Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Một kiếp thành tiên , chỉ muốn về nhà

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405235268-256-k619893.jpg

Một Kiếp Thành Tiên , Chỉ Muốn Về Nhà
Tác giả: SoHaoNhien
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Người khác xuyên không là vì thiên mệnh, còn ta xuyên không vì... xui."

Mẹ nó lao thẳng vào trận pháp
Tu tiên một kiếp, chinh chiến một đời, nhất niệm: tìm đường về nhà trước khi bị ép độ kiếp lần nữa.



tienhiep​
 
Một Kiếp Thành Tiên , Chỉ Muốn Về Nhà
Chương 1 : miếu thờ


Những hạt tuyết rơi lặng lẽ trên nền gạch cũ, trắng xóa như che phủ vết tích năm tháng.

Gió lạnh thổi qua tỉnh Quảng Đông, mang theo hơi thở ẩm ướt của thiên địa, nặng nề mà u tĩnh.

Nơi này vốn chỉ là một góc phố bình thường, người đến người đi, rất đỗi bình dị mà lại nhộn nhịp tới lạ.

Trong những ngày bình yên như thế, một nhóm thanh thiếu niên tụ họp bên nhau, mượn bữa tiệc mừng lễ tốt nghiệp để khắc ghi đoạn đường đã qua.

Ánh đèn lay động, tiếng cười nói vang lên, sinh khí trẻ tuổi tràn đầy.

Giữa đám người, Cố Bắc Trường đứng dậy, ánh mắt sáng rực, khí thế tự nhiên lộ ra.

Hắn nâng chén, giọng vang như chuông đồng:

"Cạn ly."

Tiếng reo mừng nối tiếp vang lên, hòa cùng tiếng chén va nhau, âm thanh dần tan trong men say.

Đêm ấy, sáu người — Ninh Tranh, Mặc Thư, Liễu Như Yên, Cố Bắc Trường, Khương Tề và Vệ Kinh Đàn — rời khỏi phố thị, phóng xe lao thẳng về phía miếu hoang ngoài thành.

Con đường tối đen, đèn xe xé màn đêm, gió rít bên tai như tiếng thì thầm của thứ gì đó cổ xưa.

Khoảnh khắc bánh xe chạm tới ranh giới hoang phế —

"Rầm!"

Thanh âm va chạm vang dội, xé toạc sự yên tĩnh, tựa như một nhát búa giáng xuống hư không.

Cổng miếu ầm ầm sụp đổ, gạch đá văng tung tóe, thân xe gần như biến dạng.

Sáu người hoảng hốt thoát thân, tiếng gọi nhau lẫn trong bụi mù và mùi xăng khét.

Sau nửa nén hương, họ cuối cùng cũng được đưa ra ngoài, không ai bỏ mạng — chỉ là kinh hồn chưa định.

Trời bỗng đổ mưa như trút nước, gió lớn quét qua, buộc cả nhóm phải chạy trở lại miếu hoang để tránh mưa.

Cơn bão kéo dài không dứt, mưa đập lên mái ngói vỡ nát như trống trận, từng đợt từng đợt nện thẳng vào lòng người.

Một cảm giác bất an âm thầm lan ra trong đám đông, nhưng trước thiên uy cuồng bạo, họ chỉ có thể bất lực mà chịu đựng.

Trầm mặc hồi lâu, Khương Tề cuối cùng khẽ lên tiếng, giọng nói mang theo mệt mỏi cùng một tia nặng nề khó gọi thành tên.

"Có lẽ... mọi chuyện đã đi quá xa rồi."

Quả thật là như vậy.

Gió rét gào thét, mưa lạnh thấu xương, sáu người ai nấy đều mang thương tích, hơi thở nặng nề, thân thể run rẩy không ngừng.

Ánh chớp lóe lên, soi rõ khuôn mặt tái nhợt của từng người, như thể thiên địa đang lạnh lùng quan sát bọn họ.

Liễu Như Yên cuối cùng không chịu nổi cái lạnh, cắn răng lên tiếng, giọng nói mang theo một tia tuyệt vọng khó che giấu:

"Nếu còn đứng ngoài hiên, tất cả chúng ta sẽ chết cóng."

Nàng dừng lại một nhịp, ánh mắt hướng về bóng tối sâu thẳm trong miếu.

"Ta nghĩ... nên vào chính điện, cầu một chút cơ may."

Dù trong lòng tràn ngập bất an, nhưng khi đã rơi vào tuyệt cảnh, bọn họ chỉ còn một con đường — đâm lao thì phải theo lao.

Sáu người lặng lẽ bước vào chính điện, bóng dáng lững thững giữa màn mưa gió, tựa như những kẻ bị thiên địa dồn tới mép vực.

Cánh cửa chính điện mục nát khép chặt, bọn họ dốc hết sức lực, gần như dùng toàn bộ sinh lực còn sót lại để phá mở.

"Rắc."

Âm thanh vụn vỡ vang lên.

Cùng lúc đó, những tia sét xanh nhạt bỗng lan ra từ khe cửa, dịu lạnh mà quỷ dị, như ánh sáng đến từ một thời đại xa xưa.

Trong khoảnh khắc, cánh cửa hóa thành bột mịn, tan biến trong không khí.

Kình lực vô hình ầm ầm bộc phát, chấn bay sáu người, thân thể họ như lá rụng giữa cuồng phong.

Trước khi kịp phát ra một tiếng kêu nào, ý thức đã bị cuốn đi.

Thiên địa rung chuyển .

Hết thảy chìm vào khoảng không tịch mịch

.

"Tít... tít... tít..."

Thanh âm khô khốc của máy móc vang lên đều đặn, kéo Vệ Kinh Đàn từ trong hư vô trở về.

Đầu đau như búa bổ, ý thức còn mơ hồ, hắn khẽ đảo mắt dò xét bốn phía.

Dưới ánh đèn trắng nhợt nhạt, những gương mặt quen thuộc nằm bất động trên giường bệnh — bọn họ vẫn còn hôn mê.

"Cạch."

Cánh cửa phòng bệnh mở ra.

Một lão bác sĩ bước vào, đầu hói bóng loáng, da mặt sạm dầu, dáng người mập mạp, ánh mắt lại mang theo vài phần tỉnh táo.

"Ồ, cậu tỉnh rồi à?"

Lão liếc nhìn máy theo dõi, khẽ gật đầu.

"Nhanh hơn tôi dự kiến."

Lão vừa nói vừa lật hồ sơ:

"Người ta tìm thấy đám thanh niên các cậu trong một cái hố lớn."

Lão nhún vai, giọng điệu thản nhiên:

"Tiếc là chiếc xe đã nát vụn.

Thôi thì... vật đi thay người."

"Các cậu quả thật là mạng lớn."

Vệ Kinh Đàn còn chưa kịp tiêu hóa hết những lời này, lão bác sĩ đã lại tiếp tục, như đang đọc một đoạn kết luận sẵn có:

"Tỉnh lại là tốt rồi.

Uống thuốc an thần vài ngày nữa, nghỉ ngơi ổn định, là có thể xuất viện."

Nói xong, lão xoay người rời đi, để lại căn phòng im lặng cùng sự khó hiểu lặng lẽ lan ra trong lòng y.

"Loạt xoạt."

Thanh âm rất khẽ truyền đến từ chiếc giường bên cạnh.

Vệ Kinh Đàn khẽ giật mình, quay đầu nhìn sang:

"À...

Liễu Như Yên, cậu rốt cuộc cũng tỉnh rồi à?"

Dưới ánh đèn trắng lạnh, Liễu Như Yên chậm rãi mở mắt, một tay ôm trán, thần sắc mệt mỏi.

"Ừm..."

Nàng khẽ đáp, giọng nói mơ hồ, như vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cơn mê dài.

Chớp mắt đã tới giờ Tý, đêm canh ba.

Vệ Kinh Đàn lặng lẽ xuống khỏi giường bệnh, toàn thân vẫn còn êm ẩm mồ hôi lạnh.

Yngẩng đầu nhìn sang, thấy Cố Bắc Trường đang ngồi thẫn thờ nơi cuối phòng, ánh mắt trống rỗng, như còn mắc kẹt trong cơn mê chưa tỉnh.

Y khẽ gọi, rồi rủ đối phương xuống dưới hóng gió.

Dưới lầu, màn đêm tĩnh mịch bao trùm bệnh viện, gió lạnh lướt qua hành lang trống trải.

Hai người sóng vai bước đi, cố gắng điều chỉnh hơi thở, chậm rãi thổ nạp, như để xua tan cảm giác nặng nề trong lồng ngực.

Đúng lúc ấy —

"Ngao—!"

Một tiếng gầm khủng khiếp xé toạc đêm tối.

Cùng với âm thanh đó, một ánh mắt vô hình tựa như ma thần từ nơi nào đó quét tới, mang theo uy áp lạnh lẽo khiến thần hồn run rẩy.

Trong khoảnh khắc, Vệ Kinh Đàn hoảng hốt, hai chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ sụp xuống đất.

Y vội quay đầu —

Chỉ thấy Cố Bắc Trường đã ngã quỵ, thân thể co rúm, toàn thân run bần bật, sắc mặt tái nhợt như tro tàn.

Cũng phải thôi.

Trước mắt y là một sinh linh cổ đại — con ngươi đỏ rực như hai vầng huyết nhật, thân thể kéo dài vạn trượng, uốn lượn giữa thiên không, che khuất cả màn đêm.

Chỉ trong một hơi thở, sinh linh ấy há miệng, nuốt trọn tòa bệnh viện cao trăm mét.

Bê tông, thép nguội, ánh đèn nhân gian... tất cả đều tan biến, như chưa từng tồn tại.

Vệ Kinh Đàn toàn thân run rẩy, tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Y không lo cho bản thân.

Trong đầu y chỉ hiện lên một cái tên — Dung Ngọc.

Người con gái mà y thầm thương, người đang trên đường tới đây... chỉ vì một lời hẹn của hắn.

Tuyệt vọng chưa kịp lắng xuống, tuyệt vọng khác đã ập tới.

Giữa màn mưa và ánh lửa tàn, chiếc xe do Dung Ngọc cầm lái bị sinh linh quỷ dị kia xé toạc như giấy mỏng, rồi bị nuốt chửng không chút lưu tình.

Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng.

Tiếng gào thét nghẹn trong cổ họng, đau đớn như muốn xé nát linh hồn.

Hắn gào lên, lao về phía trước, như một con thiêu thân lao vào vực thẳm.

Kết cục... vốn đã được định sẵn, quả thực là tự tìm chết.

Chưa đầy ba hơi thở, thân ảnh ấy đã bị nuốt trọn, ý thức tan rã, rơi vào hư vô tịch mịch vô biên.

Cùng lúc đó, Cố Bắc Trường đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, tâm thần chấn động đến tê dại.

Hắn tận mắt nhìn thấy sinh linh quỷ dị kia.

Nhìn thấy con người bị thôn phệ như cỏ rác, thành phố sụp đổ chỉ trong khoảnh khắc.

Hắn cũng nhìn thấy lôi kiếp hắc sắc từ trời cao giáng xuống — có kẻ vừa chạm phải đã hóa tro bụi, có kẻ thân thể méo mó, biến dị thành quái vật, lại có người trực tiếp tan biến, không để lại một dấu vết nào.

Thiên địa như đang thanh tẩy.

Khi tất cả tưởng chừng đã rơi vào tuyệt vọng, khi ngay cả ý chí phản kháng cũng sắp bị nghiền nát —

Một thanh âm đột ngột vang lên, thô ráp mà chói tai, xé toạc màn hỗn loạn:

"Lên đây—!"

Cùng lúc đó, tiếng động cơ gầm rú bạo liệt vang lên, ánh đèn pha xé tan màn mưa đêm, như một mũi tên lao thẳng vào vực tối.Thanh âm đó không khác gì cọng rơm cứu mạng giữa hiểm cảnh
 
Một Kiếp Thành Tiên , Chỉ Muốn Về Nhà
Chương2 : Biến số - phản bội


Chiếc xe lao đi như một hung thú xé nát màn đêm dày đặc, tiếng gió gào rít tựa quỷ khóc thần tru.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, một cánh tay thon dài hiện ra, trắng như ngọc thạch, lạnh lẽo mà kiên định, chụp lấy cổ áo Cố Bắc Trường, mạnh mẽ kéo hắn vào trong khoang xe như kéo một sinh linh thoát khỏi tử địa.

Bóng tối phía sau nhanh chóng bị bỏ lại, tựa như một kiếp nạn vừa lướt qua.

Từ ghế lái phía trước, một giọng nam trầm vang lên, bình thản mà trầm ổn :

"Không sao chứ?"

Cố Bắc Trường tâm thần vẫn chưa ổn định, tim đập như trống trận, khí tức còn chưa kịp bình phục.

Hắn khẽ thở ra một hơi, giọng nói thấp đến gần như tan vào không khí:

"Đa tạ..."

Ngay lúc ấy, phía sau lưng bỗng vang lên một tràng cười khẽ, trầm đục mà gian xảo, tựa như u ảnh lẩn khuất trong đêm tối:

"Hắc hắc..."

Cố Bắc Trường giật mình, toàn thân căng cứng, xoay người lại trong nháy mắt, sát khí theo bản năng dâng lên —— rồi bỗng nhiên khựng lại.

Trước mắt hắn, những gương mặt quen thuộc lần lượt hiện ra trong ánh đèn mờ, khí tức quen thuộc phá tan cảm giác tử vong vừa rồi.

Hắn ngẩn ra giây lát, sau đó bật cười, tiếng cười mang theo chút tự giễu.

Hóa ra... tất cả đều là người quen cũ, là bạn học năm xưa.

Một giọng nói non trẻ vang lên, mang theo ý trêu chọc không hề che giấu.

Lục Hoài An nghiêng đầu, khóe môi cong lên:

"Anh Cố sao lại hoảng loạn đến vậy a ?"

Cố Bắc Trường nhìn thấy đám người cười nói rộn ràng, thần trí còn chưa hoàn toàn trở về, liền theo bản năng ngốc nghếch cười theo.

Tiếng cười vang lên, nghe thì thoải mái, nhưng đáy mắt hắn vẫn còn sót lại một tia dư chấn chưa tan, như tro tàn sau kiếp nạn.

"Thật là..."

Một giọng the thé vang lên, phá tan không khí, mang theo vài phần châm chọc.

Tô Mạn Mạn khoanh tay, liếc mắt nhìn quanh, khóe môi nhếch nhẹ:

"Vừa mới kề cận hiểm cảnh mà còn cười được."

Lời vừa dứt, khoang xe thoáng yên lặng trong chốc lát, rồi ngay sau đó—

"Ha ha... ha!"

Tiếng cười đồng loạt bùng lên, như muốn xua tan bóng đêm còn sót lại.

Áp lực vô hình theo đó mà tan dần, tựa như sương mù bị ánh dương xé rách.

Lục Hoài An lắc lư người, thần sắc linh động, nụ cười tươi sáng khác hẳn vẻ u ám ban nãy, giọng nói trong trẻo vang lên:

"Có sao đâu chứ?

Gặp chuyện rồi càng phải phấn chấn lên mới đúng!"

Tâm cảnh vừa mới thả lỏng, còn chưa kịp ổn định, thì đột nhiên

"Đoàng!"

Một tiếng súng lạnh lẽo xé rách không gian, vang vọng như lôi đình giáng xuống giữa đêm sâu.

Tiếng cười chưa kịp tan đã bị bóp nghẹt, sắc mặt mọi người trong khoảnh khắc đại biến.

Đám người hoảng loạn quay đầu nhìn lại.

Trong bóng tối phía sau, Tạ Trường An đứng đó, thân ảnh mờ ảo dưới ánh đèn chập chờn.

Hắn giơ tay, họng súng còn bốc khói, sát ý không che giấu, từng phát nổ như muốn truy sát, như muốn xóa sạch sinh mệnh trước mặt.

Trước đó, bọn họ đã gửi tọa độ cho bạn học, vốn chỉ là một lần tụ họp vô hại... ai ngờ, lại kéo đến một kẻ điên mang theo tử ý.

Khí lạnh lan tràn, áp lực như núi đè xuống lồng ngực.

"Mày đang làm cái quái gì đấy?!"

Một tiếng gầm giận dữ vang lên, dữ dội như sấm nổ.

Lục Thời Yến ánh mắt bốc lửa, tiếng hét chấn động .

"Ầm—!"

Chiếc xe chấn động dữ dội, thân kim loại vặn xoắn trong tiếng rít chói tai, rồi hoàn toàn mất kiểm soát, lao thẳng xuống vực sâu không đáy.

Gió gào thét bên tai như vạn linh kêu khóc, bóng tối nuốt chửng tất cả trong khoảnh khắc.

Tiếng la hét còn chưa kịp tan thì đã bị nghiền nát.

Đám người trợn trừng hai mắt, đồng tử co rút, thần sắc đông cứng trong khoảnh khắc tử vong — chết mà không kịp nhắm mắt, oán niệm chưa tan.

Giữa cơn hấp hối ngắn ngủi ấy, thiên địa bỗng đổi sắc.

Từng đạo lôi đình hắc sắc xé rách tầng mây, mang theo khí tức hủy diệt thuần túy, liên tiếp giáng xuống vực sâu.

Sấm nổ không còn là âm thanh, mà là ý chí — ý chí vô tình của thiên địa, đang xóa bỏ hết thảy.

Sét đen tràn ngập, nuốt chửng thân xe, thân người, tiếng kêu, ký ức.

Chỉ trong chớp mắt, mọi sinh linh nơi đó đều bị lôi phạt huỷ diệt , thân thể tan rã, huyết nhục hóa tro, ngay cả dấu vết tồn tại cũng bị xóa sạch.

Ý thức như tàn hỏa trong gió, chập chờn rồi dần dần tụ lại.

Khi Cố Bắc Trường mở "mắt", trước mắt hắn chỉ còn lại một mảng hắc ám vô biên, tĩnh mịch đến mức không có lấy một tia gợn sóng.

Không có trên dưới, không có trước sau, thiên địa phảng phất đã bị xóa sạch.

Hắn thử cử động — nhưng không có thân thể để điều khiển.

Không có tay chân, không có huyết nhục, thậm chí cả nhịp đập của sinh mệnh cũng đã biến mất.

Hắn không còn cảm nhận được sự tồn tại của chính mình theo cách của phàm nhân.

Hay nói đúng hơn...

Hắn đang tồn tại trong một trạng thái vô định.

Một luồng "thực thể" mờ mịt trôi nổi giữa hư vô, không hình không tướng, chỉ còn lại nhận thức thuần túy — ký ức, suy nghĩ, ý chí — những thứ vốn thuộc về con người, nhưng đã tách khỏi thân xác.

Không sống, cũng chưa hẳn là chết.

Giống như bị ném vào khe hở giữa sinh và diệt

"Ầm ầm—!"

Cùng lúc với thanh âm vang trời cuốn tới, thiên địa rung chuyển dữ dội.

Từ trong hư vô, hàng vạn phù văn đồng loạt hiển hiện, từng ký tự lấp lánh, mang theo dấu vết của những tồn tại đã trải qua vô tận kỷ nguyên, ghi khắc biến thiên của thời gian và sinh diệt của thế giới.

Từng ký tự đều mang vẻ tang thương cổ xưa, nét bút mờ nhạt mà nặng như năm tháng, tựa như đã chứng kiến thương hải tang điền, kỷ nguyên hưng vong, sinh linh diệt vong vô số.

Phù văn xoay chuyển, tụ hợp thành một cuộn xoáy dài, dày đặc và cuồng bạo, ồ ạt trào ra như Trường Giang đại hải phá vỡ thiên khung.

Khí tức mênh mông cuồn cuộn, vừa hiện đã áp đảo hết thảy.

Màn xung kích từ cơn lốc gầm thét quét ngang, nghiền nát hư không, chấn bay mọi tồn tại, hóa thành một dòng thác vô hình lao thẳng về phía trước, mang theo uy thế không thể ngăn cản.

Ở tận thượng nguồn của dòng thác ấy, một vật dần dần hiện ra.

Một bia đá sừng sững đứng giữa hư vô, thân bia loang lổ vết tích của thời gian, trên bề mặt khắc đầy phù văn đã tồn tại qua vô tận kỷ nguyên.

Mỗi một ký tự đều nặng như năm tháng chồng chất, ẩn chứa đạo vận khiến ý thức người đối diện rung động.Nó đứng đó, bất động.

Như một chứng nhân của kỷ nguyên, lặng lẽ quan sát sinh tử luân hồi.

Trên bia đá, giữa những phù văn chằng chịt, còn khắc lại một bài thơ.

Nét chữ không sắc bén, cũng không hoàn mỹ, thậm chí có chỗ đã bị thời gian bào mòn đến mơ hồ.

Nhưng từng câu, từng chữ lại như mang theo ý chí của một người đã tồn tại và cô độc suốt vô tận kỷ nguyên.

Không có bi phẫn, cũng không gào thét.

Chỉ là tĩnh lặng.

Một loại tĩnh lặng kéo dài đến mức ngay cả thiên địa cũng đã đổi thay không biết bao nhiêu lần, mà người khắc thơ kia vẫn không có ai đối thoại.

Bài thơ không ghi tên, không lưu lai lịch.

Nhưng khi ánh nhìn lướt qua, Cố Bắc Trường lại sinh ra một cảm giác khó nói — như thể người để lại những dòng chữ ấy đã đứng ở nơi này rất lâu, nhìn thế giới sinh rồi diệt, cuối cùng chỉ còn lại một mình, đem tâm cảnh khắc lên bia đá.

Không phải để truyền pháp.

Cũng không phải để lưu danh.

Chỉ là... không muốn để sự cô đơn ấy biến mất cùng thời gian.

"Nhất niệm cầu vĩnh sinh

Nguyệt hàn chiếu cổ không

Thiên địa vô nhân chứng

Đạo đoạn tại kiếp chung

Luân hồi tàn chân hỏa

Huyết nguyệt lạc thiên khung

Vạn cổ tận hư vô"

Áo nghĩa từ bài thơ vừa mới hiển lộ, còn chưa kịp lắng xuống quá một khắc, thì không gian bỗng nhiên lóe sáng.

Trong chớp mắt, phù văn luân hồi bạo phát, dày đặc như thủy triều vỡ đê, từ bốn phương tám hướng ồ ạt lao tới.

Mỗi ký tự đều mang theo khí tức thời gian cuộn chảy, sinh diệt giao thoa, không cho bất kỳ ý chí nào trốn tránh.

Chúng trực tiếp tràn về phía dạng tồn tại vô định của Cố Bắc Trường, cuốn chặt từng tầng ý thức, từng mảnh nhận thức, rồi không ngừng hấp thụ.

Hắn kinh hãi, ý niệm điên cuồng phản kháng, cố gắng giữ lại bản ngã còn sót lại.

Nhưng trước dòng chảy ấy, phản kháng chỉ như bọt nước giữa đại dương.

Từng lớp phù văn trấn áp, từng vòng luân hồi khép lại, ý thức hắn nhanh chóng bị kéo giãn, nghiền nát, rồi hòa tan.

Cuối cùng—

Hắn bị nhấn chìm.

Nhấn chìm vào dòng sông thời gian cuồn cuộn không ngừng, nơi quá khứ và tương lai đan xen, nơi sinh mệnh không ngừng lặp lại.

Luân hồi là thứ không thể thoát được.
 
Một Kiếp Thành Tiên , Chỉ Muốn Về Nhà
Chương 3: Ấu Sinh Trong Khổ Nạn


Cố Bắc Trường cảm giác bản thân bị xé nát hết lần này đến lần khác, ý thức tan rã rồi lại bị cưỡng ép tái tạo, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu vòng.

Mỗi một lần vỡ vụn đều đau đến mức không thể miêu tả, như bị ném vào cối xay của thời gian.

Không gian xung quanh hắn cũng không còn hoàn chỉnh.

Từng mảnh vỡ rơi rớt, tựa như kính vỡ, phản chiếu ra những tia sáng chập chờn, trong đó hiện lên từng cảnh tượng rời rạc, không liền mạch.

Trong một mảnh ánh sáng, hắn nhìn thấy—

Một cặp phu thê đang ôm chặt một đứa trẻ, liều mạng chạy giữa màn mưa xối xả.

Mưa trút xuống như muốn nhấn chìm tất cả, hòa lẫn với máu loang trên mặt đất.

Đôi phu thê ấy trọng thương, khí tức suy kiệt, bước chân lảo đảo, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống, không bao giờ đứng dậy nữa.

Phía sau và hai bên, vài lão nô tì cắn răng hộ tống, liều mạng che chắn.

Nhưng quanh họ, trăm kẻ vây giết đã áp sát, đao quang kiếm ảnh loé lên không ngừng, từng thân ảnh hộ vệ lần lượt ngã xuống trong mưa, máu nhuộm đỏ bùn đất.

"Cố lão!

Mang đứa trẻ này đi , bọn ta ở lại giữ chân !"

Tiếng gào thét của nam tử vang lên giữa cơn mưa, khàn đặc mà dứt khoát, đó là mệnh lệnh không cho phép do dự.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn không quay đầu, cũng không để lại đường lui.

Hai người đồng thời rút kiếm.

Kiếm quang bạo phát, chí bảo thức tỉnh, thanh âm nổ vang ầm ầm, tựa như lôi đình xé rách bầu trời mưa xám.

Uy thế bàng bạc lan ra, khí tức tuôn trào không chút giữ lại.

Quanh thân họ, dị tượng hiển hiện chân long hư ảnh ngưng tụ từ linh quang, long uy cuồn cuộn trấn áp bát phương, khiến không khí đông cứng, sát khí của đám truy sát bị ép xuống trong nháy mắt.

Long ảnh gầm thét, lao thẳng về phía vòng vây dày đặc, mang theo ý chí không lùi nửa bước.

"Cố Giang Thành ta hôm nay ..."

Nam nhân ngẩng đầu, máu hòa lẫn mưa chảy dài trên gương mặt, ánh mắt rực cháy như liệt diễm.

"Liều mạng với các người!"

Hắn không ngại sinh tử, toàn bộ tu vi bộc phát, lấy thân làm kiếm, lấy ý chí làm phong, trực diện nghịch sát.

Bên cạnh hắn, nữ tử cũng lao lên.

Nàng không nói lời nào, chỉ nắm chặt trường kiếm, thân ảnh mảnh mai nhưng kiên định.

Trong khoảnh khắc xoay người, vài giọt nước mắt long lanh như ngọc thạch lặng lẽ rơi xuống, lăn qua dung nhan tuyệt mỹ, rồi tan vào màn mưa lạnh lẽo.

Giờ khắc này, thân ảnh hai người đứng giữa mưa máu và sát cơ, lại tựa như thần tiên quyến lữ hạ phàm.

Kiếm quang quấn thân, long uy hộ thể, giữa đao quang kiếm ảnh và tiếng gào thét, họ kề vai sát cánh, không lùi nửa bước.

Dù sinh tử đã cận kề, ánh mắt trao nhau vẫn mang theo một sự bình thản lạ lùng.

Bởi vì phía sau họ là đứa con trai đầu lòng.

Hai người dốc cạn toàn bộ sinh mệnh, thiêu đốt tu vi, lấy thân mình dựng nên một bức tường máu thịt, chỉ để che chắn cho huyết mạch duy nhất còn lại.

Trong khoảnh khắc ấy, họ không còn là kẻ bị truy sát.

Mà là phụ mẫu, đứng giữa thiên địa, liều mạng bảo vệ con mình.

Đúng vào khoảnh khắc ấy, đầu Cố Bắc Trường đau như bị búa bổ.

Một cơn đau vượt khỏi phạm trù thân xác, trực tiếp chém thẳng vào ý thức.

Trong hư vô, từng sợi xích thần trật tự hiện ra, lạnh lẽo mà vô tình, mang theo ý chí áp chế không thể chống cự.

Chúng lần lượt niêm phong ký ức của hắn.

Từng mảnh hồi ức bị khóa chặt, từng dấu vết bản ngã bị kéo sâu vào tầng tối, như bị phong ấn qua vô tận năm tháng.

Không dừng lại ở đó

Những sợi xích ấy còn vươn ra, trói chặt số mệnh của đứa trẻ kia với hắn, quấn lấy nhân quả, khắc sâu một mối liên hệ không thể cắt đứt.

Từ giây phút này, sinh tử, hưng suy của hai người đã bị buộc chung trên một con đường.

Cố Bắc Trường chỉ kịp sinh ra một tia nhận thức mơ hồ.

Rồi tất cả nhanh chóng tan rã.

Ý thức hắn chìm xuống, rơi vào một màn đêm lạnh lẽo, không ánh sáng, không âm thanh, không còn cảm giác.

Hắn không cam tâm nhưng lại không thể chống lại nhân quả đại đạo.

Dưới chân hẻm Kim Sơn, có một thôn trang cũ kỹ mà hoang tàn.

Tường đất loang lổ, mái nhà xiêu vẹo, nhìn qua tưởng như đã bị thế gian lãng quên.

Thế nhưng nơi ấy lại không hề tĩnh mịch.

Giữa làn gió nhè nhẹ, tiếng cười của trẻ thơ vang lên, trong trẻo xua tan cả vẻ tiêu điều.

"Cố lão gia, nhìn ta nè.

Ta đuổi bắt thắng được bọn oa tử rồi nha!"

Giọng nói non nớt vang vọng trong sân, mang theo sự hớn hở không che giấu.

Một bé trai chừng ba tuổi chạy tới, bước chân còn loạng choạng, khuôn mặt đỏ bừng vì vui sướng.

Cậu bé xinh xắn như một búp bê sứ, làn da non mềm, nơi khóe miệng chỉ mới lác đác vài chiếc răng đang nhú, nụ cười ngốc nghếch mà thuần khiết.

Lão nhân đứng bên hiên nhà nhìn cảnh ấy, khóe môi chậm rãi nhếch lên, nụ cười hiền hòa hiếm thấy.

Trong lòng lão thầm thì:

"Cậu chủ... cuối cùng cũng đã lớn lên, lại sống được bình an."

Ánh mắt lão chùng xuống, như xuyên qua mây trời xa xăm.

"Chỉ mong hai vị ở trên kia... có thể nhắm mắt an nghỉ."

Quả thực, chuyện xảy ra ba năm trước, trong đêm mưa máu và truy sát ấy, đã sớm trở thành một đoạn giai thoại bất hủ.

Lão nhân chậm rãi đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo, ánh mắt hiền hòa nhìn về phía đứa trẻ đang còn mải chơi.

Giọng nói khàn khàn mà ôn tồn vang lên:

"Cố nhi, lại đây.

Gia gia dạy võ cho con."

Nghe vậy, cậu nhóc lập tức hớn hở, đôi mắt sáng lên, xoay người chạy vụt tới, bước chân loạng choạng nhưng đầy khí thế, như thể sợ chậm một bước sẽ bỏ lỡ điều gì ghê gớm lắm.

Lão nhân khẽ bật cười, rồi nghiêm mặt lại, trầm giọng nói:

"Đây là một môn công pháp tuyệt thế.

Năm đó, ta liều mạng mới trộm được.

Hôm nay... truyền lại cho con."

Nói rồi, lão giơ tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một mảnh thạch xám bạc.

Trên bề mặt, phù văn chi chít đan xen, ánh sáng mờ mịt lưu chuyển, vừa nhìn đã biết không phải vật phàm.

Cậu nhóc tròn mắt nhìn chằm chằm, miệng há ra, giọng non nớt vang lên:

"Oa— gia gia, đây là công pháp gì vậy a?"

Lão nhân cười khà khà, giọng mang theo chút đắc ý hiếm thấy:

"Hắc hắc...

đây là công pháp có thể giúp ta đạt được bất hoại kim thân trong ba hơi thở."

Vừa nghe đến đó, vẻ hào hứng trong mắt cậu nhóc lập tức biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn đầy... nghi ngờ, đầu hơi nghiêng sang một bên.

Lão nhân thấy vậy liền trừng mắt:

"Nè!

Ánh mắt gì đó hả?

Đây chính là công pháp thượng phẩm đó nha!"

Nhưng trong lòng lão, lại dâng lên một tiếng thở dài bất lực.

Lão biết rất rõ — trong huyết mạch của cậu nhóc, đang ngủ say bí thuật bẩm sinh của Cố tộc, thứ có thể lấy khí huyết hóa pháp khí, uy lực kinh người.

Chỉ tiếc rằng...

Đứa trẻ này mới chỉ vài tuổi.

Khí huyết chưa đủ vững, căn cơ chưa thành, nếu cưỡng ép vận dụng, e rằng chưa kịp trưởng thành đã khí huyết khô cạn, tổn hại căn cơ.

Quả thực, không phải lão không muốn truyền.

Mà là lực bất tòng tâm.
 
Một Kiếp Thành Tiên , Chỉ Muốn Về Nhà
Chương 4: Gặp gỡ ven sông


Cọc gỗ dùng để luyện võ phía sau thôn trang đã mòn nhẵn, bề mặt chi chít dấu quyền, vết nứt chồng chất lên nhau, tựa như bị năm tháng mài giũa không ngừng.

Ba năm... lặng lẽ trôi qua.

Nhóc tỳ nhỏ nhắn năm nào nay đã cao hơn không ít, thân hình gầy gò nhưng rắn rỏi, khí huyết lưu chuyển đều đặn, bước chân đứng vững trên mặt đất.

"Hây a !"

Cậu nhóc gầm khẽ một tiếng, hai chân mở rộng, đứng tấn vững như bàn thạch, rồi bất chợt tung quyền.

Nắm đấm nhỏ bé đánh thẳng vào cọc gỗ, phát ra một tiếng trầm đục, khí thế dứt khoát, không hề do dự.

Một quyền ra, gió rít khẽ rung động.

Lão nhân đứng cách đó không xa, ánh mắt lóe lên một tia hài lòng hiếm thấy, khẽ gật đầu:

"Giỏi lắm.

Cú đấm này...

đã đạt ba vạn cân."

Nghe vậy, cậu nhóc thoáng ngẩn ra, rồi hai tai đỏ lên.

Khóe miệng cong cong, nụ cười ngây ngô hiện rõ:

"Hì hì..."

Cậu gãi đầu, vẻ e thẹn chẳng hề tương xứng với lực lượng vừa bộc phát.

Đám oa tử đứng một bên nhìn thấy cảnh ấy, nhất thời tròn mắt, rồi đồng loạt khẽ thốt lên:

"Ghê thật..."

"Quyền của nhóc tỳ ác liệt ghê!"

Lão nhân bật cười, phất tay một cái, giọng nói vang vang:

"Nào nào, để gia gia đưa các con đi thịnh hội."

Vừa nghe đến đó, cả đám nhóc như bị châm lửa, lập tức nháo nhào lên.

Đứa kéo tay, đứa nhảy cẫng, vẻ hào hứng hiện rõ trên từng khuôn mặt non nớt.

"Thiệt hả gia gia?"

"Được ra khỏi thôn luôn sao?"

"Có đông người không?

Có đánh nhau không?"

Tiếng hỏi dồn dập vang lên, ríu rít không dứt.

Một nhóc khác chen vào, mắt sáng lấp lánh:

"Ông ơi, tụi con đi thịnh hội gì vậy ạ?"

Lão nhân vuốt râu, cười ha hả:

"À, là thịnh hội ở Sở quốc.

Có tỷ võ đó.

Nghe nói năm nay còn có các tông môn tới chiêu mộ đệ tử.

Các con cứ thử cơ may."

Vừa nghe đến "tông môn", cả đám oa tử lập tức ồ lên.

"Thiệt hả?

Vậy tụi con cũng được làm tiên nhân sao?"

"Có được bay trên trời không?"

"Có được dùng kiếm phát sáng không?"

Tiếng nói đan xen, đứa nào đứa nấy đều phấn khích, bước chân trở nên vội vã, như thể chỉ sợ đến chậm một khắc là bỏ lỡ cả đời.

Lão nhân nghe vậy liền phụt cười, khoát tay, giọng nói hạ thấp lại, mang theo vẻ thong dong hiếm thấy:

"Không cần vội.

Giờ ta khởi hành tới đó vẫn dư giả thời gian.

Cố gắng đi đường dài một chút, chẳng mấy mà tới."

"Vậy để bọn con chuẩn bị khởi hành!"

Đám oa tử lập tức reo lên, quay đầu chạy tán loạn, kẻ tìm hành lý, kẻ gọi bạn, rộn ràng như chim sẻ vỡ tổ.

"Chờ đệ với !"

Một nhóc tỳ quay đầu lại cười hề hề, vừa chạy vừa vẫy tay, suýt nữa thì vấp ngã.

Chỉ trong chớp mắt, bọn trẻ đã háo hức chạy ra đầu thôn, đứng chờ, mặt mày đỏ bừng vì phấn khích, miệng không ngừng bàn tán.

Lão nhân bước chậm phía sau, nhìn theo mà lắc đầu, thở dài than thở:

"Ai chà... mấy đứa chạy nhanh thật đấy.

Chẳng thương cái thân già của ta chút nào a."

Miệng thì than, nhưng khóe môi lão lại nhếch lên, ánh mắt tràn đầy dung dị.

Cứ như vậy, một già một trẻ cùng đám oa tử khởi hành, men theo con đường hẹp xuyên qua hẻm núi.

Núi đá dựng đứng hai bên, gió núi thổi qua mang theo hơi lạnh, nhưng bước chân mọi người lại nhẹ nhàng, không chút nặng nề.

Lão nhân vừa đi vừa cúi đầu nhìn túi hành trang, chép miệng gãi gãi đầu, lẩm bẩm:

"Chà chà... không biết chỗ lương thực này có đủ không đây."

"Không sao đâu gia gia!"

Một nhóc tỳ quay đầu lại, giơ tay lên đầy tự tin, giọng nói trong trẻo:

"Để bọn con bắt cá, nhóm lửa cho!"

Nghe vậy, lão nhân bật cười ha hả, nét mặt giãn ra, khoan khoái nói:

"Ha ha!

Vậy thì tốt.

Chúng ta nghỉ chân cạnh bờ sông, nhóm lửa bắt cá đi."

Chẳng đợi lão nói hết câu, đám oa tử đã la hét ầm ĩ, vừa chạy vừa cởi sạch y phục, nhảy ùm xuống sông như từng viên đá nhỏ, nước bắn tung tóe.

"Hời... thiệt là cái đám nhóc này."

Lão nhân lắc đầu cười khổ, tay vẫn chậm rãi nhóm lửa bên bờ.

Đột nhiên, trong bụi cây phía sau vang lên tiếng loạt xoạt.

Lão quay đầu nhìn lại, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác, rồi chợt dịu xuống.

Một đoàn người đang tiến lại gần, có lẽ là người của thôn khác, cũng trên đường đi thịnh hội.

Chàng trai dẫn đầu bên kia bước lên trước, chắp tay cười nói:

"Lão trượng, đường núi hiểm trở, thú rừng lại nhiều.

Hay là chúng ta đi chung, cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau."

Thấy đối phương thần sắc ngay thẳng, không mang ác ý, lão nhân liền gật đầu, vui vẻ đáp ứng, rồi quay sang gọi:

"Cố nhi, các con, lên đây, để gia gia giới thiệu."

"Ào "

Tiếng nước vang lên.

Đám nhóc từ dưới sông ngoi cả lên, người nọ người kia, trên thân không bận lấy một mảnh vải, vừa chạy lên bờ vừa cười hớn hở.

Cảnh tượng ấy khiến mấy thiếu nữ bên đoàn kia nhất thời sững ra, rồi bật cười khúc khích, che miệng trêu chọc:

"Ai da, mấy tiểu gia hỏa này gan thật nha!"

"Không biết xấu là gì sao?"

Bọn oa tử nghe vậy, mặt đỏ bừng như trái táo chín, đồng loạt kêu lên, vội vàng trốn tọt sau bụi cây, ôm lấy quần áo, không dám ló đầu ra.

Tiếng cười vang lên bên bờ sông, xua tan cả mệt nhọc trên đường dài.

Chỉ có lão nhân đứng bên đống lửa, nhìn cảnh ấy mà khẽ thở dài, khóe môi lại cong lên một nụ cười hiền hòa.

Một lát sau, đám nhóc mới lén lút thò đầu lên khỏi bụi cỏ, nét mặt vẫn còn đỏ bừng vì ngượng.

"Thiệt là... mấy tỷ tỷ nhìn trộm đệ rồi."

Nhóc tỳ gãi đầu, giọng lí nhí.

Lời nói ngây ngô ấy chẳng những không giảm bớt không khí, trái lại còn khiến mấy thiếu nữ bên thôn nọ bật cười khúc khích.

"Nhóc con còn nhỏ xíu, có gì mà nhìn đâu."

Thiếu nữ vận y phục hồng cong mắt cười, giọng trêu đùa như gió xuân.

Không khí căng thẳng theo đó tan biến, hai bên dần dần bắt đầu làm quen.

Người dẫn đầu thôn nọ tên Kim Trọng, là một nam tử trung niên, dung mạo ôn hòa, cử chỉ trầm ổn.

Theo sau ông là năm thiếu nữ đang độ xuân thì, thần thái mỗi người một vẻ.

Thiếu nữ đứng trước khẽ bước lên, giọng nói thanh nhã:

"Ta là Nguyệt Thiền.

Đây là các muội muội của ta — Thanh Dao, Nguyệt Ly, Tuyết Nhi và Lạc Y."

Năm thiếu nữ đứng cạnh nhau, khí chất khác biệt rõ rệt.

Người thì ánh mắt sắc sảo, người lại dịu dàng như nước; có người thanh lãnh tựa tuyết sơn, có kẻ mềm mại như mây chiều.

Tuy tuổi còn trẻ, song từng người đều mang linh khí dồi dào, dung mạo thanh tú như ngọc, khiến người đối diện bất giác sinh lòng thiện cảm.

Mới có ngần ấy tuổi mà các nàng có thân hình chập trùng đường cong uốn lượn hết sức gợi cảm, các nàng lại có khuôn mặt xinh xắn như búp bê cùng làn da trắng như ngọc thạch làm cho ai nhìn cũng mê mẩn
 
Back
Top Bottom