Buổi trưa, An Nhiên ăn cơm cùng đồng nghiệp.
Câu chuyện xoay quanh KPI, sếp mới, rồi một anh nào đó phòng khác vừa nghỉ việc.
Mọi người nói rất nhiều.
Cô nghe, gật đầu, cười theo.
Nhưng đầu óc lại lơ đãng.
"Ê, Nhiên."
Cô bạn ngồi đối diện gọi.
"Mày sao vậy?
Nay ít nói dữ."
"Hả?"
An Nhiên giật mình.
"Không có, tao nghe nè."
"Nghe kiểu gì mà mặt mày như đang để đâu đâu."
Cô cười trừ.
"Chắc tại mệt."
Ăn xong, cô đứng dậy sớm hơn mọi ngày.
Ra khỏi căn-tin, cô đi dọc hành lang phía sau — nơi ít người qua lại.
Cô không có mục đích rõ ràng.
Chỉ là muốn yên tĩnh một chút.
Bước được vài bước, cô thấy Trình Dư đứng tựa bên cửa sổ, tay cầm điện thoại.
Anh không nhìn màn hình, chỉ nhìn ra ngoài.
Cô chậm lại.
Có nên chào không nhỉ?
Cứ đi qua luôn thì kỳ quá...
"Anh chưa ăn à?"
Cuối cùng, cô hỏi.
Anh quay đầu.
"Ăn rồi."
"À."
Cô gật đầu, đứng cách anh một đoạn.
"Em...
đi dạo chút."
"Ừ."
Không khí yên lặng.
An Nhiên tựa lưng vào tường, nhìn ra ngoài cửa kính.
Trời nhiều mây, ánh sáng xám xám.
"Anh có bao giờ..."
Cô nói rồi ngập ngừng.
"Cảm thấy ở chỗ đông người mà vẫn mệt không?"
Anh nhìn cô.
Cô tiếp lời, như tự nói với mình:
"Kiểu... ai cũng nói chuyện, mà mình không muốn nói gì hết."
Anh im lặng vài giây.
"Có."
Anh nói.
Chỉ một chữ.
Nhưng An Nhiên thấy lòng mình nhẹ đi.
"Anh làm sao lúc đó?"
Cô hỏi, giọng nhỏ.
"Đi chỗ khác."
"Giống em hả?"
"Ừ."
Cô cười khẽ.
"Vậy chắc em không kỳ lắm."
Anh không trả lời, nhưng ánh mắt dịu đi một chút.
Một lúc sau, cô nói tiếp — rất tự nhiên:
"Em nói nhiều khi nói vậy thôi.
Chứ thật ra... em cũng không biết mình muốn nói gì."
Anh nhìn ra ngoài.
"Không cần biết."
Cô quay sang.
"Hả?"
"Không phải lúc nào nói cũng cần mục đích."
Anh nói.
"Có người nghe là được."
Câu nói rất nhẹ.
Nhưng An Nhiên thấy cổ họng mình khẽ nghèn nghẹn.
Cô gật đầu, không nói gì thêm.
Hai người đứng cạnh cửa sổ, không nói thêm câu nào.
Nhưng cũng không thấy ngượng.
Sau hôm đứng cạnh cửa sổ đó, An Nhiên và Trình Dư không nói chuyện nhiều hơn.
Chỉ là... không còn tránh nhau.
Gặp trong thang máy thì gật đầu.
Gặp ở căn-tin thì ngồi cùng bàn nếu còn chỗ trống.
Không hẹn trước.
Không cố ý.
Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên, đến mức An Nhiên không nhận ra khi nào việc đó trở thành thói quen.
Chiều thứ hai, An Nhiên bị gọi lên phòng sếp.
Công việc không có gì nghiêm trọng, chỉ là một dự án nhân sự mới cần chỉnh lại.
Nhưng giọng sếp nói nhanh, dồn dập, khiến cô phải tập trung cao độ.
Đến khi quay về bàn làm việc, đầu cô bắt đầu đau âm ỉ.
Cô nhìn màn hình máy tính một lúc lâu, rồi thở ra nhẹ.
Chắc tại chưa ăn gì.
Cô đứng dậy, đi về phía máy nước.
Văn phòng giờ này khá yên tĩnh.
Nhiều người đã về sớm.
Đang rót nước, cô nghe tiếng bước chân phía sau.
"Đau đầu à?"
Giọng quen.
An Nhiên giật mình quay lại.
"Ơ... sao anh biết?"
"Em nhíu mày."
Anh nói.
Cô sững ra một chút, rồi cười.
"Anh để ý dữ ha."
Anh không đáp.
Cô uống một ngụm nước, nhăn mặt.
"Chắc tại em tập trung lâu quá."
"Ăn chưa?"
Anh hỏi.
"Chưa."
Cô lắc đầu.
"Em định làm xong rồi ăn luôn."
Anh nhìn đồng hồ trên tay.
"Bảy giờ rồi."
"Vậy à?"
Cô nhìn theo, hơi bất ngờ.
"Em không để ý."
Anh không nói thêm.
Chỉ quay đi.
An Nhiên đứng đó, nghĩ anh đã về.
Cô cúi xuống nhìn cốc nước trong tay, định quay lại bàn.
"Đi ăn."
Giọng anh vang lên phía sau.
Cô quay lại.
"Hả?"
"Gần đây có quán mì."
Anh nói, giọng đều.
"Ăn nhanh."
Cô chần chừ.
"Giờ này... anh không bận sao?"
"Không."
Vẫn là câu trả lời ngắn gọn.
An Nhiên im lặng vài giây, rồi gật đầu.
"Ừ...
đi."
Quán mì nhỏ, nằm trong con hẻm gần công ty.
Không đông, ánh đèn vàng.
Hai người ngồi đối diện.
An Nhiên gọi mì bò.
Anh gọi giống hệt.
"Anh hay ăn ở đây à?"
Cô hỏi.
"Ừ."
"Ngon không?"
"Ăn được."
Cô bật cười.
"Anh đúng kiểu người đánh giá mọi thứ rất... vừa đủ."
Anh nhìn cô một giây, rồi quay đi.
Mì lên.
Hơi nước bốc lên nghi ngút.
An Nhiên ăn vài đũa, thấy bụng dễ chịu hơn hẳn.
"Ừm... ngon thật."
Anh ăn chậm, không nói gì.
Cô chợt nhận ra một chuyện: từ lúc gặp anh đến giờ, anh không bao giờ hỏi nhiều.
Không hỏi cô làm gì, nghĩ gì, vì sao mệt.
Nhưng mỗi lần cô cần, anh lại xuất hiện rất đúng lúc.
"Anh này."
Cô nói.
"Hm?"
"Anh không tò mò về người khác hả?"
Anh dừng đũa.
"Có."
"Vậy sao anh không hỏi?"
Anh nghĩ một chút.
"Hỏi rồi... người ta không muốn trả lời thì sao?"
Cô ngẩn ra.
"Vậy anh làm sao biết?"
"Không cần biết hết."
Anh nói.
"Biết vừa đủ."
An Nhiên cúi xuống nhìn bát mì, tim đập chậm hơn một nhịp.
Biết vừa đủ...
Cô chưa từng nghĩ, có người lại chọn cách quan tâm như vậy.
Ngày hôm sau, An Nhiên đến công ty sớm.
Không vì công việc.
Mà vì cô muốn tránh cảm giác... lơ đãng.
Cô pha cà phê, ngồi vào bàn, mở mail.
Chưa được mười phút thì đồng nghiệp bàn bên kéo ghế lại.
"Nhiên, chiều nay phòng mình liên hoan đó.
Mày đi không?"
"Liên hoan gì?"
Cô hỏi.
"Dự án xong.
Có cả mấy anh phòng kỹ thuật."
An Nhiên "à" một tiếng.
"Để tao coi đã."
"Có anh Tuấn mới chuyển về đó."
Cô bạn hạ giọng.
"Nghe nói độc thân."
An Nhiên bật cười.
"Tụi mày lúc nào cũng vậy."
"Nè, tao nghiêm túc mà.
Mày không nghĩ tới chuyện quen ai đó hả?"
Câu hỏi khiến cô khựng lại.
Quen ai đó...
Cô chưa kịp trả lời thì điện thoại rung.
Tin nhắn từ phòng khác báo cô xuống ký giấy.
An Nhiên đứng dậy, tránh né câu hỏi.
"Để chiều nói."
Buổi chiều, liên hoan diễn ra ở một quán nướng gần công ty.
Không khí khá ồn.
Mọi người nói cười, cụng ly.
An Nhiên ngồi một góc, nghe nhiều hơn nói.
Một lúc sau, có người ngồi xuống cạnh cô.
"Chào em."
Cô quay lại.
Là anh Tuấn — người mà cô bạn nhắc lúc trưa.
Dáng vẻ cởi mở, nụ cười dễ gần.
"Anh ngồi đây được không?"
Anh ta hỏi.
"À...
được."
Cô gật đầu.
Anh Tuấn nói chuyện rất nhiều.
Kể về công việc, về việc chuyển bộ phận, về mấy chuyện linh tinh trong công ty.
An Nhiên nghe, thỉnh thoảng đáp lại.
Cô chợt nhận ra:
mình đang... không tập trung.
Ánh mắt cô lướt qua quán, dừng lại ở một góc xa.
Trình Dư ngồi đó, một mình.
Trước mặt là ly nước lọc.
Anh không nói chuyện với ai, chỉ im lặng nghe.
Khoảnh khắc đó, An Nhiên bỗng thấy khó chịu.
Không phải ghen.
Chỉ là... không quen.
"Em nghĩ sao?"
Anh Tuấn hỏi.
"Hả?"
Cô giật mình.
"Anh hỏi gì?"
Anh ta cười.
"Anh hỏi em có thích mấy buổi đông người vậy không."
An Nhiên lắc đầu.
"Không hẳn."
"Anh thì thích."
Anh Tuấn cười lớn.
"Đông người mới vui."
Cô gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ đến một câu rất khác:
Có người nghe là được.
Tan tiệc, An Nhiên ra ngoài hít thở.
Không khí đêm mát hơn.
Cô đứng dựa vào lan can, nhìn dòng xe qua lại.
Một lát sau, có người đứng cạnh.
"Không thoải mái?"
Giọng quen.
Cô quay sang, thở ra nhẹ.
"Ừ."
Anh không hỏi vì sao.
Chỉ đứng đó.
Một lúc sau, cô nói, rất nhỏ:
"Em nói nhiều... nhưng thật ra không giỏi mấy chỗ như vậy."
"Anh biết."
Cô ngẩng lên.
"Sao anh biết?"
Anh nhìn về phía quán.
"Em hay nhìn ra ngoài."
Cô cười khẽ.
"Vậy chắc anh cũng để ý nhiều ha."
"Không nhiều."
Anh nói.
"Đủ thấy."
Khoảnh khắc đó, An Nhiên chợt hiểu:
người nói nhiều như cô...
lại dễ ở cạnh một người im lặng như anh hơn.
Có những người bước vào thế giới ồn ào của ta,
không để làm nó náo nhiệt hơn,
mà để ta có chỗ... bình yên.
Sau buổi liên hoan đó, An Nhiên bắt đầu nhận ra một thay đổi rất nhỏ.
Cô không còn kể nhiều chuyện cho Trình Dư nghe nữa.
Không phải vì giận.
Cũng không phải vì xa cách.
Chỉ là... cô không biết nên kể từ đâu.
Buổi sáng thứ ba, thang máy chỉ có hai người.
An Nhiên đứng bên trái, Trình Dư đứng bên phải.
Khoảng cách vừa đủ để không chạm, cũng không quá xa.
Cô mở miệng vài lần rồi lại thôi.
Anh vẫn nhìn bảng tầng.
Đến tầng mười, thang dừng.
Cửa mở.
"Anh—"
Cô gọi.
Anh quay lại.
"Không có gì."
Cô nói nhanh.
"Em chỉ định chào thôi."
Anh gật đầu.
"Ừ."
Cửa thang khép lại.
An Nhiên đứng một mình, cảm giác hụt hẫng rất khẽ.
Cô tự trách mình: Sao tự dưng lại ngập ngừng vậy?
Buổi trưa, An Nhiên ăn cùng nhóm phòng nhân sự.
Câu chuyện vẫn xoay quanh những thứ quen thuộc.
Cô nghe, nhưng không còn hào hứng như trước.
"Ê, hôm nay mày sao vậy?"
Cô bạn ngồi cạnh hỏi.
"Từ bữa liên hoan tới giờ mày trầm hẳn."
"Có hả?"
An Nhiên cười.
"Chắc do mệt."
"Mệt gì mà mệt hoài."
Cô bạn hạ giọng.
"Hay là... có người rồi?"
An Nhiên giật mình.
"Không có."
"Không có mà mặt mày kiểu đang giữ trong lòng nhiều thứ ghê."
Cô không trả lời.
Vì chính cô cũng không rõ mình đang giữ cái gì.
Chiều, An Nhiên nhận được tin nhắn từ anh Tuấn.
Tối nay em rảnh không?
Anh mời cà phê.
Cô nhìn màn hình một lúc lâu.
Không khó chịu.
Nhưng cũng không thấy muốn.
Cô gõ:
Để hôm khác nhé anh, em hơi mệt.
Tin nhắn gửi đi.
Cô đặt điện thoại xuống, lòng trống trải.
Vậy rốt cuộc mình đang chờ cái gì?
Tan ca, An Nhiên thu dọn đồ chậm hơn thường lệ.
Văn phòng vắng dần.
Ánh đèn bớt chói.
Cô đứng dậy, khoác túi, bước ra ngoài.
Ở hành lang, cô thấy Trình Dư đang đứng trước máy nước.
Ánh đèn hắt lên vai anh, trông rất tĩnh.
Cô do dự vài giây, rồi bước lại.
"Anh về chưa?"
Cô hỏi.
"Chưa."
"À."
Im lặng.
An Nhiên siết nhẹ quai túi.
"Anh... hôm bữa ở buổi liên hoan, chắc chán lắm ha?"
Anh nhìn cô.
"Không."
"Thiệt không?"
Cô cười nhẹ.
"Em thấy anh ngồi một mình suốt."
"Anh quen rồi."
Cô im lặng một lúc.
"Anh có thấy... em nói nhiều không?"
Cô hỏi, giọng nhỏ.
Anh nhìn cô lâu hơn thường lệ.
"Có."
Anh nói.
Tim cô khẽ chùng xuống.
"Nhưng không phiền."
Anh nói tiếp.
Cô ngẩng lên, bất ngờ.
"Hả?"
"Phiền là khi không muốn nghe."
Anh nói.
"Anh vẫn nghe."
An Nhiên không biết nên nói gì nữa.
Cô chỉ đứng đó, cảm giác như có thứ gì đó vừa được đặt lại đúng chỗ.
Trời bắt đầu mưa vào lúc sáu rưỡi.
Không to, nhưng đủ để làm đường trơn.
An Nhiên đứng dưới mái hiên, nhìn ra ngoài.
Cô không mang dù.
Lại quên.
Cô thở nhẹ, định gọi xe.
"Đi chung không?"
Giọng quen vang lên phía sau.
Cô quay lại.
Trình Dư đứng đó, tay cầm dù.
"Em sợ làm phiền anh."
Cô nói, nửa đùa nửa thật.
"Không."
Anh đáp.
Vẫn là câu trả lời đó.
Hai người đi song song dưới dù.
Mưa rơi lách tách lên mặt vải, tạo ra âm thanh rất đều.
An Nhiên chợt nói:
"Hôm nay em từ chối một lời mời."
Anh không hỏi của ai.
"Em cũng không biết vì sao."
Cô tiếp.
"Chỉ là... không muốn."
Anh gật đầu.
"Có lúc không muốn là đủ."
Anh nói.
Cô quay sang nhìn anh, mỉm cười.
"Anh nói mấy câu này nghe hay ghê."
"Anh không cố."
Anh đáp.
Cô cười lớn hơn một chút.
Đi đến ngã rẽ, cô dừng lại.
"Anh về đường này hả?"
"Ừ."
Cô do dự.
"Vậy... mai gặp."
"Ừ."
Anh quay đi.
An Nhiên đứng lại, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần trong mưa.
Lần này, cô không thấy lạc lõng.
Chỉ thấy... yên.
Có những người không kéo ta lại.
Không giữ ta bằng lời hứa.
Nhưng vẫn ở đó,
đủ lâu để ta tự dừng chân.