Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Tiểu tú tài đoạn tụ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
248816484-256-k581722.jpg

[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hạ Phong Liễu
Ảnh bìa: Cynthia
Couple: Dám yêu dám hận táo bạo nóng tính thụ vs Thâm trầm ổn trọng ở nhà vạn năng công
Chính là câu chuyện về một tiểu tú tài đoạn tụ vừa đẹp vừa lẳng lơ đến tiểu quan quán mua một quy nô (nam tạp vụ trong kỹ viện) về nhà chung sống.



đammỹ​
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 1: Tú tài là đoạn tụ


"Lão Hán đầu thôn hôm qua đến Xuân Hoa Lâu mua một kỹ nữ già về làm vợ!"

Chuyện này lan truyền khắp thôn Khê Đầu nhanh như lửa cháy gặp cỏ khô, ngay cả Lục Trường An sống lẻ loi một mình giữa sườn núi cũng nghe được đại sự này!

Nhưng khác với thái độ khinh bỉ và ghê tởm của đám người kia, Lục Trường An chợt cảm thấy khát vọng chôn sâu dưới đáy lòng mình đột nhiên bị khơi lên.

Lục Trường An là tú tài đầu tiên ở thôn Khê Đầu, y năm nay mới mười tám tuổi, đang ở độ tuổi có triển vọng tốt đẹp.

Nhưng từ khi phụ mẫu Lục gia lần lượt sinh bệnh qua đời hai năm trước, Lục Trường An có lẽ bị đả kích lớn nên mới đầu năm đã điên điên khùng khùng bỏ thư viện về nhà!

Ngay cả thư viện cũng không đi thì mẹ nó còn thi cử nhân gì nữa!

Lúc ấy chú họ Lý Chính của y vừa nghe tin này thì lập tức trợn mắt ngã lăn quay, may nhờ có người bóp miệng đổ canh sâm vào mới cứu được, sau khi tỉnh lại ông chú càng già càng dẻo dai liền vác gậy rượt Lục tú tài chạy suốt hai dặm!

Y bỏ thư viện cũng không tính, Lục Trường An cứ như bị ma nhập đem bán hết tám mẫu đất và tòa nhà ngói đen gạch xanh rộng lớn mà cha y để lại cho y cưới vợ để đổi lấy ngân lượng, sau đó chạy tới sườn núi Thạch Oa xây lên một tiểu viện khác rồi sống một mình ở đó!

Mấy người lúc đầu muốn gả khuê nữ cho y đồng thanh "xì" một tiếng khinh miệt, lập tức từ bỏ kẻ suy đồi sa cơ thất thế này, quay về tìm bà mối để gả nữ nhi ra ngoài.

Từ đó Lục tú tài sống yên ổn giữa sườn núi cho qua ngày tháng.

Nhưng...... thật ra y không phải tự ý bỏ thư viện về nhà mà bị thư viện đuổi về, nguyên nhân là...... y ở trong thư viện xem lén và vẽ trộm bí tịch Long Dương!

À ờ, đúng vậy, tú tài Lục Trường An chính là kẻ đoạn tụ!
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 2: Tú tài xem bí tịch


Đêm đó Lục Trường An lăn qua lăn lại thế nào cũng thao thức không ngủ được!

Y đứng dậy lê guốc gỗ đi đốt đèn, con chó đen ngoài cửa cảnh giác ngẩng đầu, thấy là y mới yên tâm nằm xuống.

Lục Trường An chạy đến thư phòng bên cạnh, lục lọi từ trong rương lấy ra quyển bí tịch Long Dương đã hại y bị đuổi khỏi thư viện.

Quyển sách này là do một đồng môn lén đưa cho y.

Ôi, tạo hóa cũng thật trêu ngươi!

Đồng môn kia đã thành thân hồi đầu năm, nghe nói bây giờ sắp có con luôn rồi, còn Lục Trường An lúc đầu cũng dự định lấy vợ sinh con lại bị hắn nhét cho quyển sách này rốt cuộc không thể quay đầu được nữa!

May mà Lục Trường An cũng chẳng phải người hẹp hòi nên thản nhiên chấp nhận sự thật mình đoạn tụ, dù sao cha mẹ đều qua đời, chắc giờ cũng đã đầu thai, sớm thay đổi thân phận sinh ra trên đời này lần nữa, còn mỗi mình y không ai quản không ai ngó ngàng, còn không cho y sống theo ý mình nữa sao?!

Lục Trường An mượn ánh đèn to như hạt đậu và ánh trăng trong veo ngoài cửa sổ, say sưa lật xem bí tịch hơi mỏng.

Kỳ thật trong hai năm qua số tranh Long Dương do y tự vẽ có thể đóng thành bảy tám cuốn sách dày, nhưng y vẫn quý nhất là cuốn bí tịch trước đây đã làm y chấn động mạnh này.

Lục Trường An nuốt nước miếng, xem một lúc phía dưới liền nổi lên phản ứng, y thở hổn hển luồn tay vào dưới áo bào.

Hơn nửa tháng nay y đều bận rộn chép sách vẽ tranh cho tiệm sách trong thành để kiếm tiền nên lâu rồi không giải tỏa, vì đêm nay ôm tâm tư khác thường mà dục vọng càng thêm mãnh liệt!

Lục Trường An rên rỉ, tay không ngừng di chuyển, ánh trăng sáng tỏ chiếu vào phòng càng làm cho thân thể bạch ngọc dưới áo bào mở rộng của thiếu niên tựa bên cửa sổ càng thêm mê người.
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 3: Chuẩn bị mua tiểu quan


Lục Trường An liếc nhìn nam tử làm thụ trong sách, ảo tưởng mình là người nằm dưới nam nhân khôi ngô cao lớn kia, hai chân giơ lên, sau đó bị lật qua lật lại.

Lục Trường An thấp giọng rên rỉ rồi lấy một cây ngọc thế tròn trong ngăn kéo, mở rộng chân đưa nó xuống phía dưới muốn nhét vào......

"A!"

Lục Trường An ngước cổ kêu một tiếng.

Y chưa từng làm chuyện này với ai, ngọc thế tròn cũng là cách đây không lâu mới vất vả tìm được, chỗ khô khốc kia của y làm sao có thể chịu được thứ đồ thô ráp tuy nhỏ nhưng cũng xấp xỉ hai ngón tay này!

Vật phía trước của Lục Trường An bởi vì đau đớn mà xìu xuống.

Lục Trường An khóc không ra nước mắt, phía dưới còn ngậm chặt gần nửa cái đầu ngọc thế, y muốn rút ra nhưng nơi đó vẫn lưu luyến hút lấy không nhả.

"Thứ đồ bỏ gì thế này!"

Lục Trường An bỗng nhiên tức giận, tất cả nhiệt huyết và dục vọng đều bị kẹt lại giữa chừng làm y khó chịu muốn chết.

Lục Trường An rút ngọc thế ra, quần áo mở rộng thở dốc một hồi, sau đó trở mình ngồi dậy đập vào thanh giường oán hận nói: "Không được!

Ta phải tìm nam tử thật mới được!"

Lúc y bò xuống giường còn lảo đảo một chút, hai mắt rưng rưng, càng thêm chua xót cho chính mình: "Ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo!"

Lục Trường An lôi từ dưới giường ra một cái rương nhỏ, bên trong là tất cả ngân lượng của y.

Mọi thứ cha mẹ để lại y đều bán đi để xây tiểu viện hiện tại trên sườn núi này, còn có một cửa hàng nhỏ trong thành cho thuê, mỗi tháng cũng có chút thu nhập.

Ngoài ra y còn thường xuyên chép sách, viết chữ vẽ tranh cho tiệm sách, cũng kiếm không ít tiền, chỉ là y mê bí tịch Long Dương nên xài tiền như nước, thế nên để dành mãi...... cũng chỉ có mười hai lượng bạc.

Nhưng Lục Trường An hai ngày nay vì chuyện lão Hán đầu thôn mua kỹ nữ già về làm vợ mà bắt đầu rục rịch muốn động.

Nhưng y chỉ có mười hai lượng bạc......

Lục Trường An lại không dám ngang nhiên đến tiểu quan quán qua đêm, dù sao y vẫn thích nằm dưới, đi tiểu quan quán bỏ tiền ra cho người ta làm mình thực sự quá bất nhã, lỡ đồn ra ngoài thì một tú tài như y sẽ thành trò cười cho cả thành Long Giang.

Thế thì làm sao đi được!

Lục Trường An thầm nghĩ, nhưng nếu quả thật muốn mua người về nhà điều giáo thì mười hai lượng bạc có thể mua được ai chứ?

Người bình thường tự trồng trọt tự cấp tự túc, lại thêm bớt ăn bớt mặc thì một năm cũng phải dùng tới hai ba lượng bạc, giờ y chỉ có mười hai lượng, có thể mua một tiểu quan tốt được sao?!
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 4: Mặt hàng quá kém


Hôm đó giao sách cho cửa tiệm, Lục Trường An cố ý mặc một bộ y phục vải thô bên trong trường bào thư sinh rồi cưỡi lừa chạy vào thành.

Giao sách xong lại nhận một lượng một ngàn văn tiền, Lục Trường An phe phẩy quạt vừa ra khỏi tiệm sách liền đi thẳng tới hẻm nhỏ không người phía sau, tìm góc tường kín đáo rồi bắt đầu cải trang cách ăn mặc.

Y cởi trường bào thư sinh để lộ y phục vải thô màu đen xám bên trong, nhưng y trời sinh da trắng nõn, có phơi nắng mấy cũng không đen, mặc y phục thô kệch cũng không hợp lắm.

Vả lại dù vóc người y cao gầy nhưng khuôn mặt chỉ nhỏ bằng bàn tay, lại trắng tròn mềm mại như bánh bao, nhìn ngây thơ đáng yêu khiến người ta động lòng.

Lục Trường An thấy tướng mạo mình không đủ uy vũ, gương mặt lại tròn trịa nhẵn nhụi nhìn trẻ hơn tuổi thật, thực sự không phải dáng vẻ cò kè mặc cả với người khác.

Y đành phải lấy ra một cái mũ của kiệu phu đội lên đầu che khuất mặt mày, sau đó rụt cổ giấu đi cái cằm, chuẩn bị xong hết mọi thứ y mới bỏ trường bào và cây quạt vào trong bao y phục nhỏ, vừa hưng phấn vừa khẩn trương đi đến tiểu quan quán ở thành Bắc.

Giờ đang còn sớm, chính là thời điểm yên tĩnh nhất trong tiểu quan quán, tiểu quan và khách quý đều đang mơ thấy mộng đẹp trong chăn êm nệm ấm.

Lục Trường An cúi đầu, trên cổ bọc một chiếc khăn tay che đi nửa mặt, thấy chung quanh không có ai liền lén lút như một tên trộm đi tới hấp tấp gõ cửa.

Hồi lâu sau lão quy công mắt mũi nhập nhèm mới cọt kẹt mở cửa: "Ai vậy, sáng sớm đã quấy rối mộng đẹp của người ta!"

Khi hắn nhìn thấy Lục Trường An ăn mặc như dân quê mùa thì sắc mặt càng xấu đi, hắn trợn mắt ngoác mồm tức giận hỏi: "Làm gì làm gì!

Muốn ngủ với công tử thì buổi tối hãy đến!

Nhớ chuẩn bị tiền bạc đầy đủ vào, hừ, công tử trong quán chúng ta ai cũng là thần tiên cả đấy!"

Nói xong hắn định đóng sầm cửa nhưng Lục Trường An đã mau chóng mở miệng ngăn lại: "Ta, ta là tới mua người!"

Lão quy công bắt chéo chân, đầu tiên là nhấp một ngụm trà thật to, sau đó "phì" một tiếng phun bã trà thô cứng ra ngoài.

"À, không ngờ lại là khách quý, xin hỏi ngài muốn mua ai đây?"

Lục Trường An ngồi đối diện lão quy công, y cúi đầu thật thấp, cố gắng hạ giọng nói: "Giá, giá bao nhiêu?"

Lão quy công bật cười một tiếng, hắn giơ ngón tay móc ra vụn trà mắc vào kẽ răng rồi chùi nước miếng lên người: "Chi bằng khách quan nói ta biết trên người ngài có bao nhiêu bạc đi!"

Lục Trường An bị hắn làm buồn nôn quá sức, y nhịn một chút mới nói: "Chỉ có mấy lượng bạc......"

"Cái gì!"

Mỗi nếp nhăn trên mặt lão quy công đều hiện ra vẻ khinh bỉ: "Mấy lượng bạc mà cũng muốn đến Nam Phong Quán của chúng ta mua người, ở đâu ra cái tên sa cơ thất thế này vậy!

Ngươi muốn phong lưu một đêm thì còn được, muốn mua người à, hừ, cút đi cút đi, đừng có chọc lão tử nổi nóng ra tay!"

Lục Trường An thẹn đỏ mặt, y cắn răng nhấc chân rời đi.

"Khoan đã!"

Bỗng nhiên một quy công tóc muối tiêu đi ra từ sau rèm, lão quy công đang ngồi liền khinh khỉnh nhìn hắn: "A, quy lão Lục, ngươi muốn làm gì, nhìn trúng người ta rồi à?

Định tự tiến cử hay sao?"

Quy lão Lục không thèm đếm xỉa tới hắn, chỉ cười nói với Lục Trường An: "Công tử muốn mua người cũng được, tiểu quan trong quán ngươi mua không nổi nhưng ở sân sau của chúng ta còn có một số quy nô làm việc vặt, hầu hết bọn hắn trước đây đều xuất thân từ tiểu quan hầu hạ khách nhân, giờ hơi lớn tuổi nên mới bị đẩy đến sân sau làm việc, nhưng...

Hắc hắc, ngón nghề hầu hạ người của bọn hắn đều là bậc nhất cả đấy!"

Lão quy công lập tức đảo mắt một vòng, trên mặt cũng thấp thoáng ý cười: "Vẫn là quy lão Lục ngươi có biện pháp, các quy nô khác với tiểu quan, tiền bạc có thể thương lượng lại một chút."

Lục Trường An hơi do dự, mặc dù y có khát vọng tìm một người về hầu hạ mình nhưng cũng không phải tùy tiện chó mèo gì cũng được.

Quy lão Lục như nhìn ra được y đang chần chờ nên vội vàng cười nói: "Hay là công tử theo tiểu lão nhân ta đến sân sau xem thử chút nhé?"

Lục Trường An cắn răng gật đầu: "Cũng được."

Sân trước yên tĩnh hài hòa, ngược lại sân sau ai nấy đều đang bận túi bụi, chắc vì sợ đánh thức các tiểu quan trên lầu đã vất vả cả đêm nên chẳng ai dám phát ra tiếng động.

Lục Trường An đứng trước cửa lặng lẽ ngẩng đầu nhìn đám người bên trong, thấy ai cũng nhan sắc phai tàn, hoặc gầy như que củi hoặc mập như heo, nhìn người nào cũng thấy đau mắt.

Quy lão Lục vỗ tay một cái, thấy đám quy nô đều chú ý tới mình thì mới vẫy gọi bọn hắn đến trước mặt.

"Công tử, ngươi nhìn kỹ xem muốn vị nào?"

Lục Trường An thầm nghĩ, lão cẩu ngươi tìm cho ta cái quái gì thế!

Y lắc đầu: "Thôi!"

Quy lão Lục chép miệng: "Công tử, ngươi cũng đừng nhìn cao quá!"

Lục Trường An lười dây dưa với hắn, đang định phất tay áo bỏ đi thì chợt trông thấy ở giếng nước đằng kia có bóng người cao to đang ngồi xổm dốc sức giặt một thau quần áo lớn.

"Đó là ai vậy?"
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 5: Muốn mua quy nô này!


Trong lòng quy lão Lục lập tức vui mừng, vội vàng phất tay giải tán các quy nô khác: "Mau mau cút!

Làm việc đi!"

Sau đó lão ân cần dẫn Lục Trường An tới, lại quát mắng quy nô đang giặt quần áo kia: "Thằng ngu này, thấy khách quý tới mà cũng không biết nói một câu hay ho à!"

Quy nô kia ngẩng đầu, một đôi mắt đen lạnh lùng nhìn sang khiến Lục Trường An lập tức run lên.

Người này bả vai rộng lớn, làn da ngăm đen, gương mặt góc cạnh, ánh mắt sắc bén, mũi cao thẳng, môi mỏng khẽ nhếch, mặc dù dáng dấp không xấu nhưng rất khác với kiểu nam tử phong hoa da trắng tuấn tú, phong lưu tiêu sái mà người thời nay săn đón.

Nhưng mắt thẩm mỹ của Lục Trường An đặc biệt không giống người thường, y lại thích những nam nhân khôi ngô tráng kiện thế này.

Ngày thường y nghiên cứu bí tịch Long Dương luôn nhịn không được chấm mực nhạt bôi đen toàn thân nam tử phía trên, đặc biệt là vật kia phải đen một chút lại thô một chút lại lâu một chút mới tuyệt diệu!

Lục Trường An sa sầm mặt, bất mãn nói với quy lão Lục: "Thì ra lại đen tráng như vậy!

Thôi thôi!"

Dứt lời muốn nhấc chân bỏ đi, quy lão Lục vội vàng ngăn y lại, kéo người sang một bên thấp giọng hèn mọn nói: "Công tử có chỗ không biết đấy thôi, mặc dù tướng mạo hắn thô kệch nhưng tuổi trẻ cường tráng, mới hai mươi mốt tuổi, vật kia trong quần, hắc hắc, mạnh mẽ lắm đấy!"

Lục Trường An hung tợn nói: "Hừ, thế thì có ích gì, ta ở trên không ở dưới!"

Cũng không phải vậy, thật ra y sớm chiều đều muốn nằm dưới bị người làm.

Quy lão Lục phỉ nhổ trong lòng, thầm nghĩ ta ở Nam Phong Quán này đã hơn nửa đời người, dạng như ngươi ta gặp còn ít hay sao?

Đừng tưởng che đầu lại thì lão tử nhìn không ra ngươi chơi người hay bị người chơi nhé!

Lão tử chỉ cần nhìn tư thế và dáng đi của ngươi là có thể kết luận ngay.

Quy lão Lục cười lấy lòng nói: "Đúng vậy đúng vậy, nhưng người này chúng ta cũng từng điều giáo, đã học cách hầu hạ người, ngươi mua về bảo đảm không lỗ!

Thế này đi, người này lão nhân ta sẽ bán cho ngươi rẻ hơn chút đỉnh, dù không đùa nghịch chuyện kia thì về nhà sai hắn giặt đồ nấu cơm cũng được."

Lục Trường An tỏ vẻ cân nhắc, nửa ngày sau mới bất đắc dĩ thỏa hiệp hỏi: "Vậy bao nhiêu ngân lượng?"

Quy lão Lục cười hì hì duỗi tay ra dấu một chút, thế mà muốn mười một lượng, quy lão Lục nói: "Quy nô này làm việc rất giỏi, nếu không phải hôm nay ngươi muốn thì ta còn không nỡ đâu."

"Nỡ cái rắm ấy!"

Lục Trường An lớn giọng quát: "Ngoài chợ loại tráng đinh bán mình này mười một lượng có thể mua tới hai người!

Thôi thôi thôi, ngươi đã không có ý bán thì cũng đừng làm gia phí lời!"

Lục Trường An phất tay áo muốn đi thật, quy lão Lục vẻ mặt đau khổ vội vàng ngăn cản Lục Trường An: "Ai nha, công tử à, được rồi được rồi, lão nhi hôm nay xem như đổ máu, bảy lượng, bảy lượng!

Tuyệt đối không thể bớt nữa!"

Lục Trường An mừng thầm trong bụng, y còn muốn ép giá nhưng khóe mắt liếc thấy quy nô kia đang cúi thấp đầu, nhìn có chút đáng thương làm y lập tức mềm nhũn, không muốn hạ giá nữa.

"Được thôi!"

Lục Trường An lại nghĩ tới một chuyện, thấp giọng hỏi: "Thân thể còn khoẻ mạnh không?

Không bị bệnh hoa liễu hay gì chứ?"

Quy lão Lục hùng hồn đáp: "Đương nhiên không có!

Người trong quán chúng ta đều khỏe mạnh cả, mỗi tuần đều có đại phu tới bắt mạch chẩn bệnh đấy!"

Lục Trường An lúc này mới an tâm: "Được, bảy lượng thì bảy lượng!"

Gương mặt giống như vỏ cây của quy lão Lục lập tức cười hớn hở: "Được!

Ta dẫn ngươi đi lấy văn tự bán mình của hắn."

Sau đó lại quay đầu quát quy nô kia: "Mau về phòng ngươi thu dọn đồ đạc rồi lát nữa đi cùng vị đại gia này!

Hôm nay ngươi gặp may đấy, từ nay về sau vị đại gia này chính là lão gia chủ tử của ngươi!"

Quy nô kia mặt không biểu tình, chỉ gật đầu rồi đứng dậy về phòng.

Quy lão Lục hấp tấp kéo Lục Trường An: "Công tử, đi bên này."

Thế là Lục Trường An bị cưỡng ép kéo đi không nhìn thấy quy nô phía sau khi đứng dậy bước đi khập khễnh, có bệnh hoa liễu hay không thì chưa biết nhưng đi đứng cũng không được nhanh nhẹn cho lắm.
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 6: Về nhà lại trị ngươi


Sau khi thanh toán bạc rồi lấy văn tự bán mình của quy nô, Lục Trường An ra cửa Nam Phong Quán thì thấy quy nô đen tráng kia đeo một bọc quần áo nhỏ đợi ngoài cửa.

Quy lão Lục cười hắc hắc: "Tạm biệt, không tiễn!"

Nói xong "rầm" một tiếng khóa cửa lại từ bên trong, suýt nữa làm Lục Trường An giật nảy mình.

"Đi thôi!"

Lục Trường An giờ mới có cảm giác mua tiểu quan chân thực, lòng bàn tay y đổ mồ hôi, tim đập thình thịch, thời gian vui vẻ mà y ngày đêm mơ tưởng rốt cuộc đã tới rồi!

Quy nô kia không nói gì, hắn nhìn thoáng qua Lục Trường An rồi lê chân què đi một bước, sau đó dừng lại, rõ ràng đang ra hiệu mình có tật ở chân.

Lục Trường An: "......"

Đi con mẹ nó què!

Bảo sao quy lão Lục chết bầm kia lại đóng cửa nhanh thế!

Lục Trường An oán hận nhìn cửa Nam Phong Quán trừng trừng nhưng không dám gõ cửa chửi rủa, nghĩ bằng ngón chân cũng biết chẳng có kết quả tốt, trái lại làm lớn chuyện sẽ không có lợi cho mình, mặc dù y phóng đãng nhưng sau này vẫn muốn đi thi cử nhân!

Thế là Lục Trường An trút giận lên quy nô kia: "Ngươi cái đồ ngu này, lúc nãy ở bên trong sao không nhắc gia?"

Quy nô rũ mắt không trả lời.

Lục Trường An nghiến răng thầm nghĩ bỏ đi, nơi này không nên ở lâu, về nhà lại từ từ trị ngươi.

Y tức giận nói: "Còn đi được không?"

Quy nô khẽ gật đầu.

Lục Trường An nổi giận đùng đùng đi phía trước, quy nô cao lớn kia chân thấp chân cao theo sát đằng sau, may mà hắn thân cao chân dài nên cũng không bị tụt lại.

Lục Trường An cắm đầu đi một hồi thì cơn giận rốt cuộc cũng tiêu tan chút ít, y lại thấy quy nô kia có chút đáng thương.

Quy nô có vóc dáng cao lớn, theo Lục Trường An thấy thì hắn ít nhất phải cao hơn mình một cái đầu, chắc không dưới tám thước (1m85), quần áo trên người hắn rộng thùng thình, tuy có khung xương lớn nhưng chắc hẳn bên trong lại gầy nhom.

Quy lão Lục nói người này là dân chạy nạn lụt ở Giang Nam đầu năm nay, kỳ thật nghĩ cũng biết đám quy công này vô cùng cay nghiệt, quy nô này trên người không có đồng nào lại không có người nhà giúp đỡ, cộng thêm đi đứng bất tiện nên tất nhiên sẽ bị người khác ức hiếp, nói không chừng ngày thường cơm cũng ăn không đủ no.

Lục Trường An nghĩ vậy nên tim cũng mềm xuống, y đi chậm lại để quy nô kia theo kịp mình.
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 7: Tú tài muốn trả hàng


Đi đến một con ngõ nhỏ, Lục Trường An dặn quy nô kia đứng chờ đầu ngõ: "Đừng mơ bỏ trốn!

Trên tay ta có khế ước bán thân của ngươi, ngươi đi tới đâu ta cũng có thể cho người bắt ngươi về cả!"

Trên trán quy nô toát mồ hôi lạnh, xem ra phải cắn răng nhịn đau mới miễn cưỡng đi được một đoạn đường như vậy.

Lục Trường An thấy vậy thì nhíu chặt mày: "Ngươi không phải què mà là trên đùi có vết thương đúng không?"

Quy nô vịn đùi phải của mình, vẫn giữ nguyên bộ dạng trầm mặc ít nói.

Lục Trường An tức giận mà không có chỗ phát tiết: "Ài, ta nói từ lúc mua ngươi đến giờ một câu ngươi cũng chưa nói, chắc không phải vừa què vừa câm đấy chứ!"

Quy nô dừng một chút, rốt cuộc mới chịu mở miệng: "Là vết thương."

Thanh âm trầm thấp êm tai ngoài sức tưởng tượng.

Lửa giận trong lòng Lục Trường An bị giọng nói của hắn làm dịu đi đôi chút, y nhíu mày hỏi: "Là vết thương gì?"

Quy nô dựa vào tường, dồn hết lực toàn thân vào chân trái rồi đáp: "Vết đao, không cẩn thận cắt vào chân."

"Có khám đại phu chưa?"

Thấy quy nô im lặng không nói, Lục Trường An biết ngay là chuyện gì, thầm nghĩ quy công cũng không muốn tốn tiền chữa trị cho hắn, bảo sao quy lão Lục kia lại cố thuyết phục y mua quy nô này!

Đúng là một lão rùa già gian xảo!

Lục Trường An ngồi xổm xuống nói: "Vén ống quần lên."

Quy nô có chút bất ngờ, yên lặng nhìn Lục Trường An, thấy Lục Trường An nhíu mày như sắp nổi giận mới chịu nghe lời vén ống quần lên.

"A!"

Lục Trường An kinh hãi nhắm mắt lại, nhăn mặt quay đầu sang một bên.

Quy nô liền thả ống quần xuống.

Lục Trường An đứng dậy thở dài.

Trên bắp chân quy nô có một vết thương, tuy không sâu lắm nhưng chắc vì không bó thuốc nên vừa đỏ vừa sưng, vết thương còn mưng mủ nhìn buồn nôn kinh khủng.

Lục Trường An nhíu mày, tức giận khoát tay: "Ngươi ở đây chờ đi, ta vào thay y phục."

Y vào trong ngõ nhỏ thay trường bào rồi búi tóc lên, lắc mình biến hoá trở lại dáng vẻ thư sinh, sau đó phe phẩy quạt đi ra.

Quy nô ngẩng đầu nhìn y một chút, trên mặt chẳng có vẻ gì là kinh ngạc.

Lục Trường An nhét bộ y phục vải thô vừa thay vào bọc quần áo rồi tiện tay ném cho quy nô cầm.

"Ngươi đợi ở đây đi!"

Lục Trường An thoáng liếc nhìn hắn: "Ta đi dắt lừa tới."

Y chạy đến chỗ gửi lừa trả một văn tiền rồi vội vàng dắt lừa về.

"Đúng là bỏ tiền ra chịu tội mà!"

Lục Trường An âm thầm rủa xả, bắt đầu đau lòng cho bảy lượng bạc mình bỏ ra mua tên què này, cũng chẳng biết sau này có chỗ nào dùng được không nữa.

Trở lại hẻm nhỏ, quy nô kia vẫn đứng dựa vào tường, Lục Trường An dừng chân nhìn đường nét góc cạnh trên mặt hắn, bỗng nhiên lại thấy tiền bỏ ra vẫn có chút giá trị.

"Lăn lên đây đi!"

Lục Trường An nghiêm mặt bảo quy nô kia.

Quy nô lúc này mới thật sự kinh ngạc, ánh mắt hắn tràn đầy hoài nghi nhìn Lục Trường An.

Lục Trường An vênh mặt lên, không kiên nhẫn quát: "Lỗ tai ngươi cũng có bệnh sao?

Mau lăn lên đây!"

Quy nô mấp máy đôi môi hơi mỏng rồi kéo dây cương, thân thủ nhanh nhẹn nhảy lên lưng lừa.

Lục Trường An sắc mặt u ám dắt lừa cho quy nô vốn dĩ phải hầu hạ mình, dậm chân đi đến tiệm thuốc ở thành Tây.
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 8: Ta mẹ nó thật oan uổng


Đi đến tiệm thuốc Nhân Tâm, vì hôm nay không phải phiên chợ nên trong tiệm thuốc không đông lắm, Lục Trường An cột chắc con lừa rồi dẫn quy nô vào tiệm.

"Chân này của ngươi bị thương, chậc!"

Đại phu vuốt chòm râu dài trầm ngâm một chút, vẻ như rất đắn đo: "Bị bao lâu rồi?"

Quy nô trả lời: "Đã hơn tháng."

Đại phu thở dài một tiếng làm Lục Trường An cũng thấp thỏm theo.

"Lúc đầu ta còn nói vết thương này của ngươi có quá nhiều mủ, giờ xem ra bị lâu như vậy mà chưa hoại tử hoàn toàn là vì có người giúp ngươi khoét bỏ thịt thối và mủ đúng không?"

Quy nô bình thản nói: "Là ta tự khoét, chỉ là hai ngày nay bận rộn nên mới quên."

Lục Trường An nghe vậy thì mở to mắt nhìn, thỉnh thoảng y may quần áo bị kim đâm vào đã đau cả buổi sáng, thế mà người này còn khoét thịt của mình ư?!

Đôi mắt ti hí của đại phu râu dài lập tức liếc Lục Trường An với vẻ khinh bỉ.

Lục Trường An: "......"

Ta mẹ nó thật oan uổng!

Đại phu cũng bội phục ý chí mạnh mẽ của người này, hắn thở dài: "Vậy trước hết lão phu giúp ngươi xử lý sạch sẽ vết thương rồi bốc thuốc cho ngươi, nếu kiên trì dùng thuốc thì có thể sẽ lành, nhưng nếu còn vất vả như vậy, xem thường vết thương thì có là thần tiên Đại La cũng chẳng cứu được chân này đâu!"

Khi nói mấy câu sau, đại phu nhìn chằm chằm vào Lục Trường An.

Lục Trường An nhăn nhó nghiến răng, cuối cùng vẫn nín nhịn không giải thích, chẳng lẽ y có thể phân bua đây là do lão quy công ở Nam Phong Quán tạo nghiệt hay sao?

Quy nô được người trong tiệm thuốc đưa vào phòng khoét thịt xử lý vết thương, Lục Trường An sợ nhất là phải nhìn vết thương nên buồn bực ngồi đợi bên ngoài.

"Lục hiền đệ?!"

Một nam tử gầy gò mặc áo bào xanh, đôi mắt hẹp dài kinh ngạc nhìn Lục Trường An.
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 9: Này huynh đệ ngươi cũng đoạn tụ sao


Lục Trường An cũng có chút mừng rỡ: "Quan Văn huynh!"

Dương Quan Văn bước nhanh tới, thân thiết nắm tay Lục Trường An vỗ vỗ: "Lâu quá không gặp đệ!"

Lục Trường An cười nói: "Phải, còn chưa chúc mừng Quan Văn huynh nữa, nghe nói nhà huynh sắp có thêm người rồi nhỉ."

Ý cười trên khóe miệng Dương Quan Văn nhạt đi, hắn cầm tay Lục Trường An ngồi xuống: "Đừng nói mấy chuyện này, kể cho vi huynh nghe xem dạo này đệ sống tốt không?"

Lục Trường An lúc này mới nhớ ra trong phòng còn có quy nô mình vừa mới mua!

Y lập tức giật mình, dùng sức rút tay về, lúng túng nói: "Không có gì, thời gian này ta sống rất tốt."

Dương Quan Văn khẽ nhíu mày: "Hiền đệ vẫn còn trách ta lúc trước đưa quyển bí tịch kia cho đệ, kết quả làm hại đệ bị thư viện đuổi ra sao?"

Lục Trường An khoát tay: "Không có không có, Quan Văn huynh đừng suy nghĩ nhiều, huynh biết ta mà, lúc đầu ta đã không kiên nhẫn ở trong thư viện, ngày ngày học bài viết văn, tiên sinh lại nghiêm khắc, phiền muốn chết, giờ ta ở nhà đọc sách tự tại vui vẻ hơn nhiều."

Dương Quan Văn đưa tay khoác vai Lục Trường An: "Chỉ là vi huynh nghĩ tới việc này trong lòng lại khó chịu, áy náy bất an, Tiểu An, ta đã xin cha ta một tòa nhà ở thành Tây, chuẩn bị dời sang đó chuyên tâm đọc sách, đệ tới ở chung với ta đi, hai chúng ta có thể cùng nhau thảo luận học vấn, khi nhàn rỗi thì uống chén rượu, chỉ hai người chúng ta sống thanh tịnh, chẳng phải tốt lắm sao?"

Lục Trường An không thoải mái nhích ra xa một chút, y chắp tay với Dương Quan Văn: "Đa tạ ý tốt của Quan Văn huynh, chỉ là bây giờ ta đã quen đọc sách một mình, huống hồ ta cũng không bỏ được làng xóm."

Vẻ mặt Dương Quan Văn sa sầm: "Tiểu An vẫn còn trách ta."

Lục Trường An dở khóc dở cười, lại sốt ruột muốn đuổi Dương Quan Văn đi nên nói lảng sang chuyện khác: "Quan Văn huynh bị bệnh sao?

Hôm nay lẽ ra huynh phải tới thư viện chứ nhỉ?"

Dương Quan Văn giờ mới nhớ tới chuyện của mình, hắn giật giật khóe miệng: "Vì người nhà có chút bệnh vặt nên bảo ta tới lấy thuốc."

Lục Trường An thở dài: "Thế thì không thể chậm trễ được, Quan Văn huynh mau lấy thuốc về đi, lúc nào rảnh rỗi chúng ta lại trò chuyện tiếp."

Dương Quan Văn gật đầu, vẻ mặt ảm đạm đi lấy thuốc, lại lưu luyến không rời chào hỏi Lục Trường An rồi mới chậm chạp quay đi.

Lục Trường An cau mày, cảm thấy Dương Quan Văn lần này có chút kỳ lạ.

Y còn nhớ rõ đêm đó Dương Quan Văn hốt hoảng đem một quyển bí tịch Long Dương giấu dưới áo bào tới giao cho Lục Trường An, nói là không biết ai bỏ nó vào bao quần áo của hắn, thư viện đã quy định rõ không cho phép đem thư tịch thoại bản dâm loạn vào, một khi phát hiện sẽ lập tức khai trừ, Dương Quan Văn hoài nghi có người muốn hại hắn nên nhờ Lục Trường An đang ở một mình tiêu hủy giúp.

Chờ Dương Quan Văn đi rồi, Lục Trường An nhất thời tò mò giở quyển bí tịch kia ra, ai ngờ càng xem càng say mê, lật qua lật lại tới hơn nửa đêm, sau đó sống chết không ngủ được, thế là bắt đầu nâng bút vẽ người điên loan đảo phượng ngay trong bí tịch kia.

Nào ngờ y chưa kịp vẽ xong một trang thì giáo dụ đã nổi giận đùng đùng xông vào bắt quả tang Lục Trường An!

Lục Trường An bị nhốt trong phòng suốt một ngày, lúc đó Dương Quan Văn lén lút đến khóc ròng tỏ vẻ xin lỗi Lục Trường An, còn nói muốn đích thân đi tự thú để nhận trách nhiệm về việc này.

Cuối cùng Lục Trường An ngăn cản hắn, bởi vì trước kia sắp thi tú tài y không cẩn thận bị đau bụng, nếu không có Dương Quan Văn kịp thời cho y uống thuốc thì đoán chừng lúc ấy đã không thi đậu tú tài, vì vậy để trả ơn hắn, Lục Trường An đành ôm chuyện này một mình, sau đó bị thư viện đuổi ra.

Chỉ là Dương Quan Văn chắc không có thú Long Dương chứ?

Lúc trước hắn cầm bí tịch kia vẻ mặt đầy chán ghét, hơn nữa bây giờ hắn đã thành thân, con cũng sắp ra đời.

Nhưng hôm nay cứ cảm thấy hắn có chỗ quái dị, chẳng lẽ là vì hổ thẹn trong lòng sao?

Lục Trường An lắc đầu không muốn nghĩ tiếp nữa, y giương mắt nhìn vào phòng bên trong, chỉ thấy quy nô kia đang chống gậy trúc đứng đó, một đôi mắt đen láy nhìn sang, cũng không biết hắn đã nhìn bao lâu rồi.
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 10: Vì quy nô mà thành kẻ nghèo hèn


Lục Trường An am hiểu vẽ tranh nên thích nhất là quan sát mắt người khác.

Lục Trường An phát hiện quy nô kia trời sinh đôi mắt rất đẹp, ánh mắt cũng tốt, trầm tĩnh thâm thúy, tựa như trong đó chứa đựng rất nhiều câu chuyện.

Lục Trường An đoán chắc quy nô này trước khi lánh nạn đến thành Long Giang cũng có xuất thân trong sạch, vì vậy dù làm tôi tớ ở Nam Phong Quán nửa năm nhưng khí chất và ánh mắt đều không kiêu ngạo không tự ti, cực kỳ trầm ổn sâu sắc.

Không giống các quy nô khác khi gặp người đều co mình lại, ánh mắt sợ sệt khiến người ta vừa thương hại vừa khó chịu.

Thế nên trước đó Lục Trường An vừa thấy quy nô này ở sân sau Nam Phong Quán liền chọn trúng hắn, uầy, cũng xem như duyên phận đi.

Lục Trường An thấy quy nô còn đứng ở cửa liền vẫy gọi hắn tới, quy nô chống gậy trúc khập khiễng đến gần.

"Sao rồi?

"Lục Trường An xòe quạt phe phẩy.

Quy nô đưa đơn thuốc cho Lục Trường An: "Ổn rồi."

Lục Trường An bất mãn trừng hắn: "Làm như nói quá hai chữ thì chết không bằng!"

Y giật phắt đơn thuốc rồi đi qua hỏi đại phu mắt hí: "Đại phu, vết thương của hắn thế nào, bình thường có gì cần chú ý không?

Còn bôi thuốc và tái khám thì sao?"

"Cố gắng tĩnh dưỡng, trước khi vết thương lành thì đừng đi lại nhiều, bớt làm việc, đặc biệt là việc nặng nhọc," đại phu phất tay: "Thuốc đều là bôi bên ngoài, bôi sáng và tối, mười ngày tới tái khám một lần, ăn uống cũng phải bồi bổ thêm một chút.

Đi, đi lấy thuốc rồi trả bạc đi!"

Lục Trường An đen mặt, cảm thấy mình nhất thời xúc động mua người về thật sự là hỏng bét, cái này đâu phải mua nô tài mà rõ ràng là rước lão gia về nhà mới đúng!

Lục Trường An nghiến răng tới quầy bên kia lấy thuốc, lại tùy ý nói: "Cho thêm ít thuốc chữa thương, cầm máu tiêu sưng, cảm mạo phát nhiệt, thường ngày sợ là phải dùng tới."

Đại phu trong quầy tay chân lưu loát bốc thuốc cho y rồi nghiền thành bột.

"Tất cả là bốn lượng năm trăm văn tiền!"

"Cái gì?!"

Lục Trường An kinh hãi: "Đây là thuốc gì vậy?

Cũng đâu thấy ngươi bỏ thêm nhân sâm hay linh chi vào chứ!"

Đại phu trong quầy giống hệt khỉ, mắt to xấu xí, hắn nghe Lục Trường An nói xong thì lập tức trừng đôi mắt to như chuông đồng lạnh lùng nói: "Hiện giờ dược liệu đắt lắm, qua mấy ngày nữa thì ngươi có muốn mua cũng không còn giá này đâu!"

Lục Trường An: "......"

Nam tử áo xanh bên phải cũng buồn rầu hỏi: "Sao thuốc thang dạo này lại đắt vậy chứ?"

Đại phu trong quầy thì thào: "Còn không phải vì Trương gia sao!

Thành Long Giang chúng ta, thành Long An, thành Long Tường bên cạnh đều phải nhập hàng từ thương hội của Trương gia, nhưng nghe nói tháng trước bọn họ đóng hàng về trên đường gặp phải sơn phỉ!

Đốt mấy xe dược liệu thì không nói, lão gia Trương gia cũng bị trọng thương, trước mắt Trương gia đang loạn cào cào, ngay cả dược liệu cũng tăng giá không ít."

Một lão đầu bên trái Lục Trường An lập tức thần bí nói: "Hắc hắc, mọi người đang đồn Trương chưởng quỹ này bị trừng phạt là đúng lắm, mười năm trước Lý lão gia cùng hắn mở tiệm dược liệu, đang yên đang lành thì trong nhà bị hỏa hoạn, cả nhà cứ thế chết hết, trước kia người ta đều nói chuyện này khẳng định có Trương chưởng quỹ nhúng tay vào!

Hiện giờ oan hồn của người Lý gia về đòi mạng nên Trương chưởng quỹ mới bị báo ứng thôi."

Đại phu trong quầy trợn mắt buồn bực nói: "Vương lão tam, ngươi đừng ở đây nói hươu nói vượn nữa, cẩn thận giữ mồm giữ miệng của ngươi đấy!"

Hắn lại quay sang trừng mắt với Lục Trường An: "Thuốc đã nghiền thành bột, ngươi không mua cũng phải mua, mau trả tiền đi!

Đừng ở đây choáng chỗ nữa!"

......

Lục Trường An cắn răng thanh toán bốn lượng năm trăm văn tiền, chỉ mới một buổi sáng mà đã mất toi mười một lượng năm trăm văn tiền cho quy nô kia!

Y phải chép sách hai tháng mới có thể kiếm lại a!

Lục Trường An khóc không ra nước mắt cầm hầu bao xẹp lép, bên trong chỉ còn lại hai lượng bạc và năm trăm văn tiền.

Lão quy nô ở Nam Phong Quán nói đúng lắm, một tên quỷ nghèo xác xơ như y mà còn dám bắt chước thiên hạ đi mua người!

Xem ra sau này vẫn phải lạnh lẽo, à không, tỉnh táo làm việc!
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 11: Quy nô lộ bản lĩnh


Lúc trở về, vì sợ bị dân làng dò hỏi nên Lục Trường An đành chọn đường núi để đi.

Quy nô kia trái lại rất thích thú, cứ thoải mái ngồi trên lưng lừa, chỉ khổ cho thư sinh yếu đuối tay trói gà không chặt như Lục Trường An.

"Không được!"

Lục Trường An thở hồng hộc dừng lại, không sợ mất thể diện mà đặt mông ngồi phịch xuống tảng đá lớn ven đường: "Mệt chết ta rồi."

Quy nô leo xuống nói: "Ngươi cứ cưỡi lừa đi, ta có gậy trúc nên có thể đi được."

Lục Trường An tức giận nói: "Đại phu đã nói không cho ngươi đi lại nhiều, lỡ vết thương trên chân ngươi nặng thêm thì lại phải tốn tiền, này, gia nói cho ngươi biết, lần này vì ngươi mà ta đã tiêu gần hết ngân lượng rồi, sau này ngươi phải hầu hạ ta cho tốt đấy!"

Quy nô khẽ gật đầu, không nhiều lời nữa.

Lục Trường An quạt nửa ngày vẫn thấy vừa nóng vừa khát, y nhét cây quạt vào tay quy nô: "Không có mắt nhìn à!

Mau quạt cho gia đi!"

Thế là quy nô ra sức quạt mát cho y.

Lục Trường An lấy khăn ra lau mồ hôi trên trán: "Trời tháng năm càng ngày càng nóng."

Mây đen dày đặc trên trời bị thổi tan, ánh nắng chói chang rọi xuống, quy nô chống gậy trúc đổi sang chỗ khác tiếp tục quạt cho Lục Trường An.

Lục Trường An trốn trong bóng râm do quy nô dùng thân hình cao lớn che lại, mím môi cười thầm.

"À đúng rồi, tên ngươi là gì?

Trên văn tự bán mình ghi là Quy Thập Nhất, khó nghe quá!"

Lục Trường An ngước nhìn nam nhân cao lớn trước mặt.

Quy nô nói: "Ta vốn tên là Lương Tuyển."

Lục Trường An hừ một tiếng: "Tên này còn có ý nghĩa, Tuyển nào?"

"Tuyển trong "tuyển người tài đức"."

"Í?"

Lục Trường An nhướng mày hỏi: "Xem ra ngươi cũng biết chữ nhỉ?"

Lương Tuyển gật đầu: "Lúc nhỏ đi học mấy năm, sau đó gia cảnh sa sút nên không học tiếp nữa, chỉ biết vài chữ thôi."

Lục Trường An cười ha ha: "Vậy quy lão Lục có biết ngươi biết chữ không?"

Trong mắt Lương Tuyển cũng lộ ra ý cười: "Không biết."

Lục Trường An đắc ý: "Nếu quy lão Lục biết chuyện này thì bảo đảm sẽ đấm ngực dậm chân hối hận đến phát điên!"

Trước khi lập ra triều Đại Phúc, chư hầu phân tranh náo loạn suốt một trăm năm, dân chúng mỗi ngày vội vàng lấp đầy bụng tránh né chiến loạn, lấy đâu rảnh rỗi để đọc sách, hiện giờ Đại Phúc đã tồn tại ba mươi năm, còn nhiều thứ phải chấn chỉnh nên rất cần nhân tài, biết đọc biết viết là cũng ghê gớm lắm rồi.

Lục Trường An nhìn hắn nói khẽ: "Nhưng dù ngươi có biết chữ thì giờ đã là người của ta, sau này đừng nghĩ mấy chuyện này nữa, chỉ cần hết lòng hầu hạ gia cho tốt là được, biết chưa?"

Lương Tuyển "ừ" một tiếng.

Lục Trường An lại lau mồ hôi trên trán, trong lòng đang nghĩ xem sau này làm sao điều giáo Lương Tuyển thì chợt nghe một tiếng rít.

Y ngẩng đầu nhìn thì bỗng nhiên trợn to mắt, chỉ thấy trên đỉnh đầu là một con rắn lục vắt vẻo trên cây đang nham hiểm nhìn y chằm chằm!

Trong nháy mắt Lục Trường An toát mồ hôi, đang muốn nhấc chân bỏ chạy thì Lương Tuyển đứng trước mặt y lại lanh tay lẹ mắt, thu quạt lại rồi "bốp" một tiếng ném vào chính giữa cái đầu tam giác của rắn lục!

Con rắn bị đánh trúng làm đầu óc choáng váng, thân rắn cựa quậy vài cái rồi mềm nhũn gục đầu xuống.

Lương Tuyển chống gậy trúc tiến tới một bước, bàn tay to chụp đầu rắn rồi bóp vào chỗ bảy tấc trên thân rắn vặn một cái xé toạc da, lưu loát moi mật rắn, con rắn lục chết không toàn thây.

Động tác này liền mạch như nước chảy mây trôi, Lục Trường An còn đang nhấc mông muốn tránh nguy hiểm thì bên này Lương Tuyển đã thuần thục giết chết con rắn độc!

Lục Trường An vừa mừng vừa sợ nhìn hắn: "Ngươi, ngươi còn biết công phu quyền cước nữa sao?"

Lúc nãy hắn dùng cây quạt đánh đầu rắn cực kỳ chính xác, lúc bắt rắn động tác dứt khoát quả quyết, nhìn không hề đơn giản chút nào!

Lương Tuyển vặn đầu rắn vứt đi, sau đó đưa thân rắn quấn thành một đống cho Lục Trường An: "Có thể ăn rồi."

"!!!"

Lục Trường An run lên một cái, vội vàng khoát tay nói: "Lấy ra lấy ra!

Gia sợ nhất là thứ này, muốn ăn thì ngươi cầm về luộc cho mình ăn đi."

Lương Tuyển gật đầu nhét thân rắn xanh đậm vào vạt áo.

Toàn thân Lục Trường An lạnh lẽo nổi da gà: "Được rồi được rồi, chúng ta đi nhanh lên đi, nhìn mây trên trời e là chẳng mấy chốc sẽ đổ mưa, đến lúc đó càng nhiều rắn hơn."

Lương Tuyển lại leo lên lưng lừa, hai người bắt đầu xuất phát.

Đi một hồi Lục Trường An mới nhớ tới một chuyện, y ngẩng đầu khẽ nói: "

Sau này ngươi vẫn giữ tên cũ đi, Lương Tuyển."
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 12: Một trời một vực


Quá trưa Lục Trường An và Lương Tuyển mới chạy được đến dưới núi Thạch Oa.

Phương Nam núi nhiều đất ít, hơn nữa Lục gia đã sống ở đây bao đời nên cả ngọn núi Thạch Oa đều là nhà y.

Núi Thạch Oa tuy nhiều đá nhưng cỏ cây tươi tốt, hoa nở quanh năm, trên sườn núi lại có thác nước chảy xuống, nhìn từ xa tựa như một dải lụa trắng tung bay, cảnh sắc vô cùng thơ mộng.

Nhưng Lục Trường An lựa chọn sống trên núi Thạch Oa là vì ngọn núi này có địa thế hiểm yếu, khắp chân núi đều là vách đá, có một chỗ hơi bằng phẳng đã bị Lục Trường An nhờ người làm một cánh cổng thật to rồi suốt ngày đóng chặt, bình thường có người muốn lên nhà y đều gọi không mở cửa.

Lục Trường An mang tiếng là sống yên ổn đọc sách nhưng thật ra là muốn tránh người trong thôn, ở giữa sườn núi muốn làm gì thì làm.

Bình thường không có việc gì y lại khiêng ghế lớn ra ngồi dưới tàng cây, có thể vừa xem bí tịch Long Dương yêu quý vừa cởi hết quần áo tự chơi mình, nếu sống trong thôn thì đời nào y dám làm thế!

Lục Trường An mở khóa sắt lớn rồi đẩy cánh cổng nặng nề ra, một con chó vàng uy phong lẫm liệt lập tức vui vẻ chạy đến vây quanh Lục Trường An ngửi ngửi, sau đó nó lập tức nhe răng hung ác nhìn chằm chằm Lương Tuyển xa lạ ngồi trên lưng lừa.

Lục Trường An đưa tay xoa đầu nó: "Đại Hoa Đại Hoa, hắn tên là Lương Tuyển, sau này sẽ là người nhà của chúng ta, ngươi có thấy hắn thì đừng hung dữ nhé."

Lương Tuyển đang cưỡi lừa chợt khựng lại, hắn sửng sốt nhìn Lục Trường An đang ôm Đại Hoa, y vừa nói gì?

Người nhà ư?

Lục Trường An chẳng hề hay biết gì, y dặn dò xong Đại Hoa thì đứng dậy cao quý lãnh diễm nói với Lương Tuyển: "Nó tên là Đại Hoa, tuy chỉ là một con chó cái nhưng đánh nhau dũng mãnh lắm đấy, sau này ngươi phải cố hầu hạ ta cho tốt, nếu không thì hừ hừ!"

Lương Tuyển: "......"

Lục Trường An đóng cổng lại, sau cổng còn có một khóa sắt lớn, y lạch cạch khóa cổng rồi dẫn lừa, mang theo Lương Tuyển và Đại Hoa theo thềm đá leo lên sườn núi.

Đi hồi lâu cuối cùng tới một sơn cốc thênh thang giữa sườn núi, một nửa dựa vào núi một nửa hướng ra ngoài với tầm nhìn rất rộng.

Bên cạnh sơn cốc trồng các loại cây ăn quả, thung lũng vuông vức ở giữa được khai khẩn thành từng mảnh ruộng đồng, phía trên trồng rất nhiều trái cây rau quả, một tòa nhà ngói đen gạch xanh bốn phía bị tường cao che kín tọa lạc ngay giữa sơn cốc.

Lục Trường An đắc ý ngẩng đầu lên hỏi Lương Tuyển: "Nơi này đẹp chứ hả?"

Lương Tuyển gật mạnh đầu, nơi này giống như chốn thế ngoại đào nguyên, chim hót hoa nở, cây cối sum sê, gió mát nhè nhẹ, cách đó không xa lại có thác nước hùng vĩ tung bọt trắng xóa, so với mảnh sân chật chội của Nam Phong Quán quả thật là một trời một vực.
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 13: Tú tài bĩu môi tức giận


Lục Trường An mở khóa sắt trong viện, cửa vừa mở thì một con chó đen béo tốt chui ra, Lục Trường An lại ôm chó đen giới thiệu với Lương Tuyển lần nữa.

"Nó tên là Hắc Toàn Phong!

Là chồng của Đại Hoa đấy."

Lương Tuyển gật đầu, trên mặt có chút ý cười.

Lương Tuyển xuống lừa, chống gậy theo Lục Trường An vào trong viện.

"Ở sảnh chính là phòng của ta và thư phòng, gian còn lại là phòng khách, bên trái là bếp, kho củi và nhà tắm, bên phải có hai phòng trống, ngươi chọn một phòng mà ở."

Lục Trường An liếc mắt nhìn hắn chằm chằm: "Gia bỏ ra hơn mười lượng bạc trên người ngươi, sau này còn phải cho ngươi ăn mặc, thiệt thòi muốn chết!

Ngươi phải mau khỏe lại để hầu hạ ta cho tốt đó!"

Lương Tuyển gật đầu, chọn đại một phòng rồi đem bao quần áo nhỏ vào trong cất kỹ.

Chờ hắn đi ra, Lục Trường An đang ôm bụng ngồi xổm dưới hiên: "Ngươi biết nấu cơm không?"

Lương Tuyển tỏ vẻ do dự, sau đó gật đầu nhẹ.

Lục Trường An vui mừng, một mình y ở trên núi này chỗ nào cũng tốt chỉ có một chỗ không tốt là phải tự nấu cơm, muốn sang nhà hàng xóm ăn ké cũng không được.

Mỗi ngày nấu cơm phiền phức muốn chết, phải nhóm lửa rồi nấu cơm xào rau, vừa bẩn vừa mệt.

"Được rồi, vậy ngươi mau nấu cơm đi, đói chết gia rồi."

Lục Trường An dẫn Lương Tuyển vào bếp, chỉ vào thịt khô treo trên xà nhà rồi nói: "Giờ cũng không kịp làm món khác, trong nhà còn có mì, tùy tiện nấu chút bánh canh rồi xào một đĩa thịt khô là được, để ta ra ngoài hái rau."

Lục Trường An hứng thú bừng bừng chạy ra vườn rau, lúc này trên mặt Lương Tuyển mới lộ ra một nụ cười khổ, hắn làm sao biết nấu cơm chứ, hy vọng chút nữa có thể lừa gạt một bữa cơm, nếu không thì tiểu lão gia này lại nổi giận cho xem.

***

Lục Trường An xanh mặt nhìn bát cháo dở sống dở chín trước mặt, trên bàn còn có một đĩa thịt khô đen như than, một đĩa khác là rau già vàng úa, y quăng đũa tức giận nói: "Ngươi đồ khốn này!

Ngay cả cơm cũng không biết nấu, chân lại có thương tích, hầu hạ ta không xong thì ngươi còn làm được gì hả?!"

Lương Tuyển im lặng rũ mắt nghe y mắng, Lục Trường An nhìn bộ dạng này của hắn thì trong lòng càng thêm bực bội, lửa giận bốc lên, y bưng chén cháo hắt lên người Lương Tuyển: "Ngươi tự ăn đi!"

Nói xong y đùng đùng bỏ về phòng, "rầm" một tiếng đóng cửa lại.

Bên ngoài Lương Tuyển đưa tay lau cháo trên mặt rồi ngồi xuống, chậm rãi nuốt hết cả một bàn đồ ăn vào bụng.

Lục Trường An trong phòng lúc đầu còn tức giận đến đau não, sau đó nghe thấy động tĩnh bên ngoài thì nhịn không được đi tới vạch cửa sổ ra nhìn lén, thấy Lương Tuyển mặt mũi dính đầy cháo ăn hết đồ trên bàn thì trong lòng y lại thấy khó chịu.

Lục Trường An thở dài thườn thượt, bĩu môi ngồi xuống ghế một mình phiền muộn.
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 14: Cởi sạch y phục xem thân thể


Qua hồi lâu sau, cửa phòng y bị gõ, Lương Tuyển đứng ngoài cửa nói: "Ta thấy ngoài vườn trồng cây dong nên đào mấy củ nấu canh ngọt, ngươi ăn một chút đi."

Lục Trường An mừng rỡ, khóe miệng nhếch lên, vừa đắc ý vừa thận trọng nói: "Vậy được rồi."

Y mở cửa thì thấy nam nhân đang bưng một bát canh khoai nóng hổi đứng chờ ở cửa.

Trong lòng Lục Trường An nhất thời đắc ý, y sẵng giọng: "Ngươi ngốc à, nóng như thế, mau đưa cho ta."

Lương Tuyển đổi sang tay khác rồi nói: "Tay ta thô nên không sao đâu, ngươi ăn ngoài sân hay là sao?"

Lục Trường An nhếch môi cười mỉm: "Ừm, để trên bàn ngoài kia đi."

Lương Tuyển chống gậy chậm rãi đi qua đặt bát xuống rồi gọi Lục Trường An tới ăn.

Lục Trường An ngồi xuống, liếc thấy trên đầu trên mặt Lương Tuyển còn dính cháo thì trong lòng hổ thẹn, thế là cúi đầu lúng túng nói: "Xin lỗi, lúc nãy không phải cố ý giở thói trẻ con với ngươi đâu."

Lương Tuyển lắc đầu khẽ cười một tiếng: "Không sao, do ta làm không tốt mà."

"Vậy ngươi mau tắm rửa đi," Lục Trường An múc một thìa canh ngọt thổi thổi: "Trong phòng tắm có dẫn nước vào, ngươi trực tiếp tắm là được."

Lương Tuyển gật đầu rồi về phòng lấy quần áo.

Lục Trường An nhìn thấy hắn vào phòng thì chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, y hứng thú bừng bừng chạy về phòng mình lấy trong tủ quần áo ra hai chiếc trường bào bằng lụa mềm mại màu xanh nhạt một lớn một nhỏ, đây là do y bỏ ra một lượng bạc để may, sau khi mặc vào thân thể bên trong như ẩn như hiện, cực kỳ dụ hoặc mê người!

Đây là ý tưởng mà y nghĩ ra khi xem thoại bản Xuân Cung.

Lục Trường An đang mơ đẹp thì chợt nhớ tới Lương Tuyển đi đứng không tiện, cũng không biết khi nào mới có thể hầu hạ mình, nghĩ vậy tâm tình của y lại kém đi.

Nhưng không làm được thì ngắm cũng tốt mà!

Lục Trường An lấy trường bào lớn ra nhìn một chút, hình như rất vừa vặn thích hợp với Lương Tuyển, lúc y đặt may đã cố ý dựa vào vóc dáng nam tử cao lớn uy mãnh trong lòng mình mơ tưởng, không ngờ trời đất xui khiến thế nào lại đúng y chóc.

Lục Trường An cầm trường bào lụa mỏng ra ngoài, thấy Lương Tuyển sắp vào nhà tắm liền mở miệng nói: "Ài, đợi lát nữa tắm xong đừng mặc đồ, ra đây cho ngươi mặc đồ đẹp."

Lương Tuyển nói: "Được, vậy giờ đưa quần áo cho ta đi, ta vào trong mặc là được."

Lục Trường An đảo mắt một vòng, vừa hưng phấn vừa e lệ nói: "Không cần, ngươi để trần ra đây đi, nơi này không có người ngoài, nhân tiện để ta xem thân thể của ngươi luôn."

Lương Tuyển: "......"

Hắn nhận ra có gì đó không đúng nên chần chờ nói: "Phải để trần sao?"

Trên mặt Lục Trường An hiện lên hai đốm hồng hồng: "Ừm, nhớ tắm rửa sạch sẽ một chút, đặc biệt là... vật phía dưới của ngươi đó."
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 15: Ta không phải đoạn tụ


Trên mặt Lục Trường An hiện lên hai đốm hồng hồng: "Ừm, nhớ tắm rửa sạch sẽ một chút, đặc biệt là... vật phía dưới của ngươi đó."

Lương Tuyển: "............"

Hắn há to miệng, mấp máy hồi lâu cũng không nói nên lời.

Vẻ xấu hổ trên mặt Lục Trường An dần tan đi, y cũng nhận ra hình như có chỗ nào đó sai sai.

Lương Tuyển cau mày nói: "Ta không phải đoạn tụ."

Lục Trường An: "!!!!!!"

Cuối cùng Lục Trường An vẫn không ăn trưa, bởi vì y lại đem chén canh ngọt kia đổ lên người Lương Tuyển.

Đau khổ và tức giận đan xen, y tung cửa vào nhà, nhịn không được nhào lên giường khóc lóc, số tiền bỏ ra chỉ là phụ, mấu chốt là y mong chờ lâu như vậy, khát vọng lâu như vậy, rốt cuộc người mua về lại nói cho y biết hắn không phải đoạn tụ!

Người này không hầu hạ được y, không chơi được y!

Lục Trường An hoàn toàn sụp đổ, khó khăn lắm mới lấy hết can đảm đi mua người, được lắm, lấy giỏ trúc mà múc nước vô ích rồi!

Lương Tuyển đứng trong sân cũng rất xấu hổ, cả người hắn dính đầy cháo và canh ngọt, nghe thấy tiếng khóc không kìm nén được trong phòng, cuối cùng chỉ có thể thở dài.

Hắn cứ tưởng lão quy công kia sẽ nói việc này với tiểu lão gia, nhưng giờ ngẫm lại cũng biết lão đã giấu nhẹm chuyện chân hắn có vết thương, thấy tiểu lão gia trả tiền mau lẹ như vậy làm sao còn dám nhắc hắn không phải đoạn tụ chứ.

Cũng đúng, có ai muốn mua nô tài bình thường mà lại chạy đến chỗ như Nam Phong Quán mua người đâu.

Lương Tuyển chân thấp chân cao đi vào nhà tắm giội sạch cháo và canh ngọt trên người, nhà tắm này rất rộng, dưới nền lát đá, ngoại trừ vách tường giáp phòng bếp thì ba vách gỗ còn lại đều có cửa sổ cao năm thước nằm trên đỉnh đầu một chút, vừa thông gió vừa sáng sủa, dòng nước từ ngọn thác bên kia băng qua phòng bếp, sau đó dẫn vào nhà tắm.

Sàn phòng tắm lát đá, có một hồ nước sâu tới đầu gối đủ cho một người nằm để chứa nước, khi đầy lại chảy ra ngoài sân.

Lương Tuyển tắm xong, thuận tiện ở trong giặt quần áo, hắn thầm nghĩ không biết ai thiết kế chỗ này mà xảo diệu như vậy, chỉ là giữa phòng tắm còn có một cái giường đá bị mài bóng loáng, chẳng biết dùng để làm gì.

Lục Trường An khóc trong phòng vừa mệt vừa đói, y nức nở mãi mới ngừng lại, đôi mắt phượng thường ngày luôn hất lên tràn ngập phong tình giờ đã sưng to như hai quả đào.

Lục Trường An ngẩn ngơ nằm lỳ trên giường suy nghĩ, Lương Tuyển phải làm sao đây?

Chẳng lẽ lại trả hắn về Nam Phong Quán?

Nhưng nghĩ cũng biết khó khăn lắm mới bán hắn đi kiếm lời, lão quy công gian xảo kia đời nào chịu nhả bạc ra chứ!

Đã vậy y còn bỏ ra hơn bốn lượng bạc cho hắn khám bệnh, chắc hẳn tiền này cũng không đòi lại được!

Nhưng mà, nhưng mà, y phải làm sao bây giờ!

Lục Trường An lại có chút buồn bực.

Bộ y dễ dàng lắm sao!

Còng lưng chép sách hơn hai tháng, vất vả lắm mới kiếm được tiền để mua về một nam nhân có thể làm y sảng khoái, nghĩ không ra là nghĩ không ra, thế mà phí công vô ích!

Từ năm ngoái bị quyển bí tịch Long Dương kia khơi gợi lên tâm tư, y ngày ngóng đêm mong, hy vọng có thể sớm tìm được một nam nhân tốt hàng thật giá thật cùng y thử hết mọi tư thế và sảng khoái trong thoại bản kia, nào ngờ bây giờ y lại mua về một nam tử không phải đoạn tụ, bảo y làm sao không hận được cơ chứ!

Đều do lão quy công trời đánh kia, còn có Lương Tuyển đáng chết kia nữa!
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 16: Dụ dỗ ngươi đoạn tụ


Lục Trường An càng nghĩ càng tức, y nổi giận đùng đùng xoay người bò dậy, lúc xuống giường vì kiệt sức và đói bụng nên loạng choạng lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.

Lục Trường An lạch bạch chạy ra sân, nhìn thấy phòng bên phải không có ai, đang muốn quát gọi Lương Tuyển thì chợt nghe trong nhà tắm có tiếng động!

Khá lắm, ông đây tức giận đến đau não mà ngươi còn có tâm trạng tắm rửa!

Lục Trường An hổn hển đi tới giơ chân đạp cửa "rầm" một tiếng: "Đồ khốn ngươi——!!!"

Lục Trường An trợn mắt há hốc mồm nhìn Lương Tuyển, hắn hắn hắn hắn hắn đang trần truồng!!!

Tròng mắt Lục Trường An như sắp lọt ra ngoài, y yên lặng nhìn chằm chằm vật to lớn dưới hông Lương Tuyển, cái mũi nóng lên...... hai hàng máu mũi chảy vèo xuống.

Lương Tuyển đỏ mặt tới mang tai, cuống quýt túm lấy quần áo ướt đẫm che thân.

Thế là Lục Trường An thuận thế dời ánh mắt lên ngực hắn, nghĩ không ra là nghĩ không ra, Lục Trường An cứ tưởng Lương Tuyển chắc hẳn gầy như que củi, không ngờ mặc đồ thì gầy, cởi ra lại có thịt!

Người hắn mặc dù hơi gầy nhưng cơ ngực lại nở nang, ánh nắng bên ngoài chiếu vào làn da màu mật của hắn đẹp mê người!

Lương Tuyển co quắp nghiêng người sang, thấp giọng nói: "Tiểu lão gia, ngươi ra ngoài trước đi."

Lục Trường An đang nhìn mê say, nghe Lương Tuyển nói vậy thì ngẩn ngơ gật đầu rồi quay lưng ra ngoài, còn chu đáo đóng cửa giùm người ta.

Trên mặt Lục Trường An còn chảy hai hàng máu mũi, bỗng nhiên phá lên cười hắc hắc y hệt như tên ngốc.

Lục Trường An mơ màng đi đến ngồi xuống xích đu dưới gốc cây hòe lớn ở góc sân, chớp mắt mấy lần, đợi đến khi tỉnh lại thấy mình đang ngồi trên xích đu thì bỗng dưng đỏ mặt.

Bởi vì xích đu này là ba tháng trước y xem một thoại bản, bên trong có một tư thế là thụ ngồi trên ghế xích đu, hai chân mở rộng cột vào dây thừng hai bên, sau đó công đứng phía trước, vật to lớn bên dưới đứng ngạo nghễ, khi thụ chuyển động tới lui sẽ dựa vào lực đẩy của xích đu tự động đưa mình đến vật kia!

Lúc ấy Lục Trường An xem xong thì trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, lập tức thở hổn hển leo lên cây treo một cái xích đu có ghế dựa, chỉ là dây thừng dầm mưa dãi nắng đã sắp đứt mà y vẫn chưa tìm được nam tử phù hợp với mình, hiện giờ đã có người hợp ý, nhưng......

Lục Trường An bất giác nhớ tới thân thể Lương Tuyển mà lúc nãy mình xông vào nhà tắm trông thấy, cảm giác như nam tử mình mơ tưởng mỗi khi tỉnh mộng nửa đêm rốt cuộc đã trở thành người thật.

Vật to lớn lấp ló, bắp đùi rắn chắc, lồng ngực nở nang, làn da màu mật, còn có gương mặt góc cạnh rõ ràng tràn đầy khí chất nam tử, giọng nói êm tai......

Ánh mắt Lục Trường An lập tức sáng quắc, y nhảy xuống xích đu siết chặt nắm đấm.

Mặc kệ ngươi có đoạn tụ hay không thì cũng đã vào tay gia, dù ngươi không phải đoạn tụ thì ta cũng sẽ dụ dỗ ngươi thành đoạn tụ cho mà xem!
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 17: Đã từng hầu hạ người chưa


Vì chân Lương Tuyển có vết thương nên rất lâu sau mới thay xong quần áo, Lục Trường An đã lau đi vết máu dưới mũi, đang ngồi trong sân uống trà.

Lương Tuyển nghĩ thầm chỉ sợ y muốn đuổi mình đi, trong lòng hắn không khỏi tiếc nuối vì hắn thật sự rất thích nơi này.

Lương Tuyển chống gậy đi tới đứng bên cạnh Lục Trường An chờ y lên tiếng.

Lục Trường An liếc hắn một cái, Lương Tuyển thoáng kinh ngạc, thế mà không tức giận sao?

"Ngươi tắm có làm ướt vết thương không đấy?"

Lục Trường An quan tâm hỏi han.

Lương Tuyển: "......

Không có, lúc nãy ta cẩn thận lắm."

"Vậy thì tốt," Lục Trường An hài lòng gật đầu rồi hất cằm về phía đối diện: "Ngồi xuống đi, chúng ta tâm sự."

Lương Tuyển đành phải ngồi xuống, trầm mặc nhìn Lục Trường An.

Lục Trường An cố ý hơi nghiêng mặt, sau đó liếc nhìn Lương Tuyển, góc độ này là lúc trước y chép sách mệt mỏi nhìn vào gương đồng vất vả lắm mới nghĩ ra được.

Bày ra góc nghiêng vô địch này, nếu có người ngồi đối diện y thì sẽ thấy ngay đường nét ưu mỹ, sóng mũi cao và khóe mắt hơi nhếch lên mang theo vẻ yêu mị của y, đây là góc độ cực kỳ mê người.

"Còn chưa nói ngươi biết tên của ta nhỉ?"

Trong giọng nói của Lục Trường An mang theo ý cười: "Ta là Lục Trường An, "Trường" tức là nước nhỏ chảy dài, "An" tức là đã đến đây thì cứ yên ổn mà sống thôi."

Lương Tuyển: "......"

Lời giải thích này thật có thâm ý!

Lục Trường An có một đôi mắt rất đẹp, trắng đen rõ ràng, đáy mắt như có ánh sáng lấp lánh, y mỉm cười nhìn Lương Tuyển: "Thế này đi, dù sao ngươi cũng không thể quay về Nam Phong Quán, vậy thì đâm lao phải theo lao, trước tiên cứ ở lại đây giặt đồ nấu cơm cho ta, chẻ củi đi săn, sống yên ổn qua ngày rồi hãy tính tiếp."

Lương Tuyển tỏ vẻ bất ngờ nhìn y: "Vâng, tiểu lão gia."

"Đừng," Lục Trường An đưa tay nâng cằm nhỏ giọng nói: "Đừng gọi ta là tiểu lão gia, cứ gọi ta là Trường An đi."

Lương Tuyển: "............"

"Ngươi đã không phải đoạn tụ," Lục Trường An tò mò hỏi: "Vậy sao phải đến Nam Phong Quán?"

Lương Tuyển rũ mắt trả lời: "Lúc trước lánh nạn đến thành Long Giang, đang sắp chết đói thì đúng lúc Nam Phong Quán nhận người nên ta liền chạy vào, ăn xong mới biết đó là chỗ nào, nhưng lúc đó đã điểm chỉ ký văn tự bán mình cho người ta, muốn đi cũng không được nữa."

Lục Trường An đồng tình gật đầu rồi lại hỏi: "Vậy ngươi ở Nam Phong Quán có từng hầu hạ người ta chưa?"

Lương Tuyển lắc đầu: "Không có."

Lục Trường An hừ một tiếng: "Vậy sao quy lão Lục kia lại nói đã dạy ngươi hầu hạ người?"

Làn da màu mật của Lương Tuyển hiện lên vẻ thẹn thùng, hắn trầm ngâm một lát rồi mới nói: "Chỉ nhìn rồi học chứ chưa tự mình thử."

"Vậy là sao?"

Lục Trường An lấy làm lạ, đã bán mình vào nơi như Nam Phong Quán mà còn có thể theo ý mình có phải đoạn tụ hay không để làm việc nữa à?

Lương Tuyển duỗi tay ra cho Lục Trường An xem: "Tay ta đã quen làm việc nặng nên rất thô ráp, sờ lên da thịt sẽ gây đau nhức nên không cho ta làm."

Tay Lương Tuyển rất to, ngón tay thon dài, đốt ngón tay rõ ràng, nhìn từ phía trên thì đẹp nhưng nhìn dưới lòng bàn tay lại không được như vậy, trên đó hiện đầy vết thương to nhỏ, da bị nứt nẻ như vỏ cây già, nhìn vô cùng xấu xí.

Lục Trường An đưa tay sờ sờ, tay y non mềm nên quả nhiên bị cào phát đau.

Lúc này y mới tin Lương Tuyển, hắn có dáng dấp cao lớn khôi ngô, lại là quy nô nên tuyệt đối không thể ra phía trước hầu hạ khách, có thể đám quy công muốn bồi dưỡng hắn hầu hạ các tiểu quan khác, y đọc thoại bản thấy nói tiểu quan trước khi chính thức tiếp khách phải bị điều giáo một thời gian, một số quy công hay thậm chí là quy nô có kinh nghiệm chuyên môn làm việc này.

Nhưng hai bàn tay thô ráp của Lương Tuyển đừng nói là điều giáo người, tra tấn người còn tạm được.
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 18: Điều giáo ta đi


Lục Trường An đảo mắt một vòng truy hỏi: "Ngươi nói mình đã xem qua học qua, vậy đã xem cái gì?

Học được cái gì rồi?"

Lương Tuyển xoay mặt đi, thật lâu sau mới nghiêm trang thấp giọng nói: "Xem, xem những quy công kia làm sao điều giáo tiểu quan, giúp bọn họ nới lỏng, làm cho mông mẫn cảm hơn...... kiều diễm hơn, sau đó còn phải học chế thuốc cao giúp tiểu quan hầu hạ người bảo dưỡng mông, sau đó học chế canh thuốc để bọn họ ngâm tắm dưỡng da thêm mềm mịn......"

Lương Tuyển nói đứt quãng, đến khi vất vả lắm mới nói xong thì mặt hắn đã đỏ bừng, Lục Trường An nghe mà hai mắt tròn xoe.

Lục Trường An thầm nhủ, a, thì ra chuyện này còn có nhiều kiến thức như vậy chứ không chỉ có các tư thế trầm mê và ngôn từ dâm đãng trong thoại bản.

Lương Tuyển không tự chủ được nhớ lại lúc ấy ở Nam Phong Quán bị ép ở trong phòng xem hai lão quy công biểu diễn.

Để giúp đám quy nô bọn hắn luyện tập đương nhiên không thể cho những tiểu quan tuấn mỹ trẻ trung tự mình ra trận, vì vậy đành phải để các lão quy công có kinh nghiệm tự mình biểu diễn cho đám quy nô xem.

Lương Tuyển còn nhớ khi lão quy công mặt đầy nếp nhăn cởi quần trước mặt mọi người, sau đó quỳ trên giường chổng cái mông thô kệch dặt dẹo còn đầy lông đen về phía bọn hắn thì ít nhất một nửa số người đều nghiêng đầu sang chỗ khác buồn nôn.

Cũng từ lúc đó Lương Tuyển không thể tiếp nhận nổi mấy chuyện Long Dương này, may mà hắn có đôi tay cứng như sắt, ngay cả da trâu cũng không bì được với đôi tay thô ráp này của hắn nên mới thoát được một kiếp, bị điều đến sân sau làm tạp dịch rồi sống yên ổn cho tới sáng nay được thiếu niên trước mắt mua về.

Mặt Lục Trường An đỏ hồng, y rũ mắt chớp chớp, lông mi dài khẽ rung động, Lục Trường An cắn răng, sau đó nói thẳng: "Này, ngươi nói mình không phải đoạn tụ, cũng được, ta không ép ngươi.

Nhưng ta có đam mê Long Dương, chỉ là cho tới giờ vẫn chưa từng cùng người khác...... làm chuyện này, nhưng vừa rồi nghe ngươi nói thì ta mới biết hóa ra nam tử muốn làm chuyện này phải chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy......

Cho nên... cho nên ta đã mua ngươi về thì ngươi liền, ngươi liền đem hết kỹ năng hầu hạ người học được ở Nam Phong Quán giúp ta điều dưỡng đi."

Trên mặt y phát sốt: "Dưỡng xong thì sau này...... sau này chờ ta tìm được nam tử hợp ý cũng, cũng có thể thuận lợi cùng hắn, cùng hắn......"

Mấy chữ sau y không thể nào nói ra khỏi miệng, dù sao cũng đang ở trước mặt người khác nói mấy chuyện này, Lục Trường An dù vừa bạo dạn vừa lẳng lơ nhưng giờ phút này lại ngượng ngùng không chịu nổi.

Lương Tuyển nhìn cái chân bị thương của mình, trầm mặc thật lâu rồi gật đầu lí nhí: "Nhưng tay ta......"

"Trước kia vì ngươi làm việc nặng nhiều quá, giờ ngươi đã về nhà ta thì cứ từ từ dưỡng lại," Lục Trường An cúi đầu xoắn ngón tay nói: "Chờ chân ngươi lành hẳn, hai tay cũng dưỡng mềm thì chúng ta... bắt đầu nhé."

Lương Tuyển cũng cúi đầu: "Ừm."

Hắn chần chờ một chút lại nói: "Muốn điều...... giáo thân thể thì phải phối hợp dược liệu mới được, ngươi có rảnh thì tới y quán mua chút dược liệu cần thiết về đây."

Lục Trường An khẽ gật đầu, lại không yên tâm hỏi: "Dù ngươi chưa thử qua nhưng cũng học được mấy thứ rồi, đừng có giày vò loạn xạ trên người ta đấy."

Mặt Lương Tuyển cúi thấp như sắp dán vào ngực: "Trong nhà ta từng có đại phu, khi còn bé ta đã học qua dược lý và y thuật, những cách phối dược mà Nam Phong Quán dạy ta đều ghi lại, hơn nữa ta còn căn cứ vào thể chất của từng người để điều chỉnh cải thiện phương thuốc này nữa."

Lục Trường An ngạc nhiên nhìn hắn: "Hừ, cái này còn tạm được, biết chữ lại còn biết y thuật, cũng không uổng phí mười một lượng bạc ta bỏ ra!"
 
[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ
Chương 19: Tú tài không làm việc đàng hoàng


Từ sau hôm đó, mỗi ngày Lương Tuyển đều lặp đi lặp lại ba việc quan trọng là dưỡng tay, dưỡng chân, học nấu ăn.

Còn Lục Trường An thì ngày ngày bận rộn chép sách, vẽ tranh, y phải liều mạng kiếm tiền vì hai ngày trước y đem bạc tới y quán trong thành hỏi thử, chỉ với hai ba lượng bạc còn lại thì mua rễ dược liệu cũng không đủ.

Thương hội Trương gia vẫn chưa bổ sung hàng mới cho y quán trong thành, hiện giờ dược liệu càng ngày càng đắt!

Nếu y muốn mua đủ các dược liệu mà Lương Tuyển liệt kê thì không liều mạng kiếm tiền là không được.

Cứ thế hai người ai bận việc nấy, bình an vô sự sống qua một tháng.

Hôm đó Lục Trường An mặt mũi tái nhợt vịn cửa thư phòng đi ra: "Cơm!

Ta muốn ăn cơm!"

Y nhịn một ngày một đêm, rốt cuộc đã vẽ xong một bức tranh Quan Âm tống tử cực kỳ phức tạp tinh mỹ, tiền công cho mỗi bức tranh này thôi còn nhiều hơn tiền công y chép sách hai tháng!

Lương Tuyển vội vàng đi tới dìu y: "Cẩn thận, cháo trong nồi còn nóng đấy, ta bưng tới cho ngươi."

Thân thể hắn cường tráng, sau một tháng tĩnh dưỡng và thoa thuốc bột thì vết thương trên đùi đã khép lại, đi đứng hoàn toàn không có vấn đề gì.

Nhưng điều khiến Lục Trường An mừng nhất là sau vô số lần nếm mùi thất bại thì bây giờ Lương Tuyển đã nấu ăn ngon hơn nhiều!

Lục Trường An lờ đờ húp xong hơn nửa chén cháo, sau đó gục xuống ngủ thiếp đi, nếu không phải Lương Tuyển ở cạnh trông chừng thì chắc y đã úp mặt vào trong chén cháo.

Lương Tuyển cẩn thận ôm y về phòng nghỉ ngơi, từ khi chân hắn lành lại đã làm việc này không dưới bốn lần, gần đây Lục Trường An vì kiếm tiền mà liều mạng vẽ tranh chép sách, thường bận đến quên ăn quên ngủ, nhiều khi đang viết chữ lại gục đầu ngủ mất, thậm chí đang ăn cơm hay đi đứng cũng có thể nửa mê nửa tỉnh ngủ gật.

Lương Tuyển cẩn thận đặt Lục Trường An lên giường rồi kéo chăn mỏng lên ngang hông y.

Dù đang là tháng sáu nhưng trong núi gió thổi mạnh nên cũng không thấy nóng bức, lúc ngủ vẫn phải đắp chăn.

Lương Tuyển đứng cạnh giường Lục Trường An nhìn người đang ngủ ngon mơ đẹp trên giường, suy nghĩ dường như bay xa.

Lục Trường An xinh đẹp, da thịt mềm mịn, khuôn mặt tròn tròn múp múp cực kỳ đáng yêu, khi mặc trường bào là một tiểu công tử tuấn tiếu khiến người ta thương yêu, nhưng có ai ngờ một tiểu thư sinh anh tuấn thế này chỉ vì thú vui Long Dương mà ngày ngày múa bút không biết mệt mỏi, chẳng phải vì đọc sách hay học hành mà chỉ để kiếm tiền cho hắn điều giáo thân thể giúp y......

Thú vui Long Dương, đam mê đoạn tụ này thật sự làm người ta mê muội vậy sao?

Lương Tuyển nhìn thiếu niên xinh đẹp như ngọc trên giường, trong đầu lại hiện ra cái mông dặt dẹo của lão quy công lúc trước, nhất thời không khỏi băn khoăn bối rối.
 
Back
Top Bottom