Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Limerence | 20:00 ༉‧₊˚ Chuyện Ngày Tết.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405347747-256-k36290.jpg

Limerence | 20:00 ༉‧₊˚ Chuyện Ngày Tết.
Tác giả: fynnieuiper
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

cuộc gặp gỡ lúc 20:00 ngày 24/12.



parkdohyeon​
 
Limerence | 20:00 ༉‧₊˚ Chuyện Ngày Tết.
Chuyện Ngày Tết


"Xuân đến rồi, khi nào tình yêu của Chí Huân mới thành đây?

"

Sài Gòn những ngày cuối năm lúc nào cũng đông, ồn ào và rực rỡ đến lạ.

Con đường trước khu trọ của Trịnh Chí Huân và Phác Đáo Hiền chẳng yên bình như ngày thường, người người hối hả xách quà, xe chở từng cây mai, cành đào chen nhau qua từng con ngõ.

Bên trong căn phòng nhỏ ở tầng hai, không khí tết đã rộn ràng từ sớm.

Chí Huân ngồi xếp đống quà tết trên bàn, vừa dán nhãn vừa lầm bầm.

"Bánh tét cho ba má anh, mứt gừng cho chị, rồi... kẹo cho mấy đứa nhỏ.

Sao nhiều dữ vậy nè?"

Đáo Hiền ngồi bệt dưới sàn, gập áo quần cho vào vali, miệng ngậm cây kẹo dẻo, nói mấy lời ngọng nghịu.

"Thì tao nói rồi, về Cà Mau một chuyến chứ có về một người đâu.

Cả họ chờ mày đó."

Chí Huân nhướng mày, nhìn anh.

"Tao tưởng anh mới là người về ra mắt, chớ sao nghe như tao sắp bị xử trước hội đồng vậy?"

"Ờ, cũng gần vậy á," Đáo Hiền nói tỉnh queo, cười một cái làm mắt cong lên.

"Ba tao khó tính, mà mày thì lắm chiêu.

Về coi bị hỏi mấy câu là lòi tội liền."

"Vậy anh tính để tao nói gì khi ba anh hỏi?"

"Thì nói thiệt.

Nói mày thương tao dữ lắm, chịu nổi không?"

Hắn cười thành tiếng, vươn người qua, véo nhẹ má anh.

"Cái miệng nhỏ mà hỗn ghê.

Để tao coi về tới đó còn dám nói kiểu đó hông."

"Thử đi, tao la cho cả nhà mày biết luôn."

Chí Huân dán nốt nhãn quà rồi đến bên anh, đưa tay véo nhẹ cặp má thỏ của Đáo Hiền khiến nó phớt hồng.

Khoảng cách gần khiến Đáo Hiền hơi khựng lại một chút.

Hắn nhìn anh, cười nhỏ:

"Mai đi sớm đó, anh ngủ sớm đi.

Tết đầu tiên về ra mắt, tao muốn anh đẹp trai nhất nhà."

"Thôi, mày lo gói quà tiếp đi.

Tao mà đẹp hơn mày chắc thiên hạ hết tết."

"Ờ, hết tết nhưng tao vui."

Chí Huân nói, giọng vừa bông đùa vừa thật lòng.

Đêm đó, cả hai nằm sát nhau trên chiếc giường nhỏ.

Ngoài trời, tiếng xe vẫn rì rì, gió đưa mùi khói nếp từ đâu đó bay vào.

Đáo Hiền quay lưng lại, chợt cảm nhận bàn tay Chí Huân kéo mền lên, giọng khẽ đến mức chỉ đủ nghe:

"Anh ngủ đi, mai tao gọi anh dậy."

Đáo Hiền khẽ cười trong bóng tối.

"Tao mà không dậy kịp, mày cõng tao ra bến xe hả?"

"Ừ, tao cõng.

Rồi còn hôn cho tỉnh."

Cái chăn khẽ rung lên vì tiếng cười, rồi yên lại trong hơi thở đều.

[...]

Sáng hai mươi chín, Sài Gòn vẫn chưa kịp nguội cơn vội vã.

Hai người kéo vali ra bến xe Miền Tây, vừa đi vừa phải né dòng người đông nghẹt.

Trời hửng nắng, từng luồng khói xe quyện với mùi bánh tét chiên, mùi cà phê vỉa hè, khiến không khí vừa nồng vừa thân quen.

"Bến xe Miền Tây đúng kiểu trưng bày sự kiên nhẫn của con người đó," Chí Huân nói, tay nắm chặt vali.

"Chưa tới Cà Mau mà mày than rồi," Đáo Hiền đáp, đẩy nhẹ vai hắn.

"Lát nữa lên xe còn chen dữ hơn."

Bên cạnh là người bán vé rao inh ỏi.

"Cà Mau, Cà Mau còn ba ghế cuối!

Đi lẹ kẻo kẹt đường nha bà con!"

Trịnh Chí Huân quay qua cười, kéo tay anh chen vào hàng.

"Tao thấy về quê anh cũng như đi đánh trận vậy đó."

"Tao thắng chắc, còn mày thua, tại mặt mày bị ghim."

"Anh nói nghe ghê, ai ghim tao?"

"Ba tao, má tao, với mấy bà dì chưa gặp mà nghe kể nhiều lắm rồi."

Chí Huân bật cười, gãi đầu.

"Chết cha, anh kể gì với người ta vậy?"

"Tao nói mày cao, ồn, hay chọc tao."

"Anh thiếu cái phần tao thương anh nhất."

"Ờ, tại sến quá nên tao cắt."

Cả hai cùng cười, vừa chen kịp được lên xe khi bác tài hét:

"Nhanh chân lên, xe sắp chạy rồi nghen!"

Xe khách chật kín.

Kẻ ngồi, người đứng, mùi nước hoa hòa với mùi trái cây và hành lý.

Hắn với anh ngồi hàng ghế gần cửa sổ.

Chí Huân cố ép chiếc vali xuống khoảng trống dưới chân, còn Đáo Hiền khẽ nghiêng đầu nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài.

"Cà Mau, chờ tao về hỏi cưới anh nhé," Chí Huân nói, giọng nửa đùa nửa thật.

[...]

Xe lăn bánh, lắc nhẹ qua từng khúc cua.

Ngoài đường, khung cảnh Sài Gòn náo nhiệt lùi dần, nhường chỗ cho ruộng đồng bát ngát trải dài.

Đáo Hiền vội rút điện thoại chụp một tấm qua cửa kính, Chí Huân thấy thế liền ghé người lại:

"Chụp gì đó?"

"Chụp khung cảnh.

Lỡ mai về sài gòn lại không thấy được nữa thì còn có cái để nhớ."

"Xạo, anh nhớ tao chứ gì."

"Ờ, mày biết nhiều quá."

Hắn khẽ bật cười, rồi vươn tay chỉnh tóc cho anh.

"Tóc anh nay lòa xòa quá, lỡ đâm trúng mắt thì sao đây."

"Thì kệ cha tao."

"Người có một mẩu chút éc mà cái mỏ dài cả thước."

"Cút, đừng chọc nữa."

"Anh đỏ tai rồi đó."

Người xung quanh bật cười khi một bác già phía trước nói vọng:

"Hai đứa tụi bây chắc mới cưới hả?"

Trịnh Chí Huân cười, đáp liền: "Dạ chưa, con đang về ra mắt ạ"

Cả xe cười rộ, Đáo Hiền quay đi, hai tay che mặt vì ngại ngùng: "Tao thề, về tới nhà, tao cho mày ở ngoài hiên."

Xe dừng nghỉ ở trạm giữa đường.

Mấy cô bán hàng bưng lên rổ khô cá, trứng vịt lộn, cà phê sữa đá.

Hắn mua hai ly, đưa một ly cho anh.

"Anh uống đi, cho tỉnh."

"Ờ."

"Anh không uống là tao đút đó."

"Giỡn hoài."

Đáo Hiền cầm ly, khẽ nhấp môi, nắng vàng từ cửa sổ phủ lên má anh chút hồng, đôi mắt trong veo.

Hắn nhìn anh rồi cười khẽ.

"Về tới nhà, tao gặp ba má anh, nếu họ không thích tao thì sao?"

"Thì để tao thích mày gấp đôi bù lại được chưa?"

Hắn ngẩn người, rồi cười khúc khích: "Miệng anh liều thiệt."

Xe tiếp tục chạy qua những cánh đồng, con sông, những rặng dừa nghiêng bóng.

Ánh nắng đổ nghiêng nghiêng vàng rực trên khung kính.

Mọi người bắt đầu ngủ gà gật, chỉ còn hắn và anh vẫn đang thủ thỉ nói chuyện bên tai.

"Anh, mai tao mua vé sớm cho chuyến về, khỏi phải chen," Chí Huân nói, khẽ tựa vai vào anh.

"Ờ, miễn đừng ngủ quên bến là được."

"Tao mà ngủ quên thì anh nhớ gọi."

"Không.

Tao chụp hình lúc mày ngủ chảy ke bán lấy tiền."

Hắn bật cười, cốc nhẹ trán anh.

"Cái mỏ xinh mà ăn nói thấy ghét."

"Ghét mà thương, đúng không?"

"Ừ anh nói đúng lòng tao rồi."

Xe chầm chậm dừng khi trời đã ngả chiều.

Bên ngoài là những hàng cây thấp, những mái nhà lợp tôn loang loáng dưới nắng cuối ngày.

Không khí Cà Mau đặc quánh mùi nước sông, mùi rơm rạ, và tiếng trẻ con gọi nhau chơi ngoài bến.

Hai người xuống xe, gió thổi mạnh làm tóc Đáo Hiền hơi rối nhẹ.

Chí Huân bước đến, giơ tay vuốt lại, giọng nhẹ hẳn đi:

"Tới rồi đó, quê anh đẹp ghê."

"Còn chưa thấy hết đâu.

Vô nhà mới biết."

Hắn nắm tay anh, mười ngón tay đan chặt.

Đáo Hiền không rút ra, chỉ khẽ bĩu môi: "Thấy cảnh này, tao muốn ở đây luôn."

"Ở luôn cũng được, tao theo anh mà."

Cả hai cùng cười, tiếng cười hòa vào gió chiều, vào hương Tết đang lan khắp nơi.

Ở giữa bến xe nhỏ của Cà Mau, giữa dòng người tất bật, hai người trẻ đứng cạnh nhau, vali đầy quà, tay nắm tay, mắt nhìn về phía cuối con đường đất dẫn về nhà.

Mùa xuân năm ấy, hành trình về quê của họ chỉ vừa bắt đầu.

[...]

Trời Cà Mau những ngày giáp Tết vừa oi vừa ấm.

Từng cơn gió mang theo mùi bùn đất và khói bếp, phả qua cánh đồng cỏ ướt.

Trịnh Chí Huân đứng ở đầu con đường đất đỏ, vai đeo túi quà, tay kéo vali, nhìn ngôi nhà mái ngói thấp thoáng sau hàng cau trước mặt.

Cái nắng miền Tây chiếu xuống, phản chiếu lên lớp áo thun trắng khiến hắn chói mắt.

Phác Đáo Hiền vừa kéo vali vừa nói, giọng khàn nhẹ vì đường dài:

"Tới rồi đó.

Nhà tao kìa."

"Ờ, đẹp ghê," Chí Huân nói, ngắm hàng cau và vườn chuối xanh mướt phía sau.

"Giống y trong mấy phim quê hương chiếu vào dịp Tết."

"Coi chừng nói câu đó trước mặt ba tao, ổng tưởng mày chọc."

Hắn cười cười rồi liếc nhìn anh.

"Tao mà chọc thì không khéo ba anh lại thương tao"

"Thương cái đầu mày, đừng có giỡn.

Vô nhà mà nói năng kiểu đó, ba tao lườm cho teo luôn."

"Ờ thì để tao coi thử ông già vợ tao dữ tới cỡ nào."

Chí Huân cười nửa miệng, tay vẫn đan nhẹ vào tay anh trong lúc bước qua cổng.

Trước hiên, một người đàn ông trung niên đang chẻ củi, tay rắn chắc, vai rộng, ánh mắt sắc lẹm.

Vừa thấy hai đứa, ông liền dừng lại, chống rìu xuống đất:

"Về rồi hả, Hiền?"

"Dạ," Đáo Hiền đáp, có chút lúng túng.

"Con về, với... với bạn con."

Trịnh Chí Huân cúi đầu chào, nụ cười sáng như nắng:

"Con chào bác ạ.

Con là Chí Huân, nay vừa tròn 24 tuổi."

Ông chỉ gật đầu, ánh mắt lướt nhanh từ đầu đến chân hắn.

"Vô nhà đi, má bây đang nấu cơm."

Giọng ông trầm thấp, nói năng ngắn gọn nhưng không tạo cảm giác khó chịu.

Tuy nhiên, tim Chí Huân vẫn đánh thịch một cái.

Hắn len lén liếc Đáo Hiền, người đang cố giấu vẻ ngượng ngập bằng nụ cười nhạt.

Trong nhà, mùi thịt kho trứng lan ra thơm ngào ngạt.

Người phụ nữ dáng người hơi đậm với gương mặt phúc hậu đang đứng bên bếp, thấy hai đứa liền cười rạng rỡ:

"Hiền về rồi đó hả con!

Trời ơi, ốm thấy sợ.

Còn đây là... bạn con hả?"

"Dạ, con tên Chí Huân."

"Trời đất, đẹp trai dữ!

Mặt mày sáng láng quá."

Mẹ anh cười, vỗ tay vào vai Đáo Hiền.

"Nghe nó nhắc hoài mà giờ mới gặp."

"Anh ấy nhắc gì con thế ạ?"

Trịnh Chí Huân khẽ hỏi, liếc sang Hiền, ánh mắt lóe tia trêu chọc.

"Thì nhắc là 'bạn con vụng về lắm, nấu cơm không được, còn quên ăn sáng hoài'.

''Má nghe còn tưởng ai chứ, giờ nhìn là biết liền."

Đáo Hiền đứng khựng, ho sặc.

"Má nói gì kỳ vậy..."

"Ờ, má nói thiệt mà!"

Mẹ anh cười giòn.

"Thôi, tụi con lên nhà rửa mặt thay đồ.

Cơm trưa xong má chiên bánh phồng cho."

Hắn khẽ nghiêng đầu, giọng nhỏ đủ để Hiền nghe:

"Thì ra anh kể hết, còn nói xấu tao nữa."

"Tao đâu có nói xấu.

Tao chỉ nói mày hậu đậu."

"Ờ, anh khỏi thanh minh, tối nay tao tính sổ với anh."

Buổi trưa, cả nhà quây quần bên mâm cơm.

Bên ngoài, gió phất nhẹ qua tấm rèm cửa, ánh nắng hắt vàng lên mặt bàn.

Huân cố giữ bình tĩnh, nhưng ánh nhìn soi mói từ ba Hiền khiến hắn không khỏi thấy lúng túng.

"Con ở Sài Gòn làm gì?"

Ba Hiền hỏi, giọng đều đều.

"Dạ, con làm thiết kế đồ họa.

Với lại... có làm thêm ở studio ảnh."

"Nghe được ha.

Có biết làm mấy việc nhà không?

Ở đây ai về Tết cũng phải biết nấu cơm, phụ rửa chén."

"Dạ biết ạ.

Con làm quen rồi, con rửa chén còn nhanh hơn Hiền đó."

Đáo Hiền ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Chí Huân, môi anh mím lại, còn mẹ thì cười khúc khích:

"Vậy thì tốt, chiều ra sau bếp phụ má nghen con."

"Dạ!"

Hắn gật đầu, ánh mắt tinh nghịch lướt qua anh:

"Thấy chưa, tao được lòng má anh rồi."

[...]

Chiều đó, cả xóm rộn ràng tiếng gà gáy, tiếng máy xay bột và mùi khói.

Trịnh Chí Huân xoa xoa mặt, đứng kế mẹ Đáo Hiền ở bếp, trong khi anh thì ngồi lột hành ở bàn.

Anh vừa làm vừa liếc qua Chí Huân, người đang chăm chú chặt thịt, mồ hôi ướt cả trán.

"Con coi chừng đứt tay đó," mẹ anh nhắc.

"Dạ, con quen rồi ạ.

Ở nhà con hay nấu cho anh Hiền ăn."

"Trời đất ơi," bà cười.

"Giờ mới biết, con trai tui sướng vậy đó."

Đáo Hiền vờ ho, đỏ mặt, lí nhí: "Má, đừng nói nữa."

"Cái gì đâu mà mắc cỡ," bà vừa nói vừa quay qua Chí Huân, nhỏ giọng:

"Hiền nó ít nói lắm, ai khiến nó cười nhiều như con chắc hiếm."

Hắn khựng nhẹ, ngước nhìn Đáo Hiền, người đang cúi đầu, môi hơi cong cong, giả vờ không nghe thấy.

Cảnh đó làm tim hắn bỗng nhói lên một nhịp ngọt ngào.

[...]

Buổi tối sau khi dọn dẹp, cả hai ngồi hóng gió bên ngoài hiên.

Trăng treo trên cao, gió mang mùi hoa cau và khói bếp vương vất.

Ở ngoài đường, bọn trẻ con cầm pháo sáng chạy vòng quanh vui đùa.

Trịnh Chí Huân tựa lưng vào cột, thở dài.

"Anh, nhà anh vui quá.

Ấm áp dễ sợ."

"Ờ, vậy mai mốt em ở lại luôn đi."

Hắn quay sang, nhoẻn miệng cười:

"Anh nói thiệt hả?"

"Tao nói chơi, chứ ai chịu nổi mày."

"Nhưng tao chịu anh."

Đáo Hiền liếc qua, lườm nhẹ.

"Miệng mày lúc nào cũng nói được mấy câu khiến người ta tức mà không biết nên cười hay đánh."

"Anh chọn cười đi, đừng đánh tao."

"Đánh thì đau tay tao, chứ đánh mày chẳng xi-nhê gì."

Chí Huân lại bật cười, cúi đầu xuống, khẽ chạm vai anh.

"Anh biết không, tao sợ lắm."

"Gì nữa cha?"

"Sợ ba anh không thích tao.

Sợ về nhà anh, người ta thấy lạ."

Phác Đáo Hiền im lặng một lát, rồi nói khẽ:

"Ba tao khó, nhưng không ác.

Chỉ cần mày thật lòng là được.

Với lại..."

Anh dừng một chút, môi cong lên.

"...Ổng mà mắng mày, tao đỡ cho."

Hắn nhìn anh, bật cười khẽ.

"Tao không cần anh đỡ, tao chỉ cần anh bên cạnh tao thôi."

Trăng đổ ánh sáng lên gương mặt hai người, sáng dịu và ấm.

Tiếng sóng từ con kênh nhỏ sau nhà vọng lại, đều đều như hơi thở.

Chí Huân chợt vươn tay, nắm lấy bàn tay Đáo Hiền rồi đan chặt vào.

"Anh," Chí Huân khẽ nói.

"Mai có cho tao đi bắt gà không?"

"Bắt gà làm gì?"

"Thấy má anh nói mai làm thịt gà cúng ông bà."

"Ờ, để coi, gà nhà tao dữ lắm, nó mổ mày chảy máu mất."

"Thì anh thổi cho là hết ngay."

"Mày cứ như em bé ấy nhỉ?"

"Hên là tao thích trẻ con đó nha"

Đáo Hiền bật cười, tiếng cười hòa vào tiếng đêm, nhẹ như gió lướt qua mặt nước.

Ở một góc khác của hiên, con mèo nhỏ duỗi mình nằm ngủ, ánh trăng hắt lên những cánh hoa cau rơi đầy.

Tết đến thật gần, và trong khoảnh khắc ấy,cả hai đều biết, mùa xuân này họ đã tìm được một nơi gọi là nhà.

[...]

Sáng ba mươi Tết, nắng Cà Mau len qua mái lá, rọi xuống hiên nhà vàng rực.

Tiếng gà gáy râm ran, tiếng máy xay bột, tiếng trẻ con gọi nhau í ới vang khắp xóm.

Không khí hối hả mà ấm áp như thể gom cả năm bận rộn lại trong một ngày.

Trịnh Chí Huân thức dậy từ sớm.

Hắn ngồi dậy, tóc rối tung, dáng vẻ còn hơi ngái ngủ.

Phác Đáo Hiền thì đã dậy từ bao giờ, đang lom khom quét sân.

Ánh nắng đổ lên người khiến dáng anh mảnh mai mà vững vàng, cái áo thun trắng dính vài vệt bụi.

Chí Huân đứng trong cửa, khoanh tay nhìn anh, khóe môi nhếch lên.

"Tao tưởng anh Hiền còn nướng, ai dè dậy sớm hơn cả gà."

Đáo Hiền không quay lại, chỉ đáp: "Tao mà để mày dậy trước chắc nhà cháy."

Hắn bước ra, khẽ huých vai anh.

"Ờ, vậy mai tao khỏi nấu ăn cho anh."

"Không ai nấu cũng được, tao ăn mì gói."

"Rồi ai pha cà phê sữa đá cho anh?

Ai rửa chén?"

Đáo Hiền dừng chổi, quay lại nhìn hắn, ánh mắt cười mà môi vẫn cong lên cố giấu.

"Tao nói chơi, chứ có ai nấu cho tao ngon như mày đâu."

"Ờ, giờ biết nịnh rồi ha."

Mẹ anh từ nhà trong đi ra, thấy cảnh hai đứa vừa cãi vừa cười thì lắc đầu cười:

"Hai đứa tụi con mà không nói chuyện trêu nhau như thế chắc là trời sập."

"Dạ, con với anh Hiền nói cho nhà vui thôi ạ," Chí Huân nói nhanh, giọng ngọt lịm.

"Ừ, vui thiệt đó, mà giờ ra sau vườn bắt gà đi, để má làm thịt cúng."

Trịnh Chí Huân chớp mắt, giọng hơi sợ?.

"Con... bắt luôn hả?"

"Ờ, chứ ai."

Đáo Hiền bật cười.

"Má, để con làm cho, nó mà bắt chắc gà chạy mất dép."

"Không sao," Mẹ anh nói, cười cười.

"Cho nó tập, mốt về làm rể còn phải bắt vịt đó."

Sau vườn, mấy con gà lông đỏ chạy tán loạn.

Chí Huân đứng giữa sân, tay cầm rổ, chân giậm loạn xạ, mặt nhăn nhó.

"Anh Hiền ơi, nó chạy nhanh quá"

"Tao nói mày đi nhẹ thôi, mày đuổi như đi bắt trộm."

Chí Huân nghiêng người, chạy vòng theo con gà, suýt vấp phải lu nước.

"Trời ơi, nó bay kìa!

Anh, cứu tao"

Đáo Hiền cười khúc khích, đến nỗi phải khom người ôm bụng.

"Tao chưa thấy ai bắt gà mà bị gà dí ngược lại như mày."

"Anh ra phụ đi, đứng cười hoài!"

"Tao coi cho vui, mày bắt được mà, tao tin mày."

Trịnh Chí Huân lườm anh, rồi thình lình chộp mạnh, cả hắn lẫn gà ngã nhào xuống đất.

Tiếng gà kêu "cục tác" vang khắp vườn, còn Đáo Hiền đứng trố mắt, rồi bật cười ngặt nghẽo.

"Bắt được rồi!

Anh coi nè!"

Hắn vừa nói vừa giơ con gà lên, tóc rối, áo dính bùn, nhưng cười rạng rỡ lắm.

"Ờ, tao phục mày.

Gà sợ chết khiếp, còn mày thì vui như bắt được vàng."

"Thì về nhà anh bắt gà, phải có chiến công chứ."

"Chiến công này má tao mà thấy chắc cười chết."

Chí Huân khẽ nhướng mày, bước lại gần.

"Anh không khen tao câu nào hết hả?"

"Ờ...

được, giỏi."

"Giỏi không đủ.

Tao muốn anh hôn tao một cái."

Đáo Hiền giật mình, liếc quanh.

"Đừng có điên, ngoài này người ta thấy."

"Thì hôn nhẹ, ai thấy đâu."

Anh nhìn hắn, mặt đỏ như mấy trái gấc sau nhà, rồi giả vờ quăng cái nón: "Đi vô nhà mau, hôi mùi gà muốn chết."

Chí Huân cười khanh khách, chạy theo anh vào, vừa đi vừa chọc: "Vậy tối anh hôn bù nha!"

[...]

Buổi trưa, sân nhà ngập nắng.

Mẹ Hiền ngồi gói bánh, còn hắn ngồi sau nhà phụ rửa chén.

Tay áo xắn cao, nước bắn lên khiến da Chí Huân ướt bóng.

Đáo Hiền ngồi bên cạnh lau chén, thỉnh thoảng lại ngó sang.

"Anh nhìn gì hoài vậy?"

Hắn hỏi, không quay đầu.

"Nhìn coi mày có làm bể chén không, tốn chén má tao lắm."

"Anh tưởng tao hậu đậu hoài hả?"

"Ờ, mà tao nói có sai đâu."

Chí Huân nhoẻn cười, đưa tay hất nhẹ nước về phía anh, khiến Đáo Hiền bị ướt áo.

"Giờ anh tin tao khéo chưa?"

"Đồ giặc nước" Đáo Hiền kêu, đứng dậy, tay cầm cái khăn rượt theo.

Hai người chạy vòng quanh bếp, tiếng cười vang đến tận ngoài sân.

Mẹ Hiền nhìn qua, chỉ cười khẽ, lắc đầu: "Trẻ con quá trời."

[...]

Chiều đến, trời đổ nắng nhạt.

Cả xóm thơm mùi khói, tiếng ai đó thử pháo, lách tách nổ vang.

Đáo Hiền và Chí Huân cùng ra bờ sông.

Nước ở đó trong veo, soi được cả bóng hàng dừa.

"Anh, hồi nhỏ anh có hay ra đây không?"

"Có.

Hồi đó tao ra đây câu cá, có lần té xuống, bị ba mắng gần chết."

"Anh mà cũng bị mắng hả?"

"Ờ, tao cũng quậy lắm, chỉ sau mày chút xíu."

Chí Huân khẽ cười, nhìn xuống mặt nước.

"Tao thích nơi này ghê.

Có cảm giác... bình yên.

Mỗi lần ở bên anh là thấy dễ chịu."

Đáo Hiền cúi đầu, tay nghịch mẩu sỏi nhỏ, giọng thấp hẳn:

"Tao cũng vậy.

Mày ồn ào mà không phiền.

Ở đâu có mày, tự nhiên chỗ đó thấy vui."

Hắn im lặng rồi bất ngờ nghiêng người, gối đầu lên vai anh.

"Anh nói mấy câu đó xong, tao muốn hôn anh liền."

"Đừng có nói bậy giữa ban ngày."

"Thì tao nói vậy thôi."

"Mày nói hoài."

Hai người ngồi yên lặng bên nhau, lắng nghe tiếng sóng nước vỗ nhẹ vào bờ và tiếng gió rì rào len qua từng tán lá.

Ở phía xa, mấy đứa trẻ đang vui vẻ thả những chiếc thuyền giấy xuống dòng, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả một góc trời.

Ánh hoàng hôn rọi nghiêng từ phía chân trời, phủ lên mặt nước một lớp vàng cam dịu nhẹ, in bóng hai người cạnh nhau, một cao, một thấp.

Trịnh Chí Huân nhìn trời, giọng khẽ khàng:

"Tối nay anh có muốn ra chợ Tết không?

Tao nghe nói ở đây có hội đèn đẹp lắm."

"Ờ, đi.

Nhưng mày nhớ đừng chọc mấy đứa bán hàng như lần trước."

"Anh lo xa quá.

Tao giờ nghiêm túc rồi."

"Ờ, nghiêm túc mà cái miệng vẫn cười."

Hắn quay sang, cười nửa miệng: "Tại tao cười với người tao thương."

Đáo Hiền nhìn Chí Huân, khẽ thở ra, rồi lắc đầu cười nhẹ.

"Mày nói câu nào cũng khiến tao hết hồn."

Chí Huân nắm lấy tay anh, khẽ siết.

"Tao nói thiệt.

Cái Tết này, nhờ anh tao thấy mình có chỗ để về."

Gió thổi nhẹ, hương khói từ bếp xa xa theo gió bay đến.

Đáo Hiền tựa đầu vào vai Chí Huân, giọng anh nhỏ đến mức chỉ vừa đủ nghe:

"Ừ, về là đúng rồi.

Ở lại đây, tao giữ mày."

Chiều ba mươi, bầu trời Cà Mau trong vắt, ánh nắng cuối ngày vương trên mái ngói đỏ và những tàu dừa nghiêng mình soi bóng xuống kênh.

Gió nhẹ, mang theo mùi khói rơm, mùi bánh tét luộc sôi ùng ục ở góc sân, và cả tiếng cười giòn giã của những người trong xóm.

Không khí Tết như tràn ngập mọi ngóc ngách, vừa rộn ràng, vừa ấm đến lạ lùng.

[...]

Trịnh Chí Huân ngồi ngoài hiên, áo thun dính vài vệt bột nếp vì mới phụ mẹ Đáo Hiền gói bánh xong.

Mồ hôi lấm tấm trên trán, tóc rối, nhưng ánh mắt lại sáng rực.

Hắn vừa lau tay vừa nhìn sang Hiền, người đang cột dây bánh, miệng ngậm sợi lạt, trán nhăn lại vì tập trung.

"Anh cột lạc hay quá trời," Huân nói, giọng pha cười.

"Bánh của anh nhìn như quấn bùa trừ tà."

Hiền nhướng mày.

"Ờ, ăn ngon là được, tao đâu có thi làm đẹp."

"Nhưng mà má anh nhìn thấy chắc buồn cười lắm."

"Thì mày ăn hết đi, đừng cho má tao thấy."

Huân cười, đưa tay cốc nhẹ đầu anh.

"Nè, nói chuyện với người lớn phải dạ thưa, không có 'mày' 'tao' kiểu đó."

"Ờ, với mày thì được hả?"

"Với tao thì khác."

"Khác sao?"

Huân cười khẽ, cúi sát xuống, giọng nhỏ lại như gió thoảng: "Khác là tao thương anh."

Đáo Hiền đỏ mặt, đẩy vai hắn một cái.

"Cút, người ta thấy giờ."

"Thấy càng tốt, để ai cũng biết tao thương anh cỡ nào."

"Im đi, cái miệng này hết cứu nổi."

Tiếng cười của Huân vang khắp hiên, hòa với tiếng nước sôi và hương lá dong nồng nàn.

Mẹ Đáo Hiền từ trong nhà gọi ra:

"Huân ơi, con vô ăn cơm, để đó cho nó cột nốt."

"Dạ!" hắn đáp, nhưng vẫn quay sang nhìn Hiền cười thêm một cái nữa mới chịu bước vào.

Buổi tối, bữa cơm giao thừa của nhà Hiền đơn giản nhưng đầy ắp tiếng cười.

Mâm cơm bày ngay ngắn, thịt kho trứng, dưa món, canh khổ qua, dĩa gà luộc vàng ruộm, và đĩa bánh tét nóng hổi vừa vớt ra.

Ba Hiền ngồi đầu bàn, khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày cũng giãn ra đôi chút.

"Ăn đi," ông nói.

"Năm mới sắp tới rồi.

Có khách xa về, coi như năm nay nhà mình thêm người."

Huân ngẩng đầu, cười tươi:

"Dạ, con cảm ơn bác.

Con chúc bác, má với Hiền năm mới mạnh khỏe, an lành, hạnh phúc."

Mẹ Hiền cười rạng rỡ:

"Cảm ơn con.

Con ở đây vài bữa cho vui, đừng ngại gì hết."

Huân gật đầu, nhưng mắt vẫn liếc sang Hiền, người đang lặng lẽ gắp cho hắn miếng thịt, giọng nhỏ như gió:

"Ăn đi, tao gắp cho, coi như đền vụ bắt gà hôm qua."

Huân cười khẽ, gật đầu.

"Ờ, vậy tối nay tao đền anh vụ rửa chén nha?"

"Đền sao?"

"Để lát anh biết."

Cái nhìn của hai người chạm nhau trong khoảnh khắc, ánh đèn vàng trên bàn hắt xuống khiến không khí trở nên ấm lạ.

Ba Hiền hắng giọng, Huân giật mình, vội cắm cúi ăn, còn Đáo Hiền chỉ khẽ cười, ánh mắt lấp lánh.

Sau bữa cơm, cả nhà ra sân chuẩn bị cúng giao thừa.

Trên bàn gỗ nhỏ, mẹ Hiền sắp mâm trái cây, nến đỏ và mấy nén nhang thơm.

Huân phụ anh châm đèn dầu, ngước lên nhìn bầu trời đầy sao.

"Ở đây sao sáng ghê," Huân nói nhỏ.

"Sài Gòn chẳng thấy được vậy đâu."

"Ờ, quê tao lúc nào cũng sáng, không đèn mà vẫn sáng."

"Như anh vậy đó."

"Cái miệng này, không biết mệt à?"

"Không, tại tao thấy anh đẹp thiệt."

Hiền quay qua định nói gì đó, nhưng ánh mắt Huân khiến anh im bặt.

Giữa khoảng sân rợp ánh trăng, nến đỏ lập lòe, gió thổi khẽ qua tà áo, giọng anh chỉ còn là tiếng thở:

"Đừng nhìn tao kiểu đó nữa."

"Kiểu gì?"

"Kiểu khiến người ta muốn..."

"Muốn gì?"

Huân chọc, ánh mắt nghịch ngợm.

"Muốn chửi mày."

Huân bật cười khẽ, nhưng rồi im đi khi mẹ Hiền lên tiếng khấn vái.

Hai người đứng cạnh nhau, tay gần chạm tay, chỉ cần nghiêng nhẹ là có thể nắm được.

Giây phút ấy, tiếng pháo từ xa vọng lại, rộn ràng như báo hiệu điều gì đang đến.

Nửa đêm, khi mọi người đã lên giường nghỉ, Huân và Hiền vẫn ngồi ngoài hiên, nhìn ánh đèn từ nhà hàng xóm lập lòe.

Tiếng TV trong nhà vang vọng bản "Ngày xuân long phụng sum vầy", xen giữa tiếng côn trùng ngoài vườn.

Huân khẽ tựa đầu lên vai Hiền, giọng trầm đi:

"Anh, mai tới lượt tao đưa anh về nhà ra mắt."

Hiền ngẩng đầu, ngạc nhiên:

"Sao gấp vậy?"

"Thì để anh gặp ba má tao.

Tao hứa với họ là Tết này dẫn người yêu về ăn cơm."

"Ờ... nhưng còn ba má tao, ổng bả biết chưa?"

"Mẹ anh biết rồi.

Mẹ anh thương tao lắm, tao thấy bà nhìn tụi mình cười hoài."

"Ờ, còn ba tao?"

"Ba anh biết chứ, chỉ là chưa nói ra thôi."

Hiền im, ngón tay khẽ xoay vòng trên nền xi măng.

"Tao sợ..."

"Sợ gì?"

"Sợ ba tao buồn.

Ông khó lắm, mà tao..."

Huân khẽ nắm tay anh, siết nhẹ.

"Anh đừng sợ.

Tao ở đây, tao sẽ không để ai làm anh tổn thương."

Hiền ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt pha chút lo lắng xen lẫn dịu dàng.

"Mày nói câu nào cũng khiến tao không biết phải làm gì."

"Thì để tao làm, anh chỉ cần ở bên tao."

"Rồi lỡ..."

"Không có 'lỡ'.

Tao thương anh, là thật."

Hiền khẽ cười, nhưng trong lòng vẫn còn run rẩy.

Anh chưa từng nghĩ có một ngày, giữa đêm giao thừa quê nhà, lại có người ngồi bên nắm tay anh, nói những điều nhẹ như gió mà ấm như lửa.

Phía xa xa, tiếng pháo hoa đầu tiên nổ rền, ánh sáng bắn lên trời, loé sáng cả khoảng sân.

Hiền ngẩng nhìn, miệng khẽ mở, mắt long lanh phản chiếu sắc màu rực rỡ.

Huân nhìn anh, nụ cười mềm lại.

"Anh biết không," Huân nói khẽ.

"Pháo hoa đẹp thiệt, nhưng vẫn không bằng nụ cười anh."

"Thôi đi, nói hoài không mệt à?"

"Không.

Cái miệng tao sinh ra là để nói thương anh."

Hiền cười, nghiêng đầu khẽ đập vai hắn.

"Rồi mai về gặp ba má mày, mày cũng dẻo như vậy hả?"

"Không.

Mai tao nghiêm túc, để anh khỏi sợ."

"Ờ, nghiêm túc coi thử."

Huân quay sang, bàn tay đan vào tay anh, giọng thấp:

"Anh ơi, năm nay mình cùng đón Tết.

Năm sau, cũng vậy, nha?"

Hiền nhìn hắn hồi lâu, rồi gật nhẹ.

"Ừ."

Khoảnh khắc đó, gió đêm như dịu lại, khói nhang tan trong không trung, pháo hoa nổ rền thêm lần nữa làm sáng rực cả bầu trời quê.

Ở hiên nhà nhỏ, hai người vẫn ngồi đó, giữa mùa xuân đầu tiên trong đời họ thật sự có nhau.

[...]

Sáng mùng Một, nắng vàng như mật tràn qua khung cửa gỗ.

Tiếng gà gáy xa xa, tiếng trẻ con cười giỡn chạy qua chạy lại trong sân, hương nhang trầm quyện với mùi bánh tét vừa cắt khiến không khí Tết thêm đậm đặc.

Đáo Hiền mở mắt, ánh sáng chiếu lên khuôn mặt thư sinh của anh.

Cạnh bên, Chí Huân vẫn còn đang nằm vắt tay lên trán, tóc rối bù, đôi môi khẽ cong lên, nụ cười ngủ khiến anh vừa muốn đập cho một cái, vừa thấy lòng ấm lạ.

"Dậy đi, ông thần lười," Hiền nói, giọng khàn nhẹ.

"Hôm nay mày nói đưa tao về nhà mày ra mắt đó."

Huân mở mắt, giọng còn ngái ngủ: "Mới mùng Một mà anh kêu tao dậy sớm, có ác không?"

"Ác cái đầu mày.

Má tao nấu cơm sáng xong rồi, không dậy là bị bắt phụ rửa chén nữa đó."

Huân bật dậy, cười toe: "Vậy thì phải chạy thôi."

Hắn nhanh tay kéo áo khoác, chộp tay Hiền.

"Đi, chứ không má anh giữ lại tới chiều."

Hiền bật cười, nhưng vẫn để mặc cho Huân nắm tay lôi đi.

Họ chào ba má Hiền, nhận mấy gói bánh tét mẹ anh dúi vào tay, rồi lên xe khách hướng về thị xã, nơi gia đình Huân ở.

Bến xe mùng Một vẫn đông nghẹt.

Tiếng gọi nhau í ới, tiếng máy xe rền rĩ, mùi mồ hôi và mùi nước hoa trộn lẫn trong không khí oi ẩm.

Người chen người, tay xách nách mang, ai cũng muốn nhanh chóng về nhà hoặc khởi hành đi đâu đó đầu năm.

Huân cầm chặt tay Hiền, sợ anh lạc giữa biển người.

"Bám sát tao đừng có tách ra, bến xe ngày Tết đông dữ lắm."

"Ờ, biết rồi, đừng có kéo mạnh, tay tao đâu phải đồ chơi."

"Đâu, tay anh nhỏ quá, tao sợ người ta giành mất."

"Đồ điên."

Họ chen được lên xe sau hơn nửa tiếng chờ.

Xe khách cũ, ghế bọc da đã sờn, nhưng chạy đường Cà Mau – Sài Gòn quen thuộc, ai cũng yên tâm.

Trên xe, mấy cô bác mang quà Tết, con nít ôm bong bóng, có người còn đem cả cây mai nhỏ gác trên đùi.

Huân chọn chỗ sát cửa sổ, kéo Hiền ngồi cạnh.

Xe nổ máy, tiếng còi dài vang lên, chuyến hành trình mới bắt đầu.

Hắn nghiêng người, nhìn sang:

"Anh hồi hộp không?"

Hiền chống cằm, mắt nhìn ra ngoài.

"Không hồi hộp, nhưng lo.

Ba má mày là nhà giáo, tao thì..."

"Thì sao?"

"Thì khác, tao không khéo ăn nói, sợ họ không thích."

"Không có đâu."

Huân lắc đầu, cười hiền.

"Mẹ tao thương người lắm, còn ba tao tuy nghiêm nhưng dễ chịu.

Chỉ cần anh đừng nhìn lạnh lùng quá là được."

"Bộ tao nhìn đáng sợ vậy hả?"

"Ờ, mới gặp thì ai mà dám lại gần.

Nhưng quen rồi thì biết, anh chỉ ngoài lạnh trong mềm thôi."

"Thôi đi, nói nghe sến muốn chết."

"Ờ, sến mà anh thích."

Xe rung lắc mạnh khi đi qua ổ gà, Huân theo phản xạ đưa tay đỡ vai anh.

Hiền khẽ giật mình, nhưng không né, chỉ liếc qua:

"Buông tay ra, người ta nhìn."

"Nhìn thì nhìn, Tết mà, người ta chỉ nghĩ tụi mình thân thôi."

"Thân kiểu mày hả?"

"Ờ, thân tới mức cưới luôn."

Hiền bật cười, nhỏ giọng: "Nói nữa tao đánh."

Tiếng cười của họ hòa vào nhịp bánh xe lăn đều.

Bên ngoài, ruộng đồng trải dài dần xa, lũy tre nghiêng mình như vẫy chào tạm biệt, mấy đứa nhỏ thả diều trên bờ mương, gió lồng lộng thổi qua cửa kính.

Huân nghiêng người tựa vào vai Hiền, giọng bông đùa nhưng pha chút thật lòng:

"Tao chưa từng nghĩ có ngày dắt ai về nhà, cho tới khi gặp anh."

Hiền im, ngón tay khẽ gõ nhịp trên đùi.

"Tao cũng vậy."

"Vậy là có duyên rồi đó."

"Duyên cái đầu mày, ngủ đi, còn mấy tiếng nữa mới tới."

Huân cười, nhắm mắt, nhưng bàn tay vẫn tìm tay anh, khẽ đan vào.

Giữa dòng người đông đúc, giữa âm thanh xe cộ hỗn độn, vẫn có một khoảng bình yên chỉ thuộc về hai người.

[...]

Xe dừng ở bến gần nhà Huân lúc giữa trưa.

Nắng xiên qua từng tán lá non, mùi khói đốt vàng mã, mùi nhang thơm và bánh chưng lan trong không khí.

Huân cầm hành lý, quay lại hỏi:

"Sẵn sàng chưa?"

"Ờ, chắc vậy."

"Anh đừng lo, ba má tao dễ lắm."

Đáo Hiền cười khẽ, nhưng đôi tay hơi siết chặt quai túi.

Huân nhận ra, liền bước đến nắm tay anh.

"Tao đây.

Mọi chuyện ổn hết."

Họ bước qua cổng nhà.

Căn nhà hai tầng hiện đại với tông màu trắng, phía trước là hàng cẩm tú cầu tím xanh, trên chiếc cổng đen, giàn bông giấy đỏ rực phủ quanh sân.

Mẹ Huân từ trong nhà chạy ra với nụ cười rạng rỡ:

"Trời đất, con về rồi đó hả!

Đây là bạn con hả?"

Huân cười, dắt tay Hiền tới:

"Dạ, đây là Đáo Hiền, bạn con...

à, người yêu con."

Câu nói làm Hiền khựng lại, mặt hơi đỏ.

Nhưng mẹ Huân không giật mình, chỉ cười lớn:

"Trời, con Huân nó chịu dẫn người về ra mắt rồi!

Vô nhà đi con, đứng ngoài nắng chi cho mệt."

Bà kéo tay Hiền, nồng nhiệt như đã quen lâu.

"Trời ơi, da trắng, mặt hiền, nhìn ngoan dễ sợ.

Ăn cơm chưa con?"

"Dạ, con ăn rồi ạ."

"Ăn rồi cũng phải ăn thêm.

Mẹ mới nấu nồi canh chua cá lóc ngon lắm."

Huân đứng một bên, cười thầm.

"Thấy chưa, tao nói rồi, mẹ tao thương Hiền mà."

Hiền lườm hắn: "Mày nói trước làm chi, quê chết."

Trong khi mẹ Huân dắt Hiền vào nhà, ba Huân ngồi sẵn trên bộ ghế gỗ trảm hình long phụng, đọc báo.

Ông ngẩng lên, ánh mắt nghiêm nhưng không lạnh.

"Con là Đáo Hiền hả?"

"Dạ, con chào bác."

"Ừ, ngồi đi con."

Ông đặt tờ báo xuống, giọng chậm rãi.

"Huân nó nói nhiều về con lắm."

Huân ho sặc, chen ngang: "Ba, con nói gì đâu..."

"Thằng huân nó nói rằng con thích nấu ăn, hiền mà hay mắng nó."

Hiền bật cười, mắt liếc sang Huân đang đỏ mặt.

"Dạ, con có mắng thật, nhưng chỉ khi em ấy làm biếng."

Ba Huân cười khẽ, nếp nhăn nơi khóe mắt giãn ra.

"Vậy là tốt, ở với nó mà không mắng, nó leo đầu luôn."

Không khí bỗng trở nên tự nhiên hơn.

Mẹ Huân bưng mâm trái cây ra, dúi vào tay Hiền mấy viên kẹo.

"Lì xì đầu năm đó con.

Ăn đi, cho ngọt miệng."

Hiền luống cuống nhận, cười:

"Dạ, con cảm ơn bác."

Huân đứng bên, nhìn anh với ánh mắt đầy thương mến.

Trong khung cảnh Tết ấm áp, tiếng cười nói rộn ràng, hắn bỗng thấy lòng mình yên như mặt nước.

[...]

Chiều xuống, cả nhà quây quần bên ấm trà.

Mẹ Huân kể chuyện ngày nhỏ của con trai:

"Hồi nó học lớp 10, chạy xe đạp đi học, trời mưa trượt bánh té nguyên xuống mương, về tới nhà ướt như chuột lột mà còn cười toe."

"Mẹ!!!"

Huân kêu, mặt đỏ bừng.

"Đừng kể nữa mà."

Hiền cười nghiêng cả người.

"Tao hiểu rồi, sao mày hay giỡn dữ vậy."

"Anh đừng hùa với má tao."

"Ờ, tao còn muốn nghe nữa kìa."

Ba Huân xen vào, giọng điềm đạm:

"Thằng nhỏ này ham sống vui, chỉ cần gặp người biết giữ chân nó lại là tốt rồi."

Ông nhìn sang Hiền, ánh mắt ẩn ý nhưng ấm.

"Ba thấy con làm được đó."

Huân sững người, còn Hiền chỉ cúi đầu, khẽ đáp: "Dạ... con sẽ cố."

Khoảnh khắc đó, Huân thấy tim mình nhói lên một nhịp, là cảm động, là hạnh phúc, là thứ bình yên mà hắn chưa từng nghĩ có thể chạm tới.

[...]

Tối mùng Một, hai người ngồi ngoài sân, bên gốc mai nở rộ.

Hiền tựa lưng vào ghế, tay cầm ly trà nóng.

Huân ngồi cạnh, khẽ chọc:

"Sao, ba mẹ tao dễ thương hông?"

"Ừ, tao không ngờ... lại được chào đón vậy."

"Tao nói rồi mà, họ thương anh.

Với lại, anh được cái mỏ hỗn mà dễ thương, ai mà ghét nổi."

"Cái gì, hỗn là sao?"

"Ờ thì, cái miệng anh nói kiểu cộc cộc, mà tao nghe lại muốn cười."

"Vậy mai tao không nói nữa."

"Không được, anh nói nữa đi, tao nghiện rồi."

Hiền bật cười, lấy tay gõ đầu hắn.

"Tao không biết mày lẻo mép vậy từ khi nào."

"Từ khi thương anh."

Gió đêm nhẹ thổi qua, cánh mai rơi lên vai Huân.

Hắn khẽ phủi đi, rồi nắm tay Hiền.

"Anh biết không, tao từng nghĩ Tết là mấy ngày trống rỗng, nhưng năm nay... là năm đầu tiên tao thấy Tết có ý nghĩa."

Hiền nhìn hắn, ánh mắt dịu đi.

"Ờ, tao cũng thấy vậy."

Huân siết nhẹ tay anh, giọng như thì thầm: "Năm sau, mình vẫn về cùng nhau nha, cả hai nhà."

Hiền mím môi cười, gật đầu.

"Ờ.

Tao hứa."

Trong tiếng gió lùa qua mái ngói, tiếng đèn lồng khẽ lay, hai người ngồi cạnh nhau, cùng nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh sao.

Giữa muôn tiếng cười nói, họ chỉ nghe thấy nhịp tim mình hòa cùng tiếng pháo xa xa, một mùa xuân mới, nhẹ nhàng và ấm nóng như tình yêu của chính họ.

[...]

Cái Tết năm sau, chẳng còn Phác Đáo Hiền qua nhà Trịnh Chí Huân hay Trịnh Chí Huân qua nhà Phác Đáo Hiền nữa, mà là ba mẹ hắn qua nhà cha mẹ anh hỏi cưới.

beta: wimiah

cảm ơn cổ vì đã beta lại fic cho em ạa.
 
Back
Top Bottom