Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
391114395-256-k868240.jpg

Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai
Tác giả: _mertrenmei_
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lúc này tôi tự hỏi rằng vì sao mặt trời lại ấm áp hơn đến thế?

Ánh nắng buông xuống, trải dài thành những vệt vàng mỏng như một dải lụa óng ả trên nền sân trường.

Nó đủ ấm để khiến người ta lơ đãng, đủ để mọi cảm xúc đang cố kìm nén bỗng dưng trào ra.

Gió lùa qua, mang theo cái se se lạnh đầu mùa, nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt, khiến tôi có cảm giác cay cay.

Nam đứng bên cạnh tôi.

Đôi mắt nhìn không giấu được sự lo lắng.

Giọng nó hạ thấp, không còn cái ngang ngược thường ngày.

- Mày khóc à?

Mắt đỏ cả rồi.

Tôi lắc đầu:

- Khóc đâu mà khóc.

Có tí nước mắt nào đâu.

Nhưng cổ họng từ bao giờ bỗng nghẹn lại.

Tôi cố trấn an bản thân phải bình tĩnh, liền quay mặt nhìn về phía cổng trường.

- Tại mày cả đấy.

Giọng tôi run lên.

- Tao đã nói đó là việc của tao thì để tao tự giải quyết.

Mày không nghe, giờ thì cho chừa.

Nhật Nam im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài.

- Cho tao xin lỗi...

Sau đó nó liền khoác vai tôi:

- Trời bắt đầu lạnh rồi, về thôi Hân.

Tôi đẩy cánh tay nó ra:

- Mày quên là bọn mình đang bị phạt thế này hay sao mà đòi về.

Nam nhìn tôi, ánh nắng từ xa bỗng phản chiếu trong mắt nó, khiến ánh nhìn ấy trở nên dịu hơn thường ngày.

- Về phía tao được không?

---
P/s: Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên văn chương đang còn lủng củng, xây dựng tình tiết chưa được tốt, còn nhiều thiếu sót, nhân vật chưa hoàn thiện.

Mong nhận góp ý của các bạn ạ!

Thank you so much!

- 11 / 03 / 2025 -
Bìa: Bánh Mochi Vị Xoài 🥭



truyenteen​
 
Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai
Giới thiệu


Tên truyện: Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai

Thể loại: Học đường, lãng mạn, truyện teen, hài hước.

Số chương: Chưa xác định

Những lưu ý khi đọc truyện của mình:

- Truyện được lấy bối cảnh tại một trường học có thật tại Thanh Hóa.

- Một số tình tiết truyện có thật ngoài đời được tác giả chế biến lại sao cho phù hợp với cốt truyện, có nguyên mẫu.

- Giới hạn độ tuổi: 16+

- Có yếu tố LGBT+

- Trong đây sẽ có một vài lời thoại không phù hợp do dựa vào tính cách của nhân vật.

- Vì đây là truyện bọn mình dành nhiều tâm huyết và thời gian để gom cốt truyện, nên nghiêm cấm các hành vi reup truyện mà không xin phép, đạo văn, ăn cắp ý tưởng , chuyển ver...

- Truyện có yếu tố teenfic! x3.

Ai nghiêm túc có thể bỏ đọc ngay từ đầu.

- Warning: có sử dụng văn nói.

Giới thiệu nhân vật chính:

Lê Nguyễn Nhật Nam

Ngày sinh: 20/4

Cung hoàng đạo: Bạch Dương

Chiều cao: 1m84

Dương Ngọc Gia Hân

Ngày sinh: 3/5

Cung hoàng đạo: Kim Ngưu

Chiều cao: 1m63

"Còn một số thứ khác mình sẽ cập nhật sau"

Vì đây là tác phẩm đầu tay của mình nên giọng văn khá trẻ con, lủng củng.

Xây dựng tình huống hoặc tính cách của nhân vật chưa được tốt.

Rất mong nhận được ý kiến của các bạn để mình có thể sửa và rút kinh nghiệm cho những tác phẩm sau.

Cảm ơn rất nhiều.

11/3/2025.

Bonus: Sorry mọi người do chơi ngoo nên các chương truyện bị ẩn nên giờ mới đăng lại ạ.

Mọi người cứ vui vẻ đọc truyện nhaa.
 
Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai
Chương 1: Gặp gỡ


Bốn năm cấp hai trôi qua thật nhanh.

Mới ngày nào còn bỡ ngỡ bước vào lớp sáu, làm quen với trường mới.

Rồi trải qua những ngày ôn thi mệt mỏi, những chồng đề cương xếp cao ngất ngưởng, những đêm thức tới ba bốn giờ sáng để học thuộc bài.

Kì thi tuyển sinh vào lớp mười đầy căng thẳng đã kết thúc, giờ đây khi nhìn lại tôi cảm thấy mình đã làm rất cố gắng.

Và rồi, khi cái khoảnh khắc mà tôi luôn mong chờ cuối cùng cũng đến.

Khi lướt bài đăng danh sách trúng tuyển của trường, tôi tìm thấy số báo danh quen thuộc của chính mình, tôi đã nhảy cẩng lên sung sướng.

Cảm giác vỡ òa khó tả, như thể đó chỉ là giấc mơ, bốn năm nỗ lực cuối cùng cũng được đền đáp một cách xứng đáng.

---

Tiết trời tháng tám không còn cái nắng gay gắt của những ngày hè oi ả.

Bầu trời cao vời vợi, trong xanh như một tấm gương khổng lồ.

Gió nhẹ thổi qua, se se lạnh, đủ để làm con người ta cảm thấy nhẹ nhàng , phấn chấn hơn .

Hôm nay, tôi đến trường để nhận lớp.

Trên sân trường, từng nhóm học sinh mới đang tụ tập lại với nhau, vừa háo hức, vừa lo lắng.

Tôi hít một hơi thật sâu, lòng rộn ràng với đủ thứ cảm xúc đan xen.

Dưới nắng sớm dịu dàng của buổi tựu trường, tôi cùng Thanh Trà lững thững đi trên hành lang, vừa tìm lớp vừa tám chuyện đủ thứ trên đời.

Trường mới, lớp mới, thầy cô mới, có bao nhiêu điều để bàn tán chứ.

Đang giữa mạch kể chuyện thì Trà đột nhiên ghé sát lại, thì thầm như thể một bí mật quốc gia:

- Ê, mày biết gì chưa?

Trường mình năm nay có đứa học phải gọi là siêu giỏi luôn đấy!

Để kể cho nghe, cậu ấy điểm thi cao lắm đủ để đậu vào trường chuyên trên thành phố.

Còn có vụ sát ngày thi thì chuyển hồ sơ nộp về trường ta mà.

Tôi đứng lại thản nhiên đáp:

- Nhưng mà học giỏi thế chắc nhà trường sẽ xếp cậu ta vào lớp chọn thôi nhỉ?

- Còn phải nói!

Là Lê Nguyễn Nhật Nam đấy, đứa học lớp 9B cùng trường cấp hai mình chứ đâu.

Nhật Nam!

Cái tên có vẻ quen quen.

Tại sao tôi lại không biết chút gì về nó vậy?

Thế nhưng tôi cũng chẳng mảy may quan tâm, chỉ khẽ nhún vai, tiếp tục vừa đi vừa nói chuyện tiếp.

Khi hai đứa đi đến bảng thông tin kiểm tra danh sách lớp.

Bỗng tôi để ý tới một bóng dáng cao ráo, đang đứng trước mặt.

Một đứa con trai mặc áo sơ mi trắng, lưng đeo một chiếc cặp màu đen, dáng vẻ trông có chút khó ưa nhưng vẫn thu hút một cách kỳ lạ.

Tôi nheo mắt nhìn kỹ hơn, cố gắng suy nghĩ xem có phải đây chính là Nhật Nam - cái người mà Thanh Trà vừa nhắc đến không.

Dưới ánh nắng ban mai, Nam đứng đó, tay chạm nhẹ vào tờ giấy, mắt lướt qua từng dòng tên, gương mặt không chút biểu cảm.

Tự dưng tôi cảm thấy có chút tò mò.

Nếu đúng như lời đồn thì đây là một học sinh giỏi bỏ chuyên để về đây học, vậy lý do là gì nhỉ?

Gia đình có chuyện?

Hay là không thích trường đó?

Hay cảm thấy sợ thi trượt?

Trong đầu tôi càng ngày càng xuất hiện nhiều câu hỏi.

- Ê, ê, đó chính là Nhật Nam đấy!

Sao mà bây giờ nó lại đẹp trai vậy trời.

- Trà hích nhẹ vào tay tôi, thì thầm với ánh mắt đầy háo hức.

Tôi khẽ lắc đầu.

Dù sao thì, cậu ta có học giỏi đến đâu, nhà giàu cỡ nào, cũng đâu liên quan gì đến tôi.

Nghĩ thế, tôi đi lại gần đó, rồi tìm tên mình trong danh sách.

Nhưng khi vừa nhìn thấy lớp, mắt tôi bất giác khựng lại.

Lê Nguyễn Nhật Nam.

Lớp 10A10.

Ngay trên cái tên đó... là tên của tôi.

Cùng lớp?

Tôi bất ngờ.

Một linh cảm mơ hồ dâng lên trong lòng, cảm giác này... không phải là trùng hợp bình thường.

Tôi không thể nhớ là mình có ấn tượng gì nhiều về hắn không, cái cảm giác quen quen ngày càng xuất hiện nhiều hơn.

- Ê mày, hình như tao... học chung lớp với nó.

- Tôi lẩm bẩm.

Thanh Trà trợn tròn mắt.

- Thật á?

Ôi trời ơi, số hưởng thế!

Tôi không biết đây có phải là "số hưởng" không, nhưng khi tôi quay đầu lại nhìn về phía bảng danh sách, Nhật Nam cũng vừa lúc rời mắt khỏi đó và nhìn thẳng về phía tôi.

Có chuyện gì sao?

Khoảnh khắc ánh mắt tôi và Nhật Nam chạm nhau, thời gian như chậm lại một nhịp.

Cậu ta không tỏ vẻ ngạc nhiên, cũng không cười, chỉ đơn giản là nhìn tôi bằng đôi mắt đen sâu thẳm.

Tôi vội quay đi, giả vờ không thấy gì, nhưng trong lòng lại có chút bối rối khó tả.

Không hiểu sao, cậu ta khiến tôi có cảm giác như đang bị nhìn thấu.

Trà thì ngược lại, nó vỗ vai tôi một cái rõ kêu, phấn khởi:

- Ôi mẹ ơi, tao mà được học chung với một người vừa đẹp trai và học giỏi như thế này chắc tao chăm chỉ lên liền!

À không mà là học giỏi hơn.

Tôi lườm nó:

- Đừng nói mày có ý định tia người ta ngay từ đầu năm nhá.

Định xin in tư à.

Lại xin đi, mày nỏi tiếng tự tin lắm mà.

Nó bĩu môi:

- Ơ chứ mày không thấy may mắn à?

Học chung với một người giỏi thế, không chừng cậu ta còn giúp mày giỏi thêm ấy chứ!

- Chê!

Tôi lắc đầu.

Đúng lúc đó, Nhật Nam cũng xoay người rời đi.

Cậu ta bước qua chỗ tôi, không nói một lời nào, cũng chẳng thể hiện chút biểu cảm gì đặc biệt.

Tôi thậm chí còn không chắc là cậu ta có biết tôi là ai không nữa.

Nhưng mà... sao tôi lại quan tâm đến chuyện đó nhỉ?
 
Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai
Chương 2: Năm Anh Em Siêu Nhân


Tôi nhớ ra rồi.

Nhật Nam - cái tên này không chỉ quen tai, mà còn là một phần ký ức mà tôi từng muốn quẳng đi đâu đó khá lâu rồi.

Hồi đó, tôi học lớp 9C, còn nó là học lớp 9B.

Chẳng ai trong trường là không biết đến cái tên Lê Nguyễn Nhật Nam.

Không chỉ vì điểm số lúc nào cũng cao đều nhau hay luôn đứng đầu danh sách học sinh xuất sắc, mà chính là vì sở thích... trêu chọc các bạn nữ trong khối.

Nó thuộc cái loại người cứ kiểu cậy mình đẹp, giỏi rồi đi tán gái một lượt, sau đó là quay xe.

Lời nói lúc nào cũng mang cái giọng nhẹ nhàng, trầm ấm khiến họ phải bất giác đỏ mặt.

Nam có thể sáng hôm nay thả thính một người, chiều thì tặng hoa cho người khác.

Lúc bỏ thì chỉ trả lời một cách bâng quơ: "Xin lỗi nhé!

Nhưng mình đâu có nói là mình thích bạn đâu?"

Cái cảm giác đó nghe xong chỉ muốn điên tiết đấm cho nó một cái!

Tôi nhớ một lần, vào hôm cuối kì một, nó đi học muộn rồi quên đeo khăn quàng.

Bị một em sao đỏ bắt, Nhật Nam liền giở thói cũ.

Nó lôi từ trong cặp ra một con Cinnamoroll bằng bông mới tinh rồi nhẹ giọng:

"Anh cho em con gấu bông này, đừng trừ điểm anh nha.

Nếu không là thầy chủ nhiệm phạt anh quét nhà vệ sinh đó!"

Mấy bạn lớp nó liền nhao nhao như ong vỡ tổ:

" *** ** thằng Nam!

Con bé mới lớp sáu thôi đó, để yên cho nó đi."

"Nam ơi, cẩn thận nha mày!

Coi chừng em nó thích mày là đi luôn đó."

May mà em sao đỏ đó khá tỉnh nên cuối cùng thì nó vẫn bị phạt lao động.

Nhật Nam chỉ thả thính qua qua, nhưng cũng đủ khiến con gái không biết là vô tình hay cố ý mà rung động.

Nghe đồn khi nó đi thi cấp ba, trên confession của trường xin in4 hắn liên tục.

Tôi chưa từng là nạn nhân, nhưng cũng từng chứng kiến quá nhiều cú "quay xe" đau đớn từ những đứa bạn chung lớp, nên đã tự nhủ với lòng: tránh xa cái tên này càng sớm càng tốt!

Đúng vậy, càng sớm càng tốt!

Vậy mà bây giờ, trời trêu ngươi tôi thật chứ?

Nó không chỉ học cùng khối, mà còn chung lớp nữa chứ?

Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

Có thể tôi sắp sửa chuẩn bị làm nạn nhân thứ n của nó.

Thôi xong, tôi phải né cái tên này dài dài mất!

Trong lúc tôi đang còn nghĩ ngợi, bỗng tôi nghe thấy Thanh Trà gọi: - Hân!

Hân!

Tao với mày không được học chung lớp nữa rồi.

Tôi thở dài một hơi.

Dự định là hai đứa sẽ đi cùng khối, nhưng cuối cùng một đứa A02, đứa còn lại thì D01.

- Tao học 10A3 mày ạ.

- Trà vừa nói vừa bĩu môi.

- Ờ, thế là hết hy vọng rồi.

- Tôi cũng chẳng vui vẻ gì hơn.

Hai đứa đứng lặng vài giây, rồi nó vỗ vai tôi, cười cười:

- Thôi, có gì ra chơi nhớ tìm tao.

À mà này nếu mà xin được in4 của bạn ấy thì cho mềnh với nha.

Tôi nhăn mặt.

Ai rảnh mà thèm xin cái thằng đó chứ!

Hai đứa chia tay nhau ở hành lang.

Nó rẽ vào lớp 10A3, còn tôi lần mò tìm lớp 10A10 của mình.

Hành lang đông nghịt học sinh, ai cũng đang nháo nhào tìm lớp mới, bạn mới.

Mỗi người một tâm trạng khác nhau - có người háo hức, có người bồn chồn, có người như tôi, chỉ đơn giản là buồn chán vì không được học chung lớp với bạn thân.

Tôi men theo dòng người, mắt đảo qua từng lớp một để tìm số 10A10.

Trường mới rộng thật, nhưng điều khiến tôi bận tâm lúc này không phải là chuyện tìm lớp, mà là cái nhóm con trai phía trước.

Có lẽ tôi không phải người duy nhất để ý đến họ - vì cứ mỗi lần họ đi qua một nhóm học sinh nào đó, y như rằng sẽ có tiếng xì xào vang lên.

Bản năng sinh tồn mách bảo tôi né ngay cái nhóm này ra.

Nhưng lý trí lại gọi tôi nhìn sang một chút xem tình hình thế nào.

Tôi liếc mắt.

Ôi cha mẹ ơi.

Cả nhóm có năm người, đứa nào đứa nấy cao ráo, mặt mũi sáng sủa, khí chất chẳng khác nào bước ra từ mấy bộ phim học đường bên Trung mà tôi hay xem.

Đứng đầu, tất nhiên là Lê Nguyễn Nhật Nam.

Đúng rồi!

Tôi không còn gì để miêu tả cậu ta nữa.

Ngay bên cạnh là một cậu bạn tóc hơi dài, đeo kính, nhìn trầm ổn nhất trong nhóm, nhưng ánh mắt thì lóe lên vẻ tinh quái.

Cậu ta ngày trước cùng lớp 9C với tôi, tên là Phạm Quốc Anh.

Kế bên nữa là Đặng Minh Quân - cao lêu nghêu, mặc đồng phục hơi xộc xệch, trông có vẻ là kiểu "bad boy nửa mùa" nhưng vẫn đủ sức khiến mấy đứa con gái chết mê chết mệt.

Còn hai người còn lại, đều có dáng người hơi thấp, nhưng gương mặt thì có vẻ sáng sủa.

Theo tôi được biết thì tên người đầu tiên là Lê Thành Đạt - anh em họ hàng với Nhật Nam, còn lại là Trương Việt Hoàng.

Ai cũng học rất giỏi, đẹp trai và gia đình cũng thuộc diện không phải dạng vừa.

Vậy nên từ giờ nên gọi họ là nhóm "Năm Anh Em Siêu Nhân".

Không khí xung quanh bọn họ như tỏa ra một vầng hào quang sáng chói, thu hút sự chú ý của rất nhiều người mỗi khi bọn họ đi đến đâu đó.

Tôi thậm chí còn nghe loáng thoáng vài tiếng thì thầm phấn khích:

- Trời ơi!

Tinh hoa hội tụ phụ nữ gấc iu.

- Đẹp trai vãi!

- Kìa, kìa, Nhật Nam kìa, trông cậu ấy ngầu quá trời quá đất.

- Minh Quân á khoa đầu vào môn Ngữ Văn đó mấy bà, ảnh đẹp vậy.

Tôi không biết họ định làm gì, nhưng linh cảm của tôi mách bảo: "Chạy đi trước khi quá muộn!"

Nhưng có một vấn đề lớn đó là... rồi có chạy thì tí vào lớp cũng như nhau mà.

Bỗng, tôi thấy một bóng dáng cao gầy bước ngang qua mình.

Một bạn nam mặc đồng phục ngay ngắn, tóc hơi dài, trông kiểu giống mấy khứa mọt sách, mặt có vẻ hiền khô.

Thế là tôi lợi dụng đám đông hỗn loạn mà theo cậu bạn kia vào lớp.
 
Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai
Chương 3: Dương Thùy Linh Lan


Cậu ta đẩy cửa vào, rồi tôi cũng vội vàng lẻn theo sau.

Khi tôi vừa tới cửa lớp, đám "Năm Anh Em Siêu Nhân" đã quay ra nhìn.

Không phải kiểu nhìn chằm chằm đâu, mà là kiểu liếc qua, rồi lại cười cười với nhau như thể phát hiện ra điều gì thú vị.

Nhật Nam đang đứng tựa vào lan can, thấy tôi thì liền tiến tới vỗ vai chào hỏi:

- Chào bạn, bạn cũng học lớp 10A10 hả?

Mà cho mình hỏi bạn tên là gì vậy?

- Tao biết!

Nhỏ này tên Dương Ngọc Gia Hân, hồi trước học chung lớp với tao.

- Quốc Anh lên tiếng.

Tôi đứng lại nhìn bọn nó, cố tỏ ra bình tĩnh:

- Rồi liên quan à?

- Từ từ gì mà bạn căng thẳng vậy?

Có ai đó bắt nạt bạn à?

- Trương Việt Hoàng cười phá lên.

- Bạn yên tâm có bọn mình không ai dám bắt nạt các bạn nữ đâu.

Tôi cười trừ.

"Má diễn thì cũng phải cho ra diễn chứ, nhìn mà thấy ớn."

Nhật Nam khẽ cười, nhìn tôi tỏ vẻ thân thiết:

- Căng thẳng gì chứ?

Ở trường mới, lớp mới lâu dần bạn sẽ quen thôi.

Câu nói của cậu ta kéo theo mấy tiếng huýt sáo đầy ẩn ý từ đám bạn phía sau.

Tôi biết ngay mà!

Tôi biết là kiểu gì cũng sẽ bị lôi vào trò đùa của bọn này mà!

Tôi quay sang cái cậu bạn mà mình đã đi theo vào lớp, ánh mắt cầu cứu.

May thay, cậu ta chỉ khẽ cười nhẹ rồi nói:

- Các bạn à!

Đằng gì mình cũng sẽ học cùng lớp, đừng có dọa bạn mới nữa.

- Thì bro cũng là bạn mới mà.

- Nam khó hiểu nhìn cậu ta rồi khẽ đẩy tôi vào trong.

Bước vào lớp, tôi đưa mắt lướt một vòng, vừa để tìm một chỗ ngồi tử tế, vừa xem thử có gương mặt quen nào không.

Giữa một rừng học sinh mới đang rôm rả trò chuyện, bỗng một bóng dáng lọt vào tầm mắt tôi: Dương Thùy Linh Lan.

Trời đất, là Linh Lan!

Cô bạn này học cùng trường cấp hai với tôi, nhưng khác lớp.

Dù không quá thân, nhưng cái tên Linh Lan vẫn để lại trong tôi một ấn tượng khá rõ ràng.

Có thể là vì... tôi cũng không biết nữa, nhưng nhìn cô ấy là nhớ ngay.

Linh Lan có mái tóc dài mượt buộc gọn, gương mặt sáng sủa, và một thần thái không lẫn đi đâu được.

Đúng lúc đó, Linh Lan cũng ngước lên, bắt gặp ánh mắt tôi.

Hai giây im lặng trôi qua.

Rồi như một cơn gió, cô ấy bật dậy, chạy ngay về phía tôi:

- Không ngờ lại gặp mày ở đây!

Tôi còn chưa kịp phản ứng, chỉ biết đứng đó, mắt tròn mắt dẹt như một con nai lạc giữa rừng thông tin.

Linh Lan xuất hiện nhanh đến mức tôi còn tưởng mình bị ảo giác.

Một giây trước còn ngồi đó, một giây sau đã đứng trước mặt tôi, cười tươi rói như gặp lại tri kỷ thất lạc mười năm.

- Ờm...

- Tôi ngơ ngác một hồi.

Linh Lan cười tít mắt, vỗ vai tôi một cái rõ kêu:

- Làm gì đứng đơ vậy?

Không nhận ra tao hả?

Nhận ra chứ!

Nhưng mà... từ từ để suy nghĩ cái đã.

Tôi ngẩn người một lúc lâu, não bộ chậm rãi xử lý tình huống.

Trong đầu tôi hiện lên một loạt câu hỏi: "Tại sao cậu ấy lại hào hứng thế?", "Mình với Linh Lan thân đến mức này sao?"

Mà khoan, không phải hồi cấp hai tôi từng vô tình làm rớt hộp bút của cậu ấy rồi cuống quá đá nó lăn lông lốc xuống cầu thang đấy chứ?

Không lẽ bây giờ Linh An định đến để đòi nợ?

- Mày... nhớ tao hả?

- Tôi rụt rè hỏi, giọng điệu đầy nghi hoặc.

- Ờ chứ sao!

- Linh Lan cười hớn hở - Học cùng trường, từng đụng mặt trong mấy cuộc thi văn nghệ, không nhớ mới lạ!

Tôi thở phào.

May quá, hình như vụ hộp bút năm xưa không để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng nó.

- Mày cũng học khối D à?

- Tôi hỏi lại, dù câu trả lời đã quá rõ ràng.

- Ừ!

Hợp lý không?

Định mệnh ghê chưa?

- Linh An khoanh tay, gật gù đầy đắc ý.

Tôi nhìn Linh Lan, rồi nhìn lại cái lớp mới đầy xa lạ này.

Không biết ba năm cấp ba sẽ như thế nào, nhưng chí ít, tôi đã có một người quen đồng hành.

- Chắc vậy.

Linh Lan kéo tôi lại gần một dãy bàn gần cửa sổ.

- Lại đây, tao giữ chỗ rồi nè!

- Cậu ấy hào hứng nói, tay vỗ vỗ lên mặt bàn như thể đây là báu vật vừa chiếm được.

Tôi ngồi xuống, thở phào.

Một chỗ ngồi gần cửa sổ, không quá gần bảng, cũng không quá xa.

Thật tuyệt.

Bên ngoài, nắng vàng rót nhẹ qua những tán cây, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch.

Một ngày nhập học lý tưởng hoặc... không.

- Lớp mình đông thật.

- Tôi đảo mắt nhìn quanh.

Mọi người vẫn đang rôm rả, nhóm này trò chuyện, nhóm kia làm quen.

Một vài người đã ngồi vào chỗ, số khác vẫn còn đứng tụ tập thành từng cụm nhỏ, nói cười vui vẻ.

Ở góc lớp, một nhóm con trai đang tụ tập chơi game.

Tôi nhanh chóng quay đi.

- Ê nhưng mà... hồi cấp hai, tao tưởng mày học ban tự nhiên chứ?

- Linh Lan nghiêng đầu nhìn tôi.

Tôi bật cười.

- Mày nhớ nhầm ai rồi.

Tao chưa bao giờ có duyên với toán lý hóa đâu.

- Vậy á?

Ờ thì... tao cũng nhớ mang máng vậy thôi.

- Linh An cười trừ, rồi bỗng hạ giọng - Nhưng nói mới nhớ, lớp mình có vài thành phần hơi bị "hot" đó nha.

Tôi nhướng mày.

- Hot?

- Ừ, kiểu... siêu nổi ấy.

- Linh An chống cằm, liếc về một hướng.

- Thấy cái nhóm bên kia không?

- Biết chứ!

- Tôi chán nản - Mấy thằng đó vừa trêu tao xong chứ đâu.

Linh Lan quay lại nhìn tôi với cái biểu cảm vừa buồn cười vừa bất lực.

- Tao nói thật nha, coi chừng mày thành tầm ngắm của bọn nó rồi.

Nhất là cái thằng Nhật Nam kìa.

Tôi trợn mắt.

- Thôi đừng trêu tao.

Mấy cái thằng đó trông có bình thường quái đâu.

- Ơ kìa, bọn nó mà không bình thường á.

Đây người ta gọi là cá thể boy phố vượt trội.

Toàn bọn điểm thi cao chót vót thế kia mà.

Tôi rùng mình nhẹ, cảm giác ớn lạnh đến tận cốt lõi.

- Thôi không bàn đến bọn nó nữa.

Thi xong mày sao rồi?

Học hành thế nào?

- Tôi đổi chủ đề.

Linh Lan bật cười lớn:

- Học hành gì tầm này?

Thi xong là đầu óc tao để hết lên mây rồi.

Từ hôm đó tới giờ tao ăn với ngủ là chính, bố mẹ tao cũng không quá khắt khe vụ này, cứ để tao chơi thả ga.

Tôi gật gù.

Ờ, nhìn cái mặt nó vui vẻ như được giải thoát là biết rồi.

- Mà... thật ra mấy lần tao muốn hỏi thăm mày á.

- Linh Lan chống cằm.

- Nhưng mà tao không có nick Facebook của mày.

Tìm tên thì ra cả mớ người giống nhau, mà không biết cái nào là đúng.

- Ầu... tao làm gì có để tên tao đâu mà có.

- Ủa vậy mày để à cái gì?

- Mở máy đi rồi tao kết bạn.

Linh Lan gật gù liền đọc tên tài khoản nó cho tôi.

- Xong rồi.

Nghe tôi nói xong, Lan liền vào xem.

Một lúc sau, nó liền cười lớn:

- Ô mai ca... vãi cả Gia Hưng.

Mày đặt tên buồn cười vậy.

- Đặt tên vui thôi cha, cả lớp cũ tao cũng không nói gì đến vụ này mà.

Thực chất là tài khoản này dùng để đi tán gái giúp thằng anh họ tôi thôi, nhưng mà có vẻ do tôi nói chuyện quá nhạt khiến không tán được đứa nào cả.

- Lúc nào muốn rủ chơi game, kêu tao nhá.

- Linh Lan nói, giọng tràn đầy năng lượng.

- Ừ!
 
Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai
Chương 4: Cô chủ nhiệm


Nắng đã lên cao.

Ngoài trời, tiếng ve kêu râm ran như một bản giao hưởng không hồi kết vào cuối hè.

Trong lớp, đám học sinh mới vẫn đang huyên náo, ríu rít làm quen, tiếng nói cười hòa lẫn vào nhau tạo nên một không gian nhộn nhịp đến mức chẳng ai để ý có người vừa xuất hiện trước cửa.

Tôi cũng vậy.

Đầu óc vẫn đang mơ màng giữa cuộc trò chuyện với Linh Lan thì bỗng dưng ánh mắt tôi chạm phải một bóng hình thon thả đứng ngay trước cửa lớp.

Một mái tóc dài đen nhánh, dáng người mảnh mai nhưng thần thái có gì đó rất... quyền lực.

Tôi thoáng giật mình, trong đầu lập tức bật ra một giả thuyết: "Chắc là cô giáo chủ nhiệm lớp mình!"

Đúng lúc tôi còn đang đoán già đoán non thì giọng nói của người ấy vang lên, xé toang không gian ồn ào của lớp học:

"Bọn khốn nạn kia, mấy đứa bây im mồm coi!"

Cả lớp: ...

Tôi: ???

Giây phút ấy, tôi thề là mình như vừa bị sét đánh ngang tai.

Ai nấy đều lập tức ngưng bặt, đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa.

Và ở đó, người phụ nữ với mái tóc dài thướt tha, gương mặt xinh đẹp nhưng thần thái sắc sảo.

Khoan đã...

Cô chủ nhiệm mà lại mở đầu buổi gặp mặt đầu tiên bằng một câu chào đầy "thân thương" thế này á?

Tôi chớp mắt liên tục để xác nhận mình không nghe nhầm.

Nhưng không, cô vẫn đứng đó, điềm nhiên như chưa từng nói ra một câu khiến cả lớp chấn động tâm lý.

Chỉ có điều, dù giọng cô nghe có vẻ bực mình, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự đùa giỡn, khóe môi còn nhếch nhẹ như đang thưởng thức cái biểu cảm hoang mang tột độ của đám học sinh mới.

Sau vài giây im lặng đến ngộp thở, cô mới ung dung bước vào lớp, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt đang ngơ ngác như bầy chim non bị dội gáo nước lạnh.

- Trời nóng bức quá mà còn nghe mấy đứa bay nói chuyện như chợ vỡ, cô chịu không nổi. – Cô vừa nói vừa phe phẩy tay như thể thật sự phiền muộn.

Mọi người vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn.

Tôi thì đang cố phân tích xem đây là phong cách chủ nhiệm kiểu gì, còn Linh An bên cạnh thì cúi gằm mặt, vai run run vì đang cố nhịn cười.

Sau vài giây để chúng tôi hấp thụ cú sốc văn hóa này, cô đặt cặp xuống bàn giáo viên, khoanh tay lại, gương mặt bỗng trở nên nghiêm túc hơn một chút.

- Rồi, xong màn chào hỏi, bây giờ vào vấn đề chính nhé.

Cô là chủ nhiệm của tụi bây trong ba năm tới, tên cô là Phương.

Sau đó cô chống tay lên bàn, đưa mắt nhìn quanh một lượt, rồi nói một cách dứt khoát:

- Mấy đứa bàn đầu, bật hết quạt lên!

Trời nóng vầy mà còn lắm mồm nữa là cô quạt vào mặt từng đứa bây giờ.

Một cậu bạn đứng lên bật công tắc.

Quạt bắt đầu quay nhanh, xua bớt cái oi bức của buổi sáng tháng tám.

Không khí trong lớp dần nghiêm túc hơn khi cô bắt đầu phổ biến nội quy trường lớp.

Cấm đi học trễ, cấm mang dép lê, cấm ra khỏi trường trong giờ ra chơi trừ khi có việc gấp hoặc có bố mẹ tới xin về, cấm sử dụng điện thoại trong giờ học...

Một danh sách dài dằng dặc các quy định được cô lướt qua với tốc độ của một cơn bão, trong khi chúng tôi chỉ biết cắm cúi nghe, ghi chép trong trạng thái hoang mang.

Và khi tưởng chừng buổi phổ biến đã kết thúc trong êm đẹp, thì cô đột ngột dừng lại, nhìn cả lớp với ánh mắt thâm sâu như thể sắp nói ra một điều định mệnh:

- Tôi được mệnh danh là đanh đá nhất trường, anh chị nào chịu được thì chịu.

Bây giờ vẫn còn sớm để viết đơn chuyển lớp.

Lớp tôi: ...

Bầu không khí im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng ve kêu ngoài cửa sổ.

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa hết thông tin thì trong đầu bỗng tua lại những lời cảnh báo của một số anh chị đi trước:

"Cô Phương ấy hả?

Đứng thứ hai thì không ai dám đứng nhất.

Đanh đá từ trong ra ngoài, cứng rắn từ sáng đến tối.

Nói một là một, hai là hai.

Đứa nào lười biếng là khỏi có cửa mà yên thân!"

Cả lớp vẫn im phăng phắc sau lời tuyên bố đầy thách thức của cô.

Một số đứa liếc nhau, có vẻ đang tự hỏi liệu có nên suy nghĩ nghiêm túc về việc chuyển lớp hay không.

Tôi thì chỉ biết ngồi yên, vừa sợ vừa tò mò về giáo viên này.

Nhưng rồi, như thể chán nản với sự im lặng kéo dài quá lâu, cô bật cười, vỗ tay một cái rõ to:

- Này mấy đứa đừng căng thẳng quá!

Coi chừng già trước tuổi đấy.

Cả lớp thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Không khí căng thẳng bỗng chốc tan biến.

Một vài tiếng cười khe khẽ vang lên.

Linh Lan bên cạnh tôi thì bám tay vào bàn để khỏi gục xuống vì nhịn cười quá lâu.

Cô Phương khoanh tay, dựa lưng vào bàn giáo viên, giọng điệu nhẹ nhàng hơn một chút:

- Rồi, trước khi bắt đầu vào vấn đề chính, để cô kể cho mấy đứa bay nghe về cái lớp cô chủ nhiệm năm ngoái.

Tụi nó cũng như tụi bây bây giờ, ngày đầu tiên bước vào lớp, mặt đứa nào cũng như nai lạc rừng.

Nhưng mà chỉ sau một học kỳ thôi, trời ơi... khỏi nói, quỷ nhập đồng nguyên đám!

Cả lớp bật cười.

Tôi cũng không nhịn được mà mỉm cười theo.

- Lớp đó học hành thì khỏi bàn, giỏi có tiếng.

Nhưng mà lầy cũng hạng nhất.

Có đứa làm bài văn tả thực tế đến mức đọc xong cô tưởng nó định viết tiểu thuyết.

Có đứa học giỏi toán từng thi cấp tỉnh đạt giải nhì.

Rồi có lần, đang giờ kiểm tra, cô đi xuống cuối lớp coi tụi nó làm bài, xong vô tình nghe thấy hai thằng ngồi bàn chót thầm thì: "Ê mi, nộp bài giờ được không nhờ?

Tao muốn ra căn tin làm cốc trà sữa cho bớt căng thẳng."

Lớp tôi cười nghiêng ngả.

Cô Phương cũng cười theo, nhưng rồi bất chợt hắng giọng, ánh mắt quét qua cả lớp đầy ẩn ý:

- Nhưng mà... mấy đứa nó giỏi thật.

Bài kiểm tra nào cũng đạt điểm cao.

Học chắc, chơi bền.

Thế nên cô mới cưng.

Tôi bỗng thấy có chút gì đó len lỏi trong lòng.

Không biết lớp năm ngoái có phải lớp "con cưng" của cô không, nhưng rõ ràng cô nhắc đến với giọng điệu đầy tự hào.

Và bây giờ, cô đang đứng trước chúng tôi - một lớp mới toanh, chưa có gì chứng tỏ, cũng chưa biết rồi sẽ ra sao.

- Còn mấy đứa bay thì sao?

- Cô đột ngột hỏi, giọng điệu sắc bén hơn.

- Có định làm cho cô nở mày nở mặt, hay là làm cho cô bị nhắc tên trên bảng tin kỷ luật của nhà trường đây?

Cả lớp đồng thanh:

- Bọn em sẽ cố gắng ạ!

- Ờ, nhớ nói được làm được đó!

- Cô gật gù.

Linh Lan quay sang nhìn tôi, đầy hào hứng:

- Cố lên cố lên, toi nhất định sẽ lột xác thành con người mới.

Thành một người học giỏi, đẹp gái, chắc chắn mấy người sẽ theo đuổi lại toiii.

- Nhớ câu sau của cô không, tao muốn nói vậy.

- Tôi bình thản.

- Quá kiệm lời, hết nói nổi.

Tôi im lặng không trả lời nữa.

Ngoài trời nắng đã dịu đi đôi phần.

Có lẽ tôi cũng nên thay đổi một chút.
 
Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai
Chương 5: Bầu cử


Cô Phương dùng thước gỗ đập lên bàn một cái bộp rõ to, giọng nghiêm nghị cất lên:

- Lớp ta bầu ban cán sự lớp nhé!

Tôi thở dài, mắt nhìn xa xăm như một kẻ từng trải sự đời.

Lại nữa à?

Năm nào chẳng có cái màn này.

Và năm nào cũng vậy, tôi chẳng có tí xíu hứng thú nào.

Lớp trưởng có nuôi tôi ăn sáng không?

Có giúp tôi làm bài tập Toán không?

Không!

Vậy hà cớ gì tôi phải bận tâm?

Trong khi tôi còn đang triết lý về cuộc đời, cô giáo bắt đầu quét ánh mắt sát thương khắp lớp.

Một tia nhìn sắc như dao thái thịt, ý rõ ràng: "Đứa nào không nghiêm túc là xác định với cô!"

Nhưng đám học sinh chúng tôi thì vẫn vô tư như chim sẻ mùa xuân, người buôn chuyện, kẻ chơi game, chẳng ai màng đến mấy lời nói của cô.

Cô hắng giọng, giọng điệu bắt đầu cứng rắn hơn:

- Lớp mình có ai muốn đề cử ai không?

Hay có ai muốn làm ban cán sự lớp không?

Bỗng nhiên lớp im ắng lạ thường, hình như bọn họ cũng đã nhận thấy tình hình không ổn.

Cô gật gù, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm:

- Không ai đề cử?

Được rồi... vậy cô tự chọn!

Tôi bắt đầu cảm thấy lo lo.

Cô cúi xuống xem danh sách học sinh, ngón tay lướt qua từng cái tên.

Một hồi sau, cô bắt đầu đọc to danh sách những bạn "bất đắc dĩ".

Tôi vẫn chẳng bận tâm cho lắm, cho đến khi...

- Lê Nguyễn Nhật Nam.

Ngay lập tức, lớp học như bừng tỉnh.

Những cái đầu nãy giờ cúi rạp xuống bàn bỗng ngẩng lên, hàng chục ánh mắt sáng rỡ đổ dồn về phía Nhật Nam, như thể vừa tìm ra vị cứu tinh.

Cậu ta vẫn ngồi đó, bình thản, còn tôi thì nhẹ cả người vì chưa bị réo tên.

Bỗng một giọng nói vang lên từ phía sau tôi:

- Cô ơi, em đề cử bạn Nhật Nam làm lớp trưởng ạ!

Tôi quay phắt lại, mắt tròn mắt dẹt.

Trước mặt tôi là một cô bạn với dáng người thanh mảnh, mái tóc đen mượt buông hờ ngang vai, nụ cười dịu dàng nhưng ẩn chứa một nét tự tin đầy kiêu hãnh.

Cứ như một nhân vật chính bước ra từ mấy cuốn tiểu thuyết học đường tôi hay đọc vậy.

Đó chính là một vẻ đẹp khiến người ta phải ngoái nhìn thêm lần nữa.

Tôi cau mày, sao quen quá ta?

Chưa kịp đào bới ký ức, thì mấy đứa xung quanh đã thì thầm xì xào.

Một cái tên vang lên giữa bầu không khí nín thở.

Hóa ra, đó chính là hoa khôi ở trường cấp hai cũ!

Cô liền gật đầu, không chần chừ mà chốt luôn:

- Vậy Nhật Nam, em làm lớp trưởng nhé!

Cả lớp vừa nghe xong mà tôi tưởng như có thể nghe được tiếng thở phào nhẹ nhõm của tất cả mọi người.

- May thế có đứa làm lớp trưởng rồi.

- Một thằng ngồi sau tôi thì thầm.

Nhưng đúng lúc đó, Nhật Nam đứng phắt dậy, vẻ mặt trông còn căng thẳng hơn cả lúc đi thi vào cấp ba:

- Cô ơi... em ngại làm lắm ạ.

Với lại, em làm cũng như không, cô đề cử ai khác đi ạ.

Cậu ta nói bằng giọng điệu thành khẩn, ánh mắt toát lên vẻ "tha cho em đi cô ơi" sáng như ban ngày.

Tôi thấy rõ Nhật Nam đang cố gắng tránh mấy cái chức cao kia, nhưng tránh làm sao được.

Một nhóm bạn nữ, hình như là mấy bạn cùng lớp cũ với cậu ta, đột nhiên nhao nhao lên:

- Cô ơi, cho bạn Nam làm đi ạ!

Bạn ấy làm tốt lắm luôn á cô!

- Đúng đó cô, năm ngoái bạn ấy làm lớp trưởng giỏi lắm!

- Nhật Nam mà không làm lớp trưởng thì ai làm bây giờ ạ?

Tôi nheo mắt.

Không biết Nhật Nam có làm tốt thật không, nhưng nhìn cái cách bọn họ hào hứng "tiến cử" cậu ta, tôi bắt đầu nghi ngờ.

Đây không phải là tán dương, đây là gài bẫy thì đúng hơn.

Cô thấy tình hình không ổn, liền gọi thêm hai bạn nam khác lên.

Sau đó cô nói:

- Giờ lớp ta bỏ phiếu nhá, bạn nào cao nhất làm lớp trưởng.

Tôi ngạc nhiên: "Kết quả có sẵn rồi còn gì nữa, nó thủ khoa đầu vào không thắng mới lạ."

Đúng như tôi đoán, nó gần như cao phiếu nhất cả lớp.

Nhật Nam vẫn đứng đó, mặt cười gượng.

Nhưng cô thì không quan tâm, viết thẳng vào sổ:

- Quyết định vậy đi!

Nhật Nam, em làm lớp trưởng!

Tôi có thể thấy rõ ánh mắt ai đó như muốn gào lên: Cô ơi, em chưa đồng ý mà?!

Nhưng chưa dừng lại ở đó, cô tiếp tục việc bầu chọn:

- Rồi, bầu tiếp lớp phó học tập, lao động, văn nghệ nào!

À quên sao đỏ nữa.

Trời ơi, còn nữa à...

Cô lướt danh sách như một vị thần cầm cân nảy mực, đọc một loạt cái tên.

Và cứ thế, từng người một bị "triệu hồi":

- Lớp phó học tập, em nhé!

- Lao động, em luôn!

- Văn nghệ, em!

- Còn em này sẽ là sao đỏ, chốt!

Mỗi lần cô đọc một cái tên, lại có một ánh mắt tuyệt vọng nhìn lên.

Nhưng biết sao được, làm có thể hết năm hoặc cùng lắm một học kì.

Cố lên!

Tiếp đến là tổ trưởng.

Cô không hỏi thêm ý kiến nữa, cứ thế mà đọc tên, nhanh gọn:

- Tổ 1: Ngô Ngọc Linh.

- Tổ 2: Vũ Quỳnh Chi.

- Tổ 3: Đặng Minh Quân.

- Tổ 4: Lê Ngọc Ánh.

Tôi quan sát biểu cảm của từng người.

Có người ngồi im chịu trận, có người cười trừ, có người trông như vừa bị giáng một cú trời giáng.

Nhưng quan trọng nhất...

Tôi.

Vẫn.

An.

Toàn.

Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa sống sót sau một cơn bão.

Cuối cùng, mọi chuyện cũng xong.

Tôi không bị gọi tên, không bị giao trọng trách gì.

May!

Cô nhanh chóng chuyển sang phần kế tiếp:

- Rồi, bây giờ cả lớp dọn dẹp lớp học đi nhé!

- À mà, sau khi xong xuôi, lớp phó văn nghệ chọn ra vài bạn sáng giá để múa cho buổi khai giảng sắp tới nhé.

- Cô nhắc tiếp

Ơ kìa, mới đầu năm mà đã bắt lao động à?

Nhưng thôi, tôi nhớ cô có dặn trên nhóm mang giẻ lau, nên cũng may là có chuẩn bị.

Được rồi, dù gì thì cũng còn hơn bị gọi làm cán sự lớp!

Tôi xắn tay áo, đi lau cửa sổ, rồi mượn cây lau nhà của lớp 12C4 để lau lớp học với hành lang.

Trong khi đó, cả lớp bắt đầu bước vào việc chà sạch những chiếc bàn gỗ bị các anh chị năm ngoái tận dụng vẽ vài bức tranh xinh xinh.

Nào là tên ai đó được khắc hẳn lên mặt bàn, nào là mấy dòng chữ tuyên ngôn tình yêu bất hủ kiểu "A và B mãi mãi bên nhau", hoặc đỉnh cao hơn là mấy câu triết lý cuộc đời.

Bên cạnh tôi, Linh Lan thở dài:

- Không biết mấy anh chị năm ngoái có còn yêu nhau không, nhưng tao chắc chắn là tao không yêu cái bàn này nữa.

Tôi phì cười: - Ừ!

Yêu hay không yêu thì rồi mày cũng ở đây 3 năm thôi, than vãn cái chi nữa.
 
Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai
Chương 6: Trà sữa việt quất


Sau khi dọn dẹp hơn một tiếng cũng xong, cô đứng giữa lớp, giọng đầy uy nghiêm:

- Sáng thứ sáu khai giảng, cả lớp nhớ mang theo ghế chào cờ, đồng phục thì gọn gàng, không cần mang theo cờ vẫy vì nhà trường mai sẽ phát cho lớp.

Đừng để cô phải nhắc lại!

Nghe cô dặn dò xong, cả lớp nhanh chóng tan hàng, đứa nào cũng hí hửng vì cuối cùng cũng được về.

Tôi dắt xe ra cổng trường, nổ máy một cách đầy tự tin rồi phóng đi.

Thế nhưng... chưa đi được bao xa, tôi cảm giác có gì đó sai sai.

Lốp xe sau bỗng dưng rung bần bật, rồi xốc lên như muốn quăng tôi xuống đường.

Ban đầu, tôi nghĩ chắc do đường xấu, nhưng càng đi, càng thấy nó bất ổn.

Tôi tấp vào lề, chạy vội vào một nhà dân mượn tạm cái bơm, hì hục bơm đầy hơi rồi tiếp tục lên đường.

Nhưng vừa đi đến ngã tư chưa được bao xa, cái cảm giác bồng bềnh đáng ngờ kia lại quay trở lại, như một lời nguyền bám riết không buông.

Tôi thở dài, đành lếch thếch dắt bộ chiếc xe yêu quý với tâm trạng chán nản.

Đi được một đoạn, tôi thấy một tiệm sửa xe nhỏ ven đường, liền ghé vào, thở hồng hộc như vừa chạy phải hơn cả cây số.

Người thợ sửa xe - một người đàn ông trung niên với đôi tay dính đầy dầu nhớt - liếc qua chiếc xe của tôi, rồi nhíu mày:

- Lốp này hư nặng rồi con, thủng nhiều chỗ lắm.

Tôi bất ngờ.

Khoan!

Mới thay lốp hai tuần trước mà?

Không lẽ bác sửa xe gần nhà thay lốp kém chất lượng à.

Không đúng, bác ấy xưa nay làm siêu tốt, xe bố tôi sau khi thay lốp mới chưa từng phải sửa hơn một năm nay.

Có lẽ mình bị mấy đứa nghịch ngợm chơi xấu rồi.

Nhưng chuyện quan trọng hơn là... tôi lại phải bỏ tiền ra thay lốp mới.

Nghĩ đến đây, tôi đau khổ lôi mấy tờ tiền ra.

Nghĩ đến việc những chiếc bánh mì pate đang rời xa, lòng tôi đau như cắt.

Trời bắt đầu ngả trưa.

Đột nhiên, mây đen ùn ùn kéo tới, gió thổi qua khiến tôi rùng mình.

Tôi ngước lên nhìn bầu trời xám xịt, cảm giác không lành.

Nếu cứ đứng đây chờ thì mất cả buổi, thế là tôi quyết định gửi xe lại, xin phép chú sửa xe mai quay lại lấy.

Giờ chỉ còn cách...

đi bộ về thôi!

Tôi định bụng sẽ lê bước trong cơn giông như một nhân vật chính đang trải qua biến cố cuộc đời, thì bất ngờ, một chiếc xe máy tiến lại gần.

Giọng nói quen thuộc vang lên:

- Trông ai quen chưa này.

Bro xe đâu rồi?

Là Nhật Nam.

Tôi liếc cậu ta một cái đầy cảnh giác.

- Hư rồi!

- Hư?

Bị sao thế?

- Thủng lốp.

Nhật Nam bất giác cười:

- Sao nói chuyện trông chảnh vậy?

Nếu không có ai chở về thì tao chở cho, đằng nào nhà mày cũng trên đường tao đi học mà.

- Mới sáng còn trêu tao mà, sao giờ tốt thế?

Định âm mưu bắt cóc tao hay gì.

- Có đi không?

Không là tao để mày đi bộ về đó, còn phải hơn năm cây nữa mới về đến nhà.

Định nhịn đói hay để cả nhà mày đi tìm.

Tôi đứng lặng vài giây, cân nhắc xem nên từ chối hay đồng ý với nó.

Nhưng rồi khi nhìn thấy bầu trời phía xa đang ngày càng đen hơn, gió thổi không ngừng.

- Đi thì đi, lái xe cho cẩn thận vào!

- Tôi nhắm mắt, leo lên xe.

- Cảm ơn nhá.

Làm gì có ai ngu mà từ chối một chuyến xe miễn phí vào lúc này chứ?

Đi được đoạn, Nam bất ngờ lên tiếng:

- Xưa nay chưa có đứa nào đua xe thắng tao cả.

- Vãi nồi... thôi thôi cho tao xin, tao chưa muốn chết đâu.

Tao còn nhiều ước mơ dang dở lắm, còn chưa lên được cao thủ nữa.

- Yên tâm, một khi đã ngồi xe tao thì chắc chắn không phải lo việc đi bệnh viện đâu.

- Ế!?

Nhật Nam bất ngờ tấp vào một tiệm nước ven đường.

Tôi còn đang ngơ ngác "Sao thế, xe nó bị sao hả?", thì lát sau, cậu ta quay lại với hai cốc nước trên tay.

Một cốc trà chanh, một cốc trà sữa việt quất.

Tôi ngơ người.

Sau khi hoàn hồn, tôi liền trêu trọc nó:

- Ố ồ, mua về cho em nào thế?

Nhật Nam thản nhiên dúi cốc trà sữa vào tay tôi, mặt không cảm xúc:

- Mua cho mày đó, uống đi.

Đang thừa tiền ăn sáng, không biết tiêu như nào.

Quán này nổi tiếng trà sữa ngon, mua thử nhờ mày đánh giá.

Hóa ra đây cũng là cách tiêu tiền của người giàu à.

Thế là tôi hút một hơi.

- Không tệ không tệ, rất ngon.

Đánh giá tám điểm vì tao không thiện ngọt cho lắm.

Bất chợt nghĩ điều gì đó, tôi liền hỏi nó:

- Ê mày, tao có điều khá thắc mắc.

- Mày nói đi.

- À...

ờm...

- Tôi lúng túng, cố nhớ câu tôi định hỏi.

Nhật Nam tiếp tục lái xe, chở tôi về tận nhà.

Lúc xuống xe, tôi gãi đầu, cười cười:

- Cảm ơn bạn Nhật Nam đẹp trai, tốt bụng nhá.

Nhật Nam nhún vai, không nói gì, chỉ phóng xe đi mất.

Tôi đứng đó nhìn theo.

Tối hôm đó, sau khi tắm rửa sạch sẽ và đánh chén bữa cơm ngon lành, tôi đang nằm dài trên giường lướt điện thoại thì mẹ bước vào, vừa gấp quần áo vừa hỏi bâng quơ:

- Hôm nay đi xe mà sao về muộn vậy con?

Tôi vừa ngáp vừa đáp:

- Xe con hư, con gửi lại tiệm sửa xe gần trường rồi ạ.

Mẹ cau mày:

- Thế đứa nào chở con về?

Tôi chớp mắt, hơi ngập ngừng, nhưng rồi cũng trả lời:

- Bạn cùng lớp thôi mẹ, mới quen.

- Nó tên gì con biết không?

- Nó tên Nhật Nam á mẹ, nghe đâu lúc thi lớp mười nó đủ điểm đậu trường chuyên trên thành phố luôn mà.

Mấy đứa trường cấp hai nói đầy ra, nhưng mà lúc xem danh sách học sinh lại thấy nó ở trường con học.

Mẹ tôi nghe vậy liền "À" một tiếng đầy hứng thú:

- À, thì ra là thằng Nam á hả?

Tôi bất giác ngồi thẳng dậy.

- Mẹ cũng biết nó ạ, nó ở xóm trên mà mẹ cũng biết?

Tôi nhìn mẹ với ánh mắt đầy nghi hoặc, nhưng bà vẫn điềm nhiên gấp áo quần, tiếp tục nói như thể đang kể chuyện với mấy bà hàng xóm:

- Sao mà mẹ không biết được.

Thằng bé đó học giỏi thế kia mà.

Trước thi đậu rồi thành thủ khoa trường chuyên rồi mà bố mẹ nó nhất quyết bắt về học trường thường, nghe nói bảo để gần nhà cho tiện.

Cũng tiếc thật đấy...

Tôi nhíu mày.

Ủa?

Học giỏi như thế mà không học trường chuyên?

Bình thường ai đậu trường chuyên là gia đình tự hào lắm mà ta?

Tại sao mình quên hỏi nó vụ này nhỉ?

Mẹ tôi lại nói tiếp, lần này giọng nghiêm túc hơn:

- Mà con cũng phải học giỏi vào, cho bố mẹ nở mày nở mặt chứ.

Lúc nào cũng lẹt đẹt thế này thì sao mà khá lên được!

Nhìn thằng Nam đó kìa, vừa giỏi vừa siêng năng, con xem mà học tập.

Tôi: ...

Đây chính là khoảnh khắc tôi nhận ra mình vừa tự đào hố chôn mình.

Đáng lẽ lúc nãy tôi nên nói là tự đi bộ về mới đúng!

Tôi thở dài, chống cằm nhìn mẹ với ánh mắt bất lực:

- Nhưng mà con cũng khổ sở lắm mới đậu đó mẹ...

Mấy ngày ôn thi thức khuya tới nỗi giảm cả cân luôn!

Mẹ tôi khoanh tay, nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt rồi phán xanh rờn:

- Khoan?

Mẹ thấy con vẫn béo tốt mà?

Giảm cân ở chỗ nào vậy?

Tôi: ...

Trái tim tôi tan vỡ theo từng câu chữ của mẹ.

Đây là cái kiểu an ủi gì vậy??

Tôi quyết định nằm lăn ra giường, không nói gì nữa, chỉ mong câu chuyện kết thúc ở đây.

Nhưng không, "mẫu hậu iu quý" vẫn tiếp tục giảng đạo:

- Bây giờ vào cấp ba rồi, con phải cố gắng hơn.

Không là người ta vượt mặt đó!

Nhìn thằng Nam mà xem...

Tôi thầm nghĩ: Lại thằng Nam, cái tên này ám tôi cả ngày luôn rồi!
 
Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai
Chương 7: Ấn Tượng Xấu


- Hân!

Dậy đi học nhanh lên con.

- Dạ... dạ...

- Dậy nhanh đi!

Mấy giờ rồi mà mày còn ngủ nướng hả con?

Tôi lầm bầm trong cơn ngái ngủ, lật người định xin thêm năm phút.

Nhưng khoan...

Tại sao mẹ lại gọi tôi dậy kiểu khẩn cấp thế này?

Tôi quơ tay tìm điện thoại bật xem giờ.

Ôi trời 6 giờ 30 rồi à, còn ngủ thêm được.

Từ từ 6 giờ 30 rồi á!

Ý thức của tôi bật dậy một cánh nhanh chóng, tay chân loạn xạ, mặc vội đồng phục một cách nhanh nhất.

Tôi cuống cuồng vừa nhét sách vào cặp, vừa cố gắng nhớ xem hôm nay học môn gì.

Nhét đại vài quyển, tôi nhanh chóng bước xuống ra khỏi nhà.

Mẹ tôi đứng ở cửa bếp, tay đang bưng một tô bún bò ra bàn, nhìn tôi với ánh mắt bất lực:

- Bình thường bố mày giờ này mới đi làm, bây giờ lại đến lượt mày.

Haiz... nhìn có chán không chứ?

Bố con nhà này thích dùng giờ dây thun hay sao để mẹ còn biết đường.

- Con biết rồi ạ!

Lần sau con không như vậy nữa.

- Ăn sáng đã con.

Tôi phóng thẳng ra cửa, hét lại:

- Thôi đến trường rồi con mua đại gì ăn cũng được mẹ ạ

Không chần chừ tôi ngồi lên xe, cố gắng đi một cách nhanh nhất.

Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của người đi đường khi họ đang nhìn tôi giống như một đứa học sinh hư đi xe một cách ẩu đả.

Nhưng mà thôi kệ, giờ việc quan trọng hơn là phải đến trường.

Trường tôi cách nhà tận 6km, chắc đi với vận tốc này sẽ kịp giờ.

Nhưng số tôi đúng là số xui mà.

Đang ung dung trên đường, trời bắt đầu đổ mưa.

Không còn cách nào khác, tôi đành tấp vào lề, lôi áo mưa ra mặc.

Nhưng đời không như là mơ, cái áo mưa của tôi không hiểu sao lại bị rách một đường dài ngay tay áo.

Tôi vẫn đành phải mặc vào và đi tiếp, biết chắc rằng tay áo hiện tại đã ướt một mảng khá to.

Đến trường, tôi thấy bác bảo vệ chuẩn bị đóng cổng.

Hú hồn!

Tôi rồ ga, lao vào sân trường với vẻ mặt của kẻ vừa thoát khỏi một kiếp nạn.

Xe chưa kịp tắt máy, tôi đã bật ô, vác cặp chạy như bay lên lớp.

Đến cửa lớp, cảnh tượng đầu tiên tôi thấy là... cô Phương chủ nhiệm đang đứng trên bục giảng, gương mặt cô có phần nghiêm nghị.

Cô nói, giọng bực tức:

- Lớp trưởng, ghi lại danh sách những bạn đi muộn vào cho cô.

Tôi đứng khựng ngay cửa, cảm thấy một cơn đau thấu tim gan.

Toang thật rồi!

Ánh mắt tôi lướt qua Linh Lan, con bạn thân ngồi gần cửa sổ.

Tôi hất cằm, mắt chỉ lớp trưởng ra hiệu:

- Ê, bảo thằng Nhật Nam gạch tên tao ra!

Linh Lan gật đầu, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chưa kịp tận hưởng niềm vui, điện thoại tôi rung lên:

Lan cute hột me chua lè: "Nó vẫn ghi tên mày vào rồi, chúc may mắn lần sau nha bạn iu 🙂)" kèm theo đó một icon mặt cười đầy thương hại.

Tôi: ???

Má thằng lớp trưởng sống như cục c*t!

Mẹ người gì mà lật mặt nhanh hơn bánh tráng, hôm trước giúp đỡ, hôm sau đã đập chết người ta, má vừa đánh vừa xoa hay gì.

Tôi nghiến răng, hận không thể vẽ một vòng tròn nguyền rủa nó ngay tại chỗ.

Vì đi muộn, tôi đành phải chịu phạt.

Lớp kín hết chỗ, tôi bị đẩy lên bàn đầu với mấy đứa bạn mới.

Cũng may Linh Lan ngồi ngay sau, ít ra vẫn còn chỗ dựa tinh thần.

Cô Phương tiếp tục lật sổ, giọng vang lên như tiếng chuông tử thần:

- Những bạn có tên trong danh sách, tuần này chịu trách nhiệm trực nhật lớp.

Không có ý kiến!

Tôi nằm gục xuống mặt bàn, trái tim tan nát thành nhiều mảnh.

"Nhật Nam, mày chết với tao!"

Tôi nghĩ thầm trong lòng.

***

Tiết học đã bắt đầu.

Tôi ngồi im lặng, mắt dán vào bảng mà đầu óc đã phiêu du đến một nơi xa xôi nào đó, có lẽ là quầy bánh mì dưới căn tin.

Cô giáo giảng bài, từng dòng chữ chạy trên màn hình tivi, nhưng với tôi, tất cả chỉ là những âm thanh vô nghĩa.

Mới học có năm ngày thôi mà sao tôi thấy như đã trải qua một học kỳ rồi.

Bạn mới?

Tôi còn chưa kịp làm quen được với ai ngoài mấy đứa học chung ở trường cũ.

Động lực học?

Tôi chưa sẵn sàng.

Chỉ có cái lưng bắt đầu mỏi vì ngồi lâu và đôi mắt lờ đờ vì thiếu ngủ.

Đang lim dim sắp ngủ thì đột nhiên:

- Dương Ngọc Gia Hân, lên làm bài 1 trên bảng cho cô nhé!

Một tiếng gọi đột ngột khiến tôi giật mình mà cuống cuồng cầm sách lên.

- Dạ dạ?

- Lên bảng làm bài đi em.

- Cô nhìn tôi.

Tôi ngơ ngác gãi đầu, liền quay ngang quay dọc đầy khó xử.

Không xong rồi!

Cả lớp quay ra nhìn tôi ánh mắt đầy mong chờ, tôi đoán người bị gọi không phải bọn nó nên mới vui như vậy.

Tôi nuốt khan, chầm chậm đứng dậy mà trong đầu hoàn toàn trống rỗng.

Vốn dĩ ngày trước còn học chương trình cũ nên trường không có dạy môn tin học, với lại tôi còn chưa kịp biết cô đang dạy cái gì thì đã bị kêu lên bảng.

Hôm nay tôi đi chân trái ra khỏi nhà hay sao mà xui quá vậy.

Tôi lê từng bước lên bảng, mở sách giáo khoa ra để xem cách viết bài.

Nhưng lí thuyết cơ bản tôi còn không tập trung thì nhìn mấy cái này sao mà hiểu được.

Số?

Chữ?

Công thức?

Cái đống này là tiếng người hay ký hiệu của người ngoài hành tinh vậy???

Tôi đứng đờ ra đó, vắt óc nghĩ cách ghi sao cho đúng dù nhìn ví dụ hai lần vẫn không hiểu.

Cô mất kiên nhẫn:

- Hân!

Em làm được không thế?

Tôi cười trừ.

Sơ sẽ mất thời gian học cái khác, cô dạy Tin liền gọi thêm đứa nữa:

- Lớp trưởng, lên làm câu 2 đi em.

Thế là Nhật Nam cũng lên bảng.

Cái thằng này bước đi tự tin vãi.

Sơ mi trắng đóng thùng, tay đút túi quần, thần thái đúng chuẩn "học sinh xuất sắc có khác".

Tôi liếc qua, thấy nó cầm phấn lên viết mấy con số gì đó, thao tác nhanh gọn.

Chưa gì nó đã làm xong.

Rồi nó quay sang nhìn tôi, nói nhỏ:

- Bài dễ vãi!

Ơ kìa, sao bạn không làm đi, nhìn mình làm gì?

Tôi nghiến răng, thôi được rồi, chuyện sáng nay tao còn chưa tính, nhưng mày cứ đợi đấy!

Máu tự tôn dâng lên, tôi quyết tâm vớt vát danh dự.

Tôi cầm phấn lên, quyết chí mà viết đại theo bản năng.

Tay tôi lia lia, nhìn thì có vẻ chuyên nghiệp lắm, nhưng thật ra đầu óc tôi đã bay về sao Hỏa từ lúc nào.

Tôi viết xong, đặt phấn xuống, nhìn lại bài làm mà bản thân cũng phải tự hỏi: Mình vừa viết cái ngôn ngữ gì thế này???

Xong xuôi, cô đứng dậy nhận xét bài làm.

Khi nhìn thấy bài tôi, cô chỉ biết thở dài, quay lại bàn chép gì đó vào sổ điểm.

- Nhật Nam, mười điểm.

Tôi lặng người.

Rồi cô nhìn về phía tôi, giọng có phần ngao ngán:

- Dương Ngọc Gia Hân, cô không biết em có tập trung làm bài không nữa.

Bài này rất dễ, cô cũng cho ví dụ trả lời rồi, em có thể áp dụng vào bài này được mà.

Tinh thần của em không tốt, lần này cô sẽ cho em nợ, tiết sau kêu em lên.

Nghe vậy, tôi chỉ biết cười gượng.

Đặt viên phấn vào khay, tôi quay về chỗ ngồi.

Cảm giác như mình vừa bị một trận mắng của mẹ vậy.

Tôi đi xuống, thoáng liếc Nam.

Nó đang nhìn tôi, miệng thì đang nói chuyện gì đó với bạn nó - Việt Hoàng.

Có lẽ đang nói xấu tôi chăng?

Nhìn vui thế cơ mà.

Hừ!

Kệ đi, dù sao thì mình cũng chẳng bận tâm lắm đến chuyện này.
 
Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai
Chương 8: Cây bút


Đã ba tiết lê lết trôi qua, ngoài trời thì mưa càng lúc càng to, còn trong bụng tôi cũng đang gào khóc vì đói.

Tôi ngồi thẩn thờ chống cằm nhìn đồng hồ.

Lòng thầm nghĩ: "Bao giờ mới hết tiết cho mình đi ăn đây trời..."

Bộp!

Một cây bút từ đâu bay thẳng vào đầu tôi, như trời giáng.

Đang đói meo rồi lại còn bị đau, tôi tức tối.

Không cần suy nghĩ gì nhiều, tôi nhặt cây bút lên, rồi ném thẳng ra hành lang, mặc cho phía sau ai đó đang kêu:

- Ê ê, bút tao!

Cho tao xin lại bút đi!

Xin xỏ cái nỗi gì, đụng vào đầu tao giờ phải chịu, ok?

Tôi mặc kệ, tiếp tục ngồi học như một học sinh ngoan, mặt không cảm xúc, lòng thì như quả bom đang chờ phát nổ.

Một lúc sau, trong khi thầy đang giảng bài, tiếng Nhật Nam vang lên phá vỡ bầu không khí:

- Thưa thầy, cho em ra ngoài nhặt cây bút với ạ.

Thầy gật đầu cho phép.

Thế là Nam sải bước ra cửa, tiện thể lúc đi ngang bàn tôi còn lấy luôn cây bút của tôi - ném ra hành lang một cách không thương tiếc.

Cái gì vậy má???

Tôi ngước lên nhìn nó, ánh mắt như muốn giết người.

Nhưng rồi... tôi lại bình tĩnh.

Thật ra, tôi đã lường trước được tình huống có thể xảy ra từ lâu.

Tôi rút từ trong cặp ra một túi bút mới tinh, được mẹ mua hồi đầu năm mà đến giờ vẫn chưa dùng tới.

Nam đứng đơ tại chỗ.

Tôi nhẹ nhàng rút một cây bút, cười an ủi:

- Cảm ơn bạn nhé.

Cái bút kia mình dùng từ năm ngoái rồi, đang định vứt mà tiếc tiền nên cứ để đấy mãi thôi.

Giờ thì đỡ tiếc rồi.

Mấy đứa ngồi gần đó cười rúc rích.

Thằng Nam cứng họng không biết đáp ra sao, đành cãi nhau với tôi:

- Này!

Là do mày ném bút tao ra ngoài trước, nên tao mới làm vậy thôi.

- Chứ không phải mày ném bút vào đầu tao à.

- Tôi bực mình.

Bỗng Ngọc Linh - bạn cùng bàn khẽ vỗ vai tôi, nói khẽ:

- Hân ơi!

Thầy... thầy đang nhìn bọn bay nãy giờ đó.

Tôi quay sang, thấy thầy đang đứng trên bục giảng, khoanh tay nhìn về phía chúng tôi rồi nói:

- Nhật Nam, Gia Hân, hai anh chị có biết đây là giờ học không?

Có biết mình đang làm ồn ảnh hưởng cả lớp không?

Thầy lại gằn giọng:

- Ra ngoài hành lang đứng hết tiết cho tôi!

Thôi toang thật rồi.

Tôi nghe tim mình rơi bịch xuống đất.

Nghĩ tới cảnh bị ghi sổ đầu bài rồi cô chủ nhiệm gọi điện về nói chuyện với mẹ, tự dưng trong đầu tôi hiện ra hình ảnh người mẹ dấu yêu đang tịch thu cái điện thoại của mình mà lòng sợ hãi vô cùng.

Tôi và Nhật Nam, hai đứa lặng lẽ đi ra hành lang, dưới ánh mắt của mấy khứa trong lớp.

Đang bực bội, Nam quay sang tôi rồi nở nụ cười với hàm ý trêu chọc:

- Đấy, mày thấy vui chưa?

Tôi liếc nó:

- Vui cái con khỉ á!!!

Trong lòng tôi thầm phán xét: Nhan sắc và tính cách cậu ta quả thực có 1 sự đối lập to lớn.

Đúng là không nên nhìn mặt mà bắt hình dong mà.

Mặt thì đẹp mà nết như ***.

Nghĩ đến đây mà tôi lắc đầu ngao ngán.

Ngoài trời vẫn mưa, còn tôi đứng co ro ngoài hành lang, vừa đói, vừa lạnh, vừa nhục.

Nghĩ mà chỉ muốn đào một cái hố rồi chui xuống đất cho đỡ quê...

Đứng chưa tới mười lăm phút, tôi đã bắt đầu loạng choạng như bà cụ tám mươi.

Cái đói, cái mệt và cái lạnh do cơn mưa nặng hạt ngoài kia quất vào khiến tôi gần như không trụ nổi.

Đúng lúc cơ thể tôi chao đảo như muốn sập xuống đất, thì một vòng tay mạnh mẽ đột ngột vươn tới, đỡ lấy tôi.

Là Nhật Nam.

Tôi có thể cảm nhận rõ ràng - cơ thể mệt mỏi của mình đang tựa vào lồng ngực ấm áp của cậu ấy.

Vòng tay ấy siết nhẹ, giữ tôi lại, như thể sợ tôi vỡ tan nếu buông ra.

Tôi sững người, đầu óc trống rỗng.

Không gian như lặng đi một nhịp.

Chỉ còn lại tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, vang lên thật to, đến mức tôi tưởng ai cũng có thể nghe thấy.

Ngay lập tức, mấy đứa ngồi gần cửa sổ lập tức xì xào, rồi đồng loạt "ồ" lên một tiếng kéo dài.

Thế là lan ra cả lớp, ồn như ong vỡ tổ.

Tôi hoảng hốt, vội vàng lùi ra khỏi vòng tay Nam như tránh khỏi một thứ gì nguy hiểm chết người.

Mặt tôi nóng bừng, nóng đến mức tôi cảm nhận giống như mình bị sốt vậy.

Đôi mắt nhìn xuống đất, chỉ biết cấu hai bàn tay cho thật đau.

Đúng lúc ấy, thầy cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

Thầy gằn giọng, nhìn cả lớp với ánh mắt cảnh cáo:

- Nếu mấy anh chị muốn ra ngoài với hai bạn kia thì ra luôn, tôi cho phép.

Cả lớp lập tức im thin thít.

Sau khi êm xuôi được một lúc, Nam mới hỏi han tôi, giọng điệu có vẻ lo lắng:

- Gia Hân, mày ổn không?

Có cần tao đưa lên phòng y tế không?

Tôi ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Nam, lòng rối bời.

Gương mặt cậu ấy, cái vẻ chân thành pha lẫn chút vụng về ấy, lại khiến tôi càng bối rối hơn.

Tôi cắn nhẹ môi dưới, cảm giác má mình càng lúc càng nóng ran.

Tôi lí nhí đáp:

- Tao ổn... không cần đâu.

Nam thở dài:

- Trông mày có vẻ yếu nhờ!

Hay là mua Tâm Bình đi, dùng phát khỏe liền.

Tôi không đáp, chỉ liếc nó một cái.

Khi tiếng trống báo hiệu hết tiết vang lên, tôi lặng lẽ bước vào lớp.

Linh Lan, từ phía dưới bàn cuối chạy lại gần, kéo tôi lại thì thào:

- Ê, thầy này khó lắm đấy.

Mày coi chừng vào danh sách đen của thầy luôn rồi.

Tôi cười nhạt, khẽ đáp:

- Tao mà bị vào thì thằng Nam cũng bị vào.

Như nhau à.

Hai đứa đang luyên thuyên thì nghe thấy mấy đứa trong lớp đang tụ tập lại chỗ thằng Nam.

Có đứa hỏi:

- Êu Nam, mày thích con Hân à.

Sao mà vừa nãy tình cảm thế?

Nhật Nam ngả lưng vào ghế, giọng hời hợt:

- Ôi trời, bạn cùng lớp thôi.

Giúp đỡ nhau là chuyện vô cùng bình thường.

Sau đó nó nhìn về phía tôi rồi nói:

- Đúng không?

Tôi chẳng thèm quan tâm.

***

Hí nhô!

Mình quay lại rùi đâyyy.

Hiện tại do mình không vào được wattpad trên máy nên có thể sẽ ra chương khá chậm 🤧

Mong các bấy bì ủng hộ mềnh nhaaaa!
 
Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai
Chương 9: Đã gặp rồi giờ muốn làm quen?


Sáng nay, vừa bước vào lớp, tôi thấy Linh Lan ngồi cúi gằm, hai mắt dán chặt vào điện thoại, miệng thì cười như chưa từng có.

Tôi cảnh giác.

Con này mà cười kiểu đó thì chỉ có một khả năng duy nhất: có chuyện gì đó rất động trời.

Tôi kéo ghế ngồi xuống, định lấy sách ra thì Lan liền đập vai tôi thật mạnh, tôi quay xuống liền nhìn thấy đôi mắt lung linh lấp lánh của nó đang nhìn chằm chằm vào tôi.

- Hân đẹp gái, hiện tại tao đang có một tin tốt và một tin xấu cho mày.

Mày chọn nghe cái nào trước?

Tôi bình thản:

- Nghe tin xấu trước đi mấy cái tốt tốt để sau.

- Ok!

Tin xấu là cô Phương đã gọi điện về cho mẹ cưng rồi.

- Tao biết cái đó...

- Bị đánh chưa?

- Chưa, mẹ tao không có nhà.

Người nhận cuộc gọi hôm qua là tao, cô cũng không biết giọng mẹ tao như nào, tao liền giả giọng mẹ trả lời cô.

Cô tin tao luôn mà.

Lan bất lực:

- Khiếp!

Mày đỉnh thế, mẹ mày mà biết thì chắc chắn là mày xác định rồi.

- Thôi được rồi, tin tốt là gì?

- Tôi liền đi xuống chỗ nó ngồi.

- Mày xem cái confession trường ta tối qua chưa?

Tôi vẫn chưa hiểu gì lắm, không lẽ tối qua tôi đã bỏ lỡ điều gì hay sao.

Linh An thì không dừng được, cười một ngày lớn hơn.

Tôi thắc mắc:

- Tối qua có ai đi tỏ tình hả?

Lan nhăn mặt:

- Không má!

Mày khờ quá, đã bảo là tin tốt cho mày thì nó là mày chứ không phải ai khác.

- Rồi là làm sao?

- Đây này đây này, mày xem cả bài viết tối qua chỉ toàn là xin in tư mày với thằng lớp trưởng không à.

Trời ơi em Hân cute, dễ thương xinh gái của ta cuối cùng cũng nổi tiếng rồi.

Nói rồi nó mở máy cho tôi xem.

Cả bài viết đều là xin in4 của tôi và Lê Nguyễn Nhật Nam, nhưng có một số bài khiến tôi ấn tượng nhất.

#nqx1823 - 21/09/2024 10:12:09

Hôm nay, lúc đang học tiết ba, mình đã bắt gặp một bạn nữ hình như đang bị phạt đứng ngoài hành lang.

Nhưng... người ta nói không sai đâu, có những khoảnh khắc dù là "bị phạt" cũng toả sáng đúng chất hào quang nv chính.

Bạn ấy đứng gần của lớp, tay khoanh lại, gió từ cầu thang thổi qua làm tà áo đồng phục khẽ lay.

Mặt thì hơi méo vì quê, nhưng vẫn đẹp một cách lạ thường.

Nhìn bạn ấy, mình cứ có cảm giác như đang nhìn thấy nữ chính của cuộc đời mình, kiểu cô gái đứng bên hành lang đầy nắng, mang theo vẻ đẹp trong trẻo không thể nào nói ra. [Mặc dù hôm nay mưa 🙂)]

Mình còn để ý rằng, có lẽ đứng lâu mỏi chân khiến bạn bị ngã.

May mà có bạn kia đỡ được.

Không biết hiện tại bạn có ổn không nữa.

Mình không biết bạn tên gì, lớp nào.

Chỉ biết rằng bạn chính là chân ái của đời mình rồi.

Nên lên đây... muốn hỏi một câu rằng:

Nếu bạn đọc được dòng này và thấy giống mình, thì hãy cho mình xin in4 nha.

Không phải để làm phiền đâu, chỉ là mình nghĩ người đẹp như bạn chắc sẽ hiểu cảm giác muốn tìm một câu chuyện còn dang dở.

#nqx1827 - 21/09/2024 12:06:10

Cho mình xin in4 bạn Nam A10 ạ.

Bạn ấy đẹp trai quá, mình bị cảm nắng trước bạn rồiiiiiiiiii.

Lậy la lậy la :3

#nqx1830 - 21/09/2024 17:28:32

Không cần nói nhiều, Gia Hân lớp 10A10 đã có người yêu chưa?

Nếu chưa thì tôi xin ứng cử, em đã làm trái tim tôi xao xuyến rồi bấy bì à!

Bình thường confession trường tôi khi đăng bài tương tác trung bình không cao không thấp, ấy vậy mà bài viết tối qua đã lên tận 430 lượt thích và 260 bình luận.

Một loạt bình luận dài như cái sớ đang hiện ra trước mắt tôi.

"Đứa nào tag con Hân vô đi bay."

"Hôm qua t ngồi gần cửa sổ cũng thấy, công nhận nhìn như tiểu thuyết thanh xuân thật!"

"Ai cũng được, riêng Nam là của tao =)))"

Tôi chỉ muốn đào một cái hố để chui vào.

Không ổn, tôi phải block mấy đứa có ý định tag tôi vào mới được.

Linh Lan thấy tôi mặt hằm hằm, liền nhẹ giọng lại:

- Thôi mà, sao mặt trông gớm thế kia.

Mấy anh coi chừng từ chối nhận mày đấy.

Tôi nhìn nó như thể đang nhìn kẻ phản bội.

- Thoi mờ thoi mờ, đừng giận nữa.

Xíu xuống căn tin làm cốc trà sữa cho dịu dịu nhaa.

- An nói tiếp: - Xuống xem có anh nào phù hợp làm người yêu mày không nữa...

- Người yêu cái đầu mày á.

Đời tao đã ấn định là không thích đứa nào hết, bực cả mình.

- Sao mà cọc tính dữ vậy má.

Nói rồi Lan chống cằm, giọng bâng quơ:

- Có nhiều đứa xin in tư của mày quá à, hay là tao cho mấy ảnh acc Facebook của mày nhá.

Tôi nhíu mày:

- Mày định giở trò gì vậy Lan?

Con nhỏ cười gian xảo, đưa điện thoại ra:

- Chắc chắn mày sẽ gặp được một anh siêu cấp đẹp trai, nhà giàu, học giỏi.

Đến lúc đó, nhớ đừng quên mình nhé bây bi iu dấu.

- Thôi đi má, nói không chừng là mấy đứa lớp mình trêu đó.

Toàn mấy đứa thích đi hóng chuyện thôi.

Không biết hôm nay là ngày gì mà sao tao xui quãi đạn, không lẽ sáng nay tao bước chân trái ra khỏi nhà?

Với lại, tao không muốn có người yêu, kệ họ đi.

- Nhưng mà nhưng mà... tao thấy có mấy anh đẹp trai lắm.

Hay là ib riêng gửi họ nick mày được không?

Chứ tao thấy tiếc tiếc.

- Linh Lan, tao nói thật, nếu mày mà leak in tư tao ra ngoài, tao sẽ hack Facebook mày, đi tán hết bọn con trai trong trường.

Sau đó, tao sẽ trap từng người một, rồi mày sẽ được tế trên confession của trườngggg.

Lan giả vờ rụt cổ:

- Ok ok, không làm, được chưa.

Nhưng mà tao lỡ bình luận rồi, tao nói ai cần ib...

- Xóa!

- Không xóa!

Tôi vươn tay định giật điện thoại nó thì đúng lúc thầy dạy Văn bước vào.

Cả lớp im phăng phắc, chỉ có hai đứa tôi ngồi cười gượng.

May mà thầy không để ý.

Cả buổi sáng hôm đó tôi không tập trung nổi.

Mỗi lần có tiếng thông báo điện thoại, tôi lại khùng khùng điên điên.

Cứ sợ ai đó tag tên tôi vào, hoặc tệ hơn...

Đến giờ ra chơi, tôi vừa mở điện thoại ra thì thấy tin nhắn của Lan:

"Ê đừng chửi tao nha, nhưng mà có anh vừa ib tao rồi =)))"

Tôi chết lặng.

"An ơi... tao xin mày đấy..."

"Không sao đâu, anh này đẹp trai cực 🙂 Hình như lớp 12, chùi ui chùi uiiii."

"Mày có thôi đi không!"

"Cũng được, nhưng trước hết thì đưa xiền đây🙂"

Tôi chán chẳng buồn nhắn lại nữa.

Buổi trưa, sau khi về nhà, ăn cơm và dọn dẹp xong, tôi chỉ muốn ngã cái thân xác rã rời này lên giường mà ngủ luôn.

Đầu óc rối như nồi canh hẹ, vừa mệt mỏi vừa chán nản.

Tôi trùm chăn kín đầu, lẩm bẩm:

- Thôi kệ, ngủ một giấc cái đã.

Đang thiu thiu thì bỗng điện thoại có thông báo.

Tôi nhăn mặt, vung tay định tắt, nhưng cái tên hiển thị khiến tôi khựng lại: bạn có một lời mời kết bạn mới từ Con Bò Biết Bay.

Tôi khá bất ngờ, liền thuận tay bấm xem thử trang cá nhân của người ấy để xem.

Ảnh đại diện là một ảnh chụp nửa mặt, thoạt trông khá đẹp trai.

Nhưng có vẻ nó tỉ lệ nghịch với cái tên thì phải, nói thẳng ra là người đẹp trai nhưng không bình thường.

Tôi quay trở lại trang chủ, liền nhận được tin nhắn từ cậu bạn này:

"Chào bạn, mới thấy bạn trong confession sáng nay.

Không biết có làm phiền bạn không, nhưng thật sự mình rất tò mò muốn làm quen."

Tôi chớp mắt.

Trong đầu bỗng hiện lên vô vàn câu hỏi không có hồi kết.

Ai vậy?

Người này là ai?

Mình có từng bắt gặp họ không?

Người này lớp nào vậy???...

Tôi đặt điện thoại xuống, nằm im.

Nhưng cái đầu thì lại không yên.

Năm phút sau, tôi bật dậy, mở lên rồi nhắn lại.

Ngoc Han: "Ai thế?"

Rất nhanh, bên kia cũng đã trả lời:

Con Bò Biết Bay: "Giờ mới rep tao hả bro?"

"Tao là ai vậy?"

- Tôi có chút thắc mắc.

"Mày là mày chứ?"

Xem xong, tôi lại tắt máy.

Rốt cuộc đây là đứa nào?

Tôi đoán chắc có lẽ cùng lớp với tôi mới có thể nhắn tin đầy "phong cách" như này.

Chưa đủ yên tâm, tôi lại kiểm tra một lần nữa xem có thiếu sót manh mốt không.

Lần này, nó gửi khoảng vài tin tới tôi rồi offline.

Con Bò Biết Bay: "Này này..."

Con Bò Biết Bay đã gửi một nhãn dán.

"Đi đâu rồi bro?"

"🙂))))))"

"Chảnh vậy bro."

"Rep đi."

Nhìn những dòng tin nhắn này, trực giác mách bảo tôi rằng có gì đó không đúng lắm thì phải, tôi vội coi lại ảnh đại diện của người này.

Quả như tôi dự đoán, không ai khác chính là Lê Nguyễn Nhật Nam.

Tôi không bất ngờ lắm.

Nhưng cái tôi thắc mắc là vốn dĩ đây là acc chính của tôi, đến cả Linh An cũng không biết nó, tại sao Nhật Nam lại biết được?

Tôi không tin, liền xem lại tài khoản của mình, không có kết bạn với acc phụ...

Đến lúc điện thoại báo pin yếu, tôi mới giật mình nhìn đồng hồ.

Đã hơn bốn giờ chiều.

Đến hiện tại vẫn chưa có manh mối gì cả, bây giờ để dẹp sang một bên cho ổn định tinh thần một chút.

Khi đặt điện thoại xuống, Linh Lan nhắn tới ngay:

"Ê cưng, rảnh không?

Chơi ván game đi, tao kéo rank choa."

Tôi đáp lại:

"Bận rồi má, tao đi quét nhà đây."

"Vãi, chăm thế.

Mẫu hậu đang nhà à?"

"Không, tao mới được đứa nào đó kết bạn làm quen mày ạ."

"Định tập làm nữ công gia chánh với anh bạn kia ư 🙂))))"

"Câm nghe chưa!"

Tôi tắt máy, đứng dậy lấy cục sạc cắm điện thoại.

Xong ra ngoài phòng khách lấy cây chổi đi quét nhà, thực chất để chấn an tinh thần.

Bất giác, đầu tôi bỗng đặt ra một câu hỏi:

Vốn dĩ ta đã gặp rồi giờ lại muốn làm quen?

---

Hí lu!

Cuối cùng thì mềnh cũng trở lại rồi đâyy.

Lần này mình viết dài hơn bình thường để ăn mừng đợt căm bách thật phong cách này.

Vậy nên mn ủng hộ mềnh nhaa.

Nhớ vote đó 🙂)))
 
Nhặt Từng Ánh Nắng Ban Mai
Chương 10: Bạn cùng bàn


He he 🙂) Dạo gần đây toi nghiện gêm quá nên ra chương chậm, ae thông cảm cho tui nha.

Rồi giờ nghiêm túc vào truyện nè.

-----

Trời chưa sáng hẳn, mặt đường còn đọng hơi sương mỏng bám lên kính xe, mờ mờ ảo ảo.

Tôi vác cái cặp nặng trịch ra khỏi nhà, miệng thầm than sao đời mình nó mệt mỏi như vậy.

Lại một ngày nữa trôi qua, sáng nay tôi đến lớp khá sớm.

Một phần là để tránh bị tắc đường, một phần cũng muốn có không gian yên tĩnh một chút để ôn bài.

Nhà hàng xóm dạo này đang sửa nhà nên rất ồn, đôi lúc muốn học cũng khó.

Đường phố lúc này yên ắng đến lạ.

Đèn vàng loang trên mặt đường, xe thưa thớt.

Hiện giờ là cuối tháng chín đầu tháng mười nên thời tiết có phần se se lạnh.

Cổng trường hiện ra lờ mờ phía trước.

Một khoảng tĩnh lặng hiếm hoi khác với ngày thường.

Tôi gần như là người đầu tiên đến, ngồi im trong sân chốc lát, thở ra một hơi dài.

Cảm giác trường vắng đến mức có thể nghe tiếng lá rơi xuống cạnh mình.

Tôi đi vào lớp, bật đèn, ánh sáng trắng hắt lên tường.

Đặt cặp xuống, lôi tập đề toán ra.

Đây là mấy tờ đề ôn thi giữa kì mà thầy vừa giao hôm kia.

Thế là tôi bắt đầu vào việc ngồi viết, viết rồi gạch, gạch rồi xóa,... cứ như vậy đã khiến cho tôi từ đang có khí thế càng lúc càng mất hứng.

Có vẻ ngồi làm quên trời đất đã khiến toi không để ý rằng có ai đó đang đứng trước mặt mình.

- Đến sớm thế người anh em?

Tôi hoàn hồn, ngước lên liền nhìn thấy một gương mặt thân quen đang đứng trước cửa lớp.

Người đó không ai khác là Lê Nguyễn Nhật Nam.

Tóc cậu ta còn rối, chắc mới cởi mũ bảo hiểm xuống.

Áo sơ mi hơi nhăn, chiếc cặp thì đeo một bên vai.

Nhật Nam bước lại gần, chống tay lên bàn tôi, nhìn xuống tập giấy.

Tôi còn nghe mùi dầu gội gì đó thoảng qua, kiểu mùi nam tính nhẹ nhẹ, thơm một cách khó nói.

- Chăm chỉ phết đấy.

Mấy tờ đề này tao còn chả thèm đụng vào.

- Vâng, bạn là nhất.

- Có cần tao chỉ cho không?

Câu 6 mày làm sai rồi kìa.

Cậu ta nói với vẻ tự mặt dương dương tự đắc.

Tôi nhìn mà chỉ muốn dùng hành động thay cho lời nói.

Nhưng như thế là không tốt, tôi phải biết nhịn.

- Cảm ơn tấm lòng của lớp trưởng, nhưng mà câu này mình tự sửa được.

Không cần bạn phải giúp gì nhiều đâu.

Sau đó tôi cúi xuống tiếp tục viết.

Nhật Nam đứng đó vài giây, như muốn nói thêm gì nhưng rồi lại thôi.

Nó về chỗ, nằm dài ra bàn như con mèo.

Tôi còn cảm nhận được tiếng thở dài chán chường từ Nam.

Thời gian trôi nhanh thật.

Mới đó mà đã sáu rưỡi, sân trường bắt đầu có tiếng rôm rả, tiếng bước chân từ nhà xe vào.

Bỗng cánh cửa lớp hé mở.

- Hân xinh gái của ta ơi!

Ta tới với con rồi này.

Linh Lan nhìn thấy tôi liền phi tới như một cơn gió, trên tay xách túi đựng hai hộp xôi to.

Mùi xôi cùng với topping bốc lên thơm đến mức bụng tôi réo lên vì đói.

Linh Lan liền đưa hộp xôi cho tôi:

- Một hộp của mày này.

Tao mua đúng loại mày nhờ đó.

Tôi mỉm cười nhận lấy:

- Cảm ơn bây bi nha, tao sắp chết đói tới nơi rồi.

Rồi tôi nhận ra điều gì đó, liền quay sang nhìn về hướng Nhật Nam.

Tôi thản nhiên gọi:

- Người anh em à, ăn sáng chưa?

Nếu chưa thì...

ăn chung với tao không?

Nam liền tháo chiếc tai nghe ra, ngoái đầu lại hỏi:

- Kêu gì thế?

Cần tao chỉ bài à.

Tôi thấy vậy chỉ cười cho qua:

- À không... không có gì.

Tao gọi cho vui thôi.

Linh Lan chứng kiến từ đầu đến cuối, liền cúi xuống cười khúc khích.

Rồi nó về chỗ ngồi, miệng không ngừng nói một cách đầy thích thú.

- Hí.. hí... otp của mình có hint rồi.

Há há há.

- Gì đây, - Tôi nhìn Lan: - Mày lẩm bẩm một mình cái gì mà không cho tao nghe hả?

- Không có gì đâu.

Tao chỉ đang thắc mắc là hai đứa bay làm gì mà đến sớm thế.

Tôi khó hiểu:

- Chứ mày cũng đến sớm đây thây.

- Tao là khác.

Tao phải đi sớm mua xôi, nhà chị này khách đông nên mua sớm là tốt nhất.

- Tao đến ôn bài.

Nhà hàng xóm tao mấy nay đang sửa nhà, ồn đéo chịu được.

Mười một giờ đêm mà vẫn còn trộn hồ, tao nhiều lúc thức đến nỗi mắt thâm hết rồi.

- Vãi.

Chứ không ai phản ánh à?

- Linh Lan ngạc nhiên.

- Nhà ai giờ cũng xây cách âm cả rồi.

Phòng bố mẹ tao cũng thế, ấy vậy mà chả thèm xây cách âm cho phòng tao.

Thật không công bằng.

- Rồi rồi, tao hiểu cảm giác của mày.

- Linh Lan an ủi tôi, rồi nhìn về phía Nhật Nam: - Rồi còn thằng lớp trưởng?

Chưa kịp nhận câu trả lời từ Nam, tôi đáp:

- Nó rảnh.

Nhật Nam quay sang nhìn tôi, nhướng mày.

- Rảnh?

Tao mà rảnh hả?

Tao đến sớm phân công trực nhật cho lớp chứ không thì tao đi giờ đó làm gì?

- Ờ.

Lớp trưởng vĩ đại ghê.

- Tôi chống cằm, nhìn nó với vẻ mặt vô cùng không tin.

- Phân công mà nãy giờ nằm bấm điện thoại.

Nhật Nam cười hờ, khoanh tay.

- Tùy mày thôi, việc tao xong rồi.

Cùng lúc đó lớp bắt đầu đông người hơn.

Tiếng ghế kéo, tiếng gọi nhau í ới lấp đầy không gian.

Ánh sáng xuyên qua ô cửa, phản chiếu lên những gương mặt còn hơi ngái ngủ của cả lớp.

Và giữa cái hỗn độn ấy, tôi bình thản ngồi mở hộp xôi, thìa xúc một miếng đầu tiên, cảm giác ấm nóng lan dần từ tay đến lòng.

Rồi quay xuống Linh An, líu ríu kể chuyện sáng nay làm bài tập, cố lờ đi ánh mắt của Nhật Nam lâu lâu lại liếc về phía mình.

Tiếng trống báo hiệu vào học bắt đầu.

Cô Phương bước vào lớp, nghiêm túc nhìn xuống chúng tôi.

Nhưng có vẻ chỉ có dãy bàn đầu tiên là nhận ra cô vào, những bàn đằng sau vẫn vô tư cười nói, hú hét như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cô vẫn đứng im trên bục giảng.

Không nói một câu gì cả.

Im lặng đến mức đáng sợ.

Nhưng lớp tôi thì vẫn không nhận ra, như thể cô chỉ là một cái vật trang trí.

Cho đến khi cô gào lên:

- TỤI BAY CÓ IM CÁI MỒM LẠI ĐI KHÔNG?

Tiếng quát nổ ra như sét đánh ngang tai.

Cả lớp bỗng dưng im bặt.

Tôi giật bắn người, cây bút rớt xuống bàn kêu "cạch" một tiếng rõ mồn một.

Không khí trong lớp đột ngột lạnh đi.

Cô Phương chống hai tay lên bàn giáo viên, ánh mắt quét một vòng chậm rãi.

- Tụi bay nghĩ đây là đâu hả?

Lớp học hay cái chợ?

Hay là nhà bay rồi muốn làm gì thì làm?

Không một tiếng đáp.

Cô nói tiếp, giọng gằn xuống, từng chữ như khắc vào tai:

- Tôi bước vào lớp hơn một phút rồi.

Hơn một phút mà không một ai có ý thức ổn định chỗ ngồi.

Tụi bay coi thường cô, hay coi thường chính bản thân mình?

Tôi nín thở.

Cảm giác như chỉ cần thở mạnh hơn chút nữa là bị gọi tên liền.

Cô chỉ tay xuống dưới:

- Sách vở thì chưa mở.

Miệng thì nói không ngừng.

Rồi cô dừng lại một nhịp, giọng nghiêm túc:

- Tuần sau cả lớp phạt lao động trường.

Anh chị nào phản đối thì thêm cọ nhà vệ sinh.

Không cần nói thêm.

Cả lớp răm rắp kéo ghế, mở sách, cúi đầu.

Không khí yên lặng đến mức nghe rõ tiếng lật trang giấy.

Tôi nuốt khan, lén liếc xuống Linh Lan một cái.

Nó cũng đang nhìn tôi, ánh mắt kiểu "hết cứu rồi" vậy.

Tôi quay lại, thở ra thật nhẹ.

Nhưng có vẻ ông trời vẫn chưa cho tôi thoát.

- Gia Hân.

- Cô nhìn tôi.

Tôi giật bắn mình, ấp a ấp úng đứng dậy:

- Dạ... cô.

- Em đổi chỗ cho bạn Hoàng Hải đi.

Cảm giác y như một cú trời giáng thẳng vào tôi vậy.

Tôi lập tức quay sang Lan, hai đứa nhìn nhau, mắt lóe lên tia khẩn cầu.

Hai đứa mà ngồi xa là coi như mất nửa đời còn lại.

- Nhanh lên nào.

Cô thúc giục.

Tôi không dám trái lời, chỉ biết thu dọn đồ đạc ra chỗ của Hải.

Điều tôi không ngờ nhất là, Nhật Nam lại đang ngồi ở chỗ đó.

- Em ngồi giữa bạn Nam với bạn Hoàng nhé, tách hai cái thằng này ra.

Đừng để hai đứa này nói chuyện, nếu mà không được thì người bị phạt là em đó.

Tôi cắn răng, nhắm mắt đi đến.

Nhật Nam đứng dậy kéo ghế cho tôi, hình như còn định cầm cặp cho tôi nữa.

Tôi không quan tâm.

- Cô ơi hay cho em ngồi ngoài với bạn nữ kia được không ạ?

- Tôi thử vận may.

Cô chống tay vào hông:

- Không.

Cô đã quyết định là không thay đổi.

Hai đứa này ngồi tách ra cho cô dễ quản lý.

- Thôi... vào trong đi. – Nam nói nhỏ, giọng có phần hơi khó chịu.

Tôi đành ôm cặp, lê từng bước ngồi vào trong.

Bàn tôi ngồi gồm bốn người.

Ngồi ngoài cùng là Thanh Hằng, mặt xinh xắn, tóc dài, mắt màu hổ phách không lẫn đi đâu được.

Bên cạnh là Việt Hoàng, bạn thân chí cốt của Nam.

Hai người này giống như một cặp bài trùng vậy, hôm trước vừa cầm dép lùa nhau khắp trường xong.

Tiếp đến là tôi.

Còn Nhật Nam thì ngồi trong cùng.

Tôi đặt cặp xuống, thở dài nặng nề.

Hoàng quay sang cười thân thiện:

- Chào Hân nha.

Bọn mình lại gặp nhau rồi.

- Chào. – Tôi cười méo mó.

Thanh Hằng góp vui:

- Chào bạn nhá, rất vui được làm quen với bạn.

Tôi bật cười:

- Mình cũng mong bạn sẽ giúp mình nhiều hơn.

Hằng cười khúc khích.

Còn Nhật Nam thì... im re.

Ngồi dựa lưng vào tường, chống cằm nhìn ra cửa sổ như thể thế giới ngoài đó thú vị lắm.

Cũng tốt, chứ nó nhìn tôi chắc tôi còn không biết nói sao thật.

Sau khi nhận thấy cả lớp đã ổn định, cô Phương bắt đầu giảng bài.

Không khí yên ắng, chỉ có tiếng bút viết soạt soạt.

Tôi tập trung được một lúc thì đầu óc bắt đầu lan man.

Đứa ngồi cạnh tôi bây giờ đã là Nhật Nam, với cái thằng này thì sao mà mình tập trung được được.

Dù tôi và nó có thể cho là thân.

Tôi nghiêng đầu nhìn sang nó.

Mắt hai đứa chạm nhau.

Nhật Nam nhìn tôi với ánh mắt châm trọc, miệng hơi nhếch lên.

Không chần chừ, tôi đập mạnh vào lưng nó.

- Mày nhìn cái chóa gì?

Bộ thấy tao với bộ dạng này vui lắm hả.

Nam bị tôi đánh cho đau, liền quay đầu đi.

Tôi thở dài.

Bình thường thì có Linh Lan ngồi đằng sau, giờ xa nhau chẳng biết phải nói chuyện với ai.

"Hay là nhắn tin nhỉ?"

Đầu tôi lóe lên ý tưởng, liền nhẹ nhàng rút điện thoại trong cặp ra.

- Không được đâu.

- Nam nói với tôi: - Cô để ý bàn này lắm, mày coi chừng phải mua điện thoại mới đó.

Tôi sốt ruột: - Thế thì phải làm sao?

Nam không đáp lại.

Và thế là suốt cả buổi học, tôi và Nam chẳng nói với nhau câu nào.

Càng không dám nhìn.

Im lặng tuyệt đối, như hai đường thẳng song song vậy.

Thậm chí có lúc Hoàng nói gì đó với Nam, nó cũng đáp vài chữ rồi thôi.

Không khí càng lúc căng như dây đàn.

Chưa biết phải làm gì thì trống ra chơi vang lên.

Đánh tan bầu không khí vừa rồi.

Cô Phương dặn dò vài câu rồi rời lớp.

Cả lớp lập tức như ong vỡ tổ.

Lan chạy ngay sang chỗ tôi, ôm vai tôi khóc lóc:

- Hân ơi tại sao ông trời chia cắt bọn mình như vậy?

Tôi nắm tay nó:

- Kiếp trước tao với mày chắc nợ nhau nhiều lắm.

Nam nhìn cảnh hai đứa tôi sướt mướt thì nhướn mày:

- Bọn mày tình cảm quá nhỉ?

Tôi liếc nó:

- Không ai hỏi ý kiến mày.

Lan nhìn qua nhìn lại, rồi ngồi dựa vào bàn, thở dài não nề:

- Tao biết ngay mà.

Hân không thoát được số phận dính với Nam đâu.

Otp của tao đẹp quá mà.

Tôi nhéo tay Lan:

- Nói nữa là tao đánh mày thật đấy.
 
Back
Top Bottom