Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Ngại Quá Cơ, Tôi Lỡ XX Luôn Bạch Liên Hoa Của Anh Rồi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404767447-256-k574812.jpg

Ngại Quá Cơ, Tôi Lỡ Xx Luôn Bạch Liên Hoa Của Anh Rồi
Tác giả: TiTach
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nguyên sang / Nam x Nam / Hiện đại / Cao H / Hài hước / Cao H / Nhẹ nhàng

【 Tác giả có lời muốn nói: 】

1.

Truyện này thuộc thể loại song tính cọ xát nhau, tôi không khoái chia kèo công thụ rõ ràng đâu, nhiều ý tưởng nứng mà không viết được cũng vì không chốt được ai nằm trên ai nằm dưới.

Cho nên cứ coi là hỗ công đi ha, nhưng tôi cực kỳ khoái cái tình tiết cuối cùng bé bạch liên hoa rưng rưng nước mắt phải làm công hahahaha.

Với lại về sau chắc là để bạch liên hoa mang bầu, phận làm tiểu tam thì phải đẻ con cho chính thất chứ lị (chém gió đấy).

2.

Truyện này là thuần ái kiểu độc lạ, cấm đứa nào bôi nhọ uy danh "Chiến thần thuần ái" của tôi nha!

ദ്ദി ˉ͈̀꒳ˉ͈́ )✧



songtính​
 
Ngại Quá Cơ, Tôi Lỡ Xx Luôn Bạch Liên Hoa Của Anh Rồi
Văn Án


Nguyên sang / Nam x Nam / Hiện đại / Cao H / Hài hước / Cao H / Nhẹ nhàng

Tôi tên Đường Hành, xui tận mạng thế nào lại xuyên không vào cái bộ tiểu thuyết máu chó đời nhà Tống, làm nam phụ độc ác trùng tên trùng họ, đã thế dưới háng còn mọc thêm cái lồn.

Kịch bản trong đầu cho tôi biết sắp tới đời tôi nát thế nào: Thằng chồng đi cặp bồ với em trai trà xanh bạch liên hoa, em nó chạy đến tận cửa khiêu khích.

"Tôi" cay cú gọi người bắt trói nó lại định hiếp rồi giết, ai dè bị chồng bắt quả tang tại trận.

Kết cục thê thảm, bị tống vào trại thương điên hành hạ thừa sống thiếu chết.

Thế rồi cánh cửa lại mở ra.

Tôi thấy em trai bạch liên hoa kia đi tới với cái vẻ mặt cố tình ra vẻ đáng thương nhìn phát tởm.

Nó đang giả vờ tội nghiệp, nó đang khịa đểu tôi, nhưng mà... nhìn mặt nó cũng nắng cực, à nhầm, nắng mai đáng yêu phết.

Thế là tôi bịt mẹ mồm nó lại, tiện thể dùng cái lồn dưới háng tôi "bịt" luôn cái lồn của nó.

Truyện này còn có tên là 《 Chồng cắm sừng tôi, tôi quay tay cắm sừng lại hắn 》, 《 Trả lại cái sừng cho cưng nè 》

#NTR hai chiều#

#Mày tưởng mày đang cắm sừng bố mày hả?#

#Theo nguyên lý phủ định của phủ định là khẳng định, thực ra tụi tao là thuần ái đó nha!#

#Bạch liên hoa cuối cùng mới là người chiến thắng#

#Hành trình leo cao của tiểu tam# (Là leo lên làm chính thất thật đó nha, tiểu tam có tâm đương nhiên là phải chiếm đoạt luôn gia đình chính thất, tất nhiên chính thất cũng là của tôi luôn nha.)

Bé sen trắng nào đó: QAQ, nhưng...... nhưng mà, anh Lương ơi, vợ anh ảnh gọi em là cục cưng kìa.

【 Tác giả có lời muốn nói: 】

1.

Truyện này thuộc thể loại song tính cọ xát nhau, tôi không khoái chia kèo công thụ rõ ràng đâu, nhiều ý tưởng nứng mà không viết được cũng vì không chốt được ai nằm trên ai nằm dưới.

Cho nên cứ coi là hỗ công đi ha, nhưng tôi cực kỳ khoái cái tình tiết cuối cùng bé bạch liên hoa rưng rưng nước mắt phải làm công hahahaha.

Với lại về sau chắc là để bạch liên hoa mang bầu, phận làm tiểu tam thì phải đẻ con cho chính thất chứ lị (chém gió đấy).

2.

Truyện này là thuần ái kiểu độc lạ, cấm đứa nào bôi nhọ uy danh "Chiến thần thuần ái" của tôi nha!

ദ്ദി ˉ͈̀꒳ˉ͈́ )✧
 
Ngại Quá Cơ, Tôi Lỡ Xx Luôn Bạch Liên Hoa Của Anh Rồi
Chương 1: Chân ướt chân ráo, kiss, đá lưỡi kiểu Pháp, móc lồn đến bắn nước


Chương 1: Chân ướt chân ráo, kiss, đá lưỡi kiểu Pháp, móc lồn đến bắn nước

我叫唐行。

Tôi tên Đường Hành.

我承认我睡过很多人,但我从不欺骗他人感情,怎么就遇见这种事情了?

Thú thật, tôi từng ngủ với cả đống người, nhưng tôi đéo bao giờ lừa tình ai cả, thế quái nào lại vớ phải cái chuyện hãm tài này chứ?

唐行站在厕所镜子前,手指摸上右眼角尾巴边儿的那点泪痣。

Đường Hành đứng trước gương nhà vệ sinh, ngón tay sờ lên nốt ruồi lệ ở đuôi mắt phải.

这不是他的脸。

Đây đéo phải mặt anh.

他原本普普通通的单眼皮儿眼睛现在变成了精致甚至显得有些娇俏的桃花眼,整张脸长得很漂亮,但看上去会总会让人感觉到不是什么好货色的样子。但唐行本人性格放荡不羁爱自由,这两份风流倜傥的神情,倒是让有些骄纵刁蛮的五官舒展起来,带上属于他本人的气质。

Đôi mắt một mí tầm thường của anh giờ biến thành đôi mắt đào hoa tinh xảo, thậm chí nhìn có vẻ hơi lẳng lơ, cả khuôn mặt trông rất đẹp, nhưng nhìn qua là biết éo phải loại đàng hoàng gì.

Nhưng bản thân Đường Hành tính cách phóng khoáng, thích tự do, cái vẻ mặt phong lưu này lại làm cho ngũ quan có chút kiêu căng, đanh đá giãn ra, mang theo khí chất của chính anh.

唐行一边打量着这张脸,一边翻阅着“他”之前的行径。

Đường Hành vừa ngắm nghía khuôn mặt này, vừa lướt xem những việc nguyên chủ đã làm trước kia.

“啧……”

“Chậc......”

没错,他穿越到了一本小说里面。

Không sai, anh xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.

脑子里还有属于这本书的剧情,唐行适应的很快,在脑子里面哗啦哗啦一顿翻页,只看和自己姓名有关的,还是一目十行,以一出生就想着自杀的速通精神大差不差的看完整本书。

Trong đầu còn có cốt truyện của cuốn sách này, Đường Hành thích nghi cực nhanh, lật giở ầm ầm trong đầu, chỉ xem những đoạn liên quan đến tên mình, mà còn là xem lướt, với cái tinh thần muốn chết sớm siêu thoát sớm, xem qua loa cho xong cả cuốn sách.

总结,这是个脑子有坑的恶毒原配。以一己之力蹦跶了大半书,戏份挺多,高低算得上是个男二。

Tóm lại, đây là một thằng vợ cả não tàn độc ác.

Một mình cân cả nửa cuốn sách, đất diễn khá nhiều, ít nhất cũng phải là nam phụ.

他看见最后这个“唐行”还被自己深爱的老公亲手送到精神病院惨遭折磨就忍不住啧声。

Anh thấy kết cục của cái tên "Đường Hành" này bị chính thằng chồng mình yêu say đắm tống vào trại thương điên hành hạ đến chết thì không nhịn được chậc lưỡi.

怎么和他还同名同姓,就混成这种凄惨样子。

Sao lại trùng tên trùng họ với anh mà lại thảm hại đến mức này.

什么老公不爱他,有了外遇。他自己一个劲儿挣扎,完全不从现实考虑一下自己的处境,最后居然连喊人绑架威胁的事情都做出来了,被送进精神病院也不算亏。

Cái gì mà chồng không yêu, ngoại tình.

Tên này tự mình giãy giụa, hoàn toàn không suy nghĩ thực tế về tình cảnh của mình, cuối cùng còn làm ra chuyện bắt cóc tống tiền, bị tống vào trại thương điên cũng không oan.

而同时,唐行对于那小白莲有了两分兴趣。

Đồng thời, Đường Hành lại có chút hứng thú với bé sen trắng kia.

因他将上门来。

Vì em nó sắp tới đây rồi.

这个“唐行”,一心深爱自己的老公,他老公身边多出一个少年,他怎么会不知道。于是偷偷摸摸联系上那小白莲,把人约到酒店里面对峙。结果被对方装纯的手艺的一顿好气,自此和小白莲结下梁子。

Cái tên "Đường Hành" này, một lòng yêu chồng, chồng anh ta bên cạnh có thêm một thằng nhóc, làm sao anh ta không biết.

Thế là lén lút liên hệ với bé sen trắng đó, hẹn người ta đến khách sạn để ba mặt một lời.

Kết quả bị cái thói giả nai của đối phương chọc cho tức điên, từ đó kết oán với bé sen trắng.

唐行还想复盘两句自己的台词,门扉传来笃笃的敲门声。

Đường Hành còn đang muốn nhẩm lại hai câu thoại của mình, cửa truyền đến tiếng gõ cốc cốc.

是小白莲儿上门来了。

Là bé sen trắng tới rồi.

唐行十分好奇的挑起嘴角,走过去拉开门,一个穿一件深灰色卫衣,下身卡其色长筒裤子男孩子站在他面前,长得像个清纯男高,打扮得像个男大学生,神态看上去有点拘束。唐行舔舔唇,松开门把手什么也没说,就这么转身走了进去,留给小白莲一个背影。

Đường Hành nhếch mép tò mò, đi qua mở cửa, một cậu trai mặc áo hoodie xám đậm, quần kaki đứng trước mặt anh, trông như một nam sinh cấp ba ngây thơ, ăn mặc như sinh viên đại học, thần thái có vẻ hơi câu nệ.

Đường Hành liếm môi, buông tay nắm cửa chẳng nói năng gì, cứ thế quay người đi vào, để lại cho bé sen trắng một cái bóng lưng.

小白莲看见他这份泰然自若的态度有点意外,他知道梁亦洲那老婆的性格,刻薄刁蛮爱吃醋。

Bé sen trắng thấy thái độ thản nhiên này của anh thì hơi bất ngờ, cậu biết tính cách vợ Lương Diệc Châu, khắc nghiệt, đanh đá lại hay ghen.

但眼前这位……貌似有些不大一样。

Nhưng người trước mắt này..... hình như hơi khác.

小白莲定了定心神,抬脚走了进去,还关上了门,他倒是想看看这唐行要耍什么把戏。

Bé sen trắng trấn tĩnh lại, nhấc chân đi vào, còn đóng cửa lại, cậu muốn xem thử Đường Hành này định giở trò gì.

“吴嘉是吧?”

“Ngô Gia phải không?”

唐行坐在椅子上翘起二郎腿,手一手撑在脸上,歪着头看着这朵长得阳光可爱的小白莲花儿。

Đường Hành ngồi trên ghế vắt chéo chân, một tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn đóa sen trắng đáng yêu, rạng rỡ như ánh mặt trời này.

吴嘉看着这架势,听着这语气,猛地一抖。目光可怜兮兮的看向漫不经心的唐行,故意怯懦的开口:“是,请问您有什么事情吗?”

Ngô Gia nhìn cái tư thế này, nghe cái giọng điệu này, giật mình run lên.

Ánh mắt tội nghiệp nhìn Đường Hành đang lơ đễnh, cố ý tỏ ra nhút nhát: "Vâng, xin hỏi anh có việc gì không ạ?"

“那个梁夫人,我真的和梁哥没什么,我们两个就是普通朋友。他原来资助过我,梁哥是好男人,请您别这么……”

“Cái đó...... vợ anh Lương, tôi thật sự không có gì với anh Lương cả, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường.

Anh ấy từng tài trợ cho tôi, anh Lương là người tốt, xin anh đừng như vậy......”

唐行听见他的话,忍不住笑。

Đường Hành nghe cậu ta nói, không nhịn được cười.

小白莲有几分手段,装得一副弱兮兮的样子,但话里左指右拐都含着刺,这要是原来那个“唐行”一听准要炸毛,马上就要和小白莲撕起来。最后小白莲顶着伤痕去见那什么梁亦洲,又引得怜惜,演出一手好戏。

Bé sen trắng cũng có chút thủ đoạn, giả vờ yếu đuối, nhưng lời nói đá xoáy đông tây đều có gai, cái này mà là "Đường Hành" cũ nghe thấy chắc chắn xù lông lên, lập tức lao vào xé xác bé sen trắng.

Cuối cùng bé sen trắng mang vết thương đi gặp cái thằng Lương Diệc Châu kia, lại được thương xót, diễn một vở kịch hay.

但唐行对他的戏可没什么兴趣。

Nhưng Đường Hành đéo hứng thú với kịch của cậu ta.

对他的批有兴趣。

Hứng thú với cái lồn của cậu ta hơn.

他上过很多男人,但还没体验过男人底下有批是什么感觉。

Anh chịch qua rất nhiều đàn ông, nhưng chưa bao giờ thử xem đàn ông có lồn bên dưới thì cảm giác thế nào.

吴嘉看唐行含笑放下手站了起来,又抖了一下,但还是忍住心中那份不对劲的感觉,立在原地没动。

Ngô Gia thấy Đường Hành mỉm cười buông tay đứng dậy, lại run lên một cái, nhưng vẫn cố nhịn cảm giác bất an trong lòng, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

“梁夫人,你要相信我。”

“Vợ anh Lương, anh phải tin tôi.”

吴嘉继续争辩,不够那个你字后面还没说出来,便被唐行用嘴堵上了嘴。且唐行时候抓得好,吴嘉刚好开口,唐行的舌头也伸了进去。唐行的手灵活的往下面滑,拉开裤链子。上面和吴嘉舌头贴着舌头,死死的交缠在一起。

Ngô Gia tiếp tục biện hộ, nhưng chữ "tôi" phía sau chưa kịp nói ra thì đã bị Đường Hành dùng miệng chặn họng.

Đường Hành canh thời gian chuẩn vãi, Ngô Gia vừa mở miệng, lưỡi Đường Hành cũng thọc vào.

Tay Đường Hành linh hoạt trượt xuống dưới, kéo khóa quần.

Bên trên lưỡi quấn lấy lưỡi Ngô Gia, xoắn chặt vào nhau.

唐行经验丰富老道,火热直接的亲吻把吴嘉都干懵了,只能被动的接受这个吻。唐行游刃有余的拿舌头划过上颚,含着吴嘉的下唇慢慢的咬磨,眼睛笑眯起弧度,还直勾勾的看着吴嘉让他一阵阵慌神。

Đường Hành kinh nghiệm đầy mình, nụ hôn nóng bỏng trực tiếp làm Ngô Gia đơ người, chỉ biết bị động nhận lấy nụ hôn này.

Đường Hành điêu luyện dùng lưỡi quét qua vòm họng, ngậm môi dưới Ngô Gia từ từ cắn mút, đôi mắt cười cong lên, còn nhìn chằm chằm Ngô Gia khiến cậu ta hoảng loạn từng hồi.

唐行松开嘴巴,因为他摸上了对方的小批,和他人一样,摸上去滑嫩嫩的肯定还没怎么使用。没毛,阴唇小巧,还含得紧紧的。唐行的脸上还是笑,此刻精致的眉眼包含风情,那颗

泪痣充满蛊惑。

Đường Hành buông miệng ra, vì anh sờ thấy cái lồn nhỏ của đối phương, cũng giống như người, sờ vào mịn màng chắc chắn chưa dùng nhiều.

Không lông, môi lồn nhỏ nhắn, còn khép chặt.

Trên mặt Đường Hành vẫn cười, lúc này đôi mắt tinh xảo chứa đầy phong tình, nốt ruồi lệ kia tràn ngập vẻ quyến rũ.

而他下面的那只手,已经挤开了阴阜,手指更是摸上了那颗小豆子,指腹按在那个位置轻一下重一下的往下揉。

Còn cái tay bên dưới của anh, đã tách cái mu lồn ra, ngón tay sờ lên hột le nhỏ xíu, lòng bàn tay ấn vào chỗ đó lúc nhẹ lúc mạnh day day.

“怎么还喊我梁夫人啊~”

“Sao còn gọi tôi là vợ anh Lương thế hả~”

“叫这么生疏做什么?”

“Gọi xa lạ thế làm gì?”

唐行说一个字就往前走一步,最后强硬的把人抵上墙壁。

Đường Hành nói một chữ là tiến lên một bước, cuối cùng ép người ta vào tường một cách thô bạo.

吴嘉的批还在对方手上捏着,只能含泪一步步后撤,直到退无可退。底下的小批头一次涌来这般尖锐又宛如滔天巨浪的快感,在唐行手指不断挤压下,涌出一大股淫水,像海潮一样打湿了唐行的手。

Lồn Ngô Gia vẫn bị đối phương nhéo, chỉ có thể rưng rưng lùi lại từng bước, cho đến khi không còn đường lui.

Cái lồn nhỏ bên dưới lần đầu tiên trào dâng khoái cảm bén nhọn như sóng to gió lớn thế này, dưới sự chèn ép liên tục của ngón tay Đường Hành, trào ra một dòng nước lồn lớn, như thủy triều làm ướt tay Đường Hành.

唐行彻底把吴嘉摸湿了,且把欲望勾了上来。

Đường Hành sờ cho Ngô Gia ướt đẫm, khơi dục vọng lên.

吴嘉最初和唐行那死鬼老公勾搭上便是借的醉酒后破处女身的机会,不过后面为了保持清纯男大学生的人设再也没碰过那地儿。吴嘉不知道做爱能有多舒服,但被唐行这么一摸,像尿尿的感觉袭来。吴嘉妄图夹紧自己的腿,但也抑制不了里面某种瘙痒的饥渴。他抬起被吻得水润润的眸子看着微微勾唇而笑的唐行,有点恍然。

Ngô Gia ban đầu câu dẫn thằng chồng chết tiệt của Đường Hành là mượn cớ say rượu phá trinh, nhưng sau đó để giữ hình tượng nam sinh viên ngây thơ nên không đụng vào chỗ đó nữa.

Ngô Gia không biết làm tình sướng thế nào, nhưng bị Đường Hành sờ thế này, cảm giác như buồn đái ập đến.

Ngô Gia cố kẹp chặt chân, nhưng cũng không kìm được cơn ngứa ngáy thèm khát bên trong.

Cậu ngước đôi mắt ướt át vì bị hôn nhìn Đường Hành đang cười nhếch mép, hơi ngẩn ngơ.

他亲得他好舒服。

Anh hôn cậu sướng quá.

唐行看小白莲一副迷离的样子,歪着头把手拿出来,上面被覆盖了一圈水光,手指开合还有丝丝粘液明晃晃的挂在上面,闻上去也是一股腥臊味道。吴嘉见状不好意思的低头,耳朵也红了。

Đường Hành thấy bé sen trắng vẻ mặt mê ly, nghiêng đầu rút tay ra, bên trên phủ một lớp nước bóng loáng, ngón tay đóng mở còn có sợi dịch nhờn dính nhớp nháp treo lủng lẳng, ngửi thấy mùi tanh nồng.

Ngô Gia thấy thế xấu hổ cúi đầu, tai cũng đỏ lựng.

“他还是真是喜欢底下有个批的,我也有哦~”

“Hắn ta đúng là thích bên dưới có cái lồn thật, tôi cũng có nha~”

唐行故意开口这么说,手指塞进吴嘉下面饥渴的穴眼儿里面。一伸进去,就感受紧致的吸吮感,他觉得这双性人的身体是真的饥渴。不仅小白莲的身体反应剧烈,他底下那张批居然也因此开始流水,传来从未体验过的痒感,不由得缩着逼夹紧。

Đường Hành cố ý nói vậy, ngón tay thọc vào lỗ lồn đang đói khát bên dưới của Ngô Gia.

Vừa thọc vào đã cảm nhận được sự mút chặt khít khao, anh thấy cơ thể người song tính này đúng là nứng thật.

Không chỉ cơ thể bé sen trắng phản ứng dữ dội, cái lồn bên dưới của anh cũng vì thế mà bắt đầu chảy nước, truyền đến cảm giác ngứa ngáy chưa từng có, không khỏi co rúm lồn kẹp chặt.

“梁,梁夫人,我和梁哥是之间只是发生了一些意外。请你不要这样……啊!”

“Anh, vợ anh Lương, tôi và anh Lương chỉ là xảy ra chút sự cố ngoài ý muốn.

Xin anh đừng như vậy......

Á!”

“嗯?”

“Hửm?”

“不要怎样?”

“Đừng như thế nào?”

唐行明知故问,他见不得吴嘉还给他坚守人设的贞操。他就是想看看对方的逼,然后打个炮。唐行的手指甲拨开阴蒂包皮,手指夹上小黄豆大小的阴蒂反复挤压摩挲,爽得吴嘉的水一股接一股往外喷,湿了内裤。更让他第一次感受到激烈的阴蒂高潮,打破了他支支吾吾的话语,尖叫着喷出水来。

Đường Hành biết rõ còn hỏi, anh không chịu nổi cái kiểu Ngô Gia vẫn còn giữ trinh tiết hình tượng với anh.

Anh chỉ muốn xem lồn đối phương, rồi làm nháy.

Móng tay Đường Hành gạt lớp da bao quanh hột le, ngón tay kẹp lấy cái hột le cỡ hạt đậu nành day đi day lại, sướng đến mức nước của Ngô Gia phun từng dòng ra ngoài, ướt đẫm quần lót.

Càng làm cậu lần đầu tiên cảm nhận được cao trào hột le kịch liệt, phá vỡ những lời ấp úng của cậu, hét lên rồi phun nước.

“水怎么这么多,把我手都打湿了。”

“Sao nhiều nước thế, làm ướt cả tay tôi rồi.”

唐行把手抽出来,揪起吴嘉的衣角,一边慢条斯理的把手指擦干净,一边和小白莲继续对峙。

Đường Hành rút tay ra, túm lấy vạt áo Ngô Gia, vừa thong thả lau khô ngón tay, vừa tiếp tục đối chất với bé sen trắng.

“我说你啊。”

“Tôi nói cậu nghe này.”

“你那些小心思我都知道。”

“Mấy cái tâm tư nhỏ nhặt của cậu tôi biết tỏng rồi.

“也亏梁亦洲那傻逼家里就他一个,他妈也死得早,梁家这么一大个家族也没能制衡得了他的。你只要搞定他一个人,整个梁氏集团都是你的。”

“Cũng may thằng ngu Lương Diệc Châu kia nhà có mỗi mình nó, mẹ nó cũng chết sớm, cả cái gia tộc họ Lương to đùng cũng đéo kìm kẹp được nó.

Cậu chỉ cần xử lý được mình nó, cả tập đoàn Lương thị là của cậu.”

唐行直勾勾的盯着吴嘉的眼,能探进对方心里最底。

Đường Hành nhìn chằm chằm vào mắt Ngô Gia, như nhìn thấu tận đáy lòng đối phương.

“至于我嘛……”

“Còn tôi ấy mà......

唐行看吴嘉害臊的低头盯着他擦手指,趁他一个不注意,又笑嘻嘻的往脸颊上亲一口。吴嘉一下子红了脸,更不敢看他。

Đường Hành thấy Ngô Gia xấu hổ cúi đầu nhìn anh lau ngón tay, nhân lúc cậu ta không chú ý, lại cười hì hì hôn chụt một cái lên má.

Ngô Gia đỏ bừng mặt, càng không dám nhìn anh.

“我不需要什么梁夫人的位置,他对我没什么感情。他倒是很喜欢你呢。”

“Tôi đếch cần cái vị trí vợ Lương gì đó đâu, hắn ta có tình cảm gì với tôi đâu.

Hắn ta thích cậu phết đấy.”

“但是我也要生活嘛,你给我钱,打发打发我就得了。”

“Nhưng tôi cũng phải sống chứ, cậu đưa tiền cho tôi, đuổi tôi đi là được.”

唐行的双臂已经搂上了吴嘉的颈脖,两人贴得更是近。他们两个身高相仿,都差不多一米七五左右,但吴嘉年纪小,估计还要长长,唐行就没那个机会了。

Hai tay Đường Hành đã vòng qua cổ Ngô Gia, hai người dán sát vào nhau hơn.

Hai người chiều cao xấp xỉ, đều khoảng mét bảy lăm, nhưng Ngô Gia còn nhỏ, chắc còn cao thêm được, Đường Hành thì hết cơ hội rồi.

不过唐行也不是计较这个的人,他又不是没干过比他高的。

Nhưng Đường Hành cũng đéo phải người so đo cái này, anh có phải chưa từng chịch đứa cao hơn mình đâu.

“好不好嘛?”

“Được không nào?”

唐行的语气柔而缓,眼神充满真诚,刚亲吻过嘴唇染上透出亮光的水色。

Giọng điệu Đường Hành nhẹ nhàng chậm rãi, ánh mắt chân thành, đôi môi vừa hôn xong đỏ mọng nước.

吴嘉从来没被这么诱惑过,他盯着唐行漂亮的眼睛,琥珀色的眼瞳仿佛能照明他自己,几乎是本能的开口声音颤抖的回答道。

Ngô Gia chưa bao giờ bị dụ dỗ như thế này, cậu nhìn chằm chằm đôi mắt xinh đẹp của Đường Hành, con ngươi màu hổ phách như soi rọi chính cậu, gần như theo bản năng mở miệng run rẩy trả lời.

“好。”

“Được.”

“好孩子。”

“Ngoan lắm.”

唐行奖赏小狗似的夸奖一句,用干净的那只手摸摸对方毛茸茸的后脑勺,再度吻上吴嘉的唇。

Đường Hành khen một câu như thưởng cho cún con, dùng bàn tay sạch xoa xoa cái đầu xù của đối phương, lại lần nữa hôn lên môi Ngô Gia.

这次吴嘉不需要试图拒绝,只需要学会顺从欲望,在唐行为他编织好的温柔乡中沉沦。

Lần này Ngô Gia không cần cố từ chối nữa, chỉ cần học cách thuận theo dục vọng, chìm đắm trong sự dịu dàng mà Đường Hành dệt nên cho cậu.

“我还是第一次遇见除我之外的双性人,我们上床去好不好?”

“Tôi lần đầu tiên gặp người song tính ngoài tôi ra đấy, chúng ta lên giường đi được không?”

“嗯。”

“Ừm.”

“我想看看你下面长什么样子。”

“Tôi muốn xem bên dưới cậu trông thế nào.”

“嗯。”

“Ừm.”

其实吴嘉是不喜欢干这种事情的,他初中包括高中读书的时候因为双性人的身体,雌性激素的分泌,导致浑身上下没什么体毛,并且怎么都晒不黑,还因为家里困难,收到很多欺辱与嘲笑。攻击他的外貌,嘲笑他的身体。那个校霸脑子还有坑,拉着他勾勾扯扯,差点被他发现双性人的身份,吴嘉由此非常反感肢体接触。

Thực ra Ngô Gia không thích làm chuyện này, hồi cấp hai cấp ba vì cơ thể song tính, hormone nữ tiết ra, khiến cả người không có lông lá gì, lại phơi nắng mãi không đen, cộng thêm nhà nghèo nên bị bắt nạt, chế giễu rất nhiều.

Công kích ngoại hình, cười nhạo cơ thể cậu.

Thằng trùm trường đầu óc có vấn đề, lôi kéo cậu sờ soạng, suýt nữa bị nó phát hiện thân phận song tính, Ngô Gia vì thế cực kỳ ghét đụng chạm cơ thể.

而他的第一次为了勾搭上梁亦洲这条船,是强行用手把半醉不醒的梁亦洲撸起,他又没什么经验,粗暴的破了处,疼得他要死,嘴巴都咬得发白还出了血。但越惨才越好,梁亦洲才会心生愧疚,后续才能和他搞在一起。

Lần đầu tiên cậu câu dẫn Lương Diệc Châu lên thuyền là cưỡng ép dùng tay sọc cho thằng cha Lương Diệc Châu say bí tỉ cương lên, cậu lại chẳng có kinh nghiệm gì, thô bạo phá trinh, đau muốn chết, môi cắn trắng bệch còn chảy máu.

Nhưng càng thảm càng tốt, Lương Diệc Châu mới thấy áy náy, sau này mới cặp kè với cậu được.

但是唐行好温柔……

Nhưng Đường Hành dịu dàng quá......

唐行看吴嘉闭上双眼享受这个吻,很是满意对方的接受的态度,继而一边充满耐心的问,一边把人兜兜转转带到床上一下子推到。双腿跨坐在吴嘉身上,吴嘉喘着气看他,头发乱糟糟的,脸颊泛起红晕,更像一头惹人怜惜的小狗。

Đường Hành thấy Ngô Gia nhắm mắt hưởng thụ nụ hôn này, rất hài lòng với thái độ tiếp nhận của đối phương, tiếp đó vừa kiên nhẫn hỏi han, vừa lòng vòng đưa người lên giường đẩy ngã.

Hai chân cưỡi lên người Ngô Gia, Ngô Gia thở hổn hển nhìn anh, tóc tai rối bù, má ửng hồng, càng giống một chú cún con gợi tình.

吴嘉任由唐行扒掉他的裤子,脱掉湿透了的内裤。

Ngô Gia mặc kệ Đường Hành lột quần cậu, cởi cái quần lót ướt đẫm.

唐行看见符合自己想象的那口没毛逼,觉得很满意,白嫩,并且上面的鸟发育也不错。唐行手指拨开阴户,吴嘉被诱惑得脑子晕乎乎的,任由他探索。

Đường Hành nhìn thấy cái lồn không lông đúng như tưởng tượng, cảm thấy rất hài lòng, trắng nõn, hơn nữa con chim bên trên phát triển cũng không tồi.

Ngón tay Đường Hành tách mép lồn ra, Ngô Gia bị dụ dỗ đến mụ mị đầu óc, mặc kệ anh khám phá.

被揉掐过一次的阴蒂,彻底支起来,是红润润般的小巧。这处现在只使用过一次,外加吴嘉身为一个小白莲的职业素养,当然是保养的好好。所以小阴唇是嫩白粉色,穴口还死死的闭着,淌出点汁水。总之这口小巧的鲍穴很漂亮。

Hột le bị day một lần, dựng đứng cả lên, đỏ hồng nhỏ xinh.

Chỗ này giờ mới dùng có một lần, cộng thêm Ngô Gia là một bé sen trắng có đạo đức nghề nghiệp, đương nhiên là bảo dưỡng kỹ càng.

Cho nên môi bé trắng hồng, lỗ lồn còn khép chặt, rỉ ra chút nước dâm.

Tóm lại cái lồn bào ngư nhỏ xinh này đẹp vãi.

唐行看得心痒痒,也脱下自己的裤子,其实原本下面那处该是有毛的。但奈何那个“唐行”太爱他老公了,还做了激光褪毛手术,所以下面也是光秃秃的。不过小鸟发育的也不错,两个人的阴茎都没用过,凑在一起全是青涩的处子屌。

Đường Hành nhìn mà ngứa ngáy, cũng cởi quần mình ra, thực ra chỗ đó vốn phải có lông.

Nhưng khổ nỗi cái "Đường Hành" kia yêu chồng quá, còn đi triệt lông laser, nên bên dưới cũng trọc lóc.

Có điều chim nhỏ phát triển cũng khá, dương vật hai người đều chưa dùng bao giờ, cọ vào nhau toàn là chim trai tân non choẹt.

唐行是真的对批感兴趣,看吴嘉爽得水停不下来的流,他也想要。

Đường Hành đúng là hứng thú với lồn thật, thấy Ngô Gia sướng đến mức nước chảy không ngừng, anh cũng muốn.

同时唐行看吴嘉不反抗的样子越觉得对方可爱,拉开他的大腿,坐到空隙处,这下子批顶在一起,两只肉棒也顶在一起。

Đồng thời Đường Hành thấy bộ dạng không phản kháng của Ngô Gia càng thấy đối phương đáng yêu, tách hai đùi cậu ra, ngồi vào giữa, thế là lồn cọ vào nhau, hai cây gậy thịt cũng cọ vào nhau.

【 Tác giả có lời muốn nói: 】

Lần đầu tiên viết truyện trên Hải Đường, hoan nghênh bình luận nha!

TiTach: Do lúc đầu tớ đăng lên mà không được, nên tớ đăng truyện song ngữ lên xem có thể đăng được không.....

Ai ngờ đâu được ấy chứ.

Xin lỗi vì sự bất tiện này 🙇🙇
 
Ngại Quá Cơ, Tôi Lỡ Xx Luôn Bạch Liên Hoa Của Anh Rồi
Chương 2: Cạ lồn, chịch nát bé sen trắng, đụ cổ tử cung, bắn tinh vào tử cung


Chương 2: Cạ lồn, chịch nát bé sen trắng, đụ cổ tử cung, bắn tinh vào tử cung

Cơ thể người song tính vốn dĩ nhạy cảm, chưa kể Ngô Gia vừa rồi còn mượn tay Đường Hành mà lên đỉnh một lần.

Lại bị anh banh ra ngắm nghía cả buổi, cái lồn đang trống rỗng bên trong cứ co bóp liên hồi, ngứa ngáy thấu trời.

Mà cảnh tượng hai cái lồn cọ vào nhau trước mắt quá sức dâm đãng và phóng túng, lỗ lồn Ngô Gia lại trào ra một dòng nước nhờn trong suốt lớn.

Làm ướt cả lồn Đường Hành, nhưng Đường Hành rõ ràng chẳng cần cậu bôi trơn, bên ngoài lồn anh cũng sớm bị nước lồn chảy ra làm ướt đẫm quần lót, trong ngoài đều lầy lội như ruộng cày.

Đường Hành cũng thấy chỗ đó của mình ngứa ngáy điên cuồng, ngón tay tách mép lồn lớn ra, dán chặt vào cái lồn nhỏ của đối phương.

Nhưng thế này vẫn chưa đủ để dập tắt cơn nứng đang hừng hực trong người, thủ pháp của Đường Hành đã được thực hành quý giá trên người Ngô Gia, anh tàn nhẫn banh rộng mép lồn lớn của mình ra, ngón tay vê cái hột le to bằng hạt đậu nành cho cứng ngắc lên rồi lôi ra, cọ vào hột le nhỏ của đối phương.

"Sẵn sàng chưa cưng?"

"Cái gì?"

Ngô Gia nằm ngửa trên giường, đầu không ngóc lên được, huống chi còn có con cu và tay Đường Hành che khuất, hoàn toàn không biết mình sắp phải đối mặt với cái gì.

Đường Hành cười khẽ, ép chặt vào rồi bắt đầu lắc eo cạ lồn.

Hiện tại Đường Hành đang hưng phấn, tốc độ cạ cực nhanh, chưa kể hột le của anh cố tình đặt dưới hột le đối phương, vừa vặn kẹt ở đó, tạo điểm tựa để cọ xát lẫn nhau.

Môi bé cũng dán chặt vào nhau, trượt trên dòng nước lồn nhớp nháp, hung hăng nghiền nát nhau.

Đường Hành vì theo đuổi khoái cảm mà lắc hông như điên, chưa kể còn có tác dụng tâm lý.

Anh thừa hiểu cơ thể người song tính này nhạy cảm đến mức nào, chỉ cần cọ nhẹ một cái là luồng điện chạy dọc bụng dưới, khiến người ta không tự chủ được mà tăng tốc độ, khao khát nhiều hơn.

Đường Hành đan mười ngón tay vào tay Ngô Gia, lòng bàn tay áp sát lòng bàn tay lấy điểm tựa, để lắc hông như máy khâu.

Hột le va đập mạnh vào hột le đối phương, ép chặt đến mức cảm giác tê dại run rẩy không thể trốn tránh, nước lồn từ hai cái lỗ dâm đãng chảy xuống ướt đẫm hơn nửa ga giường.

Ngô Gia đã sướng đến mức bắt đầu hét lên, tiếng rên rỉ vỡ vụn.

"Á á...

Á!

Đừng...

Hộc...

Đừng húc nữa...

ưm ư..."

"Áaa!"

Khoái cảm như điện giật lại ập đến, trước mắt lóe lên một luồng sáng trắng, Ngô Gia lại lên đỉnh lần nữa.

Mà Đường Hành cũng chẳng thể chịu nổi cơn khoái cảm ập đến như sóng thần này, suýt chút nữa thì sướng đến mức bắn ra quần.

Đường Hành cảm nhận được bụng dưới co giật, ngã gục xuống ngực Ngô Gia, trên người hai người toàn là mồ hôi nhớp nháp, nồng nặc mùi tình dục.

Miệng Đường Hành cắn lên yết hầu đối phương, Ngô Gia vốn đang thở dốc dồn dập giờ như con cá mắc cạn sắp chết khát.

Đường Hành vốn định để lại dấu hôn gì đó, nhưng chợt nhớ ra điều gì, đổi hướng, cố sức chống người dậy lột quần áo đối phương ra, cắn mạnh lên xương quai xanh.

Đây là thói quen làm tình của Đường Hành.

Đã đụ một lần thì nhất định phải để lại dấu vết gì đó trên người đối phương mới được, không thì anh đéo cam tâm.

Ngô Gia lên đỉnh liên tiếp hai lần, cảm thấy cần nghỉ ngơi một chút, đợi dư âm qua đi.

Sau đó cậu đợi được Đường Hành chờ con cu mình mềm xuống, lại sọc cho cứng ngắc lên rồi đâm phập vào cái lồn nhỏ của cậu.

"Anh!"

Đường hầm chật hẹp bị lưỡi dao thịt tàn nhẫn xé toạc, nhưng hai lần lên đỉnh trước đó đã khiến bên trong ngập tràn nước lồn.

Cú đâm này giúp Đường Hành đưa toàn bộ con cu vào trong, Đường Hành cũng phải cảm thán mức độ "danh khí" của cái lồn dưới háng bé sen trắng, vừa khít vừa nóng lại biết mút.

Sướng đến mức Đường Hành bắt đầu dập, những cú va chạm mãnh liệt để thám hiểm sâu hơn vào bí mật bên trong.

Thực tế chứng minh Đường Hành lúc nứng lên vẫn rất có thực lực, nện Ngô Gia la hét thấu trời, nước mắt giàn giụa.

"Hộc...

Đừng mà...

Á...

ư ưm..."

Ngô Gia cảm thấy mình sắp hỏng mất, Đường Hành đụ vừa mạnh vừa ác, từng cú một muốn thúc vào tận cùng bên trong.

Hai hòn dái đập vào môi lồn mang lại khoái cảm khác hẳn lúc cạ lồn, hột le nhỏ bé đáng thương sưng to hơn bình thường một vòng, lại không thụt vào được, chỉ có thể hứng chịu sự ma sát của đám lông mu phía trước.

Còn Đường Hành địt sướng rồi, một tay giữ eo cậu, tay kia lại véo hột le Ngô Gia, véo cậu kêu ư ử, miệng liên tục kêu đừng mà đừng mà.

Đường Hành nghe cậu khóc lóc, sướng tê người, con cu bên dưới lại trướng to thêm một vòng.

Ngô Gia cảm nhận khoái cảm trong lồn, tay không kiềm chế được túm chặt cái chăn mềm trên giường, đầu ngửa lên, há to miệng thở dốc, nước mắt cứ thế rơi xuống giường.

Cậu thấy lạ vãi, trước đây làm với cái thằng họ Lương kia, chưa bao giờ sướng như Đường Hành mang lại cho cậu.

"Không được rồi không được rồi...

Sắp ra...

Ối...

Hu hu..."

Đường Hành véo hột le Ngô Gia một cái, lỗ thịt của cậu lại co bóp dữ dội một cái.

Đường Hành cứ thế trêu đùa một lúc lâu, trong lúc đó Ngô Gia dựa vào cái hột le nhạy cảm lại phun nước thêm một lần, à không, chắc không nên gọi là hột le nhỏ nữa, nó bị chơi cho sưng vù, bị ngón tay tàn ác véo to gấp rưỡi.

Đường Hành cảm thấy mình sắp bắn, nên buông tha cho cậu, nhưng Đường Hành nghĩ bụng lần sau nếu có cơ hội làm với Ngô Gia, nhất định phải dùng miệng mút mát hai cái, anh rất mong chờ cảnh tượng Ngô Gia phun nước từ bên dưới.

Đường Hành hưng phấn tột độ đỏ bừng mặt, lại liếc nhìn Ngô Gia, đã bị sướng đến trợn trắng mắt rồi.

"Được rồi được rồi, tôi bắn cho cậu là xong."

Hai tay Đường Hành bóp eo Ngô Gia bắt đầu cú nước rút cuối cùng, nhưng hắn đâm mạnh vào lại thấy sai sai, đầu khấc phía trước nhạy cảm đụng phải một khối thịt mềm khác thường.

Đường Hành thử thúc vào chỗ đó một cái, đổi lại là tiếng hét chói tai của Ngô Gia.

Đường Hành lờ mờ đoán ra đó là chỗ nào rồi.

Là cái cổ tử cung kiêu kỳ nhất đấy......

Đường Hành kìm nén cơn buồn bắn, nghiến răng, khai phá chỗ đó.

Thúc vào cổ tử cung còn trinh của Ngô Gia, hung hăng đâm mở cái lối vào đó ra.

"Ngoan nào, mở cổ tử cung ra cho tôi được không?"

Đường Hành cú sau mạnh hơn cú trước, mọi dục vọng chinh phạt đều bị kích thích bởi một nhận thức —— anh đang địt vào tử cung của đối phương đấy.

Ngô Gia đã hoàn toàn kiệt sức, lúc nãy lên đỉnh quá nhiều lần.

Giờ cổ tử cung sắp bị đâm mở, bụng dưới truyền đến cảm giác chua xót mãnh liệt cùng cảm giác tâm lý sắp bị cạy tung hoàn toàn khiến cậu chỉ biết co giật không thành tiếng, miệng hơi há ra chảy nước miếng, mắt vô hồn nhìn trần nhà.

Dường như chẳng nhìn rõ, chẳng nghe rõ gì nữa, duy chỉ có cảm giác căng tức khi cổ tử cung bị gậy thịt lớn đâm vào.

Trong lòng Đường Hành chỉ còn ý nghĩ chinh phục người dưới thân, muốn mở toang cái miệng nhỏ bí ẩn đó.

"Bé sen trắng à, lồn cậu khít quá."

Đường Hành lỡ miệng gọi ra cái biệt danh thật của Ngô Gia, nhưng Ngô Gia lúc này đang chìm trong khoái cảm như muốn nhấn chìm cậu, rõ ràng không nghe thấy lời cảm thán nhỏ xíu này của Đường Hành.

"Không không không...

Không được...

Á...

Hộc...

Á!"

"Bị đâm toạc ra rồi!"

Ngô Gia hét lên khóc nức nở, đầu ngửa ra sau, nửa người cong lên hết cỡ, rồi lại lập tức suy sụp ngã xuống, nhìn bụng nhỏ cũng thấy bên trong đang co giật.

Cảm giác bị mở toang hoàn toàn không gì sánh bằng, cổ tử cung vốn khép chặt bị cưỡng ép mở ra, đầu khấc quét qua, cái gờ quy đầu lồi lõm nhấp nhô càng làm cổ tử cung bị tra tấn, đầu khấc to đùng lập tức chui tọt vào.

Đường Hành bị chèn ép đến cực hạn như vậy, cũng không nhịn nổi nữa, cuối cùng cũng bắn ra.

Tử cung trinh nguyên non nớt vừa bị xâm nhập đã bị rót đầy tinh dịch sền sệt, tinh trùng đặc quánh bắn vào thành tử cung non mềm khiến ngón chân Ngô Gia vốn đã co quắp lại càng quắp chặt hơn, vì khoái cảm kịch liệt mà đường hầm kẹp chặt dương vật Đường Hành.

Đường Hành bị cậu kẹp đến nổi gân xanh trên cổ, nhưng cũng đành chịu, ai bảo anh địt vào tử cung còn trinh của người ta.

Khóe mắt Ngô Gia đẫm lệ, cả người ướt sũng.

Đường Hành thấy cậu thở có vẻ bình ổn hơn chút, ấn đùi cậu bắt đầu rút ra, muốn rút ra ngoài.

Nhưng mà để bên trong còn đỡ, cái này vừa rút ra, đầu khấc to tướng cạo xuống dưới, cổ tử cung lại nhỏ, lần nữa bị khai phá ngược chiều.

Nhưng may là vẫn rút ra được, nhưng cái này lại khiến cơ thể nhạy cảm của Ngô Gia kẹp chặt, người lại hét lên, một dòng nước phun thẳng vào đầu khấc, như được tắm mưa dâm thủy vậy.

Vốn dĩ Đường Hành đợi lâu, đến mức chính mình cũng qua giai đoạn "hiền triết" sau khi bắn, lúc này lại bị kẹp cho cương nửa vời.

Nhưng Đường Hành vẫn vội vàng rút ra, tuy rằng làm thế lại chọc cho âm đạo nhạy cảm của đối phương co rút, cảm giác khít khao suýt làm Đường Hành muốn đè ra nện thêm phát nữa cho đã.

Nhưng làm người phải biết thỏa mãn, cơ thể này không khỏe như cơ thể cũ, làm nữa...

Sẽ đau lưng, còn thận hư nữa.

Ngô Gia bị chịch banh xác nằm liệt trên giường, cậu cảm thấy mai mình khỏi đi học luôn, phải dưỡng lồn.

Đường Hành nhìn bộ dạng thất thần của Ngô Gia thấy hơi áy náy, nhất là nhìn lỗ lồn còn hở ra một cái miệng nhỏ, đã không khép lại được nữa, mà tinh dịch của anh bắn vào tận cùng bên trong, giờ mới từ từ chảy ra.

Lỗ lồn đỏ tươi phối với tinh dịch trắng sữa đúng là một bức tranh tuyệt đẹp, nếu không phải Đường Hành sợ đối phương làm loạn và trong lòng đối phương áy náy, đã sớm muốn lấy điện thoại ra chụp một tấm, để dành sau này sọc lọ dùng.

Dù sao thân phận hiện tại của anh, không thể tùy tiện tìm người chịch dạo được.

Chưa ly hôn thì chắc chắn không thể làm bừa.

Một là có khối người biết thằng họ Lương bên cạnh có bà vợ hay ghen tuông vãi chưởng, hai là Đường Hành nghĩ vẫn phải đóng vai người vợ mẫu mực, lúc ly hôn còn có thể lôi cái bài "bảo mẫu tận tụy" ra mà diễn.

Tại sao lại là bài bảo mẫu?

Đó là vì cái "Đường Hành" kia lúc giãy giụa cuối cùng, thằng họ Lương thật sự chửi hắn là bảo mẫu và con chó ngu trong nhà.

Đường Hành nhớ tới vụ này là buồn cười, mặt anh cười tủm tỉm, với tay lấy mấy tờ giấy trên tủ đầu giường, lau sạch tinh dịch còn sót lại bên mép lỗ lồn.

Mà Đường Hành vừa thò ngón tay vào trong lau, vừa mở miệng nói.

"Nhớ về uống thuốc tránh thai đấy."

"Tôi bắn vào trong tử cung rồi, làm không ra đâu, hai ta lại không đeo bao.

Bên ngoài lau rồi, tận cùng bên trong vẫn còn đấy."

"Cái này về sau mà lòi ra đứa con nào của tôi, sau này lớn lên thấy mặt mũi không giống.

Thằng họ Lương kia đi xét nghiệm ADN phát hiện đứa bé đéo phải của hắn, cuối cùng đm vòng đi vòng lại tìm đến vợ cũ của hắn, cậu nói xem có buồn cười không?"

Đường Hành lại tự nói tự cười, cảm thấy cái kiểu "mày cắm sừng tao, tao quay tay cắm sừng lại mày" này còn đặc sắc hơn nhiều, chuyện này quá hài, đăng lên mạng chắc chắn là trò cười cho thiên hạ.

Anh đã có thể tưởng tượng ra bình luận của cư dân mạng rồi.

Anh cũng không thể phạm cái sai lầm ngu ngốc này.

"Đến lúc đó, tôi thấy cái thằng họ Lương kia sẽ không tha cho tôi, cũng không tha cho cậu đâu.

Hai ta cứ đợi bị đổ bê tông ném xuống biển đi, hiểu chưa?"

Đường Hành thấy cậu ta không hó hé gì, tay "bép" một cái đánh vào bên đùi trắng nõn của Ngô Gia, tiếng kêu giòn tan, Đường Hành thấy sướng tay, tiếp tục đặt lên đó sờ soạng hai cái.

Ngô Gia mệt mỏi gật đầu bừa hai cái, cậu miễn cưỡng ngóc đầu lên, ánh mắt lấp lánh nhìn Đường Hành đang cúi đầu cẩn thận xử lý cho mình.

Chưa ai đối xử với cậu như vậy, kể cả Lương Diệc Châu mà cậu cố tình quyến rũ.

Đường Hành nói không sai, thằng họ Lương là một thằng tồi, lại còn luôn giữ cái vẻ cao ngạo của tổng tài, đối với cậu chỉ có chút xíu dịu dàng thôi.

Cố tình tiếp cận Đường Hành cũng chỉ là mượn cơ hội, muốn đạp lên hòn đá cứng là anh để leo cao hơn thôi.

Thân phận Đường Hành đủ nhạy cảm, dựa vào anh để trèo cao là đơn giản nhất.

Nhưng hiện tại Ngô Gia không chắc chắn nữa.

"Ây da, còn sung sức gớm nhỉ~"

Đường Hành đang tử tế lấy giấy lau, định bụng làm cho sạch sẽ rồi ngẩng đầu, không ngờ con cu của Ngô Gia cứ dựng đứng ngay trước mặt anh.

Đường Hành trong chuyện tình dục cũng chẳng ngại ngùng gì, huýt sáo lưu manh, ngón tay cong lên búng nhẹ một cái vào đầu khấc.

Ngô Gia thấy nụ cười xấu xa trên mặt anh, lại ngẩn ra, chút đau đớn kia chẳng bõ bèn gì.

Mà đôi mắt tinh xảo của đối phương dường như nên rạng rỡ lại mang chút ý xấu xa như vậy, tóm lại làm Ngô Gia ngẩn ngơ.

Đường Hành thấy Ngô Gia ngơ ngác thì nhướng mày, nghĩ bụng chắc đối phương lần đầu bị thọc vào cổ tử cung nên thấy khó tin và xấu hổ.

Nghĩ thông suốt, Đường Hành thấy giải quyết vấn đề của bé sen trắng đơn giản lắm, với lại anh thèm cái cảm giác bị chịch mở cổ tử cung quá.

Lồn Đường Hành nãy giờ cứ chảy nước, lúc con cu được thỏa mãn thì hơi tém tém lại, nhưng giờ nó lại thèm đến chảy nước rồi.

Dù sao cái thằng họ Lương kia đã lâu không làm với cái "Đường Hành" này, cho nên...

Đường Hành bò lên giường, ngồi bên cạnh bé sen trắng, co chân lên, luồn tay xuống dưới khoeo chân, ngón tay banh cái lồn dâm đỏ tươi của mình ra.

Ánh mắt gửi lời mời gọi đến Ngô Gia, môi mấp máy, dùng giọng điệu trực tiếp nhất nói ra lời dâm đãng nhất.

"Muốn địt cái lồn này không?"

"Bên trong ngứa quá, thèm gậy thịt quá đi."

Làm tình mà, phải làm nguyên bộ chứ lị.

Đường Hành cười thầm.

【 Tác giả có lời muốn nói: 】

Chương sau tiếp tục chịch lồn nha!
 
Back
Top Bottom