Ánh sáng từ viên ngọc linh hồn trên bệ đá cổ đang lịm dần, chỉ còn là những tia sáng yếu ớt, chập chờn như hơi thở cuối cùng của một vì sao sắp tắt.
Trong căn phòng đá của tòa tháp canh, ba cô gái đứng lặng, hơi thở họ dồn dập hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa.
Bên ngoài, bầu trời vốn xanh ngắt giờ đây bị phủ bởi một tầng mây tím ngắt, đặc quánh – dấu hiệu của bóng tối đang nuốt chửng thế giới.
Thư nhìn chằm chằm vào viên ngọc, đôi mắt cô phản chiếu sự tuyệt vọng.
Cô đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào mặt đá lạnh lẽo:
“Nó đang mất dần sức mạnh…
Nếu không tìm được mảnh vỡ cuối cùng, kết giới bảo vệ sẽ sụp đổ.
Mọi thứ sẽ kết thúc thật rồi sao?”
Trinh siết chặt nắm tay đến mức trắng bệch, cô bước tới bên cạnh Thư, ánh mắt bừng lên ngọn lửa quyết tâm:
“Không thể để chuyện đó xảy ra được!
Trái Đất này, gia đình mình, và cả những người tụi mình yêu thương... tất cả đều phụ thuộc vào chúng ta ngay lúc này.”
Ly không nói gì, cô lùi lại một bước, hai tay đan vào nhau trước ngực.
Đôi môi cô mấp máy những dòng cổ ngữ phức tạp.
Đột nhiên, không khí giữa căn phòng rung chuyển dữ dội, một luồng áp suất lớn tràn ra khiến vạt áo họ tung bay.
Từ hư không, Sách Thời Gian – quyển sách dày cộm bọc da rồng với những ổ khóa bằng đồng – xuất hiện.
Những trang giấy tự động lật tung lên, phát ra thứ ánh sáng mờ ảo, huyền bí như sương mù của hàng vạn năm lịch sử.
Thư dường như cảm nhận được linh hồn của tri thức cổ xưa, cô thì thầm:
“Sách Thời Gian… làm ơn, linh tính của ngài hãy chỉ lối.
Chúng con phải làm gì để cứu lấy thực tại này?”
Một giọng nói trầm đục, vang vọng như từ đáy vực sâu phát ra từ quyển sách:
“Mảnh vỡ mà các con khao khát… nó không tồn tại ở hiện tại.
Nó đã bị đánh bật khỏi dòng chảy này từ thiên niên kỷ trước.”
Trinh giật mình, bước lên một bước:
“Ý của ngài là sao?
Nó đã tan biến vào hư vô rồi ư?”
“Không,” quyển sách đáp, giọng lạnh lùng nhưng uy nghiêm, “nó đang trú ngụ ở một dòng thời gian khác.
Có thể là quá khứ huy hoàng đã mất, hoặc một tương lai chưa từng được viết ra.
Nó chờ đợi một kẻ đủ can đảm để đi tìm.”
Ly lo lắng hỏi:
“Vậy tụi con phải đi thế nào?
Thời gian vốn là cấm địa của con người.”
“Ba con phải cùng nhau hợp nhất linh lực, dùng viên ngọc khuyết này làm chìa khóa mở ra cánh cửa hư vô.
Nhưng…”
Cuốn sách dừng lại một nhịp, luồng sáng chuyển sang màu đỏ sẫm cảnh báo.
“Cái giá của sự cân bằng rất đắt.
Chỉ một người duy nhất được bước qua.
Một khi cánh cửa đóng lại, người đó sẽ cô độc giữa dòng thời gian xa lạ.”
Không gian như đông cứng lại.
Tiếng sấm rền vang từ bên ngoài như thúc giục.
Trinh quay sang nhìn Thư, bắt gặp ánh mắt kiên định đến lạ thường của bạn mình.
Cô run giọng:
“Thư… không phải bà đang nghĩ đến chuyện đó chứ?
Bà không thể…”
Thư im lặng rất lâu, cô nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối đang ăn mòn dần những ngọn đồi xanh.
Rồi, cô bước lên một bước đầy dứt khoát:
“Để tui đi.”
Ly hoảng hốt nhào tới nắm lấy vai Thư:
“Không được!
Đi một mình vào dòng thời gian là tự sát!
Bà sẽ không có ai giúp đỡ, không có ai để tựa vào.
Để tui đi, tui có nhiều thần chú hơn…”
Thư mỉm cười, một nụ cười vừa buồn thương vừa chứa đựng sự hy sinh cao cả.
Cô đặt tay lên tay Ly:
“Nếu không ai đi, thì bóng tối sẽ nuốt hết tất cả.
Tui không thể đứng nhìn mọi người biến mất.
Đây là định mệnh của tui, Ly à.”
Trinh nghẹn ngào:
“Chúng ta có thể cùng đi mà!
Ba đứa mình luôn có nhau, chúng ta sẽ cùng chiến đấu!”
Quyển sách lại cất tiếng, dập tắt hy vọng cuối cùng:
“Phải có hai người ở lại.
Hai người phải ở để hỗ trợ vương quốc phép thuật dùng toàn bộ sinh mệnh lực để trì hoãn bóng tối, giữ cho Trái Đất không bị nuốt chửng trong lúc người thứ ba tìm kiếm mảnh vỡ.
Nếu tất cả cùng đi, thế giới này sẽ sụp đổ ngay lập tức.”
Trinh cúi đầu, những giọt nước mắt rơi xuống sàn đá.
Cô biết không còn lựa chọn nào khác.
Cô ngước lên, giọng khản đặc:
“Vậy tụi tui sẽ ở lại chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Còn bà…
Thư, bà nhất định phải quay về.
Bà nghe rõ chưa?
Không được ở lại đó!”
Cuốn sách tiếp lời, giọng dịu xuống nhưng đầy bí ẩn:
“Hãy nhớ kỹ điều này: Mảnh vỡ không nằm trong một hòm báu hay thanh kiếm.
Nó đang tồn tại trong hơi ấm của một con người.
Khi con đến đó, hãy dùng phép thuật của trái tim để cảm nhận.
Vòng sáng sẽ dẫn con tìm ra người cần được giúp đỡ.
Mảnh vỡ chỉ xuất hiện khi nó cảm nhận được sức mạnh, lòng thành… và sự rung động thật sự của trái tim con.”
Thư khẽ lặp lại, lòng đầy bỡ ngỡ:
“Rung động của trái tim…?”
Quyển sách không trả lời thêm, nó lật sang một trang giấy trắng tinh.
Giữa luồng sáng mờ ảo, một hình ảnh hiện lên: Một chàng trai mang dáng vẻ cao quý nhưng cô độc, đứng giữa một thành trì cổ kính, đôi mắt anh nhìn về phía chân trời như đang chờ đợi một điều gì đó từ thiên thu.
Ly nắm tay Thư thật chặt, truyền hết chút hơi ấm còn lại:
“Nhớ cẩn thận nha.
Qua đó đừng có ham làm anh hùng quá mức, phải chăm sóc tốt cho mình.”
Trinh cố nặn ra một nụ cười, dù đôi mắt đỏ hoe:
“Tụi tui sẽ canh giữ nơi này.
Dù là một giây hay một vạn năm, tụi tui vẫn sẽ đợi bà về.”
Thư hít một hơi sâu, nén lại nỗi sợ hãi đang dâng trào:
“Giúp tui chăm sóc ba mẹ tui… tui tin hai bà.
Cố gắng giữ hơi thở, tui sẽ về thật nhanh.”
Ba cô gái cùng đặt tay lên viên ngọc.
Một luồng ánh sáng khổng lồ bùng lên, chói lòa đến mức làm lu mờ cả bóng tối bên ngoài.
Không gian bắt đầu nứt ra, những vết rạn vỡ của thời gian xuất hiện, cuốn theo những cơn gió lốc dữ dội làm rung chuyển cả tòa tháp.
Đứng trước miệng vực của ánh sáng, tim Thư đập liên hồi.
Cô sợ hãi sự vô định, sợ hãi bóng tối, và sợ cả việc phải xa rời những người bạn thân yêu nhất.
Nhưng rồi, từ sâu trong dòng chảy vô hình ấy, cô nghe thấy một tiếng gọi.
Không phải bằng âm thanh, mà bằng tâm linh – một tiếng gọi trầm mặc, đau đáu.
Thư bước tới, tà áo cô bị cuốn vào khoảng không, cô thì thầm với chính mình và với cả thế giới:
“Nếu thời gian đã gọi tên… thì tôi sẽ trả lời.”
Vút!
Ánh sáng khép lại.
Căn phòng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại Ly và Trinh đứng đó, kiệt sức, nhìn vào khoảng không nơi bạn mình vừa biến mất.
Ở một thời đại khác, cách đó hàng nghìn năm ánh sáng...
Nơi tiếng chuông thành cổ vang vọng qua những dãy hành lang đá hoa cương, một vị hoàng tử trẻ bỗng dừng bước giữa vườn hồng đang nở rộ.
Anh đặt bàn tay lên ngực trái, nơi một cơn đau nhói vừa đi qua, nhường chỗ cho một nhịp đập loạn lạc chưa từng có.
Anh nhìn lên bầu trời xanh trong vắt, cảm giác như một mảnh hồn mình vừa được lấp đầy bởi một hơi ấm từ xa xăm.
Định mệnh đã chính thức bắt đầu vòng quay nghiệt ngã của nó.