Chiếc xe lao đi như một hung thú xé nát màn đêm dày đặc, tiếng gió gào rít tựa quỷ khóc thần tru.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, một cánh tay thon dài hiện ra, trắng như ngọc thạch, lạnh lẽo mà kiên định, chụp lấy cổ áo Cố Bắc Trường, mạnh mẽ kéo hắn vào trong khoang xe như kéo một sinh linh thoát khỏi tử địa.
Bóng tối phía sau nhanh chóng bị bỏ lại, tựa như một kiếp nạn vừa lướt qua.
Từ ghế lái phía trước, một giọng nam trầm vang lên, bình thản mà trầm ổn :
"Không sao chứ?"
Cố Bắc Trường tâm thần vẫn chưa ổn định, tim đập như trống trận, khí tức còn chưa kịp bình phục.
Hắn khẽ thở ra một hơi, giọng nói thấp đến gần như tan vào không khí:
"Đa tạ..."
Ngay lúc ấy, phía sau lưng bỗng vang lên một tràng cười khẽ, trầm đục mà gian xảo, tựa như u ảnh lẩn khuất trong đêm tối:
"Hắc hắc..."
Cố Bắc Trường giật mình, toàn thân căng cứng, xoay người lại trong nháy mắt, sát khí theo bản năng dâng lên —— rồi bỗng nhiên khựng lại.
Trước mắt hắn, những gương mặt quen thuộc lần lượt hiện ra trong ánh đèn mờ, khí tức quen thuộc phá tan cảm giác tử vong vừa rồi.
Hắn ngẩn ra giây lát, sau đó bật cười, tiếng cười mang theo chút tự giễu.
Hóa ra... tất cả đều là người quen cũ, là bạn học năm xưa.
Một giọng nói non trẻ vang lên, mang theo ý trêu chọc không hề che giấu.
Lục Hoài An nghiêng đầu, khóe môi cong lên:
"Anh Cố sao lại hoảng loạn đến vậy a ?"
Cố Bắc Trường nhìn thấy đám người cười nói rộn ràng, thần trí còn chưa hoàn toàn trở về, liền theo bản năng ngốc nghếch cười theo.
Tiếng cười vang lên, nghe thì thoải mái, nhưng đáy mắt hắn vẫn còn sót lại một tia dư chấn chưa tan, như tro tàn sau kiếp nạn.
"Thật là..."
Một giọng the thé vang lên, phá tan không khí, mang theo vài phần châm chọc.
Tô Mạn Mạn khoanh tay, liếc mắt nhìn quanh, khóe môi nhếch nhẹ:
"Vừa mới kề cận hiểm cảnh mà còn cười được."
Lời vừa dứt, khoang xe thoáng yên lặng trong chốc lát, rồi ngay sau đó—
"Ha ha... ha!"
Tiếng cười đồng loạt bùng lên, như muốn xua tan bóng đêm còn sót lại.
Áp lực vô hình theo đó mà tan dần, tựa như sương mù bị ánh dương xé rách.
Lục Hoài An lắc lư người, thần sắc linh động, nụ cười tươi sáng khác hẳn vẻ u ám ban nãy, giọng nói trong trẻo vang lên:
"Có sao đâu chứ?
Gặp chuyện rồi càng phải phấn chấn lên mới đúng!"
Tâm cảnh vừa mới thả lỏng, còn chưa kịp ổn định, thì đột nhiên
"Đoàng!"
Một tiếng súng lạnh lẽo xé rách không gian, vang vọng như lôi đình giáng xuống giữa đêm sâu.
Tiếng cười chưa kịp tan đã bị bóp nghẹt, sắc mặt mọi người trong khoảnh khắc đại biến.
Đám người hoảng loạn quay đầu nhìn lại.
Trong bóng tối phía sau, Tạ Trường An đứng đó, thân ảnh mờ ảo dưới ánh đèn chập chờn.
Hắn giơ tay, họng súng còn bốc khói, sát ý không che giấu, từng phát nổ như muốn truy sát, như muốn xóa sạch sinh mệnh trước mặt.
Trước đó, bọn họ đã gửi tọa độ cho bạn học, vốn chỉ là một lần tụ họp vô hại... ai ngờ, lại kéo đến một kẻ điên mang theo tử ý.
Khí lạnh lan tràn, áp lực như núi đè xuống lồng ngực.
"Mày đang làm cái quái gì đấy?!"
Một tiếng gầm giận dữ vang lên, dữ dội như sấm nổ.
Lục Thời Yến ánh mắt bốc lửa, tiếng hét chấn động .
"Ầm—!"
Chiếc xe chấn động dữ dội, thân kim loại vặn xoắn trong tiếng rít chói tai, rồi hoàn toàn mất kiểm soát, lao thẳng xuống vực sâu không đáy.
Gió gào thét bên tai như vạn linh kêu khóc, bóng tối nuốt chửng tất cả trong khoảnh khắc.
Tiếng la hét còn chưa kịp tan thì đã bị nghiền nát.
Đám người trợn trừng hai mắt, đồng tử co rút, thần sắc đông cứng trong khoảnh khắc tử vong — chết mà không kịp nhắm mắt, oán niệm chưa tan.
Giữa cơn hấp hối ngắn ngủi ấy, thiên địa bỗng đổi sắc.
Từng đạo lôi đình hắc sắc xé rách tầng mây, mang theo khí tức hủy diệt thuần túy, liên tiếp giáng xuống vực sâu.
Sấm nổ không còn là âm thanh, mà là ý chí — ý chí vô tình của thiên địa, đang xóa bỏ hết thảy.
Sét đen tràn ngập, nuốt chửng thân xe, thân người, tiếng kêu, ký ức.
Chỉ trong chớp mắt, mọi sinh linh nơi đó đều bị lôi phạt huỷ diệt , thân thể tan rã, huyết nhục hóa tro, ngay cả dấu vết tồn tại cũng bị xóa sạch.
Ý thức như tàn hỏa trong gió, chập chờn rồi dần dần tụ lại.
Khi Cố Bắc Trường mở "mắt", trước mắt hắn chỉ còn lại một mảng hắc ám vô biên, tĩnh mịch đến mức không có lấy một tia gợn sóng.
Không có trên dưới, không có trước sau, thiên địa phảng phất đã bị xóa sạch.
Hắn thử cử động — nhưng không có thân thể để điều khiển.
Không có tay chân, không có huyết nhục, thậm chí cả nhịp đập của sinh mệnh cũng đã biến mất.
Hắn không còn cảm nhận được sự tồn tại của chính mình theo cách của phàm nhân.
Hay nói đúng hơn...
Hắn đang tồn tại trong một trạng thái vô định.
Một luồng "thực thể" mờ mịt trôi nổi giữa hư vô, không hình không tướng, chỉ còn lại nhận thức thuần túy — ký ức, suy nghĩ, ý chí — những thứ vốn thuộc về con người, nhưng đã tách khỏi thân xác.
Không sống, cũng chưa hẳn là chết.
Giống như bị ném vào khe hở giữa sinh và diệt
"Ầm ầm—!"
Cùng lúc với thanh âm vang trời cuốn tới, thiên địa rung chuyển dữ dội.
Từ trong hư vô, hàng vạn phù văn đồng loạt hiển hiện, từng ký tự lấp lánh, mang theo dấu vết của những tồn tại đã trải qua vô tận kỷ nguyên, ghi khắc biến thiên của thời gian và sinh diệt của thế giới.
Từng ký tự đều mang vẻ tang thương cổ xưa, nét bút mờ nhạt mà nặng như năm tháng, tựa như đã chứng kiến thương hải tang điền, kỷ nguyên hưng vong, sinh linh diệt vong vô số.
Phù văn xoay chuyển, tụ hợp thành một cuộn xoáy dài, dày đặc và cuồng bạo, ồ ạt trào ra như Trường Giang đại hải phá vỡ thiên khung.
Khí tức mênh mông cuồn cuộn, vừa hiện đã áp đảo hết thảy.
Màn xung kích từ cơn lốc gầm thét quét ngang, nghiền nát hư không, chấn bay mọi tồn tại, hóa thành một dòng thác vô hình lao thẳng về phía trước, mang theo uy thế không thể ngăn cản.
Ở tận thượng nguồn của dòng thác ấy, một vật dần dần hiện ra.
Một bia đá sừng sững đứng giữa hư vô, thân bia loang lổ vết tích của thời gian, trên bề mặt khắc đầy phù văn đã tồn tại qua vô tận kỷ nguyên.
Mỗi một ký tự đều nặng như năm tháng chồng chất, ẩn chứa đạo vận khiến ý thức người đối diện rung động.Nó đứng đó, bất động.
Như một chứng nhân của kỷ nguyên, lặng lẽ quan sát sinh tử luân hồi.
Trên bia đá, giữa những phù văn chằng chịt, còn khắc lại một bài thơ.
Nét chữ không sắc bén, cũng không hoàn mỹ, thậm chí có chỗ đã bị thời gian bào mòn đến mơ hồ.
Nhưng từng câu, từng chữ lại như mang theo ý chí của một người đã tồn tại và cô độc suốt vô tận kỷ nguyên.
Không có bi phẫn, cũng không gào thét.
Chỉ là tĩnh lặng.
Một loại tĩnh lặng kéo dài đến mức ngay cả thiên địa cũng đã đổi thay không biết bao nhiêu lần, mà người khắc thơ kia vẫn không có ai đối thoại.
Bài thơ không ghi tên, không lưu lai lịch.
Nhưng khi ánh nhìn lướt qua, Cố Bắc Trường lại sinh ra một cảm giác khó nói — như thể người để lại những dòng chữ ấy đã đứng ở nơi này rất lâu, nhìn thế giới sinh rồi diệt, cuối cùng chỉ còn lại một mình, đem tâm cảnh khắc lên bia đá.
Không phải để truyền pháp.
Cũng không phải để lưu danh.
Chỉ là... không muốn để sự cô đơn ấy biến mất cùng thời gian.
"Nhất niệm cầu vĩnh sinh
Nguyệt hàn chiếu cổ không
Thiên địa vô nhân chứng
Đạo đoạn tại kiếp chung
Luân hồi tàn chân hỏa
Huyết nguyệt lạc thiên khung
Vạn cổ tận hư vô"
Áo nghĩa từ bài thơ vừa mới hiển lộ, còn chưa kịp lắng xuống quá một khắc, thì không gian bỗng nhiên lóe sáng.
Trong chớp mắt, phù văn luân hồi bạo phát, dày đặc như thủy triều vỡ đê, từ bốn phương tám hướng ồ ạt lao tới.
Mỗi ký tự đều mang theo khí tức thời gian cuộn chảy, sinh diệt giao thoa, không cho bất kỳ ý chí nào trốn tránh.
Chúng trực tiếp tràn về phía dạng tồn tại vô định của Cố Bắc Trường, cuốn chặt từng tầng ý thức, từng mảnh nhận thức, rồi không ngừng hấp thụ.
Hắn kinh hãi, ý niệm điên cuồng phản kháng, cố gắng giữ lại bản ngã còn sót lại.
Nhưng trước dòng chảy ấy, phản kháng chỉ như bọt nước giữa đại dương.
Từng lớp phù văn trấn áp, từng vòng luân hồi khép lại, ý thức hắn nhanh chóng bị kéo giãn, nghiền nát, rồi hòa tan.
Cuối cùng—
Hắn bị nhấn chìm.
Nhấn chìm vào dòng sông thời gian cuồn cuộn không ngừng, nơi quá khứ và tương lai đan xen, nơi sinh mệnh không ngừng lặp lại.
Luân hồi là thứ không thể thoát được.