Bảy giờ ba mươi phút không chín giây , anh nhìn Từ Hạ Di bước từ trên cầu thang xuống trong bộ đồng phục chỉnh tề của Nhất trung, anh và cô cùng học ở trường Trung học số một Nam Dịch , anh học lớp mười hai , cô học lớp mười .
Thẩm Nhược Đình đang ngồi trên chiếc ghế ở phòng ăn xa hoa , anh cất tiếng hỏi :" Dậy rồi đấy à Hạ Di ?
" , cô khựng lại mất một lúc , vì đây là lần đầu tiên anh gọi cô là Hạ Di sau ba ngày về nhà họ Thẩm , tai cô đỏ lên nhưng đã biến mất ngay sau đó , anh lại hỏi : " sao đứng sững ra như thế , trẹo chân à ?
" , vẻ mặt Thẩm Nhược Đình đã dịu dàng hơn so với ngày hôm qua .
Trên bàn ăn , cô và anh ngồi đối diện nhau, cùng nhau ăn phần bữa sáng của mình , cô cảm nhận được ánh mắt của anh cứ như dán chặt vào cô, cô ngẩng đầu lên , nhìn thấy đôi mắt chăm chú đang nhìn cô ăn miếng sandwich , thấy vậy , anh liền tránh đi , gò má ửng hồng như đánh phấn , không kìm được mà ho một tiếng , Hạ Di lúc đó cười thầm trong bụng : " tên này nhìn mình từ nãy đến giờ , chẳng lẽ Nhược Đình lại không biết ''.
Ăn xong bữa sáng , anh và cô lên xe cùng nhau tới trường , trên xe không khí ngượng ngùng , ai nấy đều đỏ mặt vì chuyện ở phòng ăn lúc nãy .
Thẩm Nhược Đình là hotboy ở trường , học giỏi , đẹp trai , cao ráo , nhà giàu ,.. vậy nên , số người theo đuổi anh thì không đếm xuể , vậy nên , tin tôi chuyển về trường lan rất nhanh :" biết tin gì chưa , nữ sinh mới đến là thanh mai trúc mã của nam thần đấy !
" và hàng vạn lời bàn tán khác .
Đúng lúc đó , cô và anh bước xuống : " cô Từ , cậu chủ , mời xuống xe " , cả trường đang sôi nổi bỗng chốc lặng ngắt , tất cả đều dồn ánh mắt lên chiếc maybach màu đen nổi bật ở cổng đó , và thứ làm người ta chú ý không phải là chiếc xe mà là Từ Hạ Di và Thẩm Nhược Đình .
Hai người bước xuống , Hạ Di thấp hơn Nhược Đình một cái đầu , như một chú mèo nhỏ, khép nép đi cạnh anh, trên vai Thẩm Nhược Đình là chiếc ba lô màu đen tuyền , cạnh rìa chiếc cặp sách đó , treo một chiếc dù màu....hồng phấn , còn Từ Hạ Di , trên lưng cô là chiếc ba lô màu hồng phấn , cùng màu với chiếc dù kia .
Lúc đó , có người đi tới hỏi Nhược Đình : " em gái cậu à ?
Đáng yêu nhỉ , mai sau gả đi chắc cậu khóc hết nước mắt nhỉ ", người đó là Phó Vĩnh Dư , bạn thân của Thẩm Nhược Đình , anh ta là cậu ấm nhà giàu, nhưng học rất giỏi , chỉ kém Nhược Đình một bậc , anh hạng nhất toàn trường , còn cậu ta hạng hai.
Nghe Phó Vĩnh Dư nói vậy , Nhược Đình cốc đầu cậu ta một cái : " cậu bị điên à , nói năng bậy bạ trước mặt trẻ con là không hay đâu !
" , Vĩnh Dư gân cổ lên cãi : " trêu tí thì có sao !" , Nhược Đình lại cốc vào đầu Vĩnh Dư thêm cái nữa : " thôi , không chấp nhặt với cậu ." , sau đó , anh quay ra Từ Hạ Di nói : " Để anh đưa em lên lớp " , Hạ Di chỉ khẽ gật đầu .
Cô học lớp 10.1 , còn anh học lớp 12.1 , anh và cô học khác dãy nhà , nhưng từ cửa sổ , có thể nhìn thấy nhau .
Anh dẫn cô vào lớp , cả lớp quay sang , thấy Nhược Đình đang dẫn một cô bé lạ đứng ở cửa lớp , bỗng nhiên , có bạn hỏi : " học trưởng , cô gái đó là ai vậy ?" , nghe động tĩnh , có một bạn nữ quay ra , ngỡ ngàng : " Từ Hạ Di !" , Hạ Di thấy vậy , bất giác quay sang , và cô gặp một người bạn hết sức quen thuộc - Vương Khả Chu ( đã giới thiệu ở chương 2 ), cô không ngờ sẽ gặp Vương Khả Chu ở đây , cô cất tiếng gọi : " Khả Khả !
Tớ nhớ cậu quá !" , hai cô gái chạy đến , ôm chầm lấy nhau .
Sau đó , Thẩm Nhược Đình hỏi : " bạn em à ?
", cô trả lời : " ừm , đó là bạn thân của em ở Dương thành , sau đó cậu ấy chuyển đi , em cũng không ngờ sẽ gặp Khả Chu ở đây." thấy cô có bạn ở lớp mới , anh cũng yên tâm phần nào : " anh về lớp nhé , có gì thì sang dãy nhà B tìm anh !" .
Khi anh vừa rời đi, thì tiếng chuông vào giờ cũng reo khắp hành lang , thầy Thiệu Minh Kha bước vào , thầy là chủ nhiệm lớp 10.1 , thầy nói : " hôm nay lớp ta có học sinh mới , vào giới thiệu đi em !" , Hạ Di bước vào , cất tiếng : " chào các bạn , mình tên là Từ Hạ Di , mong sau này các bạn giúp đỡ nhiều hơn " sau đó , thầy Thiệu chỉ vào chỗ trống bên cạnh Vương Khả Chu nói : " em xuống ngồi với Vương Khả Chu, Khả Khả sau này giúp đỡ bạn nhé !" thầy vừa dặn dò xong thì cô Tề bước vào , cô là cô giáo dạy văn của lớp .
Buổi học bắt đầu , học sinh chăm chú nghe giảng , ghi chép nghiêm túc , cả lớp như chìm trong không khí học tập đầy sôi nổi và cuồng nhiệt .
Đến giờ ra chơi, cô bạn thân Khả Chu chạy đến , gọi : " Nhất Nhất , đi chơi không ?
" ( trong tiếng trung , Nhất Nhất đồng âm với Di Di ), Hạ Di quay đầu lại hỏi : " đi đâu cơ ?
" , Khả Chu nói :'' đi tìm anh cậu !" , lúc đó , mặt Từ Hạ Di có chút ửng hồng nhưng ngay sau đó đã biến mất : " thôi cậu đi đi , tớ ở lớp làm bài tập " , Vương Khả Chu nài nỉ : " Nhất Nhất à , đi với tớ đi , nói nhỏ cho cậu nghe nè , ở lớp đó có nhiều soái ca lắm đấy !
" nghe vậy , Hạ Di cũng miễn cưỡng đi theo cô bạn của mình .
Đến nơi , cô thấy Thẩm Nhược Đình ngồi cạnh cửa sổ , chăm chú làm bài tập , những ánh nắng nhẹ nhàng của mùa xuân chiếu lên anh , mái tóc anh rủ xuống , đường nét gương mặt thanh tú , ngũ quan sắc nét đầy cuốn hút bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết .
Khi cô đang nhìn anh chuyên chú , thì anh quay sang , bất ngờ trông thấy ánh mắt của cô ,anh hỏi : " có chuyện gì à ?
" , thấy vậy , Từ Hạ Di vội vàng tránh đi , tai đỏ như sắp rỉ máu :" không , không có chuyện gì ạ !" , nói xong , cô vừa kéo Khả Chu , vừa chạy bán mạng .
Vừa bước chân vào lớp , cô thở phào nhẹ nhõm thì chuông reo vào giờ , giáo viên toán bước vào - Thầy Trần bước vào , thầy dạy toán ở đây , thầy bắt đầu giảng bài : '' hôm nay lớp ta học về lượng giác nhé :sin(-α) = -sin α, cos(-α) = cos α, tan(-α) = -tan α.
" , lúc đó, lòng Hạ Di rối như tơ vò , cô gục xuống bàn , cầm lấy bút rồi nghịch , bỗng nhiên , một viên phấn trắng bay thẳng vào đầu cô , làm cô đau điếng người , cô ngẩng lên , thấy ánh mắt đầy sát khí của thầy Trần đang dán vào mình : " Từ Hạ Di , em đứng dậy trả lời câu hỏi này cho tôi !" , cô đứng dậy nói một tràng dài : "sin(-α) = -sin α, cos(-α) = cos α, tan(-α) = -tan α." trông vậy thầy Trần mới để cô ngồi xuống , khi cô vừa ngồi xuống , Khả Chu ở bên cạnh bỗng nói với vẻ nịnh bợ : " Di Di à , tớ không ngờ cậu giỏi vậy , sau này giúp đỡ tớ trong việc học nhé !" , Từ Hạ Di chỉ chậm rãi ngồi xuống mà không nói câu nào .
Giờ ăn trưa , Khả Chu kéo cô xuống căng- tin trường , Vương Khả Chu vừa đi vừa nói : " Di Di à, tớ cũng không ngờ sẽ gặp cậu ở đây đâu , hôm nhà tớ chuyển đi , tớ cũng định sang nói với cậu nhưng vội quá , tớ không kịp đợi câu đi học thêm về " ánh mắt cô nàng rủ xuống , trông có chút buồn bã , Từ Khả Di đi cạnh thấy vậy liền an ủi : " thôi , không sao đâu , dù gì chuyện cũ cũng đã qua rồi !
Để chuộc lỗi , cậu cứ bao tớ bữa trưa này là được .
" Hạ Di vừa nói vừa nhoẻn miệng cười, để lộ chiếc lúm đồng tiền ở má phải trông rất đáng yêu .
Bước xuống căng - tin , Hạ Di liền trông thấy một bóng dáng quen thuộc , là Thẩm Nhược Đình , chắc anh cũng nhìn thấy cô , liền cất tiếng gọi : " Hạ Hạ !" cô hơi ngẩn người trong giây lát vì là lần đầu tiên anh gọi mình như vậy sau gần một tuần ở nhà họ Thẩm , anh chạy đến chỗ cô , thở hồng hộc :" tìm mãi mới thấy em , nhanh , anh dẫn em đi ăn cơm !
" , lúc đó , các nữ sinh đứng bên cạnh đều ồ lên vì trầm trồ , bỗng nhiên , có người nói : " có vẻ là em gái anh Thẩm không giống anh ấy lắm nhỉ , mà cũng khác họ nữa , lạ thật , tớ cứ tưởng một gia tộc lớn như gia đình nhà họ Thẩm là con cái phải theo họ bố chứ nhỉ , sao lại là họ Từ ?
" , khi đó , vẫn chưa ai biết được mối quan hệ giữa Hạ Di và Nhược Đình là gì , họ chỉ biết , cậu cả nhà họ Thẩm có một cô bé gái , nhỏ hơn mình hai tuổi tên Từ Hạ Di mà thôi .
Sau khi dẫn Hạ Di đi lấy cơm và tìm chỗ ngồi , anh và Hạ Di ngồi đối diện , bên cạnh là Phó Vĩnh Dư và Vương Khả Chu , bỗng nhiên , Khả Chu nói : " Nhất Nhất à , rõ ràng tớ nhớ là cậu có người anh trai nào đâu nhỉ ?
" , thấy vậy , Phó Vĩnh Dư cũng bồi thêm : " Đúng rồi , Thẩm Nhược Đình này , tớ cũng nhớ cậu có đứa em gái nào đâu , hồi bé , cậu chỉ có mỗi cô bé thanh mai tên là cái gì mà...
Di...
Di ấy !
" sau câu nói đó của Khả Chu và Vĩnh Dư , làm Nhược Đình và Hạ Di suýt sặc cơm .
Hai người ngẩng lên , đồng thanh hỏi : " Các cậu hỏi vậy làm gì ?
" , hai người còn lại cũng đồng thanh : " vì tò mò" , Phó Vĩnh Dư lại nói : " hai cậu có gì mờ ám à , mà không dám nói , mà tớ thấy cũng lạ , nếu như cậu và Hạ Di là em gái thì phải có chút nét giống nhau chứ nhỉ , đằng này....
" Vĩnh Dư thở ra một hơi dài .
Bỗng nhiên , sau một hồi im lặng thì Vương Khả Chu cũng ngẩng mặt lên : " khoan , từ từ , hồi nãy anh nói anh Thẩm có cô bé thanh mai tên là gì hả anh Phó ?
" , Phó Vĩnh Dư lắp bắp : " cái gì mà Hạ Di ấy !
" , đến nước này , hai người mới vỡ lẽ , cùng đồng thanh một tiếng : " ồ , ra là vậy " , lúc đó , trong lòng mỗi người đều tự ngầm hiểu về mối quan hệ giữa Hạ Di và Nhược Đình.
( lưu ý : trong tác phẩm , nhân vật Từ Hạ Di có thể được gọi là Nhất Nhất do đồng âm Yi trong tiếng Trung )