Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Mây và Biển

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
395655998-256-k196206.jpg

Mây Và Biển
Tác giả: hrythjilor
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

ngontinh​
 
Mây Và Biển
Chương 1: Trong cơn mưa, em gặp mặt trời


Tôi không nhớ rõ mình bắt đầu sợ ánh sáng từ khi nào.

Chỉ biết rằng mỗi buổi sáng, khi tia nắng chiếu lên cửa sổ phòng tôi, tôi sẽ lập tức kéo rèm xuống.

Ánh sáng đối với người khác có thể là khởi đầu của một ngày mới, còn đối với tôi, nó là dấu hiệu cho những trận đòn mà tôi không bao giờ biết sẽ đến vào lúc nào.

Tôi tên Đồng Hạ Vân.

Mọi người nhìn vào gia đình tôi đều nói một câu: "Thật hoàn hảo".

Ba tôi là một doanh nhân thành đạt, xuất hiện trên truyền hình, trong các bài báo lớn.

Mẹ là luật sư danh tiếng, nụ cười của bà từng được dùng làm ảnh quảng cáo cho một bệnh viện tư.

Còn tôi-chỉ là đứa con gái duy nhất trong một ngôi nhà rộng thênh thang, không có lấy một góc để trốn.

Người ta nói tôi may mắn.

Nhưng nếu họ biết mỗi khi ba tôi cáu vì thua một hợp đồng, ông sẽ đập mạnh chiếc cốc thuỷ tinh xuống bàn, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt ghê rợn: "Mày đứng đó làm gì?

Lại đây."

Tôi không dám khóc, không dám van xin, chỉ lặng lẽ bước đến, rồi nhận lấy những cú đánh trời giáng.

Cây gậy, cây sắt, roi mây, thắt lưng hay thậm chí là mảnh thuỷ tinh vỡ...thứ gì trong tay ông cũng có thể trở thành công cụ hành hình.

Tôi từng đau đến mức cảm giác mỗi lần ông đánh như muốn xé nát da thịt tôi, từng đòn như lột từng mảnh con người tôi đi, để trút lên đó cơn giận mà ông không thể ném vào cuộc đời ngoài kia.

Còn mẹ tôi - bà không đánh, nhưng bà lặng im nhìn.

Có đôi khi bà quay mặt đi, uống một ngụm trà, rồi đặt ly xuống thật nhẹ.

Không một lời ngăn cản.

Không một ánh mắt xót xa.

Tôi từng bị đạp ngã xuống sàn, máu từ mũi rỉ ra, sặc ra cả miệng, và tôi ngước lên nhìn bà....nhưng bà chỉ nói:

- "Đừng để máu rơi lên thảm mới.

Dơ lắm.

Xong rồi thì nhớ dọn và lau sạch."

Tôi không làm gì sai.

Thật sự là không.

Chỉ là hôm đó tôi về muộn mười lăm phút vì tan học trễ.

Hay có khi là vì bài kiểm tra không đạt đúng kỳ vọng.

Hoặc đơn giản là vì...họ mệt.

Và tôi là cái bao cát gần nhất.

_______

Tôi đã từng nghĩ mẹ tôi chưa bao giờ đánh tôi.

Ừ thì, bà có thể lạnh nhạt, có thể dửng dưng đến vô tâm...nhưng tôi luôn cố tin rằng, ít ra mẹ vẫn chưa từng giơ tay lên với tôi như ba.

Tôi đã sai

Tôi sai một cách ngờ nghệch, khờ khạo và đáng thương.

Hôm đó, tôi làm bài kiểm tra được 9,75 điểm.

Tôi vui lắm.

Vì đó là môn văn - môn học duy nhất Tôi thấy mình sống sót trong những con chữ.

Tôi đã từng nghĩ: "Mẹ sẽ tự hào một chút chứ?"

Nhưng chỉ vài tiếng sau, bữa cơm tối như thường lệ - im lặng và nặng nề - thì điện thoại mẹ tôi reo lên.

Giọng nói trong trẻo từ đầu dây bên kia tôi còn nhớ rõ: "Chị à, bé Gia Linh nhà em được 10 điểm văn đó nha!"

Tôi cảm giác lòng mình lạnh đi.

Một cái liếc nhẹ từ mẹ.

Không biểu cảm gì.

Chỉ là ánh mắt nhạt như nước lã, kéo dài quá vài giây khiến tôi phải cuối đầu.

Sau bữa cơm, ba tôi ngồi trước tivi xem thời sự.

Tôi đang thu dọn chén bát thì mẹ bước vào.

Tay bà cầm cây thước inox - loại thước mà tôi từng dùng để vẽ hình, giờ lại thấy phản chiếu ánh đèn trong mắt mẹ như một món vũ khí lạnh.

"Chín phẩy bảy lăm?"

- giọng bà cất lên, không to, không gắt, nhưng sắc lẹm hơn bất cứ con dao nào tôi từng thấy trong bếp

Tôi còn chưa kịp đáp, thì cái tát đầu tiên đã giáng xuống.

Nhanh và bất ngờ đến mức tôi ngã dúi xuống nền gạch.

"Mày không có tư cách làm con tao nếu để con người khác vượt mặt như thế!

Đặc biệt là con Gia Linh.

Mày không được phép thua nó!"

Tôi run rẩy bò dậy.

Thước lại quất xuống.

Từng cái, từng cái.

Có lúc bà dùng cả chân đá vào người tôi.

Tôi không dám khóc.

Mà có lẽ...tôi không thể khóc nổi nữa.

Tóc tôi bị túm ngược lên, kéo giật ra sau như một con rối.

Tóc rơi.

Tóc dính mồ hôi và máu.

Tóc nằm rải khắp sàn như hoa tàn sau cơn bão.

Ba tôi?

Ông ngồi trên ghế, chéo chân, bình thản xem bản tin kinh tế.

Thỉnh thoảng liếc sang tôi, rồi nhoẻn một nụ cười hờ hững, khinh bỉ.

Không có lấy một lời ngăn cản.

Thậm chí, ông còn bảo mẹ tôi: "Đừng có đánh mạnh quá, bầm tím thì mai nó mặc váy không che được đâu."

Sau trận đòn, mẹ bỏ lên phòng, như thể chẳng có gì xảy ra.

Ba cũng đi ngủ.

Chỉ còn tôi - ngồi giữa căn bếp lạnh, nhìn máu dính trên tay, tóc vương đầy dưới sàn nhà, và tự tay mình dọn dẹp chiến trường mà chính mình là nạn nhân.

Đêm đó, tôi nằm trên sàn.

Không dám lên giường vì sợ máu làm bẩn ra ga trắng.

Tôi gối đầu trên chiếc khăn tắm đã rách, siết tay vào viên kẹo socola cuối cùng trong túi áo và tự hỏi:

"Mình đã sai ở chỗ nào?

Mình...có đáng bị như vậy không?"

_______

Nếu như ở nhà là địa ngục...

...thì trường học là chiến trường

Tôi từng mong trường sẽ là chốn bình yên duy nhất.

Nhưng tôi đã lầm.

Những nhóm bạn trong lớp tôi...à không, đám người mặc áo đồng phục kia, chúng không coi tôi là bạn.

Mỗi ngày đến lớp, tôi đều nhìn bàn ghế của mình như một vết nhơ giữa không gian không sạch sẽ.

Ghế của tôi - bôi keo dán chuột.

Có hôm ngồi xuống xong, tôi không thể đứng lên.

Bàn học, đầy những hình vẽ nguệch ngoạc:

"Con điên tâm thần"

"Đồ nhà giàu dơ bẩn"

"Cái mặt giả tạo của mày, ai nhìn cũng muốn ói"

Tôi cố lau.

Nhưng mực đã thấm vào mặt bàn, như cách những lời ấy thấm dần vào tâm trí tôi.

Sách, vở của tôi - xé tung, rồi bị vứt vào thùng rác.

Bút thì bị bẻ gãy, ruột mực bị rút ra nhúng nước cho hỏng.

Tôi cầm vở trắng đến lớp, mà cô giáo thì không bao giờ hỏi vì sao.

Tôi làm lại bài trong đêm trong run rẩy, trong sự sợ hãi rằng tụi nó sẽ tiếp tục.

Và chúng luôn làm vậy.

Có hôm, tôi bước vào lớp, cặp của tôi biến mất.

Tôi đi tìm.

Hơn 30 phút sau, tôi mới thấy nó...bị vứt vào nhà vệ sinh nam, dầm trong nước bẩn.

Tôi run rẩy ôm nó ra ngoài, bị cười nhạo, bị chụp hình rồi dán khắp trường với dòng chữ:

"Đồ rác rưởi nên ở chỗ rác rưởi"

Tôi không khóc, tôi chỉ đứng đó, cười khẽ, tay siết quai cặp ướt sũng, nước chảy từng giọt xuống chân tôi như nước mắt của chính mình cũng không còn cần rơi nữa.

Chúng ghét tôi vì gì?

Vì tôi không chơi chung với ai.

Vì tôi hay đứng một mình,

Vì tôi không la hét, không khoe đồ hiệu, không trang điểm như chúng.

Và có lẽ...vì tôi là một kẻ quá yếu đuối để chống trả.

Tôi không tố cáo.

Không thể tố cáo.

Vì nếu làm vậy, mẹ sẽ bảo tôi gây chuyện.

Ba thì sẽ cho tôi nếm thêm vài trận đòn, bảo rằng tôi khiến gia đình "mang tiếng vì những chuyện rẻ tiền."

Tôi từng nghĩ...nếu mình giả vờ mạnh mẽ, chúng sẽ thôi.

Nhưng không.

Chúng cần một ai đó để trút giận, và tôi là mục tiêu hoàn hảo.

Một con bé có ánh mắt lúc nào cũng cuối gằm, sống lặng lẽ như cái bóng, luôn ngoan ngoãn và im lặng - đúng là con mồi ngon.

__________

Mưa.

Từng giọt nặng nề như thấu tim tôi, như thể trời cũng đang khóc thay tôi vậy.

Tôi đi về từ trường trong cơn mưa xối xả, chẳng có dù, chẳng có áo khoác, chẳng có bạn bè, chẳng có người thân đi chung.

Áo sơ mi ướt đẫm dính sát vào người, cái lạnh ngấm qua từng lớp da, ngấm vào tận xương tuỷ.

Mái tóc rối bết lại, hai tay ôm chặt cặp trước ngực như một cách tự bảo vệ cuối cùng còn sót lại.

Đường về nhà dài hun hút.

Mỗi bước chân đi như rơi vào hố sâu, như kéo lê cả một linh hồn mệt mỏi.

Tôi tự hỏi...liệu có ai đó, một ai đó, thấy tôi lúc này?

"Em không mang dù à?"

Một giọng nói trầm ấm vang lên ngay sau lưng tôi, như một tia nắng ấm áp giữa bầu trời giá lạnh.

Tôi quay lại.

Là anh - anh Quân Vỹ.

Hàng xóm của tôi.

Người mà tôi chỉ từng lén nhìn qua cửa sổ mỗi chiều.

Anh đang che một chiếc ô lớn, nghiêng hẳn về phía tôi.

Mái tóc anh hơi ướt, từng giọt nước chảy dài xuống cổ áo.

Nhưng anh không để tâm.

Ánh mắt anh dừng lại nơi tôi, đầy quan tâm.

"Trời mưa lớn vậy sao em không trú mưa?"

- anh nghiêng ô thêm một chút, gần như là ôm cả tôi vào dưới mái ô ấy.

Tôi lúng túng.

Muốn nói, nhưng cổ họng nghẹn lại.

Anh đi bên cạnh tôi, nhẹ nhàng và kiên nhẫn, không hỏi thêm gì, cũng không thúc ép.

Chỉ là một khoảng yên lặng rất êm dịu giữa tiếng mưa ào ạt.

Đến trước cổng nhà, tôi khựng lại.

Ánh sáng từ biệt thự nhà tôi hắt ra nhạt nhoà qua mưa.

Tôi sợ.

Rất sợ.

"Cảm ơn anh ạ..."

- Tôi cuối đầu, siết quai cặp.

"Ừm.

Vậy anh về nhé."

- Anh mỉm cười nhẹ, chuẩn bị quay đi.

Tôi...níu tay anh lại.

Không nói gì.

Chỉ là một cái nắm tay run rẩy, ướt sũng nước.

Nhưng đủ để anh dừng lại.

Tôi ngẩng mặt lên.

Gương mặt tôi, chắc hẳn lúc đó...thê thảm lắm.

Nước mưa hoà lẫn nước mắt.

Không ai phân biệt nổi.

"Vào nhà anh một tí nhé?"

- Giọng anh nhỏ lại, dịu dàng như lời dỗ dành.

Tôi gật đầu

__________

Căn nhà anh yên tĩnh.

Khác xa với nhà tôi — nơi tiếng la hét và gào thét là thứ quen thuộc hơn cả tiếng chim buổi sớm.

Căn nhà anh ấm hơn bất kì chốn nào tôi biết.

Không phải vì có lò sưởi, cũng chẳng phải vì vật dụng sang trọng như nhà tôi.

Nó chỉ đơn giản là...dịu dàng.

Là sự nhẹ nhàng trong từng cái cử chỉ anh trao tôi.

Anh đưa tôi một bộ đồ thun của anh.

Tôi rụt rè nhận lấy, tay khẽ run khi chạm vào từng thớ vải mềm.

Tôi vào phòng tắm thay đồ.

Khi bước ra, tóc tôi vẫn còn nhỏ nước.

Anh đang ngồi dưới bếp, quay lại nhìn tôi và mỉm cười rồi đứng dậy đi về phía tôi.

Tay anh nhẹ nhàng áp lên đầu tôi, chiếc khăn ấm xoa dịu từng lọn tóc ướt sũng.

Anh cười hiền, giọng ấm như rót mật vào tai:

– "Để anh sấy tóc cho em nha.

Nếu cảm thấy nóng thì nói anh biết."

Chưa ai từng hỏi tôi cảm thấy thế nào.

Anh là người đầu tiên làm thế với tôi.

Tôi ngồi xuống.

Anh dịu dàng đưa máy sấy lại gần, từng lọn tóc được sấy khô trong hơi ấm dễ chịu.

Rồi anh lấy một chiêc khăn mềm, lau những giọt nước còn đọng lại trên cổ tôi.

Tôi khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì...lần đầu tiên có người chạm vào tôi dịu dàng đến vậy.

Căn phòng ấy thơm mùi sữa và bánh quy.

Trên bàn, ly sữa ấm bốc khói và dĩa bánh nhỏ gọn gàng.

Tôi mím môi, ngần ngại.

Cảm giác như một kẻ vô gia cư lạc vào lâu đài cổ tích.

Tôi hỏi:

– "Anh...không sợ em làm bẩn nhà anh à?"

– "Ngốc.

Em là khách quý."

Anh nhẹ giọng

"Em uống sữa đi.

Ăn chút bánh nữa"

Tôi nhìn anh.

Anh đang ngồi đối diện, ánh mắt quan tâm nhưng không xâm phạm, nhẹ nhàng như thể...sợ tôi tan biến mất.

Tôi cầm ly sữa, bàn tay run.

Và rồi, khi anh lấy hộp thuốc ra, tôi biết...tôi không thể giấu được nữa.

Anh cuối người, vén áo tôi.

Những vết bầm, vết xước, sưng tấy và tím ngắt hiện lên.

Tôi nhìn anh.

"Anh thấy em thế nào?" – Tôi hỏi, giọng khàn đặc.

"Anh thấy em...có vô dụng không?

Em có đáng bị đối xử vậy không?

Có phải em tệ lắm không, nên mới không có ai dịu dàng với em cả..."

Anh im lặng.

Tôi cúi đầu, nước mắt rơi xuống đầu gối.

Anh đưa tay nhẹ lau đi giọt nước mắt còn động nơi khoé mắt của tôi.

Rồi anh nhẹ nhàng nói:

"Hạ Vân là cô bé dễ thương, hiểu chuyện và giỏi giang.

Em cười đẹp lắm đó, em có biết không?

Vì thế hãy cười nhiều lên em nhé.

Nếu không ai làm em cười, hãy để anh.

Nếu không ai dịu dàng với em, anh sẽ dịu dàng với em.

Anh hứa đó!"

Tôi không kịp phản ứng.

Câu nói nhẹ nhàng ấy rơi vào tim tôi như một làn gió ấm, khẽ chạm mà khiến cả lòng ngực rung lên.

Mắt tôi mở to, nhìn anh – anh ấy vừa nói ra những lời mà tôi chẳng bao giờ ngờ tới sẽ dành cho mình.

Tôi...không biết phải làm gì.

Tim tôi đập rất nhanh, nhanh đến mức tôi tưởng nó đang chạy đua với chính nổi xúc động đang dâng đầy trong lồng ngực.

Tôi cúi đầu, nghe tai mình nóng ran.

Cảm giác như cả khuôn mặt đều đỏ lên.

Mắt tôi cay cay.

Không hiểu vì sao, nhưng...hình như là tôi muốn khóc.

Không phải vì buồn.

Mà vì lần đầu tiên trong đời, có người muốn làm tôi cười, muốn dịu dàng với tôi – không phải vì tôi hoàn hảo, mà vì tôi là chính tôi.

Tôi cắn nhẹ môi, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng rồi lại oà khóc.

Không thể ngăn nổi nữa.

Bao nhiêu ngày tháng tôi phải im lặng, gồng mình chịu đựng, giờ đây vỡ vụn hết cả.

Tôi khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi vừa được người ta chìa tay ra cứu vớt.

Anh kéo tôi vào lòng.

Cái ôm của anh ấm như mùa xuân.

"Em mệt lắm phải không?" – Anh hỏi.

Tôi gật đầu trong nức nở.

Anh không nói gì thêm nữa.

Chỉ siết tôi chặt hơn một chút, tay vỗ vỗ lưng tôi.

Tôi vùi mặt vào ngực anh, mặc cho nước mắt thấm vào vạt áo – lần đầu tiên trong đời, tôi không thấy xấu hổ vì yếu đuối.

Tiếng tim anh đập đều bên tai tôi.

Thật kỳ lạ...bình yên như thế này, sao tôi chưa từng biết?

Tôi không đếm được mình đã khóc bao nhiêu lâu.

Chỉ biết tay anh chưa bao giờ rời khỏi lưng tôi, vẫn vỗ nhẹ, chậm rãi như ru một đứa trẻ.

"Anh không biết em đã cố gắng đến mức nào, nhưng em không cần gồng lên khi ở bên cạnh anh đâu.

Cứ khóc đi, có anh ở đây với em!" – anh thì thầm bên tai tôi, giọng khàn đi.

Tôi bật khóc lần nữa, không còn cố kìm nén, không còn che giấu.

Những giọt nước mắt như suối nguồn vỡ đê, tuôn trào không kiểm soát, trộn lẫn cả tủi thân, mệt mỏi và cảm giác được yêu thương.

Anh chờ cho tôi bình tĩnh lại.

Giữa cái ôm chưa dứt, anh kể cho tôi nghe về mình.

Giọng anh trầm, không buồn, nhưng lặng lẽ như gió thổi qua cánh cửa cũ.

"Anh lớn lên trong một ngôi nhà lạnh lẽo.

Ba mẹ anh không thường ở nhà.

Họ đi làm xa nhà, có khi cả năm mới về thăm anh một lần.

Anh và ba mẹ chẳng mấy khi nói chuyện kể cả khi họ về nhà."

Tôi im lặng, nép vào lòng anh.

Anh nói tiếp, giọng đều đều, nhưng không giấu nổi sự trống rỗng trong đáy mắt.

"Anh tự học, tự học nấu ăn, tự học cách chăm sóc mình từ bé.

Những dịp lễ, Tết hay sinh nhật...cũng chỉ có một mình anh với tiếng đồng hồ tích tắc.

Không bánh kem, không quà.

Không ai hỏi, cũng chẳng ai nhớ."

Tôi mím môi.

Trái tim như bị ai bóp lại.

Tôi ôm anh chặt hơn, rồi ngước lên nhìn anh.

" Hạ Vân sẽ bên cạnh anh, Vân sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh, sẽ làm anh vui, sẽ ở bên cạnh anh.

Từ nay, anh Quân Vỹ sẽ không cô đơn nữa đâu ạ"

Tôi lấy trong túi ra một viên kẹo nhỏ, màu nâu sẫm – viên kẹo socola mà tôi yêu thích nhất.

Tôi đặt viên kẹo vào tay anh.

"Em không có bánh sinh nhật hay món quà nào đáng giá...nhưng viên kẹo này là viên kẹo em thích nhất.

Em muốn tặng cho anh.

Ăn kẹo sẽ giúp mình đỡ buồn hơn ạ."

Anh nhìn viên kẹo, rồi nhìn tôi.

Một lúc lâu sau, anh khẽ cười.

Nụ cười ấy dịu dàng đến lạ.

"Cảm ơn em...Hạ Vân" anh nói, giọng như nghẹn lại.

Tôi lắc đầu.

"Anh không cần cảm ơn em đâu ạ.

Cái kẹo này sẽ là vật chứng giám cho Hạ Vân và anh Quân Vỹ làm bạn với nhau nha!"

Anh khẽ bật cười.

Rồi nhẹ nhàng cầm lấy tay tôi.

Tay anh to, ấm và mềm như chăn len được phơi ngoài nắng.

Trong giây phút đó, tôi cảm nhận được cả vũ trụ vừa chuyển động trong ánh mắt anh – ánh mắt có trời đêm, có quá khứ, và có cả lời hứa chưa kịp nói.

"

Sau này anh sẽ làm cảnh sát." – Anh nói, không phải một lời như ước mơ, mà như một lời thề với cả bầu trời đêm.

Tôi gật đầu, bàn tay nắm chặt lấy anh hơn nữa.

"Cảnh sát sẽ bảo vệ Hạ Vân cả đời nhé!" – Anh nói.

Tôi nhìn sâu vào đôi mắt ấy – tôi thấy mặt trời.

Ngoài trời mưa cũng đã ngừng rơi.

Tôi không biết tương lai sẽ như thế nào.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi biết – mình đã đưa một viên kẹo và nhận lại một lời hứa.

Lời hứa ấy, sau này...sẽ trở thành tất cả của tôi.
 
Mây Và Biển
Chương 2: Phạn Vị Nhân Tình


Nghỉ hè rồi... tôi thích lắm.

Thích vì không phải đến ngôi trường đó nữa.

Ở trường, tôi chẳng hiểu mình đã làm gì sai mà các bạn cứ hay xì xào, có người còn giấu cặp sách tôi đi, rồi cười.

Thầy cô thì hay la mắng, ánh mắt nhìn tôi cứ lạnh như băng.

Mỗi sáng đứng ở cổng trường, tôi thấy bụng mình nhói lên, khó thở lắm, cứ như có một bàn tay vô hình bóp chặt.

Tôi chỉ muốn chạy trốn.

Nhưng về nhà cũng không khá hơn.

Ba mẹ ít ở nhà, mà hễ họ về thì... tôi càng sợ.

Có những lúc tôi im lặng, không hề nói gì, mà vẫn bị đánh.

Tôi không biết mình đã làm sai điều gì.

Tôi nghĩ hoài, nghĩ mãi, nhưng chẳng tìm ra.

Có khi tôi ước gì mình biến mất, để ba mẹ không còn thấy chướng mắt nữa.

Hè này, tôi vẫn phải học với gia sư.

Bài thì nhiều, khó thì khó, chữ cứ nhảy múa trên trang giấy.

Tôi chỉ mới lên lớp 4 thôi mà.

Nhưng tôi không dám than, không dám khóc.

Tôi sợ nếu khóc, tôi lại bị mắng thêm.

Mấy ngày nay, tôi thấy mấy bạn trong xóm ríu rít kể chuyện được ba mẹ dẫn đi chơi.

Có bạn được đi biển, có bạn được về quê ngoại, còn có bạn khoe vừa đi công viên trò chơi về, mắt sáng long lanh như có cả bầu trời.

Tôi ngồi nghe, tim mình cứ nhói nhói.

Tôi cũng muốn... lắm chứ.

Tôi cũng muốn được ba mẹ nắm tay dắt đi giữa chỗ đông người.

Muốn được ngồi trong xe, tựa đầu vào vai ba, cười khúc khích như trong phim.

Muốn được mua cho cây kem, hay con gấu bông nhỏ thôi cũng được.

Nhưng tôi biết... ba mẹ sẽ không bao giờ làm thế đâu.

Họ không thích tôi.

Họ sợ tôi đi cùng sẽ làm mất mặt họ.

Nên tôi chẳng bao giờ dám mở miệng xin.

Có những buổi chiều ngồi nhìn mấy bạn được gọi í ới:

"Nhanh lên con, trễ chuyến bay là không được ngắm san hô đâu đấy!"

Còn tôi, chỉ ôm gấu bông cũ, lặng lẽ quay vào trong nhà, tự nói với mình: "Hạ Vân ngoan mà, không đòi, không làm phiền... thì sẽ không bị đánh đâu."

Nhưng tận sâu trong lòng, tôi vẫn ước...

ước một lần thôi, có ai đó dắt mình đi đâu đó, để biết được niềm vui khi đi chơi là như thế nào.

Chiều nay, tôi lại ngồi trước cổng nhà anh Quân Vỹ, hai chân khép lại, tay ôm con gấu bông nhỏ.

Nắng hắt xuống, nóng ran cả da, nhưng tôi vẫn ngồi.

Tôi sợ nếu vào nhà thì sẽ bỏ lỡ lúc anh đi học về.

Tôi không biết vì sao lòng mình cứ buồn nặng trĩu.

Có lẽ vì hồi nãy thấy mấy bạn hàng xóm lon ton theo ba mẹ đi chơi, còn tôi thì chỉ biết nhìn theo.

Tôi cố cắn môi, cố nuốt cái ước muốn của mình xuống tận cổ, nhưng...

đôi mắt lại không giấu nổi.

"Vân."

Giọng anh vang lên phía trước.

Tôi ngẩng đầu, thấy anh đứng đó, áo trắng dính chút mồ hôi, cặp nặng trĩu trên vai.

Anh nhìn tôi một lúc lâu.

Tôi cúi gằm, không dám chạm mắt.

"Lại ngồi chờ anh ngoài nắng hả?

Em không sợ bị say nắng à?" – giọng anh vừa trách vừa dịu dàng.

Tôi mím môi, khẽ lắc đầu.

Tôi không muốn anh lo, cũng không muốn nói mình buồn.

Nhưng hình như anh đọc được trong mắt tôi hết rồi.

Anh thở nhẹ, rồi lục lục trong ba lô, lấy ra một gói bánh gấu nhỏ.

Anh đưa cho tôi, giọng trầm nhưng ấm:

"Cho em nè.

Ngọt lắm, ăn vô sẽ thấy vui hơn đó."

Tôi ngơ ngác nhìn gói bánh, rồi nhìn anh.

Nước mắt tôi suýt rơi, nhưng tôi kìm lại.

Tôi cầm gói bánh bằng hai tay, khẽ nói:

"Dạ, Vân cảm ơn anh...

Quân Vỹ."

Anh xoa nhẹ đầu tôi, bàn tay to và ấm.

"Đừng buồn nữa, có anh ở đây mà."

Tôi cắn môi, khẽ gật.

Rồi anh dắt tay tôi:

"Vào nhà anh ngồi đi.

Ngồi đây dễ bệnh lắm."

Tôi ngoan ngoãn bước theo.

Trong khoảnh khắc bàn tay mình được nắm, tim tôi bỗng nhẹ đi một chút.

Có lẽ, mùa hè của tôi chẳng có biển, chẳng có công viên, nhưng có bánh gấu và có anh Quân Vỹ.

Vậy thôi... cũng đủ để tôi muốn cười rồi.

Anh dẫn tôi vào nhà, bật máy lạnh rồi chỉ tay về phía sofa:

"Em ngồi đó đợi anh."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, ôm gấu bông theo, ngồi khép nép ở mép ghế.

Trong nhà anh mát lắm, mùi sạch sẽ, không có cái không khí ngột ngạt như nhà tôi.

Anh đi vào bếp, lát sau quay lại với chai nước mát.

Đặt vào tay tôi, anh nói nhỏ:

"Uống đi, Vân đợi anh nãy giờ chắc khát rồi."

"Dạ, em cảm ơn anh."

Tôi nắm chai nước, không dám uống vội.

Anh thì ngồi xuống cạnh tôi, mở cặp lục lọi, rồi lấy ra một tuýp thuốc.

Anh chìa tay ra:

"Đưa tay anh xem nào."

Tôi nghe lời, chậm chạp đưa cánh tay gầy guộc ra.

Nhưng tim tôi như rớt xuống.

Tôi không muốn anh thấy... tôi sợ lắm.

Không phải sợ bị chê, mà sợ ánh mắt anh thoáng buồn đi, sợ anh sẽ vì những vết bầm tím này mà lo lắng cho tôi.

Tôi không đáng để anh phải lo đâu.

Tôi quay mặt đi, nhìn chằm chằm vào chiếc gấu bông trên tay mình, như thể chỉ cần không nhìn anh thì những vết thương kia cũng biến mất.

Ngón tay anh chạm vào da tôi, rất nhẹ, nhưng tôi vẫn run lên.

Anh nói chậm rãi:

"Vân này, nếu em đau thì nói anh biết.

Anh sẽ làm nhẹ lại."

Tôi cắn môi, siết gấu bông chặt hơn.

Trong đầu vang lên một tiếng gào thét nhỏ bé:" Đừng lo cho em...

đừng lo cho em..."

Nếu anh lo, tôi sợ một ngày nào đó anh sẽ thấy phiền và bỏ tôi lại.

"Dạ, Vân không sao đâu... em không đau." – Tôi khẽ nói dối, giọng nhỏ như gió thoảng.

Anh dừng một chút, ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt ấm áp.

Tôi cúi gằm, không dám đối diện.

Tôi biết anh nhìn ra rồi... nhưng xin anh đừng hỏi, đừng buồn vì tôi.

Anh chỉ thở dài khe khẽ, bàn tay bóp nhẹ tuýp thuốc, thoa từng chút lên da tôi.

Lạnh lạnh, rát rát... tôi hơi giật mình nhưng không dám kêu.

Anh ngẩng lên, mắt nhìn tôi nghiêm:

"Anh bảo rồi, đau thì phải nói."

Tôi nói, giọng nhỏ xíu như muỗi kêu:

"Dạ... em có hơi rát ạ, nhưng... nhưng em chịu được."

Anh mỉm cười dịu dàng, bàn tay vẫn cẩn thận bôi thuốc:

"Ừm, Vân giỏi lắm.

Nhưng lần sau đừng giấu anh nữa, biết không?

Anh sẽ giận nếu em không nói thật với anh đấy!"

"Dạ...

Vân sẽ nghe lời anh."

Tôi khẽ gật, nhưng trong lòng vẫn lo lắng.

Tôi sợ mình lỡ làm anh giận thật, sợ một ngày nào đó anh thấy tôi phiền phức mà không muốn bên cạnh nữa.

Anh cất tuýp thuốc vào cặp, rồi lấy tay xoa nhẹ lên mái tóc tôi, thì thầm như dỗ một đứa bé con:

"Vân ngoan lắm.

Có anh rồi, đừng sợ gì hết, nhé?"

Câu nói ấy làm tim tôi nghẹn lại.

Tôi muốn tin lắm... nhưng trong đầu vẫn vang lên nỗi sợ mơ hồ.

Tôi cắn chặt môi, ôm gấu bông sát vào ngực, chỉ dám thì thầm:

"Dạ..."

Lần đầu tiên tôi thấy mình nhỏ bé đến thế, nhưng cũng lần đầu tiên, tôi thấy mình được ai đó thật lòng che chở.

Anh cất tuýp thuốc, đứng dậy nói:

"Anh phải đi tắm cái đã, Vân ngồi đây ngoan.

Trong tủ lạnh có bánh với nước, em cứ tự nhiên lấy ăn.

À, anh bật cho Vân xem mấy clip anh quay ở trường, vui lắm đó."

Tôi khẽ gật đầu.

Anh đặt điện thoại lên bàn, màn hình sáng lên, hiện ra hình ảnh anh cùng các bạn trong lớp.

Giọng anh cười đùa, tiếng bạn bè ríu rít.

Tôi ôm gấu bông, ngồi thu mình lại trên sofa, mắt mở to.

Tôi chưa từng thấy đi học lại vui như vậy.

Trong video, các anh, chị chạy nhảy, chơi bóng, có người ôm vai bá cổ anh cười vang.

Thầy cô thì không quát, họ còn cười hiền nữa.

Tôi thấy anh ngồi cạnh mấy bạn, cùng nhau học bài, viết viết gạch gạch, có lúc mệt thì tựa vai nhau cười ngốc.

Mắt tôi như dính chặt vào màn hình.

Ở trường của tôi, mỗi ngày đều như ở trong một cái lồng.

Tôi chưa bao giờ thấy bạn bè nào lại nắm tay nhau vui vẻ đến thế, chưa bao giờ thấy thầy cô nào mỉm cười ấm áp như trong clip.

Tôi tưởng... trường học chỉ có tiếng mắng, những lời xì xào và ánh nhìn ghét bỏ.

Hóa ra... nó có thể đẹp như vậy.

Tôi chớp mắt, trong ngực bỗng thấy một khoảng trống to đùng.

Tôi cũng muốn... muốn được chạy trên sân trường, muốn có bạn gọi tên mình, muốn được cười như các anh, chị trong video.

Nhưng chắc không bao giờ... không bao giờ tôi được bạn bè yêu quý như thế đâu.

Tôi thấy tim mình nhói lên, nghẹn ứ như có cái gì chặn ngang cổ.

Mười lăm phút trôi qua lúc nào chẳng hay.

Tôi vẫn dán mắt vào màn hình, đến mức không nhận ra anh đã tắm xong, đứng tựa cửa nhìn tôi.

Nước từ mái tóc anh còn nhỏ xuống vai áo, nhưng anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát.

Tôi ôm gấu bông chặt hơn, thì thầm rất nhỏ như nói với chính mình:

"Đi học... mà cũng vui được vậy sao..."

Giọng tôi lạc đi, mơ hồ như tiếng thở dài.

Anh khẽ mỉm cười, nhưng trong mắt lại thoáng chút buồn.

Anh bước lại gần, bóng anh che mất ánh sáng từ màn hình.

Tôi giật mình, ngẩng lên thì thấy anh cúi người xuống, khuôn mặt gần ngang với tôi.

Giọng anh ấm, khẽ hỏi:

"Vân thấy sao?

Vui không?"

Tôi ôm chặt gấu bông, mắt sáng rực lên, không kìm được:

"Dạ vui lắm ạ!

Vui như... như trong phim ấy.

Bạn bè cười, chơi với nhau, rồi cùng học bài...

Em chưa bao giờ thấy như vậy."

Anh khẽ gật đầu, khóe môi cong nhẹ.

Rồi anh hỏi tiếp, giọng chậm hơn:

"Thế...

ở trường của Vân thì sao?"

Câu hỏi ấy khiến tim tôi bỗng siết chặt.

Tôi khựng lại, môi mấp máy nhưng chẳng phát ra lời.

Mắt tôi lảng đi, nhìn chằm chằm xuống sàn gạch, rồi lại nép mặt vào con gấu bông như tìm chỗ trốn.

Ngực tôi nghẹn lại, cổ họng khô khốc.

Tôi không dám nói.

Nếu nói ra, tôi sợ anh sẽ buồn, sẽ lo, rồi có khi... ghét bỏ tôi nữa.

Trong đầu tôi chỉ hiện lên những tiếng cười châm chọc, những cú xô đẩy, ánh mắt lạnh lùng của thầy cô, những trận đòn roi ở nhà.

Tất cả cuộn lại như một đám mây đen.

Anh không giục.

Anh ngồi xuống cạnh tôi, im lặng, chỉ khẽ nghiêng người để khoảng cách gần hơn.

Tôi cảm nhận được hơi ấm từ anh, cảm giác yên bình đến lạ.

Anh không hỏi thêm, chỉ chờ... như thể sẵn sàng nghe bất cứ khi nào tôi có can đảm mở lời.

Tôi siết gấu bông thật chặt, đôi mắt dần ươn ướt.

Nhưng tôi vẫn thì thầm, nhỏ xíu, như sợ nếu nói to quá thì những nỗi buồn sẽ ùa ra hết:

"Trường em... không giống vậy đâu, anh ạ..."

Anh vẫn ngồi bên cạnh, không vội, chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn tôi.

Giọng anh nhẹ như gió:

"Vân này... sao vậy?

Có thể kể cho anh nghe câu chuyện của em không?"

Tôi chớp mắt, lúng túng.

Ánh mắt anh... không hề giống ánh mắt của người lớn thường thấy ở tôi.

Không lạnh lẽo, không dò xét, cũng chẳng khinh bỉ.

Nó như đang chờ, như muốn nói rằng: anh sẽ lắng nghe, bất cứ điều gì em nói.

Tôi cắn môi, ngón tay bấu vào con gấu bông.

Trong đầu tôi rối bời.

Tôi muốn kể, muốn hét lên tất cả những gì mình giấu trong lòng.

Nhưng rồi lại sợ.

Sợ nếu anh biết, anh sẽ gặp rắc rối.

Sợ anh thấy phiền, rồi một ngày nào đó cũng rời bỏ tôi như mọi người.

Anh im lặng chờ tôi, mắt vẫn dịu dàng nhìn.

Tim tôi đập loạn, nhưng miệng thì không bật nổi một lời.

Chỉ có tiếng thở khẽ khàng và sự chần chừ đến nghẹn ngào.

Thấy tôi cứ cắn môi mãi, anh bỗng mỉm cười, nụ cười ấm áp xua đi cái không khí nặng nề.

Anh đưa tay xoa đầu tôi, giọng trầm nhưng dịu:

"Không sao đâu.

Nếu em không muốn kể thì thôi.

Bao giờ sẵn sàng, em cứ tìm anh.

Anh sẽ nghe, lúc nào cũng vậy."

Tôi ngẩng lên, ngạc nhiên nhìn anh.

Trong ánh mắt anh không có chút nào thất vọng.

Chỉ là sự kiên nhẫn, bao dung, như thể anh đã chấp nhận tôi – kể hay không kể cũng chẳng thay đổi gì.

Tôi do dự mãi... rồi bất giác đưa bàn tay nhỏ xíu, khẽ nắm lấy tay anh.

Bàn tay anh ấm lắm, to gấp đôi bàn tay tôi.

Tôi siết chặt, như thể chỉ cần buông ra thì sẽ mất anh mãi mãi.

Giọng tôi run run, nghẹn ứ ở cổ:

"Anh Vỹ... em... em không có bạn bè."

Tôi cúi gằm, sợ bắt gặp ánh mắt thương hại của anh.

Mấy từ vừa thoát ra đã làm tim tôi nhói lên.

Nó giống như một sự thật mà tôi chưa bao giờ dám nói thành lời.

"Ở trường... không ai chơi với em hết.

Các bạn hay giấu đồ của em, hay cười.

Em không hiểu mình sai chỗ nào.

Nhiều khi... em chỉ muốn biến mất thôi..."

Tôi nói rồi im bặt, đôi vai run lên, lo lắng chờ đợi.

Tôi sợ anh sẽ cười, sợ anh sẽ bảo tôi yếu đuối, sợ anh cũng sẽ bỏ rơi tôi như những người khác.

Anh im lặng nghe tôi nói, đôi mắt dõi xuống đầy kiên nhẫn.

Rồi giọng anh vang lên, rất khẽ, như sợ làm tôi thêm tổn thương:

"Vân... em đang bị bạo lực học đường đúng không?"

Tôi cắn môi, gật đầu.

Ngực tôi nặng trĩu, như có tảng đá đè xuống.

Nói ra rồi... lòng tôi không nhẹ đi, mà càng buồn hơn.

Anh thở chậm, hỏi tiếp:

"Em chưa từng nói với thầy cô để họ giúp sao?"

Tôi lắc đầu, rồi lí nhí, nghèn nghẹn:

"Các thầy cô... thấy hết mà anh.

Nhưng... không ai nói gì cả.

Em cũng... em sợ lắm.

Nếu em mách ba mẹ, ba mẹ sẽ la... còn bảo em rước xấu hổ về nhà nữa.

Cho nên... em im luôn."

Nói tới đó, giọng tôi khàn lại, nghẹn như có cục đá chặn ngay cổ họng.

Ánh mắt anh Quân Vỹ sâu thẳm, không còn là sự ngạc nhiên mà là một nỗi buồn pha lẫn quyết tâm.

Anh nắm chặt lấy đôi tay tôi, bàn tay anh ấm hơn bất cứ điều gì tôi từng có.

"Vậy thì nghe anh nói đây, Vân.

Đầu năm học tới, anh sẽ cùng em tới trường.

Nếu thầy cô và ba mẹ em không bảo vệ em được... thì cứ để người anh này bảo vệ em.

Anh hứa."

Trái tim tôi đập dồn dập.

Tôi hoảng hốt, vội vàng lắc đầu, bàn tay bé xíu nắm chặt tay anh đến run rẩy:

"Không, không được đâu anh!

Nếu... nếu bạn bè em biết, tụi nó sẽ mách ba mẹ.

Ba mẹ sẽ làm phiền anh... sẽ gây rắc rối cho anh.

Em không muốn..."

Anh nhìn tôi, khóe môi nhếch thành nụ cười dịu dàng nhưng kiên quyết:

"Đừng lo, Vân.

Cứ yên tâm giao cho anh."

Lời nói ấy như một tấm chăn ấm phủ lên trái tim lạnh giá của tôi.

Tôi nghẹn ngào, chỉ biết cắn môi thật chặt để nước mắt không rơi ra.

Tôi khựng người, ngước mắt nhìn màn hình rồi lại quay sang anh:

"Ơ... nhưng... nghỉ hè rồi mà sao trường anh vẫn còn học vậy?"

Anh mỉm cười, ngón tay khẽ gõ nhịp trên bàn:

"Anh là học sinh cuối cấp mà, đang ôn thi chuyển cấp nên vẫn phải lên trường.

Mấy tháng này bận lắm, nhưng cũng vui."

Tôi bỗng chột dạ.

Thì ra anh bận như vậy... còn tôi lại cứ ngồi đây, làm phiền anh.

Tim tôi nhói lên, vội cúi mặt lí nhí:

"Em... xin lỗi anh.

Em làm phiền anh rồi..."

Anh nhìn tôi, hơi nhướn mày, giọng dứt khoát mà dịu dàng:

"Phiền gì chứ?

Anh còn dư thời gian chơi được với bạn bè, không lẽ nói chuyện với em lại thấy phiền sao?"

Tôi cắn môi, ngón tay xoắn xoắn mép gấu bông.

Giọng tôi nhỏ như muỗi kêu:

"Anh làm bài đi...

đừng nói chuyện với em nữa.

Em... em không buồn đâu.

Em sẽ ngồi ngoan đợi anh làm xong."

Anh im lặng nhìn tôi một lúc, ánh mắt như muốn nói rằng anh chẳng nỡ làm trái điều gì tôi mong.

Rồi anh thở nhẹ, gật đầu:

"Được, vậy anh làm bài nhé."

Anh lấy tập vở ra, ngồi ngay ngắn.

Nhưng trước khi ngồi xuống, anh còn ghé vào bếp, lấy cho tôi một gói bánh ngọt và chai nước mát đặt cạnh, rồi bật tivi mở hoạt hình.

"Xem đi, đỡ chán." – anh nói, giọng hờ hững nhưng trong mắt lại ấm áp.

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, nhưng lại chẳng buồn nhìn màn hình tivi.

Đôi mắt tôi cứ dán chặt vào dáng ngồi chăm chú của anh.

Ngòi bút lướt trên giấy, ánh đèn hắt xuống gương mặt sáng sủa.

Mỗi đường nét trên người anh đều rõ ràng, sạch sẽ, sáng ngời.

Tôi thấy mình ngẩn ngơ, cứ nhìn mãi mà không chớp mắt được.

Trong lòng tôi dấy lên một thứ cảm giác rất lạ: vừa ngưỡng mộ, vừa khao khát, vừa thấy tim mình run lên từng nhịp.

Tôi ngồi đó, tay ôm gấu bông, mắt vẫn không rời khỏi anh.

Trong đầu cứ vang lên một ý nghĩ lạ lùng: ước gì mình cũng được như anh, có bạn bè ríu rít cười đùa, có sách vở để cặm cụi học, có một cuộc đời sáng sủa chứ không tối tăm như tôi.

Tôi thấy anh giống như mặt trời, mà tôi thì nhỏ xíu, đứng xa xa nhìn thôi cũng đủ vừa ấm áp vừa chói lòa.

Đang mải nghĩ, bỗng giọng anh vang lên, kéo tôi về thực tại:

"Anh có đẹp trai không?"

Tôi giật bắn người, tròn mắt nhìn anh.

Ngòi bút trên tay anh đã dừng lại, anh ngẩng lên, ánh mắt vừa như trêu chọc vừa như thật lòng, khóe môi cong cong:

"Sao nhìn anh hoài thế?

Chưa từng thấy nam thần chăm học à, nhóc con?"

Mặt tôi đỏ bừng, tim đập thình thịch, vội cúi đầu che giấu:

"Em... em đâu có..."

Anh nheo mắt, cố tình chọc tiếp:

"Ngắm anh vậy rồi tí phải đóng phí đấy."

Tôi hoảng hốt ngẩng phắt lên, lí nhí:

"Nhưng... em không có tiền..."

Anh phá lên cười, tiếng cười trong veo làm căn phòng cũng sáng theo.

Anh đứng dậy, bước đến gần, khẽ xoa đầu tôi:

"Ngốc ạ, anh nói thế mà em cũng tin à."

Tôi phụng phịu, phồng má đáp ngay:

"Em không có ngốc!"

Anh nhướng mày, gật gật, cười xòa:

"Được rồi, không ngốc thì không ngốc."

Rồi anh ngồi xuống cạnh tôi, thoải mái như thể ở cạnh tôi chẳng cần giữ khoảng cách.

Tôi ngẩng lên, khẽ hỏi:

"Anh Vỹ làm bài xong rồi ạ?"

Anh ngả lưng tựa vào sofa, cười đáp:

"Cũng phải cho anh nghỉ ngơi một tí chứ."

Tôi vội xua tay, giọng nghiêm như cô giáo nhỏ:

"Không được bỏ làm bài giữa chừng.

Phải làm xong mới được chơi.

Cô giáo em bảo thế."

Anh cười, giả vờ giơ hai tay đầu hàng:

"Rồi rồi, nghe em hết.

Anh quay lại làm ngay đây."

Anh trở lại bàn học, tiếp tục viết, còn tôi thì ngồi ngay ngắn trước tivi.

Nhưng thay vì xem hoạt hình, tôi lại thi thoảng len lén liếc anh.

Anh chăm chú, nghiêm túc đến mức ngay cả tiếng tivi cũng bị lu mờ.

Tôi không biết mình đã nhìn anh bao lâu.

Mí mắt tôi nặng dần, hình ảnh anh mờ đi... và rồi tôi ngủ quên lúc nào chẳng hay, vẫn ôm gấu bông, môi khẽ cong như đang mơ một giấc mơ ngọt ngào.

Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu.

Chỉ đến khi mí mắt khẽ động, tôi giật mình tỉnh dậy.

Trước mắt tôi không còn là màn hình tivi đang sáng mà là một căn phòng xa lạ nhưng lại... rất quen.

Tôi đang nằm trên chiếc giường mềm mại, tone xanh dương dịu mát bao trùm cả căn phòng đen trắng gọn gàng.

Tôi hít một hơi, mùi hương ùa vào – mùi bạc hà thanh mát xen lẫn gỗ tuyết tùng.

Tim tôi khẽ run lên.

Đây chính là hương thơm của anh Quân Vỹ, mùi hương tôi đã quen khi ngồi cạnh anh.

Nó vừa dịu dàng vừa nam tính, làm tôi ngẩn ngơ.

Nhưng... sao tôi lại ở đây?

Rõ ràng lúc nãy tôi đang ngồi xem tivi mà.

Tôi lật chăn, bước chân nhỏ bé xuống sàn, mở cánh cửa phòng rồi đi men theo cầu thang.

Một mùi hương khác kéo tôi đi – mùi đồ ăn nóng hổi.

Xuống đến bếp, tôi khựng lại.

Anh đang đứng trước bếp, áo sơ mi xắn tay, động tác thành thạo đến lạ.

Ngọn lửa bập bùng, hương vị lan tỏa.

Tôi khẽ gọi, giọng còn ngái ngủ:

"Anh...

Quân Vỹ..."

Anh ngẩng lên, đôi mắt sáng khẽ cong:

"Dậy rồi à?

Nhanh rửa mặt đi rồi xuống ăn cơm cùng anh."

Tôi ngoan ngoãn đáp:

"Dạ."

Sau khi rửa mặt, tôi bước vào bếp.

Anh đã kéo ghế sẵn, còn cúi xuống bế tôi đặt lên ghế.

Mặc dù tôi có thể tự leo lên, nhưng anh vẫn kiên nhẫn làm thế.

Tôi lí nhí:

"Em tự ngồi được mà... cảm ơn anh."

Trên bàn là mâm cơm nóng hổi: đùi gà chiên vàng ruộm, rau muống xào tỏi xanh mướt, canh cải nấu thịt bằm thơm phức.

Anh xới cho tôi một bát cơm đầy, rồi gắp ngay chiếc đùi gà to nhất đặt vào chén tôi:

"Ăn đi, cái này anh tự làm hết đó."

Mắt tôi sáng lên, miệng khẽ gật gật:

"Cảm ơn anh... ngon quá!"

Lúc này trong lòng tôi dâng tràn cảm giác ngưỡng mộ.

Anh giỏi quá, vừa học giỏi, lại còn nấu ăn giỏi.

Tôi cầm đũa, cúi đầu ăn miếng cơm đầu tiên.

Cơm trắng dẻo, thêm miếng đùi gà giòn tan, vị mằn mặn ngọt ngọt lan ra nơi đầu lưỡi.

Kỳ lạ thật... rõ ràng chỉ là những món ăn bình thường thôi, vậy mà sao lại ngon đến thế.

Bàn ăn chỉ có hai người, mâm cơm cũng chẳng nhiều món: đùi gà, rau muống xào, canh cải.

Vậy mà tôi thấy mình ăn mãi không chán.

Mỗi lần ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt anh chăm chú gắp thức ăn cho tôi, tim tôi lại ấm áp lạ kỳ.

Tôi bỗng nhớ đến những bữa cơm ở nhà.

Trên bàn luôn có đầy ắp món ngon, màu sắc đẹp mắt, dọn ra trông chẳng khác gì tiệc lớn.

Thế nhưng, mỗi lần tôi cầm đũa, cơm như mắc nghẹn trong cổ.

Ba ngồi một đầu bàn, mẹ ngồi một bên, tôi ngồi một bên.

Chúng tôi nói với nhau không quá mấy câu, chỉ nghe tiếng muỗng va chạm vào chén đĩa.

Không khí lạnh đến mức khiến tôi chỉ muốn ăn cho xong để đứng dậy thật nhanh.

Vậy mà giờ đây, chỉ có hai người, chỉ vài món giản dị thôi... mà tôi lại cảm thấy như được ăn một bữa cơm ngon nhất thế gian.

Không phải vì món ăn cầu kỳ, mà vì có người ngồi trước mặt, lặng lẽ quan tâm, luôn gắp thức ăn cho tôi, luôn cười dịu dàng khi thấy tôi ăn ngon miệng.

Tôi cúi đầu, khẽ mỉm cười.

Thì ra ấm áp thật sự không nằm ở mâm cơm nhiều món, mà nằm ở người cùng ngồi ăn với mình.

Nhưng tôi chợt nhận ra suốt từ nãy đến giờ, anh chỉ chăm chú gắp thức ăn cho tôi, mà chưa ăn miếng nào.

Tôi ngẩng đầu, lo lắng hỏi:

"Anh... sao không ăn cơm?

Cơm anh nguội rồi kìa."

Nói rồi, tôi vụng về gắp miếng gà bỏ vào bát anh.

"Anh ăn đi, món ăn nấu ngon lắm ạ."

Anh thoáng sững lại, rồi bật cười, gật đầu:

"Ừ, anh cảm ơn Hạ Vân nhá."

Chúng tôi cùng nhau ăn cơm.

Cả căn bếp nhỏ bỗng trở nên ấm áp lạ thường, như một gia đình nho nhỏ.

Ăn xong, tôi đứng lên xắn tay áo:

"Anh Quân Vỹ, để em rửa bát cho!"

Anh ngăn lại:

"Không cần đâu, em cứ ra sofa ngồi, để anh làm."

Tôi lắc đầu nguầy nguậy:

"Anh nấu rồi, thì em phải rửa.

Không thể để anh làm hết được."

Anh khẽ thở dài, cuối cùng cũng không nỡ cãi lại tôi.

Nhưng vì bồn rửa khá cao, tôi kiễng chân mãi cũng không với tới.

Anh nhìn tôi loay hoay, cười bất lực, rồi lấy ra một chiếc ghế nhỏ đặt xuống chân bồn rửa:

"Lên đây mà đứng, cho dễ."

Tôi leo lên ghế, bắt đầu rửa, anh đứng bên cạnh lau bát.

"Cảm ơn em nha." – anh nghiêng đầu nhìn tôi.

Tôi vội lắc:

"Dạ không, người cảm ơn phải là em mới đúng.

Em được ăn ngon như vậy, em mới phải cảm ơn anh chứ."

Anh mỉm cười, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến tim tôi run rẩy.

Căn bếp bỗng trở thành nơi ấm áp nhất thế gian.

Tôi vừa rửa bát vừa len lén nhìn anh bên cạnh.

Ánh đèn vàng hắt xuống, soi lên gương mặt anh... mọi thứ yên bình đến mức tôi không muốn khoảnh khắc này trôi qua.

Tôi cắn môi, khẽ thở dài trong lòng.

Giá như mỗi ngày đều có thể cùng anh ăn cơm như thế này thì tốt biết mấy.

Bất giác, tôi dừng tay, ngước nhìn anh thật lâu.

Dưới ánh đèn vàng, anh vừa lau bát vừa khẽ huýt sáo, trông thoải mái đến lạ.

Trái tim tôi nhói lên một cảm giác khó gọi tên.

Đúng lúc ấy, anh quay sang, bắt gặp ánh mắt của tôi.

"Hử?

Sao lại nhìn anh chằm chằm vậy?" – khóe môi anh cong cong, đôi mắt sáng rực ý trêu chọc.

"Muốn ngày nào cũng được anh nấu cho ăn hả... nhóc con?"

Tôi giật bắn, tim đập loạn xạ, vội cúi đầu:

"Đâu...

đâu có...

Em chỉ... nhìn thôi mà."

Anh bật cười, giọng vừa dịu dàng vừa mang chút tinh nghịch:

"Ngốc, có gì đâu mà đỏ mặt.

Thích thì nói thích, anh nấu cho."

Mặt tôi càng đỏ hơn, hai tai cũng nóng bừng.

Tôi quay đi, lẩm bẩm nhỏ xíu:

"Em... không ngốc..."

Anh nghe rõ ràng, khẽ "ừ" một tiếng, nụ cười càng dịu dàng hơn, bàn tay đưa ra đỡ lấy chồng bát trên tay tôi:

"Được rồi, không ngốc thì không ngốc.

Phần còn lại để anh làm, em ngồi nghỉ đi."

Tim tôi run rẩy, chẳng biết vì ánh mắt anh, hay vì chính niềm hạnh phúc len lén đang lớn dần trong lòng mình.

Tôi liếc đồng hồ, chợt giật mình.

Đã khá trễ rồi.

Tôi lúng túng quay sang:

"Anh Vỹ... có hơi muộn rồi, chắc em phải về nhà ạ."

"

Anh khựng lại một chút, rồi gật đầu:

"Ừ, đợi anh xíu."

Anh bước nhanh vào phòng, lát sau quay ra với một chiếc bánh gấu nhỏ và một tuýp thuốc.

Đặt chúng vào tay tôi, anh dặn giọng nghiêm mà vẫn dịu dàng:

"Nhớ thoa thường xuyên, có như vậy thì vết thương mới nhanh lành.

Còn cái này... coi như phần thưởng cho việc em chịu khó rửa bát với anh."

Tôi ôm gói bánh, lòng rộn ràng, khẽ đáp:

"Em cảm ơn anh..."

Anh cười, cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt sáng mà hiền:

"Mai lại sang nhà anh chơi nhé."

Tôi ngẩng lên, đôi mắt mở to, bất giác gật đầu thật nhanh:

"Dạ!"

Nói rồi, tôi khẽ vẫy tay tạm biệt.

Bước ra khỏi cửa, lòng tôi cứ lâng lâng khó tả.

Bầu trời đêm cao rộng, nhưng trái tim tôi chỉ đầy ắp một điều duy nhất: niềm vui vì ngày mai lại có thể gặp anh.

Trên đường về, bước chân tôi mỗi lúc một chậm lại.

Trái tim nặng trĩu, nỗi lo sợ len lỏi vào từng hơi thở.

Nếu ba mẹ đã về nhà, lỡ như thấy tôi đi đâu đó... hoặc tệ hơn, nếu họ nổi giận, có khi tôi sẽ lại bị mắng, bị đánh.

Ý nghĩ ấy khiến bàn tay tôi siết chặt lấy chiếc bánh gấu trong túi áo, tim đập thình thịch, vừa lo vừa sợ.

Đứng trước cánh cửa nhà mình, tôi hít một hơi thật sâu.

Ngón tay run rẩy vặn chốt.

Cạch — cánh cửa mở ra, căn nhà im ắng đến lạ.

Không có tiếng bước chân, cũng không có bóng dáng ai cả.

Tôi đứng khựng lại vài giây, rồi mới thở phào, vai thả lỏng.

Thì ra... hôm nay ba mẹ không về.

Một niềm vui nhỏ bé dâng lên, khiến đôi chân tôi tự nhiên nhẹ hẳn.

Tôi khép cửa, chạy thẳng lên phòng mình.

Nằm dài xuống giường, tôi lấy chiếc bánh gấu ra ngắm nghía.

Ánh đèn bàn hắt xuống, vỏ bánh ánh lên, như thể phát sáng trong tay tôi.

Tôi khẽ ôm nó vào ngực, đôi môi bất giác cong lên.

Tim tôi lại rộn ràng nhớ đến anh Quân Vỹ, nhớ đến bữa cơm, đến nụ cười dịu dàng.

Tôi cứ thế mà cười tủm tỉm một mình.

Một buổi tối ấm áp, hạnh phúc đến lạ...
 
Back
Top Bottom