Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Khi Thời Gian Gọi Tên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405781696-256-k809952.jpg

Khi Thời Gian Gọi Tên
Tác giả: kANMAC
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là hành trình của Thư người đang gánh trên vai trách nhiệm nặng nề, điều gì đang đợi cô ở phía trước



khithoigiangoiten​
 
Khi Thời Gian Gọi Tên
Chương 1


Ánh sáng từ viên ngọc linh hồn trên bệ đá cổ đang lịm dần, chỉ còn là những tia sáng yếu ớt, chập chờn như hơi thở cuối cùng của một vì sao sắp tắt.

Trong căn phòng đá của tòa tháp canh, ba cô gái đứng lặng, hơi thở họ dồn dập hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa.

Bên ngoài, bầu trời vốn xanh ngắt giờ đây bị phủ bởi một tầng mây tím ngắt, đặc quánh – dấu hiệu của bóng tối đang nuốt chửng thế giới.

Thư nhìn chằm chằm vào viên ngọc, đôi mắt cô phản chiếu sự tuyệt vọng.

Cô đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào mặt đá lạnh lẽo:

“Nó đang mất dần sức mạnh…

Nếu không tìm được mảnh vỡ cuối cùng, kết giới bảo vệ sẽ sụp đổ.

Mọi thứ sẽ kết thúc thật rồi sao?”

Trinh siết chặt nắm tay đến mức trắng bệch, cô bước tới bên cạnh Thư, ánh mắt bừng lên ngọn lửa quyết tâm:

“Không thể để chuyện đó xảy ra được!

Trái Đất này, gia đình mình, và cả những người tụi mình yêu thương... tất cả đều phụ thuộc vào chúng ta ngay lúc này.”

Ly không nói gì, cô lùi lại một bước, hai tay đan vào nhau trước ngực.

Đôi môi cô mấp máy những dòng cổ ngữ phức tạp.

Đột nhiên, không khí giữa căn phòng rung chuyển dữ dội, một luồng áp suất lớn tràn ra khiến vạt áo họ tung bay.

Từ hư không, Sách Thời Gian – quyển sách dày cộm bọc da rồng với những ổ khóa bằng đồng – xuất hiện.

Những trang giấy tự động lật tung lên, phát ra thứ ánh sáng mờ ảo, huyền bí như sương mù của hàng vạn năm lịch sử.

Thư dường như cảm nhận được linh hồn của tri thức cổ xưa, cô thì thầm:

“Sách Thời Gian… làm ơn, linh tính của ngài hãy chỉ lối.

Chúng con phải làm gì để cứu lấy thực tại này?”

Một giọng nói trầm đục, vang vọng như từ đáy vực sâu phát ra từ quyển sách:

“Mảnh vỡ mà các con khao khát… nó không tồn tại ở hiện tại.

Nó đã bị đánh bật khỏi dòng chảy này từ thiên niên kỷ trước.”

Trinh giật mình, bước lên một bước:

“Ý của ngài là sao?

Nó đã tan biến vào hư vô rồi ư?”

“Không,” quyển sách đáp, giọng lạnh lùng nhưng uy nghiêm, “nó đang trú ngụ ở một dòng thời gian khác.

Có thể là quá khứ huy hoàng đã mất, hoặc một tương lai chưa từng được viết ra.

Nó chờ đợi một kẻ đủ can đảm để đi tìm.”

Ly lo lắng hỏi:

“Vậy tụi con phải đi thế nào?

Thời gian vốn là cấm địa của con người.”

“Ba con phải cùng nhau hợp nhất linh lực, dùng viên ngọc khuyết này làm chìa khóa mở ra cánh cửa hư vô.

Nhưng…”

Cuốn sách dừng lại một nhịp, luồng sáng chuyển sang màu đỏ sẫm cảnh báo.

“Cái giá của sự cân bằng rất đắt.

Chỉ một người duy nhất được bước qua.

Một khi cánh cửa đóng lại, người đó sẽ cô độc giữa dòng thời gian xa lạ.”

Không gian như đông cứng lại.

Tiếng sấm rền vang từ bên ngoài như thúc giục.

Trinh quay sang nhìn Thư, bắt gặp ánh mắt kiên định đến lạ thường của bạn mình.

Cô run giọng:

“Thư… không phải bà đang nghĩ đến chuyện đó chứ?

Bà không thể…”

Thư im lặng rất lâu, cô nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối đang ăn mòn dần những ngọn đồi xanh.

Rồi, cô bước lên một bước đầy dứt khoát:

“Để tui đi.”

Ly hoảng hốt nhào tới nắm lấy vai Thư:

“Không được!

Đi một mình vào dòng thời gian là tự sát!

Bà sẽ không có ai giúp đỡ, không có ai để tựa vào.

Để tui đi, tui có nhiều thần chú hơn…”

Thư mỉm cười, một nụ cười vừa buồn thương vừa chứa đựng sự hy sinh cao cả.

Cô đặt tay lên tay Ly:

“Nếu không ai đi, thì bóng tối sẽ nuốt hết tất cả.

Tui không thể đứng nhìn mọi người biến mất.

Đây là định mệnh của tui, Ly à.”

Trinh nghẹn ngào:

“Chúng ta có thể cùng đi mà!

Ba đứa mình luôn có nhau, chúng ta sẽ cùng chiến đấu!”

Quyển sách lại cất tiếng, dập tắt hy vọng cuối cùng:

“Phải có hai người ở lại.

Hai người phải ở để hỗ trợ vương quốc phép thuật dùng toàn bộ sinh mệnh lực để trì hoãn bóng tối, giữ cho Trái Đất không bị nuốt chửng trong lúc người thứ ba tìm kiếm mảnh vỡ.

Nếu tất cả cùng đi, thế giới này sẽ sụp đổ ngay lập tức.”

Trinh cúi đầu, những giọt nước mắt rơi xuống sàn đá.

Cô biết không còn lựa chọn nào khác.

Cô ngước lên, giọng khản đặc:

“Vậy tụi tui sẽ ở lại chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Còn bà…

Thư, bà nhất định phải quay về.

Bà nghe rõ chưa?

Không được ở lại đó!”

Cuốn sách tiếp lời, giọng dịu xuống nhưng đầy bí ẩn:

“Hãy nhớ kỹ điều này: Mảnh vỡ không nằm trong một hòm báu hay thanh kiếm.

Nó đang tồn tại trong hơi ấm của một con người.

Khi con đến đó, hãy dùng phép thuật của trái tim để cảm nhận.

Vòng sáng sẽ dẫn con tìm ra người cần được giúp đỡ.

Mảnh vỡ chỉ xuất hiện khi nó cảm nhận được sức mạnh, lòng thành… và sự rung động thật sự của trái tim con.”

Thư khẽ lặp lại, lòng đầy bỡ ngỡ:

“Rung động của trái tim…?”

Quyển sách không trả lời thêm, nó lật sang một trang giấy trắng tinh.

Giữa luồng sáng mờ ảo, một hình ảnh hiện lên: Một chàng trai mang dáng vẻ cao quý nhưng cô độc, đứng giữa một thành trì cổ kính, đôi mắt anh nhìn về phía chân trời như đang chờ đợi một điều gì đó từ thiên thu.

Ly nắm tay Thư thật chặt, truyền hết chút hơi ấm còn lại:

“Nhớ cẩn thận nha.

Qua đó đừng có ham làm anh hùng quá mức, phải chăm sóc tốt cho mình.”

Trinh cố nặn ra một nụ cười, dù đôi mắt đỏ hoe:

“Tụi tui sẽ canh giữ nơi này.

Dù là một giây hay một vạn năm, tụi tui vẫn sẽ đợi bà về.”

Thư hít một hơi sâu, nén lại nỗi sợ hãi đang dâng trào:

“Giúp tui chăm sóc ba mẹ tui… tui tin hai bà.

Cố gắng giữ hơi thở, tui sẽ về thật nhanh.”

Ba cô gái cùng đặt tay lên viên ngọc.

Một luồng ánh sáng khổng lồ bùng lên, chói lòa đến mức làm lu mờ cả bóng tối bên ngoài.

Không gian bắt đầu nứt ra, những vết rạn vỡ của thời gian xuất hiện, cuốn theo những cơn gió lốc dữ dội làm rung chuyển cả tòa tháp.

Đứng trước miệng vực của ánh sáng, tim Thư đập liên hồi.

Cô sợ hãi sự vô định, sợ hãi bóng tối, và sợ cả việc phải xa rời những người bạn thân yêu nhất.

Nhưng rồi, từ sâu trong dòng chảy vô hình ấy, cô nghe thấy một tiếng gọi.

Không phải bằng âm thanh, mà bằng tâm linh – một tiếng gọi trầm mặc, đau đáu.

Thư bước tới, tà áo cô bị cuốn vào khoảng không, cô thì thầm với chính mình và với cả thế giới:

“Nếu thời gian đã gọi tên… thì tôi sẽ trả lời.”

Vút!

Ánh sáng khép lại.

Căn phòng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại Ly và Trinh đứng đó, kiệt sức, nhìn vào khoảng không nơi bạn mình vừa biến mất.

Ở một thời đại khác, cách đó hàng nghìn năm ánh sáng...

Nơi tiếng chuông thành cổ vang vọng qua những dãy hành lang đá hoa cương, một vị hoàng tử trẻ bỗng dừng bước giữa vườn hồng đang nở rộ.

Anh đặt bàn tay lên ngực trái, nơi một cơn đau nhói vừa đi qua, nhường chỗ cho một nhịp đập loạn lạc chưa từng có.

Anh nhìn lên bầu trời xanh trong vắt, cảm giác như một mảnh hồn mình vừa được lấp đầy bởi một hơi ấm từ xa xăm.

Định mệnh đã chính thức bắt đầu vòng quay nghiệt ngã của nó.
 
Khi Thời Gian Gọi Tên
Chương 2


Cánh cửa thời gian khép lại sau lưng Thư với một tiếng vút nhói tai, để lại một khoảng không tĩnh lặng đến rợn người.

Cô ngã quỵ xuống nền đất lạnh, cảm giác như cơ thể vừa bị nghiền nát rồi ghép lại bởi một bàn tay vô hình.

Khi Thư cố gắng mở mắt, đập vào nhìn quan cô không còn là căn phòng đá chật hẹp của tòa tháp cổ.

Trước mặt cô là một bầu trời rộng lớn, ngả sang màu cam sẫm rực cháy của buổi hoàng hôn.

Những tòa tháp đá sừng sững, mang những đường nét kiến trúc chạm khắc tinh xảo và huyền bí, vươn cao như muốn chạm vào những đám mây tía.

Tiếng chuông ngân dài, trầm và sâu, rung động cả không gian, thứ âm thanh như được chắt lọc từ hàng nghìn năm lịch sử đã ngủ quên.

Thư siết chặt viên ngọc trong tay, cảm nhận hơi lạnh của nó thấm vào da thịt.

"Mình... thật sự đã đi xuyên thời gian rồi." – Cô thì thầm, giọng nói tan loãng vào gió.

Viên ngọc lúc này chỉ còn phát ra những tia sáng nhạt nhòa, mỏng manh như một vì sao sắp tắt lặn, nhưng sự rung động nhẹ nhàng của nó cho cô biết, định mệnh đang ở rất gần.

Nghi Lễ Mặt Trời Và Sự Thức Tỉnh Của Hoàng Tử

Tại trung tâm kinh thành Indraprastha cổ kính, quảng trường hoàng gia đang chìm trong ánh lửa bập bùng từ hàng nghìn ngọn đuốc.

Không khí đặc quánh mùi trầm hương và thảo mộc linh thiêng.

Đây là thời khắc cử hành nghi lễ Surya Arghya – dâng nước thánh lên Thần Mặt Trời để cầu phúc cho vương quốc.

Giữa bục đá cao nhất, Hoàng tử Aarav Devansh đứng tĩnh lặng như một pho tượng tạc từ thạch anh.

Bộ lễ phục hoàng gia bằng lụa thêu chỉ vàng ôm lấy dáng người cao lớn, uy nghiêm.

Dưới ánh lửa, gương mặt anh hiện lên với những đường nét thanh tú nhưng cương nghị, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nỗi ưu tư của một người mang trên vai vận mệnh của cả một dòng tộc.

Aarav chắp tay, đôi môi mỏng khẽ chuyển động theo những lời khấn cổ xưa bằng tiếng Phạn:

“Nguyện ánh sáng của Surya soi rọi vương quốc Devansh, xua tan bóng tối và...”

Lời khấn bỗng nhiên đứt quãng.

Một cơn đau nhói đột ngột như luồng điện xé ngang lồng ngực Aarav.

Anh khẽ rên rỉ, bàn tay run rẩy đặt lên trái tim mình.

Cảm giác đó không phải là sự đau đớn thể xác thông thường, mà là một sự rung động mãnh liệt, như thể một phần linh hồn bị khuyết thiếu bấy lâu nay vừa được chạm tới.

Trong tâm trí anh, những mảnh vỡ của một giấc mơ cũ hiện về đầy sống động.

Suốt nhiều năm qua, anh luôn mơ thấy một cô gái đứng giữa vòng xoáy ánh sáng bạc, mái tóc cô bay ngược trong gió, ánh mắt cô nhìn anh đầy kiên cường nhưng cũng thật cô độc.

Mỗi lần anh đưa tay định chạm vào cô, thực tại lại kéo anh tỉnh giấc.

“Lại là giấc mơ ấy... nhưng sao lần này, cảm giác lại chân thực đến thế?” – Aarav thầm nghĩ, nhịp tim anh đập dồn dập, thôi thúc anh nhìn về phía khu rừng phía Bắc, nơi bóng tối đang bắt đầu bao phủ.

Cuộc Chiến Trong Rừng Thiêng

Trong lúc đó, ở rìa khu rừng thiêng, Thư đang trải qua những giây phút sinh tử đầu tiên tại thời đại này.

Phía sau cô, một sinh vật hắc ám – thứ tàn dư của bóng tối đã bám theo cô qua kẽ hở thời gian – đang trườn qua những bụi rậm.

Tiếng gầm gừ thấp của nó hòa lẫn vào sương mù dày đặc.

“Không thể để nó tiến vào kinh thành... người dân ở đây không thể chống lại nó.” – Thư nghiến răng, đôi chân cô lướt nhanh trên thảm lá mục.

Khi dẫn dụ được sinh vật vào một khoảng trống không người, Thư đột ngột xoay người lại.

Đôi mắt cô rực lên ánh sáng của sự quyết liệt.

Phép thuật trong cô bùng lên, dù yếu ớt và rời rạc do sự khác biệt giữa hai thời đại, nhưng nó vẫn mang đầy sức mạnh của sự sống.

Mỗi đòn ánh sáng phóng ra đều rút cạn sức lực của cô, khiến mồ hôi thấm đẫm vầng trán.

Cuối cùng, với một tiếng thét nhỏ, Thư dồn toàn bộ linh lực vào lòng bàn tay, phóng ra một tia sáng xuyên thấu cơ thể sinh vật hắc ám, xé nát nó thành những hạt bụi đen tan biến vào không trung.

Sự yên lặng chết chóc trở lại với khu rừng.

Thư khuỵu xuống, lưng tựa vào một thân cây cổ thụ, hơi thở gấp gáp đến đau đớn.

Thể trạng cô vốn được rèn luyện bởi các nữ tu phép thuật nên mạnh mẽ hơn người thường, nhưng việc thi triển phép thuật ở một nơi mà năng lượng thiên nhiên còn quá nguyên sơ khiến cô kiệt sức.

“Phép thuật... yếu quá rồi.” – Cô khẽ mỉm cười cay đắng.

Nhưng ngay sau đó, cô gượng dậy, đôi mắt ánh lên niềm tin.

“Không sao.

Ít nhất mình đã bảo vệ được nơi này.

Mình vẫn còn sống.”

Cô giơ tay niệm chú, tạo ra một quả cầu ánh sáng nhỏ dịu dàng như một chú đom đóm.

“Dẫn đường cho tôi nhé.”

Quả cầu bay đi, Thư lảo đảo bước theo, rời khỏi khu rừng để tiến về phía ánh sáng của nền văn minh.

Hòa Mình Vào Dòng Thời Gian

Khi bước ra con đường đất dẫn vào thành, Thư dừng lại trước những ánh nhìn tò mò của vài người dân đi đường.

Họ mặc những bộ Sari và Dhoti rực rỡ, đeo những trang sức bằng đồng bạc kêu lanh lảnh.

Cô nhận ra bộ đồ hiện đại của mình quá sức kỳ dị ở đây.

Thư hít sâu, niệm một câu chú biến hình.

Một làn khói màu hồng pha đỏ bao quanh cơ thể cô.

Khi khói tan đi, cô đã khoác lên mình một bộ trang phục lụa mềm mại màu hổ phách, vai khoác khăn Dupatta thướt tha.

Mái tóc cô được búi gọn, để lộ gương mặt thanh tú nhưng đầy nét kiên cường.

“Cũng ổn đấy chứ.” – Cô tự nhủ, rồi lặng lẽ hòa vào dòng người đang hướng về kinh thành.

Indraprastha hiện ra trước mắt cô như một bức tranh sử thi kỳ vĩ.

Những bức tường thành bằng đá sa thạch đỏ sừng sững, những lá cờ phướn thêu hình mặt trời bay ngạo nghễ trong gió.

Tiếng chuông thiêng từ ngôi đền chính vang lên, tạo nên một tần số rung động kỳ lạ.

Đột nhiên, viên ngọc trong túi áo Thư rung lên dữ dội, nóng hổi, rồi bất chợt...

ánh sáng của nó tắt ngấm.

Nó trở lại thành một viên đá đục ngầu, im lìm.

“Không... sao lại tắt lúc này?” – Một thoáng hoang mang lướt qua tâm trí Thư.

Sự kết nối duy nhất của cô với thế giới hiện đại dường như vừa đứt gãy.

Nhưng rồi, Thư đứng thẳng người, ánh mắt cô hướng về phía cung điện hoàng gia rực rỡ ánh đèn phía xa.

Cô cảm nhận được một luồng điện tích tụ trong không gian, một sự thu hút không thể giải thích bằng lời.

“Mình đã đi xa đến thế này rồi... không thể quay đầu.”

Cô bước chân vào cổng thành, không hề hay biết rằng, ở phía bên kia quảng trường, Hoàng tử Aarav cũng đang vô thức bước xuống những bậc thang đá, đôi mắt anh tìm kiếm một bóng hình mà trái tim anh vừa thì thầm gọi tên.

Thời gian không còn là một đường thẳng nữa, nó đã thắt lại thành một nút thắt định mệnh, buộc chặt hai linh hồn từ hai thế giới khác biệt vào nhau.
 
Khi Thời Gian Gọi Tên
Chương 3


Quảng trường kinh thành Indraprastha đêm nay không ngủ.

Những cột đá sa thạch cao vút, khắc đầy những ký tự Phạn cổ ngoằn ngoèo, phản chiếu sắc lửa vàng rực rỡ từ hàng trăm chậu dầu rải rác khắp nơi.

Tiếng trống nghi lễ Surya dội lên từng hồi, trầm và sâu, rung chuyển cả mặt đất dưới chân, vang vọng vào vách đá như nhịp thở của một con quái vật thời gian vừa thức giấc.

Hương trầm lẫn với mùi hoa vạn thọ nồng đượm lan trong gió, đặc quánh và nóng hổi, khiến không khí trở nên hư ảo, như thể một bức màn sương mỏng đang ngăn cách hiện thực với thần thoại.

Thư bước đi giữa dòng người đông đúc.

Những người dân thành Indraprastha trong trang phục lụa là sặc sỡ lướt qua cô như những bóng ma rực rỡ.

Váy áo họ chạm nhẹ vào chân cô, tiếng trang sức bạc leng keng bên tai, nhưng mọi giác quan của cô dường như đều bị mờ nhạt đi.

Trong lòng Thư lúc này chỉ còn lại một cảm giác dẫn dắt mãnh liệt—một lực hút vô hình, không vội vàng nhưng đầy uy lực, đang kéo cô về phía trung tâm của nghi lễ.

Từng bước một, cô xuyên qua đám đông.

Từng bước một, cô tiến gần hơn về phía định mệnh.

Cuộc Chạm Trán Giữa Biển Người

Rồi, cô chợt dừng lại.

Giữa hàng nghìn con người đang chuyển động, thế giới của Thư bỗng nhiên thu hẹp lại chỉ còn bằng một ánh nhìn.

Ở phía bên kia quảng trường, sát gần bàn thờ Thần Mặt Trời rực lửa, Aarav Devansh đang đứng đó.

Ánh lửa từ đài tế hắt lên, bao phủ lấy dáng người cao thẳng, uy nghiêm của vị hoàng tử trong bộ lễ phục thêu chỉ vàng tinh xảo.

Gương mặt anh vẫn giữ vẻ trầm ổn, lãnh đạm của một bậc quân vương tương lai, nhưng đôi mắt sẫm màu sâu thẳm lại mang theo một nét lơ đãng rất khẽ.

Anh dường như không nhìn vào đám đông, mà đang lắng nghe một âm thanh nào đó vang lên từ chính huyết quản của mình.

Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, mọi âm thanh của tiếng trống, tiếng khấn vái xung quanh Thư đột ngột bị rút cạn.

Không gian rơi vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Tim Thư khẽ chệch một nhịp, rồi đập liên hồi.

Cô không hiểu vì sao mình lại nhìn anh lâu đến thế, cũng không giải thích được vì sao ánh mắt của một người xa lạ lại khiến lồng ngực cô thắt lại đau đớn.

Cảm giác ấy quen thuộc đến mức run rẩy, như thể họ đã từng đứng thế này, nhìn nhau thế này trong một giấc mơ cổ xưa từ hàng vạn năm trước.

Ở phía đối diện, Aarav cũng khựng lại.

Giữa biển người mênh mông, anh nhìn thấy cô—một cô gái mang vẻ đẹp thanh thoát nhưng lạc lõng.

Cô không giống bất kỳ ai ở vương quốc này.

Ánh mắt cô trong veo như nước suối rừng nhưng lại chứa đựng một sự kiên định sắt đá.

Một cơn đau rất khẽ, như một mũi kim nhỏ, lướt qua tim anh.

Hai người nhìn nhau qua ánh lửa bập bùng.

Thời gian dường như đã lạc nhịp, để lại một khoảng trống chỉ có hai linh hồn đang tự hỏi về sự hiện diện của đối phương.

Bỗng nhiên, lòng bàn tay Thư nóng rực lên.

Viên ngọc khuyết mà cô luôn nắm chặt bắt đầu rung động dữ dội.

Một lần.

Rồi thêm một lần nữa.

Những tia sáng màu hồng pha đỏ rực rỡ bắt đầu tràn ra qua kẽ ngón tay cô, mỏng manh nhưng chói lòa giữa bóng đêm.

"Chuyện gì thế này..."

Thư hoảng hốt siết chặt tay, cố che giấu luồng sáng.

Ngay khoảnh khắc đó, một hiện tượng kỳ quái xảy ra.

Không gian xung quanh Thư chậm lại rồi đóng băng.

Đám đông đông cứng như những pho tượng đá.

Ánh lửa nhạt đi, và trên bầu trời sẫm màu, mây đen tách ra để lộ một vùng sáng xanh dịu dàng.

“Thư…”

Một giọng nói vang lên, mờ ảo nhưng vô cùng quen thuộc.

Thư ngước nhìn lên, đôi mắt mở to: “Ly?

Trinh?”

Hình ảnh của hai người bạn hiện ra trong vùng sáng, gương mặt họ nhợt nhạt và đầy căng thẳng.

“Cậu nghe rõ không?”

Ly nói nhanh, giọng bị nhiễu bởi những âm thanh như sóng điện.

“Viên ngọc cậu đang giữ… nó đang tự phản ứng với dòng thời gian này.

Nó không thể ở lại đây lâu hơn nữa, nó đang tự tìm đường trở về để cân bằng lại kết giới tại hiện tại!”

“Trở về?”

Thư lắc đầu tuyệt vọng.

“Không được!

Mình còn chưa tìm thấy mảnh vỡ, mình còn chưa biết phải làm gì!”

Trinh bước lên, nước mắt lưng tròng: “Trái Đất đang sụp đổ nhanh hơn chúng ta tưởng.

Viên ngọc đang tự quyết định số phận của nó.

Thư, cậu phải—”

Câu nói bị cắt ngang bởi một tiếng nổ trầm đục.

Viên ngọc trên tay Thư bùng sáng dữ dội, nhiệt độ của nó tăng cao đến mức cô cảm giác như bàn tay mình đang bị nung chảy, rồi ngay lập tức là một cái lạnh buốt xương.

Ánh sáng nuốt chửng lấy cô, rồi đột ngột... vụt tắt.

Lòng bàn tay cô hoàn toàn trống rỗng.

Viên ngọc đã biến mất vào hư không.

Vùng sáng trên bầu trời khép lại, hình ảnh Ly và Trinh tan đi như những mảnh kính vỡ.

“KHÔNG!”

Tiếng thét của Thư vang lên đơn độc khi thời gian ập trở lại.

Tiếng trống lại dội lên, đám đông lại xô đẩy.

Thư loạng choạng, mất đi điểm tựa duy nhất, cô ngã quỵ xuống nền đá lạnh lẽo của quảng trường.

Cô run rẩy nhìn bàn tay trống không của mình: “Không thể nào…

Đừng bỏ mình lại một mình ở đây…”

Ở gần bàn thờ, Aarav cảm thấy lồng ngực mình đột nhiên nhẹ bẫng một cách lạ lùng.

Anh đã thấy luồng sáng kỳ lạ kia, đã thấy cô gái ấy ngã xuống.

Theo phản xạ của một người chiến binh, anh bước lên một bước, định lao về phía cô.

“Aarav!”

Một giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng vang lên từ phía sau.

Vua Rajendra Devansh đứng sừng sững, ánh mắt sắc lẹm ngăn cản con trai mình.

“Nghi lễ chưa kết thúc.

Một hoàng tử không được phép rời khỏi vị trí chỉ vì một kẻ lạ mặt.”

Aarav siết chặt nắm đấm.

Anh nhìn về phía Thư lần cuối, nhưng dòng người đã tràn lên, che khuất thân hình nhỏ bé đang run rẩy dưới đất.

“…Vâng, thưa phụ vương.”

Anh quay lại vị trí, tiếp tục những lời khấn.

Thật kỳ lạ, cảm giác bồn chồn, đau nhói trong tim anh lúc trước đã hoàn toàn biến mất cùng với sự biến mất của viên ngọc.

Mảnh vỡ trong tâm hồn anh dường như đã ngủ yên trở lại.

Anh không còn cảm thấy sự thôi thúc phải tìm kiếm cô gái ấy nữa.

Với anh lúc này, cô chỉ là một thoáng lướt qua trong một đêm lễ hội ồn ào.

Thư đứng dậy, cảm giác đơn độc bao trùm lấy cô hơn bao giờ hết.

Mất đi viên ngọc nghĩa là mất đi sự chỉ dẫn, mất đi phép thuật và mất đi con đường về nhà.

Cô bây giờ chỉ là một người con gái bình thường lạc lối giữa một vương quốc cổ đại xa lạ.

Nhưng khi cô nhìn về phía bóng lưng của Aarav đang dần xa, trong lòng Thư lại nảy sinh một quyết tâm mới.

Không có ánh sáng dẫn đường, cô sẽ tự tìm đường.

Không có định mệnh sắp đặt, cô sẽ tự tạo ra định mệnh của mình.

“Mình sẽ tìm anh ấy,” Thư thì thầm vào gió đêm.

“Dù không còn viên ngọc, dù trái tim anh ấy không còn nhận ra mình... mình vẫn sẽ tìm thấy câu trả lời.”

Giữa kinh thành Indraprastha rực rỡ và tàn nhẫn, một cuộc hành trình mới đã bắt đầu—không còn là nhiệm vụ cứu thế giới, mà là cuộc hành trình của một trái tim đơn độc đi tìm ý nghĩa của sự rung động đã mất.
 
Khi Thời Gian Gọi Tên
Chương 4


Trong khi Indraprastha chìm vào giấc ngủ sâu, tại vương quốc phép thuật linh thiêng nằm khuất sau những tầng mây của thực tại, không khí lại căng thẳng đến tột độ.

Pháo Đài Ánh Sáng Và Sự Trở Về Lặng Lẽ

Viên ngọc linh hồn đã trở về.

Sự trở lại của nó không mang theo ánh sáng rực rỡ, cũng không có tiếng vang chấn động khiến đất trời kinh ngạc.

Nó hiện ra giữa bệ đá cổ của điện thờ chính, lặng lẽ và nặng nề, như một mảnh ghép cuối cùng được đặt vào vị trí vốn dĩ của nó.

Ngay khoảnh khắc ấy, Ly và Trinh cùng quỳ xuống, lòng bàn tay áp chặt vào mặt đất lạnh lẽo, nhịp tim họ hòa vào nhịp đập của mạch đá ngầm.

Từ phía trên cao của ngai tòa, Nữ hoàng Shatiwa đứng lặng.

Chiếc quyền trượng bằng bạc trong tay bà khẽ rung nhẹ.

Bà nhìn viên ngọc đục ngầu, thiếu mất một mảnh vỡ quan trọng, rồi nhìn sang hai cô gái trẻ đang kiệt sức.

Ánh sáng bảo vệ bắt đầu lan ra.

Nó không bùng nổ phô trương mà thẩm thấu rất chậm, như một lớp nhựa sống vô hình đan xen từ hàng vạn nguồn linh lực của các hộ vệ và pháp sư đang đồng loạt hộ pháp.

Lớp màng ấy bao bọc lấy vương quốc và tỏa rộng ra khắp Trái Đất, che chở cho hàng tỷ sinh linh đang say ngủ ngoài kia—những người vẫn nghĩ rằng thế giới này vẫn luôn bình yên như nó vốn có.

Ly buông tay khỏi mặt đất, đầu gối cô chạm xuống sàn đá, lồng ngực phập phồng những hơi thở nặng nề.

Một cảm giác lạ lùng xâm chiếm lấy cô—không hẳn là sự kiệt sức, mà là một sự cảnh giác cao độ chưa thể hạ xuống.

Không gian bỗng nhiên yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Trinh là người đầu tiên nhận ra điều đó.

Cô đứng thẳng người, ánh mắt tối lại, đôi tai như đang lắng nghe một tần số âm thanh không thuộc về cõi người.

“Ly…” giọng cô rất khẽ, chỉ vừa đủ để người bên cạnh nghe thấy.

Ly ngẩng lên, và ngay lập tức hiểu ra.

Đó không phải là một đợt tấn công trực diện, cũng không phải dư chấn từ kết giới.

Mà là một sự hiện diện.

Một áp lực đè xuống rất nhẹ nhưng khiến hơi thở người ta chậm lại, suy nghĩ trở nên trì trệ.

Như thể có ai đó đang đứng ở phía bên kia bức tường thực tại, không chạm vào, không thử phá vỡ, chỉ lặng lẽ quan sát với một sự kiên nhẫn tột cùng.

Ly siết chặt tay, giọng run lên: “Có thứ gì đó đang nhìn chúng ta.”

Nữ hoàng Shatiwa bước xuống từ bậc thềm, đôi mắt bà nhìn thẳng vào khoảng không vô định trước mặt.

Sống lưng Trinh lạnh toát.

Cảm giác ấy không mang theo sự giận dữ, cũng không có ý định vội vàng.

Nó bình thản đến mức tàn nhẫn—như thể kẻ đứng ngoài kia đã biết trước kết cục, và hắn không cần phải thúc ép dòng chảy của cái chết.

Trong khoảnh khắc ấy, Trinh hiểu ra điều khiến mình bất an nhất: Thứ đó không xem lớp bảo vệ này là một chướng ngại vật cần phá bỏ.

Hắn chỉ xem nó là một chiếc đồng hồ cát đang chảy những hạt cuối cùng.

“Morveth,” Nữ hoàng Shatiwa thốt ra cái tên ấy với một sự căm phẫn nén chặt.

Hắn đang chờ.

Chờ cho đến khi thế giới bên trong tự mục rỗng, hoặc chờ cho đến khi niềm hy vọng cuối cùng ở một thời đại khác tắt lịm.

Đêm buông xuống kinh thành Indraprastha với một sự tĩnh mịch đầy cổ xưa.

Những ngọn đuốc dọc tường thành cháy đều, ánh lửa lay động hắt bóng dài lên những bức phù điêu đá, tạo nên những hình thù kỳ quái.

Nghi lễ đã kết thúc, người dân tản về những nếp nhà, để lại trung tâm thành phố chìm dần vào bóng tối.

Thư ngồi nép mình dưới mái hiên của một ngôi nhà bỏ trống gần khu chợ cũ.

Cô co chân lại, hai tay ôm chặt lấy thân mình để tìm chút hơi ấm giữa cái lạnh của một thời đại không thuộc về mình.

Không còn viên ngọc, không còn ánh sáng dẫn đường, cô cảm thấy mình như một hạt bụi nhỏ nhoi bị gió thời gian cuốn đi và bỏ rơi giữa đại lộ lịch sử.

Thư nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió lùa qua những ngách nhỏ.

Thế giới này không trả lời cô bằng phép thuật hay những điềm báo.

Nó chỉ tồn tại—rộng lớn, xa lạ và chân thực đến tàn nhẫn.

Cô chạm tay vào lớp lụa trên trang phục mới của mình, cảm nhận sự thô ráp của đời thực.

Phép thuật từng chảy trong huyết quản giờ chỉ còn là một tiếng vang mờ nhạt, như hơi ấm còn sót lại của một tách trà đã nguội từ lâu.

“Mình chưa thể quay về,” cô nghĩ, và lần này, ý nghĩ ấy không mang theo sự hoảng loạn.

Nó là một sự chấp nhận.

Cô đứng dậy, phủi sạch lớp bụi trên váy áo.

Nếu phép thuật đã rời bỏ cô, cô sẽ học cách sống như một con người bình thường ở đây.

Cô cần một chỗ đứng, một thân phận, và một lý do để tiếp cận cung điện.

Giữa dòng suy nghĩ ấy, hình ảnh vị hoàng tử trên quảng trường lại hiện lên.

Ánh mắt sẫm màu sâu thẳm ấy... anh ta là người giữ mảnh vỡ, nhưng quan trọng hơn, anh ta là sợi dây duy nhất nối cô với lý do cô có mặt tại nơi này.

“Ít nhất… mình phải tìm anh ấy.”

Không phải vì định mệnh cứu thế giới cao cả, mà vì cô muốn hiểu tại sao trái tim mình lại đau nhói khi nhìn thấy sự cô độc trong mắt anh.

Trong cung điện hoàng gia, Aarav đứng một mình trên ban công phía Đông hướng về kinh thành.

Gió đêm mang theo hương trầm còn sót lại từ buổi lễ và mùi ẩm ướt của sông Hằng từ xa vọng về.

Sự xao động kỳ lạ trong tim anh lúc chiều đã lắng xuống hoàn toàn.

Nó lắng xuống đến mức đáng sợ, để lại một khoảng trống vắng khiến anh thấy bồn chồn hơn cả lúc bất ổn.

Hình ảnh cô gái ngã quỵ giữa quảng trường cứ bám lấy tâm trí anh như một vết mực loang không thể xóa sạch.

Anh đã thấy cô ngã xuống.

Và anh đã không bước tới.

Lễ giáo, vương quyền và sự nghiêm khắc của vua cha đã giữ chân anh lại, nhưng tâm hồn anh dường như đã đánh rơi điều gì đó ngay khoảnh khắc anh quay lưng đi.

Aarav quay người rời khỏi ban công, bước đi trên hành lang dài tĩnh lặng.

Tiếng bước chân đều đặn của anh vang vọng vào những bức tường đá vô cảm.

Trong đầu anh, ánh mắt của cô gái ấy vẫn hiện lên như một câu hỏi chưa có lời giải đáp.

Tại sao ánh nhìn của một kẻ lạ mặt lại có thể mang theo sức nặng của cả một đời người đến thế?

Dưới cùng một bầu trời đêm, Thư bước đi trên con đường đất nhỏ dẫn về phía khu dân cư của những người thợ thủ công, hy vọng tìm được một công việc hay một nơi nương náu qua đêm.

Ở phía bên kia, Aarav dừng lại trước cửa thư phòng, bàn tay anh đặt lên cánh cửa gỗ chạm trổ cầu kỳ nhưng không mở ra.

Không còn ánh sáng linh hồn nối liền họ.

Phép thuật đã rút đi, viên ngọc đã trở về vương quốc của Nữ hoàng Shatiwa.

Nếu sau này họ có gặp lại, đó sẽ không phải là sự sắp đặt của các vị thần hay sự dẫn lối của bảo vật.

Đó sẽ chỉ là một cuộc chạm mặt giữa một chàng trai mang gánh nặng vương triều và một cô gái lạc lối tìm nhà.

Nhưng đôi khi, chính những cuộc gặp gỡ "tầm thường" ấy lại là khởi đầu cho những điều không thể quay đầu.

Bởi vì dấu ấn của ánh sáng đã kịp khắc lên linh hồn họ một vết sẹo nhỏ, đủ để khi đứng gần nhau, vết sẹo ấy sẽ tự lên tiếng.

Và ở phía bên kia của sự yên bình giả tạo tại Trái Đất, Morveth vẫn lặng lẽ chờ đợi, đôi mắt hắn nhìn thấu qua các dòng thời gian, chờ xem cô gái nhỏ bé kia sẽ làm gì khi không còn gì trong tay ngoài một trái tim can trường.
 
Khi Thời Gian Gọi Tên
Chương 5


Buổi sáng ở kinh thành Indraprastha trôi qua chậm rãi như một nhịp thở dài đầy ưu tư.

Ánh nắng ban mai vàng óng như mật ong len lỏi qua những kẽ lá lấp lánh, rải xuống những con đường đất vàng nhạt bụi bặm.

Thành phố thức dậy bằng bản giao hưởng của những âm thanh đời thường: tiếng những người phụ nữ gọi nhau bên giếng nước, tiếng gàu va vào thành đá lạch cạch, và tiếng bước chân của dòng người đổ về phía chợ trung tâm.

Mọi thứ diễn ra bình thản đến mức tưởng chừng như những biến động thời gian đêm qua chỉ là một giấc chiêm bao tan biến theo sương sớm.

Thư đứng lặng bên một góc chợ, đôi mắt chăm chú quan sát.

Cô đang học cách tồn tại như một bóng ma của tương lai giữa lòng quá khứ.

Cô nhìn cách họ mặc những bộ Dhoti quấn khéo léo, cách họ mặc cả từng đồng tiền đồng, và cách họ mỉm cười với nhau dưới ánh mặt trời.

Cô vô thức đưa tay chạm vào cổ tay mình, nơi viên ngọc linh hồn từng hiện hữu.

Bây giờ, chỗ đó chỉ còn là làn da mịn màng, trống rỗng.

Không có nỗi đau, cũng không có sự mất mát dữ dội, chỉ là một khoảng lặng sâu thẳm—như khi một giai điệu đã vang vọng quá lâu bỗng nhiên tắt hẳn, để lại sự tĩnh mịch đến rợn người.

Từ giây phút này, cô chính thức bị cắt đứt với Ly, Trinh và Nữ hoàng Shatiwa.

Cô chỉ còn lại chính mình.

Thư bước đến bên một giếng nước cổ gần quảng trường, định bụng múc nước để rửa mặt cho tỉnh táo.

Tuy nhiên, vì chưa quen với lớp vải dài của bộ trang phục Sari quấn quanh người, cô khẽ loạng choạng khi kéo gàu nước nặng trĩu.

Chiếc gàu nghiêng đi, nước chực đổ tung tóe.

“Cẩn thận.”

Một giọng nói trầm thấp, điềm đạm vang lên ngay sát bên cạnh.

Thư giật mình quay lại.

Tim cô đập thắt lại một nhịp.

Là anh—chàng trai ở quảng trường đêm qua.

Hôm nay anh không còn khoác lên mình bộ lễ phục hoàng gia rực rỡ ánh vàng, cũng không có những vòng hoa nghi lễ bao quanh.

Anh mặc một bộ trang phục đơn giản của tầng lớp quý tộc hoặc cận thần: áo lụa trắng dài và chiếc khăn choàng màu xanh sẫm vắt ngang vai.

Dù ăn vận giản dị, nhưng khí chất uy nghiêm và đôi mắt sâu thẳm ấy không thể lẫn vào đâu được.

Anh đưa tay đỡ lấy chiếc gàu nước một cách gọn gàng trước khi nó kịp đổ ra ngoài.

“Cảm ơn anh,” Thư nói khẽ, giọng hơi run.

Anh đặt gàu nước xuống đất, động tác dứt khoát nhưng nhẹ nhàng.

Anh không rời đi ngay mà nhìn cô một lượt, đôi lông mày khẽ mướn lên.

“Cô không phải người ở đây đúng không?” – Đó không phải một câu hỏi, mà là một nhận định sắc bén

Thư mỉm cười nhẹ, cố giữ bình tĩnh: “Dễ nhận ra vậy sao?”

“Cách cô nhìn mọi thứ,” anh đáp, đôi mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt cô.

“Như thể cô đang cố ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất của thế giới này.”

Thư cúi đầu nhìn làn nước trong gàu, khẽ gật đầu: “Có lẽ… tôi sợ mình sẽ quên mất những gì đang diễn ra trước mắt.”

Họ đứng cạnh nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi dưới bóng râm của cây bồ đề cổ thụ.

Không có sự rung động mạnh mẽ của phép thuật, không có ánh sáng của viên ngọc dẫn lối, nhưng một sự chắc chắn rõ rệt nảy nở trong lòng Thư: Người này chính là chìa khóa.

Khi anh quay lưng bước đi, Thư vội vã bám theo.

Cô đi không quá gần, cũng không quá xa, giữ một khoảng cách đủ để quan sát bóng lưng cao thẳng ấy.

Cô không biết mình có thể làm gì, nhưng bản năng mách bảo rằng nếu để mất dấu anh lúc này, cô sẽ mãi mãi là một kẻ lưu lạc không lối thoát.

Mải suy nghĩ về kế hoạch thâm nhập cung điện, Thư không để ý anh đột ngột dừng lại.

Cô va thẳng vào vai anh.

“Xin lỗi… tôi vô ý quá!”

Thư bối rối cúi đầu, giọng nói lí nhí.

Anh quay lại, hơi ngạc nhiên trước sự đeo bám vụng về của cô gái lạ, rồi một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi—một nụ cười thoáng qua nhưng ấm áp lạ thường.

“Không sao,” anh nói.

“Cô có bị đau không?

Nhìn cô có vẻ đang lạc lối.”

Thư hít một hơi thật sâu, quyết định dùng một nửa sự thật để đánh đổi lấy sự tin tưởng.

“Tôi đến từ một nơi rất xa...

Tôi không quen thuộc luật lệ hay phong tục nơi đây.

Tôi thậm chí còn chưa tìm được chỗ để trú chân.”

Cô ngập ngừng một chút rồi nhìn thẳng vào mắt anh: “Ở nơi này… anh là người đầu tiên tôi gặp và giúp đỡ tôi.”

Ánh mắt anh dừng lại trên mặt cô lâu hơn một chút, sự thận trọng của một người nắm giữ trọng trách dường như đang đấu tranh với lòng trắc ẩn.

Cuối cùng, anh thở dài nhẹ.

“Đi theo tôi.”

Họ đi xuyên qua những con đường nhỏ quanh co, nơi nắng rọi thành từng vệt trên tường đá.

Cuối cùng, anh dừng lại trước một ngôi nhà tường đất nung đỏ, mái thấp, phủ đầy rêu phong cổ kính.

“Ngôi nhà này có phòng cho thuê,” anh nói.

“Chủ nhà là một người phụ nữ tốt bụng nhưng hơi khắt khe.”

Thư nhìn ngôi nhà, lòng khẽ dịu lại.

Trước khi anh rời đi, cô vội hỏi: “Tôi quên chưa hỏi... tên anh là gì?”

Anh im lặng một nhịp, nhìn về phía cung điện sừng sững đằng xa.

“Ishaan,” anh nói khẽ.

“Tôi làm việc trong cung điện.

Còn cô?”

“Tên tôi là Shana,” Thư mượn một cái tên nghe có vẻ bản xứ hơn.

“Rất vui được gặp anh, Ishaan.”

“Chúc cô sớm ổn định, Shana.”

Anh gật đầu rồi quay lưng đi, bóng dáng anh khuất dần trong dòng người tấp nập.

Thư biết "Ishaan" có lẽ chỉ là một danh tính giả hoặc một cách gọi tắt, nhưng cô không quan tâm.

Điều quan trọng là sợi dây liên kết đã được hình thành.

Thư bước vào sân ngôi nhà.

Một bà cô già với làn da nhăn nheo nhưng đôi mắt còn rất tinh tường bước ra, nhìn cô đầy vẻ dò xét.

“Muốn thuê phòng sao?

Cô gái, ở đây không đón kẻ không có tiền đâu.”

Bà cô tên là Maya, giọng nói khàn khàn và đầy uy quyền.

Thư mỉm cười, đôi tay cô giấu trong lớp khăn choàng khẽ nhúc nhích.

Dù phép thuật tấn công đã cạn kiệt, nhưng một chút phép biến hóa nhỏ nhoi vẫn còn sót lại trong tiềm thức của cô.

Cô tập trung toàn bộ dư lực, cảm nhận sự rung động cuối cùng của năng lượng.

Một cảm giác nóng nhẹ ở đầu ngón tay, và khi cô đưa tay ra, ba đồng tiền vàng lấp lánh hiện ra trên lòng bàn tay.

“Bấy nhiêu đây đủ để tôi ở lại đây một thời gian chứ?”

Bà Maya trố mắt nhìn những đồng vàng—thứ tiền tệ quý giá thường chỉ thấy trong cung điện.

Bà vội vã chộp lấy, thái độ thay đổi 180 độ, niềm nở dẫn cô vào căn phòng nhỏ sạch sẽ phía góc vườn.

Nằm trên chiếc giường gỗ đơn sơ, Thư nhìn lên trần nhà.

Viên ngọc đã đi, hơi ấm của nó cũng nhạt nhòa.

Từ nay, sẽ không còn định mệnh gọi tên, không còn sự sắp đặt của phép màu.

Mọi thứ chỉ còn lại lựa chọn của chính cô.

Cô nhắm mắt lại, hình ảnh Ishaan hiện lên.

Cô không biết vì sao mình lại ở đây, nhưng cô biết trái tim mình sẽ không cho phép mình quay lưng.

Một hành trình không có phép thuật, chỉ có lòng tin và sự rung động thật sự, chính thức bắt đầu từ căn phòng đất nung nhỏ bé này.
 
Khi Thời Gian Gọi Tên
Chương 6


Đêm phủ xuống cung điện Indraprastha như một tấm màn lụa đen dày đặc, nuốt chửng những đường nét rực rỡ của ban ngày để thay bằng vẻ huyền bí, u uẩn.

Những ngọn đuốc lửa cắm dọc các hành lang dài hun hút cháy đều, phát ra tiếng tí tách nhỏ vụn.

Ánh sáng cam đỏ nhảy múa trên các bức tường sa thạch, khiến những hoa văn chạm khắc về sử thi và các vị thần như đang cựa mình chuyển động trong bóng tối.

Trần cao vòm cong đổ bóng dài xuống nền đá lạnh lẽo, nơi sự lộng lẫy không mang lại hơi ấm mà chỉ tạo ra một cảm giác nặng nề, như thể từng phiến đá đều đang nín thở che giấu những bí mật kinh thiên động địa.

Trong tẩm điện phía Tây, nơi mùi trầm hương đắt tiền hòa lẫn với mùi dầu đèn, Hoàng hậu Padmavati ngồi thẳng trên trường kỷ dát vàng.

Bà tựa như một pho tượng cổ điển, gương mặt bình thản đến mức đáng sợ, ánh mắt không rời khỏi ngọn lửa đang cháy đều trước mặt.

Những vòng vàng mảnh quấn quanh cổ tay bà khẽ chạm vào nhau sau mỗi cử động nhỏ, phát ra âm thanh sắc lạnh, tựa như tiếng kim loại chạm vào vũ khí.

Bà đang đắm chìm trong một toan tính đại sự, nơi mỗi nước đi đều phải đánh đổi bằng xương máu.

Đối diện bà là Hoàng tử Raghav Devansh—đứa con trai mang trong mình dòng máu kiêu hãnh và tham vọng cháy bỏng.

Raghav đứng hơi nghiêng, đôi vai rộng và ánh mắt sắc bén như chim ưng không giấu nổi vẻ sốt ruột.

Bên cạnh anh, Đại thần Maheshvar cúi mình trong bóng tối, giọng nói của lão thấp nhưng rõ ràng, từng lời thốt ra đều mang sức nặng của sự đe dọa.

“Triều đình đã bắt đầu xì xào khốn khổ,” lão nói, đôi mắt ti hí quan sát phản ứng của Hoàng hậu.

“Ngôi vị thái tử không thể để trống mãi được.

Sự im lặng của Bệ hạ đang khiến lòng người ly tán.”

Raghav nhíu mày, giọng đầy hằn học: “Phụ vương vẫn chưa đưa ra quyết định sao?

Người còn đợi đến bao giờ?”

“Người đang do dự,” Maheshvar đáp, đôi môi mỏng khẽ nhếch.

“Và chính sự do dự ấy đang mở ra hy vọng cho những kẻ vốn dĩ không nên có hy vọng.”

Hoàng hậu Padmavati xoay nhẹ cổ tay.

Ánh kim từ những vòng vàng lóe lên phản chiếu vào đôi mắt lạnh lùng của bà.

Bà khẽ cất lời, giọng đều đều như đang đọc một bản cáo trạng:

“Ta đang nghĩ đến Aarav.

Bệ hạ dạo gần đây rất coi trọng vị hoàng tử này.

Người nhìn thấy ở nó hình bóng của một vị minh quân thanh cao.”

Raghav đập tay xuống bàn, tức giận: “Một kẻ luôn tránh xa tranh đoạt, không có lấy một chiến công nổi bật hay phe cánh trong triều, tại sao lại được phụ vương tin tưởng đến vậy?

Thật vô lý!”

Maheshvar khẽ lắc đầu, nụ cười của lão thâm sâu hơn: “Hoàng tử, người không tranh quyền... thường là người nguy hiểm nhất.

Vì họ không bộc lộ sơ hở.”

Một khoảng lặng kéo dài bao trùm căn phòng.

Không gian như đặc quánh lại, những suy nghĩ vốn còn dè dặt giờ đây bị đẩy đi xa hơn, cứng rắn và tàn nhẫn hơn.

Hoàng hậu chậm rãi đứng dậy, tà váy lụa quét nhẹ trên nền đá phát ra âm thanh sột soạt đơn điệu.

Ánh lửa từ các suốt thoi hắt lên bóng dáng bà cao và thẳng tắp, đầy uy quyền.

“Chúng ta không cần dùng hạ sách để loại bỏ ai cả,” bà nói, đôi mắt lóe lên một tia sáng quỷ quyệt.

“Chỉ cần tạo ra một con đường danh chính ngôn thuận mà tất cả đều buộc phải bước vào.”

Raghav ngẩng lên, vẻ tò mò hiện rõ: “Một con đường?

Mẫu hậu định nói đến điều gì?”

“Là một cuộc đại thử thách để chọn ra người kế vị tương lai của Indraprastha,” Hoàng hậu đáp.

“Để Bệ hạ không thể tiếp tục chần chừ, và để thiên hạ thấy rõ ai mới là kẻ xứng đáng.

Một cuộc thi tài giữa các hoàng tử về cả mưu lược, sức mạnh và bản lĩnh.”

Maheshvar hiểu ra ngay lập tức, lão gật gù: “Một cuộc thi công khai.

Không ai có thể phản đối ý muốn tìm kiếm kẻ tài đức của Hoàng hậu.”

Raghav im lặng giây lát, nụ cười dần hiện lên trên khuôn mặt: “Và nếu trong cuộc thi đó, có người không may mắn... không thể vượt qua được?”

“Thì đó là ý trời,” Hoàng hậu cắt lời, giọng bình thản đến mức rợn người.

“Lửa thử vàng, kẻ yếu đuối sẽ bị thiêu rụi bởi chính tham vọng của mình.”

Ngay khoảnh khắc ấy, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo lướt qua căn phòng.

Nó không phải phép thuật, mà là sự tàn độc trong lòng người khi đạt đến đỉnh điểm.

Ở một tẩm điện xa xôi khác, Hoàng phi Devika—mẹ của Aarav—đang cẩn thận buộc lại những bó thảo dược khô.

Mùi hương dịu nhẹ lan tỏa nhưng trái tim bà bất ngờ thắt lại.

Bà dừng tay, nhìn vào khoảng không vô định và thì thầm: “Aarav... con trai của ta...”

Bên ngoài hành lang lộng gió, Aarav đứng lặng trước khung cửa đá mở rộng.

Gió đêm mang theo hơi thở của đất, của cỏ cây và sự bình yên giả tạo của kinh thành.

Anh không biết rằng tên mình vừa được đặt lên bàn cờ quyền lực, và anh chính là con chốt mà họ muốn tiêu diệt đầu tiên.

Một cảm giác mơ hồ, nhói nhẹ nơi lồng ngực khiến anh đặt tay lên tim.

Mặt nước phẳng lặng trong tâm hồn anh vừa bị một hòn đá toan tính ném vào.

Cùng lúc đó, tại Trái Đất, giữa vòng kết giới lấp lánh, Ly bỗng khựng lại.

Đôi mắt cô mở to, hơi thở trở nên dồn dập.

“Không phải ma lực xâm nhập,” Ly nói nhỏ, giọng đầy lo âu.

“Cũng không phải quái vật của Morveth.

Đó là... sự thay đổi trong lựa chọn của con người.

Một chuỗi nhân quả đen tối đang bắt đầu vận hành ở phía bên kia.”

Trinh đứng bên cạnh, nắm chặt tay: “Là Thư... hay là chàng trai đó?

Có điều gì đó rất tệ sắp xảy ra tại Indraprastha.”

Trở lại kinh thành cổ, Hoàng hậu Padmavati rời khỏi tẩm điện phía Tây.

Bước chân bà đều đặn, âm vang trên nền đá như tiếng gõ cửa của định mệnh.

“Ngày mai,” bà nói khẽ với chính mình, “mọi thứ sẽ bắt đầu.”

Cung điện Indraprastha vẫn tỏa sáng lộng lẫy trong đêm, nhưng sự yên bình đã không còn trọn vẹn.

Những quân cờ đã được sắp đặt, và một cuộc chơi mà kẻ thua cuộc phải trả giá bằng cả mạng sống đã chính thức khai màn.
 
Back
Top Bottom