Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Người trong lòng đến thăm cỏ trên mộ ta

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
247435477-256-k544153.jpg

[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Mộ Dung Diễn chết, thủ hạ kể rằng ngày nào người trong lòng hắn cũng đến trước mộ hắn khóc lóc.

Hắn kích động vụng trộm đi xem thử, kết quả phát hiện người trong lòng không hề khóc, chỉ yên lặng đứng trước mộ.

Hắn ấm ức nên dịch dung đi dò xét người trong lòng.

Mộ Dung Diễn: Ngươi ngày nào cũng đến thăm hắn, có phải vì nhớ hắn không?

Người trong lòng: Ta đến xem cỏ trên mộ hắn cao bao nhiêu thôi.

Mộ Dung Diễn: ......



điềmvăn​
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Giới thiệu


Tác giả: Trường Yên

Nhân vật chính: Mộ Dung Diễn x Cố Lang (Thái tử công x Hộ vệ thụ)

Couple phụ: Khuất Phong Vân x Nguyễn Niệm

Ảnh bìa: Cynthia - Tranh minh họa: Ulasapphire

╔⊶⊶⊶⊶⊶✞⊷⊷⊷⊷⊷╗

Văn án

Mộ Dung Diễn chết, thủ hạ kể rằng ngày nào người trong lòng hắn cũng đến trước mộ hắn khóc lóc.

Hắn kích động vụng trộm đi xem thử, kết quả phát hiện người trong lòng không hề khóc, chỉ yên lặng đứng trước mộ.

Hắn ấm ức nên dịch dung đi dò xét người trong lòng.

Mộ Dung Diễn: Ngày nào ngươi cũng đến thăm hắn, có phải vì nhớ hắn không?

Người trong lòng: Ta đến xem cỏ trên mộ hắn cao bao nhiêu thôi.

Mộ Dung Diễn: ......

╚⊶⊶⊶⊶⊶✞⊷⊷⊷⊷⊷╝
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 1: Y tới thăm mộ ngươi


Mộ Dung Diễn chết rồi, vì bị kẻ thù ngầm hãm hại nên trọng thương mà chết.

Đây là Nhị đương gia Tôn Phóng của sòng bạc Sơn Hà nói.

Y đầm đìa nước mắt nước mũi đốt tiền giấy trước linh đường của Đại đương gia Mộ Dung Diễn, không ngừng khóc rống.

Khi đó Cố Lang mặc đồ hộ vệ đen tuyền, tay áo quấn chặt, vóc dáng cao gầy, đứng trước quan tài Mộ Dung Diễn nhìn gương mặt trắng bệch của người nằm bên trong không nói lời nào.

Thật lâu sau y mới đưa tay thăm dò hơi thở của người trong quan tài.

Đã không còn thở nữa.

Tôn Phóng đang nghẹn ngào khóc rống thì thấy Cố Lang đột nhiên quay người băng qua linh đường đầy tiếng khóc than đi thẳng một mạch.

Không khóc à?

Tôn Phóng hơi thất vọng, chuyện này biết ăn nói với Đại đương gia thế nào đây?

Đại đương gia của bọn họ theo đuổi Cố hộ vệ lâu lắm rồi, từ khi Cố Lang canh giữ hoàng cung đến khi làm hộ vệ cho Đông Cung tới giờ đã hơn một năm.

Nhưng Cố hộ vệ lòng dạ sắt đá, mấy chục tháng như một ngày, lạnh lùng vô tình.

Tôn Phóng thở dài rồi tiếp tục gân cổ lên khóc.

*

Ba ngày sau, Tôn Phóng giả vờ giả vịt đi cúng Mộ Dung Diễn lại gặp Cố Lang trước mộ.

Cố Lang vẫn không nói gì, thấy Tôn Phóng tới thì khẽ gật đầu xem như chào hỏi rồi lập tức bỏ đi.

Tôn Phóng kích động cực kỳ.

Đại đương gia, chẳng những Cố hộ vệ không đốt pháo mà còn tới thăm mộ ngươi nữa kìa!

Trước khi Mộ Dung Diễn giả chết, Tôn Phóng trái lương tâm nói với hắn Cố hộ vệ chắc chắn sẽ đau lòng đến chết.

Mộ Dung Diễn bịt vết thương trên bụng tự giễu cười nói, chỉ sợ y còn muốn đốt pháo ăn mừng là đằng khác.

Bây giờ pháo không đốt mà người còn tới thăm mộ nữa, Tôn Phóng vỗ đùi, suýt nữa đã đào mộ Mộ Dung Diễn lên.

Sau đó Tôn Phóng có gặp Cố Lang mấy lần trước mộ.

Thế là một tháng sau, Mộ Dung Diễn cải tử hoàn sinh chữa lành vết thương lén về sòng bạc Sơn Hà thì nghe Tôn Phóng kích động nói Cố Lang ngày ngày đến trước mộ hắn khóc lóc.

Mộ Dung Diễn đứng cạnh bờ ao, một tay nắm hờ phía sau, một tay cầm mồi câu, nghe vậy thì tay run lên một cái, suýt nữa làm đổ hết mồi.

"Không thể nào", hắn vừa nhìn cá trong ao vừa nói, "Tính tình y thế nào chứ, đừng nói khóc mà ngay cả đỏ mắt ta cũng chưa thấy bao giờ".

Tôn Phóng: "Thật mà, y khóc thương tâm lắm, người gầy rộc cả đi."

Mộ Dung Diễn vẫn không tin, hắn không thể nào tưởng tượng ra dáng vẻ rơi lệ của Cố Lang.

Nhưng hắn không nhịn được nên vụng trộm đi xem thử.

Hắn thật sự gặp được Cố Lang trước mộ mình.

Người kia hình như gầy đi thật, vòng eo dưới lớp áo càng nhỏ hơn.

Nhưng không hề khóc.

Y lặng yên nhìn ngôi mộ của Mộ Dung Diễn, trên mặt chẳng hề có biểu cảm gì.

Tên khốn Tôn Phóng này, Mộ Dung Diễn tức giận nghĩ phải khâu miệng hắn lại mới được!

Hắn đang rủa thầm Tôn Phóng thì thấy Cố Lang đột nhiên ngồi xổm xuống giơ tay nhổ cỏ trên mộ mình.

Mộ Dung Diễn: "......"

Sao phải nhổ cỏ chứ?

Cố Lang chỉ nhổ mấy cây rồi thôi, không nói tiếng nào bỏ đi.

Mộ Dung Diễn từ trong góc tối đi ra đứng ở chỗ Cố Lang vừa đứng.

Một ngôi mộ thì có gì đáng xem chứ?

Hắn nghĩ có phải ta bị chôn rồi đâu.

Đêm đó Tôn Phóng quỳ gối cạnh ao cá, gió thổi lạnh buốt.

Ngắm trăng với cá suốt cả đêm.

*

Cố Lang bị điều tới Đông Cung đã hơn một tháng.

Y vốn phụ trách canh gác tường cung nhưng nghe nói hộ vệ Đông Cung không đủ nên điều động thêm mấy người, mà y là một trong số đó.

Nhưng đến Đông Cung lâu như vậy mà y chưa từng gặp Thái tử lần nào.

Nghe lính gác đêm Ngô Lục nói Thái tử mê tu tiên vấn đạo, ngày ngày nhốt mình trong tẩm điện rất ít khi ra ngoài.

Hắn đến Đông Cung cả năm rồi mà cũng chưa từng thấy Thái tử.

Thái tử một lòng tu tiên là chuyện cả triều đình đều biết.

Nếu không phải Hoàng đế Đại Diên có cả bầy công chúa mà chỉ sinh được mỗi đứa con trai này thì e là cũng chẳng đến lượt hắn làm Thái tử.

Hiện giờ Hoàng đế bệnh nặng, Thái tử không lo chính sự, việc lớn việc nhỏ trong triều hầu như đều do Thừa tướng xử lý.

"Mấy ngày nữa là Tết Trung Nguyên, những năm trước Thái tử đều đến Thái Miếu tế bái, tới lúc đó chắc sẽ gặp được thôi."

Ngô Lục hớn hở nói, "Thái tử đẹp lắm, gọi là gì nhỉ......

À, ngọc thụ lâm phong, phong thần tuấn lãng, càn khôn rực rỡ......"

Cố Lang: "......"

Thái tử đẹp hay không thì Cố Lang không biết, cũng chẳng có hứng thú.

Chỉ là y chợt nhớ tới ngôi mộ ngoài thành kia.

Tết Trung Nguyên?

Y thầm nghĩ không biết người kia có thể sống lại hay không.
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 2: Y đang dỗi ta


Ký ức của Cố Lang về Tết Trung Nguyên là khi còn bé mẫu thân ôm y rúc trong chăn, nói vào ngày này đường Hoàng Tuyền sẽ mở, những người đã chết sẽ rời địa phủ trở lại nhân gian.

Người thân của họ sẽ thắp một chiếc đèn thả xuống sông để soi sáng đường về nhà cho vong hồn.

Cố Lang từng đốt đèn thả trên sông sáu năm nhưng cha mẹ y chẳng về thăm y lấy một lần.

Y nghĩ có lẽ Cố phủ đã sớm đổ nát hoang tàn, phụ mẫu không có nhà để về nên đốt bao nhiêu đèn cũng vô ích.

Vậy sòng bạc Sơn Hà có tính là nhà Mộ Dung Diễn không?

Cố Lang không biết.

Thật ra y cũng không hiểu rõ Mộ Dung Diễn, chỉ biết người kia là Đại đương gia sòng bạc Sơn Hà, trước mặt người khác thì thoải mái tùy hứng nhưng trong bụng toàn ý xấu.

Trước kia hắn trèo tường vào cung lúc nửa đêm bị Cố Lang phát hiện, hai người đánh một trận từ tường cung tới đầu phố dọa cho phu canh đi ngang tưởng mình gặp quỷ.

Mộ Dung Diễn đánh mệt bỏ chạy bị Cố Lang đuổi theo, cuối cùng chặn lại ở góc đường mờ tối.

Mộ Dung Diễn vừa thở vừa cười, nói hộ vệ tường cung từ lúc nào lại giỏi võ như vậy?

Cố Lang nhướng mày hỏi: "Ngươi là ai?"

Mộ Dung Diễn hời hợt đáp: "Ăn trộm."

Hắn nói mình lẻn vào cung để trộm dạ minh châu, còn nói nếu Cố Lang chịu thả hắn thì tiền bán dạ minh châu có thể chia cho y một nửa.

Cố Lang không nói một lời cầm đao từng bước tới gần, chợt nghe sau lưng vang lên một tiếng "choang".

Y quay đầu nhìn, lại là phu canh kia.

Nửa đêm lờ mờ, lúc nãy phu canh đã bị một phen giật mình, giờ lại thấy hai bóng người đen thui thì trong lòng hoảng hốt, sợ đến nỗi làm rơi cả mõ, nghẹn ngào kêu lên: "Ma!"

Cố Lang đang định lên tiếng thì Mộ Dung Diễn nói với phu canh: "Không phải ma đâu, chúng ta là vợ chồng ăn trộm mà."

Cố Lang: "......"

Phu canh nơm nớp lo sợ, "Vợ...... vợ chồng ăn trộm?"

Mộ Dung Diễn: "Đúng vậy, nhưng phu nhân ta đang dỗi muốn giết ta."

Cố Lang sầm mặt vác đao chém tới.

"Ngươi xem đi, lại tức giận nữa rồi."

Mộ Dung Diễn vừa tránh vừa tiếp tục nói nhảm, "Ngươi mau đi đi, đừng để mình bị thương......

Ôi, phu nhân, cẩn thận một chút kẻo động thai bây giờ......"

Tay Cố Lang run lên chém hụt một nhát, Mộ Dung Diễn quay lại tung chưởng rồi thừa cơ Cố Lang tránh né xoay người bỏ chạy.

Phu canh cũng vội vàng chạy trốn, vừa chạy vừa nói với theo Mộ Dung Diễn: "Có thai đều nóng tính vậy đấy, hồi xưa vợ ta cũng thế, nghe một câu không lọt tai thì lập tức nổi nóng với ta, khó hầu hạ lắm......

Ngươi phải chiều nàng mới được......"

Cố Lang vung đao chém nát bức tường trên phố.

*

Mười lăm tháng Bảy hôm đó, Cố Lang cầm một chiếc đèn thả sông đến sòng bạc Sơn Hà đưa cho Tôn Phóng.

Tôn Phóng chẳng hiểu ra sao, "Đèn thả sông?

Xưa nay ta có thả đèn xuống sông đâu."

Cố Lang trầm mặc giây lát rồi nói: "Hôm nay là mười lăm."

Tôn Phóng: "Ta biết chứ, Tết cô hồn mà.

Cố hộ vệ, đêm nay ngươi nhớ phải ngủ sớm một chút, đừng để cô hồn dã quỷ lôi đi nhé."

Cố Lang: "......"

Trong Thái Miếu, Thái tử đang thắp hương tế bái bỗng nhiên hắt hơi một cái.

Thừa tướng Từ Chi Nghiêm ân cần hỏi thăm: "Thái tử điện hạ không sao chứ?"

Thái tử lắc đầu đáp: "Không sao."

Từ Chi Nghiêm lo lắng nói: "Giờ Hoàng thượng đang không khỏe, điện hạ ngàn vạn lần phải bảo trọng thân thể nhé."

"Từ tướng đừng lo, bản vương chỉ bị cảm lạnh thôi."

Thái tử nắm chặt tay Từ Chi Nghiêm nói, "Trái lại Từ tướng bận rộn quốc sự, dạo này gầy đi không ít, bản vương thật sự áy náy lắm."

Hắn lấy một cái bình nhỏ từ trong tay áo rồi đổ ra một viên đan dược, "Cái này do bản vương luyện chế ba ngày ba đêm, có tác dụng dưỡng khí bổ huyết, Từ tướng uống một viên đi, xem như lòng thành của bản vương."

Mí mắt Thừa tướng giật một cái, "Lão thần sợ là......"

Hắn còn chưa nói hết câu thì Thái tử bỗng nhiên trượt chân bổ nhào về phía trước nhét thẳng đan dược vào miệng hắn.

"Khụ khụ......"

Thừa tướng vội vàng móc họng nhưng đan dược kia vừa vào miệng lập tức tan ra lọt xuống bụng.

Thái tử vỗ lưng hắn nói: "Bản vương nhất thời sơ ý, mong Từ tướng bỏ qua.

Đan dược này bổ lắm, Từ tướng đừng khách khí với bản vương."

Thừa tướng: "......"

Đêm khuya thanh vắng, Thừa tướng chạy tới chạy lui nhà xí, hai chân như muốn nhũn ra, mặt mày xây xẩm, chỉ hận không thể chặt Thái tử ra làm tám khúc.

Khi Cố Lang trở lại Đông Cung thì đêm đã khuya lắm rồi.

Hôm nay vốn là ca trực của Ngô Lục nhưng ban ngày hắn tham ăn, lại uống rượu nhiều nên đành phải đổi ca với Cố Lang.

Cố Lang đi ngang qua tẩm cung Thái tử thì chợt nghe thấy một tiếng động nhỏ trên nóc nhà.

Y lập tức ngẩng phắt lên.
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 3: Có phải nằm mơ hay không


Cố Lang vừa ngẩng đầu lên thì trông thấy một bóng đen bay vụt qua nóc nhà.

Y sa sầm mặt phóng lên đuổi theo.

Bóng đen kia cũng phát hiện ra y, dường như hơi kinh ngạc nên đột ngột đứng khựng lại, suýt nữa thì bị Cố Lang rút đao chém bị thương.

Người kia mặc đồ dạ hành, mặt cũng bị bịt kín nhưng chẳng hiểu sao Cố Lang vẫn cảm thấy hơi quen.

Y chợt nhớ tới chiếc đèn thả sông đưa cho Tôn Phóng.

Tôn Phóng nói trên đèn phải viết chữ nên đưa bút cho y.

Y do dự thật lâu cũng không biết nên viết gì, cuối cùng chỉ để lại hai chữ "Mộ Dung".

Người áo đen kia quay lưng muốn chạy, Cố Lang lao theo chặn lại rồi đánh nhau với hắn.

Nhưng người kia có vẻ không muốn đánh mà trốn tới trốn lui, một lòng chỉ muốn chạy.

Cố Lang từng bước ép sát, trong lúc đao giơ lên hạ xuống vẫn không quên xé miếng vải đen trên mặt hắn.

Người kia lùi rồi lại lùi, hết lần này tới lần khác né tránh bàn tay vươn tới của Cố Lang.

Lùi đến sát nóc nhà, người áo đen bị trượt chân suýt rơi xuống.

Hắn vội vàng ổn định thân mình nhưng lúc ngẩng đầu lên thì Cố Lang đã áp tới gần, trong nháy mắt lột xuống miếng vải đen trên mặt hắn.

Cố Lang vừa giật miếng vải đen, còn chưa kịp thấy mặt thì người kia bất ngờ chụp lấy hai tay y rồi đè y xuống nóc nhà, thuận thế chôn mặt vào cần cổ y.

Cố Lang: "......"

Đây là chiêu thức gì vậy?

Tay chân Cố Lang bị giữ chặt, đang định húc đầu thì bị người kia cắn một cái vào cổ.

"Hừ......

Buông ra!"

Cố Lang tức điên lên, tay chân giãy giụa kịch liệt, sắp sửa thoát ra thì đột nhiên bị vật gì tựa như hòn đá nhỏ đập trúng, trong tích tắc hôn mê bất tỉnh.

Thấy y bất động, người đang đè y chậm rãi ngẩng mặt lên, rõ ràng là Mộ Dung Diễn nằm dưới mộ bị Cố Lang nhổ cỏ.

Một người có bộ dạng như công công nhẹ nhàng đáp xuống nóc nhà, vẻ mặt hiền lành nhìn Mộ Dung Diễn cười nói: "Điện hạ cứ tiếp tục đi, lão nô không thấy gì cả."

Mộ Dung Diễn bất đắc dĩ nói: "Trần công công, ngài xem náo nhiệt hơi lâu rồi đấy."

Hắn sợ bị Cố Lang nhìn ra mánh khóe nên chỉ đỡ chứ không dám đánh, thế mà lão nhân gia kia còn ngang nhiên đứng xem náo nhiệt, mãi không chịu ra tay giúp đỡ.

Trần công công cười tủm tỉm: "Điện hạ thứ tội, lão nô già rồi nên đi đứng hơi chậm mà."

Mộ Dung Diễn lười tán gẫu với ông, quay đầu ôm Cố Lang hôn mê vào trong ngực rồi hỏi: "Tối nay sao y lại trực?"

"Vốn dĩ bạn cùng phòng Ngô Lục của y gác đêm," Trần công công nói, "Nhưng ban ngày Ngô Lục uống say nên bọn hắn đổi ca......"

Ông còn chưa dứt lời thì Mộ Dung Diễn đã nhíu chặt mày, "Cùng phòng?

Y và người khác ở chung một phòng?"

Trần công công: "......

Hộ vệ Đông Cung đều là hai người một phòng ạ."

Lông mày Mộ Dung Diễn càng nhíu chặt hơn, Trần công công vội nói: "Ngày mai lão nô sẽ chuyển Ngô Lục đi ngay."

Mộ Dung Diễn bế Cố Lang đứng dậy, "Y ở đâu?"

*

Sáng hôm sau, Cố Lang tỉnh lại phát hiện mình nằm trên giường hệt như mọi ngày khác.

Ngô Lục đang thu dọn đồ đạc, thấy y thức giấc thì hớn hở nói y biết mình được điều đi canh gác ngự thư phòng.

Cố Lang gật đầu rồi khó hiểu nói: "Ta...... trở về thế nào?"

"Hả?

Cái gì?"

Ngô Lục như lạc vào sương mù, "Chẳng phải ngươi tự về sao?

Lúc ta ngủ dậy thì ngươi đã ở đây rồi."

Cố Lang: "Trong cung không xảy ra chuyện gì sao?"

Ngô Lục: "Không, có thể xảy ra chuyện gì chứ?"

Cố Lang trầm ngâm nói: "Nhưng đêm qua ta đã thấy một hắc y nhân ở gần tẩm điện Thái tử......"

Ngô Lục thất kinh hỏi: "Hắc y nhân?

Sau đó thì sao?"

Cố Lang lắc đầu, "Có người đánh lén, sau đó ta chẳng biết gì nữa."

"Nhưng giờ ngươi đâu bị gì, còn yên lành nằm đây nữa, cũng không nghe nói trong cung xảy ra chuyện gì cả."

Ngô Lục suy nghĩ giây lát rồi nói, "Chắc không phải ngươi nằm mơ chứ?

Đêm qua ta cũng mơ thấy bị một con quỷ chín đầu bóp cổ làm ta sợ muốn chết, tỉnh lại mới biết là mình tự bóp......"

Cổ?

Cố Lang đưa tay sờ cổ, quả nhiên sờ thấy một dấu răng.

Sau đó Ngô Lục thấy Cố Lang sầm mặt đi rửa cổ.

*

Sau khi Ngô Lục đi, trong phòng Cố Lang lại có hộ vệ khác chuyển vào.

Người kia tướng mạo bình thường nhưng đôi mắt sáng ngời có thần nhìn rất đẹp.

"Ta là huynh trưởng của Ngô Lục," Hắn nói với Cố Lang, thanh âm hơi khàn khàn, "Ta tên Ngô Thất."

Cố Lang: "......"

Huynh trưởng của Ngô Lục chẳng phải nên gọi là Ngô Ngũ hoặc Ngô Tứ sao?
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 4: Mơ thấy đại mỹ nhân


Ngô Thất cũng phụ trách gác đêm.

Nhưng trước đây khi Ngô Lục gác đêm trở về, dù có nhẹ chân nhẹ tay cỡ nào thì Cố Lang nằm trên giường cũng nghe được.

Nhưng Cố Lang không biết khi nào Ngô Thất về phòng.

Sáng sớm y tỉnh dậy thì Ngô Thất đã ngủ trên giường đối diện.

Võ công của hắn có vẻ chẳng thua kém mình bao nhiêu, Cố Lang ngồi trên giường nghĩ, cũng may ban đêm hắn không ở đây, nếu không lúc mình rời đi e là sẽ bị phát hiện ra mất.

Nhưng nghĩ lại thì hình như lâu rồi y cũng không còn ra ngoài ban đêm nữa.

Từ sau ngày Mộ Dung Diễn chết.

Hơn một tháng nay y vẫn luôn nhớ tới ngôi mộ ngoài thành.

Người kia luôn xuất quỷ nhập thần, nói không chừng một lúc nào đó sẽ sống lại rồi bò ra khỏi mộ.

Y nhớ lần thứ hai gặp Mộ Dung Diễn là khi đang thăm dò phủ Thừa tướng ban đêm.

Hai người đều mặc đồ dạ hành và bịt mặt, lúc phát hiện ra đối phương còn đánh nhau một trận.

Đợi tới khi giật xuống miếng vải đen che mặt nhau mới sững sờ.

"Phu nhân," Mộ Dung Diễn cợt nhả nói, "Ngươi cũng tới trộm đồ à?"

Cố Lang vốn đã quên mất chuyện này, nghe vậy thì sực nhớ ra lần trước hắn nói năng bậy bạ, lập tức lạnh lùng nạt, "Câm miệng!"

Nhưng Mộ Dung Diễn dễ gì chịu nghe lời y, hắn nói tiếp: "Ngươi muốn trộm gì thế?

Vi phu đi đứng thuận tiện hơn, ngươi đừng để mình mệt mỏi......"

Cố Lang vác đao chém, Mộ Dung Diễn vội la lên: "Đừng đánh đừng đánh, lỡ bị người ta phát hiện thì nguy....."

Vừa dứt lời quả thật có thủ vệ quát lên: "Ai đó?!"

Mộ Dung Diễn: "......

Ta sai rồi, đều tại cái miệng quạ đen này cả!"

Cố Lang hung hăng chém hắn một đao, sau khi bị hắn tránh thoát mới căm giận chạy đi.

Mộ Dung Diễn đi theo sau cố ý trêu chọc y: "Phu nhân, tuy nói gả chồng theo chồng nhưng ngươi đường đường là hộ vệ tường cung, làm mấy chuyện này không hợp lắm đâu.

Ngươi cần gì vi phu sẽ mang tới cho ngươi......"

Cố Lang cứ tưởng hắn thật sự chỉ là một tên trộm tham tiền, sau này mới phát hiện hắn chính là Đại đương gia của sòng bạc lớn nhất kinh thành – Sòng bạc Sơn Hà.

Đường đường là chủ sòng bạc lớn, hoàn toàn không thiếu tiền thì sao phải trộm đồ?

Mộ Dung Diễn từng nghiêm túc trả lời y sòng bạc làm gì có tiền, vi phu phải đi ăn trộm để tích cóp chút tiền nuôi ngươi và con.

Ngươi nhìn mình xem, mang thai chín tháng sắp sinh tới nơi mà còn phải canh gác tường cung, vi phu đau lòng......

Sau đó hắn bị Cố Lang truy sát mười mấy con phố.

Đêm đó hắn muốn trộm gì?

Cố Lang nghĩ, dù leo tường đột nhập hoàng cung hay nửa đêm lẻn vào phủ Thừa tướng thì Mộ Dung Diễn chắc chắn không phải đi trộm dạ minh châu gì cả.

Ngô Thất trên giường bỗng nhiên trở mình nhưng tư thế ngủ vẫn rất quy củ, hoàn toàn khác xa kiểu ngủ dạng tay dạng chân của Ngô Lục.

Cố Lang nhìn sau lưng hắn, càng nhìn càng thấy quen thuộc.

Y xuống giường đến cạnh Ngô Thất.

Y cẩn thận nhớ lại những người mình từng gặp hơn hai mươi năm qua nhưng vẫn tìm không ra khuôn mặt này.

Y chậm rãi cúi người xích lại gần hơn để nhìn cho kỹ.

Bỗng nhiên Ngô Thất đang ngủ say đưa tay ôm lấy eo y, nhắm mắt lẩm bẩm nói: "Mỹ nhân......"

Sau đó hôn chụt lên mặt y một cái.

Cố Lang: "......"

Chỉ thấy tay giơ lên hạ xuống, Cố Lang đang muốn nện một quyền vào mặt Ngô Thất thì bất thình lình bị hắn ôm chầm rồi xoay người đè dưới thân.

Ngô Thất mở mắt ra mơ màng nói: "Cố huynh đệ?

Sao lại là ngươi?

Ngươi ở trên giường ta làm gì?"

Mặt Cố Lang trầm như nước, "Ngươi bị mộng du".

"Mộng du?"

Ngô Thất giật mình nói, "Đúng đúng, ta vừa nằm mơ thấy một đại mỹ nhân, cái eo thật là thon......"

Suýt nữa Cố Lang đã trùm chăn lên người hắn đánh cho một trận.
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 5: Y đúng là gầy đi rồi


Ngô Thất vờ như không phát hiện sắc mặt khó coi của Cố Lang, vẫn nằm trên người y, còn tỏ vẻ tiếc hận nói: "Ôi, khó khăn lắm mới mơ thấy mỹ nhân, chưa kịp ôm thêm một cái nữa, sao ta lại tỉnh dậy cơ chứ......"

Hai người chỉ mặc áo lót, lại vừa tỉnh ngủ nên toàn thân ấm áp dễ chịu, cách một lớp vải cũng có thể cảm nhận được lồng ngực ấm áp của nhau.

Cố Lang mất tự nhiên đẩy hắn: "Buông ra."

"Xin lỗi xin lỗi," Ngô Thất nhúc nhích nhưng không đứng lên mà bất đắc dĩ nói: "Dậy không nổi, chân tê rồi."

Cố Lang đứng phắt dậy, Ngô Thất sợ rơi xuống nên càng ôm eo y chặt hơn nữa, "Ôi ôi, cẩn thận một chút!"

Bàn tay đặt trên lưng y còn không quên sờ soạng, cảm thán nói: "Cố huynh đệ, eo ngươi cũng thật là thon......"

Cố Lang hất hắn xuống.

Ngô Thất ngã lên giường xoa lưng kêu rên, "Đau......

Đau......"

Cố Lang khoác thêm áo ngoài rồi bước ra cửa chẳng buồn quay đầu lại.

Ngô Thất thấy y bỏ đi cũng không kêu gào mà chỉ cười.

Hắn nằm xuống giường lo lắng tự nhủ: "Đúng là gầy đi rồi."

*

Sau khi Cố Lang ra khỏi Đông Cung thì đến một quán trà.

Y ngồi bên cửa sổ lầu hai uống mấy chén, sau đó một người trung niên hơn bốn mươi tuổi lên lầu ngồi đối diện với y.

"Thiếu gia."

Triệu Chuyết nói khẽ.

Cố Lang gật đầu châm trà cho hắn, "Triệu thúc".

Triệu Chuyết lấy từ tay áo ra một phong thư đưa cho Cố Lang, "Đây là tin tức mà ta thám thính được mấy ngày qua, đa phần có liên quan tới Trịnh phủ."

Cố Lang nhận thư mở ra xem rồi bảo Triệu Chuyết: "Triệu thúc, mấy ngày nay trong kinh giới nghiêm, nhớ cẩn thận một chút."

Triệu Chuyết khẽ gật đầu rồi ngập ngừng hỏi, "Thiếu gia, Mộ Dung công tử...... thật sự bị giết rồi sao?"

Bàn tay gấp thư của Cố Lang dừng lại, rũ mắt không nói gì.

Triệu Chuyết biết mình nói sai, đang định mở miệng thì chợt nghe thấy đầu cầu thang có người gọi: "Cố huynh đệ."

Ngô Thất cười đi tới, "Cố huynh đệ, ngươi tới đây uống trà sao không rủ ta."

Hắn lại nhìn sang Triệu Chuyết hỏi: "Vị này là......"

Cố Lang không trả lời mà hỏi hắn: "Sao ngươi biết ta ở đây?"

"Ta có biết đâu," Ngô Thất vô tội nói, "Ta chỉ đi ngang qua, tình cờ thấy ngươi ngồi trên lầu uống trà nên tới thôi."

Đúng lúc này ngoài đường bỗng nhiên náo loạn tưng bừng.

Họ nhìn qua cửa sổ thấy một đội nhân mã nghênh ngang trên phố.

Là quân thiết kỵ Bắc Kỳ đóng tại kinh đô.

Mười một năm trước, tướng quân Nhiếp Trạm của Đại Diên bị giết hại, Bắc Kỳ thừa cơ tràn vào chiếm được biên giới phía Bắc, sau khi Đại Diên bị ép cầu hoà, quân thiết kỵ Bắc Kỳ chưa từng rút khỏi kinh đô.

Nghe nói tướng quân Nhiếp Trạm bị phó tướng Cố Chương sát hại.

Thống lĩnh Cấm quân Trịnh Vu Phi phát hiện Cố Chương cầm đao đâm Nhiếp Trạm bị thương trên đường, còn tìm ra thư từ trao đổi giữa Cố Chương và Bắc Kỳ trong Cố phủ.

Hoàng đế Đại Diên tức giận ra lệnh chém đầu cả nhà vì tội thông đồng với địch phản quốc.

Nhưng Nhiếp Trạm trọng thương bỏ mạng, biên giới phía Bắc lòng người tan rã, cuối cùng không ngăn nổi đại quân Bắc Kỳ đột ngột tấn công.

Mười một năm nay Đại Diên nhún nhường khép nép, tiến cống rất nhiều vàng bạc cho Bắc Kỳ để đổi lấy yên bình, vì vậy thuế má ngày càng nặng nề, dân chúng cực kỳ khốn khổ.

"Tránh ra!"

Tên cầm đầu quân thiết kỵ lưng hùm vai gấu, vẻ mặt hung thần ác sát lớn tiếng quát tháo người qua đường.

Cố Lang nhìn tên kia, bàn tay đang buông thõng bên người chợt siết lại.

Y dõi theo hắn cưỡi ngựa chậm rãi đi ngang qua cửa dưới lầu, sau đó một bình trà bỗng nhiên tưới lên đầu hắn.

"Ai đó?!"

Cao Thừa vừa lau mặt vừa tức giận nói, "Cút ra đây!"

Cố Lang và Triệu Chuyết khiếp sợ nhìn Ngô Thất.

Ngô Thất cầm ấm trà cạn sạch cười nói với Cao Thừa: "Xin lỗi xin lỗi, nhất thời lỡ tay."

Cao Thừa trợn mắt, "Đồ khốn!

Ngươi là kẻ nào?!"

Ngô Thất: "Tiểu nhân chỉ là hạ nhân của phủ Thừa tướng thôi ạ, xin đại nhân thứ tội."

Cố Lang: "......"

Ngươi thành hạ nhân của phủ Thừa tướng từ lúc nào vậy hả?
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 6: Sợ ngươi nửa đêm quấn lấy y


Cao Thừa vô duyên vô cớ bị dội nước trà, giận dữ quát đám người phía sau: "Khốn kiếp!

Bắt hắn tới đây cho ta!"

Ngô Thất kéo Cố Lang bỏ chạy, "Đi mau!"

Triệu Chuyết: "......"

Ngươi gây họa mà kéo theo thiếu gia nhà ta làm gì?

Nhưng người đã bị kéo đi nên hắn đành phải theo sau.

Bọn họ ra khỏi quán trà rồi chạy bừa trên đường.

Cao Thừa dẫn người đuổi vào tận ngõ, nghe thấy bọn họ thì thầm phía trước: "Chuyện này nếu để tướng gia biết, lỡ có trách tội thì......"

Hạ nhân dội nước trà kia nói: "Không sao đâu, tướng gia bao che khuyết điểm lại còn ghét người Bắc Kỳ nên sẽ không trách chúng ta đâu."

"Nếu người Bắc Kỳ tới Tướng phủ tìm người......"

"Chúng ta trốn đi là được rồi, tướng gia tự có cách giải thích......"

Cao Thừa nghe vậy thì nổi trận lôi đình, giục ngựa đuổi nhanh hơn.

Nhưng ngõ hẻm ngoằn ngoèo nên đuổi một hồi thì ba người kia không biết chui vào đâu mà chẳng còn thấy bóng dáng, tìm nửa ngày cũng không ra.

Hắn đành phải nén giận dẫn người đi.

Ngô Thất thò đầu ra khỏi tường, thấy người đi xa mới thở phào một hơi.

Cố Lang và Triệu Chuyết cũng lần lượt thò đầu ra.

"Lúc nãy sao lại bảo ta nói vậy?"

Cố Lang cau mày hỏi Ngô Thất.

Khi bọn họ vừa rẽ vào góc đường thì Ngô Thất bỗng nhiên xích lại gần bảo y nói vậy.

Ngô Thất: "Ta sợ hắn đến phủ Thừa tướng tìm không thấy người sẽ nghi ngờ chúng ta......"

Cố Lang: "Là ngươi chứ đâu liên quan gì ta."

"Sao không liên quan?"

Ngô Thất thản nhiên nói, "Nếu không phải Cố huynh đệ gọi trà thì ta đã chẳng lỡ tay đổ xuống để đắc tội với tên Bắc Kỳ này rồi."

Thái dương Cố Lang giật giật, "Lỡ tay?"

Ngô Thất gật đầu, "Ta nói rồi mà, nhất thời lỡ tay thôi."

Triệu Chuyết nghĩ người này còn không biết xấu hổ hơn cả Mộ Dung công tử nữa.

Rõ ràng lúc nãy chính hắn chụp lấy ấm trà trên bàn dội xuống Cao Thừa đi ngang qua.

Động tác kia nước chảy mây trôi, liền mạch lưu loát.

Cố Lang thấy hắn không thừa nhận thì biết có nhiều lời cũng vô ích.

Y bảo Triệu Chuyết trở về rồi nói với Ngô Thất hôm nay mình phải trực nên về Đông Cung trước.

Còn Ngô Thất không biết đi đâu, đợi đến tối muộn cũng chẳng thấy mặt.

Sau khi Cao Thừa không bắt được người trong ngõ thì càng nghĩ càng tức, cuối cùng đến phủ Thừa tướng tìm người.

Thừa tướng vô cùng hoảng sợ, nói hạ nhân trong phủ tuyệt đối không to gan như vậy, chắc là hiểu lầm chăng?

Hắn còn gọi tất cả hạ nhân trong phủ ra để Cao Thừa nhận dạng cho rõ.

Cao Thừa nhìn một vòng rồi lại một vòng, sửng sốt không tìm được người dội nước trà.

Hắn nhớ lại người kia nói "Tướng gia bao che khuyết điểm lại còn ghét người Bắc Kỳ nên sẽ không trách chúng ta đâu."

"Chúng ta trốn đi là được rồi, tướng gia tự có cách giải thích......"

Trốn đi?

Cao Thừa đập bàn một cái rồi nổi giận đùng đùng bỏ đi.

Thừa tướng giật nảy mình chẳng hiểu gì cả.

*

Mộ Dung Diễn về sòng bạc Sơn Hà một chuyến, Tôn Phóng đưa cho hắn một cái đèn thả sông rồi nháy mắt nói: "Đại đương gia, có người sợ ngươi biến thành cô hồn dã quỷ nên bảo ta thả đèn xuống sông cho ngươi đó."

Mộ Dung Diễn cầm đèn nhìn một cái rồi mỉm cười.

Trên đèn là hai chữ "Mộ Dung" viết bằng nét chữ cứng cáp.

Là nét chữ mà hắn quen thuộc nhất.

"Y nói gì?"

Mộ Dung Diễn vuốt chữ trên đèn rồi hỏi.

"Bảo ta thả đèn xuống sông cho ngươi," Tôn Phóng khoa trương nói, "Chậc chậc, khóc đỏ hoe cả mắt, nhìn mà đau lòng......"

Mộ Dung Diễn: "Ngươi thả?

Sao không phải là y thả?"

Tôn Phóng: "......

Ta đâu biết."

Chắc sợ cô hồn dã quỷ là ngươi nửa đêm quấn lấy y chăng?

*

Cố Lang lên giường ngủ sớm, đến nửa đêm thì giật mình nhận ra có người tới gần.

Y vừa mở mắt đã thấy Ngô Thất áp người xuống dùng hết tay chân ôm lấy y, còn cọ cọ vào cổ y lẩm bẩm nói: "Mỹ nhân......"

Cố Lang: "......"

Lại mộng du rồi sao?
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 7: Để ý hộ vệ Đông Cung


Ngô Thất sưng mặt ngồi trên giường ai oán nhìn Cố Lang, "Cố huynh đệ, ngươi ra tay cũng độc ác quá đấy."

Cố Lang nằm ở giường đối diện lạnh lùng nói: "Ai bảo ngươi không chịu tỉnh."

Lúc nãy Cố Lang muốn đánh thức Ngô Thất đang đè trên người mình nhưng kêu mấy lần mà hắn vẫn chẳng có phản ứng gì.

Y muốn đẩy người ra nhưng càng đẩy thì Ngô Thất càng ôm chặt hơn, không chịu tỉnh lại mà cứ nói mê sảng gì đó, nói xong còn luồn tay dưới áo sờ soạng eo y.

Cố Lang run lên lập tức nện hắn một đấm.

Sau đó mặt Ngô Thất sưng lên.

"Ta hiếm khi mơ thấy mỹ nhân," Ngô Thất cãi lại, "Làm sao tỉnh ngay được?

Ngươi chẳng chịu thông cảm cho ta gì cả."

Cố Lang: "Đêm qua ngươi mới mơ thấy còn gì.

Hiếm chỗ nào?"

"Người trong lòng tất nhiên lúc nào cũng nhớ nhung rồi."

Ngô Thất nhìn cần cổ lộ ra ngoài chăn của y, "Ban đêm ta mới gặp được y, tất nhiên là ngắm không đủ rồi.

Cố huynh đệ, ngươi có người để nhớ không?"

Cố Lang không nói gì.

Ngọn đèn dầu trên bàn sáng lập lòe, Ngô Thất tưởng y không chịu nói, vừa định thổi tắt đèn thì lại nghe y đáp: "Không có."

Không có.

Ngô Thất rũ mắt che vết sẹo trên bụng dưới lớp áo, "Không có cũng tốt, không cần nhớ thương."

Hắn tắt đèn rồi nói khẽ trong bóng tối: "Ngủ sớm đi."

*

Bóng đêm mông lung, Cao Thừa loạng choạng ra khỏi quán rượu.

Toàn thân hắn nồng nặc mùi rượu, khuôn mặt đỏ bừng, mới đi mấy bước đã lao tới cạnh góc tường nôn ra.

"Khụ khụ......"

Hắn nôn thốc nôn tháo, bên cạnh có hai người vừa đi vừa thì thầm.

Một người hỏi: "Ngươi nói xem khi nào Thái tử mới cưới tiểu thư của chúng ta?"

Người còn lại nói: "Chắc sắp rồi, trong phủ đang chuẩn bị đồ cưới đấy."

"Chờ tiểu thư được phong Thái tử phi thì tướng gia sẽ là nhạc phụ của Thái tử, còn sợ gì bọn Bắc Kỳ nữa."

"Hôm qua lũ Bắc Kỳ phách lối hoàn toàn không để Tướng phủ chúng ta vào mắt, trực tiếp tới lục soát tìm người!"

"Cũng may tướng gia bảo người trốn đi trước rồi, nếu không chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa."

"Tên Bắc Kỳ kia đúng là vô sỉ mà......"

Hai người dần đi xa rồi biến mất trong bóng đêm mịt mờ.

Cao Thừa chống tường cười lạnh, "Từ Chi Nghiêm, lá gan ngươi thật không nhỏ......"

Chuyện Thừa tướng Từ Chi Nghiêm muốn gả con gái cho Thái tử đã nói với Cao Thừa từ lâu.

Hắn nói làm vậy để khống chế Thái tử, khống chế triều đình Đại Diên.

Khi đó Cao Thừa cũng chẳng nghi ngờ gì, để mặc Từ Chi Nghiêm kêu gọi triều thần dâng tấu chương nói Thái tử cập quan từ lâu mà chưa cưới phi là không hợp lễ tiết.

Con gái Thừa tướng ôn nhu văn nhã, vừa xinh đẹp vừa thông minh rất xứng đôi với Thái tử.

Tuy dâng tấu chương lên Hoàng đế không có phản ứng gì nhưng sau khi tin tức truyền ra thì ngày càng có nhiều tấu chương giống vậy được dâng lên.

"Không đầy một tháng nữa," Từ Chi Nghiêm từng nói với Cao Thừa, "Hoàng thượng chắc chắn sẽ đồng ý."

Nhưng giờ ngẫm lại nếu Từ Chi Nghiêm còn có tâm tư khác thì sẽ nhờ vào đó trèo lên hoàng thất Đại Diên, cùng nhau chống lại Bắc Kỳ.

"Nghĩ hay thật!"

Cao Thừa đá mạnh vào góc tường, "Sống yên ổn lâu quá nên không nhớ rõ thân phận của mình nữa à?!

Đồ khốn kiếp!

Khụ khụ......"

Hắn vừa kích động thì dạ dày lại cuộn lên ói thêm một trận.

Ở góc đường phía xa, hai người lúc nãy đi ngang nói chuyện đang đứng trước mặt Tôn Phóng chắp tay cười nói: "Nhị đương gia, làm xong rồi ạ."

Tôn Phóng gật đầu: "Ngày mai các ngươi tung thêm một tin.

Nhớ phải hành động bí mật đấy."

"Vâng, xin Nhị đương gia cứ dặn dò."

"Cứ nói Thái tử có thú vui Long Dương đi......"

*

Hôm sau tin tức lan truyền nhanh chóng.

Cố Lang ăn xong cơm tối, khi về phòng thì Ngô Thất cũng ở đó.

"Ngươi nghe gì chưa?"

Ngô Thất ngồi trên giường ngước mắt hỏi y.

Cố Lang: "Chuyện gì?"

Ngô Thất nhỏ giọng nói: "Nghe nói Thái tử có thú vui Long Dương đấy."

Cố Lang: "......

Nghe rồi.

Liên quan gì đến ta?"

Ngô Thất: "Ta còn nghe nói hắn để ý hộ vệ trong Đông Cung này nữa cơ."

Cố Lang: "......"

Cái này thì chưa nghe nói.
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 8: Người trong lòng là nam tử


Cố Lang chẳng có hứng thú gì với chuyện Thái tử để ý hộ vệ Đông Cung.

Y tháo bội đao bên hông xuống rồi cầm miếng vải sạch, khêu sáng ánh nến ngồi cạnh bàn bắt đầu lau đao.

Ngô Thất nhìn góc nghiêng của y dưới ánh nến không chớp mắt rồi lại nói: "Nghe nói hộ vệ kia dáng cao eo nhỏ rất tuấn lãng.

Cố huynh đệ, dáng dấp ngươi đẹp như vậy, hộ vệ kia...... chắc không phải là ngươi đấy chứ?"

Cố Lang đáp mà chẳng buồn ngước mắt: "Ta chưa từng thấy Thái tử."

"Ngươi chưa từng thấy Thái tử," Ngô Thất nói, "Biết đâu Thái tử đã thấy ngươi thì sao?"

Cố Lang lười nói chuyện với hắn.

Ngô Thất vẫn chưa từ bỏ ý định: "Cố huynh đệ, nếu Thái tử thật sự để ý ngươi thì ngươi định làm thế nào?"

Cố Lang bỗng nhiên rút đao chẻ ngọn nến trên bàn thành hai khúc.

Ngô Thất: "......"

Có cần hung dữ vậy không?

*

Trong phủ Thừa tướng, Cao Thừa khoanh tay ngồi giữa tiền sảnh.

Từ Chi Nghiêm nhấp một ngụm trà rồi bảo hắn: "Xin Cao tướng quân cứ yên tâm, lão phu sẽ cho người mau chóng dập tắt tin đồn để không ảnh hưởng đến việc Thái tử cưới phi."

Cao Thừa liếc hắn, mở miệng nói: "Nhưng Thái tử là đoạn tụ, ngươi nỡ gả nữ nhi cho hắn sao?"

Từ Chi Nghiêm cười nói: "Chỉ là lời đồn thôi, chắc Thái tử không phải......"

Cao Thừa: "Sao ngươi biết hắn không phải?"

"Thái tử cả ngày mê tu tiên vấn đạo," Từ Chi Nghiêm nói, "Trước đây chưa từng có nam sủng.

Tin này lan truyền quá đột ngột, chắc chắn có kẻ mưu đồ gì đó."

"Nếu tin này là thật thì con gái ngươi gả đi chính là góa phụ sống."

Cao Thừa nghiêng người nhích lại gần Từ Chi Nghiêm, "Hay là thế này đi, ngươi gả nữ nhi cho ta nhé?"

Từ Chi Nghiêm: "......"

Ở sân sau Tướng phủ, con gái Thừa tướng là Từ Kính Nhi ôm nha hoàn khóc như mưa, "Ta không tin, Thái tử sao lại đoạn tụ được?

Hắn đẹp như vậy, sao có thể là đoạn tụ cơ chứ......"

"Tiểu thư đừng đau lòng nữa," nha hoàn vỗ lưng nàng an ủi, "Chắc người ngoài nói lung tung thôi."

Từ Kính Nhi khóc ròng: "Nhưng nếu là thật thì làm sao bây giờ?

Huhuhu......

Hắn có thể tìm được nam nhân nào đẹp bằng hắn sao?"

Tiểu nha hoàn dừng tay, yên lặng không nói lời nào.

*

Ngày hôm sau, lão Hoàng đế lâu nay nằm trên giường bệnh triệu Thái tử đến ngự thư phòng.

"Ngươi không muốn cưới con gái Thừa tướng thì cứ tìm cớ khác mà từ chối," lão Hoàng đế vừa ho khan vừa nói, "Cần gì làm ra mấy chuyện hoang đường này......"

"Không phải hoang đường đâu ạ," Thái tử quỳ thẳng lưng trước mặt Hoàng đế nói, "Là thật đấy ạ."

Hoàng đế không kịp phản ứng, "Cái gì?"

Thái tử nói thẳng: "Người trong lòng nhi thần đúng là nam tử ạ."

"Ngươi......

Khụ khụ......"

Lão Hoàng đế bị đả kích ho khan không nói nên lời.

Thái tử vội vàng tiến lên đỡ ông rồi gọi vọng ra ngoài: "Mau truyền thái y!"

Thái y vội vã chạy đến chẩn mạch cho Hoàng đế rồi kê đơn thuốc, đợi Hoàng đế ngủ xong mới cùng Thái tử lui ra.

"Vất vả cho Vương thái y rồi."

Thái tử đỡ thái y dậy nói.

Vương thái y vội chắp tay đáp: "Điện hạ khách khí, đều là bổn phận của thần mà."

"Ôi, hôm nay đều tại ta cả," Thái tử tỏ vẻ áy náy, "Nếu ta không nói với phụ hoàng người trong lòng ta là nam tử thì phụ hoàng đâu tức giận vậy chứ."

Vương thái y: "......"

Hai chân Vương thái y run run, vội vàng bái biệt Thái tử rồi bỏ chạy như bay.

Thái tử chậm rãi bước xuống cầu thang, Ngô Lục đi theo sau nói muốn đưa hắn về Đông Cung.

Hai người đang đi thì chợt thấy có người rẽ vào mái hiên phía trước.

Thái tử lập tức biến sắc quay người muốn chạy, bất ngờ va phải Ngô Lục sau lưng, thế là hai người té thành một đống.

Cố Lang đứng dưới hiên nhìn hai người té chồng lên nhau, lại nghe Ngô Lục gọi "Thái tử điện hạ", chợt nhớ tới Ngô Thất nói Thái tử để ý hộ vệ Đông Cung.

Ngô Lục cũng từng ở Đông Cung, Cố Lang thầm nghĩ lẽ nào hộ vệ Thái tử để ý...... chính là Ngô Lục sao?
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 9: Tín vật đính ước của y


Thái tử bị ngã quay lưng về phía Cố Lang, sau khi đứng lên thì vội vàng chạy về hướng ngược lại, từ đầu tới cuối Cố Lang chỉ thấy mỗi lưng hắn.

Ngô Lục theo sau chẳng hiểu gì cả, "Điện hạ, ngài không về Đông Cung sao?"

Thái tử không trả lời mà càng đi nhanh hơn, cứ như phía sau có người đuổi theo đòi nợ không bằng.

Cố Lang nhìn hai người đi xa rồi lại nhìn Ngô Lục, đúng là dáng cao eo nhỏ thật.

Nhưng mặc dù Ngô Lục không xấu nhưng cũng không tính là tuấn lãng.

Có lẽ người tình trong mắt hóa Tây Thi chăng?

Cố Lang nghĩ thầm.

*

Cố Lang ra khỏi Đông Cung rồi đi đến thành Nam.

Y băng qua một ngôi nhà ngói cổ xưa rồi bước vào một gian phòng rách nát.

Trong phòng, phó thống lĩnh cấm quân Khuất Phong Vân gác một tay trên chân, tay kia cầm nhánh cây ngồi dưới đất vẽ lung tung.

Khuất Phong Vân thấy Cố Lang đến thì ném nhánh cây đi rồi lười biếng hỏi: "Nói đi, có chuyện gì?"

Cố Lang đứng trước mặt hắn nói: "Phía Đông Phụ Lam Sơn có người tự nuôi binh đấy."

Đây là phát hiện của Triệu Chuyết.

Hắn đi ngang qua Phụ Lam Sơn thì phát giác mặt đất rung chuyển, vào núi xem lại thấy một đám người đông nghịt đang cầm binh khí hô hào tập luyện.

"Tự nuôi binh?"

Khuất Phong Vân ngồi dậy hỏi: "Có biết là ai không?"

Cố Lang: "Trịnh Vu Phi, nhưng không có chứng cứ."

Ánh mắt Khuất Phong Vân lóe lên, "Đây chính là tội tru di cửu tộc, Trịnh Vu Phi đúng là gan to bằng trời mà."

Hắn đứng dậy đi ra ngoài, chỉ để lại cho Cố Lang một câu, "Biết rồi, cứ chờ tin của ta đi."

*

Trong phủ Thừa tướng, Từ Chi Nghiêm nghe Từ Kính Nhi khóc mà đau cả đầu.

"Huhuhu......

Con không muốn gả cho tên Bắc Kỳ kia đâu!"

Từ Kính Nhi gào khóc, "Nhìn hắn to như gấu vậy, con không thèm gả cho hắn đâu!"

Từ Chi Nghiêm nói: "Cha cũng chẳng muốn gả con cho hắn nhưng giờ từ chối không được nên đành phải đồng ý.

Con để cha nghĩ cách xem."

"Nhưng hắn còn hẹn con ngày mai đi chơi hồ nữa," Từ Kính Nhi níu tay Từ Chi Nghiêm nói, "Cha, con không đi đâu!

Hắn nặng vậy thuyền sẽ chìm mất."

Từ Chi Nghiêm vỗ tay nàng: "Tạm thời con ráng nhịn đi, để cha nghĩ cách đã......"

Từ Kính Nhi giậm chân, "Vậy nếu không nghĩ ra thì con phải gả cho hắn sao?!"

Từ Chi Nghiêm: "Kính Nhi......"

Từ Kính Nhi không chịu nghe lời mà khóc lóc chạy đi.

Nha hoàn vội vàng đuổi theo, "Tiểu thư tiểu thư......"

Ngày hôm sau Từ Kính Nhi ngồi kiệu đến chỗ hẹn, ngoài kiệu có hộ vệ và nha hoàn Tướng phủ đi theo.

Kiệu đi được nửa đường thì Từ Kính Nhi kêu đau bụng nên sai người khiêng kiệu đến y quán gần nhất.

Đến y quán, nàng nói phải vào nhà xí, không cho nha hoàn đi theo.

Nhưng nàng đi một lúc lâu mà vẫn chưa thấy về, nha hoàn lo lắng đến nhà xí xem thử, ai ngờ chẳng thấy tiểu thư nhà mình đâu nữa.

"Người đâu mau tới!

Không thấy tiểu thư đâu cả!"

Từ Kính Nhi dốc hết sức lực đạp lên cục gạch để leo qua tường rào của y quán.

Nàng vội vàng chạy bừa, cũng chẳng biết nên đi đâu.

Hôm qua trong thành có mưa nên đường sá toàn bùn lầy, còn có rất nhiều vũng nước đọng.

Từ Kính Nhi đang chạy thì trượt chân ngã nhào xuống đất, trên người dính đầy bùn sình.

"Huhuhu......

Bẩn chết......"

Nàng rưng rưng nước mắt nhìn quanh bốn phía, thấy đằng trước có con sông thì muốn tới đó rửa sạch.

Nàng khập khiễng đi đến bờ song rồi bước lên tảng đá vốc nước rửa mặt.

Nhưng tảng đá kia bị nước ăn mòn nhiều năm nên vừa tròn vừa trơn, Từ Kính Nhi đứng không vững, "ùm" một tiếng ngã xuống.

"A!

Cứu mạng!

Khụ khụ......

Cứu mạng......"

Tôn Phóng đang câu cá ở bờ sông chợt nghe có người la cứu mạng, chạy tới xem thì thấy một cô nương đang chới với trong nước.

*

Khi Từ Kính Nhi tỉnh lại thì phát hiện mình nằm trên một chiếc giường xa lạ.

Nàng chống mép giường ngồi dậy, ngơ ngác nhìn quanh phòng, chẳng biết đây là đâu.

Đúng lúc này cửa phòng bị đẩy ra, một công tử bưng chén vào.

"Cô nương, nàng tỉnh rồi."

Tôn Phóng đưa chén cho nàng, "Uống miếng nước gừng cho ấm người đi."

Từ Kính Nhi nhận lấy nước gừng rồi lí nhí nói: "Đa tạ công tử."

"Cô nương, nhà nàng ở đâu?"

Tôn Phóng hỏi, "Chờ nàng khỏe lại ta sẽ đưa nàng về."

Cô nương không nói gì, hai mắt ửng đỏ.

"Sao......

Sao vậy?"

Tôn Phóng thấp thỏm nói, "Cô nương......"

Nước mắt cô nương ào ào tuôn rơi.

"Ê ê......"

Tôn Phóng không biết làm sao, "Cô nương đừng khóc......

Được rồi, ta không hỏi ta không hỏi, nàng đừng khóc nữa......"

Cô nương sụt sịt, lúc này nước mắt mới chịu ngừng.

Tôn Phóng hết cách đành phải để người ở lại.

Hôm sau Từ Kính Nhi ra khỏi phòng thơ thẩn đi dạo.

Đang đi thì chợt thấy một ao cá.

Trong ao có hai con cá khá lớn và mấy con cá nhỏ.

Hai con cá lớn là Cố Lang tặng cho Mộ Dung Diễn.

Sinh nhật Mộ Dung Diễn năm ngoái, hắn đòi Cố Lang tặng quà.

Cố Lang không biết tặng gì, lúc đi qua chợ thấy một bà lão bưng chậu cá nói "Mỗi năm sung túc", thế là mua hai con cá tặng cho hắn.

Sau đó cá lớn lại sinh cá con, Mộ Dung Diễn còn đứng cạnh ao thở dài: "Cá đã sinh rồi, chừng nào ngươi mới sinh cho ta......"

Còn chưa nói hết đã bị Cố Lang đạp xuống ao.

Trên bờ ao có bàn để mồi câu.

Từ Kính Nhi buồn chán ngồi cạnh ao cho cá ăn.

Không biết cha thế nào rồi nhỉ?

Có phải đang phái người tìm mình khắp nơi không?

Trong lòng nàng nghĩ miên man, mồi câu cứ thế ném xuống ao.

Một lát sau Tôn Phóng đi tới, nhìn xuống ao chỉ thấy một con cá nhỏ mắt trắng dã sắp lồi ra ngoài.

"Á!"

Tôn Phóng vội la lên, "Mau cứu cá!"

Từ Kính Nhi bị hắn làm giật mình, nhìn lại con cá kia cũng hơi áy náy.

Nhưng Tôn Phóng phản ứng quá mạnh khiến nàng không khỏi tò mò: "Sao ngươi...... hoảng lên thế?

Chỉ là một con cá thôi mà......"

"Đây không phải cá bình thường đâu!"

Tôn Phóng vội vàng lội xuống vớt cá, "Đây là tín vật đính ước mà người trong lòng đại đương gia nhà chúng ta tặng cho hắn đấy!

Nó mà chết thì hắn có làm ma cũng không tha cho ta đâu!"
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 10: Nghe thấy ngươi nói mớ


Tôn Phóng vội vàng vớt cá lên rồi lấy một chậu nước trong, cẩn thận thả cá vào.

Con cá kia quẫy trong nước mấy lần, phun ra hai miếng đồ ăn, cuối cùng mới lật úp lại.

"Không chết thì tốt, không chết thì tốt......"

Tôn Phóng vỗ ngực, "Làm ta sợ muốn chết."

Hắn lại đưa tay chọc chọc con cá kia: "Tổ tông, ngươi mới bao nhiêu lớn hả?

Không thể ăn ít đi hay sao?

Biết sợ chưa?"

Từ Kính Nhi ngượng ngùng nói: "Xin lỗi, đều tại ta nhất thời lơ đễnh......"

Tôn Phóng xua tay, "Không sao là tốt rồi."

"Đại đương gia của các ngươi," Từ Kính Nhi hiếu kỳ nói, "Quý mấy con cá này vậy sao?"

Tôn Phóng đáp: "Thế đã là gì!

Trước đây có lần ta quên cho ăn làm con cá này đói bụng cả ngày, sau khi đại đương gia của chúng ta biết thì bỏ đói ta cả ngày luôn!"

Từ Kính Nhi ôm mặt nói: "Đại đương gia của các ngươi si tình thật."

"Si tình thì làm được gì," Tôn Phóng thở dài, "Hơn một năm rồi mà vẫn chưa theo đuổi được người ta.

Lúc hắn chết, người trong lòng còn chẳng thèm rơi lấy một giọt nước mắt......"

"Cái gì?"

Từ Kính Nhi giật mình, "Đại đương gia của các ngươi...... chết rồi ư?"

Tôn Phóng: "......

Đúng vậy."

Cỏ trên mộ đã mọc cao lắm rồi.

*

Từ Chi Nghiêm lo lắng phái người tìm con khắp nơi nhưng mãi vẫn không có tin tức gì.

Cao Thừa còn tưởng hắn không chịu gả con cho mình nên mới giấu đi, ngày ngày ngồi lì ở phủ Thừa tướng ăn vạ.

Thừa tướng rầu rĩ ngủ không ngon, còn nghe nói Thái tử ở ngự thư phòng chính miệng thừa nhận mình có thú vui Long Dương, còn làm Hoàng thượng tức xỉu.

Nhưng Thái tử suốt ngày lảm nhảm tu tiên luyện dược, chuyện kỳ quái gì cũng làm, giờ có thừa nhận mình đoạn tụ thì cũng chẳng gây ra sóng to gió lớn gì.

Có kẻ nghe phong thanh, muốn làm hắn vui lòng nên chọn mấy nam tử đẹp mã tặng hắn.

Nhưng Thái tử yêu cầu quá cao, muốn eo nhỏ chân dài, mặc áo đen phải đẹp, còn phải nhìn vừa mắt......

Chọn tới chọn lui, cuối cùng chẳng giữ lại người nào.

Mặc dù Thái tử nói mình đã có người trong lòng nhưng người kia tên họ gì thì chẳng ai biết.

"Có thể là huynh đệ Ngô Lục của ngươi đấy."

Cố Lang vừa tháo đai lưng vừa nói.

Ngô Thất đang uống trà lập tức phun ra, "Cái gì?!"

Cố Lang nói: "Hôm qua ta thấy bọn họ ôm nhau."

"Cái gì mà ôm nhau?!"

Ngô Thất cãi, "Là ngã vào nhau chứ!"

Cố Lang kỳ quái hỏi: "Sao ngươi biết?"

Ngô Thất ngồi cạnh bàn nhìn Cố Lang cởi áo, liếm môi nói: "Ngô Lục kể ta nghe.

Hắn nói hôm qua Thái tử sơ ý ngã sấp đè lên người hắn."

Cố Lang chẳng có phản ứng gì, là thật hay giả đều chẳng liên quan gì đến y.

Đến khi chỉ còn lại áo lót, y cởi giày rồi leo lên giường ngủ.

Ngô Thất chống đầu nhìn y nói tiếp: "Đêm qua ta nghe thấy ngươi nói mớ."

Cố Lang nhắm mắt lại, thuận miệng hỏi: "Nói gì?"

Ngô Thất nhấn mạnh từng chữ: "Ngươi gọi Mộ Dung ......"

Cố Lang bỗng dưng mở mắt ra.

Y không biết mình có thật sự nói mớ hay không, nhưng nếu không có thì sao Ngô Thất lại biết Mộ Dung Diễn?

Ngô Thất lại hỏi: "Cố huynh đệ, Mộ Dung là ai vậy?"

Cố Lang im lặng một hồi mới trả lời: "Một người bạn."

"Bạn?"

Ngô Thất ung dung nói, "Sao ta nghe không giống lắm nhỉ......"

Cố Lang khó hiểu: "Ta nói gì?"

Ngô Thất: "Thật ra cũng chẳng nói gì......"

Cố Lang khẽ thở phào, đang định nhắm mắt ngủ thì lại nghe Ngô Thất nói: "Chỉ thở hơi mạnh thôi."

Cố Lang: "......"

Ngô Thất: "Thở hổn hển đến tận nửa đêm, mặt đỏ, tai đỏ, cổ đỏ, mồ hôi ướt đẫm, quần áo cũng cởi gần hết......"
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 11: Có phải là nhớ hắn không


Cố Lang ngồi bật dậy lạnh lùng nạt: "Nói bậy!"

"Ta đâu có nói bậy," Ngô Thất cãi, "Nếu không sao ta lại biết Mộ Dung chứ?"

Cố Lang nghĩ có lẽ trong lúc ngủ mơ mình đã thật sự gọi tên Mộ Dung, nhưng thở dốc gì đó...... thì tuyệt đối không có.

Ngô Thất thấy y im lặng thì lại nói tiếp: "Cố huynh đệ, không ngờ ngày thường ngươi lạnh nhạt thế mà khi thở lại nóng bỏng như vậy......"

Cố Lang quăng tới một cái gối.

Ngô Thất chụp lấy gối ôm vào ngực mỉm cười nhìn y.

Cố Lang kéo chăn lên đầu nằm ngủ không thèm để ý đến hắn.

Không biết có phải vì bị Ngô Thất khuấy động tâm sự trong lòng hay không mà đêm nay Cố Lang quả thật mơ thấy Mộ Dung Diễn.

Trong mơ, người kia đưa lưng về phía y lẻ loi bước đi trong mưa bụi, bóng dáng mơ hồ không rõ.

Cố Lang nhẹ giọng gọi hắn nhưng thanh âm như chìm vào màn mưa bụi, Mộ Dung Diễn không hề quay đầu lại.

Ngươi muốn đi đâu?

Cố Lang theo sau hắn nhưng không đoán được hắn đang nghĩ gì.

Y nhìn không thấu hắn.

Người kia luôn mang dáng vẻ lỗ mãng phóng đãng, cứ như cái gì cũng không để trong lòng.

Nhưng y vẫn còn nhớ nửa năm trước, khi quân thiết kỵ Bắc Kỳ trên đường tông phải bách tính Đại Diên còn tùy ý cợt nhả, trong mắt Mộ Dung Diễn bỗng nhiên nổi lên sát khí cuồng bạo.

Ánh mắt ngoan lệ kia khiến Cố Lang chợt nghĩ tới dã thú bị nhốt trong lồng.

Mộ Dung Diễn đi một lát rồi ngừng lại.

Cố Lang nhìn hắn, muốn đưa tay chạm vào hắn thì hắn đột ngột xoay người lại.

Hắn đang cười như thường ngày, mặt mày hớn hở như sắp gọi một tiếng "phu nhân".

Nhưng trên bụng hắn lại rịn ra máu tươi, từng mảng từng mảng đỏ đến chói mắt.

"Mộ Dung!"

Cố Lang bỗng nhiên bừng tỉnh, ngồi trên giường thở hổn hển.

Ngô Thất đã dậy, đang mặc quần áo thì nghe y gọi to, nhưng hắn không cười mà vội vàng đi tới cạnh giường đưa tay lau mồ hôi trên trán y rồi đau lòng nói: "Sao lại ra nhiều mồ hôi như vậy?

Gặp ác mộng à?"

Trước mắt Cố Lang vẫn còn hiển hiện hình ảnh Mộ Dung Diễn có một mảng máu đỏ thật lớn trên bụng.

Y vội vàng khoác y phục mang giày rồi chạy ra ngoài thành, không để ý Ngô Thất gọi theo sau lưng.

*

Ngoài thành gió núi hơi lạnh, sương đọng trên cỏ thấm ướt vạt áo Cố Lang.

Y đứng trước mộ Mộ Dung Diễn nhìn cỏ xanh phất phơ trong gió.

Một lát sau, y quay đầu hỏi: "Có chuyện gì?"

Ngô Thất từ sau một thân cây đi tới giải thích: "Tự nhiên ngươi bỏ chạy, ta hơi lo nên theo tới đây nhìn xem......"

Cố Lang không nói gì, đứng trước mộ một lát rồi đi.

Trên đường về, Ngô Thất như có chuyện muốn nói nhưng mãi đến khi về Đông Cung vẫn chưa lên tiếng.

Mấy ngày tiếp theo, Cố Lang thường đến thăm Mộ Dung Diễn, nếu Ngô Thất biết thì cũng đi theo.

Sau mấy lần, rốt cuộc hắn nhịn không được hỏi Cố Lang trước mộ Mộ Dung Diễn: "Ngày nào ngươi cũng đến thăm hắn, có phải vì nhớ hắn không?"

Cố Lang: "Ta đến xem cỏ trên mộ hắn cao bao nhiêu thôi."

Ngô Thất: "......"

Ngô Thất không cam tâm: "Lần nào ngươi cũng đứng như vậy, không có lời gì muốn nói với hắn sao?"

Cố Lang trầm mặc một lát rồi nói khẽ: "Có nói hắn cũng đâu nghe thấy."

Ngô Thất: "......

Cũng chưa chắc."

Cố Lang tỏ vẻ không tin.

Ngô Thất lải nhải: "Ta nghe nói sau khi người chết vào Hoàng Tuyền, mộ phần chính là nơi nối kết giữa địa phủ và nhân gian.

Vì vậy nếu nói chuyện trước mộ hắn thì hắn ở dưới đất cũng sẽ nghe được."

Cố Lang vẫn không tin.

Ngô Thất nghĩ ngợi rồi nói: "Hay là ngươi cứ nói ra một yêu cầu đơn giản với hắn thử xem?"

Cố Lang liếc nhìn ngôi mộ rồi đột nhiên nói: "Năm ngoái ngươi mượn ta năm lượng bạc chưa trả."

Ngô Thất: "......"

Không ngờ ngươi còn rất yêu tiền cơ đấy.
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 12: Bảo hắn báo mộng cho ta


Cố Lang vốn đã quên Mộ Dung Diễn còn nợ mình năm lượng bạc.

Mấy tháng trước Mộ Dung Diễn nói muốn mời y uống rượu nên kéo y đến tửu lâu.

Nhưng uống rượu xong Mộ Dung Diễn lại phát hiện mình quên mang tiền.

Hắn tiện tay sờ eo Cố Lang móc ra năm lượng bạc từ bên hông y rồi không biết xấu hổ nói: "Tiền của ta chính là tiền của ngươi, tiền của ngươi......"

Cố Lang trừng hắn, hắn vội vàng nói: "Vẫn là tiền của ngươi, ngày mai ta sẽ trả lại ngươi."

Nhưng hôm sau hắn lại quên trả, Cố Lang cũng không để bụng.

Nhưng giờ Cố Lang muốn hắn ở đây, muốn hắn tự tay đem bạc tới.

Tôn Phóng ngủ đến nửa đêm thì bị Mộ Dung Diễn lay tỉnh.

Hắn kinh hãi bật dậy, thấy Mộ Dung Diễn thì dụi đôi mắt nhập nhèm gọi: "Đại đương gia?"

Mộ Dung Diễn đưa hắn năm lượng bạc rồi nói: "Ngày mai ngươi cầm tới cho Cố Lang, nói là ta báo mộng nhờ ngươi trả lại."

Tôn Phóng chẳng hiểu ra sao, "Cố hộ vệ thiếu tiền à?

Y thiếu tiền mà ngươi chỉ cho năm lượng?

Sòng bạc nghèo vậy sao?"

"Không phải," Mộ Dung Diễn cũng chẳng biết giải thích với hắn thế nào, "Ngươi cứ đưa cho y là được rồi."

Tôn Phóng: "Ờ."

"Còn nữa," Mộ Dung Diễn hỏi, "Cô nương ở phòng kế bên là ai?"

Tôn Phóng bừng tỉnh, "Ta điều tra rồi, là con gái Từ Chi Nghiêm, Từ Kính Nhi."

"Con gái Từ Chi Nghiêm?"

Mộ Dung Diễn kỳ quái hỏi, "Sao nàng lại ở đây?

Vì tìm nàng mà Từ Chi Nghiêm sắp lật ngược kinh thành lên rồi kìa."

Tôn Phóng: "Nàng nhảy sông được ta cứu lên."

Mộ Dung Diễn: "Sao nàng lại nhảy sông?"

Tôn Phóng: "Cao Thừa muốn cưới nàng nhưng nàng không chịu."

Mộ Dung Diễn: "......

Tính cách cũng thật mạnh mẽ."

"Đại đương gia," Tôn Phóng hỏi, "Giờ làm sao đây?

Phải đưa nàng về sao?"

Mộ Dung Diễn trầm ngâm nửa ngày mới nói: "Tính tình Cao Thừa nóng nảy bộp chộp, cứ treo hắn mấy ngày rồi hãy để Từ Kính Nhi về."

Tôn Phóng ngập ngừng, "Đưa về rồi nàng phải gả cho Cao Thừa sao?"

Mộ Dung Diễn cười nhìn hắn, "Thế nào, ngươi không nỡ à?"

"Không phải!"

Tôn Phóng vội nói, "Ta......

Ta chỉ sợ nàng lại nhảy sông thôi!"

Mộ Dung Diễn mở cửa đi ra ngoài, "Yên tâm đi, cha nàng rất thương nàng, sẽ không ép buộc nàng đâu."

*

Hôm sau Tôn Phóng chưa đi tìm Cố Lang thì y đã tự tới.

Y nói đến thăm cá.

Tôn Phóng kích động nói, "Lâu quá ngươi không đến nên bọn nó nhớ ngươi ăn không vào!"

Nhưng đến ao cá xem thì con nào con nấy đều mập ú.

Cố Lang: "......"

Đây là......

ăn không vào đấy à?

Tôn Phóng lại lấy ra năm lượng bạc nói: "Cố hộ vệ, đêm qua Đại đương gia báo mộng cho ta, bảo ta cầm năm lượng bạc trả lại ngươi."

Cố Lang đang cho cá ăn nghe vậy thì dừng tay lại nhưng không chịu nhận.

"Là hắn nợ ta," Cố Lang rũ mắt nói, "Bảo hắn tự mình trả đi."

Tôn Phóng: "......

Nhưng hắn không tới được......"

Cố Lang: "Vậy cũng phải báo mộng cho ta."

Tôn Phóng: "......"

Mộng này...... thật sự không báo được đâu.

Lúc này trong bếp chợt vọng ra một tiếng động vang dội.

Bọn họ tưởng xảy ra chuyện gì nên chạy tới xem thì thấy gian bếp bốc khói mù mịt, Từ Kính Nhi ho khan chạy ra, tóc tai rối bù, mặt dính đầy tro.

"Khụ khụ......"

Từ Kính Nhi áy náy nói, "Tôn đại ca, xin lỗi, ta muốn nấu bữa cơm cám ơn ngươi, không ngờ......"

Tôn Phóng: "......"

Bà cô à, nàng muốn đốt bếp sao?

"Không có......

Không có gì," Tôn Phóng nghiêm túc nói, "Ý tốt của cô nương Tôn mỗ xin nhận, đừng khách khí."

Từ Kính Nhi ngẩng đầu nhìn Cố Lang đứng sau lưng Tôn Phóng.

Từ Kính Nhi thấy Cố Lang toàn thân mặc đồ đen, thẳng tắp như tùng, dù hơi gầy nhưng càng lộ ra vóc dáng cao ráo, khuôn mặt tuấn tú thì hai mắt tỏa sáng, "Công tử này là......"

Tôn Phóng nói: "Đây là Cố hộ vệ."

Sau đó giới thiệu Từ Kính Nhi với Cố Lang, "Đây là Từ cô nương."

Từ Kính Nhi nhớ lại lúc Tôn Phóng nhắc tới người trong lòng của Đại đương gia từng gọi "Cố hộ vệ".

Đây chính là người trong lòng của Đại đương gia nhà họ sao?

Từ Kính Nhi đau lòng không thôi, tiếc hận nói: "Đẹp trai như vậy, còn trẻ như vậy, sao lại thủ tiết......"

Tôn Phóng hấp tấp bịt miệng nàng lại.

Từ Kính Nhi: "Ưm ưm......"

"Cố hộ vệ," Tôn Phóng nói với Cố Lang, "Nàng bị sặc khói, ta đưa nàng đi nghỉ ngơi, ngươi cứ cho cá ăn đi nhé."

Từ Kính Nhi giật tay Tôn Phóng xuống: "Ngươi yên tâm, Tôn đại ca mỗi ngày đều cho cá ăn, tín vật đính ước của các ngươi vừa to vừa khỏe......

Ưm ưm......"
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 13: Làm đau cả bụng


Cố Lang không hiểu lắm, "Tín vật đính ước?"

"Không......

Không phải!"

Tôn Phóng bịt miệng Từ Kính Nhi vội nói, "Nàng bị sặc khói hồ đồ rồi, để ta đưa nàng đi uống nước."

Hai người nửa kéo nửa ôm rời đi.

Cố Lang trở lại bờ ao nhìn hai con cá lớn dẫn theo một đàn cá con bơi tung tăng.

Lúc trước mua hai con cá này là để Mộ Dung Diễn nướng ăn, nhưng không biết người kia nghĩ gì mà lại đòi nuôi, còn cười nói: "Ngươi xem ngươi kìa, cá cũng muốn mua hai con cho đủ cặp mà còn nói trong lòng không có ta à?"

Cố Lang: "......

Tại người bán cá nói mua một tặng một mà."

Mộ Dung Diễn không tin, còn đòi đặt tên cho hai con cá, "Con này to khỏe hơn gọi là Mộ Tư Lang, con này nhỏ hơn chút gọi là Cố Tư Diễn......"

Cố Lang vung đao hất hắn xuống ao cá.

"Rầm" một tiếng, góc tường bỗng nhiên sập xuống một mảng lớn, Cố Lang lấy lại tinh thần, trông thấy có người dính đầy đá vụn lăn xuống ao làm nước văng tung tóe.

"Khụ khụ......"

Ngô Thất đứng lên trong nước, thấy cá không bị đè trúng mới thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên thì thấy Cố Lang đứng cạnh ao.

"Cố......

Cố huynh đệ," hắn xấu hổ cười nói, "Tường này...... thật chẳng bền tí nào cả......"

Cái tên Tôn Phóng này chỉ biết ăn mà không biết làm!

Tường cũ thế này mà cũng không biết sửa lại!

Nói sập là sập!

Đè trúng cá thì làm sao bây giờ?!

Cố Lang bất động nhìn hắn, "Ngươi theo dõi ta?"

Mặc dù trước đây hắn từng theo mấy lần nhưng đều quang minh chính đại, không giấu kín hành tung nên Cố Lang cũng biết.

Nhưng lần này nếu không phải hắn rớt xuống thì Cố Lang cũng chẳng phát hiện ra.

"Không phải," Ngô Thất giải thích, "Mấy ngày nay tâm tình ngươi không tốt nên ta không yên tâm, suốt ngày lẽo đẽo đi theo lại sợ ngươi phiền nên không muốn quấy nhiễu ngươi, ai ngờ tường này......"

Cố Lang nhìn ra chỗ khác nói: "Tâm tình ta không tốt lúc nào chứ."

Ngô Thất không tin, "Vậy ngươi ngày ngày đi thăm mộ làm gì?"

Cố Lang dừng một chút rồi nói: "Ta cảm thấy hắn chưa chết."

Ngô Thất giật thót, "Vì......

Vì sao?"

Cố Lang: "Không biết."

Ngô Thất: "......"

"Hắt xì!"

Ngô Thất bỗng nhiên hắt hơi một cái.

Cố Lang đành phải dẫn hắn đi tìm Tôn Phóng lấy bộ đồ khác cho hắn thay.

Tôn Phóng nhìn Ngô Thất từ trên xuống dưới, thầm nghĩ hỏng rồi, rõ ràng ánh mắt này giống hệt ánh mắt Đại đương gia nhìn Cố hộ vệ!

Hèn gì dạo này cỏ trên mộ Đại đương gia lại xanh biếc như vậy, có kẻ thừa nước đục thả câu đây mà!

Không đánh cho một trận thì tưởng Đại đương gia của chúng ta chết thật rồi à!

Hắn bảo Cố Lang ra tiền sảnh đợi rồi dẫn Ngô Thất đi thay đồ.

Vừa bước vào sân, hắn lập tức xắn tay áo muốn đánh người, kết quả lại bị Ngô Thất giơ chân đạp dính vào tường.

"Bỏ ra!"

Tôn Phóng quát, "Bỏ chân ngươi ra!"

Ngô Thất: "Ngươi to gan quá nhỉ, ngay cả ta mà cũng dám đánh à?"

"Ngươi là ai?!"

Tôn Phóng hỏi, "Sao ta lại không dám đánh ngươi hả?!"

Ngô Thất lột mặt nạ da người xuống.

"Đại......

Đại đương gia?"

Tôn Phóng giật mình nói, "Sao lại là ngươi?"

Mộ Dung Diễn cả giận: "Ngươi còn dám nói à?!

Tường cũ cũng không biết sửa lại, nếu không phải tường sập thì sao ta lại ở đây chứ."

"Mấy ngày nay cũng định sửa rồi," Tôn Phóng lí nhí, "Tại các ngươi đến sớm quá chứ bộ."

Mộ Dung Diễn: "......"

Chẳng lẽ còn phải chờ ngươi chọn ngày lành hay sao?

*

Trong cung, lão Hoàng đế lại ho ra máu.

Khuất Phong Vân đang tuần tra ngoài điện, thấy cách đó không xa Vương thái y dẫn theo một tiểu thái y vội vàng chạy đến.

Tiểu thái y cõng rương chạy trước, dưới chân mất thăng bằng ngã sấp xuống đất.

"Tiểu Nguyễn," Vương thái y vội vàng hỏi, "Không sao chứ?"

Tiểu thái y giật giật chân nhăn nhó nói: "Sư phụ, chân con đau."

"Đứng lên được không?"

Vương thái y đỡ y dậy, hai người đi chậm như rùa.

Thật vô dụng!

Khuất Phong Vân nhìn không nổi nữa, đi qua vác tiểu thái y lên.

Vừa nhẹ vừa mềm.

Tiểu thái y kinh hãi la lên: "A a......

Ngươi làm gì vậy?"

Khuất Phong Vân: "Ồn ào quá!"

Hắn giữ chặt đôi chân đang đạp loạn xạ rồi nghĩ thầm, một nam nhân mà toàn thân mềm như vậy bảo sao vô dụng thế!

Khuất Phong Vân vác người bước nhanh đến cửa đại điện mới thả xuống.

Vương thái y cũng vừa đến, thấy đồ đệ ôm bụng ngồi xổm dưới đất thì vội hỏi: "Tiểu Nguyễn, ngươi sao rồi?"

Tiểu thái y nhìn thoáng qua Khuất Phong Vân rồi ấm ức nói: "Hắn cứng quá làm con đau hết cả bụng."
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 14: Ngươi đây là đùa giỡn lưu manh


Sức khỏe lão Hoàng đế ngày càng suy yếu, gần đây ho ra máu nghiêm trọng hơn, tinh thần đều kém đi nhiều.

Sợ là không cầm cự được đến cuối năm.

Vương thái y khẽ thở dài, thu dọn xong hòm thuốc thì dẫn tiểu thái y khập khễnh ra cửa điện.

Khuất Phong Vân vẫn canh gác trước đại điện, thấy tiểu thái y hệt như thỏ què chân thì không khỏi nhìn chăm chú.

Tiểu thái y lập tức cảnh giác nói: "Ta tự đi.

Không thèm ngươi vác!"

Khuất Phong Vân: "......"

Ta mới lười vác!

Vương thái y dìu đồ đệ, vừa đi vừa nói: "Khuất phó thống lĩnh cũng có ý tốt thôi, sao ngươi còn giận dỗi nữa?"

"Con đâu có giận," tiểu thái y nói, "Nhưng hắn cứng lắm, cứng như đá vậy."

Vương thái y: "Hắn là võ tướng nên tất nhiên thân thể phải vạm vỡ rồi."

Tiểu thái y: "Nhưng người khác cũng luyện võ mà sao không cứng như hắn......"

Khuất Phong Vân nghe y cứ mở miệng lại bảo mình cứng nên nôn nóng kéo hộ vệ bên cạnh tới hỏi: "Ta cứng lắm sao?"

Hộ vệ: "......"

Ngươi đây là đùa giỡn lưu manh.

*

Ngô Thất thay đồ rồi cùng Cố Lang về Đông Cung.

Bọn họ đi được nửa đường thì Ngô Thất nói đói bụng nên mua mấy cái bánh bao, hai người vừa đi vừa ăn.

Cố Lang đang cắn bánh bao chợt trông thấy ở sạp hàng phía trước có người đang chọn đồ.

Người kia cởi khôi giáp, thân mặc thường phục, vừa cao vừa khỏe.

Đáy mắt Cố Lang bỗng nhiên lạnh đi, không giấu được sát ý lượn lờ quanh người, giữa hàm răng nghiến chặt tựa như nếm được mùi máu tươi.

Trịnh Vu Phi!

Mười một năm trước, từng vũng máu trên đài hành hình kia tràn vào đáy mắt Cố Lang, đỏ biến thành đen, đen đến rét run, vừa chạm vào đã lạnh thấu xương.

Trong giấc mộng của y, máu tràn ngập trời đất, nhỏ giọt từ đài hành hình xuống đất rồi lại từ trong đất chảy ra như dòng sông nhấn chìm y......

Trịnh Vu Phi!

Người phía trước dường như cảm nhận được nên quay đầu nhìn.

Ngô Thất đột ngột chụp lấy bàn tay đang nắm chặt bánh bao của Cố Lang cắn một cái.

"Á......"

Cố Lang bị đau lấy lại tinh thần, cau mày nói, "Ngươi làm gì vậy?"

Ngô Thất tỏ vẻ tức giận, "Ngươi bóp hư bánh bao rồi, lãng phí lương thực!"

Cố Lang: "......"

Trịnh Vu Phi nhìn khắp phía nhưng không phát hiện được gì.

Sát ý mãnh liệt kia đột nhiên biến mất.

Rốt cuộc là ai?

Hắn bỗng thấy bất an, trong kinh thành còn ai dám nổi sát tâm với hắn cơ chứ?

Khi Cố Lang ngước mắt lên thì không thấy Trịnh Vu Phi đâu nữa.

Ngô Thất lại nhét cho y một cái bánh bao, Cố Lang không thấy ngon miệng nên từ chối.

"Không được," Ngô Thất nói, "Giờ ngươi không ăn lát nữa sẽ đói bụng.

Cái này giống như thiếu nợ vậy, thiếu thì phải trả."

Cố Lang nhìn mái hiên hoàng cung phía xa nói khẽ: "Thiếu thì sẽ trả sao?"

"Trả chứ," Ngô Thất nhìn y, trong mắt tựa như vực sâu không thấy đáy, "Nên trả sẽ phải trả, ngươi tin ta đi."

Cố Lang rũ mắt quay người đi.

Ngô Thất đi theo sau gọi y: "Ngươi không ăn thật à?

Lát nữa đói bụng thì không có đâu đấy......

Có ăn không?

Thơm lắm này......"

*

Mấy ngày sau, Tôn Phóng thấy bộ dạng Từ Kính Nhi như mất hồn mất vía thì mở miệng khuyên nhủ: "Từ cô nương, nàng bỏ nhà đi lâu như vậy chắc người nhà sẽ lo lắm đấy."

Từ Kính Nhi mím môi không nói lời nào.

Tôn Phóng nói tiếp: "Nếu có hiểu lầm gì đó với người nhà thì cứ nói thẳng ra đi, đều là người một nhà cả mà."

"Tôn đại ca," Từ Kính Nhi nói, "Thật ra cha ta là Thừa tướng đấy."

Tôn Phóng làm bộ kinh ngạc: "Hả?!"

Từ Kính Nhi nói: "Ông ấy muốn gả ta cho người mà ta không thích, ta không bằng lòng nên mới chạy trốn."

"Nhưng nàng trốn tránh như thế đâu phải là cách."

Tôn Phóng nói, "Nàng đi lâu như vậy tất nhiên cha nàng sẽ rất lo lắng, biết đâu hối hận rồi cũng nên."

Từ Kính Nhi: "Thật sao?"

Tôn Phóng: "Hay là thế này nhé, ta đưa nàng về, nàng nói chuyện với cha nàng một lát đi.

Ông ấy là cha nàng, chắc sẽ không ép buộc nàng đâu."

Từ Kính Nhi cũng rất nhớ cha mình, do dự một hồi thì đồng ý.

Bọn họ trở về phủ Thừa tướng, Từ Chi Nghiêm thấy con mình bình an vô sự thì hết sức vui mừng, suýt nữa còn rơi nước mắt.

Cao Thừa còn ở trong Tướng phủ, thấy người về thì nắm tay Từ Kính Nhi nói: "Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay chúng ta bái đường luôn đi."

Thừa tướng: "......"

Tôn Phóng: "......"

Từ Kính Nhi lập tức òa khóc, "Huhuhu......

Ta không muốn!"

Cao Thừa: "Bớt nói nhảm đi, mau lên!"

Từ Kính Nhi kéo Tôn Phóng, "Ta......

Ta đã thành thân với Tôn đại ca nên không bái đường với ngươi được đâu!"

Từ Chi Nghiêm, Cao Thừa: "Cái gì?!"

Tôn Phóng: "......"

Tôn Phóng nhớ lại Mộ Dung Diễn từng nói nếu có cơ hội thì phải chọc giận Cao Thừa, càng giận càng tốt.

Thế là hắn cũng nắm tay Từ Kính Nhi nói: "Đúng, chúng ta thành thân rồi, Kính Nhi còn mang thai cốt nhục của ta nữa!"
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 15: Hôm nay chưa uống thuốc


Hôm nay Tướng phủ gà bay chó chạy, nhốn nháo hơn nửa ngày.

Đầu tiên là Cao Thừa nổi trận lôi đình đánh một trận với Tôn Phóng.

Hai người đánh nhau thở hồng hộc, quần áo đều rách bươm nhưng vẫn bất phân thắng bại.

Cuối cùng Cao Thừa đen mặt đằng đằng sát khí bỏ đi.

Sau đó Tôn Phóng lại bị Thừa tướng vác chổi lông gà rượt từ tiền sảnh tới sân sau, chổi cũng đánh thành trụi lủi, lông gà bay đầy đất.

Từ Chi Nghiêm vừa rượt vừa mắng: "Ở đâu ra thằng nhà quê này hả?!

Dám khi dễ con ta à!

Ta phải đánh chết ngươi!"

Từ Kính Nhi chạy theo can ngăn, "Cha, chuyện không liên quan tới Tôn đại ca đâu, cha đừng đánh nữa!"

Từ Chi Nghiêm cả giận: "Con đã mang thai cốt nhục của hắn mà còn nói không liên quan tới hắn à?!"

Từ Kính Nhi: "......"

Cuối cùng Tôn Phóng bị Từ Chi Nghiêm nhốt vào kho củi, nói là trước khi điều tra rõ nội tình thì không thả ra.

*

Trịnh Vu Phi có được mấy con ngựa tốt, cường tráng mạnh mẽ, oai hùng bừng bừng.

Cao Thừa thích huấn luyện ngựa, khi nào Trịnh Vu Phi tìm được ngựa tốt đều mời hắn tới phi ngựa, nếu thích con nào thì tặng hắn mang đi.

Nhưng hôm nay Cao Thừa lại không hứng thú lắm, cưỡi ngựa chạy vài vòng rồi thôi, sầm mặt ngồi một bên.

Trịnh Vu Phi cũng xuống ngựa rồi đi qua hỏi: "Ngựa này không vừa ý sao?

Cao huynh có vẻ không vui lắm?"

Cao Thừa khoát tay nói: "Không phải do ngựa."

Trịnh Vu Phi: "Thế thì là gì?"

Cao Thừa rót trà nói: "Từ Chi Nghiêm không dùng được nữa."

Tay bưng trà của Trịnh Vu Phi khựng lại, "Sao Cao huynh lại nói vậy?"

Cao Thừa bỗng nhiên đập bàn, "Dạo này hắn ngày càng không để bản tướng quân vào mắt!

Lừa gạt giấu giếm ta, ngay cả con cũng không chịu gả cho ta, không phải chột dạ thì là gì?!"

Thậm chí hắn còn nghi ngờ Tôn Phóng là do Thừa tướng tìm đến diễn vở kịch này để mượn cớ ngăn cản hắn cưới Từ Kính Nhi.

"Cao huynh nghi hắn hai lòng?"

Trịnh Vu Phi gõ nhẹ thành chén, "Từ Chi Nghiêm ở trong triều lâu năm, liên luỵ rất nhiều, nếu thật sự có ý nghĩ gian dối thì e là sẽ gặp rắc rối."

Cao Thừa hậm hực nói: "Làm hắn ngậm miệng là được rồi, chỉ một con rối mà thôi, cái này không được thì đổi cái khác."

Trịnh Vu Phi nghĩ ngợi rồi nói: "Việc này còn phải bàn bạc với các lão rồi mới định đoạt được, Cao huynh cứ chờ tin của ta đi."

Cao Thừa có vẻ không vui nhưng cũng chẳng nói gì mà lại đi phi ngựa.

Đêm đó Từ Chi Nghiêm về thư phòng, vừa đóng cửa quay người lại thì trông thấy Khuất Phong Vân ngồi trước bàn, một tay chống đầu, buồn chán lật xem một quyển sách.

"Khuất......

Khuất phó thống lĩnh?"

Khuất Phong Vân ngẩng đầu cười: "Từ tướng về rồi à."

Chưa gửi bái thiếp, chưa thông báo mà người này đã đường hoàng ngồi đây, trong lòng Từ Chi Nghiêm đột nhiên dâng lên dự cảm không tốt.

"Phó thống lĩnh có việc gì à?"

"Cũng không có gì," Khuất Phong Vân nói, "Chỉ là hôm nay nghe được chút tin tức nên muốn báo cho Từ tướng một tiếng thôi."

Từ Chi Nghiêm: "Tin gì?"

"Cao Thừa nói Từ tướng hai lòng," Khuất Phong Vân nghiêng người về phía trước nói, "Muốn Trịnh Thống lĩnh thay người."

Từ Chi Nghiêm run tay một cái nhưng vẫn cười: "Sao lại nói vậy, lão phu chỉ trung thành với Đại Diên......"

"Không phải Đại Diên," Khuất Phong Vân ngắt lời hắn, gằn từng chữ, "Là người đứng sau lưng Từ tướng......"

Nhiều năm qua Thừa tướng nhìn như quyền nghiêng triều chính nhưng chẳng qua chỉ là con rối bị kẻ khác giật dây.

Hắn đứng trên sóng ngầm, vì người sau lưng mà nhúng máu tươi, che giấu chân tướng, dùng điều này đổi lấy yên bình.

"Nếu bọn họ không tin Từ tướng nữa thì sẽ thế nào đây?"

Khuất Phong Vân chậm rãi nói, "Giết người diệt khẩu?"

Ngón tay Từ Chi Nghiêm siết chặt trong tay áo, "Lão phu không biết ngươi đang nói gì cả!"

"Đương nhiên Từ tướng cũng có thể gả con cho Cao Thừa để thể hiện lòng trung thành của mình.

Chỉ là," Khuất Phong Vân vòng qua bàn đi về phía hắn, "Dáng dấp Từ cô nương và Từ phu nhân giống nhau như vậy, có phải tính tình cũng giống nhau không nhỉ?"

Từ Chi Nghiêm bỗng nhiên lui ra sau một bước, suýt nữa đứng không vững.

Trước khi vào triều làm quan, hắn cũng chỉ là một thư sinh nghèo kiết hủ lậu.

Sau khi vợ hắn sinh Từ Kính Nhi thì bị cha ép tái giá với một phú thương.

Nhưng đúng vào ngày gả đi, nàng nhảy xuống giếng tự sát.

Từ Chi Nghiêm nhìn Khuất Phong Vân, hơi thở trở nên bất ổn, "Ngươi muốn gì?"

"Ta muốn hợp tác với Từ tướng," Khuất Phong Vân nhàn nhạt nói, "Chức phó này ngồi không thoải mái, ta muốn ngồi chức trưởng......"

*

Khuất Phong Vân ra khỏi Tướng phủ rồi rẽ vào một hẻm nhỏ.

Trong hẻm, Mộ Dung Diễn đang đứng dựa vào tường.

"Hắn đáp ứng chưa?"

Mộ Dung Diễn hỏi.

"Chưa," Khuất Phong Vân nói, "Còn phải suy nghĩ đã."

Mộ Dung Diễn nói: "Vậy cứ để hắn nghĩ đi, cũng chẳng mấy ngày đâu.

Phụ Lam Sơn dò ra được gì chưa?"

"Không thuận lợi lắm," Khuất Phong Vân đáp, "Binh lính Phụ Lam Sơn đều do thủ hạ Hà Ninh Trung của Trịnh Vu Phi nuôi, mọi chuyện đều do hắn phụ trách, Trịnh Vu Phi rất ít nhúng tay vào.

Cho dù Phụ Lam Sơn bại lộ thì Trịnh Vu Phi cũng sẽ không bị liên lụy."

Mộ Dung Diễn đứng dựa vào tường một hồi, sau đó đi ra cửa ngõ, "Biết rồi, ngươi về trước đi."

"Điện hạ?"

"Để ta tới Phụ Lam Sơn xem thử."

*

Mộ Dung Diễn thừa dịp đêm tối đi tới Phụ Lam Sơn.

Để đề phòng bất trắc, hắn lại đeo mặt nạ da người của Ngô Thất.

Hắn đi đến chân núi thì có ánh sáng bạc nhoáng lên, một nhát đao từ sau lưng chém tới.

Mộ Dung Diễn khó khăn lắm mới tránh thoát, quay người lại nhờ ánh trăng mới thấy được gương mặt quen thuộc kia.

"Cố......"

Hắn định mở miệng thì chợt nhớ ra hôm nay vẫn chưa uống thuốc.

Sau khi hắn đóng vai Ngô Thất, sợ giọng nói bị Cố Lang nhận ra nên cứ ba ngày lại phải uống một viên đan dược để làm giọng nói khàn khàn.

Hôm nay đã là ngày thứ ba nhưng lúc ra cửa hắn lại quên mang thuốc.

"Ngô Thất?"

Cố Lang thấy rõ người tới thì hỏi ngay, "Sao ngươi lại ở đây?"

Mộ Dung Diễn: "......"
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 16: Có phải ngươi sợ nhột không


Ngô Thất không nói gì.

Cố Lang yên lặng nắm chặt đao trong tay, ánh mắt sắc bén nhìn hắn.

Sau đó chỉ thấy Ngô Thất giơ tay lên chỉ vào cổ mình rồi lắc đầu.

Cố Lang cau mày hỏi: "Cổ ngươi bị thương?"

Ngô Thất gật đầu.

Cố Lang: "Sao lại bị thương?"

Ngô Thất muốn kéo tay y nhưng Cố Lang né tránh theo phản xạ.

Ngô Thất tỏ vẻ đáng thương nhìn y.

Cố Lang nghĩ ngợi rồi chìa tay ra.

Tay trái Ngô Thất nâng mu bàn tay y còn tay phải viết chữ vào lòng bàn tay.

Mặc dù tính tình Cố Lang hơi lạnh nhạt nhưng lòng bàn tay rất ấm, như mới ngâm trong suối nóng khiến người ta vừa nắm không nỡ buông ra.

Y sợ nhột nên ngón tay run nhẹ, thỉnh thoảng giật giật.

"Thái tử tìm ngươi thí nghiệm thuốc?"

Cố Lang nhìn chữ trong lòng bàn tay rồi nói, "Ngươi uống thuốc nên cổ họng bị hư?"

Ngô Thất gật đầu.

Cố Lang trầm ngâm nói: "Bảo sao giọng ngươi cứ khàn khàn."

Ngô Thất âm thầm thở phào một hơi.

Cố Lang ngước mắt hỏi: "Ngươi tới đây làm gì?"

Ngô Thất tiếp tục viết vào lòng bàn tay y: "Thật ra ta nghe lệnh của Khuất phó thống lĩnh."

Cố Lang: "Khuất Phong Vân?"

Ngô Thất: "Đúng, biết Phụ Lam Sơn có người lén nuôi binh nên phó thống lĩnh vẫn luôn điều tra.

Hắn bảo ta tới nhìn xem."

Chẳng biết Cố Lang có tin không mà rút tay về: "Vậy ngươi tra đi, ta đi trước."

Ngô Thất: "......"

Cố Lang nói đi là đi, khinh công nhảy lên biến mất trong bóng đêm.

"Ngươi nỡ đi sao?"

Mộ Dung Diễn cười khẽ một tiếng rồi phóng người đuổi theo.

Cố Lang theo chân Trịnh Vu Phi đến đây.

Nhưng rẽ ngoặt một hồi thì không thấy tăm hơi Trịnh Vu Phi đâu nữa.

Y tìm hồi lâu cũng chẳng thấy tung tích dấu vết gì, khó khăn lắm mới phát hiện dưới núi có người thì lại là Ngô Thất.

Cố Lang trở lại nơi Trịnh Vu Phi biến mất.

Y nghĩ một người đang sống sờ sờ không thể tự nhiên biến mất được, hẳn là có gì đó kỳ quái ở đây.

Nhưng chung quanh đều là núi đá dốc đứng, y tìm tới tìm lui cũng không phát hiện cửa vào.

Ngô Thất theo tới, thấy y đứng cạnh vách núi hết gõ lại sờ thì tỏ vẻ khó hiểu.

"Ngươi đi chỗ khác tra đi."

Cố Lang nói mà không quay đầu lại.

Ngô Thất không đi, trái lại còn ngang nhiên xông tới nhìn một chút, đưa tay viết trên lưng y: "Ngươi đang tìm gì vậy?"

Thời tiết vẫn chưa lạnh lắm, Cố Lang mặc ít y phục, ngón tay đụng một cái như dán chặt vào lưng y mang theo xúc cảm ấm áp, còn hơi nhột nữa......

Y rùng mình trả lời: "Không có gì."

Ngô Thất lại viết: "Đêm hôm khuya khoắt sao ngươi lại ở đây?"

Cố Lang: "Đi ngang qua."

Ngô Thất: "......

Đi ngang qua sao còn gõ vách núi?"

Cố Lang không đáp.

Ngô Thất muốn viết tiếp nhưng Cố Lang bỗng nhiên quay lại nói: "Đừng viết trên lưng ta nữa."

Ngô Thất ngẩn người rồi mỉm cười kéo tay y viết: "Có phải ngươi sợ nhột không?"

Cố Lang nhìn đi chỗ khác không nói gì.

Ngô Thất lại viết: "Ta nghe nói người sợ nhột đều yêu vợ.

Cố huynh đệ, ngươi yêu vợ lắm à?

Không đúng, ngươi vẫn chưa thành thân......

Vậy ngươi thích người như thế nào?"

Cố Lang không để ý tới hắn, rút tay về rồi quay lại tìm tòi vách núi.

Ngô Thất đứng sau mỉm cười nhìn y, nhìn một lát rồi đột nhiên đưa tay chọc nhẹ vào lưng y.

Cố Lang run lên, suýt nữa không đứng vững, tiện tay chống vào vách núi, quay đầu mắng Ngô Thất, "Ngươi......"

Tảng đá dưới tay đột ngột lui vào trong, trên vách đá bên cạnh từ từ lộ ra một cánh cửa.

Cố Lang mừng rỡ, đang muốn tới xem thì sau lưng lại bị chọc một cái.

Y không nhịn nổi nữa, "Ngươi làm gì vậy?!"

Ngô Thất: "Ư a a ư a a......"

Chưa chọc đủ mà.
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 17: Vừa biến thái vừa không biết xấu hổ


Sau cửa là một mật đạo, hai bên vách đá đốt đèn sáng trưng.

Cố Lang rón rén đi vào trong.

Ngô Thất cũng ngoan ngoãn theo sau y không dám chọc bậy nữa, vừa nhúc nhích thì đao của Cố Lang lập tức gác lên cổ hắn.

Càng đi vào trong càng rộng, còn xuất hiện rất nhiều ngã rẽ ở khắp nơi.

Bọn họ cũng không biết những lối rẽ này sẽ thông ra hướng nào, chỉ có thể tùy tiện chọn đại một lối.

Đang đi thì chợt nghe thấy phía trước có tiếng nói.

Bọn họ từ từ tới gần mới phát hiện sau chỗ ngoặt có một nhà lao, bên trong có một người trung niên bẩn thỉu đang ngủ.

Người kia dường như đang nằm mơ, tay chân run rẩy, la hét đứt quãng: "Đừng giết ta......

Đừng giết ta......"

Người canh gác nhà lao bên ngoài bị hắn nói mớ làm phiền nên quát lớn: "Này, tỉnh lại đi!

Đừng có la nữa!"

Người kia run lên, từ từ mở mắt ra, rốt cuộc an tĩnh lại.

Người ngoài nhà lao nói: "Sao ngày nào ngươi cũng mơ thế hả?

Bị nhốt ở đây bao năm rồi, còn ai đến giết ngươi nữa chứ?

Rảnh quá à?"

Người kia không nói gì mà chỉ thở phì phò.

Cố Lang nhìn Ngô Thất thì thào hỏi: "Người nào vậy?"

Ngô Thất lắc đầu.

Bọn họ không muốn bứt dây động rừng nên đành phải lui ra đi đến một ngã ba khác.

Lối rẽ này hơi dài nhưng ở cuối đường lại vọng đến tiếng ngáy như sấm.

Cố Lang và Ngô Thất nấp ở lối ra nhìn về phía trước.

Chỉ thấy đằng trước vô cùng trống trải, trên đất trải chiếu, có một đám người đang ngủ.

Nhiều người hở ngực hở lưng, tiếng lẩm bẩm lúc nhỏ lúc to.

Ngô Thất bỗng nhiên đưa tay che mắt Cố Lang rồi viết lên lòng bàn tay y: "Không được nhìn!

Sẽ bị mù đấy!"

Cố Lang giật tay hắn xuống rồi chỉ vào một đại hán vạm vỡ cởi trần cách đó không xa: "Lúc ngươi mộng du cũng giống vậy đấy."

Chỉ thấy đại hán vạm vỡ kia xoay người ôm chầm người gầy bên cạnh híp mắt nói: "Tiểu mỹ nhân đến đây cho gia hôn cái nào......"

Ngô Thất: "......"

Cố Lang nhìn một vòng rồi trầm ngâm nói: "Chắc bọn hắn là binh lính của Trịnh Vu Phi nuôi, không biết lai lịch thế nào......"

Ngô Thất chẳng có động tĩnh gì.

Cố Lang kỳ quái quay đầu nhìn hắn.

Ngô Thất tựa trán vào vách tường, bộ dạng buồn bã ỉu xìu.

Cố Lang giật nhẹ tay áo hắn.

Ngô Thất quay lại ai oán nhìn y một cái.

Cố Lang: "......

Sao vậy?"

Ngô Thất nhìn đại hán vạm vỡ kia rồi đưa tay viết lên tường: "Ta béo, ta biến thái, ta không biết xấu hổ."

Cố Lang: "Ngươi không béo."

Ngô Thất: "......"

Vậy ta vừa biến thái vừa không biết xấu hổ sao?

-

Trên đường về Khuất Phong Vân gặp được tiểu thái y toàn thân mềm nhũn kia.

Tiểu thái y đang ngồi trước một sạp hàng ăn sủi cảo.

Sủi cảo trắng trắng tròn tròn, cắn một cái nước canh lập tức ứa ra.

Khuất Phong Vân nhìn một hồi cũng thấy hơi đói.

Tiểu thái y đang ăn thì có người ngồi xuống đối diện.

Y ngẩng đầu lên thấy thống lĩnh cứng rắn kia.

Khuất Phong Vân gọi chủ quán: "Cho hai bát sủi cảo."

Tiểu thái y nghĩ thầm ăn nhiều vậy hèn gì cứng thế.

"Chân ngươi sao rồi?"

Khuất Phong Vân hỏi.

"Không sao."

Tiểu thái y nói, "Sư phụ ta lợi hại lắm, xoa nhẹ mấy lần là khỏi ngay."

Khuất Phong Vân ừ một tiếng, nhận lấy sủi cảo từ chủ quán rồi vùi đầu ăn.

Hắn không chỉ ăn nhiều mà còn ăn rất nhanh, lúc tiểu thái y ăn xong cái sủi cảo cuối cùng thì hắn đã soàm soạp uống hết canh.

Khuất Phong Vân hào khí đặt chén xuống, tiểu thái y đối diện không biết nghĩ gì mà cũng bưng canh lên uống rồi bắt chước điệu bộ đặt chén của hắn.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Tiểu thái y nấc một cái rồi hỏi: "Có phải nếu ăn giống ngươi thì sẽ cứng hơn không?"

Khuất Phong Vân: "......"
 
[Hoàn][Đm] Người Trong Lòng Đến Thăm Cỏ Trên Mộ Ta
Chương 18: Có bệnh thì tới tìm ta


Tiểu thái y vừa dứt lời thì thấy Khuất Phong Vân không nói lời nào, chỉ bất động nhìn y.

"Không được sao?"

Y thất vọng nói, "Vậy làm sao mới cứng một chút?"

Khóe miệng Khuất Phong Vân giật giật: "Ngươi là thái y, không cần đánh nhau thì muốn cứng làm gì?"

Tiểu thái y ấp úng không chịu nói.

Khuất Phong Vân cũng không hỏi nữa mà chỉ nói: "Đơn giản thôi, luyện nhiều một chút là được."

Tiểu thái y khiêm tốn thỉnh giáo, "Luyện thế nào?"

Khuất Phong Vân: "Trước tiên đứng trung bình tấn đi, mỗi ngày hai canh giờ."

Tiểu thái y nhũn chân ngồi bệt dưới gầm bàn.

Khuất Phong Vân: "......

Sao thế?"

Tiểu thái y: "Đau chân."

Khuất Phong Vân: "......"

Ngươi đang đứng trung bình tấn trong đầu hay sao?

Cuối cùng từ hai canh giờ giảm xuống một canh giờ, lại giảm thêm nửa canh giờ, lại giảm xuống còn hai khắc thì tiểu thái y mới miễn cưỡng không than đau chân.

Khuất Phong Vân tỏ vẻ ghét bỏ.

Hai người từ biệt ở góc đường.

Tiểu thái y đi vài bước rồi quay đầu, ánh mắt sáng ngời nói: "Nguyễn Niệm, ta tên là Nguyễn Niệm, sau này ngươi có bệnh thì cứ tới Thái y viện tìm ta nhé."

Thái dương Khuất Phong Vân nhảy thình thịch --- Đừng tức giận đừng tức giận, mềm như vậy lỡ đánh hỏng thì sao......

Ở Phụ Lam Sơn, Ngô Thất đang úp mặt vào tường hối lỗi thì chợt nghe thấy trong hang ầm ĩ.

Thì ra người gầy kia bị đại hán vạm vỡ làm thức giấc nên tức giận vung tay cho đại hán một cái tát.

Đại hán đột ngột bị đánh thức, cả giận nói: "Trương Lão Tam, mẹ nó ngươi có bệnh à?!"

Trương Lão Tam hung ác nói: "Lưu Đại Mãnh, ngươi mà còn không chịu ngủ yên thì ta chặt hết tay chân ngươi cho xem!"

Lông mày Cố Lang càng nhíu chặt hơn.

Hai cái tên này y đã từng nghe qua.

Trương Lão Tam xô xát với một chủ quán trên đường, trong lúc nóng giận đã cầm dao đâm chết chủ quán.

Lưu Đại Mãnh cường bạo vợ người khác bị chồng nữ tử kia đuổi đánh.

Trong lúc xô xát lỡ tay đánh chết người chồng kia.

Hai người đều giết người trên đường gây huyên náo, không lâu sau bị quan phủ phán quyết tử hình.

Nhưng giờ cả hai đều không chết.

Cố Lang thì thầm: "Chẳng lẽ những người này đều là tử tù sao?"

"Đâu chỉ tử tù," Ngô Thất viết, "Ngươi nhìn tráng hán râu quai nón bên trái đi, đó là thổ phỉ núi Kinh Hồng......"

Trong hang, Trương Lão Tam và Lưu Đại Mãnh càng cãi càng hăng, quấy rầy nhiều người thức giấc, om sòm náo loạn một khu.

"Hơn nửa đêm còn gọi hồn à?!"

"Có để người ta ngủ không thì bảo?!"

"Muốn cãi cút ra ngoài mà cãi!"

Cãi một hồi thậm chí còn có người động thủ, ngươi xô ta đẩy hỗn loạn không thôi.

Bỗng nhiên một người cao giọng quát: "Ồn ào gì đó?!

Chán sống rồi à!"

Đám người giật mình, lúc này mới dần yên tĩnh trở lại.

Chỉ thấy một người mặc áo giáp đi đến, ánh mắt sắc bén quét qua: "Không muốn chết thì an phận chút đi!"

Cố Lang nhận ra tên kia là Hà Ninh Trung, tâm phúc của Trịnh Vu Phi.

Sau lưng Hà Ninh Trung còn có hai người, rõ ràng là Trịnh Vu Phi và tiên sinh quản lý sổ sách trong phủ của hắn.

Trịnh Vu Phi nhìn lướt một vòng rồi nói với Hà Ninh Trung: "Giao cho ngươi, ta về trước đây."

Hà Ninh Trung ôm quyền nói: "Đại thống lĩnh cứ yên tâm!"

Trịnh Vu Phi gật đầu, sau đó đi tới mật đạo mà Cố Lang và Ngô Thất đang nấp.

Ngô Thất đột nhiên nhớ ra cửa chưa đóng.

Lúc bọn họ mới đi vào thì không biết làm sao đóng cửa từ bên trong nên cửa vẫn đang để mở.

Ngô Thất viết vội vào tay Cố Lang: "Mau về thôi, cửa không khóa."

Cố Lang nhìn Trịnh Vu Phi chằm chặp không nhúc nhích.

Ngô Thất nửa kéo nửa ôm y đi.

Bọn họ vội vã chạy về, ra ngoài mật đạo đóng cửa trả lại mọi thứ như ban đầu.

Hai người trốn trong bụi cây sau vách đá.

Ngô Thất không cẩn thận nên cánh tay bị cành cây rạch một đường.

Trịnh Vu Phi và tiên sinh quản lý sổ sách ra khỏi mật đạo đi thẳng xuống núi.

Ngô Thất nhìn bọn hắn đi xa, vừa quay đầu thì thấy Cố Lang nhìn chằm chằm cánh tay hắn, sắc mặt trắng bệch.

Hắn cúi đầu nhìn, trên cánh tay máu tươi chảy đầm đìa.

"Đừng nhìn!"

Hắn vội vàng che vết thương.

Hắn nhớ rõ Cố Lang không thể thấy máu trong đêm, tựa như ác mộng nhiều năm.

Cố Lang tái nhợt nhìn hắn, nói khẽ: "Ngươi vẫn nói được......"

Sau đó hai mắt nhắm lại rồi gục đầu ngã vào lòng hắn.

"Cố Lang!"
 
Back
Top Bottom