Chương 13: Phong Thái Hào Nhoáng Của Hậu Cung
Tối đó Cố Chấp không về ngủ, Khương Tuyết Thanh một mình chiếm trọn chiếc giường lớn, lăn qua lăn lại ngủ một giấc ngon lành, vô cùng thoải mái.
Đáng tiếc, sáng sớm hôm sau đã bị Tinh Trúc gọi dậy.
Tinh Trúc đưa cho cậu một cốc sữa đậu nành ấm, cẩn thận nói: "Phu nhân, hôm nay phải đi thỉnh an lão phu nhân rồi, lần trước vì ngủ cùng tướng quân nên mới không cần."
Khương Tuyết Thanh sửng sốt: "Vậy là chỉ cần Cố Chấp không về ngủ, ta phải dậy sớm đi thỉnh an mỗi ngày ư?"
"Vâng."
Thế thì hay rồi, như vậy sau này cậu không đi chẳng phải là rất bất hiếu sao.
Tuy cảm thấy rất áy náy, nhưng không kính trọng trưởng bối trong nhà là việc làm tổn hại danh tiếng, nghiêm trọng hơn nữa nếu truyền đến tai Thái hậu, có thể trực tiếp khiến cậu bị hưu.
Tuy nhiên, lần này Hoắc Thường Khanh đã đến, cậu buộc phải đi, hơn nữa hôm nay cũng không thích hợp để gây rối Hầu phủ.
Khương Tuyết Thanh vội vàng đứng dậy rửa mặt thay quần áo.
Trước khi đi, để tạo sự đối lập với Hoắc Thường Khanh, cậu lại một lần nữa sửa soạn kỹ lưỡng, mặc đồ càng xa hoa càng khoa trương, trên đầu cắm đầy châu báu trang sức, bộ cẩm bào đen thêu chỉ vàng được cậu mặc một cách vô cùng phô trương, cứ thế dẫn theo một đám đông người hầu rầm rộ đi thỉnh an.
Lúc này đoàn kịch vẫn chưa đến, cậu phải ở trước mặt lão phu nhân thêm một lúc, nên không giả vờ yếu ớt, mà hoạt bát nhảy nhót bước vào phòng.
"Lão phu nhân khỏe ạ!"
Cậu đội đầy châu ngọc lấp lánh rạng rỡ, cúi mình hành lễ về phía ghế chủ tọa, cực kỳ lớn tiếng thỉnh an Triệu thị, giống hệt một cái đèn di động.
Lời vừa dứt, trong phòng im ắng đến đáng sợ.
Vài ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cậu.
Hầu lão phu nhân xoa thái dương, hé mắt, không nói gì, cứ thế để Khương Tuyết Thanh giữ nguyên tư thế hành lễ, hoàn toàn không có ý gọi người đứng dậy.
Khương Tuyết Thanh lại không nhìn ra điều bất thường, sau khi hành lễ liền vươn vai đứng thẳng, ngoan ngoãn tìm một chỗ ngồi xuống, lạch cạch mở nắp chén trà uống một ngụm.
"Hơi đắng," Khương Tuyết Thanh lắc đầu, thực ra cậu vẫn thích uống trà sữa hơn, đợi rảnh rỗi cậu nhất định phải nghiên cứu kỹ lưỡng những món ăn đó, kết hợp cổ kim chắc chắn sẽ tạo ra nhiều món mới lạ.
Nghe vậy, Triệu thị suýt nữa thì tức cười, đặt mạnh chén trà xuống "cốp" một tiếng.
"Đúng là ra dáng rồi đấy, hôm nay còn đến thỉnh an bà già này làm gì, ngay cả việc quỳ gối ở từ đường cũng có thể cầu tướng quân miễn cho ngươi, quả thực là thứ gì chướng mắt cũng có thể vào phủ."
Trong đôi mắt đen như mực của Khương Tuyết Thanh lộ ra vẻ khó hiểu, cậu nghiêm túc hỏi: "Khương thị ngu độn, xin lão phu nhân nói rõ hơn là trong phủ ai chướng mắt ạ?
Con sẽ giúp người đuổi hắn ra khỏi phủ, mang theo hành lý vĩnh viễn đừng quay lại nữa."
Nói xong, ánh mắt cậu liếc nhìn hai vị di nương đối diện, rồi lại ghé đầu nhìn ra ngoài những người hạ nhân, nhìn đi nhìn lại mà duy chỉ không nghĩ đến bản thân.
Sắc mặt Hầu lão phu nhân trở nên rất khó coi.
Bên cạnh, Văn di nương che miệng khăn tay cười trộm, hoàn toàn không có ý định ra mặt giải vây.
Bà già này xem như gặp phải kẻ cứng đầu rồi, Khương thị có danh phận tướng quân phu nhân đương triều trong tay, tướng quân đang được thánh ân sủng, lại xa cách với lão thái bà, cho dù là lão thái bà cũng không thể chỉ đích danh nói muốn đuổi người ra khỏi phủ.
Ngược lại, Trương di nương ăn mặc sang trọng bên cạnh, nhìn bộ y phục của Khương Tuyết Thanh còn lộng lẫy hơn của mình, bĩu môi tiếp lời: "Ta thấy ngươi mới là chướng mắt nhất, đến thỉnh an mà còn ăn diện lả lơi thế này, chẳng biết là muốn khoe khoang cho ai xem."
Khương Tuyết Thanh quay sang nhìn Trương di nương, thầm nghĩ khó trách trong nguyên tác Dung Lệ lại để mắt đến bà ta, cái miệng này đúng là nhanh thật.
Cậu giật giật vạt áo, giọng điệu tỏ vẻ rất ngượng ngùng: "Trương di nương quá khen rồi, bộ này của con rất bình thường, sao lại nhìn thấy ở đây toàn các di nương ăn mặc cao quý nhất mới đúng chứ, di nương hôm nay đặc biệt ăn diện cho lão phu nhân xem phải không?"
Hầu lão phu nhân lập tức nhíu mày nhìn bà ta, Trương di nương hoảng hốt chỉ vào Khương Tuyết Thanh nói: "Ngươi đừng có vu khống ta, ta vẫn luôn ăn mặc thế này mà."
Bên cạnh, Văn di nương điềm tĩnh xen vào: "Trương thị hôm nay quả thực có vẻ đơn giản hơn một chút, quả nhiên bà ấy ăn mặc lộng lẫy nhất vào ngày Văn Lệ biểu thiếu gia đến, hôm đó quả thực là quốc sắc thiên hương, hoàn toàn lấn át người ta rồi."
Vừa nghe nhắc đến vị này, thái dương Hầu lão phu nhân giật giật, ánh mắt nhìn Trương di nương đã có chút bất mãn: "Đủ rồi, xuống nghe khúc đi."
Khương Tuyết Thanh đang đợi điều này, cũng không màng lão phu nhân có chào đón hay không, liền hăm hở cùng đi vào vườn hoa.
Văn di nương quay đầu nhìn cậu một cái, mỉm cười với cậu không nói gì.
Trên đường, hàng chục người hầu qua lại phục vụ, chính chủ chỉ có bốn vị.
Khương Tuyết Thanh cũng có chút hiểu vì sao Cố Chấp lại muốn mở nhiều hậu cung đến vậy, phủ lớn thế này ít người quả thực hơi trống trải, nếu có Dung Lệ ở đây thì thú vị rồi.
Trong nguyên tác, đoạn này nhờ có Dung Lệ, hắn ta đã gặp em trai ruột của Hoắc Thường Khanh, từ đó quen biết Hoắc Thường Khanh.
Cũng vì Dung Lệ là thiếu gia của nhà mẹ đẻ Hầu lão phu nhân, nghĩ đến lão phu nhân thích nghe kịch, hôm nay đã đặc biệt đề nghị với lão phu nhân cho họ đến.
Khương Tuyết Thanh tối qua không gặp họ, liền đi trước đến đoàn kịch bỏ tiền hối lộ một chút cho người quản lý, để Hoắc Thường Khanh vốn dĩ không có trong danh sách lần này được sắp xếp đến sớm, hy vọng lần này sẽ thuận lợi.
Cậu ôm một đống bí mật cốt truyện đi vào vườn hoa, chẳng mấy chốc đã phát hiện ra khu vườn này thật sự rất lớn, những hành lang và cây cối hoa cỏ chồng chất lên nhau như một mê cung, rất thích hợp cho những tình tiết nghe trộm bí mật bị ám sát trong phim truyền hình.
Chẳng trách Hoắc Thường Khanh sau khi biểu diễn xong, lúc rời đi lại bị lạc trong đó, đúng lúc va phải nam chính Cố Chấp.
Tuy nhiên, những chuyện dựa vào sự trùng hợp thế này Khương Tuyết Thanh không thể hoàn toàn đánh cược được, vạn nhất không gặp được mà lại để người ta đi mất thì phiền phức rồi.
Cậu tính toán ngồi chung trước sân khấu kịch, nếu có bất ngờ thì nhanh chóng tìm cách.
Chẳng mấy chốc, một nhóm người lần lượt ngồi vào chỗ trong đình, xung quanh những nha hoàn cầm quạt nhẹ nhàng quạt gió, trước mặt trà nước bánh điểm tâm đủ loại liên tục được bày ra, bên cạnh còn đặt một chậu lớn đựng đá lạnh.
Hầu lão phu nhân thích nghe kịch, cả phủ đều biết.
Bà còn rất dễ nghe chán, thường xuyên chiêu mộ các đoàn kịch từ khắp nơi trên cả nước đến hát những khúc mà bà ít nghe.
Trong vườn hoa đã có sẵn sân khấu kịch, vừa lớn vừa sang trọng, lúc này phía sau màn sân khấu đoàn kịch đã chuẩn bị sẵn sàng có thể bắt đầu bất cứ lúc nào.
Hầu lão phu nhân ngồi xuống, liếc mắt một cái, rồi lại đứng dậy bảo người hầu đẩy ghế của bà ra phía trước một chút, đảm bảo rằng tầm mắt sẽ không nhìn thấy Khương thị kẻ phiền phức này.
Ai ngờ, khoảnh khắc tiếp theo, lại thấy Khương Tuyết Thanh cũng theo đó mà đẩy ghế của mình ra phía trước.
Cậu thật sự chẳng quan tâm đến quy tắc chút nào, lại dùng tay kéo ghế giữa hai chân, khiến người ta kinh ngạc.
Bất kỳ ai xuất thân từ gia đình thế gia có chút quy củ cũng sẽ không làm ra hành động thô lỗ như vậy.
Lúc này, bên cạnh truyền đến một tiếng cười khẩy: "Quả nhiên là người nhà quê, như kẻ làm công chưa từng thấy đời, trước đây chưa từng xem đoàn kịch bao giờ phải không?"
"Đúng là chưa xem bao giờ," Khương Tuyết Thanh vẻ mặt mong đợi, "Trước đây thường nghe người trong thôn nói người trong đoàn kịch đẹp trai, ta muốn xem hôm nay có ai đẹp hơn Trương di nương không."
Sắc mặt Trương di nương lập tức đen lại: "Ngươi dám so ta với đám hý kịch đó ư?"
"Đây là do di nương tự nói đấy, đã nói ta giống kẻ làm công, di nương so với hý kịch thì có làm sao đâu."
Trương di nương nghẹn lời, sau đó nhướng mày: "Được, vậy cứ để họ ra xem có ai đẹp hơn ta không."
Hầu lão phu nhân thực sự đã nghe đủ rồi, bực bội phất tay ra hiệu cho đoàn kịch mau ra.
Lúc này thời tiết không được tốt lắm, bên ngoài hơi âm u, nóng bức ngột ngạt, nhưng khi đoàn kịch vừa xuất hiện, mây đen bỗng tan đi một chút, một tia nắng chói chang cứ thế chiếu thẳng xuống sân khấu, đồng thời chiếu lên người thiếu niên áo vải bước ra với vẻ cúi đầu.
Khương Tuyết Thanh nhìn mà sửng sốt, quả không hổ là phong thái của hậu cung thực sự, vừa xuất hiện ngay cả ông trời cũng giúp đỡ, đâu như cậu thì cứ đổ nhào xuống sông.
Hôm nay vai diễn của Hoắc Thường Khanh là một cô gái nghèo bán thân chôn cha, tuy nhiên quần áo thô sơ khó che giấu phong thái, thật sự là nhất cử nhất động đều quốc sắc thiên hương, lại thêm ánh mắt kiên nghị, tính cách kiên cường rèn luyện từ nhỏ, khí chất không hề có nửa phần yếu đuối.
Đây chính là Hoắc Thường Khanh, hậu cung thứ hai của Long Ngạo Thiên, cũng là người có thân phận ban đầu thấp nhất trong hậu cung của Cố Chấp.
Đương nhiên, có thể trở thành hậu cung chắc chắn không đơn giản, vị này cũng là một người quý tộc danh gia vọng tộc lưu lạc bên ngoài, một nhân vật chính đáng thương bị tráo đổi.
Lúc này Hoắc Thường Khanh vừa xuất hiện, Trương di nương lập tức im bặt, ngơ ngác nhìn trên sân khấu, khuôn mặt nhanh chóng đỏ bừng vì ngượng.
Văn di nương ở bên cạnh lẩm bẩm: "Xem ai đẹp hơn nào."
Trương di nương trừng mắt nhìn bà ta không nói gì.
Chẳng mấy chốc, vở kịch bắt đầu.
Là hậu cung của Long Ngạo Thiên, các khả năng của Hoắc Thường Khanh đương nhiên đều đứng đầu, kịch khúc luyện tập từ nhỏ cũng không ngoại lệ.
Vừa cất giọng đã khiến mấy người trấn động, khiến Hầu lão phu nhân không ngừng gật đầu, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra nụ cười.
Ngay cả Khương Tuyết Thanh, người hầu như chưa từng xem kịch, cũng chìm đắm vào đó.
Một nén hương (40p-60) trôi qua nhanh chóng, mọi người đều có chút lưu luyến không muốn rời, Hầu lão phu nhân còn bảo họ ngày mai đến thêm một lần nữa.
Chẳng mấy chốc, đoàn kịch bắt đầu thu dọn đồ đạc, Khương Tuyết Thanh cũng xin cáo từ.
Hầu lão phu nhân mong cậu mau đi, chẳng thèm để ý hay quản cậu.
Vị này đã không đánh được, không mắng được thì cứ coi như người trong suốt vậy.
Khương Tuyết Thanh lúc này cũng không rảnh để ý đến Triệu thị, toàn tâm toàn ý vào những tình tiết trọng điểm tiếp theo.
Cốt truyện gốc đã có chút thay đổi vì cậu, Cố Chấp bây giờ có thêm một chiếc đèn cung đình, có lẽ sẽ không trở về sớm như ban đầu.
Cậu quyết định lát nữa sẽ đi theo xem một chút, nếu Cố Chấp không về, cậu sẽ tìm cơ hội giữ Hoắc Thường Khanh lại.
Thế là cậu đuổi người hầu đi, một mình đi theo sau Hoắc Thường Khanh từ xa.
Hoắc Thường Khanh thu dọn đồ đạc chậm hơn những người khác một chút, trên sân khấu kịch mọi người đều đã đi hết chỉ còn lại mình cậu ta.
Lại vì lần đầu đến, khi đến một ngã ba đường, đã nhớ nhầm hướng, lại đi về phía nội viện của tướng quân.
Dáng vẻ của cậu ta rất đẹp, tuy lưu lạc dân gian nhưng lại hiểu biết lễ nghĩa, bóng lưng mặc quần áo thô sơ cũng có cảm giác của một tiểu thư khuê các.
Mọi việc đều thuận lợi, Hoắc Thường Khanh nhanh chóng dừng bước dưới gốc cây đào nở rộ trong nguyên tác, không kìm được ngẩng đầu nhìn lên.
Từng cánh hoa đào rơi trên vai và tóc cậu ta, người đẹp thanh tú không sao tả xiết.
Khương Tuyết Thanh cũng dừng bước, đứng sau hành lang.
Đúng rồi, chính là ở đây, cây đào hai năm không nở của Hầu phủ hôm nay nở hoa chính là vì cảnh này, đẹp đến mức hoàn toàn như một bức tranh thủy mặc tĩnh vật.
Cố Chấp mau nhìn xem đẹp biết bao nhiêu, mau từ dưới gốc đào xuất hiện và va mặt với cậu ta đi.
Cậu căng thẳng nín thở, thấy Hoắc Thường Khanh cúi người vốc một nắm hoa đào, chỉ cần vừa gặp Cố Chấp lập tức có thể rải hoa như tiên nữ.
Mau đến đi.
Một cơn gió thổi qua, xung quanh dần trở nên yên tĩnh, trời không chiều lòng người, cho đến khi Hoắc Thường Khanh đứng dậy mà gốc cây lớn phía sau vẫn không có động tĩnh gì, Cố Chấp cái tên không có duyên này thật sự không trở về.
Khương Tuyết Thanh đành phải tiến lên gọi cậu ta lại, còn chưa kịp động thì Hoắc Thường Khanh đã quay đầu thẳng tiến về phía cậu, đi vòng qua hành lang đến trước mặt cậu cúi chào: "Tướng quân phu nhân khỏe ạ."
"Ừm?
Ngươi nhận ra ta à," đã bị cậu ta phát hiện thì Khương Tuyết Thanh cũng không giấu nữa, từ phía sau bước ra, đầu đầy châu ngọc lanh canh.
Hoắc Thường Khanh phong thái ung dung, giọng điệu bình thản không nhanh không chậm: "Kinh thành sớm đã có lời đồn, tướng quân và phu nhân đã về Hưng Long Hầu phủ tạm trú, hậu viện hầu gia không có thiếu gia, thế tử Cố An cũng chưa lấy vợ, nếu là biểu thiếu gia trong phủ lúc này chắc chắn sẽ đi cùng Hầu lão phu nhân về phòng.
Người có thể thấy ở đây chắc hẳn là tướng quân phu nhân ngài."
Nói xong, cậu ta nhẹ nhàng rải nắm hoa đào, giọng nói trong những cánh hoa vương vấn rất dịu dàng: "Cũng chỉ có dung mạo của tướng quân phu nhân mới đẹp hơn cả những cánh hoa đào này."
Khương Tuyết Thanh đâu đã từng được hưởng đãi ngộ như nam chính Long Ngạo Thiên, nhất thời được khen đến đỏ bừng vành tai, ngại ngùng không muốn làm khó cậu ta nữa.
Đều tại cậu tối qua đã thay đổi cốt truyện khiến Cố Chấp chưa về, làm lỡ việc của Hoắc Thường Khanh.
Đã vậy cậu chỉ có thể cố gắng tìm cớ bắt nạt người ta, để Cố Chấp về mà xót xa cho cậu ta một phen.
Thế là Khương Tuyết Thanh cố ý hỏi: "Đã biết ta là tướng quân phu nhân, vì sao còn cứ đi thẳng về phía nội viện của tướng quân?"
Vẻ mặt Hoắc Thường Khanh rõ ràng trở nên kinh ngạc, sau đó lập tức cúi người hành lễ: "Xin tướng quân phu nhân bớt giận, thật sự xin lỗi, nô tì không biết đây là hướng nào, lần đầu đến nơi rộng lớn như vậy đã gây ra chuyện cười rồi."
Khương Tuyết Thanh vốn dĩ mềm nắn rắn buông, thế này thì cậu còn làm sao mà ra tay bắt nạt được, bàn tay giấu trong tay áo không khỏi siết chặt lại, trên mặt cũng bất giác trở nên hiền lành hơn: "Đã trùng hợp như vậy thì ta sẽ dẫn ngươi đi xem nội viện của tướng quân, tối nay cứ ở đây đi."
Nói xong, cậu phất tay: "Đi theo ta."
"Tạ tướng quân phu nhân."
Cảm thấy Hoắc Thường Khanh ngoan ngoãn đi theo sau, dù tình nguyện hay không cũng không nói nhiều lời, Khương Tuyết Thanh càng thấy cậu ta EQ cao và biết thời thế, hoàn toàn không phải mình có thể sánh bằng.
Lát nữa Cố Chấp thấy chắc chắn sẽ biết ngay ai hơn ai kém.
Thế là cậu dẫn người đến viện của mình, bảo người ta chỉ kê một chiếc ghế, mình ngồi dưới mái hiên: "Vừa nãy ta thấy ngươi có một đoạn múa rất hay, hãy múa lại cho ta xem ở đây đi."
Hoắc Thường Khanh đầu tiên gật đầu, có vẻ rất vui vì điệu múa được công nhận, sau đó vẻ mặt hơi khó xử: "Thưa phu nhân, không có tiếng trống nhạc thì hiệu quả có thể sẽ giảm sút."
"Không sao cả," Khương Tuyết Thanh vỗ hai tay "tách" một tiếng, "Ta sẽ vỗ tay bên cạnh cho ngươi, vỗ theo tiết tấu."
Cậu cảm thấy Cố Chấp sắp trở về rồi, dù sao Hoắc Thường Khanh xuất hiện với phong thái lộng lẫy như vậy, cốt truyện chắc chắn đang được đẩy về phía để Cố Chấp gặp gỡ hậu cung, cho dù vì sự thay đổi của đèn cung đình mà hắn về muộn, hẳn cũng sẽ không muộn quá lâu.
Như vậy, đợi Cố Chấp vừa về, vừa hay thấy Hoắc Thường Khanh đứng dưới ánh nắng nhảy múa, cậu không tin Cố Chấp sẽ không nhất kiến chung tình.
Khương Tuyết Thanh thì thầm với Tinh Trúc một lúc, Tinh Trúc mắt sáng lên dẫn theo hai tiểu thị vệ vội vã đi.
Điệu múa chính thức bắt đầu, cùng với điệu múa uyển chuyển là tiếng vỗ tay lộn xộn của Khương Tuyết Thanh.
Tuy nhiên, cậu cũng muốn tạo hiệu ứng tốt, cố gắng thích nghi, chẳng mấy chốc tiếng vỗ tay đã trở nên nhẹ nhàng, phối hợp với điệu múa lại nghe rất hay.
Hoắc Thường Khanh chìm đắm trong điệu múa, không còn sự cung kính trong cuộc sống, thực sự là thần thái bay bổng, mỗi nụ cười, mỗi cái nhíu mày đều vô cùng đẹp.
Lúc này Tinh Trúc và những người khác quay lại, đứng cách đó không xa, tung từng nắm hoa cánh hoa lên người Hoắc Thường Khanh.
Tuy nhiên, Tinh Trúc tứ chi không phối hợp, vụng về, động tác buồn cười cực kỳ.
Khương Tuyết Thanh cũng không nhịn được cong khóe môi, cậu vốn dĩ có vẻ lạnh lùng, khi không biểu cảm thì đuôi mắt rất sắc, nhưng một khi cười lên, đôi mắt lại như cánh hoa ngậm sương mờ, đẹp hơn cả những cánh đào bay khắp trời.
Cố Chấp vừa vào viện đã nhìn thấy nụ cười ấy, gió cuốn theo những cánh hoa dịu dàng thổi tới, hắn đứng yên trên hành lang, thân thể trắng lạnh dưới bộ quan phục nhuốm máu dường như cũng dần dần ửng đỏ, một cảm giác ngứa ran nhỏ bé thấm sâu vào tận xương tủy.