Cập nhật mới

Tiểu Thuyết ( Hoàng x Huy ) Truyện ngắn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402701684-256-k92258.jpg

( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Tác giả: TinNgun283
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có truyện ngắn của Hảo x Huy thì cx phải có của Hoàng x Huy mới đã



stevennguyen​
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Giới thiệu


Có Hảo Huy thì cũng phải có Hoàng Huy cho có cặp có đôi , đăng lên vậy đó chứ lười viết là ẩn truyện nào hết lười ghi lại

Những câu chuyện sẽ ghi trong bộ fic này

1.

Mình ơi

+ Cường Quang

+ Quang là nội gián do quân ta cài vào

+ Ngược , kết Se

2.

Tuổi 18

+ Cường Quang

+ Ngược

+ Tình đơn phương

+ Kết se

3.

Định kiến xã hội

+ Hoàng Huy

+ Ngược

+ Kết se

+ 1 ngoại truyện kết he

4.

Ánh trăng

+ Hoàng Huy

+ Ngược trước ngọt sau

+ Ngược top nhiều , ngược bot ít

+ Kết he

5.

Hẹn nhau kiếp khác

+ Hoàng Huy

+ Ngọt trước ngược sau

+ Kết se

+ 1 ngoại truyện kết he

6.

Kiếp sau gặp lại

+ Hoàng Huy

+ kết se

+ Chuyển từ acc phụ qua

+ 1 ngoại truyện kết he

Có Hảo Huy thì cũng phải có Hoàng Huy vậy mới đã , tóm tắt toàn bộ truyện chỉ bằng một từ đó là NGƯỢC " , sẽ có vài chap không đầu không đuôi t nghĩ gì ghi đó nên ko thik thì cook
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Kiếp sau gặp lại


Đây là bộ fic ở bên acc phụ của t mà bên đó lag vãi nên t drop bên đó chuyển qua đây nha

----------

Phiên toà năm đó đã cướp đi người cậu yêu nhất , người mà cậu từng hứa sẽ bảo vệ bằng cả mạng sống , giữa những tiếng nói của thẩm phán tiếng cười của người nhà nạn nhân và những lời buộc tội vang lên , ấy vậy mà anh của cậu lại mạnh mẽ lắm , anh không khóc không gì hết chỉ lặng lẽ nghe rồi nở nụ cười nhạt như đã biết trước số phận của mình

Cậu là Nhật Hoàng , 29 tuổi là cảnh sát hình sự dù tuổi còn trẻ nhưng lại được mệnh danh là "con át chủ bài " của đội điều tra đặc nhiệm .

Dù chỉ mới vô nghề được mấy năm nhưng cậu đã phá được hàng chục vụ án lớn , được cấp trên tin tưởng nhưng trong lòng cậu vẫn mang một vết thương không bao giờ lành lại , vụ án năm ấy nơi mà cậu đã chính tay bắt người mình yêu

Còn anh là Nguyễn Huy , 33 tuổi là ông trùm của một băng nhóm tội phạm khét tiếng .

Anh có ánh mắt sâu như vực tối , nụ cười khiến kẻ khác vừa sợ vừa mê .

Một kẻ sinh ra trong bóng đêm , lớn lên giữa máu và sự phản bội đã biến anh trở thành một tên ác quỷ , anh rất thông minh dường như luôn đi trước cảnh sát một bước ấy vậy mà vì cậu , anh lại biết dịu dàng vì cậu anh lại để lộ sơ hở để cậu cài nội gián

Thế nhưng cuộc đời này vốn chẳng bình yên , cuộc đời này không giống như bản nhạc dịu dàng mà cậu từng đàn anh nghe , khi tình yêu và công lý đứng ở hai đầu chiến tuyến thì công lý vẫn thắng

Trong phiên toà chật kín người , ánh đèn trắng lạnh phủ xuống khuôn mặt anh , người đàn ông mà cậu yêu nhất , giờ lại đang bị còng tay lạnh giá siết lại .

Tiếng bàn tán xì xào , tiếng máy ảnh chụp liên hồi và ở giữa những ồn ào đó là sự im lặng của cậu dõi theo anh .

Huy không nói gì , anh ngồi thẳng lưng môi vẫn giữ nụ cười nhạt nhưng lại có gì đó là sự tuyệt vọng , tiếc nuối , tiếc vì chẳng thể ở bên cậu được nữa , tiếc vì đứa bé trong bụng vẫn chưa được nhìn thế giới tươi đẹp bên ngoài đã phải đi theo anh

Cậu đứng trong hàng ghế cạnh anh , vai run nhẹ lên nhưng cậu vẫn cố giữ cho mình bình tĩnh .

Bộ đồng phục cảnh sát trên người chở nên nặng nề đến nghẹt thở, cậu ước mình có thể cởi mở bộ đồ này để chạy tới ôm lấy người cậu yêu , cậu ước gì mọi chuyện chưa bao giờ xảy ra cậu ước gì đây chỉ là một giấc mơ , tỉnh dậy sẽ vẫn thấy anh .

Mọi thứ trong cậu như bị xé làm đôi , một bên là công lý một bên là tình yêu , một bên là cái ác một bên là thiện

Giọng thẩm phán vang lên trầm thấp , từng câu từng chữ như những con dao đâm thẳng vào trái tim của cậu

" Bị cáo Nguyễn Huy , phạm các tội danh như sau : Hành vi buôn lậu vũ khí quy mô lớn , giết người có tổ chức , tàng chữ và vận chuyển chất ma tuý trái phép , cùng với tội danh rửa tiền và nhận , hối lộ quan chức .

Tổng hợp cho 5 tội danh là Tử Hình "

Cả phiên toà như nổ tung bởi tiếng la hét , tiếng cười tiếng vỗ tay , tiếng máy ảnh chớp liên hồi chỉ có cậu đứng lặng một chỗ cậu không dám nhìn vào anh vì cậu sợ cậu sẽ khóc , cậu sợ cậu sẽ mất bình tĩnh

Huy ngẩng lên đôi mắt vẫn bình thản nhưng trong khoé mắt lại ánh lên tia sáng lạ thường không phải vì sợ mà vì anh cảm thấy nhẹ nhõm .

Khi bị kéo đi , anh mỉm cười với cậu , anh muốn nhìn cậu thật kĩ , thật lâu anh muốn ghi nhớ khuôn mặt cậu để kiếp sau anh lại tới tìm cậu trong một thân phận khác một thân phận mà anh và cậu sẽ ở bên nhau mãi mãi , một thân phận mà anh và cậu có nắm tay nhau đi suốt quảng đời

Tiếng còng sắt vang lên .

Cửa xe trở tù nhân mở ra , anh bước lên xe đôi chân nặng trĩu như mang cả một đời tội lỗi .

Chiếc xe lăn bánh trên con đường .

Mỗi cú xóc khiến còng trên tay anh va chạm vào nhau leng keng , như tiếng đồng hồ đếm ngược thời gian của anh

Bên ngoài , thành phố vẫn như vậy , vẫn ấm áp của ánh nắng , nơi ấy từng có người chờ anh nhưng giờ người ấy đang ở đâu , liệu có hận anh hay là đã quên đi anh , một ông trùm .

Huy dựa lưng vào khung sắt lạnh , ánh nắng bên ngoài chiếu vào gương mặt gầy gò , soi rõ đôi mắt từng khiến bao nhiêu người phải sợ giờ chỉ còn ánh mắt vô hồn .

Anh cố nuốt nước mắt nhưng cổ họng nghẹn lại , từng ký ức ùa về như những đoạn phim ngắn , tiếng cười , bàn tay ai từng nắm , buổi chiều họ đi qua ngỏ nhỏ

Một viên cai ngục ngồi đối diện , nhìn anh không nói .

Có lẽ họ đã quá quen với ánh mắt của người sắp phải đối diện với cái chết nhưng ở Huy , vẫn có gì đó khiến họ chùn lòng .

Một ánh mắt vừa bình thản vừa tan nát

Anh thì thầm rất khẽ , như thể chỉ cho chính mình nghe

" Hoàng à...giá như anh có thể ở lại với em thêm một chút nữa...."

Gió lùa qua khe sắt , mang theo hơi ấm của nắng .

Huy nhắm mắt lại , ôm lấy khoảng trống nơi ngực , nơi vẫn còn vang vọng nhịp đập yếu ớt , không biết là của tim hay là của nhịp đập nỗi nhớ

Cánh cửa sắt khép lại sau lưng , âm thanh vang dội kéo dài như một hồi chuông tiễn biệt .

Không gian bên trong buồng gian hẹp , lạnh đến mức hơi thở cũng hoá xương .

Huy đứng lặng một lúc , đôi mắt quen dần với bóng tối .

Tường ẩm mốc , trần nứt , một chiếc giường làm bằng xi măng xây sát góc .

Người cai ngục mở khoá tay cho anh dùng khoá siết một bên chân anh , siết lạnh ngắt như cứa vào da vào thịt của anh

Trong căn buồng giam nhỏ , ẩm ướt và tối tăm , mùi sắt gỉ và mùi ẩm mốc của tường đá lâu năm .

Không một ánh sáng , Huy ngồi tựa vào tường , đôi chân bị siết mắt nhìn trân trân lên trần nhà .

Huy gục đầu xuống , đôi vai anh run lên .

Tim đau đến nghẹt thở , tim anh như có hàng vạn mũi kim đâm vào như có ai đang bóp nghẹt lấy tim anh

" Hoàng...

"

Giọng anh khàn đi , nặng như dính máu .

Tên ấy bật ra trong vô thức , dù chỉ là một cái tên nhưng lại khiến cả người anh run lên .

Anh nhớ cậu , nhớ đến phát điên , nhớ đôi mắt khi đứng trước toà , nhớ cách cậu làm nũng với anh kêu anh , nhớ từng đêm ở trong căn phòng ngủ .

Anh cúi xuống , nắm chặt vạt áo nơi tim , nơi đó anh giấu một mảnh giấy nhỏ , là hình của cậu trong bộ đồng phục cảnh sát mà anh đã chụp lén .

Anh nhìn mãi , ánh mắt ấy nụ cười ấy từng là lí do khiến anh muốn sống

" Chắc giờ em hận anh lắm đúng không...

" - Giọng anh nhẹ đi như gió thoáng qua

" Nhưng nếu có thể , anh muốn được gặp em thêm một lần nữa dù chỉ là trong mơ "

Cơn mưa bên ngoài nặng dần .

Nước rỉ qua khe tường , nhỏ giọt qua nền xi măng lạnh buốt .

Huy nhắm mắt một giọt nước rơi xuống trượt qua gò má .

Anh từng rất mạnh mẽ , từng khiến bao nhiêu người khiếp sợ trong những người bị anh giết anh như là một tên ác quỷ đến để đòi mạng nhưng bây giờ anh lại nhỏ bé , yếu ớt

Điều mà anh tiếc nuối nhất là không thể cùng cậu về nhà được nữa , đồ cũng đã mua để chuẩn bị nhưng sẽ không còn ai mặc nữa , nếu như cuộc đời anh là bộ phim thì anh sẽ tua đi tua lại khúc mà anh và cậu vẫn bên nhau , giá như anh có thể ở bên cậu lâu thêm chút nữa thì tốt biết mấy nhưng cuộc đời này làm gì có giá như

" Nếu có kiếp sau...chúng ta lại gặp nhau trong một thân phận khác em nhé..."

-----------

Nếu ai mà muốn biết cốt truyện thì qua acc phụ của t để xem lại nhé tại t cũng lười viết lại nên ghi luôn khúc thi hành án nha , vừa ghi vừa nghe audio buồn xong khóc như điên... thôi thì chúc các babi đọc vui vẻ nha

Mái iuuuuuuuuuu
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
1.2


Trời vừa tờ mờ sáng .

Màn sương mỏng phủ kín khoảng sân trong trại giam cũng hoá thành khói trắng .

Tiếng bước chân dồn dập vang lên , gấp gáp mà lặng lẽ , Huy khẽ mở mắt nhìn những người bên ngoài , cả đêm anh không ngủ chỉ dựa tường .

Ánh sáng bên ngoài chiếu lên gương mặt hốc hác của anh , 1 cán bộ quản giáo khác gỡ xích ở ngay cổ chân của anh ra , tiếng kim loại va chạm leng keng vang vọng trong buồng giam .

Vết hằn hiện rõ , tím lại .

Huy cử động cổ chân cảm giác tê buốt lan dọc lên .

Anh cười nhẹ nụ cười tuyệt vọng , không còn sức sống

Huy đứng dậy , bộ quần áo tù xộc xệch, nếp gấp nhàu nhĩ , ống tay áo vương một vết ố mờ .

Anh đưa mắt nhìn quanh buồng giam lần cuối nơi từng là chốn giam cầm giờ hoá thành nơi trú ngụ cuối cùng .

Ánh đèn ngoài hành lang chập chờn, anh bước ra , mỗi bước đều vang lên tiếng trầm đục , nặng nề .

Bên ngoài gió sớm thổi qua dãy tường cao , mang theo mùi đất ẩm và cỏ non .

Huy ngẩng đầu nhìn bầu trời vừa hết mưa cách đây mấy tiếng

Gió lùa qua tóc anh , mang theo hơi lạnh tê người .

Huy bước ra khỏi khu biệt giam , hai tay anh đã bị còng lại , chiếc áo tù sọc trắng đen phấp phới trong gió .

Tiếng bước chân càng nặng nề như có một viên đá cột ở chân anh .

Con đường dẫn ra xe chỉ có vài ánh đèn mờ chiếu lên khuôn mặt đang nở nụ cười bình thản của anh , tiếng bước chân hoà cùng tiếng còng tay như thể đang đếm ngược sự sống của anh , giờ sự sống của anh chỉ còn tính bằng dây bằng phút

Một chiếc xe thùng đã chờ sẵn ở đó , một cân bộ mở cửa

" Lên đi "

Huy gật đầu , ánh mắt vẫn vậy vẫn bình thản .

Anh bước lên bậc xe , chân hơi khựng lại khi nhìn thấy khoảng trời phía trước , bầu trời của buổi sáng cuối cùng .

Bên trong xe ánh sáng yếu ớt lọt qua song sắc nhỏ .

Không gian chật hẹp , lắc lư theo từng con đường .

Huy ngồi lặng , hai tay đặt lên đùi , đôi bàn tay anh run lên .

Anh nhìn ra ngoài qua khe hở nhỏ , thấy con đường mờ sương đang trôi ngược về phía sau .

Từng góc phố , từng mảnh trời , từng cơn gió sớm đều trở nên xa dần như những ký ức đang bị kéo khỏi tay anh .

Trong túi áo của anh có một tờ giấy được anh gấp lại nhiều lần mỗi khi xe xóc lên anh lại siết chặt nó hơn

Ánh mắt anh xa xăm , thì thầm giọng nghẹn đến mức tưởng chừng như không còn hơi để nói

" Giá như...có thể gặp em lần nữa "

Trong khoang xe chỉ còn là tiếng động cơ trầm thấp , tiếng còng tay va vào nhau .

Khi xe rẽ vào con đường dẫn đến trường bắn cũng là lúc mặt trời bắt đầu ló dạng .

Một dải sáng yếu ớt trượt qua song cửa , rọi lên gương mặt Huy , tái nhợt , bình thản và đau đến mức tĩnh lặng .

Anh nhắm mắt hít sâu một hơi , anh tự nói với chính mình

" Kiếp sau...gặp lại "

Chiếc xe chậm lại , cánh cửa phía sau mở ra .

Một luồng gió ùa vào , mang theo tiếng chim bay lên bầu trời .

Anh được giải ra trường bắn , tiếng bước chân nặng nề đi từng bước như đang tiếc nuối một điều gì đó , khi đi anh quay đầu nhìn cậu môi mấp máy nở nụ cười

" Đừng khóc...ngoan "

Huy được đưa ra , anh không cúi đầu cũng không sợ hãi , anh nhìn cậu đôi vai khẽ run lên , trong ánh mắt của anh không sợ hãi , mà là ánh mắt vô hồn không biết anh đang nghĩ gì , anh nhìn thẳng về phía cậu bóng dáng cậu to lớn riêng biệt nổi bật giữa đám đông , khi ấy không biết từ bao giờ nước mắt cậu trào ra , anh nhìn cậu rất lâu anh nhìn cậu khóc mà nhói lòng anh ước mình có thể tới bên cậu ôm cậu , anh và cậu nhìn nhau rất lâu như thể không muốn rời xa cho tới khúc anh bị bịt mắt cậu vẫn cảm nhận được anh luôn nhìn cậu , bỗng giọng của đội trưởng vang lên kéo cậu quay trở lại thực tại , đôi tay cậu cầm súng run lên dù đã cầm không ít lần nhưng lần này nó lại nặng nề

" Tất cả vào vị trí , BẮN !

" - Giọng đội trưởng vang lên cùng với tiếng súng nổ như một lời tiễn biệt cuối cùng anh dành cho cậu

Cậu bước tới kiểm tra đôi chân như chẳng còn cảm giác gì , khi đã báo cáo xong là anh đã mất cậu liền cởi dây ra , thân xác anh ngã gục xuống người cậu nặng trĩu , cả thế giới của cậu như vỡ vụn , đôi mắt mà cậu thích đã nhắm lại vĩnh viễn không mở ra nhìn cậu nữa nhìn anh như đang ngủ vậy một giấc ngủ yên bình .

Hoàng đỡ anh nằm vào lòng mình , cậu ôm chật anh , giọng run lên , nước mắt cậu trào ra không kìm lại được

" Huy...dậy đi mà...anh còn chưa ra Bắc với em mà..."

Cậu khàn giọng , gọi anh mãi nhưng đáp lại anh chỉ có tiếng gió rít qua .

Một tờ giấy nhỏ rơi từ áo anh ra .

Hoàng khựng lại , đôi tay run rẩy nhặt lên , lá thư đã nhoè , cạnh còn vương máu , trên lá thư là nét chữ quen thuộc của anh

" Hoàng à , kiếp sau chúng ta lại gặp nhau em nhé , chúng ta gặp nhau trong một thân phận khác nơi không còn tội lỗi nơi chúng ta có thể ở bên nhau mãi mãi , nơi không còn sự chia ly .

Anh muốn khi ấy được nắm tay em đi lòng vòng mỗi buổi chiều cùng em sống một cuộc đơn giản .

Nếu sau này có ai yêu em thì em cứ gắn bó với người đó em nhé còn riêng phần anh em không cần lo nữa , em cứ xem như anh đi chơi xa , chỉ cần em hạnh phúc thì anh mới an lòng được , chỉ là anh còn tiếc khi không về nhà chung với em được nữa , điều anh day dứt nhất là đứa trẻ chưa kịp chào đời đã đi theo anh nó chưa được nghe giọng em , chưa kịp nhìn thấy thế giới bên ngoài .

Anh xin lỗi Hoàng à , anh xin lỗi em vì đã giấu em nhưng anh chỉ mong em hãy quên anh đi và sống cuộc đời mới .

Yêu em "

Cậu run rẩy cầm bức thư những dòng chữ nhoè đi bởi nước mắt và máu , cậu vẫn chưa kịp hiểu hết anh nói đứa trẻ là con của anh và cậu sao , chính tay cậu hại chết người mình yêu cũng hại chết con mình tại sao chứ , thôi thì kiếp sau chúng ta lại gặp nhau

Nếu kiếp sau liệu ta gặp nhau

Hay chỉ là bóng tối mưa rơi

Nơi chúng ta có thể yêu nhau

Nơi chúng ta có thể bên nhau

__________

Cảm ơn vì đã đọc fic của t nha , fic ko được hay mong các babi thông cảm nha mà dạo này t hơi bận nên cx ít ta tập mới t sẽ cố để ra thêm 1 ngoại truyện nữa rồi t lặn nha chúng các babi đọc truyện vui vẻ

Mái iuuuuuuuuu💖
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Ngoại truyện " 1.3"


Trời vừa sáng , bên ngoài sương phủ trắng cả một khoản sân , gió đầu ngày luồn qua khe cửa sổ , mang theo hơi lạnh mỏng manh .

Trong căn phòng yên tĩnh , Hoàng khẽ cựa mình , mày cậu nhíu chặt trán rịn mồ hôi , môi cậu run run mấp máy trong vô thức

" Huy...đừng bỏ em mà...Huy " - Đầu cậu lắc liên tục đôi tay nắm chặt chiếc chăn như đang cố níu giữ điều gì đó đang dần trượt khỏi tay .

Hơi thở gấp , tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng .

Huy giật mình tỉnh giấc , anh bật dậy , trái tim như bị bóp nghẹn khi nghe thấy tên mình vang lên từ giọng nói run rẩy của cậu .

Anh quay sang thấy Hoàng đang rơi nước mắt

" Hoàng !

Anh đây , anh ở đây mà .

Anh không đi đâu hết , nghe không ?

Dậy đi em , Hoàng !

" - Anh lay người cậu bàn tay run nhẹ .

Nhưng Hoàng vẫn không tỉnh cậu càng hoảng sợ hơn , đôi môi vẫn tiếp tục thốt ra lời nghẹn ngào , đứt quãng

" Đừng đi...đừng bỏ em " - Hoàng bật ngồi dậy , hơi thở hỗn loạn như vẫn còn kẹt trong giấc mơ , mồ hôi rịn đầy trán , cậu nhìn quanh một lúc rồi bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh .

Huy đang ngồi bên cạnh cậu , tay đặt lên vai của Hoàng , giọng anh khàn khàn

" Anh đây mà Hoàng , anh đây , ngoan đừng sợ "

Chỉ cần nghe thấy giọng anh , nước mắt của cậu tuôn trào ra , cậu nhào vào lòng Huy , ôm chặt đến mức như sợ anh biến mất cậu sợ tất cả chỉ là ảo giác .

Huy hơi khựng lại rồi siết chặt cậu vào lòng , bàn tay anh vuốt nhẹ mái tóc rối của Hoàng , hơi ấm từ anh dần xua đi cái lạnh sớm mai

" Con...con đâu rồi " giọng Hoàng run lên , gần như nghẹn lại giữa cổ họng

" Con đang ngủ ở phòng kế bên , con vẫn ổn không sao hết em đừng lo " Huy khẽ cười , cúi đầu chạm nhẹ vào trán cậu .

Hoàng vẫn còn run rẩy sau giấc mơ vừa nãy , cậu dịu mặt vào ngực Huy , hơi thở lẫn trong tiếng nức nở

" Em sợ...mở mắt ra sẽ không thấy anh đâu nữa "

" Ngốc à , anh còn ở đây mà , ngoan nghe lời anh không khóc nữa nha , anh ở đây với em "

Hoàng gật đầu , buông anh ra nhưng ánh mắt vẫn chưa bao giờ rời khỏi anh như sợ anh sẽ biến mất , anh hôn nhẹ lên trán cậu

" Vậy giờ Hoàng ngoan , uống thuốc cho mau khỏi nhé "

Hoàng gật đầu nghe , cậu cầm viên thuốc đưa lên uống nhưng khi ngẩng lên anh đã không còn nữa , bên cạnh cậu chẳng còn ai nữa , không còn hơi ấm của anh nữa .

Cậu nhìn quanh giọng run run

" Anh huy...anh đâu rồi "

Không có ai trả lời , chỉ có tiếng gió rít qua .

Một cô y tá bước vào , khẽ cười đặt tay lên vai cậu

" Nay Hoàng uống thuốc ngoan lắm "

Cậu quay sang , nụ cười ngây ngô trên mặt , giọng cậu nhẹ đi

" Anh Huy bảo em uống "

Cô y tá hơi khựng lại , làm gì có ai ở đây đâu chứ , cô cũng không nói gì thêm chỉ dặn Hoàng uống thuốc rồi lại đi ra ngoài .

Không biết từ khi nào nước mắt cậu lại rơi , từ khi anh đi cậu đã không còn được tỉnh táo nữa đêm nào cũng khóc cũng kêu anh , chỉ là không còn anh ở bên nữa có lẽ cậu điên thật rồi , đúng cậu điên rồi cậu điên từ lúc anh đi , anh thất hứa bỏ cậu mà đi cậu ghét anh

________

Nay t bị sếp trù lương rồi nên t quyết định người tổn thương sẽ làm tổn thương người khác hehe định cho he mà nghĩ lại quay xe ghi se chắc cũng vui
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Mưa


T mới đi cãi lộn với mấy con hãm kia nên t bị buồn nên t quyết định cho se hehe chúc các babi đọc truyện vui vẻ

_______

Trời bắt đầu đỗ mưa .

Những hạt mưa rơi xuống mái tôn lạnh lẽo , như thể có ai đó đang gỗ nhịp cho một bản nhạc buồn không hồi kết .

Cậu ngồi trong căn phòng nhỏ , ánh đèn mờ hắt lên khung ảnh đã cũ , nơi anh mỉm cười đôi mắt cong cong như trăng non .

Đã ba năm kể từ ngày anh đi , ba năm qua cậu vẫn chưa quen với cảm giác chỉ còn một mình giữa trời mưa đêm

Ngày anh rời đi cũng là một ngày mưa , mưa lớn đến mức cậu chẳng thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của anh , trước khi đi anh vẫn ôm cậu cười dặn cậu đợi mình ở nhà anh đi xíu rồi về , nhưng mãi mãi anh không về với cậu được nữa rồi .

Chiếc bánh kem mà cậu thích vỡ tan giữa màn mưa .

Khi cậu chạy đến hiện trường chỉ thấy thân xác anh đầy những vết thương và chiếc bánh kem đã tan vỡ .

Mưa rơi ào ạt, quất lên người anh , cuốn theo dòng máu đỏ đang lan dần ra hoà cùng nước mưa

Cậu quỳ xuống đôi tay run run ôm lấy anh , để đầu anh dựa vào lòng mình

" Anh ơi...đừng ngủ...đừng bỏ em mà "

Nhưng đáp lại cậu chỉ có tiếng mưa rào , anh lại thất hứa với cậu rồi anh không thể đón sinh nhật chung với cậu nữa

Ngày anh rời đi , mưa rất lớn như đang khóc thương cho một kiếp người nhưng cậu không biết mưa đang khóc cho ai , cho anh hay cho cậu hay là cho một lời hứa chưa kịp giữ

Bức thư năm ấy mà anh chúc sinh nhật cậu vẫn còn và cậu vẫn luôn ngồi đó để chờ một người không thể quay về

_______

Đăng không có đầu không có đuôi vậy cho vui nào rảnh rảnh lôi ra ghi thành một bộ fic cx đc
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Năm đó


T đã chuyển bộ này từ bên mangatoon qua rồi nè , có sai xót gì mong các babi bỏ qua nhé , giờ thì t vô truyện luôn nha

________

Năm đó , có một người vì yêu mà quên đi chính bản thân mình , vì yêu mà ngu ngốc tin rằng sẽ có một ngày , cậu quay lại nhìn anh bằng ánh mắt anh đã nhìn cậu suốt bao tháng qua.

Cậu là Đỗ Nhật Hoàng , diễn viên trẻ mới nổi ánh đèn sân khấu luôn rọi xuống khuôn mặt điển trai của cậu và nụ cười khiến bao nhiêu người say đắm , còn anh là Nguyễn Huy , bạn diễn cùng cậu trong bộ phim Mưa Đỏ , anh thủ vai Quang được nhiều người biết tới với lối diễn xuất chân thật của mình .

Anh hơn cậu sáu tuổi , từng trải hơn , điềm đạm hơn nhưng lại bất lực trước thứ cảm súc dịu dàng mà chính anh không thể khống chế.

Anh không biết từ khi nào mình lại yêu cậu , chỉ biết mỗi lần nhìn thấy cậu cười , tim anh lại rung lên .

Anh yêu cậu tới mức , chỉ cần nhìn thấy cậu là bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến .

Yêu đến mức chấp nhận đứng phía sau theo dõi từng bước đi của cậu .

Nhưng đáng tiếc tình yêu ấy chỉ nằm từ một phía mà thôi , hai ánh mắt chạm nhau nhưng chỉ có một người là rung động .

Anh đã từng muốn nói ra , muốn tỏ tình với cậu , anh muốn nói rằng " Anh yêu em , Hoàng à " nhưng rồi anh lại sợ , sợ rằng khi lời nói ấy thốt ra , giữa hai người chẳng còn tình bạn mà là một khoảng cách , anh sợ lắm sợ miệng đời sợ 4 chữ " Định Kiến Xã Hội " , thứ định kiến có thể giết đi tất cả mọi thứ tươi đẹp , trong đó có đoạn tình cảm anh dành cho cậu , anh sợ rằng sẽ chẳng còn nụ cười thân quen ngày nào .

Thế là anh chọn im lặng , giấu đi tình cảm này cho riêng mình , trong những lần cậu vô tư kêu anh khiến tim anh loạn đi

" Anh Huy ơi "

Tiếng gọi quen thuộc ấy , nhưng chẳng hiểu sao lại khiến tim anh nhói lên mỗi lần nghe thấy .

Anh giấu cảm xúc ấy thật sâu , giữ cho riêng mình , chỉ dám yêu trong thầm lặng nhưng rồi đến một ngày mọi thứ trong anh sụp đổ .

Tin tức Đỗ Nhật Hoàng công khai bạn gái tràn ngập trên các mạng xã hội .

Hình ảnh hai người nắm tay nhau , cười rạng rỡ .

Khoảnh khắc ấy tim anh như bị hàng ngàn mũi dao xuyên qua .

Anh cố gắng bình tĩnh nhưng đôi mắt lại mờ đi bởi thứ gì đó nóng rát nơi khoé mi

Chiều hôm đó , cậu nhắn tin mời anh đi ăn , Huy vẫn đến vì không muốn từ chối một phần vì anh muốn nhìn cậu lâu thêm chút nữa anh thật sự rất nhớ cậu , dù chỉ đến với tư cách là một người bạn .

Khi bước vào quán , anh đã thấy cậu ngồi đó ngồi cạnh cậu là một cô gái xinh đẹp , Hoàng cười rạng rỡ đưa tay giới thiệu

" Anh Huy , đây là bạn gái của em tên là Vy "

Cô gái ấy khẽ cúi đầu , giọng dịu dàng

" Dạ em chào anh , em là Vy bạn gái của Hoàng "

" Chào em "

Huy chào lại , nở một nụ cười gượng gạo như đang cố che đi sự suy sụp trong lòng .

Cả buổi ăn sau đó anh dường như không nói gì , chỉ cầm đũa lên ăn , thỉnh thoảng anh ngẩng lên lén nhìn cậu và cô gái đó .

Nhìn cách cậu gắp đồ ăn cho cô , cách ánh mắt hai người trao nhau , tim anh như bị siết lại .

Anh ước giá như người ngồi cạnh cậu là anh , anh ước gì cậu cũng quan tâm anh , yêu thương anh nhưng anh biết đó chỉ là một điều ước của kẻ si tình

Bữa ăn kết thúc trong không khí lưng chừng ấm áp với cậu mà lại lạnh lẽo với anh .

Huy rời quán đi bộ quanh công viên , nhìn những đôi tình nhân tay trong tay cười đùa dưới ánh đèn vàng .

Tim anh đau đến mức không thở nổi , Huy ngẩng lên nhìn bầu trời đêm , tự hỏi chính mình

" Nếu anh đủ can đảm để nói yêu em , liệu mọi thứ có thay đổi không "

Nhưng rồi Huy lại tự cười , nụ cười cay đắng .

Không , anh biết rõ nói ra sẽ không thay đổi gì hết chỉ khiến cậu xa cách anh , cậu sẽ nhìn anh ra sao , là bệnh hoạn hay là sẽ kinh tởm anh ?

Nói buông thì dễ nhưng để buông thì khó lắm .

Anh không thể , anh không thể quên cậu được .

Bởi trong câu truyện này anh chỉ là một kẻ hèn trong tình yêu

Gió đêm thổi qua công viên , lạnh buốt đến mức khiến Huy khẽ rùng mình , những chiếc lá khô lạo xạo dưới chân , từng bước chân của anh chậm dần rồi dừng hẳn lại .

Anh tự hỏi bản thân mình tại sao lại cố chấp , tại sao lại không buông

" Hoàng à , anh ước gì...có thể nói yêu em..."

Giọng anh nghẹn đi , câu nói tan vào trong gió , chẳng ai đáp lại , chỉ có tiếng gió thổi qua .

Trong tay Huy vẫn là bức ảnh của cả hai người lúc ở đoàn phim Mưa Đỏ .

Cậu trong ảnh , ánh mắt rạng rỡ , nở nụ cười tươi , còn anh chỉ đứng kế bên nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng .

Một cơn gió lớn thổi qua làm rớt tấm ảnh , anh đi tới nhặc lại tấm ảnh của cả hai người .

Tiếng còi xe vang lên ở đâu đó phía xa , xé tan cả màn đêm , rồi mọi thứ chìm vào trong im lặng , thân xác anh bị hất tung ra xa , đầu đập xuống đất , trong tay vẫn là tấm ảnh đó nhưng đã mờ đi vì máu .

Tới phút cuối cùng người đầu tiên anh gọi vẫn là cậu , tiếc thay anh sẽ không còn cảm nhận được hơi ấm của cậu được nữa rồi

Thương em năm tháng đợi chờ

Nhưng mà em ơi duyên mình lỡ rồi

Một đời lỡ hẹn bên thềm

Hương xưa tàn úa nỗi niềm chưa phai

Trăng tàn soi xuống hình ai

Cõi dương lạnh giá cõi đời mờ sương Anh đi bóng ngược vô thường

Em đây chờ đợi mỏi mòn tháng năm

_______

T chuyển qua rồi nha , chúc các con vk đọc truyện vui vẻ và nhớ ngủ sớm đi nha

Mái iuuuuuuuu 💖
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Tuổi 18


Quang là học sinh cuối cấp ba , đeo trên vai biết bao kỳ vọng , áp lực và cả những ước mơ chưa kịp nói thành lời .

Anh luôn tự nhủ với mình rằng phải trưởng thành , phải mạnh mẽ , phải sống như một người lớn thật sự nhưng trong sâu thẳm Quang vẫn là một đứa con trai đang loay hoay giữa ngã rẽ cuộc đời.

Ngày đầu năm học mới , sân trường đông người tiếng cười nói rộn rã .

Quang đứng tựa vào lan can tầng hai cùng với đám bạn của mình .

Ánh nắng chiếu lên mái tóc , gương mặt anh bình thản tới mức như thể chẳng có gì lay động anh được

Và rồi , anh nhìn thấy Cường .

Một cậu học sinh lớp 10 , áo còn nhăn , dáng vẻ ngây ngô , hai mắt long lanh như ôm trọn cả một bầu trời .

Cường đứng giữa sân , lúng túng nhìn xung quanh vì chẳng biết phải làm gì , mọi thứ đều xa lạ mới mẻ với cậu.

Chỉ một khoảng khắc nhưng đã khiến Quang không thể rời mắt khỏi Cướng , khi nhìn thấy cậu trái tim anh khẽ run lên một nhịp .

Cũng từ khoảng khắc đó Quang đã biết mình thích cậu rồi , thích cái cách cậu đứng lúng túng , thích đôi mắt của cậu trong veo , anh không biết đây là tình cảm gì chỉ biết là trái tim luôn chạy nhanh hơn bình thường khi thấy cậu.

Kể từ giây phút ấy , giữa muôn vàn âm thanh dưới sân trường , Quang chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập loạn .

Cường ngẩng mặt lên bắt gặp ánh mắt của Quang đang nhìn mình , cậu giật mình , vội cúi đầu xuống lúng túng chỉnh lại quai cặp .

Một hành động nhỏ của Cường nhưng lại khiến Quang bật cười nhẹ , anh không hiểu sao bản thân mình lại thấy Cường đáng yêu đến thế

" Ê Quang , nhìn gì dữ vậy " - Thuấn đứng bên cạnh , huých cùi tay vào anh , giọng cợt nhả , Quang không đáp , anh nhướng mày cười nhạt như thể chính bản thân mình cũng không muốn lộ ra bí mật này .

Kể từ ngày hôm đó mỗi khi ra chơi anh luôn xuống sân trường tìm bóng dáng của cậu , đôi khi anh thấy Cường đi chung với Khang đùa giỡn , kẹp cổ nhau , Quang ghen lắm , anh không thích thằng Khang một chút nào nó dám đứng kế Cường , nhìn nó với cậu như hai đứa yêu nhau vậy .

Quang ước có thể tách cậu và Khang ra

Mỗi lần khi tan học , Quang luôn cố tình đi chậm lại để đợi Cường , rồi anh lại thấy thằng Khang cái thằng đáng ghét đó lại đi kế bên Cường của anh , Khang suốt ngày trêu chọc Cường , rồi cả hai đùa giỡn với nhau rồi lại chở nhau về nhà trên con xe , nhìn mà ngứa hết cả mắt tại sao Cường lại không nhìn anh chứ.

______

Demo trước vì t quá lười , se hay he thì không biết nữa , chúc các babi đọc truyện vui vẻ

Mái iuuuuuuu 🫶
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Hẹn nhau kiếp khác


Một đoạn tình buồn viết dở giữa hai người đã từng tìm thấy nhau , nhưng chẳng kịp giữ để rồi định mệnh lạnh lùng chia cách , chỉ còn lại lời hẹn mong manh gửi về kiếp sau , nơi biết đâu ta lại nhận ra nhau giữa vô vàn người.

Đỗ Nhật Hoàng là một diễn viên trẻ mới nổi lên với vai diễn Cường trong Mưa Đỏ , với khuôn mặt điển trai , ánh mắt sâu và vóc dáng cao ráo , Hoàng nhanh chóng trở thành gương mặt được săn đón và nụ cười khiến bao cô gái phải si mê.

Còn anh là Nguyễn Huy hay gọi cách khác là Steven Nguyễn , anh hơn cậu 6 tuổi là người đã có chỗ đứng vững trong nghề , anh không chỉ nổi tiếng bởi lối diễn xuất của mình mà còn nổi tiếng bởi sự mát mát tẻn tẻn và chiều fan số 2 không ai thứ nhất của mình.

Hai người gặp nhau lần đầu cho bộ phim Mưa Đỏ từ khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau thì hai con tim cũng đã rung động , trong phim hai người là kẻ địch với nhau nhưng ngoài đời Hoàng và Huy rất thân nhau , cả hai cùng tâm sự một đống truyện trên trời dưới đất nào là chuyện còn đi học rồi là lần đầu vào nghề.

Huy dần dần cũng nảy sinh tình cảm với Hoàng và tất nhiền Hoàng cũng vậy những lúc bên nhau , ánh mắt cả hai vô tình chạm nhau , những nụ cười nhỏ nhặt nhưng lại chứa đầy hiểu ý từng cử chỉ , từng lời nói nều khiến trái tim họ loạn nhịp.

__________

Ghi tới đây đc rồi tại cái này là demo trước rồi ghi fic sau mong mấy bà nhỏ sẽ thik
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Mùa hạ


7 năm trôi qua sau mùa hạ định mệnh ấy .

Căn nhà nhỏ của cả hai nằm ở cuối con đường rợp bóng hoa giấy nơi những buổi sáng là nghe tiếng trẻ con cười.

Hôm nay là sinh nhật 6 tuổi của Đình Khang hay còn gọi là Rin , đứa nhỏ mà mọi người hay nói rằng nhìn là biết con của ai , thằng bé có đôi mắt giống y trang ba Huy , nhưng cái tính lại ngang ngược giống ba Hoàng.

Huy người vợ dịu dàng nhưng vẫn giữ cái tính khó chiều của mình , anh đang bày bánh kẹo lên bàn , Khang từ đằng sau chạy lon ton tới ôm lấy chân anh , mắt bé rưng rưng.

" Ba Huy ơi , ba Hoàng trêu Rin "

" Sao đấy , ba Hoàng trêu Rin cái gì nói đi ba xử cho "

" Ba Hoàng bảo...ba Huy là của ba , Rin không được dành..."

Hoàng từ đằng sau đi tới , tay còn cầm dây trang trí mặt chẳng chút hối lỗi mà còn cười tươi.

" Ba nói đúng mà "

Huy liếc cậu một cái sắc đến mức khiến Hoàng lập tức đứng nghiêm như lính.

" Em trêu còn quài đi nha "

Bé Rin quay lại , lè lưỡi với cậu giọng nói hớn hở.

" Ba Hoàng hư , ba Huy là của Rin "

"Ba Huy là vợ của ba , nên Rin không được dành" - Giọng Hoàng gắn lên , nhưng trong mắt lại toàn ý cười.

" Không chịu đâu , ba Huy là của Rin " thằng bé la lên , ôm chặt lấy chân của anh như ôm kho bấu , Huy bật cười , xoa lên đầu của thằng bé.

" Nè nè , sinh nhật mà cãi nhau là không có quà đâu nhé "

" Rin có quà ạ "

" Nếu Rin ngoan thì sẽ có "

Thằng bé reo lên , chạy vòng vòng quay phòng.

" Rin là bé ngoan , bé ngoan "

Hoàng ôm lấy eo anh từ đằng sau , giọng trầm thấp.

" Anh cứ chiều thằng bé , sau này nó trèo lên đầu lên cổ anh đấy "

" Nhưng mà hôm qua con thấy ba Hoàng , trèo lên người ba Huy mà " Rin quay lại , tay chống nạnh nhìn cả hai như ông cụ non vậy , Hoàng đứng hình như bị xịt keo còn Huy thì mặt đỏ như trái cà chua vậy.

Huy quay phắt sang nhìn Hoàng.

" Em lại dạy hư con rồi đúng không "

Hoàng ho khe một tiếng , môi giật giật như muốn cười.

" Ba không có trèo , ba chỉ ôm ba Huy thôi "

" Không phải , con thấy ba Hoàng trèo lên bụng ba Huy , ba Huy còn la nữa "

Cả hai đứng nhìn nhau như kiểu chết rồi con mình nó thông minh quá mức cần thiết rồi .

Hoàng cuối xuống đánh nhẹ đầu Rin.

" Rin à , người lớn có lúc chơi đùa hơi mạnh một chút "

" Giống đấu vật đúng không ba Hoàng "

Huy suýt nữa sặc nước bọt , còn Hoàng thì cố nghiêm để không cười phá lên.

" Ừ...ừm...

đại loại vậy "

" Vậy con cũng muốn đấu vật với ba Huy "

" Không được con đấu vật với ba Hoàng đi "

Thằng bé nhìn Huy , đôi mắt chớp chớp.

" Sao vậy ạ "

" Vì ba yếu..."

Hoàng đứng lên , ôm eo của anh kéo nhẹ Huy về phía mình giọng cậu trầm thấp khiến anh phải rùng mình.

" Anh yếu hồi nào , chẳng phải hôm qua anh còn ngồi lên người em sao "

" Mày có thôi chưa , HOÀNG !

" anh đánh vào ngực cậu , giọng hét ầm lên.

Rin nhìn hai ba của mình , rồi thở dài như ônh cụ 60 tuổi chứ không 6 tuổi.

" Con nói thiệt nha , hai ba bị gì á sáng thì nói yêu thương nhau , tối thì rầm rầm con không ngủ được "

" Trời ơi trời , con nít 6 tuổi mà nói chuyện kiểu gì vậy nè "

Hoàng thì khỏi phải nói , cười đến mức vai run cả lên , rồi cuối xuống hôn lên má Rin.

" Rin lớn quá trời rồi ha , nhưng con đừng bắt chước ba nói giống mấy câu hôm qua nha "

Rin chỉ thẳng tay vào Hoàng , rồi nhìn ba Huy.

" Chính ba Hoàng dạy con nói đó , ba Hoàng nói đàn ông thì phải biết bảo vệ người mình yêu , phải mạnh mẽ như ba Hoàng , phải ôm eo người ta như vậy nè..."

Rin vừa nói vừa ôm không khí , Hoàng đứng hình , còn anh thì chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống.

" Em dạy cái gì cho con vậy Hoàng "

" Ơ...em chỉ giáo dục giới tính cho con thôi mà "

" Giáo dục cái đầu em "

Rin thở dài lần nữa , thằng bé đã quá quen với cái cảnh này rồi.

" Hai người cưới nhau rồi mà vẫn ồn ào hơn con nít nữa , mai mốt con ra ở riêng cho đỡ mệt , thôi con đi thổi bóng bay , hai ba ở đây tình cảm đi "

Rin chạy lon ton đi , nhưng vẫn không quên quay lại , chọc ba Hoàng và ba Huy.

"Có gì tối nay hai ba " đấu vật " nhỏ tiếng lại nha"

" RIN !

"

Thằng bé giật mình , rồi nhún vai như không có chuyện gì xảy ra , Hoàng thì ngồi cười như được mùa , còn anh thì mặt đỏ hết cả lên.

" Tối nay em ra sofa mà ngủ " - Huy đưa tay gõ lên đầu Hoàng , rồi lại đi ra xếp bánh kẹo

__________

Vậy đc rồi , còn nhiêu các babi tự nghĩ nha , tập này ko đc hay cho lắm mà thôi đại đại đi
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Ăn mừng 1k người xem


Yêu mấy bà nhỏ quá đi , cảm ơn đã ủng hộ ạ và cũng cảm ơn 104 lượt bình chọn của Mùa hạ ạ , cảm ơn đã ủng hộ , t ko nghĩ sẽ đc mấy bà nhỏ ủng hộ ạ , con số này ko nhiều nhưng cx rất vui xem như là một niềm tự hào của một con tác giả mạng ghi truyện flop mà qua mấy bộ này đc mấy bà nhỏ ủng hộ , cảm ơn mấy bà nhỏ nhiều nha

Mái iuuuuuuuuuuu 💖
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Hòn ngọc viễn đông


Demo trước con hàng hòn ngọc viễn đông nha

________

Đêm đó mưa lất phất rơi .

Long ngồi trong phòng , không bật đèn chỉ có ánh đèn ngoài đường hắt qua cửa sổ , chiếu lên khuôn mặt hốc hác đến mức không ai nhận ra , hai tháng qua anh sống như một cái bóng , không ăn , không ngủ , anh cũng không lên đồn nữa cũng không nói chuyện với ai , Long chỉ có một thói quen ngồi trước bức ảnh của Đông

Bên cạnh anh là hộp thuốc trầm cảm và một con dao sắc nhọn , hôm nay anh đặc biệt vui anh mặc bộ quần áo đầu tiên mà anh gặp Đông như thể anh muốn khi anh đi tìm gã , Đông sẽ nhận ra anh

_________

Vậy thôi đó gáng đợi tiếp đi nha mái iuuuuuuuu

Ý tưởng của sốp này nha
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Lá thư không hồi âm


Ghi tập này vì nãy mới lướt thấy một video về 27 hay 24 lá thư gì đó ko nhớ nữa nhưng mà buồn vcl

_______

Tôi là Đình Khang lúc tôi 10 tuổi , Huy ba nhỏ của tôi ra đi , ba mất vào một buổi chiều không có nắng .

Căn bệnh ung thư đã ăn mòn ba nhỏ của tôi trong suốt 3 năm qua , mỗi ngày một chút , giống như ai đó lấy đi từng hơi thở của ba từng chút từng chút một mà không ai kịp ngăn lại .

Trong 3 năm qua tôi luôn thấy từng đêm ba nằm co người vì đau , những lần hoá trị đau đến thấu xương của ba và những lần ba cố cười để tôi và ba lớn Nhật Hoàng không phải lo

Nhưng cuối cùng...ba vẫn ra đi , ba bỏ lại tôi và ba lớn .

Bỏ lại những buổi tối mà ba còn sống còn xoa đầu tôi mà bảo " Khang , nếu ba đi thì phải nghe lời ba lớn nha " giờ thì chẳng ai nói câu đó cho tôi nghe nữa , tôi cứ tưởng lúc ấy ba lớn sẽ là người gục ngã trước vì ba lớn rất yêu thương ba nhỏ nhưng không , trong suốt từ lúc ba nhỏ mới mất cho tới khi tổ chức đám tang cho ba nhỏ , ba lớn chưa bao giờ khóc ba luôn cười rất tươi giống như đây là một ngày vui của ba lớn vậy

Tôi không biết vì sao ba lại cười nữa , tôi không biết vì sao trong đám tang của ba nhỏ giữa khói nhang cay mắt , giữa tiếng khóc của họ hàng ba lớn vẫn giữ nụ cười ấy một nụ cười rộng tới mức tôi cảm giác nó sắp xé toạc gương mặt ba lớn .

Tôi đứng đó , hai tay siết vào nhau , nhìn ba lớn chắp tay cảm ơn từng người đến viếng , miệng nở nụ cười như cái máy được lập trình sẵn , có khoảnh khắc tôi còn tự hỏi ba lớn phát điên rồi sao?

Nhưng sự thật đáng sợ hơn tôi tưởng , từ lúc hạ huyệt cho ba nhỏ , ba lớn đã bắt đầu thay đổi ba không còn là ba lớn của tôi nữa ba như là con người khác vậy , ba bắt đầu la mắng tôi những chuyện nhỏ nhặc nhất ba cũng mắng , tôi làm gì ba cũng không thích.

Tôi không hiểu sao người từng che mưa che nắng cho tôi giờ lại thay đổi như vậy

Tôi không biết mình đã làm sai điều gì nhưng từ lúc ba nhỏ đi , căn nhà này không còn là nơi tôi muốn về nữa căn nhà đã không còn tiếng cười của ba nhỏ không còn tiếng nói ấm áp của ba lớn mà thay vào đó là những trận đánh những lần ép tôi học chỉ để được hạng cao , ba lớn trong mắt tôi không còn hiền lành nữa mà ba như một con quỷ vậy

Tôi không biết vì sao nhưng tôi ghét ba lớn của mình

_______

Đợi phần 2 nha chứ lười quá
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Lá thư không hồi âm


Khi tôi 18 tuổi , tôi đậu vào trường sân khấu điện ảnh đó là ước mơ từ thuở bé của tôi , lúc cầm được giấy báo trên tay , tôi không biết vì sao mình lại khóc nữa chắc là do một phần là tôi đậu vào trường mình mong muốn một phần là tôi có thể rời khỏi căn nhà này , căn nhà mà tôi lớn lên với những trận đánh của ba lớn , không khí nặng đến mức tôi dường như không thở nỗi , căn nhà mà ba lớn không còn là ba nữa mà là một con quỷ sẵn sàng đánh tôi bất cứ lúc nào

Ngày tôi xách vali bước ra khỏi nhà , ba lớn đứng tựa ở cửa tay cầm điếu thuốc cháy phân nữa , khói bay lên thành từng vòng , lẫn vào ánh nắng vàng .

Ba nhìn tôi không vui cũng chẳng buồn mặt ba trống rỗng như là cái xác biết đi vậy

Tôi cứ tưởng mà sẽ ngăn cản , la mắng tôi nhưng ba chỉ lặng lẽ buôn một câu rồi bước vào nhà

" Nhớ ăn uống đầy đủ , cần gì gọi về cho ba "

Tôi không đáp quay lưng đi thật nhanh , có lẽ vì tôi sợ nếu dừng lại tôi sẽ cảm thấy yếu lòng nếu quay lại tôi sẽ không nỡ đi chẳng phải tôi ghét ba lớn lắm sao , không phải luôn muốn rời đi sao .

Thế mà bước chân của tôi lại nặng nề như treo đá vậy

( cho sốp tua qua khúc này nha sốp bí )

Một ngày tôi nhận được tin ba lớn 44 , tôi trở về nhà lại lần cuối sau bao năm xa nhà , căn nhà cũ hiện ra trước mắt tôi , nhìn căn nhà tôi tưởng mình chưa rời khỏi nơi này một ngày nào , nỗi đau cũ vẫn nằm đó chờ tôi bước chân vào để nó tỉnh dậy

Khi bước vào tôi thấy ba lớn nằm đó , trên chiếc giường ba nhỏ từng năm khi cuối đời , nhìn như ba chỉ đang ngủ chứ không phải là mất

Sau đám tang , tôi bắt đầu dọn lại phòng cho ba .

Mỗi món đồ đều dính đầy bịu , căn phòng vẫn còn vương lại mùi thuốc lá và mùi cà phê cái mùi mà trước kia tôi cảm thấy căm ghét nhưng sao bây giờ nó lại khiến ngực tôi nhói lên

Khi dọn lại bàn cho ba lớn , trên bàn của ba là một cái hộp đã cũ , tôi mở hộp ra trong đó là 24 lá thư không hồi âm , trong đó có lá thư gửi cho ba nhỏ cũng có lá gửi cho tôi có vài lá thư là những dòng chữ xin lỗi nhưng rồi tôi tìm thấy một lá thư nằm giữa , một phong thư cũ , mép đã sờn chỉ ghi vài câu ngắn

" Anh ơi , con chúng ta lớn thật rồi , thằng bé sống tốt lắm , chúng ta gặp nhau được rồi "

Ừ thì tôi hoá mồ côi

_________

Thông cảm cho sốp vì ghi truyện ngang như cua này
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Ngày trở về không còn anh


Demo trước vài đoạn cho vui

__________

Người ta nói lúc anh hi sinh , anh chết không nhắm mắt như vẫn đang đợi một người , đợi một cái nhìn , một lời hứa .

Cường quỳ xuống bên xác của anh , cậu đưa tay vuốt lên mắt của Quang sau đó chạm lên khuôn mặt của anh , đôi tay cậu run rẩy đến mức gần như tê liệt , Cường ôm lấy cơ thể đầy vết đạn và đất của Quang khóc đến nghẹn thở

Trong khoảnh khắc ấy thời gian như ngừng lại .

Chỉ còn lại hai người , một người thì ra đi mãi mãi không quay trở về , còn một người thì đứng giữa đống đổ nát tưởng chừng như tim mình cũng đã tan theo anh

________

Demo vậy thôi chứ ghi là tôi sẽ ghi cái kết khác hehehe à mà cũng âm dương à yên tâm
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Thuốc lá


Câu chuyện nói về cuộc đời của t , nên cx ko có gì hay lắm

Này cũng có thể là demo truyện nên ghi ngắn ngắn thôi

_________

Huy không biết từ khi nào mình lại có thói quen đưa điếu thuốc lên môi , có lẽ là từ ngày gia đình anh bắt đầu rạn nứt .

Anh lớn lên trong căn nhà lúc nào cũng đầy tiếng cãi vã vì đồng tiền , lớn lên với những trận đòn roi , Huy đã quen với cảm giác bị bỏ mặt rồi nhưng ở trường thì khá hơn sao ?

Ở trường không như anh nghĩ , từ những ngày đầu anh đi học , Huy luôn là người bị cô lập , bị bắt nạn , bị giấu đồ , bị bạn xô xuống đất , bị kêu là đứa mồ côi không cha

Năm Huy lên lớp 8 , anh bỏ học vì nhà không còn đủ tiền để đi học nữa , giấc mơ của Huy cũng dập tắt.

Tuổi 13 của người ta là sách vở là được ba ,mẹ yêu thương là tiếng cười còn tuổi 13 của anh là nợ nần của gia đình , là cãi vã , người duy nhất mà anh mở lòng là Hoàng , anh yêu Hoàng lắm , yêu đến mức chỉ cần nghe tên thôi tim cũng đã mềm lại .

Anh từng nghĩ ông trời thương mình rồi nhưng rồi Hoàng cũng rời bỏ anh đi

Giá như mà gia đình anh không rạn nứt vì tiền , giá như cuộc đời đối xử nhẹ nhàng với anh thêm một chút nữa , giá như mà nhà có tiền đi học thì hay biết mấy nhưng mà đời này làm gì có giá như đâu

Ngồi nghĩ lại mà sao thấy đời anh nát quá

________

Ừm thì cũng còn nhiều lắm , điếu thuốc đầu tiên mà t hút là vào năm lớp 6 , t biết t ko ngoan đâu , t nghĩ là sớm muộn gì t cx bị ung thư phổi thôi 1 ngày t hút 2 bao

Ê mà khoan nha bà nhỏ nào hiểu lầm t 13t là t giận á nha
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Bố Hoàng ba Huy


Nào truyện lên 2k mắt xem thì t sẽ ghi 1 hoặc 2 bộ mới nhá nhé , còn nếu có ý tưởng nào thì nói t nha

_______

Chiều cuối tuần , nắng dịu như muốn ôm lấy cả

thành phố .

Huy nắm tay Rin còn Hoàng thì đi phía sau , cười khi thấy thằng bé vừa đi vừa nhún nhảy đi cái lò xo nhỏ

" Ba ơi !

Bố ơi !

Nhanh lên , chim bồ câu kìa " Rin réo lên , đôi mắt tròn xoe , cái balo con gấu đung đưa phía sau lưng

Hoàng bật cười , nhìn đứa con trai đang chạy phía trước kia

" Rin đi chậm thôi , té là ba con khóc đó "

" Em mới là người hay khóc đó , nhớ hôm con bị sốt không , em là người khóc còn hơn con nữa "

Hoàng lập tức đỏ mặt còn Rin thì cười khanh khách , không hiểu sao nữa nhưng thằng bé thích ba chọc bố lắm

Huy thì đi ra ghế đá ngồi , gió thổi qua nghe lá cây xào xạc trong yên bình lắm , còn Rin và Hoàng chạy đến cầu tuột , thằng bé vừa trượt vừa hét

" Rin là siêu nhân bay nè "

Hoàng đứng bên cạnh , đưa tay ra đỡ Rin

" Bay thì được , nhưng đáp đất phải có bố giữ nghe chưa "

Huy ngồi ở ghế đá , nhìn hai bố con trước mắt , trái tim anh nhẹ tênh .

Huy lấy điện thoại ra chụp lại khoảnh khắc đó Rin thì cười tươi còn Hoàng thì đỡ con , sau đó cả nhà 3 người chuyển sang vòng đu quay nhỏ .

Rin ngồi kế ba Huy còn Hoàng thì ngồi đối diện .

Khi vòng quay lên cao , Rin chỉ tay lên bầu trời

" Bố , ba nhìn kìa !

Đám bây giống con thỏ quá trời luôn "

Hoàng gật đầu , nhìn theo hướng tay của thằng bé

" Con thỏ mập giống Rin "

" Rin không có mập mà " Thằng bé phồng má , nhìn Hoàng

" Rin không mập , Rin chỉ dễ thương thôi " Huy đưa tay xoa đầu thằng bé

Sau khi chơi đu quay xong , vòng quay chậm lại ánh đèn vành phủ lên ba người như một trước khăn ấm .

Rin nhảy xuống trước , bố Hoàng và ba Huy đi phía sau

" Bố ơi ba ơi , mình đi dạo công viên đi ạ "

Huy mỉm cười , tiến lên nắm lấy tay thằng bé , Hoàng đi bên cạnh Huy tay đặt lên lưng anh như muốn bảo vệ anh vậy , cả gia đình bắt đầu đi dọc trên còn đường nhỏ quanh công viên .

Gió chiều mơn man , thổi bay vài sợi tóc trên trán Rin .

Hai bên đường là những hàng cây cao , tán lá đung đưa , tiếng lá chạm vào nhau tạo thành âm thanh như đang kể chuyện

__________

Nay vui ko có ngược đâu yên tâm
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Tuổi 40


Cường đứng trước bia mộ của Quang , gió chiều thổi nhẹ mà sống lưng cậu lạnh buốt .

Đôi mắt Cường đỏ hoe nhưng nước mắt của cậu đã cạn từ lâu , bây giờ cậu đã 40 tuổi còn anh người cậu yêu nhất vẫn ở mãi độ tuổi 18 , độ tuổi đẹp nhất đời người

Trên mặt Cường đã xuất hiện nếp nhăn của thời gian còn anh vẫn là chàng thiếu niên năm ấy , đôi mắt trong veo mà anh nhìn cậu bây giờ đã khép lại chẳng bao giờ mở ra nữa , tiếng gọi ấm áp của Quang dành cho Cường bây giờ cũng chẳng thể nghe nữa

Gió thổi qua hàng cây , mang theo mùi đất sâu cơn mưa , mùi quen thuộc mà mỗi lần hít vào Cường lại nhớ về căn phòng bệnh năm đó , nơi mà anh đau đến nhăn mặt nhưng mà vẫn nói Cường là anh không sao hết , nơi mà mỗi đêm đều nghe thấy tiếng rên khẽ của anh , bây giờ anh đã không còn đau đớn nữa rồi

Anh ngoan , ngủ đi...

________

Ghi vội vì quá chán
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Hẹn


Người hẹn với ta kiếp sau chờ , ta cười khẽ bảo người đừng mơ , kiếp này ta khổ còn chưa đủ , đã quá đau lòng để ngây thơ .

Mạnh bà ta xin vài chục chén , cắt đứt tơ duyên của kiếp này .

Ta bước qua cầu Nại Hà gió lạnh , nhìn bóng mình in xuống nước , mà ngỡ như người ấy còn bên ta , nếu có kiếp sau xin đừng buộc nhau bằng lời hẹn , kiếp sau sống đời không thổ thẹn , chẳng luỵ tình ai chẳng đoạ đày .

Ta đi rồi , gió còn lay vạt áo , nỗi buồn rớt còn lại giữa nhân gian .

Người đứng bên bờ sông vong xuyên gọi khẽ nhưng duyên đứt rồi , chỉ còn lại một mình ta , bước qua ngàn kiếp không quay đầu lại

Cường là cậu cả của Hội Đồng Vũ , từ nhỏ cậu đã sống trong dung lụa , kẻ hầu người hạ theo sau từng bước chân của cậu .

Cường có gương mặt tuấn tú với dáng người cao ráo , có biết bao nhiêu người con gái trong làng muốn lấy cậu làm chồng nhưng trái tim của Cường chỉ nghiêng về một người

Còn anh là Quang , một người hầu , một kẻ thấp hèn không hơn không kém ai .

Cuộc đời của anh vốn chỉ có việc giặt giũ , bưng bê , dọn dẹp và những lời chửi mắng, những trận đòn khi Quang làm sai , đời anh sinh ra là để làm kẻ hầu kẻ hạ cho người khác

Thế nhưng , trong mắt của Cường , Quang không phải là một người hầu mà Quang là khoảng yên bình duy nhất giữa cuộc sống đầy khuôn phép của cậu cả , là ánh mắt dịu dàng của anh giữa những lễ nghĩa ngột ngạt , anh là người duy nhất nhìn thẳng Cường mà không sợ hãi

Quang đến bên đời Cường nhẹ như một cơn gió mát giữa mùa hè oi ả , không phô trương, không đòi hỏi , chỉ bằng những cử chỉ nhỏ bé mà chân thành đến đau lòng .

Là người duy nhất đưa cho Cường chén nước khi cậu mệt , giám đặt tay lên vai của cậu

" Cậu...có ổn không..."

Quang cũng là người đầu tiên nhìn Cường như một con người thật sự , không phải là một cậu cả phải sống cho thể diện , cho dòng họ , không phải cái bóng bị gò ép bởi danh vọng và quyền lực .

Ở bên Quang cậu được phép sống là chính mình , cậu được phép yếu đuối

Và chính điều đó đã khiến trái tim Cường run lên , khiến cậu càng muốn giữ Quang bên cạnh mình , dù chỉ là trong bóng tối của một mối tình không bao giờ được phép thừa nhận

Một kẻ mang sang quý

Một kẻ phận thấp hèn

Vậy mà tim tìm đến

Lén thương giữa bao phen

Cường và Quang yêu nhau .

Không ồn ào , chỉ là hai trái tim tìm thấy nhau trong một nơi không ai chấp nhận , thế nhưng khi ánh mắt họ chạm nhau lần đầu , một thứ gì đó âm thầm thay đổi , từ những câu nói nhỏ nơi hiên bếp những lần Cường lén đưa Quang chén trà nóng trong đêm lạnh buốt , từ những cái nhìn dài hơn một nhịp thở tình yêu của họ nảy mầm như thế

Cường và Quang yêu nhau trong sợ hãi , yêu nhau trong những cái nắm tay vụng trộm , trong những đêm Cường trốn khỏi phòng mình , đi qua cả dãy nhà tối để gặp Quang dưới gốc bàn già , Quang mỗi lần như vậy đều thì thầm

" Cậu không nên đến đây..." nhưng bàn tay của anh lại vô thức níu lấy góc áo của Cường

" Không đến thì nhớ , mà nhớ thì đau .

Đau thì em không chịu được đâu "

Thế là Quang im lặng .

Im lặng mà yêu Cường đến cháy lòng , còn Cường , cậu yêu Quang hơn cả chính mình , hơn cả danh phận cậu cả Hội Đồng Vũ .

Họ yêu nhau như thế , lặng lẽ nhưng sâu đậm , mỏng manh nhưng đẹp đến đau lòng , như một mối tình sinh ra để bị cấm cản nhưng vẫn rực sáng trong từng nhịp tim của cả hai

Ta yêu nhau trong ngày hè

Nắng rót xuống vai gầy

Gió dường như đứng lặng lại

Để nhìn hai kẻ say tình

Nhưng rồi ,bà hội đồng biết chuyện vào một buổi sáng oi ả , khi gió đứng im như nín thở .

Tin tức Cường và Quang lén lút qua lại đến tai bà qua lời thì thầm của một kẻ hầu nhiều chuyện .

Ban đầu bà không tin .

Cậu cả của bà dòng máu quyền quý , tương lai nối nghiệp hội đồng lại vướng vào thứ tình cảm ô uế với một thằng gia nô bẩn tay bẩn chân?

Nhưng khi bắt gặp Cường lén đưa cho Quang một thỏi thuốc mỡ vì vết thương trên tay , ánh mắt Cường dịu dàng nhìn anh mà theo cách không một cô gái nào được nhận , bà hội đồng không thể nhầm lẫn đi đâu được .

Cơn giận của bà bùng lên như lửa bén vào rơm

" LÔI THẰNG QUANG RA ĐÂY!"

- Giọng bà vang dội , sắc lạnh như lưỡi dao chém xuống số phận của anh , đám gia nô xông vào , túm lấy Quang như kéo một con vật , Cường hốt hoảng lao đến

" Không được !

Mẹ !

Mẹ dừng lại , Quang không làm gì sai hết , là lỗi của con "

" Câm miệng!

Mày mà còn mở miệng ra bênh nó , là tao giết luôn mày "

Cường chết lặng , còn Quang chỉ kịp lắc đầu , môi anh run run

" Cậu...đừng chống lại , tôi...không sao "

Nhưng mọi thứ đã quá muộn .

Đám gia nô lôi Quang ra giữa sân , trời nắng lên cao chiếu xuống bóng hình gầy gò , yếu ớt của Quang .

Bà hội đồng đứng trên bậc thềm , giọng bà lạnh lẽo như phán quyết tử

" Đánh cho nó tới khi không còn thở , cho nó biết thân phận của nó ở đâu "

Cường bị 2 người khác giữ chặt lại , đôi mắt cậu đỏ hoe như sắp phát điên

" DỪNG LẠI!

TÔI NÓI MẤY NGƯỜI DỪNG LẠI!"

Từng cú roi quất xuống .

Máu thấm ướt cả nền gạch , vai Quang run lên bần bật, anh vẫn cố gắng ngẩng đầu , nhìn về phía Cường , ánh mắt anh dịu dàng và tuyệt vọng đến nhói lòng .

Cường gào lên , sự bất lực bóp nghẹn trong lòng ngực

" MẸ!CON VAN MẸ!

MẸ GIẾT CON ĐI THÌ HƠN"

Nhưng sân rộng lớn , không một ai nghe , đúng hơn là không ai dám lên tiếng .

Roi tiếp tục hạ xuống .

Quang gục dần , hơi thở của anh đứt quãng , đôi mắt mở không nổi nữa .

Trước khi gục xuống nền gạch , anh cố nhìn Cường một lần cuối như muốn khắc sâu hình bóng của cậu vào trong tim , cơ thể của Quang ngã xuống , không còn động đậy

Giữa sân nhà Hội Đồng Vũ , dưới ánh nắng vàng của mùa hè , một mối tình bị chôn sống trong máu và tiếng nấc nghẹn của người ở lại .

Cường vùng thoát khỏi 2 người đang giữ chặt mình , cậu lao ra như con thú bị dồn nén đến giới hạn cuối cùng

" QUANG!!!"

Cường quỳ sụp xuống nền gạch , vòng tay ôm lấy cơ thể bê bết máu của Quang .

Hơi thở của anh yếu ớt đến mức Cường phải kề tai sát ngực anh mới dò được một nhịp đập mong manh

" Mở mắt ra đi...Quang...mở mắt nhìn em đi ..."

Mí mắt Quang giật nhẹ , mí mắt anh nặng trĩu như đeo cả bầu trời .

Anh mở hé mắt vừa đủ để thấy khuôn mặt Cường nhoè đi trong nước mắt

" Ngoan...đừng khóc..."

- Giọng anh bây giờ như gió thổi qua , nhẹ đến nhói lòng .

Cường siết chặt lấy anh , như sở chỉ cần buông lỏng một chút là Quang sẽ tan biến

" Không...Quang...ở lại với em ...đi mà ... ai cho anh bỏ em , ai cho anh bỏ em ở lại một mình "

Hơi thở của Quang đứt quãng , anh cố nâng đôi tay mình lên chạm vào má của Cường

" Em ngoan...đừng khóc...nếu anh mất...anh vẫn sẽ...biến thành cát bụi...bảo vệ em..."

" Đồ ngốc!

" Cường bật khóc lớn hơn , giọng nức nở như một đứa trẻ

" Anh bị đánh đến thế này mà còn lo cho em ?

Quang...anh phải sống cho em...chỉ cần anh sống...muốn em quỳ , muốn em làm gì cũng được..."

Quang nhìn Cường , đôi mắt anh mờ dần nhưng vẫn ánh lên nét dịu dàng quen thuộc mà lần đầu cả hai gặp nhau

" Anh...yêu...em " Vừa dứt câu , đôi tay của Quang buông xuống , đập xuống nền đất lạnh lẽo , còn Cường chỉ biết ngồi đó ôm thân xác không còn hơi ấm của Quang , trời lúc nãy vừa nắng bây giờ cũng đã đổ cơn mưa như đang khóc than cho một cuộc tình bị chia cắt bởi số phận

Ngày mình đi , gió giông nhiều hơn

Tiếng mưa buồn thêm , nước mặn môi mềm

Gối chăn lạnh lùng , một mình quạnh hiu

Ngày mình đi , nhớ anh từng đêm

Xót xa mình ơi , lẻ bạn đâu rồi

Tiếng chim lạc bầy

Tìm bạn xa xa , nhớ anh vô cùng....

_Mình ơi

_______

Cái câu mà người hẹn với ta kiếp sau chờ nó ko có nghĩa gì với bộ này đâu chỉ là lướt tiktok xong thấy hay nên ghi vô thôi
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Câu thơ xàm


1.

Mình ơi sao nỡ bỏ em

Cô đơn một bóng lẻ loi một mình

Xa mình em biết sống sao

Chờ em theo với đôi mình không xa

2.

Một đời dang dở

Một kiếp chia lìa

Anh nằm trong đất

Em hoá người đi

3.

Âm dương cách biệt

Tim vẫn nhớ nhung

Một đời một kiếp

Chỉ còn nỗi đau

4.

Ta đi trưa hạ nắng gắt

Cổng làng rộn rã tiếng ve

Nghe giọt mồ hôi trên trán

Mặn như hương vị cuộc đời

5.

Hôm nay nhìn trời mưa

Bỗng nhớ về ngày xưa

Anh giờ nơi đất lạ

Chỉ còn em với mưa

6.

Ngày em về anh đã đi xa

Chỉ còn lại chăng những kỉ niệm

Ngủ yên anh nhé ta hẹn kiếp sau

Chúng ta gặp lại nhau không còn ly biệt

7.

Thương em năm tháng đợi chờ

Nhưng mà em ơi duyên mình lỡ rồi

Một đời lỡ hẹn bên thềm

Hương xưa tàn úa nỗi niềm chưa phai

8.

Trăng tàn xoi xuống bóng ai

Cõi dương lạnh giá cõi đời mờ xương

Anh đi bóng ngược vô thường

Em đây chờ đợi mỏi mòn tháng năm

9.

Mai này nếu anh có đi xa

Em à !

Em chẳng cần ghé qua

Rót dùm chung rượu bên bia mộ

Hay nén thương thơm để làm quà

10.

Hạ huyệt giây phút nặng nề

Thêm vài nắm đất thả về nơi xa

Mai này có ai ghé qua

Thấy trên mộ chí ghi là không tên

11.

Mùa thu rồi sẽ qua

Kỷ niệm rồi cũng phai nhoà

Chỉ là ngày tháng cũ

Chết rũ hồn đa đoan

12.

Ngồi thơ thẩn một mình ở trước mộ

Người nằm đây lặng lẽ từ bao giờ

Ta gặp người bao nhiêu lượt trong mơ

Lời chưa nói chỉ nhìn nhau im lặng

_____

Bị rảnh nên ghi thơ cho vui , mấy thơ này sẽ xuất hiện trong mỗi bộ truyện nhé ngẫu nhiên
 
Back
Top Bottom