Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Ly dị xong bá tổng yêu thế thân

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
294287238-256-k156896.jpg

[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trương Đại Cát
Nhân vật chính: Chẩm Lập Phong (Alpha) x Vệ Tiêu (Vệ Tiểu Thảo) (Beta)



đammỹ​
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
01


Tác giả: Trương Đại Cát

Nhân vật chính: Chẩm Lập Phong (Alpha) x Vệ Tiêu (Vệ Tiểu Thảo) (Beta)

Tag: ABO, gương vỡ lại lành, 1v1

☆.。.:・°☆.。.:・°☆.。.:・°☆.。.:・°☆

01

Đời này chuyện liều lĩnh nhất Vệ Tiểu Thảo từng làm chính là vào thành phố chưa làm nên cơm cháo gì đã được một ông chủ lớn bao nuôi.

Hôm đó cậu ra chợ người treo bảng nhận sửa đồ điện và làm hồ, đang thấp thỏm ngồi chờ việc thì bị gọi đi.

"Ông chủ, ngài muốn xây tường hay lắp đường ống ạ?"

Alpha cao lớn mặc vest mang giày da trước mặt nhìn cậu thật lâu mới mở miệng nói.

"Anh...... muốn em."

Vệ Tiểu Thảo chẳng hiểu ra sao nhưng vẫn ngơ ngác đi theo anh, cuối cùng trở thành tiểu tình nhân của ông chủ lớn.

Cậu được ông chủ dẫn về nhà, bước vào biệt thự ba tầng kiểu Tây, quần áo toàn hàng hiệu, ngay cả trái cây cũng to hơn loại ở quê cậu.

——————

Mỗi ngày Vệ Tiểu Thảo chẳng cần phải làm gì, ông chủ đối đãi với cậu cực kỳ hào phóng, chỉ cần cậu thông báo mình muốn đi đâu là được, còn cho cậu một tấm thẻ đen để tiêu xài tùy ý.

Vệ Tiểu Thảo cầm tấm thẻ này suy nghĩ cả đêm, hôm sau ra chợ mua hạt giống rau củ về trồng ngoài vườn.

Tiếc là ở chợ không cho quẹt thẻ nên Vệ Tiểu Thảo đành phải móc tiền túi ra mua.

Trong túi cậu cũng chẳng có mấy đồng.

Chính vì không có tiền nên cậu mới định vào thành phố làm thuê.

Lúc trước cậu xui xẻo bị tảng bê tông trên trần phòng tắm rơi trúng đầu, tuy không chết nhưng phải nằm viện khá lâu, đến khi cậu bình phục thì chẳng còn gì ngoài căn nhà bà nội để lại, cậu không được học hành bao nhiêu nên không thể làm việc bàn giấy mà chỉ có thể vào thành phố bán sức lao động, tuy không mạnh bằng alpha nhưng ít nhiều gì cũng là beta, chịu khó một chút vẫn có thể nuôi sống mình.

Nào ngờ Vệ Tiểu Thảo không bán được sức lao động mà lại thành bán thân.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
02


Ông chủ là một alpha rất kỳ lạ.

Rõ ràng vừa có ngoại hình vừa có tiền nhưng lại không chịu tìm omega mềm mại yêu kiều mà cứ thích bao nuôi beta khô khan như cậu.

Vệ Tiểu Thảo đã ở đây gần một tháng, ngày nào ông chủ cũng về nhà đúng giờ, việc đầu tiên khi bước vào cửa là gọi Vệ Tiểu Thảo.

"Tiểu Thảo!

Anh về rồi!"

Vệ Tiểu Thảo phải vội vàng đáp lại.

Có lần Vệ Tiểu Thảo xới đất cho mấy chồi non mới nhú ngoài vườn nên không nghe thấy ông chủ gọi, chỉ chốc lát sau alpha này đã đi chân trần lao ra vườn, vừa thấy cậu thì ôm chầm rồi bật khóc làm cậu hết hồn.

Một alpha mà lại mít ướt như thế khiến Vệ Tiểu Thảo thấy hơi mất mặt.

Thỉnh thoảng ông chủ ngẩn người nhìn cậu, một lát sau vành mắt lại đỏ lên.

Ban đêm hai người ngủ chung, ông chủ luôn đòi ôm cậu, hôn cậu, sau đó rưng rưng nước mắt không chịu buông tay.

Anh gọi cậu là bảo bối, là em yêu, là cục cưng.

Vệ Tiểu Thảo nổi hết cả da gà nhưng vẫn ráng nhịn vì những lúc đó ông chủ thật sự rất đáng thương.

Nhìn thì cao to nhưng vô cùng tội nghiệp.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
03


"Tiểu Thảo!

Anh về rồi!"

Vệ Tiểu Thảo vừa nghe thấy giọng nói này thì vội vàng trả lời rồi đi ra khỏi bếp.

"Đây đây!"

Trên người cậu còn đang mặc tạp dề, khi gặp ông chủ ngữ khí của Vệ Tiểu Thảo rất ôn hòa, "Ông chủ về rồi à, tối nay chúng ta ăn đầu cá kho tiêu được không?"

"Được chứ."

Ông chủ ôm mặt cậu hôn một cái, nhìn anh có vẻ rất vui, "Tiểu Thảo cho ăn gì anh ăn nấy, Tiểu Thảo nấu món nào anh cũng thích hết."

Vệ Tiểu Thảo nấu nướng cũng tạm được nhưng hình như tai nạn lần trước làm đầu óc bị ảnh hưởng nên nhiều lúc nêm nếm không vừa miệng lắm.

Tuy vậy ông chủ vẫn rất khách sáo, bất kể ngon hay dở cũng ăn không ít, chỉ là thỉnh thoảng vừa ăn vừa khóc làm Vệ Tiểu Thảo phát hoảng.

"Ông chủ, không ngon thì đừng ăn nữa, tôi nấu cho anh món khác nhé?"

Tiếc là cậu khuyên mấy cũng vô ích, ông chủ không chịu nghe lời cậu mà cứ ăn liền tù tì.

Cơm nước xong xuôi, ông chủ không cho Vệ Tiểu Thảo rửa chén mà khăng khăng đòi tự mình làm.

Vệ Tiểu Thảo luôn cảm thấy dùng máy rửa chén chỉ tổ phí nước, nhưng thấy ông chủ tích cực chủ động như vậy cậu cũng không tiện nói gì, thế là đành để ông chủ làm theo ý mình.

Hôm nay ông chủ lại khóc.

Vệ Tiểu Thảo đang nửa mê nửa tỉnh thì nghe ông chủ khóc, cậu thật không hiểu alpha này lấy đâu ra nhiều nước mắt như vậy.

Cậu mở mắt ra mới phát hiện ông chủ mơ thấy gì đó nên khóc, cậu đưa tay xoa đầu ông chủ rồi vỗ về dỗ dành.

"Không sao không sao, ngoan nha đừng sợ."

Có lẽ ông chủ được cậu trấn an nên dần dà không còn nghẹn ngào nữa, còn ôm cậu lẩm bẩm.

Ông chủ nói: "Anh sai rồi, bảo bối.

Em đừng đi mà......"

Vệ Tiểu Thảo vỗ lưng ông chủ, không còn buồn ngủ mà nhìn chằm chằm cái đinh trên tường ngẩn người.

Rõ ràng ông chủ đã có bảo bối, sao còn phải tìm cậu nữa chứ.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
04


Vệ Tiểu Thảo biết mình rất giống người nào đó.

Bởi vì ngày đầu tiên cậu vừa theo ông chủ vào cửa thì dì giúp việc trong nhà đã nói như quen biết từ lâu: "Tiên sinh về rồi ạ."

Lúc ấy cậu cũng chẳng nghĩ gì nhiều, giờ ngẫm lại có thể là nhầm với người kia.

Cả ngày cậu rảnh rỗi không có gì làm, chỉ thỉnh thoảng giúp sửa sang đồ đạc trong nhà, nhưng phòng làm việc thì cậu chưa từng vào vì ngày đầu tiên ông chủ đã dặn cậu.

Ngoại trừ phòng làm việc thì mọi chỗ khác đều có thể ra vào tùy ý.

Vệ Tiểu Thảo vốn không có tính tò mò, dặn sao thì cậu nghe vậy, cũng chẳng băn khoăn gì.

Trong nhà rõ ràng có dấu vết của một người khác từng sống ở đây.

Mặc dù tủ áo của ông chủ để trống một nửa nhưng ly nước đôi còn đặt trên bàn.

Khi Vệ Tiểu Thảo dọn giường còn phát hiện tuy bao gối đều có vết tích sử dụng nhưng độ mòn không giống nhau, alpha thay cũ đổi mới càng mạnh thì vật ông chủ dùng qua càng mau cũ hơn.

Cậu chưa từng thấy ảnh người kia nhưng có lẽ dáng dấp rất giống mình, lần trước ông chủ dự tiệc với bạn uống say, lúc cậu đến đón còn dọa những người kia giật nảy mình.

——————

Lẽ ra lần đó tài xế phải đi đón.

Nhưng con tài xế bị sốt nên không đi được, thế là gọi điện nài nỉ cậu đi thay.

Vệ Tiểu Thảo rất dễ thông cảm, cậu hỏi địa chỉ rõ ràng rồi lái xe đi giùm tài xế một chuyến.

Trước kia cậu lấy hàng từng lái xe tải, giờ lái xe thể thao cũng rất mau quen tay.

Vừa dừng trước cổng nhà hàng đèn đuốc sáng trưng thì cậu trông thấy ông chủ say mèm ở đại sảnh.

"Giao anh ấy cho tôi đi."

Bạn ông chủ vừa thấy Vệ Tiểu Thảo xuất hiện thì mặt ai cũng tái mét.

"Chị dâu......

À không chào Tiêu ca."

Mấy alpha đi theo ông chủ luống cuống thanh minh, "Tụi em và Phong ca chỉ đi ăn một bữa thôi, Phong ca mới uống mấy ly đã nằng nặc đòi về nhà, không...... không làm gì khác đâu."

Vệ Tiểu Thảo lười giải thích dài dòng với họ nên chỉ lặp lại: "Cứ giao anh ấy cho tôi là được rồi, các anh đi đi."

Ông chủ say mèm bị đám bạn đẩy sang cho cậu, chưa kịp đỡ thì ông chủ bắt đầu vùng vằng.

"Cậu là ai?

Đừng lôi kéo tôi!

Bảo bối của tôi mà thấy sẽ giận tôi mất......

Buông ông ra!"

"Phong ca......

Anh mở mắt ra nhìn xem, Tiêu ca tới đón anh đó, đừng ầm ĩ nữa."

Bạn ông chủ trố mắt nhìn rồi xúm lại khuyên can, cũng may ông chủ mở mắt ra thấy rõ mặt Vệ Tiểu Thảo thì lập tức mừng rỡ.

Sau đó vui vẻ dựa vào người cậu rồi tủi thân nói.

"Bảo bối......

Em đừng giận anh mà.

Anh chỉ uống tí xíu thôi, vì là sinh nhật Lục Chỉ Nhi nên anh mới uống chứ không phải la cà nhậu nhẹt đâu, bình thường anh...... bình thường không uống đâu."

Vệ Tiểu Thảo nhìn ông chủ mọi khi hình người dạng chó giờ lại nũng nịu lấy lòng thì im lặng nửa ngày mới lên tiếng.

Cậu nói.

"Ừm, về nhà thôi."
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
05


Thật ra ông chủ là một alpha rất giỏi giang.

Kinh doanh ăn uống hết sức phát đạt, chỉ cần thu phí nhượng quyền mỗi năm cũng kiếm được một khoản kếch xù.

Ông chủ chưa già, ngoại hình không tệ, ăn mặc sang trọng, sao lại muốn bao nuôi một beta cái gì cũng không có như Vệ Tiểu Thảo chứ.

Không ai nói cho Vệ Tiểu Thảo biết nguyên nhân, nhưng cậu đã đoán ra phần nào.

Chắc vì cậu rất giống "bảo bối" mà ông chủ hay gọi.

Hẳn là cực kỳ giống, nhìn vào sẽ không phân biệt được ai với ai.

Mấy ngày trước trong nhà không có gì làm nên cậu nặn sủi cảo giết thời gian, chợt thấy có khách không mời xông vào luôn mồm đòi giới thiệu đối tượng cho ông chủ.

"Tôi là mợ của Lập Phong mà, chẳng lẽ không thể giúp nó chút chuyện nhỏ này sao?

Cơ ngơi của nó lớn thế này mà không ai chăm sóc nó chu đáo thì sao được, tôi có đứa cháu......"

Bà ta vừa thấy Vệ Tiểu Thảo thì im bặt, khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng rồi lắp bắp lên tiếng chào cậu.

"Cháu......

Hai đứa làm lành rồi à."

Giọng bà ta như băng cát-xét bị rè, "Mợ đã bảo mà, vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, tốt quá rồi tốt quá rồi."

Vệ Tiểu Thảo chỉ nghe chứ không trả lời, bà mợ muốn giới thiệu đối tượng cho ông chủ đành cun cút ra về.

Vệ Tiểu Thảo bỏ cái sủi cảo to tròn cuối cùng vào mâm.

Cậu thầm nghĩ xem ra không chỉ có bề ngoài giống mình.

Mà tính tình "bảo bối" này còn rất hung dữ.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
06


Vệ Tiểu Thảo không thể hiểu được tại sao trong lòng thương nhớ một người mà lại đi tìm người khác.

Nhưng cậu cũng chẳng để ý lắm.

Dù sao cậu chỉ là người làm công nên không cần hiểu rõ tâm lý ông chủ mà chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được.

Huống chi công việc này cũng không lâu bền gì, Vệ Tiểu Thảo biết rõ điều này nên tranh thủ tìm đường khác cho mình trước khi bị ông chủ sa thải.

Cậu quyết định bày quầy bán thử đồ ăn vặt.

Bởi vì cậu thấy dưới tầng hầm có một quầy hàng phủ đầy bụi bặm.

Tuy hơi cũ nhưng vẫn còn dùng được nên Vệ Tiểu Thảo không muốn lãng phí.

Tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy mà.

Chuyện này cậu cũng không nói với ông chủ mà âm thầm chuẩn bị một mình.

Mỗi sáng ông chủ dậy lúc bảy giờ, năm rưỡi chiều mới về nhà, Vệ Tiểu Thảo có thể bày quầy bán hàng trong khoảng thời gian này.

Quầy của cậu gắn vào xe lam có thể lái đi lái về, thế là cậu ra ngoài thăm dò vài ngày tìm chỗ bán, sau đó tìm được một chỗ tốt trong hẻm nhỏ đối diện trường học.

Muốn bày quầy ở đây phải trả phí quản lý năm mươi tệ mỗi ngày, nhưng đây không phải vấn đề lớn.

Cổng chính trường học là nơi hết sức đắc địa, cậu bày quầy trên đường học sinh đi qua không sợ ế ẩm.

Món cậu bán rất đơn giản —— Gà rút xương Tứ Xuyên ăn nguội.

Xâu chay năm xu, xâu mặn một tệ, mười tệ hai mươi xâu bất kể chay mặn.

Bọn trẻ rất chuộng món này nên ngày đầu tiên kinh doanh Vệ Tiểu Thảo nghe thấy thùng tiền của mình kêu xủng xoảng cả buổi.

Kiếm lời rồi kiếm lời rồi, Vệ Tiểu Thảo cười tủm tỉm.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
07


Đây chính là việc buôn bán không vốn vạn lời.

Tiền cậu mua nguyên liệu do ông chủ cho, quầy bày hàng có sẵn trong nhà ông chủ, nồi niêu chén bát cũng là vật dụng của ông chủ.

Ngoại trừ sức lực thì Vệ Tiểu Thảo chẳng phải tốn gì khác, mỗi ngày kiếm ít tiền đều là của mình.

Vệ Tiểu Thảo rất siêng năng chịu khó, mỗi ngày đưa ông chủ đi làm xong thì tiện đường ghé chợ mua nguyên liệu về sơ chế, xâu vào que tre rồi chờ giữa trưa học sinh tan học thì bày quầy bán hàng, cấp tiểu học tan lúc ba giờ rưỡi chiều, cậu nán lại thêm một lát đến khoảng năm giờ thì về nhà trước khi ông chủ tan tầm.

Dì giúp việc trong nhà cũng xúm vào giúp cậu, một ngày của Vệ Tiểu Thảo hết sức bận rộn.

Thật ra bán ở chợ đêm kiếm được nhiều tiền hơn nhưng buổi tối ông chủ về nhà xem như thời gian làm việc của Vệ Tiểu Thảo, cậu không tiện công khai làm hai việc cùng lúc nên đành thôi.

Ông chủ alpha này quả thực rất quấn người, rõ ràng đã lớn như thế mà cả ngày cứ thấp thỏm nhìn cậu, ánh mắt luôn dán chặt vào cậu như sợ bị bỏ rơi.

Mặc dù Vệ Tiểu Thảo không nói cho ông chủ biết việc làm ăn của mình nhưng cũng chẳng cố giấu diếm nên chuyện này nhanh chóng bị ông chủ phát giác.

Trưa hôm đó ông chủ ra ngoài ăn cơm với khách, tình cờ đi ngang qua quầy hàng của Vệ Tiểu Thảo gần cổng trường nên lập tức nhận ra cậu.

Kết quả Vệ Tiểu Thảo đang mải mê đếm tiền thì chợt thấy một quý ngài alpha chất lượng cao ăn mặc chỉn chu với bộ dạng cực kỳ khẩn trương xuất hiện trước mặt cậu.

Anh nói.

"Tiểu Thảo, sao em lại ra đây bán hàng rồi?

Em có mệt không?

Có cần nghỉ ngơi một lát không?"

Vệ Tiểu Thảo vừa bán hết xâu gà cuối cùng, cậu vừa dọn quán vừa cười với ông chủ.

"Ban ngày tôi rảnh nên ra đây bán chơi chơi ấy mà, kiếm được đồng nào hay đồng nấy."

Ông chủ nắm bả vai cậu hoảng sợ hỏi: "Em không có tiền xài à?!"

"Hả?"

Vệ Tiểu Thảo bị bộ dạng này của ông chủ làm giật mình, sửng sốt giây lát mới trả lời, "Đúng vậy......

Tôi lấy đâu ra tiền chứ, tôi có tiền để xài sao?"

Đúng thế, ông chủ bao ăn bao ở bao buôn bán nhỏ chứ có phát lương cho cậu đâu.

Tiểu Thảo là cỏ nghèo mà.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
08


Ông chủ sững sờ tại chỗ.

Anh quả là một ông chủ không đủ tư cách.

Nuôi người ta mà ngay cả lương cũng không trả, để người ta phải đi bán gà rút xương mới có thể miễn cưỡng sống qua ngày.

Nhất thời anh không biết nói gì cho phải, phản ứng cũng chậm chạp theo, anh nói: "Em có thể......

đòi anh mà."

Vẻ mặt anh đầy ngượng ngập như không quen nói kiểu này.

Vệ Tiểu Thảo cảm thông cười nói: "Tôi ngại lắm, ngài đã bao ăn bao ở rồi, đâu có lý nào còn phát tiền nữa."

Ông chủ thuê cậu làm việc rất nhẹ nhàng, bao ăn bao ở, ngoại trừ thỉnh thoảng làm bảo mẫu dỗ người thì chẳng còn việc gì khác.

Lúc đầu Vệ Tiểu Thảo cứ tưởng phải trả giá tương xứng nhưng nhiều nhất chỉ hôn một cái mà thôi, không đau không ngứa cũng chẳng mất miếng thịt nào.

Một công việc hết sức nhàn hạ!

——————

Vệ Tiểu Thảo không nói gì nữa, ông chủ cũng lặng thinh, đến khi cậu lái xe kéo quầy hàng về nhà thì anh mới nói chuyện với cậu.

"Em......

Em đi theo anh."

Ông chủ ra hiệu cho Vệ Tiểu Thảo đi theo mình, đây là lần đầu tiên cậu vào phòng làm việc.

Thật ra trong phòng cũng chẳng có gì ghê gớm lắm.

Vệ Tiểu Thảo nhìn quanh thấy không khác gì những phòng còn lại, nhưng cậu luôn giữ phép lịch sự nên không còn nhìn ngó khắp nơi mà chỉ dán mắt vào người ông chủ.

Ông chủ mở ngăn kéo rút ra một tấm thẻ ngân hàng đơn giản từ xấp thẻ dày đưa cho Vệ Tiểu Thảo.

"Thẻ này cho em đấy, em cất đi, mật mã là sinh nhật anh."

Nói xong anh đứng dậy định dẫn Vệ Tiểu Thảo ra ngoài nhưng cậu vẫn đứng im.

"Sao thế?"

Vệ Tiểu Thảo ngượng ngùng gãi đầu: "Sinh nhật ngài là ngày nào ạ?"

Sắc mặt ông chủ lập tức trở nên khó coi nhưng dịu lại rất nhanh, anh ôn hòa nói.

"Mật mã là 614614."

"Vâng."

Vệ Tiểu Thảo lẩm nhẩm trong đầu ba lần, nghĩ thầm ngày mai có rảnh thì đi chuyển ít tiền vào thẻ mình.

Cậu lật qua lật lại tấm thẻ rồi thở phào nhẹ nhõm.

Đây là thẻ tiết kiệm bình thường không khác gì thẻ của cậu nên cậu biết cách dùng.

Cậu khẽ thở phào, ngón tay cũng vô thức run lên, sơ ý làm rơi thẻ ngân hàng xuống đất.

Vệ Tiểu Thảo vội vã khom người nhặt lên, ông chủ đã bước ra ngoài cửa.

"Sao thế?"

"Không có......

Không có gì ạ."

Vệ Tiểu Thảo đứng thẳng dậy rồi cầm thẻ ngân hàng vội vàng đi theo ông chủ.

Cậu chẳng nói thêm gì khác.

Cũng không nói lúc nãy khom người nhặt thẻ đã thấy một món đồ chơi trẻ con nằm dưới đáy bàn.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
09


Sao trong nhà alpha độc thân lại có đồ chơi trẻ con?

Vệ Tiểu Thảo hơi thắc mắc nhưng cũng chẳng nghĩ nhiều.

Bởi vì từ lúc bắt đầu cậu đã hạ quyết tâm không thể ở đây mãi được.

Thật ra chỉ là nông nổi nhất thời mà thôi, giờ nghĩ lại sở dĩ lúc đó cậu đi theo ông chủ là vì ba ngày liền không tìm được việc nên mới bị váng đầu.

Vệ Tiểu Thảo không có ý định tìm hiểu tình cảm riêng tư của ông chủ, cậu cảm thấy đây chẳng khác nào tự tìm phiền phức, nhưng cậu và người kia gặp nhau ngày đêm nên thật sự rất dễ nhìn ra manh mối.

Mỗi ngày chỉ cần ngồi xâu gà vào que cũng được nghe dì giúp việc kể rất nhiều chuyện.

"Thấy cậu trở về tôi cũng nhẹ lòng hẳn."

Dì giúp việc là beta khoảng năm mươi tuổi, làm việc hết sức nhanh nhẹn, vừa phụ cậu vừa nói chuyện phiếm, "Từ lúc cậu mướn tôi tới giờ cũng đã bốn năm năm rồi còn gì.

Tình cảm của cậu và Chẩm tiên sinh thế nào tôi đều hiểu hết......

Người với người bên nhau cũng chẳng dễ dàng gì, gây gổ cãi cọ là chuyện bình thường, tu mười năm mới được chung thuyền, tu trăm năm mới được chung gối mà."

Cuối cùng Vệ Tiểu Thảo vẫn không kìm được lòng hiếu kỳ của mình, cậu im lặng một hồi mới giả bộ thở dài: "Nhưng còn con cái......"

Cậu nói lấp lửng rồi lại thở dài thườn thượt.

Quả nhiên dì giúp việc vội an ủi cậu: "Tôi biết các cậu rất buồn vì chưa có con, tôi cũng làm mẹ rồi nên rất hiểu cảm giác này......

Nhưng các cậu vẫn còn trẻ mà, cứ bồi bổ nhiều vào kiểu gì sau này cũng có một đứa con khỏe mạnh thôi."

Vệ Tiểu Thảo lỡ tay bẻ gãy một que tre.

Chậc.

Ông chủ này thật chẳng ra làm sao.

Vợ con đều không giữ được, đúng là vô dụng mà.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
10


Vệ Tiểu Thảo không phải tấm gương đạo đức gì, dù biết được chút bí mật của ông chủ cũng chẳng có bất kỳ phản ứng nào.

Tình cảm giữa ông chủ và cục cưng bảo bối có tốt hay không đều chẳng liên quan gì đến Vệ Tiểu Thảo.

Cậu vẫn làm tròn bổn phận của mình, buổi tối đi tắm còn chịu khó ủ tóc.

Cậu là beta nên không có pheromone như alpha hoặc omega, nhưng cậu rất thích làm cho mình thơm ngào ngạt.

Trước kia ở quê cậu luôn chăm chỉ tắm xà bông thơm từ đầu đến chân.

Giờ có điều kiện đương nhiên phải hưởng thụ rồi.

Cậu không quan tâm ông chủ đối với mình thế nào, nhưng đến khi tắm xong vào phòng ngủ thì thấy ông chủ cố chống lại cơn buồn ngủ nằm trong chăn chờ cậu.

Đầu giường vẫn sáng đèn, khung cảnh vô cùng ấm áp.

"Em tắm xong rồi à."

Giọng ông chủ đã rất buồn ngủ nhưng vẫn cố đợi Vệ Tiểu Thảo lên giường.

"Vâng."

Vệ Tiểu Thảo ngồi xuống giường đưa tay tắt đèn, "Ông chủ đừng chờ tôi mà cứ ngủ trước đi."

Ông chủ xích lại gần ôm cậu dụi dụi như trẻ con rồi dựa vào gối.

"Không sao, anh cũng chưa buồn ngủ mà."

Vệ Tiểu Thảo bị chăn mền ấm áp phủ lên tận cằm, trong chăn toàn là hương táo gai trên người alpha.

Ngọt ngào xen lẫn một chút xíu chua.

Vệ Tiểu Thảo ậm ừ lên tiếng.

"Ừm."

Ông chủ rất tự nhiên ôm chặt cậu trong chăn rồi lẩm bẩm hỏi cậu.

"Bán hàng mệt không?"

Vệ Tiểu Thảo không muốn nói chuyện lắm nên trả lời nhát gừng.

"Vẫn ổn."

"Có muốn......"

Ông chủ kề vào tai cậu nói nhỏ, "Đến công ty làm không?

Đúng lúc chỗ anh đang cần người......"

"Không cần đâu."

Vệ Tiểu Thảo đẩy anh ra rồi quấn chặt mền không để lọt gió, "Giờ tôi đang buôn bán tốt lắm, vả lại tôi cũng chẳng biết làm gì khác, đến công ty ngài chỉ tổ làm vướng chân người ta thôi."

"Nhưng......"

"Tôi buồn ngủ quá......"

Vệ Tiểu Thảo ngáp một cái chảy nước mắt, "Ngủ trước được không?"

"Ngủ đi ngủ đi......"

Ông chủ ngừng lại câu chuyện rồi đưa tay sửa góc chăn cho Vệ Tiểu Thảo, còn vỗ về chúc cậu ngủ ngon, "Tiểu Thảo ngủ ngon nhé."

"Ngủ ngon."

Vệ Tiểu Thảo trở mình quay lưng về phía ông chủ rồi nhắm mắt lại.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
11


Vệ Tiểu Thảo ngã bệnh.

Hôm đó cậu quên mang dù, trên đường về nhà trời đột nhiên đổ mưa to làm Vệ Tiểu Thảo ướt sũng.

Thế là cậu biến thành cọng cỏ héo rũ đáng thương.

Nhưng cậu chẳng đoái hoài gì đến mình, vừa đến nhà thì để nguyên bộ đồ ướt nhẹp vội vã dọn hàng, đợi đến khi nhớ ra thay đồ thì nước mưa trên người đã bị thân nhiệt hong khô quá nửa.

Cậu cứ đinh ninh không sao, kết quả đến tối thì bắt đầu phát sốt.

Đúng lúc Chẩm Lập Phong bận việc công ty không về ăn tối, nửa đêm mới rón rén vào phòng ngủ, còn chưa nằm xuống đã bị toàn thân nóng hổi run rẩy của Vệ Tiểu Thảo làm giật nảy mình.

Anh vội đi lấy nhiệt kế trong nhà, sốt ba mươi tám độ bảy.

——————

Đầu óc Vệ Tiểu Thảo choáng váng, nửa mê nửa tỉnh nhíu chặt mày, được Chẩm Lập Phong đỡ dậy đút thuốc cũng không mở mắt ra nổi.

"Ừm......"

"Bảo bối ngoan, em ngủ đi......

Anh thay đồ cho em nhé."

Cậu đang đổ mồ hôi nên cả người ẩm ướt như mới vớt ra khỏi nước, áo ngủ dính chặt vào người hết sức khó chịu.

Chẩm Lập Phong nhẹ nhàng cầm khăn nóng lau mình cho cậu rồi nghĩ hết cách để làm cậu dễ chịu hơn một chút.

Vệ Tiểu Thảo vô cùng đáng thương thở dài.

Vệ Tiểu Thảo mơ màng nghĩ quả nhiên tra nam rất biết dỗ người, cậu đã lớn thế này mà chưa từng được ai chăm sóc cả.

Cậu vẫn nhớ rõ lời bài hát thiếu nhi kia.

Không thơm như hoa, không cao bằng cây, Vệ Tiểu Thảo chỉ là ngọn cỏ không ai biết đến.

Cậu là beta chẳng ai thèm ngó ngàng, từ nhỏ chỉ có bà nội nuôi lớn.

Bà nội cậu ở góa từ khi còn rất trẻ, một mình nuôi cha Vệ Tiểu Thảo lớn lên.

Nhưng cha cậu cũng đoản mệnh, chưa đầy ba mươi tuổi đã trượt chân ngã xuống lầu ở công trường qua đời, lúc đó cậu vẫn chưa thôi nôi, mẹ cậu nhận tiền trợ cấp xong thì bỏ cậu lại cho bà nội rồi đi biệt tích.

Nhưng bà nội đã lớn tuổi, sức khỏe cũng không tốt nên từ khi cậu bắt đầu hiểu chuyện thì bà nội hầu như nằm liệt trên giường, Vệ Tiểu Thảo không chỉ chăm sóc mình mà còn phải chăm sóc cả bà nội.

Nhưng sau đó bà nội cũng mất.

Cậu chỉ là một ngọn cỏ dại mà thôi.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
12


Khi Vệ Tiểu Thảo còn chìm đắm trong giấc mộng xưa cũ thì có người đang lo cuống lên vì cậu.

"Lão Chu, tình trạng cậu ấy thế nào?"

Beta bị Chẩm Lập Phong sai bảo đầu bù tóc rối quạu quọ nhìn anh.

Là hàng xóm tốt nửa đêm bị bắt tăng ca, anh đóng lại rương thuốc của mình rồi nói.

"Nhìn cũng giống cảm lạnh bình thường thôi, tiêm thuốc rồi ngủ một giấc xem sao, nếu không ổn thì sáng sớm mai đến bệnh viện khám đi."

Dù sao anh chỉ là một bác sĩ đa khoa mở phòng mạch nhỏ nên không có nhiều bản lĩnh cho lắm.

Họ đã quen biết nhau rất lâu, trước khi giám đốc Chẩm chưa đổi đời thì đã xưng huynh gọi đệ, là hàng xóm thân thiết trong hẻm nhỏ.

Bác sĩ Chu sống một mình với con, đứa nhỏ rất mê đồ ăn vặt của họ nên ăn riết thành quen.

"Bị cảm vốn chẳng có gì nghiêm trọng nhưng trước kia cậu ấy không nghỉ ngơi đủ nên sức khỏe hơi kém, giờ tình trạng không tốt lắm đâu, phải bồi bổ nhiều vào."

Sắc mặt Chẩm Lập Phong hơi khó coi nhưng vẫn trịnh trọng gật đầu.

Anh trả lời.

"Ừm, biết rồi."

Bác sĩ Chu đã hoàn thành sứ mệnh nên nhanh chóng thu dọn đồ đạc về nhà.

Chẩm Lập Phong lại lau người rồi thay quần áo sạch cho Vệ Tiểu Thảo, anh bận tới bận lui, đến khi không còn gì để làm thì Chẩm Lập Phong mới bần thần ngồi xuống cạnh giường.

Anh nắm tay Vệ Tiểu Thảo rồi trân trọng hôn một cái.

Anh buồn bã tự lẩm bẩm.

"Bảo bối, em đừng làm anh sợ mà."
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
13


Chẩm Lập Phong lấy vợ rất sớm.

Mới ngoài hai mươi đã kéo bảo bối nhà mình đi đăng ký kết hôn.

Sau này mọi người quanh anh đều nói anh lấy vợ khi còn trẻ như vậy thật quá đáng tiếc.

Thật ra gặp được người mình thích, cuối cùng còn trở thành người nhà cũng đủ lãng mạn lắm rồi.

——————

Anh và bảo bối quen nhau từ khi anh còn một nghèo hai trắng không có gì trong tay, ngày ngày chỉ biết đi bán hàng rong.

Ngay cả một quầy hàng tử tế anh cũng chẳng có, mỗi ngày phải chạy đông chạy tây để trốn trật tự đô thị kiểm tra đột xuất.

Anh và bảo bối gặp nhau khi đang trên đường trốn trật tự đô thị.

Người ta là một beta thấp bé mà gánh đồ nhiều hơn bất cứ ai, chạy cũng nhanh hơn hẳn.

Hai người họ còn cạnh tranh bán phá lấu, hôm nay anh mua mười tặng hai thì ngày mai tôi tặng kèm nước mơ.

Bảo bối không cao bằng anh nên chỉ có thể ngửa cổ nhìn anh, hệt như cỏ dại từ dưới đất vươn lên, nhỏ bé nhưng luôn tràn đầy sức sống.

Đôi mắt sáng ngời kia làm tim Chẩm Lập Phong đập thình thịch, chỉ hận không thể bắt người về nhà.

Sau đó hai quầy phá lấu hợp thành một quầy, bảo bối cũng thành người của anh.

Họ dành dụm tiền mua một xe bán đồ ăn rồi từ quầy nhỏ này dần dần lớn mạnh, có cửa hàng mang thương hiệu của riêng mình, từ từ mở rộng chi nhánh, cũng xem như có chỗ đứng trong ngành kinh doanh ăn uống.

Tất cả những gì Chẩm Lập Phong đang có đều là thành quả của anh và bảo bối kề vai sát cánh tạo nên, họ đã cùng nhau nếm trải biết bao gian khổ mệt nhọc mới đổi lấy hôm nay cơm áo không lo.

Anh cứ ngỡ họ sẽ chung sống hết đời.

Đến giờ phút này Chẩm Lập Phong vẫn không hiểu tại sao khi anh nghèo xác nghèo xơ mà bảo bối vẫn luôn kề bên, đến khi trong tay anh có bạc triệu......

Thì cậu lại không cần anh nữa.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
14


Vệ Tiểu Thảo bị cảm gần nửa tháng mới dần khỏe lại.

Mỗi ngày Chẩm Lập Phong đều tự tay chăm sóc cậu khiến cậu rất ngại.

Làm gì có ông chủ nào hầu hạ nhân viên chứ, thật chẳng ra sao cả.

Cũng may Vệ Tiểu Thảo mau chóng trở lại cương vị và tiếp nhận nhiệm vụ đầu tiên sau khi bình phục.

Theo ông chủ đi dự hôn lễ của Lục Chỉ Nhi.

——————

Lục Chỉ Nhi là nhân viên cũ của Chẩm Lập Phong, tính ra quen nhau cũng đã chục năm.

Lúc đó quầy ăn vặt của họ mới thăng cấp từ quán lưu động thành cửa hàng, chưa được mấy ngày đã bị trộm viếng.

Tên trộm này chính là Lục Chỉ Nhi.

Khi ấy Lục Chỉ Nhi mới mười tuổi, vì không có gì ăn nên đành phải làm liều đi vào con đường trộm cắp móc túi.

Ban đêm thằng bé run rẩy dùng kỹ thuật mở khóa gà mờ của mình lẻn vào tiệm họ.

Kết quả bị Chẩm Lập Phong bắt quả tang.

Lúc ấy Lục Chỉ Nhi đang ăn say sưa đến nỗi mặt mũi dính đầy tương ớt, ngây ngốc đứng tại chỗ.

Chẩm Lập Phong định túm nó lên đồn công an nhưng bảo bối lại động lòng trắc ẩn.

Cậu giữ Lục Chỉ Nhi lại rồi cho nó một cơ hội làm việc.

Thế là Lục Chỉ Nhi có nơi ăn chốn ở tử tế, nó làm việc rất chăm, sau đó còn được cho đi học như những đứa trẻ bình thường khác.

Lúc trước là ăn trộm nhưng giờ đã có công việc đàng hoàng và tìm được một nửa còn lại của mình.

Có thể nói không có hai vợ chồng Chẩm Lập Phong thì sẽ không có Lục Chỉ Nhi ngày hôm nay.

Lục Chỉ Nhi kết hôn hai người nhất định phải đến dự rồi.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
15


Khi Vệ Tiểu Thảo theo ông chủ đến lễ cưới thì Lục Chỉ Nhi ăn mặc bảnh bao đang đứng trước cổng trông ngóng họ.

Cậu cũng là beta như Vệ Tiểu Thảo, vì lúc nhỏ cực khổ nên vóc dáng hơi thấp bé, so với chiều cao 1m75 của Vệ Tiểu Thảo còn thấp hơn nửa cái đầu nhưng bù lại ngoại hình rất ưa nhìn, còn bạn đời của cậu thì cao hơn Chẩm Lập Phong cả tấc, hai người là bạn cùng trường đại học, một cao một thấp, một tĩnh một động, cũng coi như không đánh nhau thì không quen biết.

Lục Chỉ Nhi sôi nổi hướng ngoại còn nửa kia của cậu lại trầm lặng điềm tĩnh, nhưng khi ở bên Lục Chỉ Nhi thì cực kỳ dịu dàng, ai cũng nhìn ra được tình cảm chân thành sâu sắc của người này.

Lục Chỉ Nhi vừa thấy họ xuất hiện thì hớn hở ra đón rồi luôn miệng chào hỏi.

"Tiêu ca!

Phong ca!

Hai anh tới rồi......

Mau sang bên này ngồi đi."

Lục Chỉ Nhi sắp xếp cho họ ngồi chung với cha mẹ của chú rể kia, phải nói là cực kỳ tôn kính.

Thật ra hôn lễ rất đơn giản, chủ hôn nói lời mở đầu, hai người cùng thề ước rồi trao nhẫn hôn nhau một cái, sau đó nâng ly rượu mời các quan khách, nhưng Vệ Tiểu Thảo lại cảm thấy rất trang trọng.

Đôi mắt sáng rực của cậu nhìn chăm chú vào hai nhân vật chính, ngay cả đồ ăn cũng chưa ăn mấy miếng.

Dường như Vệ Tiểu Thảo rất vui, nhưng lại không rõ mình vui vì lẽ gì.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
16


Tân lang đến bàn trưởng bối kính rượu, mặc dù trước đó Lục Chỉ Nhi cứ lặp đi lặp lại không muốn mất mặt trong ngày vui của mình nhưng vẫn khóc sụt sùi.

"Ly rượu này em xin kính hai anh!"

Thật ra Lục Chỉ Nhi đã có tên đàng hoàng nhưng khi gặp Chẩm Lập Phong và Vệ Tiểu Thảo thì vẫn xem mình là tên nhóc ăn trộm Lục Chỉ Nhi ngày xưa, "Nếu không nhờ các anh...... thì Lục Chỉ Nhi em đã không có ngày hôm nay!"

Cậu nâng ly uống một hơi cạn sạch, Chẩm Lập Phong cũng nhận ly rượu này rồi vỗ vai cậu an ủi.

"Sống tốt như bây giờ đều nhờ bản lĩnh của em cả.

Anh chúc hai em cử án tề mi, trăm năm hạnh phúc!"

"Cám ơn Phong ca......"

Dứt lời Lục Chỉ Nhi lại nhìn sang Vệ Tiểu Thảo, trong mắt tràn đầy mong đợi, cậu cũng muốn nghe Tiêu ca nói gì đó, "Tiêu ca......"

"Chỉ Nhi......"

Vệ Tiểu Thảo mở miệng, cậu cầm tay người em trai nhỏ hơn mình gần mười tuổi này, ngón trỏ chạm nhẹ vào vết sẹo tiếp giáp giữa ngón út và lòng bàn tay, "Em phải sống thật hạnh phúc nhé."

Khi nói lời này ánh mắt cậu sâu thẳm như biến thành người khác, nhưng chỉ giây lát sau lại là Vệ Tiểu Thảo đang làm công.

Lễ cưới kéo dài đến chín giờ tối mới tan cuộc, lúc gần về Lục Chỉ Nhi say khướt được bạn đời dìu đến tiễn họ.

"Khi nào Phong ca và Tiêu ca cưới bù đi!

Các huynh đệ đang chờ uống rượu mừng đấy ạ!"

Chẩm Lập Phong cười gượng rồi kéo tay áo Vệ Tiểu Thảo, sợ cậu nói câu gì không thích hợp.

Cũng may Vệ Tiểu Thảo rất hiểu chuyện, chỉ cười rồi quay sang Chẩm Lập Phong nói.

"Anh đều nghe theo anh ấy."

Một khắc sau bàn tay rũ xuống bên hông cậu lập tức bị nắm lấy.

Cậu nghe ông chủ kích động hứa hẹn.

"Vậy thì cưới ngay!

Cưới thật rình rang vào!"

——————

Chẩm Lập Phong đã hơi say, trên đường về nhà cứ luôn miệng lẩm bẩm trước hôn lễ phải chuẩn bị những gì, tài xế cũng nhịn không được chúc họ trăm năm hạnh phúc.

Vệ Tiểu Thảo chỉ lẳng lặng nghe chứ không trả lời, đến khi về nhà đóng cửa lại rồi dẫn Chẩm Lập Phong đi rửa tay thì cậu mới ngắt lời Chẩm Lập Phong đang líu lo đòi đặt tôm hùm Úc cho tiệc cưới.

"Ông chủ, lúc nãy tôi chỉ nói cho qua chuyện thôi......"

"Nhưng em nói nghe theo anh mà......"

Chẩm Lập Phong lập tức tủi thân, hương táo gai chua chát khiến người ta phải nhíu mày, "Rõ ràng em đã đồng ý rồi mà, còn ở trước mặt nhiều người như thế nữa."

Vệ Tiểu Thảo cúi đầu rửa sạch bọt xà phòng cho người say rượu, giọng nói khẽ khàng của cậu đánh vào chỗ mềm yếu nhất trong tim Chẩm Lập Phong.

"Tôi chỉ là người làm công thôi, ông chủ cứ như vậy thì sau này kết thúc sẽ khó xử lắm."

"Bảo bối......"

Chẩm Lập Phong thẫn thờ nhìn người trước mắt, những lời thân mật biến thành mẩu thủy tinh bị nhai nát rồi nuốt xuống.

Đâm vào cổ họng anh đau rát.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
17


Chẩm Lập Phong được cho uống nước, lau sơ người rồi thay áo ngủ nằm trong chăn.

Vệ Tiểu Thảo đang loay hoay thu gom áo quần hôm nay mặc bị ám mùi rượu.

Anh mơ màng nhìn Vệ Tiểu Thảo tất bật, bóng cậu đổ xuống sàn nhà dưới ánh đèn vàng nhạt, trong lúc mông lung như lại trở về mấy năm trước.

Buổi tối hôm đó họ cũng dự lễ cưới của người khác.

Anh tắm rửa trước rồi leo lên giường chuẩn bị ngủ.

Còn bảo bối nhà anh thì chuẩn bị đồ mặc cho ngày mai, cậu vừa hỏi mặc áo sơmi này có cần thắt cà vạt không vừa làm như lơ đãng nói với anh.

"Anh thấy......

Chúng ta có nên làm đám cưới bù không nhỉ."

Chẩm Lập Phong nhìn cậu quay lại hỏi, trên mặt là nụ cười điềm tĩnh, chính cậu cũng rất bình thản, xem ngày này như bao ngày bình thường khác.

"Làm đám cưới?"

Chẩm Lập Phong nhớ mình đã cười cậu, "Sao em lại nghĩ đến chuyện này?

Nào là đặt tiệc, tìm người chủ hôn, trang điểm chụp ảnh, đủ thứ phiền phức......

Muốn lấy tiền mừng à?"

Cậu bị anh từ chối cũng không giận mà còn cười ha ha rồi đạp nhẹ anh một cái.

"Biến!"

Chẩm Lập Phong nhìn cậu dọn dẹp xong chui vào chăn, còn đùa ác nhét hai chân lạnh như băng của mình vào giữa hai đùi anh.

"Vậy khi nào chúng ta đi mua nhẫn đôi?

Cuối tuần này anh có rảnh không?"

Chẩm Lập Phong khẽ run vì lạnh, xoa đầu bảo bối trả lời.

"Cuối tuần này không được đâu, còn phải ký hợp đồng nhượng quyền nữa."

Anh ôm cậu hôn một cái rồi nhắm mắt lại mơ màng lẩm bẩm, "Em tự mua đi, dù sao tiền và mạng anh cũng nằm hết trong tay em còn gì."

——————

Vệ Tiểu Thảo dọn dẹp xong thì chui vào chăn, cẩn thận lèn chăn vào khoảng trống giữa họ rồi nhẹ nhàng nằm xuống.

Chẩm Lập Phong vẫn chưa ngủ, tay anh từ trong chăn vươn sang kéo ngón tay lạnh như băng của Vệ Tiểu Thảo.

"Cuối tuần chúng ta đi mua nhẫn cưới trước nhé."

Vệ Tiểu Thảo né tránh lòng bàn tay nóng hổi của anh.

"Ông chủ."

Giọng Vệ Tiểu Thảo như vang vọng trong phòng ngủ tối om, cậu nói ——

"Làm vậy không ổn đâu."
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
18


Hầu hết tình yêu được người đời ca tụng đều dừng lại ở lễ cưới.

Từ đó hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc bên nhau, chẳng ai nhắc đến những va vấp trong cuộc sống.

Thật ra dù hai người yêu nhau chung sống lâu ngày cũng sẽ nhàm chán, tình yêu chẳng thể nào tươi đẹp mãi.

Chẩm Lập Phong cũng không ngoại lệ.

Mặc dù anh và bảo bối thật sự đến với nhau vì tình yêu.

Hai người bắt đầu từ khi tay trắng rồi từ từ tạo dựng cơ nghiệp chung, từ thuê phòng đến mua nhà, từ hẻm nhỏ tối tăm đến biệt thự xa hoa lộng lẫy.

Họ đã chứng kiến sự túng bấn chán nản cũng như thời khắc huy hoàng phát đạt của nhau.

Tiền tài có thể khiến một người rực rỡ hẳn lên.

Chẩm Lập Phong cứ thế từ một alpha nghèo xác xơ thành gương mặt mới triển vọng trong ngành.

Cách ăn mặc và tiêu xài của anh lên một đẳng cấp khác, đã ra hình người dáng người.

Giá trị bản thân anh càng cao thì cám dỗ chung quanh cũng ngày càng nhiều.

Người ngưỡng mộ anh, người xưng huynh gọi đệ với anh, người nịnh bợ anh đều có đủ.

Anh u mê lạc lối mà không hề hay biết, ngày nào cũng bị người bên gối mắng.

Bảo bối của anh tuyệt nhiên không bao giờ tâng bốc anh như những người khác mà vẫn đối đãi với giám đốc Chẩm như người ngày xưa cùng mình băng qua bao nẻo đường ngõ hẻm.

Chỉ là Chẩm Lập Phong lại không biết trân trọng điều đó.

——————

"Chẩm Lập Phong, lau nhà đi!"

Chẩm Lập Phong nghe đối phương sai bảo thì miễn cưỡng lên tiếng.

"Chẳng phải có dì giúp việc rồi sao."

"Mấy ngày trước dì ấy xin nghỉ anh không biết à?"

Beta đang tất bật làm việc nhà gọi anh từ xa, "Dì ấy phải về chăm con dâu ở cữ......

Anh tới đây mau đi, em làm không xuể đâu."

"Rồi rồi."

Anh bất đắc dĩ ra hiệu với người trong cuộc gọi video, còn bị trêu chọc.

"Ha ha ha, ông chủ lớn như giám đốc Chẩm mà cũng phải nghe lời phu nhân nữa sao."

"Đâu có......"

Chẩm Lập Phong sĩ diện chống chế, "Tại tôi thương cậu ấy nên không chấp nhặt thôi."

Lúc đó đầu óc anh không còn sáng suốt, bị danh vọng tiền tài làm mờ mắt, càng không chịu được người khác trêu chọc mình sợ vợ, cảm thấy đây là điều hết sức mất mặt.

"Chẩm Lập Phong anh đang bắt rận đấy à?

Lề mà lề mề, làm nhanh lên!"

Thế nên khi anh thấy người kia lôi thôi lếch thếch mặc tạp dề nấu cơm cũng đâm ra bực bội.

"Em chừa cho anh chút mặt mũi với chứ.

Anh vừa họp video bị giám đốc Lưu chế giễu kia kìa."

"Hừ."

Khi đó sự ỷ lại của cậu cũng thành ngang bướng, nũng nịu cũng thành cằn nhằn, "Em chỉ nhờ anh lau mỗi cái nhà mà cũng thành chế giễu anh nữa......

Anh không muốn thì khỏi làm."

——————

Giờ Chẩm Lập Phong đang lúng túng cầm cây lau nhà không biết làm sao.

"Ông chủ, ngài cứ ngồi một chỗ là được rồi!"

"Để tôi để tôi!"

Vệ Tiểu Thảo giành lấy cây lau nhà trong tay anh, "Ngày mai dì giúp việc về rồi, hôm nay không làm cũng chẳng sao đâu."

Chẩm Lập Phong lộ vẻ luống cuống, anh muốn đỡ đần cậu một tay.

"Anh......

Anh giúp em nhé."

Nhưng Vệ Tiểu Thảo luôn miệng từ chối anh.

"Đừng đừng đừng, sao có thể để ngài làm việc nặng thế này được chứ."

Thế là Chẩm Lập Phong chỉ có thể ngồi co cụm trên ghế salon nhìn Vệ Tiểu Thảo tất bật.

Anh cứ tưởng mình sẽ rất vui.

Không ai sai bảo anh nữa rồi.

Không có.
 
[Hoàn][Đm] Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
19


Chẩm Lập Phong phải đi công tác gấp.

Chuyến đi này quá đột ngột, anh còn đang bận việc ở công ty nên chỉ có thể nhờ Vệ Tiểu Thảo ở nhà giúp đỡ.

"Tiểu Thảo.

Anh có việc gấp nên phải tới thành phố bên cạnh một chuyến, chắc ngày mốt mới về được, hôm nay tan sở phải ra sân bay rồi.

Phiền em đưa giùm anh giấy tờ tùy thân tới đây được không?"

Vệ Tiểu Thảo đáp ứng rất nhanh, cậu nói.

"Được chứ."

Cậu sẽ thu xếp hành lý rồi đưa đến công ty cho anh.

Đi xa cần nhất là giấy tờ, thường ngày Chẩm Lập Phong ít khi đem theo thẻ căn cước nên đầu tiên Vệ Tiểu Thảo phải tìm ra nó cho ông chủ.

Giấy tờ quan trọng đều để trong ngăn kéo phòng làm việc nên dù đã giao hẹn trước nhưng hôm nay Vệ Tiểu Thảo vẫn phải công khai vào phòng làm việc.

Thật ra trong phòng làm việc nhìn qua cũng chẳng có bí mật gì.

Ngoài bàn ghế ra chỉ có giá sách.

Trên giá chất đầy tiểu sử danh nhân kinh tế, chỉ là hầu hết vẫn còn nguyên màng nylon chưa xé, nhìn là biết trưng bày cho đẹp.

Chỉ có sách ở tầng dưới cùng mới có dấu hiệu lật xem.

Vệ Tiểu Thảo nhìn lướt qua thì phát hiện toàn sách "Bách khoa nuôi dạy trẻ", "Alpha tốt chăm sóc vợ mang thai".....

Khi quay đầu nhìn vào tấm gương to trong góc cậu mới phát hiện mình đang nhíu mày, cũng may cậu điều chỉnh lại rất nhanh rồi đưa tay kéo ngăn thứ hai bên phải ra lục tìm giấy tờ.

Khi Vệ Tiểu Thảo rút thẻ căn cước ra thì vô tình kéo theo tờ giấy bên trên, không cẩn thận làm rơi xuống đất.

Cậu khom người xuống nhặt, khi lật ra xem thì thấy một tấm ảnh chụp chung trong giấy chứng nhận.

Ông chủ nhìn trẻ hơn bây giờ nhiều, còn người đang mỉm cười tươi tắn bên cạnh nhìn rất quen.

Vệ Tiểu Thảo ngắm nghía tấm ảnh rồi lại ngẩng đầu nhìn vào gương, sau đó lại cúi đầu nhìn tấm ảnh.

Cậu phát hiện người bên trong giống mình y như đúc.

Đây là giấy hôn thú đã hết hiệu lực, tuy vẫn cất kỹ trong ngăn kéo nhưng con dấu nổi đỏ rực phía trên nói rõ nó đã chẳng còn giá trị gì.

Vệ Tiểu Thảo hờ hững nhặt lên, lòng bàn tay lướt qua tên một người khác rồi gấp lại đặt vào ngăn kéo.

"Tìm được thẻ căn cước rồi......"

Vệ Tiểu Thảo lẩm bẩm đi ra ngoài, "Còn phải lấy quần áo nữa, ui da!"

Vệ Tiểu Thảo bất cẩn đá trúng thùng giấy dưới bàn làm cậu đau điếng người.

Chẳng biết vì đá quá mạnh hay thùng giấy này không đủ chắc mà rất nhiều thứ bị văng ra ngoài.

Vệ Tiểu Thảo đành phải chấp nhận xui xẻo dọn dẹp lại.

Nhưng khi nhìn thấy bình sữa và núm vú cao su vương vãi trên sàn thì cậu đột nhiên thẫn thờ.

Cậu chợt phát hiện nước mắt mình rơi đầy mặt.

Nhất định là vì lúc nãy bị vấp đau quá thôi.
 
Back
Top Bottom