Dự báo hoa anh đào bắt đầu xuất hiện trên TV.
Ba tuần đã trôi qua kể từ khi Akihito trở về thế giới ban đầu, và anh cảm thấy như dòng thời gian bị tua ngược cuối cùng cũng bắt kịp.
Vụ của ông Ibushi thì bằng cách nào đó đã được giải quyết bằng việc gia hạn thời hạn.
Akihito cũng đã xử lý gần hết chỗ công việc tồn đọng trong thời gian anh nằm viện và cuối cùng đã trở lại với guồng công việc quen thuộc.
Thế giới này, thứ mà trước đó anh vẫn nghĩ là khó chịu hơn thế giới song song rất nhiều, đang dần cho thấy dấu hiệu thay đổi.
Không phải những người xung quanh thay đổi, mà là cách làm việc của chính Akihito đã thay đổi.
Người đầu tiên mà Akihito thấy có thay đổi rõ rệt vì điều đó là Tomioka.
Sau khi Akihito kiên nhẫn hướng dẫn và chỉ bảo cậu ta, lỗi sai của Tomioka dần giảm bớt, và cậu ta thậm chí còn bắt đầu nói những chuyện không liên quan đến công việc với Akihito.
Hóa ra Tomioka vốn là kiểu người hòa đồng, và cậu ta đã bám lấy Akihito theo đúng cách mà Tomioka ở thế giới song song từng làm.
Bản thân Akihito giờ đây đã có thể nhanh chóng nhờ người khác giúp khi gặp rắc rối.
Thay vì ôm đồm quá nhiều thứ và cố chấp rằng mình cũng là nhân viên kinh doanh, anh tìm đến đồng nghiệp để hỏi, suy cho cùng, chuyện đó nên để dân chuyên xử lý thì hơn.
Trái với lo lắng, đồng nghiệp ở bộ phận kinh doanh lại vui vẻ hỗ trợ Akihito nhiệt tình.
Đổi lại, anh giúp họ giải quyết các vấn đề kỹ thuật và khiếu nại, điều này khiến họ bất ngờ là... vui mừng.
Có vẻ như thái độ của mọi người đang từ từ mềm mại hơn.
Nhưng có lẽ người thay đổi nhiều nhất lại là...
Ogami?
Trước đây Ogami hiếm khi chủ động bắt chuyện với Akihito, vậy mà dạo gần đây, cứ mỗi lần Akihito chuẩn bị ra ngoài gặp khách hàng, Ogami chắc chắn sẽ gọi anh lại và chìa tay phải ra.
Tư thế để bắt tay.
Akihito không thể phớt lờ nên đành đặt tay vào, và Ogami sẽ khẽ gật đầu, nói "Đi nhé."
để tiễn anh đi.
Nhưng nếu tay Akihito chỉ hơi lạnh một chút thôi, thái độ của anh ta sẽ ngay lập tức thay đổi.
"Có chuyện gì sao?"
"...Đừng có đoán tình hình của tôi bằng nhiệt độ tay."
"Dù tôi có hỏi thẳng thì cậu cũng chẳng nói thật đâu, đúng không?
Có mang miếng sưởi tay không?"
"Tháng ba rồi đó.
Không lạnh đến mức đó đâu."
"Dù vậy vẫn phải mang theo.
Người khác giúp thế này cậu không phiền đâu nhỉ?"
Từ sau khi biết về tình trạng của Akihito, Ogami bắt đầu lo cho anh như thế.
Dù giọng điệu và thái độ khác, nhưng những việc anh ta làm... giống hệt Ogami của thế giới song song.
Akihito cười bất lực khi Ogami nhét miếng sưởi nhỏ vào tay anh.
"Đúng là cái tính bảo bọc của cậu chẳng thua gì bên đó hết," anh lẩm bẩm, nhớ lại Ogami của thế giới kia.
"Hả?"
Ogami, vừa quay lại máy tính, liền xoay người đặt câu hỏi.
Trong tiếng "hả" đó còn mang chút nhấn mạnh.
"Ý cậu là sao?
Có ai giống tôi à?"
"À...không phải 'giống', mà phải nói là 'đã từng'."
"Ai?"
Ogami hỏi với giọng có phần đe dọa.
Akihito nghẹn lại.
Khi đang do dự không biết trả lời thế nào, đúng lúc đó một đồng nghiệp khác gọi anh.
"Kano, đây là thông tin liên hệ của khách hàng cậu hỏi trước đó."
"Ah, cảm ơn nhé.
Nhờ vậy mà tôi đỡ vất vả rồi."
Akihito cúi cảm ơn rồi quay lại với Ogami và thấy mặt Ogami đang cau lại còn đáng sợ hơn.
"Ogami, đừng có mất tập trung chỉ vì đang ở văn phòng.
Làm ơn để cái mặt đàng hoàng hơn coi."
"Tôi lúc nào mà chẳng đàng hoàng.
Mà quan trọng hơn, cậu bỏ cái thói lật quyển sổ danh thiếp dày cộp để tìm khách rồi hả?"
"Ừ.
Hỏi người khác nhanh hơn."
"Dấu hiệu tốt đó.
Vậy... nhờ ai mà cậu nghĩ được đến mức độ đó?"
Ogami rên một tiếng, truy hỏi.
Lại nữa rồi?
Akihito nhướng mày.
Gần đây, hễ Ogami ngửi thấy chút hơi hướng về sự tồn tại của 'Ogami thế giới kia' là lại bám lấy, hỏi "Hắn là ai?" liên tục.
Có vẻ anh ta không chịu nổi việc Akihito thay đổi mạnh như vậy chỉ sau một tuần nằm viện.
"Tôi không hiểu cậu lo cái gì, nhưng tôi đâu có bị diễn giả hội thảo tính cách tẩy não, cũng chẳng bị giáo chủ tôn giáo nào thuyết giảng.
Nên đừng lo nữa."
"Nếu không muốn tôi lo, thì trả lời cho tử tế đi."
Akihito vốn định trêu Ogami một chút, nói rằng đó là 'cậu ở thế giới song song', nhưng đáng tiếc là chị nhân viên phòng hành chính bán hàng lại đến đúng lúc.
"Ogami, cậu đã gọi lại cho khách hồi nãy chưa?
Nghe có vẻ gấp lắm."
Ogami quay sang chị ấy, đáp gọn lỏn: "Tôi quên mất."
Akihito không thương tiếc vỗ mạnh vào lưng Ogami.
"Hiếm đó, cậu không sao chứ?"
"Tôi định gọi khi cậu đi rồi."
"Vậy à?
Xin lỗi.
Thế tôi đi đây."
Akihito nhếch môi, vẫy tay.
Ogami trông như còn chuyện muốn nói, nhưng cũng không giữ Akihito lại, chỉ cầm điện thoại lên với vẻ mặt u ám.
Những ngày trôi qua đều như vậy: Ogami kì lạ lo lắng cho Akihito... và rồi một ngày nọ, Akihito bắt đầu nghĩ rằng thật ra giữa Ogami thế giới này và Ogami bên kia... chẳng khác nhau bao nhiêu cả.
Trong khi Akihito đang ăn trưa ngay tại bàn, Tomioka vừa từ giờ nghỉ trưa về, chạy ào đến.
"Anh Kano!
Tin lớn luôn!
À, hay anh biết rồi?"
"Không biết đâu.
Nói từ đầu đi."
"Là chuyện của anh đó, Kano!
Anh sắp về lại kỹ thuật đúng không!?"
Akihito suýt đánh rơi cái bánh trong tay.
Đây là lần đầu anh nghe đến chuyện này.
Thấy Akihito im lặng, ngẩn ra, Tomioka càng hào hứng kể tiếp:
"Hôm nay em đi ăn tempura sang sang một chút nha!
Cái quán kiểu tatami gần văn phòng đó.
Em ngồi gần khu tatami, nghe giọng quen quen, là giám đốc của mình!
Nghe nói giám đốc đang ăn cùng người bên nhân sự, và em lỡ nghe được cuộc nói chuyện."
Theo lời Tomioka, hình như Akihito sẽ sớm quay lại vị trí kỹ sư.
Nhưng anh không quay về phòng kỹ thuật, mà vẫn ở bộ phận kinh doanh.
Điều thay đổi là loại công việc: ngoài việc làm báo giá và đề án như trước, Akihito sẽ phụ trách thêm thiết kế chiến lược và thiết kế bên ngoài từ bản nháp do bên kinh doanh đưa sang.
"Vậy... công việc của tôi với tư cách Kỹ sư kinh doanh chẳng phải tăng lên à?"
"Em cũng thấy hơi lạ, nhưng đoán là anh sẽ không phải làm phần bán hàng nữa.
Với cả... nghe nói anh sẽ được giao mấy việc kiểu lắp đặt mạng với mở rộng server."
"Thật sao!?"
Akihito hét lên vì phấn khích.
Dù gì anh cũng sinh ra để làm kỹ thuật.
"Hình như từ tháng Tư sẽ có thêm vài người từ kỹ thuật chuyển lên sàn kinh doanh.
Nghe nói năm vừa rồi bộ phận kinh doanh với kỹ thuật có mâu thuẫn gì đó, nhưng anh Ogami đã nêu vấn đề này từ lâu rồi."
"Ogami cũng có trong chuyện này?"
"Không có mặt ở quán, nhưng theo giám đốc nói thì anh Ogami đã thuyết phục ông ấy suốt một thời gian rồi.
Anh ấy bảo việc chỉ để mình anh làm Kỹ sư kinh doanh là quá nặng, nên cần mang thêm kỹ sư lên."
"Nhưng Ogami chỉ là nhân viên bình thường thôi mà.
Quyền đâu để thuyết phục giám đốc."
"Thì đúng, nhưng..."
Tomioka nhún vai, "Anh Ogami là người được giám đốc ưu ái nhất đó.
Hai người hay đi nhậu cùng nhau.
Giám đốc còn biết rõ là chỉ cần dùng chuyện này làm mồi nhử thì anh Ogami sẽ đi nhậu với ổng ngay, nên ổng lấy cớ này để kéo anh Ogami đi uống gần như mỗi ngày."
Akihito chớp mắt liên tục.
Anh không biết ý kiến của Ogami đã tác động đến đâu, nhưng việc Ogami âm thầm nỗ lực vì chuyện này vẫn khiến anh bất ngờ.
Giám đốc vốn là kiểu người uống vào là khoe chiến công đời mình không dứt, nên ai cũng tránh phải đi nhậu với ông ta.
Giờ nghỉ trưa kết thúc, và Tomioka về bàn của mình.
Akihito vẫn ngồi thất thần hồi lâu.
Dù đột ngột biết bản thân có thể quay lại kỹ thuật, anh vẫn cảm thấy không thật.
Quan trọng hơn cả, việc Ogami đã cố thuyết phục giám đốc vì mình khiến ngực anh nhói lại.
Liệu mình có quá tự tin khi nghĩ rằng cậu ấy làm điều đó... vì mình?
Akihito nhìn sang bàn Ogami.
Hôm nay Ogami ra ngoài gặp khách và dự kiến về thẳng nhà.
Quá trễ để hỏi chuyện.
Akihito cố ghìm lại suy nghĩ, tập trung làm việc, nhưng rồi tâm trí lại trôi đi.
Anh chưa từng nghĩ Ogami lại bận lòng về gánh nặng trên vai mình; hơn nữa, hóa ra việc đó đã được Ogami nói từ lâu rồi, chứ không phải mới đây.
Từ trước đến giờ, Akihito vẫn nghĩ rằng Ogami né tránh mình.
Nhưng... ngay từ lúc đó, Ogami đã lo cho anh rồi sao?
Cậu ta đúng là người khó đoán...
Dù vì lý do gì đi nữa, làm sao Akihito không vui cho nổi khi Ogami lo lắng cho mình như vậy.
Ogami thế giới này lúc nào cũng khiến trái tim Akihito rung động, thậm chí rung động ngược thời gian.
Cảm thấy bản thân sắp hy vọng quá mức, Akihito đưa tay che mặt.
Dù anh tin là Ogami chỉ đơn giản thấy không chịu nổi cảnh Akihito kiệt quệ nên mới làm thế, vẫn có một giọng nói mơ hồ từ đâu đó chen vào... rằng có lẽ không chỉ vậy.
Ogami của thế giới kia và Ogami thế giới này, là hai người khác nhau; nhưng tận sâu bên trong họ có thứ gì đó giống nhau.
Nếu Ogami của thế giới kia mang tình cảm với Akihito... thì Ogami của thế giới này cũng có thể cảm thấy như vậy... không?
...Không đời nào.
Akihito nhớ lại Ogami trước khi anh sang thế giới song song.
Chẳng ai đi cãi tay đôi lạnh lùng với người mình thích như thế.
Nhưng nghĩ lại, việc Akihito giấu cảm xúc của mình và luôn nói lại Ogami cũng đủ khiến người ngoài nghĩ là anh chẳng chút rung động gì.
Kết quả của việc cả hai đều che giấu cảm xúc... là họ trở nên quá tự ý thức, và bầu không khí giữa họ trở nên gai góc hơn mức cần thiết, nghe thật khó tin, nhưng...
Akihito áp cả hai tay lên mặt.
Dù biết không nên hy vọng, anh vẫn không thể ngừng nghĩ về khả năng đó.
Ánh nhìn cháy bỏng của Ogami thế giới kia... một khi đã chứng kiến rồi, anh không thể xóa nó khỏi đầu.
Từ lúc nào đó, Akihito chỉ nghĩ về Ogami suốt.
Anh điên rồi chăng...
Lẽ ra nên nghĩ về công việc, về việc có thể quay về kỹ thuật sau bao mong đợi.
Vậy mà đầu anh giờ chỉ toàn là Ogami.
Akihito thở dài, mặt vẫn vùi trong tay.
Tối hôm đó, giám đốc gọi Akihito lên và thông báo không chính thức: đúng như Tomioka nói, từ mùa xuân năm nay, Akihito sẽ làm kỹ sư thuộc bộ phận kinh doanh.
Dù trong giờ làm đầu óc toàn bị Ogami chiếm dụng, Akihito vẫn vô cùng vui khi được trở lại kỹ thuật, và bước ra khỏi văn phòng với tâm trạng nhẹ bẫng.
Đáng lẽ sẽ về nhà, nhưng nghĩ đến việc trở về căn hộ trống trong lúc tâm trạng đang tốt như vậy thì... hơi phí.
Sau khi cân nhắc một lúc, Akihito lên chuyến tàu ngược hướng với nhà mình.
Điểm đến của anh là Ga Tokyo.
Trong lúc tàu chạy, anh lấy điện thoại ra tìm cửa hàng nơi Ogami đã mua thanh sôcôla kia.
Sau khi xác nhận địa điểm, Akihito xuống tàu và tiến thẳng đến cửa hàng.
Cửa hàng nhỏ đến mức chỉ chứa nổi năm người, mà đã có hơn năm người xếp hàng bên ngoài rồi.
Akihito đứng cuối hàng, ngước nhìn bầu trời đêm, bật cười, không hiểu nổi bản thân đang làm cái gì nữa.
Anh muốn mua một món quà cảm ơn Ogami vì đã thuyết phục giám đốc để anh có thể trở lại kỹ thuật.
Anh không muốn mua gì quá sang, và thứ đầu tiên lóe lên trong đầu chính là thanh sôcôla của cửa hàng này.
Ogami chỉ mua được một thanh duy nhất do giới hạn bán ngày khai trương, vậy mà lại đưa cho Akihito.
Anh đoán Ogami thậm chí còn chưa được nếm thử.
Thế nên Akihito muốn mua tặng Ogami, như lời cảm ơn cho cả dịp hôm đó.
Tất nhiên, đó chỉ là cái cớ.
Sự thật là Akihito muốn nhìn xem Ogami sẽ có biểu cảm gì khi nhận sôcôla từ anh.
Có thể khách trong cửa hàng đang lựa chọn kỹ nên hàng không nhích.
Nhưng Akihito còn chẳng để tâm việc gió đêm làm tóc rối khi anh cứ mãi tưởng tượng phản ứng của Ogami.
Ogami thế giới này cho cảm giác không thích đồ ngọt, nên có thể anh ta sẽ ngại ngùng nhăn mặt.
Hoặc có khi lại đỏ tai, mỉm cười nhận lấy và thú nhận rằng mình thích đồ ngọt, giống như 'Ogami bên kia'.
Với Akihito, tặng sôcôla cho Ogami chẳng khác nào tỏ tình.
Anh muốn xác nhận xem Ogami thế giới này và Ogami thế giới kia giống nhau đến mức nào.
Nếu Ogami này cũng giấu chuyện thích đồ ngọt, vậy thì sở thích của họ giống nhau đến đáng kinh ngạc.
Trong trường hợp đó...
Akihito có thể có cơ hội.
Thử Ogami kiểu này đúng là có chút không công bằng, nhất là khi anh chưa thể nói thẳng ra, nhưng anh không muốn để mọi thứ trở nên căng thẳng thêm một lần nữa trong lúc hai người đang dần thân thiết.
Nhưng nếu không làm gì... anh cảm giác mình sẽ nổ tung vì những mong đợi đang dần dần chất đầy.
Chờ khoảng ba mươi phút, Akihito rời cửa hàng với hộp sôcôla sáu viên.
Nghĩ đến khả năng Ogami không thích đồ quá ngọt, anh chọn loại dịu hơn.
Nhưng rồi Akihito lại tự hỏi anh ta sẽ làm mặt thế nào khi nhận nó.
Tay cầm túi sôcôla, Akihito lên tàu, tay bám vào thanh treo, nhìn vào cửa kính toa tàu phản chiếu gương mặt đầy hồi hộp của mình.
Hễ tưởng tượng phản ứng của Ogami, tim anh lại đập mạnh.
Nhưng lý do đầu ngón tay anh không lạnh như thường lệ... là nhờ Ogami của thế giới kia đang cổ vũ.
Chỉ cần nghĩ rằng Ogami của thế giới này cũng có thể giống như vậy, những ảo vọng ngọt ngào lại tràn lên, lan rộng không kiềm nổi.
Anh muốn Ogami nhận lấy.
Nếu có thể, anh muốn Ogami nhận cả sôcôla... lẫn tình cảm của mình bằng một nụ cười.
Sôcôla bên trong túi đã được đóng kín nên chẳng thể có hương cacao thoát ra được, vậy mà Akihito lại cảm thấy có một mùi ngọt đến nghẹt thở tỏa ra từ chính trái tim mình.
Anh khẽ thở dài.
✦•······················•✦•······················•✦
Ngày hôm sau, khi Akihito cầm theo túi sôcôla đến công ty, anh thấy Ogami hôm nay đến sớm khác thường và đã ngồi sẵn tại bàn làm việc.
Bảng trắng ghi lịch trình của từng nhân viên vẫn trống trơn.
Có vẻ như hôm nay anh ta sẽ làm việc tại bàn giấy cả ngày.
Trong lòng bồn chồn, Akihito liếc nhìn Ogami và quan sát anh ta.
Dù chỉ là đưa sôcôla, nhưng với Akihito, điều đó chẳng khác gì một lời tỏ tình.
Nếu có thể, anh muốn đưa khi xung quanh không có ai, nhưng khi công việc bắt đầu thì Ogami hoặc đang gọi điện, hoặc đang họp, khiến Akihito không thể canh được thời điểm thích hợp.
Anh bắt đầu xử lý công việc buổi chiều trong trạng thái sốt ruột.
Anh nghĩ đến việc lấy cớ hôm nay là thứ Sáu để rủ Ogami đi uống rượu, nhưng khi chuẩn bị gọi Ogami, anh lại không nghĩ ra lý do đủ thuyết phục.
Lần trước anh có thể rủ Ogami một cách tự nhiên vì cả hai đã ở ngoài sau khi xong việc với khách hàng, nhưng Akihito cảm thấy ngại nếu làm lại lần nữa.
Đúng lúc Akihito đang lo lắng vì sắp hết giờ làm mà vẫn chưa mở miệng được với Ogami, anh thấy Ogami cúp máy rồi vươn vai.
Anh ta đứng dậy, xoay vai vài cái, rồi đi ra khỏi văn phòng.
Nghĩ rằng đây là cơ hội, Akihito cũng đi ra hành lang.
Trong lúc bối rối nhìn quanh tìm Ogami, anh nghe thấy tiếng cười khe khẽ vọng ra từ phòng nghỉ.
Đó là giọng của Ogami.
Mùi cà phê càng lúc càng đậm khi Akihito tiến gần phòng nghỉ, và giọng nói phát ra từ bên trong cũng rõ hơn.
Dường như là giọng của Ogami và một người phụ nữ.
Akihito dừng lại gần phòng nghỉ, cuối cùng nghe rõ lời Ogami.
"Dorayaki này ở đâu ra vậy?"
Tiếng cười duyên của người phụ nữ chồng lên câu hỏi của anh ta.
Đó là Mitsuno của bộ phận hành chính kinh doanh.
Cô hơn Akihito và Ogami một tuổi, nên vì là tiền bối, giọng Ogami cũng trở nên khách sáo hơn.
"Là quà của khách hàng đó.
Vì hạn sử dụng không dài, nên tôi nghĩ tốt nhất là ăn hết trong hôm nay."
"Phát cho mọi người à?"
"Chắc ổn thôi, vì hôm nay nhiều người ra ngoài gặp khách hàng mà.
Nếu cậu lo không đủ, cậu có muốn ăn một cái ở đây không?"
Ogami khẽ cười.
Akihito tưởng rằng anh sắp nhận lời, nhưng không phải vậy.
"Không cần tính tôi vào đâu.
Em không thích đồ ngọt."
Akihito đứng sững ngoài phòng nghỉ, gương mặt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, thậm chí không dám thò đầu nhìn vào.
Trái ngược với Akihito, Mitsuno bật cười, dường như chẳng hề bất ngờ.
"Cậu đúng là trông giống kiểu người như vậy đó, Ogami.
Tôi không tưởng tượng nổi cảnh cậu ăn bánh kem hay mấy thứ tương tự."
"Em không thích ăn."
"Tôi hiểu mà.
Tôi còn đang định rủ cậu đến tiệm bánh ngon lắm ở Shinjuku cơ..."
"Em có thể đi cùng.
Chị ăn luôn phần bánh của em cũng được."
"Vậy thì còn ý nghĩa gì nữa.
Tôi muốn cùng nhau nói về cảm nhận mà."
Nghe cuộc đối thoại thân mật ấy, Akihito lặng lẽ lùi lại.
Anh bước dọc hành lang, cố không gây ra tiếng động, rồi nhanh chóng quay về bàn làm việc.
Khi anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính với vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra, Ogami chẳng mấy chốc đã quay lại văn phòng.
Mitsuno theo sau, tay cầm dorayaki.
Khi cô đi ngang bàn Akihito, anh cảm ơn rồi nhận một cái.
Khóe miệng anh khẽ giật, nhưng cậu hy vọng cô không để ý.
Mitsuno cũng mang dorayaki đến bàn Ogami, nhưng anh ta mỉm cười gượng gạo, giơ tay từ chối.
Akihito trừng mắt nhìn màn hình, cố hết sức không quay sang nhìn Ogami.
Có vẻ Ogami thật sự không thích đồ ngọt.
Trong khi Ogami ở thế giới song song đã từng ăn bánh ngàn lớp dâu với vẻ mặt hạnh phúc như thế.
Anh không thể xua khỏi đầu giọng nói của Ogami khi nói rằng mình không thích đồ ngọt.
Cũng như giọng nói vui vẻ của anh ta khi trò chuyện với Mitsuno.
Mối quan hệ giữa hai người họ vốn đã thân như vậy sao?
Akihito lặng lẽ nhai dorayaki, hít thở nông.
Từ khóe mắt, anh thấy Mitsuno quay lại bàn Ogami sau khi đã đi một vòng văn phòng.
Có vẻ cô lại đưa dorayaki cho Ogami, nhưng anh ta vẫn từ chối.
Sau khi xác nhận rằng anh ta thật sự không muốn, Mitsuno hào hứng cắn miếng dorayaki còn lại.
Tiếng cười của Ogami và Tomioka vang lên trong văn phòng khi thấy cảnh đó.
Akihito ép mình nuốt miếng bánh trong miệng rồi đứng dậy.
Có lẽ vì diễn biến quá bất ngờ khiến vị giác của anh tê liệt, nên chiếc dorayaki vừa ăn chẳng có mùi vị gì; thậm chí không hề có chút ngọt nào.
May mắn là anh không có công việc gấp phải hoàn thành, nên Akihito rời văn phòng ngay khi hết giờ làm.
Ai trong công ty cũng nhận ra rằng chiều nay Akihito không ổn, đến cả Tomioka cũng gọi với theo khi anh ra về, dặn rằng đừng cố gắng quá sức.
Anh lấy túi sôcôla từ tủ đồ rồi thong thả đi về phía nhà ga, nhưng giữa chừng lại đổi hướng, tiến về đền Kokyou.
Hôm nay ngôi đền vẫn vắng lặng, trên khuôn viên tối om không một bóng người.
Ngồi xuống chỗ quen thuộc trên hàng rào đá, Akihito đặt túi sôcôla lên đầu gối và lẩm bẩm:
"Giờ thì... vô dụng rồi nhỉ."
Cơn gió đầu xuân se lạnh lướt qua má khiến anh chớp mắt chậm rãi.
Từ gói sôcôla trên đầu gối không tỏa ra bất kỳ mùi hương nào.
Trong khi chỉ mới hôm qua, từ nó còn dâng lên một mùi ngọt ngào gần như nghẹt thở khi anh xách trên tay.
Đối diện với việc mình đã phấn khích quá mức như thế nào, Akihito bật cười chua chát.
Biết rằng Ogami không thích đồ ngọt giống như một gáo nước lạnh kéo anh về thực tại.
Cho dù Ogami ở thế giới kia có giấu việc mình hảo ngọt, thì cũng không có nghĩa Ogami ở thế giới này cũng như vậy.
Dù Akihito hiểu rõ điều đó, anh vẫn đã hiểu lầm, vì gần đây Ogami này thường xuyên thể hiện những biểu cảm quá giống với phiên bản kia của anh ta.
Một điều khác cũng kéo Akihito trở về thực tại, chính là việc nhìn thấy Ogami và Mitsuno nói chuyện thân mật như vậy.
Ogami của thế giới này là người dị tính.
Có lẽ dù Akihito có cố gắng tiếp cận thì anh ta cũng sẽ không bao giờ quay sang nhìn anh.
Phần lớn mọi người trên thế giới đều là dị tính, còn người đồng tính chỉ chiếm thiểu số.
Ogami chắc chắn thuộc về phía đa số ấy.
Chẳng phải đó chính là lý do vì sao trước khi sang thế giới song song, Akihito không muốn thừa nhận cảm xúc của mình hay sao?
Dù có thổ lộ thì cũng chẳng có cơ hội, nên anh mới cố chấp bám vào việc Ogami từng có bạn gái.
Anh muốn tin rằng đó là bằng chứng anh ta là trai thẳng.
Dù liên tục phủ nhận rằng mình đang khao khát Ogami, Akihito lại bị ném sang thế giới song song, nơi anh dễ dàng thừa nhận cảm xúc của mình.
Và khi quay về thế giới ban đầu, những mầm cảm xúc ấy vẫn còn nguyên.
Thậm chí, Akihito còn cảm thấy chúng ngày càng nở rộ hơn.
Chúng đã lớn đến mức này rồi, vậy anh còn có thể làm gì nữa đây?
Dù có ngắt bỏ thì mầm mới cũng sẽ lập tức mọc lên.
Dù có cố nhổ bật rễ, chúng cũng chẳng có vẻ gì là sẽ héo tàn.
Và ngay cả khi vứt chúng xuống đất, chúng cũng sẽ bén rễ và tiếp tục sinh sôi.
Nghe cứ như thể cảm xúc của anh là cỏ dại vậy, và Akihito bật cười.
Nhưng vừa cười, anh lại muốn khóc, bởi việc từ bỏ dường như là điều không thể.
Đã quá muộn để tỏ tình.
Nhưng anh cũng không thể vứt bỏ cảm xúc của mình.
Những tình cảm yêu thương cứ lặng lẽ nở hoa ở một góc trong tim thật đáng thương.
Anh chỉ có thể âm thầm dõi theo chúng.
Akihito nhìn về phía cổng đền bên cạnh.
Cầu thang phía dưới bị bóng tối nuốt chửng, anh không thể nhìn thấy tận cùng.
Nếu mình lại ngã từ đây xuống, liệu có thể quay về thế giới song song không?
Ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong chớp mắt, và một nụ cười nhỏ hiện lên trên môi Akihito.
Dù có quay về được, anh cũng sẽ lại trở về đây thôi.
Anh càng chắc chắn điều đó hơn khi đã nhận ra rằng Ogami ở thế giới kia và Ogami ở thế giới này là hai người khác nhau.
Bởi người mà anh bị thu hút, là Ogami của thế giới này.
Ogami rất tốt bụng.
Cả hai Ogami đều tốt bụng, nhưng điều khiến mọi thứ trở nên tuyệt vọng chính là sự tốt bụng vụng về của Ogami này.
Akihito chỉ nhận ra sự dịu dàng ấy sau này, và nó đã siết chặt trái tim cậu không buông.
Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời và thở dài.
Vì đã là tháng Ba, hơi thở của anh không còn hóa thành làn khói trắng vì lạnh.
Dù là mối tình đơn phương, Akihito vẫn thấy may mắn vì đã nhận ra điều đó trước khi tỏ tình rồi bị từ chối.
Anh không phải đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
Nếu lúc đó anh lỡ buột miệng thổ lộ, chắc chắn Ogami sẽ là người chủ động tạo khoảng cách.
Và nếu chuyện đó xảy ra, khối lượng công việc của Ogami sẽ tăng lên ngay khi mọi thứ vừa mới bắt đầu tiến triển tốt đẹp.
Đúng vậy, lý do Akihito quay về thế giới này là để đáp lại Ogami, người đã vô tình đối xử tốt với anh, dù chỉ một chút thôi.
Anh không quay về để nói ra tình cảm của mình.
Mục tiêu ấy mới chỉ hoàn thành được một nửa, nên anh chỉ còn cách gói ghém nỗi cô đơn vào một mục đích nào đó để tiếp tục bước tiếp.
Nghĩ lại mối quan hệ đầy gai góc trước đây của hai người, việc họ giờ đây có thể làm đồng nghiệp hòa nhã với nhau đúng là kỳ diệu.
Akihito tự thuyết phục mình như vậy, rồi vỗ nhẹ lên túi sôcôla đặt trên đùi.
Giờ đã biết Ogami không thích đồ ngọt, anh không thể đưa chocolate này cho anh ta được.
Nhưng ăn nó ngay lúc này trong tuyệt vọng thì cũng thật đáng tiếc.
Dù sao thì một viên cũng tận 600 yên, đắt đỏ vô cùng.
Akihito cười khổ, nghĩ rằng mình vĩnh viễn không thể đóng vai nữ chính thất tình được, bởi trong tình huống thế này mà anh vẫn còn lo đến tiền bạc.
Thanh sôcôla Ogami đưa cho anh hôm trước cũng đắt không kém.
Đắt đến mức khiến người ta phải do dự trước khi đưa cho một người chỉ là đồng nghiệp.
Akihito tự hỏi vì sao anh ta lại tặng anh loại sôcôla cao cấp như vậy.
Có lẽ anh ta tình cờ nhận được từ ai đó, thấy vứt đi thì tiếc nên đẩy sang cho Akihito chăng.
Nếu là như vậy, thì việc Akihito đến giờ vẫn không nỡ vứt bỏ cái vỏ kia thật là thảm hại.
Cái vỏ sôcôla có dòng chữ 'Sẽ ổn thôi' ấy đang được cậu lén cất kỹ trong ngăn kéo bàn làm việc ở nhà.
Nhìn theo cách này, từng lời nói, từng hành động của anh đều tràn ngập tình cảm dành cho Ogami.
Chán ghét chính mình, Akihito đưa tay che mặt, cảm nhận đầu ngón tay lạnh lẽo áp lên má.
Chúng không lạnh vì không khí bên ngoài, mà vì dường như hơi ấm đang rút đi từ bên trong.
Nhiệt độ cơ thể Akihito gắn liền trực tiếp với trạng thái tinh thần của anh.
Cảm giác như tâm trạng hạ xuống bao nhiêu, thân nhiệt cũng tụt theo bấy nhiêu.
Không ổn rồi, Akihito nghĩ thầm.
Khi anh bỏ tay khỏi mặt, tầm nhìn đã trở nên hơi mờ.
Anh tưởng đó là vì nước mắt, nhưng anh vẫn chưa khóc.
Akihito chớp mắt một lần, rồi hai lần, và khi nhận ra có làn khói trắng trôi lơ lửng trước mắt, anh giật mình ngẩng đầu lên.
Trong khoảnh khắc, anh còn tưởng là có hỏa hoạn, nhưng không hề ngửi thấy mùi khét.
Anh quay người nhìn khắp khuôn viên đền, và thấy làn khói trắng cũng ở đó hay là sương mù?
Akihito đứng dậy một cách dè dặt và đi quanh khuôn viên.
Làn sương dày đến mức khiến anh nghĩ rằng có ai đó đang dùng đá khô để tạo khói.
Khi nhìn từ chính điện ra lối đi, ngay cả màu đỏ son của cổng đền chỉ cách đó vài mét cũng mờ nhạt đến mức khó nhận ra.
Tất cả những gì anh thấy chỉ là một bóng dáng mơ hồ trong sương.
Đây là lần đầu tiên Akihito gặp phải màn sương dày như thế này giữa thành phố.
Những người đang lái xe lúc này hẳn là sợ đến chết khiếp.
Akihito quay lại hàng rào đá nơi anh vừa ngồi ban nãy, căng mắt nhìn về phía con đường xa xa.
Đúng lúc đó, anh nghe thấy tiếng bước chân vững vàng vang lên từ trong làn sương dày đặc.
Âm thanh ấy kỳ lạ thay, dội lại như thể ở rất gần, khiến Akihito không phân biệt được nó đến từ đâu.
Anh quay người lại, cảm giác như nó ở phía sau, nhưng rồi lại nghe thấy từ phía trên, khiến anh giật mình ngẩng đầu nhìn về phía cổng đền gần đó.
Anh hoảng hốt nhìn quanh, và cuối cùng nhận ra âm thanh ấy đến từ phía dưới.
Có người đang bước lên bậc thềm của đền.
Qua làn sương, anh thấy bóng dáng của một người.
Không khí đột nhiên chuyển động, và gương mặt của người đang bước lên hiện ra giữa sương mù.
Người đó đồng thời nhìn thấy Akihito, khiến anh suýt bật tiếng kêu vì kinh ngạc.
Không biết nên gọi là đúng lúc hay không đúng lúc, nhưng người xuất hiện từ trong sương chính là Ogami.
Khi nhận ra Akihito, vẻ mặt Ogami chuyển sang sững sờ, rồi anh tăng tốc.
"Kano, cậu ở đây à...?
Tôi thật sự giật mình khi cậu đột nhiên biến mất lúc chúng ta đang uống rượu!"
Akihito đi vòng qua cổng đền để gặp Ogami ở đầu cầu thang, nhưng những lời anh ta nói khiến anh nhíu mày.
"Uống rượu...?"
Khi anh đặt một tay lên cột đền và nghiêng người về phía trước, biểu cảm của Ogami thay đổi, và anh chạy nốt mấy bậc thang còn lại.
"Này, cậu say rồi đúng không!?
Cậu định lại ngã từ đây xuống à?"
"...Tôi không say."
"Người say lúc nào cũng nói thế.
Trong khi vừa nãy cậu còn uống rượu mà."
Ogami nhẹ nhàng đẩy vai Akihito, kéo anh ra xa khỏi bậc thang.
Akihito định quay lại khuôn viên đền, nhưng Ogami lại rất tự nhiên khoác tay qua vai anh.
Akihito giật mình.
Với Ogami của thế giới này, khoảng cách như vậy thật sự là quá gần.
"Ogami...?"
Nghe Akihito gọi tên mình, Ogami dừng bước và nở một nụ cười vô cùng dịu dàng.
Ánh mắt đầy cưng chiều ấy quen thuộc đến đau lòng, khiến Akihito hoảng hốt đẩy anh ta về phía cầu thang.
Thoạt nhìn, anh ta không khác gì Ogami ở văn phòng, nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, Akihito hiểu ra.
Đây không phải Ogami của thế giới này.
Mà là Ogami của thế giới song song.
Nghĩ vậy thì mọi hành động khó hiểu của anh đều có lời giải.
Chẳng lẽ anh lại sang thế giới song song dù không hề ngã xuống cầu thang?
Hay là ngôi đền nằm ở vị trí cao này chính là điểm trung gian nối liền hai thế giới?
Thấy Akihito im lặng, Ogami lo lắng nhìn anh.
"Này, cậu thật sự quên mất chuyện vừa nãy mình đang uống rượu à?
Đừng nói là lại bị mất trí nhớ nữa nhé?"
"...Lại?"
"Đầu mùa xuân cậu từng mất hẳn một tháng ký ức, cậu nhớ không?"
Dù anh ta nói vậy, Akihito hoàn toàn không hiểu chuyện gì.
Khi vội vàng lục lọi ký ức của mình, anh chợt hiểu ra.
Ogami đang nói về 'Kano Akihito' người đã không hề tỉnh lại dù chỉ một lần trong suốt thời gian Akihito ở thế giới này trước khi bị trả về thế giới ban đầu.
'Kano Akihito' người đã hôn mê suốt một tuần ở thế giới này, dường như đã tỉnh lại bên kia mà không gặp vấn đề gì.
Chỉ là anh không có ký ức của một tháng trước đó.
Điều này là đương nhiên.
Vì người đóng vai 'Kano Akihito' trong khoảng thời gian ấy chính là Akihito.
Làm sao anh biết được những chuyện đã xảy ra ở công ty, hay chuyện Akihito và Ogami đã cùng nhau đi ăn bánh ngàn lớp dâu.
Trong mắt người ngoài, chuyện đó hẳn trông giống như mất trí nhớ.
Trong lúc Akihito đang tự sắp xếp lại mọi chuyện trong đầu, Ogami nhẹ nhàng vuốt ve má cậu.
"Có sao không?
Sắc mặt cậu trông không ổn lắm."
Ogami nắm cằm Akihito và nâng mặt anh lên.
Anh ta không hề do dự khi chạm vào anh.
Ngọn lửa đam mê mà Akihito từng thấy sâu trong ánh mắt Ogami khi nhìn mình vẫn còn đó.
Ánh nhìn mà Ogami của thế giới này sẽ không bao giờ dành cho anh, nay lại móc chặt lấy trái tim Akihito.
Trong lúc anh ngẩn người nhìn gương mặt Ogami, quên cả nói nên lời, Ogami nở một nụ cười mơ màng.
"Sao vậy?"
Giọng nói ngọt ngào, như lời thì thầm của người yêu.
Như thể anh ta đang dùng mọi thứ ngoài lời nói để thể hiện sự yêu thương.
Akihito tự hỏi liệu Ogami trước mặt có chấp nhận tình cảm của mình không.
Ý nghĩ ấy lướt qua, và anh khàn giọng gọi tên.
"...Ogami."
"Hửm?"
"Tôi thích cậu."
Những cảm xúc mà cậu không thể nói với Ogami của thế giới này tuôn ra khỏi miệng, như con đập vỡ tung.
Đôi mắt Ogami mở to.
Akihito nhìn thẳng vào anh ta.
Cả hai không cử động, cũng không nói gì; chỉ có làn sương mù xung quanh họ chậm rãi cuộn trào trong tầm nhìn.
Ngước nhìn Ogami đang sững sờ, Akihito nở một nụ cười yếu ớt.
"Nếu tôi nói như vậy, cậu sẽ làm gì?"
Nín thở, Ogami chăm chú nhìn khuôn mặt Akihito rồi chớp mắt.
Dường như anh ta nhận ra biểu cảm của Akihito đã chuyển từ nghiêm túc sang một nụ cười gượng gạo, và khẽ thở dài.
"Tôi cũng không quá để tâm đâu."
Vẻ cưng chiều ban nãy biến mất khỏi gương mặt Ogami, anh ta vuốt cằm Akihito một lần với vẻ hơi buồn cười.
"Nhưng người mà cậu thực sự muốn nói điều đó, không phải là tôi, đúng không?"
Biểu cảm của Akihito càng trở nên bất lực hơn, và anh gật đầu.
Anh cũng đã nhận ra điều đó ngay khoảnh khắc mình nói 'tôi thích cậu'.
Rằng Ogami ở đây và Ogami mà anh mong muốn là hai người khác nhau.
Ogami trước mặt dịu dàng và có tình cảm với anh, nhưng dù vậy, người Akihito lựa chọn vẫn là người kia.
Anh thích Ogami không đẩy anh ra sau vì anh là một nhân viên bán hàng kém cỏi, mà là Ogami kiên nhẫn dõi theo anh.
Anh thích Ogami sẵn sàng ở bên cạnh anh, dù điều đó cũng đồng nghĩa với việc bản thân anh ta sẽ bị ảnh hưởng nếu Akihito gặp rắc rối.
Ogami nở một nụ cười đau lòng giống hệt Akihito, rồi chậm rãi rút tay khỏi cằm anh.
"Vậy là tôi bị từ chối à?
Lần thứ hai rồi, sau lần ở quán yakiniku. ...Mà thôi, dù tôi có nói thế, cậu cũng sẽ không nhớ đâu."
"Tôi nhớ mà.
Quán yakiniku nơi chúng ta ăn bánh cá bảy vị, đúng không?"
Nụ cười lập tức biến mất khỏi gương mặt Ogami khi nghe câu trả lời của Akihito.
Anh ta mở to mắt, chăm chú quan sát khuôn mặt anh.
"...Cậu nhớ sao?
Hay ký ức của cậu đã quay trở lại rồi?"
Akihito không trả lời câu hỏi của Ogami, chỉ tay xuống cầu thang.
"Làm ơn, khi cậu xuống dưới thì hãy đi tìm tôi nhé.
Chắc tôi đang ở đâu đó gần đây thôi.
Rồi hãy thử lặp lại những gì cậu đã nói ở quán yakiniku.
Tôi nghĩ lần này cậu sẽ nhận được một phản ứng khác."
"...Ý cậu là sao?"
Ogami trông đầy bối rối.
Akihito cố nhịn cười.
"Tôi là một phiên bản ngoại lệ của chính mình.
Không phải là 'tôi' mà cậu quen biết."
"...Không phải Kano?
Đừng nói là cậu có anh em sinh đôi hay gì đó chứ...."
Cười khẽ, Akihito bước ra xa cầu thang.
"Tôi không phải sinh đôi.
Chỉ là tôi, người đã không thể sống thật với những người xung quanh.
Trước khi mất trí nhớ, tôi là kiểu người khá khó đối phó, đúng không?"
Ogami im lặng nhìn Akihito.
Làn sương càng lúc càng dày, như thể sắp nuốt chửng Ogami đang đứng cạnh cậu.
Akihito không biết trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Ogami sẽ hiểu được bao nhiêu.
Thế nhưng Ogami nghiêng đầu, nói:
"Thật sao?
Nhưng tôi thấy cậu rất thẳng thắn mà."
"...Nói hay lắm.
Đúng là anh chàng khéo miệng."
Akihito cười khổ rồi giục anh.
"Cậu nên đi đi."
"Cậu ổn chứ, Kano?
Trông cậu không được khỏe lắm."
"Đừng lo.
Nếu cậu không nhanh lên, 'tôi' của thế giới đó sẽ chạy đi đâu mất đấy."
Sau lần thúc giục thứ ba, Ogami cuối cùng cũng quay xuống cầu thang.
Gương mặt cứ ngoái lại nhìn Akihito như luyến tiếc dần tan vào màn sương rồi biến mất.
Akihito đứng tựa vào cổng đền một lúc, và làn sương bắt đầu chậm rãi tan đi.
Phía dưới cầu thang tối om, không có đèn đường, nhưng nếu nheo mắt nhìn kỹ thì vẫn có thể thấy lờ mờ xuống tận dưới.
Con đường rẽ khỏi trục chính không có lấy một bóng người hay xe cộ.
Có vẻ Ogami đã trở về thế giới song song của mình mà không bị lạc lối nơi này.
Dựa lưng vào cổng đền, Akihito trượt người xuống ngồi xổm.
Anh nhắm mắt lại.
Không hiểu sao, anh có cảm giác đây chính là cơ hội cuối cùng để quay về thế giới song song.
Anh linh cảm rằng mình sẽ không thể đến đó thêm lần nào nữa, và gần như chắc chắn điều đó là đúng.
Akihito thoáng tự hỏi liệu mình có vừa làm điều gì khiến bản thân hối hận hay không, rồi bật cười khe khẽ.
Thật ra cậu không hề tin như vậy.
Akihito vẫn luôn phạm sai lầm ở thế giới này.
Và có rất nhiều chuyện không diễn ra theo như anh mong muốn.
Việc cố gắng lên kế hoạch cho cuộc đời là vô nghĩa, và chắc chắn trong tương lai anh sẽ còn phải đối mặt với những bổ sung, thay đổi vô lý thêm nhiều lần nữa.
Nhưng dù vậy, anh vẫn thành thật bước tiếp trong cuộc sống thường ngày méo mó ấy, cho dù nó chẳng hề lý tưởng.
Chẳng phải chính việc nhận ra mình thật sự đã sống trong từng ngày khiến cho ngay cả một cuộc đời vô dụng cũng trở nên quý giá hay sao?
Akihito đã học được điều đó sau chuyến đi đến thế giới song song.
Dù một thế giới có đẹp đẽ đến đâu, nếu anh không tồn tại trong đó, thì nó cũng chỉ là một thứ giả tạo vô vị.
"Chính tôi là người đã lựa chọn."
Akihito lẩm bẩm, giọng nói dịu dàng đến mức chính anh cũng ngạc nhiên.
Hít sâu một hơi, Akihito đặt tay lên cổng đền rồi chậm rãi đứng dậy.
Vì quá bất ngờ trước sự xuất hiện của Ogami, anh đã quên mất rằng thân nhiệt của mình vẫn còn thấp.
Dù cố gắng đứng lên được, nhưng không thể bước đi tiếp, Akihito lại tựa người vào đền và hít thở sâu.
Nhưng mà... thời điểm Ogami của thế giới song song xuất hiện lúc này...
Thật nguy hiểm.
Trong trạng thái trái tim tan vỡ như hiện tại, anh suýt nữa đã chạy theo anh ta.
Ogami của thế giới này không nhìn Akihito bằng ánh mắt kiên định như vậy.
Mỗi khi nhớ lại ánh nhìn đầy nhiệt tình kia, Akihito lại cảm thấy trái tim không thể cứu vãn của mình rung động.
Anh phải nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
"Trước hết, mình phải quyết định xem sẽ làm gì với túi sôcôla này đã...."
Akihito cố tình nói ra thành lời để tự nhắc nhở bản thân.
Trước mắt cứ mang nó về nhà, rồi có lẽ sẽ mua bánh gạo hay thứ gì đó cho Ogami thay thế.
Anh muốn tin rằng như vậy cũng đủ để bày tỏ lòng biết ơn.
Tựa vào cổng đền, Akihito nhắm mắt lại, rồi đột nhiên cảm thấy ý thức của mình trôi tuột đi.
Anh vội lắc đầu, có cảm giác nếu không làm vậy thì sẽ ngủ thiếp đi ngay tại chỗ.
Ngủ ở nơi thế này thì chắc chắn sẽ bị cảm lạnh.
Ngay lúc đang bám vào cổng đền và loạng choạng định rời đi, anh nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ phía dưới vọng lên.
Akihito hé mắt nhìn và thấy có người đang chạy trên vỉa hè với tốc độ đáng kinh ngạc.
Bóng người ấy không hề do dự bước lên cầu thang, rồi lao thẳng lên khuôn viên đền, mỗi bước nhảy qua hai bậc.
Càng đến gần, gương mặt ấy càng hiện rõ, và Akihito mở to mắt kinh ngạc khi nhận ra gương mặt quen thuộc đầy dữ dội kia.
"Ogami?
Sao cậu lại ở đây?"
Akihito lảo đảo khi nghiêng người về phía trước.
Ngay khoảnh khắc anh sắp ngã, Ogami đang chạy lên cầu thang đã vững vàng ôm chặt lấy anh.
Ngực hai người va vào nhau đau điếng.
Nhưng Ogami không hề chao đảo, cứ thế ôm chặt Akihito, lưng cong ra sau để giữ thăng bằng.
"Thân nhiệt của cậu lại giảm nữa rồi à!?
Cậu nên đi đâu cũng quấn chăn theo đi!"
Giọng nói tức giận của Ogami phả vào tai Akihito như một cơn gió mạnh.
Ngay lập tức, anh biết đây là Ogami của thế giới này.
Nhận ra Akihito đang mềm nhũn dựa vào mình, Ogami tặc lưỡi, bế anh lên hết bậc thang rồi đặt anh xuống phía sau cổng đền.
Dù chân đã chạm đất, Akihito vẫn không thể đứng vững.
Trong lúc gắng gượng đứng dậy dựa vào lồng ngực Ogami, vòng tay anh ta siết chặt lấy eo anh, kéo anh sát hơn.
Tim Akihito thót lên.
Đây là lần đầu tiên anh ở gần Ogami đến vậy.
Cảm giác nhịp tim sắp vượt tầm kiểm soát, Akihito cố ép mình hít thở sâu để bình tĩnh lại.
Hành động của Ogami không hề mang ẩn ý gì.
Akihito không muốn để lộ những toan tính thầm kín của mình trước Ogami, người chỉ đơn thuần đang giúp đỡ anh bằng lòng tốt.
Anh cố gắng tách ra, nhưng không thể đứng vững, Akihito đành bất lực tựa vào lồng ngực rộng lớn ấy.
Trong khoảnh khắc áp vào ngực Ogami, anh thật sự muốn nói: Cậu đúng là tàn nhẫn ở điểm này.
Dù là trai thẳng, anh ta vẫn không chút do dự làm những chuyện như thế với người cùng giới, khiến Akihito hiểu lầm.
Có lẽ anh thậm chí còn chẳng thấy vui vẻ gì khi ôm một người đàn ông.
"Này, Kano, cậu ổn chứ?"
Akihito nhắm mắt lại và gật đầu, cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực Ogami truyền sang.
Anh không thể nói gì; nếu mở miệng, giọng anh chắc chắn sẽ run rẩy.
Ogami lặng lẽ ôm Akihito một lúc, rồi sau đó lẩm bẩm:
"....Hình như lúc nãy còn có người khác ở đây thì phải?"
Ngay cả trong tình huống khiến người ta bối rối thế này, Akihito vẫn không thể chống lại cơn buồn ngủ đi kèm với việc thân nhiệt hạ xuống.
Anh bắt đầu lim dim và khẽ đáp bằng giọng ngái ngủ:
"Hửm?"
"Từ xa tôi thấy cậu đứng trên đỉnh bậc thang.
Và hình như lúc đó tôi còn thấy có ai đó đang đi xuống..."
"....Cậu thấy sao?"
Phía dưới đó không có sương mù à?
Akihito thấy thật kỳ lạ.
"Vậy là quả thật có người ở đây?"
Giọng Ogami trầm xuống.
"Người đó đã làm gì cậu sao?
Nên thân nhiệt của cậu mới lại hạ xuống như vậy?
Hay là...
đừng nói với tôi là cậu định nhảy xuống đây lần nữa nhé?"
Ogami đặt một tay lên eo Akihito, tay còn lại nắm lấy tay cậu.
Anh đan các ngón tay mình vào những ngón tay lạnh giá của Akihito, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Akihito mở đôi mi nặng trĩu, cố ngẩng lên nhìn Ogami.
Trước đây chỉ cần Ogami nắm tay là anh đã tỉnh táo hẳn, nhưng hôm nay thì hết cách rồi.
Cơ thể Ogami ấm áp khiến anh buồn ngủ.
Hay có lẽ anh đang trốn tránh hiện thực.
Anh không muốn nhìn vào mắt Ogami, Ogami có thể áp sát canh như thế này không chút do dự, chính vì anh ta chẳng hề có cảm xúc gì với một người như anh.
Ogami đang nói gì đó với gương mặt đáng sợ.
Rốt cuộc anh ta lo lắng đến mức nào vậy?
"Cậu có nghe tôi nói không?"
Ogami hỏi bằng giọng cứng rắn.
Akihito khẽ nheo mắt.
Đúng là anh thật sự rất thích Ogami của thế giới này, người thậm chí không biết hỏi han một cách nhẹ nhàng, vậy mà lại chẳng thể bỏ mặc anh.
Được bao bọc trong vòng tay ấm áp của Ogami, Akihito gọi tên anh bằng giọng mơ màng:
"...Ogami, cảm ơn cậu vì tất cả."
Ogami giật mình, siết chặt bàn tay Akihito.
"Đừng có nói kiểu đó, sao cậu nói như người sắp chết vậy?"
"Tôi không chết đâu nhưng... vừa nãy tôi thật sự đã ở sát bờ vực rồi...."
Akihito suýt nữa đã quay về thế giới song song.
Anh chỉ vừa kịp chịu đựng được nhờ lý trí.
Đương nhiên, anh mệt mỏi và kiệt quệ.
Nhân tiện mà nói, nếu không có cơ hội này, anh cũng chẳng thể chạm vào Ogami gần đến thế.
Khi anh đang tính toán trong đầu, cân nhắc xem có nên giả vờ tình trạng xấu hơn để tiếp tục dựa vào Ogami hay không, thì có thứ gì đó mềm mại chạm lên môi anh.
Nó áp nhẹ lên môi anh, rồi rời đi.
Cảm nhận có điều gì đó khác thường, Akihito mở mắt ra, toàn bộ tầm nhìn của anh bị gương mặt Ogami chiếm trọn.
Hay chính xác hơn, thứ duy nhất anh thấy là đôi mắt của Ogami.
Một làn hơi thở lướt nhẹ qua môi Akihito, khiến anh giật mình.
"Cậu tỉnh rồi à?"
Ogami thì thầm bằng giọng trầm thấp, khàn khàn.
Mắt Akihito mở to đến mức như sắp rơi ra ngoài, anh lúng túng lùi người ra xa Ogami.
Ánh nhìn của anh vô thức bị kéo về phía đôi môi của anh ta.
Vừa nãy... anh bị hôn sao?
Nhưng tại sao Ogami của thế giới này lại làm chuyện như vậy?
Ogami là trai thẳng.
Chỉ mới hôm nay thôi, anh ta còn có một cuộc trò chuyện thân mật như người yêu với Mitsuno trong phòng nghỉ.
Cuối tuần họ còn định đi ăn bánh cùng nhau nữa.
Dù Ogami ghét đồ ngọt.
Nếu là Ogami của thế giới song song thì có thể làm chuyện đó, Akihito nghĩ, toàn thân như bị rút cạn sức lực.
"Cậu... có phải không phải là chính mình không...?"
Akihito hỏi, đồng thời rút tay mình ra khỏi tay Ogami.
Ogami nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu.
"Cậu đang nói gì vậy?"
"Cậu quay lại rồi sao?"
Nếu anh ta hôn Akihito, vậy thì người đang đứng trước mặt anh hẳn là Ogami của thế giới song song.
Phải chăng anh ta lo Akihito không ổn nên quay lại vì anh?
Tự quyết định đó là sự thật, Akihito tránh xa Ogami và loạng choạng bước về phía hàng rào đá.
Anh nhặt chiếc cặp và túi sôcôla đã để lại đó, rồi đẩy về phía Ogami.
"Cậu có thể mang cái này theo rồi quay về được không?
Cậu thích đồ ngọt mà, đúng không?
Thật ra tôi định đưa nó cho người đó nhưng... có chút chuyện xảy ra.
Thôi thì, cậu về cẩn thận nhé."
Akihito vẫy tay với Ogami đang cầm túi, nhưng cánh tay cậu đột ngột bị nắm chặt.
"'Người đó' là ai?"
Akihito nhướng mày ngạc nhiên.
Ngay cả Ogami cũng không hiểu được khái niệm thế giới song song sao?
"'Người đó' là phiên bản cậu không thích đồ ngọt."
"Cậu đang nói về tôi à?"
Ogami hỏi, mặt sầm xuống.
Mắt Akihito mở to.
"Chẳng phải cậu thích đồ ngọt sao?"
"Không."
"Cậu không phải đã ăn bánh ngàn lớp dâu rất vui vẻ à?"
"Cậu đang nói về ai vậy?"
Giọng Ogami dần trở nên cáu kỉnh.
Giọng Akihito cũng nhỏ hẳn đi.
"...Người đã từ chối bánh dorayaki trong phòng nghỉ hôm nay là?"
"Là tôi."
Nghe câu trả lời đó, Akihito hít mạnh một hơi.
Nói cách khác, người đang ở đây bây giờ đúng là Ogami của thế giới này.
Nhưng Ogami mà Akihito bị thu hút, dù là trai thẳng, tuyệt đối sẽ không làm chuyện như hôn anh.
Hiểu ra điều đó, gương mặt Akihito tràn đầy kinh ngạc.
"V-Vì sao cậu lại làm chuyện như vậy!?"
"Khoan đã, rốt cuộc từ nãy đến giờ cậu đang nói về ai?
Nếu là người khác hôn cậu thì cậu cũng sẽ không ngạc nhiên sao!?"
Akihito lùi lại ba bước, nhưng Ogami chỉ cần sải một bước dài là đã áp sát.
Thân hình cao lớn của anh ta che phủ ngay trước mặt Akihito, bị đôi mắt sắc bén ấy nhìn chằm chằm khiến cơ thể anh theo bản năng muốn bỏ chạy.
Anh định lách người qua, nhưng như thể đã nhìn thấu, đôi tay dài của Ogami vươn ra kéo anh vào lòng.
Dĩ nhiên Akihito không thể nói ra mấy lý do hèn nhát kiểu như 'Tôi buồn ngủ'.
Ogami ôm anh chặt đến mức anh không nhúc nhích nổi, hơi nóng dâng lên cổ như thể bị luộc chín.
Sau khi xác nhận Akihito ngoan ngoãn trong vòng tay mình, Ogami vùi mặt vào hõm vai anh và rên rỉ:
"Trước đây cậu từng nói rằng khi bị lạnh, có người khác không phải tôi đã nắm tay cậu, đúng không?
Là ai?
Có phải người vừa đi xuống cầu thang lúc nãy không?
Và cậu định đưa mấy viên sôcôla này cho người đó?"
Chiếc túi sôcôla treo trên tay Ogami khẽ đung đưa.
Akihito liếc thấy trong khóe mắt, ngửa đầu ra sau, thở gấp:
"Không, không phải vậy...
à mà cũng đúng, nhưng chỉ một phần thôi..."
Người đã nắm tay Akihito trước đó là Ogami của thế giới song song, nhưng người anh mua sôcôla cho lại là Ogami này.
Anh muốn giải thích, nhưng không sao sắp xếp được lời nói.
Không chỉ vì tình huống quá phức tạp, mà Ogami còn ôm anh càng lúc càng chặt, khiến anh khó thở hơn.
Đúng lúc sắp hụt hơi, Ogami cọ trán vào vai Akihito.
Hành động đó làm Akihito giật mình, giống như một chú chó to đang đòi được dỗ dành.
"Kano,"
Ogami thì thầm bên gáy anh.
"....Tôi không đủ tốt sao?"
Akihito gần như không thở nổi, cố bật ra một tiếng kinh ngạc:
"Hả?"
Âm thanh đó nghe như thể anh đang yêu cầu Ogami nói lại, nhưng không cho Akihito lấy hơi, Ogami tiếp tục nói dồn dập:
"Là người đàn ông đã đi xuống cầu thang, đúng không?
Hai người trông rất thân thiết.
Anh ta là bạn trai cậu à?
Cậu yêu anh ta sao?"
"À... không..."
Lời phủ nhận của Akihito yếu ớt.
Nếu bị hỏi sẽ chọn Ogami nào, Ogami của thế giới này hay Ogami của thế giới song song, thì dĩ nhiên anh sẽ chọn Ogami đang ở ngay trước mặt.
Nhưng Ogami đó vẫn là Ogami.
Không còn nghi ngờ gì nữa, anh quan tâm đến Ogami.
Nghe thấy chút do dự rất nhỏ trong giọng Akihito, Ogami lập tức ngẩng đầu lên.
"Chọn tôi đi."
Ogami đột ngột áp sát khiến Akihito không thể thốt nên lời.
Có lẽ coi sự im lặng của anh là lời từ chối, một bóng tối thoáng hiện trên gương mặt Ogami.
"Tôi không biết anh ta là bạn trai cậu hay chỉ là người cậu đơn phương thích, nhưng dù sao cũng là đàn ông, đúng không?
Vậy thì giới tính không phải vấn đề, chọn tôi đi."
"...Ê, khoan đã, cậu..."
Ogami nhìn chằm chằm vào vẻ mặt bối rối của Akihito rồi nói bằng giọng trách móc:
"Cậu đúng là khiến người ta phát cáu.
Bướng bỉnh lại còn vụng về.
Có lẽ tôi là người duy nhất hiểu được điều đó và chịu đưa tay giúp cậu."
"T-Tôi không thể cãi lại chuyện đó, nhưng..."
Nghe chẳng khác nào cậu đang tỏ tình với tôi ngay bây giờ, Akihito rất muốn phản bác như vậy, nhưng không làm được.
Bởi Ogami đã chặn miệng anh bằng một nụ hôn nữa.
Nụ hôn thứ hai diễn ra khi Akihito đang mở mắt.
Anh nhìn chằm chằm gương mặt Ogami khi anh ta chậm rãi rời ra, chớp mắt một lần, hai lần, rồi cuối cùng mới muộn màng mở to mắt.
Anh bắt đầu dần hiểu ra tình huống, và như thể tay áo bị bắt lửa, Akihito nổi nóng ngay trong vòng tay Ogami.
"C-Cậu, cậu cái đó...cái đó là, là cậu biết đấy!
Cái đó chẳng phải về cơ bản là... là...
ừm... m-một lời tỏ tình sao!"
Anh sốc đến mức ngay cả những từ đơn giản cũng không dùng nổi.
Trái ngược với Akihito đang rối loạn, Ogami lại khá bình tĩnh, gật đầu:
"Đúng vậy.
Nghe đúng là giống một lời tỏ tình nhỉ.
Tôi cũng nghĩ thế."
"S-Sao cậu lại nói như thể đang nói chuyện của người khác vậy..."
"Tôi cũng không dám tin.
Cậu là...
đàn ông mà."
Ogami dùng mu bàn tay ngón trỏ vuốt nhẹ má Akihito, nghiêng đầu với vẻ bối rối.
"Vì sao tôi lại cảm thấy như thế này...?"
"Cảm thấy thế nào?"
Akihito vừa hỏi xong, Ogami đã cọ mũi vào má anh, rồi áp môi lên môi anh, khiến Akihito bật lên một tiếng kêu.
"C-Cậu đang làm gì vậy!?
Cậu còn chẳng thích đàn ông mà!"
"Đúng.
Nhưng tôi thích cậu."
Câu trả lời đơn giản, thẳng thắn của Ogami khiến Akihito nghẹn lại hơi thở vừa hít vào.
Ogami ngẩng lên với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Ngay lúc Akihito tự hỏi liệu anh ta có phải kiểu người đùa cợt với gương mặt nghiêm túc hay không, Ogami đột nhiên mỉm cười.
"Ừ.
Tôi thích cậu."
Ogami lặp lại như để xác nhận, rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Akihito.
Akihito ngơ ngác nhìn Ogami.
Lần đầu tiên trong đời, anh nhận ra rằng khi cú sốc vượt qua một giới hạn nhất định, con người ta sẽ không thể cử động được.
Cảm giác như thực tại đang phai mờ, giống như anh đang xem một đoạn phim quay bằng máy cầm tay có chất lượng cực cao.
"...Cậu là Ogami đến từ thế giới song song thứ ba hay gì đó sao?"
"Cậu đang nói cái gì vậy, thế giới song song thứ ba gì chứ?"
"Giả sử là có nhiều thế giới song song thì mọi chuyện sẽ dễ hiểu hơn."
"Những gì tôi nói khó hiểu đến vậy sao?"
Ogami vuốt nhẹ má Akihito.
Khi Akihito nhận ra rằng chính Ogami của thế giới này, chứ không phải Ogami của thế giới song song, đang chạm vào anh dịu dàng như thế, tầm nhìn của anh lập tức mờ đi.
"Là vì ... tôi chưa làm được gì để phiên bản cậu ở thế giới này có thể thích tôi cả."
Giọng anh khàn đi.
Ở thế giới này, Akihito chưa từng có thể thành thật xin lỗi, cảm ơn hay dựa dẫm vào bất kỳ ai.
Dù sau khi trở về từ thế giới song song, cậu đã cố gắng thay đổi cách cư xử, nhưng dẫu vậy, cậu vẫn thường buột miệng nói ra những lời cay nghiệt.
Chuyện này đã vượt xa vấn đề xu hướng tính dục.
Với tư cách là một con người, cậu chẳng có gì đáng để yêu thích cả.
"...Tôi chỉ toàn gây phiền phức cho cậu thôi."
Giọng Akihito càng lúc càng nghèn nghẹn, và ngay khi anh cúi đầu xuống, bàn tay của Ogami trên má anh đã giữ anh lại.
Ogami nâng mặt Akihito lên và nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngấn nước của câu.
Akihito nghĩ rằng nhìn mặt người khác lúc họ khóc là điều thất lễ, nhưng Ogami lại mang vẻ mặt rất nghiêm túc.
Ánh mắt Ogami lần theo từng đường nét trên gương mặt Akihito, như thể đang xác nhận điều gì đó, rồi đột nhiên mỉm cười.
Đó không phải nụ cười vì gương mặt trước mắt, mà giống như nụ cười khi nhớ lại một điều gì đó.
"Tôi chưa từng nghĩ theo cách đó."
Ogami nói tiếp.
"Nhưng tôi đã từng nghĩ rằng một người từ bộ phận kỹ thuật thì không hợp với kinh doanh, và cho rằng cậu sẽ khóc ngay lập tức rồi quay về kỹ thuật."
Có lẽ anh đang nhớ lại ngày đầu tiên Akihito được điều sang phòng kinh doanh, vì giọng anh mang theo chút hoài niệm.
"Nhưng cậu lại bắt đầu ghi nhớ công việc với tinh thần cạnh tranh đến đáng kinh ngạc.
Cậu nói là vì không muốn gây phiền phức cho người khác.
Lúc đầu, khi thấy cậu nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ dày cộp toàn danh thiếp, tôi còn tự hỏi cậu đang làm gì.
Đến khi biết cậu đang ghi nhớ gương mặt và tên khách hàng, tôi đã rất sốc."
"...Ban đầu, đó là tất cả những gì tôi có thể làm."
"Và cậu lúc nào cũng là người bắt máy điện thoại kinh doanh ngay từ hồi chuông đầu tiên.
Mấy người ở phòng hành chính còn hoảng hốt bảo rằng họ đang bị cậu vượt mặt."
"Như tôi đã nói rồi, lúc đó tôi chẳng còn cách nào khác."
Akihito chớp mắt để che đi đôi mắt đang ươn ướt, tầm nhìn mờ mịt cũng nhờ vậy mà rõ ra đôi chút.
Trước mặt cậu, Ogami bật cười đầy thích thú.
"Hướng nỗ lực của cậu chẳng phải hơi kỳ quặc sao?
Lẽ ra cậu nên khóc lóc van xin mọi người cho quay về bộ phận kỹ thuật thì hơn.
Vậy mà cậu lại lao đầu vào công việc, dù chẳng biết gì về bán hàng cả.
Cậu khiến tôi cứ thấp thỏm không yên, và tôi không thể rời mắt khỏi cậu."
Ogami nói tiếp.
"Đến lúc nhận ra thì tôi đã luôn luôn dõi theo cậu rồi."
Công việc của Akihito rất cẩn thận, nhưng vì thế mà tốn quá nhiều thời gian.
Khi Ogami không chịu nổi cách làm vụng về ấy nữa và thử xen vào, Akihito lại gạt đi bằng câu "Tôi ổn mà!".
Thế nhưng dù ban đầu tỏ vẻ khó chịu, mỗi khi Ogami không thể bỏ mặc mà can thiệp hơi mạnh tay để chỉ dạy, Akihito vẫn lắng nghe với ánh mắt đầy chăm chú.
Ogami cảm thấy sự thẳng thắn đó của cậu thật kỳ lạ.
Lần sau, Akihito áp dụng ngay những gì đã học.
Cậu không lặp lại cùng một sai lầm hai lần.
Bề ngoài có vẻ hiền lành, nhưng cậu lại cứng đầu và thẳng thừng phản bác cách làm của Ogami.
Phần lớn ý kiến đều non nớt, lệch hướng, nhưng đôi lúc hiếm hoi, Akihito lại chỉ ra đúng những điểm mà ngay cả Ogami cũng cảm thấy bản thân mình chưa đủ kỹ lưỡng, khiến anh không khỏi bực bội.
Nhưng nhờ vậy, anh cũng có cơ hội nhìn lại chiến lược bán hàng của chính mình.
"Không phải toàn là chuyện xấu đâu.
Ngược lại, tôi đã muốn dạy cậu rất nhiều thứ."
Trong suốt lúc nói, bàn tay Ogami luôn vuốt má Akihito hoặc vén lại mái tóc trước trán anh.
Cánh tay còn lại vẫn ôm lấy eo Akihito, giữ anh sát lại gần.
Những cái chạm đầy dung túng ấy dễ chịu đến mức khiến Akihito muốn buông bỏ việc suy nghĩ những điều phức tạp.
Nhưng anh vẫn cố gắng lấy lại tinh thần.
Anh biết Ogami đã công nhận tất cả những nỗ lực của mình, nhưng vẫn không thể hiểu nổi vì sao mọi chuyện lại tiến đến mức này.
Nhiều lắm thì anh cũng chỉ được xem là 'một đồng nghiệp gan lì' mà thôi.
Rốt cuộc, khe hở nào đã mở ra để nảy sinh những cảm xúc đặc biệt ấy?
Khi Akihito lắp bắp hỏi điều đó, bàn tay đang đặt trên má anh của Ogami trượt xuống vai rồi nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên hông anh.
"Hồi cậu mới sang phòng kinh doanh, cậu suýt nữa làm lỡ hạn giao dịch, đúng không?
Rồi khi cậu không thể tự xử lý được, tôi đã đến xin lỗi khách hàng thay cậu."
Tất nhiên Akihito nhớ chuyện đó.
Anh gật đầu với vẻ mặt đầy xấu hổ, và Ogami đan các ngón tay mình vào tay anh.
"Sau đó cậu đến muộn hơn một chút và cúi đầu xin lỗi cùng tôi, đúng không?"
"...Đương nhiên.
Vì tôi là người phụ trách mà."
"Sau khi cuối cùng cũng giải quyết xong, lúc đi ra ngoài, cậu bỗng loạng choạng nên tôi đã đỡ lấy cậu.
Cậu bám chặt lấy vai tôi.
Ngón tay cậu lạnh đến mức tôi còn cảm nhận được qua áo.
Tôi đã rất sốc."
Akihito, đang cúi đầu, giật mình ngẩng phắt lên khi nghe những lời đó.
Cho đến tận bây giờ, anh vẫn thường mơ thấy ngày cả hai đi xin lỗi khách hàng.
Trong giấc mơ, thân nhiệt anh cũng hạ thấp, nhưng anh hoàn toàn không nhớ việc Ogami đã ôm lấy mình sau khi rời khỏi công ty.
Có phải lúc đó anh đã suy sụp hơn anh tưởng?
Việc thấy Ogami bị mắng một cách vô lý ngày hôm ấy đã khiến Akihito mất bình tĩnh.
Anh giận chính mình vì để Ogami gánh chịu hậu quả cho sai lầm của mình.
Đến giờ, Akihito vẫn còn hối hận sâu sắc vì việc đầu tiên anh làm không phải là cảm ơn Ogami, mà là lớn tiếng trách anh ta rằng anh chưa từng nhờ anh ta làm như vậy.
"...Xin lỗi về chuyện lúc đó."
Akihito xin lỗi bằng giọng khàn đặc.
Ogami siết tay anh chặt hơn.
Ogami nâng bàn tay đang đan vào nhau lên, đưa về phía môi mình.
"Không sao.
Lẽ ra tôi nên nói với cậu trước khi đi xin lỗi.
Nhưng bỏ chuyện đó sang một bên, cậu còn nhớ lúc ấy cậu đã nói gì với tôi không?"
Hơi thở của Ogami lướt nhẹ trên các ngón tay Akihito, khiến một luồng run rẩy chạy dọc sống lưng anh.
"T-Tôi không nhớ....
Tôi chỉ nhớ là cậu đã nói rất có lý..."
"Tôi nói: 'Tôi quen khách hàng này lâu hơn cậu.
Tôi nghĩ nếu tôi đi xin lỗi thì cuộc nói chuyện sẽ suôn sẻ hơn.' Và cậu đã đáp: 'Dù vậy thì đó vẫn là lỗi của tôi.'"
Dường như Akihito đã lớn tiếng đuổi theo Ogami, nói rằng chính anh mới là người phải đi.
"Để tôi đi!
Đây là vụ của tôi mà!
Sao tôi có thể để cậu đi thay được chứ!?"
Ogami lặp lại nguyên văn lời Akihito khi ấy rồi cúi xuống cười.
"Cậu nói như thể sắp cắn đứt cổ họng tôi vậy, trong khi mỗi lần tranh cãi, nét mặt cậu hầu như chẳng thay đổi.
Lúc đó tôi có cảm giác như vừa giẫm phải mìn vậy."
Ogami đã nghĩ rằng Akihito lúc đó thực sự đang tức giận, bởi anh đã mất bình tĩnh đến mức ấy.
Dường như Akihito là kiểu người chỉ thỏa mãn khi tự mình giải quyết mọi vấn đề, và sẽ cảm thấy bất ổn về mặt tinh thần nếu phải dựa dẫm vào người khác.
Vì vậy, Ogami đã tự nhủ sẽ lặng lẽ dõi theo anh, không can thiệp một cách dư thừa vào những chuyện liên quan đến công việc.
"Nhưng cậu đã nói là khi tức giận thì thân nhiệt của cậu không bị hạ xuống, đúng không?"
Đôi môi Ogami áp lên đầu ngón tay Akihito.
Cảm giác nóng hổi ấy quá rõ ràng khiến Akihito cuống cuồng giãy tay ra, nhưng Ogami giữ lại, hôn từng ngón một; bắt đầu từ ngón trỏ, rồi đến ngón út.
"Tay cậu lúc đó còn lạnh hơn bây giờ.
Khi ấy cậu lo lắng à?
Hay là bất an?"
"Đ-Đương nhiên là cả hai rồi...!"
Ogami hôn lên ngón út của Akihito rồi khẽ bật cười.
"Thật ngoài dự đoán.
Dù khách hàng có quát tháo thế nào, cậu cũng chẳng hề phản ứng, đến cả lông mày cũng không nhúc nhích.
Tôi cứ nghĩ cậu là kiểu người luôn bình tĩnh, không bị lời người khác làm lay động.
Tôi chưa từng tưởng tượng rằng chỉ riêng việc đi xin lỗi khách hàng thôi cũng khiến cậu căng thẳng đến mức tay lạnh cóng như vậy."
Hóa ra đó là hình ảnh mà Ogami đã luôn mang về Akihito cho đến khi gần đây anh ta biết được tình trạng đặc biệt của anh.
Cũng vì thế mà anh ta càng thêm kinh ngạc.
Ogami tự hỏi làm sao một người nhạy cảm đến mức trạng thái tinh thần có thể trực tiếp ảnh hưởng đến thân thể lại có thể đối mặt với những lời phàn nàn của khách hàng và công việc như vậy suốt thời gian dài, mà trông vẫn như không hề bị ảnh hưởng.
Khi anh vội chạy đến, chứng kiến Ogami bị khách hàng mắng mỏ hôm đó, chẳng lẽ Akihito đã sợ đến chết?
Nếu anh hoảng loạn đến mức sau buổi gặp còn không thể đi nổi, thì lẽ ra anh đã không cần phải đến.
Hay là... anh đơn giản chỉ không thể để Ogami một mình gánh chịu trong tình huống khó khăn ấy?
Trong lúc Ogami suy nghĩ tất cả những điều đó, anh ta cuối cùng cũng hiểu ra ý nghĩa thật sự trong lời nói của Akihito khi ấy.
"Làm sao tôi có thể để cậu đi?"
Ogami đã hiểu câu đó như: "Tôi không thể để một người như anh phụ trách khách hàng quan trọng của tôi."
Nhưng biết đâu... biết đâu ý anh lại là: "Tôi không thể để anh cũng phải trải qua chuyện đáng sợ như vậy."
Thế nhưng khi nghĩ đến khả năng đó, Ogami đã tự cười nhạo mình, cho rằng điều ấy không thể nào.
Không đời nào lại có người đưa ra một lý lẽ trẻ con đến thế.
Dù nghĩ vậy, chẳng mấy chốc anh đã không thể cười nổi nữa.
Sau khi biết về tình trạng kỳ lạ của Akihito, Ogami bắt đầu quan sát cậu kỹ lưỡng hơn, và nhận ra rằng mỗi khi Akihito lo lắng, tay cậu thật sự sẽ lạnh đi.
Nếu xấu hổ, cậu thậm chí còn toát mồ hôi lạnh.
Nhưng bởi vì biểu cảm lúc nào cũng có phần xa cách, cậu rất khó đoán.
Có lẽ nếu không phải do chính Akihito nói ra, Ogami cũng sẽ chẳng bao giờ nhận ra.
Mỗi khi Ogami vô tình chạm vào tay Akihito để kiểm tra, anh mới nhận ra rằng ngay cả những chuyện rất nhỏ cũng có thể khiến Akihito căng thẳng và bất an hơn anh tưởng.
Nếu vậy, có lẽ ngày hôm đó Akihito thực sự đã nói rằng cậu không thể để Ogami đi, vì nghĩ cho anh.
Việc đi xin lỗi khách hàng, đối với Akihito, có lẽ còn nặng nề về mặt tinh thần hơn Ogami từng nghĩ.
Và đúng lúc Ogami đang xâu chuỗi tất cả những điều ấy lại với nhau, anh đã hiểu được lập trường của Akihito, người cựu kỹ sư, đối với công việc.
Ogami hiểu rằng Akihito không muốn gây phiền phức cho người khác, và anh từng nghĩ điều đó chỉ đơn giản là vì Akihito quá tự trọng, không muốn cúi đầu nhờ cậy ai.
Nhưng anh đã sai.
Akihito thật sự không biết phải làm khác đi như thế nào.
Cậu tin một cách tuyệt đối rằng trước hết phải tự mình điều tra, học hỏi, suy nghĩ; còn việc nhờ người khác là lựa chọn cuối cùng, và là thứ sẽ làm phiền tất cả mọi người xung quanh.
Chính sự bướng bỉnh ấy là kết quả của việc cậu đã cố gắng tuyệt vọng đến mức nào để không trở thành gánh nặng cho phòng kinh doanh sau khi bị điều chuyển từ bộ phận khác sang.
Lớp vỏ Akihito mà Ogami từng cho là hoàn toàn không đáng yêu ấy đã sụp đổ, và khi thoáng thấy lòng can đảm ngoài dự đoán của cậu, Ogami không khỏi bối rối.
Anh từng nghĩ Akihito là kiểu người không tiếc công sức, nhưng chưa từng tưởng tượng rằng bên dưới đó lại ẩn giấu một mặt mong manh đến vậy.
Hơn nữa, sau khi nằm viện suốt một tuần, Akihito lại trở nên thẳng thắn như thể là một người khác, và cú đánh chí mạng cuối cùng chính là khi cậu mỉm cười đầy ngượng ngùng và nói với Ogami rằng cậu tôn trọng anh như một người làm nghề bán hàng.
Vì sao cậu lại giấu đi phần chân thật ấy của mình suốt bấy lâu nay?
Và vì sao mãi đến bây giờ Ogami mới nhận ra?
Ngay cả trong khoảng thời gian Ogami vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cú sốc ấy, anh vẫn tiếp tục để tâm đến Akihito.
Dường như có một người nào đó sẽ nắm tay Akihito mỗi khi tay cậu lạnh đi vì căng thẳng.
Hơn nữa, người đó lại còn là người trong cùng công ty.
Ogami không biết đó là người của phòng kinh doanh hay phòng kỹ thuật, nhưng khả năng rất cao là đàn ông.
Từ lúc nào không hay, anh bắt đầu chú ý nhiều hơn đến từng lời nói và hành động của Akihito.
"Sau đó tôi thật sự không thể tập trung vào công việc.
Cậu không thấy kỳ lạ sao?"
Ogami tiếp tục thao thao bất tuyệt, rồi lại đặt thêm một nụ hôn lên đầu ngón tay Akihito.
Trong suốt lúc Ogami nói, hơi thở của anh lướt qua các ngón tay Akihito, làm chúng ấm lên hoàn toàn, thậm chí còn nóng.
Không chỉ đầu ngón tay, mà đến cả vành tai Akihito cũng nóng ran.
Akihito gật đầu; nếu hỏi có kỳ lạ hay không, thì dĩ nhiên là kỳ lạ rồi.
Khi Akihito thẳng thắn nói rằng việc suy nghĩ mãnh liệt đến thế về một người chỉ là đồng nghiệp thì thật sự rất quái lạ, Ogami thản nhiên đáp:
"Tôi cũng nghĩ vậy.
Mấy tuần nay tôi đã cố tự thuyết phục bản thân rồi.
Nhưng cậu dễ thương quá."
Akihito vừa ngọ nguậy các ngón tay, cố thoát khỏi những nụ hôn của Ogami, vừa suýt nữa thì bỏ lỡ câu nói đó.
Chậm nửa nhịp, anh giật mình ngẩng đầu lên:
"Hả!?"
"Tôi thấy thật vô lý vì cả hai đều là đàn ông, nhưng việc nghĩ như vậy đã có nghĩa là tôi không còn đường lui nữa rồi.
Cậu nghĩ tôi có thể im lặng đứng nhìn cậu lén gặp gỡ một người đàn ông khác sao?
Nếu với tư cách là một người đàn ông, tôi cũng có một tia hy vọng, thì tôi muốn thử.
Nếu cậu định hẹn hò với ai đó, hãy chọn tôi."
Cuối cùng, Ogami khẽ cắn đầu ngón tay Akihito, khiến anh hoảng hốt đẩy ngực anh ra.
"Đ-Đợi đã, đợi đã!
Nhưng anh đâu có phải đồng tính!
Ngay hôm nay thôi, không khí giữa anh và cô Mitsuno trong phòng nghỉ trông khá ổn mà, đúng không?
Cậu còn nói gì đó về việc đi ăn bánh vào cuối tuần nữa...!"
Akihito nghĩ rằng mình đã tạo được chút khoảng cách với Ogami, nhưng Ogami lại kéo anh sát lại bằng eo, cơ thể hai người còn dán chặt hơn lúc trước.
Ogami hơi cúi người, vùi mặt vào hõm vai Akihito.
"Cô Mitsuno thích tìm mấy quán bánh phương Tây mới mở.
Cô ấy hay kể cho tôi nghe, nên tôi đã hứa từ trước là sẽ mời cô ấy ăn bánh như một lời cảm ơn."
"V-Vậy sao cô ấy lại kể cho cậu mấy chuyện đó...?"
"Một số khách hàng rất thích khi tôi mang theo các loại bánh đang thịnh hành."
Ogami lẩm bẩm, hơi thở lướt qua gáy Akihito khiến anh phải ngửa người ra sau.
"Và... vì cậu thích đồ ngọt, tôi nghĩ đó có thể là chủ đề nói chuyện hay.
Cô Mitsuno là người đã giới thiệu cho tôi loại sôcôla tôi tặng cậu.
Tôi đoán là cậu sẽ buồn vì chuyện với ông Ibushi, nên đã xếp hàng mua nó cho cậu."
Hơi thở của Ogami nơi gáy khiến suy nghĩ của Akihito rối loạn.
"Nhưng..." giọng phản bác của anh yếu ớt,
"L-lúc đó cậu đâu có nhìn tôi theo cách như thế này, đúng không?
Cậu nói là chỉ sau khi biết về tình trạng của tôi thì mới bắt đầu chú ý đến tôi nhiều hơn mà..."
"Kể cả khi chưa biết về vấn đề sức khỏe của cậu, tôi vẫn biết cậu đang cố gắng."
Ogami hôn lên gáy Akihito rồi ôm anh chặt hơn.
"Chính vì biết vậy nên tôi mới muốn làm gì đó."
Ogami nói những lời ấy quá đỗi tự nhiên, khiến Akihito suýt bật khóc.
Anh chắc chắn rằng dù Ogami của thế giới kia có nói y hệt như vậy, anh cũng sẽ không cảm thấy thế này.
Trái tim Akihito như muốn vỡ tung, chính vì người công nhận nỗ lực của anh là người đàn ông này, người đã chứng kiến không sót một mặt thảm hại nào của anh kể từ khi bị ném sang phòng kinh doanh.
Akihito khó thở, tim đập thình thịch.
Ogami chậm rãi vuốt lưng anh.
"Trông cậu có vẻ suy sụp khá nhiều vì chuyện với ông Ibushi, nên tôi đã nghĩ đến việc dẫn cậu đi một quán cà phê nào đó, chứ không chỉ đưa sôcôla."
"...Quán cà phê thế nào?"
"Một quán hơi đặc biệt, có thể khiến cậu quên đi những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống thường ngày.
Nghe nói ở đó nổi tiếng với món bánh ngàn lớp dâu."
Bầu trời đêm sau lưng Ogami bỗng trở nên mờ nhòe.
Chỉ có một nơi hiện lên trong đầu Akihito; cậu nghẹn giọng:
"...Là quán mà Alice phục vụ sao?"
"Hả, cậu biết à?"
Ogami tò mò nhìn anh.
Hai Ogami mà Akihito từng nghĩ chỉ giống nhau về ngoại hình, dần dần hòa làm một.
Với cảm giác như mình đã phải lòng cùng một người hai lần, Akihito nhìn Ogami bằng ánh mắt mờ nhòe.
Ogami chậm rãi cúi xuống.
"Người đàn ông ở cùng cậu trước khi tôi tới là ai?"
Giọng Ogami nghe có vẻ thản nhiên, nhưng lại mang theo áp lực khiến người ta không thể im lặng.
Ogami ở thế giới song song chưa từng toát ra cảm giác như thế này.
Mỗi lần Akihito chớp mắt, hình ảnh của hai Ogami lại chồng lên nhau rồi tách ra.
Anh khẽ thở dài, lẩm bẩm:
"...Là cậu, người luôn chiều chuộng tôi."
Ogami hừ nhẹ, không mấy hài lòng.
Akihito không nói sai, nhưng rõ ràng là nó chẳng truyền đạt được đến Ogami.
"Tôi không biết cậu đang nói 'tôi' nào, nhưng cậu thích như vậy sao?
Nếu đó là điều cậu muốn, tôi sẽ chiều cậu."
"Thật sao?
Không thể nào."
Akihito định bật cười trước lời nói quá mức đó, nhưng Ogami chậm rãi nheo mắt lại.
"Tôi sẽ chiều cậu đến hư luôn.
Chỉ là trước giờ tôi không làm vậy vì nghĩ rằng cậu ghét kiểu đó."
Giọng nói mãnh liệt của Ogami khiến Akihito sững sờ, vội mím chặt môi.
Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ làm sống lưng anh run lên.
Nếu là Ogami ở thế giới song song thì còn đỡ, chứ anh không sao tưởng tượng nổi việc được Ogami này, người luôn nghiêm khắc và hiếm khi nói lời dịu dàng, chiều chuộng.
Khi hình dung đến điều đó, Akihito hít vào một hơi run rẩy, rồi yếu ớt quay mặt đi chỗ khác.
"...Làm ơn dừng lại đi, tôi không muốn chết."
"Cậu đang tưởng tượng cái gì vậy?
Tôi cũng có thể chiều người khác rất giỏi mà..."
"Không, dừng lại đi, tôi thích cậu như bây giờ."
Trong trạng thái gần như không thở nổi, Akihito gắng gượng thốt ra những lời ấy, khiến Ogami khép miệng lại.
Akihito liên tục hít những hơi thở nông, rồi chợt nhận ra mình đã lỡ lời.
Anh sợ hãi nhìn lại Ogami.
Ogami đang nhìn anh với khuôn mặt hoàn toàn vô cảm.
Ogami không nói gì, cũng không chớp mắt, chỉ lặng lẽ nhìn Akihito.
Anh không tài nào đoán được Ogami đang vui, sốc hay tức giận.
Không nói được gì, Akihito chỉ biết chờ phản ứng của Ogami.
Cuối cùng, sau một khoảng lặng dài, Ogami lên tiếng:
"Ra vậy."
Giọng anh ta trầm thấp, không để lộ chút cảm xúc nào.
Đúng lúc Akihito bắt đầu lo lắng, một nụ cười chậm rãi hiện lên trên gương mặt Ogami.
"Tôi cũng thích cậu."
Không cho cậu kịp đáp lại, Ogami cắn lên môi Akihito.
Trên môi anh còn đọng lại cảm giác tê rần, choáng váng, và trước khi kịp hoàn hồn, Ogami đã vòng tay qua eo anh, xoay người lại.
"O-Ogami?
Ưm, cậu về nhà sao?"
"Không."
Ogami nhặt chiếc cặp công việc của Akihito bị bỏ bên cạnh trong khuôn viên đền, rồi vẫn ôm chặt eo anh, cả hai bắt đầu bước xuống cầu thang.
Khi Akihito hỏi vậy thì họ đang đi đâu, Ogami trả lời dứt khoát:
"Chúng ta đi khách sạn nào."