Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Không khiết

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
291380900-256-k117607.jpg

[Hoàn][Đm] Không Khiết
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hoa Quyển
Nhân vật chính: Trần Thúc x Giang Tiểu Nhạc (Đứng đường bán thân thụ x Chó hoang lang thang công)



đammỹ​
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
0.


Tác giả: Hoa Quyển

Nhân vật chính: Trần Thúc x Giang Tiểu Nhạc (Đứng đường bán thân thụ x Chó hoang lang thang công)

Tag: Thụ không khiết, hơi dưỡng thành, niên hạ, trước ngược sau ngọt, 1v1, HE
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
1.


Đây không phải lần đầu tiên Giang Tiểu Nhạc thấy chàng trai kia bán thân.

Ngày cuối thu, mùa đông sắp tới gần, thành phố H đã nổi gió bấc, thời tiết khá lạnh.

Đèn đường đầu hẻm bị hư mất một bóng nên chỉ còn chút ánh sáng lẻ loi hiu quạnh chiếu xuống, chàng trai kia đứng đầu ngõ hút thuốc, vóc dáng cao gầy, quần jean tôn lên đôi chân dài trời cho và cặp mông đầy đặn nhìn hết sức bắt mắt.

Ánh đèn nhạt nhòa bao trùm lên anh, một bàn tay hạ lưu đặt trên mông anh nắn bóp như đang đánh giá một món hàng.

Bàn tay kia tham lam sờ soạng hồi lâu rồi vén áo lên, da thịt trắng trẻo lập tức lộ ra.

Giang Tiểu Nhạc nhìn chằm chằm phần eo kia mấy lần, đột nhiên nhớ tới bánh bao trắng sáng nay mình ăn, bánh bao mềm xốp thơm lừng, chẳng hiểu sao Giang Tiểu Nhạc nhìn vòng eo kia lại thấy thèm.

Giang Tiểu Nhạc nghĩ mình đói bụng rồi.

Chàng trai kia còn đang gạ gẫm gã đàn ông đứng đối diện mình, vì ở xa nên Giang Tiểu Nhạc không thấy rõ mặt đối phương mà chỉ thấy ngón tay cầm điếu thuốc đung đưa qua lại, có một cảm giác ngả ngớn phóng đãng không sao tả xiết.

Đột nhiên anh có vẻ mất hứng, hất ra bàn tay đang sàm sỡ mình rồi dập tắt điếu thuốc bỏ đi chẳng chút lưu luyến.

Chưa đi mấy bước thì gã đàn ông kia lại đuổi theo nắm tay chàng trai cười nói gì đó, chàng trai kia mới chịu dừng chân.

Cũng không phải anh ngừng lại một cách cứng nhắc mà hơi cúi người tới trước ngắm nghía đối phương, ánh mắt lướt từ ngón tay lên mặt như mang theo móc câu.

Giang Tiểu Nhạc vừa nhìn vừa thầm đếm ngược từ năm xuống, đếm tới một thì gã khách làng chơi kia lập tức đi theo Trần Thúc.

Chàng trai bán mông tên là Trần Thúc.

Giang Tiểu Nhạc từ thành phố khác lang thang tới đây, từ chỗ này chẳng có mục đích gì đến chỗ khác, nói không chừng ngày nào đó sẽ chết ven đường.

Cậu đã tới thành phố H ba tháng.

Như con ruồi chỉ thích bu quanh đống rác, Giang Tiểu Nhạc mau chóng chui vào chỗ nghèo nhất loạn nhất thành phố H.

Ở đây có rất nhiều người, dân xì ke, dân cờ bạc, gái điếm trai bao, dân nghèo......

Ai cũng chui rúc trong xó xỉnh này.

Ngày đầu tiên Giang Tiểu Nhạc tới đây đã no đòn.

Cậu bị mất điện thoại, đánh cậu không phải kẻ cướp mà là mấy tên nhóc lưu manh giở trò ma cũ bắt nạt ma mới.

Bọn chúng đè Giang Tiểu Nhạc xuống đất rồi tay đấm chân đá, cậu bị đánh đau cũng không lên tiếng, sau đó một kẻ tới gần, khi đối phương muốn cướp điện thoại di động của cậu thì cậu túm lấy cánh tay hắn cắn mạnh, tên kia lập tức kêu la thảm thiết.

Khi tay hắn thoát khỏi miệng cậu thì máu me đầm đìa, đôi mắt Giang Tiểu Nhạc trắng đen rõ ràng, con ngươi đen như mực, khi nhìn chằm chằm người khác cực kỳ giống chó hoang đói khát ven đường, ánh mắt trừng trừng hung ác như chỉ chực nhào tới cắn xé đối phương.

Điện thoại vẫn bị cướp mất.

Giang Tiểu Nhạc bị đánh mặt mũi bầm dập, trong miệng đầy máu nhưng từ nhỏ cậu đã đánh nhau không ít, cũng bị đánh không ít, tuy đã che đi chỗ hiểm nhưng toàn thân vẫn đau cực kỳ.

Cậu nép mình trong góc, mười bốn mười lăm mà nhìn y như đứa nhỏ mười một mười hai tuổi, te tua tơi tả như sắp chết tới nơi.

Giang Tiểu Nhạc nuốt xuống máu trong miệng, một người đi qua bên cạnh, cậu không thèm để ý mà đối phương cũng chẳng buồn liếc nhìn cậu.

Giang Tiểu Nhạc đói bụng, cả ngày rồi chưa ăn gì nên đói không ngủ được.

Giang Tiểu Nhạc chật vật đứng dậy nhưng đầu gối bầm tím vô cùng đau đớn, thế là cậu run rẩy ngã xuống lại.

Đầu váng mắt hoa.

Đột nhiên có tiếng bước chân tới gần, một đôi chân đi qua trước mặt Giang Tiểu Nhạc rồi dừng lại, củ khoai nướng ăn hết phân nửa rơi xuống trước mặt cậu.

Túi ni lông đỏ bọc khoai nướng tỏa mùi thơm ngào ngạt xông vào mũi Giang Tiểu Nhạc khiến cậu càng đói hơn.

Cậu ngẩng đầu lên thì đã thấy đối phương đi xa, đôi chân thon dài thẳng tắp, bóng lưng cao gầy ung dung đi về phía đầu ngõ.

Sau đó Giang Tiểu Nhạc nghe người khác cười như không cười gọi anh là Trần ca, Trần Thúc, khi nào không vui thì gọi điếm đực bán mông.

Trần Thúc cũng chẳng thèm để ý, vừa hút thuốc vừa cười mắng một câu mẹ mày, ông bán đấy, mày có tiền mua không?
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
2.


"Nhìn gì thế?"

Người vừa hỏi là một tên nhóc lưu manh mười lăm mười sáu tuổi tên Chu Lương, vóc dáng như bị suy dinh dưỡng.

Trước khi Giang Tiểu Nhạc đến đây Chu Lương và mấy đứa nhỏ ăn xin luôn bị bắt nạt, Giang Tiểu Nhạc vừa tới thì người bị bắt nạt đổi thành Giang Tiểu Nhạc.

Nhưng Giang Tiểu Nhạc thì khác, người này hung hăng tàn ác, bị dồn vào đường cùng cũng chẳng cần mạng, ngày thứ mười tới đây đã đánh bể đầu một tên làm máu chảy đầy đất.

Cậu nhóc kia nắm chặt chai rượu vỡ, toàn thân căng cứng, mắt bầm tím xanh, thở phì phò, vừa gầy vừa nhỏ, mấy kẻ chung quanh đều bị cậu dọa sợ.

Sau đó mấy người bọn họ bị bắt vào đồn công an, Giang Tiểu Nhạc còn nhỏ lại không cha không mẹ nên chỉ giam mấy ngày đã được thả ra.

Khu Tây có một nhà máy bỏ hoang, ai không có tiền hoặc không có chỗ nào để đi đều tá túc ở đây.

Giang Tiểu Nhạc cũng ngủ trong nhà máy bỏ hoang này.

Chu Lương từng chứng kiến Giang Tiểu Nhạc đánh nhau nên hơi ngán cậu, thấy Giang Tiểu Nhạc lên tầng mình thì hơi do dự nhưng vẫn không dám đuổi.

Dần dà Chu Lương và mấy tên côn đồ xem Giang Tiểu Nhạc như trung tâm.

Giang Tiểu Nhạc không thích giao tiếp với người khác, cậu chỉ luôn làm theo ý mình, nghiễm nhiên là một cao thủ trộm đồ, ngay cả khi đánh nhau vẫn có thể trộm được thứ đáng giá.

Có lần đụng phải cảnh sát ngoài nhà ga đông đúc, Giang Tiểu Nhạc suýt bị bắt quả tang, chính mấy người Chu Lương đã dàn cảnh xô đẩy hỗn loạn để giúp cậu thừa cơ chạy thoát.

Lúc đó Giang Tiểu Nhạc mới để mắt đến Chu Lương.

Chu Lương nhìn theo ánh mắt cậu thì thấy Trần Thúc và một gã đàn ông đi vào hẻm nhỏ, gã kia khoác vai Trần Thúc, nhìn bộ dạng hai người hết sức mờ ám.

Chu Lương huých Giang Tiểu Nhạc hỏi: "Mày nhìn Trần Thúc làm gì?"

Giang Tiểu Nhạc không lên tiếng mà đứng dậy lôi từ trong túi ra một tờ mười đồng dúm dó rồi đến sạp hàng rong mua hai cái bánh mì.

Cậu xé bao ra ăn nguyên cả cái, nuốt xong mới dập tắt được cơn đói vô cớ này.

Chu Lương nói: "Trần Thúc là điếm đực bán mông, mày nhìn anh ta vì thích chơi lỗ đít đàn ông à?"

Thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi lăn lộn trong làng chơi nghe đủ thứ tục tĩu nên miệng lưỡi già dặn trước tuổi.

Giang Tiểu Nhạc nói mà chẳng buồn ngẩng đầu lên: "Liên quan gì mày."

Chu Lương hậm hực: "Đúng là không liên quan tới tao nhưng tao không thích nhìn anh ta, đàn ông có gì đáng xem chứ."

"Tao nói mày nghe," Chu Lương nói, "Mày mới tới nên chưa biết đấy thôi, Trần Thúc chỉ biết mỗi tiền, có tiền thì bắt anh ta quỳ liếm cho mày cũng được, không có tiền thì một ngón tay anh ta mày cũng chẳng đụng nổi đâu."

Giang Tiểu Nhạc nghe hắn nói "quỳ liếm" thì cái hiểu cái không nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, quay đầu bỏ đi mặc kệ Chu Lương.

Giang Tiểu Nhạc không hiểu sao mình lại muốn nhìn Trần Thúc, có lẽ vì củ khoai nướng nóng hổi thơm ngọt kia, hoặc là vì ngày tháng quá nhàm chán.

Con người có một đôi mắt thì cũng nên nhìn ngắm gì đó.

Ở khu Tây hỗn loạn vừa xa lạ vừa quen thuộc này, Giang Tiểu Nhạc vẫn chưa phát hiện thứ gì khác thu hút ánh mắt mình.

Chỉ có Trần Thúc.

Mùa đông ở thành phố H rất lạnh, Giang Tiểu Nhạc mặc áo khoác cũ mèm đã giặt tới bạc màu, mép áo sờn rách lộ ra mấy sợi bông trắng.

Cậu băng qua hẻm nhỏ sâu hun hút, đột nhiên Giang Tiểu Nhạc dừng lại, quỷ thần xui khiến vừa ngẩng đầu lên liền trông thấy một cánh tay đẩy cửa sổ ra, ngón tay còn kẹp điếu thuốc mới đốt.

Cánh tay kia trắng nõn nhưng rất gầy, xương cổ tay mảnh khảnh, ngón tay thon dài cầm điếu thuốc nhìn rất đẹp.

Giang Tiểu Nhạc bình tĩnh nhìn Trần Thúc ló mặt ra cửa sổ.

Anh đang bị chơi.

Trần Thúc hơi nheo mắt, vì bị chơi mạnh bạo nên tay cũng run lên, khói bụi tung bay, một cơn gió thổi qua không còn thấy tăm hơi.

Dường như Trần Thúc phát hiện có người đang nhìn mình nên lười biếng mở mắt ra, lập tức bắt gặp ánh mắt Giang Tiểu Nhạc.

Anh nhếch miệng, khuôn mặt hờ hững bị tình dục bao phủ lại có thêm mấy phần phong tình.

Trần Thúc thở dốc, đột nhiên bị đâm một cú thật sâu nên cao giọng rên rỉ, chưa kêu được mấy tiếng đã bị bịt miệng, đuôi mắt ửng đỏ.

Điếu thuốc kia rơi xuống, Giang Tiểu Nhạc vô thức chìa tay ra, tàn thuốc còn nóng thiêu đốt lòng bàn tay cậu.

Giang Tiểu Nhạc không buông mà chậm chạp cúi đầu nhìn tay mình rồi nắm chặt tay dập tắt tàn thuốc, xúc cảm ẩm ướt rõ ràng trên đầu thuốc lá cọ vào vết bỏng hơi đau.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
3.


Khi Giang Tiểu Nhạc nói câu đầu tiên với Trần Thúc thì trời đã rét đậm.

Mùa đông ở thành phố H cực kỳ lạnh, không có tuyết nhưng cái lạnh cứ len lỏi vào xương như dao cắt.

Người trên đường thưa thớt dần, bầu trời âm u càng làm tăng thêm vẻ đìu hiu.

Giang Tiểu Nhạc đi ngang qua nhà Trần Thúc đúng lúc anh mang dép lê xuống lầu vứt rác.

Miệng anh ngậm điếu thuốc, tay xách một bọc rác lớn màu đen còn tay kia đút trong túi, bên ngoài mặc áo khoác dài, tóc cũng dài, nhìn có vẻ luộm thuộm lười biếng.

Anh mang dép lê lông xù, Giang Tiểu Nhạc nhịn không được nhìn đôi dép kia mấy lần, sau đó nghe thấy Trần Thúc cười hỏi: "Nhìn cái gì?"

Giang Tiểu Nhạc cứng đờ, bình tĩnh ngẩng mặt lên.

So với vẻ khổ cực khi mới tới thành phố H, mấy tháng nay Giang Tiểu Nhạc hệt như cỏ dại ngoan cường cắm rễ ở vùng đất bùn lầy bẩn thỉu này.

"Bịch" một tiếng, Trần Thúc ném bọc rác vào thùng rồi quay người, ánh mắt rơi vào khuôn mặt Giang Tiểu Nhạc.

Anh không mù nên tất nhiên có chút ấn tượng với Giang Tiểu Nhạc, cậu nhóc này lúc nào cũng nhìn anh, nhìn anh tiếp khách làng chơi, nhìn anh trầm tư hút thuốc, không hề mảy may che giấu ánh mắt.

Nhưng lại khác xa những ánh mắt dán vào người anh, không phải hạ lưu bỉ ổi cũng không phải mỉa mai ghê tởm, không sao tả rõ được.

Trần Thúc cũng chẳng thèm để ý, một cậu nhóc lông còn chưa đủ dài thích nhìn thì cứ nhìn thôi, Trần Thúc chẳng sợ bị người khác nhìn.

Trần Thúc cầm điếu thuốc hỏi: "Ê nhóc, muốn chơi hả?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn anh, đây là lần đầu tiên hai người đứng gần như vậy, Trần Thúc có khuôn mặt lạnh lẽo vô tình, bờ môi lúc nào cũng đỏ rực xinh đẹp, viền môi hơi cong lộ vẻ gợi cảm.

Giang Tiểu Nhạc chỉ nhìn môi Trần Thúc chứ không lên tiếng, lần đầu tiên Trần Thúc bị một tên nhóc choai choai nhìn chăm chú như thế nên cảm thấy rất mới lạ, khoác vai Giang Tiểu Nhạc hỏi: "Em trai, đủ tuổi chưa đấy?"

Toàn thân Giang Tiểu Nhạc căng cứng, cậu ngửi thấy mùi hương ấm áp trên người Trần Thúc.

Trần Thúc nói: "Đang hỏi cậu đấy."

Giang Tiểu Nhạc mím chặt môi, tuổi cậu còn nhỏ, sang năm cũng chỉ mới mười sáu, thấp hơn Trần Thúc mười mấy centimet.

Cảm giác bị áp bức này khiến cậu hơi bực bội, tuy không thích giọng điệu đùa chó giỡn mèo của Trần Thúc nhưng cũng không đưa tay đẩy anh ra.

Giang Tiểu Nhạc mở miệng: "Chưa đủ tuổi thì sao?"

Trần Thúc cười bên tai Giang Tiểu Nhạc: "Chẳng sao cả, anh đây không chơi với trẻ vị thành niên."

Giang Tiểu Nhạc ngẩn người: "Tôi có tiền mà."

Trần Thúc buông tay ra, bất ngờ nhìn Giang Tiểu Nhạc giây lát rồi cười nhạo nói: "Lông còn chưa mọc đủ mà đã học đòi người ta chơi bời, em trai à, em có tiền nhưng vật phía dưới không được đâu."

Giang Tiểu Nhạc cái hiểu cái không nhưng vẻ mặt vẫn hết sức điềm tĩnh, chợt nhớ Chu Lương nói Trần Thúc ham tiền nên hỏi: "Có tiền không được sao?"

Cậu móc từ trong túi ra mấy tờ tiền màu đỏ, Trần Thúc liếc mắt thấy khoảng mười tờ, hút xong anh dụi tàn thuốc rồi nói: "Không được.

Ông không chơi trẻ vị thành niên."

Anh nhấc chân đi nhưng cổ tay lại bị Giang Tiểu Nhạc siết chặt, cậu bóp mạnh làm Trần Thúc bực bội nhíu mày: "Buông ra."

Giang Tiểu Nhạc trầm tư nhìn Trần Thúc: "Tôi muốn ngủ."

Sau đó cậu nói thêm: "Với anh."

Trần Thúc tức quá hóa cười: "Ngủ cái rắm, ông không muốn ngủ với cậu."

Giang Tiểu Nhạc hỏi: "Tại sao?"

Trần Thúc nói: "Chơi trẻ vị thành niên là phạm pháp."

Giang Tiểu Nhạc im lặng giây lát rồi nói: "Anh bán dâm cũng phạm pháp vậy."

Trần Thúc: "......"
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
4.


Trần Thúc bị câu nói kia làm nghẹn họng mấy giây, thầm nghĩ mẹ nó tên nhóc này đến sinh sự đấy à?

Nhưng nhìn vẻ mặt cậu nhóc hoàn toàn chẳng có vẻ gì muốn sinh sự, Trần Thúc nhìn cậu chằm chằm một hồi, với nguyên tắc có tiền không kiếm là đồ con rùa, anh dẫn Giang Tiểu Nhạc lên lầu.

Giang Tiểu Nhạc lang thang rất nhiều năm nên khi đứng trước cửa nhà Trần Thúc có chút do dự, anh quay đầu nhìn cậu một cái rồi nhếch miệng nói: "Đừng sợ, không phải đòi ngủ với ông à?"

Giang Tiểu Nhạc lẳng lặng nhấc chân bước vào, trong nhà Trần Thúc hết sức bừa bộn, trên ghế salon còn vương vãi quần áo, TV đang phát dự báo thời tiết nói hôm nay trời nắng nhưng nhiệt độ không khí vẫn thấp nên phải chú ý giữ ấm.

Trong phòng tràn ngập hơi người ấm áp, Giang Tiểu Nhạc không biết làm thế nào, ngón tay lạnh buốt trong túi cuộn lại đụng vào mấy tờ tiền, vô thức ngẩng đầu nhìn Trần Thúc.

Trần Thúc vừa vào nhà đã cởi ngay áo khoác, bên trong mặc đồ ngủ dài tay, anh ngồi xuống ghế salon rồi gác chân lên bàn ung dung nhìn Giang Tiểu Nhạc: "Chú em muốn ngủ thế nào đây?"

Giang Tiểu Nhạc bị hỏi thì đứng ngây ra ở cửa, nửa ngày sau mới lấy tiền trong túi ra đặt trên nóc tủ giày cạnh cửa.

Trần Thúc sững sờ rồi tức quá hóa cười: "Thôi được, hôm nay anh đây sẽ dạy cho cưng.

Đầu tiên là tắm rửa, cậu tắm trước hay tôi?"

Giang Tiểu Nhạc đáp chẳng chút nghĩ ngợi: "Tôi trước."

Trần Thúc chỉ vào phòng tắm: "Trong hộc tủ có áo choàng tắm dùng một lần đấy."

Giang Tiểu Nhạc tắm rất lâu, đến khi Trần Thúc sốt ruột xỏ dép đứng trước cửa phòng tắm hỏi: "Cậu tắm xong chưa hả?"

Lời vừa dứt thì cửa bị kéo ra, Giang Tiểu Nhạc mặc áo choàng tắm, tóc còn nhỏ nước tong tong, hai gò má ửng đỏ.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn mang theo nét ngây thơ, sau khi rửa sạch Trần Thúc phát hiện dáng dấp cậu nhóc này rất khá, đuôi mày khóe mắt vô cùng thanh tú.

Áo choàng tắm rộng bọc lấy thân hình chưa phát triển hết của thiếu niên, nhìn buồn cười như trẻ con mặc trộm đồ người lớn.

Trần Thúc nhìn gương mặt kia lại nhớ tới tuổi tác của mình, lập tức cảm thấy chỗ nào cũng không thích hợp, quan niệm đạo đức của anh luôn rất mờ nhạt nhưng giờ lại có cảm giác tội lỗi.

Trần Thúc tặc lưỡi: "Vào phòng chờ tôi đi."

Giang Tiểu Nhạc vào phòng Trần Thúc, giường lớn trải chăn dày mềm mại nhìn rất ấm.

Cậu đưa tay sờ mép giường hồi lâu mới chậm chạp ngồi xuống.

Khi Trần Thúc vào thì thấy Giang Tiểu Nhạc đang ngồi ngẩn người cạnh giường, chân mang dép lê quá khổ, hai tay đặt trên đùi, bộ dạng gượng gạo mất tự nhiên chẳng có vẻ gì là khách làng chơi.

Trần Thúc càng nhìn càng bực bội khó xử, thà tiếp một gã đàn ông còn nhanh gọn hơn, trực tiếp nhào tới làm, làm xong thì biến, ở lại ngủ qua đêm thì tính thêm tiền, giá cả công khai rõ ràng.

Trần Thúc hất dép leo lên giường, Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc rồi cũng lên theo.

Hai người cứ thế chen chung một cái giường, nói chen cũng không đúng vì giường rất lớn, nhưng Giang Tiểu Nhạc nằm một hồi lại nhích tới gần Trần Thúc.

Giường rất sạch sẽ, Trần Thúc cũng mới tắm xong nên trên người còn thơm mùi sữa tắm, cả gian phòng tỏa ra hương vị ấm áp lạ lẫm khiến Giang Tiểu Nhạc không sao ngủ được nhưng vẫn thấy rất thích.

Trần Thúc bị Giang Tiểu Nhạc nhìn chằm chằm thì mất hết kiên nhẫn, quay sang cười như không cười hỏi: "Tôi có đẹp không?"

Giang Tiểu Nhạc sửng sốt không nói gì.

Trần Thúc cũng thấy vô vị, trêu chọc đứa nhỏ lơ ngơ này chán thật.

Đột nhiên Giang Tiểu Nhạc đưa tay đụng vào mông Trần Thúc dưới chăn, anh lập tức bật dậy trừng cậu như gặp quỷ: "......

Mẹ!"

Giang Tiểu Nhạc còn véo một cái như những gã đàn ông khác làm với Trần Thúc, mông anh vừa tròn vừa căng, sờ vào dễ chịu hơn cả bánh bao trắng Giang Tiểu Nhạc từng gặm.

Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Cậu đưa tay ôm Trần Thúc, một giây trước khi bị anh hất ra, Giang Tiểu Nhạc thản nhiên nói: "Tôi trả tiền rồi, anh phải ngủ với tôi chứ."

Trần Thúc: "......"

Thế là Trần Thúc trải qua một đêm thoải mái nhất và cũng gian nan nhất từ khi vào nghề đến nay.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
5.


Hiếm hoi lắm Giang Tiểu Nhạc mới ngủ thẳng giấc cả đêm, khi thức dậy thì trời đã sáng.

Cậu ngơ ngác mấy giây mới nhận ra mình đang ở đâu, bên cạnh trống trơn chỉ còn vương lại chút hơi ấm.

Giang Tiểu Nhạc ngồi thừ hồi lâu, thầm nghĩ hèn chi có người thích ngủ chung với Trần Thúc.

Khi ôm Trần Thúc ngủ cậu cảm thấy vô cùng thoải mái an tâm.

Giang Tiểu Nhạc mặc quần áo chỉnh tề ra khỏi phòng ngủ, Trần Thúc đang đánh răng cạnh lavabo, mặt anh xụ xuống cứ như bị ai thiếu nợ tám trăm vạn không bằng.

Trần Thúc súc miệng rồi liếc nhìn Giang Tiểu Nhạc đứng cạnh cửa, thấy vẻ mặt phởn phơ của cậu thì càng thêm bực bội.

Hôm qua anh mất ngủ cả đêm vì bị tên nhóc này ôm chặt cứng, thiếu niên đang tuổi trẻ trung nên thân thể nóng hổi, Trần Thúc bị ôm toát mồ hôi đầy mình.

Trần Thúc muốn đẩy Giang Tiểu Nhạc ra nhưng cậu chẳng thèm mở mắt mà gác nguyên cánh tay lên, chân cũng quặp lấy Trần Thúc, hơi thở đều đều phả vào cổ anh, cực kỳ giống chó con quấn người.

Không phải Trần Thúc chưa từng ngủ với người khác nhưng chưa lần nào ngủ đến nửa đêm lại muốn đạp người như vậy.

Dù gì Giang Tiểu Nhạc cũng đã trả tiền.

Trần Thúc nhổ nước trong miệng ra rồi hỏi: "Tỉnh ngủ chưa?"

Giang Tiểu Nhạc ậm ừ.

Trần Thúc nói: "Vậy thì về đi, đi thong thả không tiễn."

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, tất nhiên có thể nghe ra ý xua đuổi trong lời nói của anh nên chợt thấy bối rối.

Vòi nước chảy ào ào, Trần Thúc đang rửa tay, nước nóng chảy qua ngón tay thon dài xinh đẹp, anh ngước mắt lên, trong gương phản chiếu một chàng trai với khuôn mặt tái nhợt, mái tóc dài hơi rối lộ ra vẻ tàn tạ như thể một giây sau sẽ mục rữa trong bùn lầy.

Trên mặt Trần Thúc chẳng có biểu cảm gì, hờ hững vén tóc lên rồi bảo Giang Tiểu Nhạc: "Trên bàn có bánh bao miễn phí cho cậu đấy, mẹ nó sau này đừng học đòi người ta chơi điếm nữa."

Giang Tiểu Nhạc khẽ giật mình, "......

Ừm."

Cậu cứ lần lữa mãi chưa chịu đi, Trần Thúc cũng chẳng biết làm sao nhưng không mở miệng đuổi cậu nữa.

Hai người lẳng lặng ăn bánh bao trên bàn.

Trần Thúc mua toàn bánh bao lớn, anh uống sữa đậu nành rồi ăn hai cái, phần còn lại bị Giang Tiểu Nhạc giải quyết sạch sẽ.

Trần Thúc tặc lưỡi, sức ăn cũng mạnh quá chứ, một mình ăn hết phần của hai người, đến tận bây giờ mà tên nhóc này vẫn chưa chết đói quả là kỳ tích.

Ăn xong bữa sáng Trần Thúc định ra ngoài, khi hai người xuống lầu thì đụng phải một cô gái, đối phương đi giày cao gót lộp cộp, ánh mắt đảo qua mặt Giang Tiểu Nhạc rồi thì thào: "Trần Thúc, mẹ nó anh điên rồi à?

Trẻ vị thành niên mà cũng dám kéo lên giường sao!?"

Trần Thúc bực bội nói: "Tên nhóc này tự dẫn xác tới đấy chứ."

Cô gái kia trố mắt kinh ngạc nhìn Giang Tiểu Nhạc từ trên xuống dưới rồi trêu chọc: "Nhìn mặt lạ nhỉ.

Em trai, lên giường với Trần ca của chúng ta cảm giác thế nào?"

Giang Tiểu Nhạc lạnh lùng nhìn cô ta rồi quay đầu đi chỗ khác.

Cô gái kia cũng chẳng thèm để ý mà xích lại gần Trần Thúc cười như không cười: "Cậu em này vẫn còn là con nít mà Trần ca cũng ra tay được nữa."

Trần Thúc nhíu mày cười lạnh: "Cô thích à?

Tặng cô đấy."

Cô ta cười khẽ: "Tôi đâu có hứng thú với con nít, tôi chỉ thắc mắc là," cô ta kề vào tai Trần Thúc thì thầm: "Trần ca, đêm qua anh làm cậu ta hay cậu ta làm anh thế?"

Trần Thúc: "......

Phắn đi."

Cuối cùng cô gái kia chân thành khuyên nhủ anh: "Trần Thúc, mặc dù chúng ta làm nghề này không có kết cục tốt nhưng cái gì không nên đụng thì đừng đụng vào, phiền phức lắm."

Trần Thúc: "......"
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
6.


Trương Sinh là khách quen của Trần Thúc, trẻ trung, cao gầy, đeo kính mắt nhìn khá đẹp trai hiền lành.

Trần Thúc luôn thích nắm quyền chủ động còn Trương Sinh ôn hòa không thích giày vò người nên họ rất hợp nhau trên giường.

Khi Trần Thúc ra khỏi phòng tắm thì Trương Sinh đang mặc đồ, vừa thấy Trần Thúc hắn đưa tay vuốt ve mặt anh rồi nhịn không được hôn lên môi anh.

Trần Thúc dựa vào cửa tủ sau lưng để mặc hắn hôn, khi tay hắn luồn vào áo ngủ sờ soạng mới đá nhẹ vào bắp chân hắn: "Đủ rồi đấy."

Trương Sinh nở nụ cười rồi hôn trán anh một cái: "Thật chẳng muốn về chút nào."

Trần Thúc lười biếng nói: "Được thôi, vậy trả tiền hôm nay đi."

Trương Sinh thở dài, "A Thúc, em cứ nói vậy ——"

Trần Thúc đưa tay gãi cằm hắn: "Làm ăn phải tính kỹ chứ."

Trương Sinh nhìn dấu hôn trên cần cổ trắng nõn của Trần Thúc, từ từ tìm lại lý trí rồi nói: "Anh về trước đây."

Trần Thúc xua tay, khi mò đến hộp thuốc lá thì đã hết sạch, nghe anh tặc lưỡi Trương Sinh khuyên nhủ: "A Thúc, bớt hút thuốc lại đi."

Trần Thúc cười trừ rồi cầm áo khoác lên nói: "Đi thôi, tôi tiễn anh."

Ánh mắt Trương Sinh sáng lên nhưng lập tức hiểu ra Trần Thúc muốn xuống lầu mua thuốc nên đành bất đắc dĩ cười một tiếng.

Hai người cùng đi xuống cầu thang cũ kỹ, Trương Sinh mặc áo khoác rộng để lộ đôi chân dài hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh chật chội rách nát quanh mình.

Trời rét đậm, đang là buổi trưa mà gió bấc vẫn lạnh kinh hồn.

Trương Sinh nói: "Lần sau anh lại đến thăm em nhé."

Trần Thúc thuận miệng đáp: "Về đi."

Trương Sinh nhìn anh một hồi mới quay người đi ra ngoài hẻm, băng qua ngõ nhỏ sâu hun hút là con đường đã xuống cấp, đi thêm năm phút tầm mắt lập tức thoáng đãng, đường lớn trải nhựa và cao ốc sừng sững như bước vào một thế giới tươi sáng hơn.

Trần Thúc tiện tay cất thuốc lá mới mua vào túi, vừa quay lại thì lập tức đối diện với một đôi mắt đen như mực.

Thiếu niên kia mặc áo khoác, trên thái dương có vết sẹo do mới đánh nhau, tóc đầu đinh, mặt mày thanh tú nhưng thần sắc u ám không có biểu cảm gì khiến người ta e sợ không dám nhìn lâu.

Giang Tiểu Nhạc đang nhìn anh chằm chằm, còn đứng chắn trước mặt Trần Thúc.

Trần Thúc nói: "Tránh ra."

Giang Tiểu Nhạc mấp máy môi, thời tiết khô hanh làm môi cậu nứt nẻ, cậu không nhúc nhích mà chỉ xòe tay chìa ra một đống tiền bị vò nhăn nhúm.

Trần Thúc nhíu chặt mày, đây không phải lần đầu tiên Giang Tiểu Nhạc làm vậy.

Với Trần Thúc mà nói thì gặp Giang Tiểu Nhạc chỉ là ngoài ý muốn, hay nói cách khác là trò vui lúc nhàm chán, sau khi trời sáng mỗi người một ngả, chỉ là khách qua đường mà thôi.

Ai ngờ nửa tháng sau Giang Tiểu Nhạc lại tìm tới đòi ngủ với Trần Thúc.

Trần Thúc nhìn Giang Tiểu Nhạc như nhìn đồ ngốc, nửa ngày sau mới nói, "Cậu muốn lừa đảo tống tiền tôi đấy à?"

Giang Tiểu Nhạc thoáng sửng sốt rồi nói bằng giọng khàn đặc, "Không phải."

Trần Thúc bực bội nói, "Đi đi, ông đây không rảnh chơi trò con nít với cậu đâu."

Giang Tiểu Nhạc: "Tôi có tiền mà."

Trần Thúc: "Ông không thích bán cho cậu."

Giang Tiểu Nhạc thảng thốt, "Tại sao?"

Trần Thúc giật giật khóe miệng, "Cậu tự nghĩ đi, oắt con."

Hai người tan rã trong không vui.

Trần Thúc nhìn mười mấy tờ tiền nhăn nhúm kia rồi quắc mắt nói, "Nhóc à nghe lời anh đi, muốn tìm chỗ ngủ thì ra ngoài rẽ trái có quán trọ, thuê theo ngày hay tháng tùy cậu.

Muốn tìm người ngủ chung thì ngoan ngoãn về tìm cha mẹ mình ấy, hiểu không?"

Ánh mắt Giang Tiểu Nhạc rơi vào cổ anh, da Trần Thúc rất trắng nên mấy dấu hôn kia hết sức nổi bật, giống như bị cắn, lại giống như từ từ mút ra......

Dùng môi sao?

Hay là răng, hay đầu lưỡi?

Giang Tiểu Nhạc băn khoăn nhìn mặt Trần Thúc, thản nhiên nói: "Mẹ tôi bỏ đi rồi, còn cha tôi đang ở tù."

Trần Thúc giật mình.

Giang Tiểu Nhạc hỏi: "Sao anh ngủ với người khác được mà không chịu ngủ với tôi?"

Trần Thúc bực bội nói: "Mẹ nó cái này đâu có giống nhau."

Giang Tiểu Nhạc hỏi: "Sao không giống?"

Trần Thúc nhìn cậu cười lạnh: "Tụi tôi làm tình chứ đâu phải chơi trò con nít."

Ánh mắt Giang Tiểu Nhạc lập tức mờ mịt, không hiểu sao Trần Thúc lại thấy không đành lòng, anh bực bội vò tóc mình, "Cậu tìm người khác ngủ đi."

Giang Tiểu Nhạc trầm mặc giây lát rồi nói: "Không muốn."

Trần Thúc ngắm cậu từ trên xuống dưới một lượt, "Muốn ngủ với đàn ông hả?

Đi hết đường này rẽ phải lên lầu có thằng nhóc cao hơn cậu chút xíu, đưa tiền cho nó để nó ngủ với cậu đi, vẫn chưa bán cho ai đâu."

Giang Tiểu Nhạc vẫn đứng bất động: "Tôi chỉ muốn ngủ với anh thôi."

Trần Thúc: "......"

"Nhìn ông giống mẹ cậu lắm hay sao mà đeo mãi thế?"

Trần Thúc tức quá hóa cười đẩy cậu ra định đi.

Giang Tiểu Nhạc nắm lấy tay anh, vì nắm hơi chặt nên Trần Thúc bị đau, anh mất kiên nhẫn hất Giang Tiểu Nhạc ra, ai ngờ cậu lảo đảo mấy bước rồi va mạnh vào bức tường phía sau.

Trần Thúc ngẩn người, lúc này mới phát hiện lòng bàn tay mình nóng hổi, anh do dự giây lát rồi đưa tay sờ trán Giang Tiểu Nhạc, "Ê, cậu đang sốt à?"
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
7.


Trần Thúc đành đưa Giang Tiểu Nhạc về nhà.

Anh xụ mặt sập mạnh cửa phát ra một tiếng động lớn, Giang Tiểu Nhạc đang choáng đầu bị âm thanh này làm chấn động lại tỉnh táo hơn đôi chút.

Trần Thúc đốt thuốc kẹp giữa hai ngón tay rít mấy hơi mới xoa dịu nỗi bực bội trong lòng, anh ngẩng đầu lên thấy Giang Tiểu Nhạc vẫn còn đứng ở cửa, thiếu niên gầy gò mặc áo khoác cũ sờn vì giặt nhiều đang nhìn anh.

Chẳng hiểu sao Trần Thúc chợt nhớ tới chó hoang ngoài đường.

Trần Thúc lạnh lùng nghĩ dù tên nhóc này có là chó hoang thì cũng là một con chó hoang phiền phức, anh và Giang Tiểu Nhạc có khác gì nhau đâu, sao phải thương xót cậu chứ?

Trần Thúc nhả ra một vòng khói rồi hỏi: "Đứng ngây ra đó làm gì?"

Mấy giây sau Giang Tiểu Nhạc mới chậm chạp phản ứng, nhớ lại lần trước Trần Thúc bảo mình đi tắm nên nhấc chân vào phòng tắm.

Trần Thúc tặc lưỡi, định bảo Giang Tiểu Nhạc lên giường luôn nhưng lời ra đến miệng lại thôi, anh gọi cậu, "Tới đây."

Giang Tiểu Nhạc ngước mắt nhìn Trần Thúc một hồi mới chậm rãi đi tới chỗ anh.

Ghế salon trong nhà Trần Thúc bằng da, anh tiện tay dụi tắt điếu thuốc rồi không mặn không nhạt nói: "Ngồi đi."

Giang Tiểu Nhạc ngồi trên ghế salon đưa tay sờ trán mình, nóng hổi, phản ứng của cậu vừa bình thản vừa có chút mới lạ.

Trần Thúc lục lọi ngăn kéo, chốc lát sau bưng một cái hộp nhỏ đi tới.

Đây là hộp thuốc, còn có nhiệt kế và một túi thuốc lộn xộn.

Trần Thúc vẩy nhiệt kế rồi hỏi Giang Tiểu Nhạc: "Biết cách dùng không?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, thấy anh mất kiên nhẫn nhíu mày mới đưa tay cầm lấy rồi cởi áo khoác ra kẹp dưới nách.

Ánh mắt cậu chăm chú dõi theo Trần Thúc nhưng anh chẳng buồn để ý tới cậu mà đi vào phòng ngủ gom hết chăn mền trên giường ném vào máy giặt trong phòng tắm.

Giang Tiểu Nhạc nhìn đống chăn trong ngực Trần Thúc, mơ hồ ngửi thấy một mùi hương lạ lẫm không thuộc về anh, cậu băn khoăn tự hỏi đó là mùi gì, do người khác để lại trên giường Trần Thúc sao?

Trần Thúc nói anh ngủ với những người kia không giống như ngủ với cậu.

Bọn họ là làm tình.

Giang Tiểu Nhạc suy nghĩ loạn xạ, đầu óc nặng trĩu, nghĩ mãi mà không rõ.

Tay Trần Thúc ướt sũng, anh lau sạch rồi đi tới nói: "Đưa nhiệt kế cho tôi."

Nhiệt kế cũng nóng, anh nhìn mấy lần rồi cười lạnh: "Khá lắm, đã sốt tới 39 độ mà còn muốn ngủ với đàn ông cơ đấy."

Trần Thúc nói: "Mẹ nó đúng là yếu còn thích ra gió mà."

Giang Tiểu Nhạc không lên tiếng, Trần Thúc quạu quọ gỡ hai viên thuốc rồi rót nước vào ly nhựa xài một lần đặt xuống trước mặt Giang Tiểu Nhạc: "Uống thuốc đi."

Cậu rũ mắt nhìn ly nước rồi cầm thuốc lên uống, nước ấm cuốn theo viên con nhộng xuống bụng.

Giang Tiểu Nhạc mở miệng, giọng nói khàn đặc: "Cảm ơn."

Trần Thúc khựng lại rồi cười nhạo: "Cảm ơn cái rắm, cậu tưởng thuốc của ông miễn phí chắc?

Mang bệnh lên giường ông thì thêm một trăm tệ."

Giang Tiểu Nhạc không cãi mà chỉ ậm ừ.

Trần Thúc nhìn cậu một cái, chẳng hiểu sao trong lòng hơi mất tự nhiên, vừa vò đầu mình vừa nói: "Lên giường ngủ một giấc đi."

Giang Tiểu Nhạc: "Tôi chưa tắm mà."

Trần Thúc lạnh lùng hỏi: "Cậu có ngủ không thì bảo?"

Giang Tiểu Nhạc yên lặng cởi áo khoác leo lên giường, đệm chăn gối đầu sạch sẽ tỏa ra mùi nước giặt thoang thoảng.

Giang Tiểu Nhạc vùi mặt vào chăn đệm, chóp mũi mơ hồ ngừi thấy hương thơm của Trần Thúc khiến tinh thần thư thái hẳn, cậu buồn ngủ nhìn Trần Thúc nhưng không chịu nhắm mắt lại mà ngồi dậy bảo anh: "Trần Thúc, anh nói sẽ ngủ với tôi mà."

Trần Thúc mắng một tiếng rồi cũng leo lên giường.

Vừa nằm xuống thì thân thể nóng như lửa của thiếu niên lập tức nhích tới gần, hai tay ôm chặt anh như thể anh là liều thuốc hữu hiệu hơn cả linh đan diệu dược.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
8.


Giang Tiểu Nhạc uống thuốc rồi lại ôm Trần Thúc, chẳng bao lâu sau đã ngủ mất.

Cậu ôm rất chặt, hai cánh tay vòng quanh Trần Thúc, hơi thở phả vào cổ nóng rực làm anh không sao ngủ được.

Anh muốn gỡ tay Giang Tiểu Nhạc nhưng sức lực tên nhóc này rất mạnh, Trần Thúc vừa động nhẹ thì cậu lập tức gác chân lên rồi ôm càng chặt hơn, bờ môi khô nứt bong tróc lẩm bẩm gọi Trần Thúc.

Trần Thúc xoa trán mắng một tiếng rồi lại uể oải nằm xuống.

Tuy Trần Thúc đã quen làm tình với đủ loại đàn ông nhưng vẫn không quen nằm chung giường với người khác như vậy, thân thể hai người dán chặt vào nhau quá mức thân mật.

Trần Thúc không khống chế nổi cảm giác bồn chồn trong lòng, anh khó nhọc trở mình, gương mặt đỏ ửng vì sốt của Giang Tiểu Nhạc lập tức đập vào mắt.

Giang Tiểu Nhạc đang tuổi trẻ trung, dáng dấp xinh đẹp thanh tú khiến người ta ưa thích, lông mày nhíu chặt có vẻ ngủ không yên giấc.

Trần Thúc nhìn cậu, trong đầu hiển hiện câu nói của Giang Tiểu Nhạc, mẹ tôi bỏ đi còn cha tôi ở tù, trong lòng nhất thời có một tư vị khó tả.

Giang Tiểu Nhạc mới bao lớn chứ —— Trần Thúc hờ hững nghĩ, thật ra năm anh bỏ nhà đi cũng chẳng lớn hơn Giang Tiểu Nhạc bây giờ mấy tuổi.

Lúc đó anh còn dẫn theo Trần Khinh nữa.

Giang Tiểu Nhạc ra mồ hôi đầy mình, khi cậu tỉnh lại thì ngoài cửa sổ đã tối mịt, bên cạnh cũng trống trơn.

Giang Tiểu Nhạc ngồi thừ một lát, lúc xuống giường đầu óc vẫn còn nặng trịch, cậu mang dép lê liêu xiêu đi ra cửa.

Gian bếp chật hẹp đang sáng đèn, Trần Thúc ngậm một điếu thuốc chưa đốt ném rau cải vào nồi.

Nghe tiếng bước chân, anh không ngẩng đầu lên mà chỉ nói: "Rửa bát đũa đi, ở trong tủ ấy."

Giang Tiểu Nhạc thoáng sửng sốt rồi ậm ừ đi rửa hai bộ bát đũa.

Tiếng nước róc rách, Trần Thúc quay sang nhìn Giang Tiểu Nhạc, cậu đang thuần thục rửa bát, động tác vừa thành thạo vừa cẩn thận, đôi mắt rũ xuống lộ ra vẻ an tĩnh ngoan ngoãn.

Trần Thúc nấu mì chay, nhờ có tay nghề tốt nên món chay cũng trở nên hấp dẫn, trên mặt rắc hành thái thơm lừng, Giang Tiểu Nhạc vốn không đói bụng mà cũng ăn hết ba bát.

Trần Thúc đã ăn xong từ lâu, ngồi dựa vào ghế cười khẩy một tiếng: "Thùng cơm."

Giang Tiểu Nhạc cũng chẳng tức giận: "Mì ngon thật."

Trần Thúc nói: "Thừa lời, không thấy do ai nấu à."

Anh đốt thuốc, khói trắng lượn lờ quanh ngón tay, "Tiền của cậu từ đâu ra hả?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn anh, lặng im không nói.

Trần Thúc hỏi: "Trộm, cướp?"

Giang Tiểu Nhạc: "Trộm."

Trần Thúc nhìn Giang Tiểu Nhạc, khóe miệng giật giật, "Được lắm, năm nay cậu bao tuổi rồi?"

Giang Tiểu Nhạc mím chặt môi đáp: "Sang năm mười sáu."

Trần Thúc im lặng, cứ thấy Giang Tiểu Nhạc lại phiền não, anh phủi tàn thuốc rồi hỏi: "Sao lại tới thành phố H?"

Giang Tiểu Nhạc lại làm thinh.

Trần Thúc nói: "Chỗ này loạn lắm, đừng lăn lộn bừa bãi ở đây nữa."

Giang Tiểu Nhạc ngước nhìn Trần Thúc, đôi mắt đen như mực, Trần Thúc bị cậu nhìn chằm chằm như vậy lại càng cảm thấy mình rỗi hơi lo chuyện bao đồng, anh mất hết kiên nhẫn, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Anh đây khuyên cậu một câu, cậu đã mười sáu tuổi rồi, chậc, thật ra chỉ mới mười sáu thôi, nếu thật sự nhúng chàm thì đời này coi như bỏ."

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, dường như suy nghĩ tìm từ rồi hỏi: "Trần Thúc, anh đang —— lo cho tôi à?"

Sắc mặt Trần Thúc lập tức trầm xuống, anh cười lạnh đưa tay nắm cằm Giang Tiểu Nhạc bóp bóp: "Đúng vậy, khuôn mặt này lỡ ngày nào chết hoặc bị bắt thì đáng tiếc lắm."

Giang Tiểu Nhạc trố mắt sửng sốt vì động tác bất ngờ của anh, cậu vô thức gồng mình tỏ ra đề phòng theo bản năng.

Trần Thúc hài lòng vỗ mặt cậu, còn véo một cái rồi mới rút tay về: "Rửa chén đi."

Giang Tiểu Nhạc vội vã đứng dậy "ừ" một tiếng, tuy đã hết sốt nhưng không hiểu sao gò má lại nóng bừng, lúc bưng bát cắm đầu chạy vào bếp còn suýt bị vấp chân.

Trần Thúc bật cười, anh dựa vào ghế, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay từ từ cháy hết, ngẩn người một hồi suýt bị đốt phỏng tay.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
9.


Mùa đông năm đó cực kỳ lạnh, đảo mắt đã đến Tết.

Đây là năm đầu tiên của Giang Tiểu Nhạc ở thành phố H, tuy thành phố nhỏ nhưng hương vị Tết vẫn rất đậm đà, ngay cả khu Tây vừa bẩn thỉu vừa hỗn loạn này cũng treo đèn lồng đỏ rất có không khí Tết.

Giang Tiểu Nhạc không thích Tết.

Người trên đường ít đến đáng thương, tựa như đàn chim mỏi mệt bay hết về rừng, chỉ còn lác đác vài người như cô hồn dã quỷ lởn vởn.

Nhà nhà sáng đèn, ngoài đường càng thêm hoang vắng lạnh lẽo.

Giang Tiểu Nhạc vô thức muốn đi tìm Trần Thúc.

Anh không còn cự tuyệt cậu từ ngoài cửa như trước mà thỉnh thoảng sẽ giữ Giang Tiểu Nhạc lại ngủ một giấc, nhưng anh không thích Giang Tiểu Nhạc ôm mình ngủ.

Hai cánh tay tên nhóc kia nhỏ gầy mà không biết lấy đâu ra sức lực ôm chặt cực kỳ, khi ngủ say còn vùi đầu vào cổ anh đầy vẻ tin cậy làm Trần Thúc hết sức đau đầu.

Ngày Tết hôm đó Giang Tiểu Nhạc lại đi tìm Trần Thúc, anh vừa hút thuốc bên cửa sổ vừa nói: "Đừng mơ nữa, mấy ngày nay ông nghỉ ngơi, có tiền cũng không tiếp."

Giang Tiểu Nhạc sửng sốt nhìn Trần Thúc.

Trên mặt Trần Thúc không có biểu cảm gì, khuôn mặt trắng nõn, môi mỏng, đôi mắt đào hoa lúng liếng, khi không cười lại lộ ra vẻ lạnh lùng mỉa mai.

Giang Tiểu Nhạc chưa từng nghe bán thân còn nghỉ ngơi, cậu nghĩ ngợi rồi nói: "Tôi không quấy rầy anh đâu."

Trần Thúc gác một tay lên bệ cửa sổ, năm ngón tay thon dài cầm điếu thuốc: "Đã bảo không tiếp rồi mà, đóng cửa, đóng cửa hiểu không?

Tên nhóc cậu đừng bám theo tôi nữa."

Giang Tiểu Nhạc mím môi một cái rồi quay đầu đi.

Đến cuối hẻm lại nhịn không được ngoái nhìn, Trần Thúc gầy gò mảnh khảnh như thể chỉ cần gió thổi qua sẽ lập tức gãy gục trong ngày đông lạnh thấu xương này.

Giang Tiểu Nhạc trở về nhà máy bỏ hoang, Chu Lương và mấy thiếu niên đang quây quần bên nồi lẩu.

Trên bếp lò đơn sơ, nồi canh sôi sùng sục làm cả phòng tràn ngập mùi lẩu nóng hổi.

Giang Tiểu Nhạc chậm rãi ngồi xuống, Chu Lương huých cậu hỏi với vẻ mờ ám: "Sao, Trần Thúc ngó lơ mày rồi hả?"

Khu Tây rồng rắn lẫn lộn không có gì là bí mật nên bọn họ đều biết chuyện Giang Tiểu Nhạc đi tìm Trần Thúc.

Giang Tiểu Nhạc chỉ nhìn hắn một cái chứ không lên tiếng.

Chu Lương nói: "Mày cứ mãi tìm Trần Thúc làm gì, nếu thích đàn ông thì ở đây thiếu gì người đẹp hơn Trần Thúc, còn trẻ trung tốt tính hơn anh ta nhiều."

Giang Tiểu Nhạc không nói một lời.

Đột nhiên Chu Lương kề vào tai cậu nói: "Hay là Trần Thúc rất giỏi chuyện kia?"

Giang Tiểu Nhạc hờ hững nhìn hắn, Chu Lương xua tay cười mỉa: "Bọn họ đều nói thế mà."

"Ăn lẩu, ăn lẩu đi."

Mấy người cùng ăn rồi khui mấy lon bia, Giang Tiểu Nhạc bị Chu Lương nói khích cũng uống một hớp.

Chu Lương cười hì hì hỏi cậu: "Ngon không?"

Giang Tiểu Nhạc nói: "Không ngon."

Đám người cười vang, đều là thiếu niên choai choai chưa lớn, bọn họ hò hét: "Uống đi, làm gì có đàn ông nào không biết uống rượu chứ!"

Giang Tiểu Nhạc lại uống một ngụm, bất tri bất giác lon bia đã cạn tới đáy, mặt cậu đỏ rần.

"Hai ngày trước anh Triệu tìm tao," Chu Lương nói, "Hắn hỏi tao muốn phát tài không?

Còn nói có thể dẫn tụi mình đi kiếm tiền nữa."

Anh Triệu là Triệu Tứ, Giang Tiểu Nhạc từng nghe nói hắn theo chân đám giang hồ khu Tây bảo kê cho mấy quán bar, tiệm làm tóc và sòng bạc ở thành phố H.

Chu Lương hỏi: "Tụi bây nghĩ sao?"

Mấy người liếc nhau có chút dao động, Chu Lương nói: "Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chừng nào tụi mình mới ngóc đầu lên nổi?

Tiểu Nhạc, mày thấy sao?"

Giang Tiểu Nhạc uống hết một lon bia nên phản ứng chậm chạp, nửa ngày sau mới nhìn sang Chu Lương, hắn lập tức vui vẻ đưa tay bóp má Giang Tiểu Nhạc, "Không phải chứ huynh đệ, mới một lon đã say rồi à?"

Giang Tiểu Nhạc nhíu chặt mày đẩy hắn ra: "Đừng đụng vào tao."

Chu Lương đang định nói tiếp thì chợt nghe một người lắp bắp: "Anh Lương, em, em không theo được đâu."

Hắn ấp úng nói: "Em gọi điện cho bố mẹ em rồi, chắc mấy ngày nữa phải về nhà thôi."

Trong số họ có người không có nhà để về, cũng có người bỏ nhà ra đi.

Chu Lương im lặng hồi lâu rồi cầm lon bia đụng vào tay đối phương nói: "Về đi, về rồi chúng ta đường ai nấy đi, sau này khỏi gặp lại nữa."

Thiếu niên sững sờ nhìn hắn, hai mắt đỏ lên, "Anh Lương......"

Giang Tiểu Nhạc nhìn bọn họ, tay cầm lon bia, vừa bóp nhẹ thì lon bia lập tức móp méo.

Chu Lương cười khẩy: "Đây không phải tin vui à, khóc cái quái gì.

Nào, cạn ly!"

Mấy lon bia cụng vào nhau, Giang Tiểu Nhạc cũng làm theo, cậu nhìn bọn họ vô tư đùa giỡn, không hiểu sao lại mơ màng nhớ tới Trần Thúc.

Trần Thúc đang làm gì?

Anh đang ngủ sao?

Sao anh không về nhà, anh cũng không có nhà để về ư?
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
10.


Trần Thúc không ngờ đêm hôm khuya khoắt còn có người tới gõ cửa nhà mình.

Anh đang ôm chăn ngồi trên ghế salon xem Gala cuối năm vô cùng náo nhiệt, giờ đang là tiết mục ca múa nhạc đầy màu sắc.

Khi tiếng gõ cửa vang lên, anh vốn định làm ngơ nhưng đối phương vẫn kiên trì gõ hết lần này đến lần khác.

Trần Thúc bực bội xỏ dép lê đi ra kéo cửa một phát, trông thấy Giang Tiểu Nhạc đang giơ tay lên định gõ tiếp.

Hai người nhìn nhau, Giang Tiểu Nhạc lẩm bẩm gọi: "Trần Thúc."

Trần Thúc hít mũi, ngửi thấy mùi rượu trên người đối phương thì sắc mặt càng khó coi hơn, "Uống rượu đấy à?"

Giang Tiểu Nhạc chậm chạp "ừ" một tiếng, còn khẽ gật đầu.

Trần Thúc không nói hai lời đóng cửa lại mắng to: "Biến đi, đừng có chạy tới trước mặt ông mượn rượu làm càn!"

Giọng Giang Tiểu Nhạc vang lên ngoài cửa: "Đâu phải tôi mượn rượu làm càn."

"Trần Thúc," Giang Tiểu Nhạc lại gõ cửa.

Trần Thúc nhìn chằm chằm cánh cửa rồi đá văng dép lê, đặt mông ngồi xuống ghế salon tiếp tục xem Gala cuối năm.

Ca múa đã kết thúc, giờ đang diễn kịch vui làm khán giả dưới sân khấu cười vang.

Trần Thúc lạnh lùng xem, ngoài cửa Giang Tiểu Nhạc gõ một hồi thì ngừng, sau đó dần yên tĩnh lại.

Trên TV nói cười rôm rả chúc mừng năm mới, cứ như bước sang năm mới sẽ mở ra một chương mới rực rỡ tươi đẹp của cuộc đời vậy.

Trần Thúc dựa vào ghế salon xem hồi lâu nhưng làm thế nào cũng không có hứng thú, anh nhìn ra cửa, cuối cùng bực bội vỗ ghế salon một cái rồi bốc nắm kẹo đi ra ngoài.

Trần Thúc nghĩ gần sang năm mới rồi, nếu tên nhóc kia thật sự uống say chết cóng trước cửa nhà mình thì rõ xúi quẩy.

Nếu không uống say thì cho cậu một nắm kẹo rồi đuổi về, xem như tích phúc lấy hên vậy.

Trần Thúc mở cửa, quả nhiên Giang Tiểu Nhạc vẫn chưa đi mà ngồi trên bậc thang dựa vào tay vịn, cực kỳ giống chó con lang thang ngoài đường.

Anh vừa mở cửa thì Giang Tiểu Nhạc lập tức ngẩng đầu lên, vì uống rượu nên khuôn mặt ửng đỏ nhưng vẫn nhìn Trần Thúc chằm chằm.

Trần Thúc tặc lưỡi nhìn Giang Tiểu Nhạc, đứng tựa vào cửa rồi giơ tay ném ra mấy viên kẹo sữa với vẻ đùa ác.

Giang Tiểu Nhạc chụp lấy, ngây ngốc chớp mắt nhìn kẹo sữa trong tay gọi một tiếng "Trần Thúc".

Trần Thúc khẽ hừ lạnh.

Giang Tiểu Nhạc chỉ nắm chặt kẹo sữa chứ không ăn.

Trần Thúc: "Không ăn à?"

Giang Tiểu Nhạc: "Ăn."

Nói xong cậu lột một viên bỏ vào miệng, mùi sữa ngọt ngào tràn ngập môi lưỡi.

Trần Thúc cười nhạt hỏi cậu, "Ngon không?"

Lông mi Giang Tiểu Nhạc run rẩy, nhìn Trần Thúc lại thấy hơi xấu hổ nên mím môi không lên tiếng.

Trần Thúc hỏi: "Uống bao nhiêu mà say ra nông nỗi này hả?"

Giang Tiểu Nhạc nghĩ ngợi rồi giơ lên một ngón tay, "Một lon ——" Sau đó lại giơ hai ngón tay, "Hai lon bia."

Trần Thúc lập tức phá lên cười làm bả vai rung rung, "Ha ha ha, mới hai lon mà đã thế rồi, cậu còn non lắm."

Giang Tiểu Nhạc nhìn vẻ khoái chí của anh, đầu lưỡi quấn quanh viên kẹo chỉ thấy vị ngọt lan tràn, ngón tay như nhúng vào nước đường sền sệt không thể nhúc nhích.

Cười xong Trần Thúc khoanh tay hỏi Giang Tiểu Nhạc: "Đêm hôm khuya khoắt tìm tôi làm gì?"

Giang Tiểu Nhạc say rượu nên phản ứng chậm chạp, trả lời cũng cực kỳ nghiêm túc: "Trần Thúc, năm mới vui vẻ."

Vẻ mặt Trần Thúc cứng lại: "Chỉ để nói với tôi câu này thôi à?"

Giang Tiểu Nhạc gật đầu rồi lại lắc đầu, cậu cũng không biết tại sao đêm hôm khuya khoắt mình còn muốn tìm Trần Thúc.

Cậu và đám Chu Lương ăn lẩu uống rượu, sau đó uống nhiều quá không biết ai đột nhiên nói nhớ nhà, Chu Lương mắng, nhớ cái rắm.

Nhưng chỉ giây lát sau đã vang lên tiếng nấc nghẹn, tiếng nức nở giống thú nhỏ kia như có tính truyền nhiễm, không ai nói năng gì mà chỉ có tiếng nghẹn ngào đứt quãng càng lúc càng lớn rồi biến thành tiếng khóc lớn.

Pháo hoa chói lọi đột nhiên nổ tung ngoài cửa sổ, đèn trong nhà hoang đều là kéo điện chui nên không đủ sáng, gió bấc thổi qua cửa sổ làm bóng đèn lắc lư.

Giang Tiểu Nhạc nhìn bọn họ, cậu không có nhà để nhớ nhưng ở lại đó làm cậu khó chịu, thế là loạng choạng đi ra ngoài.

Đến khi kịp phản ứng thì đã đứng dưới lầu Trần Thúc.

Nụ cười trên mặt Trần Thúc tắt ngấm, anh gắt: "Vui gì mà vui, mẹ nó gần sang năm mới cậu còn quấy nhiễu sự thanh tịnh của ông thì làm sao ông vui được hả?"

Anh mắng sa sả như tiếng pháo nổ hùng hổ dọa người.

Giang Tiểu Nhạc giật mình, cúi đầu lặng thinh không nói gì.

Trần Thúc cười lạnh: "Mà ông có vui hay không còn phải cần tên nhóc ăn mày cậu chúc hay sao?"

Giang Tiểu Nhạc bồn chồn bất an nắm chặt kẹo sữa trong tay, cậu đứng dậy định đi thì lại nghe Trần Thúc lạnh lùng nói: "Đừng tưởng chúc Tết ông thì ông không thu tiền cậu đấy nhé."

Giang Tiểu Nhạc hơi do dự, một chân đã bước xuống bậc thang, trên mặt nóng bừng, dù đang say rượu nhưng vẫn thấy đụng chạm tự ái.

Trần Thúc mắng một tiếng rồi nắm cánh tay cậu nói: "Đã uống say còn bắt ông chịu lạnh với cậu lâu như vậy, giờ muốn đi đâu nữa hả, lỡ té chết thì cậu chịu hay tôi chịu?

Đừng hòng đem thêm xúi quẩy cho tôi!"

Giang Tiểu Nhạc mím môi: "Tôi chịu.

Chẳng liên quan gì anh hết."

Trần Thúc liếc cậu một cái rồi cười lạnh: "Hừ, khá lắm."

"Hôm nay mối làm ăn này ông nhất định phải nhận," Trần Thúc ra sức kéo Giang Tiểu Nhạc vào nhà, đóng ập cửa lại rồi lạch cạch khóa trái.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
11.


Giang Tiểu Nhạc còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị lôi tuột vào nhà Trần Thúc, lưng dựa vào cửa, trước mặt là Trần Thúc quạu quọ, đầu óc cậu choáng váng nhưng vẫn cứng cổ nói: "Tôi không có tiền."

Trần Thúc thản nhiên nhìn cậu, "Cho thiếu."

Giang Tiểu Nhạc không nói gì, nửa ngày sau mới lên tiếng: "Con người anh sao lại thế chứ?"

Trần Thúc nhe hàm răng trắng đều tăm tắp, vỗ mặt cậu nói: "Ông là vậy đấy, giờ mới biết à?

Muộn rồi!"

Anh xỏ dép lê ung dung quay người đi tới ghế salon rồi bảo Giang Tiểu Nhạc, "Tự tắm rửa sạch sẽ đi."

Qua một lúc lâu Giang Tiểu Nhạc mới ậm ừ tìm phòng tắm rồi lảo đảo đi vào trong.

Trần Thúc ngồi xếp bằng trên ghế salon, tiếng nước ào ào vọng ra từ phòng tắm, anh lơ đễnh xem tiết mục cuối năm náo nhiệt, nhất thời cảm thấy nhà mình có thêm chút sức sống.

Anh bóc hạt dẻ cười quăng lên cao rồi há miệng hứng, Gala cuối năm trên TV đã đến tiết mục hí khúc, tiếng chiêng trống xen lẫn với giai điệu kinh kịch, Trần Thúc cũng ngâm nga hát theo vài câu.

Giang Tiểu Nhạc tắm rất lâu, Trần Thúc gạt đống vỏ hạt dẻ trên bàn vào thùng rác rồi nóng nảy cất giọng gọi, "Giang Tiểu Nhạc, cậu tắm xong chưa hả?"

Nhớ đến bộ dạng đứng không vững của Giang Tiểu Nhạc, anh tặc lưỡi mang dép lê lẹt xẹt đi tới đập cửa, "Giang Tiểu Nhạc!"

Bên trong vọng ra tiếng ấp úng của Giang Tiểu Nhạc, "Xong......

Xong rồi, chờ chút ——"

Còn chưa dứt lời thì một tiếng "bịch" vang lên như có người trượt chân.

Trần Thúc nhíu chặt mày vặn nắm cửa, "Mẹ nó cậu khóa cửa làm gì hả?!"

Giang Tiểu Nhạc: "Ra ngay đây!"

Cậu luống cuống mở cửa ra, Trần Thúc nhìn cậu từ trên xuống dưới: "Ai bảo cậu khóa cửa?"

Giang Tiểu Nhạc im lặng.

Trên người cậu mặc áo choàng tắm cột dây xộc xệch, cơ thể chưa nẩy nở hết gầy gò mảnh khảnh, khuôn mặt bị nước nóng hun đỏ bừng, lông mi dài rậm, mái tóc ướt sũng càng thêm xinh đẹp thanh tú, cực kỳ giống cún con mắc mưa.

Nhìn gương mặt kia của cậu, nỗi bực bội trong lòng Trần Thúc cũng vơi đi mấy phần, anh nói: "Khóa cửa làm gì, đã đến mua dâm còn sợ ông nhìn à?

Cậu thì có gì đáng xem chứ, gầy xác gầy xơ, lông còn chưa mọc đủ nữa."

Giang Tiểu Nhạc cào tóc mình: "Choáng đầu quên mất."

Trần Thúc nói giễu: "Tôi thấy tên nhóc cậu chính là có ý đồ xấu, muốn làm mình chết ngạt trong phòng tắm trả thù tôi đúng không?

Tôi nói cho cậu biết nhé, lỡ té bị thương thật thì đừng hòng lừa tôi."

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, anh dời mắt đi rồi hất cằm nói: "Lăn đi ngủ đi."

Giang Tiểu Nhạc mím môi đi hai bước rồi quay đầu nói: "Anh không ngủ."

Trần Thúc đang nhìn theo cậu, Giang Tiểu Nhạc đột ngột quay lại khiến ánh mắt hai người bất ngờ giao nhau, Trần Thúc cười nhạo: "Cậu là kẹo da trâu đấy à?"

Giang Tiểu Nhạc đứng im, Trần Thúc cáu kỉnh nói: "Ngủ ngủ ngủ."

Giang Tiểu Nhạc nở nụ cười, khi cười lộ ra vẻ ngây thơ đúng với tuổi thật của mình, trong trẻo mềm mại khiến Trần Thúc sửng sốt.

Giang Tiểu Nhạc rất hiếm khi cười, ánh mắt nhìn Trần Thúc có chút mất tự nhiên, nụ cười cũng nhạt đi.

Trần Thúc nghĩ nhìn bộ dạng này đâu giống đến mua dâm, bị mua dâm nghe còn tạm được.

Tên nhóc mang gương mặt dụ dỗ ong bướm này vẫn yên ổn sống tới giờ đúng là hên thật.

Hai người nằm chung một giường, Giang Tiểu Nhạc không chịu nhắm mắt lại mà quay đầu nhìn chằm chằm Trần Thúc, anh hỏi: "Nhìn gì mà nhìn?

Rốt cuộc cậu có say không hả?"

Giang Tiểu Nhạc không trả lời mà gọi tên anh, "Trần Thúc, Trần Thúc."

Trần Thúc mở mắt ra, "Kêu gì mà kêu?"

Tâm tình Giang Tiểu Nhạc có vẻ rất tốt, cậu mỉm cười quay sang ôm Trần Thúc, ngửi mùi hương trên người anh rồi nói: "Trần Thúc, anh thơm quá."

Trần Thúc sắp bị cậu ôm tê rần: "Nhóc con, đừng có đùa giỡn lưu manh."

Giang Tiểu Nhạc lẩm bẩm: "Đùa giỡn lưu manh là sao cơ?"

Trần Thúc véo má Giang Tiểu Nhạc rồi nhào nặn mấy lần như nhào bột, "Ngoan ngoãn đi ngủ cho tôi, còn quậy nữa coi chừng tôi đạp xuống đất bây giờ."

Mặt Giang Tiểu Nhạc bị véo đỏ ửng nhưng không hề phản kháng, hai mắt lóe sáng như sao, khẽ "dạ" một tiếng.

Nhìn vào mắt cậu không hiểu sao tim Trần Thúc run lên, anh trở mình quay lưng về phía Giang Tiểu Nhạc rồi thở dài thườn thượt.

Một lúc lâu sau, Trần Thúc lại nghe Giang Tiểu Nhạc hỏi: "Trần Thúc, có phải anh lo cho tôi nên mới giữ tôi lại không?"

Trần Thúc nói lạnh tanh: "Cậu thử nói thêm câu nữa xem."

Giang Tiểu Nhạc nín thinh.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
12.


"Chúc Chu ca của chúng ta sinh nhật vui vẻ!"

Khoảng mười người hò hét ầm ĩ trong quán bar, Chu Lương đang tổ chức tiệc sinh nhật cho mình.

Năm nay Giang Tiểu Nhạc mười bảy tuổi, đây là năm thứ hai cậu đến thành phố H.

Giang Tiểu Nhạc theo đám Chu Lương làm việc dưới tay Triệu Tứ, thật ra cũng chẳng phải công việc gì nở mày nở mặt nhưng vẫn có thu nhập ổn định.

Giang Tiểu Nhạc còn nhỏ, bề ngoài sạch sẽ, khuôn mặt thanh tú nhưng khi ra tay lại cực kỳ tàn ác, lòng dạ hiểm độc, lá gan lại to, sau một năm cậu và đám Chu Lương cũng được Triệu Tứ xem trọng.

Phía Tây thành phố H hết sức hỗn loạn, rồng rắn lẫn lộn, sòng bạc, sàn đấu ngầm, quán bar, tiệm uốn tóc, bán dâm chỗ nào cũng có.

Giang Tiểu Nhạc trà trộn trong đó chẳng khác nào cá gặp nước.

Giang Tiểu Nhạc cụng ly rượu với Chu Lương rồi nói: "Sinh nhật vui vẻ."

Chu Lương giơ tay lên để ly rượu của hai người cụng mạnh vào nhau, "Cảm ơn huynh đệ."

Trong quán bar ánh đèn lấp lóe, cả bàn có nam có nữ, uống say rồi thì ôm nhau tới cạnh sàn nhảy lắc lư loạn xạ, thân thể đụng chạm, quần ma loạn vũ.

Chu Lương nhìn say sưa, bên cạnh có người nhắc đến chuyện mấy ngày trước Giang Tiểu Nhạc đánh một ván ở sòng bạc, cậu ra trận thay cho Triệu Tứ nhưng không ngờ lại thắng đậm.

Chu Lương nói: "Tiểu Nhạc, tao không ngờ mày còn giấu tài cơ đấy."

Giang Tiểu Nhạc dựa vào thành ghế, ngón cái vuốt ve ly thủy tinh trong tay: "Gặp may thôi."

Chu Lương nói: "Đây là chuyện may rủi đấy à?"

Hắn huých Giang Tiểu Nhạc rồi chồm tới hỏi, "Tiểu Nhạc, mày học lúc nào thế?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn hắn nói: "Lúc nhỏ có học lỏm chút ít."

"Nhạc Nhạc khiêm tốn quá nha," một cô nàng bên cạnh nhích lại gần cười hì hì, cô đeo khuyên tai to, cổ áo trễ xuống để lộ khe ngực mê hồn.

Giang Tiểu Nhạc gượng gạo nhích sang bên cạnh rồi lúng túng nói, "Chị A Mẫn."

Chu Lương cười rộ, "A Mẫn, đừng có chọc nó."

Cô gái tên A Mẫn phớt lờ hắn rồi nắm khuỷu tay Giang Tiểu Nhạc nói: "Sao cưng chơi bài giỏi thế, lần sau chơi giùm chị mấy ván nhé?"

Tay cậu thon dài, lòng bàn tay chai sần, khớp xương nhô cao mà lại mềm như tay phụ nữ vậy.

Nhưng bọn họ đều biết đôi tay này của Giang Tiểu Nhạc đánh người ác cỡ nào, khi chơi bài lại khiến người ta không kịp nhìn.

Giang Tiểu Nhạc nhíu mày rút tay về lạnh nhạt nói: "Đánh bạc mười lần hết chín lần thua rồi, lần trước chỉ nhờ may mắn thôi."

A Mẫn thở dài: "Nhạc Nhạc, cái miệng này của cưng thật không dễ thương bằng khuôn mặt cưng chút nào."

Giang Tiểu Nhạc im lặng.

Chu Lương hả hê nói: "Ai bảo chị không phải đàn ông chứ, Tiểu Nhạc của chúng ta thích đàn ông cơ."

"Đàn ông có gì tốt đâu, cưng có gì hắn có nấy, cứng chết đi được," A Mẫn nhìn Giang Tiểu Nhạc cười nói: "Nhạc Nhạc, cưng đã hôn môi ai chưa?"

Giang Tiểu Nhạc ngước nhìn cô, dáng dấp cô rất đẹp, bộ ngực đầy đặn, eo nhỏ trắng ngần, Giang Tiểu Nhạc có thể ngửi thấy mùi nước hoa trên người cô.

Cậu nhìn đôi môi mềm mại đỏ thắm của đối phương, không hiểu sao lại nhớ tới Trần Thúc.

Hầu kết Giang Tiểu Nhạc nhấp nhô, im lặng không lên tiếng.

A Mẫn ngạc nhiên cười, "Nụ hôn đầu tiên ấy?"

Cô nhích lại gần hơn như sắp hôn cậu rồi thì thầm: "Nhạc Nhạc, làm bạn trai chị đi, bảo đảm cưng nếm xong sẽ không thích đàn ông nữa đâu."

Giang Tiểu Nhạc giật mình đứng bật dậy nhíu chặt mày, ngữ khí lạnh lùng cương quyết: "Đừng có giỡn."

Đột nhiên có người loạng choạng đi tới, vẻ mặt hắn hưng phấn một cách kỳ lạ, híp mắt cười nói: "Thấy chưa, anh đã nói rồi mà, Tiểu Giang của chúng ta chỉ thích đi cửa sau thôi, em có đẹp cỡ nào cũng vô ích."

A Mẫn mất hứng lầm bầm một câu, "Thằng gay chết tiệt."

Giang Tiểu Nhạc hờ hững nhìn bọn họ, Chu Lương thấy thế thì vội đặt ly rượu xuống để giảng hoà.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
13.


Khi Giang Tiểu Nhạc đến thì Trần Thúc đang nhe răng trợn mắt tự bôi thuốc cho mình.

Anh vừa tiếp một vị khách mới có dáng dấp hết sức nhã nhặn, khi hai người trao đổi trong hẻm, người kia ôn hòa nói hắn có một vài thói quen xấu, hỏi Trần Thúc có chấp nhận được không?

Trần Thúc nheo mắt ngắm nghía đối phương, gã kia ngại ngùng nhìn Trần Thúc nói tiền không thành vấn đề.

Anh mỉm cười đưa ngón cái vuốt mặt gã rồi bỡn cợt nói có tiền cái gì cũng thương lượng được hết.

Ai ngờ nhìn thì nhã nhặn mà ra tay cực kỳ tàn ác.

Trần Thúc bị hắn trói vào giường làm suýt chết, mông bị dây lưng quất đỏ bừng, cổ tay bị siết ra mấy lằn đỏ, trên cổ cũng bị trầy xước.

May mà thù lao hậu hĩnh.

Thoa thuốc xong, Trần Thúc nằm sấp phơi mông trên chiếu lạnh buốt nhưng vẫn đau, anh nhịn không được chửi thầm gã đàn ông chó má nhã nhặn bại hoại, hình người dạng chó, so với ai khác đều không đáng làm người.

Đột nhiên chuông cửa vang lên.

Trần Thúc định giả chết làm ngơ nhưng đối phương vẫn kiên trì nhấn hết lần này đến lần khác, khỏi nghĩ cũng biết giờ này đến nhà anh ngoài Giang Tiểu Nhạc ra chẳng còn ai nữa.

Trần Thúc bực bội rống lên, "Giang Tiểu Nhạc, mẹ nó đừng có nhấn nữa, ông đây muốn ngủ!"

Nhà cũ kỹ, cửa phòng mở hé, cách âm kém nên giọng Trần Thúc nghe rõ mồn một.

Ngoài cửa im ắng, chuông điện thoại di động của anh đột ngột reo vang, Trần Thúc thấy mấy chữ "Tên nhóc đáng ghét" trên màn hình thì nhíu mày ấn tắt.

Sau đó anh nghe thấy Giang Tiểu Nhạc nói ngoài cửa: "Trần Thúc, mở cửa ra."

Trần Thúc đen mặt.

Hai người đã quen biết khá lâu nên anh biết rõ tính tình của cậu, nếu hôm nay không mở cửa bảo đảm Giang Tiểu Nhạc sẽ ở ngoài ầm ĩ cả ngày.

Trần Thúc hùng hổ bò dậy định mặc đồ lót nhưng quần lót của anh đều là kiểu tam giác bằng thun cotton nên vừa mặc vào đã bó sát cái mông sưng đỏ, đau đến nỗi anh luôn miệng xuýt xoa, thế là dứt khoát tròng quần dài rộng thùng thình rồi khập khiễng đi ra ngoài.

Trần Thúc mở tung cửa nạt nộ: "Nhấn chuông làm gì, không nghe thấy ông nói gì à, ông muốn đi ngủ, đi ngủ!"

Giang Tiểu Nhạc đứng ở cửa, tay xách theo túi đồ, thản nhiên hỏi anh: "Ăn tào phớ không?"

Trần Thúc cáu kỉnh nói: "Không ăn, biến."

Giang Tiểu Nhạc nhìn anh rồi cởi giày đi thẳng vào trong: "Mới làm xong nên còn nóng lắm."

Trần Thúc vò đầu bứt tai không biết phải nói gì, trong đầu tự hỏi có phải mình quá dung túng Giang Tiểu Nhạc hay không mà cậu ngang nhiên vào nhà mình như nhà cậu vậy.

Trần Thúc vừa định đuổi người ra ngoài thì nghe Giang Tiểu Nhạc hỏi, "Ăn không?

Mua món mặn cho anh đấy."

Trần Thúc liếc mắt nhìn tào phớ trên bàn, một bát rắc đường trắng còn bát kia chan xì dầu ớt và củ cải khô thái nhỏ mà anh thích.

Bát có đường là của Giang Tiểu Nhạc.

Trần Thúc nhớ lại cả ngày nay mình chưa ăn gì đúng là hơi đói thật, anh nhìn vẻ mặt bình thản của Giang Tiểu Nhạc rồi ỉu xìu nhấc chân chậm chạp đi tới.

Giang Tiểu Nhạc thấy anh đi cà nhắc, đang mùa hè mà mặc áo dài tay và quần dài thì nhíu mày hỏi: "Trần Thúc, anh bị ai đánh à?"

Trần Thúc đang ngậm tào phớ trong miệng suýt nghẹn, lúng búng mắng: "Mẹ nó cậu bị đánh thì có.

Đây là tai nạn lao động nhé."

Giang Tiểu Nhạc lẳng lặng nhìn Trần Thúc, đây không phải lần đầu tiên cậu nghe từ "tai nạn lao động" này, thỉnh thoảng Trần Thúc lại bị như vậy, sắc mặt cực kỳ khó coi, mỗi lần cậu hỏi anh đều làm ngơ, hỏi mãi mới nói là tai nạn lao động, tai nạn lao động hiểu không?

Giống như cậu và Chu Lương bị người ta chém vậy thôi.

Giang Tiểu Nhạc cái hiểu cái không, mơ hồ đoán được ai gây ra nhưng vẫn không hiểu rõ lắm.

Đột nhiên ánh mắt cậu rơi vào cổ Trần Thúc, cổ anh thon dài, trên làn da trắng nõn có một lằn đỏ hết sức chói mắt như bị ai buộc chặt rồi kéo ngược ra sau.

Giang Tiểu Nhạc đưa tay sờ rồi hỏi: "Đây là cái gì?"
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
14.


Giang Tiểu Nhạc mới sờ một cái đã bị Trần Thúc hất tay ra rồi hờ hững nói: "Mắc mớ gì tới cậu?"

Giang Tiểu Nhạc ngước đôi mắt đen như mực trầm tĩnh nhìn Trần Thúc: "Ai làm?"

"Kim chủ, ba ba," Trần Thúc trả lời qua loa, thấy vẻ mặt Giang Tiểu Nhạc, anh nói: "Tên nhóc cậu hỏi nhiều thế làm gì, đâu ra lắm tính tò mò vậy, có phải rảnh quá không?"

Giang Tiểu Nhạc yên lặng múc một miếng tào phớ và mấy muỗng đường trắng, đường tan ra làm đậu ngọt lịm.

Trần Thúc chỉ nhìn thôi đã thấy ngán, anh lẩm bẩm: "Sao lại có người thích bỏ đường vào tào phớ nhỉ, ngọt chết đi được."

Giang Tiểu Nhạc múc một muỗng đưa tới trước mặt anh: "Nếm thử không?"

Trần Thúc kiên quyết nói: "Không ăn."

Giang Tiểu Nhạc ậm ừ rồi trở tay đút vào miệng mình, còn múc một muỗng từ chén của Trần Thúc.

Anh nhướng mày: "Giang Tiểu Nhạc!"

Cậu thản nhiên nói: "Nếm thử của anh xem thế nào."

Trần Thúc: "......

Giả vờ giả vịt, mẹ nó cậu có ăn cay được đâu."

Giang Tiểu Nhạc ăn hơn nửa chén tào phớ mới làm dịu bớt vị cay trong miệng, cậu hỏi: "Sao anh biết?"

Trần Thúc cười lạnh: "Tôi còn lạ gì cậu nữa?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, khóe miệng lại cong lên.

Hai năm nay Giang Tiểu Nhạc lớn nhanh như thổi, vóc dáng cao ráo, đuôi mày khóe mắt cũng thanh tú hơn, vẻ đẹp này chỉ tăng lên chứ không hề giảm, nụ cười ẩn chứa ngại ngùng của cậu khiến Trần Thúc cũng phải thất thần, trong lòng hậm hực nghĩ thầm Giang Tiểu Nhạc cười cái rắm nhưng lại không nói ra miệng mà chỉ ăn sạch tào phớ trong chén.

Giang Tiểu Nhạc là khách quen trên giường Trần Thúc, ban đêm cậu cũng ngủ chung với anh.

Giang Tiểu Nhạc không còn là nhóc ăn mày mới tới thành phố H nữa, từ lâu cậu đã dọn ra khỏi nhà máy bỏ hoang kia để chuyển đến một căn hộ chung cư không mấy khang trang nhưng khá sạch sẽ, dù vậy cậu vẫn hay leo lên giường Trần Thúc.

Anh nói: "Đêm nay cậu đừng nằm sát vào tôi, người tôi đau lắm."

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, cậu đến đây rất thường xuyên, hai năm trước vừa gầy vừa nhỏ, mặc áo choàng tắm của Trần Thúc như bị lọt thỏm trong đó, có lần không buộc kỹ làm áo bung ra để lộ thân hình thiếu niên gầy guộc, còn hở cả chim làm Trần Thúc cười ngất.

Giang Tiểu Nhạc lúng túng kéo áo lại, miệng mím chặt, vành tai cũng đỏ ửng, "Trần Thúc!"

Trần Thúc cười rung bả vai khiến Giang Tiểu Nhạc càng thêm xấu hổ, thẹn quá hóa giận nhào tới bịt miệng anh nói, "Anh đừng cười nữa!"

Hai người ngã xuống giường, Giang Tiểu Nhạc nới lỏng bàn tay túm áo làm áo choàng tắm hở ra để lộ thân thể trần trụi chằng chịt vết thương.

Khi ánh mắt Trần Thúc rơi vào ngực cậu thì tiếng cười dừng lại, Giang Tiểu Nhạc còn đang cố bịt miệng anh, thấy anh nhìn mình thì lập tức tự ti mặc cảm, dời tay lên che mắt Trần Thúc.

Cậu đã từng thấy thân thể Trần Thúc, những lúc trời nóng anh chỉ mặc mỗi quần cộc rồi để trần nửa thân trên thon gầy, làn da trắng mịn đẹp đến khó tin.

Trần Thúc không cười nữa mà nói: "Dậy đi."

Giang Tiểu Nhạc bất động.

Trần Thúc nói: "Ông đi lấy áo cho cậu!"

Lúc này Giang Tiểu Nhạc mới kéo áo choàng tắm che kín người mình rồi chậm chạp nhổm dậy khỏi người Trần Thúc.

Anh lấy áo ngủ cũ của mình cho cậu, lúc đầu mặc hơi rộng nhưng sau khi Giang Tiểu Nhạc bắt đầu trổ mã thì mặc vừa như in.

Sau đó Giang Tiểu Nhạc được đằng chân lân đằng đầu mặc luôn áo ngủ của Trần Thúc, anh nổi cáu mấy lần nhưng cậu đều lờ đi rồi nhét thêm mấy trăm tệ để chặn miệng Trần Thúc.

Thôi thôi, cũng đâu phải chưa từng mặc, Trần Thúc cam chịu nghĩ.

Ban đêm Giang Tiểu Nhạc đau khớp ngủ không được nên lăn qua lộn lại, muốn ôm Trần Thúc nhưng nhớ anh nói trên người mình đau nên lại cố nhịn.

Giang Tiểu Nhạc trở mình, Trần Thúc nằm sấp ngủ quay mặt về phía cậu, hai mắt nhắm nghiền, tóc dài rũ xuống gò má.

Giang Tiểu Nhạc siết chặt ngón tay, không hiểu sao lại thấy hồi hộp.

Cậu rón rén đưa tay gạt mấy lọn tóc kia ra, ánh mắt rơi vào môi Trần Thúc, môi anh đỏ mọng, môi trên hơi vểnh lộ ra vẻ gợi cảm của người từng trải.

Giang Tiểu Nhạc chăm chú nhìn hồi lâu, đêm khuya chợt thấy hơi đói nên muốn chồm tới cắn một cái.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
15.


Giang Tiểu Nhạc nhìn chằm chằm hồi lâu, răng nanh hơi ngứa, cậu nuốt một cái rồi ấn nhẹ đầu ngón tay lên môi Trần Thúc.

Cảm giác mềm mại ấm áp không hiểu sao lại thu hút Giang Tiểu Nhạc.

Đột nhiên cậu muốn làm chuyện xấu, nhìn Trần Thúc giây lát, anh vẫn đang ngủ, thế là Giang Tiểu Nhạc xích lại gần chạm nhẹ vào môi Trần Thúc.

Ngay khoảnh khắc chạm vào, hơi thở Giang Tiểu Nhạc dừng lại.

Cậu hôn một cái rồi nhịn không được thè lưỡi liếm liếm, chẳng khác nào vừa uống rượu làm tay chân như giẫm trên bông gòn, không kìm được nỗi hưng phấn.

Trần Thúc —— Trong lòng Giang Tiểu Nhạc thầm gọi tên anh.

Trần Thúc nhắm mắt vẫn chưa tỉnh giấc.

Giang Tiểu Nhạc nhìn anh, nhất thời trong lòng có chút không vui nên cắn môi Trần Thúc làm anh bị đau lầm bầm một tiếng, Giang Tiểu Nhạc nhổm người dậy, bộ dạng như bất chấp hết mọi thứ.

Trần Thúc mơ màng mở mắt ra thấy một bóng người mơ hồ, chẳng có chút phòng bị nào với cậu mà khàn giọng làu bàu: "Giang Tiểu Nhạc, cậu không ngủ mà làm gì thế hả?"

Giang Tiểu Nhạc mím môi nói: "Không có gì."

Một giây sau, Trần Thúc đưa tay đè đầu cậu xuống gối rồi buồn ngủ nói: "Nằm yên mà ngủ đi."

Giang Tiểu Nhạc mở to mắt nhìn chằm chằm mặt Trần Thúc, dường như động tác này của anh làm động đến vết thương nên hít sâu một hơi, lông mày nhíu lại.

Giang Tiểu Nhạc hỏi: "Đau lắm à?"

Trần Thúc vô thức ậm ừ rồi mơ màng nhắm mắt lại, lẩm bẩm như đang nói mớ: "Cậu cứ thử bị người ta trói lại rồi làm xem."

Nói xong anh lại ngủ thiếp đi vì quá mệt mỏi.

Hầu kết Giang Tiểu Nhạc nhấp nhô, thầm nghĩ trói lại làm —— Trần Thúc bị người ta trói rồi làm kiểu gì?

Những suy nghĩ không nói rõ được cũng không tả rõ được xoay tròn trong đầu như sương mù dày đặc, mang theo chút ẩm ướt quấn chặt trái tim đang đập mạnh của Giang Tiểu Nhạc, cả người đều nóng ran.

Hồi lâu sau Giang Tiểu Nhạc ngồi dậy bật đèn ngủ lên, ánh sáng mờ ảo bao trùm lên Trần Thúc.

Đang là giữa hè, trong phòng bật điều hoà không khí, hai người còn đắp chăn mỏng.

Giang Tiểu Nhạc nhẹ nhàng vén chăn lên, Trần Thúc mặc đồ dài rộng bằng vải cotton, tựa như càng che càng lộ.

Giang Tiểu Nhạc rũ mắt vén tay áo Trần Thúc lên, vết đỏ quanh cổ tay cực kỳ chói mắt.

Cậu rón rén sờ vết đỏ kia, cuối cùng sợ đánh thức Trần Thúc nên ngoéo ngón tay anh rồi lại nằm xuống.

Cả đêm Giang Tiểu Nhạc ngủ không ngon.

Trong mộng cậu chìm chìm nổi nổi, đột nhiên hôn lên đôi môi mỏng đỏ của Trần Thúc rồi cắn mạnh, Trần Thúc bất mãn, tiếng thở dốc trầm thấp, đưa tay muốn đẩy cậu ra.

Giang Tiểu Nhạc nắm tay anh, bóp lấy cổ tay che đi vết đỏ chướng mắt kia, cậu ghì chặt Trần Thúc, thì thầm gọi tên anh, hôn anh, liếm anh nhưng làm thế nào cũng vẫn thấy không đủ.

Giang Tiểu Nhạc lột sạch Trần Thúc mà không hề che đậy gì, anh cứ thế nằm trần truồng dưới người cậu.

Trần Thúc cười như không cười nhìn cậu nói, Giang Tiểu Nhạc.

Giang Tiểu Nhạc mở choàng mắt ra mới phát hiện quả nhiên Trần Thúc đang gọi mình.

Trần Thúc nghiến răng nghiến lợi: "Con mẹ nó cậu buông tôi ra mau!"

Giang Tiểu Nhạc sửng sốt, cậu ngủ thiếp đi không ngờ lại ôm Trần Thúc, cả người dán sát vào anh, một chân còn gác lên người anh.

Trần Thúc mới ngủ dậy còn đang quạu, bực bội cau mày, "Mắc chứng gì thế hả, đi ngủ còn phải ôm người nữa à?

Thế thì mua cái gối mà ôm!"

"Chưa chịu dậy nữa à?!"

Thấy Giang Tiểu Nhạc bất động, Trần Thúc cao giọng hơn, muốn đứng dậy nhưng vừa mới động đã khựng lại, "Giang Tiểu Nhạc, cậu tè dầm đấy à?"
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
16.


Nói xong Trần Thúc đột nhiên hiểu ra, mặt Giang Tiểu Nhạc đỏ bừng, xấu hổ đến nỗi chỉ muốn biến mất ngay tại chỗ, cố gắng giải thích, "......

Tôi đâu có ——"

"Đây không phải đái dầm mà!"

Đũng quần vẫn còn ẩm ướt, Giang Tiểu Nhạc kẹp chặt chân, vẻ mặt vừa ngây thơ vừa xấu hổ.

Trần Thúc nhìn Giang Tiểu Nhạc rồi phá lên cười ngặt nghẽo, Giang Tiểu Nhạc càng thêm quẫn bách, nhảy phóc xuống giường chạy thẳng vào phòng tắm.

Trần Thúc hiếm khi thấy Giang Tiểu Nhạc chạy trối chết như vậy, vừa chật vật vừa ngây ngô, cửa phòng tắm bị đóng ập phát ra một âm thanh chát chúa, Trần Thúc cười đến nỗi đau bụng, chỉ cảm thấy Giang Tiểu Nhạc đúng là vừa đáng yêu vừa đáng thương.

Anh ung dung xuống giường, trên khuỷu tay vắt áo ngủ của mình và tấm chăn mỏng kia, nhìn cánh cửa đóng chặt nói: "Giang Tiểu Nhạc, mở cửa ra."

Giang Tiểu Nhạc rầu rĩ nói: "Đợi chút!"

Trần Thúc nói: "Không đợi được, ông mót tè, nhanh lên, cậu muốn tôi đái dầm như cậu hả?"

Giang Tiểu Nhạc tức giận: "......

Tôi không phải——"

Mấy giây sau cậu mở cửa ra, lập tức bắt gặp ánh mắt ranh mãnh của Trần Thúc, biết tỏng anh cố tình đến đây xem náo nhiệt.

Cậu vô thức muốn đóng cửa lại nhưng Trần Thúc đã lách vào, trên mặt nở nụ cười gian tà: "Ui, trốn trong đây giặt quần sịp à?"

Giang Tiểu Nhạc: "......"

Trần Thúc hỏi cậu: "Dễ giặt không?"

Giang Tiểu Nhạc: "......

Trần Thúc!"

Trần Thúc cười ha ha rồi ném quần áo và chăn mỏng vắt trên khuỷu tay cho Giang Tiểu Nhạc, nghiêm trang nói: "Giặt cho sạch vào, bị nước tiểu của cậu làm dơ hết rồi."

Giang Tiểu Nhạc: "......"

Cậu ôm đống đồ Trần Thúc ném sang, mặt nóng như thiêu đốt, vẻ lạnh lùng già dặn trước tuổi đã biến mất sạch, chỉ còn vẻ luống cuống ngây thơ của thiếu niên mới lớn.

Trần Thúc cười đủ rồi mới vỗ vai Giang Tiểu Nhạc nói: "Được rồi được rồi, nhóc mù chữ."

"Để anh dạy cậu một khóa sinh lý nhé," Trần Thúc khoác vai Giang Tiểu Nhạc, kề vào tai cậu nói, "Cái kia không phải đái dầm mà là mộng tinh đấy."

Chỉ vỏn vẹn hai chữ truyền qua răng môi, rõ ràng nói rất thản nhiên nhưng lại làm Giang Tiểu Nhạc nóng mặt tim đập nhanh, bàng hoàng ngơ ngác, trong đầu hiện ra giấc mộng hoang đường kia, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Trần Thúc nói: "Bình thường thôi, đàn ông nào mà chẳng có, nhưng đây là lần đầu của cậu đấy à?"

Giang Tiểu Nhạc nói không nên lời.

Trần Thúc cười: "Cậu trễ quá rồi đấy, dậy thì muộn thì thôi đi, sao cái này cũng muộn thế hả?"

Qua sinh nhật thứ mười sáu Giang Tiểu Nhạc mới bắt đầu cao lên, giờ mười bảy tuổi lớn nhanh vùn vụt, trước kia còn thấp hơn Trần Thúc nhiều, nhìn vừa gầy vừa nhỏ làm Trần Thúc cứ tưởng cậu chỉ mới mười bốn mười lăm là cùng.

Trần Thúc lẩm bẩm: "Hay là tới bệnh viện khám thử xem?"

Giang Tiểu Nhạc gượng gạo nói: "Không đi."

Trần Thúc lại cười, véo má Giang Tiểu Nhạc một cái rồi nói: "Không đi thì thôi, chậc, lớn rồi đấy."

Giờ Giang Tiểu Nhạc đã cao ngang bằng anh.

Trần Thúc nói: "Giang Tiểu Nhạc, nói anh nghe với, sao tự dưng giác ngộ vậy, dạo này gặp người nào làm cậu động lòng xuân à?"
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
17.


Trần Thúc vừa dứt lời thì trong đầu Giang Tiểu Nhạc lập tức hiện ra dáng vẻ anh nằm dưới người mình cười với mình, hầu kết nhấp nhô, Trần Thúc còn véo má cậu, Giang Tiểu Nhạc vội vàng rũ mắt xuống, đưa bàn tay ướt sũng đẩy Trần Thúc ra rồi thấp giọng nói: "Chẳng có ai hết."

Trần Thúc cũng không thèm để ý mà lười biếng dựa vào cửa phòng tắm nói: "Không có thì cậu cuống lên làm gì hả."

Giang Tiểu Nhạc im lặng.

Trần Thúc nhìn Giang Tiểu Nhạc, một lát sau anh nói: "Giang Tiểu Nhạc, cậu thích đàn ông thật à?"

Giang Tiểu Nhạc sửng sốt một lát rồi ậm ừ.

Trần Thúc nhíu mày đưa tay lục lấy điếu thuốc ngậm vào miệng, bốn chữ "đồng tính luyến ái" này nói thì nhẹ nhưng gánh trên vai lại nặng hơn ngàn cân, đây hoàn toàn không phải là một con đường dễ đi.

Trần Thúc đốt thuốc, rít một hơi dài rồi nói: "Giang Tiểu Nhạc, cậu còn nhỏ, dù có thật sự thích ai cũng đừng làm chuyện không nên làm."

"Nếu thật sự nhịn không được......"

Trần Thúc nhếch miệng, ngón tay dài mảnh cầm điếu thuốc, anh nói, "Thì đeo bao cho kỹ, cậu sạch nhưng người khác chưa chắc là người hay quỷ, đừng để lây bệnh mà khổ thân."

Giang Tiểu Nhạc ngước mắt lên, trên mặt lộ ra vẻ ngây thơ: "Bệnh gì?"

Trần Thúc nhìn Giang Tiểu Nhạc rồi thở dài đưa tay vỗ mặt cậu, "Nghe lời anh đi, không có gì làm thì đọc sách đi, nghe chưa?"

Giang Tiểu Nhạc mím chặt môi, thản nhiên nói: "Anh ấy sạch mà."

"Ồ," Trần Thúc cười như không cười, "Bênh ghê thế, người ta có sạch hay không cậu chơi rồi à?"

Thấy vẻ mặt kiên định nghiêm túc của Giang Tiểu Nhạc, đột nhiên anh hơi bực bội: "Thôi, anh khuyên cậu rồi đấy, nghe hay không thì tùy, đến lúc xảy ra chuyện đừng có mò tới tìm ông."

Trong lòng Trần Thúc phiền muộn, cả người nằm dài trên ghế salon, trên bàn vương vãi đầy tạp chí.

Giang Tiểu Nhạc đi ra thấy Trần Thúc thòng một chân xuống ghế salon, anh mặc quần dài bằng vải lanh, mắt cá chân trắng nõn thanh mảnh, tựa như một tay cậu cũng có thể nắm trọn trong lòng bàn tay.

Bước chân Giang Tiểu Nhạc khựng lại, hỏi Trần Thúc: "Trần Thúc, sáng nay ăn sủi cảo không?"

Trong tủ lạnh Trần Thúc còn có một ít sủi cảo sắp đông đá.

Tay nghề anh rất giỏi nhưng có bữa nấu bữa không, hai người quen nhau đã lâu, chẳng những Giang Tiểu Nhạc lên giường Trần Thúc mà còn vào bếp của anh nữa.

Có khi nửa đêm không ngủ được, Giang Tiểu Nhạc đói, Trần Thúc cũng đói, Trần Thúc lười xuống bếp nên sai Giang Tiểu Nhạc đi nấu.

Làm sao Giang Tiểu Nhạc biết nấu được chứ?

Lần đầu suýt làm cháy nồi của Trần Thúc, cậu để nồi nóng quá, lửa dưới đáy nồi bốc lên cao, Giang Tiểu Nhạc luống cuống đi tắt gas, bị dọa cho một phen hoảng hồn.

Trần Thúc nghe tiếng loảng xoảng trong bếp thì sốt ruột vào xem, tay Giang Tiểu Nhạc bị bỏng rộp mấy chỗ, đầu đầy mồ hôi, chật vật nhìn sang Trần Thúc.

Trần Thúc bóp trán rồi ném thẳng Giang Tiểu Nhạc ra ngoài.

Giang Tiểu Nhạc vừa bước ra khỏi bếp thì Trần Thúc gọi cậu lại, bắt cậu nghiêm túc ở cạnh mình học hỏi như bị phạt đứng.

Qua một năm, tay nghề của Giang Tiểu Nhạc đã tiến bộ lên hẳn, không tính là xuất sắc nhưng nấu rất hợp khẩu vị Trần Thúc.

Trần Thúc nói: "Không ăn."

Giang Tiểu Nhạc yên lặng nhìn Trần Thúc rồi nói: "Anh chưa ăn sáng mà."

Trần Thúc không ngẩng đầu lên mà bực bội nói: "Ông có ăn hay không mắc mớ gì tới cậu, ra ngoài đi."

Giang Tiểu Nhạc không nói một lời.

Trần Thúc ngồi bật dậy lạnh mặt nhìn Giang Tiểu Nhạc: "Không nghe gì à?

Mau cút cho tôi."

Giang Tiểu Nhạc nhìn anh một lát rồi rũ mắt quay lưng đi.

Sau khi cậu đi, phòng khách lại trống rỗng không còn tiếng người, hệt như một cỗ quan tài sắp mục rữa.

Trần Thúc ngồi thừ chốc lát rồi lại nằm xuống, sơ ý đụng trúng vết thương làm anh đau đến nhe răng trợn mắt, lập tức đá văng gối ôm trên ghế salon cho hả giận.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
18.


Giang Tiểu Nhạc đi xuống lầu, bên ngoài nắng chói chang, đang là giữa hè nên mặt trời mọc rất sớm.

Cách nhà Trần Thúc không xa có một quán mì, Giang Tiểu Nhạc ghé vào ăn tô mì thịt bò rồi mua một phần định đem cho Trần Thúc.

Cậu hoàn toàn không để ý Trần Thúc nổi cáu với mình, tính tình người này rất thất thường, Giang Tiểu Nhạc quen biết anh mấy năm, nhiều lần thấy Trần Thúc một giây trước còn cho người ta ăn kẹo, một giây sau đã bạt tai tới tấp, từ nhỏ cậu lang bạt kỳ hồ nếm đủ ấm lạnh, những lời không đau không ngứa của Trần Thúc đối với cậu vẫn kém hấp dẫn hơn thần thái vui cười giận mắng sinh động của anh.

Mặc dù cậu không biết tại sao sáng nay Trần Thúc đột nhiên nổi cáu.

Trong tay xách mì nóng hổi, Giang Tiểu Nhạc quẹo vào góc tường, đang định lên lầu thì thấy Triệu Tứ và mấy thanh niên ở phía đối diện, Giang Tiểu Nhạc dừng lại gọi một tiếng: "Anh Triệu."

"Ê, Tiểu Nhạc, dậy sớm thế," Triệu Tứ mày rậm mắt to, vết sẹo trên mặt càng làm tăng thêm vẻ hung ác, bộ dạng cà lơ phất phơ.

Ánh mắt hắn rơi vào hộp mì trong tay Giang Tiểu Nhạc rồi lại nhìn lên cầu thang, trên mặt nở nụ cười mờ ám, "Tụi bây học hỏi đi kìa, Tiểu Nhạc của chúng ta còn nhỏ nhưng biết thương người lắm đấy, mới xuống giường người ta đã đi mua đồ ăn sáng rồi."

Mấy thanh niên bên cạnh đều cười.

Trên mặt Giang Tiểu Nhạc chẳng có cảm xúc gì, cậu hay đến tìm Trần Thúc cũng không phải là bí mật.

Triệu Tứ khoác vai Giang Tiểu Nhạc hỏi: "Mấy năm rồi mà chưa chán nữa à?

Anh giới thiệu mối mới cho mày nhé?"

Giang Tiểu Nhạc liếc hắn một cái: "Cảm ơn anh Triệu, em chỉ thích người cũ thôi."

Triệu Tứ tặc lưỡi: "Trần Thúc làm nghề này bao nhiêu năm rồi, anh ta có gì ngon mà mày cứ nhớ thương mãi thế?"

Giang Tiểu Nhạc bình tĩnh nói: "Anh Triệu, nếu không có việc gì thì em đi trước đây, mì sắp nguội rồi."

"Thằng nhóc này," Triệu Tứ cười mắng, "Trần Thúc nhận tiền chứ không nhận người đâu, hai năm nay chắc bỏ không ít tiền cho anh ta rồi nhỉ?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn Triệu Tứ, hắn nói: "Đừng nhìn anh như vậy, ở đây ai mà không biết chứ, năm đó anh ta kéo theo thằng nhóc tên gì ấy —— Chậc, quên rồi, sau khi tới đây thì trong mắt chỉ có tiền thôi.

Nghe nói không phải là không ai muốn yêu đương đàng hoàng với anh ta mà là anh ta chê nghèo nên đá bay, một chút thể diện cũng không chừa."

"Lúc đó ầm ĩ ghê lắm, cha mẹ thằng nhóc kia tới chỉ mặt Trần Thúc chửi om sòm, Trần Thúc hờ hững khoanh tay nhìn bọn họ như đang ngắm khỉ vậy."

Giang Tiểu Nhạc nhớ tới Trần Thúc, trong đầu như tái hiện lại cảnh tượng lúc ấy, cậu tự hỏi khi đó Trần Thúc đang nghĩ gì?

Triệu Tứ cười khẩy: "Nếu không tại sao người ta nói kỹ nữ vô tình chứ?"

Hắn kề vào tai Giang Tiểu Nhạc thấp giọng cười nói, "Tiểu Nhạc, mày thích Trần Thúc thật hả?

Thấy anh ta dan díu với đàn ông khác mà mày không ghen sao?"

"Nhưng với chút tiền ít ỏi của mày bây giờ chỉ đủ cho mày lên giường với Trần Thúc thêm mấy lần thôi.

Mày không muốn bao nuôi anh ta luôn à?

Để anh ta chỉ cho mình mày chơi ấy?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn Triệu Tứ, ánh mắt hơi dao động, Triệu Tứ cười khẽ: "Tiểu Nhạc, trên đời này mọi vấn đề có thể giải quyết bằng tiền đều không còn là vấn đề nữa—— Miễn là mày có tiền."

Hắn hỏi: "Chu Lương đã nói với mày chưa?"

Giang Tiểu Nhạc im lặng giây lát rồi đáp: "Nói rồi."

Triệu Tứ nói: "Thú thật anh coi trọng mày hơn Chu Lương nhiều.

Tiểu Nhạc, anh muốn nâng đỡ mày, chỉ còn chờ xem mày có muốn nắm bắt cơ hội này không thôi."

Hắn vỗ vai Giang Tiểu Nhạc rồi ung dung bỏ đi với mấy thanh niên kia.

Giang Tiểu Nhạc dõi theo bọn họ rồi lên lầu, cậu không vào mà chỉ treo mì lên tay nắm cửa, sau đó nhắn một tin ngắn gọn cho Trần Thúc: "Mì sắp nguội rồi, nhân lúc còn nóng ăn đi."
 
Back
Top Bottom