Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Quản gia xinh đẹp của Vương gia bá đạo

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
294385706-256-k338979.jpg

[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trương Đại Cát
Nhân vật chính: Vương gia x Quản gia



đammỹ​
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
01


Tác giả: Trương Đại Cát

Nhân vật chính: Vương gia x Quản gia

Tag: Cổ trang, điềm văn, 1v1, HE

Đây là hệ liệt của bộ "Vương phi bị treo trên cổng thành ba ngày rồi" nhé mọi người.

Kỳ này Vương gia và Trâu Tiểu An làm cameo cho em trai và em dâu Vương gia.

Cái nết ông em chỉ hơn chứ không kém ông anh nên lót dép ngồi đây chờ coi ổng bị vợ trị (︶▽︶)

꘎♡━━━━━━━━━━━━━━━♡꘎

Dạo này đất phong của Kính Vương vô cùng náo nhiệt.

Đây là lần đầu tiên rộn ràng tưng bừng như vậy kể từ lần trước Vương phi bị treo lên cổng thành, vì tiểu thế tử phủ Kính Vương đầy tuổi nên vương phủ đãi tiệc linh đình ba ngày liền, ngay cả cổng thành cũng giăng đèn kết hoa để dân chúng cả thành cùng hòa vào bầu không khí vui tươi.

Vì dịp trọng đại này nên gần đây quan lại và giới quyền quý nối đuôi nhau kéo tới không dứt, chỉ nhìn dãy xe ngựa lộng lẫy thôi cũng đủ làm dân chúng hoa mắt.

Nhưng cũng không tránh khỏi chút sự cố.

Giữa dòng người tấp nập có đứa bé không hiểu sao bị lạc mất người nhà nên đứng bơ vơ giữa đường oa oa khóc lớn, đúng lúc đó một chiếc xe ngựa sơn son thiếp vàng chạy qua cổng thành không kịp né tránh.

Tám con ngựa kéo xe đều cực kỳ to khỏe, nếu tông trúng đứa bé này thì kiểu gì cũng tan xương nát thịt.

"Ôi!"

Cũng may không gặp nguy hiểm gì, xe ngựa dừng lại cách đứa bé hơn một trượng rồi màn gấm bị kéo ra, một thanh niên mặt tròn mắt to bước xuống.

Y mặc áo gấm thượng hạng nhưng trên mặt chẳng có vẻ gì là kiêu căng hống hách.

Y xuống xe ngựa, không nhìn dân chúng đứng xem chung quanh mà đi tới ngồi xổm xuống trước mặt đứa bé rồi hỏi.

"Tiểu hài, sao ngươi lại khóc?"

Đứa bé nhìn y nửa ngày, thấy y hiền hòa thân thiện nên khóc thút thít nói không thấy cha mình đâu nữa.

Thanh niên bế nó tới gánh hàng rong bên cạnh mua mứt quả rồi nhờ một hộ vệ đưa nó về nhà.

Thu xếp xong cho đứa bé y lại leo lên xe ngựa, vừa bước vào thì nghe thấy nam nhân ngồi trên ghế chính hừ lạnh nói.

"Chậm chạp lề mề, có chút chuyện rắm thúi mà cũng lâu lắc!"

Người này mặc mãng bào màu chàm, tướng tá uy phong bệ vệ, rõ ràng bộ dạng oai hùng nhưng nói năng lại hết sức thô lỗ, đúng là sỉ nhục văn hóa.

Cũng may thanh niên mặt tròn nghe mãi thành quen nên chỉ cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết nhìn vừa dễ gần vừa đáng yêu.

"Bẩm Vương gia, con ai cũng như con mình.

Chính vì Vương gia yêu dân như con nên tiểu nhân mới làm vậy đó ạ."

"Hừ!"

Vương gia liếc y một cái, rốt cuộc tiếng hừ lạnh đã không còn mang vẻ cáu kỉnh, "Giải quyết xong rồi còn chưa đi nữa à!

Lề mà lề mề."

"Vâng."

Thanh niên vén màn cửa lên bảo người đánh xe, "Mau đến phủ Kính Vương đi."

Tôn Đại Phật đệ đệ ruột của Kính Vương tới rồi đây!

Còn không mau vấn an!
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
02


"Vĩnh Vương giá lâm!"

Hôm nay phủ Kính Vương có vị tôn Đại Phật ghé thăm.

"Mau mời Vương gia tới bên này đi."

Gã sai vặt lanh lợi khom lưng chào khách quý.

"Các chủ tử nhà ta ở sân sau đợi ngài lâu lắm rồi đấy ạ!"

Vĩnh Vương xụ mặt không lên tiếng, thanh niên mặt tròn đi cạnh hắn vội ra mặt chào hỏi, còn lấy từ trong tay áo ra một túi tiền bằng gấm đưa cho gã sai vặt tiếp đón họ rồi nói khéo.

"Làm phiền tiên sinh, đây là chút tâm ý của Vương gia nhà ta, xin vui lòng nhận cho."

Y tươi cười đon đả chẳng có điểm nào chê được, nhờ vậy dù Vương gia nhà y có sầm mặt như Diêm Vương thì vẫn không làm mất lòng người ta.

Gã sai vặt của Kính Vương gia vui vẻ nhận lấy rồi hai người lại tâng bốc nhau một hồi.

Vĩnh Vương lườm hai người hừ lạnh, đang định mở miệng đá đểu thì bị thanh niên mặt tròn âm thầm đạp cho một cước, Vương gia bĩu môi rồi nuốt xuống lời sắp nói, trên mặt lộ ra vẻ không cam tâm.

"......

Chỉ giỏi diễn trò."

——————

Đại ca Kính Vương của Vĩnh Vương năm xưa cũng là sát thần nổi tiếng âm hiểm tàn nhẫn, nhiều lần đính hôn đều không thành, khó khăn lắm mới lấy được vợ, lúc đó ai cũng nói với tính nết này của Kính Vương e là thành thân chưa đầy hai năm đã bị vợ bỏ.

Ai ngờ Kính Vương và Kính Vương phi mới gặp đã vừa mắt nhau, yêu đến chết đi sống lại.

Chẳng những sinh hai bé con mà trước đó còn diễn một vở kịch Vương phi thật giả treo cổng thành, không chỉ làm dân chúng ở đất phong say mê mà còn nổi tiếng ra bên ngoài, ngay cả đất phong của Vĩnh Vương cũng nghe thấy, gánh hát còn dựng thành kịch.

Nhưng Vĩnh Vương quả thực không tin ca ca âm hiểm xảo trá kia của hắn thật sự đổi tính vì một ca nhi.

Hôm nay Vĩnh Vương lặn lội đường xa đến dự tiệc thôi nôi của cháu mình, một là để chúc mừng, hai là để tìm hiểu hư thực về ca ca hắn.

"Vĩnh Vương điện hạ, thứ lỗi không thể tiếp đón từ xa."

Vừa bước vào sân sau thì có một ca nhi tuấn tú bồng đứa bé bụ bẫm kháu khỉnh ra cửa.

Dáng dấp y xinh đẹp động lòng người, vừa xuất hiện thì cảnh vật chung quanh lập tức bừng sáng.

Vĩnh Vương nhướn mày, quả nhiên trông thấy đại ca hắn theo sát phía sau, bộ dạng xun xoe hết sức mất mặt.

"Chắc đây là tiểu thế tử điện hạ nhỉ!"

Thanh niên mặt tròn lên tiếng khen ngợi, "Còn nhỏ mà đã mày rậm mắt to thế này nhất định mai sau sẽ có triển vọng lắm đây!"

Đáng tiếc Vương gia nhà y cực kỳ phá đám, không chỉ hừ lạnh một tiếng mà còn nói giễu trước mặt mọi người.

"Lông còn chưa mọc đủ thì nhìn ra cái trứng gì."

Thanh niên mặt tròn và Kính Vương phi đứng ngây tại chỗ, chỉ biết nhìn nhau cười gượng.

Kính Vương điện hạ không chịu lép vế lên tiếng.

"Sao hiền đệ lại nói vậy, chắc không phải cô đơn lâu quá làm thân thể mất cân bằng ảnh hưởng đầu óc rồi đấy chứ."

Nhìn hai huynh đệ quả là thân thiết hòa thuận.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
03


Kính Vương và Vĩnh Vương là cặp song sinh của đương kim Thái hậu và tiên đế, đệ đệ ruột của đương kim thiên tử, thiên hoàng quý tộc danh chính ngôn thuận, dưới một người trên vạn người.

Kính Vương ra đời trước Vĩnh Vương mười phút, từ lúc sinh đến khi được phong vương xây phủ có thể nói hai huynh đệ như hình với bóng, chỉ là cách thể hiện tình cảm hơi khác người, hai vị Vương gia này từ nhỏ đã thích chọc phá nhau, thời còn đi học tường xuyên mách tội đối phương, đến giờ cũng chẳng khá hơn là bao.

"Ngu huynh nói sai rồi."

Vĩnh Vương tìm từ đặt câu rất có thâm ý, "Nam nhi tốt chí ở bốn phương, sao có thể dễ dàng bị nhi nữ tình trường làm vướng chân được."

Kính Vương phi suýt phì cười, quả nhiên trông thấy nam nhân nhà mình trán nổi gân xanh, nghiến răng nghiến lợi có vẻ cay cú lắm.

"Bỉ đệ ngu ngốc."

Kính Vương hiếm khi bị chọc tức như vậy, "Nhà mình không quét thì lấy gì quét thiên hạ, hiện giờ bỉ đệ phòng không chiếc bóng e là chưa hiểu hết diệu dụng trong đó đâu."

Không sai, cũng như Kính Vương trước kia mang tiếng xấu bên ngoài nên định hôn lần nào hỏng lần nấy, Vĩnh Vương điện hạ cũng chẳng ai thèm lấy.

Hắn từng định hôn ba lần nhưng người có hôn ước đều xảy ra chuyện.

Lần thứ nhất chết bệnh, lần thứ hai chết đuối, khó khăn lắm đến lần thứ ba không bị bệnh không gặp nạn nhưng đối phương lại đi tu.

Tin đồn Vĩnh Vương có số khắc vợ cứ thế lan rộng, mọi người đều cho rằng không có lửa sao có khói, bởi vậy những người có gia thế tốt đến tuổi lập gia đình đều không dám bén mảng tới phủ Vĩnh Vương bàn hôn sự.

Quả nhiên Vĩnh Vương điện hạ bị chọc trúng chỗ đau nên lập tức sầm mặt.

"Đường Cảnh Văn!"

Trong thời khắc mấu chốt nhờ có Kính Vương phi đại nghịch bất đạo gọi thẳng tên Kính Vương mới phá vỡ cục diện bế tắc.

Kính Vương lập tức xìu xuống, quay lại đáp với vẻ không vui.

"Gì thế ái phi?"

"Bánh Trôi của chúng ta sắp tan học rồi, mau đón nó về đi."

Đường Nguyên là con đầu lòng của Kính Vương, tiểu ca nhi phấn điêu ngọc trác này vừa tròn bảy tuổi nên mỗi ngày đều theo tiên sinh học chữ.

Lúc này Kính Vương mới chịu đình chiến rồi cáo từ đi đón con.

Kính Vương đi xong Vĩnh Vương cũng không còn hùng hổ dọa người như gà chọi nữa, Kính Vương phi bồng tiểu thế tử hàn huyên với hắn một hồi.

"Nào, bảo bối làm quen với hoàng thúc thúc của con đi."

Tiểu thế tử là nghé con mới đẻ không sợ cọp, cười nắc nẻ với Vĩnh Vương đang lạnh mặt, khoe hai cái răng sữa mới nhú rồi vui vẻ duỗi tay nhỏ ra.

"Ôi."

Thanh niên mặt tròn nãy giờ yên lặng làm phông nền lúc này mới cười nói, "Tiểu thế tử gan thật, muốn Vương gia ôm một cái kìa."

Kính Vương phi cũng nói.

"Điện hạ có muốn bế Kỳ Kỳ không?"

Hai người này bị sao vậy chứ!

Vĩnh Vương gồng mình ôm cục bột kia, đôi tay thường xuyên kéo cung bắn tên chém người giờ lại hơi run.

Mẹ, mềm thế này có khi nào bị hắn ôm hỏng không.

Vĩnh Vương rén.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
04


Tuy chỉ mừng con thôi nôi nhưng phủ Kính Vương mở tiệc hết sức linh đình.

Khách khứa nối đuôi nhau đến chúc mừng không dứt, còn hoàng thúc thúc tôn quý nhất của tiểu thế tử là Vĩnh Vương và tùy tùng được sắp xếp nghỉ lại trong một sân riêng.

Ca ca hắn ba ngàn con sông chỉ múc một gáo, cả vương phủ to như vậy mà chủ nhân thật sự chỉ có hắn, Vương phi và hai đứa con nên phòng trống nhiều không kể xiết, dành một chỗ cho Vĩnh Vương ở tạm quả thực dễ như trở bàn tay.

Phòng không dùng đến dù sao cũng hơi sơ sài, tuy phủ Kính Vương đã sai người quét dọn nhưng vẫn chưa đâu vào đâu.

Thuở thiếu thời Vĩnh Vương từng hành quân đánh trận nên nhà dột hầm nứt gì mà chưa từng ở qua, cực kỳ dễ nuôi, vừa vào cửa đã đặt mông ngồi phịch xuống ghế ra vẻ chẳng thèm quan tâm.

Có lẽ số hắn đã định không được hưởng thụ sung sướng.

"Phiền Vương gia nhấc chân lên giùm."

Vĩnh Vương nhíu mày.

"Phiền Vương gia đứng dậy cho."

Vĩnh Vương líu lưỡi.

"Phiền Vương gia đừng chắn cửa."

Vĩnh Vương đứng phắt lên!

"Đường Khoai Môn!"

Thanh niên đang quay mòng mòng đứng im tại chỗ.

"Gia?"

Thật ra Đường Khoai Môn cũng không phải tên Đường Khoai Môn thật, mười năm trước y vào vương phủ, sau khi ký văn tự bán mình thì không thể giữ tên cũ mà phải theo họ Đường của chủ, vì tên cũ của y có một chữ "Ngọc" nên gọi là Đường Ngọc, nhưng Vĩnh Vương đáng ghét này cứ nhất định phải gọi Khoai Môn mới chịu.

"Ngươi không yên tĩnh một lát được sao?"

Vĩnh Vương cáu kỉnh, "Lặn lội đường xa gần nửa tháng mà ngươi không mệt à?"

"Bẩm gia, chỗ ở Kính Vương điện hạ sắp xếp đương nhiên rất tốt.

Nhưng tiểu nhân cũng phải quét dọn mới ở thoải mái được chứ ạ."

Đường Ngọc nói xong định đi gánh rương gỗ đỏ đang đặt tạm trong sân.

"Ngươi định để mình bị thương rồi vu cho bản vương cay nghiệt với hạ nhân đúng không?"

Vĩnh Vương tức giận mắng, "Đám nô tài các ngươi mắt để đâu thế hả, đây là việc quản gia phải làm à!"

Các nô bộc đứng xa không dám tới gần lúc này mới xúm nhau đi làm việc để quản gia Đường Ngọc chỉ có thể ngồi uống trà với Vương gia.

Dáng vẻ Đường Ngọc vô cùng ngoan hiền, nhìn như củ khoai môn ngọt ngào, chỉ có Vĩnh Vương mới biết tiểu gia hỏa này lợi hại cỡ nào.

"Gia."

Đường Ngọc mỉm cười nhìn Vĩnh Vương.

"Có rắm mau thả."

Đường Ngọc tập mãi thành quen nên thản nhiên nói tiếp.

"Gia và Kính Vương điện hạ cùng một mẹ sinh ra, lại là huynh đệ song sinh nên tất nhiên phải có điểm chung!"

Đôi mắt hạnh của Đường Ngọc đảo quanh, "Giờ Kính Vương điện hạ và Vương phi đầm ấm hạnh phúc, theo tiểu nhân thấy thì đây là cơ hội tốt cho gia quan sát học hỏi.

Tháng sau ma ma sẽ thu xếp tuyển phi cho gia đấy ạ......"

"Chó lại bắt chuột."

Khóe miệng Đường Ngọc cong lên, bưng chén trà uống một hớp.

"Ta chỉ lo cho chuyện hệ trọng cả đời của gia thôi mà."

Không biết tốt xấu, hừ.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
05


Phủ Kính Vương giăng đèn kết hoa rực rỡ, ngay cả người chuyên lo liệu phủ Vĩnh Vương lâu năm như Đường Ngọc cũng thấy hết sức hoành tráng.

Đêm nay mở tiệc gia đình, Vĩnh Vương và ca ca hắn vừa đụng mặt lại tiếp tục xách mé nhau, cả Kính Vương phi lẫn Đường Ngọc đều bó tay nên dứt khoát để mặc bọn họ ầm ĩ, còn mình thì trò chuyện rôm rả.

"Vương phi quả nhiên tinh tế khéo léo, bảo sao thép cứng như Kính Vương điện hạ cũng phải mềm đi dưới tay ngài."

"Ngươi thật khéo ăn nói, ta thích tính ngươi rồi đấy."

Kính Vương phi không hề khách sáo, "Ngươi cũng đừng gọi ta là Vương phi nữa, cứ gọi ta Tiểu An được rồi, còn ta xưng hô với ngươi thế nào đây?"

"Vậy tiểu nhân xin mạo muội."

Đường Ngọc thông minh nhưng cũng không phải kiểu người gò bó theo khuôn phép, y và Kính Vương phi mới quen đã thân nên cũng thoải mái hơn, "Tên tiểu nhân được Vương gia ban cho, chỉ có một chữ Ngọc duy nhất, ngài cứ tùy ý xưng hô là được."

"Nhìn ngươi trẻ hơn ta ấy nhỉ."

Trên khuôn mặt tuyệt sắc của Kính Vương phi lộ ra vẻ tinh nghịch, "Bao nhiêu tuổi rồi?

Làm ở phủ Vĩnh Vương có tốt không?

Phủ Kính Vương chúng ta cũng đang cần người, hay để ta bàn với Vương gia chuyển ngươi sang phủ chúng ta được không?"

"Ngài đánh giá cao Đường Ngọc rồi.

Từ khi Vương gia mười lăm tuổi ra ngoài lập phủ ta đã đi theo chủ tử, đến giờ đã gần mười năm, đại ân của Vương gia không thể báo đáp, tiểu nhân đã ký văn tự bán đứt mình, nếu không có miệng vàng lời ngọc của Vương gia thì ta tuyệt đối không đi được đâu."

Đường Ngọc vô thức nhìn thoáng qua Vĩnh Vương, thấy hắn còn đang cụng ly với huynh trưởng, y lấy lại tinh thần cười nói, "Nhưng tiểu nhân thấy phủ Kính Vương này đông đảo nhân tài, có thêm ta hay không cũng chẳng khác gì, Vương phi không cần dùng đến ta đâu."

"Ngươi thật thú vị."

Kính Vương phi cong môi cười rồi bỏ qua tôn ti mời y một ly rượu, Đường Ngọc vội uống một hơi cạn sạch.

"Chẳng giấu gì ngươi......"

Kính Vương phi nói với vẻ bí hiểm, "Từ nhỏ ta đã biết chút y thuật trung y, thật ra tiểu tiên sinh cũng như ta —— Là ca nhi đúng không."

Chính là ca nhi có thể sinh con ấy.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
06


Trong thế giới của họ ngoài nam nhân và nữ nhân còn có ca nhi có thể mang thai.

Thường thì ca nhi mảnh mai hơn nam nhân, vóc người thấp bé, hình dáng cũng thanh thoát mềm mại.

Nhưng cái gì cũng có ngoại lệ, vẫn có ca nhi uy mãnh hơn nam nhân và nam nhân xinh đẹp hơn ca nhi nên hầu hết mọi người phân biệt nam nhân và ca nhi dựa vào nốt ruồi son trên da.

Phần lớn nốt ruồi son đều nằm ở chỗ dễ thấy nên rất dễ nhận ra điểm khác biệt.

Chẳng hạn như nốt ruồi son của Kính Vương phi nằm trên đốt ngón tay trái, rực rỡ y như một chiếc nhẫn mã não.

Còn trên người Đường Ngọc lại chẳng có gì cả, khuôn mặt, bàn tay và những chỗ lộ ra ngoài đều trắng bóc, một chấm nhỏ cũng không có chứ đừng nói đến nốt ruồi son tượng trưng cho ca nhi.

Đường Ngọc nghe Kính Vương phi nói xong thì phản ứng đầu tiên là sững sờ, sau đó mới định thần cười nói.

"Ngài cứ đùa."

"A ——" Kính Vương phi dài giọng rồi gật gù, "Thì ra Vĩnh Vương điện hạ không biết."

Đường Ngọc cứng đờ.

Cũng may Kính Vương phi không nói tiếp nữa mà đổi sang chủ đề khác.

"Tiểu tiên sinh chăm sóc trẻ con cũng thành thạo ghê!"

Kính Vương phi khen Đường Ngọc, "Không ngờ ngươi còn trẻ mà đã rành như vậy."

"Tiểu nhân bạc phúc, cha mẹ mất sớm để lại một ấu đệ cho ta trông nom nên mới biết chút ít thôi......

Ta tự biết thân phận mình nên không dám trèo cao."

Kính Vương phi thở dài: "Ngươi thật sự không muốn đến phủ Kính Vương của ta à?

Vương gia chúng ta có thể lấy khế ước bán thân cho ngươi, từ nay về sau ngươi không phải nô tịch nữa mà chỉ là người bình thường thôi."

Đôi mắt sáng ngời của Đường Ngọc bất giác chớp một cái, y trộm nhìn sang Vĩnh Vương đang say sưa uống rượu, cuối cùng vẫn từ chối khéo.

"Đa tạ ý tốt của Vương phi nhưng Đường mỗ không dám nhận đâu ạ."

——————

"Khoai Môn!"

Tàn tiệc rượu, Vĩnh Vương uống thua ca ca say chếnh choáng được Đường Ngọc đỡ về phòng.

Hắn vốn cao lớn nên Đường Ngọc dìu rất vất vả, eo như sắp vẹo tới nơi.

Đường Ngọc đối xử với Vĩnh Vương không hề nhún nhường như khi gặp Kính Vương phi, còn to gan quát hắn.

"Làm gì thế!"

"Lúc nãy ở bàn ăn ngươi rì rầm quái gì với vợ ca ta mãi thế?"

Vĩnh Vương bị ném xuống giường vẫn giữ nguyên vẻ mặt tò mò, "Nói gì mà liên tu bất tận, một con mắt cũng không thèm nhìn lão tử nữa, ngươi đúng là to gan mà."

Đường Ngọc vừa cởi áo khoác tơ vàng trên người Vĩnh Vương vừa trả lời hắn.

"Vương phi xem trọng năng lực của tiểu nhân nên muốn giữ tiểu nhân lại làm việc."

"Mẹ, ta biết ngay mà!"

Vĩnh Vương tức giận hất giày ra xa tám trượng, "Mẹ nó ngày nào ngươi cũng dụ dỗ ong bướm, tức chết lão tử rồi!"

Đường Ngọc chẳng hề nao núng mà thản nhiên múc nước vắt khăn cho Vĩnh Vương lau mặt rửa tay.

"Lão tử chưa cho ngươi đi thì ngươi không được đi, nghe rõ chưa......

Ưm!"

Vĩnh Vương bị trùm khăn lên mặt.

"Lo mà ngủ đi, gia."

Đường Ngọc bật cười một tiếng như ngôi sao vụt qua bầu trời rồi biến mất.

Đại lão thô.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
07


Vĩnh Vương ở phủ Kính Vương gần một tháng, tuy hai huynh đệ cả ngày lẫn đêm đối chọi gay gắt nhưng một người không tiễn khách một người không từ giã, mãi đến khi trận tuyết đầu mùa rơi xuống thì Vĩnh Vương mới bảo Đường Ngọc thu xếp về phủ.

Hôm nay Vĩnh Vương lại so tài võ nghệ với ca hắn, vừa vào sân đã thấy Đường Ngọc đang nghiêm túc kiểm kê từng rương vật phẩm.

"Thu xếp xong chưa?"

Nghe Vĩnh Vương hỏi, Đường Ngọc vội đặt xuống danh sách dài như tờ sớ để ra đón hắn.

"Gia về rồi."

Đường Ngọc đón lấy trường kiếm từ tay Vĩnh Vương rồi dẫn người vào phòng, "Nước nóng chuẩn bị sẵn rồi, ngài vào tắm cho thoải mái đi, bữa ăn xong ngay đây."

Nãy giờ Đường Ngọc đứng trong sân nên khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh, Vĩnh Vương nhìn y một cái rồi đưa tay bóp má y.

Lòng bàn tay nóng hổi đụng phải gò má lạnh như băng làm Đường Ngọc vô thức rụt cổ lại.

"Gia, ngài làm gì......"

Vĩnh Vương bóp khuôn mặt trong tay rồi mở miệng nói.

"Ngốc nghếch."

——————

Là người hầu của Vĩnh Vương suốt mười năm nay, cả ngày lẫn đêm Đường Ngọc phải hầu hạ Vương gia ăn ở, tất nhiên tắm rửa thay đồ cũng không được từ chối.

Tính tình Vĩnh Vương dễ quạu, từ nhỏ ca hắn đã khen hắn giống như tảng đá vừa thúi vừa cứng trong nhà xí, chỉ khi tắm rửa mới dễ tính hơn đôi chút.

Đường Ngọc quá hiểu tính nết Vương gia nên hầu như luôn chọn thời điểm này để nói những việc không lớn không nhỏ xin Vương gia định đoạt, thông thường sẽ có kết quả tốt hơn.

"Lần này Kính Vương điện hạ và Vương phi chuẩn bị mười sáu xe quà đáp lễ để chúng ta mang về đất phong, ta thấy trong đó có không ít vải tốt, gia thấy nên xử lý thế nào ạ?

Cất vào kho trước hay may mấy bộ y phục xuân hè......"

"Lão tử thèm hắn tặng chắc......"

Vĩnh Vương nhíu mày lộ vẻ không vui, lúc hắn đến đây mang theo mười xe quà tặng, tính cả gốc lẫn lãi còn lời được sáu xe nhưng hắn chẳng vui chút nào.

"Tình huynh đệ giữa Kính Vương điện hạ và gia làm tiểu nhân cũng cảm động lây."

Đường Ngọc vừa rón rén chà xơ mướp vừa quan sát sắc mặt Vĩnh Vương, "Nếu tiểu nhân có ca ca ngày ngày nhét đồ tốt cho ta thì không biết sẽ vui đến mức nào nữa."

Vĩnh Vương hừ một tiếng, sắc mặt đã tốt hơn nhiều.

Đường Ngọc xắn tay áo chà lưng cho người ta, Vĩnh Vương võ nghệ cao cường y như đại danh Đường Cảnh Võ của hắn, thân hình cao lớn tráng kiện, năm xưa trên chiến trường là sát thần khét tiếng.

Nhưng tướng quân bách chiến chết, tráng sĩ mười năm về, dù Vĩnh Vương dũng mãnh đến đâu thì trên người vẫn có không ít vết sẹo.

Mỗi lần Đường Ngọc nhìn thấy những vết sẹo chằng chịt này thì lại cay mắt, cẩn thận từng li từng tí tránh đi vết thương cũ trên lưng.

"Mèo cào đấy à?"

Vĩnh Vương quay đầu cáu kỉnh hỏi, "Ngươi bị lạnh choáng hay chưa ăn no thế hả."

Đường Ngọc khựng lại.

Chà chết ngươi luôn!
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
08


Ngày trở về tuyết đầu mùa đã tan, trời xanh mây trắng.

Kính Vương u sầu dẫn Vương phi và hai bé con tiễn đến tận cổng thành.

"Vương gia và phu nhân đừng tiễn nữa."

Đường Ngọc nói thay chủ nhân mình, "Hôm nay có nắng nhưng vẫn còn lạnh lắm, hai vị tiểu điện hạ không chịu nổi đâu ạ."

"Về đi về đi."

Vĩnh Vương cũng phất tay áo, "Đừng có đưa tiễn mười tám dặm nữa, có phải đang đóng kịch đâu."

"Hôm nay ngươi đi nên bản vương vui vẻ không so đo với ngươi."

Kính Vương nói kháy, "Lần sau gặp lại ngươi đừng cô đơn một mình nữa, tuổi lớn thế này mà vẫn chưa sinh con, ta thấy sau này Vương phi của ngươi cũng lẻ loi bơ vơ thôi......Ui."

Kính Vương bị Vương phi trừng mắt liếc thì vội vã ngậm miệng để Vương phi phát huy.

"Vương gia đi thong thả, hy vọng lần sau chúng ta gặp mặt có thể uống rượu mừng của Vương gia!"

Vĩnh Vương tuy xấu tính nhưng vẫn hết sức khách khí với tẩu tử, cũng không phản ứng lại ca hắn nói nhảm mà chắp tay nói.

"Cáo từ."

Đường Ngọc thở dài.

"Vương gia, Vương phi, các tiểu điện hạ, tiểu nhân cũng cáo từ đây ạ."

Đội ngũ của Vĩnh Vương đã đi xa mà cả nhà Kính Vương vẫn còn đứng trên lầu cổng thành dõi theo.

"Vương gia không nỡ xa đệ đệ chứ gì."

Kính Vương phi mỉm cười bịt mắt con trai lớn rồi kiễng chân hôn chụt một cái lên môi Vương gia nhà mình.

Kính Vương được hôn vẫn sĩ diện hừ lạnh một tiếng.

"Ai không nỡ xa hắn chứ, đã già như vậy mà vợ cũng không có."

"Đúng vậy, Vương gia nhà ta lợi hại nhất."

Kính Vương phi nhìn theo đội ngũ đi xa tít tắp rồi cảm khái, "Ít ra ngài còn biết mình thích ta."

Ai như Vĩnh Vương, tim đã thuộc về người ta mà còn cười ngốc.

Ha ha.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
09


Trong gần nửa tháng về đất phong này thời tiết càng ngày càng lạnh, Vĩnh Vương cao lớn khỏe mạnh nên áo choàng cũng không cần mặc, còn Đường Ngọc mới sơ sẩy chút xíu đã nhiễm gió lạnh ngã bệnh.

Giờ đang tội nghiệp ôm cái mũi đỏ bừng trốn trong xe ngựa uống thuốc đắng.

Vĩnh Vương ngồi bên cạnh khoanh tay nhìn y uống thuốc, còn châm chọc mấy câu.

"Mấy ngày trước bảo ngươi ngủ trong xe ngựa đừng hóng gió mà không chịu nghe."

Vĩnh Vương cau mày nói kháy, "Giờ thì sướng rồi."

Họ muốn về đất phong trước ngày mồng tám tháng Chạp, sắp năm mới nên trong phủ có không ít quan viên địa phương và dân chúng đến nhờ Vương gia định đoạt công việc.

Bởi vậy lộ trình này đi rất gấp, không phải ngày nào cũng được nghỉ chân ở khách điếm mà thường xuyên dựng lều qua đêm ngay trên đường.

Vương gia tất nhiên ở trong xe ngựa, còn các tùy tùng thì tự tìm chỗ ngủ cho mình, mấy ngày trước lại có tuyết rơi, Vĩnh Vương vốn định giữ Đường Ngọc lại chen chúc với mình trong xe ngựa nhưng y không chịu nghe mà cứ đòi ra ngoài hóng gió, quả nhiên ngày thứ hai lập tức xong đời, thở không ra hơi.

Đã vậy còn không chịu nói, kết quả hai ngày sau ngã vật xuống làm Vĩnh Vương giật nảy mình.

"Gia......"

Đường Ngọc uống thuốc xong lại áy náy nói với Vĩnh Vương, "Để ta xuống xe đi......

Mất công lại lây bệnh cho ngài nữa."

"Ồ, lần này ngươi cũng biết mình bệnh sao?

Ban đêm ngủ trong rừng hóng gió lạnh sao không nghe nói gì?"

Vĩnh Vương vừa nói giễu vừa lấy chăn mền quấn chặt y không cho nhúc nhích, "Cùng là đại lão gia mà ngươi còn e lệ cái quái gì, lão tử có thêm miếng thịt hay ngươi mất đi miếng thịt hả."

"Gia, ngài đừng cười ta......

Khụ khụ....."

Đường Ngọc ho sặc sụa như phổi sắp văng ra ngoài, lần này Vĩnh Vương cũng lười nói.

"Nhắm mắt!"

Vĩnh Vương đưa tay bịt kín mắt y rồi hung ác nói, "Ngủ đi!"

Vĩnh Vương chinh chiến lâu dài nên trong lòng bàn tay đầy vết chai sần, bàn tay nóng rực làm tim Đường Ngọc nhảy loạn mấy lần, đành phải tâm không cam tình không nguyện nhắm mắt lại.

"Vâng."

Ngủ thì ngủ.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
10


Người bị cảm ngủ không yên, cộng thêm xe ngựa hay xóc nảy nên Đường Ngọc cứ thế nằm mê man trên nệm êm mơ về chuyện xưa.

Y mơ thấy mình lúc còn bé.

"Quỳnh Ngọc......

Con nhất định phải chăm sóc đệ đệ thật tốt nhé...."

"Nương!

Ngài đừng ngủ mà!

Nương!"

Năm đó bệnh dịch bùng phát làm người nhà y chết hết.

Lúc đầu y mang họ Thôi, trong nhà buôn bán vải vóc, tuy không có gia tài bạc triệu nhưng cũng chẳng cần lo cơm áo.

Bất hạnh là cha mẹ y nối tiếp nhau qua đời, mình lại nhỏ tuổi không thể làm gì nên chỉ biết trơ mắt nhìn đám thúc phụ từng thân thiết lộ ra bộ mặt thật hung ác, đuổi y và ấu đệ còn đang bập bẹ tập nói ra khỏi nhà.

Lúc đó y vẫn chưa đầy mười tuổi nên không kiếm được việc, lang bạt kỳ hồ mấy tháng đã rơi vào đường cùng, Thôi Quỳnh Ngọc hết cách đành phải lang thang ăn xin.

Chẳng còn cách nào cả, dù y có thể nhịn đói thì đệ đệ mới hơn ba tuổi cũng không chịu được.

Đệ đệ y chưa khôn lớn nên y luôn đem theo đệ đệ bên mình, chỉ sợ sơ ý một chút sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ai ngờ cẩn thận đến thế mà vẫn gặp phải tai vạ.

"Tiểu mỹ nhân này bao nhiêu tiền?

Đại gia ta mua!"

Đệ đệ y là tiểu ca nhi có nốt ruồi son ở đuôi lông mày, dáng dấp thanh tú xinh đẹp, trắng trẻo đáng yêu.

Thôi Quỳnh Ngọc chăm sóc nó rất cẩn thận, y thường xuyên nhịn đói nhưng luôn cho đệ đệ ăn uống no đủ, mình gầy đến nỗi đai lưng phải quấn mấy vòng mới có thể buộc chặt, còn đệ đệ vẫn tinh tươm sạch sẽ, lần này bị gã công tử ăn chơi trên đường nhìn trúng nên muốn mua về nhà.

Thôi Quỳnh Ngọc chỉ mới mười tuổi nhưng quãng thời gian lang bạt kỳ hồ đã giúp y hiểu được rất nhiều thứ, y tuyệt đối sẽ không để thân nhân duy nhất của mình rơi vào tay bọn ăn thịt người kia.

"Quý nhân ngài hiểu lầm rồi......"

Thôi Quỳnh Ngọc đẩy đệ đệ khờ khạo ra sau lưng che chở, "Ta đâu có bán."

"Ngươi còn không kiếm nổi cơm ăn, tiểu mỹ nhân này đi theo ngươi chẳng phải sẽ chết đói sao?

Đến phủ đại gia ăn ngon uống sướng an nhàn hưởng phúc mới tốt......"

Gã công tử này bị Thôi Quỳnh Ngọc liên tiếp cự tuyệt thì cảm thấy mất mặt nên nổi trận lôi đình.

"Ta thấy ngươi đúng là rượu mời không uống mà chỉ thích uống rượu phạt!"

Gã vung tay lên ra lệnh cho bọn người hầu, "Có ai không, bắt tiểu mỹ nhân này về cho ta!"

Thôi Quỳnh Ngọc gầy còm chỉ còn da bọc xương nào phải đối thủ của những gia đinh cường tráng này, ngoại trừ ôm chặt đệ đệ vào lòng thì chỉ biết gồng mình chịu đấm đá.

Y đau mà không khóc nổi, trong lòng chỉ có tuyệt vọng, y biết nếu mình bị đánh chết thì đệ đệ cũng khó thoát tai kiếp.

Nhưng y đâu còn cách nào khác, giờ mạng y như cỏ rác, tìm không thấy một khúc gỗ nổi có thể bấu víu.

"Khá khen cho thái tử gia Huyện lệnh dám hành hung ngoài đường!"

Thôi Quỳnh Ngọc chợt nghe thấy một giọng nói nghiêm nghị vang lên, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy gã công tử vừa hùng hổ đòi đánh giết y hét thảm một tiếng rồi đầm đìa máu tươi ngất xỉu tại chỗ.

Bọn gia đinh tan tác như ong vỡ tổ, Thôi Quỳnh Ngọc nhìn thấy một nam nhân cao lớn mặc áo giáp vừa đá gã công tử kia vừa lớn tiếng mắng.

"Thứ không có tiền đồ!

Mới chém đứt chim ngươi mà đã ngất rồi, người đâu tống vị đại thiếu gia này vào đại lao với lão cha tham quan sắp về chầu trời của hắn đi!"

Người này nói năng thô bỉ hành động dã man, Thôi Quỳnh Ngọc vừa thấy hắn thì không biết lấy đâu ra dũng khí ôm đệ đệ lết tới trước mặt đối phương cuống quýt dập đầu, đường đá xanh bị máu y nhuộm đỏ.

"Xin gia thu nhận tiểu nhân!

Xin gia thu nhận tiểu nhân!

Tiểu nhân nguyện làm nô làm tỳ, chỉ xin cho tiểu nhân và đệ đệ một miếng cơm ăn thôi ạ!"

"Ngươi tên gì?"

"Tiểu nhân tên Thôi Quỳnh Ngọc, hiểu biết chữ nghĩa, giặt đồ nấu cơm, quét dọn lau nhà......

Một mình có thể làm việc cho cả hai người!

Chỉ xin gia cho huynh đệ ta một chỗ ở một bữa cơm, không còn mong gì khác......"

Dứt lời y định dập đầu tiếp nhưng đã bị người kia cầm vỏ kiếm nâng cằm lên.

"Coi chừng chưa làm việc mà đã tự đập đầu chết rồi."

Ân nhân cứu mạng của y rất xấu tính, "Bản vương không chịu trách nhiệm nhặt xác đâu đấy."

——————

"Đường Ngọc?

Đường Khoai Môn ngươi tỉnh cho lão tử mau!"

"Ừm?"

Đường Ngọc mê man tỉnh lại từ giấc mộng rời rạc, trông thấy Vĩnh Vương cau mày nhìn y chằm chằm, "Gia khụ khụ khụ khụ......"

"Lão tử sợ ngươi tự thiêu chết mình thôi."

Đường Ngọc muốn trả lời nhưng không có sức nên chỉ biết mơ màng nhìn miệng Vĩnh Vương mấp máy.

"Tìm khách điếm gần nhất nghỉ chân rồi mời lang trung giỏi nhất tới đây."

Vĩnh Vương dặn dò người hầu rồi lấy áo da quấn chặt Đường Ngọc, "Đường Khoai Môn?

Mẹ, lại bất tỉnh rồi à."

Đường Ngọc an tâm nhắm mắt lại.

Y chẳng sợ gì cả vì gia đang ở cạnh y mà.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
11


Đã định ra roi thúc ngựa về đất phong của Vĩnh Vương, ai ngờ cuối cùng vẫn phải dừng lại nửa đường.

Lần này Đường Ngọc sốt cao nên mê man hai ngày liền, cũng may sau khi uống thuốc ra mồ hôi thì đỡ hơn nhiều.

Mấy ngày nay Vĩnh Vương không đi đâu mà chỉ ở trong phòng trông nom khoai môn xui xẻo.

Cuối cùng Đường Ngọc cũng tỉnh lại, còn nói được mấy câu, chỉ là nói chưa đầy hai chữ đã ho sặc sụa cả buổi.

Y nửa nằm nửa ngồi trên giường, sau lưng lót gối mềm, tay bưng chè khoai môn mới đổi lấy sau khi uống thuốc đắng, bộ dạng mệt mỏi rã rời hoàn toàn không còn lanh lợi như khi đấu võ mồm với Vĩnh Vương.

"Khụ khụ khụ......

Gia, ngài đừng chậm trễ nữa."

Vĩnh Vương nhìn y chằm chằm, tên ngốc này vốn đã chẳng có bao nhiêu thịt, chỉ mỗi gương mặt tròn là tạm nhìn được, giờ mới bệnh mấy ngày mà cái cằm đã nhọn hoắt.

"Ngươi còn có tâm trạng nhắc chuyện này với ta nữa à."

Vĩnh Vương hết sức bực bội, "Ngươi ngoan ngoãn dưỡng bệnh cho lão tử đi!"

Ai ngờ Đường Ngọc bị mắng vẫn rất kiên trì, ho đến nỗi mặt đỏ rần mà vẫn cố tranh thủ.

"Hay là ngài......

Khụ khụ hay là dẫn người về trước đi, khụ khụ khụ......

Ta ở đây nghỉ ngơi mấy ngày sẽ về sau."

"Ngươi là gia hay ta là gia?"

Đường Khoai Môn lại bị mắng một trận, "Lão tử đi hay ở tự lão tử quyết định, ngươi đừng có ồn ào."

Chẳng hiểu chuyện gì cả!

Vĩnh Vương quạu.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
12


Mấy ngày nay đầu óc Đường Ngọc choáng váng, cứ thế nằm li bì trên giường, ngoại trừ uống thuốc chính là ăn cơm, ăn xong lại ngủ nên cũng không biết rốt cuộc đã qua bao lâu.

Hiện giờ y vừa mở mắt ra thì đã thấy Vĩnh Vương đang ngồi bên cạnh.

"Tỉnh chưa?

Đúng lúc đấy, ăn chút gì rồi uống thuốc đi."

"À......"

Đường Ngọc không còn ho nhiều nhưng trận cảm này vẫn làm đầu óc y lùng bùng, lộ ra vẻ trẻ con hiếm thấy, y càu nhàu "lại uống thuốc nữa à".

"Không uống thuốc sao khỏe được, ngươi nhìn lại mình đi, y như gà con vậy."

Vĩnh Vương đỡ người trong chăn ngồi dậy rồi ghét bỏ bóp cánh tay mảnh khảnh của Đường Ngọc một cái, "Gầy muốn chết, mai mốt về phủ mỗi sáng phải luyện công với bản vương nghe chưa."

Đường Ngọc không còn sức lực nên chỉ biết ngồi ngây ra để mặc người bóp véo.

"Khụ khụ......

Gia, về phủ còn có việc khác quan trọng hơn mà."

Vĩnh Vương cáu kỉnh vặc lại: "Việc gì?

Chẳng lẽ còn quan trọng hơn mạng ngươi hay sao?"

Trên mặt Đường Ngọc lộ ra chút ý cười rồi mau chóng dằn xuống, chậm chạp nói: "Tiệc ngắm hoa mai mùa đông để tuyển phi cho ngài đấy, các ma ma chuẩn bị lâu lắm rồi, đang mong ngài mau cưới khụ khụ khụ......"

Y chưa nói hết đã ho sặc sụa, trong tay lập tức bị nhét vào một cái chén.

"Được rồi được rồi, mau uống nước đi."

Vĩnh Vương châm chọc, "Với thân thể này của ngươi sau này cưới vợ tính sao hả, có động phòng nổi không đấy?"

Đường Ngọc suýt nữa sặc nước, giương mắt trừng hắn, đáng tiếc mấy ngày nay y bị bệnh tật làm suy yếu nên chẳng có chút hung dữ nào mà cứ như mèo con xòe vuốt.

"Nói ngươi đấy, còn đỏ mặt lên nữa ha ha ha."

Vĩnh Vương tự cho mình rất thấu hiểu, "Cùng là nam nhân cả mà, có gì không nói được chứ."

Đường Ngọc cúi đầu xuống bị hơi nước bốc lên từ cái chén trong tay làm hốc mắt nóng bừng, y nói.

"Tiểu nhân không có ý định đó......"

Y nhìn vị vương tử hoàng tôn này từ khi y bị bệnh vẫn tự hạ thấp địa vị trông nom y rồi rũ mắt nói, "Tiểu nhân chỉ muốn ở bên gia tận tâm hầu hạ chứ chẳng mong gì khác."

Gia cũng nên thành thân đi thôi.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
13


Ngày Vĩnh Vương trở về, người hầu trong phủ nhao nhao ra cổng nghênh đón chủ tử, dẫn đầu là An ma ma của phủ Vĩnh Vương, đây chính là lão nhân hầu hạ Vĩnh Vương từ nhỏ, năm xưa vốn là nha hoàn hồi môn theo Thái hậu vào cung, khi Vĩnh Vương xuất cung xây phủ thì được Thái hậu phái tới coi sóc nên cũng xem như một nửa chủ tử.

"Vương gia, Ngọc quản gia......

Hai vị về rồi."

Vĩnh Vương cao ngạo gật đầu một cái còn Đường Ngọc vội vã thỉnh an.

"Ma ma quý an."

Đường Ngọc cũng được An ma ma trông nom lớn lên, lúc y mới vào phủ nếu không có An ma ma dốc lòng chăm sóc thì bệnh cũ tái phát đã cướp đi mạng y.

"Sao đi chuyến này về mặt ngươi gầy gò xanh xao thế kia."

Đường Ngọc vô thức che mặt lại, bị bàn tay lạnh buốt của chính mình làm run lên.

"Đâu có, ở trên xe ngựa bị lọt gió thôi ạ."

"Hừ."

Vĩnh Vương chẳng hề nể mặt y mà nói huỵch toẹt ra, "Y hóng gió bệnh nặng một trận, suýt nữa đã bỏ mình giữa đường rồi."

"Gia!"

"Lão tử nói không đúng à?"

Vĩnh Vương nhướng mày nhìn y, "Xem ngươi cãi vào đường nào."

An ma ma sốt ruột kéo tay Đường Ngọc dặn dò.

"Vậy phải truyền Chương thái y đến xem thử đi, thân thể quan trọng nhất mà."

——————

Đường Ngọc sợ nhất là để Chương thái y xem bệnh, chờ xem xong y đến hầu hạ Vương gia thì thấy hắn đang ở thư phòng, trước mặt là một đống quyển trục chất cao như núi.

Vĩnh Vương thấy y vào liền ngẩng đầu hỏi.

"Lão đầu kia nói sao?"

"Tiểu nhân khỏe lắm ạ......"

Đường Ngọc không muốn nói mình vừa bị Chương thái y mắng một trận, còn lên lịch châm cứu đến hết tháng nên lảng sang chuyện khác, "Gia đang xem gì thế?"

Vĩnh Vương như vớ được cọng rơm cứu mạng.

"Ngươi tới đúng lúc lắm, bản vương sắp hoa cả mắt rồi, khoai môn ngươi chọn thay lão tử đi."

"Chọn gì cơ......"

Đường Ngọc vừa nhìn thoáng qua lập tức ngây ngẩn cả người, trên bàn toàn chân dung vẽ màu của các giai nhân, lần này tiệc ngắm hoa mai mùa đông của phủ Vĩnh Vương quả nhiên phô trương đủ lớn, e là tất cả tiểu thư và ca nhi đến tuổi thành thân trong bán kính một nghìn dặm đều có mặt trong đống chân dung đồ sộ này.

Vĩnh Vương sắp tuyển phi thật rồi.

Đường Ngọc hắng giọng đè nén chua xót trong lòng rồi cố gắng cười nói.

"Toàn mỹ nhân sắc nước hương trời, tiểu nhân thấy ai cũng đẹp cả."

Vĩnh Vương liếc y một cái rồi đưa tay búng trán Đường Khoai Môn.

"Ái chà, ai cũng đẹp cả, không ngờ khẩu vị khoai môn ngươi cũng không nhẹ đâu."

Đường Ngọc che trán dậm chân: "Gia ngài đừng đùa ta nữa."

"Được rồi, ngươi tự xem đi......"

Vĩnh Vương vừa nói vừa sang bàn khác nghỉ ngơi, "Bản vương mệt mỏi muốn nghỉ một lát."

Đường Ngọc xem hồi lâu mà chẳng thấy ai phù hợp.

Người này quá gầy, người kia quá béo, mắt này quá nhỏ, mũi kia quá to......

Khó khăn lắm mới tìm được một người thập toàn thập mỹ thì Đường Ngọc lại do dự.

Mỹ nhân đẹp như vậy mà phải thành đôi với gia nhà y thật quá đáng tiếc.

Y khó xử chẳng biết làm sao, ngẩng đầu lên thấy Vĩnh Vương bên kia đang tô tô vẽ vẽ, rắc mực như thần.

Đường Ngọc nảy lòng hiếu kỳ: "Vương gia vẽ gì thế?"

Y thường nghe nói Vĩnh Vương vẽ màu tuyệt nhất nhưng bao năm qua chỉ thấy Vương gia chém giết chứ chưa bao giờ thấy hắn vẽ tranh.

Vĩnh Vương giương mắt nhìn y, dưới ánh nến bập bùng nhìn hắn ôn hòa hơn nhiều: "Trong phòng này cái gì cũng không có, đương nhiên là vẽ ngươi rồi."

"Vẽ ta?"

Trong lòng Đường Ngọc như mặt hồ bị hòn đá rơi xuống gợn sóng lăn tăn, mặt y đột nhiên nóng ran.

Vĩnh Vương hớn hở gọi y sang.

"Ngươi mau đến xem có giống không."

Đường Ngọc mấp máy môi rồi cố làm ra vẻ thản nhiên đi tới.

Thật ra thì tim y đang đập thình thịch như sắp nhảy ra ngoài.

Y đến cạnh Vĩnh Vương, hắn đi vòng ra đứng sau lưng y rồi chống tay lên bàn nhốt y trước ngực mình.

Trên giấy tuyên chỉ thượng hạng rõ ràng là một con rùa đang ngoẹo đầu.

Chẳng đẹp chút nào.

——————

Tim Đường Ngọc như viên chè trôi nước bị ngâm nước đá lập tức xẹp xuống.

"Gia......"

Y vừa khó xử vừa đau lòng mà Vĩnh Vương còn cười toe toét với y.

"Ha ha ha ha ha, có phải sống động lắm không?"

Đường Ngọc chẳng có lòng dạ nào đại nghịch bất đạo như mọi khi mà chỉ gật đầu.

"Gia nói thế nào thì cứ thế ấy đi, tiểu nhân tự biết ngu dốt......"

"Ê, ta không phải......"

Vĩnh Vương sửng sốt, đang định mở miệng thì lại bị ngăn chặn.

"Vương gia đi đường mệt mỏi, vẫn nên tắm rửa trước đi."

Đường Ngọc nói xong lập tức thoát khỏi vòng vây của Vĩnh Vương, đẩy cánh tay hắn ra rồi vừa đi vừa nói, "Tiểu nhân đi chuẩn bị y phục cho ngài thay."

Vĩnh Vương nhìn vật nhỏ này đột nhiên trở mặt còn vội vàng bỏ đi, đến khi hắn mở miệng thì chẳng thấy bóng dáng Đường Ngọc đâu nữa.

"Khoai......"

Vĩnh Vương gọi mà không ai trả lời nên chỉ có thể hừ một tiếng, "Bản vương đúng là chiều hư ngươi rồi mà!"

Lại còn giận dỗi nữa chứ.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
14


Đường Ngọc bận rộn đến khi trăng treo đầu ngọn liễu mới được thảnh thơi.

Hôm nay y thật sự không muốn đoái hoài tới Vĩnh Vương vẽ y thành con rùa kia.

Đúng là quá đáng mà!

Y ở vương phủ hơn mười năm nên đã quen thuộc với nơi này đến mức không thể quen thuộc hơn, bình thường y phải chăm sóc Vương gia nên luôn ở trong phòng phía Tây gần phòng Vương gia.

Thật ra như vậy không hợp quy củ nhưng phủ Vĩnh Vương rộng thênh thang này chẳng có mấy chủ tử, hậu viện Vương gia trống rỗng, chủ tử đường đường chính chính cũng chỉ có mình Vĩnh Vương nên hắn bảo y ở lại thì y cũng không dám chối từ.

Mặc dù Vĩnh Vương ghét xa hoa lãng phí nhưng cũng chẳng phải người không biết hưởng thụ, phía Đông chỗ ở của hắn có đào một suối nước nóng thiên nhiên, ngay cả khi tuyết bay đầy trời thì ở đây vẫn ấm áp cực kỳ dễ chịu.

Suối nước nóng này chia làm ba suối lớn và ba suối nhỏ, Vĩnh Vương còn chu đáo dành riêng một chỗ cho người hầu sử dụng, bình thường có không ít người tới đây rửa mặt.

Đường Ngọc lại rất hiếm khi tới đây, dù Vĩnh Vương đã mở miệng vàng ngọc hứa hẹn cho y ngâm tắm trong ao lớn nhất thoải mái nhất thì y vẫn chẳng mấy hứng thú.

Nhưng hôm nay lại khác, Đường Ngọc nhanh nhẹn lấy quần áo rồi ôm chậu đi nhanh đến phía Đông.

Đầu tiên y quan sát kỹ càng hồi lâu, thấy trong suối nước nóng không có bất kỳ ai mới từ từ bước xuống nước.

Áo quần y ướt sũng, sau khi nước ngập tới cổ mới vội vàng cởi đồ ra bỏ vào chậu trên bờ.

Đường Ngọc cố ý không thắp đèn nên chung quanh tối như mực, chỉ có ánh trăng nhạt nhòa chiếu xuống mặt nước mới lờ mờ nhìn ra bóng người.

Đường Ngọc khẽ thở phào, vô thức đưa tay sờ lên xương quai xanh bên trái của mình.

Trên hõm cổ như bạch ngọc có một nốt ruồi son cỡ hạt đậu.

Đường Ngọc thở dài một hơi.

Trong phủ chẳng ai biết tiểu quản gia xem trời bằng vung này thật ra không phải hán tử mà là ca nhi.

Đường Ngọc ngẩn người nhìn trời, tâm tình của y theo hơi nước nóng bốc lên cao, bay đến mặt trăng xa vời vợi.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
15


"Nhanh nhanh nhanh, treo lụa đỏ này lên đi."

Đường Ngọc loay hoay bận tối tăm mặt mũi, đang có tuyết rơi mà sau lưng vẫn toát mồ hôi, "Trà bánh đâu?

Trà bánh của khách chuẩn bị xong chưa?"

Hoa mai mùa đông trong phủ Vĩnh Vương dần nở rộ, tiệc tuyển phi chuẩn bị từ lâu cũng bắt đầu mở màn.

Hôm nay mới tảng sáng mà cổng phủ Vĩnh Vương đã sắp bị khách khứa đạp sập.

Đường Cảnh Võ bị gọi dậy từ sớm rửa mặt thay đồ, toàn thân tỏa ra mùi thơm nức mũi làm hắn cũng nhịn không được hắt hơi liên tục.

"Cái quái gì thế?"

"Ôi, hôm nay ngài cố nhẫn nại nhé."

Ma ma sốt ruột dặn dò, "Gia, lát nữa ngài tới sân sau nhớ đi dạo một vòng nhé, nếu thấy ai dáng dấp không tệ thì tặng trước một cái túi thơm......

Xem như sơ tuyển vậy."

"Đường Ngọc đâu?"

Vĩnh Vương nhìn quanh rồi nhíu mày hỏi, "Sao y không có mặt ở đây?"

Ma ma vừa đeo ngọc bội lên hông Vương gia vừa giải thích: "Ngọc quản gia đến vườn hoa rồi ạ, hôm nay trong phủ có nhiều khách quý nên Ngọc quản gia phải giám sát kỹ một chút."

"Trời đông giá rét mà y chạy nhanh quá nhỉ."

Vĩnh Vương hừ một tiếng, "Ngốc nghếch."

Ma ma vẫn không dừng tay nhưng trên mặt lại hiện ra ý cười.

Chẳng biết khi nào Vương gia mới chịu nhận ra tâm ý của mình đây.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
16


Nhắc tới thú tiêu khiển của giới quyền quý cũng hết sức cầu kỳ.

Đang mùa đông khắc nghiệt mà cứ đòi ngắm mai, rõ ràng hôm nay có tuyết rơi mà vẫn yêu cầu không được để trong sảnh bị lạnh.

Đường Ngọc bị xoay như chong chóng.

Nhiệt độ địa long được duy trì bằng lửa than, nhu cầu của các vị khách quý trong sảnh cũng chín người mười ý.

Vị này sợ lạnh, vị kia sợ nóng.

Vị này chỉ uống Long Tỉnh Tây Hồ, vị kia không phải nước tuyết trên trời thì không uống.

Vị này muốn ăn trái cây bóc vỏ bỏ hạt, vị kia đòi ăn bánh không ngọt không ngán không nghẹn.

Bao năm nay Đường Ngọc chưa bao giờ hầu hạ nhiều chủ tử khó tính như vậy, Vĩnh Vương quanh năm chinh chiến lại chưa từng nạp mỹ nhân, trước kia khách đến phủ toàn các tướng sĩ không câu nệ tiểu tiết, ăn ở hết sức đơn giản, chỉ cần có thịt là được, còn cái khác chẳng đòi hỏi gì.

Lần này khách quý ai nấy đều mỹ lệ yêu kiều, ngay cả người hầu đi theo cũng thanh tú hơn người thường.

Khó khăn lắm Đường Ngọc mới rảnh để thở, dựa vào trụ cổng nghỉ ngơi chốc lát.

Đường Ngọc mở to đôi mắt lanh lợi vụng trộm nhìn các khách quý trong phòng.

Y đứng trước gió nên thân nhiệt mau chóng hạ xuống.

"Khụ......"

Đường Ngọc vội bịt miệng để khỏi quấy rầy các khách quý bên trong.

Y không dám để mình cảm lạnh nữa, uống thuốc đắng cả tháng thật sự quá khó chịu.

Ngọc quản gia chà xát cánh tay bị gió thổi lạnh buốt rồi dậm chân.

Chẳng biết vị nào ở đây sẽ trở thành chủ tử tương lai của vương phủ nữa.

Khoai môn hết sức tò mò.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
17


"Vương gia giá lâm!"

Cùng với tiếng thông báo của người hầu, nhân vật chính hôm nay đủng đỉnh khoan thai đi tới.

Đường Ngọc nhịn không được quay đầu lại, dù y ngày đêm đi theo Vĩnh Vương nhưng suýt nữa cũng bị vẻ đẹp trai chói lóa của hắn làm mờ mắt.

Thời gian Vĩnh Vương sống trong quân doanh dài hơn nhiều so với thời gian làm Vương gia cẩm y ngọc thực, trong ba huynh đệ hắn là người dũng mãnh thiện chiến nhất, chỉ là năm xưa hắn dẫn binh đi dẹp loạn ở biên cương, ở chung lâu ngày với những hán tử thô kệch nên hoàng tử kim chi ngọc diệp cũng mất dần vẻ cao sang quý phái.

Bình thường nói năng hành động thô bỉ thì thôi đi, lại còn ưa mặc đồ vải thô, một món trang sức cũng không chịu đeo, may mà chủ tử lớn nhất trong phủ này là hắn, nếu không hắn đã bị giáo huấn một phen để biết cái gì gọi là quy củ và thể thống Hoàng gia.

Chỉ có những dịp như hôm nay Vĩnh Vương mặc y phục gấm hoa tơ vàng mới nhìn ra vẻ tôn quý.

Thật ra Vĩnh Vương khôi ngô tuấn tú, thân hình cao lớn, tuy là huynh đệ song sinh với Kính Vương nhưng chẳng giống nhau mấy.

Trong mắt Kính Vương luôn lộ vẻ lãnh đạm kiêu căng, còn Vĩnh Vương lại cuồng ngạo bá đạo như thể trên đời này đại ca Hoàng đế của hắn đứng nhất, hắn đứng thứ ba thì không ai dám đứng thứ hai.

Các mỹ nhân trong sảnh cũng nhịn không được vụng trộm ngắm dáng người Vương gia, Đường Ngọc đưa tay lạnh như băng vỗ vỗ mặt mình, thế mà thấy nóng rực.

Chẳng phải gió vừa thổi qua à, sao lại phỏng tay thế này.

Đường Ngọc đang thắc mắc thì đã bị Vĩnh Vương túm gáy áo xách lên.

"Đứng đây hóng gió làm gì, đầu bị cửa kẹp rồi à?"

Vĩnh Vương vừa mở miệng đã làm không ít mỹ nhân trợn mắt sửng sốt, chỉ là hắn vẫn không hề hay biết mà xách Đường Ngọc vào phòng, "Vào nhà làm việc cho lão tử đi."

Đường Ngọc rụt cổ một cái, bày ra bộ dạng rúm ró trước mặt mọi người.

"Tiểu nhân biết rồi ạ."

Vương gia thật xấu tính, một chút thể diện cũng không chừa cho khoai môn.

Đáng ghét.
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
18


Đường Ngọc vừa vào phòng thì lập tức bị sai bảo tới tấp.

Bên này nha hoàn Hầu phủ gọi y: "Quản gia, trà của tiểu thư chúng ta nguội rồi, mau thêm trà mới đi."

Y vội vàng đáp.

"Được rồi."

Vừa mới thêm trà nóng thì gã sai vặt của Tuần phủ lại ồn ào.

"Quản gia, đem nước rửa tay tới đây."

Đường Ngọc chỉ có thể đáp ứng.

"Có ngay có ngay."

Những người hầu này có kẻ thật sự cần y giúp, có kẻ lại cố ý dựa vào đó để thăm dò thái độ Vĩnh Vương.

Nếu quản gia của vương phủ cung kính thực hiện mọi yêu cầu của bọn họ thì chẳng phải Vương gia cũng sẽ đối xử khác đi với công tử tiểu thư nhà bọn họ sao?

Đường Ngọc không hiểu ý đồ lắt léo trong đó, chỉ là y làm quản gia vương phủ cũng xem như đại diện cho mặt mũi vương phủ, dù thế nào cũng không được làm mất mặt vương phủ.

Huống chi mỗi vị đang ngồi đây đều là quý nhân, tất nhiên y không thể đắc tội rồi.

Vĩnh Vương nhìn củ khoai môn ngốc này xoay tới xoay lui như chong chóng mệt sắp đứt hơi, còn định đi lấy thêm củi cho đồ quỷ không quen biết nào đó thì nhíu mày mở miệng nói.

"Bấy nhiêu than đủ rồi, than trong phủ chúng ta không mất tiền mua chắc?"

Vĩnh Vương đưa tay cởi áo khoác lông chồn trên người mình ném cho Đường Ngọc đang định ra cửa.

"Ngươi đứng đây làm giá treo đồ cho bản vương, mấy việc vặt cứ gọi người hầu khác làm là được."

Khoai môn ngốc giật nảy mình.

"Gia......"

"Vương phủ của lão tử lớn thế này mà chỉ có mình ngươi biết nhúc nhích thôi à?"

Vĩnh Vương vừa mở miệng thì cả phòng lập tức lặng ngắt, ai nấy đều câm như hến nhìn Vương gia quẳng chén, "Gan to quá nhỉ, dám sai bảo người của bản vương cơ đấy.

Sao hả, chê đầu nặng quá không cần nữa đúng không?"

Đường Ngọc chẳng nói lời nào mà yên lặng làm giá treo đồ, rốt cuộc đã thấy ấm hơn, thân nhiệt Vĩnh Vương cao nên áo khoác cũng nóng hổi, lúc này Đường Ngọc mới cảm thấy hơi lạnh thấm vào xương bị xua tan đi hết.

"Còn ngây ra đó làm gì?

Luyện binh à."

Vĩnh Vương nhìn quanh phòng, một gương mặt quen biết cũng chẳng có, hắn chỉ hận không thể giải tán đám người này ngay lập tức.

Cuối cùng giá treo đồ phải đứng ra giải vây.

"Gia, ở đây toàn khách quý đấy ạ, hôm qua ta đã lần lượt giới thiệu với ngài rồi mà."

Vĩnh Vương nghe xong mặt vẫn lạnh te.

"Nhớ không nổi."

Tình thế hết sức khó xử.

Cũng may có người xung phong nhận việc, phá vỡ cục diện bế tắc.

"Trưởng tử của phủ Công Hầu xin đàn một khúc tặng Vương gia ạ."

Vĩnh Vương ngoáy tai, cũng không tiện từ chối nên nói.

"Vậy thì đàn đi."

Một vị công tử văn nhã đứng dậy nhẹ nhàng khuỵu gối.

"Tại hạ xin tự bêu xấu vậy."

Ca nhi phủ Công Hầu này là con thứ ba của đại phu nhân, dáng dấp vô cùng tuấn tú, nốt ruồi chu sa giữa trán càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ.

Y bắt đầu gảy đàn, tiếng đàn tựa như suối chảy róc rách trên đá, rừng trúc xào xạc trong gió, gợi lên một khung cảnh lãng mạn thơ mộng.

Đường Ngọc cũng biết đàn, lúc nhỏ trong nhà quản giáo nghiêm ngặt nên ba tuổi y đã đi học, ngoại trừ chữ nghĩa còn theo lão sư học đàn, vì vậy có thể nghe ra cầm nghệ của ca nhi phủ Công Hầu này rất cao, người ta nói tự bêu xấu chỉ là khiêm tốn mà thôi.

Mỹ nhân, mai đỏ, tuyết trắng, nhã cầm.

Đường Ngọc cảm thấy cảnh tượng này đẹp không sao tả xiết, chắc hẳn Vương gia cũng khó lòng kiềm chế.

Y cố nén sự hụt hẫng trong lòng rồi quay đầu nhìn Vĩnh Vương.

Vĩnh Vương thoải mái ngồi dựa vào ghế ngủ hết sức ngon lành.

"Khò khò...... khò khò......"

"Gia?

Gia......

Ngài dậy đi chứ."

Giờ đâu phải lúc ngủ a!
 
[Hoàn][Đm] Quản Gia Xinh Đẹp Của Vương Gia Bá Đạo
19


Cuối cùng Vĩnh Vương vẫn ngủ say sưa giữa đám người.

Đánh thức hắn thì hắn mở mắt ra nhìn một cái rồi lại gục đầu chìm vào mộng đẹp, Đường Ngọc thật sự không có cách nào nên đành phải để mặc hắn ngủ.

Các công tử tiểu thư không dám quấy rầy hắn nên chỉ có thể kết thúc qua loa, trước đó đã dặn hắn đưa túi gấm cho khách quý để sơ tuyển, kết quả một cái cũng không đưa.

"Gia......

Gia ngài mau tỉnh lại đi."

Đường Ngọc gọi người tiễn khách xong vẫn không thể đánh thức Vĩnh Vương, "Tiệc kết thúc rồi gia, ngài ngủ thế này thất lễ quá đi."

"Kết thúc rồi à?"

Vĩnh Vương cau mày hỏi nhưng vẫn chẳng buồn mở mắt, lầm bầm nói, "Sao lại trách ta được chứ, nghe đàn xong tự nhiên buồn ngủ muốn chết."

"Gia đừng ngủ ở đây nữa......"

Đường Ngọc sợ trong đình bị gió thổi lâu dễ bị lạnh nên cố gắng khuyên nhủ, "Về phòng ngủ đi, lúc nãy ta bảo người trải sẵn giường cho ngài rồi."

Vĩnh Vương bị khoai môn quấn lấy không còn cách nào, dứt khoát đưa tay kéo người xuống ngồi cạnh mình.

Chỗ này phủ đệm nhung vừa ấm vừa êm, Đường Ngọc mệt mỏi cả ngày nên vừa đặt mông xuống thì lập tức buồn ngủ theo.

"Tiểu...... tiểu nhân sai rồi."

Đường Ngọc nhịn không được ngoẹo đầu sang một bên, nghĩ thầm mình phải mau đứng dậy không được đại nghịch bất đạo ngồi chung với chủ tử nhưng thân thể xụi lơ chỉ muốn nhắm mắt ngủ, Đường Ngọc ngáp một cái, "Ngồi đây quả thật...... ngủ rất ngon."

"Đúng vậy đúng vậy."

Ngữ khí của Vĩnh Vương kiểu như cái-này-đâu-thể-trách-ta, từ từ nhắm mắt lại rồi quấn chặt áo khoác lông chồn cho Đường Ngọc, ôm cả người lẫn áo vào lòng.

"Ngủ một giấc đi ngủ một giấc đi."

Vì buồn ngủ quá nên không muốn nhiều lời với khoai môn nữa.
 
Back
Top Bottom