Chương 1: Hôm nay lại một ngày làm hai công việc
Thời điểm Phó Chân về đến nhà đã là hai giờ sáng, gần đây cậu mới đổi một công việc khác, làm phục vụ ở một quán bar, mỗi ngày đều phải đến giờ này mới có thể tan tầm.
Phòng khách nho nhỏ khá là tối, một chút thanh âm cũng không có, Phó Chân biết mấy vị bạn thuê cùng phòng lúc này đều đã ngủ, cậu phóng nhẹ bước chân đi đến trước cửa phòng của mình, thật cẩn thận mà cửa phòng ra, tay chân nhẹ nhàng mà đóng lại, ở giữa chỉ phát ra một chút thanh âm rất nhỏ, không có kinh động bất luận kẻ nào.
Cậu trở lại trong phòng của mình lập tức cởi bỏ đi quần áo lao động, đèn cũng không bật trực tiếp tê liệt ngã xuống ở trên chiếc giường đơn nho nhỏ.
Hô hấp của cậu trong bóng đêm đặc biệt rõ ràng, có thể là mấy năm nay quá mức mệt nhọc, trái tim Phó Chân trong khoảng thời gian này cũng bắt đầu xuất hiện vấn đề, không bao lâu sau khi cậu ngã xuống, trái tim bắt đầu kịch liệt nhảy lên, hô hấp theo tim đập tăng thêm một ít.
Một lát sau, tiếng tim đập rốt cuộc dần dần bình thường, Phó Chân thư giãn đôi chút, làm hai cái hít sâu, từ trên giường mở đèn lên.
Cậu là cùng người khác thuê chung một căn nhà, nơi này tuy không lớn nhưng lại ở năm người, phòng cậu là nhỏ nhất, không đủ năm mét vuông, chỉ có một chiếc giường đơn nho nhỏ cùng một cái bàn quầy, không còn cái gì khác.
Trong cái tiểu khu này nhà nhà đều là kiểu kiến trúc của những thập niên trước, những bức tường bên ngoài đã trở nên vô cùng lỏng lẻo, thời điểm gặp được gió lớn còn sẽ rơi xuống mấy khối, cho nên ở bên ngoài bức tường thường dán một cái biển nhắc nhở mọi người không nên dựa tường mà đi.
Nội thất của tòa nhà này cũng hỏng vô cùng, cầu thang bê tông không có vịn kéo dài lên tầng tám, trên bức tường ố vàng có những bức vẽ hoạt hình do bọn trẻ vẽ lên, còn có những tờ quảng cáo thông cống cùng những loại quảng cáo khác dán đầy tường, nghe nói nơi này qua mấy năm liền phải phá bỏ và di dời, họ muốn xây một khu đại học ở chỗ này.
Chủ nhà là người địa phương, nhưng không ở nơi này, vào ngày 5 hàng tháng sẽ đến đây thu tiền nhà, nơi này phòng khách, phòng bếp, buồng vệ sinh đều là xài chung.
Giá thuê rất rẻ, một tháng chỉ có 400 đồng, nhưng mà số tiền này đối với Phó Chân mà nói cũng là một gánh nặng không nhỏ, cậu hiện tại một ngày làm hai công việc, một tháng chỉ có thể kiếm không đến 4000 đồng, không kể đến tiền ăn, ở, thuốc men, còn dư lại không đến 1000 đồng.
Vào tháng 4 năm nay, cậu gặp phải chuyện ngoài ý muốn ở công trường, đem khoản tiền tích góp của năm trước dùng hết.
Hiện tại trong thẻ còn không đến 3000 đồng, cậu còn tính toán khi nào sang năm mới sẽ mua một cái laptop cũ với một cái bảng vẽ tay, không cần chất lượng quá tốt, hai ba ngàn đồng hẳn là đủ rồi.
Phó Chân lay ngón tay, cẩn thận tính toán chi tiêu cho những ngày tiếp theo, cuối cùng thở dài một tiếng nằm ngửa ở trên giường, túm cái gối đầu đem mặt che lấp.
Cậu chỉ có thể an ủi chính mình, chờ có máy tính cùng bảng vẽ thì mọi việc đều sẽ tốt lên.
Phó Chân duỗi tay đem đèn phòng tắt đi, đem chăn gấp ở đầu giường kéo lại đắp lên người mình, mơ mơ màng màng thực mau liền đã ngủ.
Cậu nằm mơ.
Trong mơ, cậu nằm trên mặt đất, ngũ quan vì đau đớn mà vặn vẹo vào nhau, cậu không cần gương cũng biết bộ dạng hiện tại của mình nhất định rất khó xem.
Mà cha cậu đứng ở trên hành lang lầu hai, tay vịn vào lan can màu bạc, từ trên cao nhìn xuống, giống như đang xem một đống dòi bọ làm người ta ghê tởm.
Phó Chân đau đến lợi hại, cậu ngửa đầu nhìn cha, há miệng thở dốc, muốn giải thích sự tình lúc trước, nhưng khi nhìn thấy cha, cổ họng cậu giống như có một đống bông tắc lại, rốt cuộc không thể phát ra bất luận thanh âm gì.
Cô gái mà làm cậu chán ghét kia từ sau lưng cha cậu đi lên phía trước, đem một ly nước đưa cho cha cậu, khuyên ông: "Cha, xin bớt giận."
Cha cậu quay đầu đi, hướng cô gái kia nở một nụ cười thật tươi, hướng nàng nói: "Lần này con phải chịu ủy khuất rồi."
Phó Chân chỉ cảm thấy cả người giống như rớt vào động băng, thân thể rét run đến lợi hại, không ngừng run run, hàm răng cậu run rẩy phát ra thanh âm khanh khách, phảng phất là có người cầm một cây búa nhỏ đánh ở màng tai cậu.
Trên mặt cha lộ ra biểu tình cực kỳ thất vọng, lãnh lãnh đạm đạm mà hướng cậu nói: "Cậu đi đi, vĩnh viễn đừng để tôi lại nhìn thấy cậu."
Phó Chân há miệng, lại chỉ có thể phát ra tiếng kêu a a khàn khàn, cha nhíu nhíu mày, liền có người hầu đi tới đem cậu từ Phó gia kéo đi ra ngoài, như là vứt rác, đem cậu ném ở trên đường phố bên ngoài tiểu khu.
Cậu cứ như vậy bị đuổi ra Phó gia, bị đuổi ra khỏi ngôi nhà mà chính mình ở hơn hai mươi năm.
Phó Chân từ trong mộng tỉnh lại, cậu nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức ở mép giường, hiện tại là 5 giờ sáng, cậu không biết tại sao mình lại tỉnh dậy ở cái giờ này, hơn nữa ngay lúc này đầu óc cậu vô cùng thanh tỉnh, không có nửa điểm buồn ngủ.
Cậu gắt gao ôm chặt chăn, lạnh lẽo từ trong mộng vẫn dừng lại ở trên người, giống như ung nhọt trong xương, chân cũng đột nhiên bắt đầu đau lên, như là có vô số con sâu nhỏ, dùng hàm răng sắc nhọn cắn phá làn da, cắn cậu đến huyết nhục mơ hồ.
Phòng bên cạnh có người đang bật điện, thanh âm rất lớn, nơi này hiệu quả cách âm không tốt, Phó Chân có thể nghe được trong TV truyền ra tới mỗi một câu, mỗi một chữ.
Cậu nghe được khu Tây Lăng đêm qua có vụ cướp ngân hàng, hung thủ cầm hai khẩu súng đồ chơi đoạt 30 vạn nhân dân tệ; một cửa hàng người lớn mở gần trường tiểu học, bị gia trưởng báo cáo không thể không chỉnh đốn và cải cách; còn có......
Tin tức cô gái kia cùng đại thiếu gia của Tần gia đính hôn.
Gia chủ Phó gia vì hòn ngọc quý trên tay biểu đạt lời chúc phúc của mình, đem 5% cổ phần công ty chuyển tới cô gái kia, làm hồi môn của nàng.
Mà anh cậu vì bảo bối nhi của họ xây một tòa lâu đài cổ tích, trong lâu đài có một hồ thiên nga, còn có một cái công viên trò chơi.
Làm mọi người ghen tị.
Phó Chân cảm giác yết hầu có chút đau, có thể là bị cảm, cậu xốc chăn lên từ trên giường ngồi dậy, ngay sau đó bị lạnh đến run một cái, cậu đi dép lê khập khiễng mà đi đến phòng khách, lấy cho mình một ly nước, ngồi ở phòng khách cũ xưa trên sô pha.
Cậu cầm ly nước trong tay, uống từng ngụm nhỏ, dòng nước lạnh lẽo theo yết hầu chảy xuống dạ dày, khiến cho một trận co rút.
Trên mặt Phó Chân không có biến hóa gì, tựa hồ không cảm thấy đau đớn, trong không khí tràn ngập mùi hương từ mì gói, cậu có thể nghe được bất cứ thanh âm nhỏ nào trong bóng đêm, còn có bên tiếng còi ô tô bên ngoài đường phố.
Cậu buông ly nước trong tay, cả người dựa vào ghế sô pha, không biết như thế nào, cậu bỗng nhiên nhớ tới thời thơ ấu của chính mình, cậu mặc quần yếm màu lam cùng áo sơ mi trắng, ngồi ở trên cỏ bên ngoài biệt thự, trong tay cầm một quả bóng cao su màu đỏ mà cha mới mua cho, ánh nắng mặt trời xuyên qua cành lá rậm rạp, ở mặt cỏ lưu lại một mảnh loang lổ.
Theo vài tiếng chó kêu, anh cậu tan học trở về, đi tới ngồi xổm xuống, đem cậu cõng ở trên lưng, mang cậu cùng nhau về nhà.
Phó Chân dần dần từ trong hồi ức lấy lại tinh thần, lúc cậu vừa mới bị đuổi ra Phó gia, cậu thường thường nghĩ có lẽ hết thảy chỉ là một giấc mộng, chờ đến khi cậu tỉnh lại, mọi chuyển sẽ trở lại như ban đầu.
Mà hiện tại, Phó Chân đã hiểu rõ, cho dù đây là một giấc mộng, thì giấc mộng này cũng sẽ theo cậu cho đến khi nhắm mắt không bao giờ tỉnh lại.
Hiện tại cậu thậm chí còn không dám xuất hiện ở mảnh đất phồn hoa người nhiều, anh cậu vì cô gái kia, uy hiếp cậu nếu còn dám xuất hiện ở trước mặt bọn họ, anh ấy liền đem một cái chân khác của cậu đánh gãy.
Phó Chân có chút buồn cười, nhưng là thật sự cười không nổi, cậu ngửa đầu, nhìn đỉnh trần nhà, trong bóng đêm cái gì cũng nhìn không thấy, có vô số ánh sáng màu đỏ cùng màu xanh phù du ở trước mắt, dần dần dung hợp ở bên nhau.
Ngươi xem, trên thế giới này không có gì là không có khả năng.
Rất lâu sau đó, Phó Chân từ trên sô pha đứng lên, trở lại trong phòng của mình.
Buổi sáng ngày mai còn phải đi công trường dọn gạch, thừa dịp trời còn chưa sáng, cậu còn có thể ngủ tiếp một chút.
7 giờ rưỡi, tiếng reo từ đồng hồ ở bên cạnh giường vang lên, Phó Chân từ trên giường bò dậy, động tác thuần thục mà mặc đồng phục công nhân, trước 8 giờ đi vào công trường.
Hiện tại đã là mùa đông, mỗi khi đến mùa này, chân Phó Chân đều sẽ vô cùng đau đớn, trước kia cậu uống quá nhiều thuốc giảm đau, trong cơ thể đã sinh ra kháng thể, những loại thuốc giảm đau rẻ tiền kia không còn tác dụng với cậu nữa, chính là hiện tại cậu không có tiền để mua thuốc tốt.
Mà qua một thời gian, thời tiết sẽ lạnh hơn, lúc ấy cậu liền không có biện pháp ra ngoài làm việc, nguồn thu vào cũng sẽ giảm bớt hơn phân nửa, bởi vì cái chân, Phó Chân một ngày chỉ ở công trường làm sáu tiếng đồng hồ công, tiền công cũng không bằng một nửa của người khác.
Mấy năm nay, tay cậu đã chai đi rất nhiều, ai có thể nghĩ đến tiểu thiếu gia Phó gia nhận hết sủng ái cũng có một ngày thành cái bộ dạng thê thảm này, lại nói tiếp đều giống một hồi chê cười.
Bất quá mặc kệ thế nào, hiện tại sống sót là quan trọng nhất, ban ngày làm ở công trường, Phó Chân mua một phần cơm hộp, ăn hai miếng liền vội vàng đi quán bar.
Lúc này đã là chạng vạng, mặt trời sắp lặn, một nửa không trung ở Bình Hải Thị bị sương mù màu xanh xám bao phủ, một nửa kia bị màu đỏ hoàng hôn nhuộm dần, màu hoa hồng ráng màu ở tường thủy tinh ở từng tòa cao lầu phản chiếu ra một mảnh lửa cháy lan ra đồng cỏ ánh lửa nhiệt liệt, Phó Chân cầm vòng treo trên xe buýt, không có tinh thần, híp hai con mắt, mơ màng sắp ngủ.
Xe buýt số 309 màu xanh lục chậm rì rì như là một con tằm lười biếng, tại tòa thành thị lảo đảo lắc lư mà xuyên qua, trên đường đột nhiên có một tiểu học sinh đeo cặp sách đột ngột băng qua đường, tài xế phanh gấp đem xe buýt đột ngột dừng lại.
Phó Chân lảo đảo một chút, cả người hướng về phía trước nhào tới, đầu óc cậu trống rỗng, cái gì đều không thể nghĩ tới.
Nhưng đau đớn trong dự đoán cũng không có đến, cậu bổ nhào vào một lồng ngực ấm áp, là đối phương đỡ cậu từ phía sau lưng, mới giúp cậu không hoàn toàn ngã xuống, Phó Chân hít hít cái mũi, hốc mắt có chút nóng lên, tại đây một cái nháy mắt, cậu có chút nhớ anh trai.
Phó Chân hít một hơi, đỡ một bên ghế dựa, cẩn thận mà đứng thẳng thân thể, cậu ngẩng đầu lên, nam nhân trước mắt so với cậu cao hơn một cái đầu, trên người mặc một cái áo gió màu lục, do ngược sáng cậu nhìn không rõ diện mạo, chỉ có thể thấy cằm anh có râu quai nón, nhìn bộ dạng có chút lôi thôi lếch thếch.
Phó Chân nhỏ giọng đối anh nói một câu cảm ơn.
Nam nhân ừ một tiếng, cái gì cũng chưa nói, thần sắc có chút lạnh nhạt.