Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Người tình hai mặt của tướng quân sát thần

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
368308595-256-k766687.jpg

[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trương Đại Cát
Nhân vật chính: Hoa Hiểu Tư (công) x Dư Dục (thụ)
Số chương: 32



sủngvăn​
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
01


Tác giả: Trương Đại Cát

Nhân vật chính: Hoa Hiểu Tư (công) x Dư Dục (thụ)

Tag: Cổ đại, ngọt sủng, 1v1, HE

Số chương: 32

❃゜・。. ・°゜✼ ゜°・ . 。・゜❃

Tháng Bảy thời tiết trở lạnh, ban đêm biên cương cũng dần lạnh xuống.

Nhưng trong lều của đại tướng quân Hoa Hiểu Tư đóng quân ở biên cương vẫn còn điên loan đảo phượng, binh sĩ canh gác bên ngoài cũng nhịn không được đỏ mặt.

"Đã ba canh giờ rồi, e là tiểu mỹ nhân trong kia chịu không nổi giày vò đâu ha ha."

Mới đây tân hoàng lên ngôi, thiên hạ thái bình.

Chiến sự lắng lại, biên cương yên ổn, thần kinh các binh sĩ cũng không còn căng thẳng như mấy ngày trước mà cả gan trêu chọc tướng lĩnh.

"Coi chừng miệng chó của ngươi đấy, ai cho ngươi gọi tiểu mỹ nhân hả?"

Một người khác thì thầm trách móc, "Tướng quân của chúng ta luôn giữ mình trong sạch, đã chiếm thân thể người ta thì nhất định sau này sẽ rước về phủ làm phu nhân.

Ngươi không cần mạng chó của mình nhưng ta còn muốn về nhà cưới vợ đấy nhé."

"Cũng đúng cũng đúng.

Không biết ca nhi mà Dư phó tướng tìm về là thần thánh phương nào mà có thể giải kỳ độc của tướng quân thế nhỉ."

"Suỵt!"

Binh sĩ cốc đầu đồng nghiệp một cái, "Giờ tướng quân không làm gì được chúng ta nhưng Dư phó tướng còn đang chờ trong lều, ngươi chán sống rồi hay sao mà mỉa mai y hả?"

Người bị đánh rụt cổ lại, không dám hó hé nữa mà im thin thít như chim cút.

Nên nhớ Dư phó tướng nhìn giống thư sinh yếu đuối nhưng có thể cầm đao thiến người nhanh như chớp.

Đáng sợ cực kỳ.

——————

"Bé ngoan, đợi đại quân khải hoàn về triều, ngươi cùng ta kết duyên nhé."

Thế tử Hầu phủ nay là đại tướng quân Hoa Hiểu Tư ôm người trong lòng hứa hẹn.

Nhưng người mới nãy vừa thân mật với hắn chỉ yên lặng đưa tay vuốt ve đôi mắt bị khăn thuốc bịt kín của hắn, giống như đau lòng, lại giống như quyến luyến.

Người trong lòng không lên tiếng nhưng Hoa Hiểu Tư đã quá quen thuộc, cầm ngón tay đối phương lên hôn một cái.

"Ta biết trong lòng ngươi có ta mà, ta cũng vậy."

Nghe câu này, ngón tay đối phương run lên, vẫn không nói gì nhưng lại yên lặng hôn hắn, tựa như vô cùng trân trọng.

Lời nam nhân trên giường sao có thể tin được chứ.

Y chỉ vui vì được dỗ dành thôi.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
02


Từ năm mười lăm tuổi Hoa Hiểu Tư đã dẫn binh đóng quân ở biên cương, bao năm nay chinh chiến không ngừng, cuối cùng mới giữ được biên cương yên ổn.

Giờ tân hoàng đăng cơ, đến lúc hắn khải hoàn về triều nhận thưởng rồi.

Hắn vốn xuất thân từ giới quý tộc, là thế tử Hầu phủ cao quý, hồi bé còn làm thư đồng của tân đế, giờ về hoàng đô chưa biết sẽ kim tôn ngọc quý cỡ nào.

Nhưng một đại tướng quân vinh quang vô thượng như thế tỉnh lại sau giấc ngủ lại không thấy người bên gối đâu.

Hoa Hiểu Tư vừa được gỡ thuốc cao dán trên mắt, toàn thân còn lưu lại dấu răng và vết cào, đối tượng triền miên cả đêm lại biến mất tăm.

——————

"Cá ngốc!"

"Có ti chức."

Dư phó tướng bị gọi là Cá ngốc thoăn thoắt dọn dẹp bông băng thuốc cao, trên mặt chẳng có biểu cảm gì, "Tướng quân có gì sai bảo ạ?"

"Ta trúng độc bao lâu rồi?"

Trong trận chiến quyết liệt lần trước, Hoa Hiểu Tư nhất thời sơ ý trúng "Du Hoan Tán" của kẻ địch, tuy đã lấy đầu tên đại tướng kia nhưng mình cũng suýt mất mạng.

Sau khi trúng thứ này, huyết mạch toàn thân đảo ngược, máu như sôi trào, hai mắt nứt ra, thất khiếu chảy máu, không có vật cực hàn thì không cách nào giải được.

Cũng may Dư phó tướng ngoài tài năng bài binh bố trận còn tinh thông y dược, lý thuyết y học, nhờ vậy mới cứu được người từ Quỷ Môn Quan về.

Nhưng loại độc này thật sự rất dâm tà, uống thuốc không thể trị hết mà phải giao hợp với người khác.

Tội nghiệp đại tướng quân của chúng ta, đành phải trao thân hoàng hoa đại khuê nam của mình cho một người câm không biết mặt.

"Bẩm tướng quân, đã hơn ba tháng rồi ạ."

"Hơn ba tháng, hơn ba tháng rồi mà vẫn không muốn đối mặt với bản tướng sao?"

Hoa Hiểu Tư hết sức cáu kỉnh.

Độc của hắn tái phát ba ngày một lần, những ngày này hắn đều qua đêm với giai nhân.

Thậm chí lúc độc tính trầm trọng, hắn còn làm đối phương bị thương.

Nếu một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa thì giờ ân tình của bọn họ đã sâu như biển rồi, sao vẫn cách nhau một lớp giấy mỏng thế này.

Dù hôm trước đêm xuân trướng ấm thế nào thì hôm sau tỉnh lại vẫn chỉ có Dư phó tướng ở cạnh với vẻ mặt như gặp kẻ địch.

"Tướng quân bớt giận."

——————

Dư phó tướng tên chỉ có một chữ Dục, là Nhị công tử nhà Thượng thư, hồi bé cũng là thư đồng của đương kim Thánh thượng nên đương nhiên cùng lớn lên với Hoa Hiểu Tư.

Ngoại hình y nhã nhặn tuấn tú, lời nói của y cũng rất có trọng lượng trong lòng Hoa Hiểu Tư.

"Ca nhi hèn mọn, được phân ưu với tướng quân đã là may mắn lắm rồi, đâu dám vọng tưởng được ngài rước về."

Hoa Hiểu Tư tức giận đến nỗi lồng ngực phập phồng liên tục, càng tăng thêm vẻ uy vũ anh tuấn: "Ta đã nói khải hoàn về triều sẽ rước người vào phủ mà vẫn không tin sao?"

Dư phó tướng không dám trả lời, chỉ biết cúi đầu xuống thấp hơn.

Hoa Hiểu Tư nhìn chằm chằm búi tóc người trước mắt, tức giận nghiến răng.

"Thôi bỏ đi!"

Tướng quân dỗi.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
03


"Dư phó tướng, chúng ta đem lương thảo tới rồi ạ."

"Tốt lắm."

"Dư phó tướng, chúng ta cắt hết cải trắng nhà mình trồng khiêng lên xe rồi ạ."

"Tốt lắm."

"Dư phó tướng, nồi niêu thau chậu đều đem đủ rồi ạ!"

"Tốt lắm."

......

Mới ứng phó xong cấp trên nóng tính, Dư Dục vừa ra khỏi lều thì tướng sĩ xúm lại báo cáo không ngớt.

Chỉ tại dáng dấp y vừa đẹp vừa bình dị gần gũi chứ không xa cách như Hoa Hiểu Tư.

Mọi việc lớn nhỏ trong quân doanh đám người đều chờ y gật đầu, đưa ra chủ ý.

Giờ nhổ trại về triều, tất nhiên cũng có đủ thứ việc linh tinh để dặn dò.

Y ở ngoài xử lý cả buổi, cuối cùng mới về lều phó tướng của mình.

"Ui!"

Dư Dục ngã vật xuống giường trải da thú, nhịn không được xuýt xoa vì đau.

Tên súc sinh heo chó này lần nào cũng chơi y suýt tan ra từng mảnh.

Nếu không phải y mạnh mẽ bẩm sinh, e là xuống giường cũng không nổi.

Trong lòng Dư Dục chửi xối xả, chửi một hồi đột nhiên cười khổ.

Kết duyên gì chứ, ngay cả thân phận ca nhi y cũng không thể công bố với thiên hạ thì nói chi đến chuyện gả cưới.

——————

Y tốt số sinh ra trong phủ Thượng thư, cha mẹ hòa thuận.

Tiếc là năm xưa mẹ y đau buồn vì mất đi con trưởng, để an ủi mẫu thân, phụ thân giấu kín thân phận ca nhi của Nhị công tử này từ lúc ra đời rồi nuôi như tiểu tử, dần dà người biết chuyện này đã ít lại càng ít hơn.

Y là con trai độc nhất của phủ Thượng thư, là cận thần dưới tay thiên tử, chỉ có vị trí phu nhân của tướng quân Hoa Hiểu Tư là không thể làm.

Dư Dục nhắm mắt lại, từ nhỏ theo học danh y nên y thuật cũng xem như đầy đủ.

Mặc dù "Du Hoan Tán" này buộc người ta giao hợp nhưng thật ra cũng không phải không còn cách nào khác.

Nếu không phải y từng chết một lần thì sẽ không bao giờ dám làm chuyện táo tợn như thế.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
04


Kiếp trước y chết vì động đất.

Đất đá sụp đổ chỉ trong nháy mắt.

Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, y chỉ kịp đẩy mạnh ai đó ra, sau đó hôn mê chẳng biết gì nữa.

Khi tỉnh lại thì vật đổi sao dời, trùng sinh vào lúc Hoa Hiểu Tư trúng độc.

Lúc ấy trong lòng y đau đớn, chỉ hận mình kiếp trước không chịu thổ lộ tâm ý, cứ thế vô duyên vô cớ mất mạng.

Trong nhà y còn có hai đệ muội chăm sóc cha mẹ.

Đương kim Thánh thượng cũng chẳng thiếu một phó tướng nho nhỏ như y.

Tiếc nuối duy nhất là đến tận lúc chết vẫn chưa thân mật với người trong lòng lần nào.

Kết quả là đầu y nóng lên, bỏ đi mấy vị thuốc vốn có tác dụng khử nhiệt dương rồi lấy thân nuôi hổ.

Chỉ nhất thời ham vui mà kéo theo hai ba bốn năm lần, nhiều không đếm xuể.

Hoa Hiểu Tư này chẳng biết kiềm chế là gì, ăn tủy biết vị làm xương cốt y như vỡ vụn.

May mà lần nào y cũng dùng châm bạc tạm phong bế huyệt câm, nếu không chắc đã bại lộ từ lâu.

——————

Dư Dục thở dài rồi buồn rầu leo vào thùng tắm.

"Nói dễ nghe thật, nếu hắn biết tiểu tình nhân là mình e là sẽ trở mặt ngay tại chỗ thôi."

Trong lòng y hiểu rất rõ.

Y thích Hoa Hiểu Tư bao nhiêu thì Hoa Hiểu Tư phiền chán y bấy nhiêu.

Không còn cách nói nào khác.

Ai bảo y cứng nhắc cố chấp, ương ngạnh bướng bỉnh, suốt ngày làm vướng chân vướng tay Hoa đại tướng quân.

Không cho hắn làm cái này cái kia, ban đêm không rửa chân thúi cũng đòi kiểm tra.

Y chính là tai mắt Hoàng thượng phái tới, là đối thủ một mất một còn mà Hoa Hiểu Tư hận đến nghiến răng, là sao chổi gây họa.

Kiếp trước y chết bất đắc kỳ tử, chẳng biết người ta mừng đến mức nào nữa.

Biết đâu sẽ lập tức về phủ khua chiêng gõ trống, đốt pháo ba ngày ba đêm, đàn hát ăn mừng cũng nên.

Ăn mừng vì mình đã thoát khỏi kẻ đáng ghét là y.

Nghĩ tới đây Dư Dục không khỏi bi thương.

Dù sao Hoa Hiểu Tư cũng thích người tươi sáng phóng khoáng, chẳng có chút liên quan nào với y.

Lần này trở về hoàng đô e là không còn cơ hội tiếp tục mối duyên ngắn ngủi này nữa.

Cũng đến lúc tỉnh dậy khỏi giấc mộng hoàng lương của y rồi.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
05


Đoạn đường này gập ghềnh hơn một tháng.

Chất độc còn sót lại trong người Hoa Hiểu Tư đã được trừ sạch nên không cần trị liệu nữa.

May thật, nếu không Dư Dục biết đi đâu tìm người tình câm cho hắn đây.

Quả nhiên lời nam nhân nói không đáng tin chút nào, chẳng phải lần trước còn hứa hẹn bên nhau cả đời sao?

Lâu nay không nghe hắn nhắc đến "bé ngoan" nữa, Dư Dục tức mà không biết trút vào đâu, chỉ có thể phụng phịu một mình.

Vả lại dù không băn khoăn chuyện này thì Hoa Hiểu Tư cũng đủ phiền rồi.

Bình thường toàn cưỡi ngựa mà giờ lại đòi ngồi xe ngựa.

Ngồi thì ngồi đi, nào là đòi nệm êm, nào là đòi uống trà.

Cũng may bây giờ thái bình thịnh thế, hắn lại là vương hầu quý tộc nên hưởng lạc một chút cũng không sao.

Nếu không chỉ sợ chân trái vừa bước vào vương thành thì chân phải đã bị quan văn dâng tấu vạch tội.

"Cá ngốc."

Dư Dục đang dò từng chữ trong tấu chương diện thánh của Hoa Hiểu Tư thì bị nhét cho một khay trái cây.

"Đừng đọc nữa, coi chừng đui mắt bây giờ, ăn mấy quả đi, ta ăn không hết, mất công phải đem vứt nữa."

Dư Dục cúi đầu, trong ngực là táo xanh thơm ngát và sơn trà vàng óng.

Ăn không hết phải vứt?

Đây đều là quả ngon mà ở biên cương không bao giờ thấy được, Hoa đại tướng quân đúng là phung phí của trời mà.

Dư Dục thầm bĩu môi rồi há miệng ăn ngon lành.

Tên ngốc cục mịch này thật chẳng biết thưởng thức gì cả.

——————

Càng đến gần vương thành thì đường phố càng náo nhiệt.

Chỗ nghỉ ngơi của đại quân cũng đổi từ màn trời chiếu đất sang dịch trạm quán rượu.

Cũng may Hoa đại tướng quân kỷ luật nghiêm minh, mấy người ngủ chung một giường, không nhận xu nào từ dân chúng, chưa từng ức hiếp nam nữ.

Trên đường nếu đi ngang nhà mình còn có thể vào thăm người thân, tùy ý về nhà.

Hoa Hiểu Tư là tấm gương sáng nên không hề xa xỉ, ngay cả giường cũng nằm chung với phó tướng.

"Cá ngốc, ngươi còn mặc áo giáp làm gì?

Mau ngủ đi, sáng mai còn phải lên đường nữa."

"Tướng quân ngủ trước đi ạ."

Dư Dục không thoải mái lắm, tuy trước kia hành quân đánh trận với Hoa Hiểu Tư cũng thường xuyên ngủ chung nhưng sau khi tiếp xúc da thịt thì lại khác.

"Ti chức muốn chỉnh sửa tấu chương dâng lên Thánh thượng......

Á!"

Hoa Hiểu Tư trực tiếp bế người lên.

Thúi mày thúi mắt.

Giả vờ giả vịt, toàn chữ vớ vẩn có gì đáng xem đâu.

Thà đi ngủ với hắn còn hơn.

Hừ.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
06


Cá ngốc quả nhiên là Cá ngốc.

Miệng thì nói tam trinh cửu liệt, quyết không cùng giường chung gối với hắn.

Nhưng hắn vừa bế người lên giường, cởi áo ngoài, lau mặt lau chân, dân ca ru ngủ cũng chưa hát được mấy câu mà con cá ngốc này đã ngủ bất tỉnh nhân sự.

Chỉ sợ bị vác đi bán cũng không biết.

Hoa Hiểu Tư nhìn Dư Dục ngủ say, tức đến nỗi bật cười.

Con cá ngốc này thế mà xem hắn là đồ khốn thật.

Y tưởng chỉ cần bịt mắt hắn lại thì hắn sẽ không biết người trong ngực là ai sao?

Hắn đâu giống lão cha dâm dục hơn cả sắc quỷ của mình, ai đến cũng không từ chối, ai cũng có thể thân mật.

Thử tìm bừa một ca nhi miền núi về xem thân thể ngàn vàng của hắn có chịu đụng vào không.

——————

E là Dư Dục đã quên hai người họ cùng ăn cùng ở từ nhỏ, thời niên thiếu cùng học ở Đông Cung, ngay cả cưỡi ngựa bắn cung cũng học chung một thầy, nói trắng ra là trên lòng bàn tay Dư Dục có mấy ki hốt rác mấy cái sọt, mấy vết chai mấy vết sẹo mấy nốt ruồi hắn đều biết rõ.

Đừng nói chỉ tạm thời mất đi thị giác, dù y có trói tay chân hắn lại rồi nín thở, chỉ cần răng môi kề nhau thì hắn vẫn biết con cá nhỏ này nặng mấy cân.

Lại còn giả câm với hắn vì sợ hắn biết đối tượng cùng giường chung gối là mình.

Chỉ nghĩ thôi đã làm người ta tức điên.

Hành quân gian khổ, trước kia chẳng có cách nào, giờ chiến sự đã ngừng nên Hoa Hiểu Tư cũng cố gắng để Dư Dục sống thoải mái một chút.

Rõ ràng là công tử da mịn thịt mềm mà cứ khăng khăng lội bùn với hắn làm gì.

Mắng không được, đánh không được, đuổi cũng không đi, đúng là phiền chết người.

——————

"Đồ ngốc nhà ngươi, tưởng ta cũng ngốc như ngươi chắc?"

Hoa Hiểu Tư véo mũi Cá ngốc, "Không chịu thành thân với ta thì cả đời này đừng hòng thành thân nữa."

Xưa nay hắn luôn nhẫn tâm.

Mặc kệ trong lòng Dư Dục xem hắn là tướng lĩnh hay huynh trưởng.

Đã chui vào chăn của hắn thì phải làm vợ hắn.

Muốn chạy à, nghĩ cũng đừng có nghĩ nữa.

Tướng quân cười lạnh.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
07


Sau khi về kinh thời gian qua rất nhanh, mỗi ngày nếu không vào diện thánh thì cũng có đủ thứ việc vặt phải xử lý.

Phủ tướng quân của Hoa Hiểu Tư chỉ có mình hắn mà còn bận túi bụi, nhà ở hoàng đô như Dư Dục lại càng thảm hơn.

"Tiểu Ngư, con nhìn tập tranh này xem, có người nào từng gặp chưa?"

Mấy ngày nay khó khăn lắm y mới đi thăm hết người thân bạn bè, kết quả chưa kịp thở phào thì lại bị mẹ y kéo đi xem mắt.

Mấy công tử tiểu thư này đương nhiên là tốt, nhưng y đã sớm có người trong lòng thì còn xem mắt gì nữa.

"Mẫu thân —— Con chỉ mới về nhà mấy ngày thôi mà, ngài tội gì hành hạ con chứ."

"Xem con nói kìa, vi nương cũng chỉ lo cho con thôi mà."

Thượng thư phu nhân năm xưa là tiểu thư nhà giàu nhưng lại đòi gả cho tú tài một nghèo hai trắng.

Cũng may bà có mắt nhìn người, chọn phu quân vừa có chí tiến thủ vừa trân trọng mình, ngoại trừ con trưởng mất sớm cũng chẳng có gì tiếc nuối.

"Đứa thứ hai của đệ đệ con năm nay đã biết gọi mẹ rồi, chỉ có con còn ru rú trong phủ thôi."

Năm nay Dư Dục hai mươi tám, trong nhà có ba người con, dưới y còn có đệ đệ và muội muội.

Đệ đệ là ca nhi nhỏ hơn y ba tuổi, thành thân từ bảy năm trước, giờ đã có hai đứa con.

Muội muội là con út trong nhà, nhỏ hơn y mười tuổi nên vẫn chưa vội tìm chồng.

Chỉ có y là nan giải, mấy năm trước viện cớ biên cương bất ổn để trì hoãn đến giờ.

Nay biên cương yên bình, y cũng chẳng còn lý do nào để thoái thác nữa.

Cũng may cha y đã cứu y ra khỏi dầu sôi lửa bỏng.

"Con trai không quan tâm nhi nữ tình trường là tốt chứ sao, nam nhi chí ở bốn phương.

Thánh thượng đang cần dùng người, chưa biết sẽ phái đi đâu nữa."

"Phụ thân!"

Dư thượng thư vuốt râu, dáng vẻ tiên phong đạo cốt.

Dư Dục thấy ông như gặp được cứu tinh.

"Đúng đúng, chưa biết sẽ phái tới đâu."

Thượng thư phu nhân bừng tỉnh đại ngộ, "Vậy càng phải tranh thủ mới được, lỡ bị phái đến nơi thâm sơn cùng cốc chẳng phải càng khó cho con mình hơn sao."

"Nương......"

"Con đừng trách vi nương thúc giục."

Thượng thư phu nhân nhíu mày, "Ngay cả thằng bé Hiểu Tư kia mấy ngày trước cũng thu xếp việc chung thân đại sự rồi, còn con vẫn chẳng có ai, sao vi nương không lo được chứ."

"Cái gì?!"

Dư Dục bàng hoàng.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
08


Gã sát thần Phủ Quân đại tướng quân này thế mà sắp sửa thành hôn.

Theo lý mà nói Hoa Hiểu Tư là con trưởng Hầu phủ, lại là đại tướng quân do bệ hạ khâm định, tuy mẹ đẻ mất sớm nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến thân phận kim tôn ngọc quý.

Càng khỏi nhắc đến chiến công hiển hách của hắn, dựa vào sức mình để được phong hầu bái tướng cũng chỉ là chuyện sớm muộn, e là còn mạnh hơn cả Hầu phủ cha hắn.

Vì vậy mấy năm trước Hoa Hiểu Tư vừa làm tướng quân, trong hoàng thành có không ít người nghe ngóng hôn sự của hắn, muốn gả con mình cho hắn.

Kết quả thế nào?

Kết quả là Hoa Hiểu Tư dẫn từng đối tượng xem mắt đi sát sinh.

Ai thèm ngồi cả đêm với ngươi ở ngoại ô, sau đó giơ đao chém chết một con sói rồi chặt đầu cầm chơi hả.

Cái này còn xem mắt gì nữa!

Mấy quý tử quý nữ ở hoàng thành ngày thường ngay cả gà chết vịt chết cũng chưa từng thấy, ai nhìn nổi cảnh này chứ.

Dọa ba bốn người ngất xỉu một lượt, về phủ phải uống canh an thần mấy tuần.

Ai có gan làm phu nhân của tướng quân này e là ngày tân hôn đầu cũng bị giắt lên lưng quần.

Cũng may Hoa Hiểu Tư chẳng mấy bận tâm chuyện này, xem mắt không có kết quả thì thôi, mấy ngày sau lại thu dọn hành lý đến biên cương, tiếp tục làm Phủ Quân đại tướng quân của hắn.

Cứ thế đến tận bây giờ, Hoa Hiểu Tư bằng tuổi đương kim Thánh thượng, Hoàng đế bệ hạ đã thành thân gần mười năm mà Hoa Hiểu Tư vẫn còn độc thân.

Một tên lưu manh như hắn mà giờ cũng sắp kết hôn sao?

Làm trò cười cho thiên hạ!

——————

"Chắc đây chỉ là tin đồn ngoài phố thôi."

Sắc mặt Dư Dục khó coi, "Trước đây tướng quân đâu có ý định thành gia."

Không, hắn từng có.

Mấy ngày trước hắn còn ôm tiểu tình nhân hứa hẹn cả đời nữa cơ.

Vẻ mặt Dư Dục phức tạp, trên đường đi Hoa Hiểu Tư không hề nhắc đến chuyện chung thân đại sự, đâu có vẻ gì là muốn kết hôn.

"Xem con nói kìa, con và Hiểu Tư là bạn nối khố, con không biết thì làm sao vi nương biết được?"

Nhưng y hoàn toàn chẳng biết gì cả.

Ngư Ngư ấm ức.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
09


Phủ của Phủ Quân đại tướng quân hiện giờ rất náo nhiệt.

Nhà kho mở rộng, Hoa Hiểu Tư sai người đem hết phần thưởng của mình suốt những năm qua ra kiểm kê.

Tơ lụa, ngọc thạch châu báu, đao thương kiếm kích, toàn bộ đều được đóng vào thùng buộc lụa đỏ, nhìn như muốn vét sạch gia sản, quy mô hoành tráng.

"Chỉ có bấy nhiêu thôi à?"

Hoa Hiểu Tư ngồi trong sân nhìn đống thùng gỗ long não nằm la liệt dưới đất với vẻ bất mãn.

Chỉ có ngần này nhìn thôi đã chướng mắt, làm sao có mặt mũi khiêng đến Thái Sơn công phủ cầu hôn đây?

Xem ra phải mau chóng phái người về quê đem của hồi môn của mẹ hắn và sính lễ bà chuẩn bị sẵn cho hắn lúc còn sống đến hoàng thành.

Hắn đã quen đánh trận, làm việc nhanh gọn dứt khoát, mở miệng là phải làm ngay, chưa uống xong một chén trà mà người đã ra khỏi cổng thành.

——————

"Tướng quân, Dư phó tướng đến ạ!"

Khi Dư Dục vào, Hoa Hiểu Tư đang chê bai thợ may người hầu tìm về cho mình.

"Vải này của ngươi ngoại trừ màu hơi đỏ thì có gì tốt hả?"

Hoa Hiểu Tư nghe nói Dư Dục tới cũng không bất ngờ, thả đồ trong tay xuống rồi đi ra ngoài đón, "Sao y đến mà ngươi không nói sớm, ngốc."

"Tướng quân làm gì thế?"

Dư Dục thấy đống rương buộc nơ đỏ chất đầy dưới đất thì tim lập tức lạnh đi một nửa.

Quy mô này chẳng khác nào Vương gia kết hôn cả.

Y thật không ngờ Hoa Hiểu Tư giàu vậy, còn hào phóng đến đáng sợ.

"Tướng quân ở phủ này không thoải mái nên muốn chuyển nhà sao?"

"Có ai chuyển nhà mà rảnh rỗi buộc lụa đỏ không, ngươi tưởng ta bị úng não à."

Hoa Hiểu Tư vừa nói vừa nửa ôm nửa kéo người vào sảnh chính, "Sao ngươi đến mà không báo với ta một tiếng, trong phủ bừa bộn quá, lại không có chủ nhân, về một chuyến phải dọn dẹp đủ thứ."

Nửa tim còn lại của Dư Dục cũng lạnh theo.

Không có chủ nhân mới bừa bộn, nói vậy là muốn tìm chủ nhân về lo liệu chứ gì.

"Ta nghe nương ta nói ngươi đang chuẩn bị hôn sự à?"

Hoa Hiểu Tư gật đầu.

"Đúng vậy."

Thế mà thừa nhận ngay!

Dư Dục tức suýt ngất.

Người này, người này, người này!

Chuyện phong nguyệt ở biên cương còn đang rối rắm, sao dám cầu hôn quý tử quý nữ ở hoàng đô chứ?

"Ta còn đến chào lệnh từ nữa, chỉ sợ có điểm nào sơ suất thôi."

Nói xong Hoa Hiểu Tư cười hời hợt như chẳng có gì quan trọng, Dư Dục nhìn mà ứa gan.

Đầu óc nhất thời mụ mẫm, y lên tiếng chất vấn.

"Trước kia ngươi còn ra vẻ tình sâu nghĩa nặng, kết quả chỉ là nói suông."

Dư Dục cũng không biết mình đang nói khùng nói điên gì, hung hăng đẩy người ra, không muốn đụng vào hắn dù chỉ một li, "Cũng may ta không phải ca nhi nên không sợ gặp phải kẻ ác độc bội bạc như ngươi!"

Sắc mặt Hoa Hiểu Tư cũng trầm xuống, cau mày nói: "Ta thật không biết Dư Dục ngươi lại ghét tại hạ đến vậy."

Dư Dục tức đến nỗi hai mắt ứa nước, hoàn toàn khác xa phó tướng chém đầu người mà không hề biến sắc trên sa trường.

"Trước kia không biết, giờ biết rồi đó!"

Y ghét người này cực kỳ!

Ngư Ngư đau lòng.

-----------------------

Lệnh từ: Cách gọi tôn kính dành cho mẹ người khác.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
10


Nghe Dư Dục nói vậy, mặt Hoa Hiểu Tư hệt như đáy nồi, đen kịt một màu.

Kể ra cũng buồn cười.

Hắn dốc sức vươn lên từ núi thây biển máu, bao năm nay ngoại trừ Hoàng đế bệ hạ khiến hắn tâm phục khẩu phục thì chỉ có con mọt sách này khắc hắn, khắc từ hồi nhỏ xíu.

Chỉ nói hai câu bâng quơ đã làm máu hắn chảy ngược, tức mà không biết trút vào đâu.

"Ngươi ghét ta thế cơ à?"

Ghét đến nỗi ngủ chung giường lâu như vậy mà vẫn không nói được một câu thích sao?

Thế thì hắn đúng là không bằng Dư Dục rồi, không thích người ta mà vẫn có thể ôm hôn, lúc thì chê nặng lúc thì chê nhẹ.

"Ta là kẻ bội bạc?

Nếu ngươi là ca nhi thì tuyệt đối sẽ không gả cho ta đúng không?"

Dư Dục quay đầu đi không nói lời nào.

Miệng y cứng như vỏ sò trên bờ sông, cạy không ra, hôn cũng không mềm.

"Nếu đã như vậy."

Hoa Hiểu Tư nhún vai, khinh khỉnh nói, "Vậy tiệc cưới của bỉ nhân không mời Dư phó tướng đến dự nữa."

"Ngươi!"

Dư Dục đã bao giờ nghe thấy lời này đâu, tức đến nỗi suýt mất nửa cái mạng.

Nhưng y có thể nói gì đây?

Hoa Hiểu Tư không biết thân phận ca nhi của y, cũng không biết chuyện thân mật của bọn họ, càng không biết y tràn ngập tình ý.

Cùng lắm y chỉ là bạn thuở nhỏ kiêm thuộc hạ, e là bạn thân cũng không phải.

Y chỉ là con thứ của một Hộ bộ Thượng thư nho nhỏ, sao dám trèo cao hoàng thân quốc thích, huống chi thế tử Hầu phủ này chẳng những không ăn chơi trác táng mà còn là đại tướng quân công danh hiển hách.

Dư Dục càng nghĩ càng nản.

Biết thế pha một liều Ma Phí Tán làm người hôn mê rồi khiêng đi cho xong.

"Sao lại trưng ra vẻ mặt tội nghiệp thế kia.

Ai nhìn thấy còn tưởng ta bắt nạt Cá ngốc nhà ngươi nữa."

Hoa Hiểu Tư đưa tay lau mặt cho y làm gò má trắng mịn đỏ bừng.

Dư Dục né trái né phải cũng tránh không được, chỉ có thể phản kháng bằng ngôn ngữ.

"Thì đúng là ngươi bắt nạt ta còn gì!"

Kết quả bị người bóp miệng không cho nói.

"Cưỡng từ đoạt lý."

Không chịu gả cho hắn mà còn lừa hắn.

Cá nhỏ hư đốn.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
11


Ai cho ngươi bóp miệng hả!

Dư Dục giơ chân đạp.

Kết quả bị Hoa Hiểu Tư nắm cổ chân kéo tới trước rồi ôm người vào lòng.

Chủ yếu là Dư Dục không hạ quyết tâm đạp hắn nên mới cho hắn cơ hội lợi dụng.

Đứng một chân làm sao vững được.

Dư Dục không còn cách nào, chỉ có thể quàng tay qua vai rồi quặp chân quanh eo hắn.

Nhất thời giống như đang ôm ấp yêu thương.

Y muốn buông ra nhưng Hoa Hiểu Tư ôm quá chặt, nếu Dư Dục không làm đối phương bị thương thì hoàn toàn không thể tránh thoát.

Người này rõ hư đốn, nhưng dù gì cũng là người trong lòng nên y không nỡ làm thật.

"Ngươi buông ra!"

"Không buông."

Hoa Hiểu Tư chẳng những không buông mà còn ôm người hít sâu một hơi.

Từ khi về kinh hắn vẫn chưa gặp Dư Dục lần nào, càng đừng nói đến ngủ chung.

Hắn cảm thấy ở biên cương vẫn tốt hơn nhiều.

Không ai quản thúc, mỗi ngày hắn đều đợi phó tướng chui vào lều, muốn ôm kiểu gì cũng được.

"Tại Cá ngốc nhà ngươi tự rúc vào ngực ta ôm ấp yêu thương chứ đâu phải ta ép ngươi."

Một tay Hoa Hiểu Tư tiếp tục ôm người không buông, tay kia lấy từ trong ngực ra một sợi dây cột tóc màu vàng nhạt buộc lên búi tóc y.

"Đây là dây cột tóc mẹ ta thêu lúc còn sống rồi để lại cho ta, ngươi buộc lên đi."

Dư Dục sờ sợi dây cột lệch trên đầu, sững sờ tại chỗ.

——————

Kiếp trước y cũng từng nhận sợi dây cột tóc này.

Nhưng lúc đó Hoa Hiểu Tư không giải thích như vậy, y còn nhớ rõ lời càm ràm của Hoa Hiểu Tư.

"Màu này nhạt quá, chỉ hợp với con mọt sách ngốc nghếch như ngươi thôi, ta định vứt quách đi, thôi đưa ngươi dùng cho khỏi lãng phí."

Lúc đó y còn nổi nóng một trận.

Kiếp trước họ không có cá nước thân mật, sau khi về kinh càng không nghe nói Hoa Hiểu Tư thu xếp kết hôn.

Họ Hoa kia chỉ đến thăm nhà y, phút cuối lề mề lấy vật này ra đưa cho y rồi chạy mất.

Từ đó y luôn buộc sợi dây cột tóc này, buộc đến tận khi tắt thở.

Đâu ai ngờ sợi dây cột tóc này là vật quý phu nhân Hầu phủ để lại cho con trưởng chứ.

——————

"Vật quý giá thế này sao lại dễ dãi tặng ta vậy?"

Trong lòng Dư Dục chua xót, cũng không từ chối mà dựa vào ngực Hoa Hiểu Tư.

Tuy Hoa Hiểu Tư không biết tại sao thái độ Dư Dục bỗng nhiên dịu đi nhưng vẫn mượn lừa xuống núi, ôm người ngồi trên giường quý phi.

"Tặng ngươi sao gọi là dễ dãi được?"

Là lẽ đương nhiên mới đúng.

Xứng đáng bị hôn mạnh năm cái.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
12


"Rốt cuộc thằng bé Hiểu Tư kia sắp cầu hôn ai vậy?"

Khi Dư Dục về phủ bị mẫu thân hỏi mới phát hiện mình quên mất việc này.

"Dạ?"

Y bị sợi dây cột tóc kia làm đầu váng mắt hoa, bị người bế đi ăn cơm rồi ngồi kiệu về phủ Thượng thư, thế là quên béng chuyện Hoa Hiểu Tư sắp thành thân.

"Dạ gì mà dạ?

Con đi một chuyến mà chút tin tức cũng không hỏi được à?"

Thượng thư phu nhân quả thực rất quan tâm đến việc chung thân đại sự của Hoa Hiểu Tư.

Hồi trẻ bà và mẹ ruột Hoa Hiểu Tư là bạn thân.

Sau này mẹ Hoa Hiểu Tư vào Hầu phủ, hai người mới bớt lui tới.

Ai ngờ tỷ tỷ bà số khổ, sức khỏe không tốt nên qua đời lúc còn rất trẻ.

Chỉ để lại đứa con trai độc nhất Hoa Hiểu Tư, làm sao bà không quan tâm cho được.

Khi Hầu phủ đưa tiểu thế tử đến hoàng đô làm thư đồng cho Thái tử, Dư thượng thư chăm sóc Hoa Hiểu Tư như con mình, đãi ngộ ăn ở không khác gì Dư Dục.

Dư Dục vừa buồn bực vì mình bị sợi dây cột tóc làm lú lẫn vừa hờn dỗi nói với mẫu thân.

"Hắn cầu hôn ai liên quan gì đến con chứ."

"Tính con thật chẳng biết giống ai nữa."

Thượng thư phu nhân nhịn không được xỉa tay vào trán y, "Đúng là bướng quá mà, hèn gì lớn thế này mà vẫn không ai để ý."

"Ai nói con không có, con......"

Dư Dục nói nửa chừng lại thôi, "Con không thèm nghe ngài nói nữa đâu."

Dư Dục phủi mông đi về viện mình.

Còn lâu y mới quan tâm chuyện Hoa Hiểu Tư, y bận lắm, phải thu xếp chuyến đi săn của bệ hạ nữa.

"Con chưa xem hết tập tranh mà......"

Lòng bàn chân Dư Dục như bôi dầu, xua tay lia lịa từ chối.

"Vâng vâng!

Khi nào đi săn về sẽ bàn tiếp chuyện thành thân."

Đến lúc đó y sẽ vác bọc hành lý chạy trốn, ai cũng đừng hòng bắt lại.

Y chẳng muốn kết hôn gì hết, sớm giải ngũ về quê làm ruộng mới tốt.

Y làm nam tử hán đủ rồi.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
13


Tân đế đăng cơ, mở tiệc chiêu đãi quần thần.

Đoàn người rầm rộ cưỡi ngựa ngồi kiệu ra ngoại ô.

Trên đường đi Dư Dục ngáp liên tục, giờ này ngày này kiếp trước y đã chết trong trận động đất lũ quét.

Sống lại một đời y không dám lười biếng, mấy ngày nay sắp xếp lại lộ trình để chắc chắn có thể thoát nạn.

Lo liệu đủ thứ nên y buồn ngủ gần chết.

Tinh thần Dư Dục không tốt, chưa kịp ăn bánh trôi cơm rượu của Hoàng hậu nương nương đã nằm bò ra bàn ngủ mất.

Kết quả vừa mở mắt đã bị binh lính dưới quyền kéo đi.

"Phó tướng, ngài mau đến xem tướng quân đi ạ!"

Tướng quân say khướt lượn đến trước mặt bệ hạ Hoàng hậu, bọn họ muốn túm lại cũng không được, quả thực sợ muốn chết.

Dư Dục lập tức tỉnh ngủ, gã Hoa Hiểu Tư này hễ uống rượu thì lại phát điên, ai biết lần này sẽ gây ra chuyện gì.

Dư Dục chạy đến lều chính, quả nhiên trông thấy Hoa Hiểu Tư đang nổi điên trước mặt quân thượng quân hậu.

"Vi thần......

Vi thần kính bệ hạ và nương nương một chén!"

Hai má hắn đỏ ửng, mùi rượu nồng nặc, Dư Dục thấy vẻ mặt cứng đờ của Hoàng hậu Tống Bảo thì sợ chết khiếp.

"Tướng quân!

Tướng quân say rượu thất lễ, xin Hoàng thượng và Hoàng hậu đừng trách tội!"

Dư Dục vội vàng tiến lên dìu Hoa đại tướng quân say khướt rồi luôn miệng tạ tội.

Bọn họ đã không chết ở chiến trường thì đâu thể chết vì thất lễ trước mặt quân thượng được.

Y vừa tạ tội vừa quỳ phịch xuống.

"Mạt tướng tình nguyện chịu phạt thay tướng quân."

Hoa Hiểu Tư chẳng những không cảm động mà còn to tiếng mắng y.

"Cái tên ngốc này, ai cần ngươi quỳ hả."

Hoa đại tướng quân hung thần ác sát cũng ngoan ngoãn quỳ theo.

"Bệ hạ, nương nương, tay chân y lèo khoèo không chịu nổi hình phạt đâu, lão tử sẽ chịu thay hắn."

Đầu Dư Dục to như cái đấu, rốt cuộc Hoa Hiểu Tư có biết tại sao y quỳ không vậy?

Cũng may Đế Hậu không xét nét, thậm chí Hoàng hậu nương nương còn trêu chọc hai người họ.

"Nhìn như bái thiên địa vậy."

Hoàng đế bệ hạ cũng cười theo rồi xua tay mặc kệ.

Nguy cơ đã giải trừ, chỉ còn Hoa Hiểu Tư và Dư Dục ngơ ngác quỳ dưới đất.

Dư Dục cáu kỉnh đưa tay đẩy hắn một cái.

"Mau dậy đi!

Còn bắt ta đỡ ngươi nữa à?"

Hoa Hiểu Tư không lên tiếng mà nhìn y chằm chằm.

"Nói đi chứ, giả câm làm gì......

Ưm."

Hoa Hiểu Tư liếm đôi môi mềm mại rồi mới lưu luyến tách ra một khe nhỏ, lẩm bẩm thì thầm.

"Không thể bái thật sao?"

Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, tam bái quyến lữ.

Quốc thái dân an, đồng tâm vĩnh kết.

Đời này không rời.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
14


Mặc dù chuyện nên làm hay không nên làm họ cũng đã làm bảy tám phần, nhưng không có nghĩa là Dư Dục dễ dãi xà nẹo với tên ma men này trong lều chính có người ra vào bất cứ lúc nào.

Tuy bây giờ không có ai ở đây nhưng ám vệ của Hoàng thượng nhan nhản khắp nơi, bị ai nhìn thấy cũng chưa biết chừng.

Việc này truyền đi còn ra thể thống gì nữa.

Nhị công tử phủ Thượng thư và Phủ Quân đại tướng quân ôm ấp trong lều chính, hành vi xằng bậy.

Mặt mũi phủ Thượng thư của y sẽ mất hết.

"Ngươi say rượu nói nhảm gì thế, dám khinh suất như vậy!"

Dư Dục đẩy mấy cái, chỉ thiếu điều xé người ra.

"Ngươi nghĩ ta say rượu nói nhảm, nhưng câu nào của ta cũng là thật cả."

Hoa Hiểu Tư không chịu buông tay mà sống chết ôm chặt Dư Dục, còn hung hăng truy hỏi.

"Ta hỏi ngươi, nếu ta đem kiệu lớn tám người khiêng đến phủ Thượng thư của ngươi cầu hôn thì ngươi có chịu thành thân với ta không hả?"

Dư Dục bị câu hỏi này làm ngây ngẩn cả người.

"Cái gì......"

Y sững sờ, tay cũng thả lỏng, trực tiếp bị ôm vào lòng.

"Ngươi chỉ cần trả lời ta chịu hay không chịu thôi."

Chuyện này y phải trả lời thế nào đây?

Dư Dục chưa kịp trầm mặc thì bị trận động đất đột ngột xuất hiện làm giật nảy mình.

Kiếp trước y chết ngay thời khắc này.

Lần này y đổi lộ trình chưa kịp phát huy tác dụng thì các đại thần đã bị cơm rượu bánh trôi của Hoàng hậu nương nương làm say khướt.

Lúc bị cát đá bao phủ y đã nghĩ gì nhỉ?

Hoa Hiểu Tư ôm y rồi vỗ lưng dỗ dành như trẻ con.

"Thương thương, thương thương."

Mắt Dư Dục bỗng nhiên đỏ hoe.

Điều duy nhất y hối tiếc là chưa thổ lộ lòng mình với Hoa Hiểu Tư.

"Ta......"

"Đừng sợ, ta sẽ che chở ngươi, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện đâu."

Dư Dục thở dài.

"Nhưng ta là Nhị công tử phủ Thượng thư, sao có thể gả cho ngươi được."

"Vậy đừng làm công tử vớ vẩn này nữa!"

Hoa Hiểu Tư cởi dây cột tóc của người trước mắt ra, để mặc tóc đen xõa xuống, "Làm người yêu của ta là được rồi."

Quá đơn giản luôn, hehe.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
15


"Ha ha ha ha!"

Là ai đang phi nước đại ở nơi hoang dã?

"Ha ha ha ha ha, cưới vợ!"

Là ai làm mất mặt trước công chúng?

Là hắn là hắn, Phủ Quân đại tướng quân Hoa Hiểu Tư.

Chỉ khổ cho Tiểu Ngư của chúng ta.

Dư Dục bị người tháo dây cột tóc, chỉ có thể đuổi theo với đầu tóc bù xù.

Trời ạ.

Đây là hoàng đô chứ đâu phải nơi núi cao Hoàng đế xa.

Hoàng đế bệ hạ và Hoàng hậu nương nương đang đứng ngay đằng kia, chuyện gì cũng lọt vào mắt.

Lỡ Hoàng thượng và Hoàng hậu trách tội, Dư Dục cũng không biết rốt cuộc Hoa Hiểu Tư có mấy cái đầu để chém nữa.

Dư Dục muốn cản người lại, tiếc là Hoa Hiểu Tư chạy quá nhanh, thể chất văn nhân của Dư Dục dễ gì đuổi kịp hắn.

"Ngươi mau đứng lại cho ta!

Đứng lại!"

Dư Dục chống nạnh thở hồng hộc, cảm thấy ra trận giết địch cũng chưa mệt như vậy.

Cũng may Hoa Hiểu Tư chỉ chạy lên đỉnh núi rồi dừng.

Phía trước không có đường, rốt cuộc Hoa đại tướng quân không phi nước đại nữa mà đặt mông ngồi phịch xuống đất.

"Ngươi......

đúng là vô lại mà!"

Khó khăn lắm Dư Dục mới đuổi kịp, nhưng nói một câu thì thở hết tám hơi.

Đều tại tên lưu manh vô sỉ này làm y phải chịu khổ.

Y vốn định chỉ tay mắng, ai ngờ cánh tay vừa duỗi ra thì bị người túm lấy rồi kéo vào lòng.

Đột nhiên bị kéo mạnh, Dư Dục chưa bao giờ đề phòng Hoa Hiểu Tư nên đành phải cam chịu ngồi trong lòng hắn.

——————

Hoa Hiểu Tư vui vẻ ôm y lắc lắc, còn đưa ra nhận xét.

"Chà...... vóc dáng cũng không lớn, giống như quả cân vậy."

"Ngươi có bệnh không hả!"

Dư Dục tức giận chửi ầm lên, ai thèm ngươi ôm chứ, "Trả dây cột tóc cho ta."

Hoa Hiểu Tư đột nhiên biến sắc, thống khổ nhíu chặt mày làm tim Dư Dục giật thót.

"Ngươi bị sao vậy?"

Hoa Hiểu Tư nói thều thào, nhìn có vẻ rất đau.

"E là độc chưa trừ hết......"

Dư Dục cũng quýnh lên.

Trước khi trở về, y kiểm tra thấy Hoa Hiểu Tư đã khỏe hẳn rồi mà.

Sao giờ lại kêu đau chứ.

"Sao lại thế được!

Để ta xem nào......"

Dư Dục vừa định bắt mạch thì bị người nắm lấy cổ tay rồi hôn chụt lên môi.

"Bé ngoan, lần này đâu cần bịt mắt ta nữa đúng không."

Tướng quân ngả bài.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
16


"Bịt mắt với không bịt mắt gì hả?"

Dư Dục hung dữ đẩy hắn một cái, "Ta không hiểu ngươi đang nói gì cả."

"Bé ngoan, còn đóng kịch với ta nữa à?"

Hoa Hiểu Tư ôm người không buông, còn tiến thêm một thước, luồn tay vào vạt áo xoa eo y.

Dư Dục bị sờ giật mình.

Tay Hoa Hiểu Tư cũng không phải tay công tử nhà giàu mà là đôi tay được mài ra từ đao quang kiếm ảnh núi thây biển máu.

Mỗi vết chai đều do chiến công mà có, Dư Dục bị vuốt ve nhịn không được run rẩy.

Ngay cả tiếng mắng cũng mất đi khí thế.

"Biến......

Biến thái!"

Hoa Hiểu Tư bị mắng chỉ cảm thấy y đang liếc mắt đưa tình.

Hắn nghĩ đây là lẽ đương nhiên, dù sao Dư Dục cũng bị hắn hết sờ lại hôn, hết hôn lại ôm, sắp sửa bị công thành đoạt đất.

Nói không muốn, không thích, kết quả mới nghe hắn khua môi múa mép mấy câu đã chẳng còn sức phản kháng, chưa biết chừng bé ngoan đã muốn ôm hắn ngủ từ lâu, vì sợ mất mặt nên không tiện mở miệng, chỉ có thể chờ hắn chủ động thôi.

"Năm đó tên râu dài kia suýt nữa bị ngươi thọc một đao xuyên đầu."

Hoa Hiểu Tư nhắc đến trận giao đấu đầu tiên của họ lúc mới đến biên cương.

Đối phương là Thập Lục vương tử, thấy Dư Dục thanh tú xinh đẹp thì buông lời cợt nhả đòi nạp y làm thiếp, lúc giao đấu bị Dư Dục cầm đao ngắn đâm thủng đầu, chỉ thiếu điều chẻ ra làm đôi.

Có thể nói là cực kỳ phẫn nộ.

Còn bây giờ thì sao?

Đầu Hoa Hiểu Tư vẫn tròn trịa nguyên vẹn, trên cổ cũng chẳng có lỗ thủng nào.

Dư Dục á khẩu không trả lời được, chỉ biết cụp mắt làm thinh.

Hoa Hiểu Tư thấy có hy vọng thì vội thừa thắng xông lên.

"Ngay đêm đầu tiên ta đã biết là ngươi rồi."

Hoa Hiểu Tư siết chặt vòng tay, còn hôn cổ người ta như đồ biến thái.

"Hồi bé cưỡi ngựa ta toàn bế ngươi lên ngựa, chẳng lẽ còn không biết vóc dáng ngươi hay sao?"

Dư Dục muốn chống chế nhưng lại bị liếm cổ.

"Ngươi vẫn chưa tin à?

Nhóc bướng bỉnh."

Hoa Hiểu Tư nhìn khuôn mặt tức giận của Dư Dục chỉ thấy đáng yêu cực kỳ, tỉ mỉ hôn cả buổi, "Ngươi thử ngẫm lại xem?"

Nhớ lại đi nhớ lại đi.

Tự trải nghiệm cũng tốt mà.

Hì hì.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
17


Chưa cưới mà đã tằng tịu với nhau!

Chưa cưới mà đã tằng tịu với nhau!

Dư gia của y bảy đời thanh bạch, đời nào cũng là người trí thức, sao có thể làm ra chuyện trái với khí khái văn nhân thế chứ.

Khi buộc lại dây lưng, Dư Dục chỉ cảm thấy mình không có mặt mũi nào gặp liệt tổ liệt tông Dư gia nữa.

"Sao vẻ mặt ngươi lại như vậy?"

Kẻ gây họa không hề hay biết mà còn đưa tay ôm y.

"Bị dính cỏ dại à, hay là không thoải mái?"

"Đừng có đụng vào ta!"

Dư Dục muốn rống lên nhưng lại sợ rống to quá làm người khác kéo tới xem.

"Ngươi......

Ngươi ngươi!"

Cá nhỏ của chúng ta đã sắp sụp đổ, "Ngươi cũng biết đây là chỗ nào mà còn có gan làm ra...... chuyện này nữa!"

Hoa Hiểu Tư như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc, còn gãi đầu một cái.

"Lúc chúng ta ở biên cương, tuy không phải đêm nào cũng là đêm xuân nhưng thỉnh thoảng vẫn có, chẳng phải lúc đó càng phóng túng hơn sao?"

Dư Dục ỷ Hoa Hiểu Tư không thấy mình nên mỗi lần đều chẳng kiêng nể gì, hoàn toàn không có chút đoan trang nào, kích thích hoàng hoa đại tướng quân của chúng ta nổi đầy gân xanh, máu suýt chảy ngược.

"Xin ngươi ngậm miệng đi mà!"

Dư Dục chỉ thấy trong lòng mệt mỏi, khổ không thể tả.

Y thề lúc đó mình chỉ kích động vì được sống lại, một lòng muốn bù đắp tiếc nuối kiếp trước nên mới bỏ hết quân tử đoan chính, hệt như tiểu nhân hèn hạ viện cớ giải độc để làm tròn tâm nguyện của mình.

"Cái miệng này của ta đâu thể ngậm được."

Hoa Hiểu Tư tỏ vẻ bất đắc dĩ, "Ngươi là con rùa đen chỉ biết rụt đầu.

Nếu ta nghe lời ngươi ngậm miệng thì làm sao chúng ta nói chuyện rõ ràng được chứ."

Dư Dục vừa thẹn vừa tức.

"Ngươi muốn nói gì hả?"

Hoa Hiểu Tư giống như oán nam đắc ý, lại ôm chặt người không chịu buông tay.

"Đương nhiên là bàn chuyện thành thân rồi."

Hoa Hiểu Tư hết sức ai oán, "Thân thể trong trắng của bản tướng quân đã bị Dư phó tướng vô tình cướp đi, nếu ngươi không cho ta danh phận đàng hoàng thì ta còn mặt mũi nào sống trên đời này nữa."

Thân thể trong trắng?

Vô tình cướp đi?

Không còn mặt mũi?

Dư Dục cạn lời.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
18


Đất nứt, núi lở, vô số cát đá lăn xuống.

Mưa to cuốn trôi tay cụt chân đứt, rốt cuộc không thấy người kia đâu nữa.

Khi Hoa Hiểu Tư giật mình ngồi bật dậy, dường như trong mũi còn ngửi thấy mùi máu thoang thoảng.

"Cá ngốc!"

Hắn lau mặt, từng giọt mồ hôi lạnh rơi xuống.

Hoang đường, Hoa Hiểu Tư hắn chinh chiến bao năm, có cảnh gì mà chưa từng thấy, lẽ nào lại bồn chồn bất an vì một giấc mơ huyễn hoặc hay sao.

Hắn biết rõ trận động đất lần này không có ai bị thương, Dư Dục cũng được hắn bảo vệ an toàn rồi đưa về phủ Thượng thư.

Lẽ ra giờ này hắn nên mơ thấy Chu Công chứ không phải động đất.

Nhưng Hoa Hiểu Tư vẫn đứng ngồi không yên, trong lòng như có một ngàn con cóc nhảy nhót làm hắn tâm phiền ý loạn, nôn nóng bất an.

"Thôi thôi!"

Hoa Hiểu Tư xoay người nhảy xuống giường rồi cưỡi ngựa ra cửa ngay trong đêm.

——————

Phủ tướng quân và phủ Thượng thư chỉ cách nhau hai con phố nên không xa.

Nhưng dù có gần hơn nữa cũng không có đạo lý đãi khách vào giờ gà còn chưa dậy này.

Đêm hôm khuya khoắt, e là người gác cổng còn đang ngủ gật.

Hoa Hiểu Tư lượn trước cổng phủ Thượng thư ba vòng mà một hộ vệ ra xem cũng không thấy.

Đúng là lười biếng mà, nếu ở trong quân đội, hang ổ bị kẻ địch xốc lên chắc cũng chưa biết.

Hoa Hiểu Tư lo lắng cột ngựa ở dịch trạm nơi góc đường rồi chuẩn bị trèo tường.

Nực cười, tường rào này trộm vặt cũng leo được, sao có thể làm khó hắn chứ.

Hoa Hiểu Tư mượn lực đạp một cái rồi phi thân lên đầu tường, sau đó nhẹ nhàng xoay người nhảy xuống.

Quả nhiên dễ như trở bàn tay, hạ bút thành văn, hắn chẳng cần tốn bao nhiêu sức lực đã lọt vào trong.

"Không biết có chuyện gì mà tướng quân đến thăm lúc nửa đêm vậy?"

Hoa Hiểu Tư giật nảy mình, vừa quay đầu lại thì thấy cha ruột của Cá ngốc, cha vợ tương lai của hắn đang ngồi trong sân nhìn hắn chằm chằm.

"Nhạc......

Ha ha Dư bá phụ, hôm nay tiểu tế tới đây, à không, muộn như vậy mà tiểu tử còn quấy rầy......"

Má ơi, suýt nữa run chân quỳ xuống rồi.

Hắn muốn gặp vợ là sai sao?

Tướng quân gãi đầu.

-------------------------

Tiểu tế: Con rể
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
19


Ban đêm đến nhà người yêu, bị cha ruột người ta bắt tại trận.

Trên đời còn chuyện gì mất mặt hơn nữa không?

Hoa Hiểu Tư nhất thời không trả lời được, xấu hổ đứng đó không dám lên tiếng.

Biết sao bây giờ, lỡ Dư phụ đánh gãy tay hắn thì toi.

Dư thượng thư thấy hắn cũng không vui.

"Tiểu tử thúi nhà ngươi cũng biết mình quấy rầy à?"

Ông đã nhìn Hoa Hiểu Tư lớn lên nên không thể xem hắn là đại tướng quân gì đó.

"Dư bá phụ......"

Dư thượng thư hừ lạnh một tiếng.

"Đến tìm Dục nhi à?"

Hoa Hiểu Tư do dự nửa ngày, thật sự không bịa được lý do nào nên đành phải thừa nhận.

"......

Vâng ạ."

Nghe vậy Dư thượng thư cũng không bất ngờ mà chỉ nói.

"Y về ngủ rồi."

Ý là không cho gặp.

Hoa Hiểu Tư cười khan mấy tiếng.

"À......

Ha ha, vậy mai con lại đến, mai lại đến."

Hắn quay người đi, ngay cả cửa cũng không tìm mà tiếp tục trèo tường, nhưng đạp ba cái vẫn không leo lên được, chỉ có thể ngượng ngùng phủi ống quần.

"Không gặp được y mà ngươi không nóng lòng à?"

Hoa Hiểu Tư lập tức quay phắt lại, thành khẩn nói.

"Nóng chứ ạ......

Nhưng ngài có cho con gặp y không?"

Nhìn tình cảnh đêm nay, nói không cố ý chặn hắn thì còn lâu hắn mới tin.

Dư thượng thư đã sắp tức quá hóa cười, ông không ngờ thằng ranh con này cũng có ngày sợ mình.

"Ngươi và con ta cùng đến biên cương nhiều năm, nói là sớm chiều ở chung cũng chưa đủ, sao lão phu có thể chia rẽ các ngươi chứ?"

"Đương nhiên là không chia rẽ được rồi ạ!"

Hoa Hiểu Tư đầu tiên là luôn miệng khẳng định, sau đó mới sững sờ, "......

Ý ngài là?"

Dư thượng thư hắng giọng.

"Lão phu không nói gì đâu nhé."

Hoa Hiểu Tư được đà lấn tới, quỳ phịch xuống ôm quyền hành lễ.

"Dư thượng thư, Dư bá phụ, nhạc phụ đại nhân!"

Dọa cho ông cụ nhảy dựng lên.

"Như vậy sao được!"

Hoa Hiểu Tư không cho đỡ mà khăng khăng quỳ gối không chịu đứng dậy.

"Được mà được mà!

Có gì không được chứ ạ!"

Hắn đổi cách xưng hô quá nhanh, suýt nữa làm Dư thượng thư tức nghẹn, "Nhạc phụ đại nhân xin nhận một lạy của tiểu tế ạ!"

Quan văn cả đời giảng đạo lý đã bao giờ gặp kẻ vô lại như vậy đâu, chỉ có thể nói.

"Chuyện hôn nhân đại sự tuy là cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy nhưng không phải ngươi cứ quỳ là được đâu."

"Vâng vâng, tiểu tử biết rồi ạ."

Hoa Hiểu Tư hết sức vui vẻ, hớn hở muốn đến chỗ Dư Dục làm lưu manh.

"Khoan đã......"

Dư thượng thư cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, "Ở bên Dục nhi, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?

Y là......"

Hoa Hiểu Tư không hiểu ý Dư thượng thư nhưng vẫn kiên định như cũ, giọng nói nhẹ tênh.

"Có gì để nghĩ đâu ạ?

Đời này con chỉ mong ở bên y, dù y có là búa rìu câu xiên gì đi nữa con cũng không bao giờ thay lòng."

Tình chẳng biết bắt đầu tự bao giờ, chỉ trong khoảnh khắc đã đắm say.

Hắn chỉ cần con cá ngốc này thôi.
 
Back
Top Bottom