Hưng bị Nhật nắm chặt hạ bộ như vậy, cảm giác rất đau, nhằm thoát khỏi tình trạng đau thốn như vầy thì việc cầu xin có lẽ là không có tác dụng, nên cậu đành động thủ thoát thân.
Thế rồi, Hưng liền dùng sức lấy tay tả chưởng vào huyệt khí hải, nơi đây được xem là một trong các huyệt nguy hiểm, khi đánh trúng chỉ có thể làm đối phương suy yếu, mất đi sự linh hoạt.
Do không có sự phòng bị, nên khi dánh trúng Nhật khá bất ngờ, cậu ôm lấy bụng ngồi khuỵu xuống, nhân lúc đó, Hưng nhanh chóng bỏ đi.
Nhưng chưa bước ra khỏi hoàn toàn nhà vệ sinh, thì Hưng nghe thấy tiếng của Nhật la lên:
- Nếu anh mà bỏ chạy khỏi đây, thì em không dám đảm bảo bí mật của anh đâu đó đa.
Hưng nghe thấy thế cậu dừng lại, ngoáy lại nhìn về chỗ Nhật, cậu ta từ từ đứng dậy, bước chậm rãi về chỗ Hưng.
- Em không ngờ, anh cũng biết sợ đó, sợ tới nỗi mà ngay cả cái chứng cứ mà em quay luc nãy, anh cũng không kịp xử lý luôn nhỉ.
Hưng lúc này trong lòng lo sợ lại càng sợ hơn, bây giờ lại có thêm một người nữa nắm được thóp của cậu, liệu rằng Nhật có gây bất lợi cho mình không.
Hưng khẽ nói:
- Em....bây giờ...em muốn anh phải làm như thế nào....thì em mới chịu buông tha cho anh?
Sau cú đánh lúc nãy của Hưng thì Nhật vẫn nở một nụ cười rất tươi rồi đáp lại:
- Anh có biết là anh rất đẹp trai hay không?
Anh có một sức quyến rũ rất đặc với em, em đã thích anh từ cái ngày mà anh phỏng vấn em của câu lạc bộ rồi.
Vừa nói, Nhật vừa bước tới gần Hưng hơn, rất gần, khiến Hưng cảm thấy có chút ngai ngùng, xen lẫn là sợ hãi, bởi lẽ, Nhật có trả thù cho chuyện lúc nãy hay không, còn không thì ý đồ của cậu sẽ là gì.
- Em....ý em là sao?
- Ý em rất rõ rồi còn gì, em muốn anh làm bạn trai em...
- Không thể nào, anh không phải gay như em...anh không thể thích con trai được, anh lại càng không thể quen em được.
- Sao mà không được chứ?
Bởi vì bây giờ anh không có sự lựa chọn nào khác, ngoài việc phải nghe theo lời em.
Anh nên nhớ em đang giữ thứ mà khi nó được công khai thì anh sẽ không còn gì nữa.
Khi nhắc tới chuyện về đoạn phim kia thì Hưng lập tức thay đổi sắc mặt ngay, ba tuần trước thì Hưng cũng từng rơi vào thảm cảnh tương tự như vậy khi bị tên Tuấn bắt trói và chụp hình cậu khi cậu bị hắn lột đồ.
Từ đó, chuyện hắn lưu giữ nhưng ảnh ảnh không tốt đẹp của mình đã khiến Hưng hoàn toàn bị Tuấn khống chế, mặc cho hắn sai bảo cậu, chính xác là những mệnh lệnh "biến thái" của hắn đối với cậu.
Còn hôm nay, cậu lại phải một lần nữa đối diện với một tình huống tương tự với 3 tuần trước, nhưng cảm giác lần này khác lạ.
Không bạo lực, không uy nghiêm, không lạnh lùng và đáng sợ, ngược lại Nhật khiến cậu có chút nương tình, nhẹ nhàng, không chèn ép cậu.
Mặt khác, bản thân cậu lại là trai thẳng thì làm sao có thể quen một đứa con trai được chứ.
Tuy nhiên, trong tình thế hiện tại thì Hưng hoàn toàn không có quyền lựa chọn nào cả ngoài việc phải nghe theo lời Nhật, nghĩ đến đây thì cậu mới lo cho số phận của mình từ nay phải "một cổ hai tròng", một bên Tuấn và môt bên là Nhật.
Thấy Hưng im lặng hồi lâu, ánh mặt nhìn đi chỗ khác do mải mê suy nghĩ, Nhật lấy tay vỗ nhẹ bên má Hưng đang đứng trơ ra:
- Này anh, anh đang suy nghĩ gì vậy?
Anh có muốn làm bạn trai em không?
Hưng đảo mắt một hồi, rồi lại nhìn chằm chằm về phía Nhật, cậu khẽ nói:
- Anh....muốn....hỏi, anh....còn có....sự lựa chọn....nào khác không?
Nhật nghe vậy, cũng tròn mắt nhìn Hưng, giọng Hưng lúc này nghẹn ngào như sắp phát khóc, Nhật cũng cảm thấy được điều đó mà nhẹ giọng hơn với Hưng, một giộng ấm áp, xoa dịu Hưng:
- Anh đừng lo, em cũng không ép anh quá, em sẽ cho anh thời gian, nhưng mà, vì em cũng đã cất công tới như vậy rồi, thì em cũng không dễ gì tha cho anh đâu.
Vì hiện tại, anh cũng đang làm slave cho người khác đúng không nhỉ?
- Đúng vậy.
- Được, vậy sẵn đó, thì anh kiêm luôn làm slave cho em, anh an tâm, em chẳng đời nào nặng tay với người em thích đâu và em cũng chẳng để cho người khác biết kể cả boss của anh về chuyện anh làm slave cho em đâu.
Hưng hiểu được dụng ý của thằng bé, cậu biết nó đang suy nghĩ gì, thực tế, việc làm slave cho Nhật thì chẳng đáng là gì, bởi lẽ, cậu cũng mang thân phận là slave cho lão Tuấn, còn giờ thì cũng chỉ thêm vài trò nhẹ nhàng của Nhật thôi, cậu có thể phân bổ thời gian dành cho hai người.
Nhưng, điều Hưng lo là nếu Tuấn biết được chuyện này thì sẽ như thế nào, liệu hắn có ra tay với Nhật không hay sẽ trừng phạt bản thân mình thật nặng.
Mặt khác, cậu sẽ phải phân tâm lo cho nhiều việc cùng một lúc: slave cho lão Tuấn và Nhật, chuyện học, đi làm thêm động của câu lạc bộ,..liệu cậu có đủ sức để đáp ứng hiệu quả cho các việc này hay không.
Nhật đứng cạnh Hưng, đưa mắt nhìn Hưng một cách chăm chú, cậu đang ngắm nhìn thân hình của Hưng khi đang bối rối, sợ hãi mà thầm nghĩ "Với tình cảnh này, khi mà em đã nắm được thóp của anh như vầy, thì em sẽ từ từ khiến anh thần phục em, rồi anh cũng sẽ dần bị em thuần hóa thế rồi anh sẽ mãi không rời xa em được".
Thế nhưng điều Nhật lo lắng bây giờ là liệu Hưng có thực sự bị cậu khống chế hay không, bởi lẽ, ngay từ lúc đầu, Nhật chẳng có ý muốn đe dọa Hưng nhưng sự việc xảy ra lúc này thì khó mà có cơ hội lần hai.
Hai người đứng đơ ra một lúc, thì Nhật lên tiếng:
- Nào, bây giờ thì anh cởi hết đồ ra cho em xem nào.
Vừa nói, Nhật vừa đưa tay nựng lấy cằm của Hưng một cách trìu mến, Hưng từ từ đưa tay cởi cúc áo sơ mi ra, đây cũng không phải lần đầu tiên Hưng khỏa thân trước mặt người khác, nên cậu cũng không có gì gượng gạo, làm mọi chuyện hết sức suông sẻ.
Nghĩ tới đây, phải nói đến lão Tuấn tài giỏi kia, có thể khiến cho một thằng trai thẳng, cứng đầu như Hưng phải ngoan ngoãn nghe lời như vậy, Hưng giờ đã quá quen với việc trần truồng như nhộng trước mặt người khác như vậy, cũng như là ở những nói công cộng.
Hưng nhớ lại một lần bị lão Tuấn tra tấn tinh thần tinh thần mà cậu không chịu được nên phải chịu hình phạt nhục nhã vô cùng.
Đó là lúc Hưng đang trong giờ dạy thêm cho học sinh, thì cậu bất ngờ nhận được tin nhắn từ Tuấn, Hưng nhìn thấy thứ mà hắn gửi thì cậu hoảng sợ ngay.
Bởi lẽ, đó là những hình ảnh ngay đêm đầu tiên mà cậu bị lão Tuấn đánh ngất đi, những tấm hình cho thấy cậu bị trói, quần thì tụt xuống để lộ con cặt ỉu xìu, một tấm nữa thì là lúc cậu trần như nhộng miệng ngậm sịp lấy trộm được của một chàng trai khác, một tấm hình khác nữa thì là lúc cậu bị trói khi hai tay đang cầm xô nước, mông thì bị cái móc căm vào, quần thì bị rách làm lộ gần hết mông.
Kèm theo sau tấm hình đó là một mệnh lệnh từ lão Tuấn đối với cậu "Bây giờ, mày hãy lên sân thượng nhà học sinh mày đang dạy, cởi hết đồ ra và tới chỗ lan can đứng tầm ba phút cho tao.
Khi nào về thì mày hãy làm cách nào đó lấy được sịp của anh thằng nhóc học sinh mà mày đang dạy, nhớ là chiếc sịp mặc ngày hôm nay.
Sau đó, hãy cởi hết đồ ngậm sịp và chạy tới công viên ở khu phố 3, gần góc đường Tên Lửa và đường số 7, mày có quyền mặc áo khoác"
Đọc xong dòng tin nhắn đó, Hưng thầm nghĩ "Cái yêu cầu, mệnh lệnh quái quỷ gì đây nhỉ, biến thái quá chừng, chuyện phô dâm trên sân thượng thì cũng rất rui ro, còn lấy trộm sịp thì làm sao mà mình có thể lấy trộm sịp của anh thằng nhóc này mà tối về anh nó không phát hiện được kia chứ, rồi còn trần truồng chạy xe từ đây ra tới chỗ công viên đó nữa, tận 3 km".
Ngoài ra, Hưng cũng không hề thắc mắc là tại sao lão Tuấn lại biết được về chuyện phụ huynh của học sinh mà cậu đang dạy, bởi lẽ cậu biết hắn nắm được những thông tin này, thậm chí có những thứ hắn không thể biết thì bắt cậu phải khai ra hết.
Giờ thì cậu phải tìm cách lấy trộm sịp của anh thằng bé, cách duy nhất là phải đi vào phòng anh nó.
Hưng thường dạy ở đây nên nề nếp sinh hoạt của gia đình thì cậu biết rất rõ.
Anh thằng bé mỗi khi đi làm về thì chỉ thay đồ rồi để trong phòng đó rồi thay một bộ khác rồi đi học cao học.
Giờ học cao học đó thường trùng với giờ dạy em của anh ta nên có lẽ mà hôm nay tên Tuấn biết được thời cơ thuận lợi đến thế mà bắt Hưng làm điều này.
Vả lại hôm nay, ba mẹ của nhóc học sinh này cũng bận đi ăn tiệc nên không có ở nhà, có thể nói, trong nhà hiện tại chỉ có cậu và nhóc học sinh này thôi.
Hoàn cảnh quá thuận lợi cho Hưng thực hiện yêu cậu của Tuấn, Hưng thầm nghĩ "Chắc có lẽ hắn ta đã xem xét kỹ tình hình rồi nên mới ra lệnh như thế này".
Hưng tiếp tục ngồi hướng dẫn thằng bé học sinh đó giải bài tạp, khi giải xong thì cậu lại tiếp tục đưa ra thêm hơn mười bài nữa, cốt là để kéo dài thời gian để cho nó tập trung làm bài, còn bản thân mình thì tìm cách lẻn vào phòng anh hai nó kế bên để lấy chiếc sịp.
Đoạn thì Hưng hồi hộp, tim đập thình thịch mà nói:
- Anh phải đi ra ngoài gọi điện thoại chút xíu, em ở đây làm bài chút thầy quay lại sửa nha.
Thằng bé trả lời "Dạ vâng" một tiếng, Hưng an tâm, cầm theo điện thoại và không quên ngoái lại quan sát thằng bé rồi mới thực sự bình tâm mở cửa ra ngoài.
Dù trong hiện tại tong nhà không có ai nhưng Hưng cũng không thể không quan sát kỹ tình hình rồi mới bắt đầu hành động.
Cậu nhẹ nhàng bước lại chỗ cửa phòng anh hai nhóc học sinh, mở cửa nhẹ nhàng tránh phát ra tiếng động rồi nhanh chóng bước vào vào đóng cửa lại.
Căn phòng khá sạch sẽ và ngăn nắp, vốn được người giúp việc của gia đình này dọn dẹp sạch sẽ đâu vào đấy, còn anh hai của nhóc học sinh kia thì lúc nãy về cũng chỉ thay đồ rồi đi ngay, bộ suit văn phòng kia vẫn còn nằm trên giường chờ đến sáng mai sẽ được đem đi giặt.
Hưng thấy ngay đó là bộ đồ mà anh ta đã mặc đi làm vào hôm nay, cậu nhanh chóng bước tới chỗ bộ đồ, trong lòng thì thay vì sợ thì cậu chợt cảm thấy tò mò.
Bởi lẽ, Hưng mặc dù là slave đang được Tuấn từng bước huấn luyện để trở thành một slave thực thụ nhưng bản thân cậu luôn nhận thức được "mình là trai thẳng thì lý nào lại đi làm những chuyện ghê tởm, biến thái như vậy được", việc cậu làm lúc này chỉ là bị đe dọa, bị ép buộc phải làm để bảo toàn danh dự cho mình.
Thế nhưng, trong lòng cậu lại vô tình xuất hiện suy nghĩ "Không biết anh ta mặc sịp màu gì nhỉ?
Boxer hay Brief nhỉ?
Thậm chí là mùi đàn ông của anh ta có vương lại như chiếc sịp chàng trai tối đêm đó mà mình lấy trộm không ta?"
Bao nhiêu câu hỏi biểu lộ cho sự tò mò của Hưng xuất hiện, cậu không thể dừng nó lại được, cậu liền vương vào cái cớ "mình là trai thẳng" để gạt đi.
Thế rồi, Hưng lục lấy chỗ đồ đó, thì cũng thấy sịp của anh ta vẫn còn nằm gọn trong chiếc quần tây đen.
Một chiếc sịp brief màu xanh đen đậm, hiệu PUMA – chữ màu trắng, nó vẫn còn khá ẩm do mồ hôi, tay Hưng có thể cảm thấy rõ điều đó.
Lúc này trong Hưng có cảm giác khoan khoái khó tả, cậu từ từ đưa chiếc sịp đó lên ngửi nhưng lại nửa chừng thì dừng lại, thầm nghĩ "Minh không thể làm như vậy được, thật kinh tởm mà".
Thế rồi, Hưng nhanh chóng đi ra khỏi phòng, quan sát kỹ lại một lượt thì không thấy ai trong nhà nữa, ngoài nhóc học sinh đang ngồi học trong phòng nó.
Hưng thấy vậy thì lập tức bước lên sân thượng của căn nhà để thực hiện yêu cầu Tuấn.
Trên sân thượng lúc này đã tối, vì không có ai ở nhà nên không được bật đèn sáng, điều này vô cùng thuận lợi, giúp Hưng khó mà bị phát hiện.
Cậu nhanh chóng cởi hết quần áo mình ra, làm lộ ra một cơ thể rắn chắc, hoàn mỹ, tuy nhiên thì chiếc khóa cu đã khiến cậu nhục nhã hơn, cậu sợ người khác phát hiện được tình cảnh hiện tại của mình mà nom nớp lo sợ.
Hưng ngó ngang ngó dọc nhìn dáo dác xung quanh, thực sự là không có ai, những ngôi nhà liền kề cũng khó mà để ý cậu.
Hưng chậm rãi bước tới chỗ lan can, cậu vẫn cứ bước thật chậm để quan sát liệu có ai ở những ngôi nhà xung quanh sẽ trông thấy cậu hay không, hay tay Hưng cứ che lấy phần hạ bộ của mình, lòng thì hồi hộp, sợ sệt nhưng không nhiều, khác hẳn so với giai đoạn đầu của cậu.
Trong long cậu bây giờ nhiều cảm xúc hỗ tạp pha trộn với nhau khó mà biết bản thân đang suy nghĩ, thầm mong muốn điều gì.
Tới lan can thì Hưng thấy xung quanh thực sự khá yên tình, cũng đúng vì khu này khá vắng, xung quanh cũng chỉ toàn là công ty làm giờ hành chính, với thời gian này thì đường sá vắng vẻ như thế thì cũng tạm an tâm.
Hưng rụt rè đứng xoay nửa người sát vào lan can, tay chân cậu không run rẩy như trước, cậu cảm thấy cho người khác ngắm nhìn thân thể đẹp đẽ của mình thì cũng không gì phải ngại, nhưng thứ đáng ghét nhất lúc này chính là cái khóa cu chết tiệt đã kìm hãm.
Lúc đầu đeo vào thì cảm thấy khó rất khó chịu không quen, thậm chí có lúc khi mỗi buổi sáng cương lên thì Hưng lại cảm thấy rất đau.
Lẽ nào, một biểu hiện bình thường của một đứa con trai lại không thể làm mà lại phải bị người khác kiểm soát như vậy.
Nghĩ tới đây thì lòng Hưng lại cảm thấy nhục nhã, không dám gặp ai, ngay cả đám bạn thân của mình thì cũng rất hạn chế.
Đứng ở lan can, Hưng cũng cố đưa mắt nhìn xung quanh, vì cậu nghĩ với yêu cầu như vậy thì chắc chắn tên Tuấn kia cũng ở gần đây quan sát cậu.
Đây cũng là lần đầu tiên cậu làm điều này tại nhà của nhóc học sinh này nên vẫn còn sợ ai đó sẽ về sớm và trông thấy cậu trong bộ dạng này.
Lúc đó thì danh dự của cậu sẽ mất hoàn toàn, mọi người sẽ nghĩ cậu là một tên biến thái, một tên dâm đãng lại dám trần truồng nơi đây.
Từ xa, phía góc đường đằng tây, cách nhà nhóc học sinh này tầm 200 mét thì có một người đàn ông đứng nhìn trực diện về hướng của Hưng.
Cậu nhận ra hắn, đó là Tuấn, kẻ đã khiến cho bản thân mình phải ra nông nổi như ngày hôm nay, Hưng thầm nghĩ "Hắn ta thật biến thái mà, cố tình bắt mình làm những điều này cốt chỉ để cho mình nhục nhã".
Bỗng nhiên điện thoại của Hưng reo lên, cậu cầm lên coi thì thấy Tuấn nhắn tin bảo cậu hãy ăn mặc lại rồi tiếp tục dạy, và không quên dặn dò cậu khi ra về hãy làm như những gì hắn đã dặn.
Hưng nhanh chóng quay về phòng dạy học cho tới lúc ra về.
Thằng nhóc học sinh kia cũng không buồn thắc mắc tại sao thầy nó lại đi lâu như vậy.
Chiếc sịp mà cậu trộm của anh thằng nhóc đó lại được cậu nhét vào túi quần mình một cách cẩn thận nên không bị phát hiện gì.
Tầm 9h cũng là lúc kết thúc buổi học hôm nay, Hưng khi ra khỏi nhà này thì phải hoàn toàn trần truồng, do đó, cậu đành phải tìm cách cầm chân thằng bé ấy ở tại phòng này bằng cách ra một bài tập khá dài và buộc nó phải ngồi giải.
Dựa vào trình độ và thái độ thằng bé thì nó phải mất nửa tiếng mới có nghĩ ra được cách giải bài tập, nên Hưng có thể an tâm mà làm theo mệnh lệnh của Tuấn.
Cậu nhanh chóng đi xuống nhà, lúc này người nhà của nhóc học sinh đó vẫn chưa về nhà nhưng cũng không có gì chắc chắn là họ sẽ không về ngay lúc này.
Quan sát thật kỹ tình hình, Hưng thấy mọi thứ đều ổn thỏa nên nhanh chóng mở cửa dắt xe ra để trước nhà, rồi mới lột hết đồ ra.
Đầu tiên, Hưng cởi chiếc áo thun thể thao ra rồi bỏ xuống đất, tiếp theo định cởi quần thì chợt nhớ chiếc sịp kia vẫn còn nằm trong túi quần cậu, Hưng liền móc ra toan bỏ xuống đất thì vô thức đưa sịp lên gần mũi thì chợt lấy lại tỉnh táo mà bỏ xuống đất.
Đang định tháo thắt lưng để cởi quần ra thì bất chợt cậu nhóc học sinh kia vừa chạy xuống cầu thang vừa kêu hai tiếng "thầy Hưng" trên tay còn cầm theo cuống vở đang làm bài dở dang khi nãy khiến cậu không khỏi sợ hãi.
Nhìn ra cửa thấy một người con trai tay toan định tháo thắt lưng, người thì cởi trần, dưới đất kia còn có một chiếc sịp khiến nhóc học sinh kia không thể không tò mò, thắc mắc.
Nó đứng trơ mắt nhìn Hưng, Hưng cũng đơ người ra, run rẩy không nói nên lời, bất chợt nhóc học sinh đó lên tiếng:
- Thầy...thầy đang làm gì thế ạ?
Nghe câu hỏi đó của nó, Hưng chợt hoàn hồn, lấy tỉnh táo thì thầm nghĩ lại "Thằng nhóc này nó mới 7 tuổi thôi, hoàn toàn không suy nghĩ nhiêu, sâu xa, mình cứ bịa lại lý do nào đó".
- À, thầy...tại thầy thấy trời nóng quá nên mới cởi áo ra đi về cho mát ấy mà.
Còn em, sao em không ở trên phòng làm bài mà chạy xuống đây?
Cũng may cho Hưng hai điều, một là bản thân chỉ mới cở áo ra thôi nên lý do đó cũng có thể tmaj chấp nhận, nhưng chỉ lừa được một đứa trẻ thì người lớn lại không thể; hai là, nhóc học sinh này vốn cũng chỉ là học sinh lớp 2 nên nó suy nghĩ sâu xa được, ai nói gì thì nó tin như vậy.
Nhóc học sinh đi lại gần chỗ Hưng rồi nói:
- Con có chỗ này không hiểu nên con mới chạy xuống đây để hỏi thầy ạ.
Nghe vậy, Hưng cũng bớt lo sợ một chút mà tự nhiên, thoải mái chỉ bài cho nó mau lẹ để không khéo người nhà nó về mà thấy tình trạng cậu lúc này thi thật là không hay.
Chỉ bài xong thì Hưng nhanh chóng kêu thằng bé lên phòng làm bài ròi cậu tiếp tục cởi nốt luôn quần đang mặc ra rồi cho vào balo.
Hưng không quên lấy áo khoác quấn ngang hông để che phần dưới đang phô ra của mình, trên thì đeo balo trước ngực.
Còn chiếc sịp kia cậu cố nhét vào miệng, cái mùi hôi khó chịu kia cứ khiến cậu muốn nôn ra nhưng cố kìm nén lại, rồi lấy khẩu trang đeo vào che đi việc miệng cậu đang ngậm sịp một cách biến thái và dâm dục như vậy, trông hết sức nhục nhã.
Như vậy thì cậu tạm an tâm đi ra khỏi đây.
Trên đường đi tới điểm hẹn, Hưng không khỏi lo sợ ai đó sẽ thấy bộ dạng lõa lồ của cậu lúc này, cậu cứ tìm đi những còn đường vắng vẻ tối nhất của khu vực này nên cũng không bị ai để ý, huống hồ cậu lại chạy rất nhanh nên người người chỉ kịp thấy một cái bóng vút qua mà thôi.
Do không mặc quần áo, nên gió thổi vào người khiến cậu cảm thấy hơi lạnh, hai tay cầm lái nên chùm lông nách lộ ra, có thể nhìn thấy rõ sự dâm dục này của cậu.
Nhỡ ai đó đi đường thì cậu sẽ chết vì nhục mất, thậm chí có người sẽ cho cậu là một kẻ biến thái mà bắt cậu mất.
Đường tới chỗ hẹn khá tối và vắng vẻ, Hưng chạy hết tốc lực để tránh bị người đi đường phát hiện, chưa đầy 20 phút là đã tới nơi.
Đây là một công viên công cộng mở 24/24, bốn bề là đường, xung quanh thì có trường mầm non, các công ty đã đóng cửa, khách sạn bình dân, và vài căn nhà dân.
Với khung giờ này thì hiện tại công viên đã không còn ai lảng vảng quanh đây.
Đối với Hưng mà nói thì điều này là vô cùng may mắn.
Hưng nhanh chóng tìm chỗ đậu xe, khóa xe lại một cách cẩn thận, cậu tháo áo khoác đang quấn ngang hông cho vào balo để lên xe.
Một thân hình lõa thể hoàn toàn, vô cùng hoàn mỹ đang ẩn trong màn đêm công viên, ánh đèn mờ của những cột đèn đường phía bên kia đường cũng chẳng thể nào giúp thị giác nhìn rõ được cậu.
Hưng loay hoay nhìn dáo dác xung quanh tìm kiếm Tuấn, do trời khá tối nên cậu không thể thấy rõ được bóng dáng bất kỳ ai cách xa quá 10 mét.
Bất chợt cậu nghe tiếng bước chân, rồi chợt đưa mắt nhìn về hướng phát ra tiếng bước chân đó.
Đúng vậy, Hưng nhìn thấy một bóng đen đằng xa, cậu không thể nhìn rõ mặt hắn ta.
Hưng có chút lo sợ trong lòng, bởi lẽ, cậu không thể đoán biết trước được hắn ta là ai, liệu là lão Tuấn hay là một người dân tản bộ bình thường.
Do đó, Hưng nhanh chóng tìm chỗ ẩn thân, cậu nép mình vào bụi hoa dâm bụt được cắt tỉa gọn gàng thành một hàng rào cao khoảng 1 mét.
Người kia cũng đang dần tiếng tới gần chỗ cậu, tim Hưng đập càng nhanh, mồ hôi cũng bắt đầu rơi, cậu cố lén đưa mắt nhìn xem người kia là ai nhưng rốt cuộc lại không thể thấy rõ được.
Bất chợt, hắn lên tiếng:
- Mày đã dám trần truồng chạy ngoài đường rồi tới công viên này rồi mà còn sợ bị ai thấy nữa hả?
Mau bò ra đây cho tao.
Hưng nghe thấy giọng nói này hết sức quen thuộc thì cảm thấy bớt run lại, tim đập chậm lại, rồi từ từ bước ra khỏi hàng rào dâm bụt đó.
Lúc này, đứng trước mặt Hưng đúng là lão Tuấn, người đã ra lệnh cậu cởi bỏ hết quần áo rồi chạy xe tới công viên .
Cậu bước tới gần chỗ lão Tuấn thì chợt hắn ta đấm một cú trời giáng vào bụng khiến cậu ôm bụng khuỵu xuống mà không khỏi rên nhưng vì miệng vẫn còn đang ngậm sịp của người cđàn ông khác nên tiếng rên chỉ the thé không nghe thành tiếng rõ.
Chợt lão Tuấn tức giận mà nghiêm giọng nói:
- Tao nói gì với mày mà mày không nghe à?
Giọng nói hắn trông rất đáng sợ, Hưng lúc này vẫn còn đang cảm thấy bụng quặn đau vì cú đánh lúc nãy nhưng nghe rõ từng lời của hắn, Tuấn tháo khẩu trang Hưng đang đeo ra và giật ngay chiếc sịp kia ra, Hưng liền đáp:
- Tui nghe rõ.
Tuấn xằng giọng, tay nắm lấy tóc Hưng mà quát lại:
- Nếu nghe thì sao mày lại không làm đúng như tao đã nói?
Tao kêu mày bò chứ không phải đi như con người, mày hiểu không?
Hưng nghe vậy liền tái mặt, bởi lẽ, vì nỗi sợ bị người khác phát hiện ra cậu nên cậu không nghe kỹ lời Tuấn yêu cầu, cậu đã không bò mã lẳng lặng bước đi mà quên mất.
Hưng chầm chậm chống hay tay xuống nền đất sàng trong tư thế bò.
Giọng Tuấn có phần dịu lại nhưng cũng không kém oai nghiêm trong đó:
- Thôi được, tao thấy mày cũng còn khá ngoan ngoãn nghe lời, nên chút nữa tao sẽ phạt nhẹ mày thôi.
Bây giờ thì mày đội cái sịp này lên đầu đi rồi bò theo tao.
Nghe thấy lời Tuấn, Hưng liền lấy lại cái sịp đó mà đội vô đầu, vì đây là brief nên cậu có thể để cho hai mặt lộ ra ngoài để dễ dàng quan sát.
Cái mùi quần sịp của đàn ông đã mặc cả ngày nó xộc thẳng vào mũi của Hưng, nó hơn hẳn so với lúc cậu ngậm lấy nó lúc nãy.
Bất chợt, ngửi thấy mùi đó, Hưng không cảm thấy khó chịu như lúc nãy nữa, mà ngược lại cậu cảm thấy rất đỗi kích thích, không thể kìm chế được, cu của cậu dù đang nằm trong khóa cũng phải cố cương lên, giật giật mấy cái.
Hưng thấy vậy, thì trong lòng cậu bỗng bối rối không thể hiểu được suy nghĩ của bản thân lúc này, tại sao lại có thể như vậy được chứ.
Quả thật, cậu cũng nhiều lần có cảm giác như thế nhưng nó không như lúc này.
Lão Tuấn thấy vậy liền lên tiếng mỉa mai:
- Xem kìa, con chó hôm nay biết nứng vì mùi trai rồi nhỉ.
Hưng nghe thấy thì thực xấu hổ vô cùng, cùi gằm mặt xuống, không muốn để hắn ta nhìn thấy ánh mắt của mình lúc này, nó quá là nhục nhã.
Sau đó, Tuấn liền lấy một cái vòng cổ dành cho chó như đêm hôm trước cùng với một sợi xích dài đeo vào cổ cậu, hai cái kẹp vú kèm theo chuông phát ra tiếng mỗi khi Hưng bò hay cử động.
Tuấn đi trước, Hưng thì bò theo sau đi tới khu vực giữa công viên, rồi bò quanh một cái bồn cây mấy vòng khiến cho đầu gối của Hưng cảm giác đau rát.
Chợt Tuấn lên tiếng bảo:
- Đứng lên ngay.
Hưng nghe thấy liền đứng dậy, lão liền đẩy từ phía sau lưng cậu về chỗ một cái gốc cây, trói ngược tay cậu về phía sau vào thân cây, chân cũng bị trói cố định dưới gốc cây.
Lúc này thì Hưng không thể tự do, thoải mái cử động tay chân được nữa.
Sau đó, lão tháo cái khóa cu cậu ra rồi cất đi, để lộ con cu trong tình trạng bán cường, lủng lẳng chỉa xuống đất.
Tuấn nở một nụ cười nham hiểm, rồi nhét vào miệng cậu một viên thuốc kích dục rồi nói:
- Sau 30 phút nữa viên thuốc mà mày vừa uống sẽ phát huy hết tác dụng của nó, trong lúc đó, tao lấy xe mày đi về nhà lấy xíu dụng cụ cho cuộc chơi kế tiếp.
Mày hãy ngoan ngoãn ở đây chờ tao.
Nói rồi hắn cười một cách hả hê rồi đi ra lấy xe của Hưng và chạy đi không thèm ngoái lại nhìn một cái.
Hưng dù muốn hay không cũng không thể làm gì khác, tay chân cậu giờ đây thì bị trói chặt như vậy không thể nào cử động hay làm gì được cả.
Miệng cậu thì thầm chửi "Khốn kiếp, thằng già biến thái, tao mà thoát được tao cho mày một trận.".
Dù chửi như vậy nhưng cậu cũng thừa biết sẽ không thể nào làm gì được lão ta khi trong tay lão còn lưu giữ những bức hình không hay của cậu.
Cậu cố ngọ nguậy để xem liệu có thể nới lỏng dây trói ra cho cậu thoải mái được không, nhưng càng cử động thì cậu lại càng cảm thấy đau, tay chân sẽ bị trầy và chảy máu mất, nên cũng đành thích nghi với cảm giác bị trói khó chịu này.
Khoảng chừng năm phút sau, từ xa xa, Hưng nghe thấy giọng nói trò chuyện của hai người nào đó, đang đi về phía chỗ cậu đang bị trói.
- Uê mày làm bài tập của ông Phong giao hôm trước chưa?
Một giọng khác đáp lại:
- Tao chưa làm, má, hôm nào có tiết của ông, ổng đều giao cả đống bài cho lớp làm, chắc ổng còn ghim vụ hôm trước.
- Chắc vậy rồi, má, mà công nhận, nhìn ổng cũng còn trẻ mà ngon thiệt mậy, tao mà bắt được ổng là tao không để yên cho ổng đâu.
Bữa đó, ổng còn đánh tao mấy cây nữa.
Càng lúc, Hưng nghe thấy hai giọng đó rõ mồn một, người cậu bắt đầu vã mồ hôi, tay chân run rẩy liên hồi, nhưng đành vô ích.
Cậu cố nhắm nghiền mắt lại như thế đang cố trốn đi nhưng lại không có hiệu quả.
Hai giọng nói kia của của hai chàng thiếu niên tuổi chừng 14, là học sinh của một trường trung học tư gần đó.
Giờ này là khoảng thời gian học thêm ngoài giờ của chúng, và cứ giờ ra về thì chúng lại đi ngang qua công viên này để về nhà.
Tiếng bước chân của chúng ngày càng rõ dần và tiếng gần đến chỗ Hưng đang bị trói, chỗ này hoàn toàn trống vắng, không hề được thứ gì che chắn cả, đột nhiên, một giọng của thiếu niên kia vang lên:
- Uê, Tùng, mày nhìn kìa?
Chàng thiếu niên tên Tùng kia nhìn theo tay người bạn cậu đang chỉ về phía Hưng, rồi đáp:
- Ồ, có người bị trói ở đó hả mậy?
Lại đó xem thử đi mậy Tiến.
Cả hai đứa Từng và Tiến đó chạy thật nahnh về phái Hưng, mà ánh mắt chúng lại cho thấy được một sự thích thú lạ thường, như đang thèm khát con mồi.
Tùng chạy tới trước, Hưng hé mắt thì thấy được điều đó, rồi Tiến cũng tới, lúc này Hưng lại bối rối, ngại ngùng, cậu đang trần truồng trước mặt hai đứa học sinh.
Cậu lẩm bẩm:
- Hai đứa...là ai vậy?
Có lẽ vì tác dụng của thuốc đang dần phát huy nên Hưng lúc này cảm thấy người mình nóng ran, mồ hôi đổ ra ngày càng nhiều, miệng nói không thành lời, hơi thở gấp gáp hơn nhiều.
Đầu óc cậu bây giờ không thể suy nghĩ được nhiều chuyện nữa.
Bất chợt, thằng Tiến lấy tay xoa xoa hai núm vú của Hưng, hành động này như một chất kích thích mạnh mẽ, thoáng chốc cu Hưng đã vương lên dũng mãnh, đạt đến kích thước tối đa của mình, gân guốc nổi lên, đầu khấc thì ửng hồng, chỉa thẳng về phía trước.
Thẳng Tiến cười mỉa mai, nói:
- Xem kìa, anh đúng là dâm thiệt, mới có chút xíu mà đã cứng lên như vậy rồi, dâm thiệt.
Y như trong sách mình đọc hôm bữa quá mậy, trên phim cũng chưa chắc to như thằng này đâu.
Thằng Tùng cũng thích thú, nói:
- Đúng mày, dâm thiệt, đầu còn đội sịp nữa chứ, không biết ai lại trói một con đĩ dâm đãng ở đây như thế vậy ha.
Thằng Tiến nói:
- Sao đàn ông con trai mà lại đi đội sịp lên đầu vậy anh?
Không thấy nhục à.
Thằng Tùng thì cười phá lên:
- Nó bị bắt trói rồi trần truồng như thế này, nhục quá nên phải đội sịp che mặt lại ch, nếu không người ta nói nó là thằng biến thái thì sao.
Thằng Tiến hất cằm cười với Tùng:
- Ờ ha.
Mà nhìn kỹ, tướng tá thằng này cũng ngon quá mậy, mà lại đi làm cho dâm như thế này quả thực là uổng mà.
Hai đứa nó cười phá lên.
Hưng nghe những lời đó, dù đang trong cơn mê man vì tác dụng của viên thuốc kia, nhưng lại cảm thấy nhục nhã vô cùng khi bị hai đứa học sinh nhỏ tuổi hơn mình buông lời sỉ nhục, xúc phạm mình như vậy.
Đến giờ phút này, Hưng có thể khẳng định năm, sáu phần thì hai đứa học sinh này cũng là gay, và chúng vô cùng hứng thú với cậu đang trong tình trạng như thế này.
Thằng Tùng cũng bắt chước thằng Tiến lấy tay xoa núm vú, rồi hai đứa nút lấy vú Hưng một cách thèm thuồng, mạnh bạo, như những con thú háu ăn, lâu ngày bị bỏ đói.
Điều này thì không thể trách được, bởi lẽ, khi gặp Hưng thì không ai không thể không thoát khỏi cảnh thèm thuồng này được.
Huống hồ, hôm nay Hưng như vậy chẳng khác nào một bữa ăn tối dâng tận miệng kia chứ.
Bị kích thích như vậy, cặc Hưng cương cương đã đành, nó lại còn giật giật liên hồi và rỉ nước nhờn khá nhiều.
Thắng Tiến thấy vậy liền cúi xuống, liếm lấy mấy giọt pre-cum đó, liếm không sót một giọt, thậm chí, nó còn lấy lưỡi của mình liếm láp khắp thân cặc của Hưng, khiến cậu rùng mình mấy lần vì sự tê dại đó, trong đầu nó thầm nghĩ.
Bên trên thì Tùng không ngừng nút lấy vú Hưng, một tay thì se bên núm vú còn lại.
Trên dưới Hưng liên tục bị kích thích đến tột độ, khiến cậu rên rỉ không ngừng, tiếng rên ngày càng lớn hơn.
Thằng Tùng thấy vậy, dừng lại nói:
- Uê mày, thằng chó dâm này nó cứ rên ngày càng to mậy.
Hưng nghe thế liền lên tiếng:
- Mấy đứa, tha cho anh, đừng...làm...như vậy...nữa, anh xin....
Thằng Tiến đứng dậy, lấy tay vỗ mặt Hưng mấy cái rồi nói:
- Tha cho mày sao?
Mơ đi, mà chỉ là con chó dâm đãng thôi, chủ mày cố tình trói mày ở đây như vầy chỉ để cho người ta làm nhục thôi.
Tiến nói xong liền cười ha hả, tỏ ra khoái chí, Hưng thì dù đang bị ảnh hưởng bởi tác dụng của thuốc ngày càng mạnh, nhưng vẫn cố lấy bình tĩnh mà quát lại:
- Tụi bây đúng là lũ biến thái mà, tụi bây mà không dừng lại, tao mà thoát...
Chưa kịp nói dứt câu, thằng Tiến đã lấy được chiếc sịp mà Hưng đang đội trên đầu, nhét vào miệng Hưng, khiến cậu lúc này chỉ có thể ú ớ trong miệng mà nói không thành tiếng được.
Thằng Tùng thấy thế nói:
- Bây giờ thì con chó dâm đã im rồi, tụi mình tha hồ hành xác nó mà không sợ bị phát hiện.
Bỗng nhiên, chúng thấy một gương mặt tuấn tú xuất hiện trước mắt mình thì lại càng tăng thêm sự hứng thú trong bản thân.
Hưng thì mặt đỏ bừng lên, nước mắt như muốn trào ra, lòng cậu bây giờ vừa xấu hổ, nhục nhã, vừa tức giận lão Tuấn đã khiến mình rơi vào thảm cảnh như thế này.
Bây giờ lại bị hai đứa nhóc con chưa dậy thì làm nhục giữa chốn công cộng như thế này.
Cậu tức tối nhưng lại không thể làm gì được đành cắn răng chịu đựng sự tủi nhục này.
Thằng Tùng thấy vẻ điển trai của Hưng thì không ngớt lời khen ngợi:
- Mày không chỉ là một con chó dâm, mà còn là là một có dâm đẹp trai nữa chứ.
Nói rồi, hai đứa nó cười phá lên, Hưng thì ngày càng xấu hổ trước lời khen mang nặng hàm ý mỉa mai như vậy.
Sau khi khiến Hưng im lặng, thì thằng Tiến tiếp tục bú lấy cu của Hưng, lần này thì nó bú một cách thoải mái, tự nhiên hơn, mạnh bao hơn nữa.
Bên trên thì thằng Tùng, se và nút vú không ngừng, ngực Hưng cũng bị nó nhào nặn không thương tiếc, phút chốc đã đỏ hoàn toàn.
Còn Hưng thì phải chịu tra tấn như thế này không biết tới khi nào.
Cậu mê man chịu đựng sự tra tấn thể xác lẫn trên lẫn dưới của hai đứa học sinh.
Trong đầu cậu lúc này chỉ mong sao lão Tuấn quay về thật nhanh để chấm dứt cái nghịch cảnh nhục nhã, tiến thoái lưỡng nan như thế này.
Thời gian kể từ lúc lão Tuấn rời đi cho tới tận lúc này đã hơn hai phần ba thời gian, tức chỉ còn mười phút nữa lão sẽ quay về.
Vấn đề này thì chỉ có mỗi Hưng biết, hai đứa kia thì lại không nên chúng làm việc rất đỗi tự nhiên mà không hề quan tâm tới việc có bị ai phát hiện hay không, bởi lẽ người duy nhất ở đây phải cảm thấy nhục nhã, xấu hổ, sợ hãi chính là Hưng.
Bị hai đứa học sinh liên tục kích thích thể xác như vậy, cho dù là tinh thần thép cũng phải chịu thua, huống chi, Hưng bị lão Tuấn khóa cu suốt hơn tuần qua thì hôm nay có cơ hội như vậy cộng thêm thuốc kích dục kia thì sao cậu có thể chịu nổi.
Thực ra, đã nhiều lần Hưng phải đầu hàng dưới sự bú mút cặc điêu luyện của thằng Tiến, có thể nói kỹ năng của nó thực sự vô cùng thành thạo.
Nó đã khiến Hưng nhiều lầm muốn bắn trào ra ngay, nhưng có lẽ chính vì sự điêu luyện của nó mà nó biết được khi nào Hưng muốn ra nên nó lập tức dừng lại.
Tich dịch định bắn ra lại bị kìm lại cảm giác rất tức và khó chịu.
Mặt Hưng đỏ gay hơn, mồ hôi đổ ngày nhiều, thuốc ngày cnagf mạnh mà lại bị như vậy thì không thể nào chịu đựng nổi, miệng cậu không rên nữa, mà cứ "ú, ớ" như muốn nói điều gì đó.
Thằng Tiến thấy thế, liền rút cái sịp ra, Hưng rên ri nói:
- Làm ơn, cho anh ra đi, anh khó chịu quá....
Hưng không nói nữa, mà thay vào đó là những tiếng rên rỉ vô cùng dâm dục, thnagwf Tiến thằng Tùng đươc thế cười to khoái chí.
Thằng Tùng nó se hai đầu vú của Hưng một cách mạnh bạo hơn, Hưng cũng rên to hơn trước nhiều hơn.
Nước mắt Hưng cũng rơi lã chã, vừa đau khổ, vừa tủi nhục mà không thể nói nên lời nào nữa.
Thằng Tiến thì nắm lấy tóc Hưng mà kéo xuống, lúc này, đầu cậu đã nhìn thẳng xuống đất.
Chính xác là, thằng Tiến muốn cho cậu thấy được con cặc đang nứng của cậu đang giật giật và rỉ nước nhờn như đang cầu xin được giải thoát.
Thằng Tiến không cười nữa mà nghiêm túc nói:
- Mày muốn ra cũng được, chỉ cần mày van xin hai anh đây cho mày được ra thì tụi tao sẽ giúp mày ra.
Không chỉ một mà tận hai lần, ba lần.
Ha ha ha....
Thằng Tùng đứng kế bên tiếp lời:
- Đúng đó, em chỉ cần mở miệng xin hai anh cho em được ra, là tụi anh sẽ giúp em mà.
Vừa nói, thằng Tùng vừa nựng lấy cằm Hưng, cậu cũng không buồn phản kháng lại, mặc cho chúng muốn làm gì cậu thì làm.
Bởi lẽ, trong đầu cậu đang suy nghĩ đến việc phải hạ mình cầu xin bọn chúng cho mình được ra với tư cách là "một thằng nhóc" đang cầu xin được thỏa mãn thú vui của mình thì thực là xấu hổ, ê chề.
Việc xuất tinh vốn là chuyện hiển nhiên của đàn ông, nhưng đối với Hưng thì nó đã không còn là việc tự chủ của cậu, mà nó phụ thuộc vào ý chí của lão Tuấn từ lúc cặc cậu bị khóa.
Hôm nay, thì cậu lại bị hai đứa học sinh lạ mặt làm nhục giữa chốn công cộng, và một lần nữa, việc xuất tinh của cậu lại phụ thuộc vào hai đứa nó.
Thằng Tiến chờ một lúc mà vẫn không thấy Hưng lên tiếng mà chỉ nghe thấy những tiếng rên ri của cậu thì không khỏi hụt hẫng, nó xẵng giọng nói:
- Sao, mày không muốn à, không thì tao sẽ....
Chưa kịp nói hết câu thì đột nhiên nó nghe thấy tiếng xe máy chạy vào công viên, nó bất giác quay lai nhìn thì thấy chiếc xe đã dừng lại và đậu cách đó không xa, tụi nó có lo sợ một chút.
Hưng thì quay lại nhìn thì nahanj ra đó chính là lão Tuấn, lòng cậu thì nửa mừng nửa lo.
Cậu chợt khẽ nói với hai đứa học sinh kia:
- Hắn về tới rồi...hai đứa mau rời khỏi ....đây đi....hắn không phải là người tốt đâu....
Hơi thở gấp rút tim đập nhanh, cơ thể nóng bừng, chính là thuốc kích dục kia đã phát huy hoàn toàn, khiến Hưng nói chuyện bị ngắt quãng như thế.
Hai đứa kia nghe vậy cũng hiểu ra mọi chuyện liền trả Hưng về tình trạng ban đầu mà lặng lẽ rời đi.
Lão Tuấn do đứng cách đó còn khá xa, trời lại tối nên hắn cũng không phát hiện ra lũ nhóc lạ mặt kia.
Hưng thì thở phào như trút đi được nỗi lo từ nãy giờ nhưng kể từ đây cậu đành sẽ phải chịu đựng những trò hành hạ của lão Tuấn biến thái kia.
Điều này còn đau đớn, tủi nhục hơn những gì mà hai đứa nhóc kia đã làm với cậu.
Lão Tuấn bước đi nhanh chóng tới chỗ Hưng, cũng may rằng đám nhóc kia chỉnh trang mọi thứ thật khéo nên lão Tuấn khó mà phát hiện được sự hiện diện của lũ nhóc lúc nãy.
Dù chúng có làm nhục Hưng, hành hạ Hưng nhưng trong lòng cậu vẫn không muốn chúng bị lão Tuấn phát hiện chút nào.
Lão bước tới trước mặt cậu, Hưng lúc này cơ thể đã đạt đến giới hạn, khó chịu, bứt rứt vô cùng, cơ thể đỏ bừng mà nóng ran, cặc cậu thì cứ rỉ nước nhờn liên tục, đôi lúc còn giật giật liên hồi, gân xanh gân đỏ nổi đầy.
Lão Tuấn thấy thế thì liền thỏa mãn, nhéo lấy một bên vú cậu rồi nói:
- Thực đúng là ngoài sức mong đợi của tao, loại thuốc này phải công nhận là hiệu quả thực sự, hahaa.
Nó khiến cho một thằng trai thẳng, chủ nhiệm một câu lạc bộ đá banh thành một thằng đĩ thật dâm dục, biến thái như thế này.
Những lời nói vừa rồi của lão mang đầy ý châm chụ, sỉ nhục Hưng, cậu biết rõ điều đó nwhng cậu bây giờ cũng chẳng buồn quan tâm.
Bởi lẽ, cậu đã bị thứ thuốc kia xâm chiếm hoàn toàn tinh thần của cậu, cậu cầu mong tên Tuấn sẽ giúp cậu được giải phóng ra.
Lão Tuấn tháo sịp mà Hưng đội trên đầu, áp vào mặt Hưng, Hưng cũng đang cố gắng hít thở thật đều nhằm khống chế cơn dâm dục trong người mình lại thì vô tình hít phải thứ mùi kia, nó khác hẳn các mùi còn lại mà cậu đã ngửi thấy.
Điều này nằm trong sự toan tính của lão.
Hắn bắt cậu phải tập làm quen với mùi của trai, và cậu sẽ chỉ nứng khi ngửi thấy mùi trai như thế này.
Một hồi lâu như thế, mà cặc Hưng vẫn giật giật ngày càng mạnh hơn, nước nhờn cũng rỉ ra khá nhiều.
Lão thấy vậy thì cười mỉa mai, lấy sịp quăng qua một bên.
Lão lôi từ trong balo những dụng cụ phục vụ cho cuộc hành hạ tối nay ra, chỉ vài món đơn giản như trứng rung, kẹp, đuôi chó, mặt nạ chó, rồi thêm một thứ gì đó trong khá lạ mà Hưng không biết nó là.
Nhưng tựu chung lại, đó toàn là những món mà cậu đã được trải nhiệm ngay lần đầu bị bắt.
Nhìn những thứ đó, Hưng có một cảm giác lạ, khó tả, cậu thầm nghĩ "Mình đang hứng thú với những thứ đó sao?", và rồi cậu lại tự trấn an mình bằng suy nghĩ vdo tác dụng của thứ thuốc kích dục kia nên cậu mới có cảm giác lạ như thế.
Lão Tuấn tỏ vẻ cười đắc ý rồi nói:
- Mày thấy mấy món này quen không con chó?
Có phải mày đang muốn ra lắm đúng không?
Nghe câu nói đó như gãi đúng chỗ ngứa của mình, nhưng tâm trí của cậu hiện tại đang bị xâm chiếm bởi dục vọng, sự thèm khát được ra nên không ngần ngại gật đầu lia lịa.
Lão Tuấn thấy vậy liền cười phá lên, khoái chí, lấy tay xoa đầu Hưng một cách âu yếm:
- Vậy mới ngoan chứ, giờ chỉ cần mày làm theo yêu cầu của tao bây giờ, thì tao sẽ cho mày ra thoải mái.
Hưng gật đầu trong vô thức, lão Tuấn lại tiếp tục nói:
- Đầu tiên, mày phải tự mang hết những thứ dụng cụ kia lên trên người mày, không chừa lại bất kỳ món nào.
Nếu không tự mang được, thì với một món tao giúp sẽ là 10 roi vô mông.
Vừa nói, hắn và cầm cây roi lên, nhịp vài nhịp vô bụng Hưng như một lời đe dọa.
Đoạn hắn lại nói:
- Thứ hai, sau khi mang xong hết những dụng cụ, mày sẽ hoàn toàn là một con chó, và mày phải bò, bò hết một vòng công viên này.
Nghe lão ta nói xong, Hưng cũng không suy nghĩ gì mà nhanh chóng gật đầu đồng ý ngay, bởi lẽ bây giờ cậu đã hoàn toàn bị cơn dục vọng lấn át tâm trí.
Lão Tuấn nở một nụ cười đầy mưu mô.
Thoạt rồi, hắn cởi trói tay chân của Hưng, vừa xong thì Hưng đã quỳ gục xuống, trông như kiệt sức, nhưng miệng thì không ngừng rên những tiếng rên rỉ vô cùng dâm dục.
Hơi thở cậu đột nhiên gấp gáp, vội vã hơn, mặt cậu lúc này đỏ bừng, cặc thì cứ mải rỉ nước.
Tay cậu không kìm nén được, vô thức đưa tay sục cặc, vừa súc được hai bá cái thì liền bị lão Tuấn lấy chân đạp cho một cái, nằm lăn ra đất.
Lão gận dữ, quát:
- Tao đã nói là mày phải làm đúng theo yêu cầu của tao, thì mày sẽ được ra, nếu mày không kiểm soát được thì cứ việc, nwhng tao dám chắc, hậu quả mà mày phải nhận sẽ không hề nhẹ.
Vừa nói, hắn vừa đá mấy cái vào bụng, khiến Hưng phải nằm co người lại, nwhng cũng thể nào vơi đi được cơn nứng đang dâng lên dữ dội trong người cậu.
Hưng hơi gượng người dậy, nói khẽ:
- Tui chịu hết nổi, tui muốn ra ngay bây giờ, xin ông hãy cho tui ra.
Lão Tuấn cười nhạt, nói:
- Thôi được muốn thì mày cứ việc ra đi, nhưng hậu quả thì phải chịu, dù nhục nhã tới mức nào cũng đừng có trách tao.
Nghe vậy, dù rất sợ, nhưng Hưng vốn không thể khống chế nổi dục vọng của bản thân, nên cậu liền đưa tay sục lấy sục để, chằng mấy chốc, một dòng tinh dịch nóng hỏi bắn ra, lão Tuấn nhanh tay lấy chiếc sịp hứng lại dòng tinh đó.
Hưng bắn rất nhiều, hơn 10 dòng tinh được bắn ra, lần nào cũng rất nhiều và đặc sệt, nóng hổi.
Tiếng rên cũng dần dịu lại, cậu thở phào nhẹ hẳn đi, không còn cái hơi thở gấp rút như lúc nãy nữa.
Trái lại, sắc mặt lão Tuấn nghiêm nghị nhìn cậu:
- Giờ liếm hết đống tinh dịch của mày dính trên cái sịp này đi, liếm cho sạch rồi tao sẽ bắt đầu hình phạt cho mày.
Hưng vẫn đnag trong cơn sướng, dù không được giải tỏa hoàn toàn, nhưng tác dụng của thuốc cũng bớt đi phần nào, khi đang trong cơn nứng thì bất giác nghe vậy Hưng cũng không ngần ngại cúi xuống đất liếm sạch hết đống tinh dịch mà cậu bắn ra lúc nãy.
Cậu liếm một cách miễn cưỡng, lưỡi không dám chạm vào đống tinh đó, mùi tanh tuy có nhẹ nhưng vẫn khiến cậu khó chịu vô cùng như muốn buồn nôn.
Phải mất kha khá thời gian để cậu hoàn toàn liếm sạch chỗ tinh đó, mặt tái đi vị mùi vị không mấy hấp dẫn từ đống tinh do bản thân mình bắn ra, phải tự dùng lưỡi mình dọn lấy chúng trông thật gớm.
Hưng vài lần muốn nôn ra, nwhng khi cậu ngước lên nhìn sắc diện ủa lão Tuấn, trông thật đáng sợ thì cậu cố kìm lại, cố nghĩ đến một chút gì đó mà cậu cho là "hấp dẫn" trong đống tinh đó.
Lão cũng nhìn Hưng một cách chăm chú, miệng cười thỏa mãn:
- Coi bộ mày cũng rất cố gắng làm chó nghe lời tao đó nhỉ.
Làm tốt lắm.
Nghe những lời đó thì Hưng cảm thấy khó chịu, bởi lẽ chuyện này là bản thân cậu bị ép phải làm như thế, chứ đâu có cam tâm tình nguyện làm theo lời hắn.
Hắn nói như thế, chẳng khác nào bảo cậu tự nguyện, cầu xin hắn cho được làm chó, phục vụ lão một cách tự nguyện.
Hưng nhục nhã, cúi gầm mặt xuống để không phải nhìn thấy ánh mắt khinh thường, sỉ nhục của lão.
Lão Tuấn thấy vậy thì giơ chân nâng cằm của cậu lên, ngước nhìn hắn, rồi nói:
- Bây giờ thì tới hình phạt tiếp theo.
Mày chắc bây giờ cũng cảm thấy thoải mái một xíu rồi đúng không?
Hắn khẽ gật đầu, lão Tuấn nói tiếp:
- Tốt, giờ mày hãy đeo hết những dụng cụ kia lên trên người mày đi.
Hưng đang dần thấm mệt nhưng vẫn phải lúi cúi bò tới chỗ đống dụng cụ kia để đeo, thì lão Tuấn, giơ một chân lên cản cậu.
Hưng cũng cảm thấy khó hiểu, chả biết lão còn toan tính điều gì, thì lão đưa cậu một viên thuốc và nói:
- Mày hãy uống viên thuốc này vô đi, rồi hãy làm.
Hưng tròn mắt nhìn lấy viên thuốc đó, cậu thầm nghĩ "Không lẽ, hắn tính cho mình uống thuốc kích dục nữa sao?
Một viên thôi cũng đủ mệt rồi, huống hồ viên kia còn chưa hết tác dụng mà thêm viên mới này nữa thì mình chỉ có chết mất."
Lão Tuấn thấy Hưng chậm chạp, không phản ứng, cũng đoán biết được suy nghĩ của Hưng lúc này nên trấn an cậu:
- Mày an tâm, không phải thuốc kích dụ đâu, tao không có ác như thế, đây chỉ là một phần của hình phạt thôi.
Ngoan ngoãn uống nó thì tao sẽ còn nhẹ tay.
Dù trong lòng còn chút lo lắng vì viên thuốc bí ẩn kia, nhưng Hưng cũng chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời uống nó.
Xong xuôi, cậu bắt đầu đeo từng món dụng cụ mà lão Tuấn bày ra lúc nãy lên người.
Đầu tiên là hai cái kẹp vú được nối với nhau bằng sợi xích, tiếp theo là trứng rung, đây là loại không dây, kích cỡ không to lắm, nhưng bản thân là trai thẳng và chưa tự nhét nó vào lỗ hậu bao giờ nên loay hoay một hồi mới nhét vào được.
Một cảm giác khó chịu xen lẫn một chút sướng khiến cu cậu dù đã bắn ra rất nhiều nhưng cũng phải cương lên dũng mãnh.
Nhìn thấy bản thân mình như vậy, Hưng thấy mình thật tệ hại, cậu đang dần đánh mất đi bản tính của một con người, cậu đang cảm thấy mình ngày càng đúng như lời của tụi nhóc lúc nãy, cũng như lão Tuấn là đang trở thành một con chó dâm thèm khát bị sỉ nhục, hành hạ.
Nghĩ tới đó thì hai mắt cậu ứa lệ như muốn khóc nhưng cậu cố kìm lại, không thể để cho ai khác trông thấy bộ dạng cậu như thế được, nếu không cậu sẽ càng bị sỉ nhục hơn nữa.
Sau khi nhét xong trứng rung thì Hưng tiếp tục nhét chiếc đuôi cho silicon vào, phải vất vả và nén chặt mọi cảm giác đau, sướng mà làm, một lúc cũng nhét xong, nước mắt ứa ra vì cảm giác thốn nơi lỗ đít ấy.
Nhìn sơ qua hineje tại chỉ còn hai món là chiếc mặt nạ và một thứ gì đó tròn tròn, bằng inox.
Hưng không biết cách đeo nó, mà cũng chẳng biết phải làm gì nên cậu lựa đeo mặt nạ trước.
Định cầm chiếc mặt nạ lên thì lão Tuấn ngăn lại rồi nói:
- Khoan, mày hãy ngậm cái sịp kia đi rồi hãy đeo cái mặt nạ đó vào.
Hưng cúi xuống, cầm sịp lên, cảm giác ướt ướt, nhớt nhát đó thật khiến cậu muốn buồn nôn nhưng biết làm sao được, đây là mệnh lệnh của lão Tuấn kia mà, nên Hưng cũng cố chịu ngậm lấy chiếc sịp đó vào.
Cái mùi tanh tanh ấy lan tỏa khắp miệng, cậu nhăn mặt khó chịu, rồi một lúc cậu cũng quen dần mà đeo mặt nạ chó vào.
Trông Hưng lúc này chẳng khác nào là một diễn viên vào vai một chú cho cả, bởi lẽ tạo hình trông rất chân thực, từ bề ngoài cho tới tư thế bò.
Lão Tuấn nhìn cậu tỏ vẻ hứng thú, lão cười, tay thì cầm cái remote bấm bấm vài cái rồi nói:
- Trông giống con chó chưa kìa?
Mày còn biết ngoắt đuôi mừng chủ nhân nữa chứ.
Hưng thật xấu hổ biết dường nào, cái đuôi cắm sau đít cậu là do cái trứng rung được kích hoạt rung đang cựa quậy trong lỗ hậu của cậu, cậu phải lắc mông để tạo cho mình một chút cảm giác thoải mái thì vô tình khiến mình mất mặt trước mặt lão.
Một cảnh tượng hết sức dâm đãng của Hưng phô bày ngay trước mặt lão Tuấn, khiến lão ta thích thú vô cùng.
Cái món đồ còn lại kia vẫn còn nằm ở đó, lão Tuấn biết ngay là Hưng không biết cách đeo, nên cũng không chần chừ mà cầm nó lên, lão ngồi khuỵu xuống trước mặt Hưng rồi giơ cái vật đó lên trước mặt cậu rồi nói:
- Chắc mày không biết đây là cái gì đúng không?
Vậy để tao cho mày biết, đây gọi là tạ đeo dái.
Vừa nói, hắn vừa vỗ cái tạ dái kia vào mặt Hưng mấy cái, lúc nãy lão thấy rõ ánh mắt của cậu ẩn ẩn sau lớp mặt nó đó là sự tò mò lẫn sợ hãi, nhưng cũng không quan tâm đến mà nhanh chóng đeo nó vào.
Hưng thấy vậy có chút kháng cự nwhng vô ích, thao tác của lão nhanh và dứt khoát, chưa đầy một phút đã đeo hoàn toàn chiếc tạ dái đó vào cho Hưng.
Với sức nặng hơn 300 gram, cái tạ đó kéo hai hòn dái của Hưng xuống đất một cách thô bạo.
Hưng nhăn mặt, rên rỉ đau đớn, nước mắt chảy ra vì sự thốn đó.
Cậu ưỡn người xuông nhưng cậu nhanh chóng nhận ra rằng, cậu cnagf cử đọng thì càng đau nên từ từ Hưng cũng lấy lại được bình tĩnh mà thôi động đậy mạnh.
Lão Tuấn thấy tình cảnh trước mắt thì không không thích thú, cười phá lên một trận rồi lấy roi ra, vòng ra phía sau Hưng rồi nói:
- Lúc nãy tao có nói, một món không biết đeo mà để tao giúp là 10 roi, bây giờ tao sẽ đánh và mày sẽ đếm, đém cho tao nghe rõ bằng không tao sẽ đánh lại từ đầu.
Nghe rõ không?
Dù miệng đang ngậm sịp nhưng Hưng vẫn cố trả lời lão:
- Rõ...
Âm thanh nghe chẳng thuận miệng tí nào, nhưng một phần cũng do cái mặt nạ kia làm cản trở sự truyền âm nên với kết quả như vậy cũng đủ khiến lão Tuấn hài lòng.
Lão bắt đầu vung roi, cái đầu tiên giáng xuống khiến Hưng đau đớn quằn quại, lằn roi đỏ ửng hiện lên, Hưng lại cảm thấy nơi hai hòn dái của mình cũng đau theo do chiếc tạ kia làm ảnh hưởng, Hưng nhanh chóng ổn định lại, giữ yên cơ thể để tiếp tục đánh.
Cậu cũng không quên đếm cho lão Tuấn nghe.
Rồi tiếp tục đòn thứ hai, thứ ba, thứ tư,...Tới lần thứ năm thì cả người cậu dần mất sức đi, mắt cậu mờ đi đầu óc thì không thể tập trung được, thế nhưng vì trận đòn nên cậu cũng cố gắng chịu đựng, lão Tuấn cũng nhận ra sự lạ thường đó, lão cũng nahnh chóng hoàn thành năm roi còn lại.
Hưng lúc này phải chịu cảnh mông đau rát, cái trứng rung thì hoành hành trong lỗ đít, hai hòn dái thì bị tạ dái kéo xuống đau thốn, hai đầu vú đỏ ứng vị hai cái kẹp, tình thế thật đau khổ vô cùng.
Cả người cậu dường như mất sức, mắt cầu mờ dần, ý thức ngày càng mất đi.
Cậu chỉ kịp nghe lão Tuấn đang đứng trước mặt cậu nói vàu câu gì đó chưa kịp nghe rõ thì đã nằm gục xuống dưới đất.
Đó là tác dụng của viên thuốc thứ hai mà lão Tuấn nói đó là một phần của hình phạt, là thuốc mê thông thường, tác dụng thì mất gần nửa tiếng mới phát huy được dược hiệu.
Việc làm Hưng bất tỉnh như thế cũng nằm trong kế hoạch của hắn ta chứ chẳng phải hình phạt nào cả.
Sang hôm sau, ngay trước cửa phòng trọ Hưng là một chiếc thùng carton rất lớn, chiếm lấy một nửa chiều rộng của hành lang.
Thời gian luc nãy đã là 07h45, mọi người cùng dãy phòng dù thấy chiếc thùng carton lớn đó cũng có nhiều thắc mắc nhưng một phần vì vội đi làm, một phần vì họ nghĩ đó là quà dưới quê do ba mẹ Hưng gửi lên nên cũng không quan tâm đến.
Khu trọ mà Hưng đang ở lúc này đã vắng vẻ hơn cả, chỉ còn vài người đang tầng dưới chờ tới tối đi làm ca đêm nên cũng không mảy may nhìn tới cái thứ lùng kia mà nghỉ ngơi trong phòng.
Một đứa trẻ, tầm bốn tuổi, tay thì đang cầm một cái ghế nhựa nhỏ, đang vui vẻ bước lên tầng trên, dãy phòng của Hưng, nó tiến tới chỗ cái thùng carton lớn kia.
Nó kê cái ghế sát vào thùng, đứng lên rồi mở cái thùng ra, cảnh tượng đạp vào mắt nó lúc này là một người thanh niên trần truồng đang nằm ngủ trong đó, trên người đeo những thứ gì đó lạ lùng mà trước đây nó chưa bao giờ nhìn thấy, đầu thì đeo một cái mặt nó giống chó, đó là Hưng.
Nó khẽ gọi vào thùng:
- Này, chó ơi chó, chó mau dậy chơi với em đi.
Nó kêu chừng vài ba tiếng thì Hưng bắt đầu cử động, ngọ nguậy thì cảm giác thấy thật tù túng, tay chân thì tê đi do nằm co trong thùng quá lâu.
Và tầm lúc lâu, Hưng dần lấy lại tỉnh táo, thì nghe tiếng gọi của thằng bé kia "Chó ơi, chó mau dậy chơi với em đi".
Lúc này cậu chợt nhận ra, mình vẫn còn mang chiếc mặt nạ hình đầu chó kia, miệng vẫn còn đang ngậm sịp nên không hể nói chuyện rõ ràng được.
Hưng cảm thấy khắp người có vô vàn cơn đau truyền đến, bất giác không thể ngồi dậy liền được, cậu phải từ từ lấy tay nâng đỡ người lên thì mới cảm thấy dễ chịu.
Thằng bé kia vẫn đnag trố mặt nhìn "chú chó" ngồi dậy, nó không hề thắc mắc gì mà lại cảm thấy vô cùng thú vị.
Hưng ucngx không chú ý gì tới nó, cậu lại không thể tháo cái mặt nạ ra ngay trước mặt nó được, nếu vậy thì nó sẽ biết mặt cậu, thì sau này sẽ rất là phiền phức.
Mặc dù miệng vẫn còn đang ngậm sịp, nhưng cậu cũng cố lên tiếng:
- Em hãy...mau về phòng đi...cho anh nghỉ ngơi nè...
Nhưng thằng bé đó lại không chịu:
- Không em muốn chó đi chơi với em.
Thế rồi no nhanh chóng vơ lấy cọng dây xích ở cổ Hưng rồi nắm chạy đi, Hưng trong bất ngờ chưa biết rõ chuyện gì xảy ra, nên khi cọng xích căng ra, kéo cổ Hưng đi, thì cậu nhanh tay chụp lại, nhưng lại nghĩ "Nếu mình giật lại cọng xích như vậy sẽ khiến nó khóc ùm lên thì mọi người sẽ phát hiện ra mình mất.".
Nghĩ vậy, thì cậu cũng không ngần ngại bước ra khỏi thùng carton rồi chạy theo giữ thằng bé lại, hành động không được nhanh, dứt khoát được do, chiếc tạ dái làm cậu đau thốn, nhưng cậu cũng mặc kệ.
Cậu phải mất một lúc mới dỗ được nó và dụ được nó đi.
Thấy nó đã đi về phòng mà mắt vẫn còn về chỗ cậu, Hưng cảm thấy xấu hổ, nhục nhã.
Hưng nhanh chóng lấy ba lo mình ra, rồi mở cửa vào phòng, cậu cũng không quên cất luôn cái thùng carton kia.
Hưng cũng thừa biết đây là hình phạt mà lão Tuấn đã nói, khiến cậu mất mặt nhục nhã trước mặt một thằng bé.
Có lẽ, hắn đã chạy xe cậu và gửi vào chỗ gửi xe của nhà trọ rồi bỏ cậu vào trong thùng carton kia.
Rồi canh sáng dụ thằng nhóc đó lên đánh thức cậu rồi nói trong thùng đó là một con chó nào đó khiến nó thích thú.
Đó là lần mà Hưng cảm thấy bản thân mình thật tệ hại.
Lúc này Hưng đã cởi hết đồ ra, và đứng đơ người ra trước mặt Nhật, Nhật vô cùng thỏa mãn, sờ nắn cơ thể của cậu.
Có lẽ vì lâu ngày tinh khí tích tụ, cậu chưa được thỏa mãn, mà gặp tình cảnh này khiến cặc cậu nhanh chóng cương lên, giật giật mấy cái liên tục, rồi còn rỉ thêm nước nhờn nữa.
Nhật thế thế liền nói:
- Anh thật dâm mà, em mới làm có chút xíu mà anh đã cứng lên như vậy rồi, còn rỉ cả nước dâm nã chứ.
Hưng đỏ mặt, ngại ngùng nói:
- Em...em đừng...nói....đưng làm như vậy nữa mà.
Dù có Hưng có tỏ vẻ không muốn nhưng miệng cậu phát ra những tiếng rên rỉ sung sướng, Nhật thì càng làm mạnh tay hơn, rồi bất chợt cậu ta quỳ xuống, cầm con cặc cứng ngắt, to khủng đó mà bú mút một cách thèm thuồng.
Hưng hơi rùng mình vì sự điêu luyện đó của Nhật, trong đầu cậu giờ chỉ thấy được chỉ có Nhật mới làm cho mình thỏa mãn, sung sướng thôi.
Đúng như dự đoán, vì đã nhịn ra bao nhiêu ngày qua, chỉ chưa đầy 10 phút Hưng đã bắn, bắn khá nhiều, 10 đợt bắn liên tục và mạnh mẽ vào thẳng miệng của Nhật, kèm theo đó là tiếng rên thỏa mãn, tay cậu nắm lấy tóc của Nhật rồi xoa xoa trong vô thức, hai mắt nhắm nghiền tận hưởng.
Nhật ngậm lấy rồi nuốt tất ả tinh dịch mà Hưng bắn trong miệng cậu xuống, nhưng chưa thôi nhả cặc ra, cậu bú mút một hồi, dùng lưỡi liếm sạch số tinh còn sót lại trên thân cặc cho thật sạch rồi mới nhả ra.
Khi đã được thỏa mãn, thì Hưng lấy lại được ý thức, mặt cậu đỏ bừng nhìn Nhật, Nhật thấy thế thì liền nói:
-
Sau này, em cũng chỉ cần mỗi tuần anh cho em uống tinh của anh như vậy thôi, cũng không có yêu cầu gì thêm đâu, cần gì thì em sẽ báo trước.
Nếu tuần nào không có thì em sẽ phạt anh.
Vậy thôi.
Anh buộc phải chấp nhận yêu cầu này của em thôi.
Nghe vậy, Hưng cũng cảm thấy an tâm, bởi lẽ, cậu cứ tưởng thằng Nhật sẽ bắt cậu làm gì đó thật nặng nhọc, thật biến thái như những yêu cầu của lão Tuấn.
Nhìn Nhật đang đi rửa tay, rửa mặt xong thì Hưng lên tiếng:
- Anh được mặc đồ vô chưa?
Thằng bé nhìn Hưng cười tươi rồi đáp:
- Dạ được rồi anh, hay anh muốn trần truồng như vậy vô học hả?
Hưng đỏ mặt cùi gằm xuống rồi mặc đồ vô, rồi nhanh chóng đi ra khỏi nhà vệ sinh kẻo bị người khác phát hiện ra.
Sự nhục nhã, xấu hổ của Hưng bây giờ sắp tới đây Định An đang nằm bất tỉnh trên giường kia sẽ phải trải qua.
Hưng dù không nở để bạn bè của mình bị như vậy nhưng thân mình còn lo chưa xong, sao lại lo nổi cho người khác kia chứ.
Lão Tuấn sờ nắn Định An đã đời một hồi, rồi lấy hai cái kẹp vú rời nhau kẹp vào vú Định An, xong xuôi, hắn ra lệnh cho Hưng đưa Định An về lại phòng trọ...
To be continue...