng quyết liệt cũng không thể làm gì hơn.

Hưng tiếp tục dùng kéo cắt di chiếc quần sịp cuối cùng của An.

Giờ đây, An hoàn toàn khỏa thân, nằm phơi thây trên giường trước mặt một người con trai khác.

An cảm thấy vô cùng nhục nhã vì tình trạng của bản thân lúc này đây.

Hưng tiến tới đầu giường, thủ thỉ vào tai An:

- Ông cố chịu đựng đi, sau này ông cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời như tui thôi.

An vừa xấu hổ vừa tức tối những lại không thể làm gì được, mắt cậu nhìn chằm chằm Hưng, rồi khi nhìn lại bản thân mình mà nhắm nghiền mắt lại.

Nói xong, Hưng lại tiếp tục lấy từ trong túi ra một chiếc khóa cu cobra màu đen.

An nhìn thấy nó lập tức tỏ vẻ sợ hãi, dù không biết rõ nó là gì và dùng để làm gì những cậu cảm thấy bất an về nó.

Cậu bắt đầu vùng vẫy miệng thì không ngừng, nhưng Hưng thì vẫn cứ thản nhiên tiến tới chỗ An, ngồi lên giữa hai chân đang dang rộng ra ấy mà nói:

- Rồi ông sẽ biết nó dùng để làm gì ngay thôi.

An cố vùng vẫy như không muốn đến Hưng chạm vào người mình, nhưng điều đó là vô ích và nó khiến cậu cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức hơn.

Cậu vẫn chưa ăn uống gì và đã hôn mê gần 1 tiếng, thời gian hiện tại đã 8 giờ tối.

Hưng dường như rất thường làm điều này, đối với cậu mang khóa cu đã quen và thêm việc cậu đnag khóa lấy cu của một trai thẳng như An lúc này càng dễ dàng hơn.

Chẳng mấy chốc, cu của An đã nằm gọn trong chiếc khóa cu đó.

Lúc này thực sự thì An đã là "cá trong lưới" khó lòng mà thoát thân được, Còn Hưng lại tiếp tục lấy từ trong túi ra một chiếc dao cạo râu cùng với một chạo bọt cạo râu.

An cứ nhìn chằm chằm lấy Hưng mà không thể nói nên lời nào.

Tuy nhiên, khi nhin thấy Hưng trên tay cầm 2 vật đó thì cậu cũng phần nào hiểu được điều gì sắp tới sẽ xảy ra với bản thân mình.

Thế nhưng, với một bản năng của một con người khi gặp nguy hiểm luôn cố tìm lấy đường thoát thân, tự bảo vệ lấy mình, An lại cố vùng vẫy, hai tay hai chân cứ cố gắng giật mình với hy vọng là có thể làm đứt dây trói, tuy nhiên điều này là vô ích.

Hưng lúc này đi tới, ngồi bên cạnh An, vị trí ngang ngực.

Thoạt nhìn, chàng trai này có vẻ thích thú và đã sắp đặt nên chuyện này nhằm "thu phục" An, nhưng những hành động của cậu ta lại rất miễn cưỡng.

Hưng nhìn thấy An lúng túng, mồ hôi không ngừng chảy ra, mặc dù đang ở trong phòng máy lạnh với nhiệt độ không trên 22 độ.

Tháy người bạn của mình đang lo sợ suýt phát khóc, Hưng liền trấn an nhằm giữ cho An bình tĩnh mà tránh xảy ra chuyện gì đó không hay

- Ông cứ thoải mái đi, bây giờ tui sẽ bắt đầu làm một chuyện mà chủ nhân đã yêu cầu tui.

Ông an tâm tui sẽ không làm hại ông đâu.

Nói rồi, Hưng liền lấy chai tạo bọt kia, xịt ngay vào vị rí lông nách bên dưới cánh tay phải đang bị trói của An trước, chốc lát, cả vùng lông ấy được bao phủ bởi một lớp bọt tuyết trắng. ngay sau đó, Hưng liền lấy dao cạo đã chuẩn bị ngay từ ban đầu và rê lưỡi dao ngay chỗ lông nách ẩn bên dưới lớp bọt trắng đó.

Lưỡi dao rê tới đâu, thì những sợi lông nách của An liền theo lớp bọt rơi xuống dươi lớp nệm mà cậu đnag nằm ấy.

Chưa đầy 1 phút thì chỗ dưới nách ấy đã hoàn toàn trụi sạch lông.

An lúc này đã nhận thấy bản thân mình khó thoát khỏi chuyện này nên cũng đành gác lại chuyện thoát thân.

Mặc cho Hưng muốn làm gì cậu.

Hưng lại tiếp tục làm tiếp với bên chỗ lông bên dưới nách trái của An.

Bây giờ nhìn lại, hai bên nách An đã hoàn toàn trụi sạch, khoogn hề còn lấy một sợi lông nào.

Có lẽ, khả năng cạo lông của Hưng có thể rất điêu luyện hoặc do tác dụng của loại bọt hỗ trợ cạo kia.

Ngừng lại một chút, rồi Hưng tiếp tục bước tới chỗ giữa hai chân của An đang bị cột dang ra 2 góc giường.

Hưng tiếp tục phun bọt lên chỗ lông vùng kín của An.

Bản thân An lúc này nghĩ lại chuyên xưa, khi bản thân luôn tự hào về vùng lông ấy thì nay lại đành bất lực mà nhìn nó bị người khác cạo đi.

Nghĩ tới đấy mà nước mắt cậu rơi ra, hai mắt nhắm nghiền lại không muốn để bản thân nhìn thấy cảnh vừa xấu hỗ vừa đáng buồn đó.

Sau một hồi, Hưng cũng đứng dậy, nhìn vào chỗ lông mu mới cạo của An mà nói:

- Đã xong, ông nhìn xem, tui cạo cũng khéo quá chứ, vô cùng sạch sẽ, cứ như một đứa con nít vậy đó.

Bản thân là một chàng trai đã dậy thì, thì lông mu đó chính là minh chứng chứng minh cho sự trưởng thành của mình, vậy mà giờ đây nó lại hoàn toàn "biến mất", trông cậu không khác gì là một đứa con nít như lời Hưng nói.

Sau khi cạo sạch lông cho An theo yêu cầu mà cậu gọi đó là "chủ nhân", Hưng liền thu dọn hết mọi thứ bỏ vào trong balo, kéo khóa lại.

Song, cậu vẫn còn giữ lấy một chiếc khăn trong tay, đó là chiếc khăn mà cậu dùng để bịt miệng An, khiến An bất tỉnh mà bắt cậu ta về đây.

Bây giờ Hưng lại dùng nó với An một lần nữa, khiến cho cậu bất tỉnh.

Bất chợt bị Hưng dùng khăn bịt chặt lấy mũi mình, mà An không thê rkijp thở lấy hơi, cậu vũng vẫy mãnh liệt hơn lúc ban đầu, nhưng càng ngày, tay chân cậu càng yếu dần.

Một lúc sau thì toàn thân cậu thả lỏng mà bất động.

Sau đó, Hưng liền cởi trói cho An, tháo băng bịt miệng An và mặc lại cho An một bộ đồ đá banh mỏng trắng theo yêu cầu của chủ nhân đã dặn cậu ngay từ đầu....
 
Những Nô Lệ Trai Thẳng - Straight Slaves
Chương 2: Tò mò


Sau khi sửa soạn lại quần áo và đồ đạc cho Định An xong, Bên ngoài phòng khách sạn lúc này có tiếng gõ cửa vang lên.

Hưng để mặc cho An nằm yên trên giường chạy ra mở cửa.

Người bước vào là một đàn ông tuổi trung niên - Tuấn, độ chừng 50 tuổi.

Đây chính là người mà Minh Khang đã thuê để khiến cho Định An phải chịu khổ dài dài về sau nhằm trả thù cho chuyện học tập tại trường.

Sở dĩ Minh Khang làm như thế cũng là vì đây là một sở thích của cậu ta, cậu ta thường lang thang trên Twitter để xem video của những boss - slave và tình cờ quen được Tuấn.

Do đó, sau chuyện giữa bản thân với An mà Khang đã xuất hiện ý định phải biến An thành một slave nhằm khống chế, kiểm soát cậu ta về sau này, cũng như là thỏa mãn được sở thích của bản thân.

Sau khi Tuấn đi vào phòng, liền tiến tới bên giường nhìn ngắm thành quả của slave mới mà mình mới bắt về, đồng thời, Tuấn cũng phải lưu giữ lại một số thông tin của slave để sau này dễ dàng kiểm soát Định An ở bất cứ đâu.

Mặt khác, chiếc khóa cu mà Tuấn để Hưng đeo cho An là loại được thiết kế đặc biệt - có chip định vị kèm ghi âm nhằm giúp Tuấn dễ dàng theo dõi tình hình của slave.

Nói về Tuấn, đây là một gã trung niên, và cũng là boss khá nổi tiếng trên nền tảng Twitter.

Hắn thường săn lùng các thanh niên trai tráng thuộc các phong cách khác nhau để làm slave cho mình như: sinh viên, nhân viên văn phòng, giảng viên hay vận động viên,...Sau khi chơi đùa nhằm thỏa mãn bản thâ thì hắn đem bán cho các thương nhân là gay giàu có khác nhằm kiếm lấy một số tiền để có thể phục vụ cuộc sống giàu sang của mình.

Tuy nhien, tính đến nay, hắn chỉ thu phục mỗi 3 slave (tính luôn cả Hưng hiện tại), 2 slave trước kia đã bị bán cho 1 gã doanh nhân già nua mà ham muốn "chiếm hữu" trai trẻ nhằm tôn lên bản lĩnh của thân.

Hưng đây vốn là sinh viên cùng khóa với Định An, cậu cũng là một chàng trai có thân hình rắn chắc do gym từ năm lớp 11 tới nay, có cơ lẫn múi bụng cũng rát rõ rệt.

Bản thân cậu cũng đam mê thể thao, tuy chỉ là sinh viên nhưng có thể nói Hưng không khác gì một vận động viên thể thao với thân hình hoàn hảo. ngang ngửa với cả Định An.

Tuy nhiên, sở dĩ bản thân cậu ra nông nổi như vậy cũng là vì tính tò mò vào một ngày không may.

Cách đây 1 tháng, lúc đó vừa vào học kỳ chính nên Hưng khá bận rộn với công việc tuyển thành viên cho câu lạc bộ bóng đá.

Bởi lẽ, cậu là chủ nhiệm của câu lạc bộ bóng đá ở trường với khả năng đá bóng vượt trội cùng với thành tích trước đây khi học ở trường cấp 3.

Hôm đó, việc tuyển thành viên diễn rà vào lúc 5 giờ chiều, khi phỏng vấn xong các thành viên thì cũng đã trễ, tầm 6h30 thì Hưng mới được đi về.

Lúc này, cơ thể mệt nhọc bước đi trên hành lang dẫn ra bãi giữ xe bên cạnh tòa nhà chính, mồ hôi thấm qua lớp áo sơ mi, chiếc quần tây cũng trông ướt đẫm vì văn phòng mà cậu phỏng vấn không có máy lạnh cộng với tiết tời nóng bức như lúc này thì thực không có gì lạ.

Khi cậu đi ngang qua nhà kho trường thì nghe thấy tiếng nói chuyện của ai đó.

Hưng tò mò đi chậm lại, meienjg thì lẩm bẩm:

- Giờ này trễ rồi, ai đang ở trong nhà kho ấy nhỉ?

Độ vừa nói vừa bước đi sát về phí nhà kho, cửa không khóa, nhưng hé mở, cậu đưa mắt nhìn vào thì thấy 1 người đàn ông đang đứng nói chuyện với ai đó.

Cậu cũng tò mò vì không thể thấy rõ mặt của người đó, do góc cậu nhìn là góc nghiêng và căn nhà kho thì tối om như mực.

Hưng cũng rất tò mò, nhưng cũng không dám đi vào trong mà hỏi, chợt cậu thấy hình ảnh gì đó, hình như là 1 người đàn ông khác đang ở đó, nhưng mà người đó trông không như người bình thường, hắn đang quỳ dưới sàn và....

Khi đang cố gắng nhìn rõ hơn thì đầu Hưng bỗng bị vật gì đó đánh trúng, chẳng mấy chốc, cậu bắt đầu loạng choạng, mắt mờ dần và bất tỉnh, cậu ngã gục và nằm trên sàn trước cửa nhà kho.

Trong trường lúc này thực sự đã rất vắng, chỉ còn các lớp cao học, tuy nhiên số lượng không nhiều và họ học ở các tầng trên cao, chẳng mấy ai chú ý tới nhà kho lúc này cả.

Bên trong nhà kho lúc này chỉ có một chàng trai đang mê man chưa tỉnh dậy hẳn và đnag ngồi trên ghế.

Hai tay thì bị dây trói chặt ra phía sau ghế, còn hai chân cũng bọ cố định vào mỗi bên của hai chân ghế, miệng thì dán băng keo.

Cho dù cậu có tỉnh lại thì cũng không thể nào la hét hay kêu cứu gì được hết.

Một người đàn ông, đó là Tuấn, hắn đang bước từ từ tới chỗ của Hưng đang bị trói trên ghế, hất thẳng một ly nước vào cậu, khiến cho cậu tỉnh dậy ngay.

Hưng từ từ mở mắt, ngẩng đầu lên, cậu nhận thức được rằng bản thân đnag bị trói, bởi một người đàn ông lạ mặt sau cú đánh vào đầu cậu lúc nãy.

Hưng cảm thấy sợ hãi dự tính hét lên để cầu cứu, nhưng miệng chỉ phát ra những tiếng "ưmmmmm" mà không thể cất thành tiếng.

Tay chân thì cứ vùng vằng mong có thể thoát khỏi được đống dây trói cậu nhưng không thể làm gì được.

Tuấn thấy cảnh tượng đó trông rất thích thú mà cưới phá lên và nói:

- Coi kìa, không ngờ hôm nay tao bắt được một con mồi ngon như thế này.

Tất cả chỉ trách tại sao mày lại quá tò mò, nhóc à.

Độ vừa nói vừa lấy tay nâng cằm Hưng lên, nhưng cậu hất cằm làm vụt tay hắn, còn hắn thì mạnh tay hơn nắm lấy cằm cậu xoay về phí đối diện với mặt của mình rồi nói tiếp:

- Mày đúng là cứng đầu nhỉ, nhưng không sao, rồi từ từ tao sẽ biến mày thành một thằng slave đúng nghĩa.

Tao công nhận mày thực sự rất cứng làm slave của tao đó.

Mặt Hưng lúc này lộ vẻ tò mò, không hiểu hắn đnag nói cái gì, trong đầu cậu chỉ biết "hình như mình đã gặp phải một tên biến thái rồi".

Mặt Hưng biến sắc, cậu càng vùng vẫy hơn chỉ mong được thoát thân.

Tuấn cũng không để yên cho cậu, hắn đấm ngay 1 đấm vào bụng cậu, khiến cho cậu gục ngay xuống ngoan ngoãn ngồi yên.

- Tao khuyên mày nên ngoan ngoãn nghe lời tao, vì nếu không mày sẽ được thấy hậu quả ngay tức thì thôi.

Nói rồi, hắn liền kéo phanh áo sơ mi trăng của Hưng ra, các cúc áo cũng vì thế mà văng ra, để lộ cặp ngực to lớn và săn chắc của cậu.

Hưng hoảng sợ kêu lên:

- Ưm...mmmmm......mmmmm......

Hắn liến kéo áo cậu xuốn đủ để lộ hai vai, tiếp theo tháo thắt lưng vào kéo quần tây và quần lót xuống qua khỏi gối, để lộ hai hòn trứng cũng với dương vật đnag bị xìu nhưng cũng khá to, độ chừng 14 cm.

Tuấn thấy thế càng tỏ ra hứng thú, chép miệng rồi thốt lên:

- Cha cha...hàng ngon như bản thân chủ nhân của nó nhỉ.

Hắn lấy tay cầm lấy dương vật của Hưng mà vuốt vuốt vài vẫn không thấy nó cương lên, biết rằng Hưng là trai thẳng, cộng với lúc này cậu đang hoảng sợ tột độ ì mình đang trần truồng trước mặt một người lạ mặt.

Tuấn lấy từ trong túi quần mình ra một cái kẹp có 2 đầu được nối với nhau bằng một sợi dây xích dài chừng 20 cm, kẹp lấy 2 đầu vú của Hưng.

Quá bất ngờ, nên chàng trai la lên trông đau đớn, nhưng một lúc sau đã thích nghi với cơn đau cậu không rên nữa mà bình tĩnh để xem hắn ta giở trò gì tiếp theo.

Bất chợt, Hưng thấy Tuấn lấy điện thoại chụp lại hình ảnh này của cậu, chụp liên tục 2 3 tấm gì đó, rồi hằn ta quỳ xuống ngay chân cậu.

Cầm dương vật cậu lên và đưa vào miệng hắn à bú lấy bú để.

Do lần đầu tiên được người khác bú cho mình nên Hưng ngọ nguậy cơ thể nhưng đều vô ích, hắn dừng lại một chút, giơ tay tháo miếng băng keo bịt miệng Hưng ra, rồi nói:

- Tốt nhất là mày nên im lặng mà tận hưởng, tao chỉ muốn nghe tiếng rên rỉ van xin được xuất tính từ miệng của mày chứ không phải là tiếng chửi rủa, nếu không thì tao sẽ cho những hình ảnh tao chụp vừa rồi lên page trường thì hậu quả như thế nào mày biết rõ nhỉ...

Hưng xanh mặt mà nói thì thầm:

- Ông....rốt cuộc...ông là ai?

Sao ông lại làm như thế này...mau thả tui ra

- Tao nói rồi, tao sẽ biến mày tành slave của tao.

Bây giờ thì mau im lặng đi.

Nói rồi hắn tiếp tục bú lấy cu Hưng, do khả năng điêu luyện của mình mà Hưng chưa kịp nói gì tiếp thì cậu bắt đầu có cảm giác sướng rân rân trong người, cậu bắt đầu phát ra tiếng rên vì sung sướng.

Vừa bú tay Tuấn vừa kéo giật giật sợi dây xích nói với 2 cái kẹp vú, khiến Hưng lúc này xen lẫn cảm giác đau thốn và sung sướng.

Tuấn thầm nghĩ "quả đúng là theo như ý mình".

Càng lúc Tuấn bú càng nhanh, cho tới khi Hưng không chịu nổi, cậu run người, cu giật liên hồi, Tuấn cảm nhận được điều đó, ông ngừng lại và thôi bú.

Lúc này, sắp lên đỉnh mà lại đột ngột dừng lại, Hưng liền van xin:

- Xin ông, hãy cho tui ra, tui khó chịu quá rồi.

- Mày đừng vội, từ từ, tao vẫn còn vài trò nữa, nên cứ đợi đi, xong rồi tao sẽ cho mày ra.

Nói rồi, Tuấn liền lấy ra một cái plug rung mầu đen dài tầm 18cm, ông cũng lấy thêm chai gel, thoa đều lên plug, và rồi lấy 1 ít gel để lên trên mấy ngón tay.

Sau đó, ông tiến tới chỗ Hưng và tra xuống hậu môn Hưng.

Cậu cảm nhận rõ cảm giác mát lạnh từ bên ngoài này, hắn bất ngờ thọc mạnh một cái, Hưng la toáng lên, nhưng Tuấn kịp lấy tay, bịt lấy miệng cậu lại.

Lúc này, Hưng cảm thấy lỗ hậu mình rất thốn, như muốn rách ra, nhưng cảm giác này từ từ dịu dần, tuy vậy, mà cu của cậu vẫn rất cương.

Tuấn cứ tra các ngón tay của mình ra vô lỗ hậu của Hưng mấy lần rồi mới rút ra, sau đó ông liền lấy plug nhét vào lỗ ấy, Cảm giác khá khó chịu, Hưng vùng vẫy van xin:

- Xin ông, đừng nhét thứ đó vào mà, tui đau lắm.

- Đau sao?

Đau hau sướng nhỉ?

Cu vẫn còn cương nè.

Hahahaha.

Dù van xin nhưng ông ta vẫn nhét trọn cái plug ấy vào trong lỗ hậu của Hưng, úc này cậu đã không còn cảm thấy khó chịu nữa.

Ông ta lấy ra moitj chiếc điều khiển rồi bấm nút kích hoạt cái plug rung ấy, Hưng khó chịu tột độ xen lẫn cảm giác sướng khó tả, cậu rất muốn ra nhưng không tài nào làm được.

Rồi Tuấn tăng mức độ rung lên, Hưng khó chịu hơn nữa mà nói:

- Ông xin ông dừng cái đó lại đi, tui khó chịu lắm rồi.

Ông muốn gì tui cũng sẽ làm theo, làm ơn, hãy dừng nó lại đi mà....

Tuấn cười nhếch môi rồi đáp lại:

- Mới đó mà chịu không nổi rồi hả?

Mà thôi, vì mày là người mới nên tao sẽ tha, nwhng mà, mày phải nghe lời tao, tao sẽ cởi trói cho mày và mày không được bỏ trốn, ngoan ngoãn làm theo những gì mà tao nói.

- Được...được, tui sẽ...làm mà...ông dừng lại đi.

- Không, tao sẽ chỉ giảm mức rung lại thôi, sau đó chúng ta sẽ chơi một trò chơi.

- Được...ông làm ngay đi...tui sắp không chịu nổi nữa...

Nói rồi Tuấn liền giảm mức rung xuống mức thấp nhất, Hưng cũng bắt đầu thấy dễ chịu lại.

Hắn cũng tháo dây trói ở tay và hai chân cậu ra, được tự do, Hưng liên flaays lại tinh thần đứng lên ngay, dự định sẽ đánh ông ta một cú rồi bỏ chạy ngay, nhưng không, Tuấn dường như biết được điều đó.

Khi ông thấy Hưng định thủ thế đánh mình, ông liền đấm 2 cú liên tục vào bụng cậu, khiến cậuôm bụng gục xuống.

- Tao biết là mày sẽ phản kháng, nhưng không sao, nếu mày muốn thì cứ bỏ chạy, rồi những hình ảnh vừa rồi sẽ được tao đăng lên mạng ngay.

Hưng nghe tới đó liền sợ ngay.

- Tui xin lỗi, tôi không dám tái phạm nữa...

- Vốn dĩ tao sẽ nhẹ nhàng với mày nhưng bây giờ, tao sẽ làm khác một xíu.

Mày mau cởi hết đồ ra ngay.

Hưng nghe thấy thế liền có chút rụt rè, nhưng nếu không làm thì cậu sẽ khó mà bảo vệ được danh tiếng của bản thân.

Hưng đứng dậy từ từ cởi áo ra, sau đó tháo giày và vớ ra và cuối cùng là cởi quần.

Lúc này, cậu thực sự trần truồng đứng trước mặt Tuấn, ông cũng có dịp được ngắm nhìn một cơ thể đẹp đẽ và hoàn mỹ đến như thế.

- Tôi, được rồi, bây giờ quỳ xuống, vì sự phản kháng lúc nãy nên giờ mày sẽ vừa ngậm lấy đôi vớ của mình vừa bò theo tao vừa vừa chịu cơn rung máy cái plug lúc nãy.

- Cái gì?

Sao ông có thể bắt tui làm như vậy?

Nghe những lời đó, Hưng như muốn đứng lên và đnáh ông ta, nhưng cậu không thể, ông ta lúc này đang giữ hình ảnh không hay của mình.

Hưng nghe vậy, cậu bò lại chỗ đôi giày vừa tháo ra lúc này, rồi lấy đôi vớ ngậm vào miệng cậu.

Đôi với bốc mùi hôi vì cậu mang từ sáng đến giờ, nhưng cậu vẫn cắn răng chịu đựng.

Đột nhiên, cậu cảm thấy cảm giác rung ngay trong lỗ hậu của mình, thì ra hắn đã kích hoạt nó.

Hứng ngước lên nhìn hắn, hắn liền nói:

- Mày nhìn cái gì?

Giờ thì mau bò lại đây.

Nghe thấy thế, Hưng bò lại chỗ hắn.

Trước đây cậu vốn là một chủ hiệm oai phong của câu lạc bộ trường vậy mà giờ đây lại phải nghe theo lệnh của một tên biến thái mà làm những trò hết sức nhục nhã thế này.

Hừng bò tới chỗ, hắn liền đeo một chiếc vòn cổ dành cho chó vào cổ cậu, Hưng cũng bất ngờ vì điều này nhưng không dám nói gì nhiều, kèm theo vòng cổ đó là một sợi xích, Sau đó, Tuấn lấy miếng băng keo lúc này dán chặt miệng Hưng lại, phòng trường hợp cậu la hét ầm ĩ khiến người khác nghe thấy.

- Xong xuôi, bây giờ tao sẽ dắt mày đi vòng khắp cái nhà kho này, nếu mày bò không kịp mà để sợi xích căng ra thì sẽ chịu đòn nha, chó.
 
Những Nô Lệ Trai Thẳng - Straight Slaves
Chương 3: Sợ hãi


Nhà kho vốn được sử dụng thường xuyên vì là nơi chứa dụng cụ học tập cũng như các vật dụng cần thiết cho các hoạt đọng thường tổ chức ở trường nhưng nó lại khá bụi bặm do vị trí khuất và ít được quan tâm của đội ngũ lao công của trường.

Lúc bấy giờ, nhà kho thực sự tối om, tiếng xe cộ chạy vang vọng khắp nhà kho, lấn át đi tiếng thở hồng hộc của Hưng lúc này.

Dù vậy, ánh sáng từ đèn đường vẫn chiếu rọi vào bên trong nhà kho, hình ảnh một người đàn ông trung niên, tay phải cầm một sợi xích với một đầu được xích vào vòng cổ được đeo vào Hưng, tay trái thì cầm một chiếc roi cứ hăm he quất nhát thật mạnh vào mông của cậu khi cậu làm sai điều kiện của lão ta.

Hưng không một chút phản kháng, ngoan ngoãn bò theo sau Tuấn, cậu không dám bỏ lỡ bất kỳ bước chân nào của lão ta.

Mặc dù khi nãy, do quá mệt và không quen với việc bò này, một phần bản thân cảm thấy vô cùng nhục nhã mà cậu bị lỡ vài lần theo bước chân của lão Tuấn, ông ta đánh vào nhát đau điếng vào mông cậu.

Tuy vậy thì cậu cũng nén cơn đau mà bò tiếp theo sau hắn.

- Tốt lắm, cứ tiếp tục bò theo như vậy, theo tao ra ngoài hành lang.

Hưng nghe ông Tuấn nói như vậy thì tai cậu bỗng ù đi, lòng cậu tự nhủ "mình có nghe hắn nhầm?", "bò ra hành lang sao?",...lúc này, cậu có chút gượng lại, bò chậm rãi, không dứt khoát như từ nãy giờ.

Tuấn cũng cảm thấy rõ điều đó, hắn liền ngoái lại nhìn Hưng rồi ngồi khuỵu xuống và nói:

- Mày không nghe nhầm đâu, giờ đây, mày chẳng khác nào là con chó do tao sở hữu, mà đã là chó thì nên dắt đi dạo.

Hưng nghe tới đó thì mặt tái xanh đi, mồ hôi đổ ướt cả lưng trần của cậu, miệng cố gắng nói nhưng không thể cất thành lời bởi chiếc với bên trong miệng cùng với băng keo dán chặt lại đã cản trở sự giao tiếp của cậu, lúc này cậu kêu lên nhưng tiếng "ưmm...ưmmmm...." mà thôi.

Tuấn thấy vậy liền hiểu ngay suy nghĩ của cậu, mặt hắn liền biến sắc, tỏ vẻ không vui rồi lại trở nên nghiêm nghị hơn mà đáp lại:

- Mày không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc nghe lệnh của tao, biết không?

Đúng là tình thế bây giờ hoàn toàn không có lợi cho cậu, vả lại, cậu càng không có sự lựa chọn nào cả.

Tuy nhiên cậu rất lo lắng nhỡ có ai nhìn thấy cậu trần truồng và bị một người lạ dắt cậu bò trên hành lang thì biết tính làm sao.

Hình ảnh, danh dự của cậu trong chốc lát sẽ tan tành hết.

Suy ngẫm một hồi, Tuấn thấy cậu không có phản ứng gì liền nói tiếp:

- Mày cứ an tâm, giờ này thì trường không còn ai nữa đâu, hành lang của nhà kho này cũng nằm trong góc khuất nên càng không ai chú ý hay lui tới đâu.

Tao đảm bảo mày sẽ không bao giờ quên cảm giác này đâu.

Sau này mà sẽ thậm chi còn năn nỉ tao để được outdoor như thế đấy.

Nghe vậy, Hưng có vẻ an tâm phần nào, với vị trí và thời gian như hiện tại thì sẽ không có ai lui tới nhà kho này làm gì.

Trời thì cũng tối, trường thì ngoài các lớp cao học ra thì chẳng còn có ai nên cho dù cậu có trần truồng ra ngoài cũng chẳng sợ phát hiện.

Nói đoạn, Tuấn đứng lên và tiếp tục dắt cậu ra đi về phía cửa nhà kho.

Trước đó, hắn lấy chiếc kẹp có hai đầu được nối với nhua bằng một sợi xích dài tầm 20 cm kẹp vào 2 đầu vú của cậu.

Hưng cảm nhận được cơn đau buốt truyền đi khắp người, cậu phải cố gắng kìm hãm cơn đau, bằng không cậu sẽ phải chịu thêm hình phạt "quái đản" từ hắn.

Hắn khẽ mở cửa, dù đã suy nghĩ về việc "sẽ không ai nhìn thấy mình trong bộ dạng này" nhưng Hưng vẫn rất run sợ.

Cậu khẽ bò sát lại phía lão Tuấn, nấp vào chân hắn nhằm che đi thân hình của cậu.

Tiếp theo, Tuấn nhanh chóng bước ra khỏi cửa và bắt đầu cuôc chơi "dắt chó đi dạo" của mình trên hành lang này.

Bên ngoài hành lang lúc này hoàn toàn vắng vẻ và khá tối, không một bóng người, thứ duy nhất tồn tại ở đây vào lúc này chỉ có tiếng xe cộ phía ngoài đường phát ra mà thôi.

Tuấn bước đi thong thả, tay vẫn cầm sợi xích mà kéo Hưng bò theo mình, sở dĩ phải kéo là bởi vì Hưng dường như đang rất sợ khi cậu bò trên hành lang bên ngoài nhà kho này.

Cậu bò thật chậm, chậm hơn lúc nãy nhiều, và chậm hơn cả bước đi của Tuấn.

Lão thấy vậy liền quay người lại, tay cầm roi quất vào mông và lưng của Hưng, cái đánh cộng với những dư âm của những lần đánh lúc nãy khiến cậu đau điếng.

Tuy nhiên, cậu lại không thể hét lên, vì cậu sợ người khác sẽ nghe thấy và đi tới đây, rồi họ sẽ tháy hình ảnh một người con tria không mặc đồ đang bò dưới đất thì sẽ nhục nhã biết dường nào.

Do đó, cậu chỉ phát ra những tiếng rên khẽ trong miệng.

Được tầm 5 phút, Hưng vẫn chưa cảm thấy bản thân quen với cảm giác này, Tuấn cũng thấy Hưng bò chậm rãi không như lúc còn ở trong nhà kho, hắn liền tục cầm roi quất vào mông cậu, những tiếng "chát...chát..." vang cả một không gian tối om như nơi đây.

Hưng cũng sợ ai đó rồi cũng sẽ nghe thấy tiếng đánh dó, cậu nén cơn đau mà tiếp tục gượng bò theo Tuấn.

Hưng bò được 4 5 vòng hành lang rồi mà Tuấn vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, tuy nhiên, càng "phô trương" cơ thể trần truồn của mình ngoài trời như thế này thì Hưng ngày càng thích nghi được với điều đó.

Cậu không còn ngại ngùng như lúc ban đầu nữa, ngược lại, cậu cảm thấy thích thú với nó.

Chiếc plug cắm trong mông cậu cũng quen dần với độ rung của nó, cơn đau của hai chiếc kẹp trên vú cậu cũng đã dần thích ứng được với nó.

Tâm trí cậu giờ đây chỉ mong mau chóng thoát ra khỏi tình cảnh này càng sớm càng tốt.

Được một lúc, bỗng cậu nghe thấy tiếng bước chân của ai đó vang xa xa, có lẽ do tình trạng hiện tại của mình mà thích lực của Hưng đã nhạy hơn nhiều.

Hưng dần xác định được vị trí tiếng bước chân truyền lại, nó phát ra từ phía dãy nhà của các học viên cao học buổi tối tại trường.

Một người người thanh niên ăn mặc gọn gàng với áo sơ mi trắng quần tây xám ghi cùng với đôi giày tây đen.

Cậu ta vừa đi về hướng nhà kho vừa nghe điện thoại của ai đó một cách rất chăm chú mà chẳng đoái hoài gì đến hoạt cảnh xung quanh.

Tuấn lúc này cố gắng quan sát người thanh niên đó, lúc này, nhìn kỹ hắn mới thấy đây cũng là một người tướng mạo khôi ngô, tuấn tú, tuổi tầm 28 29, thân hình cao khoảng 1m75, cân đối vô cũng, rất có dáng vóc của dân thể thao.

Bất chợt, Tuấn nở một nụ cười nham hiểm, rôi liếc đưa mắt nhìn xuống Hưng đang trong tư thế bò rụt rè dưới chân mình.

Về phía Hưng, thì cậu lúc này, đã nhìn thấy rõ hình dáng người thanh niên đó, đồng nghĩa với điều đó là người đó đang tiến rất gần về phía nhà kho này.

Trong lúc Hưng đang hoảng loạn nhất và cố tìm chỗ để ẩn nấp, thì Tuấn nắp chặt lất sợi dây xích nhằm không cho cậu có cơ hội trốn đi.

Mặt Hưng biến sắc hẳn đi, xanh tái nhợt đi, ánh mắt ngước nhìn Tuấn như muốn nói gì đó mà lại không thể cất thành lời.

Đột nhiên chàng thanh niên kia dừng lại và ngồi lên băng ghế đá, lưng quay ngược về phía cậu rồi đặt lên trên băng ghế một túi xách nilon Vị trí này mặc dù nói là trước nhà kho nhưng được cách với nhà kho bởi một trảng cỏ được trồng cùng với nhưng cây cảnh bóng mát.

Cho dù có quay lại thì người này cũng không thể thấy rõ Tuấn và Hừng đang ở trên hành lang của nhà kho.

Do đặt một cách cẩu thả mà túi ngã nằm ra trên băng ghế đó, nên có thể thấy rõ đồ trong đó mặc bởi lẽ một phần ánh sáng ngoài đường hắt vào giúp người khác có thể nhìn được mọi thứ tuy mờ ảo đó.

Tuấn thấy rõ có thứ hay ho chứa trong đó, hắn liền ngồi khuỵu xuống chỗ Hưng, tay tháo lớp băng keo đang quán chặt quanh miện cậu ra và tháo luôn chiếc vớ đang bốc mùi và ẩm ướt ra.

Hưng cảm thấy thoài mái vô cùng khi tống khứ được thứ "dơ bẩn" kia ra khỏi khoang miệng cua mình.

Sau đó, Tuấn lấy tay nâng cằm Hưng lên quay về phía chàng thanh niên vẫn còn đang mải mê nghe điện thoại mà nói:

- Mày hãy nhìn kỹ chiếc túi nilon kia, hay nhìn thật kỹ vào bên trong đó.

Vừa nói, hắn vừa chỉ tay về phía đó muốn định hướng cho đôi mắt của Hưng chính xác nhất có thể để có thể giúp hắn thực hiện kế hoạch xấu xa tiếp theo.

Mắt Hưng cũng nhìn theo hướng mà tay Tuấn chỉ, cậu thấy, thấy rất rõ một thứ trong đó, rồi nói:

- Tui chỉ thấy mỗi chiếc quần lót đó thôi.

Nó rơi gần hết ra khỏi túi kia đó, phải không?

Tuấn cười nhếch môi, và "hứ" rõ nhưng nhẹ một tiếng, như một cách mỉa mai Hưng:

- Mày đúng là rất xứng đáng để làm một tên nô lệ dâm mà, chỉ nhìn thấy được mỗi sịp của đàn ông thì chỉ có thể nói là dâm mà thôi.

Hưng nghe thấy vậy liền cảm thấy tủi thân, bản thân vô cùng nhục nhã khi cậu bị người khác buông lời hạ nhục cậu như thế.

Nhưng đối với tình carh hiện tại củ bản thân thì cậu đành cắn răng chịu đựng những điều đó, sau này sẽ chờ đến cơ hội để lật ngược tình thế.

Tuy nhiên đây cũng chỉ là suy nghĩ rất viển vông vì bản thân cậu sau này sẽ không còn một con đường nào để thoát thân cả.

Đoạn Tuấn nói tiếp:

- Nếu mày đã thấy thì hãy bò tới đó mang nó về đây mà không bị phát hiện.

Nên nhớ là dùng miệng mà lấy nó.

Đột nhiên, nghe những lời nói đó, trong đầu cậu thầm nghĩ "Thừa nhận rằng người kia đang nghe điện thoại rất chăm chú mà không để ý gì tới xung quanh, nhưng nếu cậu bò tới đó lỡ vô tình gây ra bất kỳ tiếng động nào thì sẽ bị phát hiện ra ngay".

Cậu lo lắng một hồi thì ngỏ lời cầu xin Tuấn tha cho mình:

- Tui xin ông, tui không thể làm như vậy đâu, lỡ anh ta phát hiện ra thì tui...

Không để Hưng nói hết lời, thì có vẻ Tuấn cũng hiểu những gì Hưng sắp nói tiếp:

- Mày không có sự lựa chọn nào khác vào lúc này ngoài việc mày phải bò tới đó, lấy chiếc quần sịp về đây.

Tao cũng không quan tâm là thằng đó có phát hiện ra mày hay không, tao mặc kệ.

Tao chỉ quan tâm đến kết quả mà thôi.

Hưng run rẩy, tiếp tục cố gắng cầu xin:

- Nhưng mà..tui...

- Tao cho mày 5 phút, bằng không nếu mày không lấy được hoặc trễ đi 1 giây, thì tao sẽ có một hình phạt khiến mày phải khổ sở cả đêm đấy.

Hưng nghe thấy những lời đe dọa đó từ Tuấn mà không khỏi sợ hãi, mặt cậu tái nhợt đi, bản thân đành ngậm ngùi bò tới chỗ chàng hanh niên đang ngồi kia để thực hiện yêu cầu dâm đãng, biến thái đó.

Lúc đầu cậu còn e ngại, lo sợ bị phát hiện mà bò vô cũng chậm rãi, có chút ngần ngại, nhưng khi nghĩ đến thời gian chỉ có 5 phút để thực hiện mệnh lệnh thì cậu bắt đầu liều hơn, bò nhanh về phía đó.

Hơn 2 phút sau cậu mới tới được chỗ kia, những lá cỏ gừng không ngừng chà xát vào bàn tay, đầu gối khi cậu bò, khiến cậu rát vô cùng, nhưng cũng đành phải chịu đựng, miệng ngậm chắt lấy để không phát ra tiếng động mà bị phát hiện được.

Hưng lúc này đã tới sát ngay phía sau bằng ghế đá, chàng thanh niên kia cũng không để ý nhưng tiếng sột soạt do Hưng bò trên trảng cỏ gây ra, anh ta vẫn cứ tập trung nghe điện thoại của mình.

Hai mắt Hưng vừa nhìn chằm chằm vào chiếc sịp đang nửa ngoài nửa trong trên băng ghế đá kia, vừa ngước nhìn lấy chàng thanh niên kia để quan sát kỹ tình hình rồi mới hành động.

Tầm hơn 1 phút nữa, Hưng cố gắng loay hoay, nhích tới nhích lui mà vẫn chưa thể lấy được.

Đột nhiên, người thanh niên đó xoay người về phía bên trái, tay trái cũng cầm lấy điện thoại áp vào tai mà nói chuyện tiếp, trong khi túi nilon đó lại nằm bên phải, khuất khỏi tầm nhìn của anh ta.

Lúc này, Hưng thầm nghĩ bụng "Đây là cơ hội tốt để mình ra tay".

Hưng bò tới thêm chút nữa, cậu chỉ được dùng miệng để lấy chiếc sịp đi.

Cậu đưa miệng ngậm lấy chiếc sịp, đồng thời tận dụng ánh sáng lờ mờ mà nhanh chóng kéo hoàn toàn chiếc sịp ra khỏi túi nilon mà không gây ra tiếng động nào đáng để chàng trai kia để ý.

Lấy được chiếc sịp cậu vội nấp phía sau băng ghế một hồi, chờ người kia xoay người lại thì cậu sẽ bò đi thật nhanh về lại nhà kho, nơi mà Tuấn đang đứng đó quan sát cậu kể từ lúc bắt đầu tới giờ.

Bởi lẽ, nếu giờ cậu bò đi thì người kia sẽ lập tức nhận ra cậu ngay.

Miệng ngậm chặc sịp của người một người đàn ông khác khiến Hưng trong không khác gì một kẻ biến thái cả.

Mùi sịp không hôi, nó khá thơm, như chưa được mặc vậy, Hưng nhìn thấy một bồ quần áo tập gym trong túi nolon kia thì cũng hiểu được anh ta sẽ đi đến phòng tập ngay sau khi học xong.

Và đây là quần sịp mà anh ta sẽ thay ra khi tập xong.

Được một lúc, thì anh ta cũng buông điện thoại, cầm trên tay nhắn tin cho ai đó, lưng thì quay về phia Hưng.

Hưng nhanh chóng bò đi thật nhanh về phía nhà kho.

Tuấn nhìn thấy được kết quả thì tỏ vẻ hài lòng.

Thấy Hưng bò về tới chỗ mình, hắn lấy chiếc sịp và đưa lên mặt, hít lấy hít để mùi đàn ông ám vào đấy.

Hưng thì đưa mắt nhìn về phía kia, thì thấy người thanh niên đó cũng đứng dậy cần túi nilon đi mà không quan tâm hay kiểm tra xem mình có bị mất đi thứ gì đó không.

Lúc này, Hưng mới thấy nhẹ nhõm trong người, còn Tuấn sau khi hít lấy mùi quần sịp thì cúi mặt nhìn Hưng rồi nặng giọng mà nói:

- Mày đã trễ 2 phút, và bây giờ mày sẽ nhận lấy hình phạt của tao.

Hưng đột nhiên run rẩy, mình đổ mồ hôi liên tục, sợ sệt, miệng lẩm bẩm:

- Tui....tui cũng đã...cố gắng lấy....được nó về đây cho ông...rồi mà...

Tuấn nắm lấy tóc cậu, kéo cậu đứng dậy, Hưng nén đau cũng cố gắng đứng lên, cậu cao hơn Tuấn khá rõ rệt, thân hình cũng to lớn hơn hẳn nhưng cậu lại phải hạ mình mà chịu sự sỉ nhục từ nãy giờ quả không đáng mặt của một người con trai.

Hắn buông tay, rồi ra lệnh cho Hưng:

- Mày dám trả lời tao thì hình phạt tiếp theo sẽ không nhẹ nhàng hơn đâu.

Mau vào trong nhà kho rồi mặc lại quần áo chỉnh tề mau.

Nghe vậy, hưng cũng nahnh chóng bước vào nhà kho, mặc lại quần áo gọn gàng, đang chuẩn bị lấy sịp mặc vào thì Tuấn giật láy nó không cho cậu mặc.

Hưng cũng hiểu nên không dám phản kháng hay nói gì lặng lẽ mặc quần vào rồi mang giày mà không mang vớ, đứng yên ngay trước mặt hắn.

Một chiếc ròng rọc mắc trên trần nhà, có sẵn sợi dây dài được mắc sẵn vào đấy dùng để hỗ trợ đưa vật nặng lên trên những cái kệ cao.

Hắn nhìn thấy liền kéo Hưng một cách mạn bạo về chỗ đấy.

Hắn cúi xuống sau mông Hưng, vỗ mạnh một cái, rồi dùng dao lam rạch một được sau đít Hưng, theo đường chỉ, lập tức làm lộ ra cái lỗ đít đang mang chiếc plug rung từ nãy giờ.

Hắn rút chiếc plug đó ra, Hưng rùng mình, cảm thấy khá khó chịu nhng lại cắn chạt răng, không phản kháng lại, cố chịu đựng những cảm giác khó chịu đó.

Lấy ra xong, Tuấn để plug sang một bệnh, rồi lấy ra một chiếc móc inox như lưỡi câu, lấy một đây dây thừng đang treo trên ròn rọc mà buộc vào đầu cái móc đó, sau đó, thoa gel lên rồi nhét vào lỗ đít của cậu.

Hưng cũng không cảm thấy khó chịu gì mấy, chắc do quen với kích cỡ của chiếc plug kia mà cái móc này thì nhỏ hơn nhiều, ngược lại Hưng lại cảm thấy một cám gisc "sướng" lạ lùng.

Sau khi nhét vào xong, hắn liền xách đến một xô nước đầy chừng 6 lít để trước mặt Hưng, hắn lấy thêm một đoạn dây, trói tay Hưng về phía trước, Hưng thắc mắc xen lẫn lo sợ nhưng không dám hỏi nhiều.

Hắn xách thùng nước lên ròi bắt hắn cầm lấy, Hưng cầm một cách nhẹ nhàng, do cậu tập thể thao, gym nhiều nên quen với mấy chuyện này rồi.

Xong hắn liền lấy đầu dây thừng còn lại buộc vào qua xách của thùng nước, hắn kéo kéo sợi dây, khiến cho chiếc móc được xách lên cao theo, Hưng thấy vậy cũng nhón nhón theo để bằng không sẽ rất đau.

Tuấn thấy vậy liền thỏa mãn, nhìn Hưng trông tình cảnh này vô cũng thích thú, hắn buộc xong xuôi liền nói:

- Bây giờ, mày phải giữ xô nước này, có mỏi tay hay gì đó thì cũng phải cố chịu, nếu có buông tay thì cái móc cắm phía sau kia sẽ làm rách lỗ đít mày thì cũng tự chịu nhé.

Đồng thời, nếu mày mà làm đổ nước trong thùng này thì đừng trách tao.

Được rồi, giư như vậy tới sáng mai tao quay lại, rồi thả mày ra.

Hưng nghe vậy liền sợ hãi, lỡ sáng mai có ai tới đây và thấy cậu như vây thì sao?

- Lỡ sáng mai...

Tuấn dường như hiểu ý Hưng mà nói tiếp:

- Mày an tâm, tao sẽ tới sớm thôi, không ai thấy mày đâu, chỉ cần mày im lặng là được.

Bây giờ tao đi đây.

Nói rồi hắn liền bỏ đi mà không quên lấy chiếc sịp vừa lấy cắp lúc nãy, nhét vào miệng cậu, phần lưng thun của chiếc sịp nằm bên ngoài.

Sau đó, hắn lấy băng keo dán chặt miệng Hưng lại tránh để sịp rơi ra ngoài, điều này khiến cậu vô tình phát ra nhưng tiếng rên "ư ử" vô cùng dâm đãng.

Hưng lúc này cảm thấy bản thân thật xấu hổ, nhục nhã vô cùng, chỉ mong ngày mai tới thật mau để cậu sớm thoát khỏi tình trạng khốn khổ như thế này...
 
Những Nô Lệ Trai Thẳng - Straight Slaves
Chương 4: Đêm tối


Trời cũng đã tối dần, các lớp cao học cũng đã tan từ lâu, trong trường lúc này chẳng có một ai ngoài hai chú bảo vệ ở lại làm công việc canh gác và đi tuần luân phiên quanh khuôn viên trường để đề phòng trộm cắp.

Lúc này Hưng đang khốn khổ chịu đựng sự tra tấn tinh thán lẫn thể xác này, một mình, và trong nhà kho tăm tối nơi đây.

Hai tay mặc dù bị trói nhưng vẫn không thể nào thảnh thơi được, cậu đang gắng sức giữ lấy không cho thùng nước đó rơi xuống hay đổ lấy một giọt nào, bằng không cái lỗ đít của cậu sẽ bị rách mất.

Chỉ cần nghĩ tới đó thì lòng cậu sợ hãi vô cùng.

Trong không gian tĩnh lặng như thế này, một mình cậu suy nghĩ "Tại sao mình lại ra nông nỗi như thế này?

Mình đã làm gì sai?

Kẻ hành hạ mình là ai?...", biết bao nhiêu suy nghĩ dồn dập, có đôi lúc khiến cậu suýt quên mất mình đang cố giũ thùng nước trước mặt mà buông tay.

Những lúc đó, cậu đứng hơi nhón chân lên một chút, may mà kịp giữ thùng nước lại, lỗ đít ấy cũng cảm thấy hơi đau.

Trời càng về khuya, khuôn viên trường càng vắng lặng, cứ cách một tiếng thì lại có bảo vệ đi tuần khắp các khu của trường, và bên ngoài nhà kho cũng không ngoại lệ.

Riêng Hưng thì cậu hoàn toàn không biết về việc đi tuần tra của bảo vệ cũng như thời gian của họ sẽ đi qua nhà kho.

Cậu cứ cố gắng tập trung để bảo vệ lỗ đít của cậu khỏi bị rách, xen lẫn đó, chiếc móc đó nó cứ nhiều lần suýt chạm vào điểm G của cậu, khiến cậu cảm giác sướng lạ thường.

Do đó, có những lúc cậu cảm nhận và khẽ rên mà không biết cách thỏa mãn.

Cho tới tận 2h30, một người bao vệ lại thay phiên đi tuần kiểm tra khắp các nẻo khuôn viên trường.

Người bảo vệ đó đi tới khu vực gần nhà kho, dự là ngồi nghỉ ngơi rồi hút một điếu thuốc cho tỉnh ngủ để gác tới sáng.

Người đó, ngồi tại bậc tam cấp ngay trước cửa nhà kho mà làm ngay một điếu.

Bất chợt, giữa không gian yên lặng đó, chú ta nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ bên trong nhà kho.

Do Hưng ngậm sịp và bị dán băng keo quanh miêng nên tiếng rên "ư...ư..." mà cậu phát ra do bị chạm vào điểm G không to, chỉ khe khẽ, nhưng với thời gian và không gian này thì cũng đủ cho người bảo vệ kia nghe được.

Người bảo vệ liền đứng dậy, bỏ điếu thuốc đang hút dang dở xuống đất và khẽ đi về chỗ cửa, hắn áp tai vào cánh cửa để nghe cho thật kỹ.

Hắn ghét sát tai mà vẫn không nghe thấy gì nữa, miệng thì lẩm bẩm:

- Quái lạ, rõ ràng lúc nãy nghe tiếng gì mà?

Hưng cũng nghe thấy tiếng của bảo vệ đang đi tuần tứ lúc hắn dùng bật lửa để hút thuốc, nhưng do cậu không thể kìm nén được "sướng" khi cái móc vô tình chạm đúng vào điểm G của cậu mà phát rên lên.

Sau khi tiếng bước chân tiếng tới gần ngay cửa thì cậu biết hắn đã nghe thấy tiếng của cậu, Hưng cố nén cảm xúc mà giữ im lặng, mong chờ tên bảo vệ đó đi khỏi ngay đây.

Nếu không, hắn mà thấy được cậu trong tình trạng này thì cậu không biết trốn đi đâu cho được.

Nhưng không, Hưng lo sợ, cả người run lên, hai chân khá nhón bắt đầu loạng choạng, khiến cho thùng nước hạ xuống một chút, đồng nghĩa với đó là cái móc cắm trong đít cậu kéo lên cao, khiến cho cậu từ "sướng" thành đâu.

Hưng đau không kìm được mà la lên nhưng bị chặn lại bởi sịp và băng keo nên chỉ có tiếng "ưmmmm....ưmmmm...." rất rõ to.

Người bảo vệ vốn dĩ đã muốn đi ra khỏi đó thì nghe thấy tiếng la đó liền quay lại rồi mở khóa cửa bước vào trong nhà kho.

Chỗ Hưng đứng nó khuất nên khi vừa vào trong thì bảo vệ không nhìn thấy gì, Hưng cố gắng giữ im lặng chỉ mong tên đó mau chóng rời đi.

Càng lúc tên bảo vệ kia càng đi sâu vào trong, hắn ta rảo vòng qua mấy kệ đó bên trái cũng không thấy gì, hăng vòng xuống cuối dãy nhà kho nhưng không thấy gì.

Tim Hưng thì đập thình thịch, bởi lẽ tên bảo vệ đó sắp bước tới chỗ Hưng, ánh sáng đèn pin của tên bảo vệ kia rọi qua các kệ đồ gần ngay chỗ Hưng đang đứng.

Tiếng bước chân ngày càng rõ rệt, và rồi, luồng sáng từ chiếc đèn pin trên tay tên bảo vệ rọi thẳng vảo mặt Hưng khiến cậu chói mắt mà nheo mắt lại, mặt quay đi chỗ khác nhằm tránh bị lộ mặt.

Lúc này, tên bảo vệ đã dứng trước mặt Hưng, và đập vào mắt hắn lúc này là một chàng sinh viên vận đồ văn phòng chỉnh tề đang đứng trước mặt hắn.

Miệng thì ngậm sịp, băng keo quấn chặt quanh miệng, mông thì bị cắm thứ gì đó trồi treo lên, tay thì bị trói đang khổ sở giữ lấy thùng nước.

Tên bảo vệ khá ngạc nhiên trước hình ảnh "khá sốc" này, một lúc thì hắn cũng bình tĩnh, bước tới chỗ Hưng rồi nói:

- Ơ kìa, sao em lại bị trói đứng ở đây, để anh giúp em hạ thùng nước xuống cho thoải mái nè.

Hưng nghe thế lòng cậu cũng bớt lo sợ, nhẹ nhõm đi một chút.

Lúc này cậu mới nhìn rõ, thấy được người đứng trước mặt mình là bảo vệ trực đêm của trường, tuổi độ 40, không cao to như Hưng nhưng thân hình khá to con.

Tên bảo vệ tháo 1 đầu dây cột thùng nước ra rồi đặt nó xuống đất.

Hưng lúc này này thấy nhẹ nhóm hẳn, giơ hai tay bị trói lên với mong muốn là để người kia cởi trói giúp cậu, nhưng tên bảo vệ đó đứng đơ ra, mắt hắn láo liêng, nhìn cậu chằm chằm.

Hắn đưa mắt nhìn từ trên xuống dưới cậu một lượt, thậm chỉ, còn đi một vòng quang cậu để xem cho rõ, ngắm cho thật rõ thân hình của cậu.

Được một lúc thì hắn lên tiếng:

- Ôi, anh không thể nào ngờ lại có người có thân hình đẹp như em ở đây vào giờ này luôn đó, nhưng anh thấy em dâm quá, sao miệng còn ngậm sịp nữa, sau quần em rách làm lộ cặp mông trông em dâm thật, rất hấp dẫn anh đó nha.

Hưng nghe được nhưng lời đó thì mặt liền biến sắc, tai ù đi, rồi lại sợ hãi trong lòng, chẳng lẽ, cậu lại gặp một tên biến thái nữa hay sao.

Cậu muốn dùng sức để chạy trốn, nhưng sợi dây có gắn móc cắm trong đít cậu còn vướng trên trần nhà, tay thì bị trói, sức lức cũng không còn nhiều nên khó mà chạy.

Nói rồi, tên kia liền lấy đầu dây cột thùng nước lúc nãy hắn ta trói tay cậu và đưa tay cậu lên cao, Hưng vùng vẫy nhưng vô ích, đổi lại cậu ăn một cú đấm vào bụng khiến cậu gục xuống.

Hai tay cậu lúc này bị giơ lên cao qua đầu, vạt áo sơ mi phía trước cũng bịt rớt ra ngoài, làm lộ phần lông dưới rốn khá rậm của cậu.

Xong xuôi, tên kia giơ tay sờ soạn ngực cậu, Hưng cũng lay người một chút nhưng không có ý nghĩa gì nữa, cậu đã quá mệt.

Tên bảo vệ se hai đầu vú cậu một cách mạnh bạo, nhưng Hưng không cảm thấy đau, ngược lại cậu lại thấy sướng mà phát rên lên, người thì khẽ run rẩy.

Hắn thấy vậy liền nở nụ cười dâm đãng:

- Đúng là dâm thật mà, mới vậy thôi mà đã rên, đã sướng rồi, không làm chó dâm thì cũng uổng lắm.

Hưng nghe thế liền thấy nhục nhã, sở dĩ như vậy là cậu bị ích thích điểm G từ nãy giờ và giờ thì lại bị kích thích ngay hai đầu vú thì không sướng mới là lạ.

Tên kia nói tiếp:

- Giờ thì anh làm em sướng nha, em an tâm, sau khi xong anh sẽ không để cho ai biết đâu, anh nói vậy thôi chứ anh chỉ muốn bú em thôi.

Bây giờ, anh đang thèm cặc của mấy đứa con trai đẹp như em lắm.

Hưng lắc đầu như muốn nói từ chối, còn hắn lại mặc kệ, ngồi khuỵu xuống tháo thắt lưng, và cởi quần Hưng ra, còn cậu thì cậu lay người nhưng lại không thể ngăn được hành động của tên bảo vệ đó.

Sau khi cởi quần Hưng ra, thì tên đó phát hiện ra Hưng không đang mặc sịp thì cười giễu cợt cậu:

- Lại dâm nữa, em có sịp mà lại không mặc nó rồi còn đi ngậm sịp của mình.

Anh thực sự thích cái tính dâm đãng của em rồi đó....

Hưng lắc đầu như muôn phủ nhận điều đó nhưng lại không thể nói được gì ngoài những tiếng "ú, ớ" phát ra trong miệng.

Lòng cậu thì cảm thấy nhục nhã ê chề, cố thanh minh "Không, không, không phải như anh nghĩ đâu.

Sịp tui đã bị tên lạ mặt kia xe rách mất rồi nhét vào ba lô tui kia kìa, còn sịp này..là do...tui lấy cắp của người ta....rồi bị bắt ngậm đó...chứ không phải tui...dâm như anh nghĩ đâu...".

Tên kia cười khuẩy rồi nói tiếp:

- Nhưng em đừng lo, trước đây anh cũng từng bú cho vài người trong trường như vầy rồi, chủ yếu trong wc, có sinh viên nhưng không đẹp bằng và ngon như em thôi, cũng có mấy giảng viên nam lớn tuổi chút, nhưng nói chung họ không hấp dẫn và đặc biệt là, không dâm như em.

Do đó, em cứ thoải mái tận hưởng sự sung sướng từ anh đi nè.

Nói rồi, hắn tụt quần Hưng xuống, làm lộ con cu đang xìu xuống nhưng lại kha to, tầm 13 14cm, khi cương lên thì cũng chắc tận 18 19cm, hai hòn dái thì to gần bằng hai quả trướng gà, chứng tỏ "sản lượng" sẽ rất nhiều.

Nhìn thấy như vậy, tên bảo vệ liền tặc lưỡi mấy hồi mà thốt lên:

- Chaaaa..., hàng ngon dữ ha em, này mà nhét vào đít anh chắc sướng lắm ha, mà là cả hai cùng sướng á.

Nghe thấy những điều đó, Hưng cảm thấy xấu hổ, đường đường la một đứa con trai, làm sao có thể đem cu mình để nhét vào đít của người đàn ông khác được chứ.

Còn tên kia cứ sờ nắn hai hòn dái rồi bóp lấy hạ bộ của cậu, khiến Hưng quằn quại, khó chịu vô cùng.

Vờn một chút, tên bảo vệ đó cho cặc Hưng vào miệng mình, mặc dù đang xìu nhưng hắn bú trông rất vừa miệng do sự to lớn của cặc Hưng.

Ban đầu, Hưng còn rất chống cự, rất muốn rút cu mình ra khỏi cái miệng đó, cậu vùng vẫy dữ hồi, miệng không ngừng kêu rên nhưng đều vô ích.

Tên bảo vệ cứ bú mút liên tục không ngừng, không những vậy, hắn còn lấy tay, se hai đầu vú của Hưng khiến cậu không ngừng rên lên, nhờ những kỹ năng và kinh nghiệm thượng thừa này mà hắn đã khiến cho cu Hưng cương lên và đạt tới cực đại nhanh chóng.

Hắn dùng rê lưỡi trên thân cu rồi lại tới đầu khấc, sau đó lại bú mút lấy đầu khấc khiến Hưng có cảm giác tê tái, khó chịu vô cùng.

Vốn dĩ đây là lần đầu của cậu, mà còn lại là Oral sex như thế này nữa nên cậu không thể nào chịu được.

Miệng thì phát lên những tiếng rên vô cùng dâm dục, điều này góp phần kích thích dục vọng của tên bảo vệ kia, khiến hắn bú mút cu cậu ngày càng mãnh liệt hơn nữa.

Được một lúc, Hưng có cảm giác như mình sắp ra, cậu rên càng lớn càng dâm hơn, và rồi tên bảo vệ cũng nhận thấy điều đó, liền bú chậm lại, cốt là muốn chơi đùa với Hưng lâu hơn.

- Anh không để em ra nhanh như vậy đâu, anh muốn chơi với em thêm chút nữa rồi sẽ để em sướng nè.

Ngoan ngoãn nghe lời anh xíu đi ha.

Hưng khó chịu, khi bản thân sắp bắn nhưng lại không được, con cu cương cứng dầy gân guốc, dài 18cm, đầu khấc đỏ ửng chỉa thẳng vào mặt tên bảo vệ kia như muốn cầu xin cho được ra vậy.

Cậu hoàn toàn bất lực và xấu hổ khi bản thân không thể thỏa mãn được mong muốn, dục vọng của bản thân, mà lại phải đi trông chờ vào người khác như thế này.

Về phía tên bảo vệ kia, hắn ta đứng dậy, bú mút lấy hai đầu vú của Hưng qua lớp áo sơ mi trắng kia, hắn muốn kích thích cậu, khiến cậu sướng mà không thể ra được, phải cầu xin hắn để được thỏa mãn.

Đột nhiên, hắn ta cắn thật mạnh vào một bên vú, khiến Hưng đau đớn mà kêu ré lên một tiếng.

Hắn cười khoái chí, rồi lại tiếp tục mút lấy đầu vú bên kia tiếp.

Hưng rên lên những tiếng vô cùng dâm dục như tiếp thêm tinh thần cho tên bảo vệ kia sàm sỡ cậu.

Rồi tên bảo vệ lại tiếp tục bú mút lấy, tuy nhiên, lần này hắn nhằm vào chỗ nhạy cảm nhất – đó là quy đầu, lưỡi hắn cứ rê khắp quy đầu một cách mạnh bạo, vì đây là nơi nhạy cảm nhất của một người con trai nê Hưng không tài nào chịu đựng được.

Cậu quằn quại khắp người, tay chân thì lại như kiệt sức, đôi lúc như khuỵu xuống, miệng thì lại rên những tiếng rên dâm dục, kích thích tên bảo vệ.

Điều đó, càng làm hắn cảm thấy hưng phán hơn, tiếp tục màn tra tấn này đối với cậu.

Được một lúc thì dừng lại, hắn tiếp tục ngậm, bú lấy con cặc đó của Hưng, cậu cảm thấy sướng hơn ban đàu rất nhiều, nước nhờn bắt đầu rỉ ra khá nhiều, tên bảo vệ mút lấy không sót giọt nào.

Hắn dã được Hưng kích thích tột độ, càng ngày bú càng mãnh liệt hơn,Hưng cũng chảng thể nào kìm nén được nữa mà cậu đã bắt ra, từng dòng tinh dịch ấm nóng bắn thẳng vào họng tên bảo vệ, Hưng bắn ra nhiều hơn 10 đợt bắn thì mới xong.

Lượng tinh như tích tụ được cả 1 tuần thì mới nhiều như vậy.

Mắt cậu nhắm nghiền, mặt hơi ngửa lên như biểu hiện do đã thỏa mãn được dục vọng.

Tên bảo vệ ngậm lấy cu Hưng khi bắn xong được một lúc, dù vậy thì khi ở trạng thái bán cương khi đã xuất tinh thì cu Hưng vẫn còn rất to, khiến hắn vô cùng thích thú.

Xong xuôi thì hắn nhả ra, tháo dây và hạ tay Hưng xuống trả lại thùng nước như lúc ban đầu hắn gặp cậu, chỉnh trang lại quần áo giúp cậu.

Bởi lẽ hắn biết những người boss đã dám chơi Hưng như thế này thường sẽ rất khôn khéo và thủ đoạn nên tránh gây ra mâu thuẫn với họ thì hơn.

Bứt rứt vì không được bú cu ai nên hắn mới dám làm điều này với Hưng.

Xong xuôi, tên bảo vệ nở một nụ cười nham hiểm đầy dâm đãng với Hưng, tay vỗ mặt Hưng rồi nói:

- Chuyện tối nay em đừng nói cho ai biết, đặc biệt là kẻ đã chơi em như thế này, và anh cũng sẽ giữ bí mật chuyện của em, không cho ai biết.

Hưng mặt mày bơ phờ, cả người như muốn rụng rời, mặc kệ những lời tên kia nói, nhưng vì phải tập trung đứng vững giữ thùng nước trên tay để tránh cái móc làm rách đít cậu, nếu không thì cậu rất muốn nằm lăn ra đất mà đánh một giấc, mặc kệ mọi sự.

Không thấy Hưng phản ứng gì nữa, hắn cũng buồn chẳng muốn nói tiếp mà quay mặt bỏ đi, cẩn thận khóa cửa nhà kho lại.

Hưng thì vẫn như trước khi tên bảo vệ đó xuất hiện, vẫn cố gắng chịu đựng cơn đau thể xác lẫn tinh thần.

Tròi cũng đã dần sáng, chỉ còn hơn 30 phút nữa là tới giờ trường mở cửa, khuôn viên trường vang lên tiếng chổi, tiếng nói chuyện của đội ngũ lao công.

Hưng vẫn đang cố gắng chịu đựng cái trò tra tấn hành hạ thể xác, tinh thần trong căn nhà kho tăm tối này, đột nhiên, tên Tuấn mở cửa và đi vào.

Hắn ta đi thật nhanh đến chỗ của cậu, đảo mắt liên hồi để xem xét cậu có đúng nghe theo lời hắn hay không.

Lúc sau thì hắn mới lên tiếng kèo theo một nụ cười hài lòng:

- Làm tốt lắm, nhóc con.

Mà quần áo hơi xộc xệch một chút nhưng không sao, vẫn đẹp trai như thường.

Giờ tao sẽ thả mày ra, và thực hiện yêu cầu từ tao – chủ nhân của mày.

Nói rồi hắn tháo lớp băng keo quấn quanh miệng Hưng ra, lấy chiếc sịp mà cậu đang ngậm ra, tháo móc, cởi trói hai tay cậu,...Được vậy, Hưng ngã gục xuống nền nhà, cậu thở hồng hộc, tay chân xụi lơ, không cử động được, nằm tận hưởng sự thoải mái mà cả tối qua cậu phải gồng mình chịu đựng bao tủi nhục, bao mệt mỏi dồn nén,...

Tuấn thấy vậy liền lấy chân đá nhẹ nhẹ vào chna cậu, như một cách kiểm tra xem cậu còn sức hay không.

- Coi bộ mày đã thấm mệt rồi nhỉ, chịu được tới nước này thì cũng hay lắm nhỉ.

Bây giờ thì chịu khó nghe mệnh lệnh từ tao.

Mày mà làm sai thì liệu mà chuẩn bị tinh thần chịu thêm hình phạt.

Nói rồi hắn quang cho cậu một cái khóa cu mà đen, ổ khóa rời, và yêu cầu cậu đeo vào, cậu cố chồm dậy móc cặc ra và chật vật đeo vào dưới sự hướng dẫn của Tuấn.

Do kích thước của cu cậu khá to còn khóa thì nhỏ nên mất một lúc cậu mới đeo vào được.

Vậy là từ bây giờ cậu đã không thể hoàn toàn làm chủ được cu mình nữa, cậu không thể thoải mái tự sục thỏa mãn bản thân mà phải trông chờ vào "ân huệ" từ chủ nhân.

Lòng Hưng lúc này mang đầy tủi nhục mà không thể chia sẻ với ai, cậu buồn rũ rượi, nhiều lúc phát khóc nhưng cố kìm nén lại, bởi lẽ, tên kia mà thấy cậu như vậy thì sẽ càng buông lời xúc phạm cậu thì cậu càng nhục nhã hơn mà thôi.

- Mày đã xong chưa, nếu xong rồi thì giờ quỳ thẳng lên mà nghe và thực hiện yêu cầu của tao đây.

Hưng gắng chút sức lực cuối cùng quỳ thẳng lên và nghe yêu cầu của tên Tuấn

- Do mày mới lần đầu là slavve cho tao, nên từ từ tao sẽ dạy mày cách để trở thành một slave thực thụ, thời gian còn dài nên tao không vội.

Nhưng điều cơ bản mà mày phải làm hằng ngày đó là không được mặc sịp ở bất cứ nơi đâu, thời gian nào.

Đi đâu làm gì thì khi được hỏi thì hãy trả lời, mày sẽ không nói dối được đâu vì tao đã cài định vị vào trong cái khóa cu đó rồi.

Tạm thời thì như vậy.

Hưng nghe hắn nói như vậy cũng không dám cãi lại lời nào, chỉ biết im lặng cúi đầu moojt như cách chấp nhận hoàn toàn những yêu cầu biến thái đó của Tuấn.

Nói xong Tuấn bước tới chõ Hưng, kéo khóa quần cậu xuống móc hẳn con cặc đang nằm trong khóa của cậu ra.

- Bây giờ mày để như vầy mà đi về, tới nơi thì nhắn tin cho tao.

Tao sẽ đưa số điện thoại cho mày ngay.

Hưng đã phải chịu nhục nhã hết lần này tới lần khác, còn bây giờ, cậu phải để bản thân trông như kẻ biến thái như thế này mà ra ngoài đường – cu bị khóa để lộ ra ngoài, phía sau mông thì quần bị rạch rách để lộ rõ lỗ đít hồng hào của cậu, lỡ có ai nhìn thấy thì sao, cậu loay hoay một lúc thì sực nhớ có một chiếc áo khoác dành cho chủ nhiệm các câu lạc bộ của trường mà cậu nhận tuần trước vẫn chưa mặc, và đang được cất trong văn phòng.

Cậu có thể dùng nó để che chắn đi phần thân dưới của mình, tránh để người khác phát hiện.

Sau khi tên Tuấn cho cậu được đi thì cậu lấy ba lô che chắn phía trước, tránh để người khác thấy sự "biến thái" của cậu, hai chân bước nhanh về phía văn phòng để lấy chiếc áo khóa đó.

Gần tới cửa văn phòng thì cậu bất chợt nghe thấy có tiếng động bên trong đó.

Tránh bị phát hiện, Hưng lấy ba lô che thật kỹ phía trước, cậu đứng nép vào một bên cửa, cần thận mở cánh cửa còn lại....

Khi mở cửa ra thì người mà cậu thấy chính là một nam sinh viên khóa dưới, vừa mới được cậu phỏng vấn vào hôm qua, đang loay hoạy tìm gì đó trong văn phòng...Hai ánh mắt bắt gặp nhau, Hưng khá bất ngờ và bối rối, suýt nữa thì cậu lỡ buông ba lô ra làm lộ con cu đang nằm trong khóa của cậu...
 
Những Nô Lệ Trai Thẳng - Straight Slaves
Chương 5: Phát hiện


Nhìn thấy cậu sinh viên đó mà Hưng không khỏi bàng hoàng, lòng có chút lo lắng, sợ hãi, Hưng cố đứng nép mình về phía tường nhằm che đi phần sau mông bị lộ, phía trước thì lấy bao lô che lại.

Nam sinh viên kia, thấy Hưng bước vào thì cũng bối rối một chú, nhưng thấy Hưng mặt hơi tái nhợt, mồ hôi đổ ra nhiều thì bước tới gần cậu hỏi thăm:

- Chủ nhiệm, anh bệnh à?

Sao mặt xanh xao quá, mà anh cũng tới đây sớm quá vậy ạ?

Lúc này, Hưng mới cố lấy lại bình tĩnh mà trả lời cậu ta:

- À, anh...anh tới đây để...để lấy đồ ấy mà.

Còn em sao lại ở đây giờ này.

- Em tới để tìm thẻ sinh viên em để quên lúc phỏng vấn hôm qua á anh.

Giờ em tìm thấy rồi nên em chuẩn bị đi tìm mua gì ăn sáng rồi đợi tới giờ học đây ạ.

Trong lúc nói chuyện với Hưn gthif cặp mắt nam sinh viên đó cứ đảo liên tục, quan sát Hưng từ trên xuống dưới, lúc này cậu ta mới có cơ hội để có thể ngắm nhìn thật kỹ Hưng, một thân hình cân đối, hoàn hảo vô cùng, cao to rắn chắc, một vẻ đẹp như các nam người mẫu, diễn viên trên các bộ phim.

- Nếu em đã tìm xong rồi thì ra trước đi, anh cần tìm rồi lấy đồ của anh nữa.

Khi khác chúng ta nói chuyện sau.

Vừa nói, Hưng vừa lấy tay xua cậu ta đi, đợi đi hẳn thì Hưng đóng chặt cửa lại, rồi cậu loay hoay mở cửa tủ đồ cá nhân mình ra lấy chiếc áo khoác đó quấn quanh hông che đi sự "nhục nhã" hiện tại bản thân.

Bước ra khỏi phòng, cậu nhanh chóng rời đi, trước khi các sinh viên vào học ca sáng, tiếng ổ khóa rời va vào lồng khóa, tạo ra tiếng "lách cách" thật gây chú ý.

Hưng cũng cảm nhận được điều đó, nhưng cậu không thể làm gì khác ngoài việc bước đi thật nhanh ra chỗ giữ xe rồi về nhà.

Đi ngang qua chỗ băng ghế đá tối qua của chàng thanh niên kia ngồi, Hưng chợt thấy sợi dây gì đó, đang nằm ngay đó, chính xác là ngay chỗ cậu đã núp tối qua trong lúc rình mò lấy cắp sịp của anh ta.

Hưng tò mò, đảo mắt nhìn xung quanh xem có ai đang ở gần đây không rồi mới bước lại xem, bởi lẽ trông nó như những sợi dây đeo thẻ sinh viên mà các sinh viên thường đeo.

Đúng như vậy, đó là sợi dây đeo và kèm theo đó là thẻ học viên của chàng thanh niên tối qua.

Hưng cầm lên mà trong lòng thầm nghĩ "Đây là thẻ học viên của anh kia mà nhỉ?

Có lẽ tối qua nó vô ình roi ra trong lúc mình lấy...", Hưng chỉ nghĩ tới đấy thôi, bởi lẽ cậu đang cố quên đi, không muốn nhớ tới chuyện xấu hổ tối qua, cậu phải đi lấy cắp sịp của người đàn ông khác chẳng khác nào một tên biến thái, bệnh hoạn, "Minh sẽ giữ nó để khi rảnh mình sẽ tìm cách trả lại cho người ta", cậu cần thẻ học viên lên rồi bỏ vào ba lô mình rồi đứng dậy bước đi về phía bãi xe.

Vừa đứng dậy định bước đi thì ai đó, vỗ nhẹ vào vai cậu từ phía sau lưng, Hưng giật mình quay lại thì nhận ra đó lại là thằng bé khóa dưới lúc nãy.

Nó cũng khá cao to chỉ có điều là không có cơ bắp như Hưng mà thôi nhưng lại trông rất khỏe mạnh, thậm chí có có khi hơn cả Hưng.

Thằng bé nheo mắt rồi mỉm cười hỏi cậu:

- Ủa, chủ nhiệm, anh làm gì ở đây nhỉ?

Hưng bình tĩnh đáp lại:

- À không có gì, anh buộc lại dây giày thôi.

Giờ anh về nhà.

- Ủa, anh không đợi tới giờ học à?

- À không, anh chỉ ghé văn phòng câu lạc bộ lấy đồ thôi.

Thôi, em ở lại học nha, anh về trước đây.

Nói rồi Hưng bỏ đi thì thằng bé đó bước theo.

- Anh đợi em đi cùng với, em có vài chuyện muốn nói với anh, sẵn theo anh ra bãi xe rồi em ra cổng mua đồ ăn sáng luôn ạ.

Hưng cũng chẳng buồn từ chối nó, cứ để nó theo, dù sao thì bây giờ cậu cũng không lo lắng bị lộ cái khóa cu cùng với cái quần bị rách phía sau nữa.

Lúc này Hưng mới mở lời:

- Em có gì muốn hỏi anh mà?

Giờ hỏi đi, anh trả lời cho.

À mà, cho anh hỏi em tên gì với, hôm qua đông với mệt quá nên anh không nhớ rõ nữa.

Thấy Hưng nói chuyện với một giọng nói ấm áp, trìu mến và đầy nam tính thì cậu cũng mỉm cười mà đáp lại:

- Dạ em tên Thiên Nhật à, còn anh tên Tấn Hưng có đùng không ạ?

Anh nổi tiếng khắp trường luôn ấy ạ, đá banh rất hay và đỉnh nữa.

Em ngưỡng mộ anh lắm đó.

Hưng ngại ngùng cười khuẩy đáp lại:

- Có gì đâu nè.

Anh đá bóng là để giải trí thôi, anh mê nó từ nhỏ rồi.

- Dạ, à mà, em tính hỏi anh Hưng...

Đột nhiên, Nhật lại để ý một âm thanh quái lạ cứ vang lên, nghe như tiếng hai vậy gì đó va vào nhau, cậu hỏi Hưng:

- Anh, anh có thấy tiếng gì ko nhỉ?

Hưng lúc này bất chợt nhớ tới cái khóa nó đang va vào nhau, vì là khóa cu dạng ổ khóa rời nên việc tạo ra tiếng động là điều không tránh khỏi.

Hưng bối rối, trong đầu đang suy nghĩ ra một câu chuyện nào đó để nhằm đánh lạc hướng của Nhật.

- À, chắc tiếng chìa khóa anh để trong ba lô đó, thôi, tới bãi xe rồi anh đi lấy xe rồi về đây, em đi mua đồ đi kẻo ăn sáng không kịp đó.

Nhật cũng không thèm để ý gì, nở một nụ cười tươi với Hưng rồi đi, Hưng cũng nhăn mặt cố gượng cười đáp lại rồi đi thật nhanh để lấy xe mà về nhà.

Tới nơi cậu lập tức thay quần áo, lao vào tắm rửa để xóa đi mọi hình ảnh ghê tởm mà cậu đã trải qua vào tối qua.

Xong xuôi, cậu nằm lăn ra trên tấm niệm ở trên gác, nơi ngủ nghỉ của cậu, trong căn trọ.

Mắt nhắm lại dự là ngủ một giấc để lấy lại tinh thần, hồi phục sức lực đã cạn kệt thì cậu sự nhớ tới lời dặn của Tuấn.

Cậu vực dậy, lấy điện thoại gửi tin nhắn thông báo tới cho Tuấn, sau khi soạn tin xong thì Hưng lưỡng lự không biết tính thế nào, trong đầu cậu xuất hiện hai luồng suy nghĩ

Một là, cậu sẽ đi báo cảnh sát về sự việc đêm qua, một kẻ lạ mặt nào đó đã lưu giữ những hình ảnh không tốt về cậu, mặc dù bản thân cậu cũng chẳng rõ hắn ta là ai, lai lịch như thế nào.

Hai là, cậu sẽ tiếp tục để mặc cho tên đó hành hạ tra tấn tinh thần thể xác cậu, có lẽ việc này sẽ kéo dài không hồi kết.

Trong lúc cậu còn đang đấu tranh giữa hai luồng suy nghĩ thì đột nhiên cậu lại nhận được tin nhắn điện thoại từ người lạ mà cậu không hề quan biết, khi mở lên và đọc nội dung tin nhắn thì cậu lo lắng "Đó là tin nhắn của hắn ta".

Nội dung tin nhắn khiến cậu bất ngờ và sợ hãi "Mày đã về tới nhà mà lại không thực hiện yêu cầu của tao nhỉ?

Có phải là mày đã quên cảnh báo từ tao rồi đúng không?

Nếu đã vậy thì tao chắc phải ra hình phạt với mày thôi.

Như hôm qua tao đã nói, tao sẽ cho mày mãi không thể quên được cảm giác được trần truồng mà outdoor.

Vậy thì, hãi cởi hết đồ ra, rồi chụp một bức ảnh hai tay đặt sau gáy và đứng ngoài hành lang khu trọ mày đi.

Mày có 5 phút để làm.".

Hưng sợ hãi vì nhớ đến việc sau này cạu sẽ luôn bị nằm trong tầm ngắm của tên biến thái kia, khóa cu mà cậu đang đeo có định vị nhưng không thể nào biết được chỗ cậu ở trông như thế nào, tức là hắn đang ở gần đây và theo dõi cậu.

Cậu bước ra ngoài hành lang thì không trông thấy ai cả, đột nhiên một tin nhắn nữa được gửi tới cậu "Mày không cần kiếm, bây giờ mày chỉ cần làm theo yêu cầu và gửi cho tao thôi.

Lẹ lên".

Hưng cảm nhận rõ sự tức giận của hắn ta.

Cậu lập tức quay lại phòng, cởi bỏ hết quần áo mà chuẩn bị thực hiện theo yêu cầu của hắn.

Tuy nhiên, việc đứng ngoài hành lang mà chụp hình thì khá biến thái, dâm đãng.

Khu trọ cậu gồm hai dãy phòng đối diện nhau, mỗi dãy bao gồm 2 tầng một trệt, tầng trệt dành cho để xe.

Những người thuê trọ hầu hết là công nhân hoặc nhân viên văn phòng, sáng làm tối nghỉ nên hiện rất vắng.

Tuy vậy, nó lại nằm sát ngay đường lớn, xe cộ qua lại vô cùng đông đúc, nhỡ người đi đường thấy thì sao.

Thời gian thì đang trôi qua dần, Hưng liều mình mở cửa ra ngoài hành lang, cậu quan sát thật kỹ xung quanh và chọn một góc chụp thật khó bị người khác chú ý.

Điện thoại được hẹn giờ chụp tự động và đặt ngay mép cửa, còn cậu thì đứng lui ra xa sao cho chụp được từ đầu tới chân, hai tay cậu để sau gáy, những khối cơ nổi lên vô cùng hấp dẫn và cứng rắn, đồng thời để lộ hai chùm lông nách khác rậm.

Hưng rất tự hào về hai chùm lông nách này, nó như thể hiện sự khêu gợi với các cô gái, tăng sức hấp dân của cậu đối với đối phương.

"tách, tách" tiếng chụp hình điện thoại vang lên, hình ảnh dâm đãng, biến thái này của cậu đã được ghi lại.

Khi cậu chuẩn bị chuồn lẹ vào phòng thì bên dưới đất có tiếng đứa trẻ vang lên:

- Ba ơi...ba nhìn kìa, có anh nào không mặc đồ đứng ngoài hành lang kia kìa.

Hưng nghe thấy vậy liền giật mình, cúi gầm người xuống để không ai phát hiện, cậu có thể thấy rõ là thằng nhóc sống ở phòng đối diện, nó mới 5 tuổi, lời nói của nó khiến Hưng xấu hổ, nhục nhã biết dường nào.

Cậu nhanh chóng lom khom người lao thẳng vào phòng vì nếu không nhanh lên thì sẽ trễ thời gian mà tên kia ra lệnh cho cậu.

Cũng may cậu gửi tấm hình đi cũng vừa kịp lúc, tên Tuấn trả lời lại có cậu "Làm tốt lắm, rất ngoan ngoãn.

Hôm nay tạm thời như vầy, mà nghỉ ngơi đi, trước đó, gửi cho tao thời gian biểu của mày để nắm được giờ giấc".

Thời gian biểu của cậu được lưu ở trên file excel và cậu chỉ cần gửi hắn cái file đó là xong và bây giờ cậu có thể thoải mái ngủ cho tới chiều tối.

Hôm nay cậu được nghỉ vì không có tiết học, và cũng không có đi làm thêm.

Đổi lại, sáng mai lại phải dậy thật sớm để học ca 1 lúc 7h sáng.

Sáng sớm hôm sau, Hưng trong lúc mơ màng ngủ thì đột nhiên cậu cảm thấy một cơn đau thốn bên dưới hạ bộ.

Đó là do "cậu bé" của Hưng cương lên nhưng lại phải bị cái khóa cu kia kìm lại hiến Hưng đâu đớn bật dậy, cậu cố suy nghĩ đi chuyện khấc nhằm cho nó xìu xuống, phải mất một lúc khá lâu thì nó mới trở lại bình thường, nhưng tình trạng bán cương vẫn khiến cậu khó chịu, hơi đau.

Hưng đành bật dậy chuẩn bị đồ ăn sáng ở nhà, đây là thói quen của cậu, cậu phải ăn theo chế độ dinh dưỡng khắt khe để phục vụ cho việc tập gym.

Tắm rửa xong xuôi, Hưng mặc một chiếc áo thun đen, cùng với đó là một chiếc quần jean xanh đậm và mang một đôi giày đen – trắng, trông rất gọn gàng, tươm tất, nhưng ai ngờ đâu sâu bên trong cậu lại không khác gì những tên biến thái cả, cu thi bị khóa vả lại không mặc sịp nữa chứ.

Bởi lẽ đây là mệnh lệnh từ Tuấn đã đe dọa cậu hôm trước.

Hưng cũng rất bối rối, lưỡng lự hồi lâu, cậu nghĩ rằng nếu mình mặc thì cũng được đó, có thể khiến cho cái khóa cu không gây ra tiếng động lúc bước đi nhưng tên kia lại rất là khó lường, cậu không thể tính trước được hắn suy tính những gì.

Ngược lại, nếu cậu không mặc thì lỡ ai phát hiện thì sẽ bêu rếu cậu lúc đó cậu cũng không thể nào bảo vệ được danh dự của bản thân mình.

Cuối cùng, Hưng cũng đưa ra quyết định là không mặc sịp.

Bởi lẽ, cậu suy tính thế nào thì tên Tuấn kia vẫn là nguy hiểm nhất, khó lường nhất, cứ tạm thời nghe lời hắn cho hắn an tâm mà mất đề phòng rồi cậu sẽ hạ hắn sau.

Đột nhiên, Hưng lại nhận được tin nhắn từ tên kia "Bây giờ mày lập tức lên trường, cởi hết quần áo và chụp một bức hình như hôm qua trong lớp học của mày sắp học và gửi cho tao.

Hạn chót là trước 7h sáng nay".

Thấy vậy, Hưng lại nghĩ "Ở trọ đây thì còn đỡ, giờ mà lên trường thì cũng 6h hơn, lúc đó lớp ắt hẳn cũng đông thì làm sao mà chụp cho hắn được.

Không biết hắn đang nghĩ cái gì mà lại đưa ra cái yêu cầu này vậy chứ".

Cậu chẳng biết tính như thế nào, tiến thoái lưỡng nan, trong lòng thì lại lo sợ ai đó sẽ thấy cậu trần truồng, mặt khác nếu không thực hiện yêu cầu này thì tên kia sẽ làm nhục cậu mất.

Trên đường đi, trong đầu Hưng cứ mãi lo suy nghĩ về chuyện này, cầu mong mọi chuyện trôi chảy một chút.

Hưng gửi xe ở bãi giữ xe, cậu lập tức phi thẳng lên tầng 3 mà cậu học, đi tới phòng học thì cậu không vào ngay, đứng lấp ló bên ngoài cửa ra vào quan sát, hiện tại trường vẫn chưa đông, trong lớp thì vẫn chưa có ai, do cậu chạy xe nhanh tới trường, hành lang khu này cũng không có bóng người nào, Hưng thấy tình hình khá ổn liền lập tức bước vào lớp, nhanh chóng cởi đồ ra, đầu tiên là áo thun, sâu đó là cởi giày vớ ra, cuối cùng là cậu tháo thắt lưng và cở quần jean ra, làm lộ con cu nằm gọn trong khóa, cậu gom quần áo và giày bỏ ngay trên bàn đầu mở điện thoại ra nhanh chóng chụp nhanh một tấm ảnh để gửi cho tên Tuấn.

Cậu cài thời gian chụp tự động là 5 giây, rồi nhanh chonhs bước ra xa, đứng tư thế hay tay sau gáy và chụp.

Sau khi nghe tiesng tách của điện thoại, Hưng liền bước lại cầm điện thoại xem cảm thấy ứng ý và gửi cho tên kia xem.

Rồi Hưng thấy tin nhắn hắn gửi tới liền "Sao, mày có thấy thích cảm giác trần truồng chốn công cộng như thế này không Từ giờ trở đi, ngày nào mày cũng phải gửi một tấm hình chụp outdoor như thê này cho tao.

Giờ thì lo chuẩn bị học đi.".

Đọc đoạn tin nhắn kia, Hưng càng thấy xấu hổ hơn, mặt cậu đỏ bừng phần vì ngại ngùng phần vì bực tức vì không thể làm gì được tên kia.

Xong rồi cậu mặc lại quần áo, chình tề như lúc đi tới trường vậy, gọn gàng tươm tất rồi ngồi vào bàn chuẩn bị tới giờ học.

Suốt 3 tuần liền, ngày nào Hưng cũng phải thực hiện mệnh lệnh từ tên Tuấn kia, khi thì chụ cầu lúc trần truồng chỗ hành lang, khi thì dưới sân trường, những lúc đó, cậu phải đến trường thật là sớm để chụp để tránh người khác thấy.

Cứ như thế, Hưng cảm thấy điều này dần trở thành thói quen của cậu, cậu cũng không còn lạ lẫm, ngược lại trong lòng lại thấy khá kích thích với chuyện này.

Một sáng như thường lệ, Hưng đến sớm như mọi khi vì hôm nay cậu nhận được tin nhắn là tến Tuấn kia để chìa khóa của khóa cu cậu đang đeo trong một cái hộp gỗ đặt tại gốc cây sứ gần nhà kho.

Hắn cho cậu thoái mái một ngày, vệ sinh sạch sẽ nhưng vẫn thả rông, không mặc sịp và tuyệt đối không được bắn.

Lấy được cái khóa, Hưng lao nhanh vào nhà vệ sinh mở khóa ra, và vệ sinh nó ngay, con quái vật bao ngày bị "phong ấn" nay lại được giải phóng, cậu cảm thấy thoải mái vô cùng, liền lấy tay, sục vài cái thì nó ngay lập tức cương lên ngay, Hưng nhanh chóng lấy vòi nước sục rửa cu cậu một cách kỹ càng, từ từ tận hưởng cảm giác tự do quý giá này.

Sau khi vệ sinh xong, Hưng mặc lại quần áo chỉnh tề, hôm nay cậu mặc áo sơ mi xanh dương đậm, và quần tây đen kèm đôi giày tay, trông vô cùng lịch lãm, như những giảng viên thực thụ của trường vậy.

Xong xuôi mọi thứ, Hưng cất khóa cu và chìa khóa cẩn thận vào cái hộp gỗ và bỏ trong balo, rồi cậu mở cửa ra thì thấy một người khác đang cầm điện thoại quay thẳng vào mặt cậu.

Hưng không hiểu chuyện gì xảy ra, liền lấy tay che mặt lại, tay kia thì gạt điện thoại người kia đang cầm xuống, rồi la lên:

- Cậu là ai, sao lại quay tui như thế này?

Tên kia cũng biết điều, hắn cũng đã quay rõ mặt của Hưng rồi nên cũng không buồn mà quay tiếp, hắn cất điện thoại vào balo rồi nói:

- Anh Hưng, anh không nhận ra em sao?

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Hưng vội lấy lại bình tĩnh, rồi nhìn cho rõ người đang đứng trước mặt cậu.

Cậu vô cùng sốc, hai mắt nhìn chằm chằm không thèm chớp lấy một cái, cả người cứng đơ ra, miệng lẩm bẩm:

- Nhật à?

Sao ... sao em lại ở đây?

Em ... em đã thấy những gì rồi?

Nhật mỉm cười, nụ cười ấy không hề thay đổi, nó như nụ cười cách đây hai ngày vậy, vẫn ất tươi và trìu mến.

Nhật tiến tới, tay phải hạ xuống bóp chjat lấy hạ bộ của Hưng rồi nói:

- Xem kìa, tiền bối, chủ nhiệm mà em ngưỡng mộ lại biết thái như vậy, đi học mà mặc sịp, lại còn đi khóa cu nữa chứ.

Hưng đỏ mặt, đổ mồ hôi như biểu thị sự sợ hãi, rồi mặt lại tái nhợt đi, miệng nói không nên lời nhưng cứ cố thì thầm:

- Em..không phải... như em ...nghĩ đâu.

- Không phải sao?

Hên là lúc nãy em thấy anh vội vàng vào nhà vệ sinh này, nên em đi theo, không ngờ ở buồng bên cạnh em quay lại được cảnh hay ho của anh đáng tháo khóa cu ra nữa chứ.

Vậy mà anh bảo không như em nghĩ là ý gì?

Hưng lắp bắp, cố gắng giải thích cho Nhật hiểu:

- Thực sự là anh có nỗi khổ không thể...anh bị người ta hại anh mà....

Nhật không thèm lắm nghe lời giải thích của Hưng, cậu ngay lập tức chặn họng Hưng lại:

- Nỗi khổ gì mà khiến cho thần tượng tui phải làm chuyện nhục nhã như thế này vậy?

Anh nói thử tui nghe xem.

Vừa nói, tay Nhật vừa bóp chặt lấy hạ bộ của Hưng, khiến cậu đau đớn tột cùng, cho dù là Tuấn hôm trước cũng không làm cậu đau tới như vậy.

Hôm nay, Hưng càng không ngờ, mình bị một thằng sinh viên khóa dưới nắm được điểm yếu của mình mà làm nhục mình.
 
Những Nô Lệ Trai Thẳng - Straight Slaves
Chương 6: Nhục nhã


Hưng bị Nhật nắm chặt hạ bộ như vậy, cảm giác rất đau, nhằm thoát khỏi tình trạng đau thốn như vầy thì việc cầu xin có lẽ là không có tác dụng, nên cậu đành động thủ thoát thân.

Thế rồi, Hưng liền dùng sức lấy tay tả chưởng vào huyệt khí hải, nơi đây được xem là một trong các huyệt nguy hiểm, khi đánh trúng chỉ có thể làm đối phương suy yếu, mất đi sự linh hoạt.

Do không có sự phòng bị, nên khi dánh trúng Nhật khá bất ngờ, cậu ôm lấy bụng ngồi khuỵu xuống, nhân lúc đó, Hưng nhanh chóng bỏ đi.

Nhưng chưa bước ra khỏi hoàn toàn nhà vệ sinh, thì Hưng nghe thấy tiếng của Nhật la lên:

- Nếu anh mà bỏ chạy khỏi đây, thì em không dám đảm bảo bí mật của anh đâu đó đa.

Hưng nghe thấy thế cậu dừng lại, ngoáy lại nhìn về chỗ Nhật, cậu ta từ từ đứng dậy, bước chậm rãi về chỗ Hưng.

- Em không ngờ, anh cũng biết sợ đó, sợ tới nỗi mà ngay cả cái chứng cứ mà em quay luc nãy, anh cũng không kịp xử lý luôn nhỉ.

Hưng lúc này trong lòng lo sợ lại càng sợ hơn, bây giờ lại có thêm một người nữa nắm được thóp của cậu, liệu rằng Nhật có gây bất lợi cho mình không.

Hưng khẽ nói:

- Em....bây giờ...em muốn anh phải làm như thế nào....thì em mới chịu buông tha cho anh?

Sau cú đánh lúc nãy của Hưng thì Nhật vẫn nở một nụ cười rất tươi rồi đáp lại:

- Anh có biết là anh rất đẹp trai hay không?

Anh có một sức quyến rũ rất đặc với em, em đã thích anh từ cái ngày mà anh phỏng vấn em của câu lạc bộ rồi.

Vừa nói, Nhật vừa bước tới gần Hưng hơn, rất gần, khiến Hưng cảm thấy có chút ngai ngùng, xen lẫn là sợ hãi, bởi lẽ, Nhật có trả thù cho chuyện lúc nãy hay không, còn không thì ý đồ của cậu sẽ là gì.

- Em....ý em là sao?

- Ý em rất rõ rồi còn gì, em muốn anh làm bạn trai em...

- Không thể nào, anh không phải gay như em...anh không thể thích con trai được, anh lại càng không thể quen em được.

- Sao mà không được chứ?

Bởi vì bây giờ anh không có sự lựa chọn nào khác, ngoài việc phải nghe theo lời em.

Anh nên nhớ em đang giữ thứ mà khi nó được công khai thì anh sẽ không còn gì nữa.

Khi nhắc tới chuyện về đoạn phim kia thì Hưng lập tức thay đổi sắc mặt ngay, ba tuần trước thì Hưng cũng từng rơi vào thảm cảnh tương tự như vậy khi bị tên Tuấn bắt trói và chụp hình cậu khi cậu bị hắn lột đồ.

Từ đó, chuyện hắn lưu giữ nhưng ảnh ảnh không tốt đẹp của mình đã khiến Hưng hoàn toàn bị Tuấn khống chế, mặc cho hắn sai bảo cậu, chính xác là những mệnh lệnh "biến thái" của hắn đối với cậu.

Còn hôm nay, cậu lại phải một lần nữa đối diện với một tình huống tương tự với 3 tuần trước, nhưng cảm giác lần này khác lạ.

Không bạo lực, không uy nghiêm, không lạnh lùng và đáng sợ, ngược lại Nhật khiến cậu có chút nương tình, nhẹ nhàng, không chèn ép cậu.

Mặt khác, bản thân cậu lại là trai thẳng thì làm sao có thể quen một đứa con trai được chứ.

Tuy nhiên, trong tình thế hiện tại thì Hưng hoàn toàn không có quyền lựa chọn nào cả ngoài việc phải nghe theo lời Nhật, nghĩ đến đây thì cậu mới lo cho số phận của mình từ nay phải "một cổ hai tròng", một bên Tuấn và môt bên là Nhật.

Thấy Hưng im lặng hồi lâu, ánh mặt nhìn đi chỗ khác do mải mê suy nghĩ, Nhật lấy tay vỗ nhẹ bên má Hưng đang đứng trơ ra:

- Này anh, anh đang suy nghĩ gì vậy?

Anh có muốn làm bạn trai em không?

Hưng đảo mắt một hồi, rồi lại nhìn chằm chằm về phía Nhật, cậu khẽ nói:

- Anh....muốn....hỏi, anh....còn có....sự lựa chọn....nào khác không?

Nhật nghe vậy, cũng tròn mắt nhìn Hưng, giọng Hưng lúc này nghẹn ngào như sắp phát khóc, Nhật cũng cảm thấy được điều đó mà nhẹ giọng hơn với Hưng, một giộng ấm áp, xoa dịu Hưng:

- Anh đừng lo, em cũng không ép anh quá, em sẽ cho anh thời gian, nhưng mà, vì em cũng đã cất công tới như vậy rồi, thì em cũng không dễ gì tha cho anh đâu.

Vì hiện tại, anh cũng đang làm slave cho người khác đúng không nhỉ?

- Đúng vậy.

- Được, vậy sẵn đó, thì anh kiêm luôn làm slave cho em, anh an tâm, em chẳng đời nào nặng tay với người em thích đâu và em cũng chẳng để cho người khác biết kể cả boss của anh về chuyện anh làm slave cho em đâu.

Hưng hiểu được dụng ý của thằng bé, cậu biết nó đang suy nghĩ gì, thực tế, việc làm slave cho Nhật thì chẳng đáng là gì, bởi lẽ, cậu cũng mang thân phận là slave cho lão Tuấn, còn giờ thì cũng chỉ thêm vài trò nhẹ nhàng của Nhật thôi, cậu có thể phân bổ thời gian dành cho hai người.

Nhưng, điều Hưng lo là nếu Tuấn biết được chuyện này thì sẽ như thế nào, liệu hắn có ra tay với Nhật không hay sẽ trừng phạt bản thân mình thật nặng.

Mặt khác, cậu sẽ phải phân tâm lo cho nhiều việc cùng một lúc: slave cho lão Tuấn và Nhật, chuyện học, đi làm thêm động của câu lạc bộ,..liệu cậu có đủ sức để đáp ứng hiệu quả cho các việc này hay không.

Nhật đứng cạnh Hưng, đưa mắt nhìn Hưng một cách chăm chú, cậu đang ngắm nhìn thân hình của Hưng khi đang bối rối, sợ hãi mà thầm nghĩ "Với tình cảnh này, khi mà em đã nắm được thóp của anh như vầy, thì em sẽ từ từ khiến anh thần phục em, rồi anh cũng sẽ dần bị em thuần hóa thế rồi anh sẽ mãi không rời xa em được".

Thế nhưng điều Nhật lo lắng bây giờ là liệu Hưng có thực sự bị cậu khống chế hay không, bởi lẽ, ngay từ lúc đầu, Nhật chẳng có ý muốn đe dọa Hưng nhưng sự việc xảy ra lúc này thì khó mà có cơ hội lần hai.

Hai người đứng đơ ra một lúc, thì Nhật lên tiếng:

- Nào, bây giờ thì anh cởi hết đồ ra cho em xem nào.

Vừa nói, Nhật vừa đưa tay nựng lấy cằm của Hưng một cách trìu mến, Hưng từ từ đưa tay cởi cúc áo sơ mi ra, đây cũng không phải lần đầu tiên Hưng khỏa thân trước mặt người khác, nên cậu cũng không có gì gượng gạo, làm mọi chuyện hết sức suông sẻ.

Nghĩ tới đây, phải nói đến lão Tuấn tài giỏi kia, có thể khiến cho một thằng trai thẳng, cứng đầu như Hưng phải ngoan ngoãn nghe lời như vậy, Hưng giờ đã quá quen với việc trần truồng như nhộng trước mặt người khác như vậy, cũng như là ở những nói công cộng.

Hưng nhớ lại một lần bị lão Tuấn tra tấn tinh thần tinh thần mà cậu không chịu được nên phải chịu hình phạt nhục nhã vô cùng.

Đó là lúc Hưng đang trong giờ dạy thêm cho học sinh, thì cậu bất ngờ nhận được tin nhắn từ Tuấn, Hưng nhìn thấy thứ mà hắn gửi thì cậu hoảng sợ ngay.

Bởi lẽ, đó là những hình ảnh ngay đêm đầu tiên mà cậu bị lão Tuấn đánh ngất đi, những tấm hình cho thấy cậu bị trói, quần thì tụt xuống để lộ con cặt ỉu xìu, một tấm nữa thì là lúc cậu trần như nhộng miệng ngậm sịp lấy trộm được của một chàng trai khác, một tấm hình khác nữa thì là lúc cậu bị trói khi hai tay đang cầm xô nước, mông thì bị cái móc căm vào, quần thì bị rách làm lộ gần hết mông.

Kèm theo sau tấm hình đó là một mệnh lệnh từ lão Tuấn đối với cậu "Bây giờ, mày hãy lên sân thượng nhà học sinh mày đang dạy, cởi hết đồ ra và tới chỗ lan can đứng tầm ba phút cho tao.

Khi nào về thì mày hãy làm cách nào đó lấy được sịp của anh thằng nhóc học sinh mà mày đang dạy, nhớ là chiếc sịp mặc ngày hôm nay.

Sau đó, hãy cởi hết đồ ngậm sịp và chạy tới công viên ở khu phố 3, gần góc đường Tên Lửa và đường số 7, mày có quyền mặc áo khoác"

Đọc xong dòng tin nhắn đó, Hưng thầm nghĩ "Cái yêu cầu, mệnh lệnh quái quỷ gì đây nhỉ, biến thái quá chừng, chuyện phô dâm trên sân thượng thì cũng rất rui ro, còn lấy trộm sịp thì làm sao mà mình có thể lấy trộm sịp của anh thằng nhóc này mà tối về anh nó không phát hiện được kia chứ, rồi còn trần truồng chạy xe từ đây ra tới chỗ công viên đó nữa, tận 3 km".

Ngoài ra, Hưng cũng không hề thắc mắc là tại sao lão Tuấn lại biết được về chuyện phụ huynh của học sinh mà cậu đang dạy, bởi lẽ cậu biết hắn nắm được những thông tin này, thậm chí có những thứ hắn không thể biết thì bắt cậu phải khai ra hết.

Giờ thì cậu phải tìm cách lấy trộm sịp của anh thằng bé, cách duy nhất là phải đi vào phòng anh nó.

Hưng thường dạy ở đây nên nề nếp sinh hoạt của gia đình thì cậu biết rất rõ.

Anh thằng bé mỗi khi đi làm về thì chỉ thay đồ rồi để trong phòng đó rồi thay một bộ khác rồi đi học cao học.

Giờ học cao học đó thường trùng với giờ dạy em của anh ta nên có lẽ mà hôm nay tên Tuấn biết được thời cơ thuận lợi đến thế mà bắt Hưng làm điều này.

Vả lại hôm nay, ba mẹ của nhóc học sinh này cũng bận đi ăn tiệc nên không có ở nhà, có thể nói, trong nhà hiện tại chỉ có cậu và nhóc học sinh này thôi.

Hoàn cảnh quá thuận lợi cho Hưng thực hiện yêu cậu của Tuấn, Hưng thầm nghĩ "Chắc có lẽ hắn ta đã xem xét kỹ tình hình rồi nên mới ra lệnh như thế này".

Hưng tiếp tục ngồi hướng dẫn thằng bé học sinh đó giải bài tạp, khi giải xong thì cậu lại tiếp tục đưa ra thêm hơn mười bài nữa, cốt là để kéo dài thời gian để cho nó tập trung làm bài, còn bản thân mình thì tìm cách lẻn vào phòng anh hai nó kế bên để lấy chiếc sịp.

Đoạn thì Hưng hồi hộp, tim đập thình thịch mà nói:

- Anh phải đi ra ngoài gọi điện thoại chút xíu, em ở đây làm bài chút thầy quay lại sửa nha.

Thằng bé trả lời "Dạ vâng" một tiếng, Hưng an tâm, cầm theo điện thoại và không quên ngoái lại quan sát thằng bé rồi mới thực sự bình tâm mở cửa ra ngoài.

Dù trong hiện tại tong nhà không có ai nhưng Hưng cũng không thể không quan sát kỹ tình hình rồi mới bắt đầu hành động.

Cậu nhẹ nhàng bước lại chỗ cửa phòng anh hai nhóc học sinh, mở cửa nhẹ nhàng tránh phát ra tiếng động rồi nhanh chóng bước vào vào đóng cửa lại.

Căn phòng khá sạch sẽ và ngăn nắp, vốn được người giúp việc của gia đình này dọn dẹp sạch sẽ đâu vào đấy, còn anh hai của nhóc học sinh kia thì lúc nãy về cũng chỉ thay đồ rồi đi ngay, bộ suit văn phòng kia vẫn còn nằm trên giường chờ đến sáng mai sẽ được đem đi giặt.

Hưng thấy ngay đó là bộ đồ mà anh ta đã mặc đi làm vào hôm nay, cậu nhanh chóng bước tới chỗ bộ đồ, trong lòng thì thay vì sợ thì cậu chợt cảm thấy tò mò.

Bởi lẽ, Hưng mặc dù là slave đang được Tuấn từng bước huấn luyện để trở thành một slave thực thụ nhưng bản thân cậu luôn nhận thức được "mình là trai thẳng thì lý nào lại đi làm những chuyện ghê tởm, biến thái như vậy được", việc cậu làm lúc này chỉ là bị đe dọa, bị ép buộc phải làm để bảo toàn danh dự cho mình.

Thế nhưng, trong lòng cậu lại vô tình xuất hiện suy nghĩ "Không biết anh ta mặc sịp màu gì nhỉ?

Boxer hay Brief nhỉ?

Thậm chí là mùi đàn ông của anh ta có vương lại như chiếc sịp chàng trai tối đêm đó mà mình lấy trộm không ta?"

Bao nhiêu câu hỏi biểu lộ cho sự tò mò của Hưng xuất hiện, cậu không thể dừng nó lại được, cậu liền vương vào cái cớ "mình là trai thẳng" để gạt đi.

Thế rồi, Hưng lục lấy chỗ đồ đó, thì cũng thấy sịp của anh ta vẫn còn nằm gọn trong chiếc quần tây đen.

Một chiếc sịp brief màu xanh đen đậm, hiệu PUMA – chữ màu trắng, nó vẫn còn khá ẩm do mồ hôi, tay Hưng có thể cảm thấy rõ điều đó.

Lúc này trong Hưng có cảm giác khoan khoái khó tả, cậu từ từ đưa chiếc sịp đó lên ngửi nhưng lại nửa chừng thì dừng lại, thầm nghĩ "Minh không thể làm như vậy được, thật kinh tởm mà".

Thế rồi, Hưng nhanh chóng đi ra khỏi phòng, quan sát kỹ lại một lượt thì không thấy ai trong nhà nữa, ngoài nhóc học sinh đang ngồi học trong phòng nó.

Hưng thấy vậy thì lập tức bước lên sân thượng của căn nhà để thực hiện yêu cầu Tuấn.

Trên sân thượng lúc này đã tối, vì không có ai ở nhà nên không được bật đèn sáng, điều này vô cùng thuận lợi, giúp Hưng khó mà bị phát hiện.

Cậu nhanh chóng cởi hết quần áo mình ra, làm lộ ra một cơ thể rắn chắc, hoàn mỹ, tuy nhiên thì chiếc khóa cu đã khiến cậu nhục nhã hơn, cậu sợ người khác phát hiện được tình cảnh hiện tại của mình mà nom nớp lo sợ.

Hưng ngó ngang ngó dọc nhìn dáo dác xung quanh, thực sự là không có ai, những ngôi nhà liền kề cũng khó mà để ý cậu.

Hưng chậm rãi bước tới chỗ lan can, cậu vẫn cứ bước thật chậm để quan sát liệu có ai ở những ngôi nhà xung quanh sẽ trông thấy cậu hay không, hay tay Hưng cứ che lấy phần hạ bộ của mình, lòng thì hồi hộp, sợ sệt nhưng không nhiều, khác hẳn so với giai đoạn đầu của cậu.

Trong long cậu bây giờ nhiều cảm xúc hỗ tạp pha trộn với nhau khó mà biết bản thân đang suy nghĩ, thầm mong muốn điều gì.

Tới lan can thì Hưng thấy xung quanh thực sự khá yên tình, cũng đúng vì khu này khá vắng, xung quanh cũng chỉ toàn là công ty làm giờ hành chính, với thời gian này thì đường sá vắng vẻ như thế thì cũng tạm an tâm.

Hưng rụt rè đứng xoay nửa người sát vào lan can, tay chân cậu không run rẩy như trước, cậu cảm thấy cho người khác ngắm nhìn thân thể đẹp đẽ của mình thì cũng không gì phải ngại, nhưng thứ đáng ghét nhất lúc này chính là cái khóa cu chết tiệt đã kìm hãm.

Lúc đầu đeo vào thì cảm thấy khó rất khó chịu không quen, thậm chí có lúc khi mỗi buổi sáng cương lên thì Hưng lại cảm thấy rất đau.

Lẽ nào, một biểu hiện bình thường của một đứa con trai lại không thể làm mà lại phải bị người khác kiểm soát như vậy.

Nghĩ tới đây thì lòng Hưng lại cảm thấy nhục nhã, không dám gặp ai, ngay cả đám bạn thân của mình thì cũng rất hạn chế.

Đứng ở lan can, Hưng cũng cố đưa mắt nhìn xung quanh, vì cậu nghĩ với yêu cầu như vậy thì chắc chắn tên Tuấn kia cũng ở gần đây quan sát cậu.

Đây cũng là lần đầu tiên cậu làm điều này tại nhà của nhóc học sinh này nên vẫn còn sợ ai đó sẽ về sớm và trông thấy cậu trong bộ dạng này.

Lúc đó thì danh dự của cậu sẽ mất hoàn toàn, mọi người sẽ nghĩ cậu là một tên biến thái, một tên dâm đãng lại dám trần truồng nơi đây.

Từ xa, phía góc đường đằng tây, cách nhà nhóc học sinh này tầm 200 mét thì có một người đàn ông đứng nhìn trực diện về hướng của Hưng.

Cậu nhận ra hắn, đó là Tuấn, kẻ đã khiến cho bản thân mình phải ra nông nổi như ngày hôm nay, Hưng thầm nghĩ "Hắn ta thật biến thái mà, cố tình bắt mình làm những điều này cốt chỉ để cho mình nhục nhã".

Bỗng nhiên điện thoại của Hưng reo lên, cậu cầm lên coi thì thấy Tuấn nhắn tin bảo cậu hãy ăn mặc lại rồi tiếp tục dạy, và không quên dặn dò cậu khi ra về hãy làm như những gì hắn đã dặn.

Hưng nhanh chóng quay về phòng dạy học cho tới lúc ra về.

Thằng nhóc học sinh kia cũng không buồn thắc mắc tại sao thầy nó lại đi lâu như vậy.

Chiếc sịp mà cậu trộm của anh thằng nhóc đó lại được cậu nhét vào túi quần mình một cách cẩn thận nên không bị phát hiện gì.

Tầm 9h cũng là lúc kết thúc buổi học hôm nay, Hưng khi ra khỏi nhà này thì phải hoàn toàn trần truồng, do đó, cậu đành phải tìm cách cầm chân thằng bé ấy ở tại phòng này bằng cách ra một bài tập khá dài và buộc nó phải ngồi giải.

Dựa vào trình độ và thái độ thằng bé thì nó phải mất nửa tiếng mới có nghĩ ra được cách giải bài tập, nên Hưng có thể an tâm mà làm theo mệnh lệnh của Tuấn.

Cậu nhanh chóng đi xuống nhà, lúc này người nhà của nhóc học sinh đó vẫn chưa về nhà nhưng cũng không có gì chắc chắn là họ sẽ không về ngay lúc này.

Quan sát thật kỹ tình hình, Hưng thấy mọi thứ đều ổn thỏa nên nhanh chóng mở cửa dắt xe ra để trước nhà, rồi mới lột hết đồ ra.

Đầu tiên, Hưng cởi chiếc áo thun thể thao ra rồi bỏ xuống đất, tiếp theo định cởi quần thì chợt nhớ chiếc sịp kia vẫn còn nằm trong túi quần cậu, Hưng liền móc ra toan bỏ xuống đất thì vô thức đưa sịp lên gần mũi thì chợt lấy lại tỉnh táo mà bỏ xuống đất.

Đang định tháo thắt lưng để cởi quần ra thì bất chợt cậu nhóc học sinh kia vừa chạy xuống cầu thang vừa kêu hai tiếng "thầy Hưng" trên tay còn cầm theo cuống vở đang làm bài dở dang khi nãy khiến cậu không khỏi sợ hãi.

Nhìn ra cửa thấy một người con trai tay toan định tháo thắt lưng, người thì cởi trần, dưới đất kia còn có một chiếc sịp khiến nhóc học sinh kia không thể không tò mò, thắc mắc.

Nó đứng trơ mắt nhìn Hưng, Hưng cũng đơ người ra, run rẩy không nói nên lời, bất chợt nhóc học sinh đó lên tiếng:

- Thầy...thầy đang làm gì thế ạ?

Nghe câu hỏi đó của nó, Hưng chợt hoàn hồn, lấy tỉnh táo thì thầm nghĩ lại "Thằng nhóc này nó mới 7 tuổi thôi, hoàn toàn không suy nghĩ nhiêu, sâu xa, mình cứ bịa lại lý do nào đó".

- À, thầy...tại thầy thấy trời nóng quá nên mới cởi áo ra đi về cho mát ấy mà.

Còn em, sao em không ở trên phòng làm bài mà chạy xuống đây?

Cũng may cho Hưng hai điều, một là bản thân chỉ mới cở áo ra thôi nên lý do đó cũng có thể tmaj chấp nhận, nhưng chỉ lừa được một đứa trẻ thì người lớn lại không thể; hai là, nhóc học sinh này vốn cũng chỉ là học sinh lớp 2 nên nó suy nghĩ sâu xa được, ai nói gì thì nó tin như vậy.

Nhóc học sinh đi lại gần chỗ Hưng rồi nói:

- Con có chỗ này không hiểu nên con mới chạy xuống đây để hỏi thầy ạ.

Nghe vậy, Hưng cũng bớt lo sợ một chút mà tự nhiên, thoải mái chỉ bài cho nó mau lẹ để không khéo người nhà nó về mà thấy tình trạng cậu lúc này thi thật là không hay.

Chỉ bài xong thì Hưng nhanh chóng kêu thằng bé lên phòng làm bài ròi cậu tiếp tục cởi nốt luôn quần đang mặc ra rồi cho vào balo.

Hưng không quên lấy áo khoác quấn ngang hông để che phần dưới đang phô ra của mình, trên thì đeo balo trước ngực.

Còn chiếc sịp kia cậu cố nhét vào miệng, cái mùi hôi khó chịu kia cứ khiến cậu muốn nôn ra nhưng cố kìm nén lại, rồi lấy khẩu trang đeo vào che đi việc miệng cậu đang ngậm sịp một cách biến thái và dâm dục như vậy, trông hết sức nhục nhã.

Như vậy thì cậu tạm an tâm đi ra khỏi đây.

Trên đường đi tới điểm hẹn, Hưng không khỏi lo sợ ai đó sẽ thấy bộ dạng lõa lồ của cậu lúc này, cậu cứ tìm đi những còn đường vắng vẻ tối nhất của khu vực này nên cũng không bị ai để ý, huống hồ cậu lại chạy rất nhanh nên người người chỉ kịp thấy một cái bóng vút qua mà thôi.

Do không mặc quần áo, nên gió thổi vào người khiến cậu cảm thấy hơi lạnh, hai tay cầm lái nên chùm lông nách lộ ra, có thể nhìn thấy rõ sự dâm dục này của cậu.

Nhỡ ai đó đi đường thì cậu sẽ chết vì nhục mất, thậm chí có người sẽ cho cậu là một kẻ biến thái mà bắt cậu mất.

Đường tới chỗ hẹn khá tối và vắng vẻ, Hưng chạy hết tốc lực để tránh bị người đi đường phát hiện, chưa đầy 20 phút là đã tới nơi.

Đây là một công viên công cộng mở 24/24, bốn bề là đường, xung quanh thì có trường mầm non, các công ty đã đóng cửa, khách sạn bình dân, và vài căn nhà dân.

Với khung giờ này thì hiện tại công viên đã không còn ai lảng vảng quanh đây.

Đối với Hưng mà nói thì điều này là vô cùng may mắn.

Hưng nhanh chóng tìm chỗ đậu xe, khóa xe lại một cách cẩn thận, cậu tháo áo khoác đang quấn ngang hông cho vào balo để lên xe.

Một thân hình lõa thể hoàn toàn, vô cùng hoàn mỹ đang ẩn trong màn đêm công viên, ánh đèn mờ của những cột đèn đường phía bên kia đường cũng chẳng thể nào giúp thị giác nhìn rõ được cậu.

Hưng loay hoay nhìn dáo dác xung quanh tìm kiếm Tuấn, do trời khá tối nên cậu không thể thấy rõ được bóng dáng bất kỳ ai cách xa quá 10 mét.

Bất chợt cậu nghe tiếng bước chân, rồi chợt đưa mắt nhìn về hướng phát ra tiếng bước chân đó.

Đúng vậy, Hưng nhìn thấy một bóng đen đằng xa, cậu không thể nhìn rõ mặt hắn ta.

Hưng có chút lo sợ trong lòng, bởi lẽ, cậu không thể đoán biết trước được hắn ta là ai, liệu là lão Tuấn hay là một người dân tản bộ bình thường.

Do đó, Hưng nhanh chóng tìm chỗ ẩn thân, cậu nép mình vào bụi hoa dâm bụt được cắt tỉa gọn gàng thành một hàng rào cao khoảng 1 mét.

Người kia cũng đang dần tiếng tới gần chỗ cậu, tim Hưng đập càng nhanh, mồ hôi cũng bắt đầu rơi, cậu cố lén đưa mắt nhìn xem người kia là ai nhưng rốt cuộc lại không thể thấy rõ được.

Bất chợt, hắn lên tiếng:

- Mày đã dám trần truồng chạy ngoài đường rồi tới công viên này rồi mà còn sợ bị ai thấy nữa hả?

Mau bò ra đây cho tao.

Hưng nghe thấy giọng nói này hết sức quen thuộc thì cảm thấy bớt run lại, tim đập chậm lại, rồi từ từ bước ra khỏi hàng rào dâm bụt đó.

Lúc này, đứng trước mặt Hưng đúng là lão Tuấn, người đã ra lệnh cậu cởi bỏ hết quần áo rồi chạy xe tới công viên .

Cậu bước tới gần chỗ lão Tuấn thì chợt hắn ta đấm một cú trời giáng vào bụng khiến cậu ôm bụng khuỵu xuống mà không khỏi rên nhưng vì miệng vẫn còn đang ngậm sịp của người cđàn ông khác nên tiếng rên chỉ the thé không nghe thành tiếng rõ.

Chợt lão Tuấn tức giận mà nghiêm giọng nói:

- Tao nói gì với mày mà mày không nghe à?

Giọng nói hắn trông rất đáng sợ, Hưng lúc này vẫn còn đang cảm thấy bụng quặn đau vì cú đánh lúc nãy nhưng nghe rõ từng lời của hắn, Tuấn tháo khẩu trang Hưng đang đeo ra và giật ngay chiếc sịp kia ra, Hưng liền đáp:

- Tui nghe rõ.

Tuấn xằng giọng, tay nắm lấy tóc Hưng mà quát lại:

- Nếu nghe thì sao mày lại không làm đúng như tao đã nói?

Tao kêu mày bò chứ không phải đi như con người, mày hiểu không?

Hưng nghe vậy liền tái mặt, bởi lẽ, vì nỗi sợ bị người khác phát hiện ra cậu nên cậu không nghe kỹ lời Tuấn yêu cầu, cậu đã không bò mã lẳng lặng bước đi mà quên mất.

Hưng chầm chậm chống hay tay xuống nền đất sàng trong tư thế bò.

Giọng Tuấn có phần dịu lại nhưng cũng không kém oai nghiêm trong đó:

- Thôi được, tao thấy mày cũng còn khá ngoan ngoãn nghe lời, nên chút nữa tao sẽ phạt nhẹ mày thôi.

Bây giờ thì mày đội cái sịp này lên đầu đi rồi bò theo tao.

Nghe thấy lời Tuấn, Hưng liền lấy lại cái sịp đó mà đội vô đầu, vì đây là brief nên cậu có thể để cho hai mặt lộ ra ngoài để dễ dàng quan sát.

Cái mùi quần sịp của đàn ông đã mặc cả ngày nó xộc thẳng vào mũi của Hưng, nó hơn hẳn so với lúc cậu ngậm lấy nó lúc nãy.

Bất chợt, ngửi thấy mùi đó, Hưng không cảm thấy khó chịu như lúc nãy nữa, mà ngược lại cậu cảm thấy rất đỗi kích thích, không thể kìm chế được, cu của cậu dù đang nằm trong khóa cũng phải cố cương lên, giật giật mấy cái.

Hưng thấy vậy, thì trong lòng cậu bỗng bối rối không thể hiểu được suy nghĩ của bản thân lúc này, tại sao lại có thể như vậy được chứ.

Quả thật, cậu cũng nhiều lần có cảm giác như thế nhưng nó không như lúc này.

Lão Tuấn thấy vậy liền lên tiếng mỉa mai:

- Xem kìa, con chó hôm nay biết nứng vì mùi trai rồi nhỉ.

Hưng nghe thấy thì thực xấu hổ vô cùng, cùi gằm mặt xuống, không muốn để hắn ta nhìn thấy ánh mắt của mình lúc này, nó quá là nhục nhã.

Sau đó, Tuấn liền lấy một cái vòng cổ dành cho chó như đêm hôm trước cùng với một sợi xích dài đeo vào cổ cậu, hai cái kẹp vú kèm theo chuông phát ra tiếng mỗi khi Hưng bò hay cử động.

Tuấn đi trước, Hưng thì bò theo sau đi tới khu vực giữa công viên, rồi bò quanh một cái bồn cây mấy vòng khiến cho đầu gối của Hưng cảm giác đau rát.

Chợt Tuấn lên tiếng bảo:

- Đứng lên ngay.

Hưng nghe thấy liền đứng dậy, lão liền đẩy từ phía sau lưng cậu về chỗ một cái gốc cây, trói ngược tay cậu về phía sau vào thân cây, chân cũng bị trói cố định dưới gốc cây.

Lúc này thì Hưng không thể tự do, thoải mái cử động tay chân được nữa.

Sau đó, lão tháo cái khóa cu cậu ra rồi cất đi, để lộ con cu trong tình trạng bán cường, lủng lẳng chỉa xuống đất.

Tuấn nở một nụ cười nham hiểm, rồi nhét vào miệng cậu một viên thuốc kích dục rồi nói:

- Sau 30 phút nữa viên thuốc mà mày vừa uống sẽ phát huy hết tác dụng của nó, trong lúc đó, tao lấy xe mày đi về nhà lấy xíu dụng cụ cho cuộc chơi kế tiếp.

Mày hãy ngoan ngoãn ở đây chờ tao.

Nói rồi hắn cười một cách hả hê rồi đi ra lấy xe của Hưng và chạy đi không thèm ngoái lại nhìn một cái.

Hưng dù muốn hay không cũng không thể làm gì khác, tay chân cậu giờ đây thì bị trói chặt như vậy không thể nào cử động hay làm gì được cả.

Miệng cậu thì thầm chửi "Khốn kiếp, thằng già biến thái, tao mà thoát được tao cho mày một trận.".

Dù chửi như vậy nhưng cậu cũng thừa biết sẽ không thể nào làm gì được lão ta khi trong tay lão còn lưu giữ những bức hình không hay của cậu.

Cậu cố ngọ nguậy để xem liệu có thể nới lỏng dây trói ra cho cậu thoải mái được không, nhưng càng cử động thì cậu lại càng cảm thấy đau, tay chân sẽ bị trầy và chảy máu mất, nên cũng đành thích nghi với cảm giác bị trói khó chịu này.

Khoảng chừng năm phút sau, từ xa xa, Hưng nghe thấy giọng nói trò chuyện của hai người nào đó, đang đi về phía chỗ cậu đang bị trói.

- Uê mày làm bài tập của ông Phong giao hôm trước chưa?

Một giọng khác đáp lại:

- Tao chưa làm, má, hôm nào có tiết của ông, ổng đều giao cả đống bài cho lớp làm, chắc ổng còn ghim vụ hôm trước.

- Chắc vậy rồi, má, mà công nhận, nhìn ổng cũng còn trẻ mà ngon thiệt mậy, tao mà bắt được ổng là tao không để yên cho ổng đâu.

Bữa đó, ổng còn đánh tao mấy cây nữa.

Càng lúc, Hưng nghe thấy hai giọng đó rõ mồn một, người cậu bắt đầu vã mồ hôi, tay chân run rẩy liên hồi, nhưng đành vô ích.

Cậu cố nhắm nghiền mắt lại như thế đang cố trốn đi nhưng lại không có hiệu quả.

Hai giọng nói kia của của hai chàng thiếu niên tuổi chừng 14, là học sinh của một trường trung học tư gần đó.

Giờ này là khoảng thời gian học thêm ngoài giờ của chúng, và cứ giờ ra về thì chúng lại đi ngang qua công viên này để về nhà.

Tiếng bước chân của chúng ngày càng rõ dần và tiếng gần đến chỗ Hưng đang bị trói, chỗ này hoàn toàn trống vắng, không hề được thứ gì che chắn cả, đột nhiên, một giọng của thiếu niên kia vang lên:

- Uê, Tùng, mày nhìn kìa?

Chàng thiếu niên tên Tùng kia nhìn theo tay người bạn cậu đang chỉ về phía Hưng, rồi đáp:

- Ồ, có người bị trói ở đó hả mậy?

Lại đó xem thử đi mậy Tiến.

Cả hai đứa Từng và Tiến đó chạy thật nahnh về phái Hưng, mà ánh mắt chúng lại cho thấy được một sự thích thú lạ thường, như đang thèm khát con mồi.

Tùng chạy tới trước, Hưng hé mắt thì thấy được điều đó, rồi Tiến cũng tới, lúc này Hưng lại bối rối, ngại ngùng, cậu đang trần truồng trước mặt hai đứa học sinh.

Cậu lẩm bẩm:

- Hai đứa...là ai vậy?

Có lẽ vì tác dụng của thuốc đang dần phát huy nên Hưng lúc này cảm thấy người mình nóng ran, mồ hôi đổ ra ngày càng nhiều, miệng nói không thành lời, hơi thở gấp gáp hơn nhiều.

Đầu óc cậu bây giờ không thể suy nghĩ được nhiều chuyện nữa.

Bất chợt, thằng Tiến lấy tay xoa xoa hai núm vú của Hưng, hành động này như một chất kích thích mạnh mẽ, thoáng chốc cu Hưng đã vương lên dũng mãnh, đạt đến kích thước tối đa của mình, gân guốc nổi lên, đầu khấc thì ửng hồng, chỉa thẳng về phía trước.

Thẳng Tiến cười mỉa mai, nói:

- Xem kìa, anh đúng là dâm thiệt, mới có chút xíu mà đã cứng lên như vậy rồi, dâm thiệt.

Y như trong sách mình đọc hôm bữa quá mậy, trên phim cũng chưa chắc to như thằng này đâu.

Thằng Tùng cũng thích thú, nói:

- Đúng mày, dâm thiệt, đầu còn đội sịp nữa chứ, không biết ai lại trói một con đĩ dâm đãng ở đây như thế vậy ha.

Thằng Tiến nói:

- Sao đàn ông con trai mà lại đi đội sịp lên đầu vậy anh?

Không thấy nhục à.

Thằng Tùng thì cười phá lên:

- Nó bị bắt trói rồi trần truồng như thế này, nhục quá nên phải đội sịp che mặt lại ch, nếu không người ta nói nó là thằng biến thái thì sao.

Thằng Tiến hất cằm cười với Tùng:

- Ờ ha.

Mà nhìn kỹ, tướng tá thằng này cũng ngon quá mậy, mà lại đi làm cho dâm như thế này quả thực là uổng mà.

Hai đứa nó cười phá lên.

Hưng nghe những lời đó, dù đang trong cơn mê man vì tác dụng của viên thuốc kia, nhưng lại cảm thấy nhục nhã vô cùng khi bị hai đứa học sinh nhỏ tuổi hơn mình buông lời sỉ nhục, xúc phạm mình như vậy.

Đến giờ phút này, Hưng có thể khẳng định năm, sáu phần thì hai đứa học sinh này cũng là gay, và chúng vô cùng hứng thú với cậu đang trong tình trạng như thế này.

Thằng Tùng cũng bắt chước thằng Tiến lấy tay xoa núm vú, rồi hai đứa nút lấy vú Hưng một cách thèm thuồng, mạnh bạo, như những con thú háu ăn, lâu ngày bị bỏ đói.

Điều này thì không thể trách được, bởi lẽ, khi gặp Hưng thì không ai không thể không thoát khỏi cảnh thèm thuồng này được.

Huống hồ, hôm nay Hưng như vậy chẳng khác nào một bữa ăn tối dâng tận miệng kia chứ.

Bị kích thích như vậy, cặc Hưng cương cương đã đành, nó lại còn giật giật liên hồi và rỉ nước nhờn khá nhiều.

Thắng Tiến thấy vậy liền cúi xuống, liếm lấy mấy giọt pre-cum đó, liếm không sót một giọt, thậm chí, nó còn lấy lưỡi của mình liếm láp khắp thân cặc của Hưng, khiến cậu rùng mình mấy lần vì sự tê dại đó, trong đầu nó thầm nghĩ.

Bên trên thì Tùng không ngừng nút lấy vú Hưng, một tay thì se bên núm vú còn lại.

Trên dưới Hưng liên tục bị kích thích đến tột độ, khiến cậu rên rỉ không ngừng, tiếng rên ngày càng lớn hơn.

Thằng Tùng thấy vậy, dừng lại nói:

- Uê mày, thằng chó dâm này nó cứ rên ngày càng to mậy.

Hưng nghe thế liền lên tiếng:

- Mấy đứa, tha cho anh, đừng...làm...như vậy...nữa, anh xin....

Thằng Tiến đứng dậy, lấy tay vỗ mặt Hưng mấy cái rồi nói:

- Tha cho mày sao?

Mơ đi, mà chỉ là con chó dâm đãng thôi, chủ mày cố tình trói mày ở đây như vầy chỉ để cho người ta làm nhục thôi.

Tiến nói xong liền cười ha hả, tỏ ra khoái chí, Hưng thì dù đang bị ảnh hưởng bởi tác dụng của thuốc ngày càng mạnh, nhưng vẫn cố lấy bình tĩnh mà quát lại:

- Tụi bây đúng là lũ biến thái mà, tụi bây mà không dừng lại, tao mà thoát...

Chưa kịp nói dứt câu, thằng Tiến đã lấy được chiếc sịp mà Hưng đang đội trên đầu, nhét vào miệng Hưng, khiến cậu lúc này chỉ có thể ú ớ trong miệng mà nói không thành tiếng được.

Thằng Tùng thấy thế nói:

- Bây giờ thì con chó dâm đã im rồi, tụi mình tha hồ hành xác nó mà không sợ bị phát hiện.

Bỗng nhiên, chúng thấy một gương mặt tuấn tú xuất hiện trước mắt mình thì lại càng tăng thêm sự hứng thú trong bản thân.

Hưng thì mặt đỏ bừng lên, nước mắt như muốn trào ra, lòng cậu bây giờ vừa xấu hổ, nhục nhã, vừa tức giận lão Tuấn đã khiến mình rơi vào thảm cảnh như thế này.

Bây giờ lại bị hai đứa nhóc con chưa dậy thì làm nhục giữa chốn công cộng như thế này.

Cậu tức tối nhưng lại không thể làm gì được đành cắn răng chịu đựng sự tủi nhục này.

Thằng Tùng thấy vẻ điển trai của Hưng thì không ngớt lời khen ngợi:

- Mày không chỉ là một con chó dâm, mà còn là là một có dâm đẹp trai nữa chứ.

Nói rồi, hai đứa nó cười phá lên, Hưng thì ngày càng xấu hổ trước lời khen mang nặng hàm ý mỉa mai như vậy.

Sau khi khiến Hưng im lặng, thì thằng Tiến tiếp tục bú lấy cu của Hưng, lần này thì nó bú một cách thoải mái, tự nhiên hơn, mạnh bao hơn nữa.

Bên trên thì thằng Tùng, se và nút vú không ngừng, ngực Hưng cũng bị nó nhào nặn không thương tiếc, phút chốc đã đỏ hoàn toàn.

Còn Hưng thì phải chịu tra tấn như thế này không biết tới khi nào.

Cậu mê man chịu đựng sự tra tấn thể xác lẫn trên lẫn dưới của hai đứa học sinh.

Trong đầu cậu lúc này chỉ mong sao lão Tuấn quay về thật nhanh để chấm dứt cái nghịch cảnh nhục nhã, tiến thoái lưỡng nan như thế này.

Thời gian kể từ lúc lão Tuấn rời đi cho tới tận lúc này đã hơn hai phần ba thời gian, tức chỉ còn mười phút nữa lão sẽ quay về.

Vấn đề này thì chỉ có mỗi Hưng biết, hai đứa kia thì lại không nên chúng làm việc rất đỗi tự nhiên mà không hề quan tâm tới việc có bị ai phát hiện hay không, bởi lẽ người duy nhất ở đây phải cảm thấy nhục nhã, xấu hổ, sợ hãi chính là Hưng.

Bị hai đứa học sinh liên tục kích thích thể xác như vậy, cho dù là tinh thần thép cũng phải chịu thua, huống chi, Hưng bị lão Tuấn khóa cu suốt hơn tuần qua thì hôm nay có cơ hội như vậy cộng thêm thuốc kích dục kia thì sao cậu có thể chịu nổi.

Thực ra, đã nhiều lần Hưng phải đầu hàng dưới sự bú mút cặc điêu luyện của thằng Tiến, có thể nói kỹ năng của nó thực sự vô cùng thành thạo.

Nó đã khiến Hưng nhiều lầm muốn bắn trào ra ngay, nhưng có lẽ chính vì sự điêu luyện của nó mà nó biết được khi nào Hưng muốn ra nên nó lập tức dừng lại.

Tich dịch định bắn ra lại bị kìm lại cảm giác rất tức và khó chịu.

Mặt Hưng đỏ gay hơn, mồ hôi đổ ngày nhiều, thuốc ngày cnagf mạnh mà lại bị như vậy thì không thể nào chịu đựng nổi, miệng cậu không rên nữa, mà cứ "ú, ớ" như muốn nói điều gì đó.

Thằng Tiến thấy thế, liền rút cái sịp ra, Hưng rên ri nói:

- Làm ơn, cho anh ra đi, anh khó chịu quá....

Hưng không nói nữa, mà thay vào đó là những tiếng rên rỉ vô cùng dâm dục, thnagwf Tiến thằng Tùng đươc thế cười to khoái chí.

Thằng Tùng nó se hai đầu vú của Hưng một cách mạnh bạo hơn, Hưng cũng rên to hơn trước nhiều hơn.

Nước mắt Hưng cũng rơi lã chã, vừa đau khổ, vừa tủi nhục mà không thể nói nên lời nào nữa.

Thằng Tiến thì nắm lấy tóc Hưng mà kéo xuống, lúc này, đầu cậu đã nhìn thẳng xuống đất.

Chính xác là, thằng Tiến muốn cho cậu thấy được con cặc đang nứng của cậu đang giật giật và rỉ nước nhờn như đang cầu xin được giải thoát.

Thằng Tiến không cười nữa mà nghiêm túc nói:

- Mày muốn ra cũng được, chỉ cần mày van xin hai anh đây cho mày được ra thì tụi tao sẽ giúp mày ra.

Không chỉ một mà tận hai lần, ba lần.

Ha ha ha....

Thằng Tùng đứng kế bên tiếp lời:

- Đúng đó, em chỉ cần mở miệng xin hai anh cho em được ra, là tụi anh sẽ giúp em mà.

Vừa nói, thằng Tùng vừa nựng lấy cằm Hưng, cậu cũng không buồn phản kháng lại, mặc cho chúng muốn làm gì cậu thì làm.

Bởi lẽ, trong đầu cậu đang suy nghĩ đến việc phải hạ mình cầu xin bọn chúng cho mình được ra với tư cách là "một thằng nhóc" đang cầu xin được thỏa mãn thú vui của mình thì thực là xấu hổ, ê chề.

Việc xuất tinh vốn là chuyện hiển nhiên của đàn ông, nhưng đối với Hưng thì nó đã không còn là việc tự chủ của cậu, mà nó phụ thuộc vào ý chí của lão Tuấn từ lúc cặc cậu bị khóa.

Hôm nay, thì cậu lại bị hai đứa học sinh lạ mặt làm nhục giữa chốn công cộng, và một lần nữa, việc xuất tinh của cậu lại phụ thuộc vào hai đứa nó.

Thằng Tiến chờ một lúc mà vẫn không thấy Hưng lên tiếng mà chỉ nghe thấy những tiếng rên ri của cậu thì không khỏi hụt hẫng, nó xẵng giọng nói:

- Sao, mày không muốn à, không thì tao sẽ....

Chưa kịp nói hết câu thì đột nhiên nó nghe thấy tiếng xe máy chạy vào công viên, nó bất giác quay lai nhìn thì thấy chiếc xe đã dừng lại và đậu cách đó không xa, tụi nó có lo sợ một chút.

Hưng thì quay lại nhìn thì nahanj ra đó chính là lão Tuấn, lòng cậu thì nửa mừng nửa lo.

Cậu chợt khẽ nói với hai đứa học sinh kia:

- Hắn về tới rồi...hai đứa mau rời khỏi ....đây đi....hắn không phải là người tốt đâu....

Hơi thở gấp rút tim đập nhanh, cơ thể nóng bừng, chính là thuốc kích dục kia đã phát huy hoàn toàn, khiến Hưng nói chuyện bị ngắt quãng như thế.

Hai đứa kia nghe vậy cũng hiểu ra mọi chuyện liền trả Hưng về tình trạng ban đầu mà lặng lẽ rời đi.

Lão Tuấn do đứng cách đó còn khá xa, trời lại tối nên hắn cũng không phát hiện ra lũ nhóc lạ mặt kia.

Hưng thì thở phào như trút đi được nỗi lo từ nãy giờ nhưng kể từ đây cậu đành sẽ phải chịu đựng những trò hành hạ của lão Tuấn biến thái kia.

Điều này còn đau đớn, tủi nhục hơn những gì mà hai đứa nhóc kia đã làm với cậu.

Lão Tuấn bước đi nhanh chóng tới chỗ Hưng, cũng may rằng đám nhóc kia chỉnh trang mọi thứ thật khéo nên lão Tuấn khó mà phát hiện được sự hiện diện của lũ nhóc lúc nãy.

Dù chúng có làm nhục Hưng, hành hạ Hưng nhưng trong lòng cậu vẫn không muốn chúng bị lão Tuấn phát hiện chút nào.

Lão bước tới trước mặt cậu, Hưng lúc này cơ thể đã đạt đến giới hạn, khó chịu, bứt rứt vô cùng, cơ thể đỏ bừng mà nóng ran, cặc cậu thì cứ rỉ nước nhờn liên tục, đôi lúc còn giật giật liên hồi, gân xanh gân đỏ nổi đầy.

Lão Tuấn thấy thế thì liền thỏa mãn, nhéo lấy một bên vú cậu rồi nói:

- Thực đúng là ngoài sức mong đợi của tao, loại thuốc này phải công nhận là hiệu quả thực sự, hahaa.

Nó khiến cho một thằng trai thẳng, chủ nhiệm một câu lạc bộ đá banh thành một thằng đĩ thật dâm dục, biến thái như thế này.

Những lời nói vừa rồi của lão mang đầy ý châm chụ, sỉ nhục Hưng, cậu biết rõ điều đó nwhng cậu bây giờ cũng chẳng buồn quan tâm.

Bởi lẽ, cậu đã bị thứ thuốc kia xâm chiếm hoàn toàn tinh thần của cậu, cậu cầu mong tên Tuấn sẽ giúp cậu được giải phóng ra.

Lão Tuấn tháo sịp mà Hưng đội trên đầu, áp vào mặt Hưng, Hưng cũng đang cố gắng hít thở thật đều nhằm khống chế cơn dâm dục trong người mình lại thì vô tình hít phải thứ mùi kia, nó khác hẳn các mùi còn lại mà cậu đã ngửi thấy.

Điều này nằm trong sự toan tính của lão.

Hắn bắt cậu phải tập làm quen với mùi của trai, và cậu sẽ chỉ nứng khi ngửi thấy mùi trai như thế này.

Một hồi lâu như thế, mà cặc Hưng vẫn giật giật ngày càng mạnh hơn, nước nhờn cũng rỉ ra khá nhiều.

Lão thấy vậy thì cười mỉa mai, lấy sịp quăng qua một bên.

Lão lôi từ trong balo những dụng cụ phục vụ cho cuộc hành hạ tối nay ra, chỉ vài món đơn giản như trứng rung, kẹp, đuôi chó, mặt nạ chó, rồi thêm một thứ gì đó trong khá lạ mà Hưng không biết nó là.

Nhưng tựu chung lại, đó toàn là những món mà cậu đã được trải nhiệm ngay lần đầu bị bắt.

Nhìn những thứ đó, Hưng có một cảm giác lạ, khó tả, cậu thầm nghĩ "Mình đang hứng thú với những thứ đó sao?", và rồi cậu lại tự trấn an mình bằng suy nghĩ vdo tác dụng của thứ thuốc kích dục kia nên cậu mới có cảm giác lạ như thế.

Lão Tuấn tỏ vẻ cười đắc ý rồi nói:

- Mày thấy mấy món này quen không con chó?

Có phải mày đang muốn ra lắm đúng không?

Nghe câu nói đó như gãi đúng chỗ ngứa của mình, nhưng tâm trí của cậu hiện tại đang bị xâm chiếm bởi dục vọng, sự thèm khát được ra nên không ngần ngại gật đầu lia lịa.

Lão Tuấn thấy vậy liền cười phá lên, khoái chí, lấy tay xoa đầu Hưng một cách âu yếm:

- Vậy mới ngoan chứ, giờ chỉ cần mày làm theo yêu cầu của tao bây giờ, thì tao sẽ cho mày ra thoải mái.

Hưng gật đầu trong vô thức, lão Tuấn lại tiếp tục nói:

- Đầu tiên, mày phải tự mang hết những thứ dụng cụ kia lên trên người mày, không chừa lại bất kỳ món nào.

Nếu không tự mang được, thì với một món tao giúp sẽ là 10 roi vô mông.

Vừa nói, hắn và cầm cây roi lên, nhịp vài nhịp vô bụng Hưng như một lời đe dọa.

Đoạn hắn lại nói:

- Thứ hai, sau khi mang xong hết những dụng cụ, mày sẽ hoàn toàn là một con chó, và mày phải bò, bò hết một vòng công viên này.

Nghe lão ta nói xong, Hưng cũng không suy nghĩ gì mà nhanh chóng gật đầu đồng ý ngay, bởi lẽ bây giờ cậu đã hoàn toàn bị cơn dục vọng lấn át tâm trí.

Lão Tuấn nở một nụ cười đầy mưu mô.

Thoạt rồi, hắn cởi trói tay chân của Hưng, vừa xong thì Hưng đã quỳ gục xuống, trông như kiệt sức, nhưng miệng thì không ngừng rên những tiếng rên rỉ vô cùng dâm dục.

Hơi thở cậu đột nhiên gấp gáp, vội vã hơn, mặt cậu lúc này đỏ bừng, cặc thì cứ mải rỉ nước.

Tay cậu không kìm nén được, vô thức đưa tay sục cặc, vừa súc được hai bá cái thì liền bị lão Tuấn lấy chân đạp cho một cái, nằm lăn ra đất.

Lão gận dữ, quát:

- Tao đã nói là mày phải làm đúng theo yêu cầu của tao, thì mày sẽ được ra, nếu mày không kiểm soát được thì cứ việc, nwhng tao dám chắc, hậu quả mà mày phải nhận sẽ không hề nhẹ.

Vừa nói, hắn vừa đá mấy cái vào bụng, khiến Hưng phải nằm co người lại, nwhng cũng thể nào vơi đi được cơn nứng đang dâng lên dữ dội trong người cậu.

Hưng hơi gượng người dậy, nói khẽ:

- Tui chịu hết nổi, tui muốn ra ngay bây giờ, xin ông hãy cho tui ra.

Lão Tuấn cười nhạt, nói:

- Thôi được muốn thì mày cứ việc ra đi, nhưng hậu quả thì phải chịu, dù nhục nhã tới mức nào cũng đừng có trách tao.

Nghe vậy, dù rất sợ, nhưng Hưng vốn không thể khống chế nổi dục vọng của bản thân, nên cậu liền đưa tay sục lấy sục để, chằng mấy chốc, một dòng tinh dịch nóng hỏi bắn ra, lão Tuấn nhanh tay lấy chiếc sịp hứng lại dòng tinh đó.

Hưng bắn rất nhiều, hơn 10 dòng tinh được bắn ra, lần nào cũng rất nhiều và đặc sệt, nóng hổi.

Tiếng rên cũng dần dịu lại, cậu thở phào nhẹ hẳn đi, không còn cái hơi thở gấp rút như lúc nãy nữa.

Trái lại, sắc mặt lão Tuấn nghiêm nghị nhìn cậu:

- Giờ liếm hết đống tinh dịch của mày dính trên cái sịp này đi, liếm cho sạch rồi tao sẽ bắt đầu hình phạt cho mày.

Hưng vẫn đnag trong cơn sướng, dù không được giải tỏa hoàn toàn, nhưng tác dụng của thuốc cũng bớt đi phần nào, khi đang trong cơn nứng thì bất giác nghe vậy Hưng cũng không ngần ngại cúi xuống đất liếm sạch hết đống tinh dịch mà cậu bắn ra lúc nãy.

Cậu liếm một cách miễn cưỡng, lưỡi không dám chạm vào đống tinh đó, mùi tanh tuy có nhẹ nhưng vẫn khiến cậu khó chịu vô cùng như muốn buồn nôn.

Phải mất kha khá thời gian để cậu hoàn toàn liếm sạch chỗ tinh đó, mặt tái đi vị mùi vị không mấy hấp dẫn từ đống tinh do bản thân mình bắn ra, phải tự dùng lưỡi mình dọn lấy chúng trông thật gớm.

Hưng vài lần muốn nôn ra, nwhng khi cậu ngước lên nhìn sắc diện ủa lão Tuấn, trông thật đáng sợ thì cậu cố kìm lại, cố nghĩ đến một chút gì đó mà cậu cho là "hấp dẫn" trong đống tinh đó.

Lão cũng nhìn Hưng một cách chăm chú, miệng cười thỏa mãn:

- Coi bộ mày cũng rất cố gắng làm chó nghe lời tao đó nhỉ.

Làm tốt lắm.

Nghe những lời đó thì Hưng cảm thấy khó chịu, bởi lẽ chuyện này là bản thân cậu bị ép phải làm như thế, chứ đâu có cam tâm tình nguyện làm theo lời hắn.

Hắn nói như thế, chẳng khác nào bảo cậu tự nguyện, cầu xin hắn cho được làm chó, phục vụ lão một cách tự nguyện.

Hưng nhục nhã, cúi gầm mặt xuống để không phải nhìn thấy ánh mắt khinh thường, sỉ nhục của lão.

Lão Tuấn thấy vậy thì giơ chân nâng cằm của cậu lên, ngước nhìn hắn, rồi nói:

- Bây giờ thì tới hình phạt tiếp theo.

Mày chắc bây giờ cũng cảm thấy thoải mái một xíu rồi đúng không?

Hắn khẽ gật đầu, lão Tuấn nói tiếp:

- Tốt, giờ mày hãy đeo hết những dụng cụ kia lên trên người mày đi.

Hưng đang dần thấm mệt nhưng vẫn phải lúi cúi bò tới chỗ đống dụng cụ kia để đeo, thì lão Tuấn, giơ một chân lên cản cậu.

Hưng cũng cảm thấy khó hiểu, chả biết lão còn toan tính điều gì, thì lão đưa cậu một viên thuốc và nói:

- Mày hãy uống viên thuốc này vô đi, rồi hãy làm.

Hưng tròn mắt nhìn lấy viên thuốc đó, cậu thầm nghĩ "Không lẽ, hắn tính cho mình uống thuốc kích dục nữa sao?

Một viên thôi cũng đủ mệt rồi, huống hồ viên kia còn chưa hết tác dụng mà thêm viên mới này nữa thì mình chỉ có chết mất."

Lão Tuấn thấy Hưng chậm chạp, không phản ứng, cũng đoán biết được suy nghĩ của Hưng lúc này nên trấn an cậu:

- Mày an tâm, không phải thuốc kích dụ đâu, tao không có ác như thế, đây chỉ là một phần của hình phạt thôi.

Ngoan ngoãn uống nó thì tao sẽ còn nhẹ tay.

Dù trong lòng còn chút lo lắng vì viên thuốc bí ẩn kia, nhưng Hưng cũng chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời uống nó.

Xong xuôi, cậu bắt đầu đeo từng món dụng cụ mà lão Tuấn bày ra lúc nãy lên người.

Đầu tiên là hai cái kẹp vú được nối với nhau bằng sợi xích, tiếp theo là trứng rung, đây là loại không dây, kích cỡ không to lắm, nhưng bản thân là trai thẳng và chưa tự nhét nó vào lỗ hậu bao giờ nên loay hoay một hồi mới nhét vào được.

Một cảm giác khó chịu xen lẫn một chút sướng khiến cu cậu dù đã bắn ra rất nhiều nhưng cũng phải cương lên dũng mãnh.

Nhìn thấy bản thân mình như vậy, Hưng thấy mình thật tệ hại, cậu đang dần đánh mất đi bản tính của một con người, cậu đang cảm thấy mình ngày càng đúng như lời của tụi nhóc lúc nãy, cũng như lão Tuấn là đang trở thành một con chó dâm thèm khát bị sỉ nhục, hành hạ.

Nghĩ tới đó thì hai mắt cậu ứa lệ như muốn khóc nhưng cậu cố kìm lại, không thể để cho ai khác trông thấy bộ dạng cậu như thế được, nếu không cậu sẽ càng bị sỉ nhục hơn nữa.

Sau khi nhét xong trứng rung thì Hưng tiếp tục nhét chiếc đuôi cho silicon vào, phải vất vả và nén chặt mọi cảm giác đau, sướng mà làm, một lúc cũng nhét xong, nước mắt ứa ra vì cảm giác thốn nơi lỗ đít ấy.

Nhìn sơ qua hineje tại chỉ còn hai món là chiếc mặt nạ và một thứ gì đó tròn tròn, bằng inox.

Hưng không biết cách đeo nó, mà cũng chẳng biết phải làm gì nên cậu lựa đeo mặt nạ trước.

Định cầm chiếc mặt nạ lên thì lão Tuấn ngăn lại rồi nói:

- Khoan, mày hãy ngậm cái sịp kia đi rồi hãy đeo cái mặt nạ đó vào.

Hưng cúi xuống, cầm sịp lên, cảm giác ướt ướt, nhớt nhát đó thật khiến cậu muốn buồn nôn nhưng biết làm sao được, đây là mệnh lệnh của lão Tuấn kia mà, nên Hưng cũng cố chịu ngậm lấy chiếc sịp đó vào.

Cái mùi tanh tanh ấy lan tỏa khắp miệng, cậu nhăn mặt khó chịu, rồi một lúc cậu cũng quen dần mà đeo mặt nạ chó vào.

Trông Hưng lúc này chẳng khác nào là một diễn viên vào vai một chú cho cả, bởi lẽ tạo hình trông rất chân thực, từ bề ngoài cho tới tư thế bò.

Lão Tuấn nhìn cậu tỏ vẻ hứng thú, lão cười, tay thì cầm cái remote bấm bấm vài cái rồi nói:

- Trông giống con chó chưa kìa?

Mày còn biết ngoắt đuôi mừng chủ nhân nữa chứ.

Hưng thật xấu hổ biết dường nào, cái đuôi cắm sau đít cậu là do cái trứng rung được kích hoạt rung đang cựa quậy trong lỗ hậu của cậu, cậu phải lắc mông để tạo cho mình một chút cảm giác thoải mái thì vô tình khiến mình mất mặt trước mặt lão.

Một cảnh tượng hết sức dâm đãng của Hưng phô bày ngay trước mặt lão Tuấn, khiến lão ta thích thú vô cùng.

Cái món đồ còn lại kia vẫn còn nằm ở đó, lão Tuấn biết ngay là Hưng không biết cách đeo, nên cũng không chần chừ mà cầm nó lên, lão ngồi khuỵu xuống trước mặt Hưng rồi giơ cái vật đó lên trước mặt cậu rồi nói:

- Chắc mày không biết đây là cái gì đúng không?

Vậy để tao cho mày biết, đây gọi là tạ đeo dái.

Vừa nói, hắn vừa vỗ cái tạ dái kia vào mặt Hưng mấy cái, lúc nãy lão thấy rõ ánh mắt của cậu ẩn ẩn sau lớp mặt nó đó là sự tò mò lẫn sợ hãi, nhưng cũng không quan tâm đến mà nhanh chóng đeo nó vào.

Hưng thấy vậy có chút kháng cự nwhng vô ích, thao tác của lão nhanh và dứt khoát, chưa đầy một phút đã đeo hoàn toàn chiếc tạ dái đó vào cho Hưng.

Với sức nặng hơn 300 gram, cái tạ đó kéo hai hòn dái của Hưng xuống đất một cách thô bạo.

Hưng nhăn mặt, rên rỉ đau đớn, nước mắt chảy ra vì sự thốn đó.

Cậu ưỡn người xuông nhưng cậu nhanh chóng nhận ra rằng, cậu cnagf cử đọng thì càng đau nên từ từ Hưng cũng lấy lại được bình tĩnh mà thôi động đậy mạnh.

Lão Tuấn thấy tình cảnh trước mắt thì không không thích thú, cười phá lên một trận rồi lấy roi ra, vòng ra phía sau Hưng rồi nói:

- Lúc nãy tao có nói, một món không biết đeo mà để tao giúp là 10 roi, bây giờ tao sẽ đánh và mày sẽ đếm, đém cho tao nghe rõ bằng không tao sẽ đánh lại từ đầu.

Nghe rõ không?

Dù miệng đang ngậm sịp nhưng Hưng vẫn cố trả lời lão:

- Rõ...

Âm thanh nghe chẳng thuận miệng tí nào, nhưng một phần cũng do cái mặt nạ kia làm cản trở sự truyền âm nên với kết quả như vậy cũng đủ khiến lão Tuấn hài lòng.

Lão bắt đầu vung roi, cái đầu tiên giáng xuống khiến Hưng đau đớn quằn quại, lằn roi đỏ ửng hiện lên, Hưng lại cảm thấy nơi hai hòn dái của mình cũng đau theo do chiếc tạ kia làm ảnh hưởng, Hưng nhanh chóng ổn định lại, giữ yên cơ thể để tiếp tục đánh.

Cậu cũng không quên đếm cho lão Tuấn nghe.

Rồi tiếp tục đòn thứ hai, thứ ba, thứ tư,...Tới lần thứ năm thì cả người cậu dần mất sức đi, mắt cậu mờ đi đầu óc thì không thể tập trung được, thế nhưng vì trận đòn nên cậu cũng cố gắng chịu đựng, lão Tuấn cũng nhận ra sự lạ thường đó, lão cũng nahnh chóng hoàn thành năm roi còn lại.

Hưng lúc này phải chịu cảnh mông đau rát, cái trứng rung thì hoành hành trong lỗ đít, hai hòn dái thì bị tạ dái kéo xuống đau thốn, hai đầu vú đỏ ứng vị hai cái kẹp, tình thế thật đau khổ vô cùng.

Cả người cậu dường như mất sức, mắt cầu mờ dần, ý thức ngày càng mất đi.

Cậu chỉ kịp nghe lão Tuấn đang đứng trước mặt cậu nói vàu câu gì đó chưa kịp nghe rõ thì đã nằm gục xuống dưới đất.

Đó là tác dụng của viên thuốc thứ hai mà lão Tuấn nói đó là một phần của hình phạt, là thuốc mê thông thường, tác dụng thì mất gần nửa tiếng mới phát huy được dược hiệu.

Việc làm Hưng bất tỉnh như thế cũng nằm trong kế hoạch của hắn ta chứ chẳng phải hình phạt nào cả.

Sang hôm sau, ngay trước cửa phòng trọ Hưng là một chiếc thùng carton rất lớn, chiếm lấy một nửa chiều rộng của hành lang.

Thời gian luc nãy đã là 07h45, mọi người cùng dãy phòng dù thấy chiếc thùng carton lớn đó cũng có nhiều thắc mắc nhưng một phần vì vội đi làm, một phần vì họ nghĩ đó là quà dưới quê do ba mẹ Hưng gửi lên nên cũng không quan tâm đến.

Khu trọ mà Hưng đang ở lúc này đã vắng vẻ hơn cả, chỉ còn vài người đang tầng dưới chờ tới tối đi làm ca đêm nên cũng không mảy may nhìn tới cái thứ lùng kia mà nghỉ ngơi trong phòng.

Một đứa trẻ, tầm bốn tuổi, tay thì đang cầm một cái ghế nhựa nhỏ, đang vui vẻ bước lên tầng trên, dãy phòng của Hưng, nó tiến tới chỗ cái thùng carton lớn kia.

Nó kê cái ghế sát vào thùng, đứng lên rồi mở cái thùng ra, cảnh tượng đạp vào mắt nó lúc này là một người thanh niên trần truồng đang nằm ngủ trong đó, trên người đeo những thứ gì đó lạ lùng mà trước đây nó chưa bao giờ nhìn thấy, đầu thì đeo một cái mặt nó giống chó, đó là Hưng.

Nó khẽ gọi vào thùng:

- Này, chó ơi chó, chó mau dậy chơi với em đi.

Nó kêu chừng vài ba tiếng thì Hưng bắt đầu cử động, ngọ nguậy thì cảm giác thấy thật tù túng, tay chân thì tê đi do nằm co trong thùng quá lâu.

Và tầm lúc lâu, Hưng dần lấy lại tỉnh táo, thì nghe tiếng gọi của thằng bé kia "Chó ơi, chó mau dậy chơi với em đi".

Lúc này cậu chợt nhận ra, mình vẫn còn mang chiếc mặt nạ hình đầu chó kia, miệng vẫn còn đang ngậm sịp nên không hể nói chuyện rõ ràng được.

Hưng cảm thấy khắp người có vô vàn cơn đau truyền đến, bất giác không thể ngồi dậy liền được, cậu phải từ từ lấy tay nâng đỡ người lên thì mới cảm thấy dễ chịu.

Thằng bé kia vẫn đnag trố mặt nhìn "chú chó" ngồi dậy, nó không hề thắc mắc gì mà lại cảm thấy vô cùng thú vị.

Hưng ucngx không chú ý gì tới nó, cậu lại không thể tháo cái mặt nạ ra ngay trước mặt nó được, nếu vậy thì nó sẽ biết mặt cậu, thì sau này sẽ rất là phiền phức.

Mặc dù miệng vẫn còn đang ngậm sịp, nhưng cậu cũng cố lên tiếng:

- Em hãy...mau về phòng đi...cho anh nghỉ ngơi nè...

Nhưng thằng bé đó lại không chịu:

- Không em muốn chó đi chơi với em.

Thế rồi no nhanh chóng vơ lấy cọng dây xích ở cổ Hưng rồi nắm chạy đi, Hưng trong bất ngờ chưa biết rõ chuyện gì xảy ra, nên khi cọng xích căng ra, kéo cổ Hưng đi, thì cậu nhanh tay chụp lại, nhưng lại nghĩ "Nếu mình giật lại cọng xích như vậy sẽ khiến nó khóc ùm lên thì mọi người sẽ phát hiện ra mình mất.".

Nghĩ vậy, thì cậu cũng không ngần ngại bước ra khỏi thùng carton rồi chạy theo giữ thằng bé lại, hành động không được nhanh, dứt khoát được do, chiếc tạ dái làm cậu đau thốn, nhưng cậu cũng mặc kệ.

Cậu phải mất một lúc mới dỗ được nó và dụ được nó đi.

Thấy nó đã đi về phòng mà mắt vẫn còn về chỗ cậu, Hưng cảm thấy xấu hổ, nhục nhã.

Hưng nhanh chóng lấy ba lo mình ra, rồi mở cửa vào phòng, cậu cũng không quên cất luôn cái thùng carton kia.

Hưng cũng thừa biết đây là hình phạt mà lão Tuấn đã nói, khiến cậu mất mặt nhục nhã trước mặt một thằng bé.

Có lẽ, hắn đã chạy xe cậu và gửi vào chỗ gửi xe của nhà trọ rồi bỏ cậu vào trong thùng carton kia.

Rồi canh sáng dụ thằng nhóc đó lên đánh thức cậu rồi nói trong thùng đó là một con chó nào đó khiến nó thích thú.

Đó là lần mà Hưng cảm thấy bản thân mình thật tệ hại.

Lúc này Hưng đã cởi hết đồ ra, và đứng đơ người ra trước mặt Nhật, Nhật vô cùng thỏa mãn, sờ nắn cơ thể của cậu.

Có lẽ vì lâu ngày tinh khí tích tụ, cậu chưa được thỏa mãn, mà gặp tình cảnh này khiến cặc cậu nhanh chóng cương lên, giật giật mấy cái liên tục, rồi còn rỉ thêm nước nhờn nữa.

Nhật thế thế liền nói:

- Anh thật dâm mà, em mới làm có chút xíu mà anh đã cứng lên như vậy rồi, còn rỉ cả nước dâm nã chứ.

Hưng đỏ mặt, ngại ngùng nói:

- Em...em đừng...nói....đưng làm như vậy nữa mà.

Dù có Hưng có tỏ vẻ không muốn nhưng miệng cậu phát ra những tiếng rên rỉ sung sướng, Nhật thì càng làm mạnh tay hơn, rồi bất chợt cậu ta quỳ xuống, cầm con cặc cứng ngắt, to khủng đó mà bú mút một cách thèm thuồng.

Hưng hơi rùng mình vì sự điêu luyện đó của Nhật, trong đầu cậu giờ chỉ thấy được chỉ có Nhật mới làm cho mình thỏa mãn, sung sướng thôi.

Đúng như dự đoán, vì đã nhịn ra bao nhiêu ngày qua, chỉ chưa đầy 10 phút Hưng đã bắn, bắn khá nhiều, 10 đợt bắn liên tục và mạnh mẽ vào thẳng miệng của Nhật, kèm theo đó là tiếng rên thỏa mãn, tay cậu nắm lấy tóc của Nhật rồi xoa xoa trong vô thức, hai mắt nhắm nghiền tận hưởng.

Nhật ngậm lấy rồi nuốt tất ả tinh dịch mà Hưng bắn trong miệng cậu xuống, nhưng chưa thôi nhả cặc ra, cậu bú mút một hồi, dùng lưỡi liếm sạch số tinh còn sót lại trên thân cặc cho thật sạch rồi mới nhả ra.

Khi đã được thỏa mãn, thì Hưng lấy lại được ý thức, mặt cậu đỏ bừng nhìn Nhật, Nhật thấy thế thì liền nói:

-

Sau này, em cũng chỉ cần mỗi tuần anh cho em uống tinh của anh như vậy thôi, cũng không có yêu cầu gì thêm đâu, cần gì thì em sẽ báo trước.

Nếu tuần nào không có thì em sẽ phạt anh.

Vậy thôi.

Anh buộc phải chấp nhận yêu cầu này của em thôi.

Nghe vậy, Hưng cũng cảm thấy an tâm, bởi lẽ, cậu cứ tưởng thằng Nhật sẽ bắt cậu làm gì đó thật nặng nhọc, thật biến thái như những yêu cầu của lão Tuấn.

Nhìn Nhật đang đi rửa tay, rửa mặt xong thì Hưng lên tiếng:

- Anh được mặc đồ vô chưa?

Thằng bé nhìn Hưng cười tươi rồi đáp:

- Dạ được rồi anh, hay anh muốn trần truồng như vậy vô học hả?

Hưng đỏ mặt cùi gằm xuống rồi mặc đồ vô, rồi nhanh chóng đi ra khỏi nhà vệ sinh kẻo bị người khác phát hiện ra.

Sự nhục nhã, xấu hổ của Hưng bây giờ sắp tới đây Định An đang nằm bất tỉnh trên giường kia sẽ phải trải qua.

Hưng dù không nở để bạn bè của mình bị như vậy nhưng thân mình còn lo chưa xong, sao lại lo nổi cho người khác kia chứ.

Lão Tuấn sờ nắn Định An đã đời một hồi, rồi lấy hai cái kẹp vú rời nhau kẹp vào vú Định An, xong xuôi, hắn ra lệnh cho Hưng đưa Định An về lại phòng trọ...

To be continue...
 
Back
Top Bottom