Có những hồi ức, tưởng rằng đã quên, nhưng nó vẫn ở đấy, chỉ là được lưu trữ ở nơi sâu nhất trong tâm trí, được phủ lên một lớp lăng kính mờ của thời gian mà thôi.
_____
Tiết trời cuối hè đáng lẽ đã bớt oi bức hơn để chuẩn bị bước vào tiết thu mát mẻ cùng hương hoa sữa nồng nàn, thế nhưng sự tắc nghẽn của đoạn đường từ chợ trung tâm đi vào trường Chuyên khiến bầu không khí oi bức đến khó thở.
Tiếng xe cộ, tiếng cãi nhau, tiếng máy móc của công trình cạnh đó, tất cả hòa lại thành một bản thanh âm chói tai.
Nhìn dòng người chật ních với đủ các phương tiện đi lại trên đường, vài phút mới di chuyển được một chút, cảm giác bực bội bắt đầu nhen nhóm trong lòng tựa đốm than nóng rực, rồi râm ran khắp cơ thể.
Đáng lẽ giờ này người đang chen chúc trong dòng người này là bố hoặc mẹ chứ không phải tôi.
Chỉ bởi vì nghỉ hè lâu hơn thằng em, thế nên bố mẹ bắt tôi đi họp phụ huynh cho nó để hai người đi ăn đám cưới dưới quê.
Sau hơn ba mươi phút di chuyển với tốc độ rùa bò, tôi cũng đã đến được đoạn đường rẽ vào trường, nhanh tay vặn ga phi con xe của mẹ.
Nắng vàng đổ dài trên cổng trường quen thuộc, hàng cây ngày nào đã cao hơn, màu xanh mát ôm lấy những mảnh kỷ niệm của lũ học sinh.
Nhìn thấy sân trường ngập mùi nắng, khóe môi tôi bất giác cong lên, vài ba mảnh ký ức đột nhiên ùa đến, tựa như chưa từng rời đi, tựa như tôi vẫn đang mặc bộ đồng phục chạy nhảy.
Theo dòng người đi vào đến nhà xe, tôi leo xuống và cất áo chống nắng vào cốp rồi mới rảo bước về phía tòa A, đảo mắt nhìn những tòa nhà vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.
Đột nhiên một bóng dáng quen thuộc lọt vào tầm mắt, khiến tôi như bừng tỉnh, vội vã chạy theo, như đang đuổi theo những kỷ niệm xưa cũ.
- Cô Hương ơi!
Nghe thấy có người gọi tên mình, cô chủ nhiệm năm cấp ba của tôi ngó nghiêng nhìn quanh tìm kiếm.
Rồi cô nhìn thấy tôi, đồng tử nâu trầm ấy giãn dần ra, ôm lấy tôi, khóe môi cô dần cong lên.
Ánh mắt ấm áp y hệt như những ngày ôn đội tuyển, những ngày mà gặp mặt mấy đứa học trò đến mức phát chán, thỉnh thoảng lại phải mắng chúng nó vì lơ là việc học, nhưng cũng thương khi thấy chúng nó vất vả cày ngày cày đêm vì kỳ thi mà đứa nào cũng hi sinh rất nhiều để đánh cược.
- Em chào cô ạ, cô còn nhớ em không?
- Cái Hạ chứ ai!
- Cô Hương vỗ nhẹ vào cánh tay cô học trò nhỏ, dịu dàng hỏi thăm - Đi đâu đây?
- Dạ, em đi họp phụ huynh cho em trai ạ.
- Tôi hớn hở cầm lấy cánh tay người mẹ thứ hai của mình, chăm chú nhìn ngắm mái tóc mới của cô - Nhìn cô dạo này càng ngày càng đẹp nha, tóc này hợp với cô lắm đấy.
- Nhỉ?
- Cô nhướn mày với tôi, tay vuốt nhẹ mái tóc yêu thích, vui vẻ khi tìm kiếm được sự đồng tình - Thế mà ông chồng cô kêu không hợp.
- Trông trẻ hơn hẳn mà.
- Đấy, ai cũng khen thế mà, ông chồng cô chả có mắt thẩm mỹ gì cả.
Mà thôi, cô phải đi vào lớp rồi, không phụ huynh đợi.
Năm nay lại được phân công cầm đầu bọn trẻ tiếp đây.
- Cô vỗ nhẹ vào cánh tay tôi lần nữa, khẽ dặn dò - Cố gắng nhé, hôm nào có dịp gọi mấy đứa đội tuyển qua nhà cô chơi.
- Dạ vâng ạ, em chào cô.
- Tôi vẫy tay, nhìn bóng lưng của người giáo viên tần tảo ấy khuất dần sau hành lang lớp học quen thuộc.
Tâm trí dường như cũng trôi theo bóng lưng ấy, lang thang về những ngày còn ngồi trên ghế nhà trường.
Những ngày tháng học đội tuyển của bọn tôi sẽ chẳng đáng nhớ đến vậy, nếu cô không vừa tạo áp lực vừa tạo thoải mái cho chúng tôi, cô là người gắn kết mấy đứa chúng tôi lại thành một tập thể nhỏ, cùng cố gắng, cùng đùa giỡn, cùng lo lắng và cùng trưởng thành.
Khi bóng lưng ấy đã vào hẳn trong lớp thì tôi mới rảo bước nhanh hơn về phía tòa C.
May là lúc tôi đến thì cô giáo chủ nhiệm cũng vừa mới đi tới cửa lớp, đúng là đến tận khi đóng vai phụ huynh tôi vẫn không bỏ được tật đến sát giờ.
Tôi cúi đầu chào cô rồi nhanh chân bước vào, đi về chỗ của em trai mình.
- Em chào chị ạ!
- Tôi cúi đầu chào người phụ nữ bên cạnh.
Cô ấy chỉ gật đầu chào lại, ánh mắt thoáng ngạc nhiên.
- Em đi họp cho Khánh Duy hả?
- Cô bên cạnh tò mò nhìn tôi.
- Dạ vâng, em là chị gái của Duy ạ.
- Tôi gật đầu đáp lại, rồi lấy điện thoại trong túi ra.
- Thảo nào trông trẻ thế!
Cô giáo bước vào với nụ cười dịu dàng, mái tóc ngắn ngang vai mềm mại xõa trên bờ vai mảnh.
Thực hiện bước chào hỏi xong, cô bắt đầu mở danh sách để điểm danh.
Tôi tò mò liếc một vòng quanh lớp học, ngoài chiếc bảng được trang trí bằng phấn màu rất nghệ thuật ra thì mọi thứ cũng không thay đổi quá nhiều so với trước kia.
Vẫn giữ một lớp lăng kính hoài niệm, đẹp đến mơ màng.
- Trần Hoàng Bảo Chi ạ!
- Cô bắt đầu nâng cao tông giọng lên sau khi gọi vài lần mà không nhận được câu trả lời - Phụ huynh của em Bảo Chi đến chưa ạ?
Mọi người quay qua quay lại nhìn nhau, tìm kiếm phụ huynh của bạn đang được xướng tên, nhưng không có động tĩnh gì.
Cô vừa định đọc đến tên tiếp theo thì một người thanh niên đột nhiên chạy hớt hải từ bên ngoài vào trong lớp, cúi đầu chào cô giáo:
- Chào cô giáo ạ, tôi là phụ huynh của em Bảo Chi, trên đường gặp chút chuyện nên đến muộn, xin lỗi cô ạ.
- Dạ chào anh, anh vào ngồi đi ạ.
- Cô giáo gật đầu đáp lại rồi lại cúi đầu tích lên trên giấy.
Cậu trai nọ đeo khẩu trang kín mít, đoán chắc chừng hơn hai mươi tuổi, có lẽ cũng đi họp cho em.
Mặc dù khuôn mặt cậu ta đã được che đi phân nửa, nhưng vẫn như được lắp bóng đèn trên người, đi đến đâu sáng bừng đến đấy.
- Trịnh Khánh Duy.
Đang mải mê nhìn theo người nọ, thì nghe thấy tên em trai, tôi giật bắn mình, vội vã đáp, âm lượng vô thức to hơn:
- CÓ Ạ!
Hình như cô giáo cũng hơi bất ngờ khi nghe thấy giọng nói quá cỡ của vị phụ huynh bất đắc dĩ này nên ngẩng đầu nhìn tôi vài giây rồi mới cúi xuống điểm danh tiếp.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ điểm danh, tôi mở điện thoại lên để lướt linh tinh cho đỡ chán, tiện thể trả lời tin nhắn của vài ba người bạn.
Lúc cô giáo bắt đầu triển khai nội dung buổi họp, cũng là lúc não tôi phải tiếp nhận hai luồng thông tin cùng lúc, một là từ giọng nói đều đều của cô, còn lại là những thứ xuất hiện trên màn hình điện thoại.
Buổi họp rất nhanh đến hồi kết, tôi khoác túi lên và chuẩn bị đứng dậy thì lại được cô gọi tên ở lại cùng vài phụ huynh khác, lại phải quay lại chỗ ngồi một lần nữa.
- Dạ em xin chút thời gian của các anh chị ở đây, bởi vì các bạn đều là học sinh đội tuyển thi khu vực năm trước.
Và năm nay cần có một đội tuyển để tham gia kỳ thi quốc gia, nên có thể sẽ mất thêm khá nhiều thời gian của các em, và sẽ phải đóng góp một quỹ nho nhỏ để mua tài liệu, các anh chị thấy thế nào ạ?
- Cô giáo cứ sắp xếp thôi, bọn tôi không có ý kiến gì hết ạ.
- Một cô phụ huynh đại diện lên tiếng.
Tôi lựa chọn im lặng nhường cho các phụ huynh khác lên tiếng, và rồi trong lúc giơ tay sang để chỉnh lại áo, tôi vô tình khiến chiếc điện thoại trên bàn rơi xuống.
Tiếng động lớn thu hút sự chú ý của mọi người, ánh mắt của tất cả mọi người nhanh chóng đổ dồn về phía tôi.
Sau khi nhặt chiếc điện thoại yêu quý lên, tôi cẩn thận kiểm tra, chiếc điện thoại xấu số của tôi nứt thêm một đường nhỏ ở góc trái màn hình.
Không để tôi buồn một giây nào, ánh mắt của mọi người đã ùa đến, khiến tôi chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo cho qua chuyện.
Và rồi ánh mắt của cậu bạn "bóng đèn" kia khiến nụ cười trên môi tôi lập tức khựng lại, dù ánh mắt của mọi người đều đã rời đi, nhưng tôi vẫn cảm nhận được có ai đó đang để ý đến từng hành động của mình, tim tôi khẽ run.
Sau khi cô phổ biến một vài nội dung, phát giấy thông báo về kế hoạch, thì buổi họp phụ huynh buồn chán này cũng đến hồi kết.
Vừa đứng dậy thì cái kẹp tóc ở trong túi tôi rơi xuống đất.
Tôi cúi đầu nhìn cái kẹp màu xanh thẫm, đứng hình mất vài giây, tự hỏi việc rơi đồ liên tục này có phải là điềm gì hay không?
Tôi cúi người nhặt nhanh chiếc cặp rồi đứng dậy, trong giây phút ngẩng đầu lên, tôi thấy cậu "bóng đèn" vẫn đứng ở ngay cửa ra vào, hướng ánh mắt về phía tôi như đang chờ đợi điều gì đó.
Mọi người đều về hết rồi, cậu ta còn ở lại làm gì nữa vậy?
- Chào anh ạ!
- Tôi gật đầu chào xã giao rồi lựa chọn đi cửa sau để ra ngoài.
Nhưng cậu trai kia vẫn cố thu hút sự chú ý của tôi bằng cách chặn đường ngay ngay trên hành lang.
Một là mở miệng ra xin số, hai là tránh đường để người ta còn về, chứ im ỉm rồi chặn đường nhau là có ý gì?
Tôi đã cố biểu đạt sự khó chịu của mình bằng cách nhíu mày, nhưng có vẻ người nọ vẫn không chịu nhượng bộ.
- Có chuyện gì vậy ạ?
- Trước sự lì lợm của chàng trai đó, tôi quyết định cho cậu ta cơ hội giãi bày.
- Chị Khánh Hạ.
- Giọng cậu ta nhẹ tựa cơn gió, khiến tôi khẽ sởn gai ốc.
Lần đầu tiên tôi thấy cái tên tôi được vang lên mà nghe rùng mình đến vậy.
Tôi nheo mắt nhìn cậu trai trước mặt, cố lục lại ký ức tìm kiếm một hình ảnh tương tự.
Nhưng vì cậu ta đeo khẩu trang kín mít, tóc mái dày che gần đến mắt, nên tôi không thể tìm hình ảnh nào khác tương đồng.
- Em là ai nhỉ?
- Tôi hạ giọng nhẹ nhàng hơn.
Dường như câu nói của tôi chẳng lọt được vào tai người kia, cậu ta cứ đứng đó nhìn tôi chằm chằm, hai mắt rưng rưng như sắp khóc đến nơi.
Cậu ta đang định khóc đấy à?
Làm như fan cuồng gặp được idol không bằng vậy.
Tôi chậm rãi lùi lại theo bản năng, khó hiểu nhìn người trước mặt.
- Lâu lắm rồi không gặp.
- Cậu ta lẩm bẩm trong miệng rồi tiến gần về phía tôi.
- Xin lỗi nhé, tôi có việc phải đi trước đây!
Tôi khẽ gật đầu rồi lách người sang định bụng chuồn luôn.
Nhưng chưa kịp chạy thì đã bị bàn tay người nọ kéo lại.
Hành động quá đáng của cậu ta khiến cơn sóng phẫn nộ trong tôi dâng trào.
Không nghĩ ngợi gì nhiều, tôi giáng ngay một cái tát vào khuôn mặt sau lớp khẩu trang kia.
Có lẽ cơn đau đã khiến bàn tay đang nắm chặt thả lỏng dần, nhưng chỉ vài giây cậu ta lại siết chặt.
- Bỏ ra!
- Tôi gằn giọng, cố vùng vẫy để thoát thân - Biến thái hả?
- Chị không nhận ra anh à?
- Cậu ta dùng tay còn lại cởi bỏ cái khẩu trang xuống.
Gương mặt ấy được ánh chiều tà ôm lấy, không gian trong một chốc đã trở nên mơ màng hơn, tựa như đang trôi dạt trong miền mơ màng mỗi đêm.
Người con trai ấy nhanh chóng bước đến, đẩy tâm trí tôi về lại những ngày xưa cũ.
Nơi lớp kính mờ vẫn còn trong veo, nơi những cảm xúc rung động mới được reo rắc.
Dù cho có bị thời gian mài mòn bao lâu, thì tôi cũng sẽ chẳng bao giờ quên được khuôn mặt ấy.
Dưới lồng ngực phập phồng dường như có gì đó nhức nhối, những mảnh vỡ đã găm vào tim từ rất lâu lại nhói lên.
Tôi cứ ngỡ thời gian đã xóa nhòa hết những vết thương ấy, nhưng nó vẫn ở đấy, chẳng qua là do tôi đã dần quên đi sự hiện diện của nó vì mải chạy đua với cuộc sống bộn bề.
Nực cười thật, tôi cứ ngỡ mình đã quên rồi chứ!
Vậy mà những hồi ức đó vẫn in sâu trong tâm trí tôi, chẳng qua là đã được phủ lên lớp màu ngả vàng của thời gian, chẳng còn gần gũi như trước nữa.
Sự lãng quên mà tôi nhầm tưởng chỉ là lớp vỏ bọc được những hồi ức khác phủ lên mà thôi.
Không hiểu sao, sống mũi tôi cay sè, nước mắt cũng trào dâng khỏi hốc mắt, khiến mọi thứ mờ dần.
Đột nhiên, một bóng lưng rộng lớn chắn trước mặt, che đi tầm nhìn của tôi.
Bàn tay đang bị nắm lấy hẫng trong không trung, nhanh chóng mất đi điểm tựa rồi chơi vơi buông thõng xuống.
Tôi chớp mắt, giọt nước mắt trượt xuống, hòa vào những cảm xúc đang trào dâng trong lòng, mặn chát.
- Này này, đàn ông con trai ai lại bắt nạt con gái thế?
Không thấy chị ấy khóc rồi à?
- Giọng gắt gỏng đầy khó chịu quen thuộc vang lên ngay phía trước, nhưng có lẽ khi nhìn thấy chàng trai kia cũng đang chuẩn bị khóc đến nơi thì người nọ khựng lại, cúi đầu thì thầm - Chị vừa đánh người ta à?
Em trai tôi, Trịnh Khánh Duy, đã quên mất mục đích ban đầu của mình và bắt đầu chất vấn chị của nó.
Tôi hít một hơi lấy lại bình tĩnh rồi mới đáp lời thằng bé:
- Chị phòng vệ chính đáng thôi mà.
Nhưng sao em ở đây?
- Định rủ chị đi ăn chè, nhưng mà nhắn tin không thấy trả lời.
- Duy nghiêng đầu đáp.
Tôi vừa nghe thằng bé nói, vừa đưa mắt nhìn về phía chàng trai kia.
Cậu vẫn đứng yên chờ đợi, đôi mắt ngân ngấn nước chất chứa đầy nỗi niềm mà tôi không muốn thấy.
Tôi cũng chẳng hiểu nổi, người im lặng rời đi cũng là cậu, người đột nhiên xuất hiện lại khiến những vết thương cũ nhức nhối cũng là cậu, người đem sự tội lỗi trong ánh mắt ấy để khiến tôi đau đớn vẫn là cậu ấy.
Rốt cuộc cậu ấy muốn tôi phải làm thế nào?
Ánh mắt của kẻ si tình là thứ không thể đeo lên lớp vỏ bọc, nó có thể bộc lộ cảm xúc của người ấy một cách trần trụi nhất.
Nhưng một người từng bao bọc tôi bằng ánh mắt dịu dàng và ngọt ngào nhất, lại chính là người đẩy tôi vào một cái kết không rõ ràng đầy đau đớn.
Giờ ánh mắt ấy lại quay lại, dùng sự ân hận và hối lỗi đầy đáng thương ấy để trói buộc, tôi không có cách nào thỏa hiệp để tin tưởng thêm lần nữa.
Đột nhiên Duy nhích sang, che khuất đi tầm nhìn của tôi.
- Ê anh là ai?
- Thằng bé vênh mặt nhìn người trước mặt - Định làm gì chị gái tôi đấy?
- Anh có chuyện muốn nói với Hạ.
Có vẻ như cậu vừa nhích sang một bên để nhìn thấy tôi rõ hơn, nhưng Duy đã nhanh chóng di chuyển để chắn lại.
Giây phút đó, tôi không biết làm gì ngoài việc nấp sau lưng cậu em trai, trốn tránh ánh mắt của người nọ, trốn tránh cả những xúc cảm đang cuộn như sóng trào ở trong lồng ngực.
- Mắt đui à?
Không thấy chị tôi không muốn nói chuyện với anh à?
- Thằng bé gắt gỏng.
- Khánh Hạ...
- Cậu gọi tên tôi, mong rằng tôi sẽ ngồi nghe câu chuyện chẳng biết thực hư ra sao để giải thích cho sự mất tích của mình, rồi tôi sẽ mềm lòng, tin và tha thứ, để cậu có cơ hội đâm thêm một cái dằm nữa vào trái tim trong lồng ngực này.
- Anh xin lỗi!
Cảm xúc tức giận bắt đầu nhen nhóm rồi lan ra khắp tâm trí, xóa mờ đi sự sợ hãi ban nãy.
Tôi buông lỏng bàn tay đang nắm chặt vạt áo, bước sang nhìn thẳng vào mắt cậu.
- Này, chị lớn tuổi hơn em đấy, đừng có xưng anh như thế, nghe kỳ lắm.
Cậu ta định tiến đến nhưng bị cánh tay của Duy chặn lại, chỉ đành dùng ánh mắt để truyền tín hiệu cho tôi.
Nhưng tôi từ chối tiếp nhận, lập tức cụp mắt nhìn xuống mặt đất.
- Chuyện qua rồi thì để nó qua đi, chị cũng chả nhớ nữa rồi, em không cần thấy có lỗi đâu.
- Gió thổi, hương hoa vương nắng quẩn quanh, chạm vào những mảnh hồi ức vụn vỡ - Chị đi trước đây, mong là sau này sẽ không gặp lại nữa nhé.
Nói hết câu, tôi lập tức kéo Duy đi ngay, không để người nọ nói thêm bất cứ điều gì nữa.
Có lẽ tôi đang trốn tránh, cũng có lẽ khi nhìn thấy cậu ấy, sự tủi thân xen lẫn uất hận sẽ dâng lên rồi dằn vặt trái tim, thế nên tôi chẳng muốn đối diện với người con trai ấy thêm nữa.
- Ai đấy?
- Vừa đi đến nhà xe thì Duy đã giở giọng chất vấn.
Nhà xe trống trơn, chỉ còn lác đác vài chiếc xe.
Đáng lẽ giờ này tôi đang ở một quán ăn nào đó và thưởng thức bữa xế chiều của mình rồi, thế mà cậu ta lại đột ngột xuất hiện, khiến những cảm xúc hỗn loạn bủa vây lấy tâm trí tôi rối bời.
- Người yêu cũ.
- Tôi cúi người lấy mũ bảo hiểm đưa cho thằng bé, dù không muốn nhắc đến, nhưng tôi vẫn phải thừa nhận sự thật ấy.
- Chị cũng có người yêu cũ ấy hả?
- Duy cầm lấy mũ, tròn mắt nhìn tôi.
- Mày không có nên ghen tị à?
Tôi lườm Duy cảnh cáo, rồi cắm chìa khóa và dắt xe ra.
- Xin lỗi đi, em có người yêu từ năm lớp 8 rồi cơ!
- Duy bĩu môi.
Tôi leo hẳn lên xe rôi vặn chìa khóa, dường như Duy sợ tôi tức lên sẽ phi đi luôn rồi bỏ nó lại, nên yên lặng leo lên yên sau.
Nhưng thằng bé vẫn không chịu bỏ cuộc, tiếp tục gặng hỏi về danh tính của cậu nhóc kia khi cả hai đã đến quán.
- Kể đi, em không nói với bố mẹ đâu.
- Duy nài nỉ, gắp một miếng khoai lang kén bón cho tôi.
- Chuyện xa lắc xa lơ, chị mày quên rồi.
- Tôi vừa nhai khoai vừa phủi tay từ chối.
- Cứ giấu thế nhở, giờ chị kể đi, tí em kể lại cho chị nghe chuyện của em với Dứa.
Mấy hôm trước tôi nhắn tin, gọi điện cho thằng bé để hỏi tung tích em Dứa mà nó nhắc trong ghi chú Messenger là ai, mà mãi nó không chịu khai.
Thế mà giờ lại đem ra để trao đổi với tôi cơ đấy, đúng là lòng tò mò của con người luôn lớn hơn chúng ta nghĩ.
Tôi cũng vậy, thế nên tôi quyết định nhặt lại những mảnh sành ký ức ấy ghép lại thành câu chuyện hoàn chỉnh, để kể cho em trai mình.
Có lẽ không chỉ vì cuộc trao đổi ấy, mà còn vì điều gì đó mà chính tôi cũng chẳng rõ.
Kì lạ thật!
Có những khoảnh khắc tôi nghĩ mình đã quên, vậy mà khi chủ động nhớ đến, nó vẫn ở đấy, nguyên vẹn và hoàn chỉnh y hệt trước kia.
____
Ngày sửa: 26/9/2024