Chương 4: Tỏ tình
Edit: Thanh
==============
Lộ An Thuần sửa sang lại nếp nhăn trên cổ áo, tóc cũng tán loạn xõa trên vai, chiếc cổ trắng nõn để lại vết ửng hồng, đó là dấu vết bàn tay thô bạo của anh vừa rồi.
Ngụy Phong mất tự nhiên nhìn sang chỗ khác, trải hai tấm giấy tờ chứng nhận lên quầy sửa chữa, dùng đầu ngón tay gõ gõ mặt bàn: "Cô tìm đứa nhỏ nhà tôi có chuyện gì sao?"
"Em ấy rất đáng yêu, tôi chỉ muốn trêu chọc một chút mà thôi."
Ngụy Phong liếc nhìn đứa trẻ còn chảy nước mũi, ngốc nghếch, mặc bộ quần áo nhếch nhác bẩn thỉu này...
Đáng yêu?
Một đống phân chó bên đường còn dễ thương hơn nó.
"Cô còn một cơ hội nói dối cuối cùng, thử xem có thuyết phục được tôi không."
Lộ An Thuần quan sát chàng trai trước mặt, CPU trong đầu vận chuyển nhanh chóng.
Rõ ràng, bản chất của anh rất đa nghi, cực kỳ cảnh giác với người lạ.
Lộ An Thuần nghĩ đến hoa khôi của trường đã tỏ tình thất bại trước đó, ma xui quỷ khiến nói: "Thật ra thì tôi... cũng tới tìm anh."
"Tìm tôi sao lại nói chuyện với thằng nhóc đó rồi?"
"Tôi muốn nghe ngóng chút thông tin về anh nên mới nói chuyện với em ấy."
Ngụy Nhiên vội vàng chứng minh cho Lộ An Thuần: "Đúng đó đúng đó, chị ấy hỏi anh có tốt với em không, có hung dữ không, tính tình có phải rất xấu xa không."
Sắc mặt Ngụy Phong thả lỏng một chút, anh kéo ghế công thái học tới ngồi xuống, đặt đôi chân thon dài lên bàn sửa chữa: "Cô nghe ngóng chuyện này làm gì?"
"Trước khi tỏ tình đương nhiên phải biết lai lịch của đối phương rồi."
Lộ An Thuần nhắm mắt tiếp tục nói, "Xem có phải người có khuynh hướng bạo lực gì không."
Ngụy Phong khẽ nâng cằm lên, vừa ngả ngớn lại phách lối ——
"Vậy bây giờ... hẳn là cô có kết luận rồi nhỉ."
Lộ An Thuần vốn định nhân cơ hội bước xuống, nói xin lỗi vì đã quấy rầy sau đó rời đi.
Thế nhưng...
Cô nhìn cậu bé trước mặt, lại cảm thấy có chút không cam lòng.
Vất vả lắm mới tìm được em trai...
Lộ An Thuần sửa lời nói: "Còn phải quan sát thêm."
"Cô còn muốn quan sát cái gì?"
"Nhân phẩm, tu dưỡng, còn có tính cách của anh, không thể chỉ qua một hai lần gặp mặt mà đánh giá anh được."
"Thấy ý của cô chắc là đã cân nhắc xong rồi nhỉ."
"Đương nhiên phải đánh giá cẩn thận."
Lộ An Thuần nghiêm túc nói, "Tôi chưa từng theo đuổi nam sinh bao giờ, trước kia đều là người khác theo đuổi tôi."
"..."
Ngụy Phong cảm thấy mình đã đủ tự luyến rồi, không nghĩ tới núi cao này còn có núi khác cao hơn.
Có điều khuôn mặt dịu dàng của mối tình đầu này của cô đã khiến Ngụy Phong, người chỉ yêu thích kiểu chị gái trưởng thành, có chút rung động ...
"Xin hỏi..."
Ngụy Phong nhìn thẻ căn cước của cô một chút, "Bạn học Lộ An Thuần, hộ khẩu ở Bắc Kinh và nhỏ hơn tôi một tuổi tám tháng, tôi chiếm được trái tim của bạn khi nào thế?"
"Chính là tối hôm đó."
Lộ An Thuần nghiêm túc nhìn anh, làm bộ như mỗi câu cô nói đều từ tận đáy lòng, "Sau khi về nhà trong đầu tôi đều là... dáng vẻ đánh nhau của anh, đẹp trai đến mức tôi không thể ngủ được."
Ngụy Phong nhớ lại tình huống tối hôm đó, khi đó trong lòng anh tràn đầy lửa giận, hận không thể giết chết tên kia.
Có thể đúng là có hơi bị đẹp trai.
"Có phải tôi không cẩn thận tỏ tình rồi không, anh muốn từ chối tôi sao?"
Anh cầm cái tua vít lên xoay vài vòng bằng đầu ngón tay, đôi mắt một mí sắc bén quan sát cô.
Giống như...
đang suy nghĩ.
"Khuôn mặt của cô là gu tôi."
Ngụy Phong dùng đầu ngón tay quét qua đầu tua vít, "Tôi cũng muốn quan sát cẩn thận xem, dù sao tam quan và tính cách mới là thứ quan trọng nhất."
"Ồ, anh nói đúng đó."
Ngụy Phong không cần phải nhiều lời nữa, lấy từ trong tủ ra một chiếc điện thoại di động cũ, dùng tua vít tháo rời nó ra.
Lời cô nói, một chữ anh cũng không tin.
Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào...
Anh vậy mà lại diễn tiếp với cô, có lẽ là vì muốn xem đến cùng mục đích của cô gái này là gì.
Hay là...
Chỉ đơn thuần là thấy sắc nảy lòng tham.
Cuối cùng Lộ An Thuần cũng có thể thuận lý thành chương ngồi trên ghế sofa trò chuyện với người bạn nhỏ Ngụy Nhiên
"Cậu bé, năm nay em học lớp mấy rồi?"
"Lớp bốn ạ."
"Vậy là còn rất nhỏ nha."
"Em đã mười tuổi rồi, là nam tử hán."
"Vậy em giỏi quá đi!
Em vừa mới nói điểm của mình không tốt lắm, em bị yếu môn nào?"
"Toán học của em không tốt, nhưng anh em học toán rất giỏi, đạt nhiều giải trong các cuộc thi.
Mỗi lần anh ấy hướng dẫn em đều rất tức giận, có một lần còn giận đến nỗi xé sách rồi ép em ăn sách luôn."
Ngụy Nhiên ủy khuất lên án với cô.
Lộ An Thuần an ủi cậu: "Đây không phải là lỗi của em, là anh trai em sai rồi, sao tính tình anh ấy xấu như thế chứ!"
"Hu, còn không phải sao!"
Ngụy Phong nhấc mắt nhìn cô.
Lông mi dài cong vút, che kín mí mắt, dưới ánh đèn dịu nhẹ, làn da trắng nõn non nớt, hai gò má hơi ửng hồng.
Chỉ là quần áo... có hơi bảo thủ cứng nhắc.
Nhưng chuyện này cũng không hề ảnh hưởng đến sự thật cô đẹp hơn cô hoa khôi kia n lần.
Anh cảm thấy cổ họng mình hơi ngứa, quay đi nhìn về phía nữ thần Thang Duy trên tấm áp phích trên tường.
Chàng trai lập tức thay lòng đổi dạ trong chớp mắt.
Sau một lát Ngụy Nhiên đưa bài văn chữ như gà bới của mình cho Lộ An Thuần xem ——
"Em làm văn tốt nhất trong lớp đó, mỗi tuần thầy Chu đều sẽ đọc bài văn em viết để làm văn mẫu trên lớp nữa."
"Thật sao?"
Lộ An Thuần giả vờ ngạc nhiên, "Để chị xem thử bài văn thế nào có thể làm văn mẫu, bài văn của chị chưa từng được giáo viên đọc lần nào."
"Dạ, chị xem đi!"
Lộ An Thuần nhận lấy bài văn, đọc kỹ từng chữ.
Ngụy Phong quan sát cô.
Còn tưởng rằng cô không có hứng thú với trẻ con, vốn dĩ có một số nữ sinh cấp ba ở độ tuổi này sẽ không có hứng thú với trẻ nhỏ, nhiều nhất chỉ miễn cưỡng có lệ.
Nhưng Lộ An Thuần không chỉ sẵn lòng nói chuyện với Ngụy Nhiên mà còn nói chuyện rất vui vẻ.
" < Mẹ của em>."
Cô đọc đề bài viết văn của Ngụy Nhiên lên, tò mò hỏi: "Tiểu Nhiên, em đã từng gặp mẹ chưa?"
"Chưa ạ."
Ngụy Nhiên lắc đầu, "Nhưng đây là đề bài, giáo viên yêu cầu nhất định phải viết nên em chỉ có thể tưởng tượng."
Lộ An Thuần đọc tiếp: "Mẹ em có mái tóc vàng đen nhánh, đôi mắt màu xanh ngọc, đôi tai của yêu tinh, chiếc răng nhọn, dáng người cao lớn và dũng mãnh, bà có thể bắn tên và cưỡi rồng để bay..."
Ngụy Phong nhịn không được chế nhạo: "Mẹ em là Avatar à?"
"Hứ!
Không liên quan đến anh!"
Lộ An Thuần nói với bạn nhỏ Ngụy Nhiên: "Trí tưởng tượng của em rất phong phú, những từ viết ra rất giàu tính hình tượng nhưng thiếu một thứ."
"Thiếu gì ạ?"
"Sự chân thật."
Lộ An Thuần ân cần nói, "Mọi người sẽ không tin những gì em viết là thật, em nên viết một người mẹ chân thật hơn."
"Nhưng em không biết một người mẹ thật sự sẽ thế nào."
"Chị có thể tặng mẹ chị cho em."
Lộ An Thuần lấy tấm ảnh hình trái tim trong ngực ra, đưa đến trước mặt cậu, "Đây, em có thể viết thế này, mẹ em có một mái tóc dày đen óng, đôi mắt ướt như bước ra từ thế giới cổ tích, mẹ thích mặc sườn xám, khi cười có lúm đồng tiền nhỏ ở khóe miệng, đồng thời, mẹ cũng là một vũ công cổ điển nổi tiếng thế giới với điệu nhảy tuyệt đẹp, để toàn thế giới thấy được vẻ đẹp chân chính thật sự nằm ở đâu...
Bà ấy còn rất tốt bụng, thích chó con và từng nuôi một chú chó tên Cầu Cầu."
Cậu bé tiến tời nhìn tấm hình, "Mẹ chị thật đẹp, sau này em làm văn có thể viết về bà ấy sao?"
"Ừm, có thể!"
"Cảm ơn chị!"
"Em không cần cảm ơn với chị."
...
Sắc trời dần tối, hơi thở sinh hoạt ở ngõ Thanh Hà càng thêm rõ ràng, nhà nào cũng đốt đèn nấu nướng, mùi thức ăn dầu mỡ thoang thoảng bốn phía.
Lộ An Thuần vẫn chưa muốn về, nói vài chuyện thú vị với cậu bé, từ bài văn tiểu học cho tới lý tưởng cuộc sống, cuối cùng hai người thế mà còn cùng hẹn nhau đến sông Bắc Đới ngắm biển.
Ngụy Phong đang ngồi ở quầy sửa điện thoại cầm tua vít tháo rời các bộ phận của điện thoại, bên tai thỉnh thoảng nghe thấy tiếng cười nhẹ như sóng biển vỗ nhẹ vào đá ngầm của cô gái.
Bình thường anh sẽ không cho phép nữ sinh theo đuổi mình ngồi trong cửa hàng đến khi màn đêm buông xuống, nhưng hôm nay... anh lại không hạ lệnh đuổi khách.
Chuông điện thoại Iphone vang lên, Lộ An Thuần nghe điện thoại: "Chị Liễu."
"An An, nên về nhà rồi, em ở đâu thế?
Chị kêu lái xe tới đón em."
"Không cần đâu chị Liễu."
"Em mới đến nên vẫn chưa quen thuộc nơi này, vẫn là để lái xe đến đón đi, đây cũng là dặn dò của ba em."
Lộ An Thuần im lặng một chút rồi nói: "Vậy chị bảo lái xe đến Tân Quang Thiên Địa đón em đi, em đang dạo phố ở đây, vừa mới xem xong một bộ phim."
"Được, em chờ nhé."
Lộ An Thuần cúp điện thoại, quay đầu thì phát hiện hai anh em đang nhìn cô.
Ngụy Phong cười lạnh nói với Ngụy Nhiên: "Nhớ kỹ, không được tin lời của phụ nữ."
Không một câu nào là thật.
"..."
Lộ An Thuần cũng không cảm thấy nói dối có gì không đúng, vì hoàn cảnh từ nhỏ của cô đã không thể không học nói dối.
Cô cây ngay không sợ chết đứng nói: "Chẳng lẽ anh chưa từng nói dối với người nhà lần nào à?"
"Chưa từng."
"Tôi không tin."
Mặc dù Ngụy Nhiên thích nói xấu anh trai nhưng chuyện này cậu có thể đảm bảo: "Chị, anh em nói thật đó, anh ấy chưa từng nói dối bà, bọn em đều không nói dối."
"Vậy cuộc sống của mọi người thật rất hạnh phúc."
Chuyện này thì Ngụy Phong không phủ nhận.
Hơn mười năm sau khi được bà Ngụy nhận nuôi, cuộc sống của anh rất hạnh phúc.
Mặc dù gia cảnh nghèo khó nhưng trong lòng rất mãn nguyện vì có được một gia đình như ý, luôn được yêu thương và quan tâm...
Dường như cũng có khả năng đi yêu người khác.
Cho đến khi lũ khốn ăn quỵt kia phá hỏng tất cả.
Nghĩ tới đây bàn tay cầm tua vít của anh nổi gân xanh.
Ngụy Nhiên hồn nhiên nói: "Chị, Tân Quang Thiên Địa cách đây hai ba cây số lận, sao chị không gọi lái xe đến ngõ Thanh Hà thế?"
Lộ An Thuần giải thích nói: "Bởi vì muốn bảo vệ một người... rất quan trọng với chị, nên chuyện hôm nay chị đến ngõ Thanh Hà không thể để bất cứ người nào biết được."
"Người chị nói rất quan trọng với chị, không phải là anh em đó chứ."
Lộ An Thuần cười không trả lời.
Trái tim của Ngụy Phong bị câu nói của cô kích thích, chỉ cảm thấy ngứa ngáy từ cổ họng thẳng đến trong tim.
Xong rồi.
Anh thật sự không ngăn được.
"Mau cút đi."
Anh bực bội nói với cô.
"Tôi đi đây, bái bai!
Sau này có thời gian tôi lại đến."
"Cũng không chào đón đâu, đừng đến nữa."
"Anh mà còn hung dữ như vậy thì điểm trong lòng tôi sẽ giảm đó."
Vậy mà cô còn dám uy hiếp anh?
"Chắc cô đã quên là cô đang theo đuổi tôi đó."
Lộ An Thuần lè lưỡi với anh một cái, đi ra ngoài ngõ nhìn cửa hàng không mấy nổi bật này.
Ánh sáng ấm áp chiếu qua cửa sổ thủy tinh dán giấy dán cửa sổ, không hiểu sao mang đến cho người ta cảm giác ấm áp và an tâm.
Đó là người thân ruột thịt của cô.
Trước cửa Tân Quang Thiên Địa, lái xe Kiều Chính đến đón cô, thấy cô đang xách túi lớn túi nhỏ thì chạy đến nhận lấy: "Chà, mua không ít nha."
"Sắp khai giảng rồi nên con muốn mua chút quần áo mới."
"Lên xe đi, hôm nay ba con cố ý đẩy lùi bữa tiệc để sớm về nhà nói muốn ăn cơm với con.
Kết quả con lại không ở nhà nên sắc mặt ông ấy rất khó coi, còn trách mắng dì Liễu của con một trận, nói gì mà không dẫn con cùng về nhà.
Tâm trạng của Lộ An Thuần khó khăn lắm mới bình tĩnh được thì giờ lại trầm xuống, lo lắng hỏi: "Chị ấy không sao chứ?"
"Không sao."
"Vậy chú mau chở con về đi."
Tài xế khởi động xe, chạy xe bảo mẫu lên cầu vượt nhanh như chớp chạy về nhà.
...
Sau khi Lộ An Thuần đi, cậu bé nhỏ Ngụy Nhiên ngồi trong cửa hàng điện thoại second-hand nhìn theo hướng cô rời đi, đeo tai nghe nghe mấy bài hát thịnh hành, thở dài thở ngắn.
Lúc này Chúc Cảm Quả cầm theo một túi giấy thấm dầu đi vào, vừa vào cửa liền xoa dầu lên mặt thằng nhỏ: "Bà ngoại em bảo em mang cho hai ngươi một ít sườn heo sấy khô."
"Giúp anh cảm ơn bà Chúc."
Ngụy Phong sai bảo Ngụy Nhiên, "Lấy mấy quả cam xấu Bồ Giang* mới mua mấy ngày trước cho anh gan heo mang về đi."
Ngụy Nhiên dứt khoát đem hết mấy quả cam xấu còn lại cho Chúc Cảm Quả mang về.
"Chỉ là chút sườn heo sấy khô thôi mà không cần đến đồ đáp lễ đâu."
"Bà ngoại cậu thích ăn cam."
Chúc Cảm Quả cũng rất bất đắc dĩ chỉ có thể nhận lấy.
Cậu ta chơi với Ngụy Phong từ nhỏ đến lớn nên hiểu rất rõ tính cách của Ngụy Phong, xưa nay không thích nợ người khác bất cứ thứ gì, hàng xóm láng giềng đưa chút gì đó anh cũng sẽ đáp lễ lại.
Lúc học tiểu học, trong lớp học vẽ, vì không có bút sáp màu nên anh chỉ có thể nhìn những bạn khác vẽ tranh, đáng thương bẹp miệng.
Hàng trước có một cô bé tốt bụng đã quay xuống cho Ngụy Phong mượn bút màu để anh có thể hoàn thành bài tập mỹ thuật.
Cô bé đó mập mạp, cũng không xinh, còn thường xuyên bị mấy bạn nam xấu xa trong lớp chế giễu là nữ đầu heo.
Sau khi tan học Ngụy Phong ra vườn hái vài bông hoa dại, dùng giấy màu học mỹ thuật gói lại, rồi dùng ruy băng buộc lại thành một bó hoa xinh đẹp, tặng cho cô bé làm quà đáp lễ vì đã cho anh mượn bút màu, làm cô bé lấy được mặt mũi trước bạn cùng lớp.
Bạn nữ bút sáp màu đã khóc ngay tại chỗ.
Ngụy Phong là người có đầu óc cực kỳ nhạy cảm và tinh tế, đôi mắt đen láy như lưỡi dao sắc bén, có thể thấu hiểu tâm tư nguyện vọng sâu nhất trong đáy lòng nhất của mọi người.
Bó hoa kia khiến cô bé bút màu yêu anh nhiều năm, đến năm lớp mười, cô ấy mới có dũng khí thổ lộ, nhưng anh lại nhẫn tâm từ chối.
Lý do rất đơn giản, anh không có ý gì với cô ấy, đừng nghĩ nhiều nữa, chỉ là báo đáp ân tình mà thôi.
Vì vậy nên anh thực sự là một kẻ thu hoạch trái tim thiếu nữ, các cô gái thích anh, không chỉ vì khuôn mặt đẹp trai, mà còn vì khí chất của một quý ông hoang dã trong anh.
Nổi tiếng là khó theo đuổi.
Trước mắt không có cô gái nào có thể hái được bông hoa gai góc này.
"Đúng rồi đúng rồi, lúc em vừa ra cửa nhìn thấy cô gái bị chúng ta dọa sợ đêm đó, sao cô ấy lại tới đây thế?"
Ngụy Nhiên vội vàng nói: "Chị ấy tới tìm anh trai em đó, giống với chị gái trước đó tới tỏ tình với anh trai em."
Chúc Cảm Quả kinh ngạc trợn tròn mắt: "Không phải chứ?!"
Mặc dù mọi người trong ngõ đều biết rằng Ngụy Phong là người được chào đón, trong mấy năm qua, chỉ cần có những cô gái xinh đẹp đi ngang qua ngõ Thanh Hà thì tám chín phần đều là tới tìm Ngụy Phong.
Cô gái hôm nay có giá trị nhan sắc rất cao, nhưng túi xách trên người cô... còn có giá cao hơn.
"Đây chắc chắn là con gái nhà giàu, anh em bán mười ngàn cái điện thoại cũ cũng không mua được một cái túi xách của người ta đâu, là phiên bản giới hạn toàn cầu của LV đó."
Mặc dù Chúc Cảm Quả cũng không có tiền gì, nhưng bình thường rất thích xem tạp chí thời trang, ngắm nhìn trai đẹp gái đẹp và quen thuộc với các nhãn hiệu thời trang hàng đầu quốc tế, "Cái túi đó không phải có tiền là mua được đâu, toàn thế giới chỉ có một số ít, cô ấy có thể lấy được, điều đó chứng tỏ nhà cô ấy nhất định không phải nhà giàu bình thường, mà là đỉnh cao trong giới người giàu đó!
Là một con siêu cá sấu trong tư bản!"
Ngụy Phong mặt không chút thay đổi sửa màn hình điện thoại di động: "Con gái nhà giàu làm sao có thể ăn mặc như cô ta, quấn như ni cô, cổ hủ lỗi thời."
Ngụy Phong lướt nhìn thằng nhóc một cái: "Em thấy thế nào."
"Ồ, chị ấy nói chị ấy không đủ tiền để mua cho em thật nhiều cốc hành tinh, chỉ có thể mua mười cái, em cảm thấy chị ấy không phải người có nhiều tiền đâu."
"Nghe thấy rồi chứ?"
"Ngụy Phong, anh không bình thường nha."
Chúc Cảm Quả cười tủm tỉm mà nhìn Ngụy Phong, "Sao vậy, anh không hi vọng cô ấy là con nhà giàu à?"
"Liên quan gì tới tôi."
Ngụy Phong tháo màn hình điện thoại ra, rất không khách khí nói, "Anh đây còn chả quen biết cô ta."
"Mấy cô gái theo đuổi anh, anh quen được mấy người."
"Một người cũng không có."
Ngụy Nhiên xen vào, "Nhưng mà!
Lúc nãy anh em còn gọt táo cho chị ấy."
"Gì?
Anh em còn biết gọt táo."
"Kỹ thuật còn rất tốt đó, lật dao một cái, xoạt xoạt xoạt vài giây đã gọt xong, vỏ cũng không đứt luôn!"
Cậu bé khoa trương ra dấu.
Chúc Cảm Quả cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, một người có tính tình mạnh mẽ như Ngụy Phong, như một con chó hoang không thể trêu chọc, đã cắn chặt rồi thì sẽ không nhả ra, phải xé được một miếng đẫm máu xuống thì mới dừng lại.
Một kẻ như vậy nói anh cầm dao đâm người cậu ta còn tin, chứ cầm dao gọt táo, còn là gọt táo cho con gái...
Chúc Cảm Quả thật sự không thể tin được.
"Sao anh phải gọt táo cho cô ấy?"
Ngụy Phong để điện thoại xuống, hời hợt nói: "Tôi dọa cô ấy hai lần, cô ấy coi tôi là người đàn ông bạo lực nên phải thay đổi ấn tượng một chút."
"Đừng nói nữa, cái tư thế đánh nhau liều mạng của anh đúng là khiến mấy cô gái rất sợ."
Chúc Cảm Quả nở nụ cười, lấy cùi chỏ khoác cổ Ngụy Nhiên, "Có phải cô ấy cảm động chết rồi không?"
"Không có, chị ấy còn chẳng nhận lấy."
"Tại tại tại tại sao chứ!"
"Chị ấy nói chị ấy không thích ăn táo, chỉ thích ăn cherry."
"..."
"Cuối cùng anh em tự ăn hết quả táo, hạt cũng nhai nát luôn!"
*
Lộ An Thuần trở lại biệt thự Giang Đinh, Lộ Bái và Liễu Như Yên đang ngồi trong phòng ăn, trên bàn có mấy món cay Tứ Xuyên tinh xảo, họ đều không động đũa.
"Xin lỗi, con về trễ."
Lộ Bái mặt không biểu cảm, nhìn không ra ông đang có tâm trạng gì: "Đi đâu vậy?"
Lúc này tài xế Kiều Chính xách túi lớn túi nhỏ đi tới: "Ây da, An An mua không ít đồ ở Tân Quang Thiên Địa đâu."
Đôi mắt như diều hâu của ông ta quét về phía Liễu Như Yên: "Cô không đi cùng con bé?"
"Em...
Em muốn..."
Liễu Như Yên lắp bắp nói, Lộ An Thuần ngắt lời cô ấy, "Không trách mẹ, là con không muốn có người đi cùng, thích đi dạo một mình tự do hơn nên mới nói dì ấy về trước."
Lộ Bái đi tới nhìn những bộ quần áo hàng hiệu mà Lộ An Thuần mua rồi lấy điện thoại ra kiểm tra đối chiếu với tin nhắn nhắc nhở tiêu dùng thẻ tín dụng, bình tĩnh nói: "Trong đó có hai tiếng con không dùng một đồng nào, con đã đi đâu?"
"Đi xem phim."
Lộ An Thuần biết ông ấy sẽ hỏi vậy, lấy ra vé xem phim sớm đã chuẩn bị xong.
Lộ Bái nhìn lướt qua không hỏi thêm nữa, chỉ nói với Kiều Chính: "Lấy mấy bộ quần áo này ra xử lý đi."
"Hả..."
Kiều Chính lúng túng nhìn Lộ An Thuần, "Nhưng. . .
"
Ánh mắt Lộ An Thuần dán chặt vào tấm thảm, yên lặng không nói lời nào.
"Lộ tổng, đây là Lộ tiểu thư mua... làm vậy..."
Lộ Bái lấy một chiếc váy hai dây trong đó rồi ném nó xuống chân Lộ An Thuần một cách không khách khí: "Cái này giống cái quái gì, ăn mặc như vậy là muốn câu dẫn ai hả, lỗ mãng."
Dường như Lộ An Thuần đối với những chuyện này...
đã tập mãi thành thói quen, cô quay đầu vẻ mặt không thay đổi nói với Kiều Chính: "Vậy làm phiền chú Kiều rồi."
"Haiz."
Kiều Chính nhặt cái váy dưới đất lên rồi xách mấy túi mua sắm lớn nhỏ ra ngoài.
Lộ An Thuần ngồi vào cạnh bàn ăn ngoan ngoãn ăn cơm.
Lộ Bái thấy cô nghe lời như vậy, sắc mặt thoáng hòa hoãn một chút, ông gắp một miếng sườn xào chua ngọt cho Lộ An Thuần: "Lần sau có đi dạo thì cứ để cô ấy đi với con đi, đi một mình có gì thú vị chứ.
Con mới đến nên chưa quen thuộc với thành phố này, ở đây địa hình lại phức tạp, cầm bản đồ cũng không nhất định có thể tìm được đường đâu."
"Con biết rồi ba."
"Chuyện party đã sắp xếp xong chưa?"
Ông lại hỏi Liễu Như Yên.
"Chuẩn bị xong rồi, lần này là để chào đón An An đến, em đã mời rất nhiều bạn học ở trường trung học số một Nam Gia, bạn nam bạn nữ đều có, đều là con của đối tác kinh doanh của anh, để mọi người làm quen với nhau một chút, cũng có vài người vừa thi đại học xong, thành tích rất tốt, có thể truyền thụ kinh nghiệm ôn tập lớp mười hai cho An An."
"Ừm, rất thỏa đáng.
"Trên mặt Lộ Bái hiếm khi xuất hiện vẻ khen ngợi.
Liễu Như Yên thấy ông ấy vui vẻ bèn đề nghị: "Vậy... có thể cho em trai em đến chơi cùng được không, em cũng muốn giới thiệu An An làm quen với em ấy, như vậy em ấy và An An có thể giúp đỡ lẫn nhau trong trường học.
"Cô bảo con gái tôi đi chăm sóc em cô?"
"Không phải!"
Chóp mũi Liễu Như Yên đổ mồ hôi, vội vàng nói, "Ý em là em ấy có thể chăm sóc và bảo vệ An An, dù sao cũng còn nhỏ, lỡ như có chuyện gì thì Lệ Hàn và An An dù sao cũng là một nửa người nhà, chắc chắn là đứng về phía con bé."
Lộ Bái lạnh nhạt nói: "Tùy cô."
...
Trong căn phòng bi-a đầy khói, một vài thiếu niên mặc quần đùi hoa đang vây quanh bên bàn bi-a, lần lượt đánh quả bóng.
Một đứa trẻ ngậm kẹo mút mang tới cho Ngụy Phong một bưu kiện, mở ra đó là một lá thư mời nhập học trường trung học số 1 Nam Gia.
Trên mặt anh không có biểu cảm gì, tùy tiện đặt bưu kiện lên bàn, cúi người đỡ gậy con ngươi đen nhánh nhắm ngay quả bi màu xanh.
Cây gậy dài vừa đẩy một cái, hai quả bi chạm vào nhau, quả bi màu xanh vững vàng rơi xuống lỗ.
Chúc Cảm Quả cầm gậy đi tới, lấy bưu kiện lên nhìn thử: "Được nha anh Phong!
Thật sự vào rồi!"
Trung học số 1 Nam Gia là trường chuyên cấp 3 trọng điểm của thành phố C, chất lượng giáo viên ở đây rất tốt, rất nhiều con cái nhà giàu dù phải tranh giành bể đầu đến mấy cũng muốn được gửi đến đó, học phí cũng cao ngất trời .
Ngoài những người có tiền, có một nhóm học sinh thành tích top đầu từ thành phố cơ hồ đều được trung học số 1 Nam Gia bỏ túi.
Nếu thành tích không tốt thì có thể học trung học số 1 Nam Gia không, cũng có thế, nhưng phải có tài năng ở mặt khác, hơn nữa phải có tài năng cực kỳ xuất chúng thì mới có thể ——
Ví dụ như thể thao thì phải đạt giải quốc tế, còn thi đấu thì phải được quán quân hay á quân, xếp thứ ba cũng không được; ví dụ huy chương vàng, bạc trong các cuộc thi vật lý, toán học phải đạt đẳng cấp quốc tế...
Dù sao trường này cũng là trăm sông đổ về một biển, chỉ cần người được nhận vào, dù thành tích có nát đến đâu đều có thể dạy dỗ nên người.
Hơn nữa trường học này không có cái gọi là lớp chọn, vào đây đều đối xử như nhau, coi như là một dòng nước sạch trong các loại trường trung học trọng điểm của thành phố.
Ba Chúc Cảm Quả là thầy giáo vật lý ở trung học số 1 Nam Gia, ông cũng là người đã đẩy tài liệu của Ngụy Phong đến Văn phòng tuyển sinh của trung học số 1 Nam Gia.
Kỳ thi tuyển sinh đại học ở thành phố C thực hiện 3 cộng 1 cộng 2, không còn phân xã hội và khoa học, kiểm tra thống nhất ngôn ngữ và toán học, vật lý và lịch sử chọn một môn, tư tưởng chính trị, địa lý, hóa học, và sinh học chọn hai môn trong đó.
Nửa năm trước bà Ngụy qua đời, cuộc sống của em trai không ổn định, Ngụy Phong cũng không có tâm trạng thi đại học, khi đó anh chỉ thi một môn duy nhất là toán.
Tổng điểm môn toán là 150, anh thi được 150.
Giống với đa số con trai, anh thiên về khoa học tự nhiên.
Ở trường cấp 2, anh đã giành chiến thắng trong tất cả các cuộc thi toán học và vật lý, giống như chơi đùa vậy, đầu óc anh thông minh như bật hack.
Trung học số 1 Nam Gia lần này sẵn sàng phá vỡ các quy tắc và ghi danh anh lần này, cũng hy vọng rằng mấy cuộc thi toán học quốc tế tiếp theo, anh có thể mang lại cho trường một thành tích tốt.
Chúc Cảm Quả vừa thọc banh vừa hỏi anh: "Anh tìm gia đình nhận nuôi em trai anh, đã tìm được chưa?"
"Có xem thử mấy nhà nhưng không thích hợp."
Ngụy Phong cầm cục lơ như một con xúc xắc, xoa đầu gậy rồi bình tĩnh nói: "Một số gia đình có con nhỏ, một số thì cha mẹ trông rất tệ, anh sợ họ bạo lực gia đình."
"Nói thật em trai anh đã lớn như vậy rồi mà còn có gia đình đồng ý liên lạc với anh đã không tệ rồi, anh còn kén cá chọn canh."
Ngụy Phong liếc anh ấy một cái: "Cậu cho rằng đây là chợ bán thịt heo à?"
Bà Ngụy đi quá đột ngột, Ngụy Phong cũng mừng vì mình đã trượt kỳ thi tuyển sinh đại học, năm nay nếu anh đi thì thằng bé không biết phải làm sao.
Vẫn còn thời gian một năm, có lẽ có thể tìm được một gia đình nhận nuôi thích hợp, một lần nữa tìm ba mẹ tốt cho nó.
Chúc Cảm Quả nheo mắt, thọc quả banh, nhưng không vào lỗ, quả bóng xanh lăn đến trước mặt Ngụy Phong.
"Đúng rồi, có một công việc, anh có muốn nhận không?
Giá cả không tồi."
"Việc gì."
"Nhà phú hào mở party, muốn tìm mấy em trai đẹp làm bồi bàn, chú của em phụ trách việc này, bảo em xem có bạn nào đáp ứng được yêu cầu không, em lập tức nghĩ đến anh."
Chúc Cảm Quả đi đến trước mặt anh, dùng khuỷu tay chọc vào ngực anh, "Tiền này cũng không phải ai cũng có thể kiếm được, chủ yếu là giá trị nhan sắc phải qua cửa."
"Kêu tôi đi hầu hạ mấy cô cậu nhà giàu?"
"Cái gì mà hầu hạ không hầu hạ chứ, chúng ta đều là giai cấp vô sản, đứng đấy cũng có thể kiếm được tiền, lao động là vinh quang!"
Ngụy Phong thoải mái đánh viên bi kia vào lỗ, lười biếng nói: "Không quen mặc âu phục, ngại chật."
Chúc Cảm Quả cười tủm tỉm nói: "Lương một giờ là 1000, còn chật không?"
"Tôi là loại người thấy tiền sáng mắt à?"
"Rất rõ ràng, chính là anh."
Ngụy Phong cong môi, nhìn anh ấy cười một tiếng: "Gửi thời gian và địa chỉ vào điện thoại anh."
"Đến lúc đó em tới tìm anh, chúng ta cùng đi."
"Không phải cậu nói phải là người có ngoại hình đẹp à?"
Chúc Cảm Quả lập tức xù lông: "Lời này của anh là có ý gì hả!
Nói rõ ràng xem!"
...