Mấy ngày trôi qua, Thang Khuyển tuy không thừa nhận mình muốn gặp Khải Châu nhưng hành động của cậu nói lên tất cả.
Cậu đi đến những quán ăn, nhà hàng, quán cafe mà anh hay lui tới.
Cậu muốn xem vào vận may, biết đâu hai người có thể tình cờ gặp lại.
Tài khoản mạng xã hội anh đã chặn cậu, cậu cũng không thể nào lập một nick khác rồi kết bạn với anh.
Khải Châu sống kín tiếng, người ngoài sẽ không thể nào nhìn thấy hình anh đăng, những dòng trạng thái anh thể hiện.
Khải Châu cũng không kết bạn với Lộc Đình hay Dương Quang.
Cho dù họ có kết bạn với nhau, cậu cũng sẽ không mở lời nhờ họ xem anh sống thế nào.
Thang Khuyển không biết, Khải Châu đã né tất cả những quán anh từng cùng cậu đi, anh không muốn tới nơi nhìn cảnh nhớ người, càng thêm căm hận cậu.
Studio của Thang Khuyển bị đòi lại mặt bằng thuê, cửa hàng trang sức phụ kiện chủ nhà đòi tăng giá.
Tiền vốn nhập hàng, tiền nhân công, lời lãi ra vào, nếu tiền nhà mà tăng tiếp cậu trụ không nổi.
Thang Khuyển thực sự đau đầu vì mọi chuyện đến dồn dập, thợ chụp hình chuyên nghiệp của studio trở mặt, cố ý chụp xấu cho khách phá hoại danh tiếng của cậu.
Hắn mở một studio riêng, còn quay lại cắn người từng đào tạo mình.
Cậu thực sự mệt mỏi, đầu có quá nhiều thứ ngổn ngang.
Thang Khuyển mấy hôm tranh thủ thời gian rảnh đứng một góc nhìn về phía cổng trường.
Cậu có thấy Khải Châu đi ra đi vào.
Cậu thật muốn chạy đến chỗ anh, chỉ cần cùng anh đi uống cốc nước thôi tâm trạng của cậu cũng được cải thiện rất nhiều.
Hình như Dương Quang nói đúng, Khải Châu mang đến rất nhiều điểm tích cực cho cậu.
Yêu một người, là phải đúng người giúp mình vươn lên, cải thiện những khuyết điểm của bản thân chứ không phải người kéo chân mình lại.
Thang Khuyển ngày ngày chỉ có thể đứng nhìn anh từ xa, cậu nhận ra, mình đã yêu anh mất rồi.
Do cậu có mà không trân trọng, giờ kể khổ cho ai nghe.
Công việc bù đầu, nhưng cứ nhìn thấy hình bóng của anh, cậu lại thấy nhẹ nhõm.
Nếu như cậu không đốn mạt, trêu chọc, lợi dụng tình cảm của anh, thì lúc này cậu đã có người ở bên để chia sẻ.
Mông bị đánh không phải cũng sẽ lành sao.
Tai có bị nhéo người ta cũng sẽ buông tay.
Hà cớ gì cậu cố chấp thù hằn anh như vậy?
Giờ muốn có người nhéo tai, muốn có người đánh đòn cũng không còn nữa.
Cậu càng lúc càng nhận ra, cậu bị nghiệp quật.
Thứ nhất, cậu xúi anh dốc cạn túi vì mình, giờ cậu bị người ta bắt ép đủ đường, đều liên quan đến tiền bạc.
Thứ hai, cậu phản bội anh, bỡn cợt tình cảm của anh, khiến anh đau khổ.
Cậu bị chính nhân viên của mình dốc lòng đào tạo, hết sức tin tưởng chơi cho một vố, kéo đi khách hàng tiềm năng.
Thứ ba, cậu chán ghét anh, căm hận anh, nghĩ ngàn kế sách để anh thống khổ, tuyệt vọng...
Thế nhưng cậu... yêu anh mất rồi... giờ cậu cũng đang không biết phải làm thế nào mới có thể đến bên anh một lần nữa.
Vậy nên đừng tạo nghiệp, để rồi phải gánh chịu hậu quả.
Nếu không có những xúi quẩy đến cùng lúc, có lẽ cậu không nhận ra mình cần anh bên cạnh thế nào.
Khải Châu không thể cứu vớt sản nghiệp của cậu, nhưng anh cho cậu động lực để vượt qua.
Con người cần nhất là động lực, mục tiêu để đối mặt gian khó.
Cậu muốn thì muốn vậy, nhưng can đảm để đối mặt với anh cậu không có.
Anh sẽ lại chửi cậu, rồi thì ra tay đấm cậu vài nhát phải không?
Giờ Thang Khuyển mới thấm thía cảm giác nghe người mà mình yêu chửi là thế nào.
"Đ*m*m* thằng Châu Chấu."
Bảo sao hôm cậu chửi câu đó, anh giận đến vậy.
Thang Khuyển vẫn còn lăn tăn rất nhiều, cho đến khi thấy cảnh Khải Châu có người đưa đón.
Người đón anh là một chàng trai cao ráo đẹp trai, nhìn mặt trông rất quen mắt.
Cậu chụp hình ảnh đó gửi cho Dương Quang.
"-Tao biết anh này, là vận động viên bóng bàn, quen Hy ở trung tâm huấn luyện.
Mày lên tìm kiếm Minh Giang là thấy."
Chưa đến hai tuần mà anh đã quen được người mới rồi sao?
Thang Khuyển nổi máu ghen, cậu không thể để tuột mất Khải Châu như vậy được.
Sáng hôm sau, chính cậu lái xe ô tô chờ trước cửa chung cư nhà anh.
Khải Châu nhìn cậu, không nói năng câu gì, đi qua mặt cậu như hai người xa lạ.
Thang Khuyển lấy cớ đến trường gặp đám học sinh, anh cũng lạnh lùng coi như không thấy.
Cậu chờ anh tan ca để đưa anh về, anh tự chạy xe đi.
Khải Châu đi một đoạn, xe anh hết xăng, Khải Châu xuống dắt bộ.
Thang Khuyển dừng xe, đưa chìa khoá xe máy cho anh.
Cũng may cậu sợ giờ tan tầm tắc đường nên không đi ô tô.
-Anh chạy xe em, em dắt cho.
-Bỏ tay.
Khải Châu gạt phăng tay cậu ra, không chấp nhận sự giúp đỡ của cậu.
-Trời sắp mưa rồi, anh về trước đi không ướt.
Thang Khuyển cố dúi chìa khoá xe mình vào tay anh.
-Cậu tránh ra!
Khải Châu lớn tiếng quát giữa đường, một số người hiếu kỳ ngoái lại xem.
Thang Khuyển hết cách, cậu chạy xe đi tìm cây xăng, mua một can mang tới.
Thời gian cả đi lẫn về của cậu, tới nơi chứng kiến cảnh Minh Giang đã mua can xăng đổ giúp anh.
Thang Khuyển thà rằng Khải Châu gặp mình ở đâu đánh chửi ở đó, còn hơn anh lạnh nhạt với cậu thế này.
Cách giải quyết bằng nắm đấm là thứ cậu luôn nghĩ tới.
Cậu thật không hiểu tính Khải Châu.
Lúc anh biết cậu chơi anh một vố đau, anh là cảm xúc lấn át lý trí nên mới hành xử như vậy.
Còn Khải Châu khi đã bình tĩnh, anh sẽ không chửi, cũng không tuỳ tiện đánh người.
Thang Khuyển thấy cảnh tượng kia, cậu cố chấp chạy xe tới đặt can xăng trước xe anh rồi phóng đi.
Cậu phải cho anh thấy rằng mình cũng rất quan tâm đến anh, không thể bị tên kia nẫng tay trên được.
Thấy bạn thân u uất vì chuyện công việc, rồi còn về vấn đề tình cảm, Dương Quang hàng ngày đều qua chỗ Thang Khuyển.
Hai người cùng thất tình an ủi lẫn nhau.
Dương Quang là chờ Vân Hy chịu xuống nước xin lỗi mình.
Thang Khuyển là chờ Khải Châu cho mình cơ hội.
Thang Khuyển đi hóng gió buổi tối, cũng cố tình đi ngang qua những hàng quán vỉa hè mà Khải Châu thích đi, cậu không thấy anh.
Cậu đậu xe trước một cửa hàng nhìn trông rất lạ mắt.
Ban đầu cậu còn tưởng chỗ này người ta bán phụ kiện thời trang gì đó.
Cậu bước vào trong, cô nhân viên niềm nở ra chào đón cậu.
Thang Khuyển vào bên trong, nhìn xung quanh, cậu không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào cậu đi lạc vào đây.
Xung quanh bày trí nào là roi mây, thước gỗ, dây trói, dây lưng, gậy gộc,...
Chết!
Cậu vào nhầm cửa hàng bán đồ SM rồi sao?!
Thang Khuyển hoảng ra mặt, sau đó quay người tính rời đi.
-Bạn chờ đã.
Chúng tôi chuyên dụng cụ SP, bạn thích kiểu nào?
Đừng ngại, chúng tôi không tiết lộ danh tính khách hàng đâu.
Chàng trai trạc tuổi Thang Khuyển bước ra, thấy cậu hai tai đỏ ửng vì xấu hổ liền gọi cậu lại.
-SP là cái gì?
Thang Khuyển gãi đầu, đã có SM rồi còn mọc ra thêm SP?
Nhưng lần này cậu không giấu dốt, trực tiếp hỏi thẳng.
-À, cậu tiện đường qua đây à?
Là đánh đòn đó.
Cậu thích kiểu nào?
Chơi SP hay là giáo huấn?
Nếu chỉ là tò mò vào nhầm cũng không sao, chúng tôi không ép mua hàng.
Chàng trai cười nói, tỏ ra rất thân thiện niềm nở.
Thang Khuyển nghĩ nghĩ, bản thân cậu kinh doanh cũng có chút mê tín.
Cậu tin rằng chắc chắn số trời đã an bài cậu mới tò mò bước chân vào đây.
Cậu đăm chiêu một hồi, Khải Châu tính tình đôi lúc thích nề nếp, cứng nhắc, lại hay giáo huấn người khác.
Mua cái này về nịnh nọt anh, cùng lắm chịu đánh một trận chắc chắn anh sẽ xiêu lòng.
-Hợp lý.
Cái gì đánh được tôi mua hết.
Thang Khuyển tuyên bố.
Cậu nói rất rõng rạc, khiến chủ tiệm tủm tỉm cười.
Nhân viên nữ nghe xong sáng mắt, lập tức mời cậu ngồi ghế, lấy nước ra mời uống đàng hoàng.
Cô đã tia chiếc xe cậu đi, cũng nhìn kỹ đồ cậu mặc trên người, hơn nữa là phong thái mua hàng không mặc cả của cậu.
Các loại dụng cụ được mang ra, Thang Khuyển choáng váng.
Từ găng tay có đính miếng cước cọ xoong nồi, cho tới bàn chải cọ lưng, thước gỗ dài ngắn, mỏng dày khác nhau, roi mây, dây lưng,... thậm chí có những thứ Thang Khuyển nhìn còn không hiểu sao phân chia lắm loại như vậy.
Nhìn vẻ mặt cứng đờ của cậu, chàng trai kia bật cười.
-Tôi biết cậu không phải dân trong nghề.
Cậu lấy mấy thứ này là được.
Toàn đồ thông dụng.
Chàng trai lấy ra găng tay có đính miếng cước cọ xoong nồi, bàn chải cọ lưng, lược gỗ chải đầu, dây lưng, một cây thước dày dài, một cây ngắn, sau đó là roi mây đưa cho cậu.
Thang Khuyển hết hồn hết vía nhìn một đống thứ còn dư trên bàn, cậu không hiểu sao con người có mỗi bộ phận để ngồi mà sản xuất ra lắm dụng cụ để hành hạ như vậy.
Nếu không phải để lấy lòng anh, khéo cậu còn cho hoả thiêu hết đống đồ ác ôn này.
Thang Khuyển trả tiền, nhận đồ đóng gói cẩn thận rồi rời đi.
Cậu đến chung cư chỗ anh ở, bảo vệ vì quen mặt cậu nên cho lên trên.
Thang Khuyển bấm chuông, Khải Châu mặc đồ ngủ ở nhà ra mở cửa.
Vừa thấy cậu, anh đóng luôn cửa vào.
Nhưng Thang Khuyển nhanh tay, dùng cánh tay chắn, thành ra tay cậu bị kẹp.
Khải Châu buông tay, nhìn cậu.
-Cậu đến đây làm gì?
Tiền cậu nhờ thầy hiệu trưởng đưa tôi sẽ trả cho cậu.
Khải Châu hoàn toàn không cảm xúc.
-Em muốn nói chuyện với anh.
-Tôi không có gì để nói với cậu.
Khải Châu từ chối thẳng thừng.
Thang Khuyển đẩy cửa, cậu tự vào trong.
Khải Châu tính gọi bảo vệ lên trên, nhưng thấy Thang Khuyển bày ra một đống đồ trên bàn phòng khách.
-Cậu bày ra cái gì đây?!
Khải Châu nhìn cái đống trên bàn liền nhíu mày.
-Em đến để xin lỗi anh.
Đây là các loại dụng cụ thông dụng, thấy người bán bảo thế.
Anh muốn đánh bao nhiêu cũng được, em không kêu không né, không oán giận anh.
Thang Khuyển không chờ Khải Châu có đồng ý hay không, cậu cởi quần qua mông, nằm lên tay vịn ghế sô pha.
Khải Châu nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm giác ghét bỏ xuất hiện.
Căm thù anh vì anh đánh mình, giờ thì tự mua đồ mang đến xin anh đánh?!
-Tôi không buồn đánh cậu.
Cậu đi hay tôi gọi bảo vệ?
Khải Châu nói.
Anh cảm thấy mất niềm tin vào cậu.
-Anh cứ coi như đang xả giận đi.
Anh đánh bao nhiêu thì đánh, em đã sai khi lừa dối anh.
Thang Khuyển dám nhận mọi trách nhiệm, y như những ngày đầu anh quen biết cậu.
Khải Châu đi tới, không nói không rằng kéo cậu nằm vắt ngang trên đùi mình.
Anh chính là muốn khiến cậu xấu hổ vì bị đánh như một đứa trẻ.
Không phải cậu bị anh làm bẽ mặt nên quay sang hận sao?
Vậy thì anh sẽ đánh cho cậu căm hận anh nhiều hơn...
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
Bàn tay anh thon dài, nhưng lúc này thô bạo giáng xuống mông cậu, từ bên trái sang bên phải.
Thang Khuyển dù rất ngỡ ngàng với tư thế này.
Nhưng chỉ cần là anh chịu đánh, cậu cũng nhịn đau được.
Cậu không kêu không nháo, sợ rằng anh sẽ dừng tay.
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
Trái qua phải cứ lần lượt hứng chịu những cái tét mông, Thang Khuyển đau nhưng không phản kháng.
Cậu từng phải đứng từ xa nhìn anh, giờ được nằm trên đùi anh thế này cũng xem như một loại ân huệ.
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
...
Mấy chục bàn tay trôi qua, mông Thang Khuyển đỏ ửng.
Khải Châu không nói lời nào, lạnh nhạt cầm cây lược gỗ chải đầu lên.
Phần sau của lược chạm vào mông cậu.
Cái này đánh chắc không đau đi... người ta gọi là lược chải tóc massage đầu, đánh mông làm sao mà đau được...
Nhưng đấy là một kẻ chưa có kinh nghiệm như cậu tự suy luận.
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
Lược gỗ vừa đáp xuống mông, một vệt tròn đỏ đậm hiện lên, anh cứ đánh tiếp, ban đầu vết thương có màu trắng, sau mới chuyển màu... chả mấy chốc, mông cậu loang lổ chỗ đỏ chỗ tím.
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
Sai lầm của cậu chính là coi khinh dụng cụ, chả tự nhiên người ta cho vào sản phẩm bày bán.
Nếu biết trước lược gỗ mà có thể đánh đau thế này cậu đã chẳng mua.
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
"Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp" "Bốp"
Anh đánh cho đến khi chán dụng cụ này, mông cậu đã sưng lên đáng sợ, nhìn vết thương do lược gỗ gây ra rất khó coi, loang lổ không hề đẹp mắt.
Anh cầm tiếp đến cây thước ngắn, Thang Khuyển thực sự đã đau đến mông run rẩy, giờ nhìn anh vẫn chưa buông tha, cậu không biết có phải anh định cho cậu nếm đủ hay không.
Cậu không thể chắc mình còn kìm tiếng kêu được đến khi nào nữa.
"Chát" "Chát" "Chát" "Chát" "Chát"
-A...
Cuối cùng không nhịn nổi nữa, cậu kêu lên.
Anh không cầm thước để đánh theo chiều ngang, một thước giáng xuống là vắt ngang hai bên mông.
Anh cầm thước theo chiều đánh dọc.
Một chân của anh gác vào bàn, khiến cho mông cậu bị đẩy lên, hếch lên cao.
"Chát" "Chát" "Chát" "Chát" "Chát"
-Aa...
"Chát" "Chát" "Chát" "Chát" "Chát"
-Ưm... a...
Anh đánh như vậy còn đau hơn đánh ngang thông thường.
Bởi vì mông nhô lên, khe mông cũng hơi tách ra, thước anh đánh xuống, vụt cả vào hai cánh mông bên trong.
Đánh thế này cậu chịu không nổi, vòng tay ra sau ôm mông.
Anh thẳng thừng vụt vào tay cậu, Thang Khuyển thà chịu tay đau chứ không buông tay.
Khải Châu tóm lấy tay cậu trói trên lưng, anh tiếp tục đánh.
"Chát" "Chát" "Chát" "Chát" "Chát"
"Chát" "Chát" "Chát" "Chát" "Chát"
-Aaa...
"Chát" "Chát" "Chát" "Chát" "Chát"
"Chát" "Chát" "Chát" "Chát" "Chát"
-Đừng...
đừng đánh như vậy...
Thang Khuyển co rút cơ mông mãnh liệt, cậu xin tha.
Thước đánh dọc, phần rãnh mông đau nhức, cánh mông phía trong cũng sưng đỏ, hai bên mông đều hứng trọn đòn roi.
Cậu đau đến nước mắt chảy xuống, luôn miệng xin anh đổi cách đánh.
"Chát" "Chát" "Chát" "Chát" "Chát"
"Chát" "Chát" "Chát" "Chát" "Chát"
-Aa...
đừng...
"Chát" "Chát" "Chát" "Chát" "Chát"
"Chát" "Chát" "Chát" "Chát" "Chát"
-Đau... a...
Người ta bảo đánh vào vị trí tiếp giáp mông đùi mới là đau nhất.
Nhưng Thang Khuyển thấy rằng ở đỉnh mông và nơi cánh mông phía trong anh đang đánh mới là đau.
Nhất là ở vị trí đó.
Nơi này nhạy cảm, bình thường có phạt đòn cũng không đánh tới, chỉ có cố tình như Khải Châu mới đánh vào.
Hơn nữa nơi này thước gỗ đánh cũng sát xương cụt, đánh thế nào cũng đau thấu xương.
Mông cậu sưng thảm hại, cánh mông phía trong kia cũng không thể co rút, giờ cậu nhúm mông cũng sẽ thấy đau.
Khải Châu thấy vừa ý mình liền buông tay.
Anh đẩy Thang Khuyển ngã xuống đất.
Cậu không ngờ anh đánh xong còn làm vậy.
-Thu dọn đồ của cậu rồi về đi.
Nơi này không chứa chấp cậu.
Khải Châu chả buồn nhìn đến người bị đẩy ngã đau đớn kia, anh nhìn ra hướng cửa.
-Em... cho em nghỉ lại một đêm...
Thang Khuyển không có tư cách yêu cầu anh phải đối tốt với mình.
Anh đâu còn là người sẽ dạy dỗ cậu, sau đó ân cần thoa thuốc, hỏi cậu muốn ăn gì nữa.
Cậu phải chấp nhận sự thật, anh sẽ hận mình hơn mình từng hận anh.
-Tôi không ngủ chung với cậu!
Khải Châu cự tuyệt.
-Không.
Em nằm ngoài này là được.
Thang Khuyển còn chưa kéo quần lên, cũng chưa đứng dậy.
Cậu nhịn đau nói.
Khải Châu bỏ cậu ở đó vào trong phòng, Thang Khuyển chờ không thấy anh ra.
Cậu đúng thật chả là gì để đòi hỏi anh phải quan tâm đến mình.
Mông đau nhức, Thang Khuyển nửa đêm ngủ không được, cậu mò vào phòng anh.
Thấy Khải Châu đã ngủ, cậu mon men nằm bên cạnh anh.
Khải Châu từ nhỏ rèn luyện võ nghệ nên giác quan rất thính, anh biết Thang Khuyển mò vào nằm cạnh mình.
-Aaa
Thang Khuyển kêu lên một tiếng, lưng cậu bị anh đạp một cái.
Cậu ngã sấp xuống đất.
-Cút ra ngoài.
Khải Châu đuổi thẳng cổ.
Cậu vừa ôm mông đau, vừa xoa lưng bị đạp, lại vừa nhịn cái đau ở tay chân bước ra.
Cậu nằm ở ngoài phòng khách, đêm thật khó ngủ.
Cậu từng được người ta cưng chiều, nâng niu như vậy, chính cậu đã coi những điều đó là giả tạo, là bàn đạp cho kế hoạch sau cùng.
Vậy mà giờ cậu thèm cảm giác đó đến thế.
Thang Khuyển vì không ngủ được, cả đêm mông nhức kinh khủng, lưng cũng nhâm nhẩm đau, chưa kể tay chân bị đập mạnh xuống đất.
Sáng sớm khi Khải Châu thức dậy ra làm đồ ăn sáng, cậu đã dõi theo anh.
-Anh làm cho em một phần với.
Thang Khuyển nhờ vả.
Lâu rồi cậu không được ăn đồ anh nấu.
-Nhà tôi không dư đồ cho cậu.
Cậu biến đi cho khuất mắt tôi.
Khải Châu cau có.
Không nhìn xem nay cậu thế nào.
Thang Khuyển không chấp, cậu biết anh phản ứng như vậy cũng là lẽ thường tình.
Cậu nằm đó, chờ khi anh đi làm rồi cậu sẽ đi.
Điện thoại có tin nhắn báo đến, yêu cầu studio của cậu phải dọn dẹp ngay tức khắc.
Thang Khuyển nhìn tin nhắn đến thở dài, cậu đặt xe, mông đau thế này cậu không thể tự chạy xe được.
Khải Châu tuy bảo không làm đồ ăn sáng cho cậu, nhưng vô thức anh đập hai quả trứng, nướng hai lát bánh, xúc xích cũng rán làm hai.
Ngay cả ly sữa rót ra anh cũng đổ hai cốc.
Nhưng anh vừa làm xong, Thang Khuyển đã bỏ đi.
Anh nhìn đồ ăn mình làm, tự thấy mình ngu ngốc.
Anh vẫn quan tâm tên mất nết đó như vậy.