Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Mười năm - Niên thiếu tới trưởng thành

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405463584-256-k77502.jpg

Mười Năm - Niên Thiếu Tới Trưởng Thành
Tác giả: Lien27102013
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cuộc tình giữa các nhân vật



txvt​
 
Mười Năm - Niên Thiếu Tới Trưởng Thành
Chương 1 : gặp lại


Ngày hôm đó , trời mưa rất to , tôi - Từ Hạ Di được nhà họ Thẩm đón về , trong xe rất ấm nhưng lòng tôi thì đã nguội lạnh tự bao giờ .

Trong xe, trí óc tôi luôn luẩn quẩn về vụ tai nạn ngày hôm đó , chính vụ tai nạn đó đã cướp đi hai con người mà tôi yêu thương nhất là ba và mẹ , lúc đó , tâm trạng tôi rối bời không thể diễn tả.

Vừa bước vào nhà họ Thẩm , tôi đã thấy một dáng người quen thuộc đến kì lạ , và khi người đó quay người lại , anh đã làm tôi sững người , đó là Thẩm Nhược Đình - người bạn thuở nhỏ của tôi .

Bây giờ anh đã 18 tuổi , cái tuổi đẹp nhất của đời người , anh đã mất đi vẻ non nớt ngày nhỏ mà thay bằng sự trưởng thành và chín chắn hơn bao giờ hết .

Đứng trên cầu thang giọng anh cất lên , trầm và ấm nhưng lại có một sự lạnh lùng kì lạ : " Ai đấy ?

" ngay lập tức quản gia đã giới thiệu tôi cho anh, khi đó anh như khựng lại nhưng ngay sau đó , điều ấy đã bị vẻ điềm đạm của anh che phủ .

Sau khi người quản gia đi ra ngoài , không khí giữa tôi và Thẩm Nhược Đình như có một bức tường băng đầy lạnh lẽo chắn lại , khi đó , để xóa tan bầu không khí đầy xa cách đó , tôi đã hỏi anh một câu mang đầy vẻ khách khí : " phòng tôi ở đâu " , sau đó anh dẫn tôi lên trên căn phòng ở tầng 2 , căn phòng đó tràn ngập ánh nắng ấm áp sau cơn mưa , nó gần như trái ngược hoàn toàn so với sự lạnh lẽo ở bên ngoài .

Trong phòng có một cây piano gỗ được đặt ở góc phòng , điều đó lại làm tôi nhớ đến người mẹ của mình , bà rất thích chơi đàn , lúc đó , trong lòng tôi như có một tảng đá nặng trĩu đè lên , vậy nên tôi hỏi anh : " sao ở đây lại có đàn piano vậy ?

" , anh trả lời : " nhà không có chỗ để nên mới để đó thôi , mà chả phải cô thích chơi piano nhất à , cô muốn chơi thì cứ chơi nhé , không vấn đề .

Sau khi cô sửa soạn xong thì ra gặp tôi , tôi có vài điều muốn nói với cô .", anh nói câu đó xong thì anh ngang nhiên bước ra khỏi căn phòng , để lại tôi trong một không gian đầy to lớn đó , lúc đó , lòng tôi ngổn ngang câu hỏi vì sao nhưng sau đó tôi vẫn bước ra và đối diện với anh : " anh muốn nói gì , nếu không có gì thì tôi về phòng làm bài tập " , anh bỗng cất tiếng : " cô ngồi xuống đây rồi tôi nói " , anh vỗ vỗ xuống chiếc ghế sofa màu kem ở phòng khách , tôi ngồi xuống , đợi chờ anh nói .

" Sao ngày hôm đó không đến chào anh một tiếng mà rời đi bất chợt như vậy , khi đó , em còn nhỏ anh đã không nói nhưng ít nhất cũng phải sang nói với anh chứ , chiều hôm ấy em biết anh lo như nào không ?

Anh đã đi tìm em suốt buổi chiều , về nhà , anh tưởng....tưởng ..... mất em rồi !

" càng về sau , giọng anh càng nghẹn lại , tưởng như sắp khóc nhưng thực tế chẳng có giọt nước mắt nào nhỏ xuống cả , sau đó , anh bỏ lên phòng , để tôi đứng trước một căn nhà khang trang và rộng lớn như thế .

Nhưng tôi không thể phủ nhận rằng Thẩm Nhược Đình rất đẹp trai , anh có ngũ quan sắc nét , mũi cao , đôi mắt sâu thăm thẳm như đáy đại dương đen , khó lường và kiêu ngạo, một người con trai lớn lên trong sự giáo dục đường hoàng , cao cấp mà ít người với tới , vậy nên anh có một sắc thái lạnh lùng như một tảng băng vĩnh cửu , không thể phá vỡ.

Tôi và anh là bạn từ nhỏ, anh lớn hơn tôi hai tuổi nhưng trưởng thành và chín chắn hơn tôi nhiều , anh là cháu trai độc tôn của nhà họ Thẩm , từ thuở tấm bé , anh đã được giáo dục như một người thừa kế trong tương lai .

Trong tiềm thức tôi , anh không chỉ có thành tích học tập đáng ngưỡng mộ mà anh còn có tính tình rất tốt , luôn dịu dàng , tự tại , và vô lo , nhưng có lẽ , thời gian cũng có thể khiến con người ta thay đổi vô điều kiện, anh đã không còn là đứa trẻ vô lo âu kia nữa mà anh đã trưởng thành , kiêu ngạo và điềm đạm hơn bao giờ hết.
 
Mười Năm - Niên Thiếu Tới Trưởng Thành
Chương 2 : Lời giải thích


Ngày này 6 năm trước , là ngày mà nhà tôi chuyển đi , trời âm u , cứ mưa tầm tã, Thẩm Nhược Đình vẫn đang đi học , tôi được ba mẹ đón về sớm .

Chiếc xe van cũ kĩ đậu ở trước cửa nhà , chất đầy đồ vật của gia đình tôi ,năm đấy tôi mới mười tuổi , còn trẻ con , nhưng tôi cũng đã hiểu rằng có thể tôi và Thẩm Nhược Đình có thể sẽ không bao giờ gặp lại nữa.

Gia đình tôi phải chuyển đi vì một biến cố quá lớn đã xảy ra với chúng tôi , em trai tôi bị bệnh ung thư máu , để chữa trị cho em , tiền tiết kiệm của gia đình tôi gần như cạn kiệt , khi đi khám , bác sĩ bảo đã giai đoạn cuối , không thể chữa trị được nữa , ba mẹ tôi gần như gục ngã , em trai tôi đang chống cự cơn đau do ung thư bào mòn từng ngày , 2 tháng sau em tôi đã ra đi mãi mãi mà không một lời từ biệt .

Sau biến cố đó , gia đình tôi đã vắng vẻ và trống trải hơn bao giờ hết, hình bóng cậu bé tinh nghịch đã trôi đi đâu đó rồi .

Gia đình tôi quyết định chuyển đến Dương Thành , một thành phố tràn ngập nắng và gió biển, vừa đặt chân đến đây , tôi đã cảm nhận được một sự tự do mà ở thành phố không bao giờ có được .

Hơn 6 năm tôi ở Dương Thành , cuộc đời tôi như lật sang trang sách mới , tại đây , tôi gặp Vương Khả Chu , người bạn đã cùng tôi đi hết 6 năm tuổi thơ ở Dương Thành, nhưng đến năm lớp chín , gia đình cậu ấy cũng chuyển đi, tôi với cậu ấy đã mất liên lạc từ lâu.

***

Trong thư phòng , chỉ có tôi và Thẩm Nhược Đình , một luồng khí lạnh lẽo đến đáng sợ , tôi và anh ngồi đối diện nhau , cảnh tượng trông giống như một buổi tra khảo hơn là một chút tâm sự .

Nhìn vào ánh mắt sâu thăm thẳm đó , tôi muốn nói lên những lời giải thích mà tôi đã hòng chuẩn bị suốt bấy lâu nhưng trong cổ họng như có một thứ gì đó chặn lại : " Hôm đó nhà em có chút bất trắc " nói xong tôi chạy thục mạng về phòng .

Nằm trên phòng lòng tôi rối như tơ vò , mà chẳng có cách nào gỡ ra được .

Trong thư phòng , Thẩm Nhược Đình ngồi im lặng hồi lâu mà không nói lời nào , chàng thiếu niên trong chiếc áo sơ mi trắng với ngũ quan sắc nét đang trầm tư suy nghĩ mà không nói một lời .

Hơn 2 tiếng sau , bảo mẫu gõ cửa phòng tôi: " Thưa cô Từ , cậu chủ gọi cô ra ngoài có chuyện muốn nói ạ " , tôi bừng tỉnh ngay sau đó ,lúc đó tôi cũng chẳng nghĩ được tương lai mình sẽ ra sao .

Bước xuống dưới tầng , nhìn đồng hồ thì đã điểm hơn bảy giờ , tôi thấy Thẩm Nhược Đình , dì Thẩm và chú Thẩm , chú và dì là hàng xóm cũ nhà tôi , bỗng nhiên , mẹ của Thẩm Nhược Đình cất tiếng : " Hạ Hạ dậy rồi hả con ?

Xuống ăn cơm nhanh đi , bảo mẫu hôm nay nấu nhiều món ngon lắm !" chú Thẩm cũng phụ họa : " Ừ , Hạ Hạ nhanh xuống ăn đi không đồ ăn nguội mất !

" , còn anh , mặt anh vẫn lạnh như vậy , không một cảm xúc , thấy vậy ,dì Thẩm liền nói : " cái thằng này , Hạ Hạ sang mà con không nói một câu , con khó gần quá rồi đấy !" , mặc dù dì Thẩm nói vậy nhưng anh vẫn chẳng nói gì .

Trong bữa cơm , chú dì nói chuyện rất sôi nổi còn Thẩm Nhược Đình chỉ lặng lẽ buông một câu : " mai em sẽ đi học cùng với tôi , nhớ đừng đi muộn đấy."

Tối hôm đó , chú dì đã kéo tôi lại và kể cho tôi về câu chuyện của Thẩm Nhược Đình sau khi tôi đi : " Hạ Hạ à , sau hôm con đi , thằng bé không ra khỏi nhà suốt 3 ngày liền, dì cứ tưởng thằng tiểu Đình bị làm sao , hóa ra là nhớ con quá , dì cứ tưởng lâu lâu sau đó nó sẽ quên nhưng thằng bé cũng chẳng còn hoạt bát như trước nữa , nên khi con về nó mới kích động như thế , dì nói vậy để con biết chứ đừng trách gì thằng bé " sau đó , dì thở ra một hơi dài , và cũng chính khoảnh khắc đó , tôi biết , anh đã từng nhớ tôi rất rất nhiều .

Lên lầu , tôi thấy Thẩm Nhược Đình đang đứng dựa vào ban công , mái tóc dài rủ xuống , thấy dáng vẻ thiếu niên đầy tự do và phóng khoáng , bỗng nhiên , anh gọi tôi lại : " Từ Hạ Di , vào đây !" tôi chậm rãi bước vào , anh cất tiếng : " Em liệu có biết , tôi đã từng nghĩ tôi sẽ không bao giờ gặp lại em nữa không ?" tôi biết , tôi biết chứ , chỉ là chưa kịp nói thì đã lại chia xa .

Anh lại nói : " Suốt sáu năm trời , em không một lần gọi điện , không một lần hỏi thăm làm tôi tưởng em đã mất tích phương nào ?

" anh thở dài một hơi : " Thôi , tôi cũng chả hỏi nữa , kể cả tôi hỏi bây giờ thì em cũng chẳng nói , tốt nhất là không nên , à mà nhớ mai phải đi học đấy nhé !

" nói xong , anh thẳng thừng bỏ đi mà không ngoảnh lại , để lại tôi đứng bơ vơ ngoài hành lang trống vắng với bao lời muốn nói ra mà không thể .

Về phòng , tôi đi tắm và thay ra bộ đổ ngủ thoải mái mà lên giường , nhưng hơn 30 phút , tôi không tài nào ngủ nổi , trong đầu cứ xoay quanh câu nói của anh vừa nãy : " suốt sáu năm trời , sao không một lời hỏi thăm hay gọi điện " tôi quay sang chú mèo nằm bên cạnh , thủ thỉ : " Du Du à , mai tao nên nói gì với Thẩm Nhược Đình bây giờ ?

" .

Suốt hơn 2 tiếng , tôi vẫn không thể ngủ được , tôi bèn lấy điện thoại lên , nhắn vài tin lên khung trò chuyện của tôi và mẹ trong thinh không : " mẹ ơi , hôm nay ở nhà họ Thẩm rất tốt , chú dì đều đối với con rất tốt , chỉ tiếc Thẩm Nhược Đình hơi lạnh lùng , con nhớ mẹ quá , mẹ ơi !

", nhắn xong , nước mắt tôi bỗng trực trào mà rơi , không một lời dự báo , những giọt châu sa của sự cô đơn và tủi thân , chỉ là giờ không còn ai vào lau nước mắt cho tôi như ngày xưa nữa rồi , một niềm kí ức dâng trào về những tháng ngày còn ba và mẹ như bao người , những tháng ngày đó như một thước phim tua nhanh trôi trong đầu tôi, những kỉ niệm đó chẳng ai quên được , mà nó sẽ theo ta dai dẳng .

Đêm đó , tôi đã khóc , khóc rất nhiều như để trút hết buồn tủi bao lâu nay ra vậy , chẳng mấy mà tôi thiếp đi , trong giấc mơ , tôi đã mơ thấy vụ tai nạn kinh hoàng ngày hôm đó , chiếc xe lao xuống biển như mũi tên , từ từ bị nước nuốt trọn và hai người trong đó đã không qua khỏi , khoảnh khắc đó , tôi bừng tỉnh , ánh mặt trời ban mai rọi vào khung cửa sổ phòng tôi , tạo thành những hoa văn tuyệt đẹp , nhớ lại vụ tai nạn mình mơ thấy đêm qua , mắt tôi lại tự nhiên mà ươn ướt .

Tôi đi đến chiếc đàn piano gỗ mà Thẩm Nhược Đình đặt ở đó , mở lên , tôi thấy trong file ghi âm bài nhạc có bài nhạc mà mẹ tôi vẫn hay đánh , tôi bật lên , âm thanh nhẹ nhàng , du dương lại vang lên như một khúc nhạc quen thuộc , trấn an tôi khỏi những nỗi cô đơn day dứt , như một lời nói của mẹ : " có mẹ , có mẹ ở đây , không sao đâu con gái , rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi !"
 
Mười Năm - Niên Thiếu Tới Trưởng Thành
Chương 3 : Nhận lớp


Bảy giờ ba mươi phút không chín giây , anh nhìn Từ Hạ Di bước từ trên cầu thang xuống trong bộ đồng phục chỉnh tề của Nhất trung, anh và cô cùng học ở trường Trung học số một Nam Dịch , anh học lớp mười hai , cô học lớp mười .

Thẩm Nhược Đình đang ngồi trên chiếc ghế ở phòng ăn xa hoa , anh cất tiếng hỏi :" Dậy rồi đấy à Hạ Di ?

" , cô khựng lại mất một lúc , vì đây là lần đầu tiên anh gọi cô là Hạ Di sau ba ngày về nhà họ Thẩm , tai cô đỏ lên nhưng đã biến mất ngay sau đó , anh lại hỏi : " sao đứng sững ra như thế , trẹo chân à ?

" , vẻ mặt Thẩm Nhược Đình đã dịu dàng hơn so với ngày hôm qua .

Trên bàn ăn , cô và anh ngồi đối diện nhau, cùng nhau ăn phần bữa sáng của mình , cô cảm nhận được ánh mắt của anh cứ như dán chặt vào cô, cô ngẩng đầu lên , nhìn thấy đôi mắt chăm chú đang nhìn cô ăn miếng sandwich , thấy vậy , anh liền tránh đi , gò má ửng hồng như đánh phấn , không kìm được mà ho một tiếng , Hạ Di lúc đó cười thầm trong bụng : " tên này nhìn mình từ nãy đến giờ , chẳng lẽ Nhược Đình lại không biết ''.

Ăn xong bữa sáng , anh và cô lên xe cùng nhau tới trường , trên xe không khí ngượng ngùng , ai nấy đều đỏ mặt vì chuyện ở phòng ăn lúc nãy .

Thẩm Nhược Đình là hotboy ở trường , học giỏi , đẹp trai , cao ráo , nhà giàu ,.. vậy nên , số người theo đuổi anh thì không đếm xuể , vậy nên , tin tôi chuyển về trường lan rất nhanh :" biết tin gì chưa , nữ sinh mới đến là thanh mai trúc mã của nam thần đấy !

" và hàng vạn lời bàn tán khác .

Đúng lúc đó , cô và anh bước xuống : " cô Từ , cậu chủ , mời xuống xe " , cả trường đang sôi nổi bỗng chốc lặng ngắt , tất cả đều dồn ánh mắt lên chiếc maybach màu đen nổi bật ở cổng đó , và thứ làm người ta chú ý không phải là chiếc xe mà là Từ Hạ Di và Thẩm Nhược Đình .

Hai người bước xuống , Hạ Di thấp hơn Nhược Đình một cái đầu , như một chú mèo nhỏ, khép nép đi cạnh anh, trên vai Thẩm Nhược Đình là chiếc ba lô màu đen tuyền , cạnh rìa chiếc cặp sách đó , treo một chiếc dù màu....hồng phấn , còn Từ Hạ Di , trên lưng cô là chiếc ba lô màu hồng phấn , cùng màu với chiếc dù kia .

Lúc đó , có người đi tới hỏi Nhược Đình : " em gái cậu à ?

Đáng yêu nhỉ , mai sau gả đi chắc cậu khóc hết nước mắt nhỉ ", người đó là Phó Vĩnh Dư , bạn thân của Thẩm Nhược Đình , anh ta là cậu ấm nhà giàu, nhưng học rất giỏi , chỉ kém Nhược Đình một bậc , anh hạng nhất toàn trường , còn cậu ta hạng hai.

Nghe Phó Vĩnh Dư nói vậy , Nhược Đình cốc đầu cậu ta một cái : " cậu bị điên à , nói năng bậy bạ trước mặt trẻ con là không hay đâu !

" , Vĩnh Dư gân cổ lên cãi : " trêu tí thì có sao !" , Nhược Đình lại cốc vào đầu Vĩnh Dư thêm cái nữa : " thôi , không chấp nhặt với cậu ." , sau đó , anh quay ra Từ Hạ Di nói : " Để anh đưa em lên lớp " , Hạ Di chỉ khẽ gật đầu .

Cô học lớp 10.1 , còn anh học lớp 12.1 , anh và cô học khác dãy nhà , nhưng từ cửa sổ , có thể nhìn thấy nhau .

Anh dẫn cô vào lớp , cả lớp quay sang , thấy Nhược Đình đang dẫn một cô bé lạ đứng ở cửa lớp , bỗng nhiên , có bạn hỏi : " học trưởng , cô gái đó là ai vậy ?" , nghe động tĩnh , có một bạn nữ quay ra , ngỡ ngàng : " Từ Hạ Di !" , Hạ Di thấy vậy , bất giác quay sang , và cô gặp một người bạn hết sức quen thuộc - Vương Khả Chu ( đã giới thiệu ở chương 2 ), cô không ngờ sẽ gặp Vương Khả Chu ở đây , cô cất tiếng gọi : " Khả Khả !

Tớ nhớ cậu quá !" , hai cô gái chạy đến , ôm chầm lấy nhau .

Sau đó , Thẩm Nhược Đình hỏi : " bạn em à ?

", cô trả lời : " ừm , đó là bạn thân của em ở Dương thành , sau đó cậu ấy chuyển đi , em cũng không ngờ sẽ gặp Khả Chu ở đây." thấy cô có bạn ở lớp mới , anh cũng yên tâm phần nào : " anh về lớp nhé , có gì thì sang dãy nhà B tìm anh !" .

Khi anh vừa rời đi, thì tiếng chuông vào giờ cũng reo khắp hành lang , thầy Thiệu Minh Kha bước vào , thầy là chủ nhiệm lớp 10.1 , thầy nói : " hôm nay lớp ta có học sinh mới , vào giới thiệu đi em !" , Hạ Di bước vào , cất tiếng : " chào các bạn , mình tên là Từ Hạ Di , mong sau này các bạn giúp đỡ nhiều hơn " sau đó , thầy Thiệu chỉ vào chỗ trống bên cạnh Vương Khả Chu nói : " em xuống ngồi với Vương Khả Chu, Khả Khả sau này giúp đỡ bạn nhé !" thầy vừa dặn dò xong thì cô Tề bước vào , cô là cô giáo dạy văn của lớp .

Buổi học bắt đầu , học sinh chăm chú nghe giảng , ghi chép nghiêm túc , cả lớp như chìm trong không khí học tập đầy sôi nổi và cuồng nhiệt .

Đến giờ ra chơi, cô bạn thân Khả Chu chạy đến , gọi : " Nhất Nhất , đi chơi không ?

" ( trong tiếng trung , Nhất Nhất đồng âm với Di Di ), Hạ Di quay đầu lại hỏi : " đi đâu cơ ?

" , Khả Chu nói :'' đi tìm anh cậu !" , lúc đó , mặt Từ Hạ Di có chút ửng hồng nhưng ngay sau đó đã biến mất : " thôi cậu đi đi , tớ ở lớp làm bài tập " , Vương Khả Chu nài nỉ : " Nhất Nhất à , đi với tớ đi , nói nhỏ cho cậu nghe nè , ở lớp đó có nhiều soái ca lắm đấy !

" nghe vậy , Hạ Di cũng miễn cưỡng đi theo cô bạn của mình .

Đến nơi , cô thấy Thẩm Nhược Đình ngồi cạnh cửa sổ , chăm chú làm bài tập , những ánh nắng nhẹ nhàng của mùa xuân chiếu lên anh , mái tóc anh rủ xuống , đường nét gương mặt thanh tú , ngũ quan sắc nét đầy cuốn hút bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết .

Khi cô đang nhìn anh chuyên chú , thì anh quay sang , bất ngờ trông thấy ánh mắt của cô ,anh hỏi : " có chuyện gì à ?

" , thấy vậy , Từ Hạ Di vội vàng tránh đi , tai đỏ như sắp rỉ máu :" không , không có chuyện gì ạ !" , nói xong , cô vừa kéo Khả Chu , vừa chạy bán mạng .

Vừa bước chân vào lớp , cô thở phào nhẹ nhõm thì chuông reo vào giờ , giáo viên toán bước vào - Thầy Trần bước vào , thầy dạy toán ở đây , thầy bắt đầu giảng bài : '' hôm nay lớp ta học về lượng giác nhé :sin(-α) = -sin α, cos(-α) = cos α, tan(-α) = -tan α.

" , lúc đó, lòng Hạ Di rối như tơ vò , cô gục xuống bàn , cầm lấy bút rồi nghịch , bỗng nhiên , một viên phấn trắng bay thẳng vào đầu cô , làm cô đau điếng người , cô ngẩng lên , thấy ánh mắt đầy sát khí của thầy Trần đang dán vào mình : " Từ Hạ Di , em đứng dậy trả lời câu hỏi này cho tôi !" , cô đứng dậy nói một tràng dài : "sin(-α) = -sin α, cos(-α) = cos α, tan(-α) = -tan α." trông vậy thầy Trần mới để cô ngồi xuống , khi cô vừa ngồi xuống , Khả Chu ở bên cạnh bỗng nói với vẻ nịnh bợ : " Di Di à , tớ không ngờ cậu giỏi vậy , sau này giúp đỡ tớ trong việc học nhé !" , Từ Hạ Di chỉ chậm rãi ngồi xuống mà không nói câu nào .

Giờ ăn trưa , Khả Chu kéo cô xuống căng- tin trường , Vương Khả Chu vừa đi vừa nói : " Di Di à, tớ cũng không ngờ sẽ gặp cậu ở đây đâu , hôm nhà tớ chuyển đi , tớ cũng định sang nói với cậu nhưng vội quá , tớ không kịp đợi câu đi học thêm về " ánh mắt cô nàng rủ xuống , trông có chút buồn bã , Từ Khả Di đi cạnh thấy vậy liền an ủi : " thôi , không sao đâu , dù gì chuyện cũ cũng đã qua rồi !

Để chuộc lỗi , cậu cứ bao tớ bữa trưa này là được .

" Hạ Di vừa nói vừa nhoẻn miệng cười, để lộ chiếc lúm đồng tiền ở má phải trông rất đáng yêu .

Bước xuống căng - tin , Hạ Di liền trông thấy một bóng dáng quen thuộc , là Thẩm Nhược Đình , chắc anh cũng nhìn thấy cô , liền cất tiếng gọi : " Hạ Hạ !" cô hơi ngẩn người trong giây lát vì là lần đầu tiên anh gọi mình như vậy sau gần một tuần ở nhà họ Thẩm , anh chạy đến chỗ cô , thở hồng hộc :" tìm mãi mới thấy em , nhanh , anh dẫn em đi ăn cơm !

" , lúc đó , các nữ sinh đứng bên cạnh đều ồ lên vì trầm trồ , bỗng nhiên , có người nói : " có vẻ là em gái anh Thẩm không giống anh ấy lắm nhỉ , mà cũng khác họ nữa , lạ thật , tớ cứ tưởng một gia tộc lớn như gia đình nhà họ Thẩm là con cái phải theo họ bố chứ nhỉ , sao lại là họ Từ ?

" , khi đó , vẫn chưa ai biết được mối quan hệ giữa Hạ Di và Nhược Đình là gì , họ chỉ biết , cậu cả nhà họ Thẩm có một cô bé gái , nhỏ hơn mình hai tuổi tên Từ Hạ Di mà thôi .

Sau khi dẫn Hạ Di đi lấy cơm và tìm chỗ ngồi , anh và Hạ Di ngồi đối diện , bên cạnh là Phó Vĩnh Dư và Vương Khả Chu , bỗng nhiên , Khả Chu nói : " Nhất Nhất à , rõ ràng tớ nhớ là cậu có người anh trai nào đâu nhỉ ?

" , thấy vậy , Phó Vĩnh Dư cũng bồi thêm : " Đúng rồi , Thẩm Nhược Đình này , tớ cũng nhớ cậu có đứa em gái nào đâu , hồi bé , cậu chỉ có mỗi cô bé thanh mai tên là cái gì mà...

Di...

Di ấy !

" sau câu nói đó của Khả Chu và Vĩnh Dư , làm Nhược Đình và Hạ Di suýt sặc cơm .

Hai người ngẩng lên , đồng thanh hỏi : " Các cậu hỏi vậy làm gì ?

" , hai người còn lại cũng đồng thanh : " vì tò mò" , Phó Vĩnh Dư lại nói : " hai cậu có gì mờ ám à , mà không dám nói , mà tớ thấy cũng lạ , nếu như cậu và Hạ Di là em gái thì phải có chút nét giống nhau chứ nhỉ , đằng này....

" Vĩnh Dư thở ra một hơi dài .

Bỗng nhiên , sau một hồi im lặng thì Vương Khả Chu cũng ngẩng mặt lên : " khoan , từ từ , hồi nãy anh nói anh Thẩm có cô bé thanh mai tên là gì hả anh Phó ?

" , Phó Vĩnh Dư lắp bắp : " cái gì mà Hạ Di ấy !

" , đến nước này , hai người mới vỡ lẽ , cùng đồng thanh một tiếng : " ồ , ra là vậy " , lúc đó , trong lòng mỗi người đều tự ngầm hiểu về mối quan hệ giữa Hạ Di và Nhược Đình.

( lưu ý : trong tác phẩm , nhân vật Từ Hạ Di có thể được gọi là Nhất Nhất do đồng âm Yi trong tiếng Trung )
 
Back
Top Bottom